Khác [ ĐN OP ] Cuộc chạy trốn hôn nhân!

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
118,052
Điểm tương tác
0
Điểm
0
218153702-256-k191594.jpg

[ Đn Op ] Cuộc Chạy Trốn Hôn Nhân!
Tác giả: pilochilo
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Vào một ngày đẹp trời nọ Big Mom đi dạo vào thế giới gương vô tình Brulee không hiểu sao tạo ra thêm một cái gương khác lạ ở đây, cô chắc chắn nó không thuộc về nơi nào trên Totto land này, và khi Big Mom nhìn thấy hình ảnh trong đó...

Tất cả những đứa con lẫn người hầu đều chú ý tới hành động lạ gần đây của bà, mọi nơi mọi lúc họ đều thấy Big Mom cầm theo một cái gương lớn bên mình.

Nó là một cái gương hình chử nhật viền nâu cao 2m và rộng 1,5m.

Bà luôn nhìn vào cái gương đó.

Họ thấy mắt Big Mom thành hình trái tim, mặt đỏ như thiếu nữ mới lớn nhìn vào đắm đuối khi ăn nhờ vậy chứng cuồng đồ ngọt của bà không xuất hiện khiến những đứa con trở lên an tâm.

Said những đứa con: Chỉ cần mẹ vui là được!

Big Mom bỗng đòi dọn căn phòng thật đẹp có chứa mọi loại sách!

Những đứa con: Mẹ vui là được!

Big Mom nói muốn kết hôn!

Những đứa con: Mẹ vui là được!

Bà nói muốn những đứa con tìm cho ra nơi ở mẹ kế của chúng và mang cô tới chỗ bà!

Những đứa con: Đượ...

Khoan họ vừa mới nghe gì vậy?!??

Mẹ kế!!!!!

Brulee: Thì lần này mẹ muốn truy vợ mà, có gì ngạc nhiên?
( đã biết trước ).

Totto Land trở lên xáo động lên khi nghe được tin dữ này.

" Con nhỏ nào xui vào mắt xanh Big Mom vậy?!!!"

Ở một nơi nào đó...

" Sao tự dưng lạnh vậy?!!"



yuri​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [ Tổng công, NP ] Tứ quốc kỷ thực
  • [EDIT] Sau khi xuyên thư ta có bốn cái ba ba
  • [delay][OLN]Kẻ nắm giữ「Sự Thông Thái của Solomon.」
  • [Fanfic AoV] The Weakest Marksman
  • [ZhongChi] - Ấm chỗ ngại dời [Hoàn]
  • [ CCN ] ( FanFic ) Lâm Thần xx Hàn Nhuận Bác : Tình...
  • [ Đn Op ] Cuộc Chạy Trốn Hôn Nhân!
    Chap 1: Why??


    Một một ngày nọ trên một hòn đảo xinh đẹp rừng rậm cây cối tươi tốt, trên đỉnh núi là một tòa lâu đài cổ màu đen nhưng xung quanh lại đối lập nhiều xoáy nước gần đảo và sương mù che lấp những tảng đá thôi nhọn, xé xác không biết bao nhiêu con tàu.

    Lần thứ N một con tàu bằng thép xuất hiện gần đó, điều đáng chú ý là ở mũi tàu một chàng trai hải quân kiêu ngạo có chút tức giận?

    Đứng đó nhìn quan sát.

    Anh có có mái tóc vàng lấp lánh tuyệt đẹp, đôi mắt màu xanh ngọc lục bảo đầy bí ẩn mà kiêu ngạo phía sau là những lính hải quân dưới tướng đang sợ hãi nhìn hòn đảo trước mắt.

    Đảo no entrance and exit ( không lối vào và ra ).

    Họ sợ hãi những tin đồn về hòn đảo này, một hòn đảo kì lạ có rất nhiều con thuyền đã bỏ luôn mạng ở đó mà cho dù có vào thì cũng sẽ không ra được, bởi con ma ở đó sẽ giết bạn.

    Lính hải quân sợ hãi nhìn khí u ám trên đảo không đứng vũng ôm chầm nhau cho đỡ lạnh, một người lính dũng cảm ( thật ra là bị đẩy ra khỏi hàng ngũ ) đi khuyên sếp đứng ở mũi thuyền chỉ đạo.

    " Thưa...

    Đại tá hay là chúng ta về đi.

    Nơi này rất nguy hiểm...

    Hức!!"

    Anh chàng hải quân sợ hãi khi bị cấp trên lườm mình, anh thầm biết điều lui xuống không dám nói gì thêm nữa.

    Đại tá đứng đó một lúc chỉ tay ra hiệu.

    " Đi hướng đó!"

    Nơi anh ta chỉ là ở giữa hai xoáy nước va chạm nhau, toàn bộ lính sợ hãi do dự một hồi nhưng cũng phải làm theo do uy áp đáng sợ đó.

    Tất cả bất ngờ nhìn còn thuyền dễ dàng đi vào trong nhờ lợi dụng chiều của xoáy nước tàu đã cập bờ không bị sao cả.

    Lúc này khi cập bờ thì Đại tá liền nhảy xuống ra lệnh.

    " Các ngươi ở lại đây!

    Cấm đi theo!!"

    Dứt khoát rời đi không để cho họ thấm xong câu mệnh lệnh bất ngờ biến mất trong rừng rậm.

    Anh ta bình tĩnh đi qua rừng rậm một cách quen thuộc, đây không phải lần đầu anh đi tới đây nên nó rất dễ dàng.

    Không lâu sau anh đã tới bức tường rào bền ngoài lâu đài.

    Một bức tường được xây bằng cách chồng chất những hòn đá đen với nhau không một kẻ hở, anh ta đi theo tường để đi đến cổng lớn được xây bằng gỗ.

    Anh gõ lên cánh cửa theo nhịp.

    Cộc...

    Cộc cộc...

    Cộc...

    Cộc cộc cộc...

    Cộc...

    Một hồi sau một bên cửa được mở ra, một ông lão già nua xám tóc vuốt tóc ra sau, mặc trang phục đuôi tôm xuất hiện.

    Vì già nên để có thể đứng đứng vững tay phải chống gậy dựa vào, đeo bịt mắt cẩn thận nhìn chàng trai trẻ trước mắt.

    " Chào cậu Micheal, không biết ngọn gió nào mang...."

    " Cho tôi gặp Mirai nhanh!!"

    Không để cho ông ta nói hết câu anh vội nói.

    Ông nhíu mày nhìn anh.

    " Nếu cậu có công việc gì thì để sau đi, cô chủ không muốn thứ gì ảnh hưởng không gian của mình đâu!

    Mong cậu hãy..."

    " Không muốn cũng phải muốn!!

    Ông nghĩ tôi rảnh mà tới đây sao?!

    Cô chủ ông gặp rắc rối lớn rồi!!

    Nhìn đây này!!"_ anh ta nhanh chóng lôi ra trong túi một tờ giấy trước mặt ông.

    Ông quản gia run rẩy không tin lấy mắt kính ra soi lại thêm lần nữa cho chắn chắn, run rẩy nhìn thông tin trên tờ giấy.

    Không lãng phí thêm phút giây nào nữa, ông mở cửa rộng ra cho cậu vào.

    Anh ta giật lại tờ giấy chạy thẳng vô tòa lâu đài vừa mở cửa xong, anh quay lại chỗ ông quản gia.

    Ông hiểu ý đóng cửa nói.

    " Cô chủ đang trong phòng ăn sáng và chút trà.

    Cậu có muốn dùng gì không?"

    Cậu ta cũng không khách sáo yêu cầu.

    " Một ly cà phê nhiều đường, sữa.

    Cám ơn!" nhanh như cơn gió mà phi tới phòng ăn ngay.

    .

    .

    Tại phòng ăn, tường xám được trang hoàng rộng lớn bàn dài nâu đủ cho chục người, nhưng duy chỉ có một người dùng bữa.

    Một cô gái độ khoảng 15 tuổi có mái tóc nâu ánh bạc.

    Mặc áo sơ mi đen quần caton trắng.

    Bữa sáng hôm nay là cháo bí ngô, và ly trà bạc hà.

    Nhàn nhã dùng bữa sáng, cô gái nhíu mi khi nghe thấy tiếng lộp bộp trên hành lang ngoài.

    Cô hạ muỗng xuống rót ly trà bạc hà hưởng thức.

    Rầm!!!

    Cánh cửa bị đạp ngã xuống một cách thô bạo, một người mặc trang phục hải quân mặt vội vã nhìn xung quanh dừng lại chỗ cô.

    Cô thấy vậy lạnh nhạt nói.

    " Cánh cửa thứ 47 bị hư.

    Cậu tính làm hư và nợ bao nhiêu tiền sửa chửa đây!"

    Cạch!

    Ly trà được hạ xuống.

    Cậu ta vội vã chạy tới tay cầm tờ giấy đập lên bàn.

    " Mau xem cái này đi.

    Còn cánh cửa...

    Cho tôi nợ!

    Tôi đánh bạc thua hết tiền rồi!"

    Quản gia vừa bước vào tay vịnh xe đẩy chở ly cà phê và thêm, có sữa và đường đi qua.

    Đặt ly cà phê theo yêu cầu, nhìn cánh cửa lần thứ N bị hư ông lặng lẽ lấy từ trong túi quần thuốc trợ tim uống mà đau lòng.

    Ông luôn cẩn thận chăm sóc lâu đài này vậy mà...

    Micheal: Bỗng dưng thấy tội lỗi!

    .

    .

    Cô cầm tờ giấy lên nhìn hồi lâu.

    Một bức vẽ chân dung một cô gái khá đẹp mái tóc nâu dài, sẽ rất bình thường nếu không có con mắt độc nhất màu trắng sữa như người mù nhưng kì lạ là con ngươi mắt chấm đen sâu làm điểm nhấn trong con mắt.

    Với nội dung.

    ______________________________

    Chỉ được sống và mang tới Totto Land!

    600 000 000 beri!

    Cung cấp mọi thông tin quý giá liên quan tới người này được thưởng 100 triệu beri.

    Không được để trầy xước nếu không sẽ truy sát!

    ________._.________

    Không khí ngưng động, ông quản gia và Đại tá hải quân căng thẳng nhìn Mirai.

    Khi không đang yên lành mà lại bị truy nã!

    Lại còn là Big Mom nữa!

    Ai không sợ chứ!

    Cô một tay cầm tờ giấy, một tay cầm ly trà lên uống ngụm nói.

    " Tranh đẹp đó!"

    Rầm!!

    Chàng hải quân cùng ghế té ngửa giơ luôn hai chân, ông quản gia vẫn bình tĩnh đi tới rót thêm trà với thái độ ' Tôi quen quá rồi!

    '.

    Anh ta từ từ bò dậy nói.

    " Cậu có hiểu độ nghiêm trọng của cái tờ truy mã thế giới ngầm không hả!???

    Big Mom muôn truy lùng cậu đấy, chẳng lẽ cậu không sợ sao!!?"

    " Sợ chứ!" mặt vô biểu cảm nói.

    Chỗ nào sợ!!!?

    Micheal xoa trán uổng công cậu lo lắng chạy tới đây báo mà lại nhận được cái này à!!

    " Nhưng so với sợ...

    Tôi lại tò mò sao cậu có được tờ truy nã này hơn."

    Micheal căng thẳng khi bị hai ánh mắt tò mò nhìn mình, nhất là con mắt mà trắng ấy nó làm cậu có chút...

