Khác [ ĐN TOWER OF GOD ] THẾ GIỚI MỚI

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
118,052
Điểm tương tác
0
Điểm
0
230429149-256-k905135.jpg

[ Đn Tower Of God ] Thế Giới Mới
Tác giả: HakatsuYui388
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Một vị vua đã ruồng bỏ đất nước của mình
Một con quái vật leo tháp với mục tiêu là báo thù cho cha mẹ mình
Cuộc gặp gỡ của họ, sẽ mang đến những sự thay đổi gì cho tòa tháp đây?



đn​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [ Tổng công, NP ] Tứ quốc kỷ thực
  • [EDIT] Sau khi xuyên thư ta có bốn cái ba ba
  • [delay][OLN]Kẻ nắm giữ「Sự Thông Thái của Solomon.」
  • [Fanfic AoV] The Weakest Marksman
  • [ZhongChi] - Ấm chỗ ngại dời [Hoàn]
  • [ CCN ] ( FanFic ) Lâm Thần xx Hàn Nhuận Bác : Tình...
  • [ Đn Tower Of God ] Thế Giới Mới
    Hello


    Xin chào mọi người.

    Vì đây là lần đầu mình viết truyện thể loại này nên có thể sẽ hơi dở một chút.

    Đừng ném đá mình nha, có gì thì góp ý kiến thôi chứ đừng ném đá.

    Có thể mạch truyện trong đây sẽ không đi theo mạch truyện gốc, nhưng vẫn mong các bạn ủng hộ mình.

    Vậy thơi, mình vào truyện nha!!!
     
    [ Đn Tower Of God ] Thế Giới Mới
    Văn án


    Nàng là vương của một nước

    Một con người cao lãnh và đầy quyền lực

    Nàng muốn gì có đó

    Mọi yêu cầu của nàng đều được thực hiện

    Nhưng....................

    Nàng đã quá buồn chán và mệt mỏi với thế giới này rồi

    Vậy nên............nàng đã buông mình từ trên cao xuống để kết thúc cuộc sống nhàm chán này

    Nhưng, nàng không chết?!

    Ngược lại còn xuyên vào cuốn tiểu thuyết mà nàng thích nhất!

    Cuộc gặp gỡ giữa nàng và con quái vật của tòa tháp

    Liệu sẽ trôi về đâu đây?
     
    [ Đn Tower Of God ] Thế Giới Mới
    Chương 1: Cái chết của vị vua


    Vương của họ, vị vua mà họ yêu quý nhất,.........vào ngày hôm đó đã tự sát!

    Họ không hiểu, lại càng không biết lý do vì sao người lại làm vậy

    Nhưng có một điều mà họ rất chắc chắn

    Họ bị bỏ rơi rồi, vì sao chứ?

    Tại sao vậy? tại sao người lại bỏ rơi chúng tôi?

    Hỡi vị vua cao quý và đầy kiêu ngạo kia, vương......vương..........

    Cô bừng tỉnh, thở dốc

    - Không được, không được.

    Phải bình tĩnh, họ hận mình như vậy là vì mình đã bỏ rơi họ.

    Không được trốn tránh, phải đối mặt với nó!!!

    Sau khi bình tĩnh lại thì cô mới bắt đầu quan sát xung quanh và cô nhận ra..... cô đang ở đâu đây?

    Thiên đường hay địa ngục ?

    Tất cả những gì cô thấy chỉ toàn là một không gian màu trắng.

    Cô đang bỡ ngỡ vì không biết phải làm sao thì một giọng nói vang lên ngay sau lưng cô:

    - Xin chào vị vua trẻ tuổi~~~

    Cô quay ra đằng sau và...... cô ngay lập tức hối hận.

    Chói, chói muốn mù mắt cô rồi!

    Người vừa nãy vừa mới lên tiếng....không, chính cô cũng không biết nó có phải là người không nữa.

    Vì bây giờ, thứ trước mặt cô chỉ đơn giản là một chùm ánh sáng.

    Nó nói:

    - Ngươi ổn chứ ?

    - Tôi ổn ( Không ổn tí nào cả, sắp chói mù mắt chó rồi.

    Bộ ngươi có hào quang của nữ chính Mary Sue hay gì vậy?

    Quá chói rồi đi (╯°Д°)╯ ┻━┻) đó là những gì cô nghĩ

    Cô cố gắng mỉm cười, dù trong hoàn cảnh nào thì cô cũng không được lộ ra vẻ yếu đuối.

    Vì cô là vua mà!

    - Hừm.....

    Nếu vậy thì được rồi.

    Ngươi là người đầu tiên dám nhìn thẳng vào ta mà nói chuyện đấy.

    Những người khác thì không đâu

    Hửm?

    WTH?

    Vậy là trước cô cũng có những người bị vậy rồi hả?

    Vậy bây giờ cô rút lại câu "Tôi ổn" lúc nãy còn kịp không nhỉ?!

    - Ok, ta sẽ đi vào thẳng vấn đề luôn.

    Ta chắc rằng ngươi cũng biết mình đã chết rồi đúng không?

    Cô gật đầu

    - Thường thì người chết sẽ đi vào vòng luân hồi nhưng ngươi là trường hợp ngoại lệ

    Cô:

    - ???

    - Ngươi sẽ không chết, mà thay vào đó là ngươi sẽ được hồi sinh vào một thế giới khác!

    - .....!!!

    --------------------------------------------------------------------------------------------------------

    Xin chào mọi người, cuối cùng thì tôi cũng viết xong được một chương rồi.

    Chưa vào truyện liền đâu, chắc phải cỡ chương sau nữa mới được.

    Tôi viết vẫn còn dở lắm vì vậy nếu có gì sai sót thì mong các bạn góp ý giúp tôi.

    Nhớ bình chọn cho tôi nha, chỉ vậy thôi.

    Bye~~~
     
    [ Đn Tower Of God ] Thế Giới Mới
    Chương 2: Cuộc hành trình mới


    Sau khi nghe chùm ánh sáng đó giải thích lý do vì sao cô lại được đặc biệt ngoại lệ thì cô chỉ biết khóc ròng.

    Cô đã không còn gì để hối tiếc nữa, cô đã sống đủ rồi vì vậy nên cô mới tự sát.

    Thế nhưng....... chỉ vì quá yêu quý cô mà các vị thần không nhẫn tâm nhìn cô chết như vậy.

    Cô có làm gì đâu.

    Chỉ đơn giản là khi còn sống cô có giúp họ một ít việc như dọn dẹp đám hỗn loạn hay chiến tranh mà họ gây ra.

    Chỉ vậy thôi, vậy nên làm ơn để cô chết đi.

    Cô không muốn sống nữa đâu(ಥ﹏ಥ)

    Cô ngồi một góc tủi thân khóc.

    Chùm ánh sáng đó liền động viên an ủi cô:

    - Cô đừng khóc, để bù lại cho việc hồi sinh mà chưa xin phép cô nên các vị thần đã quyết định cho cô chọn thế giới mà mình muốn xuyên vào

    Như nghe thấy điều gì đó thú vị.

    Cô quay đầu nghi ngờ hỏi:

    - Thật chứ ?

    - Thật

    - Ngươi không lừa ta đúng không ?

    - Đã bảo là thật rồi mà

    - Vậy..... ta muốn xuyên vào cuốn tiểu thuyết mà ta thích được không ?

    - Đã bảo là thật rồi!

    Muốn xuyên vào nó chứ gì?!

    Rồi, quất luôn!

    - Khoan!!!

