Khác [ ĐN The Gifted ] Bắt đầu lại ?

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
348893028-256-k458448.jpg

[ Đn The Gifted ] Bắt Đầu Lại ?
Tác giả: YinThieumuoi
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Cuối cùng sau bao nhiêu nỗ lực thì lớp Gifted cũng đã dành được chiến thắng cuối cùng mà họ luôn mong đợi.

Quả thật đó là một khoảng thời khó khắn khiến họ gần như bế tắc, chùn bước và buông bỏ tất cả.

Nhưng bằng ý chí và sự quyết tâm thì những thứ tưởng chừng như là bức tường ngăn cách đến sự thành công cũng chỉ là vô hình và họ lại bắt đầu tiếp tục tiến tới.

Để ăn mừng cho chiến thắng to lớn này nên những thành viên trong lớp Gifted khóa 15 đã tổ chức một bữa tiệc nhỏ và đây là cũng tại đây một sự việc đã xảy ra khiến mọi thứ đảo lộn hết lên khi lại phải xuất phát từ vị trí bắt đầu một lần nữa...

Cặp ship : AllPang [ WavePang ]



wavepang​
 
Có thể bạn cũng thích !
[ Đn The Gifted ] Bắt Đầu Lại ?
Chap 1 : Sự khởi đầu


Cuối cùng sau bao nhiêu nỗ lực thì lớp Gifted cũng đã dành được chiến thắng cuối cùng mà họ luôn mong đợi.

Quả thật đó là một khoảng thời khó khắn khiến họ gần như bế tắc, chùn bước và buông bỏ tất cả.

Nhưng bằng ý chí và sự quyết tâm thì những thứ tưởng chừng như là bức tường ngăn cách đến sự thành công cũng chỉ là vô hình và họ lại bắt đầu tiếp tục tiến tới.

Để ăn mừng cho chiến thắng to lớn này nên những thành viên trong lớp Gifted khóa 15 đã tổ chức một bữa tiệc nhỏ và đây là cũng tại đây một sự việc đã xảy ra khiến mọi thứ đảo lộn hết lên khi lại phải xuất phát từ vị trí bắt đầu một lần...

Không khí trong phòng học lúc này thật sự rất náo nhiệt và vui vẻ đến nỗi những âm thanh vui nhộn cũng tạo nên một bài hát không lời vang lên thay cho tiếng nói của mọi người xung quanh đây.

Nhân vật chính của bữa tiệc - người chủ trì cũng đã đứng dậy tay cầm một ly nước ép cam và bắt đầu nói.

-"Đúng là một ngày tuyệt vời đấy mọi người, để chúc mừng thì tôi - Pang sẽ cùng dốc hết quẩy hết mình cho bữa tiệc lần này !!!"

- Pang hí hửng cầm ly nước cam lên mà uống

-"Mày làm như chuyện đó hay lắm ấy, Pang..."

- Wave tặc lưỡi

-"Đừng tỏ ra thái độ gợi đòn như vậy chứ, Wave.

Mất hết cả vui " - Ohm phàn nàn

-"Kệ đi Ohm, hai cậu ấy lúc nào mà chả như vậy."

- Namtarn đặt tay lên vai Ohm

Và không ngoài mong đợi thì cặp đôi Pang và Wave lại bắt đầu tranh cãi với nhau trông thật sự rất buồn cười.

Mọi người xung quanh cũng chỉ lắc đầu thở dài trước hai người đó mà nói chuyện tiếp tục.

Punn và Claire ngồi cạnh nhau nói vài ba câu rồi nhìn đối phương một lúc rồi lại tiếp tục câu chuyện của họ.

Sau khoảng thời gian vừa rồi thì tình cảm của họ cũng khó hẳn là nồng nhiệt hay nguội lạnh chỉ đơn giản là bình yên với đối phương.

Mon cùng Korn lôi đâu ra cái loa Karaoke và rủ những người còn lại hát hò để tăng phần sôi động cho bữa tiệc.

Jack với Joe thì tự nhiên mà lấy đồ ăn ra mà gặm nhấm từng chút một để giải tỏa cơn đói và họ cũng thỉnh thoảng sẽ lên tiếng.

Bữa tiệc cứ diễn ra như thế và cũng là khoảng khắc vui vẻ không lo âu hay suy nghĩ tới việc khác hiếm có của cả hội.

Sau một buổi tiệc tùng quậy banh nóc cái lớp học thì tất cả cũng lăn quay ra ngủ.

Thầy Pom bước vào cũng chỉ bất lực mà đi lấy chăn mềm đắp cho tụi nhỏ và rời đi chứ ở đấy mà lôi từng đứa về phòng kí túc xá có mà đứt cả hơi...

[ Au : em biết thầy khổ mà nên đừng lo ]

Chìm đắm trong giấc ngủ của bản thân khiến Pang nhẹ nhõm hết cả người.

Thật sự cậu rất coi trọng những giây phút bình yên và yên tĩnh như lúc này đây.

Mê man trong tiềm thức mà không để ý rằng có một không gian trắng xóa xuất hiện chỉ trong thoáng chốc rồi vụt qua như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Cũng được một lúc rồi nên cậu không để ý nhiều cho đến khi tầm mắt của bản thân bị lu mờ rồi lại hiện rõ.

Tâm trí vẫn chưa quay lại nhưng đâu đó lại nghe tiếng nói của ai đó và nó có phần tức giận cùng với đó là một chút quen thuộc ?

Đến khi ngờ ngợ nhận ra thì lúc đó một tiếng chát vang lên...

-"Bộ mày bị điếc hay gì mà không trả lời tao hả !?"

- Đối phương giận dữ lên tiếng mắng chửi

Pang từ từ lấy lại nhận thức mà đưa tay lên má của mình đã đỏ ửng từ lúc nào và in rõ bàn tay.

Nó thật sự rất đau khiến cậu phải nhíu mày mà đưa mắt lên nhìn người đã tát cậu một cái.

Vừa nhìn được đối phương thì đồng tử của cậu cho nên hoảng loạn như không tin vào chính mình.

Đây là Wave mà ?

Xong rồi bắt đầu ngó nghiêng xung quanh rồi lại nhìn bản thân...

Khung cảnh này rất quen thuộc...

Có lẽ nào ?

Hốc mắt của cậu bắt đầu xưng đỏ như sắp khóc tới nơi.

Chuyện này không phải mơ ?

Là thật sao ?

Cậu không tin là mình đã quay lại về khoảng thời gian này - bắt đầu của tất cả mọi chuyện trong tương lai ?

Có lẽ người trước mặt Pang đang dần trở nên nóng giận hơn khi không thấy cậu lên tiếng trả lời.

Anh tính lớn tiếng nhưng nhìn lại vẻ bàng hoàng và gần như sắp khóc của cậu thì cũng chút chặn lòng.

Tất nhiên không đồng nghĩa là Wave sẽ im lặng mà tha cho đối phương một cách dễ dàng được.

Vẫn là cái giọng điệu chua ngoa đó nhưng cũng mềm đi vài phần trực tiếp đánh gãy đi dòng suy nghĩ của Pang ngay lúc này.

[ Au : không biết diễn tả sao về giọng nói của Wave nên xin thứ lỗi tôi sẽ miêu tả như thế này, mong thông cảm ạ ]

-"Tát xong bị sảng hay gì ?

Con người có miệng để nói mà sao mày không nói đi ?"

- Wave trừng mắt nhìn Pang

-"Hả ?

Vâng...

À xin lỗi tại tôi không để ý..."

- Pang giật mình mà lên tiếng giải thích không chú ý tới việc bản thân đã "vâng" một cách tự nhiên

-"Bảng tên đâu sao không đeo vào ?"

- Wave nhíu mày

-"Cái đó, t...tôi" - Pang lo lắng mà nói lắp bắp

-"Cậu ấy để quên ở trên lớp rồi."

- ...

Thật may sao đúng như cậu Pang chờ đợi thì người bạn thân cậu - Nack cũng giống như lần trước đã đứng ra giải vây cho cậu.

-"Thật không ?

Hay là cái tên kia là người lớp khác ?"

- Wave dè chừng mà nhìn Pang

-"Thôi đi đến ngay cả trên lớp mày còn không nhớ hết tất cả mọi người thì làm sao mày chắc chắn được là cậu ấy không phải là người lớp mình."

- Nack mỉm cười mà khoác vai lên Pang

-"Mày..."

- Wave nghẹn cứng họng

-"Tao làm sao ?"

- Nack khiên khích nhìn Wave

Khoan đã có gì đó sai sai ở đây thì phải ?

Pang có hơi hoang mang khi không thấy cô Ladda đâu cả.

