Khác (Đn Mairimashita! Iruma-kun) Bảo mẫu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
(Đn Mairimashita! Iruma-Kun) Bảo Mẫu
Chap 35: Ngọn núi Sabnock


Iruma luyên thuyên về những ngày thơ của cậu với quyển truyện "Hồi ức mối tình đầu".

Ameri đối diện nghe thấy thì dí sát hai người mà hỏi (khẳng định)

-CẬU.

ĐỌC.

ĐƯỢC.

ĐÚNG.

KHÔNG?!?-

-À..Vâng ạ!!- Iruma hốt hoảng đáp

-Cậu đi với tôi- Ameri định cầm tay Iruma kéo đi thì Shiraku liền chặn lại

-Xin thứ lỗi nhưng Iruma-san cần về nhà sớm nếu không sẽ khiến ngài Sullivan lo lắng ạ- Shiraku đứng trước Ameri cúi người câu nệ

-Hừm...Vậy mai cậu xin phép ngài hiệu trưởng rồi lên văn phòng của tôi- Ameri ngẫm nghĩ rồi thả tay Iruma ra

-Cảm ơn đã hiểu- Shiraku

-Ng..Ngày mai c..cậu có đi chung với Iruma kh..không?- Ameri lắp bắp hỏi Shiraku

-Nếu được cho phép- Shiraku đi tới chỗ Iruma

-V..Vậy mai cậu tới đó đi- Ameri

-Được, thôi cũng đã muộn, chúng tôi sẽ đi cất đồ rồi về- Shiraku cúi người chào Ameri rồi thu dọn mấy dụng cụ vệ sinh

-Hai cậu cứ để đó đi, tôi sẽ cất hộ- Ameri chỉ xuống dưới sàn

-Cảm ơn, ta về thôi, Iruma-san- Shiraku hơi cúi người tỏ lòng thành

-V..Vâng ạ!

Tạm biệt chị- Iruma vẫy tay chào tạm biệt

Hôm sau, Shiraku đi theo Iruma tìm phòng hội đồng vào giờ về, Alice cũng có ngỏ ý ở lại với hai người nhưng đã bị từ chối thẳng thừng

Bước vào văn phòng, họ đã thấy một cái bàn nhỏ đừng đủ bánh trà ở trước chỗ Ameri ngồi

-H..Hai cậu tới rồi à?- Ameri

-Vâng ạ, chị...- Iruma nhanh nhạy trả lời

-Ameri, Azazel Ameri-

-Vâng, Ameri-san- Iruma đi tới đứng cạnh cái bàn, Shiraku cũng theo sau

Ameri đã nhờ Iruma đọc to nội dung "cấm thư" lên, lâu lâu còn nhìn qua Shiraku rồi ngại ngùng.

Này, có thể nào dừng được không?

Shiraku bắt đầu cảm thấy mình ở đây không vì lí do gì, đứng cho người ta ngắm à?

Tới khi trời đã tối, Iruma lấy điện thoại ra xem giờ thì Ameri cầm lấy điện thoại cậu và lưu số mình vào

-Số của tôi đã được lưu vào đây rồi.

Còn điện thoại cậu đâu?- Ameri đưa lại di động cho Iruma

-Tôi không có- Shiraku

-Vậy cậu thấy tôi gọi là phải đến liền đấy, chỉ có hai người thôi, đừng nói với ai hết!- Ameri giơ hai ngón chỉ Iruma và Shiraku

-Ư..Ừm...Em là Iruma- Iruma nhớ ra bản thân chưa giới thiệu tên

-Cậu là...- Ameri quay qua nhìn chằm chằm Shiraku

-Shiraku-

-...- Ameri

-...Haruma Shiraku-

-Cũng muộn rồi, hai cậu về đi- Ameri vui vẻ quay lại chỗ ngồi

-Tạm biệt chị- Iruma

-Tạm biệt...- Shiraku

Sáng hôm sau, Iruma và Shiraku vẫn đi học bình thường, khác cái là hôm nay chỉ có mình Opera đứng tiễn hai người

-Cặp của cậu đây- Shiraku đưa cặp cho Iruma

-C..Cảm ơn anh ạ.