    - Gì nữa đây ?

    - Trước khi xuyên vào, ta có một yêu cầu!

    - ?
     
    [ Đn Tower Of God ] Thế Giới Mới
    Chương 3: Bắt đầu cuộc hành trình


    - Ngươi đã chuẩn bị xong chưa ?

    Cô nói:

    - Đã xong rồi, bây giờ thì ta đã có thể đi

    - Thật không thể tin nổi là ngươi lại dám yêu cầu một vị thần đấy.

    Đồ con người tham lam!

    - Đừng nói vậy chứ, ta có lý do cả mà(ㆆᴗㆆ)

    *Quay lại khoảng thời gian trước*

    - Ta muốn yêu cầu một thứ!

    - Cô muốn thứ gì à ?

    Sức mạnh, sắc đẹp hay tiền bạc ?

    - Ta cần mấy thứ đó để làm gì ?

    Chưa kể là ta vốn đã có sẵn mấy thứ đó rồi

    - ......cũng phải..........

    - Ta chỉ đơn giản là muốn xin ngươi cho ta luyện tập ở đây một khoảng thời gian và cho ta đem những vũ khí của ta tới đây thôi !

    - Chỉ vậy thôi ?

    - Ừ???

    - Không muốn thứ khác à ?

    - Không cần

    - Vậy thì được rồi.

    Đừng có hối hận đấy!

    - Mắc mớ gì mà hối hận?

    Ngươi nói nghe kì lạ ghê!

    *Kết thúc hồi ức*

    - Vậy thì đi thôi, hãy bắt đầu cuộc hành trình của cô đi!

    Trước mặt cô bỗng xuất hiện một cách cửa, cô đẩy nó và bước vào.

    Ánh sáng bên trong bao trùm lấy cô.

    Trước khi đi, cô quay đầu lại nói:

    - Tạm biệt nhé!

    Hẹn ngày gặp lại!

    - Còn ta thì không mong gặp lại cô đâu!

    Cô mỉm cười:

    - Đến phút cuối cùng mà ngươi vẫn lạnh lùng vậy à?

    Chẳng dễ thương chút nào hết!

    - Cái---

    - Hì hì ( cô bỏ chạy)

    - Hừ, thứ đáng ghét!

    - ................tạm biệt! (nó thì thầm)

    Cô mở mắt ra và một cách cổng to đùng với hoa văn hình tòa tháp trên cánh cổng.

    Cô run lên, không kiềm được sự sung sướng mà hét lên:

    - Cuối cùng....... cuối cùng.......

    CUỐI CÙNG MÌNH CŨNG ĐẾN RỒI, THẾ GIỚI CỦA TOWER OF GOD!!!

    Cánh cổng mở ra và một bàn tay xuất hiện kéo cô vào.

    Cô nở một nụ cười và cuộc hành trình của cô bắt đầu.
     
    [ Đn Tower Of God ] Thế Giới Mới
    Xả ảnh


    OMG!

    Mắt tui!!!

    Ôi, Koon của tôi.

    Quá u mê bé Bam rồi(◕‿◕✿)

    Công chúa Ha Jingsu(*'∀`)

    Quá đẹp rồi.

    Quá đẹp, quá đẹp!

    Điều quan trọng phải nhắc 3 lần!!!

    ÔI, con tim tôi *phun máu mũi*

    Nàng hầu Viole🙂)))))))))

    Con au: Mấy chú xê ra, Bam là của tôi!

    Koon: Vừa nói gì đó?

    Thử nhắc lại xem? *Rút dao ra*

    Yuri: Ok, xông vô.

    Đứa nào dám giành Bam với ta đều là kẻ thù hết!

    Hwaryun: Công chúa, tôi sẽ hỗ trợ cô!

    Androssi: Tính cả phần tôi nữa!

    Con au: *quỳ sụp* Em thành thật xin lỗi ạ.

    Em chót lỡ lời.

    All: Biết điều đấy!

    Chuyện vuốt tóc của Bam😂😂😂

    Koon bảo vệ ẻm quá mức rồi" chỉ mình anh được nhìn thôi"🤣🤣🤣

    Chữ hơi nhỏ, cho mình xin lỗi nha!!!

    Lạy chúa, con xin thề là không nhìn thấy gì hết! *Amen*
     
    [ Đn Tower Of God ] Thế Giới Mới
    Chương 4: Nhập hội


    Ôi, Bam của tôi.

    Đẹp, quá đẹp trai rồi đi.

    Phải chụp hình ngay mới được

    *Tách tách*

    Há, phải bình tĩnh, phải bình tĩnh.

    - Yuki-san?

    Em ổn chứ?

    - Em ổn, anh không cần phải lo đâu anh bam! (Máu mũi chảy không ngừng)

    - Ờ, ừm..... vậy thì được rồi

    Cô bé đó không sao chứ?

    Cô hiện tại đang ở trên chiếc tàu hỏa đến thành phố Train cùng với Bam và nhóm của Boro.

    8 năm trước, khi cô mới vào tháp.

    Cô đã gặp Headon.

    Ngay khi vừa gặp cô, tên đó đã nhận ra cô là người đến từ thế giới khác.

    Cô khá là ngạc nhiên đấy, vậy chẳng lẽ vệ thần nào cũng biết cô đến từ thế giới khác à?

    Uầy, hi vọng họ không làm khó cô.

    Nhưng..... có lẽ cô lo xa quá rồi.

    Headon ngay lập tức cho cô lên tầng trên mà không cần phải thử thách.

    Cô thắc mắc, hắn ngay lập tức giải thích cho cô hiểu.

    Đó là vì hắn biết cô mạnh thế nào nên không cần tốn công phải làm thử thách vì cô sẽ nhanh chóng vượt qua thôi.

    Ồ, hắn nói cũng đúng nhưng thứ cô muốn đâu phải là leo tháp?!

    Mà là cô muốn được đồng hành cùng với thần tượng của cô cơ!!!

    Thế là cô ngay lập tức thỏa thuận với Headon.

    Hắn giúp cô che dấu sức mạnh và thân phận thật sự.

    Đổi lại, cô sẽ giúp hắn một chuyện.

    Hắn ngay lập tức đồng ý.

    Vậy nên bây giờ cô mới ở đây nè! (ノ^∀^)ノ✿✿✿

    Bao nhiêu năm qua cô vẫn luôn dõi theo Bam.

    Từ vụ ở tầng thử thách Evankhell cho đến vụ ở Công xưởng chiến.

    Nhiều lúc cô thật sự rất muốn giết Rachel và bọn FUG kia nhưng cô đã cố gắng để kiềm chế lại.

    Vì nếu cô xen vào thì Bam của cô sẽ không bao giờ trở nên mạnh mẽ được!

    Cô vẫn luôn chờ đợi thời cơ để được vào cùng nhóm với Bam.

    Và cuối cùng cô cũng làm được rồi!

    Bây giờ mà có kêu cô đi chết thì cô cũng đồng ý.

    - Ừm.....

    Yuki-san?

    - Yu là được rồi ạ!

    - Ừm, Yu.... bộ em không tính xuống tàu à?

    - Dạ???

    Cô nhìn xung quanh và phát hiện ra rằng tàu đã cập bến.

    Cô vội đứng dậy và chạy ra ngoài.

    Nãy giờ lo hồi tưởng ký ức mà cô quên mất chuyện xuống tàu.

    Cũng may là Bam nhắc nhở cô, nếu không thì cô bị bỏ lại rồi.

    - Em xin lỗi.

