Okiniri cả tiết ủ rũ nghĩ tới những việc mình phải đối mặt.
Ôi trời ạ, ai đó cứu rỗi tui đi.
Hai tiết cuối, Okiniri xin phép đi sinh hoạt câu lạc bộ, phải nghĩ cách và cần bình tâm lại đã.
"Okiniri."
"Echizen-san?
Sao cậu lại ở đây?"
Okiniri bất ngờ nhìn đồng học vừa bước tới, đang trong giờ học đáng lẽ phải ở trong lớp chứ nhỉ?
"Chuyện--Chuyện cậu với bộ trưởng, là sao?"
Echizen cúi thấp đầu hỏi, hai vành tai đỏ ứng lấp ló sau mái tóc xanh rêu.
"Hự"
Đừng nhắc tới vết thương của tui chứ, cậu làm tui đau tim đó.
"Chỉ là đi mua đồ cho buổi thăm trẻ em mồ côi.
Chẳng có gì cả."
Okiniri thở dài, trả lời.
"Vậy à."
Echizen cũng ngẩng mặt lên.
"Lần sau có thể vẽ cho tôi một bức tranh không?"
"Tất nhiên!
Lần sau gặp."
Nhắc tới hội họa là Okiniri cười híp mắt, vui vẻ vẫy tay.
Echizen phức tạp nhìn theo thiếu nữ rời đi, cảm giác khó chịu đã biến mất rồi.
Okiniri nhăn mày nhìn bức tranh của mình, tâm loạn thành ra ngòi bút cũng loạn theo.
Rõ ràng đã chú tâm vẽ, vậy mà pha màu cũng bị loãng.
Khẽ thở một hơi, Okiniri chán nản dựa vào ghế.
Làm sao đây?
Nhàm chán thật.
Thôi thì mở điện thoại xem thử có gì không vậy?
Okiniri vừa truy cập web, đôi mắt xanh lam kinh ngạc dãn to hết cỡ.
Này, này là chuyện gì?
Có người đạo truyện của đại thần?
Có người muốn đạo truyện của bạn thiếu nữ?
Cái quái gì đây?
Muốn đạo là đạo, làm gì là làm nấy sao?
Đôi con ngươi xanh lam trầm xuống, sắc màu bầu trời giờ phút này trở nên âm u lạnh lẽo.
Bàn tay thon dài siết chặt lại, khóe môi hơi cong lên nụ cười.
Tốt, rất tốt.
Bằng tuổi Okiniri mà loại sự việc này có thể làm ra sao?
Ừ thì tôi công nhận cậu thích ý tưởng đó, thích vô cùng, thích đến mức muốn biến nó thành của mình sao?
Muốn mọi người công nhận đó là của mình, duy chỉ riêng mình sao?
Ha hả, cái đó gọi là điên đấy, biết không?
Tôi tự hỏi nếu thứ cảm xúc vặn vẹo không có lý trí thì sau này có khi cậu cướp luôn người yêu kẻ khác quá.
Ừ thì chỉ xin 80% ý tưởng, ủa, sao không nói trắng là cậu hốt hết luôn đi?
Chưa kể từng lời văn, câu chữ cậu nuốt hết rồi nói là "của mình", tất cười ghê hén.
Rồi sau này cậu đi chơi chung với bồ người khác rồi nói đó là bồ mình hả?
Mặt áo màu trắng, quần đen giống nhau nói là mặc đồ đôi với nhau hả?
Ôi trời, cho xin đi.
Cậu học đạo đức và giáo dục công dân chưa vậy?
Đạo làm người từ lúc sinh ra cậu có chưa vậy?
Hay lúc sinh ra cậu quên não ở bệnh viện rồi?
Đạo thì nói đạo cho rồi bạn ei, gì mà chỉ xin phép 80%?
Rồi cái gì mà xin phép dùng ý tưởng này để viết tiếp?
Vui hen?
Cậu thật thú dị đó.
Cậu cho rằng việc viết 90 chương dễ lắm sao?
Đã vậy cậu còn dùng teencode nữa chứ?
Thứ lỗi, mỗi khi đã gọi là việc truyện thì dù cậu viết hay đến đâu mà không ai hiểu thì vứt.