À, anh không cần phải lấy xe ngựa ra đâu ạ!- Iruma nhận lấy rồi quay phắc qua Opera ngăn cản hành động anh định làm

-Vâng- Opera gật đầu

-Vậy em đi học nha- Iruma quay đầu

-Tạm biệt ạ- Shiraku theo sau

-Iruma-sama- Opera gọi Iruma làm cậu quay đầu lại nhìn

-Vâng ạ?-

-Iruma-sama không muốn quay về Nhân Giới sao?-

-Hở?

Hơ!

Không...-

-Vậy cậu muốn trở về à?-

-Tất nhiên là em muốn...quay...-Iruma chợt khựng lại khi so sánh cuộc sống Nhân Giới và Ma Giới

-Về chuyện đó...Nếu cậu thật tâm muốn quay về thì chỉ cần cậu tốt nghiệp với thứ hạng cao là có thể đi đến Nhân Giới.

Đó là những gì mà tôi biết được.

Cố lến nhé.

Nếu muốn ở lại nơi này thì cậu cần có sự quyết tâm...Mà ngài hiệu trưởng đang lái xe ngựa đến đây đó-

-Em đi đây ạ- Iruma cấp tốc quay người chạy

-Opera-san làm cậu chủ khó xử đấy ạ...Anh muốn khích lệ hay... giữ cậu ấy ở lại đây...?- Shiraku nãy giờ không lên tiếng cũng đã hỏi

-Shiraku-sa..Shiraku-kun cứ nghĩ sâu sa, cậu không nên để Iruma-san chờ đâu-

-Như...Vâng ạ...- Shiraku định nói gì nhưng lại thôi, quay đầu chạy theo Iruma

-Iruma-sama!

Chào buổi sáng!

Mà...Shiraku-kun đâu ạ?- Alice

-Chào buổi sáng!- Clara vẫy tay chào

-Azz-kun!

Clara!- Iruma chạy nhanh tới chỗ hai người

-Iruma-chi mới sáng sớm đã chơi đuổi bắt với Raku-san rồi hả?- Clara đoán mò hỏi

-Lúc nào ngài cũng rèn luyện thân thể.

Shiraku-kun vẫn chưa tới ạ?- Alice

-Hả?

Anh ấy không phải đi sau tớ sao?- Iruma chợt nhận ra mình đã chạy bỏ Shiraku ở lại, có khi nào ảnh bị đưa lên xe ngựa rồi không!?

-T..Tôi ở đây- Shiraku muốn dùng kĩ năng Dời Ẩn lắm nhưng cậu vẫn chưa muốn bị tê liệt trong vòng 10 phút đâu nên đành phải dùng sức chạy đến chỗ Iruma, mệt đứt hơi luôn rồi

-A..Anh ổn không ạ?- Iruma thấy Shiraku chạy tới liền hỏi han

-Tôi ổn ạ- Shiraku nhanh chóng lấy lại nhịp thở, đứng thẳng người

-Chào buổi sáng, Shiraku-kun!- Alice

-Buổi sáng vui vẻ, Raku-san!- Clara đứng cạnh Shiraku

-Chào buổi sáng, Azu, Clara- Shiraku gật đầu, tay xoa cái đầu nhỏ của Clara

-----------------------------------------

-Tới giờ nghỉ trưa rồi!

Và...leo lên đỉnh núi Sabnock!

Iruma-chi!

Raku-san!

Hai người cũng leo lên đi!

Leo lên Sabnock nè!- Clara nằm trên lưng Sabnock vẫy vẫy tay gọi Shiraku và Iruma

-À, không cần đâu. tớ...- Iruma

-Này đối thủ của ta!

Mày có đủ quyết tâm để trèo lên ngọn núi Sabnock Sabro này không?- Sabnock bị bịt mắt hùng hổ chỉ vào bản thân nói

-Khà!- Clara che mắt Sabnock phụ họa

_Tại sao Sabnock lại muốn mình leo lên người cậu ta chứ..._-Có lẽ để lần sau khi mình có quyết tâm...- Iruma

-Hừm..Vậy sao?