Cậu nhớ vào ngay lúc này cô ấy sẽ xuất hiện mà nhỉ ?

À đây rồi nhưng sao có phần chậm trễ hơn lúc trước vậy ?

Pang cứ suy nghĩ mà không biết cuộc đối thoại đã gần như mất kiểm soát và giống như lần trước đây, tuy có phần hơi khác nhưng nội dung thì đại khái là vẫn vậy.

Hơi đau đầu rồi đây, tưởng là bản thân sẽ có khoảng thời gian hạnh phúc tận hưởng sau khi lật đổ được ông thầy hiệu trưởng chết tiệt kia thế mà giờ đây Pang lại bị lôi về quá khứ - thời điểm bắt đầu thêm một lần nữa.

Chết thật phải tìm cách xử lý thôi chứ để như vậy không ổn.

Thấy thằng bạn có phần hơi lắm mồm nhìn cậu quyết định bịt miệng nó lại mà lôi đi nhưng không quên chào tạm biệt hai người kia để tránh việc phải ở lại nói tiếp.

-" À xin lỗi vì đã cách ngăn nhưng em có việc bận nên phải đi trước và em cũng xin lỗi về vụ việc ban nãy ạ" - Pang cười trừ mà lôi Nack đi

Nack bị lôi đi mà không kịp phản kháng, giãy dụa trong vô vọng tự hỏi sao hôm nay cậu lại có sức lớn hơn thường ngày như vậy.

Cô Ladda khi thấy vậy thì cũng không chấp nhặt gì mà rời đi chứ ở lại có lợi ích gì đâu.

Còn Wave thì vẫn đứng ở đấy mà nhìn chằm chằm vào bóng lưng của cậu trong ánh mắt hiện lên tia quen thuộc nhưng nhanh chóng bỏ đi.

Wave có phần thấy hơi lạ khi cảm giác người mà vừa nãy anh gặp có gì đó quen thuộc, dường như đã gặp nhưng không tài nào nhớ ra được.

Nhớ lại vừa nãy thì trong lúc cậu nói xin lỗi với anh thì có "vâng" một tiếng thì phải.

Nghe cũng êm tai phết, thích thú với cách nói như vậy mà anh không để ý trên mặt của mình đã hiện rõ một nụ cười thiếu đạo đức từ lúc nào không hay.

Nghĩ lại thấy tên đó cũng có phần đáng yêu...

"Khoan đã !?

Mày đang nghĩ cái gì vậy Wave !?"

Wave hoang mang mà lắc đầu liên tục cố xóa ngay cái suy nghĩ vớ vẩn vừa nãy của bản thân đi nhưng có lẽ không được rồi thì phải.

Vành tai của anh đã đỏ ửng lên từ lúc nào không kìm chế được hành động mà lấy bàn tay của mình mà che đi khuôn mặt đã phút chốc nhuộm một màu đỏ vì ngại của bản thân.

Nhịp tim khẽ đập lên liên hồi khiến anh cũng phải bất ngờ vì nó.

Chắc là chỉ một lúc thôi anh nghĩ vậy...

Đấm một phát vào tường khiến tay đã rỉ máu lên.

Wave tức giận mà thẳng thừng chạy vào phòng kí túc xá sau tiết học không quên đóng cửa cẩn thận lại và bắt đầu giải tỏa sự khó chịu của bản thân ngay lúc này.

Cứ tưởng là mình sẽ hết suy nghĩ về người đó nhưng sự thật lại tặng cho anh một gáo nước lạnh khiến anh phải rít lên một tiếng thật sự rất ấm ức.

-"Arghhhh thật là bực mình !!!

Tên kia là cái thá gì mình phải nghĩ tới ?"

-"À mà cái thằng Nack kia vừa nãy còn khoác vai cái thằng đó khiến mình khó chịu..."

Từ từ đã ?

Sao Wave lại phải khó chịu khi Nack khoác vai lên cậu nhỉ ?

[ Au : Đơn giản là vì anh đã **** **** với anh Pang nhưng mà chuyện đó tính sau đi ]

--- Chuyển cảnh ---

Pang sau khi thành công lôi cái thằng bạn nghiệp chướng của bản thân về được phòng thì ngồi xuống sàn mà thở dốc vì mệt.

Cậu tự hỏi nó ăn gì mà nặng vậy ?

Lôi mà muốn đứt cả hơi, nhức nhối hết cả khớp.

Không chần chừ gì mà bĩu môi tỏ vẻ tức giận của bản thân mà nhìn hắn.

-"Lần sau bớt cái mồm lại đi mày."

- Pang

-"Ủa ?

Tao giúp mày mà mày không cảm ơn thì thôi mà còn trách tao là sao ?"

- Nack

-"Tao mà không lôi mày đi kịp thì mày đã thiếu điều đấm cái tên kia rồi..."

- Pang

-"Mày chắc không mà nói vậy ?"

- Nack

Nack bức xúc trước câu nói của Pang.

Mình giúp nó mà nó nói vậy đấy coi có tổn thương không chời.

Hắn không biết.

Hắn không quan tâm.

Hắn dỗi cậu rồi !!!

Để chứng tỏ mình đã dỗi thì không nói gì nhiều mà nhảy thẳng lên giường đắp chăn kín mít.

Pang cũng chỉ bất lực mà nhìn.

Dỗi thì cứ dỗi đi cậu không quan tâm, cái quan tâm hiện tại là cậu phải ghi chú lại những gì quan trọng đã xảy ra vào lần trước để xử lý.

Không thèm dỗ dành người đang hờn dỗi mình kia mà lướt qua như không có chuyện gì xảy ra cả mà lấy vở với bút bắt đầu ghi lại...

--- Hậu trường ---

Au : cảm thấy thế nào khi được crush hụt của mình cho ăn bơ như vậy ? [ Đưa mic về phía Nack ]

Nack : ổn, ồn lòi lìa...

Pang : vậy là ổn đó không cần phải hỏi tên này nữa đâu.

Nack : mày là cái đứa bạn khốn nạn nhất mà tao từng gặp 😡(((

Pang : omg vậy sao ?

Cảm ơn vì đã khen nha bạn iu [ nhếch mép cười khinh bỉ ]

Nack : Đ*t m* tồi vãi c*c ra !!!

Au : ờm... [ ánh mắt cá chết ]

--- Tiếp tục câu chuyện ---

Cũng đã gần tối rồi nên Pang quyết định ngủ sớm và không ôn bài cái gì cả vì cậu biết trước sau gì mình chả đậu lớp Gifted nên cũng mặc kệ cho qua.

Chỉ tội cho Nack là đang dỗi cậu mà bị cậu cho ăn một rổ bơ to như thế cũng chỉ biết khóc ấm ức trong lòng.

Đợi đấy quân tử ta đây - Nack sẽ báo thù ngươi cho mà coi !!!

// Insert cảnh ngủ //

// Insert lúc thi //

// Nói chung là tua tua vì Au bị ý tưởng //

Hôm giới thiệu ở trong lớp Gifted cũng không khác gì cho lắm, vẫn là những câu nói quen thuộc và bài tập quen thuộc chỉ khác là sao tự nhiên Wave lại nhìn cậu chằm chằm vậy nhỉ ?

Bộ không biết ngại à ?

Có thể tên đấy không ngại nhưng Pang ngại được không ?

Biết Wave không nhìn cậu lộ liễu nhưng cái cảm giác bị nhìn như thế khiến cậu khó chịu.

Nếu không phải có thầy Pom ở đây là cậu lao tới chọc mù hai con mắt của khứa Wave rồi đấy.

Nhìn kiểu gì cũng thấy ngứa mắt, hên cho mi là ông đây rộng lượng nể tỉnh lúc trước cưng giúp anh lật đổ ông thầy hiệu trưởng nên ông sẽ tha cho mi lần này còn lần sau là coi chừng đấy !

Như chú mèo xù lông mà đưa ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống đối phương lên người Wave.

Anh cũng chỉ không để tâm cho lắm mà vừa nghe thầy nói mà vừa nhìn Pang.

Nhìn kĩ lại thì đúng là đáng yêu thật nhất là cái bộ dạng hậm hực đó.

Chắc là Wave sẽ để ý tới cậu trong khoảng thời gian sắp tới rồi vậy...

--- Ở tương lai nào đó ---

Wave : em leo xuống đầu của anh mau !

Đừng có nhai đầu anh nữa...

Pang : còn lâu ông đây mới tha, ai bảo cái hôm trong lớp nhìn ông chằm chằm làm gì ?

Wave : đó là chuyện cũ rồi em để ý làm gì nữa ?

