Khác (ĐN Naruto) Tôi là em gái của Uchiha Sasuke !

(Đn Naruto) Tôi Là Em Gái Của Uchiha Sasuke !
chap 20: lâu rồi ko gặp nhỉ nii-chan?(part2)


Hana: lâu rồi ko gặp...mọi người vẫn khỏe chứ*cười*

Sasuke&Naruto&Sakura: Hana/Hana-chan*ngạc nhiên*

Hana: nii-chan!!*vui mừng, ôm*

Sasuke: Hana*lạnh lùng*

Hana: nhớ anh quá!!*ôm*

Sasuke: bây giờ chúng ta lớn rồi, ko còn cái kiểu ôm như vậy nữa đâu Hana*lạnh lùng*

Hana: mồ...anh vẫn lạnh lùng với em!*phồng má*

Naruto: Hana đã trở về rồi sao cậu ko quay về làng luôn đi!!*la to*

Sasuke: nếu tôi nói ko thì sao?*lạnh lùng*

Sakura:"Sasuke-kun...*buồn*"

Naruto: chắc chắn tôi sẽ lôi cậu về!!*la to*

Sasuke: ha...*cười nhẹ*

Hana: nii-chan mau quay về đi!*nắm tay*

Sasuke: anh ko muốn về...anh muốn sức mạnh để giết hắn*đen mặt*

Hana: vậy lời hứa giữa chúng talúc nhỏ anh quên rồi sao?!!*khóc*

Sasuke: lời hứa...lúc nhỏ*ngạc nhiên*

Nhớ về lúc nhỏ...

Sasuke: umm...*mở mắt*

Hana: nii-chan!!

Anh ko sao chứ?!*lo lắng*

Sasuke: anh ko sao...*cố gượng dậy*

Hana: đừng cố quá vết thương vẫn chưa lành đâu*lo lắng*

Sasuke: chết tiệt!!*đấm vào gối*

Hana: nii-chan...*lo lắng*

Sasuke: đều tại anh ko mạnh mẽ nên gia tộc ta mới....*cắn môi*

Hana: đó ko phải lỗi của anh đâu*an ủi*

Sasuke: nhất định anh phải giết đc hắn!*căm thù*

Hana: nii à...*lo lắng*

Sasuke: Hana!*dịu dàng*

Hana: vâng?*ngạc nhiên*

Sasuke: hãy hứa với anh đừng rời xa nhau nhé?*cười nhẹ*

Hana: umk!*cười*

Sasuke&Hana: nhất định chúng ta sẽ ko rời xa nhau dù là nửa bước

Quay về thực tại...

Sasuke: ...*đen mặt*

Hana: anh nhớ rồi chứ?*cười buồn*

Sasuke: vậy tại sao em ko đi cùng anh?*cười nhẹ*

Hana: em là ninja làng Lá, em ko thể đi!

Em phải bảo vệ mọi người ở làng!*kiên quyết*

Sasuke: đó là lời hứa mà em nói đó sao?*lạnh lùng*

Hana: ...*quay qua hướng khác*

Sasuke: đc rồi, tùy em thôi*thở dài* nhưng anh phải quyết đấu với em và cậu ta*chỉ Naruto*

Naruto: cậu chắc ko chắc Sasuke?!*đổ môg hôi*

Hana: nếu anh nói như vậy thì em đồng ý lời thách đấu của anh*lạnh lùng*

Naruto: nhưng mà Hana-*đổ mồ hôi*

Hana: ko sao đâu, tôi cũng rất muốn đấu với anh ấy*lạnh lùng*

Naruto: u....umk*nuốt nước bọt*

Sasuke: ha...nhất định tôi phải thắng hai người*cười nhẹ*

Sakura: hai cậu phải cẩn thận đấy!*la to*

Naruto&Hana: umk

Sasuke mở con mắt Sharingan lên, rút thanh kiếm ra hướng đến Naruto, Hana chặn đc nhưng kèm theo đó là con mắt màu đỏ rực như lửa

Sasuke: S...Sharingan?!*ngạc nhiên*

Naruto: ể...Hana-chan cũng có Sharingan*to mắt*

Sakura: cậu ấy đánh thức đc nó từ khi nào?!*cau mày*

Hana: từ lúc gia tộc bị giết hại*lạnh lùng*

Sasuke: tại sao em lại giấu nó?!*cau mày*

Hana: em ko hề giấu, em có dùng nó trong kì thi ninja*lạnh lùng*

Sakura:"vậy ra cái trận đấu lúc trước là do cậu ấy dùng Sharingan?!*ngạc nhiên*"

Hana: vậy mình đấu đc rồi chứ?*lạnh lùng*

Sasuke: lên thôi!*lạnh lùng*

Hana liền triệu hồi ra thanh kiếm Kanata tiến đến Sasuke.

Anh chặn đc, hai người dùng kiếm đấu qua đấu lại, chẳng hề có phản ứng kiệt sức gì cả.

Sai:"Uchiha Hanako*nhìn Hana*"

Yamato:"hai người đó mà hợp sức lại...chắc chắn sẽ ko có ai đấu lại*đổ mồ hôi*"

Hana: Naruto!*nhìn Naruto*

Naruto: Gasengan!*đổ mồ hôi*

*Bùm*

Naruto: đc rồi chứ?*nuốt nước bọt*

Hana: vẫn chưa đâu*lạnh lùng*

Sasuke: ha...đánh hay lắm đấy Hana*nhếch môi*

Hana: anh cũng vậy thôi*cười*

Naruto: Đa trùng: ảnh phân thân chi thuật!*la to*

Hana né ra cho các phân thân tiến đến Sasuke mà đánh, Sasuke chỉ dùng chidori thôi mà các phân thân đều biến mất hết.

Hana dùng nắm đấm đánh mặt vào mặt đất, đất vỡ thành lỗ rất lớn.

Mọi người đều ngạc nhiên về cái đấm vừa rồi của Hana.

Ko ngờ nó lại mạnh tới vậy

Hana: chidori!*lạnh lùng*

Sasuke: chidori!*đổ mồ hôi*

Cả hai sắp tiến tới thì Orochimaru xuất hiện

Orochimaru: đc rồi đấy Sasuke*cười*

Tất cả(-Hana): Orochimaru!

Orochimaru: ko còn thời gian đâu, đi thôi*cười*

Sasuke nhảy lên chỗ hắn đứng

Hana: nii-chan!!*la to*

Sakura: ngươi tính đưa Sasuke-kun đi đâu?!*cau mày*

Orochimaru: hang ổ của ta đã bị phá nát, ta đi đến nơi khác*quay lưng*

Sasuke: trận đấu tới đây thôi, nhất định tôi sẽ thắng hai người*lạnh lùng*

Hana: nii-chan!!

Đừng đi mà!!*la to*

Sasuke: hẹn gặp lại*lạnh lùng*

Sasuke:"nhất định anh phải bắt em đi cùng với anh, Hana à*kiên quyết*"

Cả hai đi mất bỏ mặc nhóm Naruto đứng đó

Hana: mình cũng quay về thôi.

Nhiệm vụ thất bại*nhắm mắt*

Yamato: các em, chúng ta về thôi!*nói to*

Tất cả: vâng!

Tại làng Lá...

Tsunade: xem ra nhiệm vụ thất bại rồi à!*chóng tay lên bàn*

Hana: vâng*buồn*

Tsunade: cô biết em đag lo lắng cho Sasuke nhưng đừng lo lắng nhiều quá, nhất định sẽ có ngày cậu ta trở về mà*an ủi*

Hana: vâng*cười buồn*

Sakura: Hana-chan*cười buồn*

Tsunade: à đội 7 trước kia bây giờ thay đổi.

Hai người đag đứng ở đó là thành viên mới*chỉ Sai và Yamato*

Hana: chào hai người.

Em là Uchiha Hanako, cứ gọi em là Hana nhé!*cười*

Yamato: chào em, anh là Yamato*cười*

Sai: chào, tôi là Sai*dịu dàng*

Hana: rất vui đc làm quen!*cười*

Tsunade: đc rồi tất cả sẽ đc làm nhiệm vụ cũng mệt rồi, hãy về nghĩ ngơi đi*nhìn ra bên ngoài của sổ*

Tất cả: vâng!!
 
(Đn Naruto) Tôi Là Em Gái Của Uchiha Sasuke !
chap 21: Hana bị bắt sao?!! cái quái gì thế này?!!


Đã qua đc mấy tháng rồi.

Hana đc công nhận là ninja mạnh nhất làng Lá vì cô làm nhiệm vụ rất xuất sắc, rất nghiêm túc trong nhiệm vụ và sức mạnh cũng rất mạnh vì thế mà ai ai cũng ngưỡng mộ.

Nhưng cô ko muốn như thế, cô muốn trở thành một ninja bình thường, ko cần ai hâm mộ, ko cần ai quan tâm.

Điều mà cô luôn quan tâm nhất là hai người anh yêu quý nhất của cô: Itachi và Sasuke.

Cô làm nhiệm chủ yếu chỉ để muốn tìm hai người anh của mình chứ ko phải vì thứ gì khác.

Còn Sasuke thì tìm đc nhóm mới có tên là Taka, nhóm có thêm 3 thành viên mới đó là: Suigetsu, Karin và Juugo.

Vào một ngày...

Tsunade: đc rồi, hôm nay mọi người có nhiệm vụ là đi đến làng sương mù bắt một người về đây*chóng tay lên bàn*

Tất cả: rõ!!

Tsunade: đc rồi, tất cả hành động!!*lên tiếng*

Tất cả: vâng!!

Naruto: nhiệm vụ này có vẻ thú vị rồi đây!*phấn khởi*

Sakura: đừng phấn khởi sớm, nhiệm vụ này cũng nguy hiểm lắm đấy*cân nhắc*

Yamato: Naruto, nhiệm vụ này em ko đc hành động tùy tiện nghe chưa?*tỏa ra sát khí*

Naruto: v...vâng, em biết rồi*run*

Hana: chúng ta đi đc cũng khá xa rồi, nghĩ mệt chút đi*cười*

Sakura: tôi đi lấy nước đây*cười*

Naruto: lấy cho tôi nhé!!*phấn khởi*

Sakura: đc rồi, đội trưởng Yamato anh uống ko?*cười*

Yamato: anh ko khát*cười*

Sakura: còn cậu Sai?*cười*

Sai: lấy cho tôi nước luôn*ko cảm xúc*

Trong lúc nghĩ chân, Hana đi đến một bờ suối nhỏ, ngồi lên một tảng đá cất tiếng hát.

Tiếng hát trong trẻo, ngọt ngào như muốn làm bao con tim người xao xuyến.

Làn gió thổi qua, mái tóc cô bay phấp phới, trong rất đẹp.

Khung cảnh thiên nhiên như hòa hợp với tiếng hát của cô, nếu là ban đêm thì chắc chắn sẽ rất đẹp.

Cô hát ngay lúc nhóm Sasuke đi ngang

Suigetsu: hửm...*nghe đc*

Karin: chuyện gì vậy?*cau mày*

Juugo: có tiếng hát của ai đó?*lạnh lùng*

Suigetsu: tuyệt quá!*dễ chịu*

Karin: S...Sasuke-kun!!

Cậu đi đâu vậy?!!*đổ mồ hôi*

Cả nhóm đi theo Sasuke, đi đến gần tiếng hát Sasuke liền đỏ mặt.

Anh ko ngờ giọng hát ngọt ngào ấy lại là Hana.

Karin định đi ra nhưng bị Sasuke chặn lại

Karin: sao vậy Sasuke-kun?!*cau mày*

Sasuke: tôi muốn lắng nghe nó*lạnh lùng*

Những thứ ánh sáng tuyệt diệu chiếu rọi vào Hana làm cô trở nên lung linh hơn, nụ cười tươi tắn trên môi trong rất duyên dáng.

Giọng hát ấy như muốn cứu rỗi trái tim của người lạnh lùng thành một trái tim ấm áp.

Nó rất êm, ấm lại còn gợi nhớ đến tuổi thơ xưa kia.

Suigetsu:"đây là lần đầu tiên mình thấy cậu ta như vậy, chắc hẳn cậu ta và cô ấy có mối quan hệ gì rồi đây?*xoa cầm, nhìn Sasuke*

Hana: hửm...ai ở đó?!*cảnh giác*

Naruto: là tôi đây*cười*

Hana: mọi người?!*ngạc nhiên*

Sakura: xin lỗi nhé tại bọn tớ nghe thấy tiếng hát của ai đó nên tới đc đây*đổ mồ hôi*

Sai: vậy tiếng hát đó là của cậu à?*ko cảm xúc*

Hana: umk...đó là tiếng hát của tôi*cười*

Yamato: chi thuật: mộc độn!!*la to*

Naruto: chuyện gì vậy?!*đổ mồ hôi*

Yamato: tôi biết các cậu ở đó mau ra đây đi!!*la to*

Juugo: bị phát hiện rồi*lạnh lùng*

Hana: nii-chan?!!*ngạc nhiên*

Karin:"hóa ra cô ấy là em gái cậu ấy, may quá vẫn còn cơ hội!!*thở nhẹ*"

Naruto: Sasuke!!*tức giận*

Sasuke: ...*nhìn Hana*

Suigetsu: Kya...bây giờ phải làm sao đây?*gãi đầu*

Sakura: bọn họ là thành viên mới của cậu à?*đổ mồ hôi*

Juugo: đúng vậy*lạnh lùng*

Naruto: vậy thì chúng ta phải đấu thôi!*cảnh giác*

Karin: vậy thì chúng tôi sẽ ko nương tay đâu!!*cười*

Hana: mọi người đừng hành động tùy tiện, bọn họ...ko phải dạng vừa*cảnh giác*

Suigetsu: cô gái đó nói đúng đấy*cười*

Sasuke: Suigetsu mau tạo sương mù đi*lạnh lùng*

Suigetsu: tôi phải làm theo lời cậu sao?!*gãi đầu*

Sasuke: mau làm nhanh lên!!*lườm*

Suigetsu: đ...đc rồi*đổ mồ hôi*.

Ảo ảnh sương mù!!*la to*

Mọi thứ xung quanh đều dày đặc ko thấy gì cả.

Mọi người đều bị di tản hết, ko ai thấy ai trừ nhóm Sasuke.

Hana: sương mù này dày đặc quá!*đổ mồ hôi*

Sasuke: Hana...*lạnh lùng*

Hana: nii-chan!!*rưng rưng nước mắt*

Sasuke: bây giờ chỉ còn lại hai chúng ta, mình cùng nhau đấu một trận nhé?*dịu dàng*

Hana: nếu anh nói như vậy...vậy thì...em đồng ý lời thách đấu*cười*

Sasuke: ha...*cười*

Hana: Sharingan!*bật mắt Sharingan*

Sasuke: Sharingan!*bật mắt Sharingan*

Cả hai cùng tiến lên, đấu qua đấu lại nảy giờ chẳng ai thua ai.

Hana giẩm phải một vũng nước

Suigetsu: haha...bắt đc rồi nhé!*cười*

Hana:"bị mắc bẫy rồi!*đổ mồ hôi*"

Juugo: xin lỗi nhưng tôi bị bắt buộc phải làm như thế này*tiến lên cho Hana ngửi thuốc mê*

Hana: umm...umm...*ngất đi*

Karin: phải đem cô ấy về à?*đen mặt*

Sasuke: đúng vậy*lạnh lùng*

Suigetsu: vậy khi cố ấy tỉnh dậy chúng ta phải làm như thế nào đây?!*gãi đầu*

Sasuke: cứ nhốt trong một căn phòng là đc*lạnh lùng*

Karin:"căn phòng!!*sét đánh ngang tai*"

Sasuke: nhớ trong căn phòng đó phải có gấu bông, sách và đồ quần áo cho em ấy nhớ chưa*lạnh lùng*

Suigetsu: vâng...vâng nhớ rồi*thở dài*

Sasuke: Karin...phiền cô thay đồ cho em ấy*lạnh lùng*

Karin: đc rồi*thở dài*

Juugo: những người này phải biết tính sao đây?*chỉ nhóm Naruto đag nằm ngất ở đó*

Sasuke: cứ để họ nằm đó và gửi một bức thư là Hana đã bị tôi đưa đi*lạnh lùng, bế Hana*

Juugo: rõ!*gật đầu*

Nhóm Sasuke đều đi mất bên cạnh đó là mang theo Hana về, bỏ lại nhóm Naruto nằm ngất ở gốc cây đằng kia.

Naruto: umm..umm*mở mắt từ từ*

Sakura: Naruto...*lo lắng*

Naruto: hửm...mọi người sao vậy?

Sasuke đâu rồi?*nhìn quanh*

Sai: cậu ta đã đi mất nhưng kèm theo đó là...*nhìn hướng khác*

Naruto: là gì?!*cau mày*

Yamato: em đọc đi*đưa mảnh giấy*

Naruto: c...cái quái gì thế này?!

Hana bị bắt đi rồi sao?!*đen mặt*

Sakura: đúng vậy*buồn*

Naruto: tại sao lại như thế chứ?!*đen mặt*

Sakura: tôi cũng ko rõ*lắc đầu*

Yamato: chúng ta nên về làng và báo cáo với ngài Tsunade xem ngài ấy có thể giúp gì đc?*đổ mồ hôi*

Naruto: umk!*gật đầu*
 
(Đn Naruto) Tôi Là Em Gái Của Uchiha Sasuke !
chap 22: ko biết tiêu đề


Hana: umm...*từ từ mở mắt*.

Trang phục của mình?!*ngạc nhiên*

Nhìn xung quanh

Hana: chỗ này lạ quá.

Đây là đâu?*cảnh giác*

Cô đi khắp căn phòng nhìn các món đồ xung quanh toàn là những thứ cô thích.

Đột nhiên cô cảm thấy có gì đó rất lạ

Hana:"quái lạ!!

Tại sao mình lại ko cảm nhận đc charka của mình?!*đổ mồ hôi*"

*cách*

Hana: nii-chan?!*to mắt*

Sasuke: Hana*cười nhẹ*

Hana: sao anh lại bắt em?!*cảnh giác*

Sasuke: ko phải em nói chúng ta luôn ở bên nhau sao?*cười nhẹ*

Hana: ....*đổ mồ hôi*

Sasuke: đây là nơi cư trú của bọn anh*dịu dàng*

Nhóm Karin bước vào.

Karin: chào cô*cười*

Hana: chào*cười nhẹ*

Suigetsu: đây là em gái cậu sao, Sasuke?*cười*

Sasuke: phải*nhìn Hana*

Juugo: cô gái, cô tên gì?*lạnh lùng*

Hana: tôi tên Uchiha Hanako, cứ gọi tôi là Hana nếu muốn*cười*

Suigetsu: Uchiha Hanako?*cau mày*.

Ha...tên đẹp đấy!*cười*

Hana: tại sao em lại ko cảm nhận đc charka của mình vậy nii-chan?!*cau mày*

Sasuke: haizz...bởi vì em đã bị anh phong ấn sức mạnh*lạnh lùng*

Hana: phong ấn...sức mạnh?!*đổ mồ hôi*

Sasuke: đúng vậy, nếu như anh ko phong ấn sức mạnh của em thì có thể sẽ thoát khỏi đây dễ dàng*lạnh lùng*

Hana:"như vậy càng khó thoát rồi*đổ mồ hôi*"

Karin: cô nên nghe lời Sasuke-kun đi*lo lắng*

Hana: khi chưa có lí do chính đáng tôi sẽ ko bao giờ nghe theo anh ấy!*lạnh lùng, anh mắt sắt bén*

Karin: ...*run*

Sasuke:"em có lẽ đã trưởng thành hơn so với lúc trước rồi nhỉ, Hana*cười nhẹ*"

Suigetsu: thôi....chúng ta còn có việc phải làm nữa đấy, Sasuke*thở dài*

Sasuke: em cứ ở trong đây cho đến khi anh quay về*căng nhắc*

Hana: vâng...vâng*gãi đầu*

Sasuke: Karin cô ở đây với Hana đi, còn lại đi theo tôi*lạnh lùng*

Karin:"tại sao tôi lại ko đc đi cùng cậu chứ?!!*tức giận*"

Sasuke: nghe chưa Karin?*lạnh lùng*

Karin: rồi rồi*gật đầu*

Tất cả đều đi hết còn lại Hana và Karin

Hana: nè...có nhất thiết là phải trói chân luôn ko vậy?*cau mày*

Karin: đương nhiên là phải trói, nếu ko cô thoát ra nhanh lắm*nhìn xuống chân*

Hana:"nii-chan lo lắng cho mình tới vậy sao?!*thở dài*"

Karin: nè...*ngại*

Hana: hửm...*chớp mắt*

Karin: cô có thể kể cho tôi nghe...về Sasuke-kun đc ko?*đỏ mặt*

Hana: hả...đừng nói cô thích anh ấy nha?*cười gian*

Karin: u..umk, cô ko thích cậu ấy sao?*ngại*

Hana: đương nhiên là tôi rất thích anh ấy!!*cười*

Karin: rất thích...sao*cười buồn*

Hana: này nhé...trước đây anh ấy là một người rất tốt bụng, dịu dàng và hay quan tâm đến mọi người lắm*cười*

Karin: thật sao?*ngạc nhiên*

Hana: đúng vậy!

Nhưng vì một sự cố nhỏ xảy ra anh ấy trở thành một người hoàn toàn lạnh lùng, ko quan tâm đến một ai ngoài tôi ra cả*cười nhẹ*

Karin: thì ra đây chính là lí do cậu ấy lạnh lùng*cười nhẹ*

Hana: umk...tôi rất muốn cứu anh ấyra khỏi thế giới đen tối đó, muốn biến anh ấy thành một con người có trái tim ấm áp và biết quan tâm đến người khác*cười nhẹ*

Karin: ...*cười*

Hana: tôi đoán hình như nii-chan của tôi đã cứu cô trong lần thi ninja nhỉ?*cười*

Karin: đúng vậy....lúc đó tôi gặp một con gấu rất to và Sasuke đã cứu tôi*cười*.

Làm sao cô biết đc hay vậy?*cau mày*

Hana: à thì...*đổ mồ hôi*

Karin: khó nói lắm sao?*cau mày*

Hana: ko...ko...tại lúc đi điều tra xung quanh thì tôi thấy thôi*gãi đầu, bịa chuyện*

Karin: umk*cười*

Hana: thật ra...tôi ko phải em ruột anh ấy*cười nhẹ*

Karin: ko phải em ruột?!*to mắt*

Hana: umk...tôi đc nhặt về nhà anh ấy khi còn là một đứa bé sơ sinh*cười buồn*

Karin: nhưng tại sao cô lại có đc con mắt Sharingan?!*cau mày*

Hana: thật sự thì tôi cũng ko rõ*lắc đầu*

Karin: Sasuek có biết chưa?*cau mày*

Hana: anh ấy vẫn chưa biết*lắc đầu, sờ gấu bông trên tay*

Karin: umk*cười buồn*

Hai người nói chuyện nãy giờ ko hề biết rằng Sasuke ở sau cánh cửa đã nghe tất cả mọi chuyện.

Vào buổi tối, cô vừa trong phòng tắm bước ra thì thấy anh đag ngồi trên giường nằm ngủ, cười gian nghỉ ra kế hay, lén đến chọc vào má, mũi, tóc,...

Sasuke: em định chọc tới bao giờ nữa hả?*tức giận*

Hana: A!

A...anh thức từ khi nào vậy?!*giật mình, chạy ra xa*

Sasuke: từ khi vào đây*nói tự nhiên*

Hana: anh vào ko gõ cửa luôn à?!*phồng má*

Sasuke: anh có gõ nhưng ko thấy em mở nên mới tự ý xong vào thôi*nói tự nhiên*

Hana: em nhớ khóa cửa rồi mà!!*la to*

Sasuke: cửa ko khóa*cười nhẹ*

Hana: hứ!*phồng má*

Sasuke: mà....*xuất hiện vết hồng hào*

Hana: có chuyện gì à?*chớp mắt*

Sasuke: em định...quấn cái khăn đó tới khi nào vậy?*quay mặt đi*

Cô nhìn xuống người thấy toàn thân chỉ quấn đc một cái khăn, để lộ làn da trắng hồng hào.

Mái tóc vừa gội vẫn còn đẫm ướt, giọt nước nhiễu xuống mặt đất.

Cô liền đỏ mặt như trái cà chua

Hana: Aaaa!!