Vậy anh thì sao, có thể chinh phục được không?- Sabnock gọi tên Shiraku mặc dù bản thân quay sang cửa lớp

-Tôi sợ bị xốc ruột lắm...-Shiraku nhìn Clara nằm trên Sabnock to lớn quay qua quay lại có hơi chóng mặt

--------------------------------------------

Thấy Shiraku của tôi hơi phèn nên tôi sẽ tân trang chút cho em nó, kiểu Shiraku sau khi được Opera và Sullivan chau chuốt, vỗ béo ấy

Hơi mờ tại vẽ nhỏ nên cam không zoom sắc nét được

-CHÚC MỘT NGÀY TỐT ĐẸP-
 
(Đn Mairimashita! Iruma-Kun) Bảo Mẫu
Chap 36: (Tôi trở lại rồi đây)


Không biết còn ai theo dõi truyện này không nhỉ?

Nếu còn thì thật sự rất cảm ơn 🙂) Có ai nghĩ tôi drop truyện không?

No no no, làm sao tôi có thể bỏ nơi này được nhỉ?

Tôi cũng khá là bận rộn ấy, mà trường tôi thì cứ ra mấy cái sự kiện đồ làm tôi khá mệt mỏi (Mà người đọc cũng ít nên tôi khá nản, nhưng trời ạ, sau mấy tháng quay lại, không ngờ lượng người đọc tăng lên đến vậy dù không nhiều 🙂).

Tôi có hơi ngại khi nhìn lại nét vẽ của mình hồi xưa.

Bây giờ tôi xin củng cố lại Shiraku một lần nữa nhé (Hơi sai tỉ lệ).

À, lâu rồi không viết lại nên tôi cũng không biết có bị mất chất không nữa.

Mọi người đọc rồi cho tôi ý kiến nhé

---------------------------------------------------

_Tại căn tin trường_

Cô bạn với mái tóc vàng nắng - Eiko đang vừa cầm đĩa thức ăn vừa "rình mò" nhìn Shiraku và Iruma.

Iruma đang ăn hăng say với phần ăn được Shiraku đưa cậu ăn cùng, phần của Shiraku thì rất ngon miệng (Hạng 6 cơ mà) nhưng đã được đưa gần hết cho Iruma (dù Iru đã kịch liệt từ chối), cậu ăn khá ít chủ yếu là do sợ ăn không hết lãng phí thức ăn

-Cậu chủ ăn từ từ thôi ạ...- Shiraku lên tiếng nhắc nhở rồi lại hướng mắt về phía Eiko đang núp

-C..Cậu ấy phát hiện rồi!- Eiko vội vàng núp vào bờ tường

-Iruma-sama, nếu ngài không phiền thì hãy ăn phần của tôi luôn nhé?- Alice mang phần ăn mình tới "dâng lên" cho Iruma

-Ăn này, Iruma-chi!- Clara định nhét thẳng miếng bánh mì của mình vào miệng của Iruma nhưng đã được Shiraku giữ lại rồi đưa cho cậu

-Cảm ơn nha- Iruma nhận lấy từ tay Shiraku rồi cảm ơn Clara

-Iruma-sama, ngài đang bận tâm chuyện gì à?- Alice

_Có sao?

Mình cứ chú tâm cô bé kia nên không để ý..._ Shiraku quay sang nhìn Iruma

-Hở..?- Iruma

Xin ngài hãy nói cho tôi nhé, biết đâu tôi có thể giúp ngài làm gì đó...- Alice đang định nói tiếp nhưng bị tiếng ting của điện thoại ngắt lời

-A..Xin lỗi, chờ chút nhé!- Iruma lấy điện thoại ra xem tin nhắn

-Ừm...Cảm ơn vì bữa ăn nhé!

Tớ ra ngoài một tí, cả anh nữa đấy ạ, Shiraku-san- Iruma cầm khay đã ăn xong định đi thì bị tiếng "nói" của Alice ngăn lại

_Tôi á?_ Shiraku có vẻ không biết cái gì cả rồi

-Hãy cho tôi đi cùng ngài với!- Alice

-Tớ nữa!

Tớ nữa!- Clara nhanh nhảu

-Xin lỗi nhé.

Đây là chuyện cá nhân nên tớ phải tới đó một mình.

