Khác [ ĐN Kimetsu no Yaiba ] Tử đằng mùa đông

[ Đn Kimetsu No Yaiba ] Tử Đằng Mùa Đông
Chương 20


Dạo gần đây, Kitsune đã nghe một số tin đồn từ vài tân binh ở sát quỷ đoàn.

Trong đó, có một tin đặc biệt đáng chú ý, về một chàng trai mang theo kiếm, cơ thể đầy vết thương thường xuất hiện ở cuối phố.

Mặc dù không gây hại, nhưng với tính hiếu kì đã ăn sâu vào máu, đó vẫn là một điều vô cùng mới lạ với người dân ở đấy.

Kitsune đã từng có ý định dò xét, dù sao nó cũng nằm trong khu vực mà cô quản lí, nhưng công việc và thời gian lại không cho phép.

Tin đồn thì cũng chỉ dừng lại ở mức đó, cho nên chỉ đành mắt nhắm mắt mở cho qua.

Bây giờ lại có dịp chứng kiến tận mắt, Kitsune không biết bản thân nên vui hay buồn đây?

"Anh mà cứ tiếp tục lảng vảng quanh phố với bộ dạng đầy vết thương như thế, không gây chú ý thì cũng là dọa chết người."

Kitsune ngoại trừ miệng vẫn đang nhai viên dango vừa mua, gương mặt vô biểu tình chậm rãi nói.

Ừ thì nói thế, bản thân cô thừa biết người kia chẳng để vào tai đâu.

Dĩ nhiên, Sanemi nghe xong liền mang ra bộ mặt 'ta làm gì thì kệ ta!

Ai mượn ngươi quản' đầy bố đời.

Đi cùng anh ta là Masachika Kumeno, một thành viên khác của sát quỷ đoàn.

Kitsune có chút ngạc nhiên khi có người chịu được Sanemi, mặc dù anh ta là một tên trong ngoài bất đồng.

Đã tới lúc phải tuần xung quanh khu vực của mình, Kitsune nói tạm biệt sau đó liền biến mất dạng.

Gần đây mỗi lần đêm xuống cô lại nhận được cảm giác ánh nhìn dán lên người mình.

Nhưng lại không thể phát hiện được bất kì thứ gì.

Lại chẳng phải điều tốt lành cho cam.

Ngày hôm sau, Kitsune nhận được nhiệm vụ từ thôn phía Đông.

Nói chính xác hơn là lời cầu chi viện.

Đã có hơn vài thành viên cấp Tsuchinoe và Hinoto tiến tới, nhưng chưa ai quay về cả.

Đương nhiên, đoàn sát quỷ, hay đúng hơn là chúa công sẽ không để nhiều thành viên phải hy sinh nữa.

Và, cách đơn giản nhất là phái một trụ cột tới đó.

Kitsune cũng rất vui lòng nhận nhiệm vụ này, ít nhất thì nó cũng không phải nới oái oăm như núi Shiramaka phía Tây.

Định lực tốt như Kanae mà cũng suýt phát hỏa ở đó.

Kitsune rảo bước men theo đường mòn vào thôn.

Nới đây được bao bọc bởi một rừng trúc, nên không nhiều kẻ ra vào.

Người dân sống ở đây cũng không quá hiếu khách, ít nhất là trước khi họ bị lừa bởi một kẻ lai vãng.

Đương nhiên, Kitsune không được chào đón mấy, thôn dân thậm chí còn không có ý che giấu ánh mắt dò xét kia, cứ như đang nhìn một món đồ vật vậy.

Kitsune cả người đều không thoải mái.

Đi xung quanh được một lúc, cảm giác kì quặc trong lòng dâng lên.

Cô đã rất chú ý rồi, tại sao không nhìn thấy bất kì thợ săn quỷ nào cả?

Hiện trời vừa xế tà, cho dù con quỷ quá mạnh, cũng không nhất thiết phải lẫn trốn đi.

"Này, lại có kẻ tới, là một cô gái."

Giọng nói từ gian nhà phía cạnh đó truyền tới, Kitsune hơi chau mày, không tiếng động lại gần, dựa người lắng nghe.

"Làm gì bây giờ?"

Giọng nữ ảm đạm hỏi.

"Còn làm gì nữa.

Đương nhiên vẫn là kế hoạch cũ."

Lần này là giọng trầm của người lớn tuổi.

"Thôn trưởng, cô gái này có vẻ là chi viện bọn người kia nói, liệu có thể--" Thiếu nữ kia do dự nói, ẩn ẩn kích động.

"Mong chờ cái gì chứ!

Đừng nghĩ linh tinh, nhiều người như vậy, có kẻ nào làm được chưa!?"

"Nhưng..."

Thiếu nữ vẫn chưa từ bỏ.

"Không muốn chết thì im ngay!"

Thôn trưởng mất kiên nhẫn quát lên, sau lại đưa mắt nhìn xung quanh.

Không nhìn thấy ai, thôn trưởng trong lòng thở phào, đưa mắt liếc thiếu nữ kia rồi kéo người đi khỏi.

Kitsune lắng tai nghe tiếng bước chân ngày càng nhỏ, trong đầu miên man suy nghĩ.

Thôn làng này...ban đầu cô cảm thấy kì lạ, nhưng không tới nỗi nghi ngờ.

Cấu kết với quỷ a.

Thật không tốt nha, cho dù tình huống ép buộc cũng thật không tốt.

Còn 'bọn họ' trong cuộc đối thoại kia, hẳn là các thợ săn quỷ.

Thời gian quạ gửi tới thư chi viện chỉ mới một ngày, thêm cả thời gian cô đến đây thì chỉ mới hai ngày.

Có lẽ họ còn sống, chỉ là đang bị thôn dân nhốt ở nơi nào thôi.

Con ngươi màu đỏ xoay chuyển, Kitsune đi đến ngôi nhà ở cuối thôn, xin nghỉ lại đêm nay.

Trong nhà chỉ có một bà cụ, hai mắt đã mù lòa.

Có người xin nghỉ lại cũng rất niềm nở, hoàn toàn không giống thái độ của những người khác.

Bà cụ dẫn Kitsune đến một gian phòng, không rộng, nhưng rất sạch sẽ.

Xong, bà cụ ra ngoài làm việc, để Kitsune lại trong phòng.

Tiến tới cạnh giường, Kitsune có chút chần chờ, một lúc sau cũng ngồi xuống.

Mùi hương nhàn nhạt từ ngoài truyền vào, khói trắng lơ lửng trong không khí.

Đầu Kitsune hơi mơ màng, mí mắt nặng trĩu, đưa tay xoa xoa ấn đường.

Mê hương quá mạnh, Kitsune chỉ cầm cự được một lát, hai mắt tối sầm.

Trước đó, cô còn có thể thấy được vài bóng người tiến vào, gương mặt đầy thương hại.
 
[ Đn Kimetsu No Yaiba ] Tử Đằng Mùa Đông
Chương 21


Kitsune có thật sự bất tỉnh sao?

Đương nhiên là không phải.

Cô có hàng trăm cách để giữ bản thân tỉnh táo.

Chỉ là cô muốn biết các thợ săn quỷ khác đang bị giấu ở đâu thôi.

Và, đây là cách thức Kitsune cảm thấy nhanh nhất.

Kinh động con quