Khác (Đn Mairimashita! Iruma-kun) Bảo mẫu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
303396616-256-k717757.jpg

(Đn Mairimashita! Iruma-Kun) Bảo Mẫu
Tác giả: Mina_Hine
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tôi chỉ thuộc một chủng tộc luôn lẩn trốn...Tại sao lại trở thành bảo mẫu cho cháu của một tam kiệt ma giới !?!!

Tác giả: Mina_Hine
Bìa truyện: Tui nhặt trên Pinterest rồi vẽ thêm vào
-CHÚC MỌI NGƯỜI ĐỌC TRUYỆN VUI VẺ-



irumakun​
 
(Đn Mairimashita! Iruma-Kun) Bảo Mẫu
Chap 1: Trời ạ...Một tam kiệt sao??


-Vậy giờ tạm biệt nhé! *cười nhẹ*-

-Cái gì?!!!?! *Bị đẩy xuống vực thẩm*-

-Tạm biệt *vẫy tay*-

-Tao nguyền rủa mày!!!!!-

-Thật vinh hạnh-

-THẰNG CHÓ!!! *hét lớn*-

Nếu ai đang thắc mắc cái đứa vừa hét lớn kia là ai thì xin nói luôn, cậu tên Haruma Shiraku, tuổi 16.

Thông tin còn lại là vẫn còn là bí ẩn.

Chả là cậu vừa bị đẩy xuống bới cái thằng mất nết kia, mà đẩy xuống vực thẩm cấm kị mới cay, nghe bảo vực thẩm cấm kị mà rơi vào thì chỉ có chết thôi

_Mình thành cháu của ác ma mất rồi_ Không cần nói chắc cũng có người đoán được, cậu bé tốt bụng Suzuki Iruma thầm nghĩ sau khi kí vào giấy cam kết gì đấy.

Còn tam kiệt Sullivan thì khỏi phải nói, đang nhảy tưng tưng trong bộ dạng quả trứng kia kìa

-Thế thì, nếu chúng ta đã quyết định vậy r..- Sullivan biến lại hình dạng cũ, đang định nói cái gì đấy thì một thứ gì đấy trồi lên từ cái bóng của ông, à không nhìn giống giống con người

-Tch...Đây là đâu?- Thứ trồi lên..à Haruma Shiraku ngó nghiêng nhìn quanh nơi này.

Không hiểu sao khi rơi xuống vực thẩm cấm kị, cậu không chết mà lại ở đây

-C..Cậu là ai??- Iruma

-C..Cháu là ai?- Sullivan

Hai người đồng thanh với nhau mà hỏi Shiraku

-Tôi hỏi trước- Shiraku nhíu mày, rõ ràng cậu hỏi trước nên họ phải biết phép lịch sự mà trả lời trước

-A..À ở đây là ma giới- Sullivan hơi bất ngờ nhưng vẫn trả lời cậu

_Vậy rơi xuống vực thẩm cấm kị không chết sao?

Mà một tộc người chuyên lẩn trốn như mình ở ma giới đằng nào chả chết.

Được tới đâu hay tới đó vậy.._ Shiraku

-Này cháu!!- Sullivan

-Hả..À vâng?- Shiraku

-Sao ta gọi miết cháu không trả lời?

Cháu là ai?- Sullivan

-Cháu tên Haruma Shiraku, 16 tuổi- Shiraku đã bình tĩnh lại và đổi cách xưng hô

-Vậy...Cháu có muốn làm cháu trai ta không??- Sullivan

-Không ạ!- Shiraku trả lời gần như ngay lập tức

-Ta vẫn luôn mong mỏi có hai đứa cháu trai...- Sullivan rõ ràng chỉ muốn một đứa mà lại xạo như thế

-Không ạ!- Shiraku không cho Sullivan nói tiếp

-Xin cháu đấy!

Làm ơn giúp ông già này đi!- Sullivan biến dạng quả trứng mà ôm chân Shiraku, không để cậu đi

-Không ạ!- Shiraku chẳng quan tâm mấy đến cái cục đang bám chân mình mà tìm đường ra khỏi đây

Shiraku chuẩn bị đi ra khỏi đây thì lại chợt nhớ ra một sự thật đáng buồn

_Khoan...Mình không có nhà, không có tiền sao sống?_ Shiraku dừng khoản chừng là hai giây

-Ông có việc gì giúp cháu kiếm tiền không ạ?- Shiraku

-Chỉ cần làm cháu ông thì cháu sẽ có tiền đấy!- Sullivan

-Không, việc khác đi ạ!- Shiraku

-Vậy...- Sullivan nhìn quanh rồi dừng mắt tại Iruma

-Cháu có thể chăm sóc cho cháu ta- Sullivan chỉ về phía Iruma

-Kiểu bảo mẫu ạ??- Shiraku dần dần cảm thấy hoang mang

-Ừ, giống vậy đấy- Sullivan

-Ông có thể cho cháu một nơi để sống không ạ?- Shiraku

-Chỉ cần cháu đồng ý- Sullivan

_Có tiền, có nơi để sống.

Quyết định rồi..._ Shiraku

-Cháu đồng ý- Shiraku

-Vậy là ta không cần lo về đứa cháu của mình rồi- Sullivan nhảy tưng tưng lần hai

Trong lúc Sullivan đang nhảy tưng tưng vui mừng thì Shiraku đã tiến lại gần và đứng trước Iruma

_Anh ấy là ác ma?

Mình sẽ bị ăn thịt mất!_ Iruma nhìn thấy Shiraku thì đổ mồ và sợ sệt

-Chào cậu chủ- Shiraku cúi người xuống nên không thấy được gương mặt lo sợ của Iruma

-Hả..a à không cần như vậy đâu-_Anh ấy không ăn mình?_ Iruma

Shiraku đứng thẳng lại bình thường

-À mà ta nghĩ cháu nên sửa soạn lại- Sullivan bây giờ mới để ý vẻ ngoài của Shiraku.

Mái tóc xanh đậm dài bị tỉa lưa thưa, quần áo và tay chân bẩn hết cả lên.

Nói chung là trông rất thảm

Tui vẽ không đẹp, mọi người thông cảm 😉

-Opera- Sullivan

-Có chuyện gì ạ?- Opera quản gia nhà Sullivan

-Cậu giúp cậu bé này sửa soạn lại đi- Sullivan đẩy Shiraku qua trước mặt Opera

-Mời cậu đi theo tôi- Opera

-V..Vâng- Shiraku chạy theo Opera

Khoảng tầm 30 phút sau, Shiraku và Opera quay lại và thấy Iruma đang mặc một bộ đồ màu xanh, nghe Sullivan nói là đồng phục cho Trường Học Ác Ma

-Xong rồi đây ạ- Opera

-Cháu dễ thương quá, rất phù hợp- Sullivan

-C..Cảm ơn ạ..- Shiraku vẫn chưa quen khi được người khác khen

Hiện tại Shiraku đang mặc một bồ đồ ngủ màu đen, mái tóc xanh đậm có phần nhạt đi (có lẽ hồi nãy đất bám nên hơi đậm), cặp lông mi dài và cong, tóc cũng được cột gọn gàng lại, đôi môi có phần hơi hồng hơn so với mấy đứa con trai bình thường

Tui vẽ không đẹp nên vậy chứ Shiraku đẹp hơn vầy nha T-T

-Cháu có muốn đi học không?- Sullivan lại gần Shiraku

-Chá...Tôi được đi học sao ạ?- Shiraku tiếp tục sửa xưng hô vì bây giờ ông chủ của cậu là Sullivan

-Nếu cháu muốn- Sullivan

-Tôi 16 tuổi đi học có sao không ạ, tôi chưa từng đi học...- Shiraku

-Ta cho cháu học lại cũng được, cháu có cần thử đồng phục không?- Sullivan

-Dạ không, sáng mai cũng được ạ- Shiraku

-Cháu sẽ ở chung phòng với cháu ta để chăm sóc nhưng ta chưa mua giường nên ngủ chung với cháu trai ta nhé- Sullivan

-Không vấn đề gì ạ- Shiraku

-Mà cháu có cần nước hoa át mùi con người không?- Sullivan

-Không ạ- Tộc người của Shiraku chẳng có một phần con người nào cả nên không cần lo lắm, chì cần cẩn thận chút là được

-Vậy chúc hai cháu ngủ ngon!- Sullivan ra ngoài và đóng cửa lại, Opera cũng ra ngoài

-Có tùy hứng thế nào thì ngài cũng nên biết rõ giới hạn chứ...- Opera

-Opera...- Sullivan

-Đứa trẻ kia thì không nói nhưng ngoài kia đâu thiếu những đứa bé ác ma mồ côi đâu, sao ngài lại đặc biệt chọn một đứa trẻ loài người làm cháu chứ...Bộ ngài đang mưu tính gì sao?- Opera

-Không có gì đâu...Mà thôi, rồi Opera cũng sẽ hiểu thôi!

Ngày mai sẽ vui lắm đây ~- Sullivan bước đi còn Opera thì nhìn theo Sullivan và thở dài

-Mình chưa từng nghỉ rằng sẽ có căn phòng riêng thế này- Iruma

-Cậu chủ thay đồ rồi đi ngủ đi ạ- Shiraku đưa đồ cho Iruma

-A..Anh có thể quay lưng đi không ạ?- Iruma

-Không cần dùng kính ngữ, tất nhiên là được rồi ạ- Shiraku quay mặt đi

-Xong rồi ạ- Iruma

-Vậy mời cậu đi ngủ- Shiraku

-Anh không ngủ ạ?- Mặc dù bảo là không cần dùng kính ngữ nhưng Iruma vẫn cảm thấy mình nên dùng

-Cậu cứ ngủ trước đi ạ- Shiraku khá vui vì sự lễ phép của Iruma, mấy đứa nhóc kia chẳng bao giờ được như vậy

-Cứ như...là một giấc mơ vậy- Iruma nằm trên giường ngó nghiêng xung quanh

-*cười nhẹ* Không phải mơ đâu ạ- Shiraku

-V..Vâng- Iruma cảm thấy thật cảm phục gương mặt phi giới tính này, nếu có bảo mẫu như này thì cậu sẽ hơi tiếc nếu đây là mơ

-Anh nằm ngủ với em đi ạ- Iruma

-Cậu chủ ngủ trước đi ạ, tôi không nghĩ mình có quyền đấy- Shiraku

-Đi ạ...- Iruma giương ánh mắt tha thiết nhìn Shiraku

-Đ.Được ạ- Shiraku nằm trên giường cùng Iruma

Tối hôm đó, Iruma ôm Shiraku ngủ vì cậu cảm thấy cô đơn khi một mình bị đưa tới đây, có anh cũng làm cậu an tâm hơn

-------------------------GÓC TRÒ CHUYỆN------------------

Tui biết là mình hơi lạc hậu vì giờ này mới viết đn iruma nhưng truyện của tôi cũng không hay T-T nên chịu thôi

-CHÚC MỘT NGÀY TỐT ĐẸP-
 
(Đn Mairimashita! Iruma-Kun) Bảo Mẫu
Chap 2: Trường Học Ác Ma, Babyls


-Không phải là mơ!- Iruma ngồi dậy trên giường, ngó nghiêng xung quanh rồi nói to

-Chào buổi sáng, cậu chủ- Shiraku nghe thấy tiếng Iruma thì cúi xuống chào cậu

-Iruma-kun, Shiraku-kun!

Chào buổi sáng!- Cũng ngay sau đó, Sullivan mở cửa phòng Iruma

-Chào buổi sáng, ngài Sullivan- Shiraku cúi người

-Đêm qua hai cháu ngủ ngon chứ?- Sullivan vốn là không muốn Shiraku kính trọng quá mức như vậy nhưng ông đã tạm gát việc đó sang bên.

Sullivan bước vào Iruma còn Opera vẫn đứng ngoài cửa phòng

-Ổn ạ- Shiraku

-Ch..Cháu ngủ ngon lắm ạ- Iruma

-Iruma-kun, Shiraku-kun, qua kế đây đứng nè, qua đây!- Sullivan chỉ vào vị trí gần tấm bảng viết chữ lễ khai giảng bằng chữ của ác ma

-K..Kế đây ạ?- Iruma

_Lễ khai giảng?_ Iruma nhìn vào dòng chữ của ác ma đã chuyển sang chữ của người Nhật

_Mình đọc được này!

Đây là tác dụng từ ma thuật của Sulli..Ojii-chan sao?_ Iruma quay sang mở to mắt nhìn Sullivan

-Hai cháu đọc được rồi nhỉ?- Sullivan

-T..Tôi không được học chữ, thưa ngài- Shiraku trầm giọng

-Vậy thì chỉ cần học là được rồi- Sullivan vội trấn an Shiraku

-Vâng- Shiraku cảm thấy mình trở thành gánh nặng thế nào ấy

-Shiraku cũng qua đứng đi!- Sullivan nhanh chóng quay lại chủ đề cũ

-Dạ thôi ạ- Shiraku khá là không thích việc chụp ảnh

-A, mình hạnh phúc quá đi!- Sullivan đang trong dạng quả trứng mà nhảy vòng quanh sau khi được chụp một tấm với đứa cháu đáng yêu Iruma của mình

-Buổi lễ khai giảng của cháu trai ta!

