Cập nhật mới

Đô Thị  Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 200: Trên khuôn mặt đều là vẻ kinh ngạc!


Để lại đám đông bàn tán phía sau.

“Anh ta là ai vậy?”

“Vừa trẻ vừa đẹp trai!”

“Chắc không phải thịt tươi vừa xuất đạo chứ?”

“Cái gì mà thịt tươi, có thể xứng với cô cả nhà họ Hàn chắc?”

Chiếc xe đi thẳng vào nơi sâu nhất nhà họ Hàn.

Diệp Bắc Minh gặp được Hàn Kim Long, đối phương cười nói: “Thần y Diệp, chào mừng cậu đến tệ xá!”

Chuyện ở tiệc từ thiện Long Đô đã bị phong tỏa thông tin!

Chuyện Tần Thiếu Dương bị giết, Đường Kình Thương bại trận, không được truyền đến Trung Hải.

Nếu không Hàn Kim Long chắc chắn sẽ không đối đãi với Diệp Bắc Minh bằng thái độ này!

Ý?

Diệp Bắc Minh hơi kinh ngạc.

Hàn Kim Long còn là một võ giả!

Thực lực khoảng cấp Thiên!

Chẳng lẽ là kinh mạch của ông ta bị tổn thương, đôi chân bị hỏng, cho nên dẫn đến thực lực giảm sút chăng?

“Tôi còn có chút việc, chữa trị luôn đi”.

Diệp Bắc Minh rất thản nhiên.

“Không cần chuẩn bị à?”, Hàn Kim Long cau mày.

Diệp Bắc Minh lắc đầu: “Không cần, ông ngồi xuống là được”.

“Được!”

Hàn Kim Long hơi bất ngờ.

Nếu không phải đơn thuốc mà Diệp Bắc Minh kê thực sự có hiệu quả.

Cũng khiến ông ta đi lại được.

Thì Hàn Kim Long sẽ không tin tưởng Diệp Bắc Minh!

Bây giờ, chỉ có thể tin tưởng anh một lần!

Dù sao cả Long Quốc cũng không có ai chữa được bệnh của ông ta.

Diệp Bắc Minh rút ra kim châm từ trong túi, thản nhiên nói: “Kinh mạch hai chân bị tổn thương, vì đã uống thuốc nên hồi phục được một chút”.

“Có thể đi lại được, nhưng không thể vận chân khí”.

“Trước đây ông là võ giả đại tông sư phải không?”

Trông có vẻ như hỏi ngẫu nhiên.

Nhưng rơi vào trong tai Hàn Kim Long và Hàn Nguyệt, lại như sét đánh giữa trời quang.

“Cậu…”, Hàn Kim Long thực sự bị dọa sợ: “Thần y Diệp, điều này là cậu cũng nhìn ra ư?”

Hàn Nguyệt cũng ôm chặt miệng!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 201: Cảm giác đã mất từ lâu, giờ đã trở về!


Diệp Bắc Minh thản nhiên lắc đầu: “Bây giờ thực lực của ông đã trượt dốc xuống khoảng cấp Thiên rồi phải không?”

“Soạt!”

“Hàm Kim Long hít khí lạnh.

Nếu Diệp Bắc Minh sử dụng một vài nguồn lực, có lẽ có thể điều tra được, Hàn Kim Long đã từng là một đại tông sư.

Nhưng biết thực lực của Hàn Kim Long trượt dốc xuống khoảng cấp Thiên.

Cả nhà họ Hàn, cũng không có ai biết!

Vậy mà Diệp Bắc Minh lại nhìn ra!

Hàn Kim Long hoàn toàn tin tưởng vào y thuật của Diệp Bắc Minh, không nhịn được nói: “Thần y Diệp, cậu đúng là thần!”

Ông cụ Hàn này đã thay đổi đã cách gọi.

Diệp Bắc Minh không để ý xua tay: “Tôi nối lại kinh mạch cho ông, rồi chữa khỏi hoàn toàn căn bệnh của ông”.

“Nếu hồi phục tốt, thì một hai năm nữa, có lẽ ông có thể hồi phục thực lực đại tông sư”.

“Cái gì?”

Cho dù người khôn ngoan như Hàn Kim Long, cũng không dám tin đứng bật dậy.

Kinh hãi, vui mừng, bất ngờ, chấn kinh, không dám tin nhìn Diệp Bắc Minh!

“A!”

Hàn Nguyệt kinh hãi hô một tiếng, ôm chặt cái miệng nhỏ, bấu tím cả hai tay.

Toàn thân run lên!

“Thần y Diệp, cậu nói cái gì? Tôi có thể hồi phục thực lực đại tông sư ư!”, Hàn Kim Long cũng phải ù cả đầu.

Hàn Nguyệt cũng nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh.

Diệp Bắc Minh bình tĩnh gật đầu: “Đúng thế”.

Anh không lãng phí thời gian nữa, bảo Hàn Kim Long ngồi xuống.

Lấy ra mấy cây kim châm, c*m v** mười mấy huyệt đạo trên người Hàn Kim Long.

Một luồng sức mạnh thần bí di chuyển men theo những huyệt đạo này!

Vù!

Mười mấy giây sau, những kinh mạch đã đứt lại được sức mạnh thần bí nối liền lại!

Toàn thân Hàn Kim Long run lên, nước mắt giàn dụa.

Ông ta cảm thấy nội lực của mình đang di chuyển đến đôi chân!

Hai chân vốn không có sức mạnh, chỉ có thể đi lại bình thường, lúc này tràn đầy sức mạnh!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 202: Hàn Kim Long ngẩn người!


Hàn Kim Long khom lưng chín mươi độ với Diệp Bắc Minh.

Hàn Nguyệt kinh ngạc hô lên: “Ông nội, ông hồi phục thật rồi ư?”

“Đúng thế, Nguyệt Nhi, ông nội hồi phục rồi!”, giọng của Hàn Kim Long cũng vang sáng lên ba phần.

Hàn Nguyệt nước mắt lưng tròng!

Vì hai chân bị gãy, kinh mạch bị phế.

Mà ông nội mất đi thực lực đại tông sư!

Mấy năm nay, nhà họ Hàn ngày càng lụi bại!

Giờ đây, kinh mạch của ông nội được nối lại, một khi thực lực hồi phục như ban đầu.

Nhà họ Hàn rung chuyển Trung Hải đã trở lại!

Bề ngoài Diệp Bắc Minh chỉ cứu một mình Hàn Kim Long, nhưng thực tế đã cứu cả nhà họ Hàn.

