Khác [ ĐN Tokyo Revengers ] Cô gái Việt Nam

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
106,927
Điểm tương tác
0
Điểm
0
288169763-256-k765143.jpg

[ Đn Tokyo Revengers ] Cô Gái Việt Nam
Tác giả: cakerCuppy
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Trần Nguyễn An Nhi là một cô gái hơi bạo lực và khá nhây
cô có một thân hình hơi mủm mỉm từng học Triệt Quyền Đạo từ bé thành tích học tập luôn dưới trung bình, gia đình cũng chẳng quan tâm về thành tích của cô cho lắm chỉ cần cô lên lớp là đc .

Trên trường cô thường đc mọi người xem như trùm trường bởi tính cách hơi hổ báo nhưng ở nhà cô lại là một con điên chính hiệu.

Tg: cakercuppy

Thể loại: đn, xuyên ko, hài hước, bạo lực, có h+ ai dị ứng có thể out.

LƯU Ý: Đây là bộ đầu tay của mình nên còn nhiều thiếu sót mong mọi người thông cảm.



đn​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [Edit - Đấu La Đại Lục 5] Trùng Sinh Đường Tam (Q7-Q9)
  • [lichaeng Futa]Chị họ thật đảm đang~~
  • Mary Sue xoay chuyển hệ thống [Xuyên nhanh][hoàn]
  • [ THANH XUYÊN ] VẠN TIỆN TỀ PHÁT -- TỔNG CÔNG
  • [ ĐN The Gifted ] Bắt đầu lại ?
  • [HP - Twilight crossover] Yêu ngươi
  • [ Đn Tokyo Revengers ] Cô Gái Việt Nam
    Văn Án


    Nguyễn Trần Huỳnh Nhi là một nữ sinh lớp 11 trường THPT XXX tại Thành Phố Hồ Chí Minh thành tích học tập ko cao toàn dưới trung bình, gia đình cũng chẳng để tâm việc học của cô lắm chỉ cần lên lớp là được ko cần phải học sinh giỏi gì hết.

    Có ba là võ sư dạy Triệt Quyền đạo ( là một môn võ do võ sư Lý Tiểu Long kết hợp với những môn võ khác ) còn mẹ là một đầu bếp khá nổi tiếng.

    Giới thiệu nhân vật( tóm tắt sơ qua )

    Tên: Nguyễn Trần An Nhi

    Tuổi: 17

    Cân nặng: 56kg

    Chiều cao: 1m68

    Chị nhà hơi mủm mỉm xíu nha.

    Trích: từ con nào đó dở hơi nào đó

    - Ê bạn êi cho nhìn ké bài miếng ik bro.

    - Thằng tóa này mày chả dép cho bố coi.

    - mé truyện gì mà toàn trai đẹp chết hết zậy 🤧.

    ------------------------------------------------------------------

    Truyện này là bộ đầu tay mình viết ko hay lắm nên thông cảm 😁.
     
    [ Đn Tokyo Revengers ] Cô Gái Việt Nam
    Chap 1


    " Này dậy đi con kia dạy nhanh đi ngủ như heo "

    An Nhi bị đánh thức bởi tiếng ồn ào quanh tai mình từ từ ngồi dậy và mở mắt ra thì " WHAT THE F*UCK IZANA " cô hét to lên ko thể tin vào mắt mình.

    " mày biết tên tao "izana nhíu mày hoài nghi nhìn cô gái lạ trước mắt.

    " biết sao k...mà khoang IZANA LÀM GÌ CÓ THẬT MÀ TẠI SAO MÌNH BIẾT NÓI TIẾNG NHẬT !

    " cô bàng hoàng nhìn anh không thể tin vào những việc trước mắt mình.

    " cái con này mày nói nhỏ thôi mà sao mày biết tên tao, NÓI MÀY LÀ AI " anh nắm cổ áo cổ giơ lên.

    " b..b..bình tĩnh anh trai em là con gái nhẹ nhàng xíu bộ chết hả " An Nhi đổ mồ hôi hột anh có cần phải bạo lực với con gái như vậy ko tuy ở trường cô là trùm nhưng với ai chứ với anh thì bỏ mọe.

    Mà nhìn lại mới để ý hình như đây ko phải phòng cô mà là một căn phòng lạ hoắc chắc là phòng của Izana.

    " mà đây là đâu vậy " cô chỉnh lại cổ áo của mình rồi xoay qua hỏi anh.

    " nhà của tao, mà mày là ai " anh đáp với vẻ mặt sặc mùi sát khí.

    " t..tôi tên Nguyễn Trần An Nhi " Nhi hơi run trước vẻ mặt sắt khí của cậu.

    " hửm tên nghe lạ quá, mày là người nước ngoài à " anh có vẻ hơi bất ngờ trước cái tên lạ của cô.

    " đúng tôi là người Việt Nam " cô cười tươi gật đầu.

    " Việt Nam sao từng nghe qua rồi " anh đưa tay lên càm xoa xoa như nhớ lại gì đó.

    " mà tại sao tôi lại ở đây " An Nhi đứng dậy nhìn xung quanh.

    " tao thấy mày bất tỉnh ngoài đường nên vác về, mà mày ăn gì nặng như heo " anh chề môi chê cô.

    Trong thâm tâm bây giờ của An Nhi đang rất muốn đấm cho cậu vài phát nhưng cô cũng chưa muốn ngắm gà khỏa thân sớm nên thôi.

    " mập một chút thì sao ít ra còn có mỡ để bóp ai như cậu gầy trơ xương 😗 " cô vừa nói vừa bóp bóp vào chiếc bụng hơi mỡ của mình.

    " mày nói ai gầy trơ xương hả con kia " anh vừa nói vừa xích lại gần cô.

    " dạ dạ em xin lỗi được chưa " An Nhi giờ hơi bị rén luôn cứ sợ anh đấm mình lúc nào ko hay.

    " mà nhà mày ở đâu thế " anh cũng xích ra lại chỗ mình gác chân lên ghế.

    " nhà t..chết mẹ mình xuyên qua đây làm gì có nhà mà ở " cô định trở lời bèn sực nhớ chuyện mình xuyên ko chưa có chỗ ở lấy đâu ra nhà .

    ( chữ nghiêng là suy nghĩ của nhân vật nha )

    " hửm " anh thấy cô tự nhiên khựng lại rồi khuôn mặt thay đổi liên tục trong rất buồn cười.

    " t..tôi không có nhà " cô đành bịa ra lí do củ chuối nào đó.

    " không có nhà sao " anh nhướn mày nhìn cô có vẻ bất ngờ.

    " hic do cha mẹ tôi hic thường cải nhau và hic đánh tôi nên tôi bỏ nhà đi bụi "cô dùng nước mắt cá sấu làm bộ tổn thương .

    " thế cô không còn nơi nào để về à " anh nhìn cô với ánh mắt thông cảm.

    " đúng vậy nên anh có thể cho tôi ở tạm được không "cô nhìn anh với ánh mắt cún con .

    " được thôi "anh không suy nghĩ liền đồng ý.

    " thật sao "cô khá bất ngờ khi anh lại đồng ý nhanh như vậy.

    " thật " anh gật đầu.

    " yeppppp "cô vui sướng chạy lại ôm chầm lấy anh thế là từ giờ không phải lo chuyện chỗ ở cơm ăn áo mặt rồi .

    " nhưng với một điều kiện " anh đẩy cô ra và nói.

    " điều kiện gì "cô vẻ mặt hơi ngơ ngác nhìn anh .

    " cô phải gia nhập Thiên Trúc " anh nhỉm cười.

    " T..T..Thiên Trúc hả "cô bất ngờ trước yêu cầu của anh, trời đựu cô mà vô đó một cái chắc ngày nào cũng bị ăn đấm mất cô mạnh thì mạnh nhưng cũng hơi sợ ( võ của bả mạnh lắm nhưng bả thường đánh giá cao đối thủ nên luôn đáng giá mình ở mức tối thiểu chứ khi mà thực sự đánh thì hơi mệt à nghen).

    " nhưng tôi là con gái chân yếu tay mềm thì làm được gì chứ " cô đành biện lí do.

    " cô không cần làm gì nhiều chỉ cần ở trong băng là được " anh khoanh tay lại dựa lưng vào tường.

    " vậy thôi tôi không ở nhờ anh đâu tôi đi đây " An Nhi đẹp chứ cô đâu có ngu, gia nhậm vào Thiên Trúc có ngày mất mạng như chơi còn về chỗ ở thì cô mặt dày đi ở nhà người khác cũng được.

    " ĐỨNG LẠI " thấy cô đi gần tới cửa anh bèn nói lớn .

    " nếu cô bước chân ra khỏi đây tôi sẽ giết cô " anh đi lại gần với vẻ mặt đáng sợ.

    " tôi không sợ " nhưng cô như điếc không sợ súng vẫn bước tiếp đến cửa.

    " a " đang định mở cửa ra thì anh nắm chặt tay cô lại khiến cô đau đớn kêu lên.

    " nếu cô dám rời khỏi đây thì coi chừng cái mạng " anh nói nhỏ vào tai cô, một tay cầm chặt tay An Nhi tay còn lại Izana cầm một khẩu súng lục kề lên đầu cô.

    An Nhi lúc này rén thật rồi cô sợ không ' sợ chứ ' cô làm được gì không ' không '.

    " đ..đ..được thôi " cô chảy mồ hôi hột không ngờ anh lại làm đến như vậy.

    ------------------------------------------------------------------

    Đây là lần đầu tiên tôi viết truyện nên còn nhiều thiếu sót nên mong mọi người thông cảm. 😔👊
     
    [ Đn Tokyo Revengers ] Cô Gái Việt Nam
    Chap 2


    Đã hơn 2 tuần khi cô ở nhờ nhà của Izana ( như giam cầm hơn ) cô ở đây sáng dậy sớm nấu cơm rửa chén quét nhờ,... tối thì chờ anh về có khi nghe anh chửi mà éo hiểu lí do.

    " Izana trong tủ lạnh hết đồ ăn rồi tôi đi chợ mua đồ được ko " An Nhi đi đến gần Izana đang nằm trên sofa hỏi.

    " không " anh liền từ chối một cách lạnh nhạt.

    " nhưng nhà hết đồ ăn rồi " An Nhi nói tiếp.

    " lát tôi mua sau không cần cô đi " anh đứng dậy đi tới bếp rót nước uống.

    " nhưng tại sao tôi lại không được đi " cô bèn lại gần anh làm bộ mặt khó hiểu.

    " cho cô đi để cô trốn à, tôi đâu có ngu " anh uống nước xong quay qua cô trở lời với vẻ mặt khinh bỉ.

    " tck, đồ khó ưa " cô sì môi một cái đi ra chỗ khác không quên nói xấu anh.

    " nói gì đó " anh nhìn cô.

    " không có gì " cô chạy đi.

    Izana không hiểu tại sao chỉ mới ở với cô chỉ chưa đầy nữa tháng nhưng anh lại có cảm giác rất lạ, không muốn cô rời khỏi mình dù chỉ một bước ( anh bị conditinhyeu quật đấy 🤧👊 ), dù anh cảm thấy con gái rất phiền nhưng riêng cô thì khác.

    " oáp~~ chán quá không biết giờ ba mẹ mình sao rồi nữa " cô dừa suy nghĩa vừa nằm dài ra sofa.

    " Izana đi gì mà lâu thế 2 tiếng rồi mà chẳng thấy đâu " cô nhìn chằm chằm vào cánh cửa ra vào bổng nhiên trong đầu nảy ra ý tưởng.

    " hay mình ra ngoài một xíu nhỉ chắc không sao đâu Izana chắc cũng chưa về đâu nhỉ mình đi một xíu thôi mà " cô bèn bật dậy chạy vào phòng lấy áo khoác mặc vào và chạy ra ngoài cửa.

    Vừa chạy ra ngoài đường chưa được 5 phút thì cô thấy Izana đang đi về và anh cũng thấy được cô.

    " NGUYỄN TRẦN An NHI CÔ ĐỊNH ĐI ĐÂU ĐÓ " do chỗ bán thịt cũ đóng cửa nên anh phải đi qua chỗ mới mua hơi xa một chút, đang đi về định sẽ tự tay nấu cho cô một bữa coi như là lời xin lỗi vì ép cô ở với anh nhưng khi gần về nhà thì thấy cô chạy ra khỏi cửa như đang trốn đi bèn tức giận.

    " chết mọe sao về đúng lúc vậy anh trai " cô thấy anh đang chạy đến bèn hoảng quá mà chạy luôn.

    " AN NHI CÔ MAU ĐỨNG LẠI CHO TÔI " thấy cô bổng nhiên chạy đi anh liền thả hết thứ trên tay xuống mà dùng tốc độ nhanh chạy theo cô, anh thực sự không muốn mất cô.

    Thấy anh càng ngày càng chạy nhanh đến chổ mình cô càng hoảng hơn nữa, định quẹo vào một con hẻm gần đó thì bị anh nắm được tay lại.

    " thôi toang chuyến nay đi gặp ông bà có ngày rồi đụ mé số đen như cứt chó, so với mình và chị dậu chắc mình éo thua gì đâu " những suy nghĩ của cô sau khi bị anh bắt được.

    " CÔ ĐỊNH CHẠY ĐI ĐÂU HẢ " anh nhấn mạnh từng chữ tay kia bóp chặt má cô.

    " tôi- tôi không có " cô thấy anh nhìn cô bằng đôi mắt gằn đỏ hoảng sợ tột cùng.

    " TÔI ĐÃ BẢO CÔ Ở NHÀ RỒI SAO LẠI DÁM TRÁI LỜI TÔI " anh càng bóp chặt mặt cô hơn.

    " ư " cô đau đớn kêu kên một tiếng.

    " a " bỗng anh xô cô xuống mặt đất khiến cô bất ngờ lùi người sợ hãi về phía sau.

    " có phải tôi chiều cô quá nên cô sinh hư đúng không " anh từ từ cởi nút áo của mình xuống .