Cái cặp đầu tiên, Thật là ngây thơ làm sao!

Rồi đây tương lai của nó sẽ thật huy hoàng!- Sullivan đang luyên thuyên thì Opera đã dẫn Iruma cũng Shiraku đến cổng trường

-À, này...Anh là Opera-san nhỉ?- Iruma quay sang hỏi Opera

-Trường học...-Iruma chưa nói xong thì Opera đã chỉ tay về phía trường hai người sẽ học

-Ở bên đó..-Opera

-Đây chính là Trường Học Ác Ma - Babyls- Sullivan ở hình dạng bình thường.

Trên bầu trời là hàng trăm học sinh với đôi cánh đang bay đến trường trong những bộ đồng phục

À nhắc tới đồng phục mới nhớ, Shiraku ban đầu là định sẽ mặc bộ đồ giống Opera vì cậu là bảo mẫu của Iruma nhưng Sullivan lại bảo muốn cậu mặc đồng phục và đi học như học sinh bình thường nên Shiraku đang khoác lên mình bộ đồng phục xanh biển

Nhắc lại, xấu và có thể bị sai một số chi tiết

-Chào buổi sáng, mọi người!- Những người mang bộ đồng phục khác biệt mà ai cũng biết - Hội học sinh

-Chào buổi sáng!- Uể oải

-Nói to nữa coi!-

-Chào buổi sáng ạ!-

-Được rồi!

Ông cũng có việc phải làm, thế nên ông đi trước đây nhé!- Sullivan vẫy tay tạm biệt Iruma rồi biến mất

-Hể?- Iruma quay sang chỗ Sullivan vừa biến mất

-Ơ, thế còn Opera-san...?- Iruma nhìn Opera

-Chúc hai ngài một ngày tốt lạnh ạ!- Opera cúi người

-Vâng...-Iruma hơi rén bước vào trường

-???

Chào anh ạ- Shiraku thì đang thắc mắc tại sao mình được gọi là ngài nhưng cũng đi theo Iruma

-Này, cậu kia-*Gọi Iruma*.

Vừa được gọi, Iruma liền giật bắn mình

-A..Anh gọi em ạ!- Iruma cứng ngắt quay lại, nhớ lại lời việc bị xơi tái mà Sullivan nói

_M..Mình sắp bị ăn!_ Iruma

-Không sao đâu, cậu chủ- Shiraku để ý Iruma đã nghĩ quá xa

-Hội trường ở bên này!- *Chỉ về phía hội trường*

-A...Vâng!

Em xin lỗi!

Cảm ơn ạ- Iruma bình tĩnh lại khi nghe Shiraku và đi tới chỗ được chỉ

-Em cảm ơn ạ- Shiraku đi theo

-Sao thế ạ, Hội Trưởng?- Không nói chắc ai cũng biết, ai không biết thì thôi 🙂.

Cô gái với mái tóc đỏ, Hội Trưởng Hội Học Sinh đang nhìn chằm chằm cả hai người Iruma và Shiraku

-Không, Không có gì đâu- Hội Trưởng

-Này!

Mi làm thế là ý gì hả?- Thấy giáo bị người đàn ông tóc vàng dựng đứng trông khá đô con cầm rìu quật vào người

-Còn sao chứ, tất nhiên là tỉ thí trước lễ khai giảng rồi..!- Người tóc vàng dựng đứng

-Nếu đánh bại giáo viên thì ta sẽ thăng hạng nhanh chóng, không phải sao?- Người tóc vàng bị ATSM* giai đoạn nặng

*ATSM: ảo tưởng sức mạnh

-Sức mạnh là tất cả!-

-Ra thế, là một tên ngốc sao- Ông thầy giáo có mắt nhìn người cực cao, lời nhận xét vô cùng chính xác

Iruma đi ngang qua mà không thấy, Shiraku thì thấy những cũng chẳng để tâm

-Nè, sao tao ngửi được mùi gì thơm quá- Ác ma xung quanh nhìn chằm chằm Iruma

-Ngài đừng sợ, như thế dễ bị phát hiện hơn đấy.

Tôi còn đây mà *Nói nhỏ vào tai Iruma*-Shiraku cũng chẳng mạnh gì cho cam, cậu chẳng thể bảo vệ Iruma nhưng làm bảo mẫu, cậu phải trấn an cậu chủ tóc xanh này trước

-C..Cảm ơn anh ạ- Iruma giương đôi mắt cảm động nhìn Shiraku

-Mami!

U-chan!

Konchie!

Keebow!

Sin Sin!

Ran Ran!- Cô bé tóc xanh chuối nói lớn vẫy tay chào gia đình trong khi ác ma xung quanh thì bị tai với hắc tuyến đầy đầu

-Im lặng!- Một ông thầy tóc tím đậm với bản mặt nhăn nhó cất tiếng làm tất cả đều im thin thít

-Ông đó là giáo viên á...trông sợ quá...- Iruma há mồm nhìn người thầy nhăn nhó

-Cảm ơn các em vì đã có mặt ở đây-

-Vào lúc 6 giờ 6 phút sáng, tại Trường Học Ác Ma, Babyls.

Buổi lễ khai giảng sẽ bắt đầu-

-Xin mọi người hãy đứng lên-

-Hát bài hát của trường-


Tôi chỉ tìm được cái này trên Youtube thôi, nghe tạm nha T-T

Iruma nghe bài hát thì nhẩm đi nhẩm lại cậu thần chú "Mình là không khí" trong đầu.

Shiraku không sợ khi nghe lời bài mà cậu chưa từng nghe bài này nên chỉ có thể nhép theo mấy ác ma xung quang thôi

-CHÚC MỘT NGÀY TỐT ĐẸP-
 
(Đn Mairimashita! Iruma-Kun) Bảo Mẫu
Chap 3: Đại diện tân sinh, Asmodeus Alice


-Tiếp theo là bài phát biểu của ngài Hiệu Trưởng- Người dẫn chương trình

-Hoan hô, là Ma Vương tiếp theo!- Tập thể học sinh ác ma trừ một số thành phần

_Ma vương...là vua của ác ma à?_ Iruma

-Iruma-kun!

Ojii-chan nè!- Sullivan trong dạng quả trứng vẫy vẫy hai cánh tay ngắn của mình

_Thế ra ổng là hiệu trưởng của trường này á?!_ Iruma không còn gì bất ngờ hơn

_Mới tới ma giới đã gặp nhân vật tầm cỡ, hy vọng có thể sống lâu chút..._ Shiraku

-Iruma...?- Ác ma nào đấy

-Cháu của hiệu trưởng sao?- Ác ma nào đấy

Iruma đổ hàng trăm giọt mồ hôi, tay thì kéo áo lên che mặt

-Phải.

Thằng cháu ta cũng theo học trường này đó.

Nó dễ thương lắm đó nha...- Sullivan ở dạng thường

_Làm ơn, đừng có phun mấy điều kỳ quặc ra mà_ Iruma run run

_Đáng thương..._ Shiraku nhìn Iruma mà chỉ biết lắc đầu, tay không tự chủ mà vỗ vai Iruma

_Hể?

Ảnh đang an ủi mình sao?_ Iruma xúc động

-Ban nãy ta cũng chụp cùng đứa cháu Iruma-kun của ta rồi nè!- Sullivan lục lọi tìm gì đấy

-Đây!- Sullivan lấy bức ảnh chụp cùng Iruma bỏ lên bàn

_Chưa gì đã lộ hết mặt mũi rồi!_ Iruma che mặt

_May là mình không chụp cùng_ Shiraku thở phào nhẹ nhõm

-Là cậu ta sao?- Ác ma nào đấy

-Iruma đấy à?- Ác ma nào đấy

-Nhìn họ trông giống nhau nhỉ?- Ác ma nào đấy

-Lát nữa ta sẽ phát cho các trò- Sullivan

-Ai muốn lấy thứ đó chứ!- Iruma hai tay che mặt lắc đầu lia lịa

-Điều cần nói ta cũng đã nói xong rồi, nên giờ...Kết thúc nha!- Sullivan thành quả trứng chạy vào cánh gà

-Kế đến là bài phát biểu của đại diện tân sinh- Người dẫn chương trình

-Đại diện, nghĩa là thủ khoa trong kì thi tuyển vừa rồi à?- Ác ma nào đấy

-Thật sao, là thiên tài hả?- Ác ma nào đấy

-Đại diện tân sinh, Asmodeus-kun!- Người dẫn chương trình

-Đẹp trai quá đi- Ác ma nữ nào đấy

-Ra cậu ấy chính là người được đồn đãi- Ác ma nữ nào đấy

-Cứ như quyến rũ người ta vậy!- Ác ma nữ nào đấy

-Chà, cậu ta đạt chuẩn đó- Ác ma nữ nào đấy

-Hửm, sao?- Người dẫn chương trình

-Giờ thì cậu thu hút hết mọi sự chú ý rồi...-Iruma nhẹ nhõm

-Người sẽ thay Asmodeus-kun đọc phát biểu sẽ là...- Người dẫn chương trình

-Học sinh danh sự, Iruma-kun!- Người dẫn chương trình

-Sao chứ!?- Iruma chính thức hóa đá

-Gì?- Ác ma nào đấy

-Sao lại vậy!?- Ác ma nào đấy

-Iruma sao?- Ác ma nào đấy

-Có thay đổi gì à?- Ác ma nào đấy

Trong lúc các học sinh đang thắc mắc, xôn xào thì Sullivan ló ra từ cánh gà với một cái máy chụp ảnh trong hình dạng quả trứng

_A, mình biết ngay mà!_ Iruma nhìn thấy Sullivan

-Iruma-kun, mời em lên sân khấu!- Người dẫn chương trình

Iruma đứng lên, Shiraku nhìn qua phía Sullivan rồi chỉ về Iruma.

Sullivan mở khẩu hình miệng nói một câu rồi cười

-C.Ậ.U P.H.Ả.I G.I.Ú.P N.Ó Đ.Ấ.Y!- Sullivan

Shiraku thở dài, bây giờ mà đi theo Iruma thì lại kì quá, mà giúp kiểu gì mới được?

Cậu giương ánh mắt khó hiểu nhìn Sullivan

-À..Chúng tôi cũng cần học sinh đặc biệt, Shiraku-kun lên để hổ trợ Iruma-kun- Người dẫn chương trình

_Đây là giúp mà ngài nói?_ Shiraku hắc tuyến đứng lên, theo sau Iruma và lời bàn tán xôn xao

-Học sinh đặc biệt?

Chưa nghe trường hợp này bao giờ- Ác ma nào đấy

-Shiraku?

Là cái người đi theo Iruma đấy hả?- Ác ma nào đấy

Iruma bước lên bục, Shiraku lùi về sau, đứng bằng với hàng của các giáo viên rồi dừng lại, quan trọng để không bị chú ý nên cậu ở sau lưng Iruma

-Xem kìa.

Dù đứng trước đám đông, nhưng cậu ta chẳng hề run rẩy tì nào luôn- *Nói Iruma*

-Có chí khí đó!- *Nói Iruma*

-Còn cậu kia thì chẳng thấy đâu nữa rồi- *Nói Shiraku*

_Mọi chuyện diễn ra bất ngờ quá, mình chẳng nhúc nhích gì được luôn!_ Iruma

-Nhanh đọc phát biểu đi em- Người dẫn chương trình

_Phát biểu á...Mình có bài nào đâu mà đọc_Iruma

-Ngài hãy bình tĩnh và đọc tờ giấy mới rơi trên bàn đi ạ- Shiraku nói chỉ đủ để Iruma nghe nhưng giáo viên nhăn nhó bên cạnh có thể nghe thấy

_Ngài?_ Giáo viên nhăn nhó thắc mắc

_Shiraku-san?

V..Vậy là chỉ cần đọc mấy dòng này thôi sao?_ Iruma nghe thấy Shiraku thì hơi thả lỏng người

Iruma bắt đầu đọc những dòng chữ ở trên tờ giấy (hay mặt sau bức ảnh).

Cậu càng đọc, không khí càng thay đổi theo chiều hướng nặng nề

_Đây là..._Shiraku đã nghe mấy cái này ở đâu rồi

_Cấm chú!_Shiraku vội nhìn Iruma lo lắng

Tiếng bàn tán của học sinh vang lên sau khi Iruma đọc xong những dòng chữ đó

-Đùa à!-

-Hay lắm!-

-Thật sao??-

-Cậu ấy làm rồi!-

-Cậu ấy đọc hết luôn rồi!-

-Mọi người sao vậy?- Iruma

-Em!- Người dẫn chương trình

-Đừng có tùy tiện đọc cấm chú như thế chứ!- Người dẫn chương trình

-Cấm...sao?- Iruma ngơ ngác

-Nó là điều cấm kỵ đó!

Hể mà đọc vấp hay phát âm sai dù chỉ một từ là nổ tung luôn đấy!

Đây là kiến thức thông thường cơ mà!- Người dẫn chương trình

-Mình mới nghe lần đầu luôn ấy!- Iruma

-M..Mình vừa làm một việc nguy hiểm- Iruma run rẩy

-Ban nãy rõ là nguy hiểm với điên rồ thật...Mà cũng phê hết sảy luôn!- Người dẫn chương trình

-Ể?!-_Nhưng đây là do Shiraku-san kêu mình đọc mà?_ Iruma nhìn sang Shiraku ở đằng sau, thấy vẻ mặt lo lắng xen một chút bất ngờ thì nhìn sang tờ giấy hồi nãy.

