Nhìn Baji ngủ say trên giường, Eli gọt táo xong rồi bỏ xuống dĩa cạnh anh ta, nó dựa lưng vào ghế dành cho người nhà bệnh nhân.
Baji được đưa đến bệnh viện kịp thời, nên vết thương đã được chữa trị, Eli lúc ngất cũng bị lôi đến bệnh viện ngay lập tức.
Nhưng mà so với anh ta, Eli còn nhẹ chán, bác sĩ không có một kết luận nào cho vụ việc nó bị ngất, vì vết thương trên đầu không phải nguyên nhân chính khiến Eli bất tỉnh, nên cứ chọn đại lí do là nó bị mất sức mà thôi.
Vết thương ở đầu được băng bó nhanh, đưa thuốc cho sức cho mau lành mấy vết bầm đến cả chị y tá chắc cũng không tin nó té cầu thang đâu nhỉ..?
Eli cầm túi xách vác lên vai cho yểu điệu thục nữ, con gái nhà lành, nó lầm bầm trong miệng :
"Chả hiểu sao lúc trước em lại cứu anh nữa?
Giờ lại nằm lăn ra ngủ như heo á"
Nó lục trong túi ra tấm bùa màu tím, Eli đứng ở trên những bãi phế liệu được Baji lén đưa cho, anh ta cũng ngốc đưa thứ quan trọng này cho nó, khiến Eli không khỏi nghĩ đến những kết luận tồi tệ.
Mà cứu sống Baji Keisuke..
Eli đặt lá bùa nhỏ trên giường vì thấy nó là một thứ quan trọng linh thiêng của 6 người bọn họ, nên trả lại cho Baji vì anh ấy là người giữ nó.
Đặt lên xong, nó vươn người thở hắt một hơi, sau chuyện này Kazutora dù không giết chết người nhưng vì tiền án lại phạt tận 10 năm?
Nghe Draken kể Eli lại cảm thấy vô lí cực kì, có tiền án là đúng cơ mà có cần đến tận 10 năm hay không?
"Đúng là vô lí"
Eli nói xong liền quay người rời đi vì sắp trễ rồi, nó còn nhiều việc quan trọng đang đợi ở nhà.
"Sao không giữ đi?"
- giọng nói phía sau vang lên, Eli không cảm thấy ngạc nhiên nó quay đầu lại.
"Rồi sao không ngủ đi ông cố"
"Ngủ đủ rồi"
Baji ngây thơ vươn người ngồi dậy, anh ta trông tỉnh táo hơn hẳn, sức của mấy đội trưởng đúng là như voi mà?
Đâm thế nào cũng toàn vẹn sau khi nằm viện.
"Bùa này, anh nghĩ nhóc nên giữ đi" - Baji mò được cái bùa liền đưa lên.
"Sao lại là em?"
"... anh cũng không biết"
Baji im lặng một hồi liền nhìn ra ngoài câu hỏi, né tránh ánh mắt dò xét của Eli, nó ngớ người anh ta đang né Eli à?
"Có lẽ..."
- Baji quay vào.
Mặt Eli hiện rõ lên sự trông đợi vào câu trả lời thuyết phục nhất của anh ta "loại bùa này sẽ mang lại may mắn cho nhóc"
Nó phụt cười, Baji đeo bùa chuẩn bị tự sát xém chết tới nơi, có khi nào nó đeo cũng y chang vậy không?
"Mikey sẽ đồng ý chứ?"
"Anh sẽ chịu trách nhiệm dùm nhóc, mà nhóc nghĩ Mikey sẽ nói gì?
Hãy trả lại tấm bùa cho Baji đi?
Không có vụ đó đâu" - Baji chắc nịt rồi cầm tay Eli lên bỏ lá bùa vào.
Eli nhìn lá bùa trong tay, mắt chớp chớp, từ trước đến giờ nó không cảm thấy hoà nhập được với 6 người bạn thân bọn họ, bọn họ thì thân từ nhỏ, Eli lại là người đến sau nên sinh ra có chút xa cách.