    " Izana nghe tôi nói tôi không có ý trốn đâu chỉ là tôi muốn ra ngoài một chút thôi " cô thấy anh cởi nút áo cuối cùng để lộ ra cơ bụng săn chắt của mình mà sợ hãi cô thừa biết anh muốn làm gì.

    " không muốn trốn mà thấy tôi lại chạy đi sợ hãi như ma đuổi thế " anh ngồi hờ lên người cô lấy tay vuốt ve mặt cô một cách nhẹ nhàng.

    " tôi xin lỗi " anh chạm lên mặt cô khiến cô sởn da gà.

    " ưm " bất ngờ Izana lấy một tay của mình giữ chặt hai tay cô lại, tay còn lại bóp vào mặt cô thật chặt và hôn cô ngấu nghiến.

    Thấy cô dần hết hơi anh mới dứt môi của mình ra, cô nhìn anh với anh mắt kinh hoàng không ngờ anh lại làm như vậy với cô, anh là đang định cưỡng hiếp cô sao!!!

    Rầm

    Một tiếng động lớn phát ra, izana nằm dài ra mặt đất còn An Nhi thì đứng dậy chùi đi vếtt máu trên miệng mình.

    Dù sao cái danh con gái của cao thủ võ thuật cũng đâu phải để chưng vả lại cô còn học Triệt Quyền Đạo nữa nên đừng xem thường.

    " BỘ ANH ĐIÊN À " cô hét to lên nhìn anh đôi mắt ứa nước.

    " ĐÚNG, TÔI ĐIÊN TÔI ĐIÊN VÌ SỢ MẤT CÔ, YÊU CÔ ĐẾN ĐIÊN RỒI " anh cũng hét lên đứng dậy đi đến ôm cô vào lòng.

    " tôi xin lỗi, tôi chỉ muốn em ở bên tôi thôi, đừng rời đi có được không " anh thủ thỉ bên tai cô giọng thều thào.

    Giờ đây An Nhi đứng hình trong đầu rối loạn gì cơ Izana nói yêu cô trong khi hai người mới ở với nhau chưa lâu thôi mà.

    " a..anh nói gì " cô như đứng hình ngay tại chỗ.

    " tôi nói, tôi yêu em yêu em đến điên dại " anh càng ôm chặt cô vào lòng.

    " nên vì thế đừng rời khỏi tôi có được không ?

    " anh nhẹ giọng khuôn mặt buồn bả.
     
    [ Đn Tokyo Revengers ] Cô Gái Việt Nam
    Chap 3


    Hiện tại An Nhi đang cố thông não mình, Izana nói yêu cô trong khi mới quen chưa đầy một tháng, cô lúc trước khi đọc truyện cũng rất thích anh nhưng cô lại rất sợ sự chiếm hữu mạnh mẽ của anh, sợ anh sẽ giam cô lại và cô sẽ không còn được tự do nữa cô rất sợ.

    " Izana này, tôi không biết anh đang nói gì nhưng tôi xin lỗi vì đã rời đi mà không có sự cho phép của anh " An Nhi cố tình lãng qua lời tỏ tình ngầm của anh.

    Anh nghe cô nói vậy liền nổi giận, rõ ràng là anh đã bảo yêu cô mà cô lại cố tình không hiểu, điều đó khiến cho Izana càng nổi máu chiếm hữu trong mình và anh quyết định sẽ GIAM CẦM CÔ LẠI, CÔ CHỈ THUỘC VỀ MỖI ANH MÀ THÔI.

    " An Nhi nè " anh thả cô ra, ngước mắt lên nhìn cô.

    " có chuyện gì sao Izana ?

    " cô nhìn anh với khuôn mặt cố tỏ ra là mình ổn nhưng sâu bên trong nước mắt là biển rộng🙂)

    " tôi sẽ bỏ qua chuyện cô bỏ trốn, nhưng cô phải về nhà với tôi nhé " anh nhìn cô nở một nụ cười ma mị .

    Đìu, An Nhi đẹp chứ cô đâu có ngu, cô thừa biết Izana có máu chiếm hữu rất cao vả lại nãy anh cũng vừa mới nói anh yêu cô đến điên dại hay sao nếu giờ mà theo anh về thì chẳng khác nào cô tự nguyện cho anh giam cầm bản thân cô lại cả CÔ KHÔNG NGU, nhưng giờ nếu từ chối thì chắc chắc anh sẽ xé xác cô tại đây mất " ông trời có phải ông đang trêu đùa con phải không " .

    " sao còn đứng đó nào tôi với em cùng về " anh quay người lại thấy cô vẫn đứng trơ người một chỗ liền lên tiếng.

    Bụm

    Izana ngất xỉu tại chỗ.

    " vậy có ổn lắm không ta " An Nhi trên tay cầm cục gạch còn hơi dính máu của anh ( dảk quá ).

    Nhân lúc anh không chú ý cô liền nhặt cục gạch dưới chân mình mà đập vào đầu anh khiến anh bất tỉnh.

    " hazz, mệt vcl " sau nữa tiếng loay hoay cõng anh về lại nhà thì cô chính thức mất sức.

    " người gì đâu nhìn gầy gò mà nặng như heo " cô vừa nói vừa săn tay áo.

    " bây giờ phải băng bó lại vết thương cho anh ta thôi " An Nhi đi lấy hộp cứu thương và sát trùng cho Izana.

    " giờ mình phải đi nhanh không thôi lát anh ta dậy thì mệt " An Nhi băng bó xong cho anh liền rời khỏi.

    ------------------------------------------------------------------

    / rào /

    Trời bỗng nhiên đỗ mưa do không có chỗ ở nên An Nhi tìm đại một cái công viên nào đó mà tránh mưa tạm.

    / ắt xì /

    " azz, cảm rồi " An Nhi xoa xoa sống mũi, ôm người co ro một chỗ.

    " nè cô có sao không "

    Cô bất ngờ khi có ai đó gọi mình, ngước đầu lên thì thấy một thanh niên cao như cột điện.

    " M- Mucho "

    " hửm sao cô biết tên tôi " vẻ mặt anh ta ko cảm xúc nhìn cô

    " tại sao anh lại ở đây " cô đứng dậy nhìn anh.

    " tại sao tôi lại ko được ở đây " anh liếc xuống nhìn cô.

    " k-không có gì " cô nhìn anh mỏi cổ vl.

    " tại sao cô lại ở đây "anh lập lại câu hỏi hồi nãy.

    " ừm, do tôi không có nhà " cô cuối đầu xuống ủ rủ ngồi một chỗ.

    Không hiểu sao nhưng khi Mucho thấy cô làm như vậy bổng cảm thấy cô thật đáng yêu.

    " được rồi, tạm thời cô cứ về nhà tôi đi người ướt như chột lột rồi kìa " anh nói chỉ tay vào bộ đồ cô đang mặt đã ướt nhẹp.

    " được sao "mắt cô sáng rực lên, như tìm thấy được vàng.

    ------------------------ tại 1 nơi nào đó------------------

    / xoảng /

    Những chiếc ly thủy tinh, đồ đạc rơi vải trên sàn nhà, căn nhà tối om không một ánh đèn.

    " KHỐN KIẾP, EM ĐƯỢC LẮM NGUYỄN TRẦN AN NHI, EM DÁM BỎ TÔI ĐI NẾU ĐÃ VẬY THÌ ĐỪNG ĐỂ TÔI TÌM ĐƯỢC " Izana vừa nói vừa đập đồ xuống sàn.

    " / lạnh sống lưng / sao tự nhiên thấy lạnh sống lưng giữ vậy ta " An Nhi nói tay xoa xoa lại với nhau.

    ____________________________________________

    Mấy bữa nay tôi cứ mê Mucho gì đâu á, đang học online mà do chán quá nên qua viết chuyện cho mấy bồ nè 👁👄👁💅.
     
    [ Đn Tokyo Revengers ] Cô Gái Việt Nam
    Chap 4


    Thấy cô cứ sờ vào gáy tưởng cô bị sao nên hỏi, " cô bị sao đấy " anh nói đưa ly cao cao nóng hổi cho An Nhi.

    " à, không sao chắc là có ai nhắc tôi thôi ý mà " cô nói tay quơ quơ như không có chuyện gì.

    " ừm, ko có gì thì thôi cô cứ ngồi đó đi " anh xoay người lại quay vào bếp tiếp tục nấu ăn.

    " mình cứ tưởng Mucho nạnh nùng và tàn ác lắm chứ, không ngờ anh ta lại tốt bụng như thế, còn cho mình ở tạm nữa thiệt lè củm động "

    ------------------------------------------------------------------

    Bây giờ khá là căng thẳng khi giờ đi ngủ nhưng nhà chỉ mỗi cái giường 💦💦

    " cô cứ ngủ trên giường đi để tôi ngủ ngoài sofa cho " anh chỉ tay vào chiếc giường nhỏ trong phòng.

    " thôi đây là nhà của anh mà anh cứ ngủ ở trong phòng đi tôi ngủ ngoài sofa được rồi " An Nhi nói lấy chăn đi về hướng sofa.

    " cô đang cảm đấy ngủ ngoài coi chừng nặng thêm, cứ vào phòng đi "

    Sau một hồi tranh luận thì cuối cùng An Nhi cũng phải vào phòng ngủ vì cô cũng chẳng dám cải tay đôi với anh, cô hơi bị rén.

    ------------------------------------------------------------------

    Do tôi bị bí ý tưởng nên chap hơi ngắn, mai sẽ có chap mới tôi sẽ cố gắng làm dài hơn 😥.
     
    [ Đn Tokyo Revengers ] Cô Gái Việt Nam
    Chap 5


    Sau một đêm ngủ dậy An Nhi cảm thấy bản thân rất tràn đầy sức sống và cô quyết định dạo vào sáng hôm nay.

    " cô định đi đâu đấy " Mucho cô mang giày vào thì thắc mắc .

    " à, tôi chỉ muốn đi dạo một chút mà thôi "

    " ừm, nhớ cẩn thận đấy " Mucho nói xong cũng quay lại vào bếp.

    ( đừng thắc mắc về An Nhi lấy đồ ở đâu, thì tôi ko biết )

    " oaaa, thoải mái thiệt ra được tự do quả là nhất " An Nhi vừa nói vừa chạy thì bổng va vào ai đó.

    " nè, đi không nhìn đường à "

    " aiya, tôi xin lỗi " An Nhi vừa xoa xoa chán vừa cuối đầu xin lỗi người kia.

    An Nhi ngước mặt lên nhìn kĩ thì thấy một chị đẹp thắt tóc bím và một chàng troai vẻ mặt cục súc.

    " nhóc không sao chứ " chị đẹp tóc bím kia cuối xuống hỏi cô.

    " à dạ kh-ông sao ạ đụ mé chuyến này ăn cứt thiệt gòi mới sáng sớm đã đụng mặt anh em nhà Haitani nữa chứ " An Nhi thầm trách bản thân quá xuôi sẻo khi cứ dính vào mấy người băng Thiên Trúc ( trừ Mucho ra nha ) lỡ mà gặp ngay Izana chắc cô chết tại chỗ quá.

    " hửm ai đây anh " rindou quay qua hỏi anh trai mình.

    " một cô bé vô tình va phải anh thôi " Ran cười chỉ vào cô.

    " k-hông có gì nữa tôi xin phép đi đây " An Nhi nhân cơ hội chạy đi, cô không muốn dây dưa với anh em nhà Haitani chút nào.

    ____________________________________________

    Đi loay hoay một hồi An Nhi mới phát hiện ra, là cô BỊ LẠC CON MẸ NÓ RỒI.

    " ụ é cái ngày gì mà đen giữ trời, muốn đi dạo một chút cũng không xong " An Nhi vò đầu bức tóc thầm chửi bản thân.

    " ÁAAAAAAA, LÀM ƠN THA CHO TÔI ĐI " tiếng la thảm thiết vang lên trong một con hẻm nhỏ.

    " tiếng gì mà thảm giữ trời " An Nhi bất giác lạnh sống lưng.

    Tò mò cô cô tiếng lại gần xem thì ÔI CON SÔNG MÁT MẺ QUÊ EM " đụ mé Sanzu kìa má ơi " chưa bao giờ An Nhi muốn tự vả vào bản mặt mình bốp bốp như bây giờ.

    " hửm " Sanzu xoay mặt về phía cô trên tay còn cầm cây katana dính máu .

    " k-h-ông c-ó g-ì đâ-u a-nh tr-ai e-m đ-i tr-ước đ-ây " cô nói xong phóng nhanh như chó mà chạy đi, hết gặp chồng rồi giờ gặp vợ nữa.

    ( mỹ nữ thật bi đát )

    " a " An Nhi quạo thiệt chớ xui gì mà xui dữ vậy va vào người ta nãy giờ .

    " nè cậu có sao không "

    " D - Draken " cô bất ngờ trước anh rồng to lớn trước mặt.

    " s-sao cậu biết tên tôi " cậu tỏ ra bất ngờ trước An Nhi.

    " k-hông có j " cô nhìn cậu muốn mỏi con mắt .

    " v-vậy nhà cậu ở đâu tôi sẽ đưa cậu về " cậu đưa tay có ý muốn đỡ cô dậy ( mới gặp tự nhiên muốn đưa con gái người ta về là sao hả 😒 ).

    " tôi quên mất đường về nhà rồi " Cô bối rối gãi đầu.

    " vậy cậu cứ qua nhà tôi đi, tôi sẽ cho cậu mượn điện thoại gọi người nhà" anh ngỏ ý muốn cô về nhà mình ( nhà thổ )

    " cảm ơn cậu nhiều " cô mỉm cười khiến trái tim ai đó lỡ một nhịp.

    ------------------------------------------------------------------

    Trong truyện sẽ khác nguyên tác là Draken không thích Emma nha mọi người.