Anh đi ra ngoài ngay cho em!!*la to, đẩy ra ngoài*

*Rầm*

Sasuke:"haizz...có nhất thiết là phải như vậy ko*thở dài* mà...cơ thể em ấy đẹp thật*đỏ mặt*"

Hana: hừm...*phòng má, khói bay lên*

Sasuke: tóc vẫn còn ướt để anh lau cho*dịu dàng*

Hana: nếu anh ko ở trong phòng em thì đâu có xấu hổ đến vậy đâu!*phồng má, quay quá hướng khác*

Sasuke: thôi...thôi...anh xin lỗi*đổ mồ hôi*

Hana: hứ tha cho anh lần này đó...lần sau nhớ gõ cửa đàng hoàng cho em!*phồng má*

Sasuke: đc rồi, đc rồi!*cười*

Thế là Hana cho Sasuke lau tóc, anh nhìn sau lỗ tai của cô có vết đỏ liền cười thầm trong lòng.

Còn Hana thì cực đỏ mặt vì sự cố lúc nãy.

Hana: nii-chan này...*cười nhẹ*

Sasuke: có chuyện gì?*chớp mắt*

Hana: anh có thể...cho em làm nhiệm vụ với anh đc ko?*cười nhẹ*

Sasuke: ...*đen mặt*

Hana: ko đc à...vậy thì em ở trong phòng này vậy...*cười nhẹ*

Sasuke: nếu em ko có ý định bỏ trốn thì anh có thể cho em theo*xuất hiện vết hồng*

Hana: thật ko?!*chớp mắt*

Sasuke: thật*che miệng nhìn hướng khác*

Hana: Yeahh!!

Thương anh nhất luôn!!*ôm*

Sasuke: nhưng nếu Naruto và những người khác tìm đc em...thì em sẽ làm gì?*đen mặt*

Hana: cái này...có lẽ em sẽ quay về cùng với họ*cười nhẹ*

Sasuke: tại sao?*lạnh lùng*

Hana: em ko thể bỏ mặc làng đc, em phải bảo vệ làng đó là nhiệm vụ cho ninja mạnh nhất làng Lá!*nghiêm túc*

Sasuke: vậy à...tùy em thôi*đi ra khỏi phòng*

*Rầm*

Hana:"khi nào anh mới thức tĩnh đc đây...nii-chan?!*cắn môi*"

Cô ngồi trên giường suy tư một mình, hát một bài hát.

Dù ở trong phòng cất tiếng hát nhưng ở bên ngoài vẫn có thể nghe đc.

Giọng hát vang khắp nơi cư trú, ngọt ngào, ấm áp nhưng nếu nghe kĩ hơn thì nó lại chứ một nỗi buồn sâu thăm thẳm.

Sasuke đứng ngoài cửa phòng có thể cảm nhận đc nổi buồn đó, có lẽ bài hát mà Hana hát chính là nỗi buồn của anh...Sau một hồi hát cô liền ngủ gật trên giường, Sasuke bước vào đắp chăn ngay ngắn lại cho cô để cô ko bị lạnh.

Ngồi bên cạnh ngắm gương mặt ấy, bờ môi đỏ mộng như trái cherry.

Làn da trắng hồng hào, mịn màng.

Lông mi dài thướt tha.

Nhìn cô như một công chúa vậy.

Anh cười, ko thể kiểm soát đc suy nghĩ liền hôn nhẹ lên trán cô.

Thế rồi anh ngủ từ khi nào ko hay

Sáng hôm sau...

Hana: umm...*từ từ mở mắt*

Ngồi dạy nhìn qua bên cạnh liền đỏ mặt la lên

Hana: Aaa!!*la to*

Sasuke: umm...chuyện gì vậy?*mở mắt*

Hana: sao anh ngủ ở đây?!

Sao anh ko ngủ ở phòng anh?!*lúng túng*

Sasuke: ha...xin lỗi, tại vì hôm qua anh đắp chăn lại cho em thấy mệt quá nên ngủ quên từ khi nào ko hay*gãi đầu*

Hana: mồ...*phòng má*

Sasuke: dù sao cũng sáng rồi, anh đi ra ngoài chuẩn bị cho nhiệm vụ tiếp theo*xoa đầu*

Hana: umk*đỏ mặt*

Karin ở ngoài nãy giờ nghe thấy hết

Karin:"ko ngờ Sasuke đôi lúc lại có biểu cảm này*cười nhẹ*"

Suigetsu: hôm nay làm nhiệm vụ gì đây?*gãi đầu*

Sasuke: chúng ta sẽ xâm nhập Akatsuki*lạnh lùng*

Suigetsu: xâm nhập Akatsuki?!

Ko đùa chứ?!*to mắt*

Sasuke: ko, nhiệm vụ lần này sẽ có Hana đi theo*lạnh lùng*

Hana: hihi*cười*

Karin: nhưng mà xâm nhập Akatsuki để làm gì?*cau mày*

Sasuke: để giết một người mà tôi cần phải giết!!*ánh mắt sắc bén*

Hana:"ko hay rồi, nhất định phải ngăn chặn anh ấy*lo lắng*"

Sasuke: đc rồi, đi thôi!*quay mặt đi*

Tất cả: umk!!
 
(Đn Naruto) Tôi Là Em Gái Của Uchiha Sasuke !
chap 23: lâu rồi ko gặp Sasuke, Hana


Sasuke: còn bao xa nữa Karin?*lạnh lùng*

Karin: còn khá là xa đấy*đổ mồ hôi*

Suigetsu: đường gì mà xa dữ vậy?!*tức giận*

Sasuke: cố gắng đi tiếp đi*lạnh lùng*

Hana: nii...chan...hộc...hộc...em...ko...hộc hộc...đi...nổi...hộc...nữa!!*thở gấp*

Karin: sao cô yếu vậy Hana?*lo lắng*

Hana: tôi cũng ko biết nữa, thường đi xa bao nhiêu tôi cũng ko thấy mệt nhưng tại sao...?!*đổ mồ hôi*

Sasuke:"có lẽ là do sức mạnh phong ấn nó chưa hết tác dụng?*lạnh lùng*

Suigetsu: vậy biết làm sao đây?!*gãi đầu*

Juugo: hay là để-*lạnh lùng*

Sasuke: cứ nghĩ chân một chút đi*lạnh lùng*

Karin: vậy là phải tới mai mới tới đấy!!*đổ mồ hôi*

Sasuke: ko sao... dù gì...sức mạnh của Hana vẫn chưa hồi phục nên cứ nghĩ qua đêm đã*lạnh lùng, đỡ Hana*

Tất cả: umk!!

Thế là mọi người phải nghe lời Sasuke mà nghĩ ngơi.

Sasuke đi lại một góc cây ngồi, Hana cũng đi theo ngồi cạnh bên dựa vào vai anh mà ngủ vì sức mạnh phong hết chưa hết hiệu lực.

Nhớ lại cái ngày luyện tập sinh tồn, nó cũng như thế này, Naruto và Sakura cứ đi qua đi lại chờ thầy Kakashi còn hai người thì ngồi chờ...thật hoài niệm làm sao!

Sasuke cảm nhận đc hơi ấm của Hana liền đỏ mặt và ngủ đi.

Mùi hương thơm trên tóc thật êm dịu, nó rất thơm như mùi sữa vậy!

Karin nhìn trong lòng ko khỏi ghen tị

Đến tối....

Hana: Aa...no quá!*xoa bụng*

Sasuke: lau miệng rồi nghỉ ngơi đi*lạnh lùng*

Hana: trước khi nghỉ ngơi em cần đi đây một xíu*cười*

Sasuke: umk...đi cẩn thận đấy!*lạnh lùng*

Hana: em biết rồi!!*la to chạy mất tiêu*

Karin: từ đây đi còn một quãng đường nữa là tới...sao cậu ko cho đi tiếp?*cau mày*

Sasuke: sức mạnh phong ấn của Orochimaru rất mạnh, nếu đi tiếp Hana sẽ ngất đi mấy ngày đấy*lạnh lùng*

Karin: ra là vậy, cậu lo lắng cho Hana đến vậy sao?*cười nhẹ*

Sasuke: ...*lạnh lùng*

Karin: nếu cậu ko nói thì tôi ko ép nữa...tôi đi chuẩn bị lều đây*quay đi*

Suigetsu: mấy tiếng trôi qua rồi sao Hana còn chưa quay lại nữa?!*cau mày*

Juugo: có lẽ cô ấy vẫn còn làm việc gì đó?*lạnh lùng*

Sasuke: tôi sẽ đi tìm Hana!*lạnh lùng*

Karin: vậy...để tôi đi cùng cậu*ngại ngùng*

Sasuke: ko cần đâu mình tôi đi là đc rồi*lạnh lùng*

Karin: u..umk*cười buồn*

Đag đi trong khu rừng Sasuke cảm nhận đc có ai đó đag gọi tên anh, anh cố gắng chạy thật nhanh để đến đc đó và...

Sasuke: Hana!*lo lắng đỡ Hana*

Hana: hộc...hộc...em mệt quá...hộc...!*đỏ mặt*

Hóa ra cô đi lấy nước nhưng lại cảm thấy rất nóng, rất khó chịu vì cái sức mạnh đó vẫn chưa hết hiệu lực.

Sasuke: em nóng quá rồi...mau quay về thôi!!*bế cô lên*

Hana: umk...*thở gấp*

Sasuke:"mình ko ngờ sức mạnh phòng ấn nó lại mạnh đến như vậy!!*đổ mồ hôi*"

Hana: hộc... hộc...có chuyện gì xảy ra với em vậy...?!*đổ mồ hôi*

Sasuke: là do sức mạnh phong ấn của Orochimaru...anh ko ngờ nó còn chưa hết tác dụng nữa!!*cố chạy thật nhanh*

Hana: em cần charka...*thở gấp*

Sasuke: cố gắng lên sắp tới rồi!!*đổ mồ hôi*

Hana: u...umk*mơ màng*

Sasuke: Karin!!*la to*

Karin: hả?!*ngạc nhiên*

Sasuke: mau đỡ Hana nằm nghĩ đi!!*la to*

Karin: Hana làm sao vậy?!*lo lắng*

Sasuke: là do sức mạnh!*đổ mồ hôi*

Suigetsu: thấy chưa tôi đã bảo cậu đừng dùng nó với Hana rồi mà ko nghe!*cười*

Sasuke: ở đó còn cười!*ánh mắt sắc bén*

Suigetsu: đc rồi...tôi giúp cho...*run*

Hana: charka...!*thở gấp*

Karin: máu lấy của tôi đi!!*đổ mồ hôi*

Hana: nii...chan!!*dơ tay ra*

Juugo: Hana cần charka của Sasuke!!*đổ mồ hôi*

Sasuke: vậy có đc ko?!*lo lắng*

Suigetsu: Hana cần charka của cậu sao ko đưa tay cho cô ấy đi?!*cười*

Sasuke thấy Hana dường như cạn kiệt charka liền đưa tay ra cho Hana hút charka.

Thường thì bị cắn rất đau nhưng tại sao Hana cắn mà anh lại ko cảm thấy đau gì cả, nó ko hề đau...nó rất ấm...theo một kiểu nào đó ko nói lên đc.

Khi hút xong Hana cảm thấy đỡ hơn và bắt đầu nằm nghĩ.

Mọi người thấy thế thù thở nhẹ nhỏm, cảm thấy an tâm hơn.

Do khá mệt mỏi nên mọi người ngủ từ khi nào ko hay trừ Sasuke là chưa ngủ, anh chỉ ngồi cạnh Hana chăm sóc cho cô kẻo cô lại bị nóng thêm lần nữa.

Sáng hôm sau...

Hana: umm...umm...*từ từ mở mắt*

Sasuke: tĩnh rồi à...em cảm thấy đỡ hơn chưa?*lo lắng*

Hana: umk...em thấy đỡ hơn nhiều rồi*xoa đầu*

Sasuke: vậy thì tốt rồi*cười nhẹ*

Karin:"Sasuke...

đag cười*đỏ mặt*"

Suigetsu: nếu đã đỡ rồi thì đi tiếp thôi*cười*

Hana: umk!*cười*

Sasuke: đi thôi*lạnh lùng*

Hana: A!

Cảm ơn anh nhé nii-chan!!*cười*

Sasuke: k...ko có gì*quay qua hướng khác*

Sau một hồi đi nhóm Sasuke đến một cái hang động

Karin: sao dừng rồi?*cau mày*

Sasuke: chính là nơi này*lạnh lùng*

Suigetsu: hóa ra đây là chỗ của bọn Akatsuki*cười*

Hana: bọn chúng mạnh lắm cẩn thận đấy*đổ mồ hôi*

Karin: umk*nuốt nước bọn*

Hana: cẩn thận!!*la to*

Một cục đá rơi xuống Hana nhảy lên đấm mạnh vào cục đá nó vỡ ra thành từng cục nhỏ

Itachi: lâu rồi ko gặp Sasuke, Hana*lạnh lùng*

Hana: Itachi-nii?!!*ngạc nhiên*

Sasuke: Itachi!!!*tức giận*

Kisame: đây là hai đứa em của người đấy à?*cười*

Itachi: uk*lạnh lùng*

Kisame: vậy thì hãy để ta xử hết hai chúng nó*cười*

Sasuke: Itachi!!!

Mau xuống đây đâhs với ta một trận đi!!!*la to*

Itachi: ngươi đã có đc con mắt đó chưa mà đồi đấu với ta?*lạnh lùng*

Sasuke: ta ko quan tâm!!

Mau đấu với ta một trận đi!!!*la to*

Kisame: ko cần có Itachi ta cũng tiêu diệt đc ngươi*cười*

Itachi: hãy để ta đấu với hắn*lạnh lùng*

Kisame: uk...dù sao ngươi cũng mạnh hơn hắn nên chắc ko sao đâu*cười*

Itachi: đc...ta chấp nhận lời thách đấu của ngươi với tư cách là anh trai*lạnh lùng*

Hana: nii-chan, hãy để em đi cùng!!*bước lên một bước*

Kisame: ấy...ko đc...ngươi phải đấu với ta cô bé ạ*cười*

Hana:"nếu mình đấu với hắn mình sẽ ko kịp cứu anh Itachi mất!!*cắn môi*"

Itachi: có ngôi nhà bỏ hoang gần đó mau đi với ta*lạnh lùng*

Sasuke: ta nhất định sẽ giết chết ngươi!!*tức giận điên cuồng*

Hana: hai người đừng đấu mà, Itachi-nii!!

Sasuke-nii!!*la to*
 
(Đn Naruto) Tôi Là Em Gái Của Uchiha Sasuke !
chap 24: hai anh trai của ngươi đúng là ngu ngốc thật


Kisame: chà~ tiếc cho ngươi là họ ko nghe thấy tiếng ngươi nói rồi*cười*

Hana: mau cho ta đi!*lạnh lùng*

Kisame: ta nghe Itachi nói ngươi rất mạnh nên...ta ko dễ dàng cho ngươi đi đâu*đen mặt*

Karin: bây giờ phải làm gì đây?!*cau mày*

Hana: chỉ còn cách đấu với hắn thôi*lạnh lùng*

Suigetsu: kya...phiền rồi đây...*gãi đầu*

Hana: đừng tưởng mình mạnh Suigetsu, hắn mạnh lắm đấy*lạnh lùng*

Suigetsu: b...biết rồi!*đổ mồ hôi*

Hana: thanh kiếm hắn mang sau lưng ko phải thanh kiếm thường, nó có thể hút charka của mọi vật mà nó gặp đấy.

Nhớ phải cẩn thận*lạnh lùng*

Suigetsu: ...*nuốt nước bọt*

Kisame: đấu đc chưa?*lên vẻ*

Hana: đc...nếu ngươi thích thì ta chiều*cười*

Kisame:"nguồn charka của cô ta thật kinh khủng...nhất định mình phải khiến charka đó thành của mình*cười*"

Hana:"muốn nhắm đến charka của ta à?

Ko dễ vậy đâu~*cười*"

Kisame: mau ra đi... thanh kiếm của ta!!*cười*

Hắn lấy thanh kiếm đc quắn lại bằng những sợi dây màu trắng từ sau lưng, thanh kiếm đc quắn chặt chẽ từ ban đầu thành thanh kiếm có hình dạng như quái vật.

Tất cả ngạc nhiên nhưng chỉ có Hana là ko cảm xúc.

Hắn tưởng cô sợ nên cười

Kisame: ngươi thấy thanh kiếm yêu dấu như thế của ta bèn sợ rồi hả?!*cười điên cuồng*

Hana: sợ à...*đen mặt*

Kisame: phải...phải đó!!*cười*

Hana: đúng...ta sợ đấy rồi sao?*mode lạnh lùng, ánh mắt sắc bén*

Kisame:"nhìn cô ta chẳng có cảm xúc gì!!*đổ mồ hôi*

Karin:"hắn đang...run ư?!*ngạc nhiên*"

Suigetsu: sao ko lên đi?*lên vẻ*

Kisame: he...lên thì lên*cười*

Hắn tiến lên, đưa thanh kiếm tới Hana để hút charka nhưng cô né đc.

Hắn cứ ngạc nhiên nhưng ko từ bỏ vẫn đưa thanh kiếm tới cô cho đến khi hút đc charka thì hắn mới thôi.

Ko phòng thủ đc hắn bị Suigetsu quơ một cú đá vào mặt khiến hắn văng vào tường hang động.

Juugo biến thành hình dạng thú hướng đến đấm vào mặt hắn thật mạnh.

Mặc dù bị những cú đánh mạnh như thế vào mặt nhưng hắn vẫn đúng vững như ko có chuyện gì xảy ra.

Karin thì chỉ biết đứng nhìn và nghĩ ra cách gì đó để có thể đánh bại hắn

Trong khi đó bên Sasuke...

Bên Sasuke thì từ nãy giờ cậu đánh với Itachi cũng khá mệt rồi.

Itachi kể lại cho Sasuke về Madara, chuyện lấy con mắt sharingan của người em để lấy lại ánh sáng.

Sau vài phút kể lại, Itachi dùng ảo thuật lên Sasuke.

Sasuke giải đc nó và bắt đầu lấy lại tinh thần chiến đấu.

Cuối cùng hai người mới đấu đc trận đánh thật sự.

Bên Hana

Suigetsu: hộc...hộc...tên này dai như đĩa vậy?!*cười*

Hana: tôi đã nói rồi, bây giờ cậu lo trị thương đi để tôi và Juugo đấu với hắn*lạnh lùng*

Hana: Sharingan!*bật mắt sharingan*

Kisame: đến giờ ngươi mới đưa con mắt đó cho ta xem à?*cười*

Hana: rồi sao?*lạnh lùng*

Kisame: ta càng muốn hút charka của ngươi nhiều hơn!!!*cười*

Hắn quăng thanh kiếm ra đến chỗ Hana

*keng*

Kisame: cái gì?!!*ngạc nhiên*

Juugo:"chỉ vs thanh kiếm kanata nhỏ thế này mà lại đỡ đc thanh kiếm quái thú đó sao?!*ngạc nhiên*"

Kisame: chết đi!!*cười điên cuồng*

Hana nhảy lên và đánh vào lưng hắn, hắn mất thăng bằng ngã xuống

Hana:"tên này cứng hơn mình tưởng, có lẽ sẽ ko kịp mất!*đổ mồ hôi*"

Karin: Hana!

Phía sau!!*la to*

Hana ngạc nhiên quay qua thì thấy thanh kiếm quái vật của hắn đang ở sau lưng cô, vì cô đang suy nghĩ cho hai người anh trai nên ko cảnh giác đc và quá bất ngờ, cô đen mặt dường như ko thể duy chuyển nổi.

Nó há miệng ra thật to để nuốt chửng cô, may mà Juugo cứu cô kịp, chỉ còn 5cm nữa là cô bị nuốt luôn rồi.

Hana: cảm ơn anh, Juugo-san!*cười nhẹ*

Juugo: ko có gì...*lạnh lùng*

Hana: xem ra ngươi cũng hay đấy nhỉ?*cười, đổ mồ hôi*

Kisame: chết tiệt, ko bắt đc cô ta rồi!*tức giận*

Hana: ha...*cười nhẹ*

Kisame: ha...đáng lẽ tộc nhân Uchiha phải mạnh chứ vậy mà tại sao ngươi lại yếu đuối như thế chứ?*khinh bỉ*

Hana: yếu đuối...sao?*đen mặt*

Kisame: đúng vậy...xem ra Itachi mù mắt rồi...tại sao lại đi khen một người đuối như ngươi chứ?*khinh bỉ*

Hana: ...*đen mặt*

Kisame: hắn ta thật sự mù rồi...lại thêm tên Uchiha Sasuke mang ý định giết chết Itachi để phục hưng gia tộc!*cười*

Karin: ko xong rồi*đổ mồ hôi*

Kisame: giết Itachi rồi phục hưng gia tộc bằng cách gì?!

Ha thật nực cười...đúng là ngu ngốc thật mà!*cười*

Suigetsu: ui...Hana sẽ ổn chứ?!*đổ mồ hôi*

Karin: tôi cũng ko chắc nữa*đổ mồ hôi*

Suigetsu: này Hana-*định đặt tay lên vai Hana*

Hana: mọi người mau nghĩ đi để tôi đấu với hắn*lạnh lùng*

Karin: như vậy nguy hiểm lắm!*cau mày*

Hana: tôi biết nhưng tôi phải đấu vs hắn!*lạnh lùng*

Suigetsu: cô điên rồi à.

Hắn mạnh lắm đấy!*cau mày*

Hana: tôi nói để tôi ĐẤU VỚI HẮN!!KO CẦN CÁC NGƯỜI QUAN TÂM!!!*ánh mắt sắc bén*

Suigetsu: đáng sợ quá!*đen mặt*

Karin: "nguồn charka của cô ấy đang tăng*đổ mồ hôi*"

Juugo: Suigetsu...nếu Hana đã nói như vậy thì hãy để cô ấy đấu đi*lạnh lùng*

Suigetsu: ...thôi đc rồi...nhờ cô vậy...*thở dài*

Kisame: tức giận rồi à?!

Mau đấu vs ta đi!!*cười*

Hana: đc...trận đấu bây giờ...thật sự mới bắt đầu!*đen mặt*
 
(Đn Naruto) Tôi Là Em Gái Của Uchiha Sasuke !
chap 25: Itachi và Sasuke ko phải là những người ngu ngốc!! ngươi hiểu chưa!!!


Suigetsu: hửm....Hana...đột nhiên có gì đó rất lạ...?*cau mày*

Juugo: cậu cũng nhận ra à?*lạnh lùng*

Suigetsu: cũng?

Hai người cũng thấy vậy à?!*ngạc nhiên*

Karin: haizz...chúng tôi nhận ra sớm hơn cậu rồi...*thở dài*

Suigetsu: sao ko nói cho tôi biết?!!*tức giận*

Karin: tại ko thích...để đó cho cậu tự nhận ra*quay mặt đi*

Suigetsu: Karin này...*nắm tay lại thành nắm đấm*

Juugo: im lặng mà xem tình hình của Hana kìa!*lạnh lùng, tóa ra sát khí*

Karin&Suigetsu: v...vâng...*đổ mồ hồi*

Kisame: ha....vậy thì ta l-*cười*

.

.

.

.

.

.

*Bốp*

Hana xuất hiện sau lưng hắn rồi đấm vào mặt thật mạnh, hắn văng ra xa, phun ra máu.

Hana: những người nào dám xúc phạm đến hai người mà ta luôn yêu quý.... thì phải chịu hậu quả!*lạnh lùng*

Kisame: charka của cô ta càng ngày càng tăng*nói nhỏ, đổ mồ hôi*

Hana nhảy lên đá vào hắn, hắn rơi xuống sông, mặt nước nỗi sóng lớn khiến cho cả đám đều ướt hết.

Karin: tại sao chúng ta lại bị lây theo thế này?!*khóc*

Suigetsu: tốt nhất là nên tránh xa nơi này*đổ mồ hôi*

Hana: mọi người mau đến Sasuke-nii nhanh lên!!*la to*

Karin: nhưng....*đổ mồ hôi*

Hana: ko nhưng nhị gì hết...mau đi nhanh đi!!!*la to*

Suigetsu: đ...đc rồi...*nuốt nước bọt*

Kisame: ấy...ko dễ vậy đâu*cười*

Juugo: là phân thân!*lạnh lùng*

Một bàn tay phía dưới chân Hana, cô cảm nhận đc nên né ra dễ dàng.