Làm vậy khác nào chà đạp lên các nghề viết.
Hừ, bằng tuổi cậu tôi chưa từng viết bằng teencode nữa cơ.
Có mess hay gì đâu mà nhắn?
Uầy, cô bạn à, cảm phiền coi lại nhân cách chính mình nhé.
Người ta da mặt dàu, còn cậu chắn không có da mặt đâu.
Okiniri khó chịu đặt tách trà xuống, không vui.
Chả có gì vui cả.
Tâm loạn đến mức này, không chịu nổi nữa.
Trốn học thôi!!
Nghĩ là làm, Okiniri rời khỏi phòng.
Phía sau dãy lần cũ có một thân cây cổ thụ, trèo lên đó có có thể lên hàng rào và ra khỏi trường.
Chớ với chiều cao 1m4 này mà leo rào cho gãy xương chắc?
Ngoài sân sau, Okiniri leo lên thân cây già, chống mình ngồi vắt vẻo trên cành cây.
Đằng xa, những đàn anh đàn chị di chuyển từ phòng bộ môn.
"Hây."
Chống hai tay, thiếu nữ chậm rãi leo ra ngoài, cẩn thận không gây ra âm thanh và không để bản thân bất chợt rơi xuống.
Tezuka•đã nhìn thấy tất cả• Kunimitsu: "..."
"Tezuka?"
Một bạn nữ khẽ gọi.
"Cậu nhìn gì vậy?"
"Không, không có gì cả.
Nên đi nhanh."
Tezuka lắc đầu rời đi.
Okiniri sau khi rời khỏi trường thành công, rảo bước trên đường phố tấp nập người qua lại.
Tiếng ồn của xe cổ và âm thanh của người cứ ong ong bên tay.
Okiniri hơi nheo mắt, mình bị làm sao vậy chứ?
Thiếu nữ ghé vào một quán bánh ngọt nhỏ, gọi hàng loạt các món bánh cùng một ly matcha đá xay.
"Làm sao Tezuka biết Okiniri thích matcha cơ chứ?"
Okiniri giật mình nhớ lại câu nói kia lại lắc đầu đổi sang cà phê.
Một bàn món ăn ngon nhưng lại chẳng có hứng nuốt trôi.
Đôi mắt xanh lơ đãng nhìn về khoảng không.
Tức giận về việc người mình thần tượng bị đạo truyện, nhưng buồn thì cũng buồn chứ.
Chị ấy đi lâu như vậy, chẳng biết bao giờ sẽ quay lại.
Rốt cuộc cũng là do sự ham hố của những kẻ khác thôi sao?
Liệu thực sự là thích hay chỉ muốn câu like, vote?
Mệt mỏi, không muốn nghĩ.
"Đại thần."
Âm thanh nhu mềm vang bên tai, Okiniri đảo mắt sang người vừa tới.
"Yukimura-chan?"
"Phải, tớ ngồi đây được chứ?"
"Tất nhiên, xin mời."
Okiniri khéo léo lấy lại nụ cười trên môi.
"Đại thần đang không vui."
Sera nghiêng đầu nói.
Okiniri giật mình, chưa kịp lấy lại nụ cười đã bị Sera cắt ngang:
"Tớ biết chuyện rồi."
Thiếu nữ nghe vậy, đầu hơi cúi xuống, mái tóc bạch kim che đi biểu cảm dưới mắt.
Việc đạo truyện lan nhanh vậy sao?
"Cho tớ làm mẹ nuôi của đứa bé nhé!!"
Okiniri: "..."
Hả?
"Đại thần yên tâm, tớ sẽ thay cậu nuôi đứa bé mà.
Tớ đã nghĩ ra rất nhiều tên đó, Kakuma, Akumi nè.
Còn có..."
Okiniri: "..."
Bạn học, cậu hiểu lầm rồi.
'-'
"Tôi và tiền bối chỉ đi mua đồ cho buổi thăm trẻ em mồ côi sắp tới."
"Ể?
Vậy mà..."
Sera bĩu môi.
Cậu tưởng thật chứ gì?
Ha ha, đáng tiếc.