Pang : không thích, nếu phàn nàn thì tôi sẽ qua bên Punn ở cho anh vừa lòng.

Wave : …

Au : nội bộ lục đục rồi thì phải [ đứng từ xa quan sát ]

--- Góc nhỏ ---

Xin chào mọi người lại là tôi đây.

Nói thật thì sau khi tôi xem phim The Gifted thì chính thức bị lọt hố này rồi.

Kiếm trên Wattpad thì cũng không có bộ nào ưng ý cho lắm đa phần là nó khiến tôi mất hứng vì đang đọc hay thì lại ngừng viết và chưa ra chap mới nên quyết định tự mình lắp hố của bản thân bằng cách viết ra bộ truyện mới này.

Tôi không biết là mình sẽ có thể kiên trì viết được hết bộ này hay không nhưng tôi sẽ cố viết để tự thỏa mãn bản thân và những người trong fandom cùng đu bộ này.

Lịch trình ra chap thì bất bình thường vì nó không cố định phụ thuộc vào độ siêng năng và chất xám của tôi là chính.

Nếu được cổ vũ và ủng hộ thì chắc tôi sẽ ra chap một cách nhanh chóng hơn.

Có lẽ thế ?

Về các nhân vật thì tôi sẽ không đảm bảo là sẽ đúng 100% về nguyên tác và có thể bị OOC.

Nhưng tôi sẽ hạn chế và bằng một sự thay đổi nào đó sẽ viết để phù hợp với sự việc.

Vì là Đồng Nhân nên tôi không đảm bảo là mọi thứ diễn ra sẽ giống y chang về trong nguyên tác của phim [ sự việc diễn ra ] có thể sẽ thay đổi vài tình tiết.

Vừa đan xen hành động lẫn tình cảm trong đó.

Tôi sẽ ưu tiên là viết ngọt nhiều hơn.

Ngược ?

Chắc chắn là có rồi sao lại không ?

Tôi thích viết kiểu ngược nhưng đa số là ngược tâm [ chủ yếu là về bot ] nhưng đừng lo nó sẽ được thêm vào để bộ truyện sẽ hay hơn thôi chứ viết ngược nhiều quá tôi cũng xót lắm chứ bộ:')

Về cặp Ship thì tôi sẽ viết về AllPang nhưng sẽ thiên vị WavePang vì tôi lụy cặp này.

Pang sẽ làm bottom cho dù đó có là nam hay nữ đi chăng nữa.

Tôi chỉ viết tập trung ở lớp Gifted thôi [ ý là về cặp Ship ].

Đa phần là thấy mọi người chèo PangWave nên có chút hụt hẫng vì không hiểu sao tôi lại chèo WavePang xong kiếm truyện đọc thấy có vài bộ AllPang nên mò vào đọc xong lọt luôn.

À tất nhiên là WavePang vẫn sẽ là hố sâu hơn rồi.
 
[ Đn The Gifted ] Bắt Đầu Lại ?
Chap 2 : Buổi tối


Pang đang hí hửng nằm trong phòng kí túc xá của bản thân mà đăm chiêu suy nghĩ về những việc đã xảy ra kể từ khi quay trở lại đến nay.

Mọi chuyện vẫn diễn ra thuận lợi và gần giống như lúc trước nên cậu cũng không cảm thấy lo lắng cho lắm.

Nhưng nếu để như vậy thì việc lật đổ ông thầy hiệu trưởng kia là rất lâu, theo cậu cảm thấy vậy.

Cứ tình trạng như vậy thì phải mất hơn 2 năm mới hoàn thành được giống như quá khứ lần trước thì sao ? [ tạm gọi vậy để dễ mô tả ].

Không thích chờ đợi và với người đã trải qua một lần như Pang thì ắt hẳn sẽ có kinh nghiệm để thực hiện kế hoạch này thuận lợi hơn.

Nên vì vậy cậu đã thử đi bắt chuyện, làm quen với mọi người trong lớp.

Ohm với Namtarn thì dễ rồi còn mấy người còn lại thì không chắc nhưng hên sao nó lại tốt hơn so với cậu nghĩ.

Kiểu là cũng nói được vài phút, đối thoại ngắn và đôi phần gượng gạo nhưng không sao có còn hơn không.

Và cái đặc biệt nhất ở đây là : Pang có thể bắt chuyện với Wave một cách dễ dàng !?

Tất nhiên là cậu sẽ không có ý kiến gì xấu rồi nhưng mà có phải nó dễ dàng quá không ?

Kiểu là trường hợp này xác suất xảy ra là vô cùng thấp : 1% mà nó vẫn xảy ra.

Bất bình thường...

Là những từ mà Pang có thể nói cho lúc này.

Mà thôi kệ đi, suy nghĩ nhiều làm chi.

Coi như là một bước tiến thành công cho kế hoạch mà cậu đang ấp ủ đi.

Nghĩ lại thì cũng sắp hết hạn bài tập mà thầy Pom giao rồi, Pang đang nghĩ xem mình có nên trả lời hay không hay lại nhường cho Wave còn mình thì vẫn tiếp tục câu nói như kiếp trước ?

Khó khăn đây...

Nên thuận theo tự nhiên hay chống lại nó nhỉ ?

Chả lẽ cứ để như vậy mặc cho dòng đời đã định sẵn như vậy cuốn theo bản thân mà đi ?

Chắc là không rồi nếu đã cho cơ hội để được quay lại làm tốt hơn thì sao mình không nắm bắt ?

Nên chạy trốn hay là ở lại tiếp tục làm điều đấy nhưng ở phiên bản tốt hơn.

Hay là buông xuôi tất cả và kệ nó như vậy muốn làm sao thì làm đây...

Pang khó hiểu lắc đầu khi bản thân lại có những suy nghĩ không hay và tiêu cực rồi.

Bình tĩnh mà trấn an cảm nghĩ của mình thì là cách tốt nhất mà cậu có thể làm được ngay lúc này để xoa dịu tâm trạng.

Có lẽ do chính mình đã trải qua những điều đó nên sâu thẳm trong góc khuất của tâm trí đã nhen nhóm một cảm giác cùng cực đến khó tả.

Như con thú lâu ngày không được giải thoát đang tìm cách để phá tan xiềng xích đang kìm hãm lấy nó vậy.

Cậu không hiểu nó sẽ như thế nào, và sẽ trở thành ra sao.

Chỉ biết hiện tại mà Pang đang cần ngay lúc này là nắm giữ nó và biến nó thành cái lợi cho mình...

"Sự thật chưa chắc đã là hiện tại..."

Ngẩn ngơ vì suy nghĩ khiến cơ thể trở thành người vô hồn tưởng chừng như không tồn tại, cho dù mọi thứ trước mắt có như nào thì vẫn không thu vào tầm mắt được.

Nhận ra mình có phần hơi khác người nên Pang quyết định không suy nghĩ gì nữa mà tập trung cho việc trước mắt.

Mỗi khi ngồi một mình lại khiến cậu có những ý nghĩ lạ thường và đáng sợ.

Sốc lại tinh thần mà bật dậy vào chỗ ngồi đang chờ mình tiến tới.

Hạ thấp trọng tâm vào chiếc ghế, ngả người một chút rồi là cứ thẫn thờ tiếp tục.

"Cứ như vậy thì biết đến chừng nào mới xong.

Chủ thể đây lại bắt đầu vòng lập rồi..."

-"Hả ?"

Dường như có tiếng nói đúng không ?

Là do cậu nghe nhầm hay thật sự là vậy ?

Chầm chậm đưa mắt nhìn xung quanh căn phòng để tìm kiếm khiến Pang có chút giật mình bởi vì rõ ràng là không thấy ai sao lại có giọng nói cơ chứ ?

Nó xuất phát từ bên ngoài sao ?

Cũng không đúng cậu không cảm thấy là như vậy.

Hay nó lại là một phía tới từ cậu chăng ?

Có thể là đúng đôi phần nhưng có thể là sai sao ?

Mọi thứ mơ hồ giống như làn sương ảo che phủ tầm nhìn lên mọi thứ trước đôi mắt rõ ràng là cửa sổ tâm hồn - nhìn thấu hồng trần lại khó khăn trong cách nhìn nhận lên trước mắt của bản thân.

Lắc đầu ngán ngẩm mà nhắm mắt lại để tịnh dưỡng, phải cảm nhận bằng tất cả các giác quan rồi phân tích chúng từ từ.

Phút chốc lại bồn chồn lên cảm giác lạ kì từ trong lòng.

"Nghĩ nhiều làm gì ?

Thật hay không thật đều do chính bản thân mình thôi."

Lại nữa...