Kisame giờ mới lò đầu ra

Kisame: các ngươi muốn trốn khỏi đây sao?

Ko dễ vậy đâu!*cười*

Hana: chết tiệt!!*nghiến răng*

Suigetsu: vậy thì đánh phải đấu thôi...*gãi đầu*

Karin: chứ sao nữa...haizz...*thở dài*

Nhóm của Suigetsu cùng đấu với phân thân của hắn, còn Hana thì đang suy nghĩ cách để bại hắn.

Kisame: tiến lên đi thanh kiếm của ta!!*cười điên loạn*

*Keng*

Một thanh kiếm Kanata khác xuất hiện trên tay Hana chặn lại thanh kiếm đang cố tiến đến cô.

Hana: chidori!!*tức giận*

Cô dùng chidori lên thanh kiếm và chém vào nó, khúc đầu của nó bị gãy ra, giờ thanh kiếm chỉ còn nữa phần còn lại.

Kisame: thanh kiếm yêu dấu của ta...*ngạc nhiên*

Hana: đáng ghét thì có!*lạnh lùng*

Cô chạy đến chém vào đầu hắn, hắn né ra kịp nhưng thay vào đó là bị thương bên ngực phải, vết thương sâu đến xương của hắn, máu cứ chảy ra làm cô như muốn phát điên.

Hana: ha...thêm một nhát nữa cho thành chữ x nhé?*cười*

Kisame: "cô ta đột nhiên khác hơn lúc nãy!!*đỗ mồ hôi*"

Thế là hắn bị thêm một nhát bên phần còn lại.

Hắn phun ra khá nhiều máu.

Nhóm Suigetsu đã vô tình nhìn thấy đc gương mặt vô cảm của cô khi chém vào hắn, ai nấy đều sợ cô, sợ khi họ phản bội lại cô, cô sẽ chém họ với gương mặt vô cảm ko một chút thương tiết ấy.

Kisame: m...mạnh quá...!!*đổ mồ hôi, gượng sức*

Hana: người ngu ngốc là ngươi đấy...ngươi biết ko?*lạnh lùng mode*

Kisame: ngươi...!!*tức giận*

Hana: ta làm sao?*lạnh lùng*

Hắn quơ nữa khúc thanh kiếm lúc nãy tiến đến cô, cô chém một phát đột nhiên nó tan thành tro bụi.

Kisame: cái gì?!!*ngạc nhiên, đen mặt*

Hana: ngươi nên chết sớm đi là vừa...*lạnh lùng*

Kisame: còn lâu ta mới chết!*cười*

Đột nhiên đám bụi lúc nãy dồn lại thành thanh kiếm của hắn

Kisame: nào đến đây đi!!*cười*

Nó từ từ nuốt chửng hắn, hắn biến thành hình dạng giống thanh kiếm

Suigetsu: ghê quá!!*nổi da gà*

Karin: hắn đang biến thành quái vật!*đổ mồ hôi*

Hana: "cuối cùng cũng chịu lộ mặt*cười nhẹ*"

Kisame: chết đi!!*điên loạn*

Hắn dùng nắm đấm đấm thẳng đến Hana, cô né đc nhưng vì ko cảnh giác bị cú đấm tiếp theo của hắn đấm văng vào bức tường gần đó.

Hana: umm....*đứng dậy*

Kisame: sao?

Sợ rồi à?!

Hahahaha....*cười*

Hana: ha...*cười nhẹ*

Kisame: "sao đột nhiên thấy lạnh sống lưng quá*đổ mồ hôi*"

Hana: hãy nhìn vào mắt ta nè...*cười nhẹ*

Kisame: nhìn thì nhìn sợ...gì...*lúc đầu cười, lúc sau run*

Hắn nhìn vào mắt của Hana, mặt Sharingan của cô biến thành hình dạng Shuriken

Juugo: Mangekyo Sharingan!!*to mắt*

Suigetsu: cái gì?!!

Sasuke còn chưa sở hữu đc nó nữa mà!!*to mắt*

Karin: ko thể nào!!!*ngạc nhiên*

Hana: nào~hãy đi vào thế giới của ta...*cười*

Kisame: đây là đâu?!!

Ta đang ở đâu thế này?!!*run*

Xung quanh hắn là những nạn nhân mà hắn đã giết, những bộ xương, linh hồn đều ám xung quanh.

-trả mạng lại cho ta!!

-ngươi nhất định sẽ phải xuống địa ngục!!

-ngươi đi chết đi!!

-tên quái vật!!

Ta nguyền rủa ngươi!!

-nếu ta chết thì ngươi phải đi theo cùng với ta!!

Hắn sợ đến nỗi phải la lên

Kisame: Uchiha Hana!!!

Ngươi đang ở đâu?!!!!!!!!!*điên loạn*

Hana: ngươi cứ tận hưởng những hình phạt ở đây đi...*cười*

Kisame: mau xuất hiện cho ta!!!*la lên*

*Bốp, bốp*

Kisame: cái gì?!!

Ko có ai ở đây...cú đấm lúc nãy là từ?!!*đổ mồ hôi*

Hana: chắc ngươi ngạc nhiên lắm nhỉ?*lạnh lùng*

Kisame: nói!!

Là ngươi đấm có phải vậy ko?!!*đổ mồ hôi*

Hana: ko phải...ko phải...ta nào dám đánh ngươi, ngươi mạnh lắm nên ta ko dám...*cười*

Kisame: ngươi...*tức giận*

Hana: ta làm sao?*lên vẻ*

Kisame: vậy ai đấm ta?!!*tức giận*

Hana: nếu ta nói là những linh hồn xung quanh ngươi...ngươi có tin ko?*cười*

Kisame: cái gì?!!*ngạc nhiên*

Hana: thôi ko nói nhiều...cứ tận hưởng đi nhé~*cười*

Thế là hắn bị những linh hồn xung quanh hành hạ.

Hắn bị đấm khắp nơi, bị những cây roi đánh vào vết thương mà Hana đã chém, còn bị những linh hồn xung quanh ăn thịt nữa.

Hắn la lên rất đau đớn.

Sau một hồi hành hạ màn ảo ảnh của Hana biến mất

Karin: mau nhìn hắn ta kìa!!*đổ mồ hôi*

Suigetsu: hắn ta...điên rồi!*cau mày*

Kisame: đừng lại gần ta!!

Đừng lại gần ta!!*ôm đầu la lên*

Hana: ha...đây là hậu quả của ngươi đấy...*cười nhẹ*

Cô đi đến hắn, hắn nhìn lên thấy cô và cứ đấm cô liên tục, trong miệng cứ nói "đi chết đi".

Ko chịu nỗi nữa cô biến mất rồi xuất hiện sau lưng hắn, dùng thanh kiếm kanata chém vào hắn 3 nhát, hắn la lên sau đó từ từ ngã về phía trước và chết đi.

Phân thân của hắn biến mất, nhóm Suigetsu ngạc nhiên kèm theo cái sợ.

Hana: Itachi và Sasuke ko phải là những người ngu ngốc!!

Ngươi hiểu chưa!!*lạnh lùng*

Karin: cô ấy...đáng sợ quá!!*run*

Suigetsu: từ nay ko nên nói xấu Sasuke nữa...*đen mặt*

Juugo: "Uchiha Hana, em gái của Sasuke...có vẻ cô gái này sẽ mạnh hơn Sasuke gấp 2 lần*cười*"

Karin: hửm...cậu sao vậy Juugo?*cau mày*

Juugo: ko có gì...đi thôi*lạnh lùng*

Hana: "Itachi, Sasuke...em đang lo lắng cho hai ngươi lắm đấy!

Hai ngươi có biết ko?!*rưng rưng nước mắt*
 
(Đn Naruto) Tôi Là Em Gái Của Uchiha Sasuke !
chap 26: Anh yêu em nhiều lắm, Sasuke...!


Bên Sasuke và Iatchi...

Itachi&Sasuke: "Hana...*ngạc nhiên*"

Hai người cảm nhận đc câu nói của Hana liền ngạc nhiên tự hỏi rằng:"tại sao mình lại cảm nhận đc sự lo lắng của Hana?!".

Itachi cũng hoàn hồn lại và nhanh cơ hội chạy đến để bắt Sasuke nhưng Sasuke cảm nhận đc charka nên né kịp thời.

Vì Sasuke đã hoàn toàn mạnh nên Itachi buột phải dùng đến ngọn lửa màu đen, nó hủy diệt tất cả mọi thứ, chỉ cần có một thứ cản thì đột cháy hết ko chừa một thứ nào cả.

Nó có tên gọi là Amaterasu.

Sasuke phải tránh né rất nhiều.

Sasuke:"chết tiệt!!!

Những ngọn lửa này mạnh quá!*nghiến răng*

Ko cẩn thận anh bị trúng phải ngọn lửa đó, nó đốt anh ko thương tiếc.

Sasuke: Áaaaa!!*la lên*

Itachi: ngươi ko thắng đc ta đâu!*lạnh lùng*

Itachi bước đến gần Sasuke

Itachi: ta sẽ lấy đi con mắt của ngươi*lạnh lùng*

Chưa kịp đụng đến thì cái xác biến thành da giống da rắn hé lộ cái lỗ nhỏ ở đó.

Hóa ra trong lúc ngọn lửa đốt, Sasuke nhanh tay lấy thanh kiếm đâm vào mặt đất, sau đó từ từ nhảy xuống khỏi cái da đó ra.

Itachi:"đây là thuật của Orochimaru!*lạnh lùng*

Sasuke: ha...phải dùng tuyệt chiêu mình mới học thôi*cười nhẹ*

Itachi: ....?*cau mày*

Sasuke: hãy xem nhẫn thuật của ta đây!!

KIRIN!!!*cười*

Anh dùng tia sét từ tay phóng lên trời, bầu trời trong xanh, đẹp đẽ biến thành bầu trời màu đen, có sẫm chớp kêu rất lớn, tia sét phóng xuống Itachi.

Itachi phải né những tia sét đó, ko cẩn thận bị trúng ngay trên tay phải.

Cũng may trúng ngya tia sét nhỏ nên Itachi chỉ bị thương ngoài da.

Sasuke: sao?

Ngươi thấy thế nào?*cười*

Itachi: ko tệ*lạnh lùng*

Sasuke: tch...sao ngươi cứ để bộ dạng lạnh lùng đó chứ?!!*la lên*

Itachi: chẳng có lí do gì để khiến ta cười cả*lạnh lùng*

Sasuke: ngay cả khi gặp lại em trai mình mà ngươi cũng ko nở nụ cười một chút ư?!*cắn môi*

Itachi: ta sẽ vui hơn nếu giết chết đc ngươi*lạnh lùng*

Sasuke: nếu ngươi giết chết ta thì Hana sẽ rất hận ngươi đấy!*lạnh lùng*

Itachi: như vậy cũng tốt thôi...nhiệm vụ của ta là khiến cho hai ngươi trở nên hận ta hơn*lạnh lùng*

Sasuke: ngươi....chết tiệt!!*tức giận*

Itachi: tiếp tục trận đấu đi...ta ko muốn nói nhiều*lạnh lùng*

Bỗng nhiên cơ thể Sasuke rất đau đớn, anh la lên, ấn chú của Orochimaru lan tỏa ra khắp cơ thể

Itachi: ra là cái ấn chú ở đó*lạnh lùng*

Trên lưng Sasuke xuất hiện ra những những con rắn bự, một con rắn bự nhất há miệng ra thì thấy Orochimaru trong miệng nó.

Itachi: ngươi vẫn chưa chết?*lạnh lùng*

Orochimaru: xem ra bí mật của ta bị lộ rồi*cười*

Itachi: tại sao ngươi lại trốn trong cơ thể của Sasuke?*lạnh lùng*

Orochimaru: bởi vì hắn có con mắt Sharingan nên ta đã lợi dụng hắn để lấy đi con mắt đó*cười*

Itachi: muốn mắt của ta còn chưa đủ sao mà còn muốn lấy mắt của Sasuke?*lạnh lùng*

Orochimaru: ta sẽ ko dễ dàng từ bỏ, nhất định nó sẽ là của ta!!*cười*

Itachi: ngươi phải bước qua xác ta trước rồi mới đến Sasuke!*lạnh lùng*

Orochimaru: oh...không phải ngươi nói không yêu quý hắn mà*cười*

Itachi: mặc dù ta ko yêu quý nhưng Sasuke vẫn là em trai của ta!*lạnh lùng*

Orochimaru: vậy thì đừng trách ta vô tình*cười*

Hắn nói rồi phóng đến Itachi, Itachi bị thương khắp người.

Orochimaru thì chỉ biết cười thật tươi để chuẩn bị lấy đi con mắt Sharingan của Itachi.

Do đường cùng nên Itachi buộc phải dùng lại Amaterasu.

Ngọn này mạnh hơn ngọn lửa lúc trước, nó thiêu rụi luôn những con rắn xung quanh.

Orochimaru biến mất, Sasuke trở lại bình thường.

Itachi thì dùng quá nhiều charka nên đã ngã xuống đất, Sasuke tưởng rằng Itachi đã chết nên thở nhẹ nhõm nhưng lại không phải.

Itachi: nếu ko có sức mạnh này thì đã chết từ lâu rồi.

Đây là Susano*lạnh lùng, từ từ đứng dậy*

Xung quanh Itachi hiện ra ngọn lửa màu cam, rồi từ từ hiện ra phân nữa bộ xương.

Sasuke ngạc nhiên, cạn kiệt charka nên anh chỉ biết lùi mà thôi.

Anh lùi xuống một bước thì Itachi lùi xuống một bước.

Bước đến một bức tường đá Sasuke run khắp người.

Itachi lại gần, dơ hai ngón tay lên đặt vào trán anh...

Itachi: cuối cùng em cũng mạnh lên rồi...anh yêu em nhiều lắm đấy...*cười dịu dàng*

Sasuke: Itachi....*ngạc nhiên*

Itachi: hãy chăm sóc Hana thật tốt...nhé*cười*

Thế rồi Itachi ngã xuống....Sasuke thì cứng người, mắt bên trái của anh bị chảy máu rồi anh ngất đi.

Nhóm Hana vừa chạy đến.

Hana: Itachi-nii!!

Sasuke-nii!!*la to, chạy thật nhanh*

Suigetsu: đ...đợi đã Hana!!*đổ mồ hôi*

Hana vừa chạy đến thì thấy hai con người đang nằm ở đó, cô run lên.

Hana: I...Itachi...nii!!*run*

Karin: Sasuke-kun!!*đổ mồ hôi*

Karin chạy lại, để tay vào ngực anh thấy anh vẫn còn sống nên thở nhẹ nhõm nhưng....

Suigetsu: này....*đổ mồ hôi*

Hana: ko...ko....KOOOOOO!!!!!!!!*khóc*

Karin:"Hana...*lo lắng*"

Hana: nii à...đ...đừng bỏ em và Sasuke-nii mà!*khóc*

Suigetsu: Hana...cố ấy vẫn ổn chứ?!*lo lắng*

Juugo: cứ để cô ấy yên đi*lạnh lùng, bước đi*

Nhóm Suigetsu mang Sasuke đi ra chỗ khác để cho cô được yên với Itachi.

Hana: tại sao chứ....tại sao anh lại đi như thế này?!!!*la to*

Tay cô cứ đấm vào mặt đất

Hana: tại sao chứ....*cúi xuống ngực Itachi khóc*

Cô khóc rất lâu sau đó chợt nhớ ra

Hana: Madara...*tức giận*

Những ngọn lửa màu đen lúc Itachi dùng bỗng cháy to hơn.

Toàn bộ cây cối xung quanh đầu bị cháy rụi hết.

Hana: nhất định ta sẽ giết chết ngươi!!

Uchiha Madara!!!*ánh mắt sắc bén*

An tán cho Itachi xong rồi cô quyết định quay về làng Lá để làm một số công việc

Hana: mọi người, tôi sẽ trở về làng Lá!*lạnh lùng*

Suigetsu: gì chứ...Sasuke tỉnh dạy mà ko thấy cô đâu thì...*đổ mồ hôi*

Hana: ko sao đâu...tôi sẽ chịu trách nhiệm*lạnh lùng*

Suigetsu: tôi ko chắc đâu đấy....hay là cô nên-*lo lắng*

Karin: để cho cô ấy làm điều cô ấy muốn đi...*buồn*

Suigetsu: hả?!!

Cô bị đần à?!!

Juugo...mau nói với cô ta là cô ta bị đần đi*tức giận*

Juugo: đầy là quyền của Hana...đó là điều cô ấy quyết định*lắc đầu*

Hana: Suigetsu...tôi biết cậu rất lo lắng cho tôi nhưng hãy cho tôi đi đi, như thế sẽ bảo vệ được Sasuke-nii*cười nhẹ*

Suigetsu nhìn mọi người thấy ai cũng gật đầu vậy thôi đành vậy

Suigetsu: thôi được rồi...tùy cô...*quay đi*

Hana: arigato*cười dịu dàng*

Thế là Hana trở về làng Lá, trong lúc tiễn cô đi thì Sasuke bị một người mặc áo đen bắt đi, nhóm Suigetsu quay lại thì ko thấy anh đâu cả nên đã rất lo lắng và truy tìm anh.
 
(Đn Naruto) Tôi Là Em Gái Của Uchiha Sasuke !
chap 27: sự thật


Sasuke: um..đây là đâu?

Sao mình ko thấy gì hết vậy chứ?!*ôm đầu*

....?: ngươi đang ở địa bàn bí mật của ta*lạnh lùng*

Sasuke: ngươi là ai?!

Tại sao ta lại ko thấy gì?!*đổ mồ hôi*

....?: ta cũng là một trong những người mang danh Uchiha*cười*

Sasuke: Uchi...ha?*nắm chặt chăn*

....?: đúng vậy*cười*

Sasuke: rốt cuộc ngươi là ai?!

Tại sao ngươi lại biết đến dòng tộc Uchiha?!*đổ mồ hôi*

....?: Uchiha Madara...kẻ thù của làng Lá từ xưa*lạnh lùng*

Sasuke: "Madara...cái tên này...hình như mình đã nghe từ Itachi*căn môi*"

Madara: ngươi ngạc nhiên lắm nhỉ...có muốn biết sự thật về anh trai YÊU DẤU của ngươi ko?*cười nhẹ*

Sasuke: tại sao ngươi lại biết Itachi?!*ngạc nhiên*

Madara: ta đã giúp hắn trong lần hắn sát hại gia tộc của mình*cười nhẹ*

Sasuke: giúp...ư?!*đổ mồ hôi*

Madara: đúng vậy...nếu ngươi muốn nghe sự thật thì ta sẽ kể, còn ko thì thôi*cười*

Sasuke: đương nhiên là ta muốn nghe chứ!!!*la lên*

Madara: được...bây giờ hãy bình tĩnh mà nghe ta kể lại mọi chuyện*lạnh lùng*

Sasuke: ....*nuốt nước bọt*

Madara: vào lúc cửu vĩ xuất hiện và tấn công làng Lá, lúc đó ngươi chỉ là một đứa bé vừa chào đời.

Con cửu vĩ đó nó rất mạnh khiến cho Hokage đệ tứ phải hi sinh cùng với người vợ của mình, phong ấn sức mạnh cửu vĩ vào trong người đứa bé tóc vàng, con của Hokage đệ tứ.

Nhiều người dân trong làng nghĩ rằng chính gia tộc Uchiha bày mưu kế để tiêu diệt làng Lá vì Uchiha là gia tộc duy nhất có được con mắt Sharingan, nó có thể điều khiển được Jinchuriki.*lạnh lùng*

Sasuke: nhiều người nghỉ như vậy ư?!*ngạc nhiên*

Madara: cả người dân lẫn các Hokage cũng nghĩ như vậy.

Itachi lớn lên và gia nhập anbu, sau khi biết được bí mật về con mắt Sharingan thì hắn đã báo với Hokage, hai trưởng lão ra lệnh Itachi phải sát hại gia tộc.

Hokage đệ tam thì lại ko muốn điều đó.

Itachi được cho thời gian suy nghĩ điều đó.

Mặc dù Itachi ko muốn làm điều đó nhưng vì là lệnh...hắn đã sát hại gia tộc để đảm bảo an toàn cho làng lá và quyết định gia nhập Akatsuki, hắn đã rơi nước mắt rất nhiều khi tự mình sát hại gia tộc.

Em gái của ngươi Uchiha Hanako vô tình thấy được nước mắt đó nên đã thề sẽ bảo vệ Itachi để ngươi khỏi phải giết Itachi*lạnh lùng*

Sasuke: "thì ra vì lí do này mà Hana cố năng cản mình đừng giết Itachi sao?*ngạc nhiên*"

Madara: mọi chuyện đều do làng Lá các ngươi mà gia tộc Uchiha mới bị sát hại.*lạnh lùng*

Sasuke:"đúng rồi!

Là tại bọn chúng mà Itachi mới bị hiểu lầm, khiến cho anh ấy và mọi người phải chết*đen mặt*"

Madara: bọn làng Lá chỉ biết nghỉ đến tính mạng của mình mà ko suy nghĩ cho gia tộc Uchiha, khiến Itachi phải giết hết tất cả chỉ để bảo vệ bọn chúng*lạnh lùng*

Sasuke:"tại chúng mà ra...nếu ko phải chúng thì Itachi đã ko phải hi sinh như thế!*cắn môi*"

Madara: ngươi cảm thấy như thế nào khi là ninja của làng Lá?

Tuyệt lắm phải ko?!

Vui lắm phải ko?!

Tự hào lắm nhỉ?!

Vì tin những lời từ bọn chúng mà giết luôn cả anh trai mình, ngươi vừa lòng rồi chứ?!*cười*

Sasuke: ngươi mau im đi!!

Aaaaaaaaaa!!*la lên*

Anh ôm chật đầu của mình la lên, máu từ hai con mắt chảy xuống, anh tháo băng ra, đôi mắt Sharingan từ ba phẩy thành hình bông hoa.

Sharingan của anh đã được tiến hóa nhưng kèm theo đó lại là sự căm ghét, cực kì căm ghét làng Lá.

Anh cười lên ko khác gì một gả điên

Madara: giờ ngươi còn muốn trả thù cho gia tộc và Itachi hay làm ninja làng Lá?*cười nhẹ*

Sasuke: đừng có nhắc đến mấy cái lũ đó trước mặt ta.

Điều mà ta quan tâm bây giờ là trả thù cho Itachi!!*, quát,ánh mắt sắc bén*

Madara: vậy thì sao ngươi ko đi trả thù cho hắn đi?*cười*

Sasuke: ta chắc chắn sẽ tiêu diệt cái bọn ninja làng Lá đó nhưng bây giờ chưa phải là thời điểm thích hợp!!*nghiến răng, đi mất*

Madara: người mà ngươi nên tiêu diệt là ta mới đúng Uchiha Sasuke à...Hahaha!!*cười*

Tại nhóm của Suigetsu...

Karin: mồ...vẫn chưa tìm thấy Sasuke-kun ở đâu cả!!*thất vọng*

Suigetsu: cố tìm thêm chút nữa đi!!*đổ mồ hôi*

Karin: sao cố được?!

Đã tìm mấy ngày rồi mà vẫn ko thấy cậu ta!*khóc*

Suigetsu: bộ cô lo cho cậu ta lắm hả?*cười gian*

Karin: ko lẽ ko?

Hỏi thừa!*chóng nạnh*

Suigetsu: đừng nói....cô nói thích...cậu ta nhá?!*cười gian*

Karin: l...l...làm gì...có...c...ch...chỉ...là tôi lo cho cậu ta...thôi....*đỏ mặt*

Suigetsu: hể...thật ko?

Sao mặt đỏ quá vậy?*cười gian*

Karin: cái tên này có thôi đi ko?!!*tức giận, đấm vào đầu*

Suigetsu: v....vâng...*ngã*

Karin:"chỉ tại Hana thích Sasuke-kun nên tôi mới nhường cho cô ấy thôi...nếu ko thì tôi đã dành Sasuke-kun rồi*để tay trước ngực quay đi hướng khác*"

Suigetsu: này...cô đang nghĩ gì vậy?*ngu ngơ*

Karin: tôi nghĩ gì kệ tôi!