    Sợ.

    Quá thời gian cậu cũng chịu thua.

    " Được rồi!

    Là...

    Đô đốc Kizaru đưa cho tôi, kêu tôi đi nhắc cậu phải cẩn thận hơn."

    Rắc!

    Những cái kính trên cửa sổ bỗng nhiên bị nứt.

    Một dòng khí đen u ám bao quanh xuất hiện khiến người khác sợ hãi, anh chàng hải quân thấy vậy liền nhìn cô.

    Hiện tại dù cô đang cúi đầu nhưng cậu vẫn cảm nhận được lượng sát ý phát ra từ đôi mắt đó.

    Rắc!

    Lần này là tới mấy tách trà, không khí xung quanh thay đổi ngày càng ngột ngạt.

    Rầm!

    Tòa lâu đài rung chuyển dữ dội.

    " Ôi!

    Mirai mau mau tắt nó đi!"

    Micheal bình tĩnh nói, đây không lần đầu tiên anh thấy cô biểu đạt cảm xúc mãnh liệt vậy.

    Nhưng câu nói đó không có hiệu quả, ngày càng hắc ám dữ dội hơn, vô tình kéo theo hòn đảo động đất ảnh hưởng tới lính hải quân ngoài đó.

    " Cô chủ!

    Hôm nay cô muốn ở nhà hay ra ngoài?"

    Dần dần mọi sự rung lắc biến mất, Mirai ngước mặt lên mặt vô cảm nhưng không che giấu được sự khó chịu.

    " Ra ngoài!

    Ông mau chuẩn bị thuyền tôi đi bảo quản!" cô lấy khăn lau miệng rồi đứng dậy đi ra cửa.

    " Đã rõ" Ông cúi đầu lập tức rời đi.

    " Này Mirai!

    Cậu hiểu rõ mình đang làm gì không?!" anh vội vã đi theo nói chuyện song song với cô.

    " Hiểu!"

    Cô chỉ liếc mắt nhìn anh cái nói.

    " Hiểu cái gì mà hiểu giờ cậu đang bị truy nã đấy!!" anh muốn bốc hỏa nói.

    Cạch.

    Khi cô mở cánh cửa.

    Một căn phòng lấp lánh hiện ra, dãy tủ bên trái chứa bộ quần áo quý tộc nam, và váy nữ, lolita,...

    Bên phải là các trang sức và tóc giả đủ loại.

    Và ông quản gia hưng phấn lựa chọn chúng miệng lẩm bẩm.

    " Màu đen tốt hơn hay tím nhỉ.

    Tóc đen khá phổ biến...

    Vậy chọn nó...

    Quần áo...

    Thì...

    Nên là mấy áo phông chăng?"

    Phản ứng Mirai là đóng cửa lại ngay và luôn!!

    Dụi mắt vài cái mở cửa vẫn là căn phòng lấp lánh đó, rồi lại đóng cửa nhìn vào mắt Micheal truyền đạt ý.

    Mirai: Tôi vừa mới thấy cái gì!?!?

    Micheal đáp: Tôi không biết!!

    Từ khi nào cậu có phòng này vậy?!!!

    Mirai: Tôi cũng không biết mình có nó luôn đó!!

    Tôi nhớ đây là phòng thay đồ nối liền với phòng tắm mà!!!

    Mới có mấy phút sao ông ấy tân trang lại nó hay vậy!!!!?

    Cánh cửa lần nữa mở ra hai người bước vào trong, ông quản gia vui vẻ nói.

    " Cô chủ tôi vừa chọn cho cô mái tóc giả màu đen này, đảm bảo đội vào không thấy nóng đầu!

    Và kính áp tròng tự tay chế màu đen.

    Bộ quần áo vải dễ chịu màu, ao vàng nhạt và quần màu đen.

    Đây cô chủ thử đi!"

    Mirai tiếp nhận bộ quần áo vô bên căn nhà tắm thay.

    Micheal nhìn nói.

    " Những thứ này từ đâu ông có vậy?"

    Bác quản gia xúc động lấy khăn chấm nước mắt.

    " Tôi biết thế nào ngày này cũng đến nên khi vừa bắt đầu làm quản gia tôi đã chuẩn bị sẵn.

    Thật không uổng công mà, cứ tưởng chúng nó sẽ ở lỳ mãi nhà kho chứ!"

    Đại tá hải quân nghe vậy mắt nhìn ông có chút đổ mồ hôi, vậy là mấy món này đã hơn 20 năm tuổi chứ ít gì!!??

    " Mà cậu Micheal này!"

    " Chuyện..." anh cứng họng, không biết từ đâu ra ông ấy lôi mấy bộ trang điểm mấy cây cọ ra.

    " Cậu nghĩ khi cô chủ đi ra tôi có nên trang điểm thêm cho chắc ăn không?"

    " ...

    Chắc không cần đâu...

    Mà có thì cậu ta sẽ yêu cầu thôi đừng lo quá!"

    Micheal cười nhìn ông lo lắng lấy thêm mấy cái mặt nạ nữa.

    Cạch.

    " Tôi thay xong rồi ông mau chuẩn bị thuyền đi!"

    " Tôi đã rõ!"

    ông nói xong liền đi.

    Cô gái thay đổi bằng màu đen, và mắt đen nhìn cực kì bình thường trừ cái khí chất lãnh đạm bẩm sinh là không đổi.

    Áo thun trắng rộng, quần gin đen lịch sự.

    Bước ra khỏi phòng.

    " Cậu tính đi bảo quản thuyền ở đâu?

    Tôi đi cùng."

    Anh ta đi theo.

    Tới cửa cô nói.

    " Water 7!"

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    Còn tiếp...
     
    [ Đn Op ] Cuộc Chạy Trốn Hôn Nhân!
    Chap 2: Ta không ghét ngươi! Chỉ là...


    Các quân lính hải quân thường truyền miệng nhau về câu truyện về những đô đốc hải quân.

    Nè ngươi biết không?

    Hồi trước là bốn vị đô đốc không phải ba người như bây giờ…

    Gì?

    Không đùa chứ khỉ vàng, chó đỏ, trĩ xanh,…

    Là hết rồi mà!!

    Bộ còn ai nữa hay sao?

    Còn chứ vị đô đốc thứ tư biệt danh là cò trắng.

    Có người nói vị đô đốc đó là một nam nhân cao lớn tóc bạc.

    Có người kể đó là người có thân hình ốm yếu nhỏ bé nên mới gọi là cò.

    Nghe nói vị đô đốc đó là người duy nhất không sợ đô đốc Akainu khi nổi giận.

    Đồng thời lại giúp quân lính thoát khỏi ma trảo của vị chó đỏ.

    Nghe nói người là bạn thân của đô đốc Kizaru, là đàn trên lẫn người quản lí đô đốc Aokiji trước khi lên chức và vài lí do chỉ cần cò trắng có mặt ở đâu thì ngài liền không dám lười biếng ở đó.



    Tâm lí bóng ma à??!

    Người được gọi là cò trắng bởi vì người đó rất may mắn, người không cần làm gì nhiều.

    Khi tham gia nhiệm vụ vận khí tốt giúp vị đô đốc liền làm xong nhiệm vụ.

    Nói chung vị đô đốc này làm việc bằng vận may.

    Có người nói ngài không xứng đáng làm hải quân!

    Tại sao?

    Vì vận khí tốt ghen tỵ a?

    Không hẳn… vị cò trắng kết giao với hải tặc!

    Cái gì??!!

    Ta có nghe nhầm không?

    Hải quân làm bạn hải tặc?

    Chuyện cười giữa ban ngày!

    Không nhầm đâu ta nghe nói vị đô đốc ấy là bạn của vua hải tặc Gold Roger đấy!

    Nghe nói người này quan hệ tốt rất nhiều người!

    Tại sao người như vậy vẫn làm hải quân?

    Thủy sư đô đốc không có ý kiến gì sao?!

    Không có...

    Hình như đó là sau khi từ chức mới biết!

    Gì ngươi có nghe nhầm không?

    Ta nghe là vị đô đốc không hoàn thành nhiệm vụ tiêu diệt nhóm hải tặc nên chết mà!

    Ngươi đó!

    Ta mới chính xác này!

    Nghe bảo đó chính là bạn thân của vị cò trắng đó, nên hắn tự vẫn chết!

    Rốt cuộc ai mới đúng!!!

    .

    .

    .

    Theo bạn những lời nào mới là sự thật?

    .

    .

    .

    .

    .

    ( Sẵn nói trước này là hơn 5 năm trước khi tình tiết diễn ra.)

    Bầu trời trong xanh nắng ấm, biển đẹp sóng êm đềm.

    Một chiếc thuyền nhỏ đơn sơ nhưng đầy đủ tiện nghi, tuy là có buồm nhưng không được dùng mà chạy bằng máy động cơ, con tàu dừng lại.

    Một người bận áo choàng đen kín hết người, mặt đeo chiếc khẩu trang xanh y tế và nón lưỡi trai nâu có hình nai màu đỏ, tay đeo bao tay xám cầm bó hoa cùng tấm thiệp.

    Người đó đột ngột nhảy xuống tàu và...

    Đúng giữa biển!!!

    À không người đó không đứng trên biển mà là trên đường ray tàu hỏa nổi trên biển người đó cúi người thấp đặt bó hoa trên đó.

    Tay phải lấy nón ra đặt lên ngực trái tỏ sự kính trọng.

    Trên tấm thiếp ghi dòng chữ.

    _________________________________

    Chúc mừng bạn của tôi, Tom!

    Kí tên.

    𝕸𝖎𝖗𝖆𝖎.

    ___________________________

    Con thuyền chạy tiếp tục chạy theo đường ray cho đến Water seven nơi sử dụng nước trong cuộc sống hằng ngày.

    Cô đi lên đỉnh tìm thợ sửa tàu.

    Sẵn tham quan chút ít, nơi đây đã thay đổi quá nhiều rồi.

    Cô còn nhớ rất rõ nó như mới hôm qua vậy, những kí ức trước khi cô ngủ ' đông ' .

    Mottj giấc ngủ mọi thứ thay đổi, cả người cũng không còn nữa.

    Cô cười nhưng là nụ cười giễu bản thân.

    Nhanh chóng đi tới chỗ sửa tàu.

    Và có chút bất ngờ nhìn cái cửa có chút đồ sộ kia, nhưng cũng không để ý mà đẩy vào vô tình khiến vài người ngang qua ngạc nhiên nhìn.

    Khi cô vừa đóng cửa lại đã thu hút không ít ánh nhìn của nhiều người, họ há hóc mồm nhìn cô khi nhận ra cô là con gái, nhanh chóng một người hồi phục tinh thần nói chuyện với cô.

    " À xin chào cô, liệu tôi có thể giúp gì cho cô không?" một thợ sửa tàu bỏ phần việc dở qua một bên nói chuyện với cô.

    " Có, tôi cần sửa thuyền!"

    Cô lịch sự đáp.

    " Vậy mời cô theo tôi chút!"

    Người thợ đã hiểu dẫn cô vào phòng chờ.

    Cô cởi hết đồ ngụy trang ra và ngồi đợi.

    Cạch.

    Người đàn ông bước vào bất ngờ nhìn cô gái trong đó, hành động này của ông khiến cho người thư kí đứng ngoài cửa nhíu mày nghi hoặc nhưng không thể đi vào xem được vì ông đã hạ lệnh không được vào.

    .

    .

    .

    .

