[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Đn Tokyo Revengers] Con Gái Làm Bất Lương
Chap 70 : Đèn Lồng Đỏ.
Chap 70 : Đèn Lồng Đỏ.
Eli vẫn còn nhớ ngày đầu tiên mình tới đây, phiên toà tối cao kết thúc, phần lớn dĩ nhiên nghiêng về phía nhà Samunami cho dù nhà Sekai có 2 luật sư tài năng đi chăng nữa.
Họ vẫn thua thế với bằng chứng rằng chưa có sự chấp nhận của cha mẹ ruột mà bên người nhận nuôi đã tự ý đem con đi.
Lúc đó hai bên tai của Eli ù đi sau tiếng phán quyết, cả toà án hỗn loạn vì tiếng la hét của Nandera, giọng nói lo lắng đầy ngăn cản của Imano, sự bất lực của Isao và cả tiếng khóc của Kasuga.
Bản thân nó mới 14 tuổi mà đã trải qua một khung cảnh đầu hỗn loạn và tàn khóc, Eli chỉ tưởng đời của nó sau cái chết của hai người anh em đã tệ rồi chứ?
Nhưng thậm chí khung cảnh này còn tệ hơn gấp mấy lần, tim của Eli đập càng ngày càng nhanh, mồ hôi chảy xuống má, đôi mắt đầy sợ hãi nhìn cha mẹ Sekai đang cãi nhau kịch liệt.
“Cạch”
Dây thần kinh của nó tựa như một sợi chỉ mục nát từ lâu chỉ trong phút chốc mà đã đứt lìa làm hai, thân hình nhỏ của Eli bỗng ngã mạnh xuống sàn làm cho cả Toà án giật mình.
Người người hô cấp báo “nạn nhân” đã ngất xỉu ngay trong phiên toà vì khó thở, cha mẹ Sekai ra sức muốn đưa con về nhà tịnh dưỡng nhưng bị Toà án ngăn cản.
Mà để Kosio đưa Eli về nhà Samunami trong đúng quy định, bỏ đi trong ánh mắt bất lực của Isao đang bế Kasuga trên tay.
....
Lúc đó Eli nhớ mình thức dậy trong một căn phòng xa lạ, Eli thấy trần nhà trắng được điêu khắc tỉ mỉ hình Phượng cũng đâm ra hoảng loạn.
Nó không hề thấy gần gũi như ở căn nhà Sekai chỉ là một trần nhà trắng pha chút màu xám đơn điệu nhưng rất dễ nhìn, đây là một nơi hoàn toàn khác.
Nó ngửi một mùi trà thoảng khắp phòng liên bật đậy, quả nhiên đây là một căn phòng lạ, nơi đây không hề mang tính hiện đại mà lại pha chút cổ điển của Trung Quốc.
Sàn bằng gỗ, khăn trải chân cũng rất lớn khắc hình Khổng Tước, cạnh giường là bàn tranh điểm cũng bằng gỗ nốt, Eli bị tấm lụa màu xanh biển được treo trên trần nhà trải dài xuống làm cho giật mình.
Một không gian lớn với bức tường ngăn cách là một mái vòm hình tròn lớn theo như Eli đoán không nhầm xuất hiện rất nhiều ở Trung Quốc phong kiến.
Đến cả chậu mai được đặt đối diện với nét điêu khắc trên chậu hay những cái đèn lồng đỏ được treo khắp phòng cũng đều thuộc về nét Văn Hoá của Trung Quốc thời phong kiến.
Không lẽ..
Nó xuyên không rồi sao?!
“Haha.. trông con ngơ ngác chưa kìa”
Eli bị giật mình bởi tiếng cười khúc khích, nó liền theo âm thanh của tiếng cười mà quay ra đằng sau, là người đàn ông đã xưng là “Cha” của nó.
Samunami Kosio.
Nó hơi đề phòng khi người đàn ông đó dần bước tới, Kosio mang trên nụ cười trên nét mặt, vui không thể tả nỗi vì chẳng mất công sức mà chiến thắng vụ kiện một cách dễ dàng..
“Con đang sợ cha sao?”
- Kisio hơi ngạc nhiên dừng lại khi thấy Eli đang lùi xa mình.
Nó giật mình khi nghe cha hỏi thế, Eli không biết trả lời thế nào, hay xưng ra sao?