Liên quan đến cậu hả?!*tức giận, đấm lần 2*

Suigetsu: chỉ hỏi cho biết thôi...*xoa đầu*

Juugo: hai người có thôi đi ko?*sát khí*

Karin&Suigetsu: v...vâng...*run*

Suigetsu: hửm...đằng xa kia là...Sasuke thì phải?*cau mày*

Juugo: có phải ko?*lạnh lùng*

Karin: là cậu ta đấy...tôi cảm nhận được charka của cậu ta*đổ mồ hôi*

Suigetsu: vậy là phải rồi!*cười*

Karin: nhưng mà...*nuốt nước bọt*

Juugo: chuyện gì?*lạnh lùng*

Karin: charka của Sasuke-kun đang tăng lên rất nhiều*đổ mồ hôi*

Suigetsu: vậy...sao?*đổ mồ hôi*

Karin: Sasuke-kun!!*quơ tay, vui vẻ*

Sasuke: Hana đâu rồi?*lạnh lùng*

Karin: cô ấy...*nhìn hướng khác*

Juugo: đi về làng Lá rồi*nói tiếp lời Karin*

Sasuke: cái gì?!!*ngạc nhiên*

Suigetsu: có chuyện gì sao?*run*

Sasuke: tại sao các cậu lại cho em ấy về làng chứ?!*tức giận*

Karin: là vì...cô ấy muốn như thế...*đổ mồ hôi*

Sasuke: tại sao lại ko ngăn Hana?!*tức giận*

Suigetsu: chúng tôi có ngăn nhưng cô ấy cứ đòi về làng đó!*đổ mồ hôi*

Sasuke: chết tiệt!*nghiến răng*

Juugo: có chuyện gì khiến cậu tức giận vậy?*lạnh lùng*

Sasuke: là bọn ninja làng Lá đó...bọn chúng đã khiến Itachi phải sát hại gia tộc, làm tôi hiểu lầm và giết anh ấy...*đen mặt*

Karin: sao lại như vậy?*ngạc nhiên*

Sasuke: điều mà tôi cần là bắt Hana trở về và tiêu diệt làng Lá!!*ánh mắt sắc bén*

Juugo: mục đích của cậu thay đổi rồi sao?*lạnh lùng*

Sasuke: đúng vậy...tôi thật hối hận khi giết Itachi...tôi thật ngu ngốc...*khóc*

Karin:"đây là lần đầu tiên mình thấy cậu ta khóc*ấm ức*"

Suigetsu: haizz...nếu cậu nói vậy...thì chúng tôi sẽ giúp*thở dài*

Juugo: tôi cũng vậy*lạnh lùng*

Karin: tôi nữa!*nuốt nước bọt*

Sasuke:"nii-chan...em nhất định sẽ trả thù cho anh bằng mọi cách*khóc*"

Suigetsu: vậy chúng ta nên làm gì đây?*gãi đầu*

Sasuke: gia nhập Akatsuki.

Từ bây giờ đội chúng ta là Taka và là kẻ thù của làng Lá!*lạnh lùng*
 
(Đn Naruto) Tôi Là Em Gái Của Uchiha Sasuke !
chap 28: Hana đã trở về làng rồi!!!!!


Sau khi Hana bị bắt đi được một tuần thì làng Lá bị Pain của Akatsuki tấn công.

Ninja thứ nhất: haizz...*thở dài*

Ninja thứ hai: cậu sao vậy?*cười nhẹ*

Ninja thứ nhất: làng của chúng ta bị Pain của bọn Akatsuki xâm nhập khiến cho làng chúng ta ra nông nổi này*nhìn quanh*

Ninja thứ hai: nhưng mà Pain đã bị tiêu diệt bởi Naruto là hên rồi*an ủi*

Ninja thứ nhất: cũng phải...Naruto... cậu ấy đã mạnh lên rất nhiều rồi nhỉ?*cười*

Ninja thứ hai: umk...chắc chắn sau này cậu ấy sẽ là vị anh hùng của làng Lá cho mà xem...*cười*

Shikamaru: hai người mau kiểm tra xem còn ai bị thương quanh đây nữa ko rồi mau đem họ đi chữa trị*nghiêm túc*

Hai người: vâng!!

Shikamaru: ....vị anh hùng sao?

Phải nói là Hokage mới đúng...*cười*

Ino: à rế!

Hình như đằng kia là Hana-chan kìa!!*ngạc nhiên*

Shikamaru: đúng rồi là cậu ấy!!*cười*

Ino: Hana đã trở về!!*nhảy lên*

Sakura: Hana-chan trở về rồi sao?!*cười*

Hana: mọi người!!*vẫy tay*

Sakura: Hana-chan!!*ôm*

Hana: tôi nhớ mọi người quá!!*khóc*

Sakura: tôi cũng vậy!*khóc*

Ino: mồ...cho tôi ôm với!!*phòng má*

Hana: Ino-chan!*ôm*

Ino: cậu trở về rồi mừng quá!*cười, khóc*

Hana: làng chúng ta bị sao thế này?!*ngạc nhiên*

Sakura: là Pain của Aktsuki*đen mặt*

Hana: thế mọi người có ổn ko?!*khóc*

Ino: Hinata bị hắn đánh khá nặng, Naruto thì đã chiến đấu với hắn và đang nằm nghĩ trong lều đó còn mọi người thì...tôi cũng ko rõ...*lắc đầu*

Hana: thế còn Tsunade-sama?*cau mày*

Sakura: ngài ấy chiến đấu với Pain nên cũng bị thương, hiện giờ Danzo đang là Hokage tạm thời*cắn môi*

Hana: Danzo!*ngạc nhiên*

Shikamaru: có chuyện gì sao?*cau mày*

Hana: à...k...ko có gì...!!*lúng túng*

Sakura: thôi...tôi phải đi chữa trị cho người khác, cậu đi nghĩ đi nhé!*cười*

Hana: umk!*cười*

Ino: tôi cũng đi đây!*cười*

Shikamaru: thế bây giờ cậu muốn đi đâu?*nghiêm túc*

Hana: tôi sẽ thăm Naruto và đi đến Danzo!*nghiêm túc*

Shikamaru: umk*cười nhẹ*

Naruto: umm...*mở mắt từ từ*

Hana: cậu tĩnh rồi hả?*dịu dàng*

Naruto: Hana-chan!!

Cậu đã trở về rồi, làm tôi lo muốn chết đây nè*khóc, ôm*

Hana: được rồi, được rồi...mà vết thương của cậu sao rồi?*cười*

Naruto: còn khá đau*gãi đầu*

Hana: vậy tốt rồi*cười nhẹ*

Naruto: Sasuke cậu ấy sao rồi?*cười nhẹ*

Hana: sau khi giết Itachi-nii thì tôi cũng ko biết anh ấy ra sao nữa...*đen mặt*

Naruto: I...Itachi bị cậu ta giết sao?!*ngạc nhiên*

Hana: umk...*cười buồn*

Naruto: vậy ra...cậu ta đã trả thù được rồi...*nắm chặt chăn*

Hana: thôi...cậu cứ nằm nghĩ đi...tôi có công việc rồi*đỡ bằm xuống*

Naruto: u...umk...Hinata-chan sao rồi?!!*đổ mồ hôi*

Hana: cậu ấy ko sao rồi...cậu yên tâm đi!*cười*

Naruto: ...mừng quá...!*thở nhẹ*

Hana: vậy tôi đi đây!*cười*

Tại túp lều nhỏ...

Ninja thứ 1: thưa ngài hokage!

Có người muốn đến tìm ngài!*lễ phép*

Danzo: người đó là ai?*lạnh lùng*

Hana: là tôi!*cười*

Danzo: oh...đây ko phải là em gái của Uchiha Sasuke sao?*cười*

Hana: đúng vậy!*cười*

Danzo: ngươi đến đây làm gì?*lạnh lùng*

Hana: ông có biết người tên Uchiha Shisui ko?*cười*(t/g: tên đúng ko vậy?)

Danzo:"cái gì?!

Sao cô ta biết được chứ?!!*ngạc nhiên*"

Hana: ông đừng ngạc nhiên...tôi biết được người đó bởi vì người đó chính là bạn của anh trai tôi Uchiha Itachi!*ánh mắt vô cùng dịu dàng*

Danzo: rốt cuộc cô muốn nói chuyện gì?!*đổ mồ hôi*

Hana: ngươi đang giữ một con mắt Sharingan của anh Shisui có đúng vậy ko?*tỏa ra sát khí*

Danzo: l..làm sao m...mà ta g...giữ đc chứ?!*đổ mồ hôi*

Hana: ko giữ á?!

Mắt bên phải của ngươi ko bị gì mà tại sao phải lấy băng che chứ?*lạnh lùng*

Danzo: t...tại...*đổ mồ hôi*

Hana: nếu ngươi ko trả lời thì thôi vậy...ta đi đây...*quay lưng*

Danzo: bắt cô ta lại!!*la to*

Hana: thử bắt tôi thử xem?*lạnh lùng*

Danzo: tch...*cắn môi*

Hana: đừng cố gắng bắt Sasuke-nii...bởi vì ngươi có nguy cơ sẽ...CHẾT dưới tay anh ấy!!*cười nhẹ*

Danzo: ngươi..!!*cắn môi*

Ninja thứ 1: có cần tôi bắt cô ta lại ko, Hokage-sama?*lễ phép*

Danzo: ko cần đâu*lạnh lùng*

Danzo:"ta ko tin lời ngươi nói!

Chắc chắn ta sẽ giết Uchiha Sasuke và lấy đi con mắt của hắn sau đó sẽ tới lượt ngươi thôi...Uchiha Hanako!!*cười*"
 
(Đn Naruto) Tôi Là Em Gái Của Uchiha Sasuke !
chap 29: tại sao anh lại nói như vậy với em?!!


Cũng đã qua đc 1 năm, danh tiếng của Sasuke bị lan truyền khắp nơi.

Anh gia nhập Akatsuki để giúp họ thu thập các Jinchuriki và cũng đã giết rất nhiều người.

Vì danh tiếng cứ lan truyền nên Hana càng lo lắng.

Ninja thứ nhất: thưa ngài, danh tiếng của Uchiha Sasuke giờ đã lan truyền!*đổ mồ hôi*

Danzo: cứ như thế này thì hắn sẽ tìm tới làng chúng ta!*nghiêm túc*

Ninja thứ hai: vậy ngài sẽ làm gì?*đổ mồ hôi*

Danzo: ta sẽ đích thân đi tìm Sasuke và giết hắn!*nghiêm túc*

Ninja thứ nhất: nhưng nguy hiểm lắm thưa ngài, Uchiha Sasuke giờ rất mạnh rồi!*lo lắng*

Danzo: như vậy ta càng phải đi tìm hắn để xem hắn mạnh đến cỡ nào?!*nghiêm túc*

Ninja thứ nhất: nhưng-*đổ mồ hôi*

Danzo: ai dám ngăn ta, ta sẽ giết đấy!!*lạnh lùng*

Đám ninja sợ mình sẽ bị hắn giết nên đành phải im lặng

Ninja thứ ba: vậy khi nào ngài xuất phát?*đồ mồ hôi*

Danzo: sáng ngày mai!*nghiêm túc*

Ninja thứ ba: vâng!!

Danzo: được rồi!

Ko còn chuyện gì thì mau lui xuống đi!*lạnh lùng*

Tất cả: vâng!!

Hana: ông định đi tìm anh ấy thật à?*cười*

Danzo: đúng vậy!

Anh trai ngươi sẽ chết dưới tay ta!*cười*

Hana: ha~ vậy sao?*cười*

Danzo: ngươi ko lo cho hắn à?*cau mày*

Hana: đương nhiên là tôi lo rồi chứ nhưng mà tôi chắc chắn một điều...*cười*

Danzo: điều gì?*cau mày*

Hana: ông mới là người chết dưới tay anh ấy!*lạnh lùng*

Danzo: cái-...khụ...khụ...ta ko tin đâu!*cười*

Hana: ông tin hay ko tin thì tùy ông thôi, tôi đâu bắt buộc...haizz ...*quay mặt đi thở dài*

Danzo: ta chắn chắn hắn sẽ chết dưới tay ta!*cười*

Hana: ông cứ chắc vậy đi...*vẫy tay*

Cô dạo quanh trên đường mà cô và Sasuke đã từng đi chung nhiều.

Suy ngẫm một hồi bỗng có Naruto chạy đến

Naruto: Hana-chan!!*vẫy tay*

Hana: hửm?

Naruto-san, có chuyện gì mà gọi tôi thế?*cười*

Naruto: à thì...*gãi đầu*.

Hai đứa mình cùng đi tìm Sasuke đi!!*cười*

Hana: ko phải Danzo ko cho cậu đi sao?*ngạc nhiên*

Naruto: tôi muốn gặp cậu ta để hỏi cậu ta rõ ràng!!*kiên quyết*

Hana: được rồi!

Vậy chúng ta sẽ cùng đi*thở dài*

Naruto: Yeahh!

Vậy khi nào chúng ta sẽ xuất phát?*mắt lấp lánh*

Hana: tôi nghe nói là sáng ngày mai Danzo sẽ đi tìm Sasuke-nii vậy nhanh cơ hội đó mà chúng ta cũng sẽ đi theo hắn*cười*

Naruto: nhưng mà bằng cách nào?*cau mày*

Hana: chúng ta sẽ giả thành thuộc hạ của Danzo để đi theo ông ta*cười*

Naruto: được rồi!

Vậy tôi sẽ về nhà chuẩn bị!

Bye bye!*vẫy tay*

Hana: bye bye

Sáng hôm sau...

Như lời đã hẹn cả hai cùng nhau bắt 2 tên ninja đi cùng hắn đánh ngất và lấy đi bộ đồ để giả trang.

Vì biết Danzo nhận biết được ai nên Hana đã dùng nhẫn thuật lên cô và Naruto để ko cho ông ta biết hai người đi cùng.

Để tách đc khỏi ông ta Hana đã dùng cái bẫy sương mù để tách ra nhưng Hana quên là ông ta cũng có Sharingan nên đã chạy nhanh hơn hai người.

Hana: thôi rồi!

Tôi quên mất là Danzo có Sharingan!*đổ mồ hôi*

Naruto: vậy chúng ta phải làm gì?!*ngạc nhiên*

Hana: cố đuổi theo!*đổ mồ hôi*

Tại làng Lá...

Sakura lại nhà Naruto để rủ đi ăn nhưng khi bước vô thì lại thấy căn phòng ko có ai nên cô vội vàng đi báo cho mọi người biết.

Kakashi nghe đc thì tức giận và lập tức chọn đội để đi tìm Naruto.

Đến nhà Hana gọi nhưng lại ko nghe thấy tiếng cô nên đã biết hai người đi đâu.

Nhờ có thuật triệu hồi nên Kakashi biết đc hai người đi hướng nào.

Quay qua bên Hana và Naruto...

Đến một ngôi làng nhỏ thì bỗng có một thanh kunai hướng đến Naruto

Hana: cẩn thận đấy Naruto-san!!*chạy nhanh tóm lấy thanh kunai*

Naruto: thanh kunai này là...*ngạc nhiên*

Kakashi: em đoán đúng rồi đấy, Naruto!*cười*

Hana: thầy Kakashi, mọi người?!*ngạc nhiên*

Kiba: này!!

Sao hai người lại làm trái lệnh thế?!!*tức giận*

Naruto: tôi ko thể nhịn đc!

Tôi muốn gặp Sasuke để hỏi tại sao cậu ta lại làm như thế!*tức giận*

Neji: cậu biết là Sasuke sẽ ko về làng mà phải ko?*nghiêm túc*

Naruto: ...*quay qua hướng khác*

Kakashi: còn em nữa Hana, tại sao em lại đi theo Naruto?*nghiêm túc*

Hana: nếu chúng ta ko đi tìm Sasuke-nii thì anh ấy sẽ đến làng Lá để tiêu diệt chúng ta!*quay qua hướng khác*

Kakashi: và còn một nguyên nhân nữa là em muốn bên cạnh Sasuke có phải vậy ko?*nghiêm túc*

Hana: ừm...*gật đầu*

Sakura đứng đó, cô cảm thấy thật đau nhói trong lòng

Naruto: Đa trùng...Ảnh phân thân chi thuật!*tức giận*

Shikamaru: Naruto!!*ngạc nhiên*

Naruto: Hana cậu mau đi đi, ở đây cứ giao cho tôi!!*la lên*

Hana: nhưng-*đổ mồ hôi*

Naruto: mau đi đi!!*la to*

Hana: ừm...*chạy đi*

Hana: "xin lỗi cậu Naruto-san!*cắn môi*"

Yamato: Hana!!*chạy theo*

Narutk: ko dễ vậy đâu, đội trưởng Yamato!*chặn đường*

Tất cả đều ko biết làm thế nào nên đành phải đấu với nhau.

Phân thân Naruto đều bị đánh bại.

Kakashi: Naruto mau về làng đi!*nghiêm túc*

Naruto: ko!

Em muốn đi tìm Sasuke!!*tức giận*

Sakura: làm ơn đi Naruto-kun!*ôm Naruto*

Naruto: Sakura?!

Cậu vừa nói tên tôi là...Naruto-...kun?!*ngạc nhiên*

Sakura: đừng đi tìm Sasuke nữa!*kiên quyết*

Naruto: nhưng ko phải cậu nói là muốn tìm Sasuke sao?!*ngạc nhiên*

Sakura: tôi ko muốn tìm cậu ta nữa, Naruto-kun à!!*kiên quyết*

Kakashi: "Sakura...*nhìn Sakura chăm chú*"

Sakura: tôi thích cậu!!*đỏ mặt*

Naruto: Sakura...?!*ngạc nhiên*

Sakura: khi Sasuke từ chối tình cảm của tôi thì tôi đã từ bỏ cậu ta.

Khi nhớ đến cậu luôn bên cạnh an ủi cho tôi thì tôi đã thích cậu!*đỏ mặt*

.

.

.

Naruto: nói dối!*đen mặt*

Sakura: Naruto-kun!*ngạc nhiên*

Naruto: cậu ko phải là Sakura mà tôi biết.

Sakura mà tôi biết là một cô gái hiền lành, tốt bụng và luôn thích Sasuke chứ ko phải tôi!*tức giận*

Sakura: cậu nói gì vậy?

Tôi là Sakura đây!!*cau mày*

Kakashi: thôi đủ rồi!

Yamato!!*thở dài*

Yamato: vâng!*nghiêm túc*

Những khúc gỗ xuất hiện quanh Naruto và biến thành tù giam, Kakashi dùng thuật thôi miên lên Naruto và Naruto thiếp đi.

Sau đó, Kakashi và Yamato đi tìm Hana, đi được nữa đường thì Kakashi đánh nhất Yamato và tiếp tục đi tìm Hana.

Còn bên Naruto, Sakura suy ngẫm một hồi thì quyết định dùng thuốc ngủ lên mọi người và tự đi tìm Sasuke giết anh.

Naruto cũng đã tĩnh dậy và đi tìm Hana.

Bên Danzo...

Danzo tìm đc Sasuke và quyết đấu với anh.Nãy giờ Danzo đánh với Sasuke cũng khá mệt.

Ông suýt chút nữa đã đánh bại đc Sasuke nhưng có Karin chặn ông nên đã ko đánh được.

Madara xuất hiện để giúp Sasuke.

Vì Danzo lại quá mạnh nên Sasuke cũng kiệt sức theo.

Còn Karin thì anh mặc kệ, anh ko hề quan tâm đến Karin bị thương như thế nào.

Phải mất vài tiếng mới đánh bại đc Danzo, Danzo ko còn charka nào nên ông đã tự nổ bơm mà chết.

Madara truyền Rinnegan cho Sasuke và kêu anh giết Karin bổng...

*keng*

Sasuke: Hana?!*ngạc nhiên, nhảy ra xa*

Hana: cô ko sao chứ?!*chữa trị cho Karin*

Karin: t...tôi ko sao!*gượng dậy*

Hana: ngay cả đồng đội của anh mà anh lại dám làm như vậy sao, Nii-chan?!*buồn*

Sasuke: cô ta ko liên quan gì đến anh nên mới làm vậy thôi*cười*

Hana: nên anh mới làm vậy hay cái tên Madara gì đó kêu anh làm?!*tức giận*

Sasuke: vì người lạ mà em dám làm bộ mặt như vậy với anh hay sao?!*lạnh lùng*

Hana: em ko nghiêm túc là ko đc!

Anh đã mất kiểm soát rồi đấy Nii-chan!!*tức giận*

Sasuke: ha...anh ko hề mất kiểm soát, nếu em ko đi theo anh thì em sẽ phải đi theo cô ta đấy!*cười*

Hana: cho dù anh là anh trai em thì em cũng ko thể vì anh mà bỏ mặc người khác được!!*lạnh lùng*

Sasuke: đc thôi!

Cái này là do em chọn đấy!*cười*

Anh cầm thanh kiếm tiến đánh Hana nhưng lại bị chặn bởi Kakashi

Hana: thầy Kakashi?!!*ngạc nhiên*

Kakashi: đủ rồi đấy Sasuke!

Em định giết luôn cả cô em gái mà em yêu nhất sao?*nghiêm túc*

Sasuke: em gái?

Phải nói đúng hơn là người lạ mới đúng!!*lạnh lùng*

Hana: người...lạ?!*to mắt, rưng rưng nước mắt*

Kakashi: người lạ?*cau mày*

Sasuke: đúng vậy!!

Hana chỉ đc mẹ của tôi nhặt đc thôi!!*cười*

Kakashi: sao em lại nhẫn tâm nói vậy khi có em gái mình ở đây?!*tức giận*

Sasuke: cô ta ko phải em gái tôi!!!

Em gái tôi ko bao giờ phản bội tôi!

Cô ta giờ ko còn quan trọng gì đến tôi nữa rồi!

Chỉ là công cụ để tôi có thể-*la to*

*chat*

Sasuke: Hana?*ngạc nhiên*

Hana: đủ rồi...đủ lắm rồi!!!

Anh nói đã chưa?!!*khóc, tức giận*

Kakashi: Hana...*nhìn cô*

Hana: anh có thể nói em ko phải em gái anh nhưng đừng sỉ nhục đến danh tiếng của em!!*la to*

Sasuke: ....*đen mặt*

Hana: anh đã từng hứa là sẽ thương em bên em đến cuối đời mà...vậy tại sao...tại sao...anh lại nói như thế hả?!!!!* đánh vào ngực anh*

Karin: Hana...*lo lắng*

Hana: em ghét anh!!

Em ghét anh!!

Em ghét anh!!

Em ghét anh!!!!!*la lên*

Sasuke: nói đủ chưa?*lạnh lùng*

Hana: ...*to mắt* " Tại sao?*to mắt*"

Sasuke cầm thanh kiếm định chém vào cô nhưng Naruto kịp lúc cứu đc, Hana ngất từ lúc nào ko hay.

Naruto: mặc dù Hana ko phải em gái cậu thì đâu nhất thiết cậu phải giết cô ấy chứ?!*tức giận, bế Hana trên tay*

------------------------------------------------------------------

Chap ms ra rồi đây.

Xin lỗi vì để mọi người chờ lâu
 
(Đn Naruto) Tôi Là Em Gái Của Uchiha Sasuke !
chap 30


Hana: em ghét anh!!

Em ghét anh!!

Em ghét anh!!

Em ghét anh!!*la lên*

Sasuke: nói đủ chưa?*lạnh lùng*

Hana: ...*to mắt* " Tại sao?!*to mắt"

Sasuke cầm thành kiếm định chém vào cô nhưng Naruto xuất hiện kịp thời cứu cô, Hana ngất đi từ lúc nào ko hay

Naruto: mặc dù Hana ko phải em gái cậu nhưng có nhất thiết phải giết cô ấy ko?!*tức giận, bế Hana*

------------------------------------------------------------------

Sasuke: tôi muốn làm gì thì làm, liên quan gì tới cậu?*lạnh lùng*

Naruto: có liên quan đấy!!

Tại sao cậu lại giúp Akatsuki và tại sao cậu lại làm tổn thương Hana?!!*tức giận*

Sasuke: đó là chuyện riêng của tôi, ko cho phép cậu xen vào!* lạnh lùng*

Naruto: cậu?!!*nghiến răng*

Sasuke: mau giao Hana cho tôi!!*lạnh lùng*

Naruto: ko!!

Tôi tuyệt đối ko giao cô ấy cho cậu!!*kiên quyết*

Kakashi: Naruto, hãy giao Hana lại cho thầy.

Thầy sẽ bảo vệ con bé!*nghiêm túc*

Naruto: thầy hãy bảo vệ cô ấy!*nghiêm túc*

Nhìn Hana nằm trong vòng tay người khác Sasuke cảm thấy con tim đau nhói nhứ ai đâm vào vậy.

Sakura đằng sau Sasuke từ khi nào, cầm thanh kunai chạy đến Sasuke để đam anh nhưng vì lí do nào đó mà Sakura ko làm đc.

Sasuke liền xoay qua bóp lấy cổ của Sakura.

Kakashi: Sakura!!!!*ngạc nhiên*

Sasuke cầm thanh kiếm định chém thì Naruto một lần nữa kịp thời cứu đc cô nhưng trên má bị chảy vài giọt máu vì khi nãy ko cẩn thận mà bị thanh kiếm của Sasuke gạch trúng

Kakashi: Sakura!!!

Em có biết một chút nữa thôi là em sẽ....biết ko?!!*tức giận*

Sakura: em biết chứ!

Em xin lỗi!*quay qua hướng khác*

Kakashi: cũng may mà Naruto cứu kịp!*thở dài*

Sakura: nhưng mà tại sao thầy lại lo lắng cho em thế?*ngạc nhiên*

Kakashi: à...thì...k...ko có gì đâu!!*lúng túng*

Naruto: thầy Kakashi, Sakura-chan...nhờ hai người chăm sóc Hana và cố gái tóc đỏ đằng kia!*đổ mồ hôi*

Kakashi: uk, em yên tâm đi!*gật đầu*

Madara: nếu ngươi muốn phục hưng gia tộc thì ngươi hãy giết hết tất cả bọn chúng đừng chừa tên nào cả*cười*

Naruto: gả mặt nạ đó!!*ngạc nhiên*

Naruto liền phóng Kunai tới hắn nhưng bị Sasuke chặn và hắn ta biến mất trong lốc xoáy.

Naruto: tại sao cậu lại giúp hắn?!!*cau mày*

Sasuke: tại sao ư?

Hahahahahahaha...tôi thích thì lắm đấy thì sao nào?*cười*

Sakura: "đây...ko phải là Sasuke-kun mà mình biết!!*ngạc nhiên*

Hana: nii...chan...!!nói mớ*

Sakura: Hana-chan....*lo lắng*

Naruto: tôi tức lắm rồi đấy!!!*la lên*

Naruto dùng phân thân tiến đến Sasuke, Sasuke đánh đc hết.

Cậu liền dùng Gasengan nhưng Sasuke lại dùng Chidori nên cả khu vực đó bị nổ banh.

Thấy Sasuke nãy giờ đánh nhau cũng mệt nên Madara ra lệnh cho Sasuke quay về căn cứ, bỏ mặc đồng đội đứng trước mặt mình.

Sau khi Sasuke biến mất thì cả đội đành phải trở về làng.

Tsunade cũng đã lành vết thương do trận chiến vừa rồi.

Hai tháng trôi qua, Hana ko hề ra khỏi nhà.

Cô luôn ngồi ở khung cửa sổ hát một bài hát và nhớ lại kí ức xưa.

Bổng dưng kí ức mà Sasuke đã nhẫn tâm nói với cô thì cô lại khóc lên.

Hana: tại sao?!

Tại sao?!...hức...hức...*cắn môi, nước mắt tuôn*

Nhớ lại quá khứ vui vẻ trước kia...

-Chúng ta mãi bên nhau nhé, Hana?!!

-Thôi, anh thương đc chưa?!

-N...này!!

E...em đừng khóc nữa!!

-Tôi nhất định sẽ bảo vệ Hana!!

...

Quá khứ đau buồn gần đây

-Em gái?

Phải nói đúng hơn là người lạ mới đúng!!

-Cô ta chỉ được mẹ tôi nhặt về thôi!!

-Cô ta ko phải em gái tôi!!

Cô ta chỉ là công cụ để tôi có thể chiến đấu, cô em gái mà tôi quen biết ko bao giờ phản bội lại tôi!!

-Nói đủ chưa?

Quay về thức tại...

Hana: Aaaaa!!!*bụng tai lại*

Sau sự kiện đó cô luôn bị ám ảnh, cứ mỗi lần nhớ đến quá khứ đau buồn đó thì cô lại la lên một cách điên cuồng, đồ đạc đều bị vỡ.

Cô mở túi và lấy thanh Kunai ra đặt trước ngực mình.

Cô nở nụ cười nhẹ, rút thanh Kunai ra xa và khi gần tới ngực cô thì...

Kakashi: thầy đi thăm em thôi mà đã thấy em định làm chuyện dại dột gì thế, Hana?!!*đổ mồ hôi, ngạc nhiên*

Hana: em ko thể sống nổi nữa!!*rưng rưng nước mắt*

Kakashi: nhưng nếu em làm như thế thì khi mọi người biết thì họ sẽ buồn lắm đấy!!*đổ mồ hôi*

Hana: nhưng em ko muốn cứ như thế này!!*la lên*

Bỗng Kakashi liền ôm lấy cô

Kakashi: được rồi...!

Nếu muốn khóc thì cứ khóc đi đừng gáng nhịn như thế nữa, mắt em sưng lên rồi đấy!!*nhắm mắt*

Hana: thầy Kakashi...*ngạc nhiên*...hức...hức...oa...oa...oaaaa!!!!*khóc to hơn, đấm vào lưng Kakashi*

Kakashi: tại sao em lại làm như thế?*dịu dàng*

Hana: em bị quá khứ đó ám ảnh!!

Em ko thể quên đc nó!!

Em muốn sống một cuộc sống yên tĩnh và thanh thản bên Sasuke-nii!!*khóc*

Kakashi: thầy hiểu mà...nó đã gây nên tổn thương cho em rồi...!*nhắm mắt*

Hana: ...hức...hức...!*cắn môi*

Sau 1 tiếng phải khóc Hana đã thiếp đi do khóc quá nhiều đến nỗi ướt luôn cả áo của Kakashi, còn Kakashi thì ngồi ở ngoài ban công đọc sách để trông chừng cô và nhớ đến bóng dáng của một cô gái tóc hồng đào nào đó.

Kakashi: haizz...sao mình cứ nhớ đến bóng dáng đó vậy?!*thở dài, đỏ mặt*

Suy ngẫm một hồi thì nghe thấy tiếng Hana vừa khóc vừa nói mớ:" Sasuke-nii, đừng bỏ em!!".

Kakashi đi lại nhẹ nhàng đặt tay lên trán cô để cho cô bớt lo sợ hơn, cô đột nhiên tỉnh dậy

Kakashi: tỉnh rồi à?*dịu dàng*

Hana: vâng...*cười nhẹ*

Kakashi: em thấy đỡ hơn chưa?*cười nhẹ*

Hana: em thấy đỡ hơn nhiều rồi!!*cố gượng cười*

Kakashi: được rồi, em hãy đi gặp mọi người đi....họ lo cho em lắm đấy!*dịu dàng*

Hana: vâng, em sẽ đi xin lỗi họ!*cười*

Kakashi: được rồi thầy đi đây, có gì thầy sẽ quay lại trông chừng em đấy*quay đầu*

Hana: thầy Kakashi!!*lúng túng*

Kakashi: có chuyện gì?*dịu dàng*

Hana: c...cảm ơn thầy đã chăm sóc em!!*đỏ mặt*

Kakashi: ko có gì đâu!*vẫy tay*

Hana: à còn một điều nữa...*, đỏ mặt,quay qua hướng khác*

Kakashi: ...?*chớp mắt, quay qua nhìn*

Hana: thầy thật giống như một người anh trai vậy...!*nhìn Kakashi*

Kakashi nhìn cô một lúc thì quay đầu lại cười thầm

Hana: có chuyện gì sai sao thầy...?*chớp mắt chớp mắt*

Kakashi: ha...em xem thầy như thế nào cũng đc, tùy em thôi!*cười*

Kakashi nói xong liền biến mất, Hana thì đứng đó cười.

Bên Sasuke...

Anh đang ngủ thì bỗng có thứ gì đó làm anh thức giấc.

Anh ngồi dậy tự hỏi bản thân

Sasuke: "tại sao mình lại làm Hana bị tổn thương chứ?!

Đó ko phải là điều mình muốn nói!!

Tại sao mình lại cảm thấy đau nhói thế này?!

Hana...!!

Mong em tha lỗi anh!!*nghiến răng, nước mắt chảy xuống*"
 
(Đn Naruto) Tôi Là Em Gái Của Uchiha Sasuke !
chap 31


Naruto đang đi trên đến gặp các bạn mình thì gặp Hana

Naruto: Hana-chan!!*ngạc nhiên*

Hana: Naruto-san!*cười*

Naruto: 2 tháng vừa rồi ở nhà cậu cảm thấy sao rồi?*chớp mắt*

Hana: tôi thấy đỡ hơn nhiều rồi.

Cảm ơn cậu đã quan tâm!*cười*

Naruto: ko có gì đâu!

Mà cậu đi đâu vậy?*chớp mắt*

Hana: à...tôi đi gặp mọi người để xin lỗi họ vì đã làm họ lo lắng*gãi đầu*

Naruto: trùng hợp thế tôi cũng đi nữa.

Thế mình cùng đi chung nhé!!*cười*

Hana: umk*cười*

Ino đang nói chuyện với Sakura thì thấy Hana và Naruto đang đi đến

Ino: Aa!

Hana-chan!!*vui vẻ*

Mọi người: Hana!!

Hana: chào mọi người!*cười*

Ino: cậu đã khỏe hơn chưa?!*thăm dò*

Hàng ngàn câu hỏi đang chờ đợi Hana

Hana: etou...tôi ổn rồi mà!*đổ mồ hôi*

Sakura: cậu làm mọi người lo lắm đấy, Hana-chan!*cười khổ*

Hana: xin lỗi mọi người nhiều lắm!!

Tại tôi mà đã khiến mọi người lo lắng trong 2 tháng qua!!*cúi đầu, khóc*

Shiba: cậu xin lỗi cái gì chứ!!

Cậu ko có lỗi gì đâu!!*cười*

Hana: Shiba-san?!*ngạc nhiên, rưng rưng*

Sakura: đúng vậy đấy!*cười*

Shikamaru: cậu đừng trách bản thân nữa!*cười*

Choji: đúng vậy!

Cậu khóc như vậy ko còn dễ thương đâu đấy!*cười, ăn bánh*

Shino: cậu ko cần lo nữa đâu!*cười nhẹ*

Tenten: đừng lo nữa nhé!

Hana-chan!!*cười*

Naruto: cậu đừng buồn nữa nhé!*cười*

Hana: mọi người...*ngạc nhiên*.

Arigatou!!!*cười*

Naruto: như vậy mới dễ thương chứ!!*cười*

Hana: cậu nói đúng!!

Tôi ko đc khóc!

Tôi phải vui vẻ lên!!*quyết tâm*

Trong khi mọi người nói chuyện thì một tên ninja nào đó bước đến

Ninja: chào các cô cậu!*cười*

Ino: hửm?

Anh là ai?*cau mày*

Ninja: tôi tên là Akaru ninja làng Lá!*lễ phép*

Shiba: anh đến đây để làm gì?!

Tụi này làm gì quen anh?!*cau mày*

Akaru: chỉ là tôi thấy cô cậu nói chuyện gì đó khá vui nên tôi mới tham gia vào!*cười*

Naruto: nhìn anh ta cũng ko có gì khả nghi lắm...*cau mày, vuốt cằm*

Akaru: đúng vậy!*lễ phép*

Sakura: nếu là nội gián thì anh ta đã phóng loại vũ khí nào đó đến chúng ta rồi!*cười*

Akaru: đúng vậy!*cười*

Tất cả mọi người đều bị hắn dùng thuật gì đó lên người họ từ lúc nào ko hay và biến thành một người khác lạ

Shino: hay là chúng ta cho anh ta cùng đi với mình nào!*cười*

Ino: phải đó!

Cùng đi thôi!*cười*

Shikamaru: nào Akaru chúng ta cùng đi thôi!*cười*

Mọi người: cùng đi thôi...cùng đi thôi...!

Akaru: phải...phải...các ngươi sẽ phải làm theo lời ta!

Giết toàn bộ người dân ở đây!!*cười*

Hana: còn lâu đấy nhá!*cười*

Akaru: cái-

*bọp*

Tenten: c...chuyện gì đã xảy ra vậy?!*giật mình*

Sakura: sao đầu mình choáng quá?!*sờ đầu*

Naruto: Hana-chan?!

Sao cậu lại đánh Akaru thế?!*ngạc nhiên*

Hana: hắn ko phải người!!*la to*

Shikamaru: ko phải người?!*cau mày*

Hana: đúng vậy!

Hắn là bạch Zetsu của Madara!*nghiêm túc*

Shiba: tên khốn!*nghiến răng*

Akaru: ha...ha...Hahahahaha!!!

Hay lắm cô bé ạ!

Thông minh đấy!*cười*

Hắn nói xong thì bỗng biến thành một cơ thể màu trắng

Sakura: hắn ta biến thành cái gì rồi?!*đổ mồ hôi*

Akaru: giờ bắt đầu đấu thôi nhỉ?*cười*

Hana: ha...rất sẵn lòng~*đen mặt*

Naruto: tôi sẽ giúp cậu!*tức giận*

Hana: ko cần đâu!

Hắn yếu lắm!*chặn Naruto*

Mọi người nghe lời Hana mà lùi về phía sau để cho Hana một không gian rộng để có thể chiến đấu.

Hana: nói mau!

Là do Madara sai khiến ngươi đến đây có phải vậy ko?*lạnh lùng*

Akaru: phải đó liên quan gì tới ngươi?*cười*

Hana: có liên quan!

Chính hắn....chính hắn...

đã khiến cho anh trai ta trở nên khác hẳn!*đen mặt, cắn môi*

Akaru: ha...anh trai ngươi chỉ xem ngươi như một công cụ để chiến đấu thôi...*cười*

Hana: ko...!*run, rưng rưng nước mắt, nhớ lại quá khứ trước kia*

Sakura: nguy rồi!

Hana...Hana-chan đang run...!*ngạc nhiên*

Ino: ko thể nào?!*ngạc nhiên*

Akaru: hắn ko còn xem ngươi như em gái nữa rồi!*cười*

Hana: ko...ko...koooooooooo!!!!

Đừng nói nữa!

Đừng nói nữa!...*bụng tai lại, la lên*

Shikamaru: tôi chưa bao giờ thấy cô ấy run như vậy, à không, phải nói đúng hơn là chưa bao giờ thấy cô ấy run!*đổ mồ hôi*

Tenten: như vậy chúng ta phải làm sao đây?!*lo lắng*

Naruto: Hana-chan!!*la to*

Hana: Naruto-san...?!*ngạc nhiên*

Naruto: cậu đừng nghe lời hắn nói!

Sasuke ko phải loại người như vậy!!*la lên*

Hana: ...!*ngạc nhiên*

Naruto: tôi tin lúc đó Sasuke chỉ mất đi lí trí mà thôi!*la lên*

Sakura: phải!

Tôi cũng tin như vậy!*la to*

Ino: tôi cũng vậy!*la to*

Hana: Naruto-san, Sakura-chan, Ino-chan....*ngạc nhiên*

Naruto: hãy bỏ qua chuyện buồn đó đi nhé!*cười*

Hana xúc động nhìn mọi người bỗng dưng cô nghĩ rằng ngoài Sasuke ra, cô còn có bạn bè bên cạnh mình, động viên mình khi gặp khó khăn.

Cô lau đi nước mắt và bắt đầu nghiêm túc hơn.

Hana: dẹp ngay chuyện đó cho ta!

Bây giờ chiến đấu mới quyết định được tất cả!*lạnh lùng*

Akaru: ha...mới nãy la lên dữ lắm mà sao giờ lại lạnh lùng như thế chứ?*cười*

Hana: liên quan tới ngươi?*lạnh lùng*

Akaru: ngươi...!*ngạc nhiên*

Hana: ha~ cuộc vui bắt đầu...*cười*

Bỗng dưng xung quanh hắn trở nên đen tối.

Những bàn tay từ mặt đất nổi lên, máu chảy ra như một dòng sông.

Tuy là một vật nhân tạo nhưng hắn cũng cảm thấy nó rất đáng sợ.

Hana: sợ rồi à?*cười*

Akaru: s...sợ hồi nào chứ!

Ta ko bao giờ-

Hana: đi đoàn tụ với ông bà đi!*lạnh lùng*

Chỉ trong một giây mà người hắn bị cắt ra thành từng mảnh, ko gian xung quanh cũng trở lại bình thường.

Mọi người nhìn những mảnh nhỏ đó thì ngạc nhiên tự hỏi:"Hana đã làm gì mà hắn lại bị cắt ra thành từng mảnh như thế chứ?!"

Hana: đại chiến lần thứ 4 sắp bắt đầu rồi!*nghiêm túc*

Mọi người: ế...Nà Níiiiiiiiiiiiiii!!!*ngạc nhiên*

Shizune: mọi người!

Cô Tsunade mời mọi người lên phòng cô ấy!*la to*

Hana: được rồi!

Chúng ta đi thôi!*nghiêm túc*
 
(Đn Naruto) Tôi Là Em Gái Của Uchiha Sasuke !
Chap 32: Linh cảm


Ngay tại phòng Hokage, mọi người đều đã có mặt đông đủ.

Bầu không khí khá căng thẳng và ảm đạm, dường như có thứ gì đó bao phủ không gian này vậy.

Tsunade: Xem ra mọi người đều đến đủ rồi.

Vị Hokage ngồi trên ghế, hai tay đan vào nhau che đi nửa khuôn mặt của bà.

Đôi mắt bà lạnh lùng, sắc bén hơn trước.

Có phần ảm đạm hơn nhiều so với mọi ngày.

Có vẻ như sắp có chuyện gì đó xảy ra nên Tsunade mới thay đổi biểu hiện như thế.

Naruto: Vậy bà gọi bọn tôi đến đây là để....

Naruto căng thẳng, nheo mắt hỏi bà cho đúng sự thật rằng có phải trận chiến đang đến gần như Hana-chan nói không hay chỉ là nói dối.

Tsunade: Nhìn vẻ mặt các ngươi có vẻ đều biết hết rồi nhỉ?

Rằng...đại chiến đang đến dần!

Tất cả mọi cùng đồng thanh "Không thể nào!", mắt họ chữ A mồm chữ O mở to.

Chỉ trừ Hana là vẫn giữ được bình tĩnh.

Đây là thế giới ninja nên chuyện xuất hiện đại chiến là điều đương nhiên.

Cô dường như biết hết tất cả chuyện sắp xảy ra.

Sao cô thấy phiền phức quá!

Sakura: Tại sao mọi người biết được đại chiến đang đến gần?!

Sakura vẫn chưa thể tin vào thông tin mình vừa nghe.

Chưa gì đã đến trận chiến rồi.

Cô biết phải làm gì đây?!

Là một Kunoichi trong làng.

Một nhẫn giả và là đệ tử của ngài Tsunade, một điều đáng tự hào.

Sẵn sàng trong trận đại chiến là điều đương nhiên phải là nhưng cô vẫn chưa thể tự tin trong việc cứu thương, nếu sai một li thì coi như là đi một dặm.

Hana: Là tớ.

Mọi ánh nhìn đều hướng về cô nàng tóc bạch kim đã trưởng thành lên rất nhiều và trong lạnh lẽo hơn.

Nếu nhìn kĩ vào đôi mắt ấy sẽ thấy rõ sự buồn bả trong đó.

Một số người biết cô đã gặp những gì khi gặp lại Sasuke, một số thì không biết cô đã ra sao nên vẫn rất lo lắng.

Đương nhiên Hana biết điều đó.

Chỉ cần nhìn sơ qua biểu hiện cũng đủ biết họ nghĩ gì.

Cô vờ như chưa để ý đến.

Thở dài giải thích.

Cô cũng không biết nên bắt đầu từ đâu.

Hana: Đây là theo linh tính của tớ và đã có một số làng nhỏ đã bị bọn bạch Zetsu giết chết và lấn chiếm.

Tất cả im lặng.

Nếu như đấy là do Hana nói thì họ không còn phải từ chối hay có lời phản bác gì thêm.

Bởi từ khi Hana xuất hiện tại làng Lá, dường như mọi thông tin Tsunade đều nắm bắt mọi thông tin liên quan đến Naruto và Madara.

Làng Lá cũng trở nên an toàn hơn khá nhiều.

Đấy chính là lí do Hana vắng mặt trong suốt nhiều năm đến tận bây giờ mới trở về.

Mục đích cô rời khỏi làng là để tìm Sasuke, âm thầm bảo vệ làng Lá khỏi kẻ địch cũng như tìm nơi ẩn náu của Madara.

Tuy nhiên, cô đến muộn rồi.

Madara hoàn toàn khống chế được Sasuke và dường như hoàn thiện theo kế hoạch của hắn.

Tuy rất muốn thay đổi cốt truyện nhưng cô đành phải để nó tái diễn như vậy thôi.

Cô chỉ là linh hồn vô tình xuyên không đến đây cho nên không hề liên quan gì đến trận đại chiến này.

Đột nhiên chợt nhớ đến câu nói mà Sasuke đã nói với cô tại ngọn tháp nước hôm trước.

Cô không ngờ rằng Sasuke đã nhớ ra chuyện cô không phải em gái anh ấy.

Có điều những lời cay độc của anh vô tình làm tổn thương trái tim nhỏ bé của cô.

Bây giờ nhớ đến, trái tim cô liền nhói đi và đau đớn.

Tsunade: Được rồi!

Tất cả sẽ tập hợp tại phòng lớn trong ít phút nữa.

Giải tán!

Tất cả: Rõ!

------------------------------------------------------------------

Như lời dặn.

Trong ít phút mọi ninja mạnh mẽ, được chọn là ưu tú nhất có mặt tại căn phòng lớn.

Trang phục mặc định của tất cả là bộ trang phục ninja.

Chỉ riêng Hana mặc khác.

Trang phục cô mặc bộ đồ dài màu đen viền đỏ từ trên xuống.

Quần dài, chiếc áo thun bên trong và chiếc áo khoác đuôi dài mặc ở ngoài.

Sau lưng chiếc áo mang huy hiệu hình quạt "Uchiha".

Tóc xả mọi ngày được buộc lên cao gọn gàng.

Sau lưng cô là thanh kiếm kanata dài như của Sasuke.

Gương mặt nghiêm túc đứng phía dưới ngước lên nhìn vị Hokage đang ra hiệu lệnh và phân công nhiệm vụ.

Không hiểu sao, cô có linh cảm rằng mình sắp rời khỏi nơi đây vậy.

Suy nghĩ đó chỉ thoáng qua trong đầu, cô lắc đầu ngó lơ.

Chắc chẳng qua là do ảo tưởng thôi.

Mà...nó gần như sắp biến thành thật vậy!

Tsunade: Tất cả đã rõ toàn bộ kế hoạch rồi chứ?!

Tất cả: Vâng!

Tsunade: Được rồi.

Như theo phân công của ta.

Giải tán!

Tất cả: Vâng!

Ngay lập tức, Tsunade vừa ra hiệu thì mọi người trong làng biến mất nhanh trong nháy mắt.

Như phân công, ai nấy đều có nhóm riêng và đang di chuyển đến địa điểm đã định trong bản đồ.

Riêng Naruto thì muốn một mình cậu tham gia nên Tsunade không muốn ngăn cản.

Hana thừa biết cậu sẽ đến đâu và làm gì nhưng cô sẽ không đi.

Bởi với sức mạnh như thế, với nguồn chakra mạnh mẽ của cửu vĩ thì làm gì có ai đủ sức đánh bại cậu được.

Lo lắng thì lo lắng như có chút thừa rồi.

Suy nghĩ trầm ngâm.

Hiện tại căn cứ bên cô cũng không có vấn đề gì cho nên rất an toàn.

Với tình hình hiện giờ thì chắc hẳn những đội khác đang giúp đỡ các làng khác.

Hana: Đi tìm xung quanh những người bị thương.

Nếu tìm thấy thì mang họ về chữa trị.

Một ninja khác trả lời rồi định bước đi thì cô nói tiếp.