Tớ sẽ trở lại ngay- Iruma vội đi khỏi đó quên mất Shiraku.

Còn Alice và Clara sau khi nghe câu đó thì cứng đớ cả người

-Raku-san, cho em đi cùng với!- Clara thấy Shiraku liền bay tới nài nỉ

-...Xin lỗi em, tôi nghe theo cậu chủ...- Shiraku đưa hai tay cầm ngay hai bên hông Clara, nhấc cô lên, đặt xuống sàn rồi chạy theo Iruma

Clara trầm ngâm khi bị cả hai người từ chối, cô thật sự hóa đá rồi

-Đối thủ có vẻ bận rộn quá nhỉ- Sabnock cầm một cùng thịt đi tới nói rồi cắn một miếng thịt

Thấy hai con người kia, một tỏ vẻ tức giận nhìn cậu, một tỏ vẻ thất vọng.

Sabnock thắc mắc -Sao vậy?-

-Kỳ lạ chứ sao nữa!- Alice ngoi mặt lên nói

-Quá kỳ lạ luôn!- Clara phồng má giơ hai tay biểu tình

-Hả?- Sabnock vẫn không hiểu, đối thủ cậu bận rộn thì có sao đâu?

-Mấy ngày gần đây, hai người ấy cứ đi đâu đó một mình!

Rốt cuộc họ đã đi đâu vậy?

Cứ nghĩ tới chuyện đó là tôi lại không ngủ được!- Alice hoảng loạn

-Tôi muốn chơi cùng Iruma-chi!- Clara

-Thì cứ bám đuôi họ thôi- Sabnock tự nhiên đưa ra ý kiến

-Sao mày dám đưa ra một ý kiến ngu ngốc..- Alice lên tiếng phản bác thì lại bị Clara chặn họng

-Đúng rồi!

Đột kích!- Clara đưa tay hành quân

Câu chuyện trên đã dẫn tới cảnh tường hai con người kỳ dị rình mò cảnh một thiếu nữ với hai người con trai nói chuyện

-Cô có thấy gì không?- Alice

-Ăn gian!- Clara phồng má

-Tình hình nghiêm trọng đây...Cô có hiểu không?- Alice lấy kính ra để nhìn rõ

-Ăn gian quá!

Cô ta chơi ăn gian!

Tớ cũng muốn chơi cũng họ!

Xì!- Clara bày ra dáng vẻ "đáng sợ" của mình

-Nè, nè, nè!

Cô không biết chị đó là ai à?

Là Hội trưởng Hội Học Sinh đó!- Alice

-Hội trưởng Hội Học Sinh thật xảo nguyệt!

Phải cho tui chơi cũng với chứ!- Clara lao tới nhưng bị Alice giữ lại

-Con nhỏ ngốc này, cô không biết tình hình nghiêm trọng như thế nào hả?

Với Iruma-sama, thống trị ngôi trường này chính là mục tiêu của ngài ấy.

Và chướng ngại lớn nhất cản trở công cuộc đó của ngài chính là: Hội Học Sinh, tổ chức đang điều hành mọi hoạt động trong trường!- Alice rực lửa giải thích

-Cặp kính này hợp với cậu lắm đó!- Clara nhìn lò lửa cạnh mình mà bình luận

-Tôi hoàn toàn ủng hộ Iruma-sama, nhưng sao ngài lại lôi theo cả Shiraku-kun chứ!

Lỡ đâu Hội trưởng mê mẩn trước sắc đẹp, sự tận tụy của Shiraku thì sao?!

Vì thế chúng ta phải lại gần hơn để nhìn rõ tình hình!- Alice

----------------------------------------------

Dừng ở đây nhé, có hơi ngắn nhưng mà nếu được thì bình luận để tôi biết chất xám của mình có còn ổn định không nhé

-CHÚC MỘT NGÀY TỐT ĐẸP-
 
(Đn Mairimashita! Iruma-Kun) Bảo Mẫu
Chap 37: Ước mơ


-Ok, cảm ơn vì đã chờ em- Iruma vui vẻ giơ quyển truyện "Hồi ức mối tình đầu" lên trong phòng hội học sinh

Từ lúc nãy, Shiraku đã đi pha trà.