Diệp Bắc Minh thu lại kim châm, bình tĩnh nói: “Kinh mạch vừa được nối liền, vẫn rất yếu, ông phải cẩn thận”.

“Được, được được!”

Hàn Kim Long gật đầu, coi lời của Diệp Bắc Minh là thánh chỉ!

Một vị thần y như vậy, nói gì cũng đúng!

“Đơn thuốc này, ông tự bốc thuốc uống, uống một tháng là được”, Diệp Bắc Minh lại kê một đơn thuốc đưa cho Hàn Kim Long: “Được rồi, tôi đi đây”.

Hàn Kim Long ngẩn người, vội vàng giữ lại: “Thần y Diệp, ở lại nhà họ Hàn tôi đi”.

“Nếu cậu không thích nơi này, tôi có thể tìm biệt thự khác cho cậu, trang viên cũng được”.

“Tôi còn có chút việc riêng”, Diệp Bắc Minh lắc đầu từ chối.

Hàn Kim Long chỉ đành bảo Hàn Nguyệt đưa Diệp Bắc Minh về.

Mới chưa đến ba phút.

Hàn Nguyệt đã quay lại.

Hàn Kim Long thấy kỳ lạ: “Sao cháu về nhanh thế, thần y Diệp đâu?”

“Ông nội, thần y Diệp không cho cháu đưa về, tự chặn một chiếc taxi và đi rồi”, Hàn Nguyệt hơi bất lực, rồi kích động hỏi: “Ông nội, hai chân của ông khỏi thật rồi sao?”

Hàn Kim Long tươi cười: “Đúng thế, hai chân của ông nội khỏi hoàn toàn rồi!”

“Ông nội, chẳng phải ông nói, chỉ có Quỷ Môn Thập Tam Châm mới cứu được chân của ông à?”, Hàn Nguyệt hơi thắc mắc.

Hàn Kim Long ngẩn người!

Sau đó.

“Bốp!”

Ông ta vỗ mạnh vào đầu.

“Quỷ Môn Thập Tam Châm, đây là Quỷ Môn Thập Tam Châm đấy!”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 203: Bạn thân của Chu Nhược Giai!


Sau khi rời khỏi nhà họ Hàn, Diệp Bắc Minh lập tức gọi một cuộc điện thoại: “Nhược Giai, anh đến Trung Hải rồi”.

Anh quyết định gặp Chu Nhược Giai trước rồi nói sau.

Còn về đại hội quân võ, vẫn còn một tuần lễ nữa.

Tạm thời không gấp!

Muộn chút rồi nói sau.

“Hả?”

Đầu dây bên kia, Chu Nhược Giai đang học trong thư viện.

Sau khi nghe điện thoại, lập tức nhảy cẫng lên!

Vô cùng kích động nói: “Anh Bắc Minh, anh đến Trung Hải rồi?”

“Tốt quá, anh ở đâu, em lập tức đến đón anh”.

“Được, được!”

Chu Nhược Giai để lại một câu với bạn cùng phòng: “Ấu Ninh, giúp mình mang sách về ký túc nhé”.

Rồi lao nhanh ra khỏi thư viện như một làn khói!

Ầm!

Thư viện chấn động, rất nhiều sinh viên xì xào bàn tán.

“Đó không phải cỗ máy thu hoạch nam thần Chu Nhược Giai sao?”

“Xảy ra chuyện gì vậy? Cô ấy chạy ra ngoài trông rất vui sướng!”

“Còn nói cái mà anh Bắc Minh, chẳng lẽ người yêu đến?”

“Chắc đúng hơn nửa rồi!”

“Ôi má, tin tức lớn, máy thu hoạch nam thần Chu Nhược Giai đang yêu đương?”

Trong thư viện chấn động!

Thời điểm Diệp Bắc Minh đến cổng trường đại học Trung Hải, Chu Nhược Giai đã chờ sẵn ở đây từ lâu.

Nhìn thấy Diệp Bắc Minh xuống xe.

Một cơ thể mềm mại thơm ngát nhào tới!

Diệp Bắc Minh trở tay ôm eo Chu Nhược Giai.

Hương ngọc đầy cõi lòng!

“Trên đường nhiều người nhìn lắm, không sợ xấu hổ sao?”, Diệp Bắc Minh khẽ cười nói.

“Hừ!”

Chu Nhược Giai hừ nhẹ một tiếng, biểu cảm đầy nũng nịu: “Sợ cái gì? Em hận không thể cho người của toàn thế giới này biết anh là bạn trai của em”.

“Vậy sao”.

Diệp Bắc Minh khẽ cười.

Lúc này, một giọng nói kinh ngạc mừng rỡ truyền tới: “Diệp Bắc Minh, sao anh lại đến Trung Hải?”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 204: “Tình huống gì vậy?”


Sau khi tốt nghiệp năm tư đại học, hai người hẹn ước cùng nhau thi nghiên cứu sinh!

Còn ở cùng một ký túc xá.

Cách đây không lâu, nhóm bạn học của Tô Ấu Ninh còn đi Giang Nam chơi, Diệp Bắc Minh đã gặp cô ta.

Tô Ấu Ninh cũng là mỹ nữ, không hề kém cạnh hơn so với Chu Nhược Giai.

Khoảng thời gian này cô ta đã sưu tầm rất nhiều tin tức liên quan đến vị hôn phu Diệp Bắc Minh của cô bạn thân.

Nhưng một vài tin tức quá mức khủng khiếp!

Thật thật giả giả, Tô Ấu Ninh không tin cho lắm!

“Tôi đến gặp Nhược Giai”, Diệp Bắc Minh nhàn nhạt nói.

Thái độ bình thản này so với lúc đối mặt với Chu Nhược Giai quả thật giống như hai người khác nhau!

Tô Ấu Ninh có chút mất mác, nặn ra một nụ cười: “Nếu đã đến Trung Hải, vậy thì ở đây chơi mấy ngày”.

“Tôi và Nhược Giai có thể đưa anh đi dạo”.

Chu Nhược Giai nhướng mày!

Cô vẫn muốn cùng Diệp Bắc Minh trải qua thế giới của hai người mà!

Cái gì mà cùng nhau dẫn anh Bắc Minh đi dạo?

Diệp Bắc Minh cười một tiếng: “Không cần, Nhược Giai ở bên tôi là đủ rồi”.

“Ách, ha ha, tôi chỉ thuận miệng nói thôi”, Tô Ấu Ninh cười ha ha, cô ta nhìn đồng hồ trên điện thoại: “Aiz ya, Nhược Giai, không kịp rồi!”

“Trưa nay là ngày học viện kỷ niệm một trăm năm thành lập”.