    Vậy, bây giờ chúng ta đi đâu đây?
     
    [ Đn Tower Of God ] Thế Giới Mới
    Chương 5


    Sau một hồi thảo luận thì cả nhóm quyết định đi gặp đồng đội của Bam trước tại khu dân cư.

    Ngay khi vừa đến nơi thì đập vào mắt tôi là một đống người.

    Cô Hana Yu la lên:

    - Wow, nhiều người quá!

    - Tất nhiên rồi, tất cả những người không có vé đều có mặt ở đây.

    Bam thắc mắc hỏi:

    - Không có vé ?

    - Ừ, chỉ những người có vé mới có một phòng.

    Họ đang đợi ai đó có vé để mở cửa.

    Hãy cẩn thận, từ giờ tất cả những người ở đây đều là kẻ thù của cậu đó

    Anh Boro lên tiếng nhắc nhở mọi người.

    Những chuyện này tôi đều biết trước rồi, thứ mà tôi lo lắng bây giờ là nhóm của Ran kìa.

    Nếu như mọi chuyện đều giống như trong tiểu thuyết thì bây giờ chắc họ đang đấu với ảnh thủ vệ ở tầng 1

    Tôi có nên chuồn đi để cứu họ không nhỉ ?

    Nói là làm, tôi nói dối mọi người là có người đợi tôi ở tầng dưới nên mọi người cứ đi lấy phòng trước rồi tôi sẽ quay lại sau

    Bam tỏ ý muốn đi chung với tôi nhưng tôi ngay lập tức từ chối, tôi không muốn mọi chuyện bị thay đổi quá nhiều.

    Nhưng được Bam quan tâm như vậy làm cho tôi vui muốn nhảy cẫng lên

    Nhưng tôi đã ngay lập tức bỏ chạy trước khi cơ thể tôi hoạt động nhanh hơn não.

    Tôi đi xuống tầng 1 thì thấy tên đó đã ở đó, có vẻ như hắn vừa cứu Ran khỏi đòn tấn công của ảnh thủ vệ.

    Hình như giữa hắn và Ran có chút xích mích, tôi liền chạy ra ngăn lại trước khi mọi chuyện trở nên tệ hơn.

    Mà....... dù sao thì cũng sẽ chẳng có gì xảy ra đâu, tôi chạy lại ngăn cho có thôi.

    Tôi nói:

    - Rồi, rồi, hãy bình tĩnh nào.

    Cho tôi xin lỗi về cách nói chuyện của đồng đội tôi nhé, cậu ta có hơi nóng tính một chút!

    Hắn ta ngạc nhiên vì không biết tôi từ đâu xuất hiện.

    - Nè, cô là ai?

    Tôi đâu có quen cô---

    Tôi bịt miệng Ran lại và xách cậu ta lên bỏ chạy, trước khi đi tôi để lại một câu xin lỗi hắn ta sau đó thì cắm thẳng đầu bỏ chạy.

    Tôi nói với đồng đội của Ran:

    - Đi nào!

    Họ không hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng vẫn chạy theo tôi.

    Sau khi đã chạy vào thang máy thì Ran vùng vẫy để thoát khỏi tay tôi, tôi nhẹ nhàng đặt Ran xuống và phủi quần áo cho cậu ta, sau khi phủi xong thì tôi còn trang điểm cho cậu ta và hài lòng với tác phẩm của mình.

    Đồng đội của Ran đứng ở một bên che miệng cười.

    Ran giận run người, quay sang lườm họ, hỏi:

    - Cười đủ chưa ?

    Họ ngay lập tức ngậm miệng.

    Ran quay sang nhìn tôi hỏi:

    - Thế.... cô là ai ?
     
    [ Đn Tower Of God ] Thế Giới Mới
    Chương 6


    À, phải rồi.

    Mình chạy vô ngăn cậu ta mà quên mất không nói mình là ai.

    Cô mỉm cười và giới thiệu bản thân mình

    - Đừng lo lắng, tôi là đồng minh của các cậu!

    - Đồng minh???

    - Chà, nói đúng hơn thì tôi là đồng đội của Bam!

    - Đồng đội của....

    Viole?

    - Ừ, đúng rồi

    - Vậy tại sao cô lại ở đây, đáng lẽ cô phải ở chỗ Viole chứ?

    Ừm.... cô nên giải thích sao đây?

    Có lẽ cô nên nói là Bam kêu cô xuống đây nhỉ ?

    Không được, cô không thể gây rắc rối cho Bam được.

    - Có người hẹn tôi ở tầng một để lấy đồ nên tôi xuống dưới lấy thôi.

    Và rồi tôi gặp các cậu đang chiến đấu với ảnh thủ vệ nên tiện tay kéo theo luôn!~~

    - Lấy đồ?

    Liệu ai có thể đưa đồ cho cô ở đây được ?

    Chẳng lẽ là thủ vệ thần à?!

    Cô mỉm cười, không nói gì hơn nữa.

    Bầu không khí dần trở nên ngột ngạt.

    Cuối cùng, Dan đành phải lên tiếng

    - Thôi đi Ran, người ta đã không muốn nói rồi thì thôi vậy.

    Dù sao cũng cảm ơn cô đã cứu chúng tôi!

    Cậu ta cúi đầu xuống cảm ơn tôi và cũng không quên tiện tay kéo Ran theo làm giống cậu ta.

    Tôi nói:

    - Không có gì đâu, chúng ta là đồng minh mà!

    Cậu ta thở dài

    - Cũng phải.....

    Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại của mọi người vang lên.

    Tôi mở điện thoại ra kiểm tra thì thấy có một dòng tin nhắn của Emily gửi tới.

    Trong đó viết là "Vui lòng đến sân vận động vào 2 giờ chiều ngày mai.

    Cuộc thi đấu giành vé lên tàu địa ngục sẽ bắt đầu".

    Cuối cùng cũng đến rồi à?!
     
    [ Đn Tower Of God ] Thế Giới Mới
    Chương 7


    Sau khi chia tay với nhóm của Ran, tôi không quay lại tầng dân cư nữa mà đi thẳng lên tầng trên.

    Tầng 31.

    Cô để lại cho nhóm Bam một tin nhắn nói rằng cô sẽ ổn thôi, họ cứ việc thi đấu.

    Khi nào họ giành được vé lên tàu rồi thì cô sẽ quay lại.

    Cô có việc quan trọng hơn cần phải làm.

    Nghĩ đến đó, cô bỗng nhiên nở một nụ cười gian ác!

    Mặc dù rất lo lắng cho cô nhưng Bam cũng không thể làm gì khác được.

    Bởi vì cậu không biết cô đang ở đâu cả.

    Tin nhắn cô để lại cho cậu cũng chỉ là được gửi qua pocket thôi.

    Cô nói mình có việc quan trọng cần phải làm, chỉ vậy thôi.

    Cậu thực sự tò mò không biết việc quan trọng mà cô nói tới là gì mà có thể khiến cô bỏ cả cơ hội để lên tàu thế này.

    - Có vấn đề gì sao, Bam?

    - Cô Hwaryun.......

    - Trông mặt cậu khá lo lắng đấy!

    Có chuyện gì sao?

    - Không....

    Chỉ là.......

    - Có một thành viên trong nhóm vẫn chưa quay lại thôi!

    - Nhóm?

    Ý cậu là cái nhóm ở trên đoàn tàu mà cậu vừa mới chiêu mộ?

    - Ừ!

    - Hừm, chắc sáng mai người đó sẽ quay lại thôi.

    Cậu mau đi ngủ đi!