Có nên hỏi về nguồn gốc của nó không?
Hoặc liệu ông ta có âm mưu gì?
Kosio nhẹ nhàng cúi xuống nắm lấy tay của con gái mình, khuôn mặt đầy sự trìu mến sau hàng chục năm không gặp mặt.
“Ta nhớ con lắm, hãy nói gì đi Sugi”
Eli mím môi để né cái ánh mắt kia, nó không quen với việc thể hiện tình cảm này, dù cho có là tình cảm gia đình.. bởi vì từ nhỏ nó đã đâu cảm nhận được?
“Phiên.. cái phiền toà ấy, đã kết thúc rồi ư?”
- nó sau một lúc đấu tranh tâm lí cũng dần lên tiếng.
Nụ cười Kosio hiện lên trông thấy rõ dường như rất vui mừng, người đàn ông có lẽ đã trung niên này nhưng khuôn mặt lại có phần trẻ trung hơn khiến Eli bối rối.
Kosio nghiêng đầu dáng vẻ rất giống Eli trong trạng thái đang nghi ngờ một ai đó làm nó có phần hơi bất ngờ “kết thúc lâu rồi, con đã ngất.. nên ta đưa con về nhà Samunami theo đúng quy định, hành lí và vật dụng của con sẽ được đưa về sau”.
Eli ngơ ngác nhìn Kosio, bản thân nó còn chưa quen được nhà mới mà?!
“Con rất giống Nasagi đấy, con có biết không?
Đó chính là người mẹ quá cố của con..”
Nói đoạn Kosio ôm nó vào lòng, hơi ấm từ người cha truyền đến khi Eli phút chốc bị á khẩu không thể phản kháng..
Imano đã từng ôm Eli rồi nhưng đối với Kosio dường như có một điều gì đó khiến cho cái ôm thật yên bình.
“Được rồi, con gái!
Đói không?
Đi ăn nhé?”
- Trong lúc Eli đang dần buồn ngủ đi thì Kosio nói ra một tràng khiến nó tỉnh giấc lại ngơ ngác nhìn Kosio.
Cha nó kéo Eli đứng dậy trên sàn gỗ, không quên trợ lí của mình đứng đằng sau cánh cửa nảy giờ là Maito, Kosio dắt Eli ra khỏi căn phòng cổ điển đó.
Bước dọc hành lang mà hai bên là một con suối nhỏ đang chảy rốc rách, những cái cây nhỏ đang xanh tươi, yên bình đến lạ, trần nhà..
Treo đầy đèn lồng đỏ?
“Đẹp không?
Con thích nơi này không?
Từ nay đây là sẽ là nhà của con”
Kosio cười khi thấy Eli chăm chú khắp nơi trong nhà, mọi thứ trong nhà điều xa lạ và thậm chí đến cả con người trong đều xa lạ.
Nó liếc mắt "đèn lồng đỏ nhiều thật"
Kosio khá ngạc nhiên nghe con gái nói thế, hắn nhẹ nghiêng đầu "Đèn lồng đỏ là biểu tượng của nhà Samunami đấy..
Theo quan niệm của phương Đông, đèn lồng thường có màu đỏ mang ý nghĩa là thu hút tiền tài, may mắn vào nhà giúp gia chủ có cuộc sống thêm phần ấm áp, sung túc, còn có tác dụng xua đuổi ma quỷ nữa.."
Hắn liền cười nhẹ "khi con đủ trưởng thành, sẽ được phép tự tay treo lồng đèn ở mọi nơi con thích.."
....
“Yên bình thật đấy..?”
Thấy mọi nơi xung quanh tối đen chỉ thấp thoáng vài ánh sáng từ chiếc đèn lồng treo khắp nhà cũng khiến Eli hơi quan ngại vì sao lại không bật đèn?
“Cô chủ, hướng này.. tôi sợ cô sẽ quên”
Eli cười nhẹ “không quên, làm sao tôi quên được..”
Vì lúc chuyển hẳn qua chỗ này thì ngày nào Eli cũng đi loanh quanh nhà khi đi học về, người cha bận cả ngày của nó sẽ thường ở trong phòng làm việc.
Nhưng điều Eli lúc đó cảm thấy thắc mắc là.. tại sao ông ấy luôn đi ra ngoài vào ban đêm vậy?
