Khác [ĐN Tấm Cám][BHTT] Tấm Cám Dị Bản

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
165803572-256-k73040.jpg

[Đn Tấm Cám][Bhtt] Tấm Cám Dị Bản
Tác giả: Ciara1803
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác Giả : Tuyết Hồ Dã Miêu

Thể Loại: Bách Hợp, Ngụy Incest, 1v1, Trọng Sinh,Xuyên Thư, Đồng Nhân, Chủ Thụ .

CP Chính : Cám x Tấm
(Trần Kiều Oanh) x ( Trần Thanh Nguyệt )

CP Phụ : Nguyễn Tú My ( Dì Ghẻ ) x Vũ Minh An ( Thái Hậu )

Diễn viên khác : Thái Tử ( Phan Đình Xuyên ), Tứ Hoàng Tử ( Phan Đình Hoa ), Thất Hoàng Tư, Tể Tướng và một số nhân vật khác.

Đôi Lời : Văn Án Bên Trong ( Lười Kể Nên Thông Cảm ) , Nếu Ai Không Thích Thì "Mời" Đi Khỏi .



đồngnhân​
 
Related threads
  • (Tạm Drop)|Cảm hứng Lịch Sử Việt Nam|Nữ chiến sĩ năm ấy
  • [TẤM CÁM - NGOẠI TRUYỆN]
  • [Edit] Game Hoa Diệc Sơn Tâm Chi Nguyệt - Cốt...
  • Sưu Tầm Sử Việt
  • Bạch Linh Tâm
  • [ĐN] The Phantom Of The Opera
  • [Đn Tấm Cám][Bhtt] Tấm Cám Dị Bản
    Văn Án








    -----------

    Vô tình xuyên qua là may mắn hay xui xẻo?

    Là Duyên Phận hay Nghiệt Duyên ?

    -----------

    Bằng cách nào đó, Trần Kiều Oanh đã xuyên vào tác phẩm Tấm Cám vừa học, vì cảm khái cuộc đời sau này của nhân vật phụ trong truyện bi thảm không nỡ nhìn thẳng, nên cô quyết định sử dụng chính thân phận của nữ phụ mà cô bị xuyên vào để yên lặng tránh xa nữ chính và trở thành nữ phụ biết điều nhất trong truyền thuyết!

    Nhưng mà .....

    Trần Thanh Nguyệt dịu dàng cười : " Oanh vì sao lại hay tránh né chị?

    Chị làm gì có lỗi với em sao?

    "

    Trần Kiều Oanh run lầm bập: "....Chị,Chị cứ đùa...em làm gì lại tránh né chị chứ....?"

    Trần Thanh Nguyệt : " Ơ..vậy...."

    Im lặng khoá cửa

    Trần Kiều Oanh :"...Chị làm gì đó ?"

    Trần Thanh Nguyệt: "Em đoán xem~"

    --------------

    Chú ý : Không được mang truyện đi bất kì nơi đâu khi không được cho phép.
     
    [Đn Tấm Cám][Bhtt] Tấm Cám Dị Bản
    Chương 1 : Xuyên vào cổ tích








    REENG....REENG...REENGGG...

    Giờ học kết thúc, Trần Kiều Oanh nằm dài trườn trượt ra bàn, bỗng dưng sau đó cô nổi cơn điên hét toáng lên.

    " Trời đất thần thánh tổ tiên ông bà ơi!

    Hà cớ gì mà một người vừa vô dụng vừa hay khóc nhè hơn cả bánh bèo như nhân vật Tấm lại có thể nằm trong sách giáo khoa mấy chục năm nay vậy?

    Làm biết bao học sinh điên đầu, điên óc vì bả, vậy mà nhân dân hồi xưa lại đi ca tụng khen ngợi bả!

    Mắt mấy người có mù không vậy?

    Cuối truyện bả ác độc như vậy mà đi tôn sùng hả!