    .

    Cốc trà xanh nhật bản bốc khói nghi ngúc, cô tận hưởng uống nhìn người trước mắt.

    Mái tóc ngắn xanh đậm có vuốt keo mắt có hơi căng thẳng nhìn cô từ lúc bước vào, như có chút không tin thử.

    " Cô là...

    Amaya Mirai?!"

    Nghe gọi mình cô cười nói.

    " Lâu không gặp Iceburg!"

    Anh lấp bấp.

    " Không thể nào...

    Không phải cô đã...

    Chết...

    Khoan ....

    Sau mấy năm sao cô không thay đổi gì hết vậy!!?

    Còn..."

    Uống xong ngụm trà cô nói.

    " Bình tĩnh Iceburg!

    Hít thở sâu vào!"

    " Vâng!" anh làm theo và đã bình tĩnh lại đôi chút, rồi nhìn cô mong rằng sẽ được giải thích.

    Không để cho Iceburg đợi lâu cô nói.

    " Gần mười năm trước khi tôi tham gia nhiệm vụ, tôi đã bị...

    Ngủ đông.

    Tôi mới tỉnh lại gần đây...

    Bây giờ tôi phải cải trang làm người bình thường...

    Để sống...

    Và...

    ....

    Tôi xin lỗi..."

    Không gian trầm mặc hồi lâu Iceburg cầm ly trà lên uống ngụm nói.

    " Đó không phải lỗi của cô đâu Amaya-san!...

    Mà là chính phủ đã lợi dụng việc cô không có mặt...

    Nhưng cô vẫn chính là ân nhân của thầy tôi...

    Nếu không có cô thì sẽ không có tôi hôm nay...

    Vì vậy đừng buồn nữa...

    Mà không phải cô nói là muốn sửa thuyền sao!?

    Vậy tôi sẽ sửa nó cho cô, tuy là cô ngủ 10 năm nhưng chắc vẫn còn sài được đúng không?"

    " Nó đã bị hư, người cha đẻ đã mất đem nó đi sửa còn ý nghĩa gì?" cô nói.

    " ..."

    Iceburg có chút im lặng khi nghe vậy.

    " ....

    Tàu tôi muốn sửa đang đậu ở phía nam."

    " Được!

    Tôi sẽ đi kiểm tra!

    Trong khi đó cô có thể đi chơi, tối nhớ là ở đây chúng ta sẽ bàn về việc sửa thuyền cho cô!

    " Iceburg đứng dậy đi ra ngoài.

    " Cám ơn..." chậm chạp nói nhưng Iceburg vẫn nghe được.

    Đóng cửa lại anh khẽ nhẹ nhõm, ước mong thầy Tom đã thành hiện thực.

    Người bạn của ông chưa mất, cô đã trở lại lần này không còn là thân phận hải quân nữa mà là một người bình thường thôi.

    Thật may cô còn sống...

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    Mirai đi dạo xung quanh khắp phố, giờ nó đã phồn vinh rồi nhờ có đoàn tàu hỏa chạy trên biển của...

    Tom.

    Nghĩ tới đây cô lại cảm thấy tội lỗi, phải chi cô không nhận nhiệm vụ đó...

    Thì sao có thể thế này...

    Mọi thứ thay đổi hết...

    Lắc đầu giữ mình tỉnh táo đi tiếp.

    Bất chợt một dòng ánh sáng xuất hiện chạy lòng vòng quanh khu phố, may bây giờ không có người nếu không sẽ loạn lắm.

    Rồi dòng ánh sáng đứng trước mặt cô, từ từ biến thành người đàn cao khoảng 3m ông ta mặc bộ đồ com lê màu vàng sọc.

    Ngay khi vừa thấy ông cô đã không nhân nhượng lấy súng bắn mấy phát vào tim hắn!!

    Nhưng không ăn thua mấy viên đạn đều xuyên qua hết vì mấy viên đạn này sao làm tổn thương một kẻ trái ác quỷ hệ logia được.

    Thay vì làm hành động gì, người đó chỉ đứng im nhìn cô, để cho cô bắn thoải mái cho đến khi hết đạn ông mới nói.

    " Mấy viên đạn bình thường đó không thể làm tổn thương tôi được đâu!"

    Mirai im lặng.

    " .....

    Tôi biết..."

    đương nhiên là tôi biết rất rõ.

    Lần nữa từ trong túi cô lấy cây súng khác bắn lần này là giữa trán.

    Một lần một viên đạn.

    " Ngươi tới đây để làm gì hả?

    Borsalinro!!"

    " ......

    Tới thăm bạn cũ..."

    " Oh!

    Thế à!

    Sau những việc ngươi đã làm vẫn còn mặt mũi đến thăm à!!?"

    " ...

    Nếu tôi không làm vậy thì cô sẽ không thể sống tiếp.".

    " Vậy mà là sống sao!!!?"

    Cô tức giận cởi nút áo ra cho hắn xem gần như thân thể bên trong đều bị một cái thứ màu đen như băng quấn chặt trên người, và ngay ngực chính là nơi tiếp nối cho sợi dây cử động như thể đang sống vậy rồi nhanh cài lại.

    " Sống mà khi trái tim cơ thể này đã ngừng đập à!!

    Sống nhưng không thể chịu được ánh sáng à, chỉ khi trời mát hay mưa mới có thể đi!!

    Sống nhưng lại không thể chết thêm nữa!

    Cứ mỗi tháng là lên cơn ' thèm khát ', đây mà là sống!!

    Rõ ràng là địa ngục!!

    Và ngươi chính là kẻ đã mang ta đến cái địa ngục này!!

    Ngươi nghĩ khiến ta sống lại bằng cách làm trái luật là ta sẽ biết ơn!!

    Không hề!!

    Ta ghét ngươi!

    Nhất là cái bản mặt đó!!

    .....

    Biến đi!!

    Đừng để ta thấy ngươi thêm phút giây nào nữa!!"

    " ....

    Được..."

    Nói rồi ông lập tức biến thân thành chùm ánh sáng đi mất.

    Cô nhìn theo phía ánh sáng, tay kéo nón hạ thấp xuống che đi nửa khuôn mặt trên mà đi.

    Do nón che khá kín nên không ai có thể thấy được dòng nước ấm chảy ra từ đôi mắt ấy, cùng với đó sự ân hận không thể nói ra.

    .

    .

    .

    Xin lỗi!

    Ta thật sự xin lỗi!!

    Ta không ghét ngươi cũng không hận ngươi!

    Vì ta mà ngươi đã phạm luật, vì bảo vệ ta mà nói dối, là ta đã nợ ngươi.

    Nhưng...

    Ngươi lại áy náy với ta, làm hành động như ngươi mới đúng là kẻ nợ.

    Đó chính là cái ta không muốn thấy!

    Vậy nên...

    Hãy coi như chúng ta không hề biết nhau, chỉ là người lạ...

    Thì ngươi sẽ khá hơn đúng chứ?...

    Như vậy ngươi sẽ không còn cái gánh nặng này nữa...

    Ta...

    Xin lỗi...

    .

    .

    Nhất thời nổi hứng đi tới một bãi đất trống ngắm nhìn hoàng hôn, vô tình thấy một người đầu như quả súp lơ, mặc áo com lê trắng áo sơ mi xanh, đang ngủ dựa vào tảng đá bên cạnh.

    Mirai gặp lại người quen tính đánh bài chuồn thì...

    " Mirai-senpai muốn đi đâu vậy?"

    Ặc!

    Cô biết không thể chạy đi đành quay đầu lại nhìn.

    Không biết khi nào người đó đã đứng cạnh cô.

    Tay ấy nón xoay ra chỗ khác thấy rõ mặt cô sờ lên má hỏi.

    " Senpai...

    Đã khóc sao?"

    Nhanh chóng chối bỏ gạt tay đi.

    " Không có!

    Anh nhầm người rồi!"

    Lần này người đó lấy hai tay lên má ép cô nhìn vào mắt mình.

    " Đừng nói dối em senpai!

    Dù cho chị có thay đổi ngoại hình thế nào em cũng nhận ra!.....

    Em biết hết rồi!

    Nhiệm vụ đó..."

    Không gian im lặng cứ nhìn vào nhau.

    Biết mình không thể chối nữa cô đành nói.

    " Borsalinro kể nhóc à?"

    " Ừm...

    Có thể nói là vậy..." anh thả tay khỏi má cô, cúi người thấp xuống dễ nói chuyện vì cô giờ chỉ cao có 1m67, để cô phải ngước mỏi cổ tội lắm.

    " ...

    Ha!

    Vậy mà bảo là giữ bí mật đấy!"

    Cô cười nửa miệng tay chỉnh nón lại.

    " Mà...

    Sao nhóc ở đây?"

    " Hải quân triệu tập, mà trong lúc đi em buồn ngủ quá nên..."

    " Hiểu!

    10 năm mà nhóc chẳng thay đổi gì cả!" cô nhìn anh.

    " Đâu có!

    Em thay đổi nhiều rồi!"

    Anh phủ nhận.

    " Chỗ nào?

    Vẫn lười như trước mà?"

    Cô phản bác.

    Thế là anh lập tức đứng thẳng tay ngang đầu đo chiều cao nói.

    " Em cao hơn chị rồi!"

    " ....

    " Này không thể phủ nhận được.

    Ấm ức nhớ lại hồi trước cô cao gần 2,5 m đó.

    Tức giận đá chân hắn lập tức bỏ đi ngay, mặc kệ tiếng kêu gọi pha lẫn chút lười biếng.

    Hắn gãi đầu ráng nhấc chân đi theo.

    Các bạn biết đấy dù cho bạn đi nhanh cỡ nào cũng không thể nào bằng một người có cái chân dàu hơn bạn được.

    Quả là vậy chưa đến mấy phút, cô đã bị Aokiji nhấc lên ôm vào lòng.

    " Nào senpai đừng giận nữa!"

    Cô giẫy giụa cố thoát khỏi vòng tay nhưng thất bại, lại còn bị siết chặt hơn nữa.

    " Vậy...

    Em đãi senpai ăn thế nào?"

    " Không cần!" cô rít giận dữ.

    " Hay là mua quần áo nhé!

    Mắt thẩm mĩ chị quá tệ rồi!

    Nhất là cái tóc giả này, màu đen này không hợp với chị chút nào!"

    Aokiji nhíu mày tháo tóc giả ném đi.

    " Này nên nhớ nhóc là đàn em của ta đấy!!"

    " Đó là khi trước!

    Giờ senpai đâu còn trong hải quân nữa!!"

    Aokiji nói xong mới biết mình nhất thời lỡ nói ra điều không nên khi thấy cô không còn cử động nữa.

    " Senpai...

    Ổn chứ?!"

    Một lúc lâu sau cô mới mở miệng nói.

    " Ổn...

    Mới lạ!"

    ....

    ....

    Nguyên cả bị ôm như búp bê trên cả đoạn đường dài đi lòng vòng, Aokiji thầm đổ mồ hôi trước sự im lặng này của cô.

    " Mọi người...

    Vẫn ổn chứ?"

    Aokiji giật mình song cũng trả lời.

    " Mọi người vẫn ổn...

    Akainu vẫn như vậy cúi đầu vào công việc, Garp vẫn tùy hứng làm theo ý thích còn Sengoku vẫn nổi điên với Garp.

    Nói chĩnh họ đều ổn cả..."

    Nghe xong cô dụi mặt vào áo Aokiji, bất ngờ nhưng cũng phối hợp xoa đầu vuốt tóc cô.

