Khác (Đn Mairimashita! Iruma-kun) Xuyên Không Vui Đấy Chứ !

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
226232825-256-k730737.jpg

(Đn Mairimashita! Iruma-Kun) Xuyên Không Vui Đấy Chứ !
Tác giả: ichinoairu
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Một cựu quỷ vương do chán quá mà không có gì để làm nên đến thế giới con người chơi.

Ai ngờ đâu, đen đủi mà chết và xuyên đến thế giới Anime



đn​
 
(Đn Mairimashita! Iruma-Kun) Xuyên Không Vui Đấy Chứ !
Chapter 1


Xin chào các bạn, tôi là Yuuki Yami à không giờ tôi là Suzuki Ryuki.

Nói thật nhá tôi từng là quỷ vương vĩ đại đó, chẳng qua do sống lâu quá mà cũng chẳng có việc quái gì để làm nên tôi quyết định đến thế giới loài người chơi một chút.

Có một chuyện tôi méo ngờ tới đó là đang đi trên vỉa hè thì cái xô sơn ụp thẳng vào đầu, loạng choạng loạng choạng đi đập vào cột điện, chuẩn bị ngã xuống thì quả bóng của mấy thanh niên bên đường sút thẳng vào người, bay ra giữa đường và thế là...

...ô tô đâm chết.

༎ຶ‿༎ຶ

Ai khóc nỗi đau này, nhục phải gọi là quá nhục.

Đường đường là quyr vương đứng trên vạn quỷ vậy mà lại chết ở thế giới con người với cái nguyên nhân đéo thể chấp nhận được.

Không biết là dư lào mà tôi lại được sống lại ở cơ thể trẻ sơ sinh, một nhân loại not quỷ.

Cũng không hẳn là nhân loại do tôi nhập hồn vào nên bên trong có huyết mạch của quỷ.

Từ đó đến giờ cũng đã được 14 năm, tôi còn có một anh trai.

Anh ấy tên là Suzuki Iruma, không biết anh ấy ngốc thật hay giả ngốc nữa chứ cha mẹ nói gì anh cũng làm theo kể cả việc đi làm hộ còn cha mẹ thì sao à, hờ, đương nhiên là thảnh thơi hưởng thụ cuộc sống rồi.

Tôi không thể để Iruma-nii một mình vì anh ấy rất dễ bị lừa, có khi bị bán sang biên giới mà còn không biết nữa đấy.

Hiện tại, tôi đang cùng Iruma-nii xếp những con ngừ, không cho chúng ra ngoài.

- Ryuki đi nghỉ đi, việc còn lại cứ để anh lo liệu.

- Ảnh khuyên tôi.

- Đừng có hòng, em bỏ đi nghỉ thì anh sẽ bị mấy con cá này đè chết cho coi.

- Tôi phản bác lại.

- Haha không tệ đến nỗi thế đâu, oáiiiii...

- Anh ấy đang nói thì những con cá ngừ nhào hết ra.

Chỉ một lúc tôi đã cảm thấy mọi thứ như dừng lại vậy.

Tôi hồi thần lại, thấy mình cùng Iruma-nii ở trong một quả bong bóng phóng to.

Có một người đàn ông cầm sợi chỉ được gắn với quả bóng bay đi đâu đó.

Ông ta nói cái đíu gì đó mà tôi hơi hiểu được, nó có chút hơi giống ngôn ngữ nơi tôi làm ma vương nhưng...chỉ là hơi giống thôi.

- Ryuki này, ông ấy nói cái gì vậy?- Anh ấy hỏi tôi với khuôn mặt hoang mang, lo sợ.

- Em biết chết liền.

- Tôi nói tỉnh queo.

- Ta đã giúp hai cô cậu hiểu được ngôn ngữ của ma giới rồi đó, ta nói thẳng nhé cha mẹ hai người đã bán hai người cho ta rồi.- Người đàn ông đó bảo.

- B-bán sao, hai người họ bán chúng tôi ư chuyện đó khô___

- Anh nghĩ không thể à?

Đừng quên nếu là hai người bọn họ thì tỉ lệ sẽ là cực cao đó nha.- Tôi nhảy thẳng vào câu nói của anh ấy luôn.

- Suzuki Iruma và Suzuki Ryuki, nơi đây chính là Ma Giới, thế giới của các ác ma.

Giới thiệu cho hai người một chút ta là Sullivan.

Ô nha là Ma Giới sao không biết nó có giống Quỷ Giới không nhỉ?

Tò mò ghê ta, theo tôi thấy thì cả hai chả khác nhau bao nhiêu chỉ có điều ở Quỷ Giới là quỷ còn Ma Giới là ác ma thôi.

Nhưng hình như không tráng lệ như Quỷ Giới.

Có vẻ trong lúc tôi chìm vào suy nghĩ của mình thì đã đến nơi cần đến.

Nhìn một lượt xung quanh, là một căn phòng quý tộc.

Bên cạnh là Iruma-nii đang ngơ ngơ ngác ngác không hiểu chuyện gì.

Trước mặt tôi là cảnh Sullivan- oji đang quỳ một chân xuống muốn chúng tôi làm cháu ổng.

- Thực ra ta một người còn độc thân nhưng luôn mong muốn có hai đứa cháu.

Ta ghen tị chết với Levi và Belial lúc nào cũng khoe khoang cháu của mình cả!!!- Vừa nói ông vừa cắn khăn mà khóc.

- Rồi sao, ông muốn nhận bọn tôi làm cháu?- Mặt tôi vô cảm xúc, không biểu cảm nào cả.

Quá quen rồi, cái lũ chỉ biết ăn bên kia mỗi khi phá hoại hay gây chuyện là kiểu gì cũng là cái bộ mặt khóc lóc thảm thương đó. (T_T)

- Đúng vậy, ta sẽ mua cho 2 người mọi thứ và yêu thương hết mực.

Sao?

Sao?

Có được không?- Lại tiếp

Iruma-nii đánh mắt sang hỏi tôi anh ấy nên làm gì, tôi nhún vai rồi nói khẩu hình miệng: Anh tự quyết định đi, em theo ý kiến của anh.

Nhắm mắt lại nghỉ ngơi một chút, biết tại sao tôi lại để anh ấy với một người lạ không?

Vì tôi chẳng cảm nhận được sát ý từ Sullivan- oji.

Mặc dù đã ngủ nhưng tôi cũng loáng thoáng nghe được cuộc trò chuyện, có vẻ Iruma-nii đã đồng ý.

Chậm rãi mở đôi mắt huyết sắc ra, nhìn cuộc trò chuyện ngốc nghếch kia có cảm giác mình vô hình.

Nhàn nhạt nói:

- Sullivan-oji và Iruma-nii xong hết chưa vậy?

Đêm rồi đấy, có gì thì ngày mai nói đi.- Một người, một ác ma chợt nhớ ra là còn một người nữa.
 
(Đn Mairimashita! Iruma-Kun) Xuyên Không Vui Đấy Chứ !
Chapter 2


- Em chưa ngủ sao, Ryuki?