Hana: Cẩn thận với bạch Zetsu, chúng có thể biến thành bản sao y chang ta đấy!

Người ninja kia nghiêm túc đứng chào rồi vụt đi.

Cô thở dài.

Xem ra bắt đầu cuộc gay go rồi.

Cô tự hỏi Sasuke hiện giờ như thế nào rồi.

Hana:"Nii-san...đừng xảy ra chuyện gì nhé!"

_____________________________________________

T/g: mình đã trở lại rồi đây^_^!

Xin lỗi đã vì các bạn hóng đến giờ nhé!

Minh đã nâng cấp chap theo hình thức mới, như vậy sẽ giúp mọi người đọc dễ hơn.

Mong mọi người ủng hộ nhé!
 
(Đn Naruto) Tôi Là Em Gái Của Uchiha Sasuke !
Chap 33: Áy náy


(T/g: Do hơi lười miêu tả khúc chiến đấu nên mình lượt nhanh🙂)) )

------------------------------------------------------------------

Sau những trận đánh vất vả cuối cùng cũng đến trận đánh thật sự.

Mọi người cùng nhau cố gắng tiêu diệt vĩ thú Thập Vĩ với sức mạnh có thể đánh bay cả một ngôi làng.

Kakashi thì nhận ra mọi kế hoạch đằng sau đều do người bạn thân từng là đồng đội của nhau tạo ra.

Uchiha Obito

Anh rất ngạc nhiên và không thể nào tin được Obito làm những việc đáng sợ như thế này cho Madara.

Anh bị Obito dịch chuyển xuyên qua chiều không gian khác rồi lật vật chiến đấu với nhau khiến cho thân thể cả hai ngày một vết thương nhiều và sâu hơn.

Cùng lúc đó, Naruto còn chật vật vết thương và được Sakura chữa trị, Thập Vĩ sắp sửa tung ra quả cầu to thì một sự bất ngờ hiện ra.

Tứ đại Hokage đã khuất đều xuất hiện trên trận chiến và dịch chuyến đòn tấn công đáng sợ đó sang hướng biển.

Đòn tung phá khá lớn đến nỗi phải văng những tảng đá bay tung tóe.

Tất cả cùng nhau bàn chuyện vui vẻ, cười đùa một lúc cho thoải mái rồi cùng nhau bàn chuyện đánh bại Thập Vĩ.

Đúng lúc, hình bóng ròi khỏi làng đã lâu năm, luôn bị truy tìm khắp lục địa từ nơi này sang nơi khác bây giờ lại xuất hiện tại một nơi như thế.

Như theo cốt truyện, sự xuất hiện của Sasuke là điều bất ngờ rất lớn đối với tất cả các làng cộng thêm việc anh tuyên bố sẽ trở thành Hokage nhằm giúp làng trở nên mạnh hơn sau khi nghe những câu chuyện từ các Tứ Đại Hokage, một bất ngờ hết sức lớn hơn nữa.

Ai đấy đều mồm chữ O mắt chữ A, trên đầu đầy những dấu chấm hỏi to đùng.

Bởi sự xuất hiện của anh trên trận chiến hết sức bất ngờ rồi, vả lại người lạnh lùng vốn không quan tâm đến vai trò Hokage vậy mà giờ lại tuyên bố như thế, hãy nói rằng rất chi là sửng sốt đi.

Tuy nhiên, dù nói là thế nhưng mọi người vẫn chưa thể tin lời nói của anh được.

Sau khi tiêu diệt Danzo thì anh càng trở nên điên loạn hơn, phá hủy nhiều làng, trả thù lại làng Lá nhằm muốn trả thù cho Itachi, thậm chí còn có ý muốn giết những Kage của làng khác.

Với sự công phá đó quá lớn, sức mạnh của anh lại gia tăng đáng kể.

Trở thành tội phạm lừng danh khắp lục địa hỏi sao người ta tin tưởng anh được?

Naruto cùng bốn vị Hokage đời trước vẫn giữ vẻ mặt vô tư.

Cậu vô cùng phấn khích khi nghe đối thủ lâu năm của cậu tuyên bố như thế.

Còn bốn vị kia thì nhếch môi cười vị thiếu niên có đôi mắt Sharingan trước mặt.

Thầm nhận xét anh thật đáng yêu.

Trong lúc mọi người còn hoang mang.

Sauke liếc nhìn xung quanh, dường như tìm kiếm bóng dáng ai đó.

Nhíu mày, xoay ra sau hỏi Sakura.

Sasuke: Này Sakura, Hana không có ở đây sao?

Sakura thoáng giật mình.

Có chút đau nhói khi nghe anh nhắc đến tên cô.

Sakura: Tớ không biết.

Từ lúc bắt đầu trận chiến tớ không hề thấy cô ấy.

Chắc có lẽ cô ấy đang ở khu nào đó trợ giúp rồi.

Sasuke: Vậy à...?

Nghe được như thế, anh có chút thất vọng xoay lại nhìn còn quái vật trước mắt.

Thấy anh không nói gì thêm, Naruto dường như biết được chuyện gì đó.

Sakura: Có chuyện gì sao?

Sasuke: Không.

Tôi chỉ hỏi vậy thôi.

Nói không có ở ngoài vậy thôi nhưng ai biết được sâu bên trong lòng vô cùng lo lắng cho cô.

Anh tự hỏi cô hiện giờ đang ở đâu?

Làm gì?

Hay gặp sự cố nào đó?

Hay không muốn gặp mặt anh.

Hàng tá câu hỏi đặt trong trí óc anh.

Anh cảm thấy thật có lỗi khi nói lời nặng nề với cô.

Quả thật lúc đó anh không thể nào kiểm soát được tâm trí, lạnh lùng nói lời kém tình trìu mến, thậm chí lúc ấy anh còn có ý niệm muốn giết chết cô nữa cơ chứ!

Thật cảm thấy có lỗi với cô.

Cả đêm ngày hôm đó anh đã khóc rất nhiều.

Người anh yêu sâu đậm, luôn bên cạnh anh, quan tâm anh, an ủi anh tàu khi làng bị diệt vong, lúc nào cũng nở nụ cười chân thành với anh.

Ấy thế mà anh đi nói lời bạc đãi vô tâm như vậy.

Anh thầm hỏi liệu cô có tha lỗi những gì anh đã làm với cô hay không?

Người con gái xinh đẹp kia bây giờ đang ở đâu?

------------------------------------------------------------------

Hana đứng từ phía xa theo dõi trận đánh.

Cô rất muốn tham gia cùng nhưng có lẽ cô sẽ chỉ ở ngoài này làm khán giả và quan sát mọi người.

Khi nhìn thấy Sasuke, trong lòng cô chợt hiện lên cảm xúc lạ lẫm.

Thổn thức, nao núng, đập nhanh liên hồi nghe được cả tiếng "thình thịch".

Nó cứ xuất hiện niềm nao nức.

Ý muốn nói rằng cô muốn bên cạnh anh, được đứng bên cạnh anh và ôm anh ngay bây giờ.

Tuy vậy ý chí cô vẫn không cho phép mình tham gia vào cuộc chiến được.

Cô ở phía bên ngoài đứng nhìn mọi người đang loãn loạn chiến đấu.

Sao đột nhiên cô thấy bản thân mình hèn nhát quá.

Mọi người đều bị thương khắp người trong khi đó bản thân cô còn chưa có một tí vết máu nào.

Cô quan sát.

Naruto và Sasuke hợp tác trở lại rất thuận lợi với nhau.

Còn Sakura-chan thì đã mở được Bách Hào Thuật, nhẫn thuật được coi như là bất tử đối với người sử dụng nó.

Muốn mở được Bách Hào Thuật, cần phải đòi hỏi sự kiên nhẫn và điều khiển dòng chakra thật tốt mới có thể đạt được nó.

Sau khi được xuất hiện, chakra của người sử dụng sẽ tăng lên đáng kể.

Chakra sẽ luôn được bom đầy trong cơ thể chủ nhân nó.

Điều đặc biệt hơn, Bách Hào Thuật có khả năng giúp người khác trẻ mãi không già.

Nhưng có điều nếu sử dụng thường xuyên, Bách Hào Thuật sẽ khiến chủ nhân nó giảm tuổi thọ.

Cái gì cũng có cái lợi nhưng cái gì cũng có cái hại.

*Xoẹt*

Cô mở to mắt.

Cái cảm giác này....

Hana ngay lập tức phóng nhanh đến chỗ Sakura.

Hana: Sakura-chan!

Cẩn thận!

*Keng*

Tiếng của Hana làm cho Sakura giật mình hốt hoảng.

Định xoay lại thì từ đâu có thanh sắt từ đâu phóng đến.

Hana xuất hiện kịp thời, dùng thanh kunai phóng ra chút chakra rồi cắt đứt nó.

Hana: Không sao chứ Sakura-chan?

Sakura&Naruto: Hana-chan!

Đôi mắt hai người họ lóe sáng, ngạc nhiên nhìn cô.

Cuối cùng đến tận giờ cô đã xuất hiện.

Thay vì vui vẻ như Naruto và Sakura thì Sasuke lại có phần khó ứng xử.

Mong muốn được gặp cô, được ôm cô vào lòng chính thật sự nhưng khi cô đang hiện trước mắt anh.

Cái hình bóng nhỏ bé ấy, mái tóc nổi bật nhất trong đây.

Đôi mắt như màu ngọc cùng với ngũ quan sắc sảo và sự lạnh lùng trưởng thành kia.

Sasuke như bất động lần nữa.

Sasuke: Hana....

Ây da!

Cô không ngờ tên Madara này lại tinh vi đến vậy.

Cô định sẽ không tham gia vào nhưng có lẽ cũng nên chen vào một tí cho có đất diễn.

Bên ngoài làm khán giả thì cũng được có điều khá chán một tí.

Hana: Nii-chan...cũng được mười ngày rồi chúng ta mới gặp lại nhỉ?

Sasuke: Ừm...

Giờ thì gặp người kia luôn rồi.

Cái cuộc trò chuyện này thật khó xử.

Hana: Lâu ngày gặp lại anh trong anh vẫn khỏe và mạnh mẽ như thường nhỉ.

Sasuke: Em cũng vậy.

Hana: Làm gì có chứ.

Em vẫn như ngày xưa thôi!

Cô xoay lại nở nụ cười tươi.

Giống như nụ cười ngây thơ trước kia cô đã nhiều lần cho nó xuất hiện.

Sasuke thoáng chút đau lòng.

Trong lòng anh cứ áy náy, ngần ngại khi đang đối mặt với cô.

Sasuke: Anh xi-

Đang định nói thì bị cô chen ngang.

Hana nhìn vẻ mặt anh cũng hiểu hết tất cả.

Tất nhiên, cô xem anh bao nhiêu lâu trên TV.

Sống cùng anh từ nhỏ đến lớn tại nơi đây, làm sao không biết được kia chứ?

Hana: Khi nào kết thúc ta sẽ nói sau nhé?

Được không?

Hana cười híp mắt.

Nhẹ giọng dịu dàng nói với anh.

Sasuke vốn định nói ra hết nhưng trên tình trạng hiện tại có lẽ không được nữa rồi.

Đáy lòng anh lóe lên tia lo lắng, hoang mang nào đó.

Dường như sắp có điều gì đó không may sẽ xảy ra nhưng anh không thể đoán nó là cái gì.

Dòng suy nghĩ bị cắt đứt bởi giọng nói của Hana.

Hana: Uchiha Madara, ngươi mau ra đây!

Ta biết ngươi đang ở đó!
 
(Đn Naruto) Tôi Là Em Gái Của Uchiha Sasuke !
Chap 34: Vẫn không thay đổi


Hừ!

Madara: Quả nhiên ngươi cũng không tệ.

Hắn ta xuất hiện, bộ dạng của hắn bỗng nhiên thay đổi thành lục đạo từ lúc nào.

Nhếch môi nhìn cô với ánh nhìn đánh giá cao.

Hana mỉm cười kiêu ngạo.

Đôi mắt bắt đầu xuất hiện huyết kế giới hạn: Sharingan.

Tuy nhiên, đôi mắt cô trong có vẻ khác hẳn những thế hệ trước trong bộ phim.

Không hiểu sao cô lại có được đôi mắt này.

Con ngươi màu huyết, đậm hơn tất cả các Sharingan trước đây, kể cả Sasuke và Kakashi.

Vòng xoáy bên trong con ngươi biến đổi thành những dấu chấm đen xếp thành vòng tròn bên ngoài, bên trong vòng tròn là chấm đen to hơn.

Màu mắt dữ tợn hơn, lạnh lẽo và vô hồn.

Madara nhìn vào có hơi sợ hãi.

Hắn dường như có thể thấy được sát khí ác quỷ đang bao bọc cả thân thể cô.

Luồn sát khí tỏa rara vô cùng nặng nề.

Hắn tuy rằng cũng có Sharingan nhưng có điều Sharingan của hắn không đáng sợ đến vậy.

Hắn cũng thuộc thế hệ trước, được xem như mạnh nhất khắp thiên hạ nhưng ngay bây giờ hắn lại hoảng sợ trước hình bóng nhỏ bé kia.

Thậm chí đó lại là trẻ con, thua hắn gần như tận chục tuổi.

Cớ sao đột nhiên hung tợn đến vậy.

Mặc dù nói là vậy nhưng hắn vẫn giữ được nét bình tĩnh.

Giọt mồ hôi khẽ xuất hiện chảy dài từ trán xuống đáy cầm.

Bên ngoài trong vậy thôi chứ thật ra bên trong có chút sợ sệt với đứa con nít đang đứng tự tin ngay kia.

------------------------------------------------------------------

Về phần Hana, cô vẫn trưng bộ mặt hài hước như mọi ngày.

Madara cứ hiên ngang như thế nào thì cô cũng hiên ngang hơn như thế đấy.

Naruto, Sasuke, Sakura và Kakashi lần lượt đứng ngang hàng với nhau cách cô và Madara trong thế phòng thủ.

Nheo mắt khó hiểu nhìn Hana.

Tại sao trong lúc mọi người vẫn hỗn độn như thế này mà cô còn có nét rạng rỡ ấy.

Naruto: Hana-chan, hắn ta giờ trở nên mạnh hơn rồi.

Cậu không nên đứng gần đấy!

Hana: Yên tâm.

Cuộc chiến lần này, tớ cá chúng ta sẽ giành chiến thắng!

Cô xoay người lại, cười tươi như trẻ con, giơ ngón cái lên chứng minh rằng lời cô là sự thật.

Cô nói vậy chứ người khác thì không tin đâu.

Lỡ như đi ngược lại và khó khăn hơn thì sao.

Sakura: Cậu chắc chứ?

Hana: Tớ chắc chắn.

Tớ chắc chắn chúng ta sẽ thắng cho dù phải mất mát đi thứ gì!

Cô cau mày lại, giọng nói nghiêm túc nhưng vô cùng dịu dàng.

Đôi mắt màu huyết ánh lên niềm hi vọng rõ ràng, không những vậy mà còn cho họ niềm tin vững chắc.

Không hiểu sao, Hana đối với mọi người...cô như một liều thuốc bổ vậy.

Chỉ cần cô nói nghiêm túc, mọi chuyện chắc chắn sẽ được yên ổn và tốt đẹp.

Chỉ cần cô xuất hiện và nói rằng "Mọi chuyện nhất định sẽ ổn thôi" chắc chắn rằng nó sẽ ổn thật sự.

Madara hừ lạnh.

Cái cảnh nồng thắm này có vẻ như xuất hiện không đúng lúc rồi.

Vớ vẩn!

Hắn tin nhất định hắn sẽ thắng và là ninja mạnh nhất, hắn sẽ tái tạo một thế giới mới.

Một thế giới chỉ có những kẻ mạnh.

Kẻ yếu sẽ cho là dư thừa và nhất định phải bị bại bỏ.

Madara: Ngu ngốc!

Yếu đuối cũng là chỉ là yếu đuối!

Hana: Xin lỗi nhé.

Đối với làng Lá bọn ta thì...

Nói tới đây cô đột nhiên biến mất một cách tốc độ.

Không ai có thể quan sát, ngay cả Sasuke dù dùng Sharingan vẫn rất khó nhìn thấy.

Madara đứng sừng sững.

Ngạc nhiên, chưa kịp theo dõi thì cô xuất hiện đằng sau.

Cước vào bụng hắn rõ mạnh, rõ đau, nghe được cả tiếng rắc đâu đó.

Hana:...không bao giờ có chữ "Yếu"!

Madara văng ra xa, tung tóe cả mặt đất.

Cô đáp xuống đất thật nhẹ nhàng, tay chống hông cười mỉa mai hắn ta.

Madara khó khăn ngồi dậy.

Không thể tin được dù hắn đang ở trạng thái lục đạo rồi nhưng vẫn còn thấy rất đau.

Đặc biệt xương ở phần hông của hắn bị gãy vài phần.

Hắn cũng không thể chữa trị nhanh được.

Rốt cuộc cô ta là cái thứ gì và tại sao lại xuất hiện tại đây?!

Hắn nghiêng cổ qua lại, từng tiếng kêu răng rắc vang lên, chứng tỏ hắn đang hứng thú với cô.

Dùng Rinnegan biến mất vào không gian khác.

Tất cả đứng im, cô quan sát, thu thế phòng thủ về hít thật sâu mà cảm nhận.

Bốn người đằng kia khó hiểu nhưng vẫn quan sát cô.

Bỗng dưng cô mở mắt to, ngước lên trời đã xuất hiện lỗ đen và bàn tay màu trắng từ bao giờ, dùng thanh kiếm của mình phóng lên.

Thanh kiếm đâm vào lòng bàn tay nó.

Madara đột nhiên đau nhói, phải hiện về vị trí cũ.

Tay trái của hắn bị thương nặng, dường như có độc gì đó phát tán ra ngoài.

Madara: "Thanh kiếm có độc?!"

Hắn ngạc nhiên, cánh tay run rẩy dùng nhẫn thuật chữa trị.

Rõ ràng hắn di chuyển rất cẩn thận làm sao cô có thể biết được hướng đi của hắn?!

Cô nhếch mép, "tặng" cho hắn cái nhìn khinh bỉ.

Hắn đứng im đấy, mọi người cũng đứng yên.

Do thấy bầu không khí chẳng ai xông lên, Sakura đánh liều dùng Bách Hào Thuật xông lên trước để làm con tin.

Nào ngờ định tẩn cho hắn cú đấm nhưng lại bị hắn hành động trước.

Hắn tạo ra thanh sắt dài đâm vào bụng cô.

Sakura khựng lại, ngay lập tức Naruto và Sasuke cùng nhau xông lên chiến đấu.

Quả nhiên vẫn còn theo nguyên tác nhưng còn có chút thay đổi.

Trận đánh gay gắt nhưng họ không hề hay biết kế hoạch đằng sau của hắn sắp thành công.

Cô nhận ra nhưng cô không nói.

Nếu nói sẽ làm mất hay câu chuyện.

------------------------------------------------------------------

Chiến đấu một hồi, cuối cùng Madara cũng đạt được kế hoạch.

Hắn cười to.

Madara: Đến rồi!

Hahaha!

Những người đứng ngoài cuộc thì nheo mắt khó hiểu.

Bỗng nhiên từ mặt đất trồi lên những cành cây dài và to.

Chúng bắt hết những người đứng tại đó nhưng nó quá nhanh, lập tức những sợi dây ruy băng màu trắng quắn lấy họ.

Cả mặt đất rung chuyển, cô lạng choạng bước.

Bỗng nhiên tại chỗ cô đứng xuất hiện nhánh cây to, cô thất thần chưa kịp nhận định thì những sợi dây đã bao bọc quanh cô.

Hana:"Tiêu rồi!"

Cô nhắm nghiền đôi mắt.

Bỗng cảm thấy cơ thể mình như bị ai đó nhấc bổng, mái tóc cô bay bay theo làn gió cùng sự ấm áp đang truyền qua cô.

Hana: Nii-chan!!

Cô mở mắt ngạc nhiên.

Tại sao thành ra không đúng nguyên tác luôn rồi?!

Cơ mà khoan!

Kiểu bế này là kiểu công chúa kia mà!

Đôi mắt cô xoay tròn, lảo đảo vòng quanh.

Sasuke khẽ liếc xuống cô nàng mặt đỏ ngây ngô, trầm giọng nhắc nhở.

Sasuke: Em nên cẩn thận hơn đấy.

Chỉ chậm trễ chút nữa lúc đó em đã nằm trong cái ổ đó rồi.

Hana: Em...biết rồi.

Em sẽ phòng thủ thật tốt!

Sasuke nhìn cô, nhếch môi cười nhẹ mà thở dài.

Nhẹ nhàng buông cô ra rồi xoa đầu.

Sasuke: Em vẫn hậu đậu như ngày nào.

Hana: Vốn ban đầu em đã nói rồi...em có thay đổi gì đâu....

Cô bĩu môi, phòng má quay mặt đi chỗ khác.

Thế này có hơi...nồng ấm quá không?

Ngượng ngượng sao ấy!

_____________________________________________

HAPPY NEW YEAR!!!!!!!!!!!😆😆😆😆

Vậy là năm 2020 cuối cùng đã trôi qua rồi.

Một năm cũ mang theo những niềm vui lẫn buồn.

Một năm mang theo những biến cố, rủi ro không may.

Nào là trận dịch COVID, bão lụt,....nhưng mọi người vẫn an toàn và không có điều gì xảy ra là Ad vui lắm rồi!

Các bạn có gặp điều gì xui xẻo trong năm 2020 không?

Chứ về phần mình thì cũng có khá nhiều xui xẻo trong năm vừa rồi.

Cũng có vui nhưng vui thì ít lắm.

Hì😁😁😁

Mà thôi kệ🙂)) Cái gì qua thì cho nó qua đi.

Đừng nhớ đến làm chi:v.

Dù sao qua năm mới rồi, ngày thứ 6 của năm 2021.

Mình xin chúc các bạn trai xinh (mặc dù hong có trai xinh nhưng mình vẫn đem vào🤣🤣) /gái đẹp có một năm mới thật vui vẻ nha, gặp nhiều điều may mắn, an lành.

Ăn Tết ngon lành, yên vui bên gia đình😍😍😍.

Nếu có lì xì cho Ad thì lì xì cho mình lượt bình chọn với lượt view nha😋😋😋.

Ad cảm ơn nhiều lắm!
 
(Đn Naruto) Tôi Là Em Gái Của Uchiha Sasuke !
Chap 35: Cảm giác cận kề và sự hồi sinh


Sakura nhìn về phía bên Sasuke và Hana, lòng cô có thứ gì đó như muốn đâm xuyên thấu vậy.

Cô đau nhói lắm.

Cô vẫn còn yêu Sasuke.

Từ lúc Sasuke quay trở lại và đối mặt với cô bằng đôi mắt dịu dàng đó...

Cô càng yêu anh hơn.

Lâu lắm rồi, cô không gặp lại ánh mắt đó.

Cái nhìn trao cho cô sự mạnh mẽ bên trong.

Nhưng...cô cũng nhận ra cái nhìn của anh đối với Hana và Hana-chan cũng vậy.

Cô có thể nhìn thấy giữa hai người họ dường như có mối liên kết nào đó vô hình.

Phải!

Sakura có thể cảm nhận được, thấy được sự liên kết vô hình trong không gian đó.

Giống như nó đã được định sẵn....

Cô tùy rằng thật sự rất yêu Sasuke nhưng cô không đảm bảo đó là "yêu" thật sự.

Đôi khi cô muốn từ bỏ và gần như cô sắp từ bỏ được thì đột nhiên anh một lần nữa thoi thúc cô.

Khiến cô phải "yêu" anh trở lại.

Sasuke biết điều đó và anh...chỉ yêu mỗi mình Hana....

Sakura đương nhiên nhận ra...cô không oán trách.

Không giận hờn hay căm ghét Hana.

Ngược lại, cô rất cổ vũ và động viên hai người họ.

Nếu thật sự đối phương này đã dành hết tình cảm cho người kia thì bản thân mình nên nhiệt tình chúc phúc cho họ.

....?: Sakura cẩn thận!

Bỗng bị một giọng nói quen thuộc làm cho Sakura thức tỉnh trong lúc cô còn đang trong dòng suy nghĩ cá nhân.

....?: Chidori!

Sakura: Kakashi-sensei?!