    .

    " Mà senpai, cái cậu nhóc Micheal có quan hệ gì với chị vậy?"

    " ...

    Là nhận nuôi, nhưng nó đến giờ vẫn không tin ta thật ra 50 tuổi rồi.

    Cứ gọi ngang hàng suốt quen luôn!" cô lúc này ngửa mặt lên nói.

    " Oh, ra vậy!

    Em cứ tưởng..."

    " Tưởng gì..."

    Aokiji đổ mồ hôi tính lảng sang chủ đề khác nhưng cổ áo bị nắm.

    " Nói!!"

    " Em nghĩ chị định lái phi công!" sợ quá khai ra.

    Nghe vậy Mirai cúi đầu rồi ngẩn lên cười sáng lạng.

    Aokiji xanh tím mặt nhất là khi senpai ấy bẻ khớp tay bọc haki vũ trang.

    " Chú mày đi chết đi!!"

    .

    Binh!

    Bốp!

    Binh!

    .

    Thế là hôm sau Aokiji phải gọi den den mushi báo xin vắng mặt, với lý do bị hành hung đánh sưng mặt, gãy cột sống và 6 cái xương sườn phải nằm viện vài tháng.

    Khiến cho cả sở nghe vậy sợ hãi, đứa nào gan mà dám đánh đô đốc hải quân vậy!!!?

    Còn hung thủ thì ung dung đi chơi như thể không có chuyện gì xảy ra.

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    Còn tiếp...

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .
     
    [ Đn Op ] Cuộc Chạy Trốn Hôn Nhân!
    Chap 3.


    Sinh hoạt nằm dưỡng bệnh gần tháng Aokiji nhìn cơ thể quấn băng và bó bột chân cảm thấy không tệ lắm, ngày ngày chỉ nằm một chỗ ngủ, lười biếng trên giường cả một ngày.

    Không sợ bị gọi đi làm nhiệm vụ.

    Senpai đánh tốt lắm 👍!

    Thế là anh kéo bịt mắt tính ngủ tiếp.

    Cạch!

    Tiếng động mở cửa phá tan sự yên tĩnh căn phòng, anh nhíu mi nghĩ đó là bác sĩ tới kiểm tra, lười biếng ngồi dậy rồi léo bịt mắt lên.

    " Chào~."

    Ngay khi vừa thấy bộ quần áo vàng sọc Kuzan lập tức đeo bịt mắt nằm lên giường xua tay ngay lập tức!

    Kizaru không quan tâm cười nói với giọng giễu cợt.

    " Coi bộ ngươi bị đánh không nhẹ nha~."

    " Còn đỡ hơn, đến nỗi không thể gặp mặt!"

    Thành công khiến Kizaru ngừng cười mặt có chút đen nhìn anh.

    Kuzan hé mắt cười khiêu khích.

    Hai người đấu mắt nhìn nhau cho đến khi y tá tới mới ngừng lại.

    .

    " Thế ngươi tới đây làm gì?"

    Aokiji sau khi được kiểm tra bệnh thì hỏi, anh không tin tên này có lòng tốt tới thăm anh!

    " Không gì...

    Chỉ là tới xem tình trạng của ngươi thôi!"

    Kizaru dựa tường nói.

    Aokiji nghi ngờ nhìn hắn.

    " Thật sự...!"

    " Rồi!

    Rồi!

    Ta nói thật thủy sư đô đốc kêu ta tới đây kiểm tra xem có phải ngươi giả bệnh trốn việc không!?

    Nhớ nói với ngươi giả bệnh gì hợp lý hơn đi, chứ trên đời này làm gì có ai dám đánh ngươi!"

    !!!

    Điêu!!

    Ta làm gì có giả chứ!!

    Ta bị đánh thật mà!

    " Còn nói nếu có thì ráng mang tên đó đến gặp ta, một nhân tài như vậy không thể bỏ phí!"

    Aokiji im lặng nhìn hắn, Kizaru cũng không cười nói.

    " Ngươi mau nghĩ cách giải thích!

    Này ta không thể giúp, đừng có dại!"

    " Ta biết!

    Ngươi không cần nhắc!"

    Aokiji hiếm khi nghiêm túc nói.

    Việc Amaya Mirai còn sống là phải tuyệt mật, nhưng mà...

    " Cho dù có giấu thì cũng lộ...

    Lần trước trong buổi họp ngươi thấy rồi còn gì!?

    Cái tờ truy nã dù là bản vẽ nhưng ai chắc cũng gần nhận ra được đó là cổ rồi!"

    Aokiji suy nghĩ chuyện này không khỏi đổ mồ hôi hột.

    Không gian có chút im lại, cả hai nhìn nhau.

    " Nói chung là giấu được tới đâu thì giấu.

    Nhất định không thể cho tên Akainu đó biết!"

    Kizaru nghĩ hồi lâu rút ra kết luận, Aokiji đồng tình ý này nhưng là...

    " Chuyện gì mà phải giấu ta!"

    Từ bên cửa đột ngột mở ra một nam nhân cao lớn mặc bộ quần áo màu đỏ và áo choàng quen thuộc tay cầm rổ hoa quả.

    Cả hai cùng xanh mặt nhìn tên kia.

    Thôi xong!!

    " Các ngươi giấu ta chuyện gì nói!!"

    " Là Aokiji!!

    Là Aokiji hắn là giả bệnh trốn việc!!"

    Kizaru chỉ tay về Aokiji nói dối không chớp mắt.

    " !!!

    " Aokiji giật mình mắt trợn to nhìn hắn!

    " Quả nhiên đúng như ta nghĩ!!"

    Akainu nhả khói ra.

    Ta thừa nhận là ta lười biếng!!

    Nhưng đâu đến mức đó!!

    " Là một đô đốc mà lại dễ dàng bị đánh như vậy chắc chắn là giả!

    Trên đời này làm gì có ai có thể đánh ngươi trọng thương tới vậy!!"

    " Ai nói!!

    Còn Senpai mà..."

    Aokiji nhận ra mình hớ rồi.

    Không khí bỗng trở nên ngột ngạt Kizaru đổ mồ hôi liên tục không tự chủ nhìn người áo đỏ kia.

    Akainu cả người có chút bốc khói khiến căn phòng nóng lên.

    " Không cần biết ngươi muốn lấy cớ gì!

    Nhưng đừng có mà lôi người đã khuất vào, hay ngươi định nói còn sống, đã chết thì đã chết không gì chối cãi!!

    Ta đi báo cáo Sengoku ngươi liệu tự mình giải thích đi!!"

    Rầm!!

    Cánh cửa bị hắn không thương tiếc đóng mạnh và nó đã bị ngã xuống sau vài giây...

    " Phù mém chết...

    Ngươi nghĩ sao nói là senpai hả!?

    Suýt nữa lộ rồi!!"

    Kizaru thở phào nhẹ nhõm quay sang Aokiji trách mắng.

    " Là ngươi hại ta!!

    Còn dám nói!!"

    Aokiji bùng nổ lấy gối nằm ném vào Kizaru.

    Nhưng mà hắn tránh được còn mỉm cười nói.

    " Thôi ta về đây!

    Ngươi tự nghĩ cách giải quyết đi nga!!" không để người kia nói xong liền hóa thành chùm sáng mà biến mất ra ngoài cửa sổ.

    Một mình lẻ lôi trong căn phòng bệnh hắn muốn xúc động hét lên rằng.

    SENPAI LÀM ƠN VỀ VỚI TỔNG BỘ ĐI!!

    EM SẮP BỊ TÊN BẠN THÂN CỦA CHỊ HẠI CHẾT NÀY!!!

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    Ở một nơi nào đó trên tấn thế giới.

    " Ắt xì...!

    Hít!"

    Cô gái ngồi trên ghế lấy tay xoa mũi khó chịu vì bị ngứa, người đàn ông to lớn bên cạnh uống rượu khó hiểu nhìn cô.

    " Ngươi bị sao vậy?

    Cảm lạnh hả?!"

    " Không hẳn, chỉ là nhảy mũi thôi!

    Với cơ thể hiện tại này của ta...

    Cũng đâu thể bị bệnh nữa..."

    Cô cầm ly trà lên uống.

    " Ngươi đó!

    Uống trà có gì ngon chứ!

    Nếu đã tới chơi thì phải uống rượu!!"

    Cô gái nhăn mày khó chịu khi ngươi đàn ông kia lấy ly rượu khác cho mình, nhưng cô vẫn lịch sự đẩy nó ra.

    " Lí lẽ gì đây!

    Ngươi biết ta ghét uống mà còn kêu nữa là sao?

    Kaido!"

    Đúng!

    Người khổng lồ đang uống rượu trước mặt cô chính là tứ hoàng Kaido.

    Hắn không thèm trả lời mà tu thêm thùng rượu mà uống sạch.

    Mirai cũng quá quen điều này cũng không nói gì, miệng thì nói ép uống nhưng lần nào tới thăm hắn luôn kêu thuộc hạ chuẩn bị trà cho cô lại còn ngạo kiều nói.

    " Nhà ta dư trà nên mới kêu người pha đừng nghĩ ta chuẩn bị riêng cho ngươi!!", ai mà không biết Kaido hắn thích uống rượu chứ!

    Mà hắn mua đống trà này cấm đụng làm gì có ai uống đâu, Queen lén kể với cô rồi.

    Cô lần nữa hớp ngụm trà nhìn xung quanh, nơi này chẳng thay đổi gì vẫn dơ bẩn như ngày nào.

    " Nè Kaido, bộ ngươi không bao giờ nghĩ đến việc làm sạch sẽ chỗ ở của mình dù chỉ một chút sao?"

    Câu nói đó của cô đã khiến cho đám thuộc hạ ở bên cạnh sợ hãi run rẩy.

    Cô gái này gan có phải quá lớn mật không!!?

    Kaido là một tên điên đây là chuyện trong nội bộ ai cũng biết!

    Nhất là khi uống rượu!

    Cả bọn thầm nghĩ kết cục của cô gái kia thì lại bị câu trả lời kia dọa hơn nữa.

    Kaido ngừng uống rượu nhìn vào cô nói.

    " Không!

    Tại sao phải rắc rối đến vậy!?

    Ngươi không thấy lần nào dọn thì cũng dơ tiếp, thì làm gì chứ!"

    " Thì khi tiếp khách không sợ bị chê cười?"

    " Ngoài ngươi ra làm gì có ai dám tới chỗ ta làm khách và chê đâu!"

    " ...

    "

    Được rồi!

    Ta cãi lý không lại kẻ điên này!

    " Ực!

    Ực!

    Hà...

    Mau lấy thêm rượu!"

    " Vâng!!"

    " Kaido này...

    Thật ra ta...

    Không phải tới thăm ngươi đâu!" cô ngập ngừng nói có chút không tự nhiên.

    Kaido nhìn cô.

    " Không phải thăm, vậy tới làm gì?"

    Cô uống ngụm trà có chút do dự, hắn kiên nhẫn chờ đợi câu trả lời cầm ly mà không vội uống cứ nhìn cô.

    " Ta tính...

    ở nhờ chỗ ngươi một thời gian.

    Có được không?"

    Đùng!!

    Sét đánh ngang tai người qua đường.

    Trần đời có người dám tới xin ở nhờ chỗ tứ hoàng!??

    Não người này có bị gì không?!!

    Kaido nghe vậy mở miệng cười rộng vang.