- Anh ấy đầy bối rối hỏi tôi.

- Ngủ rồi nhưng không lâu.

Có vẻ xong rồi nhỉ, Sullivan-oji không phiền để bọn cháu đi ngủ chứ?- Tôi nghiêng đầu hỏi ông, mặc dù tôi thức đêm quen rồi nhưng dạo này nguồn sức mạnh trong tôi liên tục dao động nên dẫn đến việc buồn ngủ nhanh chóng.

- Được thôi, đây là đồng phục của hai cháu.- Ông búng tay một cái, bộ đồ làm việc của chúng tôi được thay bằng đồng phục trường học.

Đồng phục của Iruma-nii là màu xanh dương rất hợp với màu tóc của anh ấy nhưng mà tôi muốn hỏi tại sao đồng phục nữ của cái trường này lại có chút hơi quê mùa vậy nhìn mà tôi muốn xé quá đi mất thôi.

- Sullivan-oji cho con hỏi tí còn bộ đồng phục nào khác không?

Nếu còn thì có thể mặc đến trường được chứ ạ?- Tôi thề là tôi mong đáp án là có nhưng nhận lại là cái lắc đầu thì tôi đã muốn bộc lộ sức mạnh của mình mà đốt nó đấy.

- Anh thấy hợp với em mà Ryuki, trông em thục nữ và xinh hơn nhiều.- Iruma-nii nói vế một tôi định tạm bợ mặc, cái ý nghĩ chưa được bao lâu thì sang vế hai là tôi hơi bực à nha.

- Thế ý anh là từ hồi đó giờ em xấu và không thục nữ hả, Iruma-nii?- Anh ấy khá lúng túng chẳng biết hành sự thế nào cho đúng.- À...à không, ý anh à ừm không phải thế đâu, là...

Tôi nhìn cái mặt luống cuống giải thích của Iruma-nii có hơi mắc cười.

Sau đó Sullivan-oji kêu chúng tôi đi ngủ sớm vì mai là lễ khai giảng của trường.

Iruma-nii vừa đi lên giường vừa lẩm bẩm: 'Đây là một giấc mơ, đây chỉ là một giấc mơ '.

Không quên nói ngủ ngon với tôi, khi ông ra ngoài tôi có thể nghe thấy ông đang nói chuyện với ai đó hình như Sullivan-oji gọi tên anh ta là Opera thì phải và cuộc nói chuyện đó có liên quan đến chúng tôi.

Nghĩ nghĩ một hồi lâu tôi quyết định gạt bay nó ra khỏi đầu rồi đi ngủ.

Hôm nay thật sự mệt nên chẳng muốn suy nghĩ nát óc chi cho mệt thêm.

____________Sáng hôm sau________

- Ara sáng rồi à, nên dậy thôi.

Iruma-nii thức dậy nào.- Tôi lay lay người anh ấy rồi xuống giường đi vệ sinh cá nhân.

Trong lúc đang đánh răng tôi nghe thấy Iruma-nii hét lên:' Không phải là mơ'.

Suýt chút nữa thôi là tôi nuốt luôn kem đánh răng vào bụng, súc miệng thay đồng phục xong thì tôi ra ngoài.

Mặc dù cái váy nó dài đến đầu gối nhưng tôi không thích, sau hôm nay tôi sẽ kêu Sullivan-oji đưa cho tôi bộ đồn phục nam vậy.

- Iruma- kun, Ryuki-chan.

Chào buổi sáng!

- Sullivan-oji đi vào và theo sau chắc là ác ma tên Opera mà cô nghĩ.

_____________Chuyển cảnh_________

- Thật là vui quá đi, là lễ khai giảng của cháu ta đó.

Chụp ảnh nào,chụp ảnh nào!

Hai đứa đứng sát vào bên kia đi.- Ông ấy có vẻ rất vui, vui đến nỗi hóa chibi rồi nhảy nhảy thành một vòng tròn quanh Opera-san.

- À, này...

Anh là Opera-san nhỉ?

Trường học ...- Iruma-nii nhìn về hướng tay Opera-san chỉ mà ngạc nhiên.

Con đường zíc zắc bây giờ đã tan bớt một lượng lớn sương mù, hồi nãy tôi thấy còn dày đặc lắm cơ.

- Đây chính là Trường Học Ác Ma- Babyls.- Nhìn lên bầu trời, tôi thấy những ác ma đang sải cánh bay đến trường, phải nói thật là giống đàn chim.

-Được rồi!

Ông cũng có việc phải làm, thế nên ông đi trước đây nhé!- Nói rồi biến mất luôn.- Ơ, thế còn Opera-san ạ?- Thật là, anh ấy cũng nên kiềm chế lại cái biểu cảm phong phú trên mặt đi chứ.

Khi nào đó tôi sẽ phải dạy anh ấy mới được nếu không cứ định làm gì chữ lại viết hết trên mặt.

- Chúc hai ngài một ngày tốt lành!- Anh em tôi 'vâng' một tiếng rồi đi vào trong, nhìn cái dáng rụt rè khi đi qua 4 ác ma đứng ở cổng, tôi vỗ một cái vào lưng anh ấy.- Nếu anh không muốn bị phát hiện thì thẳng lưng lên và tự tin vào.

- Này hai cô cậu kia.- Nghe vậy tôi hơi giật mình còn Iruma-nii thì run cầm cập, cá chắc là đang nhớ đến chuyện bị ăn hôm qua.- Hội trường ở bên này.- Ngượng ngùng sờ sờ sóng mũi, lần đầu đến đây nên đi nhầm chắc không sao đâu ha, không việc gì phải xấu hổ cả.

Cầm tay Iruma-nii chạy đến hội trường thật nhanh cho đỡ thấy nhục.

Một ánh mắt dò xét tôi và Iruma-nii, quay lại nhìn, là một cô gái đang nói chuyện với 4 ác ma đứng ở cổng.

Tôi nghe thấy chức vụ của cô ấy là...ồ hội trưởng à.

Vào đến hội trường đông nghịt, tôi kéo anh ấy đến một chỗ nào đó bớt gây sự chú ý.

Cái mặt muốn đột quỵ của Iruma-nii khiến tôi muốn cười nhưng nhớ đến mình đang làm màu nên cố nhịn.

Các giáo viên đã tập hợp đầy đủ thì tất cả đứng lên hát bài hát của trường.

Ryuki, mày không được ngủ, cố tỉnh nào.

Vỗ vỗ vào mặt vài cái cho tỉnh thì bài hát cũng kết thúc.

- Tiếp theo là bài phát biểu của ngài Hiệu Trưởng.- Haiz chán quá, nhắm mắt ngáp một cái.

- Iruma-kun, Ryuki-chan, Ojii-chan nè.

Sullivan...oji
 
(Đn Mairimashita! Iruma-Kun) Xuyên Không Vui Đấy Chứ !
Chapter 3


Sullivan...oji

Đậu xanh!!!

Ổng là hiệu trưởng hả?