Nó cũng chả mơ tưởng nhiều đến vị trí của mình trong lòng bọn họ, vì giống kiểu như Eli chỉ là người xen vào vậy, nên nó luôn chọn cách đứng đằng sau Mikey đóng góp ít nhiều cho Touman..
Lần đầu Eli cảm thấy mình gần gũi đến vậy.
"Này!
Khóc đấy à?"
- Baji cười khi thấy cái mặt mếu máo vì dòng hồi tưởng dễ cảm động này của nó.
Eli đưa tay lên lau mắt, có chút đẫm lệ, nó cười chung với Baji mà bảo :
"Cảm động ghê á"
"Nhóc đã được công nhận từ ngày đầu tiên rồi.. bọn họ là bọn họ, nhóc là nhóc, nếu bọn không công nhận nhóc thì nên nhớ vẫn còn anh đây"
Baji cười.. anh ta đưa tay lên xoa đầu nó, tình cảm nhỉ?
Nhưng ông cố xoa nhẹ nhẹ thôi đầu Eli bây giờ chẳng khác gì tổ quạ rồi!
Eli ngây ngốc trước một nụ cươi đầy sự tin tưởng, anh ấy cực kì tâm lí, dù không giỏi về mặt thể hiện nhưng ở bên Baji giống như việc ở bên anh Shinichirou vậy.
"Vâng"
....
Eli vừa về nhà của mình liền ném túi lên bàn, rửa tay, đeo tập dề bắt đầu vào làm việc nhà, nó mở tủ lạnh lấy tủ đồ của mình ra.
Rồi bắt đầu làm món ăn, nấu, cơm nắm bất cứ thứ gì, Eli không giỏi trong việc nấu ăn, ít nhất là biết làm tàm tạm, được Mitsuya chỉ.
Hôm nay là một ngày cực kì đặt biệt, đi thăm Baji hết cả buổi sáng rồi nên Eli phải tăng tốc làm cho nhanh để đón người thân trở về.
Nó gật gù nhớ lại mấy công thức, vươn tay tắt cái bếp đang nghi ngút khói kế bên, nói đến việc liên quan đến lửa thì nó phải gọi là tệ trong tệ rồi..
Sau gần 2 tiếng vật lộn cái bữa chiều lớn nhất mà nó từng làm yên vị trên bàn, Eli thở như chó, dựa vào tủ lạnh rồi nhớ ra mình chưa thay đồ, dọn dẹp.
Nó lại lếch xác lên 2 tầng lầu, thay đồ rồi qua một cái phòng khác trên tầng cao nhất xếp lại mềm, phủi bụi các thứ, rồi xách người lếch xuống 2 tầng.
Eli muốn xỉu ngang, khi lết xuống được, nhưng nhìn lên đồng hồ là đã được 3h chiều rồi, nó liền tát vào mặt mình cho tươi tỉnh, bước từng bước rồi ngoài cửa mở cửa ra, đi ra ngoài chờ luôn.
....
Tiếng xe oto dừng lại bên cổng, Eli bước nhẹ ra ngoài mở cửa cổng, khuôn mặt mong chờ, dường như không giữ được sự sung sướng muốn hét banh nóc nhà.
Cửa xe mở ra, từ trên xe bước xuống một cậu con trai.
Cậu ta có chiều cao trung bình của một học sinh Nhật Bản, tóc đen, hơi rối, mắt xanh đụt, cái mặt trông như buồn ngủ, lạnh ngắt mà liếc xung quanh.
"Isora.."
- Eli đứng sau cổng, nở nụ cười nhẹ nhàng, nó không còn là một đội trưởng, một bất lương nữa.. hiện giờ nó là một người chị.
Đúng, là một người chị..
Trước mặt Eli là Isora..
Isora Sekai, đứa em trai nhỏ hơn Eli chỉ vài tháng tuổi.. nhưng đối với nó là 1 tuổi nên phải là em trai.