Thật ra cậu bị Ameri giữ lại vì cô không muốn bị lộ về chuyện mình cầm cấm thư đi trong trường nhưng cậu đứng ở đó cũng khiến Ameri có vẻ ngại ngùng.

Shiraku đã ngỏ lời để mình đi pha trà, dù sao thì cái thứ mà cậu chủ gọi là "Hồi ức mối tình đầu" ấy cậu không hứng thú

-Vậy giờ chúng ta sẽ tiếp tục với tập 5 nhé- Iruma

-Ừ!- Ameri hào hứng tới mức cả hai tai đã nhúc nhích qua lại rồi

-"Rin-chan, cậu có ước mơ không?"

- Iruma thuật lại câu nói nhân vật

-"Có chứ.

Tớ theo đuổi ước mơ này từ lâu rồi..."

-

-"Nhưng nó...đã thành sự thật rồi đó"-

-"Hở?"

-

-"Ước mơ tớ đang nói tới là dùng chính sức mạnh của bản thân để bảo vệ người mình yêu thương.

Vì thế, ước mơ của tớ là trở thành một người vợ tuyệt vời"-

-"Thình thịch"-

-Ước mơ...là Tham Vọng đúng không?- Ameri ghi ghi chép chép rồi hỏi

-Ể?

À thì...- Iruma bối rối

-Vậy là sau đó nhân vật nữ sẽ đấm vào mặt cô ả kia liên tục..!- Ameri phấn khởi nói

-Làm gì có chuyện nhân vật nữ chính đấm cô nàng tình địch ạ...- Iruma giải thích

-Không làm gì à?

Thật sao?- Ameri hoài nghi

-Ước mơ...sao?..Ameri-san, chị có ước mơ gì cho tương lai không?-

-Tôi á?...Tôi mang niềm tự hào của một ác ma.

Tôi cũng muốn mọi người tự hào khi mình sinh ra là một ác ma.

Tôi muốn nâng cao chí khí của bạn học sinh để trường ta trở thành một nơi mà ai cũng ngưỡng mộ.

Đó là tham vọng của tôi- Ameri

-Tuyệt quá!- Iruma cảm thán

-Mà tôi cũng có mong muốn mình sẽ trở thành một người thợ làm bánh hay một người bán hoa, nhưng mà...- Ameri quay mặt ngượng ngùng

-C..Còn cậu thì sao?

Cậu có tham vọng nào không?- Ameri chỉ về phía Iruma

-Ể?

Em ấy à?

Hmm...về chuyện đó...-

-...ước mơ?- Shiraku im lặng đặt ấm và ly trà lên bàn, đổ trà ra.

Thú thật thì...cậu đã pha trà xong từ sớm nhưng không muốn đứng ngoài này nên định đứng trong đó tới cuối giờ.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì vẫn thấy...lỡ Iruma nói nhiều quá dẫn tới rát cổ họng thì sao?

-Em...thì chỉ cần sống vui vẻ và hạnh phúc cùng mọi người là đã tốt lắm rồi..- Iruma gãi má nói, cậu cũng nhận ra Shiraku đang ở phía sau mình -Ah...Cảm ơn anh!- Iruma lấy ly trà lên uống

-Đó là lý tưởng.

Cái tôi hỏi là tham vọng của cậu.

Lý tưởng khác với tham vọng.

Tôi muốn biết...thứ mà cậu quyết tâm muốn có được.

"Dục vọng" của cậu-

-"Dục vọng" của em?- Iruma lơ ngơ

-Tôi thực hiện một cuộc đột kích bất ngờ nhé?- Clara phía bên cửa sổ đang rình mò cuộc nói chuyện

-Tất nhiên là không được!- Đồng phạm Alice bãi bỏ yêu cầu của Clara

-Đỏ thẫm-chan chơi ăn gian!

Tôi cũng muốn chơi với họ!- Clara có trèo qua cửa sổ

-Cô đang làm cái gì thế hả?!

Chúng ta vẫn chưa biết được ý định của Iruma-sama, vì thế không được hành động hấp tấp!- Alice dù ngăn cản Clara nhưng trong tâm trí cũng rất muốn biết họ đang nói gì.