    - Vâng.......

    Cảm xúc của cậu hiện giờ đang cực kỳ hỗn loạn.

    Mặc dù chỉ mới gặp nhau cách đây có mấy tiếng nhưng không hiểu sao......

    Cậu có cảm giác như đã quen cô từ rất lâu rồi!

    Tại tầng 31.

    Trong khi Bam đang ở đây lo lắng cho cô thì.....

    - Yo, xin chào vệ thần của tầng 31!!!

    - Ngươi tới rồi à?

    - Ừ, tôi tới rồi đây!
     
    [ Đn Tower Of God ] Thế Giới Mới
    Xả ảnh 2


    ÔI, em tôi.

    Bé quá ngây thơ rồi!!!

    Đằng sau hậu trường🙂))))))))

    Cạn lời🙂)))))))))

    Thôi xong!!!(ㆆᴗㆆ)

    Nhìn ấm áp dễ sợ(^∀^)ゞ

    *Không biết nói sao*

    Karaka nè mấy má.

    Đẹp ghê hôn😀😀😀

    Bức cuối nhìn đau đớn quá!😥😥😥
     
    [ Đn Tower Of God ] Thế Giới Mới
    Chương 8


    *Tua nhanh quá trình cướp vé diễn ra và Yura Ha bỏ trốn*

    Bam:

    - Rachel....tôi......

    - Tại sao anh lại bám theo tôi nữa, Bam?

    - Và tại sao.....Anh vẫn còn sống?

    Đáng lẽ anh phải chết trước đó rồi chứ!

    -......!!

    *Chuyển nhanh cảnh Bam gặp Rachel và đánh nhau với nhóm của ẻm*

    Koon:

    - Chắc chúng ta thua chúng rồi, chết tiệt thật!

    - ......!!!

    - Bam?!

    - Làm....làm sao hắn có thể?

    - Tên đó điên rồi......!

    - Không, Bam.

    - Tôi...... phải lên tàu, nếu anh quyết cản đường tôi.

    Thì hãy giết tôi tại đây!

    - !

    - Rachel... tại sao.... tại sao.....?

    *Đẩy*

    - Xin lỗi, Bam

    - Rachel.....?

    - Đây không phải là nơi để cậu lên!

    - Bam!!!

    * Tại sao?

    Tại sao tôi không thể.....

    đi cùng cậu, Rachel?*

    Trong khi ở đây đang đánh nhau ngây cấn thì........

    Tại tầng 31

    - Sao rồi, vệ thần?

    Ông đã chịu thua chưa?

    - Không, khoan đã.

    Chờ ta một chút....

    - Ông có theo hay không?

    - Ừm........

    - Tôi tưởng ông nói rằng ông may mắn lắm chứ.

    Tại sao bây giờ tôi lại thấy không phải như vậy?

    - A.....

    Hay là.......

    Ông đã nói dối?!

    - Cái---?

    - Hừ, chẳng qua chỉ là một ván bài.

    Theo thì theo, sợ gì!

    - Ok, vậy thì........ lật bài nào!

    - Tứ quý!

    - Ha... ha....hahaha..........

    Này thì tứ quý!

    *Cô quăng bài xuống bàn*

    - Cái....

    Cái đ*o gì?

    - Thùng phá sảnh nhá!

    Vậy là ván này tôi lại thắng rồi.

    Mau nôn tiền ra đây nào!

    - Uhuhu..... tài sản của ta........

    - Làm thế nào mà cả năm ván ngươi đều ra thùng phá sảnh hết vậy?

    - Đó gọi là trình!

    - Trình cái đầu ngươi ấy mà trình!!!
     
    [ Đn Tower Of God ] Thế Giới Mới
    Chương 9


    - Bam, cậu thấy ổn chưa ?

    - Tôi ổn, anh không cần phải lo cho tôi đâu anh Koon !

    - .....

    Tôi sẽ xem như đó là một lời an ủi.

    Khó chịu, thật khó chịu quá!

    Đó là những gì cô muốn nói vào lúc này!

    *Quay lại một tháng trước*

    Sau khi bòn hết tiền của vệ thần tầng 31, cô lập tức quay về.

    Cô đoán rằng chắc hẳn Bam đã xử lí xong mớ bòng bong của cậu ấy với Rachel rồi.

    Vậy nên chắc giờ cậu đang đợi cô trở về đây!

    Mang theo tâm trạng vui phơi phới, cô mở cửa ra và bước vào, nói lớn:

    - Em về rồi đây!!!!

    - Ủa... sao mà... trông mọi người có vẻ nghiêm trọng vậy ?

    - Em về rồi à ?

    - Vâng, ừm, anh Boro....

    Có chuyện gì đã xảy ra khi em đi vắng sao ?

    - Thật ra là......

    Sau khi đánh nhau với nhóm của Rachel, hình như Bam đã biết được ý định muốn giết Rachel của Koon.

    Vậy nên tình hình bậy giờ đang trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết.

    Cô cũng thừa biết rõ là Koon lo lắng cho Bam vì anh ấy sợ một ngày nào đó cậu sẽ mất kiểm soát và gục ngã.

    Anh không hề mong điều đó một chút nào và chính cô cũng vậy.

    *Quay lại hiện tại *

    - Giờ thì.... mình nên làm gì đây?

    Bỗng...

    Bam gọi cô:

    - Yu, em đi ăn cùng với bọn anh chứ?

    - A, vâng.

    Em tất nhiên rồi!

    - Có lẽ mình nên tìm cách để gặp riêng Rachel một chút rồi.

    Chúng ta sẽ có nhiều chuyện để nói lắm đây....

    Trong lúc đi ăn, Bam lại một lần nữa ngất xỉu.

    Khiến cho mọi người cuống cuồng cả lên.

    - Cá sấu!

    Chuyện quái gì đã xảy ra vậy?

    - Ta không biết.

    Bọn ta đang định đi ăn tối thì...

    - Bất thình lình cậu ta ngã xuống!

    Anh Akraptor tiếp lời

    - Em nghĩ chúng ta không nên leo tháp trong tình trạng này nữa.

    - Không, tôi không sao.

    Tôi ổn mà.

    - Bam...

    - Vậy nên đừng dừng lại.

    Chúng ta phải tiếp tục leo thì mới có thể bắt kịp Rachel được!

    Cô nhăn mày

    - Em từ chối!

    - !

    - Nếu bây giờ còn tiếp tục leo tháp thì cơ thể anh sẽ không chịu nổi mất.

    Và có thể trước khi gặp được Rachel anh đã chết rồi chứ đừng có mà nói có đuổi kịp hay là không!!!

    - Nhưng mà... anh.....

    - Nếu như anh vẫn muốn tiếp tục, vậy thì.... bước qua xác em đi rồi nói!

    - !!!

    - Khoan, bình tĩnh đã nào.

    Yuki – san, em không thấy trò đùa này đã đi quá xa rồi à?!

    - Em không đùa.

    Em hoàn toàn nghiêm túc.

    - Anh cũng đồng ý với em ấy!

    - Anh Koon!

    Với sự thất vọng của Bam, của quay lưng mở cửa phòng bỏ đi.

    Trước khi đi, cô chỉ nói một câu :

    - Anh hãy nghỉ ngơi đi.

    Một tuần sau chúng ta sẽ xuất phát!

    Sau đó thì cô đóng cửa một cái " RẦMM "

    Anh Akraptor thở dài ngao ngán

    - Lần này thì con bé giận thiệt rồi!

    - Bam...

    - ........?