Tiếng gỗ phát ra cũng khiến Eli đoán được điều gì đó.
Nó ở trong phòng thời gian khi còn nhỏ cũng nhận thức rằng cha đã về, ngoài những thứ lạ và gia đình mới, sự uất ức của Masaru thì có lẽ Eli cũng thấy rõ.
Masaru đã xuất hiện khi Eli được đưa về, cảm nhận đầu tiên về Masaru khiến nó không được thoải mái cho lắm, anh ấy luôn nhìn Eli với đôi mắt híp, trông đe doạ chết đi được.
Nhưng dù có đã về với gia đình thật thì Eli vẫn đôi khi cảm thấy sự trống vắng của tình mẹ trong căn nhà, chỉ được cha yêu thương thì Eli biết rằng..
Cho dù có ở căn nhà cũ hay gia đình mới thì có lẽ vẫn sẽ luôn thiếu đi thứ gì đó.. ?
“Cô chủ, ngài Samunami gọi cô” - Maito mở cửa rồi cười thật vui vẻ nó, gọi mời Eli vào.
Eli chảy mồ hôi hột “cảm ơn” trước khi vào nó nhẹ nhìn ra đằng sau thì thấy Masaru đứng nghiêm trang ngoài cửa mà không vào, đôi mắt vẫn như xưa khiến Eli cảm thấy bất an.
“Cạch” - nó tiện tay sẵn đóng cửa.
Tiếng giấy tờ khiến nó chú ý, chần chừ mãi mới dám bước lên vài bước gần bàn làm việc của cha mình, nó ngó nghiêng một chút liền đi lại gần công tắt đưa tay bật cho đèn sáng hơn.
Kosio bị đèn sáng làm cho giật mình, chỉ tính coi sơ qua rồi chào đón con gái về mà chưa kịp làm gì đã bị Eli làm cho một tràng rồi.
Eli vơ một cái que diêm có sẵn trên bàn rồi thắp vào một cái đèn lòng màu vàng đặt gần đó rồi treo nó lên cao, Kosio nảy giờ chứng kiến.
Anh ta đành cười một cách quan ngại, đưa tay xoa cằm của chính mình “con.. vẫn không khác là bao nhiêu nhỉ?”
Eli im lặng một hồi liền quay lại mở lời “cha nói quá, con làm gì ghi dấu ấn.. mà khiến cha nhận ra chứ?”
“Tại sao lại không ghi dấu ấn?
Chỉ có con mới dám tự ý hành động mà không có sự cho phép của ta thôi..”
- Kosio cười một cách khúc khích, Eli nhướn mài, Masaru và ông ấy giống nhau thật..
“Ta nhớ con lắm, lại đây”
Kosio đưa tay lên ra hiệu Eli lại gần bàn làm việc hơn, nó hơi đề phòng nhưng đành bước vài bước để đến gần hơn, cha của nó chống cằm nhìn Eli, rồi lại bảo :
“Trông con lớn hơn rồi, con có thành tích gì nổi bật không?”
Eli suy nghĩ một lát liền nhẹ kể lại bản thân đã tốt nghiệp đại học và đã ra nước ngoài làm việc, hay kể những thành tích khi trở thành một luật sư có tiếng sau đó lại sắp trở thành Thẩm phán.
“Bốp”
“Bốp”
“Bốp”
Eli ngừng lại khi nghe cha mình vỗ tay đầy tự hào, Kosio cười trông rất kì vọng rồi lại bảo “con làm tốt lắm, con gái.. quả nhiên là mang gen của ta”
Nó gật đầu không nói gì, Kosio trước giờ đều luôn nâng Eli một cách thái quá khiến cho nó có chút khó chịu nhưng đành chịu đựng.
“Con muốn ta thưởng gì không?
Con đã làm rất tốt” - Kosio cười rồi nghiêng đầu tự hỏi liệu con bé sẽ muốn gì?
Eli liếc mắt.. bản thân mình muốn gì đây?
“Anh Masaru.. muốn vào làm ở một công ti Công Nghệ, anh ấy giỏi lắm.. cha có thể giúp anh ấy không?”
Nụ cười của Kosio dần tắt, hắn nhẹ nghiêng đầu hơi khó hiểu lời đề nghị của đứa con gái thân yêu, đây đâu phải là dành bản thân con bé đâu?