“A! Nguy rồi, mình vẫn chưa thay quần áo!”, Chu Nhược Giai lập tức nhớ ra.

Vội vàng giải thích với Diệp Bắc Minh.

Hôm nay là lễ kỷ niệm một trăm năm ngày thành lập trường đại học Trung Hải!

Đến lúc đó sẽ có rất nhiều nhân vật nổi tiếng và ngôi sao lớn đến đây.

Chu Nhược Giai chuẩn bị một tiết mục, đến lúc đó muốn lên hát một bài.

Cô phải về thay quần áo mới được!

Thời gian không đủ.

“Anh Bắc Minh, em phải về thay quần áo rồi, lát nữa anh cùng em tham gia lễ kỷ niệm chứ?”, Chu Nhược Giai mong đợi nói.

Diệp Bắc Minh cười, dù sao bây giờ cũng không có việc gì, có thể đi chơi một chút.

Anh gật đầu đồng ý.

“Được!”

Chu Nhược Giai rất vui sướng, kéo tay Diệp Bắc Minh chạy về phía ký túc xá nữ.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 205: Người này chính là Lâm Kiêu.


“Chu Nhược Giai kéo tay một bạn nam chạy điên cuồng ở trong trường?”, rất nhiều sinh viên trợn tròn mắt.

“Bốn năm đại học có rất nhiều người theo đuổi học tỷ Nhược Giai! Không một ai thành công, tên nhóc này là ai?”, có người giận dữ bất bình.

Diệp Bắc Minh đứng dưới ký túc xá nữ.

Bị vô số ánh mắt nhìn chằm chằm.

Trong lòng rất dửng dưng bình tĩnh!

Chu Nhược Giai nhanh chóng thay xong một bộ đồ yến hội tinh tế, chiếc áo gile xinh đẹp lộ ra nửa bên bả vai.

Lộ ra cả xương quai xanh.

Bó sát eo.

Đôi chân đẹp trắng nõn như ngọc.

Giống như con thiên nga trắng, khiến người ta mắt sáng lên.

Diệp Bắc Minh cười gật đầu: “Không tệ lắm, nhóc con cũng lớn rồi”.

“Anh Bắc Minh, anh còn biết đùa em”.

Chu Nhược Giai chạy tới, đấm ngực anh một cái.

Hai người liếc mắt đưa tình, dẫn đến một trận náo động!

“Chúng ta mau đi thôi!”

Tô Ấu Ninh đi xuống.

Hôm nay cô ta cũng có tiết mục.

Vì vậy ăn mặc rất đẹp.

Bộ đồ này đã từng được một ngôi sao nữ mặc đi thảm đỏ điện ảnh.

Tô Ấu Ninh cắn răng tốn năm mười ngàn mới thuê được!

“Anh Diệp, bộ đồ này của tôi thế nào?”, Tô Ấu Ninh cười nhẹ một tiếng.

Diệp Bắc Minh ngay cả nhìn cũng không nhìn cô ta, ánh mắt không rời khỏi Chu Nhược Giai: “Cũng được”.

Tô Ấu Ninh có cảm giác rất mất mát, nhưng lại không biểu hiện ra: “Chúng ta mau đến lễ kỷ niệm đi”.

Ba người đến hội trường lễ kỷ niệm.

Con đường thảm đỏ khắp nơi đều là phóng viên!

Rất nhiều ngôi sao lớn, các nhà giàu có hàng đầu ung dung đi qua thảm đỏ đi vào lễ đường của đại học Trung Hải.

Sinh viên bình thường đi vào từ cửa bên.

Chu Nhược Giai kéo Diệp Bắc Minh đi vào trong hội trường.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 206: “Trung Hải là địa bàn của tao!”


Chỉ tiếc Chu Nhược Giai không quan tâm đến anh ta.

Vô số lần từ chối anh ta theo đuổi, không một chút đáp lại.

“Mày còn dám đến Trung Hải? Ha ha ha!!!”

Mặc dù Lâm Kiêu cũng đã nghe nói qua nhà họ Triệu ở Giang Nam bị diệt.

Cái chết của vua Giang Nam!

Thương hội Đông Doanh bị tiêu diệt!

Tin tức về Quân Vô Hối…

Nhưng theo như Lâm Kiêu thấy.

Thậm chí là rất nhiều người trong xã hội thượng lưu Trung Hải nhận xét.

Những thứ này đều là tin vịt!

Bởi vì quá khoa trương!

Vua Giang Nam chết vì một tên nhóc tên Diệp Bắc Minh?

Sĩ tộc Giang Nam bị diệt vì một Diệp Bắc Minh?

Diệp Bắc Minh còn một mình đi tiêu diệt thương hội Đông Doanh?

Điều càng khiến người ta cảm thấy khoa trương chính là Quân Vô Hối cũng bị Diệp Bắc Minh giết?

Ai mà không biết Quân Vô Hối là con riêng của chiến thần Lăng Phong!

Chỉ dựa vào điểm này, nếu quả thật Quân Vô Hối bị Diệp Bắc Minh giết.

Vậy thì Diệp Bắc Minh chắc chắn sẽ không còn bình an mà đứng ở đây.

Vì vậy, Lâm Kiêu cho rằng, tất cả truyền thuyết liên quan đến Diệp Bắc Minh.

Tin vịt!

Con mẹ nó toàn là tin vịt!

“Nhà giàu mới nổi ở Giang Nam? Ha ha, cái tát kia Lâm Kiêu tao nhớ đến tận bây giờ!”

Trong lòng Lâm Kiêu không ngừng cười lạnh: “Trung Hải là địa bàn của tao!”

“Diệp Bắc Minh, mày dám đến Trung Hải? Dù là rồng là hổ cũng phải quỳ xuống trước mặt tao!”

“Mối thù của cái tát này tao phải trả lại gấp trăm ngàn lần cho mày!”

...

Lúc này ở Trung Hải.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 207: “Tôi quen mấy người sao?”


“Tiểu sư đệ đã đến Trung Hải, hihi, lần này có trò vui rồi!”

Sau đó nhảy xuống!

Diệp Bắc Minh theo Chu Nhược Giai đi vào hội trường.

Chu Nhược Giai rất xinh đẹp, giống như một con thiên nga trắng!

Tô Ấu Ninh cũng không kém.

Còn Diệp Bắc Minh thì không chói lóa như vậy.

Ánh mắt của mọi người đều rơi vào người Chu Nhược Giai và Tô Ấu Ninh.

“Là anh ta!”

Một đám nhà giàu hàng đầu đứng phía xa.