    - Chuyện hồi nãy..... tôi cũng đồng ý với Yuki.

    Cậu nên nghỉ ngơi đi, cứ cắm đầu mà leo thì cũng chả được gì đâu.

    - ...... tôi hiểu rồi, cảm ơn anh, anh Akraptor.

    Còn giờ thì.... mọi người có thể để tôi một mình được chứ ?

    - ....................

    - Ra ngoài nào, mọi người!

    - Koon!

    - Hãy để Bam ở một mình đi.

    Chúng ta đi thôi!

    - Nghỉ ngơi tốt nhé Bam!

    - Vâng.

    Sau khi mọi người rời đi, cậu ngã xuống nệm và nắm chặt cái gối.

    Cậu cảm thấy thật khó chịu và có một chút gì đó.... mất mát......
     
    [ Đn Tower Of God ] Thế Giới Mới
    Chương 10


    Kể từ hôm đó trở đi, quan hệ của tôi và Bam ngày càng xấu đi.

    Tôi thậm chí còn tránh mặt và không thèm nói chuyện với anh ấy.

    Điều đó khiến Bam rất buồn thì phải.

    Vì mỗi lần chúng tôi chạm mặt nhau là anh ấy lại định nói gì đó nhưng không thể vì chưa kịp nói gì thì tôi đã bỏ đi.

    Tôi cũng cảm thấy có lỗi với anh ấy thế nhưng..... lý do mà tôi tránh mặt Bam cho tới bây giờ là vì......

    Tôi vẫn còn rất xấu hổ và hối hận vì những gì tôi đã nói vào ngày hôm đó!!!

    Tôi cũng không thể hiểu tại sao chính mình lại nói như vậy nữa.

    Bình thường dù có chuyện gì xảy ra thì tôi vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh và giải quyết nó một cách hoàn hảo.

    Thế nhưng..... thế nhưng...... chả biết tôi ăn trúng phải cái gì mà vào ngày hôm đó lại trở nên bồng bột và mất bình tĩnh như vậy.

    Tôi thậm chí còn làm tổn thương Bam nữa (╥﹏╥)

    Ưưưư, tôi không muốn sống nữa.

    Tôi đã lỡ làm tổn thương trái tim bé bỏng của baby Bam rồi.

    Tôi muốn chết quá đi ~~~(ToT)

    Và đó là lý do mà tôi tránh mặt Bam suốt mấy tuần vừa qua.

    Biết làm sao được, nếu bây giờ tôi mà mặt đối mặt với anh ấy thì..... tôi chắc chắn sẽ chạy đi tìm một chỗ để tự tử mất~~~

    - Em tính trốn tránh Bam đến khi nào nữa đây, Yuki? ( Người đang nói ở đây là Koon đấy🙂)) )

    - Vâng ???

    - ....

    Đừng chạy trốn nữa.

    Bam trông có vẻ buồn lắm.

    Cậu ấy cho rằng lý do dạo gần đây em thường tránh mặt cậu ta là bởi vì cậu ta đã không chịu nghe lời em và khiến em nổi giận.

    - Cái-?

    Đó là lỗi của em mà!

    Có phải lỗi của anh Bam đâu?

    - Vậy thì đừng tránh mặt cậu ta nữa.

    Thẳng thắng mà nói chuyện đuê!

    - ....

    Xin lỗi, nhưng em không thể.

    - Vì sao?

    - Anh hiểu mà anh Koon.

    Với khả năng của anh thì chuyện đoán ra lý do em tránh mặt anh Bam chẳng có gì là khó cả.

    - ừm.....

    - Dù sao thì, em cũng nên nói chuyện với cậu ta đi.

    Biết đâu cậu ta sẽ dễ dàng tha thứ cho em thì sao.

    Vì dù gì thì Bam cũng là một người rất dễ tính và tốt bụng.

    - Anh quan tâm đến anh ấy quá nhỉ!?

    - Đương nhiên rồi!

    - ........Em biết rồi.

    Cảm ơn anh, anh Koon.

    - Vậy thì mau chuẩn bị đi, chúng ta sẽ sớm lên tầng tiếp theo thôi!

    - Đã rõ!!!

    Sau cuộc trò chuyện vào ngày hôm đó với anh Koon.

    Tôi đã dự định sau khi lên tàu sẽ nói chuyện rõ ràng với Bam để anh ấy không còn hiểu lầm nữa nhưng ai ngờ rằng...... ngay sau khi lên tàu, tôi.....

    đã không còn cơ hội để được nói chuyện với Bam nữa.

    " Và đó cũng là lúc mà bộ truyện này bắt đầu đi lệch khỏi quỹ đạo vốn có của nó " .

    ----------------------------------------------------------------

    Hello các tình yêu .

    Mị comeback rồi đây~~~ (ʘ‿ʘ) ノ✿✿✿
     
    [ Đn Tower Of God ] Thế Giới Mới
    Chương 11 : Kết thúc và sự mở đầu


    Ngay sau khi vừa lên tàu, các loạt sự kiện liên tục diễn ra y như trong truyện.

    Việc đó càng khiến cho tôi không có thời gian để nói chuyện với Bam.

    Dù đã biết trước được tương lai nhưng tôi vẫn không thể làm gì được.

    Cũng giống như khi đó.......

    - Yu, em đang làm gì vậy?

    Vòng cuối của Dallar show sắp bắt đầu rồi kìa!

    - A!

    Em tới liền!

    "Dallar show" một trong những sự kiện mà tôi thích nhất.

    Đây là phân cảnh mà Bam sẽ gặp lại công chúa Yuri Zahard sau 8 năm trời.

    Rất đáng để mong chờ đây.

    Nhưng tôi cũng không thể mất cảnh giác được, không hiểu sao hôm nay mắt trái của tôi cứ giật liên tục, chứng tỏ là sắp có điềm.

    Không những vậy, trước giờ cảm giác của tôi luôn luôn đúng.

    Điều đó càng khiến tôi cảm thấy căng thẳng hơn.

    Và quả nhiên, y như rằng, ngay vòng cuối của Dallar show.

    Thay vì chỉ cứu những người khác nhưng Bam lại cứu luôn cả Hoaqin.

    Không những vậy, ngay cả Rachel cũng hành xử khác cốt truyện.

    Cô ta cho nâng độ cao của vật chất nóng lên trong khi biết rằng Bam chẳng còn bao nhiêu sức lực nữa.

    Cô ta thực sự muốn giết Bam, chết tiệt!!!

    Tôi ngay lập tức lao xuống dưới dù biết việc này sẽ vi phạm luật, thế nhưng...... bộ tôi quan tâm chắc!

    Thần tượng của tôi sắp chết rồi đó (╯°▽°)╯ ┻━┻ Ai rỗi hơi mà quan tâm tới luật lệ nữa chứ, tôi không rảnh!

    Tôi lao nhanh xuống hết mức có thể bởi vì Bam hiện giờ đã bắt đầu lảo đảo rồi.

    Chỉ tầm vài giây nữa thôi thì anh ấy chắc chắn sẽ gục ngã.

    Nhanh, nhanh hơn nữa.

    Nếu không sẽ không kịp mất!!!

    Ngay khi vừa tới chỗ Bam tôi liền la lên :

    - Đưa tay cho em mau lên!

    Bam chật vật với lấy tay tôi trong khi vẫn giữ lấy Hoaquin.

    Em thật sự phục anh đấy Bam.

    Chính vì vậy cho nên.....

    Anh không thể bỏ mạng ở đây được!