    " Ha ha ha ha được chứ!!

    Ngươi đâu cần phải ngại việc này!

    Chỗ ta còn nhiều phòng trống lắm!

    Mà nhà ngươi bị sập hay sao?"

    " Không phải, ta...

    Bị truy nã cần trốn cho êm chút!"

    " Phụt!

    Sao ngươi bị truy nã!?

    Ngươi đổi nghề làm hải tặc rồi sao?"

    Kaido bất ngờ sặc rượu.

    " Không có!

    Là ở thế giới ngầm ta bị truy nã bởi một tứ hoàng khác!

    Chắc có một sự hiểu lầm nào đó!

    Ta sống rất yên bình trong một tháng không ra khỏi cửa!

    Đột nhiên từ trên trời rơi xuống một bức họa hình ta bị truy nã đấy!" cô bức xúc kể ra hết thậm chí còn nắm tay đạp luôn cái bàn để thể hiện cảm xúc của mình!

    Kaido đồ mồ hôi nhìn cô, đây là lần đầu tiên hắn thấy cô phản ứng mãnh liệt vậy!

    Đã thế cô con lấy ra luôn tờ truy nã của mình cho hắn xem.

    Kaido nhìn một hồi nói.

    " Hình này giống ngươi chỗ nào?

    Nhòe vậy, mặt ngươi hiền chứ đâu có nheo mắt dữ đâu?"

    " Đó là ta khi mới thức chưa rửa mặt đấy!" cô trả lời, nghĩ sao mặt cô mà sao không nhận ra được chứ!?

    Kaido nghe xong tay xoa cầm ngẫm hồi lâu nói.

    " Ta không thể tưởng tượng được mặt ngươi vậy đó!"

    " ...

    Ngươi có thiếu người làm không?

    Nếu có cho ta xin làm giết thời gian coi như trả tiền thuê phòng!"

    Cô lịch sự hỏi tay cầm thêm chén trà khác uống.

    " Không có!

    Nhưng ta có việc riêng khác đấy!"

    Kaido cầm thêm thùng rượu uống.

    " Là gì?!"

    Cô ngừng uống trà nhìn hắn chờ đợi câu trả lời.

    " Hà...

    Đấu với ta một trận!"

    Nghe xong cô nở nụ cười nhẹ đôi mắt chứa sự khiếu chiến, khí xung quanh cô đột ngột thay đổi như một con người khác.

    Lúc đầu mấy tên cấp thấp kia tưởng cô chỉ là kẻ ngu ngốc không biết tự lượng sức mảnh mai, lại còn cười rất hiền lành.

    Nhưng giờ thì ngược lại khí thế cửa một cường giả xuất hiện những kẻ yếu không chịu nổi ngất tại chỗ.

    Cô ngước mặt lên nhìn Kaido.

    " Được!

    Mau làm ngay cho máu!

    " Ha ha ha ha ha...!"

    Kaido cười khoái chí biến mình thành con rồng quắt cô bay đi trước sự ngỡ ngàng của nhiều người.

    .

    .

    .

    .

    .

    Và rồi vài ngày sau khi hai người trở về với thân người tàn tạ mà chơi vui vẻ không ai biết trận đấu như thế nào là thắng hay thua không ai biết ngoài người trong cuộc...

    Ngày hôm sau báo đưa tin tức mới!

    _______....._______

    MỘT HÒN ĐẢO BỊ NHẤN CHÌM!!

    VÀI NGÀY TRƯỚC KAIDO ĐI NGANG QUA GIAO ĐẤU VỚI KẺ VÔ DANG!

    HẮN NGƯỜI BÍ ẨN LÀ THẦN THÁNH PHƯƠNG NÀO MÀ CÓ THỂ ĐÁNG VỚI TỨ HOÀNG KAIDO!!

    ______.....______

    Đây là suy nghĩ vài người...

    Kuzan: Không hiểu sao lại nghĩ Senpai có liên quan đến vụ này...

    Sakazuki: Tự nhiên một cảm giác quen thuộc xuất hiện...

    Borsalinro: Ta biết lắm mà!!

    Sengoku đau đầu chồng văn kiện không có thời gian để ý...

    Garp: Rột rột!

    Nhai bánh gạo rồi!

    .

    .

    Mirai thoải mái ngồi dựa ghế hai chân gác lên bàn đọc tờ báo cười nửa miệng chột dạ.

    Ha hả!?

    Lần sau sẽ kiềm chế!

    Cộc cộc...

    Nghe thấy tiếng gõ cửa cô gập báo trên bàn, tiến đến phía cửa mở ra.

    Một thân ảnh màu đen to lớn xuất hiện sau cánh cửa, trên lưng là ngọn lửa lớn, cô mỉm cười.

    " Chào buổi sáng, hôm nay có việc gì sao?

    King!"

    " Ngài Kaido muốn gặp cô."

    King không vòng vo mà vào ngay thẳng vấn đề.

    Giọng điệu nói chuyện có chút khinh thường, hắn chỉ mới gặp cô hôm qua nên không biết cô là ai nhưng vẻ ngoài yếu ớt như vậy chắc chắn mới ra chiến trường không lâu thì chết chắc.

    Nhưng việc cô có thể nới chuyện với ngài Kaido vậy, hắn có chút không phục một kẻ không rõ danh tính rất có thể kẻ địch.

    Trước mắt hắn sẽ theo dõi nếu cô có hành động gì khả nghi hắn sẽ xử lý!

    Cô không chút nào để ý đến việc hắn xem ' nhẹ ' cô từ suốt đường đi, thật đấy cô không làm gì hết thật đấy ngoài việc lén bỏ ' mắt mèo ' lên chỗ hắn thường ngồi thì cô không làm gì hết cả!

    Thật đấy!

    Kết quả trong suốt cuộc đối thoại với Kaido, King đã nhịn gãi ngứa dữ dội hận không thể cào xé kẻ gây họa nhởn nhơ lại còn cười khiêu khích.

    " Này ngươi không sao chứ?

    Sao nãy giờ cứ run vậy?"

    Queen thấy King hơi lạ nên hỏi thăm, nhưng nhận được ánh mắt sắc lườm của hắn.

    " Không có!

    Mắt ngươi có vấn đề rồi!"

    Mirai uống trà nhìn tên King ngồi bên kia chờ lệnh mà run rẩy, cô vui vẻ cười trên nỗi đau của hắn.

    Có nên lén bỏ lên giường của hắn không nhỉ?

    " Hà...

    Hôm nay trong ngươi có vẻ vui quá nhỉ?!"

    Cô suýt sặc ngụm trà lòng thầm đổ mồ hôi chẳng lẽ nói cô vừa chơi khăm người của hắn.

    " Không có gì chẳng qua có một con chim đáng ghét, nó nghĩ ta là đồ ngốc nhưng bị bị ta chơi một vố thôi!" nói xong ánh mắt cô nhìn King mà cười hả hê.

    Hắn thấy mà tức lắm nhưng đâu thể làm gì được cô là khách mà ngài Kaido dặn phải đón tiếp chu đáo, hắn không dám làm trái lệnh của ngài.

    Cô nghỉ cười nhìn ly trà mình uống lòng thầm suy nghĩ.

    Không biết hắn điều tra tới đâu rồi!

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    Còn tiếp...

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .
     
    [ Đn Op ] Cuộc Chạy Trốn Hôn Nhân!
    Chap 4.


    Rong chơi nơi ở của Kaido chính là thời gian Mirai vui vẻ nhất, thì đối với King chính là quãng thời gian ' đau khổ ' trong đời.

    Hắn hối hận vì ý nghĩ khinh thường cô lắm rồi!!

    Biết trước vậy King đã tôn trọng cô một chút.

    Lúc đầu cô cũng hiền lắm chỉ dùng mấy quả mắt mèo hai ngày đầu là nghỉ, nhưng hắn chính là mắt chưa thấy quan tài, nên ỷ là cô sợ ngài Kaido nên không dám làm quá nên hắn vênh váo.

    | Yếu thì về nhà với mẹ đi nhóc con!

    Đây không ai rảnh trông ngươi đâu! |

    Nghe xong cô nhóc đó chỉ cười híp mắt, hắn lại cho là nó đang sợ ai ngờ nó đạp đè đầu hắn xuống đất, một cách hiên ngang trước mặt Kaido nói.

    | Kaido nè ta mượn hắn chơi vài ngày nhé! |

    Lúc đó King đang chuẩn bị cho cô một trận thì bị lời Kaido nói làm giật mình.

    | Ha ha ực, cứ việc ha ha nhưng đừng để hắn chết đó.|

    Tuy là bị đạp mặt xuống đất nhưng vẫn có thể hé mắt lên nhìn, nụ cười của con nhóc đã ngày rộng ra cùng với hắc khí.

    Lúc đó King không tự chủ mà run nhẹ, hình như hắn đã đạp ổ kiến lửa rồi.

    Kế đến hắn vô tình quét mắt qua thấy Queen đi ngang qua cười , dùng khẩu hình miệng nói với hắn.

    ' Đáng đời ngươi!'

    King sôi máu hét lên.

    | Ngươi biết chuyện này rồi đúng không, Queen!!? |

    Trả lời hắn chính nụ cười khoái trá trên nỗi đau của người khác.

    Này đâu thể trách Queen, ai biểu King tạo nghiệp nhiều quá chi!

    Ngày nào cũng mắng người bằng giọng điệu khinh bỉ, giờ bị nghiệp quật là phải.

    Queen cầm ly trà xanh trên tay: thời tiết hôm nay thật đẹp!

    Thật hợp uống trà!

    Mirai khi ' xách ' King đi liền quay đầu nhìn: Nè đó là ly trà ta uống dở mà!!

    Queen vừa nhận ra liền đổ mồ hôi hột nhìn Kaido đã ngừng uống rượu nhìn hắn.

    King: đã thầm lặng thắp nén nhan...

    Nhưng trong lòng cười hả hê!

    Mirai nhìn một lúc liền tiếp tục công việc dở dang...

    .

    Mấy ngày sau King được Mirai ' thả ' về ổ, đám thuộc hạ nhìn King không một vết trầy xước nhưng là sau khi thấy dáng đi của hắn, chân có chút run đi khập khiễng như rô bốt...

    Mắt đỏ khoét về phòng.

    Đám nào đó: Cô đã làm gì!!?

    Jack tò mò đi tới hỏi.

    Cô không trả lời hắn cười híp mắt nói.

    " Ta không thể nói cho ngươi biết....

    Nhưng...

    Ta có thể lặp lại việc đã làm với hắn nga~ Ngươi muốn thử?"

    Jack thức thời giơ hai tay lên cao đầu hàng lùi mấy bước, hắn chưa ngu tới mức đó đâu.

    Ngày sau King vẫn như cũ làm công chuyện bình thường như mọi ngày chỉ là...

    Vừa thấy nhưng thứ có bóng dáng của cô là bỏ chạy ngay tức khắc!!

    Khi bộ ba thảm họa bắt buộc phải có mặt, gần như tất cả muốn bị đui mắt muốn giải phẫu!!

    Họ đã chứng kiến một cảng tượng rất kinh dị!!

    King oai nghiêm đến đáng sợ giờ lại hai tay cung kính dâng trà cho khách ( Mirai), không dám cử động hay ngẩng cao đầu nhìn cô, còn cô thì sao à?

    Chỉ cười híp con mắt quen thuộc.