    Do đang kiềm tra TA mà nhớ ra hứa phải đăng truyện nên tui qua cố viết thêm cho đỡ nhạt nè. ( kt có 5 điểm à 😢 )
     
    [ Đn Tokyo Revengers ] Cô Gái Việt Nam
    Chap 6


    Draken dẫn An Nhi đến nhà mình (nhà thổ) và giới thiệu cô với mọi người và cho An Nhi mượn điện thoại, nhưng đen một chổ là An Nhi làm gì biết số ai đâu mà gọi ಥ‿ಥ

    " cậu sao vậy, sao ko gọi cho người nhà đi " Draken thấy cô cứ chần chừ nhìn chiếc điện thoại liên hỏi.

    " tôi - tôi không nhớ số điện thoại " cô ngượng mặt mím môi không nhìn thẳng lên cậu.

    " vậy... cậu còn có nhớ nhà ai nữa không "

    Ngay lúc này trong đầu An Nhi chỉ nhớ mỗi ngôi nhà của Izana mà thôi.

    " thật xin lỗi nhưng tôi không nhớ nhà của ai hết " cô lúng túng gãi đầu.

    " nếu - nếu vậy cậu cũng có thể ở tạm đây vài hôm, nếu muốn " Draken nói khuôn mặt hiện lên vẻ mong chờ.

    " đ - được sao " An Nhi bất ngờ nhìn cậu.

    " tất nhiên, cậu có thể ở phòng tôi "

    " nhưng nếu vậy cậu ở đâu " An Nhi thắc mắc, cô nhớ là phòng của anh cũng đâu có rộng gì đâu, nó chỉ đủ cho một người ở.

    " ở chung với cậu " anh mỉm cười, một nụ cười ko hề tốt lành.

    " nhưng như vậy có kì lắm ko "

    " ko sao đâu, tôi sẽ ko làm gì cậu đâu " anh nói giơ tay tỏ vẻ uy tín.

    " ờm, vậy cảm ơn cậu nhiều " cô lại mỉm cười và anh lại chúng thính.

    reng - reng - reng

    Tiếng chuông điện thoại của Draken vang lên.

    " alo "

    " Draken mày đâu đấy đã bảo là hôm nay họp bang mà sao giờ mà mày còn chưa tới " người bên đầu dây lên tiếng giọng có vẻ hối thúc.

    " được rồi Mitsuya tao tới ngay đây " anh cúp máy quay qua phía cô.

    " ừm, thế cậu có muốn đi cùng tôi không "

    " tôi nghĩ là không, xin lỗi nha do tôi hơi mệt nên không muốn đi " cô quơ tay tỏ vẻ không thích.

    " nếu vậy thì cậu ở nhà nhé ( nhà thổ ) có gì thì cứ hỏi mọi người nha, đừng ngại " anh dặn dò xong cũng chạy ra xe và phóng đi.

    ____________________________________________

    Đi dạo quanh nãy giờ cũng thấy chán nên An Nhi quyết định sẽ đi dạo một vòng rồi về, nhưng để đảm bảo mình không bị lạc, cô đành mượn một tấm bảng đồ cho chắc.

    - phía Mucho -

    Do thấy An Nhi đi mãi vẫn chưa về nên anh định đi tìm, nhưng bổng có cuộc gọi từ Izana bảo anh tới có chuyện cần nói và Mikey cũng bảo anh đến họp bang nên anh đành phải ngừng ý định tìm cô lại.

    " nè Mucho mày làm gì mà mặt mày vó vẻ lo lắng vậy " Ran khều tay Mucho khiến anh thoát ra khỏi suy nghĩ của mình.

    " không gì " anh lạnh nhạt đáp.

    " thôi mà có gì nói ra đi cho bọn này nghe với " Ran vẫn tiếp tục nhây khiến cho anh bực bội.

    " cũng chẳng có gì, hôm bữa tao có gặp một con nhóc ngồi ở công viên mà lúc đó trời mưa lớn quá nên tao cho nó về nhà ở tạm, nhưng mới sáng nay nó bảo là đi dạo bộ mà vẫn chưa thấy về " anh nói với vẻ mặt không thể dấu đc vẻ lo lắng.

    " uầy, sáng nay anh em tao vừa mới va phải vào một con nhóc này, nhưng mà nhìn nó cứ sao sao ý " Ran nói không quên trâm trọc cô gái va phải mình sáng nay.

    " thế mày có biết tên của nó không " Rindou nhìn Mucho mặt nhăn lại.

    " hình như nó tên cái gì Nhi ta, à hình như là An Nhi thì phải, đúng rồi là Nguyễn Trần An Nhi " Mucho đập hai tay vào nhau nhớ ra tên cô.

    " hửm, Nguyễn Trần An Nhi sao tên lạ quá, nó là người nước ngoài hả " hai anh em Haitani có vẻ bất ngờ.

    " chắc vậy tao cũng không biết " cái này anh chịu bữa cô có nói tên cô anh cũng chỉ ngật đầu chẳng để ý gì nhiều.

    Izana đang bàng chuyện với Kakuchou thì nghe được cái tên khiến anh điên cuồng vì chủ nhân của nó.

    " An Nhi mày biết người đó sao " Izana đi đến mắt nhìn Mucho như muốn ăn tươi nuốt sống anh.

    " ừm, mày cũng biết cô ta à " anh nhướn mày nhìn Izana, bình thường Izana tàn bạo lắm mà, sao hôm nay lại tự nhiên có vẻ quan tâm cái tên của một đứa con gái lạ mặt.

    " NÓ Ở ĐÂU " bổng Izana trợn mắt lên nắm lấy cổ áo Mucho kéo xuống, vẻ mặt điên cuồng.

    " n-nó mới sáng đi dạo nhưng chưa về có lẻ là lạc đường " anh bất ngờ, không ngờ Izana lại phản ứng một cách thái quá như vây, chắc chắn cậu có quan hệ gì với An Nhi .

    " KHỐN KIẾP " Izana gào to lên mặt tức giận nổi gân xanh.

    ------------------------------------------------------------------

    Có thể chap sau chị nhà sẽ không yên ổn đâu nha 😙, có thể sẽ có H cái đó thì tui chưa biết à.

    Thứ ba có chap mới nghen.

    Yêu nhìu ❤❤❤❤❤
     
    [ Đn Tokyo Revengers ] Cô Gái Việt Nam
    Chap 7


    " sao tự nhiên thấy lạnh sống lưng vậy ta " đang đi thì An Nhi bổng cảm thấy lạnh sau gáy như có một gì không tốt sẽ sảy đến với cô.

    " trời má, sao mắt mình nãy giờ nó cứ giật giật hoài vậy trời " An Nhi cảm thấy có điều gì không ổn, nên cô quyết định về nhà ( nhà thổ ) trước cho lành.

    " An Nhi " đang đi trên đường thì cô bổng nghe thấy tên mình và dừng lại.

    " M- Mucho " An Nhi bất vì không nghĩ mình lại có thể gặp lại Mucho ở đây.

    " sao cô lại ở đây, sáng giờ cô đi đâu tại sao không về nhà " anh vội vàng chạy đến cạnh cô vẻ mặt lo lắng.

    " t-tôi bị lạc đường nên không về nhà được " cô hơi hoảng khi thấy anh lo lắng cho mình đến vậy.

    " được rồi, vậy giờ ta về thôi " anh nói rồi cầm tay cô dẫn cô về nhà.

    " Mucho " hai người đi trên đg thì có ghé vài một cửa hàng tiện lợi mua một ít thức ăn về dự trữ thì bỗng có người gọi tên anh, quay lại thì khá bất ngờ hóa ra là Kakuchou.

    " Kakuchou sao mày lại ở đây " anh xoay lưng lại nói chuyện với cậu.

    " cũng không có gì, tao vào đây chỉ để mua một số thứ mà Izana nhờ thôi " cậu nói giơ túi đồ của mình lên.

    " umk, vậy thằng Izana đâu "

    " à, nó đang đứng ngoại kia kìa " cậu chỉ tay về phía Izana đang đứng, có vẻ như anh cũng đang nhìn về phía cậu.

    " ủa mà Muchou, cô gái ngoài sau lưng mày là ai vậy "

    " hửm, là con nhóc hồi sáng tao nói đó, nãy đi trên đường mới tìm được " anh kéo cô ra đằng trước mình thuận tay xoa đầu cô.

    Cùng lúc Izana ở ngoài cũng đang nhìn bọn họ nói chuyện thì ánh mắt va phải người cô, anh bất ngờ đôi đồng tử mở to hết cở, miệng lẩm bẩm vài câu.

    " t..tìm..t..h..ấy...e..m..r.ồi " anh vội vàng mở cửa chạy đến chỗ bọn họ đang nói chuyện.

    An Nhi đang nói chuyện với Kakuchou bổng cảm thấy có gì đó không ổn, xoay mặt qua thì thấy Izana đang chạy về phía này.

    " úi mẹ ơi, sao tự nhiên cậu ta lại ở đây vậy trời " cô giật mình, hồn như muốn bay ra khỏi xác.

    " có j sao An Nhi " thấy cô vẻ mặt có phần sợ hãi anh liền lo lắng hỏi thăm.

    " à - à kh..ô..ng....c..ó..g.ì..đ..âu, t-tôi đi vệ sinh một lát nha " cô nói xong lập tức phóng dẹp chạy nhanh vào nhà vệ sinh.

    " ủa, izan- " Kakuchou thấy Izana đang chạy về phía này với vẻ mặt rất chi là khó miêu tả 🙂) , chưa kịp hỏi j thì thấy anh chạy theo hướng mà An Nhi vừa mới chạy đi liền thắc mắc.

    " Izana bị sao vậy ta, nó sao lại chạy vội đến như vậy " Kakuchou với vẻ mặt có phần ngơ ngác.

    " .....

    " Muchou im lặng quan sát, có vẻ như anh đã đoán đúng, Izana và An Nhi có một mối quan hệ gì đó mà anh không biết.

    ____________________________________________

    Xin lỗi nha do mấy bữa tui bận chép mớ bài mà 1 tháng qua tui chưa chép nên không ra truyện cho mọi người đc, ngày mai tui sẽ ra chap mới nha 🤧

    Iu mn nhìu 👁👄👁❤.
     
    [ Đn Tokyo Revengers ] Cô Gái Việt Nam
    Chap 8


    " A " đang chạy thì An Nhi bị một lực tay níu lại khiến cô xém mất thăng bằng.

    Izana khi nắm được tay cô thì kéo cô vào nhà vệ sinh chốt cửa lại.

    " NÓI, MẤY NGÀY QUA EM ĐI ĐÂU " anh hét vào mặt cô khiến cô sợ hãi.

    " tôi-tôi " An Nhi miệng lắp bắp run rẫy

    " CÓ PHẢI EM MUỐN TÔI PHẢI BẺ GÃY CHÂN EM THÌ EM MỚI CHỊU NGOAN NGOÃN BÊN CẠNH TÔI PHẢI KHÔNG ?

    " Izana nói lấy tay vuốt ve mặt cô khiến An Nhi không khỏi sợ hãi.

    " ngoan, bây giờ hãy về với tôi nào, tôi hứa sẽ không làm gì em đâu " Izana thấy mặt cô xanh lại thì bật cười, nhẹ giọng lại có vẻ như anh đang làm cô sợ rồi.

    " KHÔNG, tôi sẽ không đi đâu " thấy Izana kéo tay cô dắt đi thì liền hoảng hốt vùng ra.

    " CÓ PHẢI EM MUỐN CHẾT RỒI ĐÚNG KHÔNG " anh quay lại thẳng tay tát cô một cái rõ đau.

    " ĐỪNG TƯỞNG TÔI KHÔNG DÁM ĐÁNH EM " Izana bóp cổ An Nhi khiến cô khó khăn lấy không khí.

    RẦM

    An Nhi lấy chân đá anh một cú khiến anh giăn vào chiếc thùng rác kế bên.

    Thấy anh nằm im cô liền vội vã chạy đi, nhưng chưa kịp mở cửa thì liền bị anh nắm chặt chân lại kéo về phía sau khiến cô bị mất thăng bằng và té.

    " EM DÁM ĐÁNH TÔI SAO ?!" anh lấy tay đấm vào mặt cô ( tội chị quá 😢 ).

    " BỎ TAO RA " An Nhi nổi khùng, cảm giác đã đau lại còn đang tới tháng nữa chứ 👉👈

    " EM DÁM XƯNG HÔ VỚI TÔI NHƯ THẾ À " anh dừng lại không đấm cô nữa mà thây vào đó anh bóp chặt má cô mà hôn cô ngấu nghiến.

    Thấy cô hết hơi mới luyến tiết bỏ ra.

    " môi em ngọt lắm đấy An Nhi ~ "

    " T.H.Ằ.N.G C.H.Ó " An Nhi tức giận gằng từng chữ gân xanh nổi lên đầy mặt.

    " ôi~ya~ôi~ya xem cái miệng nhỏ này hư hỏng chưa kìa " Izana nói vùng má đỏ lên trông như thằng ấu dâm 🙂)

    " ngậm mồm c.h.ó mày lại đi " An nhi lúc này như một con người khác bây giờ cô không còn càm giác gì là sợ anh nữa, thay vào đó là căm hận anh, anh đã cưỡng hôn cô hai lần và còn thấy đi nụ hôn đâu của cô nữa.

    " nào~nào bé con, tôi xin lỗi vì đã làm em sợ nếu em chịu ngoan ngoãn trở về bên cạnh tôi, tôi hứa sẽ không làm gì em đâu ~ " Izana bây giờ như một con người khác, chỉ vì hai chữ tềnh yêu đã làm cho anh M.Ù Q.U.Á.N.G rồi.

    " CON C*C CHẮC TAO TIN " An Nhi không còn bình tĩnh nữa, cô đã trở về là con sửu nhi trùm trường chuyên đánh nhau chửi thề.

    " AN NHI TỪ BAO GIỜ EM DÁM NÓI NHỮNG CÂU TỤC TĨU NÀY HẢ " Izana tức giận, trước giờ anh chưa từng thấy cô chửi thề lần nào nên cũng hơi bất ngờ và tức giận.