    Tôi chồm người với phía trước, nắm lấy tay Bam và dùng tất cả sức lực của mình để quăng anh ấy lên trên.

    Thể lực của tôi vốn đã không tốt, cộng thêm việc sức mạnh của tôi hiện đang bị phong ấn nên ngay sau khi vừa quăng anh ấy lên thì tôi cũng bị rớt xuống dưới.

    Cả cơ thể bị đối diện với vật chất nóng kia khiến tôi cảm thấy rùng mình.

    Tôi....

    Sẽ chết sao?!

    Thật không ngờ mệnh của tôi lại ngắn như vậy.

    Kiếp trước đã chết trẻ mà kiếp này cũng lại như thế.

    Nhưng, khác với lần trước, lần này, khi bản thân đang đối mặt với cái chết tôi cũng cảm thấy thật thoải mái và thư giãn.

    Có thể là vì đã chết một lần rồi nên tôi không còn sợ nữa cũng có thể do lần này tôi hoàn toàn chết vì có lý do chứ không như lần trước.

    Chỉ cảm thấy mệt mỏi và mong muốn được chết.

    Aaaa, thật là, tôi vẫn chưa được nói chuyện với Bam mà.

    Chẳng lẽ lại cứ như vậy mà chết sao?

    Liệu có đáng không?

    Như thể ngay thấy được suy nghĩ của tôi.

    Một lần nữa, bộ truyện vốn đã lệch nay lại lệch hơn.

    Tất cả chỉ vì sự xuất hiện của tôi.

    - Yuki!!!

    Đây là.... giọng của Bam!

    Tôi quay đầu và nhìn thấy khuôn mặt của Bam đang trở nên hoảng hốt, anh ấy gọi to tên tôi :

    - Em không được chết, Yuki.

    " Em không được chết!!!

    "

    Những lời nói cuối cùng của Bam đó như chạm đến trái tim tôi.

    Tôi ngay lập tức lấy lại tinh thần và tìm cách thoát khỏi vật chất nóng này.

    Liệu tôi có làm được không trong khi chỉ còn mấy giây nữa là tôi sẽ rơi thẳng xuống đó?!

    Không, tôi nhất định phải tìm ra cách.

    Tôi phải sống.

    Vì cả hai chúng tôi vẫn còn chuyện chưa nói với nhau!

    Làm sao đây?

    Làm sao đây?

    Có cách nào có thể giúp tôi thoát khỏi tình huống này?

    Phía trước là vật chất nóng, bốn bề đều là tường, phía sau thì không thể quay lại......

    Đành vậy, tôi sẽ chọn cách táo bạo nhất.

    Hy vọng là tôi chọn đúng!

    Thế là, tôi lao thẳng về phía trước mặc cho các tiếng hét đằng sau tôi ngày càng nhiều hơn.

    Ngay khi sắp chạm mặt với vật chất nóng, tôi đã sử dụng shinsoo cô đặc nhất và dùng nó bao trùm lấy thân thể mình.

    Giống như cách mà Yuri Zahard đã đi đến đây để cứu Bam thông qua ống chảy của vật chất nóng!

    Tôi nhất định....

    Phải sống sót!

    -------------------------------------------------------------------

    Hình như lần này mị sử dụng hơi nhiều dấu chấm than thì phải🙂)))))
     
    [ Đn Tower Of God ] Thế Giới Mới
    Chương 12 : Cuộc trò chuyện kỳ lạ


    Sau khi lao mình vào vật chất nóng như con thiêu thân, chẳng bao lâu sau thì màn chắn shinsoo của tôi cũng bị vỡ.

    Tôi đã quá xem thường độ nóng của nó rồi!

    Và tất nhiên, việc đó dẫn đến việc tôi đang bị đốt cháy bởi nó.

    Một bài học nhớ đời cho tôi.

    Nó đốt cháy đến tận xương tủy tôi, đây là lần đầu tiên tôi thật sự cảm thấy hối hận vì đã kêu Headon phong ấn sức mạnh của mình.

    Không, là do tôi đã quá cao ngạo và tự kiêu nên chính nó đã dẫn tôi đến cái chết.

    Vốn tưởng có thể sống sót rời khỏi đây, nhưng bây giờ thì không được nữa rồi......

    Em xin lỗi anh, Bam!

    .... này

    ....này, cô gái!

    ....cô nghe thấy ta đang gọi cô chứ?

    ....này, mau tỉnh dậy đi!

    - Này!!!!

    Tôi giật mình tỉnh giấc, do động đậy quá mạnh mà tôi lại bắt đầu cảm thấy đau đớn bởi những vết bỏng và vết thương trên cơ thể mình.

    Tôi nhận ra người mình đã được quấn băng kín mít.

    Tôi tự hỏi.... liệu bây giờ trông tôi có giống xác ướp không nhỉ?

    Tôi thực sự tò mò đấy~~

    - Cuối cùng thì ngươi cũng tỉnh rồi.

    Khó khăn lắm mới dịch chuyển ngươi tới đây được đó.

    - ???

    Tôi nhìn người trước mặt....

    ồ, là một mỹ nam hiếm có đấy!

    Hình như anh ta là người đã cứu tôi.

    Tôi có nên cảm ơn anh ta không?

    Nhưng với tình trạng hiện giờ chưa chắc gì tôi đã mở miệng được, tôi thở dài.(???)

    - Hửm?

    Có chuyện gì mà khiến ngươi thở dài vậy?

    Tôi nhìn chằm vào anh ta, anh ta cũng nhìn lại tôi rồi đột nhiên lên tiếng :

    - À... chắc ngươi muốn cảm ơn ta chứ gì?!

    Không cần đâu, thấy người gặp nạn là nên cứu mà.

    Không phải chuyện gì to tát đâu!

    Anh ta vừa nói vừa ưỡn ngực tự hào.

    Nó khiến tôi bắt đầu cảm thấy nghi ngờ liệu anh ta không có ý gì với tôi đấy chứ? ( ̄ー ̄;)

    - Mà... phải công nhận là ngươi khỏe thật đó.

    Vết thương của ngươi nặng như vậy mà chỉ cần có ba ngày là đã lên da non hết rồi.

    Cứ cái đà này thì chưa tới một tuần là ngươi có thể tháo băng rồi.

    Vậy à......

    - Trông ngươi buồn quá đấy?

    Có chuyện gì sao?

    Bộ ta chọc vào nỗi đau của ngươi à?

    Cái con người này....

    Biết thừa mình không thể nói chuyện rồi mà cứ hỏi hoài!!!!

    - A, ta xin lỗi....

    - ?

    - À, ngươi thắc mắc à?

    Thật ra thì ta có thể nghe thấy được suy nghĩ của ngươi đó.

    Surprise hông???

    .....

    Tên điên

    - Này, sao lại gọi ta điên, ta đau lòng ó nha~~~

    Biến thái!

    - .........

    - Rồi, rồi, ta không giỡn nữa được chưa.

    Bộ ngươi không thắc mắc vì sao ngươi ở đây à?!

    - ..........

    - Vậy thì, để ta tự giới thiệu bản thân mình trước vậy.

    Ta là

    - !!!!!

    - Thế nào?

    Liệu ngươi có cảm thấy sợ hãi khi đứng trước ta không hỡi con người kia?

    Tên này....

    Hắn ta bị điên nặng rồi! ( đúng òi, điên lắm òi.

    Hết điên rồi đến biến thái, còn cái nào hông sao không lôi ra lun đi – tác giả said (╯°▽°)╯ ┻━┻ )

    - Ngươi mới điên, cả nhà ngươi điều điên.