Trời má, sao ổng không nói?

Này, này đừng có khoe cái ảnh mới sáng chụp chứ!

- Ry-Ryuki, ông là hiệu trưởng sao?

- Anh hỏi em làm gì, em biết đâu mà.

Tốt nhất là đội cái mũ che cái mặt, ra chỗ khác đứng.

Kéo tay Iruma-nii đang ngồi ôm chân không ngừng run rẩy tại một góc ra chỗ ít người đứng.

- Tiếp theo đây...xin mời đại diện tân sinh sẽ lên phát biểu.

- May vãi linh hồn, chuyển chủ đề rồi.

Anh MC làm tốt lắm!

Em thích an-

- Thay thế tân sinh đại diện- Asmodeus-kun.

Hãy để cho học sinh danh dự Iruma-kun lên sân khấu diễn thuyết.

- Cái gì vậy?Tôi là ai?

Đây là đâu?

Chuyện gì đang xảy ra dợ?

Đẩy anh ấy lên sân khấu xong sau đó về lại vị trí cổ vũ:" Fighting Iruma-nii."

Ảnh hít sâu rồi đọc một tờ giấy trênbàn, càng đọc các ác ma bên dưới càng có vẻ mặt sợ hãi đến câu chữ cuối cùng thì hú hét như một lũ điên.

Tôi không hiểu hoặc từ chối hiểu, hay lại vụ gì liên quan đến Sullivan-oji đây?

- À có thêm một người nữa sẽ phát biểu cũng là học sinh danh dự.- Tôi là tôi có gì đó hình như hơi không ổn rồi nha.

Mùi nguy hiểm, cực nồng!

- Xin mời Ryuki-chan!- I hate you, extremely hateful.

Lên sân khấu đập tay với Iruma-nii, đứng im nhìn toàn thể ở dưới bằng ánh mắt cá chết.

Đừng gần 30 giây chẳng thấy sự trợ giúp nào từ ông mà còn thấy ông cười cười kiểu:'Ryuki-chan nhà ta nói đi chứ!?'Ủa rồi sao bắt con tự lực cánh sinh?

Con cũng là cháu ông mà có phải cháu ghẻ đâu?

Thôi thì nói vu vơ đi.

- Voglio solo dirtelo.

Fai del tuo meglio per raggiungere i tuoi obiettivi.

Hết.- Ủa sao chẳng ai phản ứng gì cả?

Tui nói gì đó hiếm thấy à?

- HÚ HÚ HÚ HÚ...

Bùng nổ, đó là hai từ tôi muốn miêu tả bây giờ.

Loạn thật, tôi hỏi anh MC:- Tôi nói gì không đúng hả?

- Thứ tiếng em vừa nói là cổ ngữ cấm!

Vi diệu thiệt, năm nay nhân tài nhiều ghê.

Ôi trời đất quỷ thần ơi, tôi chỉ nói bừa một thứ tiếng ở thế giới loài người thôi mà sao biến thành cổ ngữ cấm mẹ nó rồi!!!

AAAAAAAAA cái Ma giới này sao cái quần què gì cũng thành không bình thường hết thế!?

Thẫn thờ đi xuống bậc vừa đúng lúc tên tân sinh đại diện tiến đến tự xưng họ tên.- Ta tên là Asmodeus Alice.

- Xin chào...?- Anh trai siêu cấp ngây ngô của tôi.

Còn tôi trưng ra cái mặt: 'Muốn oánh lộn hả?'

______________________________________

Mắc gì lôi hai anh em tôi ra giữa sân trường trước một lũ học sinh thế này?

Bộ chúng tôi từng gây lộn với cậu hả?

Hôm nay mới là ngày đầu khai giảng thôi đó!

"S-Sao mọi chuyện lại đến mức này...?"

- by người đang run cầm cập.

- Đáng lý ra người đọc bài phát biểu đó là ta.

Sân khấu rực rỡ của ta đã bị hai ngươi vấy bẩn, tội lỗi đó của hai ngươi đáng bị chết muôn lần- Tay tạo lửa- Khoảnh khắc tuyệt vời của ta đã bị hai ngươi phá hủy...

Nên ta có quyền xác nhận xem hai ngươi liệu có đủ xuất sắc không!

Nhỉ!?

Đó cũng là một loại lí do à?

Quào tôi không biết nói gì ngoài né tránh các đòn tấn công của cậu ta.

Haha tôi là một con lươn ~.

Iruma-nii cũng vậy, thật ra thì bản năng né đòn của anh ấy đã ăn sâu vào máu từ khi còn nhỏ nên không là vấn đề.

Nói thật thì cái cậu tân sinh kia cũng dùng lửa tốt phết.

Cho cậu cái like 👍.

Sau 20 phút ~

Chỉ còn me đứng vững hai người kia quỳ rạp cả xuống, thật ra chỉ có một là người còn đâu thì trong cái nơi này toàn là ác ma, nghĩ vậy cho thuận não.

- Khốn nạn...

Tại sao ta không thể đánh trúng các ngươi chứ!?- Thanh niên tinh thần bắt đầu không vững.

- Tớ xin lỗi, xin lỗi mà...- Anh ơi, né cũng là cái tội à?

Well lũ học sinh xì xà xì xầm làm mọi chuyện lố lên như là việc chúng tôi chỉ né mà không cần ra tuyệt chiêu hay là chỉ né thôi.

Oh cậu ta sắc mặt đi xuống.

- Ý là...

Ta không xứng để các ngươi ra tay sao?

- Á!?

Không, không, không phải thế đâu?

Hạng người như tớ đây khác nào loài sâu bọ!

Haiz anh à, đâu nhất thiết phải so sánh kiểu đấy!

Thật sự thì tôi có thể hạ gục cậu ta từ 20 phút trước rồi nhưng mà cứ để Iruma-nii trải đời đi.

Dù gặp nhiều trường hợp khác nhau thì trường hợp kiểu này là chưa gặp nên cứ để vậy thôi.

Toi chỉ là người hỗ trợ fufufu~.

Sau này có khi anh ấy sẽ trở thành một người vợ biết tuốt.

Hình như hơi lạc đề, kệ nó đi.

- Cậu ta nói thế là vì cậu còn tệ hơn cả sâu bọ đó!- by học sinh 1

- Cụp đuôi mà chạy đi chứ còn gì nữa!- by học sinh 2

- Phải rồi, đập hắn nhừ đòn đi!- by học sinh 3

Đệch, cái lũ đã nói sai lại còn nói to.

Tụi bây đang dọa nạt tinh thần anh tao đấy.

Thế là lại tiếp tục xô xát, trong khi tránh đòn tấn công trực diện.

Chẳng may để cậu ta mất đà lao đến một cô gái.

Theo phản xạ đội khi thích lo chuyện bao đồng trỗi dậy.

Dùng tốc độ nhanh kéo mấy cô gái gần đó lùi sang trái vài bước còn tặng thêm nụ cười công nghiệp.