Có hai tên nhà giàu mặt đầy khiếp sợ, ly rượu trong tay cầm cũng không vững!

Thiếu chút nữa rớt xuống đất.

Bọn họ không phải ai khác chính là tổng giám đốc Lý và tổng giám đốc Vương ở buổi dạ tiệc từ thiện đêm hôm đó!

Hai người đều tốt nghiệp trường đại học Trung Hải.

Hôm nay đương nhiên cũng phải tới lễ kỷ niệm một trăm năm thành lập trường!

Chỉ là không ngờ lại gặp được Diệp Bắc Minh ở đây.

Cùng với khiếp sợ lại có phần kích động.

“Sao cậu ta lại đến Trung Hải?”

Tổng giám đốc Vương buông ly rượu, lập tức đi về phía Diệp Bắc Minh.

Chu Nhược Giai và Tô Ấu Ninh còn có tiết mục, vì vậy trực tiếp đi ra phía sau sân khấu.

Diệp Bắc Minh tìm một góc ngồi xuống!

“Cậu… cậu Diệp!”, tổng giám đốc Vương đi đầu, mặt đầy kích động: “Tôi tên là Vương Trường An, rất vui được gặp cậu ở đây”.

“Cậu Diệp, tôi là Lý Khắc Hùng!”

Tổng giám đốc Lý cũng tiến đến gần, tự giới thiệu.

Diệp Bắc Minh mặt đầy kỳ quái: “Tôi quen mấy người sao?”

“Cậu Diệp, cậu không quen chúng tôi, nhưng chúng tôi quen cậu đó”, Vương Trường An cực kỳ kích động.

“Tối hôm trước tại dạ tiệc từ thiện ở Long Đô, chúng tôi đều ở đó”, Lý Khắc Hùng vội vàng cướp lời.

Hai phú hào hàng đầu Long Đô lúc này đều vô cùng khách sáo đứng trước mặt Diệp Bắc Minh!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 208: Hội trường vô cùng náo nhiệt!


Vương Trường An nói: “Cậu Diệp, cậu qua chỗ tôi ngồi đi”.

“Tôi có vị trí gần nhất”.

“Cậu Diệp, chỗ tôi cũng không tệ, tầm nhìn tốt nhất, lát nữa còn có tiết mục văn nghệ”, Lý Khắc Hùng nói ngay theo sau.

Hôm nay có rất nhiều ngôi sao lớn tuyến một đến ủng hộ.

Có cả ca múa biểu diễn!

“Không cần, các ông đi làm việc của mình đi”, Diệp Bắc Minh xua tay.

Hai người nhìn ra Diệp Bắc Minh không muốn bị quấy rầy.

Rất thức thời rời đi.

“Được rồi”.

Lúc này có thể ở trước mặt Diệp Bắc Minh làm quen đã là đủ rồi.

Còn quấy rầy, bọn họ sao dám chứ!

Hai người vừa rời đi thì có mấy người Đông Doanh đến.

Chiba Sadako!

Cánh tay bị Diệp Bắc Minh chém mất của cô ta đã được nối liền.

Sau lưng còn có mấy võ giả Đông Doanh đi theo!

“Hai võ giả Đông Doanh Đại Tông Sư đỉnh phong, ba Tông Sư”.

Bởi vì có tháp Càn Khôn Trấn Ngục, Diệp Bắc Minh đã nhìn ra thực lực của bọn họ.

Một khuôn mặt quen thuộc đi theo bên cạnh Chiba Sadako.

Ngụy Tử Khanh!

Sao chị họ của Ngụy Yên Nhiên cũng tới?

Lại còn đi chung với người Đông Doanh.

Bởi vì Diệp Bắc Minh ngồi trong góc, không bị bọn họ chú ý đến.

Lễ kỷ niệm một trăm năm thành lập trường bắt đầu.

Sau khi biểu diễn ca múa kéo dài hơn hai tiếng đồng hồ, cuối cùng đã gần đến hồi kết.

Chu Nhược Giai biểu hiện rất tốt, hát xong một bài hát liền nhận được tiếng hò hét cổ vũ của vô số sinh viên!

Cuối cùng, dẫn chương trình bước lên sân khấu, đến tiết mục quyên góp.

“Tôi quyên góp ba triệu cho trường cũ!”

“Tôi quyên góp năm triệu!”

Tôi quyên góp mười triệu!”

“Hai mươi triệu!”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 209: Những thứ này đều là thật!


Lâm Kiêu cười nói: “Các vị, theo như tôi biết còn có một ‘danh nhân’ lớn có mặt trong hội trường lễ kỷ niệm ngày hôm nay”.

Hai chữ danh nhân được Lâm Kiêu nhấn rất mạnh.

Mang theo ý giễu cợt!

“Tin chắc các vị đã nghe nói qua”.

“Gần đây Giang Nam không yên bình lắm”.

“Cái gì mà nhà họ Triệu ở Giang Nam, còn truyền ra tin tức vua Giang Nam chết vì một người nào đó!”

“Chuyện càng khiến người ta mắc cười chính là lời đồn con trai của chiến thần Lăng Phong - cậu Quân Vô Hối cũng bị người này giết”.

“Ha ha ha ha… nửa tháng trước tôi vẫn uống rượu cùng với cậu Quân, làm sao cậu Quân có thể bị giết chứ?”

Lâm Kiêu nói một tràng dài.

Soạt!

Trong phút chốc, dưới sân khấu yên lặng như tờ!

Tất cả mọi người đều trợn tròn mắt, nhìn Lâm Kiêu trên sân khấu.

Lâm Kiêu điên rồi sao?

Trường hợp này sao dám nói lời này?

Vương Trường An và Lý Khắc Hùng theo bản năng quay đầu, nhìn Diệp Bắc Minh ở trong góc!

Khóe miệng Diệp Bắc Minh cười lạnh.

Lâm Kiêu giới thiệu anh như vậy ở ngay trước mặt mọi người, muốn làm gì?

“Kiêu Nhi, con làm gì vậy? Đừng ăn nói bậy bạ!”

Bố của Lâm Kiêu là Lâm Sùng Sơn ngồi dưới sân khấu.

Ông ta bị dọa cho da đầu tê dại, đè nén giọng quát lên: “Đừng nói linh tinh! Xuống đi”.

Lâm Sùng Sơn cũng sắp bị dọa chết rồi!

Lâm Kiêu không biết chân tướng chuyện này, nhưng ông ta còn không biết sao?

Những thứ này đều là thật!

“Bố, con nói không sai”.

Mặt Lâm Kiêu ra vẻ vô tội.

“Con trai, đừng làm loạn! Xuống!”, Lâm Sùng Sơn quát khẽ.

Lâm Kiêu làm như không nghe thấy, chỉ góc phía sau, hét lớn vào micro: “Nhân vật chính náo loạn mấy chuyện gần đây cũng có mặt tại hội trường, Diệp Bắc Minh!”

“Nào nào nào, để mọi người cùng nhau chào đón nhân vật truyền kỳ Diệp Bắc Minh!”

Giọng nói của Lâm Kiêu vô cùng giễu cợt.

Soạt!

Tất cả mọi người đều quay đầu.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 210: Hàn Nguyệt!


“Anh ta chính là Diệp Bắc Minh?”

“Trẻ tuổi quá!”

Sinh viên đại học Trung Hải mặt đầy tò mò.

Chiba Sadako sắc mặt u ám, không ngờ Diệp Bắc Minh cũng ở đây, sát ý trong lòng sôi trào!

Ngụy Tử Khanh sững sờ: “Anh ta chính là Diệp Bắc Minh?”

Đêm hôm đó, người đàn ông nằm trên giường của em họ Ngụy Yên Nhiên lại là Diệp Bắc Minh ở Giang Nam?

“Thú vị!”

Ngụy Tử Khanh thầm nói.

Lâm Kiêu giễu cợt nói: “Anh Diệp Bắc Minh, không phải anh rất giàu sao?”

“Ban đầu khi ở Giang Nam còn vung ra mười triệu mua xe sang cho Nhược Giai!”

“Tiền đối với anh mà nói chắc cũng không tính là gì đúng chứ?”

“Hôm nay tại lễ kỷ niệm trường đại học Trung Hải, nhà họ Lâm tôi quyên góp năm mươi triệu, anh Diệp thế nào cũng phải quyên góp nhiều hơn một chút so với nhà họ Lâm tôi ấy nhỉ?”

“Coi như là vì Nhược Giai, anh quyên góp bảy tám chục triệu, hoặc một trăm triệu, cũng xem như không nhiều chứ?”

Soạt!

Ánh mắt mọi người lại một lần nữa rơi trên người Diệp Bắc Minh.

“Lâm Kiêu, anh làm gì thế?”

Chu Nhược Giai tức giận.

Lâm Kiêu cười nói: “Nhược Giai, người ta có thể tiêu mười triệu mua một chiếc xe sang cho em”.

“Lấy danh nghĩa của em quyên góp bảy tám chục triệu chục chắc cũng không tệ nhỉ”.

“Chỉ có như vậy mới có thể chứng tỏ anh ta yêu em hơn!”

Lâm Kiêu chỉ có một mục đích, đó là muốn bêu xấu Diệp Bắc Minh!

Thủ đoạn này rất thấp hèn, nhưng vô cùng hữu dụng!

Nếu như Diệp Bắc Minh không quyên góp, bây giờ sẽ mất thể diện.

Ngộ nhỡ thật sự quyên góp được bảy tám chục triệu, Lâm Kiêu chỉ dùng mấy câu sẽ khiến Diệp Bắc Minh tổn thất một khoản tiền lớn, vậy cũng vô cùng tốt!

Ngay lúc mọi người cho rằng Diệp Bắc Minh đang ở thế cưỡi trên lưng cọp.

“Nhà họ Hàn ở Trung Hải đại diện cho cậu Diệp, thay cô Nhược Giai quyên góp một tỷ cho trường đại học Trung Hải!”

Một giọng nói từ cửa lớn lễ đường truyền tới.

Hội trường trong nháy mắt yên lặng!

Chỉ thấy một cô gái xinh đẹp đi từ cửa lớn lễ đường vào.

Hàn Nguyệt!

Cô cả nhà họ Hàn ở Trung Hải!

“Cô Hàn?”

Rất nhiều người đều giật mình nhận ra Hàn Nguyệt.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 211: “Hay là bêu xấu tôi?”


Hội trường lễ kỷ niệm một trăm năm thành lập trường truyền đến âm thanh hít khí lạnh!

Tất cả sinh viên đều bị chấn động!

“Một tỷ đó!”

“Không hổ là nhà họ Hàn, tiền muôn bạc biển!”

Cho dù là những nhà giàu kia cũng đều chép miệng.

Một tỉ tiền mặt đối với bọn họ mà nói, cũng tổn thương đến cột sống.

“Xem ra chuyện xảy ra bên phía Giang Nam hơn nửa là sự thật, nếu không nhà họ Hàn sẽ không dùng thái độ này đối xử với Diệp Bắc Minh”, có người thấp giọng nói.

Những nhà giàu khác ở Trung Hải trong lòng run rẩy.

Vương Trường An và Lý Khắc Hùng không ngừng cười lạnh: “Bản lĩnh cậu Diệp làm sao các người biết được?”

“Ngang ngược tàn ác!”

Hàn Nguyệt đi tới, lạnh lùng nhìn Lâm Kiêu.

Lâm Kiêu gần như bị hù chết, bò trên đất không dám nói lời nào!

‘Sao có thể chứ?’

‘Có ý gì?’

‘Hàn Nguyệt cô ta có ý gì? Chẳng lẽ… chẳng lẽ những thứ kia không phải tin đồi? Đều là thật?’

‘Cho nên, phản ứng vừa rồi của bố mình… ôi trời ơi, Diệp Bắc Minh! Diệp Bắc Minh anh ta thật sự giết Quân Vô Hối?’, Lâm Kiêu lập tức nghĩ đến rất nhiều thứ.

Lúc này, anh ta thật sự muốn chết rồi.

Sắc mặt Lâm Kiêu trắng bệch, không còn chút huyết sắc, yếu ớt nói một câu: “Bố… cứu con…”

Lâm Sùng Sơn vội vã chạy tới, cúi đầu: “Cô Hàn, con trai tôi nó…”

“Im miệng!”

Hàn Nguyệt lạnh giọng khiển trách một câu.

Sau đó sải bước đến trước mặt Diệp Bắc Minh: “Thần y Diệp, xử lý thế nào?”

“Ha ha”.

Diệp Bắc Minh buồn cười, đứng dậy đi về phía bố con Lâm Kiêu.

“Diệp Bắc Minh, anh… anh muốn thế nào?”

Lâm Kiêu hoảng sợ nhìn Diệp Bắc Minh.

Lúc này anh ta mới phát hiện Diệp Bắc Minh thật sự đáng sợ.

Suy nghĩ trước đó của mình quả thật giống một đứa ngốc vậy!

Diệp Bắc Minh cười: “Anh muốn giễu cợt tôi hay đùa bỡn tôi?”

“Hay là bêu xấu tôi?”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 212: Đây chính là một tỷ!


Lâm Sùng Sơn nhặt một cái ghế, giơ lên cao rồi nện xuống!

Một tiếng ‘rắc rắc’ giòn dã!

“A!”

Lâm Kiêu phát ra tiếng kêu thảm thiết.

Một cái chân của anh ta bị Lâm Sùng Sơn đánh gãy tại chỗ.

“Rít!”

Mọi người trong hội trường hít một hơi lạnh.

Lâm Sùng Sơn quá độc ác!

Ông ta đỏ mắt nói: “Cậu Diệp Bắc Minh, con trai tôi đắc tội với cậu, là con tôi sai”.

“Tôi đánh gãy một chân của nó, đền tội cho cậu!”

Vẻ mặt Diệp Bắc Minh lạnh lùng: “Không đủ”.

“Cái gì?”

Lâm Sùng Sơn mặt biến sắc, cắn răng nói: “Được, vậy thì thêm một cái chân!”

“Bố, đừng…”

Răng rắc!

“A!”

Toàn thân Lâm Kiêu phát run, đau muốn ngất đi!

“Cậu Diệp Bắc Minh, một chân đủ chưa?”, Lâm Sùng Sơn cắn răng hỏi.

Diệp Bắc Minh vẫn lắc đầu: “Không đủ”.

Cơ thể Lâm Sùng Sơn chấn động.

“Cậu Diệp Bắc Minh, nó là con trai tôi!!! Vậy đi, tôi lấy danh nghĩa của nó, quyên góp một tỷ cho trường đại học Trung Hải!”

“Một đôi chân, cộng thêm một tỷ, được chứ?”

Trong mắt Lâm Sùng Sơn đều là tia máu.

“Bố!!!”

Lâm Kiêu cũng bối rối!

Diệp Bắc Minh này thật sự đáng sợ đến vậy sao?

Đây chính là một tỷ!

Trong miệng Diệp Bắc Minh vẫn phun ra hai chữ: “Không đủ!”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 213: Tâm tình khiếp sợ và phức tạp.


Ông ta cố nén tức giận.

Đè thấp giọng xuống, lạnh lùng nói: “Cậu Diệp Bắc Minh, cái này không đủ, cái kia không đủ, cậu còn muốn gì?”

“Tôi muốn mạng của anh ta”.

Diệp Bắc Minh nhàn nhạt nói.

“Ầm!”

Một cước đạp ra ngoài.

Lâm Kiêu như chó chết bay ra ngoài, đụng vào vách tường.

Chết!

“Con trai!!!”, trước mắt Lâm Sùng Sơn tối sầm, ngất xỉu.

“Mang cả đi”.

Hàn Nguyệt ra lệnh, lập tức có người mang bố con nhà họ Lâm đi.

“Lâm Kiêu, anh ta chết… chết rồi”, Tô Ấu Ninh toàn thân run rẩy.

Chu Nhược Giai thì khá lạnh nhạt, dù sao ở trước phủ vua Giang Nam và nhà họ Triệu, cô đều đã nhìn thấy Diệp Bắc Minh giết người!

“Thần y Diệp, tiếp thep có buổi đấu giá, anh có hứng thú tham dự không?”, Hàn Nguyệt hỏi.

Diệp Bắc Minh có chút tò mò: “Buổi đấu giá?”

Hàn Nguyệt cười nói: “Đúng vậy, có một vài món đồ đấu giá liên quan đến võ giả, còn có một ít bảo vật”.

“Cụ thể thì anh có thể đi xem rồi nói sau”.

“Được”.

Diệp Bắc Minh suy nghĩ một chút, sau đó đồng ý.

Anh cũng muốn tìm hiểu một chút về giới võ đạo ở bên ngoài.

Tập võ ở núi Côn Luân năm năm.

Nói thật, Diệp Bắc Minh ngoại trừ thực lực nghịch thiên, y thuật siêu phàm, thân pháp quỷ dị, khinh công vô địch, ngân châm vô địch, hạ độc đệ nhất thiên hạ, giải độc đệ nhất thiên hạ ra...

Đối với đồ vật trong giới võ đạo lại không biết gì.

“Được, vậy thì dẫn tôi đi xem”, Diệp Bắc Minh suy nghĩ một chút, sau đó đồng ý.

Anh dẫn theo cả Chu Nhược Giai.

Chiba Sadako ở đây.

Chu Nhược Giai xuất hiện cùng anh, ngộ nhỡ đối phương bắt Chu Nhược Giai để uy h**p anh, vậy thì chuyện thật phiền phức!

Tô Ấu Ninh mặt dầy đi theo phía sau, đi về phía hội trường đấu giá.

Dọc đường đi, cô ta liên tục nhìn lén bóng lưng Diệp Bắc Minh!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 214: “Dù thế nào, nhất định phải lấy được!”


Ngay tại trường đại học Trung Hải!

Bởi vì hôm nay trường đại học Trung Hải tổ chức lễ kỷ niệm một trăm năm thành lập trường, rất nhiều nhà giàu tề tựu về đây.

Vừa hay thích hợp cho một buổi đấu giá.

Nơi này là hội trường đấu giá dưới lòng đất được xây dựng riêng biệt.

Nguy nga lộng lẫy!

Tổng cộng hơn ba trăm chỗ ngồi.

Hàn Nguyệt giới thiệu: “Thần y Diệp, buổi đấu giá lần này do phòng đấu giá Sotheby's tổ chức”.

“Tối nay tổng cộng có ba mươi mốt món đồ đấu giá”.

Cô ta còn cầm theo một quyển sổ tinh xảo giao cho Diệp Bắc Minh.

“Hắn cũng tới!”

Chiba Sadako phát hiện ra Diệp Bắc Minh.

Ngụy Tử Khanh hẽ nhíu mày: “Tên nhãi này đúng là ngoài ý muốn, không ảnh hưởng đến đấu giá lần này của chúng ta chứ?”

“Món đồ kia tôi bắt buộc phải lấy được”, Chiba Sadako mặt đầy tự tin.

“Dù hắn có muốn cướp của tôi, tiền cũng không thể nhiều bằng tôi được!”

Gia tộc Chiba là một nhà tài phiệt siêu cấp ở đảo quốc Đông Doanh!

Nắm trong tay tài sản cả ngàn tỷ đô la.

Diệp Bắc Minh làm sao có thể nhiều tiền bằng cô ta?

Diệp Bắc Minh liếc nhìn quyển sổ trong tay.

Bắt đầu là một ít đồ cổ, châu báu.

Lại còn có cả đan dược đề thăng thực lực võ giả!