“Con..
đang xin giúp nó sao?”
Eli nhăn mài “đó là điều con muốn và đừng gọi Masaru là nó nữa!”
Kosio im lặng nhẹ suy nghĩ, Eli bước thêm vài bước tiếng lên “cha không muốn sao?
Cha đã hỏi con có muốn gì không mà?”
Hắn liếc mắt lên nhìn con gái, quả là Luật sư, con bé đang lấy bằng chứng của Kosio mà chống lại hắn, Kosio đành thở rồi đầu hàng :
“Rồi rồi.. cha giúp, cha giúp”
Eli gật đầu liên tục như đang đồng ý, nó quay đầu ra cửa rồi liền nói mình mệt nên muốn về phòng, ban đầu Kosio gật đầu đồng ý nhưng khi tay Eli vừa chạm vào tay nắm cửa.
“Lúc nảy có phải là con đang giúp một đứa ngoài giá thú không?”
- Kosio híp mắt, ánh mắt vàng phát sáng trong đêm.
Eli nắm tay nắm cửa mà im lặng, ánh mắt nó liếc ra đằng sau nhẹ nói “anh ấy cũng là con của cha mà?”
Kosio nghiêng đầu, khuôn mặt lạnh tanh “con cũng phải biết phân biệt chứ?”
Nó không muốn nói nữa liền thở dài rồi chầm chậm trả lời dường như không muốn nói đến vấn đề này nữa “không thích, đó là anh trai ruột của con, cha không chấp nhận thì con chấp nhận, con xin phép!”
Nói rồi nó đóng mạnh cánh cửa mà chưa kịp đợi Kosio trả lời, hắn có chút kinh ngạc nhưng đành lắc đầu, tính cách của Eli từ đó đến giờ là vậy, khi không đáp ứng được một thứ gì đó liền tỏ ra khó chịu.
Đã bao nhiêu lần hắn chứng kiến nhưng đành bất lực mà nhìn, Eli đặc biệt kiêng nể vài phần đứa con trai đó, không biết vì lí do gì, người đứng đầu trong danh sách thừa kế lại tỏ ra khiêm nhường trước một đứa ngoài giá thú như nó.
Khiến cho Samunami Kosio có chút khó chịu..
Eli vừa đóng cửa liền gặp Masaru từ đâu xuất hiện khiến tim nó như muốn bay lên trời khi gặp anh ấy, nó ôm tim giọng khá khó hiểu :
“S-Sao anh lại ở đây, em tưởng anh đã về phòng rồi?
Doạ em chết mất..”
Mặt Masaru lạnh tanh như nước đá, nhẹ híp mắt như thường ngày khiến cho Eli không lấy gì làm ngạc nhiên mà nghiêng đầu như Kosio, anh ấy nhẹ nhàng cất lời :
“Lúc nảy mà-.. em đã nói giúp anh?”
- Masaru tính xưng hô như thường nhưng thấy không đúng liền thay đổi khiến nó ngạc nhiên.
Eli liếc mắt qua chỗ khác nhẹ nhàng mà nói “em đang cho anh một cơ hội thể hiện đấy.. gắng mà làm cho tốt”
Masaru càng khó hiểu hơn, tiến lên vài bước khiến cho Eli phải lùi thêm vài bước, anh ta liền nói lớn “tại sao lại phải giúp tao?!”
Bỗng thấy Eli ra hiệu im lặng bằng ngón trỏ thì Masaru cũng bị làm cho giật mình mà im bặc đi, không còn sự kiêng nể..
đây chính là ra lệnh.
“Anh biết ở đây làm nghề gì không?!”
“Y-Yakuza?”
Masaru nghe thế cũng liền lắp bấp mà trả lời lại dường như đang rất cảnh giác người trước mặt có thể xông đến bất cứ lúc nào.
Đúng thế, nó đã biết từ lâu, Samunami Kosio là một Yakuza, cả nhà nó đều có truyền thống như thế, bởi vậy mới có chuyện Eli bị bắt đi và Kosio luôn trở bề buổi đêm với mùi rượu đôi lúc làm nó khó chịu ra mặt.
“Anh biết nó nguy hiểm đến chừng nào không?