Một giọng nói trách móc lại vang lên thêm lần nữa.

Âm điệu vang vọng một cách nhẹ nhàng như có như không chạm lên thính giác nơi xuất phát của sự lắng nghe.

Có vẻ người này không thích bị tìm hiểu nhiều rồi.

Có nên nói chuyện không ?

Chắc nó sẽ ổn hoặc là nội tâm mình có chút lay động nên sinh ra ảo giác thì sao ?

-"Vẫn ở đó chứ ?"

"Lắng nghe mọi thứ xin cứ nói."

-"Là gì ?

Và tại sao lại xuất hiện ở trong tâm trí tôi đây ?"

"Không là gì và cũng chỉ từng cờ xuất hiện...

Không cần quan tâm nhiều."

-"…"

"Không vừa ý với câu trả lời sao ?"

-"Không hẳn...

Nhưng có cảm giác mình giống người tâm thần mới chạy trốn đi ghê..."

"Vậy sao ?"

Im lặng một lúc như thể đang suy nghĩ điều gì đấy.

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi câu nói lại cất lên nhưng có vẻ yên tĩnh, lắng đọng hơn...

"Có thể nghĩ vậy hoặc không.

Nhưng chỉ cần biết tôi sẽ bên cạnh chủ thể..."

"Tạm biệt, hẹn gặp lại một cách nhanh nhất."

Biến mất rồi...

Thật nhạt nhẽo...

Pang ngồi một lúc trước khi bắt đầu mấy bút mà ghi ngắn gọn vài điều gì đó lên vở rồi thôi.

Leo lên chiếc nệm mà thả mình lên nó.

Cảm giác mềm mại khiến cậu trở nên dễ chịu, thiếu điều cần sự ấm áp ngay bên cạnh để an ủi...

Trời cũng đã bắt đầu ngả màu tối của màn đêm mập mờ, lặng lẽ.

Tiếng nhịp thở đều đều phát ra từng lúc nhẹ nhàng.

Khẽ khàng sợi tơ mỏng manh đang rung đùi từng chút như sợ phát ra tiếng động quá lớn khiến thân thể kích động mà bừng tỉnh trong cơn mê.

Trôi qua thật sự rất lâu dường như có cảm tưởng rằng mình đã trải qua rất nhiều năm của cuộc đời.

Pang đã ngủ từ lúc nào nhưng liệu tâm trí của cậu đã ngủ yên ?

Tí tách...

Tí tách...

Tí tách...

Hạt mơi rồi đều đều qua ô cửa sổ bé xinh lại tạo nên khúc ca không lời như thể đang đánh lên dành riêng cho khoảng khắc này đây.

Lao xao mà chậm rãi từng đoạn một, vị chủ nhân nhỏ đang nằm trên chiếc giường kia mà cuộn tròn lại thành một cục bông mềm mại, trắng nõn.

Nhìn nhịp thở khẽ vang lên như thể đang có giấc mộng đẹp nhưng sao nhìn lại trống vắng đến lạ thường.

Cả thân thể như tìm một thứ gì đấy để níu kéo về bản thân hờ hững...

// Cốc Cốc //

Choàng tỉnh giấc mà cơ thể động đậy khó khăn kèm theo là sự mệt mỏi đến rã rời.

Cứ nghĩ mình đã ngủ say trong cơn mưa thoáng qua kia.

Vậy mà bất chợt dường như đã tỉnh táo hẳn khi nghe tiếng gõ cửa âm thầm ở ngoài bức tường ngăn cách thế giới riêng trong phòng của bản thân.

Nhấc người lên mà di chuyển về phía cánh cửa mở một cách từ từ đủ khoảng trống cho vừa tầm nhìn mà ngó ra xung quanh trước mắt.

Đôi đồng tử có chút bất ngờ, lông mày đã cau lại khi nhìn về phía người đối diện.

Vừa thân quen nhưng cũng thật lạ lẫm...

-"Có chuyện gì sao ?"

-"Bộ tao không được gặp mày sao ?"

Vẫn là chiếc mỏ xinh xắn nhưng lời lẽ thót ra lại không chút mĩ miều nào cả.

Tông giọng lên tiếng đồi phần khó chịu, càm ràm và ấm áp ?

Nghiêng đầu nhìn đối phương bằng ánh mắt thăm dò như thể đang thấy một vật thể kì lạ xuất hiện không đúng lúc.

Dường như cảm nhận ánh mắt dò xét đó thì vị chủ nhân của giọng nói khó ở đó lại lên tiếng thêm một lần nữa.

-"Tính cho tôi ở ngoài luôn hay gì mà không cho vào ?"

-"Hả ?

À...ừm cậu vào đi.

Tôi có phần hơi thất lễ rồi."

Pang mở hẳn cửa để anh - Wave có thể đi vào trong phòng của cậu.

Hơi bất ngờ khi anh lại thay đổi xưng hô một cách nhanh chóng nhưng cũng thôi suy nghĩ vì nếu như vậy cũng đã xưng hô lịch sự đối với cậu lắm rồi, nhất là trong lúc này [ mới trở lại được gần 1 tuần trước khi chính thức bắt đầu kế hoạch giống kiếp trước ].

Có phần khó hiểu khi không biết vì sao Wave lại ở đây - trong phòng kí túc xá của Pang đột ngột.

Bầu không khí bắt được ngột ngạt nhưng anh đâu có quan tâm mà thoải mái ngồi lên chiếc ghế và bắt đầu nhìn cậu với ánh mắt xuất hiện tia sáng nhỏ.

-"Tôi biết cậu đang nghĩ gì..."

-"..."

-"Đơn giản là vì tôi cảm thấy tôi đã từng gặp cậu rồi thì phải.

Đúng không, Pang ?"

-"Chuyện đó..."

Đã từng gặp rồi sao ?

Hay là Wave đã phát hiện ra điều gì rồi ?

Nếu là vậy thì có phải anh cũng trở lại giống cậu không ?

Cứ thăm dò chút đã dù sao đâu có mất mát gì nhiều lắm đâu.

-"Sao cậu lại nói vậy ?"

-"Chỉ là...

Dẹp cái xưng hô kiểu đó đi, nghe mà phát ớn trong khi chúng ta đã gắn bó lâu dài với nhau rồi..."

-"Gắn bó lâu dài ?

Mày đang nói gì vậy.

Mới gặp nhau nhiều nhất là một tuần sao lại nói lâu dài được !?"

-"Tao biết mày mà Pang.

Đừng có nói dối trong khi mày cũng giống tao..."

-"Oh ?

Giống nhau ở điểm nào ?"

-"Đều quay trở lại lúc mới bắt đầu..."

-"..."

Sự im lặng bao trùm lên cả căn phòng rõ rệt.

Vậy điều cậu suy nghĩ là đúng rồi.

Nhưng có điểm gì đó rất khác mà Pang chưa nghĩ ra.

-"Vậy mày là Wave đó sao ?"

-"Uhm, tao đây...

Có hơi bất ngờ nhưng tao biết mình đã quay lại từ hai ngày trước rồi."

-"Vậy là muộn hơi tao rồi.

Nhưng làm sao mày biết đó là tao chứ ?"

-"Nhìn cái cách thể hiện là hiểu rồi.

Với lại lúc mà tao phát hiện ra bản thân đã quay lại quá khứ thì đã thấy dòng kí ức của thân thể này cái lúc mà mày nói xin lỗi khi va phải vào tao giống lần trước..."

-"Chưa kể vừa nãy nữa."

-"Lộ liễu đến vậy sao ?"

-"Quá lộ liễu rồi đấy bạn của tao."

Pang mím chặt môi khi biết mình vẫn chỉ là con thỏ non nớt trước sự thông minh, nhạy bén của Wave.

Phụng phịu mà hờn dỗi với đối phương khi không phục nên đã nằm lên giường mà ăn vạ theo cách của cậu.

-"Aghh bị mày phát hiện sớm vậy thiệt không vui tí nào cả !!!"

-"Đừng có ngồi đó ăn vạ với tao."

-"Thì sao ?

Mày sẽ làm gì được tao khi tao ăn vạ mày ?"

-"Lại lên cơn bướng bỉnh rồi đấy.

Tch...

Ăn gì chưa ?"

-"Không liên quan tới mày.

Đồ Wave xấu tính.

Hứ!"

Vùi thân thể của mình vào tấm chăn để lấn trốn khỏi anh khiến Wave chỉ biết lắc đầu ngao ngán với sự trẻ con hời hợt này.

Bình thường nếu là người khác là Wave sẽ mặc kệ rồi đấy nhưng đó là Pang nên anh cũng phải hạ thấp cái tôi của mình xuống mà tiến tới dỗ dành chú thỏ này.