"Leng keng"
Tiếng chuông cửa vang lên, một đám thiếu nam bước vào, nhìn đồng phục là biết Hyotei rồi.
Okiniri thắc mắc đang trong giờ mà các thiếu gia tiểu thư này đi đâu vậy?
"Ồ, coi ai kìa."
Atobe liếc mắt nhìn thấy thiếu nữ ngồi trong góc.
Okiniri hướng Mukahi đang trốn sau lưng Oshitari cười một cái thật tươi.
"Mỹ nữ ~" Jirou vui vẻ reo lên.
Okiniri vẫy tay chào, trên mặt vẫn treo nụ cười rạng rỡ nhưng ngay sau đó liền bị Atobe đập nát.
"Tezuka phu nhân nhỉ?"
"Keng"
Chiếc muỗng rơi xuống nền đất, mái tóc bạch kim rũ rượi.
Okiniri mím môi, đôi mắt xanh lam bỗng chốc trở nên mù mịt tựa như sương mù che phủ.
Âm u lại buồn bã, bầu trời trong veo giờ đã phủ kín mây đen.
Tựa như đã có ai đó phá tan sắc lam tuyệt sắc kia mà nhuốm lên sắc xám giông tố.
Okiniri he hé miệng cất lên âm thanh tựa như vụn vỡ:
"Đó, đâu phải là sự thật..."
Rồi bất giác bầu trời mây mù kia như tan vỡ mà thả từng hạt mưa nặng trĩu lăng dài.
Hyotei chúng lần đầu làm một thiếu nữ "mong manh" rơi lệ liền trở nên vô cùng luống cuống.
"A a a, em ấy khóc rồi!!"
Ohtori hốt hoảng.
"Ai chả biết!"
Shishido giật giật mí mắt.
"Atobe làm mỹ nữ khóc rồi!"
Jirou nhăn mày.
"Us."
Kabaji làm phản.
Mukahi?
Bảo bảo không muốn lại gần.
"Thật không hoa lệ."
Oshitari nói.
"Đại thần!
Đám đàn ông này!!"
Sera cau mày tức giận.
"Này, đợi chút---" Atobe thiếu gia lần đầu thấy nước mắt con gái, tâm loạn hết cả lên.
"Hức!"
Okiniri lao vụt ra khỏi cửa hàng, vẫn không quên kéo theo Sera.
Thiếu nữ cứ chạy, mặc cho người phía sau la hét ngăn cản.
Giữa dòng người, bóng lưng ấy cô độc.
Vẫn cứ chạy mà chẳng biết đâu là nơi trở về.
"Đại thần, cẩn thận!!"
"Két---"
"Phịch"
"Đại thần!!"
"Ôi trời ơi có người chết!!"
Máu tươi lên láng trên nền xi măng, thứ chất chất lỏng ấy thấm đẫm cả bộ đồng phục thiếu nữ.
Tầm mắt Okiniri mờ dần, bên tai vang vảng âm thanh nức nở của Sera.
Đôi mắt xanh lam dần dần khép lại, chìm vào giấc ngủ say.
Ngày hôm đó, thiếu nữ đã ra đi.
Câu chuyện đến đây là kết thúc, cảm ơn mọi người đã quan tâm và theo dõi.
Tui đùa đấy mà! 🙂
"Đại thần!
Cậu đợi đã."
Sera kéo Okiniri dừng lại.
"Cậu..."
"Hả?"
Okiniri quay lại.
"Ơ?!!"
Sera tròn mắt ngạc nhiên.
Chẳng phải đại thần đã rơi lệ sao?
Sao mắt có đỏ đâu?
Vẫn tươi tỉnh như thường mà ta?
"Đại thần, cậu đã khóc sao?"
"Đâu có."
Okiniri nhếch môi gian tà.
"Chỉ là "nhờ" đại thiếu gia thanh toán giùm chỗ bánh đó thôi."
Sera: "..."
OvO!!?
P/s: Tui rất vui khi mọi người đã đọc chương này. 🙂
Chắc một phần ai cũng biết việc đại thần Inari bị đạo truyện rồi nhỉ?
Nhưng mọi người đã "chỉnh" em ấy rồi nên tui cũng chỉ nói "đôi lời" thôi.