    " NÓI CÁI GÌ THÌ KỆ MOM TAO LIÊN QUAN GÌ ĐẾN MÀY " An Nhi không nhịn nữa cô thật sự bùng cháy rồi .

    CHÁT

    " TÔI ĐÃ NÓI LÀ EM KHÔNG ĐƯỢC NÓI TỤC, CÓ PHẢI EM BỎ NGOÀI TAI NHỮNG GÌ TÔI NÓI KHÔNG " Izana vớ lấy cục gạch trong chậu cây gần đó định đập vào đầu cô thì cô bật dậy nhấn đầu anh xuống.

    " hai người đang làm gì vậy ?

    "

    ____________________________________________

    Ờm thì hôm qua tui định đăng rồi nhưng nhà cúp điện nên tới hôm nay mới đặng được 👉👈.

    Từ chap này An nhi sẽ sống thật với tính cách của mình nha, sẽ có những câu tục và sẽ có ngược nha.

    NHƯNG MÀ LÀ NGƯỢC NAM. ehihi 🥺
     
    [ Đn Tokyo Revengers ] Cô Gái Việt Nam
    ko biết nói gì 👀


    Bộ truyện này là bộ đầu tay của tui luôn, tui chỉ định viết chơi thôi mà không ngờ lại đc 1k lượt đọc trong khi tui viết truyện xàm vl.

    Cảm ơn mọi người đã ủng hộ truyện, tui sẽ lấy động lực để chăm ra chap hơn.

    BYE BYE ❤
     
    [ Đn Tokyo Revengers ] Cô Gái Việt Nam
    Chap 9


    Do mãi vẫn chưa thấy An Nhi và Izana quay lại nên Kakuchou liền chạy đi tìm, tìm kiếm xung quanh tiệm vẫn không thấy hai người đâu định bỏ cuộc thì bổng cậu nghe có tiếng động phát ra từ phía nhà vệ sinh.

    Mở ra thì thấy cô gái An Nhi đang nhấn đầu vị vua của cậu thì khá tức giận.

    " nè cô kìa ai cho cô dám nhấn đầu cậu ấy như vậy " anh đi tới lôi An Nhi ra khỏi người Izana.

    " Izana mày không sao chứ " Kakuchou cuối người xuống, một tay cậu đỡ gã dậy.

    Izana khó khăn ngồi dây.

    Gã nói với Kakuchou: " Kakuchou mang nó về nhà tao"

    Dù khá bất ngờ trước câu nói của gã nhưng gã là vua còn cậu chỉ là người hầu nên dù muốn hay không, cậu cũng phải làm theo lệnh gã.

    Nghe theo lệnh của vua thì cậu lôi An Nhi về nhà của gã.

    Tới nhà, cô liền bị gã lôi lên phòng và đóng sầm cửa lại, gã ép cô vào tường, hôn cô ngấu nghiến.

    Gã trao cô một nụ hôn sâu.

    Từng giọt mật ngọt ngào từ miệng cô tiết ra đều bị gã lấy hết.

    Gã mạnh bạo ngấu nghiến đôi môi anh đào kia, tận hưởng tiếng rên rỉ từ cuống họng em phát ra.

    Tay gã cũng không yên vị một chỗ.

    Bàn tay bị chai sần luồn vào áo em.

    Vuốt đường eo có phần mủm mỉm kia.

    Đôi tay áp sát vào làn da vàng đặc chưng của người Châu Á.

    Em giật nảy mình.

    Nhũ hoa em bắt đầu cương lên.

    Gã bắt đầu xoa bóp bộ ngực mềm mại kia.

    Em bắt đầu rên to hơn.

    Gã nhìn em mà mỉm cười híp hai mắt lại đầy sự thích thú.

    Gã bắt đầu cởi từng nút áo của em ra.

    Cố gắng dãy dụa.

    Em lắp bắp nói từng câu từ.

    Mặt em ngượng chín như quả cà chua.

    Gã ghé sát vào tai em mà thì thầm:

    - Em thật ngọt ngào đấy em biết không An Nhi?

    Em ngọt ngào đến mức khiến tôi điên dại.

    Em hoảng sợ trước lời nói của gã.

    Vậy coi như lần này trinh em mất rồi.

    Phải trao cho một kẻ điên ư?

    Không... em không muốn.

    Nghĩ đến cái cảnh em bị cưỡng hiếp bởi gã, giọt nước tràn li.

    Gã thấy vậy liền cúi xuống cắn vào cổ em đến bật máu.

    Em kêu lên nhưng chẳng ai nghe thấy.

    Từng giọt lệ long lanh chảy dài trên má em.

    Người em khẽ cong lên.

    Em quyến rũ gã chăng?

    Cái áo em khẽ tuột xuống để lộ vòng eo mềm mại kia.

    Gã tiếp tục lột đồ của em ra.

    Em cựa quậy với hi vọng sẽ có thể thoát được nanh vuốt của gã.

    Gã ghì chặt em xuống giường rồi em chẳng thể làm gì cả.

    Em cầu xin gã thả em ra nhưng gã đâu thể bỏ lỡ cơ hội này.

    Mỡ dâng tận miệng rồi.

    Không ăn cũng phí.

    Gã càng nghe lời cầu xin của cô càng ngày càng phấn khích mà mạnh bạo kéo cái quần nhỏ của cô ra.

    Lộ ra bên trong là hoa huyệt nhỏ bé hồng hào.

    Gã thích thú với thứ dịch nhớp nháp mà nơi đó tiết ra.

    Gã bắt đầu nhét từ ngón tay của mình vào nơi đó.

    Gã tự hỏi rằng liệu nơi đó chứa được bao nhiêu ngón tay của gã?

    Càng nghĩ gã lại càng thích thú đưa vào nhiều hơn.

    Em cảm nhận đươc vật lạ đi vào trong cơ thể của mình.

    Em sợ hãi nhìn xuống nơi đó.

    Thứ em thấy là ngón tay gã đang kẹt cứng ở hoa huyệt của em.

    Nơi đó của em co giật mút lấy những ngón tay thích thích thú khám phá bên trong cái nơi ấm nóng mềm mại đang chảy nước kia.

    Nghịch chán chê thì gã bắt đầu đưa tay lên liếm thử.

    Cái vị ngọt có chút tanh tanh dính dính tiếp xúc lên đầu lưỡi của gã.

    Nó khiễn gã cảm thấy nóng ran và rạo rực bên trong.

    Gã cởi quần của mình ra.

    Giải phóng cho cậu bé đang chật cứng ở bên trong.

    Em nhìn xuống.

    Con ngươi trong mắt co giật vì hoảng sợ.

    Em lắp bắp nói:

    - T... o .. quá...

    Gã nhìn em mà mỉm cười.

    Gã an ủi em chỉ với một lời:

    - Tôi sẽ nhẹ nhàng thôi.

    Dù gì đây cũng là lần đầu của em mà nhỉ?

    Em không tin đâu.

    Nếu có thế thật thì em vẫn sợ.

    Đôi môi em run rẩy mấp máy không nói được gì cả.

    Cổ em nghẹn ứ lại không phát ra thành tiếng.

    Thấy em không phản kháng gã cũng không suy nghĩ nhiều mà đâm thứ côn thịt to lớn vào âm đạo nóng ẩm của em.

    Một giòng máu đỏ chảy ra.

    Cơn đau từ hoa huyệt truyền lên não em.

    Em đau quá.

    Em rên rỉ:

    - Hức Hức đau quá rút ra đi rút ra... hức!

    Em lấy tay che đi đôi mắt đẫm lệ.

    Gã nhìn em một cách trìu mến.

    Gã nhẹ nhàng gạt đôi tay em ra.

    Liếm đi giọt lệ mằn mặn ấy.

    Em vừa bất ngờ vừa xấu hổ.

    Vành tai em khẽ đỏ lên.

    Em quên mất cơn đau nơi đó.

    Điểu còn lại đọng lại trong tâm trí em là sự ngàng và xấu hổ.

    Gã như đang trêu đùa em vậy.

    Gã vờn với em như mèo vờn chuột.

    Gã thúc mạnh.

    Em rên rỉ.

    Nó như rót vào tai gã mật ngọt vậy.

    Phải rồi.

    Tiếp rục rên rỉ cho tôi nghe đi.

    Tôi muốn em phải sung sướng chịu nằm yên ở dưới thân tôi.

    Sau hôm nay em sẽ là của tôi.

    Chỉ một mình tôi mà thôi~

    Gã để lại nhiều dấu hôn đỏ và tím trên cơ thể trắng trẻo kia.

    Ở đâu cũng có vết cắn.

    Gã lật người em xuống và tiếp tục đâm sâu hơn.

    Khoái cảm dần lần chiếm lấy trí óc của em.

    Giờ em chỉ biết rên rỉ thôi.

    Gã thích thú đưa ngón tay vào hậu huyệt của em.

    Nơi đó co rút lại.

    Gã thích thú mà đưa ngón tay của mình vào sâu hơn.

    - Ư..

    Dừng lại..

    Khuôn mặt em đỏ bừng lên.

    Khó khăn nói.

    Em bắt đầu thở dốc.

    Gã thích thú nhìn ngắm khuôn mặt của em.

    Ah~ nó thật dâm đãng.

    Không ngờ em cũng có bộ dạng này đấy mèo con~

    Gã tiếp tục đùa nghịch với em.

    Gã thúc mạnh đến cổ tử cung của em khiến em sướng phát điên.

    Từng đợt, từng đợt gã mạnh bạo đâm ra đâm vào.

    Tiếng hai làn da va chạm nhau vang khắp căn phòng.

    Em bắt đầu tự mình di chuyển hông.

    Nhịp điệu của em và gã hoàn làm một.

    Thấy thế gã càng hăng hơn.

    Em chủ động hôn gã.

    Gã bất ngờ sau đó chuyển từ bị động sang chủ động.

    Gã lấn chiếm em.

    Em bắt đầu cảm thấy khó thở liền vỗ nhẹ vào lưng gã.

    Gã nhả đôi môi của em ra.

    Gã cúi xuống cắn vào nhũ hoa hồng nhào kia.

    Em ưỡn cổ lên vì đau.

    Đầu nhũ hoa bị gã cắn mút không thương tiếng.

    Em cầu xin gã nhả ra nhưng gã đâu thể nghe thấy?

    Em là người đánh thức con dã thú hoang dại trong gã và em phải trả giá cho việc đã bỏ đi.

    Đã có lúc gã lo sợ rằng em sẽ bỏ gã mãi mãi.

    Gã không muốn.

    Gã yêu em đến điên dại.

    Sẵn sàng đả thương em để em không thể rời bỏ gã.

    Và giờ em ở đây, ân ái cùng với gã.

    Em rên rỉ mà thỏa mãn gã.

    Liệu điều này có khiến em chịu ở cùng gã không hay em tiếp tục bỏ trốn?

    Dù em có chạy đi đâu gã sẽ tìm cho bằng được.

    Phải em là của gã mãi mãi là vậy.

    Em cảm nhận được thứ côn thịt kia bắt đầu to hơn.

    Em hoảng sợ.

    Cố gắng rút thứ kia ra nhưng muộn rồi.

    Thứ tinh dịch ấm nóng bắn ra bên trong em.

    Em dãy nảy.

    Thứ tinh dịch trắng đục đó bắt đầu rỉ ra ngoài âm đạo của em.

    Em mệt rồi.

    Đôi mắt nhìn cũng trẳng rõ nữa.

    Thứ duy nhất em nhìn thấy trước khi thiếp đi là khuôn mặt của gã.

    Gã nhìn em.

    Có vẻ em mệt rồi.

    Đã đến lúc dừng rồi nhỉ?

    Gã hôn lên trán ướt đẫm mồ hôi của em mà nói:

    - Em chịu thiệt rồi An Nhi...

    Nói xong gã kéo chăn lên để đắp cho em.

    Gã ngắm nhìn gương mặt say ngủ kia.

    Khóe môi gã cong nhẹ lên một đường.

    Nó không phải là nụ cười điên dại của ngày thường nữa.

    Nó nhẹ nhàng, toát lên sự thoải mái và mãn nguyện của gã khi ngắm nhìn người mình yêu.

    --------------

    Ok hi tui là Phương cũng như là bạn của tác giả.

    Bà tác giả là ng viết đoạn Nhi bị đưa vô nhà rồi ép vô tường mà hôn.

    Còn đoạn hôn sâu đến hết là của tui.

    Phong cách viết khác hẳn mà nhỉ?

    Tui từ nay dùng chung nick này với bả.

    Nick kia viết truyện nhưng ít ng like nên tui qua đây luôn ;-; đc rùi cảm ơn đã đọc chap này và đây là nick của tui.
     
    [ Đn Tokyo Revengers ] Cô Gái Việt Nam
    Chap 10


    Cô gắng gượng thức dậy trong cơn mệt mỏi, hông cô đau quá.

    Anh ta ác thật chứ, hành cô lên bờ xuống ruộng.

    Nghĩ đến đêm đó, cô lại rùng mình.

    Agh!

    Cô tức chết đi được.

    Anh ta cướp mất nụ hôn đầu của cô.

    Cô nhìn anh ta một cách căm phẫn.

    Anh ta là người lấy đi lần đầu của cô.

    Cô điên quá.

    Tại sao chứ?

    Sao mọi chuyện cứ phải là cô chứ?

    Lồng ngực cô bỗng chập một nhịp, cô hoảng loạn nhìn sang bên cạnh.

    Cô bàng hoàng, không biết từ lúc nào mà Izana đã dậy, nãy còn ngủ cơ mà?

    Cô đã tính leo xuống giường nhưng không kịp rồi, anh nắm chặt lấy tay cô, kéo cô lại vào lòng mình.

    Cô giãy nảy.

    Cô không muốn ở lại đây đâu.

    Cô không có NGU.

    Chết tiệt Izana anh đã lấy mất lần đầu của tôi rồi, anh còn muốn gì nữa đây hả?

    Anh ta thì thầm vào tai cô khiến cô im lặng:

    - Em mà dám trốn là tôi bẻ chân tay em đi đấy~

    Cô bất động.