Kakashi chớp nhoáng xuất hiện và thủ tiêu đi cành cây đang nhanh chóng vụt đến chỗ Sakura.

Kakashi: Chỉ còn tí xíu nữa là em thành xác ướp luôn rồi.

Sakura: Em xin lỗi!

Em sẽ chú ý hơn!

Kakashi: Em không sao là tốt rồi.

Kakashi nhìn Sakura rồi lại nhìn về phía trước.

Khẽ nói nhỏ.

Sakura ngay phía sau lưng vẫn có thể nghe được.

Cô khẽ đỏ mặt.

Cái cảm giác lạ lẫm len lỏi trong người cô.

Không hiểu sao khi nghe "thầy" mình nói vậy cô cảm thấy một chút ấm lòng đâu đó.

Chợt giật mình vì cái suy nghĩ bậy bạ.

Cô vội vàng lắc đầu, vỗ vỗ vào má mình thật to và rõ.

Bậy bạ quá rồi!

Bậy bạ quá rồi!

Sakura nhanh chóng tạt đi dòng suy nghĩ không nên nghĩ đến.

Gương mặt bỗng nghiêm túc trở lại.

Kakashi chỉ nhìn nhẹ qua rồi không nói gì.

Thái độ của cô...đủ biết rõ hết rồi...

------------------------------------------------------------------

Hiện giờ trước mặt họ là một loài cây lạ lẫm, họ chưa bao giờ nhìn thấy.

Nhìn kĩ hơn sẽ thấy được những xác sống được quắn chặt trong sợi ruy băng trắng đó.

Tất cả đổ giọt, ngay cả Hana vốn thừa biết đầu đuôi sẽ dẫn ra sao nhưng cô vẫn không khỏi không sợ sệt được.

Bởi nó đã quá lệch nguyên tác cho nên cô không thể đoán trước điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Và...

Điều cô lo sợ nhất...

...không phải cái cây này...

Cũng như không phải Madara...

....thứ cô lo sợ chính là thứ khác...

....cô có linh cảm rằng....

Thật sự rất gần!

Linh cảm cứ xuất hiện trong lòng cô...

....len lỏi một cách khó chịu...

....cô sợ rằng...

...dường như sẽ có thứ gì đó...

....xuất hiện và loi kéo cô rời khỏi thế giới này vậy...

Linh cảm không mấy may mắn hay đáng tự hào.

Cảm xúc con người thật hỗn độn và rắc rối!

Không chỉ mỗi mình Hana cảm nhận được mà kể cả Sasuke vẫn có cảm xúc tương tự như cô.

Anh nheo mắt, trái tim bên trong cứ đập rộn ràng, đến nỗi anh còn nghe được tiếng đập *thình thịch* bên trong.

Có cái gì đó đang sắp sửa đến và càng ngày cận kề.

Không một ai biết được hay dự đoán được.

Muốn biết thì phải chờ cho tương lai nó đến.

------------------------------------------------------------------

Madara: Haha!

Cuối cùng cũng đến lúc ta trở thành bá chủ của thế giới!

Hắn cười to rõ ràng như một kẻ điên.

Dang rộng hai tay hấp thụ năng lực của tất cả các vĩ thú vào người hắn.

Nhưng không may hắn lại vô tình hồi sinh người mạnh nhất thời trị vì xưa: Kaguya!

Người tạo ra chakra đầu tiên trên thế giới ninja.

Xung quanh cơ thể hắn nổi nên những bóng tròn trong thật kinh dị.

Khắp nơi đều sôi lên và nở ra những quả bóng to.

Mọi người phải tránh đi để không bị quả bóng đó hút vào.

Hắn la lên đau nhói, điên dại đòi thoát ra nhưng có lẽ đã quá muộn để hắn chạy thoát.

Được chứng kiến tận mắt cô cảm thấy thật ghê gớm và buồn nôn!

Đột nhiên từ dạng quả tròn nó thu lại ngay lập tức và trong phút chốc hắn biến thành người phụ nữ với làn sát khí đáng sợ.

Đôi mắt trong suốt như tộc Hyuga, mái tóc màu bạc dài đến tận gót chân với cặp sừng to trên trán.

Nheo mắt liếc nhìn xung quanh và bà ta dừng lại ngay phía hai người Naruto và Sasuke.

Dường như bà ta không để ý đến sự hiện diện của cô.

------------------------------------------------------------------

Như mọi người đã đồn đại, bàn tán khắp nơi.

Otsutsuki Kaguya là ninja đầu tiên cũng có thể gọi là "người mẹ" đỡ đầu của toàn nhân loại.

Người phụ nữ sở hữu sắc đẹp thu hút, nhìn bề ngoài trong dịu dàng và tính tình lại khá là thờ ơ.

Trong quá khứ bà gặp những chuyện không may, tất cả đều phản bội bà, kể cả người chồng bà rất yêu và dành tất cả thanh xuân với hắn ta.

Ấy mà bà chỉ một lần vô tình bộc lộ sức mạnh thật, hắn lại nhìn bà với ánh mắt sợ hãi, khinh bỉ người có sức mạnh kì lạ sau đó liền cho người giết bà.

Bà chạy khắp nơi, chỉ duy nhất người hầu cận của bà vẫn hết mực quan tâm, giúp đỡ bà chạy thoát nhưng rồi người đó lại bị giết bởi chồng bà.

Kaguya oán hận, hấp thụ chakra của cây đại thụ để giải phóng nguồn năng lượng phong ấn bên trong.

Nào ngờ ngay lúc đó bà lại mang thai con của người chồng kia.

Thậm chí là sinh đôi.

Bà hấp thụ chakra chỉ để giúp bọn trẻ trong bụng của bà được bình an vô sự.

Cuối cùng bà dùng sức mạnh giải phóng giết hết tất cả bọn người truy đuổi bà.

Bà đã vô tâm, lạnh lùng giết chết người bà yêu bằng sự thờ ơ bạc tình.

Bà không quan tâm, những ai dám phản bội bà sẽ phản chịu đau khổ bằng con đường chết!

Cuối cùng bà đành một mình tự chăm sóc bản thân, sinh ra hai đứa con trai sinh đôi.

Người anh tên Otsutsuki Hagoromo và người em tên Otsutsuki Hamura.

Vì quá ghen tỵ với chakra mà họ sử dụng, bà tìm mọi cách để giết chết họ để không còn ai có sức mạnh ngang ngửa hay hơn bà.

Kế hoạch đều nằm theo ý bà nhưng hai người con trai đã nhanh chân, nhanh tay, nhanh mắt hơn đã kịp thời phong ấn bà lại và giam giữ bà trên mặt trăng.

Nghĩ lại thì cũng tội Kaguya.

Nếu không phải vì người chồng của bà thì giờ có lẽ bà đã không xảy ra như vậy.

Haizzz....tội nghiệp!

------------------------------------------------------------------

Quay về hiện tại....

Ai nấy cũng run rẩy, sợ hãi với nguồn sức mạnh của bà ta.

Phải rồi!

Một người hút tới chín con vĩ thú trong người, một con là đủ để hủy diệt cả làng rồi ở đây hợp lại chín con, kể cả thập vĩ cũng vậy.

Hỏi thủ xem không run làm sao được?

Cô đổ mồ hôi hột, trận này gay cấn rồi đây!

Tuy nói rằng vẻ ngoài bà ta đối với cô không sợ nhưng thứ cô sợ nhất là những vĩ thú nội trú trong người Kaguya.

Tất cả các con vĩ thú chỉ trừ Kurama trong người Naruto thì còn tám con, cộng thêm sức mạnh của thập vĩ nữa.

Nếu kết hợp lại sẽ tạo ra chấn động kinh hoàng cho cả thế giới shinobi, cơ mà lỡ kết hợp mất tiêu rồi.

Kết hợp xong giờ biến thân thành Kaguya nữa chứ.

Cô khẽ liếc nhìn đồng đội đang đứng ở phía sau lưng mình.

Thầy Kakashi, Sakura và Obito-nii-chan thì trong có vẻ hoảng hốt, còn hai người còn lại...à thôi...hai người đó chắc cô không cần lo đâu.

Cô nhếch môi cười nhẹ trong biểu cảm vô hồn.

Cảm giác cứ khó chịu trong người làm sao.

"Rốt cuộc điều gì sắp xảy ra?"
 
(Đn Naruto) Tôi Là Em Gái Của Uchiha Sasuke !
Chap 36: Đoạt cơ thể?!


(T:g: vì lười miêu tả nên mình tua nhanh khúc Naruto với Sasuke gặp Hagoromo và Sasuke mở được Rinnegan nha:v)

_____________________________________________

Cuối cùng Naruto và Sasuke đã được ngài lục đạo hiền nhân Hagoromo giao nhiệm vụ phong ấn Kaguya để kết thúc cuộc chiến tranh.

Để phong ấn được Kaguya cần phải có sự đoàn kết hoàn hảo và mạnh mẽ mới có thể phong ấn được.

Hai bên đối phương phải thấu hiểu lẫn nhau và phong ấn chỉ được một lần duy nhất.

Nếu trượt coi như thế giới sẽ thành hoang tàn.

Bàn tay phải của Naruto hiện lên hình tròn chứng tỏ là hiện thân của ánh sáng.

Bàn tay trái của Sasuke là hình mặt trăng màu đen hiện thân của bóng tối.

Hai người giống như kiếp trước của Hagoromo và Hamura vậy.

Naruto: Này Sasuke.

Sasuke: Chuyện gì?

Naruto: Khi chiến tranh kết thúc thì cậu sẽ còn quay lại không?

Sasuke: Tôi không biết.

Có thể tôi sẽ đi đâu đó thật xa...

Naruto: Vậy còn Hana-chan?

Cả Sakura-chan nữa?

Hai người đó mong ngóng cậu lắm đấy!

Sasuke: ....

Naruto: Cậu định bỏ đi nữa hay sao?

Hai người họ chắc chắn sẽ buồn lắm đấy!

Sasuke: Cậu cũng thừa biết người quan trọng nhất đối với tôi rồi mà?

Nói đến đấy Naruto đột nhiên bất động.

Cậu mở to mắt, vậy ra cậu ta đã biết...

Cứ nghĩ rằng là người ngoài cuộc thì cậu ta sẽ không để ý nhưng rồi lại bị phát hiện dễ dàng.

Naruto: Cậu biết rồi nhỉ?

Sasuke: ....

Naruto đương nhiên là biết rồi.

Chỉ cần nhìn cách Sasuke quan tâm và ánh mắt của cậu ta, đủ đã biết Hana-chan đối với Sasuke quan trọng cỡ nào rồi, thậm chí còn vượt trên cả mức "anh em".

Cậu biết nhưng cậu vờ như không để ý đến.

Dù sao nếu chen vào thế nào cậu cũng bị gọi là đồ lo chuyện bao đồng.

Vả lại Hana-chan đã dạy cậu một điều rằng...từ lâu lắm rồi....

Naruto: Này Hana-chan.

Hana: Hửm?

Cậu muốn nói gì sao?

Naruto: Giả sử thôi nhé!

Hana: Ừm.

Naruto: Nếu...có một cuộc tình tay ba và tớ muốn chen vào đó để giúp họ thì tớ nên làm gì?

Hana: *Phụt*.

Hahaha!

Naruto: H-Hana-chan...sao cậu lại cười dữ vậy?

Hana búng tay vào trán cậu.

Cậu khóc ra nước mắt, ôm trán lăn lóc trên nền đất.

Hana đưa tay ra và đỡ cậu đứng lên.

Hana: Này nhé!

Như thế không được đâu, vậy người ta sẽ nói cậu lo chuyện bao đồng đấy!

Naruto: Vậy tớ phải làm gì đây?

Hana: Không làm gì cả.

Cậu chỉ cần đứng bên ngoài quan sát thôi.

Còn câu chuyện giữa ba người cứ để họ quyết định.

Cậu không thể thay đổi được chuyện giữa họ.

Rồi thế nào cũng sẽ có người trong ba bọn họ đưa ra đáp án cuối cùng.

Khi người ta chán hay muốn từ bỏ rồi người ta cũng sẽ tự nói ra thôi.

Cậu không cần chen vào làm gì.

Lúc đấy không hiểu sao xung quanh Hana-chan tỏa ra hào quanh vô cùng sáng chói, cứ ngỡ như một thiên thần vậy.

Nụ cười lúc đó của Hana-chan rất dịu dàng và ấm áp....

Hana: À đúng rồi Naruto!

Naruto: Sao vậy?

Hana: Không biết cậu nhận ra hay chưa.

Thật ra có một cô nàng nào đó đang hằng đêm mong nhớ cậu đấy!

Naruto: Ể?

Làm gì có ai khác?!

Hana: Có đấy nhưng tớ không thể nói được.

Cô gái đó thật sự là một cô gái tốt và đã quan tâm cậu từ xa, chỉ có điều cô ấy hay ngại và đỏ mặt khi gặp cậu thôi.

Cậu cũng đã gặp cô gái đó rất nhiều lần rồi đấy!

Thậm chí còn từng làm nhiệm vụ chung nữa cơ!

Cậu từ hỏi rằng cô gái đó là ai.

Tại sao lại thích cậu?

Tại sao không chọn người khác lại đi chọn một người quái vật như cậu?

Có hàng ngàn câu hỏi hiện ra trong đầu cậu.

Bỗng hình ảnh cô nàng với đôi mắt màu ngọc trong suốt cùng mái tóc màu xanh đen dài hiện ra.

Cậu chợt giật mình.

Hình đó vô cùng mơ hồ nhưng chỉ cần nhìn qua đã biết người đó là ai.

Không thể nào!

Làm sao mình lại nghĩ đến Hinata vào lúc này cơ chứ?!

Chợt nhớ lại từng câu nói của Hana-chan.

Cậu như bất động, không lẽ....

Là thật sao?!

Sasuke nãy giờ quan sát Naruto, cứ thấy con người cậu cứ bất động, mặt thì cứ như sắp chết đến nơi.

Anh khó hiểu, Naruto từ nãy giờ đang nghĩ cái gì vậy?

------------------------------------------------------------------

Hana: Mọi người, bà ta có thể dịch chuyển chúng ta đi đến không gian khác nên nhớ cẩn thận nhé!

All: Được!

Đứng từ nãy giờ, Kaguya dường như đang tìm một thứ gì đó.

Bà ta cứ lơ lửng yên đó, liếc mắt qua từng chỗ, qua từng người.

Cũng may cô đã nhanh chóng núp sau lưng Sasuke nên bà ta không thể nhìn thấy cô.

Cô tự hỏi tại sao Sasuke và Naruto đã đứng ở đây rồi mà bà ta không nhớ nhung gì hết nhỉ?

Kì lạ!

Cái bóng đen có tên gọi là Zetsu đen, hắn núp trong ống tay của Kaguya.

Tự xưng hô là mẫu thân với bà ta, hắn chính là cái bóng đen do chính bà ta tạo ra từ cái bóng của bà.

Hắn liếc mắt, miệng cười cười tìm kiếm.

Cô đột nhiên sợn hết cả da gà.

Nhìn thấy cái đầu lấp lóe, hắn càng nhếch lên cười toe toét trong thật dị.

Zetsu: Mẫu thân, con tìm thấy "nó" rồi!

Sau lưng tên Uchiha đằng kia!

Đột nhiên, ngay lập tức Kaguya liền mở bạch nhãn nhanh chóng phóng đến chỗ Sasuke đang đứng.

Sasuke cảm nhận được ý muốn của bà ta theo trực giác, anh liền vòng ra sau Hana bế cô lên sau đó nhảy ra chỗ khác.

Kaguya không lường trước được đâm thẳng vào mặt đất tạo nên lỗ tròn to.

Bà ta đứng dậy, loạn choạng nheo con ngươi bạch nhãn nhìn cô.

Naruto: Hana-chan!

Kakashi: Em không sao chứ?!

Cô cau mày.

Hóa ra bà ta tìm kiếm cô từ nãy giờ.

Có lẽ sự hiện diện của cô đã làm bà ta mong muốn cái gì đó.

Hana: Em không sao!

Nhanh chóng mọi người tập hợp lại.

Sasuke nhẹ thả Hana xuống rồi tay vòng qua bả vai nắm chặt, giữ cô lại bên anh và phòng khi cô biến mất khỏi anh.

Hana: Em cảm thấy bà ta dường như muốn bắt em.

Naruto: Nhưng tại sao chứ?!

Kakashi: Chắc chắn Hana sở hữu cái gì đó nên bà ta mới muốn như vậy.

Sakura: Hoặc là do Zetsu đen trong ống tay áo bà ta đã nói gì đó.

Hana: Có thể khả năng mà Sakura-chan nói rất là cao.

Dù sao hắn ta cũng chứng kiến nhiều cảnh em đánh rồi.

Obito: Không lẽ...

Obito đến bây giờ mới lên tiếng.

Tất cả mọi người đều đưa mắt nhìn qua Obito.

Anh xoa xoa cầm, liệu trực giác này của anh có đúng hay không.

Kakashi: Cậu suy đoán được điều gì sao?

Obito: Tôi không đảm bảo lắm.

Thứ nhất có khả năng là bà ta muốn tiêu diệt Hana vì Hana sở hữu năng lực mạnh mẽ.

Thứ hai bà ta muốn đoạt lấy cơ thể Hana.

Hana: Đoạt lấy...cơ thể?!

Anh nói sao cơ?!

Cô ngạc nhiên.

Từ nguyên tác ban đầu giờ hoàn toàn sai hết trơn.

Bả vai cô hơi run lên.

Sasuke cảm nhận được, anh hơi nhích cô qua bên anh một tí, vẫn giữ chặt bả vai của cô.

Sakura vô tình nhìn thấy, cô khẽ đau nhói.

Sasuke: Tại sao anh biết điều đó?

Obito: Sự tồn tại của Kaguya chỉ có thể tồn tại là nhờ hút chakra của Madara và chín con vĩ thú đằng kia.

Nhưng không lâu sau, nếu bà ta sử dụng hết chakra bà ta sẽ cần cơ thể mới, cơ thể đó thật sự phải sở hữu chakra cực lớn mới giúp bà ta đạt được ý muốn.

Naruto: Vậy không lẽ...Hana-chan...

Đột nhiên ai nấy cũng đề dồn ánh mắt về phía cô.

Hana đổ mồ hôi, không thể nào đâu, làm sao có chuyện đó được.

Cô chẳng qua cũng có chakra bình thường như mọi người thôi.

Làm sao nó lớn được chứ.

Lớn thì phải như Naruto, Sasuke và những người sở hữu vĩ thú trong người.

Cô sao có thể được?!

Vô lí!

....?: Điều ngươi nói đúng hết 100% rồi đấy!

Một giọng nói chua chát bỗng từ đâu xuất hiện.

Ngước nhìn lên trời, Kaguya đã ở khoảng cách gần từ lúc nào không hay.

Kakashi: Chạy mau!

Chưa kịp chạy thì bỗng dưng không gian thay đổi từ lúc nào.

Nó là hố lava, to và rất nóng đến nỗi muốn đốt cháy lớp da bên ngoài.

Sakura trụ không được liền ngã xuống, cũng may Kakashi dùng sợi dây trong túi quắn cô lại, dùng hết sức lực kéo cô rồi ôm eo.

Băng bảo vệ trên đầu bỗng lỏng lẻo, rơi xuống tự do vào hố lava.

Cũng may nhờ nó mà mọi người mới xác định được là hố lava thật sự.

Hana thì suýt chút nữa té xuống dưới kia rồi.

Sasuke vẫn ôm cô vào lòng, lơ lửng trên không nhờ những quả cầu lục đạo xung quanh Naruto.

Kaguya biến mất trong lỗ hổng màu đen.

Không gian thật yên ắng.

Naruto: Bà ta bắt đầu dịch chuyển rồi.

Hana: Sasuke-nii, mau chạy qua hướng trái!

Không chằn chừ Sasuke liền chạy qua hướng trái.

Quả nhiên Kaguya xuất hiện bên hướng phải của anh.

Kaguya không nói gì, nheo mắt nhìn chăm chăm vào cô.

Thả cô ở nơi nào đó không có dung nham, Sasuke cùng Naruto phóng nhanh đến Kaguya.

Chỉ còn một chút nữa thì chạm được bà ta nhưng hai người không thể cử đọng được.

Hana liền chạy đến chỗ Kakashi.

Nhanh chóng kéo anh và Sakura lên mặt đất an toàn.

Obito cũng an toàn ở khía cạnh nào đó.

Kaguya nheo mắt nhìn hai người.

Hai hình ảnh quen thuộc bỗng quay trở về.
 
(Đn Naruto) Tôi Là Em Gái Của Uchiha Sasuke !
Chap 37: Lời hứa? Liệu thực hiện được?


Sakura: Bà ta...ngừng lại...rồi!

Sakura nheo mắt khi Kaguya không làm gì nữa.

Bà vẫn lơ lửng đấy, hai đôi tay chìa ra đặt lên hai bên má hai người con trai tóc vàng và tóc đen.

Cảm nhận hơi ấm quen thuộc bà đã đánh mất tựa bao giờ.

Trải qua bao nhiêu lần gian nan khổ sở, tự mình xây dựng nên cuộc sống mới trong thế giới ngày xưa.

Phải chờ đợi tận mấy tháng mới biết được hơi ấm con người.

Hình ảnh hai người con quay về, tràn ngập trong đầu bà.

Những kí ức chúng vừa sinh ra, khóc sướt mướt vì đòi mẹ.

Những kí ức chúng lớn lên từng ngày, trưởng thành qua từng thời gian và bây giờ...bà đã gặp được.

Chúng trưởng thành hơn rất nhiều, cho dù tái sinh là con người khác nhưng vẫn còn lự đọng lại chút thân thương xưa kia.

Hàn mi mắt trễu xuống thành làn nước ấm nóng.

Nụ cười dịu dàng, tràn ngập sự trìu mến và yêu thương, đúng chuẩn một người mẹ.

Tuy nhìn bề ngoài bà lạnh lùng như vậy nhưng thật ra khi nghĩ về người thân nhất là hai người con trai, bà rất dễ mềm lòng.

Có người mẹ nào không kìm lòng được khi gặp lại người mình muốn gặp chứ?

Hana thầm nghĩ, bị hai người con phong ấn nhưng ít ra bà vẫn còn lưu lại bên trong một chút tình mẫu tử thiêng liêng.

Quả là một mẫu thân tốt!

Kaguya: Đúng là hai con rồi!

Hagoromo!

Hamura!

Naruto: Chết tiệt!

Bà ta đang lầm tưởng chúng ta với hai vị lục đạo!

Sasuke: Im đi!

Chúng ta hiện không cử động được!

Zetsu đen núp trong cánh tay áo, bây giờ hắn có nói gì thì mẫu thân cũng không nghe.

Trong đầu bỗng sáng kế tràn ngập.

Hắn cười khà khà.

Zetsu: Mẫu thân, nếu người còn nhung nhớ bọn chúng sao người không thử hòa nhập cờ thể cùng chúng?

Kaguya mắt hơi mở to, sáng mắt như tìm được điều quý giá.

Phải rồi!

Như vậy sẽ không còn ai phải chia cách bà và hai cậu con trai yêu quý của bà được nữa.

Như thế sẽ không còn ai có thể ngăn cản bà thực hiện kế hoạch tái sinh một thế giới khác và bà sẽ nắm quyền toàn bộ nếu nắm trong tay nguồn sức mạnh dồi dào của chúng.

Hai đôi tay bỗng từ đâu xuất hiện những bóng đen, Zetsu cũng bắt đầu phân chia cái bóng của mình lan tỏa khắp nửa cơ thể Naruto và Sasuke.

Hắn từ từ hút chakra hai người họ, từ từ Naruto và Sasuke cảm thấy dường như mình sắp bị hút vào bên trong người Kaguya.

Nếu không làm gì thì chắc chắn họ sẽ tiêu đời cho xem!

Hana đứng dậy, giấu chakra sau đó di chuyển một cách nhẹ nhàng để không bị bà ta phát hiện, đặc biệt là cái bóng đen cười dị hợm đằng kia.

Hít thở sâu, phân chia một ít chakra vào hai đôi chân.

Tay vòng ra sau lấy thanh kiếm.

Phóng ra nhẫn thuật hình sét màu tím nhạt khiến người ta có cảm giác ấm cúng và an toàn.

Cô nhảy lên, như cảm nhận được sự ấm áp đang hướng tới, Sasuke hét lên.