Masaru, anh thật sự muốn dính dáng đến nó ư?”
- khuôn mặt Eli đừ ra, hoang mang mà hỏi anh trai.
Masaru nghe vậy liền thẳng thừn tuyên bố “anh sẽ kế thừa gia sả-“
Nhưng đã bị sự khó chịu ra mặt của Eli cản lại, Masaru tự hỏi tại sao khi nhìn vào ánh mắt đó, bản thân anh ta lại có sợ hãi..
Trước giờ, anh ta chưa bao giờ có cảm giác này.
“Masaru, dừng lại đi, đừng cố chấp nữa.. anh thật sự muốn giố-"
“Reng”
“Reng”
“Reng”
Lại có tiếng chuông điện thoại cắt ngang cuộc trò chuyện và câu nói đầy sự ẩn ý của Eli, nó lấy điện thoại ra rồi ra hiệu mình phải đi nghe điện thoại.
“Gì nữa đây?
Trời đã tối sầm rồi, có gì nói hết đi!”
- Eli đi ra xa cọc cằn mà bắt máy.
Đầu đây bên kia im lặng như đang khá bất ngờ liền nhỏ nhẹ lên tiếng “sếp, trời tối mà phải gọi cô giờ này nhưng..”
“Nhưng gì?”
- nó liếc mắt.
“Việc này cần phải có cô tham gia góp mặt đấy” - bên kia nói xong rồi chờ phản ứng bùng nổ của Eli nhưng nó lại hít một hơi thật sâu thở ra thật dài rồi nhẹ hỏi.
“Chỗ nào?”
Cúp máy nó đi lại gần Masaru cười một cái với anh ta rồi nhẹ giải thích “em có chuyện phải ra ngoài, anh bảo cha cứ việc ngủ trước đi nhé”
Masaru hơi khó hiểu liền nhướn mài “đi đâu?”
“Đi đâu em nói làm chi, tới giờ rồi.. em đi đây, xin phép” - Eli lại trở về dáng vẻ ôn hoà của mình trong dưới bao năm ở đây rồi, nó nhẹ cúi đầu rồi dần lùi ra khỏi đó.
Eli sau đó nhờ Maito chuẩn bị một chiếc xe rồi đi lấy áo khoát, nó im lặng đi trên hành lang lót bằng gỗ với những chiếc đèn lồng đỏ là ánh sáng heo hắt duy nhất ở đây.
Eli liếc mắt, Masaru nhìn vậy cũng thật là đáng thương, anh ta ganh đua với nó cũng chỉ vì xuất phát điểm quá thấp kém của mình.
Câu “đứa con ngoài giá thú” của Kosio nói cũng không sai, Cha đã từng kể lại với nó rằng, Katayama Masaru hay Sanunami Masaru, tên nào cũng được nhưng đều chỉ cùng mộ người là anh Masaru.
Masaru là con ngoài giá thú giữa cha nó và một người phụ nữ, Eli khá tò mò về mẹ của anh ấy, người phụ nữ đó chuốc thuốc cha nó rồi tự bò lên giường với mong muốn bản thân có một cuộc sống tốt hơn.
Sau đó thì anh Masaru ra đời trước cả Eli, nhà Samunami không tài nào chấp nhận được đứa con ngoài giá thú này, nhưng khi chính thất sinh Eli và đã có chuyện xảy ra.
Thì nhà Samunami đành bất đắc dĩ đến đón Masaru đi khỏi mẹ của anh ta, xuất thân thấp kém luôn bị kiềm buộc bởi 2 chửi “con rơi” khiến cho Masaru cảm thấy tuổi thân.
Anh ấy dường như không có tiếng nói gì trong nhà, mặc dù là con cả và có chút tài năng nhưng chỉ vì Masaru là “con rơi” nên không được chú ý bằng nó.
Nên tính ganh đua của anh được sinh ra từ đó, Eli biết thế đành không quan tâm, để anh ta quậy sao thì quậy nhưng khi quậy trúng gia đình Sekai, thì nó chắc chắn sẽ cắt “cánh” của Masaru.
Nghĩ một hồi chiếc xe đã được đậu ngoài cửa, Eli im lặng bước xuống bậc thang dẫn ra đường cổng của gia đình Samunami..
Đó không phải là xe nhà..