Đây là... do Sullivan làm!

-Mà cho em hỏi, câu chú ban nãy có tác dụng gì vậy ạ?- Iruma

-Nếu niệm chú thành công thì cả ngày hôm đó em sẽ không bị vấp té- Người dẫn chương trình

-Nghe phế vật thế!- Iruma

_Tác dụng nhảm thật_ Shiraku

Iruma bước xuống sân khấu, Shiraku lặng lẽ đi theo.

Bỗng nhiên đại diện tân sinh, Asmodeus đứng chắn trước Iruma.

Shiraku quay sang nhìn Sullivan tiếp thì thấy ông lắc đầu.

Shiraku quay lại trạng thái bình thường coi như đã hiểu ý Sullivan

-Ta tên là Asmodeus Alice-

-Xin chào...?- Iruma ngước đầu lên nhìn Alice.

Shiraku không quan tâm mấy mà vẫn nhìn thẳng.

Ngước đầu lên mỏi cổ lắm

-S..Sao mọi chuyện lại đến nước này...?- Iruma và Alice hiện đang đứng đối diện nhau ngoài sân trường

-Nghe nói thủ khoa và học sinh danh sự đang choảng nhau ngoài sân trường kìa!- Ác ma nào đấy

-Nghe hào hứng quá!- Ác ma nào đấy

-V..Vậy là mình sắp bị ăn thịt rồi sao...?-Iruma nói nhỏ nên không ai nghe được cậu nói gì trừ Shiraku

-Đáng lý ra người được đọc bài phát biểu đó là ta- Alice

-Sân khấu rực rỡ của ta đã bị người vấy bẩn tội lỗi đó của ngươi đáng phải chết muôn lần- Asmodeus Alice, ác ma giỏi dùng thông thạo ma thuật lửa

-Ể?- Iruma hơi lùi lại

-Khoảnh khắc tuyệt vời của ta đã bị người phá hủy...Nên ta có quyền xác nhận xem người liệu có đủ xuất sắc không!

Được chứ!?- Alice làm ngọn lửa trên tay to lên

-M..Mọi người đều đang rất phấn khích...-_À phải rồi!

Shiraku-san, Mau cứu em_ Iruma quay về bên cạnh để tìm bóng dáng Shiraku nhưng chẳng thấy đâu

-Nào, hãy chứng minh thực lực của mình đi...!- Alice

---------------------------------GÓC TRÒ CHUYỆN------------------------

Không phải tôi thích dừng ngay mấy chỗ gây cấn đâu, do mỗi chap tôi viết đều 1000 chữ thôi nên tôi dừng ngay đoạn đó.

Chap này cũng không có gì nổi bật nhưng chap sau theo tôi nghĩ sẽ rất thú vị đó.

Nhớ vote cho tui nha :3

-CHÚC MỘT NGÀY TỐT ĐẸP-
 
(Đn Mairimashita! Iruma-Kun) Bảo Mẫu
Chap 4: Lên trang nhất trên báo?!?


-Bằng chính thân thể này!- Alice ném quả cầu lửa vào người Iruma, quả cậu đó đã làm nỏ một phần sân.

Những cầu lửa khác liên tiếp được ném tới Iruma

-Không hổ là Asmodeus!- Ác ma nào đấy

-Không có tân sinh nào có thể thao túng quả cầu như cậu ta!- Ác ma nào đấy

-Tuyệt thì có tuyệt, nhưng mà...- Ác ma nào đấy

-Có đòn nào đánh trúng đâu- Ác ma nào đấy

-C..Chờ cái đã!- Iruma dùng bản năng né hết tất cả những quả cầu lửa được ném tới

-Tên khốn này!- Alice tiếp tục tung cầu lửa nhưng vẫn chẳng quả nào trúng Iruma cả.

Suốt 20 phút, Iruma liên tục né tránh những đòn tấn công nhắm vào mình.

-Tên khốn, tại sao ta không thể đánh trúng ngươi chứ?!- Alice

-Tớ xin lỗi, xin lỗi mà- Iruma mặt không còn giọt máu

Sao mà Iruma có thể làm như vậy?

Nguyên do là vì cậu ấy là một người rất bất hạnh.

Từ kinh nghiệm vào sinh ra tử do bị bố mẹ kéo đi khắp nơi mà có đượck, khiến cậu hình thành bản năng tránh né những thứ như "nguy hiển", "đáng sợ" và "đau đớn".

Và cuối cùng không biết từ bao giờ cậu đã trở nên thuần thục với chuyện này

-Bây giờ...Mình phải mau mau xin lỗi...-Iruma thở dốc

Lực tấn công: 0, Lực phòng thủ: vô hạn.

Năng lực này của Iruma...Nếu muốn đặt tên cho năng lực này, nó sẽ là: "Năng lực né tránh nguy hiểm có tính áp đảo"

-À, ừ, cho tớ xin lỗi nha- Iruma muốn xin lỗi nhưng không thành nhờ vào những lời bàn tán ở xung quanh

-Cậu Iruma đó ghê thật-

-Cậu ta chưa hề tấn công luôn!-

-Hả?

Vậy khác nào cậu ấy không cần thiết phải ra tay à?-

-Ý người là...Ta không xứng để người ra tay sao?- Alice

-Á?!

Không, không, không phải thế đâu!- Iruma vẫy tay qua lại một cách hỗn loạn

-Hạng người như tớ đấy khác nào loài sâu bọ!- Iruma tự hạ thấp bản thân, còn học sinh xung quanh vẫn tiếp tục thú vui thêm dầu vào lửa của mình

-Cậu ta bảo thế vì cậu còn tệ hơn sâu bọ đó!-

-Cụp đuôi mà chạy đi chứ ở đó làm gì nữa!-

-Phải rồi, đập hắn nhừ đòn đi!-

-K..Không phải mà!- Iruma vội đứng lên phản bác

-Ngươi dám sỉ nhục ta sao!- Alice

-Nếu ma thuật đã vô dụng, vậy ta sẽ chế ngự ngươi bằng võ thuật!- Alice tạo ra một thanh kiếm lửa

-Ta sẽ xé toạt ngươi ra!- Alice cầm thanh kiếm tiến thẳng về phía Iruma nhưng Iruma đã né được

Giữa trận đấu căng thẳng này và bầu không khí này, tôi nghĩ chúng ta nên di chuyển đến một quan cảnh khác.

Nơi mà Shiraku đang dùng kĩ năng dòng tộc* mà chui vào cái bóng* của Iruma

*Kĩ năng dòng tộc của Shiraku: Một bộ kĩ năng do Shiraku tự tìm ra.

Bộ kĩ năng này gồm các kĩ năng nhỏ.

Để chui vào bóng của Iruma, Shiraku đã dùng kĩ năng thứ nhất trong bộ kĩ năng:

-Kĩ năng thứ nhất trong bộ kĩ năng Ẩn Sát: Hắc Ẩn

-Tác dụng: Giúp người sử dụng chui vào bóng của một thực thể, đặc biệt kĩ năng chỉ có thể được thực hiện khi người sử dụng đứng trên cái bóng của thực thể

-Tác hại: Người sử dụng chỉ có một không gian hẹp bên trong, hạn chế sự di chuyển khi thực hiện kĩ năng.

Những đồ vật mang theo của người sử dụng như trang sức, quần áo có thể rơi ra khỏi cái bóng bất kì lúc nào.

Chỉ có cơ thể người sử dụng vẫn ở trong bóng khi chưa có lệnh thoát ra

*cái bóng: ở đây là vùng bóng tối được tạo ra do ánh sáng phát ra từ một nguồn sáng trực tiếp bị cản trở bởi một đối tượng (mấy cái bóng của con người, gọi là bóng đen cũng được)

Nhưng mà ở trong bóng của Iruma cũng chả yên bình gì, do Iruma cứ né qua né lại để tránh cầu lửa nên Shiraku bên trong cái bóng cũng bị lắc qua lại không ngừng ở không gian hẹp này.

Cậu đã có chút thời gian định lại tinh thần sau 20 phút của cuộc chiến khi Iruma và Alice ngã xuống thở dốc.

Vừa định lại tinh thần xong thì một vật quan trọng à không rất rất quan trọng của Shiraku bị rơi ra khỏi cái bóng.

Vật quan trọng đó rớt ngay trước bạn nữ sinh tóc vàng đang bị thanh gươm của Alice hướng đến.

Nghe bạn nữ kế bên hết lên thì tên của nữ sinh là Eiko

Shiraku sử dụng kĩ năng thứ hai trong bộ kĩ năng Ẩn Sát: Dời Ẩn

-Tác dụng: Giúp người sử dụng tự nhập vào cái bóng của bản thân, đặc biệt người sử dụng có thể di chuyển khi bên trong cái bóng của chính mình.

Tốc độ tùy thuộc vào sự luyện tập

-Tác hại: Người sử dụng sẽ bị tê liệt cơ thể mức độ trung bình trong 10 phút nếu sử dụng kĩ năng trong 5 phút.

Tức nếu người sử dụng dùng kĩ năng trong 5 phút sẽ bị tê liệt cơ thể mức trung bình trong 10 phút.

Không thể dùng kĩ năng này nếu đang trong cái bóng của thực thể khác

Shiraku dùng kĩ năng này khi ra khỏi cái bóng của Iruma, tự nhập vào cái bóng của mình rồi nhờ vào sự luyện tập nhanh chóng di chuyển tới trước nữ sinh tóc vàng để nhặt vật quan trọng đúng lúc Alice tiến tới, với ý nghĩ bảo vệ vật quan trọng và bản thân.

Shiraku sử dụng kĩ năng thứ 3 trong bộ kĩ năng Ẩn Sát: Khiến Ẩn

-Tác dụng: Giúp người sử dụng nối cái bóng của bản thân với cái bóng của thực thể để điều khiển thực thể theo ý muốn.

Hầu như chỉ có thể khiến thực thể đứng lại, điều khiển được nhiều hơn nhờ luyện tập

-Tác hại: Chỉ có thể điều khiển vật thể trong 5 phút (tùy vào mức độ thành thạo mà có thể phá vỡ mốc thời gian trên).

1 phút sử dụng kĩ năng bằng 10 phút tê liệt thần kinh mức độ trung bình

Shiraku dùng kĩ năng với Alice và khiến Alice dừng lại khoảng 30 giây thì Iruma đã hét lên và ôm Alice.

-Shiraku-san!

Coi chừng!- Iruma

Nhờ vào cấm chú, Iruma không bị vấp té mà thay vào đó đã hạ gục được thủ khoa Asmodeus Alice.

Hội học sinh cũng đã tới xem tình hình nhưng một làn khói bụi đã che mất

-Mới ngày đầu mà đã có ẩu đả rồi sao...- Người của hội học sinh

-Có chuyện gì thế?- Người của hội học sinh

Sau đó, những ai từng chứng kiến trận quyết đấu này đã nói rằng...Phải, đó là một đòn kết thúc rất đẹp mắt...

Tất cả học sinh xung quanh reo hò (trừ hội học sinh) đầy hào hứng

_Thôi tiêu rồi..._Iruma

-Anou...Cảm ơn cậu- Eiko nhìn Shiraku cảm kích

-Không có gì- Shiraku vội cất vật quan trọng vào túi, cậu bây giờ đang bị tê liệt thần kinh mức trung bình và sẽ kéo dài 5 phút nên cũng không thể trả lời gì khác như kiểu "Không phải tôi bảo về cậu, chỉ là nhặt lại đồ thôi" hay "Tôi chỉ nhặt lại đồ thôi"...

Hiện tại học sinh trong trường đang đọc trang đầu trên báo về việc đã diễn ra ở trên.

Nội dung bài báo như sau: "Niệm cấm chú trong lễ khai giảng, rồi sau đó đánh bại thủ khoa trong cùng một ngày" (Hành vi đại ác) "Một đòn đánh mạnh mẽ từ học sinh danh dự Iruma!!"

Và còn một nội dung cũng chiếm phần nhỏ ở trang đầu tờ báo, nội dung như sau: "Khả năng ẩn thân siêu phàm, tốc độ đáng sợ đã giúp cậu bảo vệ một nữ sinh, nhan sắc đủ hấp dẫn, nghi vấn cũng có thể chặn đứng thủ khoa" (Hành vi bí ẩn) "Một ác ma trầm tính đầy sức hút, học sinh đặc biệt Shiraku!"

__________Tại văn phòng hiệu trưởng__________

-A, quả không hổ danh là cháu trai của ta!

Cả cậu cũng không tồi, Shiraku-kun.

Quả là một khởi đầu thuận lợi đó, cả hai đứa- Sullivan trong dạng quả trứng

_Nhà báo thật đáng sợ, mình tưởng không ai thấy mình chứ_ Shiraku

-Làm sao đây?

Mình đã gây ra một điều tệ hại với cậu ấy...Chắc mình phải xin...- Iruma chưa nói hết câu thì cánh cửa phòng hiệu trưởng bị mở toang ra.

Thủ phạm là Asmodeus Alice

-...lỗi!- Iruma vừa hoàn thành hết câu định nói

-A..Asmodeus-kun...-Iruma hoảng sợ.