    Đôi mắt run run và có chút co giật.

    Sống mũi cô cay cay.

    Toang thật rồi, cô khóc rồi.

    Anh ta thấy lạ khi cô dừng lại.

    Nếu như mọi khi cô sẽ chửi anh cơ mà?

    Izana từ từ ngóc đầu dậy lên xem.

    Đập vào mắt là cảnh tượng con mèo bé nhỏ trong lòng anh đang khóc.

    Izana khẽ mỉm cười, đáng yêu quá đi~

    Anh từ từ đưa đầu mình lại gần cô, đưa chiếc lưỡi nóng hổi của mình liếm đi nước mắt có phần mằn mặn.

    Ah~ cái cảm giác mà gã luôn muốn có bao lâu nay~ nó thật tuyệt vời.

    Anh có phần thích thú.

    - Thôi nào bé ngoan, tôi không muốn làm vậy đâu.

    Nhưng chỉ có cách này mới khiến em mãi mãi thuộc về tôi mà thôi ~

    Anh nói không quên sờ soạn khắp người cô.

    Nó thật mềm mại và quyến rũ quá đi a~ An Nhi càng sợ hãi trước hành động của anh mà khóc lớn hơn nữa lần này cô sợ thật rồi.

    Anh ta nguy hiểm quá.

    -Hức...t.ại..hức..tại...mày...t.ại...mày..m..à..t.a.o..mấ..t..hứ.c..l..ần..đầ.u...th..ằn..g..c..hó

    An Nhi nói nước mắt cứ lã chã rơi từ khóe mắt chảy dài xuống miệng.

    Cô thút thít chửi anh.

    - Nào~nào~ bé yêu, tôi thật sự xin lỗi mà, nhưng nếu em cứ khóc mãi như thế này thì đừng trách sao tôi lại ăn em tiếp đấy nhá~

    Anh nói những lời nhỏ nhẹ như rót mật vào tai cô nhưng cũng không kém phần ma mị mà an ủi cô nhưng không quên đe dọa.

    - MÀY CÂM MỒM ĐI THẰNG CHÓ.

    An Nhi xô mạnh Izana ra bực tức đứng dậy chạy đi.

    NHƯNG cô đã quên rằng tối quá bản thân mình vừa bị một con QUÁI VẬT hành cả đêm đấy.

    - Á, BA MÁ ƠI CỨU CON.

    Đang chạy bỗng nhiên hông của cô đau đớn một cách lạ thường khiến cô bị mất thăng bằng mà ngã xuống đất, cặp mông tròn trịa của mình hướng thẳng về tầm mắt của anh.

    Anh khẽ liếm mép.

    Thật quyến rũ quá đi An Nhi à~ Anh đè em xuống nền đất lạnh.

    Izana nhìn vào cơ thể trẳng trẻo đang bị che lại bởi cánh tay mập mạp chỉ có thể che đi phần nào nhũ hoa hồng hào kia

    Anh cúi người xuống và cắn vào cổ cô.

    Cô rên rỉ vì đau đớn.

    Izana chó má nhà anh anh là chó hay mèo mà cắn tôi hoài vậy?!

    Mặt cô đỏ chín như quả cà chua.

    Cố gắng dùng tay còn lại để che khất tầm nhìn của anh.

    Đương nhiên với cái cánh tay đó thì cũng không làm được gì khi nó bị ghì chặt xuống sàn.

    Tay còn lại cũng có số phận tương tự.

    Giờ thì cô chẳng thể che cái gì nữa.

    Nếu có hố ngay đây thì cô cũng sẽ chui xuống luôn.

    Izana bỗng đùa cô bằng câu nói của mình:

    - Thôi nào bé con~ chẳng phải hôm qua chúng ta đã làm rồi sao?

    Cần gì che nữa đâu~ tôi cũng đã thấy hết của em và em cũng thấy của tôi~ Ngại gì nữa đâu~

    Từ lời một lọt vào tai cô khiến cô nhớ lại cái lần kinh hoàng đó và cũng như cái thứ to lớn kia.

    Cả cái thân thể của anh nữa.

    Nhớ lại khiến cho máu mũi cô bắt đầu chảy ròng ròng.

    - bé con em bị sao đấy sao máu mũi lại chảy ra nhiều như thế.

    Anh khá hoảng loạn khi thấy máu mũi cô chảy ùa ra không ngừng, có phải cô bị gì rồi không?!

    Động tác của anh lúng túng đỡ cô ngồi dậy và mặt thể hiện rõ sự hoảng loạn.

    - A, không có gì.

    Anh nói cô mới để ý mà lấy tay lên lau máu.

    Ultr cái tội mê trai thì đầu thai mới hết nhá.

    Cô cũng hoảng loạn không kém mà lấy tay lau đống máu mũi kia.

    - pff, em biết trông em rất quyến rũ không, dù thân hình em có hơi mập đấy =))

    / phập / bị nói chúng tim đen An Nhi tức giận muốn đấm anh tại chỗ.

    Nhưng đời đâu có cho phép.

    - Ụ é, mập thì kẹ mọe tao làm như tao ăn hết của nhà mày không bằng vậy, đừng có ở đó mà chê tao mập luật hoa quả không chừa một ai đâu ☺🖕🏼.

    Cô cười cười mặt nổi gân giơ lên ngón giữa thần thánh trước mặt Izana

    - thôi mà tôi chỉ đùa một chút thôi mà, đừng giận chứ ~

    Anh làm mặt nũng nịu cuối đầu xuống ôm chiệc bụng MỠ của cô ಥ‿ಥ Him him nó mềm ghê~ Nếu được thì anh muốn cô làm gối ôm cho anh quá( mập cũng là một cái tội 😢 )

    - Ew Kinh Tởm

    Thấy anh nũng nịu ôm mình má phớt hồng như thiếu nữ 20 lại còn ngượng ngùng khiến cô không khỏi kinh tởm con người này.

    Cô cố gắng đẩy con kola khổng lồ ra khỏi người mình nhưng không có thành.

    Hai người đang không mặc gì thế này, cô càng đẩy anh càng ôm khiên cho cô luốn chui lỗ.

    Kết quả là cô thua.

    Giờ thì sao?

    Cô ngồi ôm mặt ngượng chín của mình mà lẩm bẩm điều gì đó.

    Izana thì cười cợt trước điệu bộ đáng yêu của cô và vẫn bám chắc cái bụng trắng mềm kia.
     
    [ Đn Tokyo Revengers ] Cô Gái Việt Nam
    Chap 11


    Ok tôi lại tiếp tục với cô tác giả viết chap này.

    Vẫn lại là chuyện mục tôi trước cô sau(tôi: Draw/Phương|Cô:tác giả

    _____________

    Nhi hận cuộc đời😢 sau hôm đó thì cô bị Izana trói vô cái cột nhà nên khỏi chạy con mẹ nó luôn.

    Tức quá đi mà 🙃 ôi cuộc đời.

    Giờ mỗi lần anh ta về cô mới được cởi dây ra.

    Con mẹ nhà anh bộ không trói không được hả???

    Mỗi lần anh ta mà không về coi như cô bị bỏ đói luôn(._.

    Nhi từ từ và âm thầm giơ ngón giữa lên trước mặt ông trời mà hờn dỗi cái kiếp khốn nạn mà ông cho cô.

    ______

    Chi chịu hết nổi òi Nhi tính sổ với anh ta ngay và luôn.

    _____

    Một này không nắng không mưa.

    Chỉ SẦM SÌ VÀ U TỐI.

    Nhi ở nhà, Izana thì vừa đi bem nhau về, hôm nay gã ta có vẻ quạo.

    Con mẹ nó bọn chúng phục kích anh.

    Yếu lắm nhưng đông.

    Chúng lao vào anh như bầy cá lao vào đớp mồi.

    Anh bị hết đứa này đến đứa kia đè ra mà đấm.

    Thế có quạo không cơ chứ?

    Anh đánh được hết cả lũ.

    Tuy không xây xước gì nhiều nhưng cũng bị rách và bẩn nhiều chỗ.

    Trong cơn tức giận, anh trở về nhà, đập vào măt anh là Nhi đang nằm lả lướt ra sàn vì đói meo cả bụng.

    Bỗng bao nhiêu cơn tức xả hết trong một giây.

    Anh bịt miệng cười.

    Nhi nghe có tiếng chời khíc khích liền quay sang nhìn Izana.

    Đậu xanh anh đi đâu giờ về????!!!

    Có biết tôi đói lắm hông cơ thể đầy máu kia là sao????

    Ủa vậy anh đi mua đồ hay đi đánh nhau????

    Đương nhiên đó chỉ là suy nghĩ trong đầu của Nhi còn ngoài thì khác hoàn toàn:

    - Đói~

    Cô rên rỉ.

    Điều này khiến Izana lại cười nhiều hơn trước bộ dạng thê thảm kia.

    - Con mọe nó mày cười cái gì, mau gỡ trói cho bà mau lên sắp chết đói đến nơi rồi này.

    An Nhi giờ vô cùng quạo nha, đã trói cô lại còn về muộn bỏ đói cô cả ngày, ừ thì anh yêu em anh thương em giờ nhớ lại An Nhi cảm thấy thật mắc ẻ 🙂)

    - Được rồi, tôi xin lỗi vì đã bỏ đói em nhưng nêu tôi không làm như vậy thôi em sẽ lại chạy trốn tôi thì sao!?

    Nói đến hai từ chạy trốn mặt Izana có chút đen lại, anh nhớ lại lần cô trốn khỏi anh trong những ngày đó anh như một người vô thần.

    Chết tiệt lúc đó nếu anh cẩn thận hơn có lẽ cô đã chẳng thể chạy trốn.

    - Nói gì thì cũng kệ mọe mày tóm lại là tao đói tao muốn ănnnn ~

    An Nhi giãy dụa xoay qua xoay lại hờn dỗi cả thế giới .

    - Được rồi tôi sẽ cởi trói cho em nhưng em phải đổi cách xưng hô.

    - Mày muốn tao xưng hô như nào nói nhanh lên chứ đói lắm rồi nè 😔👊

    - Xưng anh em đi 😌.

    - Éo anh em con c*c gì bạn ơii

    - Nào~ không được nói bậy, nếu em không xưng hô như vậy thì đành vậy tôi sẽ không mở trói đâu.

    Cậu thản nhiên nói còn đưa tay lên làm vẻ như đúng ròi 🤷‍♂️.

    - Được rồi, anh mở trói cho tao coi 😁

    Cô cười một nụ cười hết sức giả trân and gợi đòn 💅.

    - Chà~ Nhi này, có vẻ như em vẫn chưa biết cách xưng hô của mình nhỉ?^^ có cần tôi uốn lại lưỡi cho em không?_Izana cũng thản nhiên cười cợt chẳng kém.

    Dạo này anh học được mấy chiêu khịa của Nhi cũng tốt chứ nhỉ^^?

    - An..h...

    Cô lắp bắp nói.

    Trời ơi quê quá ;-; lần đầu bị vặn ngược lại khiến cô đỏ mặt không kém.

    Đầu cô cúi thấp xuống để che đi khuôn mặt đỏ lừ.

    Đáng yêu ghê nhỉ?

    Chú mèo của gã đang ngưỡng kìa~ thật dẽ thương~ Nghĩ đến khiến gã càng thêm phấn khích.

    Gã ta híp mắt lại mà cười trước điệu bộ kia.

    Đôi má có chút ửng hồng có vẻ đang toan tính điều gì chẳng tốt đẹp là bao.

    - Nào~ Mèo con giờ em có gọi hay không nào~😄

    - Được ...rồi..

    AHGGGGG CHẾT TIỆT SAO ANH CÓ THỂ RANH MA THẾ CƠ CHỨ IZANA?????

    Trong nội tâm, cô gào thét mà cào cấu.

    Chết tiệt chẳng thể làm gì cả.

    - Nào~ xin tôi đi~^^

    Cô cúi gằm mặt xuống.

    Miệng lầm bẩm điều gì đó như đang tụng kinh.

    Rồi cô bập bẹ nói:

    - A...nh.. cởi.. tr..ói..cho.. e..m đi..

    Cô muốn tự.tử nếu có lá ngón trong tay cô sẽ nhét vào miệng mình ngay và luôn chứ chẳng thiết tha gì nữa....

    - Ara~ara~ ngoan lắm em yêu .

    Anh tiến đến cởi trói cho cô, thấy anh mở trói cô liền đứng dậy nhưng do cả ngày chưa ăn gì lại còn bị trói nhiều giờ liền khiến cô choáng váng loạng choạng đứng lên, trượt chân ngã xuống đập đầu vô cột xỉu 😶

    - AN NHI

    Thấy cô bất tỉnh anh lo lắng đỡ cô dậy lay lay người chỉ mong cô mở mắt ra nhìn anh.

    Cô thiếu sức sống quá.

    Chết tiệt.

    Thấy cô mặt trắng bệch, làn da tái nhợt, đôi môi khô ráp.

    Trông thiếu sức sống lắm.

    Cái cảm giác bất an thúc giục Izana phải đưa cô vào bệnh viện ngay.

    ______________________________

    - Cho hỏi anh có phải là người nhà của bệnh nhân hay không.

    Vị bác sĩ bước ra khỏi phòng khuôn mặt có phần nghiêm trọng.

    Ông nghiêm túc hỏi anh

    - Đúng vậy tôi là bạn trai cô ấy( hồi nào cha 👀)

    - Tôi không biết tại sao nhưng cô ấy bị đau dạ dày vì không ăn gì trong một thời gian khá dài và bị khó lưu thông máu do ngồi một chỗ quá lâu còn bị trấn thương ngay vùng thái dương nữa nếu không đưa vào sơ cứu kiệp thời e rằng bệnh nhân khó mà sống sót.

    - Cái Gì!?

    Những lời bác sĩ nói ra khiến anh vô cùng bàng hoàng chỉ vì không muốn cô bỏ trốn khi anh không có ở nhà nên anh phải đành trói cô lại vậy mà giờ cô lại thành ra như thế, anh sai rồi anh sai rồi anh thật sự không muốn cô bị như vậy.