Cũng đều là đan dược thuộc võ giả cấp Thiên, giả khởi điểm khoảng hai triệu.

Đáng tiếc, Diệp Bắc Minh đã vượt qua Đại Tông Sư, những đan dược này vô dụng với anh.

Lật sang trang tiếp theo.

Một chiếc đỉnh nhỏ màu xanh đồng mang phong cách cổ xưa xuất hiện trước mắt.

“Chiếc đỉnh này không tệ, có thể luyện đan”, tháp Càn Khôn Trấn Ngục đột nhiên nói.

Diệp Bắc Minh trong lòng chấn động: “Luyện đan?’

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục gật đầu: “Đúng vậy, có thể dùng để luyện đan”.

“Giúp thực lực võ đạo của cậu tăng lên, nếu như cậu dựa vào thời gian để tích lũy nội lực, e là mười năm cũng không thể trở thành Võ Tông!”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 215: “Nhược Giai nhà anh vẫn là đẹp nhất”.


Hội trường đấu giá ngày càng đông người.

Vương Trường An và Lý Khắc Hùng cũng đến, nhìn thấy Diệp Bắc Minh phía xa liền cười chào hỏi.

Có Hàn Nguyệt ở đây, bọn họ cũng không dám tới bắt chuyện.

Khoảng mười phút sau, đèn của hội trường đấu giá tối sầm.

Trên sân khấu trung tâm buổi đấu giá, một cô gái duyên dáng mặc sườn xám bước ra.

Cô ta khoảng hai mươi tuổi, vô cùng trẻ trung!

Chăm sóc cơ thể rất tốt!

Da thịt trắng nõn, vóc dáng lả lướt.

Giữa sự tươi tốt còn mang theo một luồng hơi thở ấm áp.

Trên người cô ta còn có một loại khí chất cao quý trời sinh.

Đây là trời sinh, không ai bắt chước được.

Cô gái mặc sườn xám tự giới thiệu: “Chào mọi người, tin chắc những người bạn đã từng vài lần tham gia phòng đấu giá Sotheby's đã không còn xa lạ gì với tôi”.

“Nhưng rõ ràng còn xuất hiện một vài gương mặt xa lạ”.

“Để quan tâm đến những người bạn này hơn, tôi xin tự giới thiệu”.

“Tôi tên Lý Gia Hinh, đến từ nhà họ Lý ở Cảng Đảo”.

“Là người phụ trách phòng đấu giá Sotheby's ở trong nước”.

Nhà họ Lý ở Cảng Đảo.

Những chứ này đại diện cho tất cả!

Không cần giới thiệu quá nhiều!

Mười năm trước, nhà họ Lý ở Cảng Đảo chính là nhà giàu nhất Long Quốc.

Những năm gần đây mới bị Jack Ma và Tony Ma ở trong nước vượt mặt.

Nhưng nhà họ Lý có chức tước quý tộc ở Ưng Quốc, đã sớm vượt qua các tầng lớp.

“Lý Gia Hinh! Cô ấy chính là Lý Gia Hinh đó, công chúa nhà họ Lý ở Cảng Đảo!”

“Giáo chủ giới thời trang!”

“Người mẫu siêu cấp!”, Tô Ấu Ninh rất kích động.

Chu Nhược Giai mặt đầy ngưỡng mộ nhìn Lý Gia Hinh trên sân khấu: “Oa, cô ấy xinh quá”.

Diệp Bắc Minh khẽ mỉm cười: “Nhược Giai nhà anh vẫn là đẹp nhất”.

“Anh Bắc Minh, anh còn biết nịnh người khác nữa”.

Chu Nhược Giai đỏ mặt.

Diệp Bắc Minh cười nói: “Anh nói thật mà”.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 216: Bởi vì quá đắt.


Diệp Bắc Minh suy nghĩ, nếu có cơ hội cũng luyện cho Chu Nhược Giai một lò luyện đan cũng không tệ.

“Bây giờ xin mời món đấu giá đầu tiên, tranh cung nữ”.

Cùng với tiếng ra lệnh của Lý Gia Hinh, buổi đấu giá được bắt đầu.

Một bức tranh cổ được người ta mang lên, treo trên một cái giá!

Giá khởi điểm ba mươi triệu!

Sau một hồi đấu giá được người ta đấu giá cao tám mươi triệu!

Bảy tám món đấu giá tiếp theo.

Đều là một vài bức tranh chữ cổ.

Diệp Bắc Minh không có hứng thú!

MÃi đến món đồ đấu giá thứ mười lăm.

“Oa, đẹp quá”, Chu Nhược Giai không nhịn được kêu lên một tiếng.

“Sao vậy, thích?”

Diệp Bắc Minh cười hỏi.

Đây là một mặt dây chuyện phỉ thủy màu đỏ tươi như máu!

Được điêu khắc thành hình vẽ phượng hoàng.

Trông rất sống động!

Phỉ thúy đỏ!

Vô cùng hiếm thấy, mỗi một miếng đều là giá trên trời!

Đặc biệt miếng phỉ thúy đỏ điêu khắc thành hình phượng hoàng này đã từng là đồ của cung đình.

Giá trị cao có tiền cũng không mua được!

Quả đúng là quốc bảo!

“Đắt quá, giá khởi điểm tám mươi triệu!”, Chu Nhược Giai lắc đầu.

Một vài nhà giàu vẫn đang cạnh tranh.

“Tám mươi ba triệu!”

“Tám mươi tám triệu!”

“Chín mươi lăm triệu!”

Không còn giá tám mươi triệu nữa, giá cả vẫn còn đang tăng lên.

Cái giá này đối với Chu Nhược Giai mà nói, quả đúng là một con số lớn.

Dù rất thích, nhưng cô cũng không muốn!

Bởi vì quá đắt.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 217: “Chắc chắn không đáng!”


Lại còn chơi đấu giá như vậy?

Mọi người đều đấu giá từ từ, chậm rãi tăng lên.

Nào có giống như Diệp Bắc Minh, trực tiếp hét giá ba trăm triệu? Gấp ba lần.

“Ba… ba trăm triệu? Ực!”, Tô Ấu Ninh nuốt xuống một ngụm nước miếng.

Chiba Sadako nhìn sang, cười lạnh: “Hóa ra là đến để dỗ phụ nữ vui”.

“Ba trăm triệu lần một!”

“Ba trăm triệu lần hai!”

“Ba trăm triệu lần ba, thành giao!”, khi dẫn chương trình gõ búa xuống, phỉ thúy đỏ đã được Diệp Bắc Minh giành được với gia ba trăm triệu.