Khi Alice tới gần, Iruma vội che đầu mình lại nhưng Alice lại quỳ xuống, đặt tay trước ngực, đầu hạ xuống

-Tôi đã thua ngài rồi, Iruma-sama!- Alice

-Hể?- Iruma hạ hai tay xuống

-Trong trận quyết đấu vừa rồi, tôi đã bị ngài đánh bại hoàn toàn.

Hơn thế là, ngài còn đưa tôi đến phòng y tế.

Sự biết ơn của cho ngài, khó có câu từ có thể diễn đạt được- Alice

-Ờ, ừm...- Iruma

-Như luật lệ ác ma, kẻ bại trận sẽ phải phục tùng cho người chiến thắng!

Thế nên...!!- Alice ngẩng đầu lên

-Tôi xin dâng hiến bản thân cho Iruma-sama, cùng ngài đặt chân vào đại nghiệp thống trị ngôi trường này!- Alice cười tươi tắn

-Hả?!

Chờ cái đã nào!!- Iruma hoảng hốt không hiều gì thì Alice đã tới chỗ Shiraku đứng bên cạnh Iruma, quỳ xuống cầm bàn tay của Shiraku đầy yêu chiều, nói chung là dáng của mấy người đi cầu hôn đấy

-Tôi đã phải lòng cậu rồi, Shiraku-san!- Alice

-???- Shiraku mặt ngơ ngác xen chút khó tin nhìn Alice

-Từ đôi mắt mãnh liệt muốn bảo vệ người khác, khả năng chặn đứng đòn đánh của tôi.

Tốc độ đáng ngưỡng mộ khi đang ở chỗ Iruma-sama mà có thể tiến tới bảo vệ người khác.

Cậu còn cõng tôi đến phòng y tế trong tình trạng không khỏe.

Cảm xúc này trong tôi, sự hoàn hảo của cậu.

Đây chính là yêu mà mẹ tôi hay nhắc đến.

Xin hãy làm bạn đời của tôi!- Alice

Shiraku thấy người này có một hiểu nhầm to rồi.

Thứ nhất, Shiraku muốn bảo vệ vật quan trọng của bản thân, còn chặn đứng được thì cũng bình thường vì cậu lớn hơn Asmodeus 2 tuổi và chịu tác hại không ít sau khi dùng kĩ năng.

Thứ hai, tốc độ thì nhờ kĩ năng cậu tìm được và sự luyện tập, chẳng có gì đặc biệt.

Thứ ba, do cậu thấy cậu chủ Iruma đưa một người cao như Alice đến phòng y tế sẽ rất phiền nên đã mặc kệ cơn đau và giúp cậu chủ của mình (chủ yếu là cảm kích Sullivan vì công việc đầy lợi nhuận này).

Dù nhiều lí do là thế nhưng Shiraku không nói được nên đành dùng lí do khác

-Tôi lớn hơn cậu 2 tuổi- Shiraku

-Tôi không ngại điều đó đâu- Alice ngước nhìn Shiraku mà cười

-Tôi là nam- Shiraku

-Giới tính không thành vần đề!- Alice

-Cậu đã dâng hiến bản thân cho Iruma rồi- Shiraku

-Tôi và ngài ấy chỉ là thuộc hạ- Alice

-Chúng ta mới gặp nhau lần đầu- Shiraku nói đúng đấy, tính ra thì Alice chỉ mới gặp cậu vào lúc cậu bảo vệ nữ sinh kia thôi

-Là tôi yêu từ cái nhìn đầu tiên- Alice

-...Tôi không đồng ý, tôi không tin vào cái tình yêu nửa vời đấy- Shiraku quay lại cúi người chào Sullivan, Opera và Iruma rồi bước ra cửa

-Nếu tôi chứng minh được tình yêu của mình thì cậu sẽ đồng ý đúng không!

Tôi sẽ cho cậu thấy tình yêu mà tôi dành cho cậu là thật lòng!- Alice

Shiraku ra khỏi phòng và đóng cửa lại, tỏ ra bình thường hết sức có thể

-Chúng ta hãy lập tức biến tất cả tân sinh thành thuộc hạ của mình hết đi nào, Iruma-sama!- Alice vẫn lạc quan sau khi bị từ chối mà đứng trước Iruma

Còn 3 người kia thì đơ vì hành động vừa rồi của Alice, thiện cảm -20

-----------------GÓC TRÒ CHUYỆN-----------------

Tôi bữa nay viết hăng say quá ai ngờ hơn 2000 luôn rồi 😱.

Thấy tui chăm chỉ ghê không?

-CHÚC MỘT NGÀY TỐT ĐẸP-
 
(Đn Mairimashita! Iruma-Kun) Bảo Mẫu
Chap 5: Đến trường


Nếu ai thắc mắc tại sao tôi không ra chap (không thắc mắc thì thôi 🙂 ) thì tôi phải thi giữa kì 2 thông cảm, giờ tôi ra chap mới đây =))

-------------------VÀO TRUYỆN--------------

-Không được!- Iruma bật dậy trên giường và hét

-Ơ...- Iruma

-Chào buổi sáng, cậu chủ gặp ác mộng à?- Shiraku đã có phòng nên không cần ngủ chung với Iruma nữa.

Sở dĩ cậu ở đây là để đánh thức cậu chủ nhỏ của mình

-Hả?...à.

Ch..chào buổi sáng, Shiraku-san- Iruma

-Cứ gọi tôi là Shiraku ạ- Shiraku đưa bộ đồng phục cho Iruma, cậu đã thay đồng phục từ trước rồi

-Chào buổi sáng!

Cháu trai bảo bối của ông, Iruma-kun!- Sullivan mở toang cánh cửa

-Là Ojii-chan nè!- Sullivan vẫy tay chào

-Ch.Chào buổi sáng, à ừm...

Ojii-chan- Iruma

-Ôi trời~ Tiếng gọi đó thật tuyệt vời làm sao!-Sullivan

-Cậu chủ thay đồ rồi xuống ăn sáng đi ạ, cà ngài Sullivan cũng nên xuống thôi ạ- Shiraku

-Đâu cần cầu kì vậy, Shiraku-kun!- Sullivan búng tay và Iruma đã thay xong đồng phục

-Đi ăn sáng thôi hai đứa- Sullivan

-Mời cậu chủ đi trước- Shiraku

-À cảm ơn ạ- Iruma

Shiraku không cần Iruma dùng kính ngữ nhưng có vẻ như cậu bé tốt bụng này không nghe lọt tai rồi

-Tối qua cháu ngủ có ngon không?- Sullivan ngồi trên bàn ăn hỏi Iruma, Opera dọn đồ ăn ra

-Có ạ- Iruma

-Cháu đừng ngại cứ ăn thoải mái đi.

Cả Shiraku-kun nữa, cứ ngồi xuống ăn đi- Sullivan

-Có được không, thưa ngài?- Shiraku mỗi lần gặp người có địa vị cao thì đã được dạy là không nên ngồi chung bàn với họ, nếu đói cũng phải đứng nhìn họ ăn rồi ăn riêng

-Được mà, dù gì hai cháu cũng đang tuổi ăn tuổi lớn- Sullivan

Sau đó ba người cùng ăn, Shiraku thấy Iruma đang ăn đồ ăn một cách ngấu nghiến thì nói

-Cậu chủ ăn từ từ thôi, kẻo nghẹn- Shiraku vừa nói dứt câu là Iruma bị nghẹn

-Ma trà đây ạ- Opera bưng cái khay với hai ly ma trà

-C.Cảm ơn anh nhiều nhé- Iruma cầm ly ma trà

-Của cậu đây- Opera bưng khay qua chỗ Shiraku

-Tôi cũng có phần ạ?- Shiraku

-Tất nhiên rồi- Opera

-Cảm ơn ạ- Shiraku hai tay cầm ly ma trà

-Hôm nay là bữa học đầu tiên của cháu nhỉ?- Sullivan nói một câu làm Iruma phun số ma trà vừa uống

-Cậu chủ có vấn đề gì sao?- Shiraku lấy chiếc khăn chuẩn bị sẵn rồi lau miệng cho Iruma

-Không có gì ạ- Iruma xua tay tỏ ý không sao sau đó liền cúi mặt xuống

-M.Mình không muốn tới trường...- Iruma thì thầm, mồ hôi chảy như suối nhưng Shiraku nghe được vì ở cạnh Iruma

_Cậu ấy tại sao không muốn tới trường?_ Shiraku không có mũi thính như ác ma nên không ngửi được mùi con người của Iruma trong lần đầu gặp, khai giảng thì Shiraku tưởng Iruma ngại trường mới và mấy ác ma hung dữ nên an ủi

-Vì nếu chuyện mình là con người bị bại lộ thì đám ác ma trong trường sẽ xơi tái mình mất- Iruma thì thầm

_Cậu chủ là con người, chủng tộc có trí thông minh cao đấy hả?_ Shiraku

-Ừ..Ừm, cháu có chuyện cần nói ạ- Iruma

-Ừ?- Sullivan

-Về chuyện ở trường...- Iruma định nói gì đó nhưng Sullivan đã cắt ngang

-A, trước đó- Sullivan quay qua Opera

-Vâng- Opera búng tay và một mớ thứ hiện ra

Hãy tưởng tượng có hai phần như nhau nha

-Coi nè, coi nè!- Sullivan

-Ta đã mua mấy thứ này cho hai đứa đó, coi như là quà mừng hai đứa nhập học!- Sullivan

-Hả?

Cho cháu/tôi sao?- Iruma và Shiraku đồng thanh

-Nhưng hôm qua ông cũng đã tặng cháu cả đống đồ rồi còn gì...- Iruma

-Thiệt là, cái đó là quà chào mừng đứa cháu đầu tiên của ông thôi, đáng ra là có đứa thứ hai nữa- Sullivan trong dạng quả trứng nhìn Shiraku nhưng Shiraku chỉ cười một cười xã giao để qua chuyện

-Mấy cái này là để mừng nhập học- Sullivan

-Mình được nuông chiều quá mức rồi!- Iruma

-Tèn ten!- Sullivan biến lại dạng người rồi giờ hai chiếc khăn tay lên

-Cái này là ta và Opera thêu đấy!

Sao hả?

Trông đẹp không?- Sullivan

-Đ.Đẹp lắm ạ..- Iruma cười gượng

-Nhưng tôi có rồi...- Shiraku nhìn chiếc khăn

-Ta không có kinh nghiệm thêu thùa lắm nên cũng hơi cực nhưng mà làm thì vui lắm.

Mà hồi nãy cháu nói gì, Shiraku-kun?- Sullivan đưa bàn tay đầy vết băng bó lên

-Không có gì ạ- Shiraku nhìn thấy bàn tay Sullivan, Iruma cũng bất ngờ khi thấy bàn tay đó

-À, còn cái này nữa!- Sullivan lục lọi tìm gì đấy

-thì cháu không phải lo việc dậy muộn nữa, Shiraku-kun cũng không cần gọi Iruma đâu- Sullivan cho Iruma thấy đồng hồ báo thức nhưng tiếng nhạc báo thức nó lạ lắm 🙂)

_Tôi muốn từ chối vì sợ hư tai cậu chủ nhưng không muốn làm ngài Sullivan thất vọng..._Shiraku

-Thế...cháu định nói với ông chuyện gì?- Sullivan

-A..ừm...là...Về trường...- Iruma có vẻ bối rối

-Trường sao?- Khuôn mặt Sullivan bỗng trông rất thánh thiện mặc dù ông là ác ma

-Ch..Cháu không...- Iruma

-Không gì?- Sullivan

Đồng hồ ma thức trên tay Iruma còn kêu lên một tiếng

-Chúng ta nên đi thôi cậu chủ- Shiraku nói nhỏ vào tai Iruma

-À..Vâng- Iruma cùng Shiraku, Sullivan và Opera ra tới cổng biệt thự

-Vậy cháu đi học đây- Iruma vẫy tay chào

-Tôi đi đây ạ- Shiraku cúi người

-Đi đường cẩn thận nha hai đứa!- Sullivan giơ tay cao vẫy tay

-Xin hãy bảo trọng- Opera đứng nghiêm chỉnh

-Được rồi, giờ ta sẽ bám theo hai đứa nó!- Sullivan lôi ra một cái máy chụp ảnh

-Phải ghi lại tình hình về ngày đầu tiên hai đứa đến trường...- Sullivan định đi theo Iruma và Shiraku nhưng bị Opera nắm lại kéo lại vào biệt thự

-Hôm nay ngài phải làm cho xong việc ở nhà- Opera

-Này, chờ đã, Opera!- Sullivan trong dạng quả trứng vùng vẫy

-CHÚC MỘT NGÀY TỐT ĐẸP-
 
(Đn Mairimashita! Iruma-Kun) Bảo Mẫu
Chap 6: Triệu hồi sử ma


Iruma đang đứng một góc trước cổng trường với câu thần chú để không bị chú ý, phía sau cậu là người bảo mẫu Shiraku

-Chào buổi sáng, Iruma-sama!

Shiraku-kun!- Alice

-Tôi đã đứng chờ hai người từ 6 tiếng và 6 phút trước!- Alice

-Chào...buổi sáng, Asmodeus-kun- Iruma

-Chào..- Shiraku

-Khoan...6 tiếng á?!- Iruma

-Phải ạ.