- Các quý cô ổn chứ?- Chúc mừng tôi, thành công làm vài ác ma cả nữ lẫn nam đỏ mặt.

Có thể nói tôi cao hơn Iruma-nii vài cm kèm theo vài nét giống trai là đẹp hết chỗ chê à ừ ngoại trừ cái đồng phục.

Làm màu vậy thôi chứ anh tôi đã hạ gục cậu tân sinh bằng đòn German Suplex.

Và anh em chúng tôi đã được lên báo ngay ngày khai giảng với nội dung: 'Niệm cấm chú trong lễ khai giảng, rồi sau đó đánh bại thủ khoa trong cùng một ngày.' ' Nói cổ ngữ cấm trong lễ khai giảng, tiếp nữa xô xát với thủ khoa'.

Phòng hiệu trưởng

- A, quả là một khởi đầu thuận lợi đó Iruma-kun, Ryuki-chan.- Chà, không biết nên vui hay buồn đây khi có một người ông luôn muốn cháu mình nổi bật.

- Làm sao đây?

Mình đã làm điều tồi tệ với cậu ấy...

Chắc mình phải xin...- CẠCH- ...lỗi!

Tôi an nhàn ăn bánh uống trà như một người xem kịch.- Thu phục được thuộc hạ trong ngày đi học đầu tiên.

Iruma-nii em thấy tương lai anh sáng lạng hơn hồi ở kia nha ~.

- Cô ta là ai vậy, Iruma-sama?

- Đây là em gái tớ, Ryuki.

Em ấy là người hồi nãy cùng tớ...- Vế sau không dám nói.

- Gặp lại rồi, Asmodeus-kun!

_______________________________________

Góc tác giả

Tui thấy tui đúng dài dòng luôn, 3 chapter mới xong 1 tập.

Không biết ai còn thức không nhỉ?⊂( ̄▽ ̄)⊃
 
(Đn Mairimashita! Iruma-Kun) Xuyên Không Vui Đấy Chứ !
Chapter 4


- KHÔNG ĐƯỢC...ơ.

Phải rồi, mình...

- Chào buổi sáng!

Cháu trai bảo bối, Iruma-kun!

Cháu gái yêu quý...

Ryuki-chan đâu rồi?

- Em ấy đâu rồi?

Ryuki, Ryuki?- Hoang mang-ing

- Ngài ấy đang ngồi trên cửa sổ kìa!- Opera anh quan sát tốt ghê.

Hai ông cháu nhìn ra và nhìn thấy tôi hai mắt thâm quầng, đầu tóc bù xù ngồi trên cửa sổ đang mở.

Cảnh tượng khá kém sắc khiến hai ngươi kia giật mình, vội vàng di chuyển tôi ngồi xuống giường hỏi liên tục:

- Ryuki- chan cháu định tự tử à?

Bềnh tễnh, bềnh tễnh đời còn đẹp mà!?/ Ryuki em ngồi đó làm gì?

Sao vậy?

Buồn bực gì à?

Hay chuyện hôm qua khiến em nghĩ quẩn!?

- DỪNG, dừng.

Cháu mất ngủ, ok?

Ngồi ở cửa sổ vì nó mát và yên tâm là nếu có rơi xuống cháu vẫn đáp được.

Hai người mới chính là cần bình tĩnh.

Nghe tôi nói vậy, hai ông cháu cũng yên tâm phần nào.

Đêm qua cứ nhắm mắt là thấy ngay cảnh giấy tờ chất đống đè luôn người tôi, ác mộng của các đời quỷ vương chính là giấy tờ.

Dù tôi có về hưu nhưng vẫn phải làm vì đó là trách nhiệm của cựu quỷ vương nên lúc cựu quỷ vương đời trước nghe tin tôi về hưu là đã đẩy hết cho tôi còn ổng thì sướng như điên đến Hạ giới chơi.

Con người còn tưởng ổng tâm thần tống ổng vào trại thương điên.

- Sullivan-oji đổi cho cháu đồng phục nam.- Chính xác tôi đang khá cọc vì mất ngủ nên ông biến ngay cho tôi bộ đồng phục nam rồi đưa.- Opera-san, chút nữa pha giùm em cốc cà phê, chỉ thêm ít đường thôi.

Nhìn Opera-san gật đầu, tôi nhanh chóng vào nhà vệ sinh biến hóa bản thân.

5 phút sau, bước ra với bộ dạng coi là ổn ngoài cái quầng thâm, kêu Iruma-nii nhanh lên rồi cùng xuống phòng ăn.

Phòng ăn ~

- Coi nè, coi nè!

Mấy thứ này ông đã mua cho hai đứa đó.

Coi như là quà mừng nhập học của hai đứa!- Trời!

Lắm thế, tụi cháu chơi được hết cả năm đấy!

- Của bọn cháu ạ?

Không phải hôm qua ông đã tặng cả đống đồ rồi còn gì?

- Thiệt là, cái đó chỉ quà chào mừng cho hai đứa cháu đầu tiên thôi!

Còn mấy cái này là nhập học cơ!- Người ông đội cháu lên hàng đầu.

Ryuki tôi đang thưởng thức bữa sáng trong âm thầm, một phần là không có hứng, phần còn lại là không muốn chen vào cảnh ông cháu nồng nàn.

Oh cà phê ít đường mà ngon ghê!

Tưởng đắng lắm đắng vừa.

Trong lúc tôi tự kỉ xong thì đúng lúc phát hiện mình đã hoàn thành bữa ăn.

______________________________________

- Vậy tụi cháu đi học đây.

- Đi đường cẩn thận nha hai cháu yêu!

Đường đi đến trường đặc biệt vler, tôi cũng đuối vler.

Cái lũ ác ma bay trên trời ồn vãi, muốn tâm hồn an tĩnh thế mà chẳng yên.

Vật vật vờ vờ như con zombie, cuối cùng đã đến cổng trường.

Bước đi một lúc thấy cái gì đó sai sai, quay ngoắt sang bên cạnh.

Ủa ủa Iruma-nii, anh ơi đừng làm em sợ.

Đi mới mấy bước mà mất anh rồi.

Em bị bệnh tim đó, anh bay ra đây cho em với không là em ngất đấy.

- Ryuki, em kiếm gì thế?- Giọng nói này đây rồi.

Tôi nhìn ra phía sau.

Ối giồi ôi, anh ơi anh suýt làm em đột quỵ.

Nhìn sang thằng bên cạnh Iruma-nii, thủ phạm đây rồi.

Thằng khốn nạn, mày dụ dỗ ai chứ dụ dỗ anh ấy là chết với tao.

-Em tìm anh nhưng anh ở đây rồi nên em khỏi phải tìm nữa!

Xin chào, Asmodeus-kun!

- Xin chào, Ryuki-san!- Thanh niên chưa biết mình vừa bị ghim.

-Ừm...

Mà chúng ta phải đi đây vậy?

- Iruma-sama và Ryuki-san ở chung nhóm với tôi đó?- Ác ma chân chính.

- Nhóm à?- Hai người giả danh ác ma.