    Kaido hắn cười hà hà uống mấy thùng rượu không tỏ vẻ gì là giận, thậm chí còn cao hứng uống nhiều rượu nữa...

    Lúc ấy tất cả chỉ thầm may mắn, hơn là bọn hắn chưa làm gì cô...

    Nếu không... bọn hắn chưa và cũng không muốn nghĩ tới đâu!!!

    .

    .

    .

    Hôm nay như cũ là một ngày đẹp trời chỉ là...

    Mirai như thường ngày ngồi trên bàn uống trà bên cạnh là Kaido đang uống rượu, mặt cô khá căng thẳng khi nhìn tờ giấy đang cầm trên tay, bên cạnh là một den den mushi xanh nhạt có mái tóc vàng, cùng với hình vẽ miệng rộng.

    Quan sát một hồi cô nhìn lại dòng chữ trên giấy.

    ' Ta nghĩ ngươi sẽ muốn gặp nó, dù gì cũng là học trò đầu tiên của ngươi mà.

    Đây là den den mushi của nó, nó vẫn không biết ngươi còn sống đâu cứ yên tâm.

    Nhưng...

    Từng ngày nó vẫn luôn hy vọng và ta biết ngươi cũng vậy.

    Nên ta lén gửi, quyết định tùy ngươi.

    Ta sẽ không can thiệp sâu vào.

    Kí tên: Borsalino.'

    .

    Cô xoa đầu mệt mỏi tên Kizaru hắn biết không thể gặp mặt đành nhờ con bồ nông gửi tới, thật không biết nên làm gì mới phải?

    Cô cảm thấy tội lỗi khi giờ mới nhớ tới đứa học trò của mình, nội tâm đấu tranh dữ dội nửa muốn nói chuyện muốn biết tình hình nó thế nào, nửa thì không do...

    Cô sợ...

    Không dám đối mặt với nó.

    Mười năm nghĩ sư phụ đã chết bỗng nhiên xuất hiện trở lại...

    Nó tin mới l...

    À không với tính nó dám lắm!

    Trời phải làm sao!!???

    Cô rối bời suy nghĩ hai tay ôm đầu không ngừng lắc.

    Kaido kế bên nghỉ uống rượu nhìn chằm chằm nói.

    " Mới sáng ngươi làm gì nhìn như con điên vậy!"

    Nghe vậy ngã tư nổi lên trên trán cô cười nhìn hắn.

    " Ta có điên cũng không bằng ngươi đâu!

    Ta là đang rối rắm lắm đây này!!"

    Rầm!!

    Dường như lời nói không đủ sức thuyết phục nên cô một tay đập gãy bàn luôn...

    Kaido đổ mồ hôi trên trán nhìn cô, tại lâu quá rồi hắn mới thấy cô giận vậy.

    "....

    Xin lỗi...

    Ta hơi...

    " Nhận ra mình đã làm gì, cô áy náy nói.

    " Ngươi có tâm sự gì à?"

    Kaido hỏi.

    "..."

    " Vậy thì uống rượu đê!!"

    Kaido hăng hái từ đâu giơ thêm ly rượu chìa cho cô.

    " Ta không phải ngươi chuyện gì cũng uống rượu nhá!" cô phản ứng nói.

    Tay đẩy ly rượu ra khỏi tầm mắt.

    Từ bên ngoài vài tên thuộc hạ hớt hải chạy vào, liền đứng hình khi thấy cảnh tượng cô gái gan dạ dám từ chối ngài Kaido thậm chí còn cãi tay đôi với ngài khiến cả đám sợ hãi không dám bước vào.

    Nhận thấy có người tới cô quyết định không nói nữa, ra hiệu vào cho tên lính báo tin.

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    " Hửm?!

    Sao tên Joker đến đây?"

    Kaido vừa tu sạch thùng rượu sau khi nghe được thông tin từ thuộc liền nhíu mày lại.

    Tên thuộc hạ sợ hãi, chân hắn vẫn còn run sau trận cãi vã của hai người nhưng vẫn đáp lại.

    " Hôm nay là ngày hẹn công việc nên hắn tới đây...."

    Phía bên kia Mirai vừa định rời khỏi thì dừng lại, lắng nghe kĩ từng chữ.

    Này nghe rất quen hình như cô đã từng nghe ở đâu rồi...

    Nhưng không nhớ là khi nào...

    Kaido nghe vậy lần nữa nhíu mày nhớ lại quả đúng thật hôm nay là ngày hẹn công việc giữa hắn và Joker, haiz...

    Già rồi cái gì cũng hay quên.

    Đột nhiên ánh mắt hắn hướng về cái người đang đứng ở cửa chuẩn bị rời, nhưng là tai chăm chú lắng nghe đoạn hội thoại này.

    Kaido nhếch môi.

    " Nè Mirai!

    Ngươi có hay không đi bàn công việc với ta luôn!"

    " Không, ngươi đi một mình hay đám lính đi!"

    Cô bất ngờ xoay người lại nhìn hắn.

    Không hiểu sao cô lại không muốn gặp kẻ này.

    CÁI GÌ!!?

    Đám thuộc hạ ngạc nhiên há miệng chữ o hết...

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    Dù không muốn tham gia việc làm ăn của người ' bạn ' mình, nhưng cô cũng phải vô, lý do ha hả...

    Vì tên Joker kia tự chui vào đây rồi.

    Mirai bình thản uống trà nhìn hai ' ngươi ' đang nói chuyện giao dịch buôn bán vũ khí mặc kệ sự tồn tại của kẻ Tueday này, thì cô đánh giá tên Joker kia.

    Mái tóc vàng rơm ngắn da ngăm đen, thân cáo 3 m đeo kính râm kì lạ và gu thời trang rất hường nguyên cáo áo lông màu hồng nữ tính khiến cô liên tưởng đến mấy con hồng hạc dễ thương, nhưng nhờ ơn sự tồn tại của tên này khiến vẻ đẹp của loài vật đó trong mắt cô giảm đến âm 16 độ C luôn rồi.

    Mà...

    Hình như hắn hơi quen cô từng gặp ở đâu rồi sao cô không nhớ?

    Purupurupuru.....

    Thanh âm phát lên xen vào khiến hai ' người ' kia ngừng lại nhìn.

    Mirai chậm chạp lấy máy nhấp lên.

    " Moshi có chuyện gì?"

    [ Thưa ngài Mirai hiện tại Big Mom đã đi ra khỏi đảo rồi ạ.]

    Trong nháy mắt đôi mắt trắng phát lên tia sáng .

    " Ta biết rồi!" ngắn gọn cô dập máy đứng lên.

    " Cám ơn ngươi đã hào phóng cho ta ở nhờ thời gian qua, giờ ta phải đi rồi.

    Lần tới ta sẽ mang quà!

    Xin phép!!"

    " Này khoan..."

    Kaido chưa kịp nói hết câu thì cái bóng dáng nhỏ đó đã đi từ đời nào.

    Doflamingo thì hắn khá ngạc nhiên đây, ngoài ý muốn phát hiện một chuyện thú vị.

    Một đứa trẻ dám nói chuyện ngang hàng với Kaido mà không bị hắn làm gì chắc chắn không đơn giản.

    .

    .

    .

    .

    .

    Cách duy nhất để biết chính là vô hang hổ, nhưng không phải bắt cọp mẹ mà là hổ con.

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    Sau chặng đường dài đi thuyền cuối cùng Mirai cũng đã đến.

    Đảo Totto Land.

    Còn tiếp...
     
    [ Đn Op ] Cuộc Chạy Trốn Hôn Nhân!
    Chap 5


    Trời đêm tối ở đảo Totto Land, khi tất cả đang chìm trong giấc ngủ, và vài lính gác đang tuần tra thì lại không hay biết sự xuất hiện của vị khách không mời mà đến.

    Nhẹ nhàng Mirai bơi dưới mặt nước biển, cô lẻn lên bờ đi nhẹ nhàng không gây bất kì tiếng động hay sự chú ý nào cả.

    Đi đến một chỗ kín đáo lấy túi chống nước ra, thay thành bộ đồ khô cô tiến vào thâm nhập vào ngôi làng gần tòa lâu đài nơi ở của BigMom.

    Trước tiên cô tìm cái quán trọ ngủ qua đêm đã...

    .

    .

    .

    Xui cho cô giờ 2 giờ sáng không ai ra mở cửa đón khách cả nên Mirai đành ngủ trên cây, hiến dâng tấm thân để mũi cắn...

    Đùa thôi!

    Cô có sẵn lều cắm trại và túi ngủ rồi.

    Sống là phải luôn cẩn thận và đề phòng mọi trường họp chính là nguyên tắc sống của cô.

    Với kem dưỡng da đêm nữa, dù cũng gần 50 rồi nhưng cô cũng là phụ nữ mà phải làm đẹp chứ.

    Ai cấm phụ nữ ' gần ' già không được làm đẹp đâu!!

    Cô thoải mái ngủ một giấc sáng hôm sau.

    Mirai theo thói quen tập thể dục buổi sáng duỗi người, xoay cổ tay,...

    Cô cất lều đi vào làng mua chút đồ tiện kiếm thông tin và hơi ngoài dự kiến chút...

    ...!!

    Não đang loading thông tin vừa nghe từ bác bán cá, và các vị cô tám trong quan cà phê!!

    Ok..., I'm fine...!

    ỔN GÌ MÀ NỔI CHỨ!!?

    Mirai cô thừa nhận hồi còn trẻ cô được nhiều thiếu nữ ở hải quân tỏ tình thật!!

    Nhưng đâu có nghĩa là cô thích phụ nữ đâu, mắc mớ gì một người chưa từng gặp muốn kết hôn chứ!!

    Sao từ nhỏ đến lớn cô toàn được phụ nữ yêu!!!??

    ( Ngoài lề xíu.

    Kizaru : Ha hả!?

    Ngươi chắc chứ?!

    ( cười nguy hiểm).

    Kuzan: ( nhìn chằm chằm) ngốc...

    Akainu: Mẹ nó!!

    Mắt ngươi mù rồi!!!

    ( đã hóa nhung nham).

    Mirai ( ngây thơ chớp mắt)

    T/g: để ta kể con nghe...

    Không phải không có con trai tỏ tình, mà là chưa kịp nói thì đã bị đám ' bạn tốt ' của con xử đẹp rồi!

    Mirai: ...

    Giờ tôi đã hiểu lý do vì sao 40 năm sống mà vẫn FA rồi...

    Kizaru đã trốn.

    Kuzan: em chỉ không muốn họ bị chôn vùi bởi chị thôi.

    Akainu : Là hải quân thì ngươi nên chỉ nên chuyên tâm bắt hải tặc và luyện tập!!!

    Mirai : Giờ tôi chỉ muốn đấm mỗi người một cái vì hại tôi qua tuổi thiếu nữ yêu đương mà chưa được hẹn hò đây. ( đã cầm gậy đi tìm )

    T/g: đã qua góc xàm mời mọi người quay lại câu chuyện. )

    Mirai mệt mỏi thở dài bước đi xung quanh, nơi này giống như khu vườn bánh kẹo trong truyện cổ tích vậy.

    Đi một lúc cô bắt gặp một đám con nít đang bắt nạt ai đó.

    " Chặc!

    Mới tý tuổi mà học thói xấu rồi!"

    Nhìn kĩ cô phát hiện ra là một bé gái tóc nâu cột hai bên rất đáng yêu.

    Điểm nhấn sự khác biệt của cô bé với mọi người xung quanh là có con mắt thứ ba trên trán.