    Đôi mắt anh như khựng lại.

    Môi anh mấp máy chẳng nói lên được điều gì.

    Người anh cứng đờ.

    Tay cứ run run.

    Cái cảm giác lo sợ này là sao?

    Anh chẳng biết được.

    - À mà có điều quan trọng hơn nữa.

    Bác sĩ bất ngờ lên tiếng phá tan nhưng suy nghĩ trong đầu anh.

    - Khi khám tôi cảm giác cô ấy không được bình thường.

    Mong anh chú ý hơn tới người bệnh ạ.
     
    [ Đn Tokyo Revengers ] Cô Gái Việt Nam
    Chap 12


    - Ý, Ý ÔNG LÀ SAO HẢ??

    Anh tức giận chạy đến nắm chặt cổ áo của vị bác sĩ.

    Mặt nổi gân lên.

    Chết tiệt.

    Ông ta đang nói cái quái gì vậy?

    - đó là sự thật cô ấy bị ảnh hưởng còn là mức độ khá cao nữa là đằng khác, còn nguyên nhân theo tôi suy đoán là do một cú sốc tâm lí nào đó, mà cho tôi hỏi việc này có hơi nhạy cảm .

    - hỏi đi

    Anh vẫn còn chưa hết bàng hoàng lời nói của vị bác sĩ kia.

    - cô ấy từng bị xâm hại tình dục rồi đúng không!?

    - cái đó thì liên quan gì.

    Anh nhăn mày nhìn bác sĩ.

    Chuyện này liên quan đến ông ta chắc?

    Anh khó chịu khi có người xen vào chuyện này.

    - nếu tôi đoán không sai nguyên nhân của việc này xuất phát việc bị xâm hại tình dục

    Lại một lần nữa anh lại đứng hình, tại sao, tại sao cô lại thành ra thế này.

    Anh đâu muốn cô ra như vậy đâu tất cả mọi chuyện anh làm vì anh yêu cô mà thôi.

    Anh chìm đắm trong cú sốc của mình.

    Anh tự hỏi liệu cô có tha thứ cho anh không?

    - được rồi hiện giờ bệnh nhân đang hồi phục cơ thể anh có thể vào thăm nhưng tôi nghĩ trước hết anh nên mua thứ gì đó như cháo cho cố ấy nếu không cô ấy sẽ đói đến chết đấy.

    Tôi xin phép.

    Sau khi bác sĩ rời đi, anh đứng đó một lúc cứ đơ đơ.

    Anh bắt đầu suy nghĩ về những việc mình làm.

    Cảm giác thật tội lỗi.

    Nhưng... có chút thích thú.

    Anh nhanh chóng chạy vào phòng bệnh cô.

    Đập vào mắt anh là khuôn mặt trắng bệt trông cực kì thiếu sức sống, xung quanh có thiết bị hỗ trợ oxi khi cô bất tỉnh.

    Anh đến gần cái giường lạnh lẽo kia.

    Tay vịnh vào thành giường buốt giá mà cúi thấp xuống hôn lên trán cô.

    Miệng thì thầm:

    - Xin lỗi em nhiều...

    -Im mồm đi...

    An Nhi thều thào trên giường bệnh.

    Chết tiệt.

    Yêu với chả đương.

    Anh là người khiến tôi thế này.

    Giờ lại xin lỗi ư?

    Ha?

    Nực cười thật.

    Anh khẽ thở dài.

    Cô vẫn thế.

    Luôn thốt ra những câu từ thô tục.

    Anh nhẹ nhàng xoa trán cô, nhìn cô với ánh mắt trìu mến mà hỏi:

    - Em chắc cũng đói rồi nhỉ?

    Để tôi mua cháo cho em nhé?^^

    Chưa kịp định hình thì anh đã đi mất tiêu.

    Não An Nhi hiện tại đang rất đơ.

    Hành động vừa nãy là sao???

    Cái ánh mắt đó là gì 🙂???

    - ủa thằng cha này bị gì zậy trời, có khi nào bị sảng không ta?

    An Nhi hoang mang, An Nhi hong hiểu gì hết, An Nhi còn bất ngờ, An Nhi còn đang loang não mừ =((

    _________

    Oi độc giả:

    Là tui đây, Draw(Phương) ờmmmmm

    Tôi khuyên này.

    Bộ này quay đầu cực gắt.

    Nó chẳng ngọt như các cô nghĩ đâu.

    Nó mặn có chủ đích.

    Nhưng sau mặn là đắng.

    Điều này được định sẵn khi bộ này ra đời.

    Tôi sẽ là người góp công cho nó đắng nữa.

    Tui là ng giúp tác giả định hướng mạch cũng như là chỉnh sửa cách viết nên yên tâm đi.

    Chỉ có và phần ngọt.

    Vừa mặn và nhiều đắng.

    Bản chất bộ này tuy có xàm xí hay gì thì... nó vẫn mang một nghĩa đen tối lắm.

    Các cô biết không?

    Izana là một kẻ chìm trong bóng tối và lòng ghen tị đi đôi với hận thù.

    Điều này làm cậu ta trở thành một phản diện chính hiệu.

    Việc xảy nên sự sốc nổi và tính chiểm hữu và thiếu suy nghĩ khiến cậu ta làm điều đó.

    Cậu ta chỉ là đứa trẻ.

    Cố tình làm hỏng đồ chơi của mình để chẳng ai thèm ngó tới.

    Giam giữ nó ở cái lồng son mà mình tự tạo nên để nó chẳng thể thoát khỏi.

    Để nó mãi bên cạnh mình.

    Đơn giản là vậy.

    Thế giới tràn ngập tình bạn có thể đánh lừa các bạn về bản chất thật của nó.

    Mặt tối của nó thì chẳng ai nghĩ đến.

    Cái thời đại bất lương ấy.

    Nhiều điều tệ hại lắm.

    Có những lúc, chỉ cần nhìn vào độ tuổi của kẻ phản diện, tôi tiếc lắm.

    Họ chết trẻ.

    Liệu rằng nếu có ai quan tâm đến những đứa trẻ thiếu thốn tình thương kia.

    Chúng đâu đến nỗi vậy.

    Nhưng tài năng bị bỏ phí.

    Độ tuổi chỉ dừng ở cái mốc thanh xuân.

    Kẻ chết sớm ở đây nhất có lẽ là Kisaki.

    Cậu ta đã thiếu thốn tình cảm từ gia đình.

    Dần thân vào con đường bất lương khi trẻ.

    Liệu, có ai ở độ tuổi đấy đã được như cậu ta?

    Mỗi đêm không ai biết cậu ta lo lắng điều gì.

    Cậu ta lo sợ nhiều thứ.

    Đến cả anh hùng của chúng ta cũng chẳng thể biết trước cậu ta sẽ làm gì.

    Đó là hậu quả của việc thiếu thốn tình thương và sự quan tâm chăm sóc từ gia đình, thầy cô.

    Bạo lực học đường cũng là một phần tạo nên nó.(._.°°° đáng buồn cho cái xã hội ngày ấy.

    Tôi nghĩ các bạn cũng xót cậu ta chứ nhỉ?

    Cái cảnh mà cậu ta chết một cách thảm hại hó đáng thương lắm.

    Đó đơn giản là các bạn muốn cậu ta chết.

    Nhưng theo cách khác.

    Có thể nó bớt kinh dị hơn chăng?

    Có như cũng có người hả hê vì cậu ta phải trả giá cho việc làm của mình.

    Nhưng... tôi thấy chẳng đáng chút nào...

    Nó thực sự tồi tệ...

    Mà thôi tâm sự và nhắn nhủ đến đây là đủ òi.

    Cảm ơn những ai đủ kiên nhẫn đọc những dòng này ^^

    Bye bye
     
    [ Đn Tokyo Revengers ] Cô Gái Việt Nam
    Chap 13


    Thằng khốn chết tiệt tại hắn ta mà giờ cô mới thành như vậy khốn kiếp thật chớ 😃

    - An Nhi tôi về rồi đây chắc em đói lắm rồi nhỉ, nào mau ăn đi.

    Anh từ cửa bước vào trên tay cầm một tô cháo lòng nóng hổi, ai đói chắc chắc sẽ thèm ra mặt nhưng cô thì khác.

    Cô nhìn tô cháo trông tay anh mặt nhăn lại.

    - gì đây!?

    Cô nhăn mặt lại nhìn anh khó chịu.

    Không biết tại sao hôm nay cô khó ở nữa.

    - hửm, là cháo lòng đó, sao vậy em không thích à?

    Anh mỉm cười bưng tô cháu đến gần cô.

    - ĐEM CÁI ĐÓ TRÁNH XA TÔI RA.

    Cô bổng hét lên khiến anh giật mình làm tô cháu trên tay rớt xuống, tay anh bị phỏng đỏ lên.

    - EM BỊ GÌ VẬY HẢ ĐỔ HẾT CHÁU LÀM PHỎNG TAY TÔI RỒI.

    Anh tức giận gân mặt nổi lên.

    - tôi-tôi

    Cô bất chợt khựng lại có vẻ hình như cô hơi quá đáng rồi thì phải.

    Cô cảm thấy lo quá.

    - TÔI CÁI GÌ MÀ TÔI EM SUỐT NGÀY CỨ KHIẾN TÔI PHẢI ĐIÊN LÊN EM MỚI CHỊU ĐƯỢC HẢ.

    Anh tức giận huơ chân đạp cái ghế kế bên.

    Rồi bỏ ra ngoài.

    Nếu còn ở đây nữa chắc anh sẽ mất khống chế mà đánh cô mất.

    - ....

    Nhi im lặng nhìn anh rời khỏi, cũng chẳng thèm quan tâm nữa.

    Cô chán điều này rồi.

    - gì chứ rõ là biết mình không ăn được lòng rồi vậy mà còn mua cháo lòng nữa.

    Giờ lại đổi thừa cho mình, thằng này mình muốn gi*t nó ghê .

    An Nhi lầm bầm trong miệng, bụng kêu lên sùng sục.

    - aaa, đói quá phải đi kiếm j ăn hoi.

    Cô lấy cây nạn kế bên mà di chuyển chậm chạp đi khỏi bệnh viện.

    Đang đi thì cô thấy có hai người con trai một cao một thấp đang cuối xuống có vẻ như xin lỗi ai đó, nhìn kĩ thì ở đó còn có hai người nữa nhìn tầm tuổi trung niên.

    - ủa mà sao cái đầu tóc quen quen vậy ta.

    Cô định đi qua thì sực lại nhìn kĩ lại thì họ rất quen nha.

    - à, nhớ rồi đó là Draken và Mikey thì phải.

    An Nhi khá zui mừng khi có thể gặp hai người họ ở đây.

    - oi, Drakenn~

    Cô chờ cặp vợ chồng kia đi rồi mới chống nạn khó khăn tiến lại chỗ hai người.

    Nghe thấy tên mình thì theo phản xạ quay mặt lại thì CRUSH KÌA MÁ ƠI.

    - oa, An Nhiii

    Anh vui mừng chạy lại phía cô, không gì hết mà ôm cô vào lòng mình như đúng rồi.

    - Kenchin, ai đây.

    Mikey thấy tự nhiên Draken chạy lại ôm người con gái xa lạ thì có phần bất ngờ.

    - giới thiệu với mày đây là An Nhi người mà hôm trước tao nói cho mày đấy.

    - ồ, ra đây là cô gái đó sau nhìn mập quá nhỉ?

    Cậu nói vẻ mặt ngay thơ nhìn cô.

    An nhi mỉm cười, một nụ cười thân thiện mà nhìn cậu.

    Cậu lại nhìn cô , cô lại nhìn cậu bốn mắt nhìn nhau.

    - nè Mikey cậu không được nói chuyện với con gái như vậy, bất lịch sự lắm đấy.

    -" đúng đúng"

    An nhi thầm đồng ý với Draken.

    - ể, tớ chỉ nói thật thôi mà, chưa bao giờ tớ thấy cô gái nào mập vậy đấy, đáng ra phải biết giữ dáng chứ nhỉ, như Emma ở nhà hay làm ấy.

    Một lần nữa cậu lại nói ra nổi đau của cô nữa rồi =((

    - xì, ít ra đây mập nhưng vẫn cao đỡ hơn ai kia.

    Hứ, lần này cậu động nhầm con quỷ thành tinh rồi, trên trường An Nhi khẩu nghiệp thứ hai không ai chủ nhật.

    - nè cô nói ai lùn chứ.

    Cậu tức giận phồng má lên chỉ tay vào cô.

    - ò, nói phong lông vậy thôi ai có lông người ấy nhột à, ủa mà đây nhớ có nói ai lùn đâu ta chắc kia lùn thiệt rồi nhột hả.🥱

    Cậu giận đến đỏ cả má đi tới bóp vào bụng cô.

    Ulatr chiếc bụng mỡ iu dấu của bà làm như muốn bóp là bóp muốn sờ là sờ zậy.

    KHỐN KIẾP.

    -......mềm quá

    Cậu bóp vào bụng cô thì khựng lại, mềm quá không muốn buông ra chút nào.

    - nè Mikey, cậu mau buông ra đi .

    Draken hoảng loạng chồi ôi, trước mặt crush mà bị vậy rồi còn mặt mũi đâu nà nhìn cô nữa.

    - mà cô đói hả?

    Không gian bỗng im bặt cô và Draken nhìn Mikey chằm chằm.

    - đúng mà, bụng cô ta kêu nè.

    Cậu cuối đầu xuống, áp mặt mình vào bụng cô.

    Oa~ mềm thật~

    - " bình tĩnh nhi mày phải bình tĩnh không được gi*t người, bình tĩnh "

    An Nhi lấy hơi hít sâu một cái để lấy bình tĩnh.

    - a, đúng là tôi có hơi đói vì hôm qua tôi chưa ăn gì cả.

    Thoai cô phải bắt đầu diễn kịch trước mặt Mikey thoai, bởi vì cô nghĩ ổng sẽ dễ gần hơn với nữ dịu dàng.