    Hở một chút là nói ta điên, bộ ngươi cuồng nó hay gì?!

    Sau khi vả vào tôi một tràng thuyết giáo thì ông ta thở dốc do nói quá nhanh và quá nhiều.

    Cho chừa cái tội.

    - Ta giết chết ngươi bây giờ.

    - ...... xin lỗi, đó là thói quen rồi.

    Không cà khịa người khác là không chịu nổi.

    - Ta thật sự rất muốn giết ngươi nhưng bây giờ vẫn chưa phải lúc.

    - ....

    Ngươi cần gì từ ta?

    Tôi trở nên cảnh giác hơn, bầu không khí cũng ngột ngạt hơn.

    Bây giờ khi đã biết được ý định của đối phương rồi thì tôi chắc chắn sẽ không lơ là cảnh giác nữa.

    Vì chỉ cần một giây thôi cũng đủ để hắn giết tôi rồi.

    Dù sao thì hắn cũng đâu phải nhân vật tầm thường.

    - Ta muốn ngươi....

    Chết tiệt, cơ thể tôi vẫn chưa thể hoàn toàn cử động được!

    - Trở thành em gái ta!!!

    Gì?

    Nàm thao?

    Trở thành ai cơ?

    Ai giải thích hộ tôi cái coi!!!!!

    -------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

    " Góc của tác giả "

    Xin chào các thân ái

    Mị vốn dĩ muốn để đến khi được 1000 lượt xem rồi mới ra chap mới.

    Nhưng thấy mọi người bình chọn nhiều quá nên thôi ra luôn.

    Cảm ơn vì đã ủng hộ mị suốt thời gian qua.

    Arigatou~~~

    Bonus :

    Có ai biết nhân vật vừa xuất hiện là ai hông ?

    a.

    Vệ thần

    b.

    Một nhân vật nào đó trong thập đại gia tộc

    c.

    Người lạ

    d.

    Ai biết, bà tác giả thích cho thằng nào thì cho thôi 🙂)))
     
    [ Đn Tower Of God ] Thế Giới Mới
    Xả ảnh 3 ( Koon Family )


    Có ai còn nhớ tên của các thành viên trong tộc Koon này không 🙂)))))))

    ................

    Nhìn Koon tội quá 😭😭😭

    Đẹp hốt hền !!!

    Cute qué~~~😍😍😍

    HAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHA!!!

    Có ai nhận ra con mèo trên tay White là ai hông(☆ω☆*)

    White : Hình như con mèo này nó đang cố nói gì đó với ta ?

    Bam : * Bíp * ( từ đầu tiên là ẻm đang chửi thề đó / con mèo chứ không phải Bam nha) Mau thả tôi xuống và biến đi.

    White : Thật sao ?

    Bam : Vâng.

    Từ trong ngoặc ( Ha... làm ơn để tôi yên.....)

    Mị dịch đại bằng cách sử dụng chị google chứ mị cũng không chắc làm đâu 😃😃😃

    Ngầu lòi~~~~

    * Hết rồi ^ - ^ *

    Kéo nữa đi

    Sắp hết rồi

    Thôi, bonus vài tấm cuối nè

    My husband !!!!!!!!

    ??????

    Nhìn mặt Bam đúng ghê lun * mồ hôi các thứ *

    Lần này thì hết thiệt rồi đó 🙂)))0
     
    [ Đn Tower Of God ] Thế Giới Mới
    Chương 13 : Chiều không gian khác


    - Ngươi nên biết rằng mạng của ngươi là do ta cứu nên ta hị vọng rằng ngươi sẽ không từ chối lời đề nghị đó.

    Mặc dù tôi rất hoang mang và cũng rất muốn từ chối nhưng..... hắn ta lại nói quá có lý nên tôi đã không thể từ chối được.

    Dù sao thì người ta cũng đã cứu mình nên ít nhất tôi cũng nên trả ơn, thế nhưng.......

    Đây là lời đề nghị quái quỷ gì vậy?!! ( chảy mồ hôi các thứ )

    - Không trả lời là xem như đồng ý nhá!

    Xin chào em gái của anh~~~

    Hắn ta nhào tới ôm hôn tôi trong khi vẫn còn bỡ ngỡ.

    Làm sao mà tôi từ chối được trong khi tôi còn chẳng mở miệng được ┬─┬ノ(ಠ_ಠノ) (╯°▽°)╯ ┻━┻

    - Em cứ gọi anh là Luzure.

    Đó là tên của anh~~~

    Và thế là, tôi đã ( miễn cưỡng ) trở thành em gái của một nhân vật tưởng chừng như không thể gặp được mà chỉ khi leo lên cao hơn tầng 135 mới thấy.

    Urgh... sao cái số phận tôi thảm thế này~~~ (ToT)

    - À, phải rồi.

    Vì em là em gái độc nhất của người anh này nên anh sẽ chịu trách nhiệm khiến em trở nên mạnh mẽ hơn để không còn bị thương như bây giờ nữa!!!

    - ???

    Hắn đột nhiên trở mặt khiến tôi cảm thấy vô cùng lạnh gáy.

    Nụ cười của hắn dần trở nên đểu cáng và mất liêm sỉ * Help me! *

    Vài tháng sau sau khi vết thương của tôi hoàn toàn hồi phục.

    Người anh trai đập choai, ngầu lòi (mới lạ) đem tôi ném thẳng vào một chiều không gian khác.

    Ở đó tồn tại một thế giới tên là Ảo mộng ( mị ngu về khoảng đặt tên lắm = - =).

    Đúng như tên gọi, những thứ ở đó điều rất kỳ ảo đến mức tôi không tin nổi vào mắt mình ( mún lòi con mắt luôn ~.~)

    Trước khi rời đi, anh ta chỉ để lại cho tôi một lời nhắn :

    Hãy tìm cách sinh tồn ở nơi này, khi nào em trở nên mạnh hơn rồi thì anh sẽ đón em trở về.

    Chúc em may mắn, em gái yêu quý của anh~~~

    Làm thế nào mà tôi có thể tự mình sống sót ở cái nơi người không ra người mà yêu quái không ra yêu quái này chứ?!!

    Có người anh trai nào mà lại đi ném em gái vào cái chỗ quái quỷ này không?

    Chưa kể ổng còn chẳng thèm giải thích cho tôi về thế giới này hay một món vũ khí để tôi có thể tạm thời giữ mạng.

    Ông muốn tôi sống sót kiểu gì?

    Cạp đất ăn à?

    - Bình tĩnh, mày phải bình tĩnh lại Yuki.

    Không có gì phải xoắn cả, được rồi, đầu tiên là hãy đi tìm thử xem ở nơi này có bóng dáng của con người không đã.

    Mày sẽ ổn thôi!

    Tôi lẩm bẩm như thể đang tự an ủi chính mình rồi từ từ bước đi.

    Thế nhưng...... người tính không bằng trời tính!

    Nếu như mọi chuyện cứ bình thường như thế thì trên đời này chắc là éo có drama rồi.

    Cũng sẽ chẳng có tình tiết hấp dẫn nào để các con dân bu lại hóng chuyện.

    Y như rằng, không ngoài dự tính.

    Tôi còn chưa bước được ba bước thì có một tiếng loạt soạt ở bụi cây đằng sau tôi.

    Lạy trời, lạy đất, lạy thánh, làm ơn đừng có xuất hiện.

    Nếu không tôi sẽ chết mà không kịp hối tiếc mất~~~

    Tôi sợ hãi, liếc nhìn về phía đó.