    Mirai mặt vô cảm nhìn nhưng trong tâm như nhớ lại thứ gì đó.

    .

    " Lêu lêu đồ không cha không mẹ!"

    " Nhìn đi nè!

    À quên mắt mày mù mà đúng không?!!"

    " Không có!!"

    " Xạo xừ!!

    Cha tao nói mắt trắng vậy là bị mù mày đừng hóng chối!!"

    " Nè nè tụi kình làm gì đây!!

    Nó nói mình không mù mà mắt trắng vậy mà?"

    " Vậy thì tụi mình giúp nó thôi!!"

    Tụi nhóm trẻ con cười man rợn nhìn cô bé khóc nức nở làm niềm vui.

    Dù con bé có nói gì bọn chúng cũng không chịu ngừng ' trò chơi ' .

    .

    .

    .

    .

    " Đồ ba mắ..."

    Cốp!!

    Đứa trẻ đó chưa kịp nói xong thì đã bị đánh.

    " Ai!?

    Tên nào đánh tao?!"

    " Là ta!"

    âm thanh lạnh lẽo vang lên từ đằng sau.

    Đám tẻ con quay mặt lại nhìn đó là một thiếu nữ 15 tuổi(?), mái tóc nâu ánh bạc dài mềm mại mắt màu trắng sữa cô quên không cải trang nên...

    Các bạn tự hiểu nha.

    Nhìn rất đẹp nhưng có điều gì đó ở cô khiến tụi nó lạnh sóng lưng sợ hãi bỏ chạy.

    Cô nhìn cô bé kia mắt vẫn còn ngập nước ngơ ngác nhìn cô.

    Mirai không quan tâm bỏ đi mất như là cô chưa từng xuất hiện ở đó vậy.

    Chỉ là cô không biết mình vô tình để lộ bản thân cho người không nên rồi...

    .

    .

    .

    .

    .

    May mắn hôm nay cô kiếm được quán trọ rẻ mà ở lại, cô nhảy nằm lên giường với dáng rất chi là thục nữ.

    Hôm nay tâm trạng cô không tốt lắm, nhớ lại một vài quá khứ.

    Bị vứt bỏ, rồi bị bắt nạt bởi ngoại hình khác lạ với người khác.

    Nhưng cô may mắn hơn bởi bản thân đã gặp Borsalino lúc đó, nếu không chắc chắn cô sẽ không thoát nơi đó nhưng...

    Lại bị hiện trạng như bây giờ...

    Mirai nghĩ vậy cô không tự chủ mà mím môi có chút khó chịu.

    Hồi bé hắn là một cậu bé rất đáng yêu lúc nào cũng cười, còn giờ...

    Nhìn thấy gợi đòn muốn đánh quá!!

    Không hiểu sao lúc nhỏ và lúc già như hai thái cực vậy!!!?

    Cô nằm úp mặt xuống gối tức giận đánh vào nó cho hả dạ!!

    Rồi cô ngừng lại...

    Thật sự không hiểu sao...

    Thời thơ ấu của cô chỉ có hắn thôi, hắn là người bạn duy nhất của cô.

    Cô gia nhập hải quân cũng là vì hắn là bạn nhưng...

    Tại cô mà hắn đã phá luật...

    Đó là điều Mirai luôn tự trách thà hắn lúc đó bỏ mặc cô chết đi, cô tuyệt sẽ không oán hận.

    Nhưng là Kizaru hắn đã phá luật và bảo vệ cô...

    Làm bạn mấy chục năm cô đương nhiên hiểu tính cách của hắn.

    Thế giới trong mắt Borsalino không khác gì cái khu trò chơi cả, hắn rất tùy hứng luôn tìm kiếm thú vui mới mẻ và đầy kích thích, mấy việc gì quá rắc rối hắn tuyệt sẽ không nhúng tay vô, đó cũng có thể là lý do vì sao Zephyr không ưa hắn.

    Ví dụ nhiệm vụ cô là điểm hình, thu thập bảo vật bị nguyền rủa về cho chính phủ.

    Nhưng cô đã thất bại trong lúc cô đang duy chuyển thì vô tình bị hải tặc mai phục, cái chính là bọn chúng đã chơi gian.

    Thuyền đúng là hải quân nhưng lại là bọn hải tặc giả trang lính, khi gần tới chúng ném bom khí độc lên tàu cô.

    Mirai đã bất cẩn đứng gần hít phần lớn khi độc nhất, dù vậy cô chịu trách nhiệm bảo vệ đến cùng.

    Tất cả lính đã chết gần hết chỉ một mình cô cố trụ đơn độc đến phút cuối cùng với chúng, và xoẹt một cái trên đầu tên thủ lĩnh bị thủng một lỗ từ phía trên giữ không trung, Kizaru đang đứng đó không còn nụ cười như thường ngày nữa mà là với khuôn mặt...

    Đằng đằng sát khí như muốn ăn tươi nuốt sống chúng vậy...

    Và cô đã chứng kiến toàn bộ hải tặc bị hành hạ đau đớn khóc hét và van xin.

    Vẫn là nụ cười đó nhưng không rõ vì sao nó lại khiến cô ớn lạnh muốn chạy, nhưng không thể vì cô đã đến giới hạn rồi...

    Cô tưởng mình sẽ chết nhưng không ngờ khi tỉnh dậy là mười năm sau cùng với là Borsalino đã già đi, khi thấy cô tỉnh lại hắn đã chạy tới ôm cô khóc...

    Đó là lần đầu tiên cô thấy mặt này của hắn...

    Một cảm giác yếu đuối muốn nương tựa không giống như hắn bình thường....

    .

    .

    .

    Còn giờ hai người đã ta tách ra, cô đã yêu cầu hắn đừng tiếp xúc với nhau nữa.

    Nhưng khổ nỗi cái tính cứng đầu hắn không thể trực tiếp thì quan tâm cô theo cách gián tiếp.

    Vì sao cô nói vậy à?

    Ha hả!?

    Con bồ nông gửi thư đang đợi ngoài cửa kia kìa!!

    Cứ cách 2 tuần là gửi thư đấy!!

    Không trả lời là hắn gửi liên tục mấy ngày đó!

    Cô thử rồi nên biết!!!

    Mirai thở dài mệt mỏi cầm lấy lá thư và trả công, tiện tay cho nó ăn mấy quả táo.

    Cộc cộc cộc...

    Đang đọc dở thư thì tiếng gõ cửa vang lên, cẩn thận đặt thư xuống tiến tới cửa mở ra.

    Đó là một người đàn ông chắc cũng cỡ gần tuổi cô, mặt tái nhợt như bị thiếu máu lưỡi dài thè ra, tay cầm cây kẹo noel.

    Nhiêu đó cũng đủ để biết hắn là ai, cô giật mình đóng cửa mạnh mà bỏ chạy.

    Perospero phản ứng nhanh lấy tay vịnh chặn lại đi vào phòng, cô nhanh cầm bức thư và balo nhảy qua cửa sổ.

    Đón chào cô phía dưới lại là một chất dẻo màu trắng có mùi ngọt...

    Là mochi đi!!

    Mirai bất ngờ sử dụng đi bộ chân không hạ cánh chỗ khác, mochi cùng lúc cũng được thu lại từ trong bóng tối bước ra chỗ ánh đèn.

    Một thân cao 5 mét mái tóc đỏ tím, mặc quần áo da đeo khăn choàng che nửa mặt.

    Đó là Katakuri cùng xung quanh là đám lính của hắn.

    Hai tên này làm gì ở đây?

    Mirai suy nghĩ tính kế trong túi lôi ra vật trụ thì...

    " Vô ích thôi!

    Dù ngươi có dùng bom khói ta cũng sẽ tìm được, đừng phí sức!!"

    Cô khựng người bất ngờ nhìn hắn.

    " Ta có haki quan sát có thể đoán được mọi hành động của ngươi nên ngoan ngoãn mà hợp tác đi!!"

    Katakuri gầm gừ giọng đe dọa.

    " Ma ma nào nào Katakuri nói vậy không nên đâu, Mẹ muốn chúng ta mời cô ấy vào chứ không phải áp giải đâu pero~~"

    Cô giật mình nhìn đằng sau tên Perospero đã ở đó từ khi nào.

    " Xin tự giới thiệu tôi là Charlotte Perospero, con trai cả của Big Mom.

    Còn kia là Charlotte Katakuri em trai tôi.

    Không biết quý danh của tiểu thư là gì?" hắn lịch sự cúi đầu giới thiệu.

    Trả lễ cô đáp.

    " Là Mirai chỉ Mirai thôi.

    Không biết tại sao thành viên của Big Mom lại ở đây vào đêm muộn thế này?"

    Hắn có vẻ hài lòng với lời nói này của cô.

    " À không có chuyện gì đâu chỉ là...

    Mẹ tôi muốn gặp cô ' trò chuyện ' một chút thôi peroin."

    " Tôi có quyền từ chối không?" cô thẳng thắn hỏi.

    Còn cho mấy tên lính xung quanh giật mình, có ai lại dám từ chối tứ hoàng chứ.

    Katakuri im lặng mặt không biểu cảm gì mà quan sát, Perospero nghe vậy liền cười.

    " Cô thử đoán xem peroin~"

    Cô thầm lặng đổ mồ hôi nuốt nước bọt...

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    Ở đâu đó trong lâu đài.

    " Ma ma mau trang điểm cho ta!!

    Không đẹp ta liền rút tuổi thọ ngươi!!"

    Cả lâu đài đang thống khổ bởi người nào đó muốn bản thân được sửa soạn thật đẹp...

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    Còn tiếp...

    Xin lỗi mn vì chap hôm nay không được hay...

    Mong đừng giận 😢.
     
    [ Đn Op ] Cuộc Chạy Trốn Hôn Nhân!
    Chap 6


    Tập trước Mirai đã không cẩn thận để lộ thông tin, khiến hai đứa con Big Mom xuất hiện và bắt cô về lâu đài.

    Và giờ họ đang ở sảnh xung quanh gần như là lính và thành viên trong nhà.

    Trước mặt Mirai giờ đây chính là Big Mom nổi tiếng, người phụ nữ duy nhất trong tứ hoàng, kết hôn nhiều chồng và sinh ra rất nhiều đứa con.

    Nói sao đây nhỉ?

    Cô cảm thấy...

    Bà ấy rất khác trong hình ảnh truy nã.

    Lông mày to đen đậm như con sâu róm, môi đỏ hồng đậm như máu, má được dậm phấn...

    Hồng tươi trẻ hơi...

    Đậm quá.

    Mirai chớp mắt lấy tay che lại có hít thở bình tĩnh vì...

    Hình ảnh trước mắt quá cay, quá ám ảnh đến nỗi tối nay cô không dám nhắm mắt đi ngủ!

    Bằng chứng?

    Nhìn đi!!!

    Hai đứa trẻ ở bên cạnh cô nè!!

    Tụi nhỏ cùng lính canh nó còn phản ứng thái quá hơn, thằng con cả tím tái cả mặt khéo miệng rung rẩy dữ dội, còn đứa trẻ đứng bên cạnh tôi đây, nó...

    Mirai mắt nhìn Katakuri người con trai cao lớn, với khăn che mặt kín mít...

    Đang chết đứng với con mắt trợn trắng.

    Hừ?

    Tụi bây còn non còn xanh lắm!

    Mirai hừ vui vẻ người gặp họa vì mình không phải kẻ duy nhất.