Tôi đã chờ đợi hai người tại đây trong màn đêm vào lúc nửa đêm rồi ạ- Alice quỳ xuống

-Asmodeus-kun!

Không cần thiết phải làm vậy đâu!- Iruma

-Vậy sao ạ?- Alice

-À, hai người cứ gọi tôi là "Azu" nhé- Alice

-Azu...kun?- Iruma nói xong thì Alice liền nhìn qua Shiraku với ánh mắt mong chờ

-Azu-san?- Shiraku

-Vâng, hãy để tôi mang cặp cho hai người- Alice

-Ấy, không cần đâu, không cần đâu.

Shiraku-san đã xách giúp tớ rồi- Iruma

Quay lại khoảng 5 phút trước, Shiraku đã có một đề nghị là xách cặp giúp Iruma vì dù sao cậu cũng là bảo mẫu của Iruma.

Ban đầu Iruma cũng từ chối nhưng vì sự kiên trì của Shiraku nên Iruma đã đưa cặp cho cậu

-Vậy Shiraku-kun có cần tôi giúp không?- Alice nói xong thì Shiraku lắc đầu tỏ ý không cần

-Là học sinh danh dự, Iruma đó- Ác ma

-Cậu có xem ấn bản bổ sung không?- Ác ma

-Quả nhiên cậu ta đã biến thủ khoa thành thuộc hạ của mình- Ác ma

-Còn kia là học sinh đặc biệt, Shiraku- Ác ma

-Nghe bảo cậu ta 16 tuổi nhưng lại học năm nhất, có giả thuyết là cậu à không anh ta quá phá hoại nên bị cấm túc 2 năm đấy- Ác ma

-Vậy nên mới gọi là học sinh đặc biệt- Ác ma

-Mà trên ấn bảng bổ sung cũng có tin là anh ta làm thủ khoa say nắng bằng sự hoàn hảo của mình- Ác ma

_Mới sáng sớm mà đã nổi bật hết cỡ rồi..._Iruma đang đi trên hành lang trường cùng Shiraku và Alice

_Nhà báo ở đây kinh khủng tới mức biết được chuyện Azu-san tỏ tình mình luôn?

Bọn họ gắn máy nghe trộm trong phòng hiệu trưởng à?..._ Shiraku và ngàn câu hỏi trong đầu

-Ừm...Mà chúng ta phải đi đâu vậy?- Iruma

-Hai người ở cùng nhóm với tôi đó- Alice

-Nhóm à?- Iruma

-163 tân sinh sẽ được chia ra theo từng nhóm và thực hiện việc chuẩn bị trước khi bắt đầu tiết học nhưng năm nay lại dư ra một học sinh là Shiraku-kun nên nhóm của chúng ta nhiều hơn các nhóm khác 1 người- Alice

-Ra thế- Iruma

-Hôm nay là ngày diễn ra lễ triệu hồi sử ma!

Chúng ta cùng đên Phòng Sử Ma đi ạ- Alice

-Sử ma?- Iruma

-Đó là sự kiện truyền thống của trường Babyls.

Sau khi nhập học, mỗi học đều phải triệu hồi ma thú để làm đầy tớ cho mình- Alice

-Ra đó là "Sử Ma" à?- Iruma

-Thứ hạng của học sinh sẽ được đánh giá dựa trên đẳng cấp của sử ma mà mình triệu hồi được.

Thứ hạng càng tăng thì càng ảnh hưởng đến thành tích học tập tại Babyls- Alice

-Ra thế-_Không biết tụi sử ma có thích ăn thịt người không ta..._Iruma

_Mình không phải ác ma có triệu hồi được không?_ Shiraku thầm nghĩ rồi đi lại gần Alice

-Cảm ơn đã giải thích- Shiraku

-Không cần cảm ơn đâu, Shiraku-kun- Alice cười tươi.

Ba người bước vào Phòng Sử Ma

-T..Tự nhiên tớ cảm thấy hồi hộp quá- Iruma

-Kết quả từ buổi lễ triệu hồi này cùng sẽ ảnh hưởng đến việc phân lớp của mỗi học sinh- Alice

-Thế sao?- Iruma

-Đây thưa ngài- Shiraku đưa cho Iruma chiếc khăn tay mà Sullivan thêu

-Để làm gì vậy, Shiraku-san?- Iruma

-Tôi thường lấy vật của người thân để tâm trạng thoải mái hơn.

Nghe bảo là ngài đang hồi hộp nên sao ngài không giữ nó và niệm một câu thần chú kiểu như "Cố lên, cố lên, cố lên" hoặc câu nào đấy tương tự?- Shiraku

-Shiraku-sa..- Nữ sinh tóc vàng-Eiko nhớ lại khoảng khắc được Shiraku cứu cô (mặc dù chỉ là vô tình 🙂 ) trong lòng thầm mến mộ Shiraku, Eiko đi lại chào hỏi cậu cũng như cảm ơn thì cánh cửa Phòng Sử Ma mở toang ra.

Giáo viên nhăn nhó ở buổi lễ khai giảng xuất hiện và bước vào

-Ta là Naberius Kalego, người phụ trách buổi lễ này.

Trước giờ buổi lễ này đều do một tay ta phụ trách.

Tại sao ư?

Tại vì ta rất nghiêm khắc.

Ta sẽ xem mấy đứa là rác thải bỏ đi hay rác thải còn xài được chút ít- Kalego

-Ví dụ như là...-Kalego bước tới gần Iruma, cúi người nhìn Iruma hay nói đúng hơn là đe dọa

-cái đứa rác rưởi nào đó cậy thế ông mình mà đọc cấm chú thô tục ở nơi tôn nghiêm rồi gây sự đánh nhau tưng bừng trong cùng ngày hôm ấy...Thứ học sinh kiểu ấy cần phải bị trừng phạt ngay lập tức- Kalego

-Hoặc là, cái thứ tăng động rác rưởi nào đó dám gây hấn ẩu đả với cả giáo viên ngay ngày lễ khai giảng.

Và dĩ nhiên là, những kẻ như thế cũng phải bị trừng phạt thẳng tay.

Nói chung, những kẻ yếu kém sẽ bị cho thôi học ngay tức khắc- Kalego siết chặt tờ báo đang cầm trên và có liếc qua Shiraku.

Shiraku thấy Kalego nhìn mình thì cúi đầu xuống chào

_Thằng nhóc này khá lễ phép, không giống lời đồn_ Kalego đưa mắt về lại

-Đáng sợ quá- Ác ma nữ

-Đúng vậy chứ?- Ác ma nữ

-Liệu có phải sự nghiêm khắc là nét hấp dẫn ở người trưởng thành không nhỉ?- Ác ma nữ

Sau đó, Kalego lôi ra một cái màn hình hướng dẫn triệu hồi sử ma siêu cute =))

-Thế coi như là xong phần giải thích- Cái màn hình cute chưa kịp giải thích hết thì Kalego đã đập nó

-Ổng đập bẹp cái màn hình luôn kìa- Ác ma

-Chắc là ổng ghét mấy thứ có hình minh họa dễ thương...- Ác ma

-Còn về tấm giấy da, tất cả đều phải sử dụng những mảnh giấy có vẽ dấu ấn của ta.

Vì vậy nếu có hành động gian lận nào cũng sẽ bị ta phát hiện- Kalego

-C..Cho em hỏi, ma thú c..có nguy hiểm không ạ?- Một ác ma nữ giơ tay hỏi

-Một câu hỏi ngu ngốc, có thể kêu gọi ra "chủng loài có khả năng chịu lệ thuộc" và sai khiến chúng, đó chính là Sử Ma.

Và nếu Sử Ma làm hại người triệu hồi...sự trừng phạt sẽ giáng xuống đầu chúng.

Mức độ trừng phạt tùy thuộc vào khế ước máu với người sở hữu- Kalego cầm màn hình hướng dẫn lên lại và bóp nát nó

-Nhớ phải chú ý đấy- Kalego đi ngang qua Iruma

-CHÚC MỘT NGÀY TỐT ĐẸP-
 
(Đn Mairimashita! Iruma-Kun) Bảo Mẫu
Trò chuyện


Tui vừa biết GDCD và nó là 5,5 điểm T-T.

Nói ra hơi ngại nhưng tui khóc nguyên một tiết, về nhà vẫn còn buồn nên tâm sự với mọi người đây.

Có khi nào do tui không biết sống đạo lí nên mới ít điểm vậy không?

Có ai cũng ít điểm như tui không?

Chúng ta chia sẻ nỗi đau này T_T

Mà con 5,5 đó sẽ kéo tui xuống đáy vực sâu mất, tui quá đau lòng và không thể vực dậy tinh thần được nên có lẽ sẽ viết truyện hơi trễ.

Giờ tui phải để thời gian làm nỗi đau này trôi đi thôi.

Mà cá tháng tư có ai chọc bạn mình chưa?

Tui buồn quá nên không có tâm thế vui ngày lễ luôn.

Vui cái là mấy đứa con gái trong lớp nó an ủi tui, đỡ buồn.

Giờ mà muốn leo lên lại là cuối kì tui phải được tầm 9,5 GDCD và đó là điều không thể.

Thôi thì chấp nhận số phận vậy

-CHÚC MỘT NGÀY TỐT ĐẸP-
 
(Đn Mairimashita! Iruma-Kun) Bảo Mẫu
Chap 7: Sử ma đã tuyệt chủng


Lần lượt các học sinh lên triệu hồi sử ma của mình, ai cũng thích thú với điều này.

Nhưng học sinh nổi bật nhất nãy giờ chắc hẳn là Asmodeus Alice với một con mãng xà Gorgon

-Iruma-sama, Shiraku-kun!- Alice

-H.Hết xẩy luôn Azu-kun!

Cậu lợi hại thật đấy!- Iruma

-Cảm ơn ngài đã khen tặng- Cả Alice và sử ma của cậu đều cúi đầu xuống.

Alice nói xong thì hướng mắt về Shiraku với đôi mắt mong chờ

-Làm tốt lắm...- Shiraku

_Mãng xà Gorgon.

Không hổ là người thuộc dòng dõi Asmodeus!_ Kalego

-Nhưng nếu so với ma thú mà hai người sắp triệu hồi đây...- Alice chưa nói hết câu đã làm Iruma tụt chí

_Mình triệu hồi sử ma được không nhỉ?_ Shiraku có ma lực nhưng không nhiều nên cũng có phần thắc mắc

_Với tiềm năng như thế mà nó lại thua thằng nhãi Iruma sao?

Khó mà tin được.

Nhưng..._ Kalego điền thông tin phần thi triệu hồi cho Alice

-Tớ cũng không biết nữa...-Iruma

_Mà, ta sẽ biết ngay thôi_-Người kế tiếp, Iruma!- Kalego

-V..Vâng!- Iruma bước lên với tâm thế đầy lo sợ, cậu là con người không có ma lực thì sao triệu hồi sử ma được.

Mà không được thì sẽ bị đuổi học mà đuổi học là điều Iruma mong muốn.

Nghĩ tới đây, cậu cười mãn nguyện

-Nãy giờ cậu ấy cứ cười suốt kìa- Ác ma

-Cứ như bài kiểm tra này chả là gì với cậu ấy vậy- Ác ma

-Quả không hổ danh là Iruma-sama!- Alice

_Chắc cậu chủ đang vui vì sắp được đuổi học_ Shiraku

_Cười nhăn nhở thế kia...hệt như lão già đó!..._ Kalego bắt đầu nói ra nhưng tật xấu không đáng có của quý ngài hiệu trưởng ngu ngốc, ồn ào, vô phép tắc và kể ra những bất công mà lão hiệu trưởng đã đưa cho mình trong đầu nào là bảng hướng dẫn cute tự làm v.v và m.m

Nhưng cuộc sống mà, triệu hồi sử ma là nghi lễ giữa ác ma với sử ma nhưng còn một điều quan trọng nữa là con người sẽ biến ác ma thành sử ma của mình thông qua buổi lễ triệu hồi này

Thế nên...Kalego hiển nhiên trở thành sử ma của Iruma vì tớ giấy triệu hồi sử ma Iruma đang cầm là tờ giấy có kí hiệu ác ma của Kalego

-Đây chính là...sử ma của mình?- Iruma nói xong, bóng hình Kalego hiện lên

-HẢ!?- Iruma và Kalego đồng thanh

Iruma vội nghe theo Kalego hủy buổi lễ triệu hồi, cậu đẩy nửa thân dưới của Kalego lên và đương nhiên là không đúng chiều, thế là Kalego bất đắc dĩ trở thành sử ma của Iruma.

Trong không khí đầy sự bàn tán và bất ngờ, ngưỡng mộ Iruma, Shiraku biết chắc người tiếp theo sẽ là mình vì tất cả học sinh đã triệu hồi hết chỉ còn cậu.

Shiraku đứng lên bục và bắt đầu triệu hồi sử ma của mình

Kalego vẫn đang sốc thì một làm khói u ám bao trùm căn phòng, một sinh vật kì lạ đang ở trên bục triệu hồi, vì sao bọn họ nhìn thấy sinh vật này trong không gian u ám?

Vì nó là thứ duy nhất phát ra ánh sáng mập mờ.