    - HẢ, sao lại không ăn gì chứ!?

    Draken nghe vậy có phần bất ngờ, có phần sót.

    Ai đời nghe tin crush nhịn đói mà khum sót sao được.

    - vậy....vậy tụi mình đi ăn gì đó đi

    Draken ngượng ngùng lên tiếng.

    - " ỏ~ Draken ngượng kìa dễ thương vãi "

    An Nhi thấy cậu như vậy mà không khỏi bái phục, nhan sắc thật tyoẹt vzờ.

    -......

    Mikey thấy cô cứ nhìn Draken mãi không khẩu nghiệp với cậu nữa thì cảm thấy khá khó chịu trong người nhưng cũng cho qua.

    - được...được thôi.

    Cô cũng lắp bắp trả lời, ultr được troai mời đi ăn kìa ngại vl 👉👈

    - xì, đi ăn thì nhanh lên

    Mikey lại càng khó chịu hơn khi thấy cô đỏ mặt với Draken không khác gì cả hai đang hẹn hò vậy.

    Hazz, khó chịu quá đi.

    - ò được rồi, chúng ta đi thôi Nhi_san .

    Cậu đưa tay mình mà bồng cả người cô lên một cách dễ dàng.

    - hửm, đúng là nặng thật.

    - cậu cũng vậy sao ken_kun .

    An Nhi quạo ròi, sao ai cũng chê cô mập hết vậy, thiệt lè tuổi thân 🤧

    _________________________

    - An Nhi cho tôi xin lỗi chuy........

    - AN NHI

    Izana bất ngờ khi không thấy cô trong phòng.

    Khốn thật anh chỉ mới rời đi một chút thôi cô đã bỏ trốn rồi.

    An Nhi rốt cuộc em muốn tôi phải chặt chân em thì em mới ngoan ngoãn bênh cạnh tôi hay sao?.

    ------------------------------------------------------------------

    Ờm thì tui định cho bộ này harem á, hihi ❤

    Mà tính cách Mikey có phần khác so với nguyên tác nha 👉👈.
     
    [ Đn Tokyo Revengers ] Cô Gái Việt Nam
    Chap 14


    - oi Ken_kun hay mình ăn ramen nha.

    An Nhi được Draken bế đi quanh phố, đi qua những quán ăn cô không kiềm được mùi thơm của nó mà nuốt nước miếng liên tục.

    Nếu có đồ ăn ngay đây chắc cô cạp luôn quá.

    - pff, được thôi.

    Anh bật cười với tính cách trẻ con này của cô, anh không ngờ cô lại đánh yêu đến thế.

    - xì~ kenchin sao cậu lại bế cô ta chứ.

    Mikey thấy chướng mắt với cảnh tượng trước mặt mình, rõ là cô ta có chân mà thế mà Draken lại bế như bị thương nặng lắm vậy.

    Còn cười nó với nhau vui vẻ nữa chớ, thật tức chết cậu rồi.

    - oa~ chỗ này bán ngon quá Ken_kun.

    Cô vừa ăn vừa tóm tắt khen ngon, đúng là khi đói ăn gì cũng ngon hết ~

    - ngon lắm sao.

    Anh nhìn cô mà cười, đúng là tuy cô không đẹp, cũng chẳng có thân thể mảnh khảnh như bao cô gái nhưng tại sao anh lại có cảm giác cô đáng yêu một cách kì lạ.

    - mà sao cậu không ăn vậy ken_kun.

    Thấy anh cứ nhìn mình mà không chịu ăn cô bèn thắc mắc.

    - cậu cứ ăn đi, tôi không đói.

    Nghe vậy cô vẫn tiếp tục ăn, thấy cô ăn má phòng to ra cậu không tự chủ được mà bóp lấy nó.

    Nó mềm lắm anh chìm trong sự ngu ngơ của mình.

    - ui, cậu làm gì vậy.

    Cô bất ngờ, chời má đẹp trai mà chơi mất nết ghê.

    - à, xin lỗi cậu, tôi chỉ thấy má cậu phòng lên trông đáng yêu lắm.

    Anh lấy tay xoa đầu cười ngượng.

    - không sao đâu.

    Cô cũng đỏ mặt mà trả lời.

    - tứk, có cái ăn thôi mà cũng lâu ghê.

    Mikey nãy giờ ngồi ăn cơm chóa muốn ngặp mặt thì khó chịu vô cùng.

    Cậu không thích cảnh tượng trước mắt tí nào cả.

    Thấy vậy Draken thở dài mệt mỏi với thằng bạn thân nhõng nhẽo của mình.

    - được rồi, đây ăn xong rồi, đó khỏi nhắc

    Cô nhìn cậu mà xì miệng một cái, đúng là đẹp trai mà nết kì vl.

    _______________________________

    Đi vòng vòng nãy giờ thì Mikey nằng nặc đòi ghé vô một quán bán Taiyaki.

    - ông chủ cho ba cái bánh Taiyaki.

    Draken đi tới lấy tiền trông túi ra mà trả.

    - nè cái này của cậu nè Nhi_chan.

    Anh đưa một cái bánh cho cô.

    - mà cậu không ăn sao Draken.

    - không đâu, tôi không thích ăn lắm.

    Anh xua tay tỏ vẻ không muốn.

    - ể, mới đó mà hết rồi.

    Mikey chong phút chống đã xử xong hai cái Taiyaki một cách nhanh chóng.

    Quanh qua nhìn thấy cái bánh cô vẫn còn nguyên và định đưa lên miệng cắn, cậu liền chỗm người lên mà đớp nó và tất nhiên môi hai người đã chạm nhau.

    - nè Mikey sao cậu lại lấy bánh và hôn cậu ấy chứ.

    Anh tức giận nhìn cậu, crush mình anh còn chưa được hôn nữa mà thằng bạn lại hôn trước rồi, đã vậy còn ngay trước mặt mình nữa chứ.(tác giả2/Draw: nó mất nụ hôn và trinh rồi anh ơi :v)

    - có sao đâu, cô ta nên cảm thấy vinh hạnh khi được tớ hôn đấy.

    Mà đó cũng là nụ hôn đầu của tớ đấy Kenchin.

    Cậu ta cười cợt và thỏa mãn với điều mình làm.

    Tự nhiên cậu thấy vui ghê. (Tác giả2/Draw: cái thứ ngang ngược đòi bày đặt 😒)

    Cậu bình thản nói như chưa có chuyện gì, còn cô thì tức muốn xì khói.

    Chết tiệt sao lúc nào cũng phải là hôn trời ạ cô có cái gì mà hôn đm🙃(Tác giả1/2: Bọn em thích 👍)

    - tứck, hôn vậy mà cũng đòi hôn.

    Cô bực mình khịa cậu tức chơi.

    - cô nói gì đó, khinh thường tôi à, để mà xem.

    Cậu bất ngờ chồm lên mà để tay sau gáy rồi hôn cô một cách ngấu nghiến.

    Còn về phía cô thì chẳng có cảm xúc gì hết, cô bị Izana hôn quài nên quen ròi.

    - nè mikey cậu mau bỏ ra đi.

    Chời đất ơi là trời, anh muốn kí đầu cậu ghê cái tên chibi chết tiệt.

    - ưm~ môi cô ngọt thật đó.

    Cậu bỏ ra kéo theo đó là sợi chỉ ám muội.

    Cô lúc này chỉ muốn bâm cậu thành trăm mảnh mà thôi.

    _______________________________

    Sau đó Draken cũng đã xin lỗi và dẫn cô về lại bệnh viện.

    Cô cũng cảm ơn và đi về lại phòng mình, mới bước vào thì An Nhi xám hồn khi thấy cảnh tượng trước mắt.

    Đồ đạt thì vứt lung tung, rèm cửa thì rách lưa thưa, thức thì ta nói nó tràn lan khắp phòng.

    Nhận thấy được điều không ổn cô liền lập tức quay người bỏ chạy thì.

    Bụp

    Tiếng động lớn vang lên, cô ngã xuống choáng váng cả đầu.

    - mày đi đâu.

    Giọng nói lạnh tanh vang lên, nó khiến cô sợ hãi hơn bao giờ hết.

    -......

    - TAO HỎI LÀ MÀY ĐI ĐÂU

    Thấy cô không trả lời gã bè tức tối hét lên càng khiến cô sợ hãi.

    - CHẲNG LẼ MÀY MUỐN TAO CHẶT CHÂN MÀY RA THÌ MÀY MỚI NGOAN NGOÃN BÊN TAO HAY SAO!!!

    Gã tức tối, tại sao, tại sao gã luôn làm mọi thứ vì cô còn cô thì luôn trốn tránh gã chứ.

    - Izana à tao thực sự không yêu m...

    Chưa để cô nói hết gã lao vào đấm cô, từng cú đấm gã vung ra như vào mặt cô khiến cô đau đớn không thôi.

    - mày không yêu tao mày tưởng tao không biết sao, điều đó tao là người biết rõ không cần mày phải nói.

    Gã cứ đấm những cú trời giáng vào mặt cô.

    An Nhi lúc này thật mệt mỏi, cô thật sự rất mệt mỏi rồi.

    Tại sao những chuyện này điều phải là cô chứ.

    Tại sao, cô lúc này chỉ muốn được ở bên gia đình, bạn bè mình và khóc thật lớn.

    Cô thật sự mệt mỏi rồi.

    - Izana tao hỏi mày một câu.

    Thấy cô lên tiếng anh bèn khựng lại bỏ tay ra khỏi mặt cô.

    Mặt cô lúc này bê bết máu, nhìn sót vô cùng.

    Đôi mắt xưng vù vì bị đấm.

    Nó đau lắm nhưng có làm được gì đâu?

    Máu tươi trên đầu cứ chảy xuống làn da đã bị giày xéo bởi từng cú đấm đau đứng kia.

    Môi cô tím lại.

    Cô mấp máy nói

    - tại sao mày lại yêu tao, tại sao mày lại nhốt tao, tại sao, tại sao mày lại yêu một đứa như tao.

    Tao rõ là không có nhan sắc, cơ thể cũng không như bao cô gái khác, vậy thì tại sao mày lại yêu tao.

    Làm tao đau khổ như vậy.

    Nếu mày thiếu thốn tình cảm tao có thể làm bạn với mày.

    Làm ơn hãy tha cho tao đi, tao cầu xin mày.

    Cô thật sự đã không còn đã không còn sức nữa rồi.

    -......

    - tao yêu mày không phải vì nhan sắc, cũng không phải vì ngoại hình.

    Tao yêu mày vì tính cách của mày, vì sự ấm ám mà mày đã mang lại cho tao.

    Mày biết không từ khi mày xuất hiện cuộc sống của tao như thay đổi hoàn toàn.

    -......

    - chỉ cần nhìn thấy mày, bao nhiêu muộn phiền, bao nhiêu cơn tức của tao đều sẽ biết mất.

    Chỉ có mày mới là có thể làm được chuyện đó.

    Anh nói lấy tay lên lao đi vết thương trên mặt cô, giọng điệu và cử chỉ vô cùng ôn nhu.

    Như chỉ sợ làm người con gái trước mình đau.

    - mày cút ra.

    An Nhi bất ngờ hất tay anh ra.

    -.....💢

    Anh im lặng nhưng cô biết anh đang tức giân.

    Nhưng cô thật sự không nhịn nổi nữa.

    - đừng có giả vờ quan tâm tao.

    Mày đánh tao ra như thế này mà giờ lại dịu dàng chùi máu cho tao, mày xem tao là bao cát, là công cụ xả giận cho mày hay gì.

    Cô đứng dậy, chùi đi vết máu trên mặt mình.

    Chạy thật nhanh khỏi anh.

    - .......An Nhi tôi xin lỗi.

    Anh quay đầu lại chẳng thấy cô, trong lòng hiện lên sự mất mát.

    Người con gái anh thương giờ cũng bỏ anh mà đi.

    Anh lại trở về là một gã cô đơn với trái tim sắc lạnh.

    Giờ anh lại tự trách bản thân, tại sao lại chỉ vì một phút nóng giận lại ra tay đánh người mà mình yêu thương, trân trọng.

    Anh rất hối hận nhưng mặt lại chẳng có tí cảm xúc nào.

    Nói đúng ra là anh đang cười, một nụ cười điên loạn.

    ____________________________________________

    Do gần thi nên tui sẽ chăm ra chap hơn 😄
     
    [ Đn Tokyo Revengers ] Cô Gái Việt Nam
    Chap 15


    Lang thang trên con đường ồn ào náo nhiệt của Tokyo nhà Nhi không khỏi tuổi thân.

    Cô thật sự nhớ nhà, nhớ gia đình và bạn bè rất nhiều, Nhi lúc này chỉ muốn ngủ một giấc mở mắt ra lại sẽ là những cảnh vật thân thuộc của cô.

    Nhưng đời đâu như mơ, bây giờ cô phải lo chỗ ở cho mình trước.

    Thời tiết bữa giờ rất lạnh nếu không có chỗ ngủ chắt chắn cô sẽ cảm mất.

    Nhưng bây giờ cô biết tìm ai bây giờ, nhà Mucho và Draken thì cô lại quên đường số điện thoại cũng không có.

    Tiền thì chỉ có vài xu lẻ mà thôi.

    Chưa bao giờ An Nhi cô lại cảm thấy bất lực như vậy.

    - lạnh quá.

    Cô vừa nói vừa xoa tay lại vào nhau để giảm cái lạnh.

    Chết tiệt nếu không phải tại tên khốn Izana thì mình đã an toàn ở nhà Mucho hoặc Draken rồi chứ không phải ngồi ở đây mà chịu những cơn gió lạnh buốt như vậy.

    - nè cô gái, cô có sao không.

    Giọng nói bất chợt vang lên khiến An Nhi có chút giật mình.

    Giọng này ấm thật, đó là những suy nghĩ của cô khi nghe được giọng nói của người ấy.

    - à...tôi..tôi

    Cô ngước lên mặt ngại ngùng gãi má.