    Hiền lành đâu chả thấy, chỉ thấy hại nước hại dân là giỏi!"

    Trần Kiều Oanh điên tiết xả một tràng mà không hề để ý giáo viên dạy Ngữ Văn còn chưa rời khỏi cửa, thế là cô bị cả lớp quay xuống nhìn bằng ánh mắt đầy sự đồng tình cùng với thầy giáo đứng trên bục giảng đang trợn mắt chỉ tay mà không nói được gì.

    Tất nhiên là những lời nói lúc nãy của cô đã lọt hết vào tai của mọi người ở đây, không sót một từ.

    Kết quả....

    " Em Trần Kiều Oanh, mời em vui lòng lên phòng giáo viên với tôi một chút!

    " Thầy giáo cố gắng nỉm cười đầy thân thiện, mặt ông như một con khỉ vừa khóc vừa cười, miệng gằn từng chữ một nói.

    Lưng Trần Kiều Oanh xuất hiện vô số mồ hôi, cô mếu máo nghĩ :" Xong rồi!"

    ------------

    Trần Kiều Oanh từ phòng giáo viên bước ra, đôi tay run rẩy cầm một xấp giấy về lớp.

    Đúng là cái miệng hại cái thân mà!

    Lỡ mồm một phút cả đời hối hận!

    Thật khẩu nghiệp...số mình cũng quá xui xẻo rồi....phải nghe một bài giảng dài hơn 2 tiếng đồng hồ thì thôi, vậy mà còn phải chép 100 lần truyện Tấm Cám không sót một chữ !!!

    Chép đến nỗi mắt hoa lên, tay muốn liệt, lưng muốn gãy, mông sắp mòn mới được tha.

    Lủi thủi đi vào nhà vệ sinh, Trần Kiều Oanh tức giận xé xấp giấy chép phạt thành từng mảnh, lại xé thêm vài phát nữa , rồi mới vò nát quăng vào sọt.

    Thật đáng ghét mà !!!!

    Cô xả vòi nước thật mạnh, rồi ngắm nhìn khuôn mặt mình trong gương, tự luyến sờ sờ mấy cái.

    " Tuy nhan sắc của mình không được coi là giai nhân tuyệt thế, nhưng chắc chắn vẫn được coi là xinh đẹp nhất trường!

    Thông minh thì khỏi phải nói, bổn tiểu thư đây tinh ranh khôn lỏi nhất vẫn là lừa người khác, chắc chắn hơn xa tên Tấm kia, hừ...Chị đây mà là Cám thì chắc chắn phải làm cho Tấm và những tên nhân vật phụ quỳ rạp dưới chân cầu xin tha mạng~"

    Nói không biết ngượng, Trần Kiều Oanh được đà làm tới, tự luyến không điểm dừng.

    Thoả mãn, Cô kiêu ngạo hất cằm chuẩn bị bước ra khỏi cửa, bỗng xoay người thì chân đạp phải vỏ chai nước , không cẩn thận bổ ngửa về phía sau.

    Thân thể mất thăng bằng, hai bên tay cũng không có gì để nắm lại mà trụ, đầu đập xuống tường một cái rõ to, Trần Kiều Oanh chính thức bất tỉnh nhân sự....

    ---------------

    " Cám, mau dậy đi em, sáng rồi đấy!

    "

    Tiếng chim hót ríu rít ngoài sân kèm theo giọng nói dịu dàng bên tai, Trần Kiều Oanh khó chịu lầu bầu vài tiếng rồi bắt đắc dĩ ngồi dậy.

    " Ưm..."

    Trần Kiều Oanh xoa xoa tóc dài lên, không tự giác nâng lên tay, duỗi thân một phen, nhìn đến cô mặt mày mang theo vài phần lười biếng, kia quyến rũ bộ dáng vũ mị vô cùng, Tấm có chút ngây ngẩn nhìn, cho dù đã rất nhiều năm đi kêu người này dậy, nhưng đây là lần đầu tiên nàng nhìn đến Cám yêu diễm như thế, nếu không phải cửa nẻo khoá kĩ, nàng còn tưởng Cám thật bị bắt cóc rồi.