Sinh vật kì lạ đang lơ lửng trước mặt học sinh đặc biệt.

Đây là...sử ma của Shiraku?

Kalego thấy sử ma của Shiraku thì bất ngờ, đây là Linh hồn lang thang, Gost.

Đây cũng không phải một sử ma mạnh gì cho lắm nhưng mà đây là một sử ma đã tuyệt chủng từ mấy trăm năm trước rồi.

Tính theo độ hiếm thì đây là sử không thể phân biệt độ hiếm

-Đúng là tình yêu của tôi, triệu hồi một sử ma chưa ai gặp bao giờ!- Alice

-Sinh vật kia là sử ma sao?- Ác ma

-Tôi chưa thấy sử ma này bao giờ- Ác ma

-Đúng là học sinh đặc biệt luôn có những thứ đặc biệt- Ác ma

Sau buổi triệu hồi, Kalego đã kiến nghị lên hiệu trưởng nhưng không thành, vì quá sốc, Kalego đã nằm liệt giường.

Cuối cùng thì tiếng xấu của Iruma đã vang xa nhờ sự việc trên và nhà báo.

Tất nhiên Shiraku cũng chiếm một phần trên đó nhưng những điều về cậu đều là bí ẩn.

-Iruma-sama lối này nè- Alice

-À, ừ...- Iruma cười gượng

-Cậu chủ làm rất tốt rồi- Shiraku thấy Iruma gượng cười thì trấn an

-C..Cảm ơn anh, Shiraku-san!- Iruma

-Hôm nay là ngày phát sách giáo khoa nhỉ?- Iruma

-Vâng!

Bao gồm căn bản về Ác Ma, Chú Thuật, Dược Học, Tra Tấn Học!

Giờ thực hành sẽ vui lắm nhỉ?- Alice thì giải thích nhiệt tình còn Iruma thì đang sợ hãi tột độ kia kìa

-Ừ..ừ-_Không được để bản thân nổi bật_ Iruma đang muốn tàn hình nhưng Alice đã làm cậu nổi bật bằng cách dùng mãng xà Gorgon dọn đường cho Iruma

_Mình nghĩ là Tra Tấn Học thực hành sẽ không vui lắm_ Shiraku

-Lăn nè!

Strike!- Một quả cầu màu xanh à không là một cô gái lăn ra từ phòng phát sách

-Là con gái à?

À...- Iruma

-Không được đâu Iruma-sama, nếu ngài bắt chuyện với con nhỏ này...- Alice dùng tay chắn trước Iruma

-Tớ là Clara!

Cái bên chân phải tớ tên Connor, còn cái bên chân trái tớ là Murf!

Sử ma của tớ tên Falfal- Clara

-Cậu biết không, tớ tới để lấy sách giáo khoa!- Clara

-Vậy, cô bé tại sao lại lăn ra đây?- Shiraku thấy Iruma trông thế khó thì giúp Iruma

-Anh là Shirara đúng không?

Em lỡ lao đi hơi quá lên lăn ra đây, cho anh cục kẹo nè!- Clara

-Cảm ơn cô bé- Shiraku thuận tay xoa đầu Clara, Clara thì rất hưởng thụ cái xoa đầu

-À, xin lỗi em, tại anh thuận tay..-Shiraku nhớ tới con gấu bông màu xanh lá đầu tiên của mình sực nhớ ra con gấu đó hư rồi mới để ý mình đang xoa đầu Clara

-CHÚC MỘT NGÀY TỐT ĐẸP-
 
(Đn Mairimashita! Iruma-Kun) Bảo Mẫu
QUẢNG CÁO 🙂)


Tôi đã viết lại bộ truyện đn tokyo rev cũ của mình và đây là truyện mới, qua ủng hộ nha =))

-CHÚC MỘT NGÀY TỐT ĐẸP-
 
(Đn Mairimashita! Iruma-Kun) Bảo Mẫu
Chap 8: Valac Clara


-Anh thích trò xếp chồng mấy cái thùng lên nhau rồi sau đó đổ "banh ta lông" lên không?!

Thích lắm ha!?

Để em làm lại lần nữa!!

Xem nhé, xem nhé!!- Clara

-Cái này là cho Daddy, hây hây dô...!

Cái này là cho Mami, hây hây dô...!- Clara lại xếp mấy cái thùng chồng lên nhau rồi ngâm nga bài hát tự chế

-Này này, trò dừng cái trò đó lại đi!- Một thầy giáo bước tới ngăn cản Clara

-Valac Clara.

Một con nhỏ mang tính cách kỳ quặc có tiếng.

Nó hay quậy phá đồ đạc, còn phiền phức nữa, nên chả ai muốn tới gần nó- Alice nói nhỏ với Iruma và Shiraku

-Phiền phức à...?- Iruma

_Vậy là ngoan rồi...

Chả bù cho mấy đứa kia..._ Shiraku

-Dừng lại đi!- Thầy giáo mệt mỏi ngăn Clara

-Iruma-kun...Shiraku-kun...và Asmodeus-kun phải không?- Thầy giáo đã để ý tới ba người

-Iruma!

Asmodeus!

Shiraku-san!- Clara

-Thế giao lại cho hai đứa đấy!- Thầy giáo vui vẻ dùng thuật nâng 4 người lên và trói lại di chuyển ra ngoài sân

-Ồ, mấy đứa để quên sách giáo khoa nè- Thầy di chuyển nốt 4 tập sách giáo khoa ra sân

-Iruma-sama!

Shiraku-kun!

Hai người không sao chứ?!- Alice

-Iruma-chi!

Azz-Azz!

Raku-san!

Tụi mình chơi gì đây?- Clara sau khi lăn qua lại trên cỏ một lúc thì hỏi

-Iruma-chi?- Iruma khó hiểu

-Azz-Azz?- Alice khó hiểu

-Raku...san?- Shiraku coi như là tạm chấp nhận vì cái tên này bình thường nhất so với hai người kia rồi

-Tớ có nhiều đồ chơi lắm!

Cầu gai này!

Sách cạp cạp này!

Bộ đồ hàng ma quỷ đẫm máu này!- Không biết từ khi nào, đống "đồ chơi" đã xuất hiện sau lưng Clara

-Mình chuồn thôi- Alice nói nhỏ

-N..Nhưng mà...- Iruma thắc mắc

-Quyết định rồi!

Chơi "Gia Đình Ác Ma" nhé!- Clara

-Iruma-chi, làm ơn đóng vai thành cái cây trong vườn nhé- Clara

_Làm ơn?_ Iruma bị trúng yếu điểm

-Xin lỗi cô bé, anh làm thay nhé?- Shiraku đã chăm sóc Iruma thì không để cậu phải làm như thế này được, Shiraku đặt tay lên vai Iruma để cậu tỉnh táo lại rồi trả lời Clara.

Theo như Alice thì cô bé này nghịch ngợm mà những đứa trẻ nghịch ngợm thì anh xử lí được, chắc chắn Clara sẽ không cho anh từ chối

-Vậy thì Raku-san thành anh trai bảo vệ em gái đáng thương là em nhé.

Iruma-chi thành khuyển thú cưng nhé.

Còn Azz-Azz thì thành cô hàng xóm có quan hệ bất chính với chồng tớ nhé- Clara

-Con nhỏ này, đừng có đùa!

Mà sao Iruma-sama lại phải làm thú cưng hả...!?- Alice

-Mình cùng chơi nào, Azz-kun!- Iruma

-Không thể từ chối đâu, Azu- Shiraku

-Nhanh li dị đi!

Cô đúng là một mụ vợ vô tích sự nhất trần đời!

Ta sẽ vứt bỏ cái lão chồng lớn hơn mình đến mấy tuổi mà ta bị ép phải lấy ấy cùng tất cả mọi thứ.

Và ta sẽ khiến cho cái người này trở nên hạnh phúc cho mà xem!- Sau câu nói của hai người, Alice liền cài hoa lên đầu, đeo tấm bảng và chỉnh tông giọng.

Đóng vai người phụ nữ ác độc

-Cậu ta diễn xuất sắc không ngờ luôn!- Iruma ngưỡng mộ còn Shiraku thì vỗ tay tán dương

-Hây a!- Clara cầm cây rìu nhắm vào Alice mà chặt, may mà Alice né được

-Cô làm cái quái gì thế hả con nhỏ kia?!- Alice

-Tàn sát đó, tàn sát đó!

Nè hai người vào can đi- Clara

-Hể?

Làm chó thì can kiểu gì được?- Iruma

-Ai cho cô chửi em gái tôi hả?!?- Shiraku cũng nhập vai vì bất đắc dĩ

-Shiraku-kun nỡ nặng lời với tôi sao?

Rõ ràng chính con nhỏ kia gây sự trước mà!?- Alice tổn thương cùng chút bất bình

-Đó là vai diễn của anh mà, anh trai bảo vệ em gái đáng thương- Shiraku khó hiểu, cậu diễn đúng mà nhỉ

-Shiraku diễn cũng xuất thần quá!- Iruma, lúc này Clara cười phá lên

-Tụi mình còn thiếu vai người chồng và con mèo nữa- Iruma giờ hai tâm bảng lên cho Clara xem

-Vậy để Connor và Murf làm đi.

Nào, chào hỏi nhau đi.

Hân hạnh được gặp cậu- Clara tháo đôi giép ra và đeo tấm bảng lên cho tụi nó

-Hân hạnh được gặp cả ha...-Iruma liền cứng đờ khi 4 con mắt trên đôi dép ngước lên nhìn cậu

-Azz-Azz chồng tớ tới rồi nè!

Làm chuyện mờ ám, làm chuyện mờ ám- Clara

-Nào nào, chồng yêu, anh trai thân mến và cô hàng xóm ngoại tình với bé chó bình tĩnh đi.

Hôm nay là ngày mà...- Clara bày ra món ăn mà tôi cũng không biết diễn tả làm sao, "rất kinh khủng" chăng?

-Anh ăn rồi, bé chó cũng được anh cho ăn rồi, ba người ăn đi- Shiraku vội tránh và bảo vệ cho dạ dày của Iruma

-Đi nào!

Đi nào!- Clara cưỡi trên lưng Alice, còn vỗ mông Alice bốp bốp cho giống cưỡi ngựa nữa

-C..Cậu ổn chứ?- Iruma đi theo hỏi han

-Cần lau mồ hôi không?- Shiraku coi như là thấy thương hại Alice nên ngỏ ý giúp

-Tôi ổn ạ!- Miệng thì nói thế nhưng một ngã tư hiện rõ trên mặt Alice rồi kìa

-Yay!

Yay, yay!- Clara vui vẻ dơ hai tay lên

-Tôi sẽ trả lại cho cô món nợ này đấy, Valac...-

-Này, dừng lại đi!- Alice hét lên, hiện tại Iruma và Alice đang bị dí bởi sách cạp cạp.

Clara cười vui vẻ, Shiraku thì đã ẩn mình để tránh bị dí, đây là bản năng chủng tộc của Shiraku rồi, khi thấy nguy hiểm, sẽ tự ẩn mình lẩn trốn

-Cậu đuối rồi hả?- Clara

-Đây, nước ép hoa quả nè.

Có snack nữa này- Clara lôi thức ăn ra từ hai cái túi bên hông

-Cảm ơn.

Đó là...- Iruma

-Là kỹ năng đặc biệt từ dòng dõi nhà tớ đấy!

Tớ có thể lấy ra bất cứ thứ gì tớ từng thấy trước đây!- Clara

Tác giả: Không có ý gì đâu, nhưng nếu tui có kỹ năng của Clara, tui sẽ nhìn vào tờ 100 đô la và trở thành tỷ phú 🙂

-Hể, tuyệt quá nhỉ!- Iruma

-Ồ, Clarin đó à- Một cậu học sinh trong nhóm 3 người

-Yocchi!- Clara liền chạy tới chỗ họ

-Ngoan, ngoan.

Cậu lại đổi chủ nữa hả- Cậu học sinh xoa đầu Clara

_Chủ?_ Iruma

-CHÚC MỘT NGÀY TỐT ĐẸP-
 
(Đn Mairimashita! Iruma-Kun) Bảo Mẫu
Trò chuyện part 2


Tui đang có một ý tưởng táo bạo, tui sẽ di cư sang Mangatoon chơi, thấy sao?

Vui hơm??

Tui sẽ viết truyện trên Wattpad với Mangatoon luôn nhưng Mangatoon tui sẽ đào hố mới cho bộ anime khác 🙂))

Còn hai bộ đn tokyo rev và iruma-kun này thì tui sẽ viết trên Wattpad =)) Hai bộ đn này sẽ không được viết trên Mangatoon đâu

Hố mới tui định đào là Đn Youjo Senki (có ai biết bộ này hơm?) tui thấy không ai viết hết nên muốn viết nhưng đó chỉ là một phần, phần còn lại là tui vã anime này quá ấy mờ 🙂) Nghe bảo bộ này sắp ra ss2 làm tui hóng cực

Có ai ủng hộ việc tui viết truyện bên Mangatoon và viết Đn Youjo Senki bên đấy không?

Nếu có thì tui sẽ cho mọi người xem nick tui, ngày 30 tháng 4 tui sẽ ra chap đầu cho hố mới luôn, thấy sao??