Chính xác là "nghe trộm"

-Tôi hỏi lại một lần nữa, Iruma.

Ước mơ của cậu là gì?- Đỏ thẫm-chan nghiêm túc hỏi

-Ước mơ... của em?

Chuyện mà em muốn làm ư?- Iruma ngã xuống nhưng đã được Shiraku đỡ từ đằng sao

-Có chuyện gì sao ạ?- Shiraku

-Cậu không sao chứ?- Ameri hỏi han

-Không, chỉ là... từ trước đến nay, em lúc nào cũng chỉ nghĩ "những người xung quanh mong muốn gì ở mình"...nên em chưa hề nghĩ đến "việc bản thân muốn làm"...-

-Tự tạo một mục tiêu đi- Ameri đề nghị

Không khí bên trong văn phòng thì nhẹ nhàng là thế nhưng bên ngoài cái cửa chính kia là Alice và Clara đang quánh lộn.

Alice ngăn Clara "lăn" vào trong và Clara cố xông vào, nói chung là một khung cảnh hỗn loạn và người giành phần thắng là....Aliceee

-Nếu cậu không có tham vọng, vậy thì chỉ cần nghĩ đến thứ mình cần làm-

-Nhưng mà...- Iruma cố gắng vắt óc suy nghĩ tìm ra mục tiêu của bản thân

-Là một đứa trẻ đơn thuần nhỉ?- Shiraku cảm thán

-Em nghĩ không ra!- Iruma bất lực nói

-Vậy thì tăng cấp bậc của cậu đi.

Bổn phận của mỗi học sinh chính là nâng cao cấp bậc của mình.

Lấy hạng 2 "Bet" làm mục tiêu đầu tiên nhé?-

-Tăng cấp bậc...- Iruma đang suy nghĩ thì bỗng một tiếng rầm xuất hiện, cánh cửa đã sập.

ALICE ĐÃ THẤT THỦ!

-Sắp trở thành một đứa trẻ có chí hướng rồi- Shiraku nhìn về hướng âm thanh lớn

-Ể?- Iruma nhìn theo

-A..Ai đấy?!- Ameri lùi lại đề phòng

-Xin lỗi...Iruma-sama!

Tôi không muốn làm phiền ngài nhưng trong chớp mắt thôi mà con nhỏ này...!- Alice bò dậy từ đống đổ nát

-Trả Iruma-chi và Raku-san lại đây!- Clara phồng má giận giữ

Ameri nhanh tay giấu "cấm thư" đi, tránh bị phát hiện

-Trả đây cho tui!- Clara kéo hai người trong đang đứng kia về phía cửa chính

-Ow, ow, ow!- Iruma đau đớn kêu

-Con bé này khỏe ghê- Shiraku cũng nhăn mày khi bị kéo đi không chút khó khăn

-Có vẻ họ vẫn chưa nghe được cuộc trò chuyện giữa chúng ta...-Ameri thở phào nhẹ nhõm

-A, thật là tiếc quá đi!

Sao mình lại nhắm mắt làm ngơ?- Alice tiếc nuối _Cuối cùng thì mình cũng không biết được họ đang nói cái gì..._

-Tiếc cái gì cơ?- Iruma nghe được lời của Alice thì thắc mắc

- Clara-chan lần sau đừng kéo người như thế nữa nhé, vừa mỏi tay em mà vừa đau người bị kéo- Shiraku thoát khỏi móng vuốt của Clara, phủi bụi trên người cô và Iruma đồng thời gỡ Iruma ra khỏi Clara

-Vâng!

Vậy chúng ta đi thôi!

Đi thôi!- Clara lắc tay Shiraku

-Vậy hôm nay đến đây thôi...- Ameri lên tiếng

-Xì!- Clara khè đe dọa Ameri

-Iruma, nếu cậu có ý định muốn thăng hạng của mình...Có thể tìm lời khuyên ở tôi bất cứ lúc nào-

-Vâng!

Em cảm ơn ạ- Iruma

--------------CHÚC MỘT NGÀY TỐT LÀNH-------------
 
Back
Top Bottom