-"Được rồi...

Là do tao không hiểu cảm giác của mày được chưa ?

Có phải mày thấy đó là tao chứ không phải Wave lúc trước kia nên mới bày ra vẻ hờn dỗi này chứ gì ?"

-"Ừ thì đúng đó làm sao ?

Mà không đúng thì tao vẫn sẽ làm thế thôi.

Tao không sợ mày nữa đầu Wave à."

Với sự tức giận hơn trước nên chiếc chăn đang ở bên cạnh cũng không có cánh mà bị hất tung ra về đằng sau.

Người gì đâu mà tính cách khó có thể ưa được lại là bạn của cậu chứ ?

Thân là đằng khác...

Pang không phục !!!

Có thể quá khứ cậu sẽ nhịn cái thằng này nhưng giờ khác rồi, cậu đã quay lại quá khứ nên việc nhịn nó là điều gần như không có nên cậu đã bật lại đối phương ngay tức khắc.

Nhận thấy điều chẳng lành sẽ tới nên Wave đã tranh thủ mà hành động trước khi cậu kịp phản ứng.

Kéo đối phương vào lòng mình mà vỗ về an ủi mặc cho chú thỏ nhỏ này đang hết sức vùng vẫy tránh né kia.

Dùng cái miệng nhỏ của bản thân mà cắn lên tay anh nhưng chưa thực hiện đã bị anh chặn lại bằng tay.

Đã thế còn nhìn cậu với nụ cười đặc trưng của Wave là khinh bỉ và chiến thắng khiến cho cậu tức anh ách mà không làm gì được cả.

Thực sự là sức lực của Pang còn thua xa Wave nên mới không làm gì được thôi.

Cậu mà biết vậy đã đi tập gym từ lâu rồi.

-"Đừng bày cái bộ mặt không phục với tao nữa.

Mày thua tao rồi chấp nhận sự thật đi."

-"Còn lâu và thả tao ra !

Mày đừng có mà nhờn !"

-"Chậc chậc xem ai đã thua tao mà còn lên giọng thách thức kìa.

Không biết ngại hả ?"

-"Sao tao phải ng...ưm...ưm"

Thấy cậu nói nhiều quá nên anh đã lấy tay che miệng cậu lại cho nó nhanh.

Đúng là nếu là Pang ngày trước còn biết giữ miệng mà xử lý tình huống nhưng giờ do đã từng trải qua chuyện trong quá khứ nên tính khí bắt đầu ngang ngược hơn.

Wave cau mày khiến khuôn mặt trở nên nhăn nhó hơn một phần.

Đôi mắt giựt giựt thể hiện việc đang khó chịu.

Cậu cũng biết an phận mà không giãy nữa, đã bắt đầu ngồi im trở lại.

Anh thấy vậy thì nhàn nhạt lên tiếng hỏi...

-"Mày ăn gì chưa ?"

-"Chưa ăn và cũng không có tâm trạng cho lắm."

-"Mày tính nhịn đói ?"

-"Uhm...

Không biết nữa..."

-"Phòng mày có cái gì đó không để tao nấu cho ?"

-"Mày mà cũng biết nấu hả ?"

-"Tao nấu mày trên bếp còn được."

-"À thôi...

Xin lỗi ngài Wave đại nhân ạ.

Trong phòng còn mì thôi."

-"Hừ..."

Để cậu lại một mình mà tiến vào bếp nấu mì cho Pang.

Anh làm trông có vẻ khá thành thục đấy chứ.

Nhưng không thể đánh giá tài năng nấu nướng qua việc nấu mì được.

Nhìn đảm đang phết, tưởng ngoài thông minh thì Wave không giỏi cái khác nữa chứ.

À mà không nên nghĩ nhiều làm gì, Wave vẫn là Wave thôi chắc hẳn là anh sẽ gần như biết hết mọi thứ rồi.

[ Au : tôi thấy Wave trên phim vừa ngầu lại vừa giỏi nữa.

Giỏi toàn diện trừ tính cách có phần hơi cọc cằn và thô lỗ lúc đầu thôi. ]

-"Mày vẫn tính để mọi chuyện diễn ra như trong quá khứ hay sao ?"

-"Không hẳn, chắc là khoảng 70% thôi.

Tao tính đẩy nhanh tiến độ lên hơn."

-"Vậy sao ?

Vậy chuyện ngày mai lúc hạn bài tập mà thầy Pom giao tao vẫn là người trả lời đúng chứ ?"

-"Đúng vậy."

Pang gật đầu lia lịa, mới bắt đầu thôi mà nên cứ để tự nhiên giống như xưa đi.

Rồi đến đâu tính đến đó, thay đổi vài chỗ và mưu mô hơn thôi.

Nhưng vẫn cần khiến những người còn lại trong lớp tin tưởng mình để thực hiện kế hoạch thuận lợi hơn.

-"Mày có vẻ thân với mọi người trong lớp nhỉ ?"

-"Tất nhiên ai như mày khó gần thấy m*"

-"Cẩn thận cái mồm lại trước khi tao dọng cái bát mì vào họng mày !"

-"Vâng vâng..."

Lúc nào cũng vậy toàn là người chặn họng cậu không.

Nghĩ kiểu gì mà cậu có thể thân thiết được với Wave chứ trời.

Chắc là tại do số phận đưa đẩy thôi.

Mà đâu có đến nỗi tệ đâu, nếu mà anh bớt được cái tính và cái miệng hỗn của mình lại là tuyệt vời rồi.

Có vẻ hôm nay cậu phê bình hơi nhiều rồi.

Nên ăn ở tích đức một chút vậy chứ không lại bị nghiệp nó quật.

[ Au : quật làm bottom chứ có cái gì đâu ]

Mọi chuyện kết thúc với bát mì được đặt lên bàn...

--- Hậu trường ---

Au : hmm thấy mình viết xà lơ...

Au : anh thích ngọt hay ngược ?

Pang : ngọt đi

Au : oh vậy em viết ngọt nhưng mà là ngọt trong ngược nội tâm=))

Pang : vậy hỏi làm gì ^^ ?

Au : hỏi để cho anh biết em sẽ viết truyện như thế nào thôi-))

--- Góc ngoài lề ---

Well tôi thấy cách tôi viết có phần hơi khó hiểu thì phải.

Nên tôi quyết định sẽ giải thích nhưng mọi người hiểu hay không thì tôi chưa chắc=="

Trong hai chap đầu tiên thì sự việc được bắt đầu khi mà lớp Gifted của khóa Pang đã giành chiến thắng trong trận đối đầu với thầy Hiệu trưởng [ hết phần 2 ].

Lớp đã tổ chức một bữa tiệc để ăn mừng nhưng khi bữa tiệc kết thúc thì Pang đã quay trở lại quá khứ [ khởi đầu của bộ phim - phần 1 ].

Tiếp sau đó là Wave cũng giống Pang nhưng khác một điểm là quay lại muộn hơn vài ngày.

Chắc thế ?

Uhm tôi cũng không biết giải thích sao nữa...

Mà thôi dù gì tôi cũng sẽ viết một cách đơn giản nhất cho mọi người dễ hiểu.

Và trong quá trình viết thì văn phong của tôi có thể sẽ thay đổi nhiều theo thời gian.

Chúc mọi người một buổi tối vui vẻ !
 
[ Đn The Gifted ] Bắt Đầu Lại ?
Chap 3 : Buổi sáng bất ổn


Pang khẽ mở mắt của mình sau một đêm dài đầy mệt mỏi hôm qua.

Lông mi nặng trĩu theo nhịp thở mà cau mày lại làm bộ mặt nhăn nhó bởi ánh sáng xuyên qua khung cửa sổ trong phòng khiến cậu tỉnh giấc.

Đang mơ màng bởi cơn buồn ngủ thì tự nhiên khuôn mặt phóng đại của anh đó xuất hiện ở ngay trước mắt đã làm cậu choàng tỉnh cả giấc với thân thể run lên một đợt vì giật mình.

Không kịp suy nghĩ liền giơ chân đá người nọ ngã xuống giường một cách đau điếng.

-"Ah !"

Tiếng hét vang lên khiến cậu luống cuống mà ngồi dậy và bò lên về phía trước nơi phát ra âm thanh oán trách kia.

Đôi đồng tử có phần hơi co rút lại khi nhận ra người mà mình đá mới tức khắc lại là Wave.

Anh đang nhìn cậu với khuôn mặt thập phần khó chịu và cọc cằn.