    Ủa Ủa?

    Nhà hàng xóm nuôi chim hồi nào thế kia ?

    Mà khoan..Mình nhớ mình đang ở trong trường mà?

    Đáng lẽ phải nghe tiếng chuông reo chứ ?

    Với lại giọng nói êm tai hồi nãy từ đâu phát ra vậy?

    Cảm nhận được sự khác thường, Trần Kiều Oanh đang ngái ngủ cũng từ từ mở to mắt nhìn xung quanh.

    ....

    Trời đất ơi !

    Mình đang ở đâu vậy nè ?!!!

    Xung quanh toàn là đồ gỗ, còn cả cách bài trí theo phong cách cổ trang này nữa...

    Vô thức nhìn xuống, Trần Kiều Oanh càng thêm kinh hãi.

    Trang phục cô đang mặc là đồ ngủ thời cổ trang cô thường thấy trên TV , cả giường cô đang ngồi cũng là giường gỗ từ thời xa lắc xa lơ nào rồi!

    Cô bật người dậy, nhanh chóng tìm một cái gương rồi soi vào đó, trong gương là một khuôn mặt có làn da trắng nõn, ngũ quan xuất sắc, hốc mắt rất sâu, thon dài mắt phượng lúc nheo lại rất là say lòng người, tựa như buồn ngủ mèo con, làm cho người khác không nhịn được muốn ôm cô vào lòng, mũi nhỏ mà tinh xảo, môi mỏng tựa như hoa đào xinh đẹp, Trần Kiều Oanh yên tâm vuốt ngực thở phào.

    May mắn, khuôn mặt vẫn là của mình mà không phải khuôn mặt xấu xí nào đó, nhưng mà....Trần Kiều Oanh nhíu mi, mình đang ở đâu?

    Do quá sốc mà cô không hề để ý đến trong căn phòng còn có một người đang quan sát cô.
     
    [Đn Tấm Cám][Bhtt] Tấm Cám Dị Bản
    Chương 2 : Cô gái xinh đẹp này là Tấm sao?








    " Tỉnh rồi thì đi gặp Dì đi, có lẽ như Dì ấy có chuyện muốn nói với em."

    Trầm ngâm lúc lâu, Tấm liền trở lại thành bộ dáng dịu dàng đoan trang lúc trước, nàng cũng không đợi Trần Kiều Oanh phản ứng liền xoay người rời đi.

    "...."

    Trời ạ !

    Ai nói cho cô biết cô gái hồi nãy đã nhìn thấy hết toàn bộ đi ?

    Thật nhục nhã mà....đường đường là tiểu thư của tập đoàn đứng thứ hai Châu Á mà lại bày ra tư thế mất thể diện như thế....thật là muốn chết thêm lần nữa mà....

    Xấu hổ qua đi, Trần Kiều Oanh nhanh chóng lấy lại tinh thần tập trung suy luận, với bối cảnh thường thấy trên phim truyền hình , kèm theo kiểu tóc và cách ăn mặc khác người thế này....dựa trên "kiến thức" từ vô số tiểu thuyết ngôn tình, đam mỹ từng xem, Trần Kiều Oanh kết luận...cô đây là xuyên không vào một thế giới không biết tên nào đó....

    Xuyên rồi thì nên làm gì ?

    Chả lẽ liền bắt chước các tiền bối đã trải qua là giả vờ mất trí nhớ ?

    Hay là tự tử quay về hiện đại ?

    Không được!

    Lỡ tự tử rồi vẫn không quay về được thì sao ?

    Có nên đập đầu bất tỉnh rồi xuyên về ?