- Vâng!

164 tân sinh sẽ được chia theo từng nhóm và thực hiện việc chuẩn bị trước khi bắt đầu tiết học.

Vì số lượng quá nhiều nên việc tiến hành đồng loạt là vất khả thi.

-Ra thế!- Chẳng biết cái quần què gì.

- Hôm nay là ngày diễn ra lễ triệu hồi sử ma!

Chúng ta cùng đến Phóng Sử Ma đi à.

Oh còn kiểu đó nữa cơ à?

Có vẻ khi về tôi phải xin Sullivan-oji một số lưu ý về nơi này òi.

Sử ma sử choẹt gì tôi đâu có được cung cấp thông tin từ ông.

Bắt hai con người đến cái Ma giới chưa đầy một tuần hiểu?

Xin lỗi đầu tôi chưa chắc thông kịp.

- Đó là sự kiện truyền thống của trường Babyls.

Sau khi nhập học, mỗi học sinh đều phải triệu hồi ma thú để làm đầy tớ cho mình.

Thứ hạng của học sinh sẽ được dựa trên đẳng cấp của sử ma mà mình triệu hồi được.

Thứ hạng càng tăng sẽ càng ảnh hưởng đến thành tích học tập tại Babyls.- By thanh niên am hiểu.

Dài dòng thật sự, nghe cậu ta nói mà tôi suýt gục luôn.

Ah đến rồi, mở cửa bước vào cũng kha khá tân sinh tập hợp đến.

Nói thật thì tôi cóc quan tâm đến việc thứ hạng của mình có thấp hay không chẳng qua nó có ảnh hưởng đến việc phân lớp giữa tôi và Iruma-nii mà thôi.

CẠCH

Ông thầy bước vào trông nghiêm túc phết nhưng có cần đá thế không?

Nát cửa giờ (cửa: xem lại bản thân cô đi nên biết dòng họ ta bị cô đạp nát rất nhiều!!!).

Lướt qua nhìn toàn bộ ác ma trong phòng với ánh mắt sắc bén, sao tôi là nhìn thấy qua đó là thằng trợ lí đang gào hết sức bình sinh ép tôi kí giấy tờ.

Thôi éo muốn nhớ lại kí ức kinh hoàng đó đâu.

- Ta là Naberius Kalego, người phụ trách buổi lễ này.

Trước giờ buổi lễ này đều do một ta phụ trách.

Tại sao ư?

Vì tại ta nghiêm khắc.

Ta sẽ đánh giá tụi bây là rác thải bỏ đi hay là còn tái chế được chút ít.- Có ai hỏi ông đâu?

Tự hỏi tự trả lời là sao?

-Ví dụ như là...-Bước xuống.- hai cái đứa rác rưởi nào đó cậy ông mình đọc cấm chú, cổ ngữ thô tục ở chốn tôn nghiêm rồi gây chuyện đánh nhau tưng bừng trong ngày hôm ấy.

Khốn nạn, tụi tôi là do tình thế ép buộc thách ông thầy bị gọi ở trước tên trước toàn thể trường mà éo lên đấy!?

Thử không lên xem chúng nó có chửi là hèn.

Iruma-nii thì còn có ông trợ giúp, tui có biết cái méo gì đâu?

Nói bừa thì thành mẹ bà cấm ngữ.

Đánh nhau thì do tên Asmodeus kia lúc đó ghen ăn tức khiêu chiến trước mà.

Aaaaaaaaa khốn nạn, khốn nạn.
 
(Đn Mairimashita! Iruma-Kun) Xuyên Không Vui Đấy Chứ !
Chapter 5


Nghe ông thầy lảm nhảm về cách triệu hồi sử ma thì tôi cũng hiểu, đâu có ngu.

Bắt đầu, chỉ cần quệt máu của mình lên mảnh giấy ổng đưa rồi đốt bằng ngọn nến được đặt ở chỗ triệu hồi là xong.

Đến lượt Asmodeus, cậu ta triệu hồi ra một con bạch xà, đầu có sừng, đuôi có lửa nhìn cũng hay hay.

Mọi người xung quanh trầm trồ.

- H-hết xẩy luôn, Azu-kun!

Cậu lợi hại thật đấy!- Ngưỡng mộ.

- Cảm ơn ngài đã khen tặng!

Nhưng nếu so với ma thú Iruma-sama sắp triệu hồi đây...

- Tớ cũng không biết nữa...- Lo lắng, sợ hãi.

- Kế tiếp, Iruma.- Gây áp lực.

Ảnh bước rụt rè đến chỗ triệu hồi, chẳng biết nghĩ cái gì mà xung quanh đầu tiên trở nên u ám, tiếp nữa là nở hoa???

Đôi khi anh ấy khó hiểu thật.

Mà tôi có một suy nghĩ như này, tờ giấy đó có ký hiệu ác ma của ông thầy kia và Iruma-nii con người thì thành ra ổng là Sư Ma của anh ấy rồi còn đâu nữa!!!

Đánh cái rùng mình, nghĩ đến thôi tôi đã thấy ớn rồi!

Mong là không phải nếu không thì tôi sẽ đấm vào mặt chính mình mất.

Chỗ triệu hồi bỗng vọt lên một ngọn lửa tím và Sử Ma của anh ấy là...đậu phộng luộc!!!

Đệch, tại sao lại là ổng.

Đây chỉ là mơ, đây chỉ là mơ.

Sau đó tôi trực tiếp đấm vào mặt mình.

Well trước khi ngất tôi cảm nhận được độ đau, chà là thật rồi!

Tôi không cam tâm!!!

Trong lúc tôi ngất, mọi người xôn xao về việc Iruma-nii biến ông thầy kia thành Sử Ma, Asmodeus-kun không ngừng ca ngợi ảnh.

Chính ra thì tôi có ngất hay không thì vẫn như nhau thôi bởi vì tôi vẫn sẽ cảm nhận được mọi thứ xung quanh mà.

Hiện tại, Iruma-nii và Kalego-sensei đang quỳ trên phòng Sullivan-oji hỏi về việc có thể hủy bỏ hay không và kết quả là éo.

Còn tôi thì đang ở chân trời góc bể nào ấy hả?

Thì tôi đang nằm trên cái ghế sofa còn thừa trong phòng chứ sao nữa!

Thôi tỉnh mẹ đi, còn việc triệu hồi Sử Ma của tôi nữa chứ!

Nếu không thì làm sao tôi phân được lớp.

- Ông này, còn con thì sao giờ?

Chẳng lẽ để con lạc trôi hay gì?

- Làm sao mà thế được!

Chốc nữa con với Kalego-sensei cứ quay lại mà làm thôi.

Ta đâu thể để con lạc trôi.

- Nhưng ổng lên cơn đột quỵ rồi kìa!

Làm sao mà làm được nữa?- Sullivan-oji lần sau nhớ phải quan sát tình hình trước rồi hẳn nói nha.