    Mẹ của chúng mà chúng còn phản ứng dậy thì không thể nói gì hơn.

    " Ma ma ma Lần đầu gặp mặt, ta là Charlotte Linlin." bà ấy cười nói.

    Cô có chút cười lạnh những vẫn lịch sự trả lời.

    " Tôi là Mirai, không có họ.

    Thật vinh hạnh khi được diện kiến bông hồng duy nhất trong tứ hoàng!"

    Big Mom nghe vậy liền đỏ mặt cười mẽm sung sướng.

    Mirai cố duy trì cười lịch sự trong khi sóng lưng đã nổi một tần da gà.

    Perospero hắc tuyến nhìn một màn trong lòng không khỏi tán hưởng, đổi lại là hắn, hắn cũng không thể giữ nụ cười của mình nổi.

    Nhất là khi thấy Mama như vậy!!!

    Đây là cái lần đầu tiên đấy!!!

    Hồi trước bà ấy kết hôn thời điểm có bao giờ ngượng ngùng như vậy đâu!!

    Còn này, chỉ là mới gặp mặt thôi thì đã như vậy rồi!!

    Chuyện này dù có nói cũng không ai tin, hắn là người tận mắt chứng kiến Mama thay đổi còn không dám tin chứ nói chi đến người ngoài!!!

    Hắn thật sự không biết nói sao nữa!!!

    Sau một hồi phun tào Perospero cũng bình tĩnh lại...

    Hắn nheo mắt đầy tính kế nhìn cô bé đang hành lễ mỉm cười hiền lành với mẹ hắn.

    Tính ra thì...

    Chuyện này cũng không có hại lắm ( t/g: Ngươi chắc?!).

    Với lại con nhóc nhìn cũng ngu ngơ có thể lợi dụng được.

    Với...

    Hắn nhìn lại mẹ mình cố kìm cơn buồn nôn, nhanh quay sang chỗ khác.

    Các cô gái trẻ cực thích người ' soái ' sao.

    Tuy rằng ma ma xác thực...

    Không quá khó nhìn, nhưng là quyền lực tứ hoàng đủ khiến người khiếp sợ.

    Nên chắc chắn cô nhóc này sẽ đồng ý kết hôn thôi!

    Perospero âm thầm gật đầu nghĩ.

    " Xin lỗi, tôi từ chối!" giọng nói của thiếu nữ non nớt, nhưng lại dứt khoát quyết đoán.

    Rắc!!!

    Perospero hóa đá nứt mảnh lớn.

    ???

    Khoan khoan!!!!??

    Vừa rồi có chuyện gì??!!

    Hắn không hay biết gì hết vậy?

    Ha ha...

    Chắc hắn nghe nhầm rồi!!

    Ầy...

    Tuổi lớn quá lỗ tai bị lãng không nghe rõ.

    Đang lúc Hắn đang cố thuyết phục bản thân mình thì...

    " Ngươi vừa nới cái gì?"

    Big Mom nhăn mặt có chút không hiểu.

    Thiếu nữ đó cười điềm tĩnh nói.

    " Tôi từ chối kết hôn với bà!"

    Vì một lý do nào đó âm cuối được cố tình nhấn mạnh, cùng với tiếng nghiến răng keng két.

    Rắc!!!

    Tiếng hóa đá bị nứt lần 2.

    Được rồi...

    Lỗ tai hắn khống có vấn đề, nó vẫn hoạt động rất tốt, tốt đến nỗi...

    Hắn hận không thể bị điếc!!!!

    Chắc chắn con nhóc đó bị ngu rồi!!!

    Cùng lúc đó Katakuri khôi phục lại thần trí, ánh mắt sát khí nhìn con nhóc kia.

    Tay cầm cây ba chỉa hướng vào cổ.

    " Ngươi dám!!"

    Mirai một bộ điềm tĩnh.

    " Tại sao lại không?

    Đâu nhất thiết phải đồng ý khi được ai cầu hôn?

    Mỗi cá nhân đều có quyền từ chối nếu không muốn nha."

    Tất cả mọi người mắt cá chết nhìn kẻ nguyên căn mọi vấn đề, xác thật đúng là ai cũng có quyền từ chối nhưng là...

    Đó là tứ hoàng Big Mom aaaaa!!!!!

    Dám từ chối chỉ sợ ngươi chán sống quá đi!!!

    Katakuri không nói nhiều lời trực tiếp dùng bá vương sắc đánh gục, lý do...

    Ha hả!?

    Mẹ hắn đang đằng đằng sát khí cảnh báo kìa!!!

    Nhưng là hắn không ngờ tới...

    Con nhóc đó vẫn đứng được, còn rất tự nhiên bộ dáng!!

    Katakuri nghi hoặc trên trán chảy giọt mồ hôi.

    " Ngươi...

    Cũng có haki bá vương?"

    " Nào có, bá vương là loại vật gì?

    Sao ta có thể chứ?

    Chỉ là tinh thần cường hơn người thôi." cô gái ngả người giọng thoải mái cười nói, không giống bị áp bức.

    " Với lại..." cô gái cười một cách nguy hiểm.

    Xoẹt!!

    Katakuri bất ngờ nhìn chỗ người kia vừa biến mất, thì ở sau lưng bất ngờ chuyền một giọng nói.

    " Ngươi nhận ra rồi à."

    " Cái..." chưa kịp nói hết câu hắn đã bị đá văng ra xa, tông vào bức tường và đổ vỡ.

    " KATAKURI!! / ONII-SAMA!!!"

    Dần dần bụi khói biến mất, Katakuri tưởng chừng bị ngất hắn bây ngờ đứng dậy.

    Hắn ánh mắt có chút khó tin nhìn.

    " Ngươi..."

    đã làm gì ta?

    Cô gái đó chỉ cong môi thành một vòng cung và trả lời.

    " Không có gì đặc biệt nha.

    Ta chỉ là...

    Khiến ngươi tạm mất đi năng lực thôi."

    Lập tức tất cả chuyển sang chế độ phòng thủ cảnh giác.

    Mirai đặc biệt bình tĩnh nhìn họ, sau ánh mắt lại nhìn về phía Big Mom và hành lễ.

    " Ta thật sự xin lỗi việc này, nhưng là ai bảo con ngươi chọc giận ta trước, giữa đêm hôm không cho người ta nghỉ ngơi.

    Ta làm này cũng nhẹ rồi.

    "

    " Ma ma ma ma, không sao."

    Big Mom sảng khoái cười nói.

    " Nhưng là..."

    ánh mắt bà ta trở nên cực nguy hiểm nhìn về phía mấy người con của bà đang tụ tập.

    " Đây có phải là lý do ngươi muốn từ chối lời cầu hôn của ta?"

    Mirai lắc đầu.

    " Không hề, tôi chỉ là không muốn kết hôn!

    Nhất là với người tôi chỉ mới gặp 1 lần."

    " Ma ma ma không sao hết!!

    Sau này kết hôn thì gặp nhau mỗi ngày!"

    " Nếu như ngài chỉ có chuyện này, thì xin phép tôi vè nhà đây."

    Cô nói xong không thèm nghe ý kiến của ai, mà xoay người bước đi nhanh rời khỏi.

    " Lính đâu!!"

    Big Mom bất ngờ vung tay ra lệnh.

    " Rõ!!"

    Tất cả binh lính được huy động bao vây lấy cô, Mirai chỉ lạnh nhạt nhìn họ sau nở nụ cười.

    " Vừa hay...

    Ta cũng hơi ' đói '." cô vừa nói vừa liếm môi.

    Và giây lát sau sau lưng cô xuất hiên mấy cái vòi đen như xúc tua moi tim từng người ra, và ăn.

    Và nhanh chóng dùng nguyệt bộ chạy lên bầu trời và ngay lập tức nhảy xuống biển dưới sự truy lừng những đứa con của bà ấy, do hầu hết con Big Mom đều là ăn trái ác quỷ, nên khi thấy cô tự rơi xuống bọn họ đành bó tay không còn cách nào khác, họ run rẩy sợ hãi gặp Big Mom mẹ của bọn họ khi không hoàn thành nhiệm vụ.

    Ở không xa trên hòn đảo vô danh, một cô gái bé nhỏ ra sức vắt khô quần.

    " May nghe lời sensei không giờ mình thành vịt cạn khỏi chạy quá."

    Mirai âm thầm may mắn hồi xưa, vì sợ ăn rồi mỗi ngày sẽ bị như Borsalino, ăn hành ngập mặt vì không thuận mắt nên khi tìm được trái ác quỷ, cô liền mang nó đi cho luôn.

    Đau lòng lắm đó!!!

    Nhưng giờ...

    Cô cảm thấy thật may mắn vì mình không có ăn nó.

    Không thì...

    Ha ha ha cô không dám nghĩ tới hậu quả đâu.

    Mirai suy tư.

    Dựa theo những gì cô vừa quan sát, chắc chắn rằng Charlotte Linlin với tính cách một tứ hoàng chắc chắn sẽ truy đuổi cô.

    " ...

    "

    Cô có nên chuyển hộ khẩu ngay và luôn không?

    Mà nếu chuyển cô nên đến chỗ nào?

    Hải quân?

    Loại!!

    Cô đang giả chết sao có thể tùy tiện xuất hiện được!!

    Kaido?

    Loại ngay!!

    Water 7?

    ...Loại.

    Sabaody?

    Loại!!

    ....

    Mirai chớp mắt nhìn 4 dòng ghi trên cát.

    Hình như...

    Cô ít chỗ để đi quá!

    Sau một hồi suy nghĩ cô đã có quyết định dứt khoát!!

    Khỏi dọn nhà luôn cho khỏe!!

    Có chuyện gì xảy ra tới lúc đó hẳn tính!!

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    Sắc mặt Big Mom giờ phút này cực kì không tốt, bà ta phẫn nộ sự vô dụng đám con mình.

    " Mirai a~, ngươi đừng nghĩ cả đời thoát khỏi ta.

    Chỉ cần ta còn sống thì ta vẫn sẽ truy đuổi ngươi đến cùng."

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    " Ắt xì..."

    Cô xoa mũi khi vừa mở cửa về đến nhà.

    " Bị cảm à."

    " Sihan ( tên quản gia) ?

    Lạ thân đi ra ngoài rồi sao?"

    Mirai nghi hoặc nhìn quanh thấy cửa phòng khách mở và đèn đang sáng và khi cô bước vào thì.

    Một cây cột màu vàng sáng ngồi thảng thơi trên ghế sô pha nở nụ cười khả ái.

    " Mừng về nhà nha, Mirai!"

    Không hiểu sao...

    Cô cảm thấy bất an với nụ cười tươi rói ấy cùng với một chút...

    Tức giận??

    Cảm giác có chút vi diệu chột dạ như bị bắt gian.

    Mirai chớp mắt, sau cố tỏ ra giận dữ.

    " Sao ngươi lại ở đây?"

    " Nha tới thăm bạn sẵn tiện...

    Muốn biết ngươi vừa đi đâu thôi, ne~"

    Mirai có chút cứng nhắc cảm nhận được ý hắn.

    Ngươi chết chắc!

    .

    Đừng hỏi vì sao cô biết hắn muốn nói gì, bạn bè hơn mấy chục năm gắn bó, chút suy nghĩ sao làm khó nhau được nên...

    Thỉnh ngươi đi về đi!!!

    Ta không tiễn!!!

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    Còn tiếp...

    .

    .

    .

    .
     
    Back
    Top Dưới