    - cô bỏ nhà đi sao.

    -........

    - không trả lời vậy là đúng rồi nhỉ?

    - cũng có phần đúng, nhưng không hẳn là bỏ nhà đi.

    Cô khẽ cuối đầu xuống ũ rũ một góc.

    - pff, được rồi hay cô về nhà tôi đi, dù sao con gái một mình lang thang ngoài đường giờ này không tốt đâu, vả lại trời đang rất lạnh đấy.

    Cậu nói xòe tay ra ý muốn cô nắm lấy nó.

    - được sao?

    Nhi hơi chần chừ lưỡng lự không biết nên tin lời cậu hay không.

    - hahaa, không sao tôi không phải người xấu gì đâu.

    Thấy cô chần chừ anh liền hiểu được mà trả lời.

    - cảm ơn cậu.

    An Nhi cảm thấy mình thật may mắn khi gặp cậu ấy ở đây.

    Người trong mộng của cô.

    - à mà cô tên là gì vậy?

    Trên đường không ai nói chuyện khiến không khí khá ngượng ngùng nên cậu quyết định sẽ bắt chuyện với cô.

    - tôi tên là Nguyễn Trần An Nhi, cậu cũng có thể gọi tôi là Brie nếu muốn.

    - hửm tên cô lạ quá, chắc cô là người nước ngoài nhỉ?

    - đúng vậy, tôi là người Việt Nam.

    - vậy tại sao cô lại ở đây.

    - chuyện đó thì xin lỗi tôi không thể nói được.

    Cô ngượng ngùng.

    - hahaa, không sao mà tự giới thiệu tôi tên là Takashi Mitsuya.

    - vậy tôi có thể gọi cậu là Suya_kun được không?.

    An Nhi ấp úng .

    - được chứ cô muốn gọi sao cũng được.

    Anh vui vẻ trả lời trông cực lương thiện mà dễ gần.

    Chời ơi như vậy thì làm sao mà trái tim nhỏ bé của Nhi làm sao mà chịu nổi.

    ___________________________

    Tới nhà anh mở cửa ra thì đập vào mắt là hai cô bé nhỏ không ai khác là luna và mana .

    - oa chị đẹp.

    Giọng nói nghịch ngợm vang lên cô bé luna chạy lại kéo tay cô.

    - " chồi ôi biết ngay là mình đẹp mà muahaha " An Nhi thầm nghĩ mà cười trong lòng.

    - oi, luna em không được làm vậy đâu.

    Mitsuya hoảng loạn mà kéo Luna ra.

    - tại sao chứ, luna chỉ muốn cạnh chị đẹp thôi.

    Cô bé bướng bỉnh mà chạy lại ôm lấy An Nhi.

    - " chồi mị đẹp vzậy seo 👁👄👁 " Luna càng khen thì Nhi càn tự luyến.

    Mitsuya nhìn cảnh này có chút vui vui và hơi bất lực về cô gái trước mắt.

    Anh cười trừ.

    Thôi thì để bọn trẻ chơi với cô ấy một lúc cũng không sao đâu nhỉ?

    Hai đứa đều thích cô ấy mà?

    Trước khi vào bếp anh dặn dò:

    - Noah cậu có phiền không khi trông hai đứa hộ tôi được không?

    Nhi tự tin vỗ ngực nói:

    - Việc này cứ để cho tôi.

    Nhi bày mặt hởn phởn ra trước Mít mama.

    Anh thấy thế có hơi lo nhưng thôi miễn Luna và Mana vui là được rồi.

    Sau khi nhận được câu trả lời anh yên tâm phần nào mà vào bếp nấu nướng.

    --;-;-;-;-;-;-;-;-;-;-;-;

    Góc trò truyện:

    Yo chào các độc giả lại là tui Draw(Phương) đây.

    Tại sao tôi ngoi lên thì tui sẽ nói rõ luôn:

    Có một bạn nhờ hai chúng tôi đăng và chỉnh sửa một chap mà bạn ấy tự tạo ra để tặng chúng tôi và đương nhiên nó là ngoại truyện.

    Chúng mình rất cảm kích vì bạn đã yêu quý đứa con tinh thần của hai chúng mình đến vậy.

    Và mong bạn có thể hoàn thành tập truyện ngày sớm để chúng mình có thể chỉnh sửa mà đăng.

    Mình xin hết

    ~thân ái~

    ( mình xin đổi tên Noah thành Brie từ chap này )
     
    [ Đn Tokyo Revengers ] Cô Gái Việt Nam
    Chap 16


    Được rồi bây giờ An Nhi thật sự mệt mỏi với hai đứa bé đang bày trò trên người mình, Luna thì thắt tóc cho cô còn Mana thì nhéo má cô đến đỏ cả mặt.

    - nào hai đứa đừng quậy nào.

    Mít mama bước vào thấy cảnh tượng này liền chán chẳng muốn nói.

    Hazz

    - nii_san tóc chị đẹp rất dày và mượt đó Luna rất thích tóc của chị đẹp.

    Luna cầm tóc cô lên vẻ mặt hồn nhiên khen ngợi.

    Tươi cười như ánh nắng của ban mai tựa thiên sứ nhỏ giáng trần.

    - má của chị đẹp cũng rất mềm đó.

    Mana xoa xoa má cô như chiếc bánh bao vậy.

    Nó cười vui vẻ nhìn cô, đôi môi chúm chím.

    Như làn gió nhẹ thoáng qua, cô đơ người nhìn hai thiên thần ẩn đôi cánh trắng kia đi trong hình hài của hai đứa trẻ, bỗng chốc cô kỉm cười.

    Nụ cười của chúng đã sưởi ấm được phần nào trái tim chứa đầy vết sẹo kia.

    - Đồ ăn tôi nấu xong rồi, chúng ta cùng ra ăn nào.

    Mitsuya bế Luna và Mana ra khỏi người cô cùng bảo mọi người ra ăn.

    - oaaa, có món gà chiên nè.

    Mana chạy vào bếp, la lên vui sướng vì có món cô bé thích.

    - ể gà sao, oa đúng món mình thích.

    An Nhi thấy dĩa gà chiên vàng ươm trên bàn mà không khỏi chảy nước miếng.

    - được rồi vào ăn thôi.

    Mít mama hối mọi người vào bàn ăn, anh ngồi cạnh cô nhìn kĩ anh cảm thấy cô khá gầy trông có vẻ xanh xao.

    Thật tội nghiệm cô gái trẻ.

    Sao người lại có thể xanh xao như vậy?

    Có vẻ như trong quản thời gian cô ở với Izana khiến cô trở nên hao mòn cơ thể cũng chẳng còn mập mạp như trước, có thể thấy rõ sương xườn lộ ra sau lớp áo kia.

    Chẹp da thịt của An Nhi giờ chỉa là da bọc xương y hệt con tác giả thứ hai vậy 🙂)))

    - cô cứ ăn tự nhiên đi, trông cô ốm quá.

    Anh càng nhìn cô càng xót, không biết cô gái trước mặt mình đã sảy ra chuyện gì chỉ biết lúc này cơ thể cô gầy đến phát sót.

    - hả, gầy lắm sau.

    Tôi nhớ tôi mập lắm mà.

    Cô đưa tay lên sờ khắp người mình, chợt khựng lại.

    Đúng thật cô cảm thấy cơ thể mình gầy đi rất nhiều, chính cô cũng thấy bất ngờ trước cơ thể của bản thân hiện tại.

    Nhưng cũng cho qua.

    - ưm, ngon thật đó ~

    An Nhi ăn miệng tấm tắt khen ngon, oa đúng thật là đồ ăn của cậu nấu rất ngon nha ~

    - pff, nếu ngon như vậy thì cô cứ ăn tiếp đi.

    Ăn nhiều vào, cô gầy lắm đó.

    Anh nhìn cô đôi mắt như người vô hồn nhìn cô như bị thôi miên, anh thật sự cảm thấy Nhi đúng là một cô gái không đẹp, đó là sự thật, nhưng cô cứ như có một sức hút vô hình khiến người ta khó mà rời mắt.

    Đó là cái đôi mắt vô hồn kia.

    Nó cuốn con người ta vào một cái hố sâu không đáy mà chẳng thể thoát ra được 🙂

    Từ bé An Nhi đã là một cô bé không được đẹp, cơ thể thì mập mạp nói cho sang là béo đó.

    Nhưng không vì vậy cô tự ti vì cơ thể mình, cô khá tích cực với mọi người và hoạt bát.

    Tính cách thì khá cục súc, nhưng lại vui vẻ ( rối nhỉ ), nên cũng có vài người phải lòng cô. ( An Nhi thực chất là có cơ địa mập từ nhỏ á, và có cấu trúc xương đàn ông nên có thể thấy bả hơi đô nha, có thể như Mikey của hai năm sau ).

    - no thật đó.

    An Nhi ăn xong thở hắt một hơi, chắc cứ cái đà này cô mập lên lại cũng không chừng.

    ------------------------------------------------------------------

    Hazz.

    Dạo này tui cứ bị bí ý tưởng nên ra trễ nha 😔
     
    [ Đn Tokyo Revengers ] Cô Gái Việt Nam
    Chap 17


    Sau hơn 1 tháng ăn nhờ ở đậu tại nhà của Mitsuya thì cô cũng bắt đầu tự mình đi làm kiếm chút tiền.

    - oi Taka_kun hôm nay tôi vừa mới xin được một công việc ở cửa hàng tập hóa gần đây này.

    Hôm nay An Nhi đi dạo thì bất chợt thấy bảng tuyển nhân viên ở cửa hàng tập hóa gần nhà của anh, vốn bản thân cũng đang muốn tìm một công việc để phụ giúp anh nên An Nhi vội vàng vào xin việc.

    Vì bản thân cũng hay ghé vào đây mua đồ nên cô cũng khá thân với ông chủ ở đây nên việc này cũng dễ dàng.

    - ồ thật sao, vậy thì chúc mừng cô.

    Anh cười cười xoa đầu chúc mừng cô, bản thân thì tiếp tục nấu ăn của mình.

    - ' đẹp thật, đúng gu mình '

    Cô nhìn anh vẫn chuyên tâm vào bếp vành má đỏ nhẹ.

    Có lẽ cô đã rung động trước người con trai này.

    - chị về rồi sao.

    Luna chạy vào ôm chầm lấy cô, dụi mặt vào lòng cô.

    Cô bé rất thích cô.

    - chị về rồi đây, nè Luna ngày mai chị sẽ đi làm đấy.

    Cô cũng vui vẻ mà ôm lấy Luna cả hai nói chuyện vui vẻ.

    - đi làm sao, vậy ai sẽ chơi với Luna đây.

    Cô bé vẻ mặt hờn dỗi.

    - ể còn anh Taka_kun sẽ chơi với Luna mà

    An Nhi xoa đầu, hành động cưng nựng.

    - không đâu, nii_san toàn đi cùng bạn anh ấy mà thôi.

    Chả bao giờ chịu ở nhà chơi với Luna cả.

    Luna hờn dỗi, chỉ tay vào Mít mama đang nấu bữa trưa.

    - thôi mà, chị cũng phải đi làm kiếm tiền nữa, chẳng lẽ chị ở đây mà ăn bám nhà em quài sao.

    - hể nói dậy là chị sẽ đi sau.

    Cô bé bất ngờ, ngước đầu lên nhìn Nhi ánh mắt mong chờ như không muốn đó là sự thật.

    - tất nhiên rồi, khi nào làm có tiền chị sẽ dọn đi và thuê một căn hộ nhỏ để ở.

    Cô gật đầu nói ra ước muốn của mình.

    - hả, như vậy thì chị không được đi.

    Luna không muốn chị Brie đi đâu.

    Luna ôm chặt lấy An Nhi, nước mắt chảy ra cô bé có vẻ thật sự rất thích An Nhi.

    - Luna mau buông chị Brie ra đi, đừng nhõng nhẽo nữa.

    Mitsuya bưng thức ăn ra, vẻ mặt bất lực trước cô em gái nhỏ này.

    - hức nhưng Luna không muốn chị Noah đi mà.

    Cô bé càng ôm lấy An Nhi chặt hơn lắc đầu lia lịa.

    - ngoan nào, chị Noah còn có cuộc sống riêng của mình mà.

    Không thể bắt chị ấy ở đây với mình mãi được em hiểu chứ.

    Mitsuya bắt đầu giảng đạo lí, dùng 7749 cách thì Luna mới chịu buông cô ra và không khóc nữa.

    - được rồi vậy bây giờ em mau đi gọi Mana ra ăn nào.

    - vâng.

    Luna lon ton chạy đi.

    - cảm ơn cậu nhiều nha, không có cậu chắc tôi bị con bé chôm tới tắt thở mất.

    An Nhi mỉm cười cảm ơn anh, anh cũng ầm ừ rồi bắt đầu ăn.

    Trong suốt buổi ăn An Nhi toàn nhìn anh mà mém quên mất phần ăn của mình.

    - bộ mặt tôi dính gì hay sao mà cô nhìn dữ vậy.

    Anh thấy cô nhìn mình nãy giờ thì cũng thắc mắc.

    - hả à không có gì đâu.

    Bị phát hiện An Nhi chột dạ cuối xuống mà ăn lia lịa.

    - cô ăn từ từ thôi coi chừng b-

    Chưa kiệp nói An Nhi vì ăn quá vội nên cô bị sặc cơm.

    Anh bất lực đi rót miếng nước cho cô.

    - nè uống đi

    - a cảm ơn nha

    Cô ngại ngùng cầm ly nước mắt còn liếc trộm nhìn anh một cái.

    Sau đó thì vội vàng uống hết một hơi.

    Sau đó bắt đầu cố gắng nuốt từng hụm một.

    -Khà~

    Cô thở ra một hơi.

    Sau đó cười cười cảm ơn Mít mama vì đã có công cứu cô sau đó lại cắm mặt vào mà ăn tiếp.

    ____________________________________________

    Chắc mn cũng biết bà Nhi bị gì ròi phải khum 😼
     
    Back
    Top Dưới