Sasuke: Hana?!

Hana: Chidori!

Nhanh như cắt cô nhanh chóng tách Kaguya và Zetsu ra khỏi hai người họ.

May mắn Kaguya trực giác được và tránh né nhưng do tránh khá chậm nên nhận thuật của cô đốt cháy cả cánh tay áo của bà ta.

Không gian xung quanh trở lại ban đầu từ lúc nào.

Ngọn lửa cháy bùng bùng, muốn đốt cháy cả da thịt lẫn xương, cơ thể bà không phản kháng lại được nên phải xé đi cánh tay áo, lúc này bà mới cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.

Cái nhẫn thuật phóng lên vừa rồi, lần đầu tiên bà tận mắt chứng kiến có người sở hữu chakra hơn cả bà.

Nói đúng là hơn là một sinh vật kì lạ lần đầu bà chứng kiến.

Cái áp lực từ con ngươi đỏ huyết rực lửa đến kì lạ đang bùng nổ rõ ràng lẫn sát khí ác quỷ bao bọc xung quanh cô, cứ khiến cho người ta phải sợ hãi.

Kaguya bây giờ...lần đầu...mới trải nghiệm được cảm giác sợ người là gì.

Cái rủi cũng có cái hên, ít nhất rồi nó cũng sẽ là vật thế thân, chứa đứng linh hồn, tính cách, sức mạnh từ bà ta.

Kaguya: Thú vị!

Ngươi sẽ là của ta!

Kaguya cười lên, nụ cười lần này trong quái dị hơn nhiều.

Bà ta há to miệng, con ngươi bạch nhãn cau lại, chứa đầy nỗi tham muốn, khát vọng thứ mình muốn đạt được.

Bà ta nhanh như chớp bay đến chỗ cô.

Cô nhanh chóng né được.

Cứ thế cô phải né đi rất nhiều.

Zetsu đen tranh thủ lúc cô không chú ý, hắn liền lao ra túm lấy cô bằng cách trói cái bóng của cô.

Cô bất động.

Kaguya đằng xa tiến đến tóm lấy cổ cô, siết chặt đến khó thở.

Sắc mặt cô từ từ tái đi.

Hana: "Bất cẩn quá rồi!"

Đôi chân cô đang chạm đất bỗng bị nhấc lên.

Cô siết chặt cổ tay Kaguya đến rỉ máu, chakra bên trong cô đang bị hút một cách tức tốc.

Cô không thể phản kháng được nếu cứ bị bóp nghẹt như này.

Thậm chí còn bị hút đi sức lực nữa.

Vậy mà nói cô sở hữu chakra dồi dào đấy hả?!

Dồi dào cái quỷ á chứ dồi dào của bà ta!

Tức chết cô rồi!

Kaguya: Ngươi phải hòa làm một với ta và ta sẽ là chủ nhân của cơ thể ngươi!

Hana: N...ằm...mơ...đ...đi!

Chidori!

Gasengan!

*Bùng*

Kaguya lần nữa bị đánh lén lần 2.

Do canh ngay bàn tay bà nên bà phải bắt buộc buông cô ra mà né đi!

Cô ngã khụy xuống, ho khang, cố gắng lấy không khí thở đều.

Phụ nữ gì đâu bóp mạnh y như con trai, mém nữa tiêu cô luôn rồi.

Sasuke lo lắng, chạy đến đỡ cô ngồi dậy.

Truyền ít chakra của mình qua cho cô.

Coi như là đang cho cô ít sức lực đi.

Sasuke: Em không sao chứ?!

Hana: Em không sao!

Cảm ơn anh.

Suýt nữa thì toi em rồi.

Đừng truyền chakra qua cho em!

Sasuke: Chakra của em bây giờ không còn nhiều đâu.

Kaguya nhanh chóng hút đi rồi, em cần phải bổ sung thêm.

Hana: Em tự lo cho mình được.

Em vẫn còn dư thừa chakra lắm, anh yên tâm!

Chakra bà ta hút chẳng chỉ là chakra em dùng để chiến đấu thôi.

Còn thật sự thì em lưu trữ rất nhiều.

Sasuke: Vậy được rồi.

Em hãy nghỉ ngơi đi.

Hana: Không được!

Sasuke: Em bây giờ vẫn còn yếu, dù còn nhiều chakra dự trữ nhưng anh vẫn không yên tâm.

Mau nghỉ ngơi đi!

Hana: Em không muốn!

Không muốn!

Sasuke: Tại sao?

Hana: Đó là bởi vì...

Nói tới đây cô liền đỏ mặt, tay giật giật ống tay áo của anh.

Môi chu chu ra nhìn rất đáng yêu.

Hana: ....em muốn được chiến đấu cùng anh!

Lâu lắm rồi ta không chiến đấu như thế này cho nên....em không muốn bỏ lỡ cơ hội này!

Sasuke: Khi trận chiến kết thúc ta sẽ còn chiến đấu cùng nhau thôi!

Hana: Thật sao?!

Hứa nhé!

Sasuke: Ừ anh hứa.

Nói hứa thì hứa vậy nhưng sâu bên trong hai người vẫn có cảm giác không yên về việc này.

"Hứa sẽ chiến đấu bên nhau à?"

Liệu thực hiện được?

Naruto: Bà ta tới kìa!

Giọng nói Naruto làm hai người giật mình, Kaguya phóng nhẫn thuật tự nhiên đến chỗ họ.

Những nhẫn thuật đó không bằng sự nhanh nhẹn của họ, rất nhanh Hana và Sasuke né được tất cả.
 
(Đn Naruto) Tôi Là Em Gái Của Uchiha Sasuke !
Chap 38: Điều chắc chắn ở thâm tâm


Trận đánh gian nan, khổ sở kéo dài tận hai ngày trời với Kaguya.

Quả nhiên Sasuke và Naruto vẫn tách nhau ra ở chiều không gian khác do ý tưởng của Zetsu.

Hắn ta sợ sẽ đỗ vỡ kế hoạch nên đã đề nghị Kaguya tách họ ra.

Theo như cốt truyện, Obito cùng Sakura dịch chuyển theo Kaguya đến chiều không gian lạ lẫm vô cùng yên tĩnh.

Sau đó chờ đợi đánh lạc hướng bà ta rồi chờ đến khi bà ta dịch chuyển qua không gian khác thì họ mới bắt đầu kế hoạch.

Sakura truyền cho Obito chakra dự trữ, không may dịch chuyển ngay vùng nước nóng, vô tình va phải vào cánh tay phải của cô.

Cánh tay áo bốc khói khó chịu, Sakura phải xé cánh tay áo đi, để lại vết bỏng trên cánh tay nhưng cô mặc kệ.

Vết bỏng này đối với Sakura chẳng là gì, chỉ là vết thương ngoài da thôi.

Cũng như đàn kiến tập hợp lại cắn cô.

Nó chưa bằng một nửa việc phải cứu Sasuke.

Cứu Sasuke rồi thì sẽ phong ấn được Kaguya vĩnh viễn.

Cuối cùng chiều không gian sa mạc.

Vùng nóng hổi, hoang sơ, không có chút thứ gì ngoài cát và tia nắng chói chang.

Cứ tưởng sẽ không gặp được hóa ra cậu ở ngay gần đó.

Sakura hét lớn tên Sasuke, anh nghe thấy liền tức tốc chạy đến.

Mở chiều không gian cũng rất mệt mỏi nếu thiếu chakra nên cánh cổng chỉ mở được tối đa năm phút, nó dần dần thu nhỏ lại, Sakura sợ hãi sẽ không kịp liền gầm lên một tiếng "Shanaro" thật to.

Lực tay quá mạnh, Obito phải cố gắng gồng lên chịu đựng.

Chỉ còn chút nữa thôi!

Cánh cổng từ từ thu nhỏ rồi khép lại dần.

Sasuke không kịp chạy qua, đôi mắt Sakura thẫn thờ rồi mơ màng, lảo đảo xung quanh lẫn bước chân ngã xuống.

May mắn phía sau cô có hơi ấm truyền qua, đây là hơi ấm quen thuộc trước đây cô từng được anh ôm.

Anh choàng tay nắm lấy cánh tay cô, nơi vết bỏng vẫn còn lưu lại trên đó.

Sakura không hề đau hay rát gì cả.

Cô đang cảm nhận hơi nóng của anh, cái ôm nhẹ nhàng nhưng ngượng ngùng.

Nó không giống cái ôm Sasuke dành cho Hana, một tí thôi Sakura cảm thấy mãn nguyện rồi.

Nhịp tim cô đập dịu đi, nó không rộn ràng như trước, không như những lần cô gặp anh.

Nó khác hẳn hoàn toàn.

Dường như cô không còn cảm giác gì ngoài hưởng thụ, cô càng cảm thấy tình cảnh này quá là bình thường, không hề lãng mạn gì cả.

Chẳng qua...đâu chỉ là giúp đỡ trên danh nghĩa "bạn bè".

Đúng vậy!

Sakura không còn rộn ràng hay thổn thức như trước.

Tình cảm của cô đã thay đổi, dù Sasuke đang ôm cô, dù cậu đang nhìn cô với đôi mắt tràn ngập sự quan tâm có chút xao xuyến, dù được mãn nguyện mong muốn, trái tim Sakura chưa thể rung động hay ngại ngùng ngày nào.

Kì lạ!

Cảm xúc cô không gì ngoài từ "bình thường" cả.

Nó không như lần Kakashi đã che chở cho cô.

Cảm xúc của cô thay đổi thật rồi ư?

Hay chẳng qua do quá đuối sức?

Mơ màng?

Mệt mỏi?

Hay là cô không còn yêu anh?

Vậy đó là gì?

Và tại sao khi nghĩ đến Kakashi-sensei, đầu cô đột nhiên rối loạn vậy?

Cảm xúc bập bùng khó tả làm sao!

------------------------------------------------------------------

Về bên Naruto thì vẫn như cốt truyện.

Trong lúc hai người kia đang tìm cách cứu Sasuke thì cậu ở lại giúp họ đánh lạc hướng Kaguya, đồng thời cũng câu chút thời gian, mong rằng họ sẽ kịp giờ.

Kakashi do quá đuối sức khi trải qua cuộc tránh đấu giữa anh và Obito về quá khứ khi xưa nên anh phải tìm ở chỗ nào đó núp trong không gian toàn khối băng lạnh giá này.

Còn Hana?

Đương nhiên cô cũng góp phần một tí rồi.

Do không muốn thay đổi cảnh nồng thắm của Sasuke và Sakura nên cô muốn ở lại đây phiên trợ tí.

Mặc dù trái tim cô cứ nhói lên một cách khó chịu và vô cùng bực tức nhưng cô nhẫn nhịn.

Hana không hiểu tại sao đột nhiên cô cảm thấy như thế.

Cô dùng nhẫn thuật, đánh qua đánh lại xung quanh Kaguya nhằm để xóa tan đi nỗi buồn bực trong lòng.

Đứng ngưng một chỗ, ngước nhìn lên trời.

Theo như cô đoán thì họ đã tìm được Sasuke rồi.

Lòng ngực cứ liên tục thắt lại khi nghĩ về cảnh nồng thắm ở gần cuối bộ phim giữa Sasuke và Sakura.

Uầy!

Đừng nói cô yêu anh rồi nhé?!

Không thể nào!

Lời nói trong đầu nghĩ vậy thôi nhưng thực chất bên trong lại không hề có ý dối lòng.

Tuy không thể chắc chắn rằng cô yêu anh và thật sự chính là như vậy!

Trong lúc Hana đang suy nghĩ vu vơ, Naruto liền bị những thanh khói băng sắc nhọn làm cậu kẹt lại.

Đó chẳng qua chỉ là phân thân, còn phân thân thật thì đang núp ở đâu đó.

Cô phải giả vờ như Kaguya chưa biết điều, nếu không bà ta sẽ nghi ngờ và quay trở về chiều không gian mà nhóm Sasuke đang ở.

------------------------------------------------------------------

Như giải quyết xong được "vật" cản trở.

Kaguya bắt đầu hướng mắt đến Hana, Hana nhận thấy ánh mắt đầy tham vọng chả bà ta, khóe môi nhếch lên ý cười.

Hana: "Đừng có hòng bà đây bị bắt lần hai!"

Cô nhảy lên, như dự đoán, có cánh tay luồn qua từ chiều không gian khác sau lưng cô.

Cô nhảy lên, sau đó thả mình rơi tự do xuống, trên tay nắm chặt thanh kiếm.

Kết ấn niệm thuật phóng ra ngọn lửa bập bùng to lớn về phía Kaguya.

Bà ta hút được, cô xuất hiện bất ngờ trước mặt bà ta, thanh kiếm lần nữa phát ra tia sét ấm áp nhưng lại rất đau đớn khi chạm vào.

Hana: Chidori!

Kaguya định hút nhẫn thuật đó đi, đối với cô hút nhẫn thuật không giờ tác dụng được với cô đâu.

Cô cười tươi, nhẹ nhàng lướt qua Kaguya.

*Xoẹt*

Cánh tay trái nhanh chóng bị cắt đứt.

Nếu là người thường thì sẽ chảy ra những dòng máu như suối vậy, đối với những người trong tộc Otsutsuki thì không hề có vết nước đặc đặc kinh dị nào chảy ra.

Phải chi Kaguya dơ tay phải thì có lẽ cô đã tách được hai mẹ con Zetsu đen ra rồi.

Hắn chính là kẻ dẫn dường kiêm luôn việc hút chakra người khác.

Không sao.

Mất đi một cánh tay rồi thì hành động sẽ trở nên chậm chạp hơn.

Có thể là như vậy.

*Bùng*

Vừa đúng lúc làn khói tỏa ra, xuất hiện ba người thân quen.

Sasuke nhìn lên thì đã trong thấy cảnh tượng như thế.

Anh cười thầm hài lòng.

Trong lúc anh không ở đây Hana đã làm tròn trách nhiệm của mình.

Cô bây giờ lớn rồi và trưởng thành hơn rất nhiều.

Naruto và Kakashi sau khi thấy như vậy, âm thầm đánh giá cao khả năng chiến đấu của cô, sợ thì sợ thật đấy.

Bởi nhẫn thuật Kaguya ai cũng hút được, chỉ mình cô là bà ta không thể hút cũng như cô còn dự trữ thêm nhiều lượng chakra khổng lồ.

Hỏi sao không sợ?

Rất chi sợ là đằng khác.

Kaguya mệnh danh là người mạnh nhất, đến cả Naruto bà ta còn đánh được, còn đối với cô thì không hề dễ dàng.

Nếu bà ta là người mạnh nhất thì cô là có khi là quỷ từ phương nào phóng xuống ấy chứ được may mắn sinh ra.

Có điều họ dễ gì dại dột mà nói ra.

Cô mà nghe được chắc cô bâm họ thành từng khúc mất!
 
(Đn Naruto) Tôi Là Em Gái Của Uchiha Sasuke !
Chap 39: Tỏ lòng lần 3!


Cuối cùng hình ảnh đội 7 khi xưa cũng tái hợp.

Tất cả cùng nhau chiến đấu, phong ấn người phụ nữ đáng sợ lơ lửng trên không kia.

Sau khi Sasuke trở lại, Naruto và anh kết hợp cùng nhau giải quyết Kaguya.

Kakashi trải qua cuộc nói chuyện cùng Obito sau khi anh qua đời, anh được Obito trao lại con mắt Sharingan còn lại, khai mở được thế hệ Sharingan tiếp theo.

Và quả nhiên Kaguya từ từ mất đi sức mạnh do cơ thể không thể kiểm soát được và một phần là sử dụng chakra quá đà.

Từ từ các con vĩ thú tách ra khỏi người bà ta.

Chỉ còn lại thập vĩ là còn lưu trong người.

Nhanh cơ hội đó, hai người con trai cùng tiến đến, dơ cánh tay ra thật xa để có thể chạm đến bà ta.

Nhưng Kaguya có thể bay nên bà thoát ra được, có điều xui xẻo ập đến bà.

Bà ta quên mất rằng vẫn còn có Sakura và cô.

Cô cùng Sakura phóng xuống đấm vào đầu bà ta, nếu để ý sẽ thấy hai bên sừng của bà ta đều gãy làm đôi.

Trong khoảnh khắc tuyệt vời ấy, Kakashi đã chứng kiến một bức tranh đồng đội tuyệt dịu rong trận chiến này.

Trận chiến kết thúc, Kaguya đã thành công bị phong ấn lẫn nữa, lần này không phải hai người con kiếp trước mà chính là một đồng đội có tinh thần đoàn kết lẫn nhau.

Chợt kí ức tươi đẹp ùa về trong đầu bà, khoảng kí ức bà vui chơi cùng các con, những lúc còn lạnh lùng với chúng.

Làn nước long lanh trễu xuống, bay bỏng lên không trung.

Bà nhắm mắt cười mãn nguyện, Kaguya đã hoàn toàn tâm phục.

Ở bên kia không gian, Hagoromo niệm chú, triệu hồi tất cả đội 7 về hiện giờ.

Tất cả đều có mặt, cái cây đại thụ bắt đầu sụp đổ.

Chúng nhẹ nhàng thả những cái kén xuống, ruy băng màu trắng từ quắn chặt giờ đang tự hỏa tán bản thân.

Các shinobi khác đều tỉnh dậy, đập vào trước mặt họ là khung cảnh yên bình và những cành cây sụp đổ.

Thành công rồi!

Họ đã thành công rồi!

Ai nấy đều vui mừng, ôm ấp lẫn nhau, thậm chí còn có những người tìm được nửa kia của cuộc đời mình nữa chứ.

Nắm tay nhau mà mừng rỡ.

Đội 7 thì đang trò chuyện cùng ngài lục đạo.

Rồi nói chuyện với chín vĩ thú.

Sau khi phong ấn thì họ được thả ra, kể cả Kurama ẩn trong người Naruto cũng vậy.

Sakura ban đầu còn bất ngờ với bóng dáng của ngài lục đạo Hagoromo, vài giây sau cô mới từ từ làm quen được với sự xuất hiện của ông ấy.

Cuộc chiến kết thúc thật rồi.

Có lẽ...thế?

Nhưng có lẽ vui mừng còn quá sớm rồi.

Sasuke đột nhiên thay đổi biểu cảm.

Khí chất trở nên sắc bén hơn lúc nãy.

Điều cô lo sợ cuối cùng cũng đã đến.

Sasuke: Vui mừng quá sớm rồi đấy!

Giọng nói lạnh lẽo làm mọi người đông cứng họng.

Đứng hình nhìn về phía anh, cô nhíu này, tâm trạng rõ ràng không vui.

Naruto: Này Teme, cậu nói gì vậy?!

Sasuke: Tôi nói vui mừng thì hơi quá sớm rồi đấy!

Sakura: Ý cậu là...cậu vẫn chưa từ bỏ ý định tiêu diệt làng sao?!

Sasuke: Đúng vậy!

Nghĩ rằng tôi gia nhập cùng mọi người thì tôi đã hoàn toàn thoát ra khỏi con đường bóng tối sao?

Không hề!

Kakashi: Sasuke, em nói như vậy là có ý gì?!

Sasuke bỗng nhiên cười rộ lên thật điên cuồng.

Tay Hana nắm chặt thành nắm đấm, vậy ra có thể thay đổi được cốt chuyện khác nhưng về bản tính ẩn sâu bên trong Sasuke thì không hề thay đổi dễ dàng.

Cô quá ngây thơ rồi!

Sasuke: Tôi sẽ sử dụng tất cả vĩ thú, sử dụng chúng hủy diệt cả nơi này và lập nên thế giới ninja mới.

Thế giới shinobi không hề có kẻ yếu!

Sakura dường như hiểu được mọi vấn đề.

Cô run lên, giọng lấp bấp.

Sakura: V-Vậy ra...cậu nói sẽ trở thành hokage...là vì ý này!

Sasuke: Đúng!

Và Naruto cậu sẽ phải đấu với tôi!

Quả nhiên nổi bất an trong lòng cô đã thành sự thật.

Ban đầu cô khá ngạc nhiên và gần như sắp té ngửa với câu nói của anh, cô nghĩ rằng anh đã hoàn toàn thay đổi, sẽ hướng đến đường lối tương lai tươi sáng, ai ngờ...cái suy nghĩ đó quá sai lệch rồi.

Tuy nói vậy chứ Sakura không hề tin Sasuke ngay từ ban đầu.

Kurama: Ngươi đừng hòng sử dụng bọn ta, oách con!

Sasuke: Vậy sao?

Đừng quên tôi là người còn sở hữu đôi mắt này!

Bỗng nhiên con mắt Rinnegan của Sasuke lóe lên ba chấm như con mắt Sharingan bên phải.

Đôi mắt vĩ thú thay đổi theo, cũng biến thành Rinnegan.

Họ bất động, muốn di chuyển nhưng lại bị thế lực nào đó kìm chân lại, phải đứng yên và thôi miên họ phải nghe theo lời anh.

Trong lúc Kurama còn ý thức, cậu ta kêu lên.

Kurama: Naruto....nhất định... ngươi phải xử tên.... này cho ra lẽ....

đấy!

Naruto: Sasuke Teme!

Mau dừng lại ngay!

Sasuke vờ như không nghe thấy, tiếp tục bước đi.

Thực hiện kế hoạch của anh.

Sakura hít thở, chạy đến vài bước rồi ngừng lại hét lớn.

Nói ra những bày tỏ mình đã giấu kín suốt mấy năm nay và đây chính là lần thứ 3!

Sakura: Uchiha Sasuke!

Nghe đến tên mình, Sasuke bất giác ngừng lại bước đi.

Bỗng lòng Hana co thắt lại, nhức nhối lại còn bức bối, khó tả.

Sasuke: ....?

Sakura: Tớ...tớ yêu cậu cho nên...xin cậu đấy!

Một lần vì tớ thôi...đừng vướng những rắc rối đó nữa!

Tớ xin cậu đấy!

Hãy ở lại với tớ!

Bầu không khí im lặng đến căng thẳng.

Ai ai cũng biết Sakura yêu Sasuke đến cỡ nào kia mà.

Việc cô tỏ lòng với anh là điều hết sức bình thường đối với họ.

Còn đối với Sasuke?

Đối với anh thì...

Sasuke: Sakura này....cậu đúng là phiền phức đấy!

Đúng vậy!

Đối với anh chỉ có hai chữ "phiền phức".

Sasuke liền dùng đôi mắt Sharingan sử dụng ảo thuật lên cô.

Hình ảnh Sasuke ảo ảnh xuất hiện, cánh tay anh đâm vào lòng ngực cô, Sakura mở to mắt, vài giọt nước rơi xuống trên bờ má kia.

Sakura ngã xuống, Kakashi ở gần đó nhanh tay đỡ lấy cô rồi đặt cô nằm xuống nền đất rung chuyển kia.

Naruto: Teme cậu!

Sakura-chan có ấy có lòng tốt như vậy cậu nỡ lòng nào mà từ chối nhẫn tâm như vậy?!

Sasuke: Nếu tôi không ngăn cô ta lại thì chắc chắn cô ta sẽ làm phiền đến cuộc chiến giữa hai chúng ta.

Kakashi: Rõ ràng em ấy yêu em thật lòng như vậy, em vẫn không có chút lương tâm nào đối với Sakura ư?

Sasuke: Cô ta chỉ biết gây phiền phức thôi.

Nếu thầy thích Sakura thì tôi giao lại cho thầy đấy!

Kakashi: Em...!

Nói đến đây không hiểu sao lòng Kakashi có chút vui mừng lẫn lộn cảm xúc tức giận.

Vui vì nghe ai đó nói giao cô lại cho anh, giận vì nghe ai đó đã không còn chút thật lòng nào.

Kakashi hiện giờ bâng khuâng không biết phải nói gì hơn.

------------------------------------------------------------------

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

....

.......

......

T/g: Truyện sắp end rồi mọi người ơi:v.

Mọi người muốn kết thúc SE hay HE nà?

Nhớ bình luận cho mình biết nha.

Im lặng thì coi như là SE, chứ nhằm bạn im lặng mình hong biết nên viết làm sao.

Nếu ít lượt bình luận quá thì mình sẽ cho theo ý mình nhé🙂) (Khả năng SE khá cao nha tại mình cũng ít ý tưởng quá).

Vậy nha!

Chúc các bạn một ngày tốt lành yên vui^.^!
 
Back
Top Dưới