Chưa kịp mở lời xin lỗi đã bị anh dùng lực tay mà cốc đầu một cái rõ đau lên chiếc đầu nhỏ xinh đang dùng để nhìn anh của cậu.

-"Ouch..."

Cậu vội vàng ôm đầu của bản thân, xoa xoa lên chỗ bị đánh làm dịu cơn đau lại mà trừng mắt về phía anh một cách hờn dỗi.

Pang biết mình là người sai trước khi đã đá Wave xuống giường nhưng không nhất thiết là đánh lại cậu như vậy trong khi cậu chưa lên tiếng nói lời xin lỗi để giải vây cho sự hiểu lầm này.

Tính lên tiếng để biện minh cho sự trong sạch của bản thân thì liền bị anh ngắt lời trước với giọng điệu hết sức cục súc.

-"Nhìn cái gì mà nhìn !?

Tao đây còn chưa đánh mày một trận là may lắm rồi đấy !"

Vừa dứt lời thì anh liền đứng dậy ngồi lại lên chiếc giường mà nhìn chằm chằm vào cậu.

Ánh nhìn có phần dịu lại hơn so với vừa nãy nhưng không đồng nghĩa là anh đã nguôi giận.

Ai trên đời tự nhiên đang ngủ ngon lành thì lại bị đá xuống giường một cách không thương tiếc mà không tức giận không ?

Nếu có thì chắc chắn không phải là Wave rồi.

Nhưng thấy cậu ấm ức nên cũng tạm thời bỏ qua một phần chứ không phải là hoàn toàn tha thứ cho việc làm thiếu đúng đắn vào sáng sớm kia của cậu.

-"Không tính mở miệng xin lỗi hay gì ?"

-"Thì đang tính xin lỗi thì mày cốc vào đầu tao đó thôi..."

-"Cho chừa cái tội thiếu suy nghĩ trước khi hành động."

-"Thì từ từ để tao xử lý thông tin cái đã.

Ai biểu mày ngủ với tao làm gì còn trách tao ?"

-"Đêm khuya mà mày không có tình người hay gì mà tính đuổi tao về phòng với thời tiết lạnh lẽo mưa như trút nước kia ?"

-"Thì ít nhất mày cũng phải né ra xa xíu chứ ?

Ngủ sát gần tao làm sáng ra tao chưa kịp tỉnh táo đã thấy cái bản mặt khó ưa của mày phóng đại hết mức nên mới làm tao giật mình đá mày xuống đó thôi."

-"Oh vậy sao ?

Tao không thích đấy lỡ đâu trong lúc ngủ tao nằm xa mày gần ngay mép giường tao lăn xuống té cái đùng thì sao ?"

-"Mày còn gân cổ cãi nữa là sao !?"

-"Nhìn lại bản thân mày đi rồi nói tao hah ?"

Và chỉ với sự việc nhỏ xíu như là đá đối phương xuống giường trong lúc ngủ đã khiến đôi bạn trẻ cãi nhau vào lúc sáng sớm như thế này đây.

Khung cảnh vào một buổi sáng nắng ấm sau một trận mưa làm tan đi đám mây u sầu của trời đêm với sự nổ ra của cuộc drama cãi nhau thì chắc hẳn là một ngày tuyệt vời cho những người thích ăn dưa hóng chuyện như mấy người hàng xóm "thân thiện" lúc này đây vậy.

Với bản tính không ai chịu nhường ai thì cuộc cãi vã đã kéo dài được gần 30 phút và không có dấu hiệu ngừng lại mà thậm chí còn căng thẳng hơn rất nhiều là đằng khác.

Nhận thấy tình hình không ổn nên không hiểu có phải ông trời muốn đôi bạn bình tĩnh không cãi nhau nữa không nên đã ra tay nghĩa hiệp khiến chiếc ly bên cạnh giường rơi xuống thu hút sự chú ý của cả hai về phía chiếc ly vỡ đó.

Thầm đoán là việc đó là làm phần nào cơn giận của cả hai nguôi giận xuống.

Nhìn về đối phương mà trầm mặc không biết nên mở lời thế nào cho tình huống khó xử bây giờ.

Thành công trong việc khiến cả hai bình tĩnh cũng là lúc khiến cả hai trở nên im lặng với đối phương.

Nếu không phải có tiếng gõ cửa ở bên ngoài kia thì chắc cũng sẽ khó giải quyết vấn đề này đây.

Pang lết cái thân mình xuống giường tiến về phía cánh cửa mà khẽ mở nó ra để nhìn ra ngoài.

Lấy tay ra hiệu cho Wave là nên trốn đi và tiện thể vscn luôn giùm cậu.

Anh cũng hiểu ý mà gật đầu cho có lệ mà tiến vào phòng tắm hết sức nhẹ nhàng tránh gây tiếng động quá lớn khiến người bên ngoài chú ý.

Ló cái đầu của mình ra ngoài và nhìn vào người vừa gõ cửa thì thấy hóa ra là Ohm và Namtarn đang đứng trước phòng mình.

-"Chào Pang, hôm qua cậu ngủ ngon chứ ?"

- Namtarn mở lời trước khi nhìn thấy Pang

-"Chào Ohm với Namtarn nha.

Đêm qua tớ ngủ ngon lắm."

- Wave mỉm cười nhìn

-"Vậy sao ?

Cậu tính đi chưa ?

Tớ với Namtarn tính rủ cậu đi cùng để lên lớp nè."

- Ohm hào hứng nói mục đích cả hai đến phòng Pang

-"À...

Hai cậu đợi được không ?

Tại tớ còn chuẩn bị một vài thứ chắc hơi lâu sợ hai cậu mất thời gian thôi.

Hay là cậu với Namtarn đi trước đi."

- Pang

-"Gì mà nghe buồn vậy.

Tớ với Namtarn muốn đi cùng cậu để vào lớp mà..."

- Ohm bĩu môi mà ủy khuất trước câu trả lời của Pang

-"Thôi mà cho tớ xin lỗi lần này nha.

Lần sau chắc chắn tớ sẽ đi cùng hai cậu mà."

- Pang dùng ánh mắt cún con của mình nhìn cả hai

-"Uhm vậy cũng được.

Lần sau tớ mong là cậu sẽ giữ đúng lời."

- Namtarn cười xòa mà kéo tay Ohm đi

-"Namtarn đừng lôi tớ, tớ tự đi được.

Còn Pang nhớ lần sau đi cùng với hai tự tớ nha."

- Ohm đang cố vùng vẫy thoát khỏi Namtarn tiện không quên nhìn về phía Pang mà nói nốt thêm câu cuối.

-"Biết rồi mà.

Tạm biệt hai cậu nha."

- Pang cười mỉm nhìn bóng dáng hai người bạn

Sau khi tạm biệt hai đứa bạn của mình, Pang lặng lẽ đóng cửa lại xoay đầu vào căn phòng thì đụng phải ánh mắt thăm dò của Wave trước cửa phòng tắm.

Nhìn mặt của anh có vẻ nhăn nhó như lúc nãy thậm chí còn hơn hay sao ấy nhưng cậu không biết rõ nữa.

Thấy cậu đang nhìn mình với cặp mặt khó hiểu thì anh chỉ hừ một cái rồi vào bếp mà tự nhiên lục thứ gì đó để ăn lót dạ cho qua bữa sáng.

-"Này đừng có mà tùy tiện ở phòng tao vậy chứ ?"

-"Im lặng và đi vệ sinh cá nhân cho bản thân mày đi."

Wave đưa ánh mắt sắc lẹm mà lườm Pang một cái và tiếp tục việc mà bản thân đang dở dang.

Cậu thì cũng không muốn chấp nhặt làm gì nên ngoan ngoãn mà vâng lời tiến vào phòng tắm để xử lí.

Nếu còn ở đấy cãi nhau tay đôi với anh nữa chắc sẽ muộn học mất.

Còn về phần anh thì đang hết sức ba chấm với cái tủ lạnh ở phòng cậu.

Nó phải gọi là...

Trống rỗng ?

Bộ cái tên này không biết chú ý tới bản thân hay sao mà để cái tủ lạnh hoàn toàn không có cái món nào lót dạ hay uống được hả ?

Khẽ giật giật mí mắt của bản thân mà buông ra trong lời những lời không mấy thiện cảm dành cho vị chủ nhân của căn phòng này.

Căn bản là không nỡ đối phương tổn thương nên cũng chỉ biết ậm ừ trong lòng mắng nhiếc.

Thấy cũng sắp trôi qua được mấy phút thời gian quý báu nên anh cũng quyết định bữa nay nhịn một buổi sáng để tới lớp học vậy.

-"Tao đi trước đây..."