    Từ trong bụi cây xuất hiện một bóng đen.

    Không phải một mà là hai, à không là ba, bốn, năm......

    F*ck!

    Tôi dồn hết sức bình sinh mà chạy.

    Đó không phải là con người....

    MÀ LÀ MỘT CON NHỆN LAI NGƯỜI!!!

    Chưa kể chúng còn có cả một đám!

    Thôi rồi, đời tôi đến đây là chấm dứt (T o T)

    - Tên khốn chết tiệt nhà anh!!!

    - Chắc bây giờ em gái yêu quý đang chơi đùa rất vui vẻ nhỉ?

    Thật mong được sớm gặp lại em ấy, háo hức ghê ♪~( ̄ε ̄)

    --------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

    Kể từ giờ cốt truyện sẽ đi lệch khỏi mạch truyện gốc hoàn toàn nha!

    Đáp án đúng của lần trước là câu A

    Còn lý do vì sao thì cứ tiếp tục theo dõi truyện rồi sau này sẽ biết🙂))))

    Nói chung đó là một nhân vật vô cùng ghê gớm (*>v<)ゞ*゜+
     
    [ Đn Tower Of God ] Thế Giới Mới
    Chương 14 : Khoảng thời gian 3000 năm


    Ba ngàn năm, tôi đã ở thế giới này hơn ba ngàn năm rồi !

    Tôi bây giờ đã trở thành vị thần duy nhất của thế giới đó sau khi tự tay mình giết chết các vị thần khác.

    Có thể tôi ngông cuồng?

    Cũng có thể tôi ngạo mạn?

    Nhưng tất cả đều là sự thật.

    Tôi của bây giờ thậm chí đã không còn nhớ những chuyện trước kia nữa rồi.

    Tôi muốn gặp lại người "đó", nhưng người "đó" là ai thì tôi cũng không biết.

    Chỉ biết rằng hắn là người rất quan trọng với mình, hắn vẫn còn đang chờ mình trở về.

    Nhưng vì sao?

    Tôi không nhớ.

    Cái gì cũng không nhớ, đôi lúc muốn quên nó đi lại cảm thấy trong người có gì đó rạo rực, bồn chồn khiến tôi càng không thể quên đi được.

    Nhiều lúc tôi cảm thấy trái tim mình như thắt lại như thể có một thứ gì đó quan trọng đang dần dần rời xa mình trong khi tôi thì lại chẳng có thứ gì như vậy.

    Nhưng một lát sau thì cảm giác đó hoàn toàn biến mất như chưa hề xuất hiện vậy.

    Vì sao tôi lại như vậy?

    Tôi của lúc trước là ai?

    Rốt cuộc tại sao tôi lại ở đây?

    Tôi đã bỏ lỡ điều gì?

    Tại sao?

    Tại sao tôi lại cảm thấy đau khổ như vậy?

    Ai đó, ai đó..... làm ơn hãy nói cho tôi biết.........

    Tôi cứ như vậy đến những ba ngàn năm, trái tim của tôi bây giờ đã hoàn toàn nguội lạnh.

    Bản thân tôi hiện tại cứ như một cái xác không hồn vậy, đi chu du khắp thiên hạ.

    Chỉ để tìm một lý do để sống, sống như một con người bình thường.

    Nhưng.... tôi hoàn toàn không tìm thấy, cả phía trước lẫn phía sau, tất cả đều là một màu trắng toát.

    Không có tương lai, không có quá khứ.

    Tôi đau khổ, tuyệt vọng, đơn độc, lẻ loi, không có một ai ở bên cạnh tôi cả.

    Chỉ có một mình tôi, một mình tôi ở cái nơi trắng toát đó.

    Tôi rất sợ, vô cùng sợ.......

    Điều đó khiến tôi tự đóng chặt cánh cửa của trái tim mình lại.

    Để nó không còn bị tổn thương nữa, không còn phải rỉ máu nữa khi nhớ đến người "đó".

    Cho tới khi, một người đàn ông đến tìm tôi.

    Anh ta nói rằng anh ta đến từ thế giới khác.

    Việc tôi ở đây cũng là do anh ta, anh ta muốn tôi trở nên mạnh hơn nên đã đưa tôi đến nơi này.

    Nhưng anh ta lại quên mất việc là sẽ đi rước tôi về và thế là chỉ trong chớp mất đã qua ba ngàn năm luôn rồi.

    Anh ta thành thật , thành thật xin lỗi tôi.

    Nhưng đáp lại anh ta, tôi chỉ lạnh lùng nói :

    - Ngươi là ai ?

    Ngay sau đó, anh ta bắt đầu hoảng hốt, anh ta hỏi tôi rất nhiều thứ.

    Mặc dù những thứ anh ta nói đều rất lạ lẫm nhưng không hiểu vì sao tôi lại cảm thấy nó thân thuộc vô cùng.

    Hình như là đã từ rất lâu rồi cơ, cho tới khi anh ta nhắc tới tên của một người.

    Trái tim tôi vô tình lại được mở khóa một lần nữa, tôi trở nên kích động, sắc mặt cực kỳ nhăn nhó, hô hấp dường như trở nên khó khăn hơn.

    Anh ta lo lắng nhìn tôi, liên tục kêu tôi bình tĩnh lại, hỏi tôi có sau không?

    Nhưng tôi cái gì cũng không nói, sau đó thì nước mắt lại tuôn rơi, tôi cũng chả thể hiểu nổi chính bản thân mình nữa.

    Tôi khóc rất nhiều, đã bao lâu tôi đã không còn rơi nước mắt nữa rồi?

    Chính tôi cũng không biết nữa, bởi vì nó là một khoảng thời gian rất dài, cực kỳ dài, cứ như vô tận vậy.

    Anh ta chỉ ôm tôi vào lòng chứ không nói gì thêm.

    Sau khi khóc xong, anh ta nói anh ta sẽ đưa tôi trở về.

    Ban đầu tôi khá là bàng hoàng vì dù sao tôi cũng đã sống ở thế giới này hơn ba ngàn năm rồi.

    Có một chút lưu luyến khi đột nhiên rời đi như thế.

    Nên một thời gian sau tôi mới quay về, quay trở về nơi từng được gọi là nhà của tôi.

    Một thế giới khác, nơi có những con người cố gắng leo tháp chỉ để leo lên tới được đỉnh tháp và có được tất cả mọi thứ.

    Và cũng là nơi mà người "đó" đang sinh sống.

    Ngôi sao hi vọng của tôi " Twenty - fifth Bam "!!!

    ----------------------------------------------------------------------------------------------------

    Chương này chủ yếu nói về cảm nhận của nhân vật chính sau khi bị quăng qua thế giới khác thôi.

    Do đã ở đó quá lâu nên dần dần bị ảnh hưởng bởi chính thế giới đó khiến cô hoàn toàn thay đổi.

    Không còn hoạt bát, vui tươi như lần đầu gặp Bam nữa.

    Ký ức của cô cũng đã bị tổn hại khá nhiều bởi trấn chiến với các vị thần mà cô đã nhắc đến ở bên trên.

    Thấy sao?

    Tính cách nhân vật thay đổi luôn đó, còn có Bam nữa, mà thôi, spoil quá nhiều thì sẽ mất hay ('∀`).

    Về sau còn gây cấn nữa cơ, nhớ ủng hộ mị nha~~~

    Đăng giờ này chắc không có ai xem đâu nhỉ🙂)))))
     
    Back
    Top Dưới