Mà là xe riêng của ai đó?
Trong lúc Eli đang khó hiểu thì cửa kính ở ghế lái hạ xuống, cái đầu hồng ló ra, khuôn mặt có hai vết sẹo hình thoi, đôi mắt có màu xanh lá, khuôn mặt bất cần đời khiến nụ cười của Eli vụt tắt.
“Sếp, lên xe đi” - Sanzu vẫy tay ra hiệu.
“Bốp” trên tay Eli lúc nảy có lấy sấp tài liệu của toà án để đọc liền không chần chừ mà ném thẳng vào mặt Sanzu khiến hắn ta ôm mặt đầy đau đớn.
Mặt Eli đầy lạnh lẽo thêm gió đêm thổi nhè nhẹ khiến cho Sanzu có chút sợ hãi như đang gặp ma, nó gằng giọng đầy tra hỏi :
“Sao anh lại tới đây?
Tôi đi xe riêng mà, làm ăn kiểu gì vậy?”
Sanzu liền chữa cháy, nên nhanh chóng lên tiếng, tay đáng thương mà xoa xoa cái mũi cao của mình “sếp..
đi xe của tôi chả phải nhanh hơn sao?
An toàn nữa chứ”
Nó nghiêng đầu “an toàn?
Sự an toàn ở đây là anh sẽ lại bóc đầu rồi tăng tốc để ao nhây với cảnh sát, đúng không?”
Hắn bị làm cho không thốt lên được câu nào, đành ái ngại né tránh, Eli khoanh tay đầy vẻ khinh bỉ liếc nhìn Sanzu :
“Tôi không muốn danh tiếng của mình bị huỷ hoại, làm ăn cho tốt vào”
Sanzu hơi tức tối vì phải cố gắng làm hài lòng một đứa con gái, hắn và Eli đã chung đội bao năm nhưng chưa lần nào nói chuyện.
Đến khi Touman giải tán thì mới có cơ hội gặp, giờ lại phải khom lưng trước một đứa con gái làm cho cục tức của Sanzu không biết để chỗ nào cho phơi bớt.
Hắn hít một hơi thật rồi ra khỏi xe đi với tay mở cửa xe cố nặn ra nụ cười với nó “mời sếp, vào!
Trong!
Kẻo!
Lạnh!”
Eli nhăn mài rồi cũng cố chiều theo hắn, trước khi vào xe nó còn cố nói thêm một câu “đừng ga lăng nữa, trông chả giống anh tẹo nào, điều đó làm tôi nổi da gà”
Sanzu đóng cửa xe mà đầu muốn xì khói, hắn dậm mạnh chân mấy lần xuống đất để cho bỏ tức, hận không thể bứng cái cổ của con nhỏ trước mặt.
Chỉ đơn giản vì Eli là sếp của hắn ta, bản thân chưa kịp làm gì mà cũng sẽ có người bứng cái cổ của hắn lên trước rồi.
Nên Sanzu dù tức nên cũng phải có phần nhịn lại vì không muốn bị bay đầu sớm, người chống lưng cho Eli từ trước đến giờ cũng chỉ có một người..
Sanzu liếc mắt, nên cẩn trọng thì hơn.
_________________________________________
Nhà Samunami ngày càng bí ẩn nhưng ngược lại thì sự thật về Eli ngày càng đươc sáng tỏ.
Trong suốt 12 năm nó đã thay đổi thế nào?
Mối quan hệ giữa Eli và Sanzu là sao?
Hãy đón chờ chap mới.
Huraaaaaaaa!
Con Rau đã quay lại rồi đâyyy.
Sau một kì thi căng thẳng và lần đầu tiên thất vọng về kết quả.
Nhưng mới học kì 1 thôi, nên cố vui vẻ vui vẻ.
Tui sẽ cố ra chap đều đều để cố End sớm nhé.
Cmt của mọi người tiếp động lực cho tui💖
Mong rằng kết quả học kì 1 của mọi người không tệ như tui.
CHÚC MỌI NGƯỜI MỘT NĂM MỚI, MỘT CÁI TẾT AN VUI, MAY MẮN VÀ ĐẦY VUI VẺ.
CHÚC MỪNG NĂM MỚI😘
CẢM ƠN MỌI NGƯỜI ĐÃ ỦNG HỘ👉❤👈