Nói lời chào tạm biệt trước khi ra khỏi phòng, tiện đường mà qua phòng mình thay đồ để tới lớp học.

Đung đưa đôi bàn chân mà chầm chậm đi từng bước chậm rãi không vội vàng như thể đang chờ đợi điều gì đó.

Thoáng cái đã tới nơi nhưng chần chừ không bước vào mà lướt qua lướt lại nhận ra bản thân đang quên điều gì đó.

Ngộ ra thì cũng nhớ tới chiếc máy tính của mình vẫn còn ở trong phòng nên tức tốc đi lấy tiện thể cho vừa thời gian giống trong quá khứ.

Vô tình lướt qua thân ảnh quen thuộc mà gần gũi như đã khắc sâu trong tâm trí.

Đối phương cũng để ý mà bất giác đưa ánh mắt dán lên người Wave và nhanh chóng thu lại rồi tiến về phía lớp học một cách vội vã trái ngược với người nọ.

"Vẫn còn thời gian nhưng sao mình lại có chút lo lắng vậy nhỉ ?"

Pang lẩm bẩm vài câu trong cổ họng nghẹn cứng lại vì thanh âm rên rỉ tựa như dòng suối tí tách chảy từng dòng nhỏ bên khẽ suối.

Trong lòng nhộn nhạo hết cả phần lo lắng của bản thân.

Lắc lắc nhẹ cái đầu tưởng chừng đang suy nghĩ điều gì đó hết sức quan trọng rồi lại thôi mà bước tiếp về phía trước.

Cho dù có thế nào một khi cậu đã quyết định thì không ai có thể cản lại được.

Khẳng định bản thân một lần nữa và đứng trước lớp học mở cửa rồi tiến vào bên chỗ ghế mình ngồi cũng là vừa lúc tiếng chuông vang lên một đoạn dài trong không gian im ắng đến lạ thường.

Thầy chủ nhiệm của lớp Gifted - Pom cũng đã tới đứng ngay ngắn trên bục mà cất cao giọng nói của mình trước cả lớp.

Vẫn là câu hỏi quen thuộc đó nhưng đôi phần cũng đã lạ lẫm với thành viên trong lớp rồi.

Lấy hết dũng khí đưa ra để trả lời câu hỏi như lần đó và tiếp tục lặp lại thêm lần nữa.

-"Thưa thầy em nghĩ..."

-"Đó là vì những người như bọn em không phải người bình thường."

Chưa kịp nói sau đã bị ngắt lời một cách ngang ngược khiến cậu bực dọc mà quay về phía phát ra lời nói chen ngang đó.

Không lạ lẫm gì khi là người đó nhưng vẫn không thôi tức giận.

Được đà thấy cậu như vậy thì Wave cũng chỉ liếc qua cười khinh khỉnh như đã thắng một vố với Pang.

Không ngần ngại gì mà tiến tới gần chỗ giáo viên tiếp tục cuộc đối thoại của mình.

-"Như em nói thì...

Tất cả mọi người trong lớp học này có năng lực đặc biệt khác nhau.

Trong đó năng lực của em là : Điều khiển công nghệ."

-"Em nói chính xác chứ ?"

Biết rằng bản thân đã trả lời đúng nhưng điệu bộ thì giả vờ còn bất ngờ trước phát hiện đó của chính mình.

Lén thăm dò bằng cách âm thầm đưa ánh mắt lên phía thầy Pam.

Cũng không lạ gì trước câu trả lời tiếp tục của y, quái nào lại hơi cong môi một nụ cười của kẻ chiến thắng trước thử thách này.

Nhận được đáp án vừa lòng thì lại ngừng đi, tỏ vẻ giống như trước không có chuyện gì xảy ra cả.

-"Chính xác.

Thầy dù biết em là thiên tài nhưng không nghĩ em lại có thể nổi trội như vậy."

-"Em biết rõ bản thân thế nào mà thầy."

Nắm chắc phần thắng trong tay nên cũng vì đó mà thể hiện khả năng nhằm chứng tỏ lời nói của mình là đúng.

Những cặp mắt bất ngờ liền dán chặt lên người anh trừ một người nhưng chỉ mình Wave biết.

Bầu không khí bắt đầu nhốn nháo hết cả lên như không tin vào sự thật trước mắt.

Nhưng cũng chỉ được năm phút liền bị dẹp bởi y.

-"Thầy biết các em sẽ bất ngờ nhưng chuyện đã xảy ra ở thực tại thì không thể xóa nó đi được.

Từ từ rồi các em sẽ chấp nhận nó và biết được khả năng của bản thân mình thôi."

Y mỉm cười trước đám học sinh, trong tâm đã vui vẻ phần nào như người mẹ hiền nhìn đám nhóc nhà mình đang bắt đầu trưởng thành qua từng ngày.

[ Au : khụ, có nên gọi thầy Pom là mama của lớp Gifted không ?

Cứ như thế sự việc của ngày hôm đó đã đánh dấu trang đầu tiên của lớp học Gifted về sau trong tương lai phía trước...

--- Hậu trường ---

Au : cứ cảm giác là văn phong của mình đang dần được thấm nhuần bởi kiểu văn phong đó...

Độc giả : kiểu nào ?

Au : mấy bữa này đang thử mấy loại phim kiếm hiệp, võ công... ngày xưa bên Trung Quốc nên vậy.

Cũng thử đọc qua vài bộ nên chắc văn phong cũng bị ảnh hưởng.

Độc giả : thì ra là vậy...

Au : không sao như vậy cũng tốt.

Giúp mình biết thêm nhiều vốn từ ngữ và càng ngày văn phong càng phong phú, hay ho hơn thôi.

--- Góc ngoài lề ---

Tiến độ ra chap có phần hơi chậm trễ mong mọi người bỏ qua.

Mấy hôm nay xem phim mà lụy quá chời, đang chuẩn bị mấy bịch giấc để khóc lóc đây.

Mặc dù biết là phim ngược nhưng vẫn cố xem, kết quả thì vừa lụy vừa đau lòng.

Nên vì thế phải kiếm mấy bộ liên quan tới phim để đọc cho bớt sầu.

Huhu phim hay mà giờ mình mới để ý, cảm giác thật là tối cổ.

Không sao vẫn sẽ cố viết truyện cho mọi người.

Tạm biệt mọi người...
 
[ Đn The Gifted ] Bắt Đầu Lại ?
Vài điều cần biết + Ngoại truyện


1.

Thiết lập Au

Au này sẽ khác với nguyên tác gốc của phim.

Tức là Wave và Pang đã trọng sinh về quá khứ nhưng là ở một thế giới khác.

Đại khái là như thế, có thể là nó sẽ rắc rối hơn nhiều nhưng cứ từ từ trong quá trình viết truyện thì tôi sẽ phân tích nó từng chút một cho dễ hiểu.

Với thế giới này thì tất nhiên là những sự kiện lớn nhỏ, năng lực và các nhân vật vẫn giữ nguyên nhưng mục đích, diễn biến sẽ có phần khác.

Ở trong đây thì Hiệu trưởng của trường sẽ không phải là người xấu - phản diện giống trong phim.

Ông có thể có phần ác nhưng là do cái cách nhìn về mọi thứ và bản chất bị méo mó nên mới thành người ác.

Và về sau lúc ông ấy nhận ra thì bắt đầu trở nên lương thiện trở lại chứ không giống hoàn toàn trong phim đâu.

Các nhân vật vẫn giữ nguyên nhưng sẽ bị Occ đôi phần.

Ngoại trừ Pang và Wave - hai nhân vật tôi sẽ cố giữ giống trong nguyên tác trong phim nhất thì những người còn lại sẽ bị Occ nhiều hơn.

Thật ra thì không hẳn nhưng tôi sẽ biến tấu một chút để phù hợp với cách xây dựng Au này của tôi.

Và tất nhiên là tôi cũng có thể cho họ là phản diện cũng được vì điều đó không tránh khỏi vì tôi muốn viết một cách mới mẻ và hoàn toàn khác, tôi hi vọng là mọi người sẽ ủng hộ hoặc góp ý để tôi chỉnh sửa sao cho phù hợp.

Nhưng không đồng nghĩa là họ sẽ phản diện hoàn toàn mà do sự cố nên mới làm vậy về sau rồi sẽ quay về quỹ đạo như bình thường.

Tôi không giỏi trong khoảng suy nghĩ logic giống như trong phim, kiểu theo lập kế hoạch, tính kế, bày mưu... nên là nếu có gì sai sót thì mọi người góp ý nha chứ tôi biết là tôi dở lắm.

Chắc tôi sẽ tập trung vào tâm lý nhân vật và chuyện tình cảm là chính.