    Cũng không được....lỡ không xuyên được mà còn mắc bệnh thần kinh thì chết dở....Vậy, rốt cuộc mình nên làm gì đây??!

    Trong lúc Trần Kiều Oanh còn đang một mình độc thoại nội tâm, phía cửa phòng lại vang lên tiếng gõ.

    Thanh âm trong trẻo dịu dàng quen thuộc kia lại vọng vào :'' Cám, mau một chút , chúng ta sắp trễ giờ rồi, không nhanh là Dì lại mắng đó ."

    " Á.... chờ, chờ em chút..."

    Trần Kiều Oanh giật bắn mình lên, sau đó luống cuống đáp lại.

    Khoan đã...

    Hình như có gì đó sai sai...?

    C-Cámm?

    Cô gái vừa nãy gọi "Mình" là Cám?

    Là " Cám " khác hay là "Cám" nữ phụ tội nghiệp nhất trong truyện cổ tích Tấm Cám??

    Thân hình Trần Kiều Oanh phiêu diêu trước gió, xuyên không đã là một việc khiến cô sống dở chết mòn rồi, bây giờ còn thêm việc " có thể " đã xuyên vào thân phận nhân vật phụ Cám....rốt cuộc là muốn cô sống sao đây ?

    Chả lẽ gần đây ông trời bị vợ đánh đập hành hạ nên 'giận cá chém thớt' cô ?.

    " Cạch " một tiếng, cửa phòng bị ai đó bên ngoài mở ra, tuy vừa nãy cô còn trong giai đoạn hoảng loạn nên không nhìn kĩ người kia, nhưng lúc này đây trước mặt cô là một cô gái có dáng người cao gầy, nhìn qua đi đại khái hơn 1m75 , có hình thể tiêu chuẩn như người mẫu, nàng có một đầu tóc đen dài tinh tế và sống mũi cao thẳng, do đem bên trái có chút lộn xộn tóc vén lên vành tai mà lộ ra màu trắng ngọc tinh xảo khuyên tai, trên khuôn mặt xinh đẹp lúc nào cũng lộ ra nụ cười hiền hòa làm trên mặt nàng tăng thêm phần nữ tính tinh tế cùng dịu dàng ấm áp.

    Cô gái nhìn qua khoảng 18-19 tuổi, nhưng Trần Kiều Oanh có thể mơ hồ cảm giác được, người trước mặt người này không đơn giản!

    Bởi vì trên đôi mắt bình tĩnh cùng lão luyện kia tuyệt đối không phải ở độ tuổi này nên có.

    Nàng có làn da rất trắng nõn kèm theo một đôi sâu lắng màu đen con mắt, phảng phất có năng lực thấy rõ nhân tâm, chỉ cần bị nàng nhìn liền có cảm giác bị nhìn thấu...

    Trần Kiều Oanh cứ như vậy ngây ngốc mà nhìn người trước mắt, thời gian cứ như vậy trôi qua.

    Tấm tuy rằng cảm thấy em gái ngu xuẩn của mình hiện tại có chút khác xa với kiếp trước, làm cho nàng có chút hứng thú với cô, nhưng cũng không phải vì vậy mà nàng bỏ đi kế hoạch của mình, suy nghĩ một chút, Tấm liền giả vờ lo lắng : " Trời ạ!

    Sao giờ này em còn chưa thay quần áo ?

    Mau, để chị giúp em thay, nhanh lên không thôi Dì lại mắng chúng ta."

    Vừa nói Tấm vừa vội vàng cầm lấy áo váy treo trên giá đỡ mặc vào cho cô.

    "...khoan..khoan đã...."

    Thân người của Trần Kiều Oanh bị xoay đến chóng mặt, chưa đến 5 phút đã mặc xong bộ đồ rườm rà của thời cổ đại.

    Sau đó....cả người liền bị kéo đi mà không kịp phản kháng....
     
    Back
    Top Dưới