'

Người của phòng đấu giá vừa bước xuống, chuẩn bị quẹt thẻ thu tiền.

“Xin chờ chút, để tôi!”

Tốc độ của Vương Trường An rất nhanh.

Ngăn cản người của phòng đấu giá.

“Tôi là bạn của cậu ấy, để tôi trả tiền”.

Quẹt thẻ, ký hóa đơn!

Làm liền một mạch!

Người của phòng đấu giá đều ngơ ngác, còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, phỉ thúy đỏ liền bị Vương Trường An giành lấy.

Nhanh chóng đưa đến bên cạnh Diệp Bắc Minh: “Cậu Diệp, đồ của cậu”.

Diệp Bắc Minh có chút dở khóc dở cười, nhận lấy phỉ thúy đỏ: “Ông cũng nhanh đấy”.

“Hắc hắc, đây là việc tôi nên làm, cậu cứ làm việc của mình đi”, Vương Trường An cười rất vui vẻ, lui về chỗ ngồi của mình.

Rất nhiều nhà giàu đều nhìn với ánh mắt kinh ngạc!

Một nhà giàu mặc đồ vest thương hiệu nổi tiếng: “Mặc dù Diệp Bắc Minh có danh tiếng rất lớn, nhưng tiêu ba trăm triệu để kết giao với anh ta như vậy có đáng không?”

“Chắc chắn không đáng!”

Nhà giàu khác lắc đầu.

Sau khi Vương Trường An nghe xong, trong lòng buồn cười: ‘Mấy người làm sao biết được chuyện xảy ra trong dạ tiệc từ thiện ở Long Đô? Đừng nói một trăm triệu, một tỷ tôi cùng bằng lòng!”

Hàn Nguyệt cười hết nói nổi.

Cô ta còn đang muốn trả tiền, đáng tiếc bị Vương Trường An tranh mất.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 218: Rất nhiều phú hào cũng phải thở gấp!


Ông ta cũng chậm nửa nhịp, bị Vương Trường An giành trả tiền trước!

Đáng ghét!

“Nhược Giai, nó là của em”, Diệp Bắc Minh đưa phỉ thúy đỏ cho Chu Nhược Giai.

“A!”

Chu Nhược Giai cực kỳ bất ngờ, nhìn phỉ thúy đỏ hình phượng hoàng.

Yêu thích không rời tay.

Tô Ấu Ninh bên cạnh vừa hâm mộ lại ghen tỵ, trong mắt có thể nhỏ ra nước.

Sản phẩm đấu giá tiếp theo lên sàn là đan dược rất phù hợp cho võ giả cấp thiên sử dụng.

Một viên đan dược, giá khởi điểm ba mươi triệu!

Cuối cùng giá của mỗi một viên đã lên đến một trăm năm mươi triệu.

Diệp Bắc Minh rất bất ngờ.

“Thần y Diệp, số đan dược này rất khó luyện chế, hơn nữa có thể bồi dưỡng số lượng lớn võ giả cấp thiên! Đối với một số phú hào, nó đã rất xa xỉ rồi”, Hàn Nguyệt nhìn ra vẻ bất ngờ của Diệp Bắc Minh.

Chính là đạo lý này!

Cũng không phải người nào cũng có thể trở thành võ giả cấp tông sư.

Người bình thường có thể trở thành võ giả cấp thiên, đã cần phải cố hết sức lực của đời.

Một ngàn năm cũng chưa chắc có người yêu nghiệt như Diệp Bắc Minh xuất hiện.

Đấu giá đan dược xong, cuộc đấu giá cũng sắp đến hồi kết thúc.

Lý Gia Hinh xuất hiện, đẩy một chiếc xe đẩy đi lên, bên trên là một cái lư đỉnh thanh đồng!

Soạt!

Ánh mắt của tất cả mọi người có mặt đều dồn qua.

Rất nhiều phú hào cũng phải thở gấp!

Ánh mắt của Ngụy Tử Khanh sững lại: “Đây chính là cái đỉnh mà cô Chiba ao ước ư?”

“Là nó, chính là nó! Không tiếc mọi giá!”, Chiba Sadako đứng bật dậy.

Sau khi mọi người xung quanh nhìn sang bằng ánh mắt kinh ngạc.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 219: “Cô gái này điên rồi hả?”


“Một tỷ mốt!”

“Một tỷ rưỡi!”

“Ba tỷ!”

Mấy phú hào của Long Quốc lần lượt ra giá.

Rất hiển nhiên, bọn họ đều đã có chuẩn bị, sớm biết giá trị của chiếc đỉnh này.

Chiba Sadako bật cười: “Ha ha ha, tối nay, các người, đừng ai muốn tranh với tôi!”

“Chiếc đỉnh này, tôi ra giá, mười tỷ!”

Cô ta vừa dứt lời, cả hội trường xôn xao!

“Mười tỷ ư”, Tô Ấu Ninh suýt cắn vào lưỡi.

Chu Nhược Giai ở một bên cũng rất kinh ngạc.

Hàn Nguyệt cau mày, vốn còn định thử cạnh tranh, nhưng nghe thấy cái giá mười tỷ, lập tức chọn từ bỏ.

“Là Chiba Sadako?”

“Cô gái này điên rồi hả?”

“Mười tỷ? Vãi!”

Một vài phú hào Long Quốc đã bắt đầu bàn tán.

Cái giá mười tỷ, đúng là làm người ta khiếp sợ!

Nếu bọn họ còn tiếp tục cạnh tranh, không biết chừng sẽ khuynh gia bại sản.

“Còn ai ra giá nữa không? Ha ha ha, chiếc đỉnh này là của tôi rồi!”, Chiba Sadako đỏ bừng mặt, rất hào hứng kích động,

Đúng lúc tất cả mọi người cho rằng chiếc đỉnh đã rơi vào tay Chiba Sadako.

Diệp Bắc Minh nở nụ cười tự tin, thản nhiên nhả ra ba chữ:

“Một trăm tỷ!”

“Hả?”

Tô Ấu Ninh phản ứng mạnh, quay đầu, suýt nữa ngã từ trên ghế xuống.

“Anh Bắc Minh, vừa nãy là anh nói à?”

Chu Nhược Giai ngẩn người, cái miệng nhỏ khẽ há hốc, vô cùng đáng yêu.

Hàn Nguyệt chấn hãi nhìn sang Diệp Bắc Minh: “Thần y Diệp… một trăm tỷ? Là anh ra giá hả?”

Ngay cả cô ta cũng cảm thấy Diệp Bắc Minh điên rồi!

“Là tôi”.
 
Back
Top Bottom