Một bộ truyện chữa lành tâm hồn sau khi xem phim.

Tất nhiên là để tạo hint cho cặp ship của mình rồi.

2.

Các nhân vật

Như đã nói ở trên thì tôi không hoàn toàn đảm bảo là các nhân vật sẽ không bị Occ.

Tùy khía cạnh, suy nghĩ thì tôi sẽ miêu tả từng nhân vật một theo cách hiểu của tôi.

Tập trung xoay quanh chủ yếu về hai nhân vật chính : Pang và Wave.

Những nhân vật trong lớp Gifted sẽ cực kỳ sủng, sủng và sủng Pang !

Rất dính người và nghe lời cậu [ tầm 90% tùy vào hoàn cảnh ].

Vì tôi theo chủ nghĩa sủng Bot nên chắc chắc là Pang sẽ được sủng rồi.

Theo tính toán thì bộ truyện sẽ có 60% là ngọt và 40% còn lại là ngược - ngược tâm là chính còn thể xác là phụ.

Mặc dù rất yêu Bot nhưng mà người bị ngược nhiều nhất chính là ẻm.

Cảm giác tội lỗi nhưng tôi không thể nào bỏ qua được.

Tại vì đan xen với cảnh ngược đến đau lòng thì một chút ngọt ngào tìm đến sẽ xoa dịu nó và khiến cảm tình bắt đầu chớm nở sâu đậm hơn.

Tôi thích motip tình cảm như vậy.

Chứ ngọt quá sẽ sâu răng đó mấy cậu🙂)

Đang suy nghĩ tới cảnh mọi người trong lớp sủng Pang thì tôi lại không kìm lòng được trái tim nhỏ bé này đây.

Và tôi cũng muốn họ cũng sẽ cảm nhận được sự ấm áp đấy.

Trong phim thì mặc dù kết cục sẽ tốt nhưng mà thấy tình bạn của họ cứ cặp kè trên bờ vực rạn nứt thì tôi lại không chịu được nên tôi sẽ cố gắng vun đắp tình bạn đó nhiều hơn.

Khiến mỗi cá nhân trong lớp đều cảm nhận được sự tin tưởng, tôn trọng và tình cảm từ những người bạn còn lại.

Chắc là một bộ tình cảm giữa tình bạn và tình yêu ?

3.

Một số yếu tố khác

Tôi đang phân vân giữa việc viết xôi thịt hay là ăn chay cho nó thanh tịnh đây.

Chắc là có xôi thịt nhưng ở mức động chạm như hôn, ôm và đụng chạm vuốt ve nhẹ nhàng thôi chứ chuyện chính đại thì sẽ để về sau ^^ Chứ nhìn Pang phải chống trọi giữa một dàn 12 người còn lại thì chắc anh ấy sẽ ngất mất vì yếu thế quá.

Nhẹ nhàng tình cảm thôi cho nó vui:>

--- Ngoại truyện ---

Au : Và sau đây sẽ là chuyên mục trả lời câu hỏi từ phía chương trình do Au đảm nhiệm.

Au : Ờm...

Chắc là nó sẽ hơi xà lơ và tất nhiên là không liên quan tới tình tiết chính trong bộ truyện rồi.

Nên đừng lo.

Au : rồi chúng ta sẽ di chuyển đến từng nhân vật để hỏi nào.

Sẽ có hai câu nên mong mọi người hãy tích cực hợp tác ạ.

Au : với câu đầu tiên là dành cho anh Pang.

Pang : anh sao ? [ chỉ vào mình ]

Au : yess [ gật đầu ]

Au : để xem nào.

Theo anh thì anh thấy ai là người đáng tin tưởng nhất trong lớp ?

Pang : uhm...

Anh nghĩ là Namtarn vì sau khi tiếp xúc với cậu ấy thì mỗi lần ở bên cạnh đều cho anh cảm giác thoải mái, tôn trọng và đáng tin.

Au : em tưởng anh Wave ?

Pang : nếu cậu ta không bớt cái tính cọc cằn, thô lỗ thì anh sẽ chọn cậu ta...

Au : oh !

Nghe có vẻ đau đấy🙂)

Au : được rồi, cảm ơn anh vì đã trả lời.

Ta đến với câu hỏi tiếp theo nào...

Au : câu này dành cho những người còn lại nên phiền anh Pang vào trong cánh gà chờ đợi cho em nha ?

"Tiện thể cho câu trả lời của những người kia sẽ không làm anh xấu hổ đến muốn chui xuống lỗ.

Cộng bảo mật cho lần này" [ nói nhỏ vế sau ]

Pang : à uhm được thôi.

Au : có vẻ anh ấy đi rồi [ ngó nghiêng xung quanh cho chắc chắn ]

Au : vậy chúng ta đến với câu hỏi tiếp theo nào...

Mấy anh chị thích bộ phận nào nhất của Pang có thể trả lời trên hai cái.

Wave : câu hỏi quái quỷ gì đây hả con ranh kia !?

Au : anh nên ngoan ngoãn trả lời đàng hoàng không thì người bị ngược cho đá ra chuồng gà sẽ là anh đấy !!!

Wave : ...

Au : rồi anh Wave phiền anh trả lời câu hỏi này ạ ^^

Wave : tất cả...

Au : gì mà tham lam dữ vậy anh, nhường bớt cho em với

Wave : chả phải nhóc bảo được trả lời trên hai cái sao ?

Au : ờm... [ cứng họng ]

Au : chúng ta đến với người tiếp theo đi "lịt pẹ quê quá"

Au : còn anh thì sao Ohm ?

Ohm : Vai và eo vì chúng nhỏ nhắn vừa vặn và khá mềm.

Lúc tựa cằm hoặc ôm đều rất sướng.

Au : một câu trả lời cũng thú vị...

Namtarn : còn chị chắc là khuôn mặt của cậu ấy mỗi khi cười.

Nó thật sự rất đẹp và ấm áp.

Chị thích nụ cười đó của Pang.

Au : nụ cười có tính là bộ phận không nhỉ ?

Namtarn : nếu được tính thêm thì là lúc cậu ấy hờn dỗi vì Pang lúc đó phồng má phụng phịu nhìn cưng lắm.

Ohm : Namtarn nói đúng đó, mỗi lần Pang phồng má là anh không kìm được nhéo vài cái.

Cảm giác mềm mềm khá là thích tay.

Au : haizzz kiếp số làm Au chỉ biết viết truyện và tưởng tượng trong mơ hồ đúng là đau lòng mà...

Punn : anh thích mái tóc của cậu ta vì lúc xoa đầu nó mềm mịn lắm và cả lúc Pang dùng nó để dụi dụi vào lòng anh có phần hơi nhột nhưng dễ thương.

Au : uhm hứm.

Điều đó chắc hẳn sẽ tuyệt vời rồi.

Claire : chị thích cái cảm xúc xấu hổ của Pang.

Còn bộ phận thì chắc là môi ?

Nhìn nó chúm chím, đỏ chót rất là hôn một cái cho bỏ ghét.

Au : tức là lúc chị hôn anh ấy và sau đó anh Pang xấu hổ đúng không ?

Claire : uhm đúng rồi.

Mon : còn chị thích bàn tay cậu ấy.

Mỗi lần chị cảm thấy tiêu cực không thoải mái thì Pang sẽ dùng nó để trấn an chị bằng cách đặt lên vài hoặc là an ủi để vỗ về.

Cậu ta khá là tinh tế đó.

Korn : đôi mắt.

Mỗi lần cậu ấy nhìn anh bằng đôi mắt to tròn tràn đầy nhiệt huyết và tin tưởng khiến anh cảm thấy không tài nào từ chối được và nó thật sự khiến anh cảm thấy mình quan trọng đối với Pang...

Jack + Joe : cổ và đùi.

Tại bọn anh thấy chúng rất xinh đẹp và trắng nõn.

Nếu mà đánh dấu lên đó chắc hẳn sẽ rất nổi và đẹp.

Au : "Toàn những người cơ hội hay ăn đậu hũ, đặc biệt là anh Wave mỗi chị Namtarn là tạm ổn nhất nhưng mà chắc không đâu ?" [ nghĩ thầm ]

Au : em rất cảm ơn với những câu trả lời vừa rồi của mấy anh chị.

Em hi vọng là nó ổn với mọi người.

Au : "Em mong là anh Oang sẽ ổn với đám sói ranh mãnh này.

Chúc anh may mắn."

Au : và chương trình sẽ tạm hoãn lại.

Hẹn gặp lại mọi người vào lần sau.

Chúc mọi người buổi tối vui vẻ và ấm áp
 
Back
Top Bottom