- Vậy thì con dùng tấm giấy da của ta này!- Iruma-nii nghe thế hoang mang, mặt ghi rõ:'Nó có thành giống con không vậy?'- Không sao đâu, ta tin Ryuki-chan sẽ không biến ta thành sử ma nha~.

Ông tin đúng người rồi đó.

Thế là ba ông cháu vác xác trở lại phòng triệu hồi.

Bây giờ mọi người đã đi hết nên chỉ còn chúng tôi.

Để đỡ tốn thời gian, tôi làm luôn.

Quệt máu lên giấy rồi đốt, một ngọn lửa tím nhạt bốc lên.

Tôi nhìn thấy một con gì đó giống hồ ly con vler.

Chưa kịp nói năng gì con kia đã xả thẳng vào mặt tôi một tràng.(au: ảnh trên đầu chap đấy)

/Nhân loại ngu xuẩn như ngươi là ai mà dám triệu hồi bổn vương lên đây!

Bổn vương đang ăn nhậu cho lễ tang của Yami-sama, bổn vương chỉ coi ngài ấy là chủ nhân cóc coi bố con thằng nào là chủ nhân đâu!!!

Đừng để bổn vương cho ngươi vài quả cầu lửa vào mặt!

Hứ!/

Cách nói chuyện mất dạy, gọi tên tôi, xưng bổn vương, dây chuyền Mặt Trăng có họa tiết chỉ có tôi biết làm.

Chà vậy là thế giới này có liên kết với thế giới kia.

/Ngươi ngon thì tấn công đi.

Chắc giờ ngươi đang đói nhỉ Suka-chan?

Mà ngươi thu nhỏ cũng đáng yêu đấy, vậy mà chưa từng cho ta xem hình dáng này của ngươi.Ara ara~vậy là ngươi không.tin.tưởng.chủ.nhân.của.ngươi.rồi.

đó biết chưa?/

- Ryuki em hiểu nó nói gì à?

Không phải , là em nói được tiếng nó nói à?

Làm sao mà hay vậy?- Người anh của tôi đang sốc.

- Thì anh cứ coi như là em có khả năng đặc biệt đi, vậy đó!

/C-chủ nhân là ngài sao?

Chính mắt bổn vương thấy ngài được đưa đi mai táng rồi cơ mà.

Yami-sama, Quỷ Giới loạn rồi!

Mọi thứ đã vượt tầm kiểm soát rồi!/

/Chuyện đấy để nói sau đi, giờ ngươi cứ bình tĩnh cái đã.

Tối đến, ngươi tự động đến đây qua liên kết giữa ngươi và ta./

- Ryuki-chan có vẻ cháu rất vui với Sử Ma này.

Vậy là xong rồi ha?

- Vâng!

Mà Sullivan-oji này, tối về đổi cho cháu một phòng riêng nhé!

- Sao-sao vậy, Ryuki?

Chẳng lẽ buổi tối anh ngáy làm phiền em hay em thấy anh phiền hay...

- Dừng lại, mấy đêm trước sợ anh cảm thấy cô đơn khi ở nơi này nên em mới ngủ cùng thôi!

Với lại hai đứa cũng bắt đầu lớn rồi không nên ngủ chung nữa.

Ok nha?

Nhìn cái bộ mặt ngậm ngùi đồng ý của Iruma-nii mà tôi thấy mình giống bắt ép anh ấy sao sao ấy.

Nhưng cái lí do cũng hợp lí mà.

- Được thôi, nếu cháu muốn.

Mà cháu muốn phòng màu gì, trang trí những gì, rèm cửa sổ thì sao?

- Cho cháu màu bạc ấy, còn lại tùy ông nhưng không cần màu mè quá làm gì.

- Ông về chuẩn bị ngay!- Thế là về luôn hả ông?

Ông là hiệu trưởng sao mà tùy hứng dữ dội vậy!

Hai anh em nhìn nhau với ánh mắt bất đắc dĩ, ra ngoài thì thấy Asmodeus-kun đã đợi sẵn.

Đi dọc hành lang, những ánh mắt soi mói nhìn chòng chọc vào Iruma-nii.

Má!!!

Sao cái trường này đăng tin nhanh vãi, hôm qua mới quay đi quay lại đã có ngay tên trên bảng thông báo.

Hôm nay thì mới có chục phút đã có tờ báo dài vài trang rồi!

Aaaaaaaaa có khi mới chim chuột một chút là toàn trường biết tên rồi đấy.

Wao có cô bé tông vào chồng thùng giấy kìa, ngốc vcl.

Nhanh chóng đến trước mặt bọn tôi dí sát giới thiệu bản thân.

- Tớ là Clara!

Cái bên chân phải của tớ tên Connor, còn cái bên chân trái tớ tên Murf!
 
(Đn Mairimashita! Iruma-Kun) Xuyên Không Vui Đấy Chứ !
Chapter 6


Ara có vẻ Clara là một ác ma tăng độ- à nhầm năng động quá đà, nói dài thế mà không vấp.

Cô bé trông bề ngoài thật đơn thuần, nghe Asmodeus-kun kể thì có vẻ bị cô lập.

Đai dô bư tụi này sẽ là bạn của cô bé.

- Iruma-kun, Asmodeus-kun và Ryuki-chan phải không?- Ủa ủa gì?

Đừng nói là thầy vu ba đứa gần là thủ phạm với Clara nha?

- Thầy giao lại cho bọn em nhá!- Giao cái gì mới là quan trọng?

Chưa kịp hỏi cả bốn đã bị trói lại với nhau bằng dây thừng rồi bay lên không trung kèm theo đó mấy bộ sách đằng sau.

Đáp xuống một khoảng trống, Clara liền nằm xuống bãi cỏ.

- Iruma-chi!

Azu-Azu!

Ryku!

Tụi mình chơi gì giờ?

Đặt biệt danh hay ghê, có dài đâu mà phải vớ cái biệt danh đấy để gọi vậy?

- Tớ có nhiều đồ chơi lắm!

Cầu gai nè!

Sách cạp cạp nè!

Bộ đồ hàng ma quỷ đẫm máu này!- Hai người kia tính dùng bài chuồn nhưng méo kịp.- Quyết định rồi!

Chơi 'Gia đình ác ma' nhé!

Iruma-chi làm ơn đóng thành cái cây trong viền nha!

Rồi!

Hiểu luôn, hai chữ xuyên tim chẳng thể từ chối.

Một con người thiếu sự quyết đoán, ai bảo gì làm đó!

Hết cây rồi đến gió, gió thì đến thú cưng.

Anh à, bao nhiêu con thú cưng không giả mà lại đi giả con tró?

Why?

Mèo được mà!

- Còn Azu-Azu sẽ vào vai cô vợ hàng xóm trẻ tuổi có quan hệ bất chính với chồng tớ nhé.

À Ryku sẽ là tên chồng coi trọng thanh danh của Azu-Azu!- Chà, vợ chồng giới tính đảo lộn hả?

- Con nhỏ này, đừng có đùa!

Mà sao Iruma-sama phải làm thú cưng hả?- Không thể chấp nhận.