Nếu không muốn thì thôi tui tiếp tục viết ở Wat

-CHÚC MỘT NGÀY TỐT ĐẸP-
 
(Đn Mairimashita! Iruma-Kun) Bảo Mẫu
Chap 9: Lợi dụng?


-Mà thôi, sao cũng được.

Cho tớ nước ép đi- Cậu học sinh

-Ừ- Clara lấy từ trong túi ra 3 chai nước ép đưa cho nhóm học sinh

-Cảm ơn nhé- Cậu học chia cho 2 người còn lại, 2 học sinh đằng sau cầm chai nước cười khúc khích

-Gặp lại sau nhé- Nhóm học sinh bỏ đi

-Bye bye!- Clara vẫy tay chào họ

-Mấy người đó là...- Iruma

-Là thế này, nếu tớ đưa cho mấy cậu kia thứ gì đó thì lúc nào có dịp họ sẽ chơi với tớ!- Clara bắt đầu hồi tưởng khi "chơi chung" với nhóm học sinh kia

-Nhưng như thế...- Iruma

_Mình quá quen rồi_ Shiraku cũng chẳng phản ứng gì khi nghe Clara nói

-Có điều là...Ba người là những người đầu tiên chịu chơi đàng hoàng với tớ đó- Clara

-Vì thế nên...À ừm....liệu tớ có thể tiếp tục cùng chơi với mọi người nữa không?- Clara đưa hai đầu ngón trỏ chạm vào nhau, gương mặt có phần ngượng ngùng hỏi

-Được chứ!- Iruma

-Dừng lại đi, Iruma-sama.

Con nhỏ đó sẽ lây bệnh ngu cho chúng ta đấy.

Tôi không muốn Shiraku-kun bị ngu đâu- Alice đang nằm la liệt thì ngẩng đầu lên đầy cầu khẩn nói

-Cậu hồi phục rồi à, Azz-Azz?

Chơi tiếp nhé?!

Lần này là chạy Marathon- Clara

-Xin lỗi nhưng đã tới giờ về rồi, thưa cậu chủ.

Để lần sau chơi tiếp nhé, Clara-chan?- Shiraku

-Thôi được rồi, hôm nay chơi đến đây thôi- Iruma

Sáng hôm sau, Iruma bị tiếng báo thức đánh thức văng ra khỏi giường

-Như...Như vầy thì đau tim quá- Iruma vẫn chưa thể quen với tiếng báo thức kinh dị kia

-Chào buổi sáng, cậu chủ- Shiraku đi tới tắt báo thức rồi dìu Iruma đứng dậy, đưa đồ cho cậu thay

-Cháu đi đây ạ- Sau khi ăn sáng xong, Iruma và Shiraku đứng trước cổng và đi học

-Xin phép- Shiraku cúi người rồi chạy theo Iruma

-Cẩn thận nha!- Sullivan vẫy tay chào tạm biệt Iruma

-Có vẻ như cậu ấy đã quen với cuộc sống ở trường rồi- Opera

-Phải phải!

Được nhìn thấy con cháu mình trưởng thành lên từng ngày quả là niềm hạnh phúc vô bờ- Sullivan nước mắt lăn dài được Opera lấy khăn thuần thục chấm nước mắt cho

-Cao nữa!

Cao nữa nè!- Hôm nay nhóm Iruma lại chơi Clara.

Clara xếp chồng những món "đồ chơi" lên nhau càng ngày càng cao

-Cấm dòm!- Alice tức giận khi đang chơi bài mà Clara cứ nhìn bài Alice

-Azz-Azz nhát quá đi à ~- Clara dụi người liên tục vào cánh tay Alice khiến Alice khó chịu

-Làm trò gì thế!

Dừng lại đi!

Không sao cái đầu cô ấy, buông ra dùm!- Alice tức giận còn Iruma thì cười khoái chí, Shiraku thắc mắc vì không biết chơi bài

-Đây.

Iruma-chi, Azz-Azz và Raku-san!- Clara lấy 3 chai nước ép đưa nhóm Iruma

-Cảm ơn cậu nha- Iruma cầm lấy cảm ơn còn Alice không nói gì cầm lấy mở nắp uống

-Cảm ơn em- Shiraku nhận lấy chai nước rồi xoa đầu Clara, điều này đã được Clara chấp thuận

-Hôm nay~ mình chơi với ~ cả ba người ~- Clara vừa ngân nga vừa đi trên hành lang thì nghe thấy một giọng nói

-Mà công nhận là thằng học sinh danh dự đó có sở thích khác người thật nhỉ- Cậu học sinh 1

-Ba đứa nó vẫn chơi với con dở ấy- Cậu học sinh 2

-Sao tụi nó vẫn chơi với con bé đần độn đó nhỉ?- Cậu học sinh 3

-Đồ ngu, vì con bé đó có lợi chứ sao nữa- Cậu học sinh 1

-Gọi người lớn hơn bằng nó là không đúng đâu- Shiraku không biết khi nào đã đứng trước ba học sinh kia

-À vâng, tụi em xin lỗi- Bọn kia cũng nghe qua danh của học đặc biệt rồi nên đã tự động dùng kính ngữ

-Phiền các cậu tránh ra dùm- Shiraku vốn là đang đi mua cho Iruma một ít nước vì thấy Iruma có vẻ khó xử khi uống nước Clara đưa nhưng ai ngờ lại nghe thấy mấy đứa này nói xấu sau lưng gấu bông Clara của anh

-Vâng ạ- Ba đứa kia liền nhường đường cầu thang cho Shiraku

-Raku-san?- Clara đang trầm mặc buồn bã thì nghe thấy giọng Shiraku liền ló qua nhìn

-Nên cẩn thận mồm miệng, tôi không thích những đứa hỗn láo đâu- Shiraku đang bực nên chả quan tâm đến bản năng lẩn trốn kia rồi, cậu biết chắc mình vẫn có thể khiến mấy tên nhóc này nằm trong phòng y tế mặc dù cậu cũng có thể ở trong đó.

Hơi yếu nhưng Shiraku chỉ có một mình mà đấu với ba đứa thì nhập viện cũng phải, huống hồ đây lại là ba ác ma, một *ẩn yêu như cậu thì còn làm được gì hơn nữa?

*Ẩn yêu: Tui nghĩ sẽ có vài người thắc mắc chủng tộc của Shiraku là gì thì đó là ẩn yêu, một chủng tộc tồn tại nhờ việc lẩn trốn.

Con người tồn tại được vì họ thông minh, ác ma và thiên thần tồn tại nhờ sức mạnh còn ẩn yêu lại chẳng có gì ngoài khả năng cảm nhận tốt.

Ẩn yêu không có trí thông minh, ngoại trừ hoàng tộc ra thì chúng luôn xấu xé nhau khi đói, sức mạnh lại càng không, chúng chỉ biết ăn thịt đồng loại hoặc ăn chuột để sống.

Một chủng tộc thấp kém nhất

*Phổ cập thêm: Sử ma của Shiraku là sử ma duy nhất mà ẩn yêu có thể thu phục, nó rất yếu nhưng vẫn đủ để tăng tốc độ lẩn trốn.

Nhưng chỉ có một ẩn yêu có thể thu phục sử ma này, đó là vua của loài ẩn yêu.

Còn tại sao Shiraku có nó thì sẽ được phổ cập sau.

Vốn dĩ người ta tưởng sử ma này đã tuyệt chủng vì nó chỉ còn lại một con được truyền cho từng đời ẩn yêu.

Mà chủng tộc ẩn yêu thì không ai biết cả, vì chúng lẩn trốn và sống tách biệt

-CHÚC MỘT NGÀY TỐT ĐẸP-
 
(Đn Mairimashita! Iruma-Kun) Bảo Mẫu
QUẢNG CÁO


Hố mới ra lò rồi đây, Đn Youjo Senki chỉ được viết trên Mangatoon đã ra lò 🙂

Ai có hứng thú thì vào Mangatoon để xem nha :3

-CHÚC MỘT NGÀY TỐT ĐẸP-
 
(Đn Mairimashita! Iruma-Kun) Bảo Mẫu
Chap 10: Chơi với Clara...vui lắm!


Shiraku đi lên cầu thang, sau khi đi khuất thì 3 tên ác ma kia liền lật mặt

-Làm như ghê gớm lắm, hắn cũng chỉ chơi với con nhỏ kia để lợi dụng thôi chứ gì-

-Yocchan nói đúng lắm!-

Clara bước ra khỏi đó, tránh những tiếng cười hả hê kia, Clara đi đến chỗ Iruma đang ngồi, nhảy vồ vào người cậu

-Clara...?- Iruma

-Tấn công trực diện!

Cậu biết chứ, món snack này là thứ tớ thích lắm~ Còn có cả nước ép hoa quả và thú bông nữa.

Tớ sẽ cho cậu hết!- Clara cười vui vẻ rồi lôi ra một mớ thứ từ hai cái túi đeo hông, đẩy hết đống đồ qua trước Iruma

-Đây!

Đây nè!

Vậy nên...vậy nên...Xin cậu hãy chơi với tớ...-Clara

-K..Không cần đâu- Iruma

-Cậu chủ, nước của cậu- Shiraku đưa chai nước ra

-Raku-san không cần mua nước đâu.

Em có nước ép hoa quả mà.

À, thay vì nước ép, cái này...- Clara

-Xin lỗi...

Clara, tớ..- Iruma nói xong, Clara liền khóc òa lên

-Khoan đã, Clara..- Iruma bắt đầu luống cuống

-Lại nữa rồi!

Lúc nào cũng như vậy hết!

Mọi người bắt đầu chán và sẽ không chơi với tớ nữa!- Clara

-Không!

Không phải vậy đâu!- Iruma vội giải thích

-Chính cậu bảo không cần còn gì!- Clara

-Nghe này!- Iruma

-Clara-chan, con gái khóc xấu lắm, lau nước mắt đi...- Shiraku lại ra tay giúp đỡ Iruma, cậu sẽ không nói là cậu muốn giúp gấu bông xanh Clara đâu

-Mọi thứ đều vô dụng cả thôi!

Tớ chỉ là một con ngốc, nên tớ mới phải đưa cái gì đó cho mọi người để tiếp tục chơi với tớ!

Để mà trả giá cho những rắc rối mà cậu phải chịu thôi!- Clara

-Dù không có mấy thứ đó thì tớ vẫn sẽ chơi với cậu mà!- Iruma nắm hai tay Clara lại

_Mình bắt đầu thấy mỏi tay rồi, ôm nhanh nhanh để còn về, muộn rồi cậu chủ ơi..._Shiraku

-Ể?- Clara

-Tại chơi với Clara...vui lắm đó!- Iruma

-Thật sao?- Clara

-Phải, thật đấy!!

À, ừm...Mấy cái kia do hồi trước tớ không để ý nên mới nhận thôi, nhưng...tụi mình đã chơi với nhau thì cần quà cáp làm gì- Câu nói này của Iruma khiến Shiraku có chút chạnh lòng

_Không cần quà cáp..._ Shiraku vốn là không bao giờ chơi được với bạn cùng lứa, bắt được vài con chuột đưa họ thì cũng chẳng có lời cảm ơn nào

-Lắm lúc Clara có hơi nhiệt tình thật, nhưng mà...tớ chơi cũng dở lắm, nên tớ có thể hòa theo sự nhiệt tình đó của cậu.

Vì vậy nên, cậu sẽ chơi cùng với bọn tớ chứ?- Iruma nói xong, Shiraku liền tiến lại gần, quỳ xuống

-Xin lỗi đã chen ngang nhưng đã muộn rồi, Clara là con gái nên về sớm không gia đình lo đấy nhé- Shiraku lấy khăn chấm nước mắt cho Clara, tay lại theo thói quen xoa đầu cô như gấu bông, cậu còn muốn ôm nữa cơ nhưng mà như thế thì hơi bất lịch sự

-Vâng!!- Clara mặt đỏ như quả cà chua

-Yay!

Wow!

Lần đầu tiên có chủ động rủ mình chơi cùng!

Lần đầu tiên có người xem mình như con gái!

Hai tin vui trong cùng một ngày!- Clara bắt đầu lăn lộn quanh sân thể hiện sự vui mừng

-Lần đầu tiên!

Lần đầu tiên luôn!- Clara

-Iruma-chi, tớ nên làm gì đây?!

Raku-san, em nên làm gì đây?!- Clara quay sang hỏi Iruma rồi lại hỏi Shiraku

-Đây cũng là đầu tiên tớ mời ai đó chơi cùng đấy- Iruma

-Đây là lần đầu anh chơi cùng con gái à không một thiếu nữ- Shiraku đồng thanh với Iruma

-Nè, Clarin!

Bọn tớ khát quá!