Nhà Eli không chỉ có anh trai mà còn có cả em trai, Eli giờ vừa là em vừa là chị, gánh nặng đặt lên vai, cố gắng suốt bao năm để cứu lấy em trai mình.
Isora đặt vali túi xách xuống, ánh mắt ngạc nhiên nhìn người trước mặt, không quan tâm chiếc xe chạy đi mất.
Eli đi lên vài bước lên phía trước, dang tay ôm em trai chặt nít, dù chiều cao của hai người có hơi chênh lệch xíu, do Isora phát triển rất nhanh, mà lại là con trai, hai đứa nó cũng đâu chênh tuổi bao nhiêu đâu?
Cậu ta thấy chị mình ôm mình như thế, cũng đặt tay lên vỗ vỗ vai chị, Eli thì thầm trong miệng, không giấu nổi phấn khích :
"8 năm rồi, cứ như mới hôm qua em đòi chị làm cơm nắm vậy.."
"Cứ như chớp mắt thôi chị à" - Isora gật đầu.
Eli buông em trai mình, vội mời cậu ấy vào ngôi nhà cũ của bọn họ, từ giờ Isora sẽ sống ở đây với Eli, vì sau 8 năm xa cách bọn họ đã có thời gian để tâm sự.
"Món ăn ngon không?"
- nó chống cằm nhìn em mình ăn cơm.
Cậu ấy gật gù "không thay đổi gì mấy"
"Bậy!
Chị đây học thêm nhiều món mới hơn à"
"Trông em lớn quá, lúc trước chị nhớ em chỉ cao tới vai của chị thôi" - Eli chốc chốc nhớ lại những kỉ niệm xưa cũ.
Isora nghe vậy đặt đũa xuống, ánh mắt xanh đụt của cậu ấy nhìn chị mình, cũng lục đục lại kí ức :
"Thời gian chẳng chừa một ai đâu"
"Em ở bên đó sống tốt không?"
- Eli bỗng hỏi, không khí phút chốc chuyển sang căng thẳng đến nghẹt thở.
Mắt của cậu ấy mở to, đôi mắt đục ngầu chẳng biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng mà với cái cách cậu ấy nhìn chị mình chắc cũng có nhiều tâm sự, Isora cúi đầu :
"Cũng ổn, chị ạ"
"Trông em không ổn.. chị nghe rồi, bọn họ đánh em có đau không?!"
Nói đến đây Eli muốn đập bàn đánh họ hàng mình, từ nhỏ "gia đình" chính là lí do khiến hai chị em họ xa cách, vì hai chữ "tình thương" nhảm nhí đó mà khiến Isora bị bắt đi.
Những chữ "tình thương" dối trá khiến cậu ấy sống trong sự tức giận xen lẫn sợ hãi vì phải chịu đòn đánh từ cái người mà Isora gọi là chú và cô..
Bọn họ không những không trân trọng cậu ấy mặc dù đã biết rằng đây là con anh chị cả, thế mà cũng đánh đập Isora.
Khoảnh khắc Eli gặp lại Isora sau 8 năm là nhờ một cuộc gọi, tấm ảnh từ anh trai mình, Isao Sekai..
Anh ấy tỏ vẻ hối tiếc vì đã không ngăn cản việc này lại.. lời hối tiếc nhảm nhí gì thế?
"Isora, Chị xin lỗi..
đáng lẽ chị phải biết sớm hơn em không đáng phải chịu những thứ này.."
- Eli thương xót nhìn em trai mình, vì ngoài em trai nó chẳng còn ai yêu thương nữa..
Isora ngước mặt lên, cậu ấy cười một nụ cười tươi rối, khác hẳn với khuôn mặt thiếu sức sống đó, nắm tay Eli, nhẹ nhàng bảo :
"Mọi chuyện đã qua rồi, việc đó đâu phải do chị?
Là do bọn họ.."
- nói đoạn cậu ta liếc lên bước ảnh gia đình chỉ có cha mẹ, anh trai và chị..