- Cùng chơi nào, Azu-kun!- Con người dễ dãi.

- Nhanh li dị đi!

Cô đúng là một mụ vợ vô dụng nhất trần đời!

Ta sẽ vứt bỏ tên chồng hơn mình tận mấy tuổi mà ta bị ép lấy ấy cùng tất cả mọi thứ.

Và ta sẽ khiến cho người này hạnh phúc cho mà xem!- Đầu trang trí hoa, cổ treo hình mụ vợ trẻ tuổi.

Lật lọng kinh thế!

Chủ dễ dãi+thuộc hạ trung thành= Cả đôi chủ tớ dễ dãi.

Haiz thôi cậu ta diễn rồi thì mình cũng chơi luôn vậy.

Có chạy cũng chả thoát.

- Hơn mấy tuổi chứ có phải chục hay trăm tuổi đâu mà cô nói thế!

Làm như ta ép cô ấy, đây là hôn nhân chính trị do hai bên quyết định chứ ta cóc thèm lấy cô.

Ta cho cô tiền, cho cô tự do để cô cắm sừng ta dài đến nửa cái Đại dương?

Cô chịu thiệt cái gì!!!- Diễn đã thành thói quen của tôi.

Bụp

Giật mình nhảy lên, đậu phộng luộc!

Mé không né là rìu bổ đầu rồi!

Ôi chẳng lẽ có mỗi tôi tính giống con người thực tế nhất sao?

- Iruma-chi nhanh vào can đi!- Chủ cái rìu.

- Nhưng ...làm thú cưng thì can kiểu gì?

Tụi mình còn thiếu vai người chồng và con mèo nữa!

-Vậy để Connor và Muft làm đi.

Nào, chào hỏi đi.

Hân hạnh gặp cậu.

Ôi chao bị bắt làm đủ thật mệt nhưng khổ nhất thì là Asmodeus-kun.

Đột nhiên có một lũ nào đó đến xin Clara cái gì đó!

Iruma-nii hỏi thì mới biết lũ kia chơi vì vật chất nhưng vì không có ai chơi chung nên cô bé muốn níu kéo lũ kia nên mới cho.

Một cô bé hoạt bát lại sợ bị cô lập.

-Anou...liệu tớ có thể chơi với các cậu nửa không?

- Được thôi!

Nếu cậu muốn.- Xoa đầu Clara, nói thật thì trong bốn người tôi chỉ thấp sau Asmodeus-kun mà thôi.

Nếu không biết có thể sẽ lầm tưởng tôi mới là người sinh trước.

- Không được Ryuki-san!!!

Con nhỏ đó sẽ lây bệnh ngu cho chúng ta đó!- Đứng hẳn lên rồi hẳn nói, Asmodeus-kun.

- Hồi phục rồi sao, Azu-Azu.

Chơi tiếp nhé!

Tiếp là chạy Marathon!- Đúng là tăng động, haiz.

- Hôm nay, chơi đến đây thôi nha!

________________________________

Ah về nhà rồi!

Lâu rồi không bị hành như thế, vặn người một chút mà tôi đã nghe thấy vài tiếng cạch cạch rồi.

Mà phòng mới nhìn cũng đẹp ghê.

Lúc nãy trong khi ăn, Iruma-nii cứ nhìn tôi bằng ánh mắt tổn thương làm tôi suýt nữa đổi ý.

Thôi giờ gọi Suka ra nào!

Tôi cũng đặt một vài phép để Sullivan-oji và Opera-san không nhận thấy.

- Suka, ra đây!

Một vòng tròn phép tính hiện ra, Suka nhảy xuyên qua đến đây.

/Yami-sama, xin chào ngài!/

- Vào thẳng vấn đề, Quỷ Giới loạn là sao?

/ Dạ, khi ngài mất không lâu.

Chiến tranh nổ ra, các chủng loại bắt đầu phân chia tộc.

Một số quỷ tộc muốn hòa bình vẫn ở phe của ngài.

Những thuật cấm trong thư viện của ngài liên tục bị mất cắp!/

- Cái gì!!!

Ta chưa đi lâu mà đã thế rồi!

Bọn chúng đây là muốn ta tức chết à!?

Mà quỷ vương đời tiếp đâu?

Làm ăn gì thế này?- Bà mẹ nó, trong thời kì hướng dẫn nó đã chỉ cách rồi mà!

Sao giờ lại bùng nổ?

/ Tên đó phản rồi ạ!

Hắn ta giờ đã trở thành thủ lĩnh của một trong những chủng loài đứng đầu với mưu đồ thống trị thế giới!/- Hơi run khi thấy sự nổi giận của tôi

- Đm, làm quỷ vương là đã thống trị rồi còn thống trị thế giới cái khỉ gì nữa!

Thằng đó bị ngáo hả?

Nó chỉ cần lật đổ phe của ta là được.

Cùng lắm thêm phe nữa là ba phe tranh nhau.

Nhưng thế tró nào bây giờ lại lắm phe thế!

Các quỷ vương đời cũ éo làm gì à?

/ Dạ-dạ bọn họ bị chúng phải một loại độc do tên kia làm nên để bảo toàn tính mạng phải nghe hắn./

- Độc gì?- Aaaaaaaaa khốn nạn!

/ Là độc Adoraki ạ!/

- HỞ?

Cái độc đấy ta đã nghiên cứu ra thuốc giải rồi mà.

Trong vòng cổ ngươi đeo có mà!- Ơ ơ.

/ Dạ có hả?

Ngài có bảo tôi đâu!/- Nó thắc mắc có hả ta.

- Ta quên nhắc, giờ ta nói này.

Còn những ma vương nào chưa chấp nhận thằng bố láo kia?

/ Còn ngài Gemura và ngài Eris.

Họ bị nhốt ở ngục lao dưới chân lâu đài!

Ngài sẽ giải cho họ à?/

- Việc xuống đó dễ với ngươi đúng chứ?

Giải cứu rồi đưa thuốc giải cho họ, tiếp đến tập hợp những quỷ tộc còn ở phe ta.

Rõ chưa?- Tôi thấy mình sắp tăng huyết áp nếu còn nghe thêm.

/Rõ rồi ạ!

Sau đó thì cần làm gì, thưa ngài?/

- Thế thôi vì việc tìm phe ta khá tốn thời gian.

Đêm tuần sau báo cáo lại cho ta, à đừng nói về sự hiện diện của ta.

Về đi cho ta suy nghĩ!

Sau khi đã không còn thấy sự hiện diện của Suka, tôi đã vào trong không gian của mình và liên tục đập phá đồ đạc.

Phải nói là tôi thực sự cố kiềm chế trước mắt Suka.

Thằng chó đó!!!

Công sức trong vòng hai trăm năm đã tan biến chỉ trong phút chốc.

Đ*t con mẹ nó!

Mà hình như quỷ vương đời trước là người tiến cử nó và trong các quỷ vương còn trụ lại đéo có tên lão ta.

Bọn chúng là cùng một giuộc!