Cho bọn tớ xin ít nước ép hoa quả đi- Yocchan

-A, chờ đã, Clara...- Iruma vội cản khi thấy Clara đi đến "chủ cũ" của mình

-Cậu chủ cứ ra lệnh, tôi sẽ bất chấp tính mạng mà xử lí ba đứa đó- Shiraku chỉ chờ Iruma ra lệnh, cậu sẽ liền không màng sống chết đánh tụi nít ranh kia nhập viện

-Hai người xem nhé- Clara chỉ đi qua mà nói với hai người kia một cách vui vẻ nhưng có phần nham hiểm

_Yên tâm rồi..._ Shiraku thấy vẻ mặt đó thì liền nhận ra ngay, cậu xém chút quên Clara là một ác ma đấy

-Cho tớ nước ép lạnh nhé, ba...lon...- Yocchan chưa kịp nói hết đã thấy một máy bán nước tự động xuất hiện và rớt thẳng vào người

-Y..Yocchan!- Hai đứa còn lại hoảng hốt hét

-Bỏ tiền vô thì tha hồ mà uống nhé- Clara hả hê

-Quả đúng như mình nghĩ, cậu ấy nhiệt tình thật- Iruma hóa đá

-Theo mệnh lệnh của ngài, toàn bộ những kẻ lợi dụng Valac đều đã hứa "từ nay không quấy phá nhỏ nữa"- Alice

-C..Cảm ơn cậu nhé, Azz-kun!- Iruma chú ý đến 5 vết bẩn trên người Alice

-À ừ...Có thật là cậu chỉ "nói chuyện" không thế?- Iruma

-Vâng!

Rất thân thiện luôn ạ!- Alice cười tự hào

-T..Tớ hiểu rồi...- Iruma nói xong, Alice liền bị ném Slim Paint vào người

-Trúng rồi!

Azz-Azz nhìn trắng bóc hà, nên tớ tô thêm cho nó sinh động!- Clara, thủ phạm đã ném Slim Paint

-Con nhỏ đáng ghét này...- Alice muốn vùng dậy

-Cái này là Slim Paint đó.

Iruma-chi lấy con màu xanh, Shiraku lấy con đỏ nhé- Clara đưa cho Iruma và Shiraku

-Thôi, tớ ném dở lắm- Iruma nói nhưng vẫn nhận Slim Paint

-Anh xin- Shiraku cũng nhận, cậu không muốn làm Clara buồn đâu

-Iruma-sama?!

Shiraku-kun?!- Alice

-Ai thua thì phải đãi nước uống nhé!- Clara tiếp tục ném vào người Alice nhưng Alice đã né được.

Iruma cũng đang né

-Bùm, bùm, bùm, go, go, go!- Clara liên tục ném

-Iruma-sama, Shiraku-kun, xin hãy chạy đi!- Alice được bao phủ bằng Slime Paint lên tiếng

-Muộn rồi làm ơn về nhà thôi cậu chủ!- Shiraku bất lực vì đã muộn giờ nhưng Iruma còn chưa về nhà

-CHÚC MỘT NGÀY TỐT ĐẸP-
 
(Đn Mairimashita! Iruma-Kun) Bảo Mẫu
Nothing much 🙂)


Nếu các cậu không đọc cái truyện đn tokyo rev kia thì báo tôi tiếng để tôi xóa truyện nhé?

Chứ thấy ít người đọc mà viết thì lười lắm =)

Chỉ có nhiều đó thôi, mọi người không ai đọc thì tôi xóa thôi

-CHÚC MỘT NGÀY TỐT ĐẸP-
 
(Đn Mairimashita! Iruma-Kun) Bảo Mẫu
Lịch ra chap


Bây giờ tui đã rảnh hơn nên một lịch ra chap sẽ xuất hiện, mọi người có quyền chọn các lịch sau:

1.

Chủ nhật hàng tuần vào 2 giờ chiều, mỗi chap khoảng 1200 từ

2.

Thứ 2 và chủ nhật hàng tuần, vào 2 giờ chiều, mỗi chap khoảng 900 từ

3.

Thứ 2, 4, 6 hàng tuần, vào 2 giờ chiều, mỗi chap khoảng 600 từ

4.

Mỗi ngày, mỗi chap khoảng 300 từ

Mọi người chọn 1 cái đi, tui sẽ làm theo ý kiến từ người đọc

Lưu ý: Tui không nhận bình luận, ý kiến kiểu "Tùy tác giả", "Sao cũng được".... (Vì nếu mọi người bình luận kiểu thế thì tui cũng không biết nên chọn cái nào hết á T-T)

-CHÚC MỘT NGÀY TỐT ĐẸP-
 
(Đn Mairimashita! Iruma-Kun) Bảo Mẫu
Chap 11: Bạn bè?


Hơi chậm so với lịch, thông cảm nha 🙂

------------------VÀO TRUYỆN----------------

-Iruma-chi, chào buổi sáng!

Raku-san đâu rồi?- Clara ngó nghiêng tìm người

-Anh đây- Shiraku ra ngay sau Iruma

-Bọn tớ đến đón hai người nè, đón hai người nè, Iruma-chi!, Raku-san!- Clara nhảy một điệu nhảy khác thường

-Chào buổi sáng, Iruma-sama, Shiraku-kun- Alice cung kính cúi người chào

-Mới sáng sớm mà đã nhiệt tình quá nhỉ...- Iruma thầm đổ mồ hôi còn Shiraku thì đi tới mở cổng, Iruma cũng đã quen nên đi ra cổng

-Đón, đón, Iruma-chi!

Đón, đón, Raku-san!- Clara tiếp tục nhảy

-Ây cha, tuyệt quá nhỉ, Iruma-kun, Shiraku-kun- Sullivan đã đứng trước cửa nhà, dùng phép thuật làm dĩa lót tách trà lơ lửng, một tay cầm tách trà để uống

-Đón, đón, Iruma-chi!- Clara

-Hai cháu đã kết được hai người bạn rồi!- Sullivan

-Đón, đón, Raku-san!- Clara

-Hở?!- Iruma

_Bạn...?

Là cái gì, nó có ở thế giới con người sao?_ Shiraku tất nhiên là không biết rồi, một Ẩn Yêu thì làm gì biết tới chữ "bạn"

-Không, chỉ là...nói là "bạn" cũng không đúng lắm...chỉ là bọn cháu hay chơi và nói chuyện cùng thôi- Iruma

-Đang ở trước mặt thầy hiệu trưởng đó- Alice không chịu được khả năng nhảy của Clara mà lên tiếng nhắc nhở

-Clara như vậy rất dễ thương mà- Shiraku đã được cho phép bởi Clara nên hiện cậu đang xoa đầu cô

-Shiraku-kun đừng chiều nhỏ đấy nữa...- Alice

Trong khi ba người đang nói chuyện thì Sullivan với Iruma đang nói về chủ đề "bạn bè"

-Cái quan hệ thế này, chẳng phải ở Nhân Giới được gọi là "bạn bè" sao?

Bộ có gì sai à?- Sullivan uống một ngụm trà rồi để lên dĩa lót lơ lửng

-N..Nhưng...Cháu lại không biết hai người họ nghĩ gì...Với cả là....-_Con người và ác làm bạn với nhau cũng được sao?- Iruma cực kì phân vân

-Bữa nay ông mắc phải đi họp rồi, thế nên ông đến trường trước đây.

Là họp về vụ phân lớp ấy- Sullivan nhảy từng bước ra khỏi cổng

-Ta nên đi thôi, cậu chủ- Shiraku lên tiếng đánh tan suy nghĩ của Iruma

-CHÚC MỘT NGÀY TỐT ĐẸP-
 
(Đn Mairimashita! Iruma-Kun) Bảo Mẫu
chap 12+13: Căn tin


Hôm nay ra 2 chap nên ngày mai không có chap nào đâu nha 🙂

-------------------VÀO TRUYỆN---------------

-Cùng đi nào!

Mình cùng đến trường nào!- Clara

-Hôm nay cũng không có sự kiện gì đặc biệt, vậy nên chúng ta hãy đến căn tin nhé- Alice

-V..Vậy à?-_Nhận thức được việc họ là "bạn bè" làm mình thấy căng thẳng quá...Mà cũng phải nói, nào giờ mình có kết bạn được ở môi trường mới bao giờ đâu!_ Iruma

-Cậu chủ thấy không khỏe sao?- Shiraku lấy khăn lau mồ hôi cho Iruma, thấy sắc mặt Iruma xanh xao thì không khỏi lo lắng

-Whoa, thực đơn cũng phong phú dữ- Hiện tại nhóm Iruma đã tới căn tin trường, Iruma không nhịn được liền cảm thán với bản thực đơn to đùng của trường

-Tớ sẽ chọn bữa trưa dero dero!- Clara

_Đồ ăn ở Ma Giới trông không đẹp mắt lắm, nhưng lại ngon khỏi phải bàn_-Hử?

Đây là...?- Iruma phân vân rồi nhìn lên bản thực đơn thì thấy một huy hiệu kì lạ

-Là huy hiệu thứ hạng đó ạ.

Thành tích tại Babyls được dựa trên thứ hạng, các món ăn cũng được chia theo thứ hạng- Alice giải thích

-Hể...- Iruma

-Vì hạng của chúng ta vẫn chưa được công bố, vậy nên chỉ gọi được món tại thực đơn này thôi- Alice

-C..Cảm ơn cậu nha!- Iruma

-Phiền cậu chọn giúp tôi nữa, Azu- Shiraku cũng không biết về đồ ăn ở Ma Giới nên cũng đành nhờ Alice

-Tất nhiên rồi, Shiraku-kun- Alice cười tươi

-Tôi xin phép- Shiraku ngồi cạnh Iruma

_Trông cậu chủ có vẻ vui?_Shiraku

-Xin lỗi nhé- Alice cầm khay đồ ăn chứa 3 khẩu phần

-Việc chọn món cũng khó lắm nên..- Alice tiến tới ngồi bên còn lại của Iruma thì một đống đồ ăn đột nhiên ồ ạt tới

-Này!

Vậy là sao hả?- Alice tức giận nói với 2 người phục vụ mang đồ ăn tới

-Ờ thì, có người gọi 50 phần đến bàn này...- Phục vụ

-50 phần?- Alice thắc mắc thì quay ra thấy một nhóm học sinh đang cười đắc thắng

-Đúng là mấy trò chơi khăm khốn kiếp...Iruma-sama, cho phép tôi xử đẹp hết lũ chúng nó!..Ối!- Alice đang muốn quay qua chờ sự cho phép của Iruma thì đã thấy cậu ăn hết 50 phần ăn rồi

-Cậu chủ ăn từ từ kẻo nghẹn, khăn của cậu- Shiraku đưa khăn cho Iruma lau miệng

-Cảm ơn anh- Iruma nhận lấy rồi lau

-Ma trà của cậu đây- Shiraku đưa một tách (nắp) ma trà cho Iruma

Lưu ý: Shiraku luôn mang bên mình một bình đựng ma trà, cái tách là nắp của bình đựng được thiết kế giống như một cai ly nhỏ, thấp để thuận tiện hơn

-CHÚC MỘT NGÀY TỐT ĐẸP-
 
(Đn Mairimashita! Iruma-Kun) Bảo Mẫu
Chap 14: ComeCome-san


Hôm nay tôi đăng chap vào lúc 4 giờ chiều, thật lòng xin lỗi vì đã không theo đúng lịch (Thật ra là do tôi quên) nhưng vẫn mong sự thông cảm đến từ mọi người 🙂

-------------VÀO TRUYỆN-------------

-I..Iruma-sama?- Alice bất ngờ với khả năng ăn của Iruma

-Ấy!

Mấy món này không ăn được à?

Có cần phải nôn ra không?- Iruma

-Kh..Không phải thế...ngài ăn khỏe thật đấy...- Alice

-Thế à?-_Được dịp mình phải ăn cho nhiều một chút_ Iruma vẫn tiếp tục ăn

-Xin lỗi, cho em một phần nữa ạ!- Iruma cứ liên tục xin thêm phần

-Cậu chủ ăn từ từ thôi ạ- Shiraku nhìn người đầu bếp mà thấy tội thay

-Đầu bếp xỉu luôn rồi!- Phục vụ

-Ghê thật!- Học sinh

-Không hổ là Iruma-sama- Alice

_Mình chưa ăn cái gì mà đầu bếp xỉu rồi..._Shiraku

-Xin hãy mang thứ này về cho- ComeCome-san (Chủ tiệm bách hóa)

-C..Có chuyện gì vậy?- Iruma bất ngờ khi thấy cửa hàng bị phá chanh bành

-Clara-chan đã làm gì vậy?- Shiraku tiến đến bế Clara xuống khỏi ống tre của ComeCome-san

-Bác ấy mới chơi cùng tớ.

Lần nào tớ tới gian hàng thì bác ấy cũng đều chơi với tớ hết- Clara

-Ai "chơi" với cô, đó là "đe dọa" nhé.

Cô nằm trong danh sách đen và bị cấm đến các quầy bán hàng!

Năng lực của cô có thể lấy ra bất cứ thứ gì cô từng nhìn thấy, như thế bị xem là trộm cắp rồi- ComeCome-san

-Những kẻ ăn cắp như thế sẽ bị đâm bằng ngọn tre này!- ComeCome-san

-Làm thế thì nguy hiểm lắm đó bác!- Iruma

-Đâm, đâm, đâm, đâm, đâm!- ComeCome-san

-Chắc nhỏ trong danh sách đen rồi- Học sinh

-Bạo lực quá- Học sinh

-Trật tự!- Kalego

-Thật là...Ta chỉ vắng mặt mới có mấy hôm thôi, thế mà lại có đứa ngốc nào dám gây náo động giữa ban ngày ban m..- Kalego định nói tiếp thì thấy Iruma

-CHÚC MỘT NGÀY TỐT ĐẸP-
 
Back
Top Bottom