"Em cũng chẳng vui vẻ gì nếu như chị mình cứ day dứt thế mãi.. chị nhìn xem bọn họ đã rèn cho em một tinh thần thép rồi, mà chuyện cũ sao cứ nhai đi nhai lại thế?"
Nói rồi cậu ấy cười, khoe nhưng chiến tích của mình, đánh lảng sang chuyện khác, bảo rằng ở đó cậu đã học giỏi thế nào, thông minh ra sao, những người bạn ở chỗ cũ vui vẻ như nào, Eli nhìn em trai mình mà như nuốt 1 cây kim.
Nó không biết em trai mình phải trải qua những thứ kinh khủng gì, nhưng mà.. nó xoa đầu em trai.
Eli sẽ dùng tất cả những thứ tốt nhất mà nó có cho cậu ấy, bất cứ thứ gì nó có thể để bù lại vết thương, Eli muốn em trai mình trở lại ngày xưa, hai chị em ngày xưa, như chưa từng bắt đầu..
Nghe tình cảm nhỉ?
Nhưng mà là do em trai là thứ tình thương còn lại mà nó có khi lạc lỏng giữa gia đình không có tiếng nói này.
"Em sẽ là những bông hoa, chị sẽ là lồng kính bảo vệ cho em"
....
"Phòng này là tầng cao nhất rồi..ở đây em sẽ thấy thoải mái" - Eli cười dành cho Isora phòng ốc cao nhất và im lặng toàn thời gian vì Eli không ở cùng tầng.
Cậu ấy bước vào nhìn một lượt xung quanh, rồi quay lại cười với nó, khuôn mặt tươi tỉnh gật gù :
"Cảm ơn chị!
Ở đây ổn lắm chị ạ"
"Chị không ngờ em thích căn phòng đến thế"
Eli dựa vào cửa cười với Isora, nó chỉ trông chờ vào trí nhớ heo hút, ít ỏi từ 8 năm trước mà trang trí theo sở thích của cậu em trai, những thứ im lặng, tối màu, những cuốn sách về chính trị.
Nó nhớ rằng Isora đã để ý chính trị từ rất nhỏ, thằng bé thích khoa học những thứ mới mẻ, nhưng lại không muốn chia sẻ cho ai biết.
"Nếu em thích thì tốt, 11 giờ rồi, ngủ đi khoảng vài tháng nữa em sẽ nhập học ở nơi này, chị sẽ làm hồ sơ dùm em"
"Chị có chắc không?
Ý em là dù sao cũng phiền chị rồi" - nhìn bề ngoài hơi lập dị và xa cách nhưng ít nhất Isora vẫn rất lịch sự hơn bao người.
Eli tự hào gớm.
"Phiền gì?
Isora là em của chị mà" - nó nhún vai, cầm tay nắm cửa.
"Cảm ơn chị, ít nhất là lần nữa.."
"Chị biết rồi.. ngủ ngon" - Eli ừ ờ cho qua rồi đóng cửa lại.
Isora đứng một mình trong phòng, thấy mình hơi quá, cậu ta xoay người lại, nhìn lên tủ kệ sách những cuốn sách khoa học, chính trị.
Xem ra Eli vẫn còn nhớ..
Ánh mắt xanh đụt của Isora để ý trúng cuốn sách đứng trên kệ thứ hai len lỏi trong những cuốn sách khác, lông mài nhăn lại, Isora vươn tay với lấy cuốn sách đó xuống.
Cuốn sách luật mà Ba Mẹ mua cho chị Hai..
"Tks!
Phiền phức"
Isora không tiếc thương ném nó vào thùng rác bên cạnh, rồi tắt đèn.
_________________________________
Tại sao cậu em trai mới xuất hiện của Eli lại làm thế?
Isora là người ra sao?
Mời mấy kô bình luận đặt giả thuyết của riêng mình!
Toyy sẽ đọc để xem👉👈
Chap mới sẽ sớm ra lò
Cảm ơn mọi người đã ủng hộ👉❤👈