_______________________________

Sau một tháng lười viết, tôi cũng đã đăng.
 
(Đn Mairimashita! Iruma-Kun) Xuyên Không Vui Đấy Chứ !
Chapter 7


Sau khi giải tỏa một nửa cơn bực tức của mình, tôi ra khỏi không gian đó.

Ánh sáng chiếu vào mắt tôi xuyên qua ô cửa sổ.

Sáng rồi hả?

Nhanh thế!

Còn chưa ngủ được giấc nào mà!

Tất cả là tại là lũ ngu lâu dốt nát kia.

Bố mà quay lại được là bố cắt tiết hết cà lũ!

Cạch

-Ryuki-chan!

Cháu gái yêu mau dậy nào!

Hôm nay là một ngày rất đẹp trời đó nha!- Sullivan-oji mở cửa ra gọi tôi dậy với giọng cao và vui tươi.

- Sullivan-oji à, mới sáng sớm mà ồn ào quá đó!

- Hả?- Ông ấy có vẻ sốc khi tôi nói vậy, ừ nó có hơi phũ phàng xíu nhưng tôi cũng không định rút lại đâu.

Tôi ít nhiều bây giờ cũng có thể cọc với bất kì ai nếu người đó làm tôi không hài lòng.

Chán nản đi vệ sinh cá nhân, nhìn vào gương tôi còn tưởng mình là con gấu trúc dạng người đó.

Cứ cái đà này tôi sẽ trở lại tình cảnh sáng nhắm mắt, đêm mở mắt mất.

Xong xuôi, tôi xuống phòng ăn thưởng thức bữa sáng của mình.

Lần này tôi đã kêu Opera-san pha đặc hơn, vị đắng làm tôi không thích nhưng ít nhất nó sẽ đủ để làm tôi tỉnh táo trong một thời gian.

Nhấp được hai ngụm thì Iruma-nii cũng xuống.

- Sáng tốt, Iruma-nii!

- Sáng tốt, Ryuki.

Hình như em lại mất ngủ rồi phải không?

Em có chuyện gì sao?- Anh ấy lo lắng hỏi thăm tôi, lúc đi xuống anh ấy còn giật mình cơ mà.

- Em ổn, chẳng qua là đôi khi sẽ có vài cơn ác mộng đến nhưng anh yên tâm đi.

Bởi vì trước khi em tỉnh thì em đã đấm hết thứ làm em gặp ác mộng rồi!- Viện cớ chứ làm sao giờ chẳng lẽ tôi bảo tôi từng là Quỷ vương, giờ các Quỷ vương khác đang làm phản nên tôi bực mình không ngủ được?

- A...haha...haha..."

Sao em gái mình thích bạo lực thế nhỉ?

Hay có khi nào em ấy múc luôn mình không!?

Không!

Không!

Ryuki sẽ không làm vậy đâu!!!"

Hai anh em ăn xong, chào ông và Opera-san rồi cùng đi đến trường.

Lên đến trường thì tôi cũng sắp ngã vật ra rồi đây, mệt không tả nổi.

Chúng tôi đến chỗ đã hẹn với Clara, vì buồn ngủ nên tôi đã chọn nằm ở một chỗ có bóng râm để nghỉ.

Cứ cái đà bị làm tức thế này, có khi tôi tăng xông mà chết quá, định luật hấp hối sắp đến với tôi rồi.

Còn may, họ không làm ồn nên ít nhất cũng tạm thời được một giấc.

Clara đã rời đi làm gì đó, tôi định thêm một giấc nữa rồi mới dậy hẳn thì nhớ ra là có để quên cái vòng tay bằng bạc ở phòng triệu hồi.

- Ryuki, em định đi đâu thế?

- Em để quên đồ ở phòng triệu hồi nên giờ đi lấy lại.

Hai người cứ tiếp tục đi. ~Oáp ~

Trên hành lang, tôi bước qua các phòng học.

Đôi khi lại ngớ người một lúc mới đi tiếp, đang đi lên cầu thang tôi nghe thấy vài giọng nói.

- Mà công nhận là thằng học sinh danh dự đó có sở thích khác người thật nhỉ?

Hai đứa nó vẫn chơi với con nhỏ dở ấy.

- Sao tụi nó vẫn chơi với con bé đần độn đó nhỉ?

- Đồ ngu, vì con bé đó có lợi chứ sao nữa.

Việc nó sử dụng năng lực của mình đưa cống phẩm cho chúng ta có khác gì tiền trao cháo múc để chúng ta bỏ thời gian ra chơi với nó đâu.

Rồi thằng học sinh danh dự đó cũng sẽ chán nó thôi!

Rồi cả ba lũ chúng nó cười ầm lên, đứng nép ở thành cầu thang bên dưới.

Tôi có thể cảm nhận được một sự hiện diện nữa đang núp sau tường gần cầu thang, là Clara.

Vì dùng cả 'Cảm nhận âm thanh' nên tôi nghe được cô bé đó nói gì.

Chà, một lũ tôm tép không bằng ai mà dám lấy quyền gì để lợi dụng người khác?

Quả nhiên ở đâu đi chăng nữa cũng sẽ có thể loại rác rưởi như này.

____________Góc nhìn của t/g_________

Ở chỗ Iruma, cậu nhìn chai nước mà Clara đưa cho mà từ đằng sau cô bé đột nhiên xuất hiên làm cậu lộn một vòng.

Cô bé lấy những thứ mình thích đưa cho cậu.

Clara mong muốn có thể chơi với cậu nếu cô bé trao đổi những thứ đó.

Iruma đã từ chối làm cô bé òa khóc vì nghĩ cậu sẽ không chơi với cô nữa, nghĩ cậu sẽ chán mà bỏ đi.

Iruma đã nắm tay Clara và nói muốn chơi với cô bé mà không cần phải trao đổi bất kì thứ gì, chỉ đơn thuần là chơi mà thôi.

Cô đã đỏ mặt mà hét toáng lên vì vui sướng khi lần đầu tiên có người mở lời mời chơi với mình.

Từ xa, ba tên lúc nãy lại đi đến chỗ cô mà xin đồ.

Clara đã lấy hẳn cả máy bán nước rồi bổ thẳng vào người tên xin.

Hai tên còn lại đỡ tên kia đi mà chạy.

Qua ô cửa sổ ở giữa cầu thang, nhìn Clara giải quyết xong vấn đề của mình nó cười nhẹ.

Một cô bé đáng yêu tuy hơi tăng động xíu nhưng cô bé xứng đáng nhận được những điều tốt lành hơn.

Vài tiếng bước chân loạn xạ lên cầu thang, ba tên kia uất ức mà rủa Clara cùng anh trai nó.

- Chà ~ có lẽ ta nên dạy dỗ các ngươi để các ngươi không phun ra những điều nghiệp tụ vành môn gì!- Ryuki khởi động người kêu ra những tiếng kêu 'răng rác' khiến ba tên kia nhìn như gặp quỷ.
 
Back
Top Bottom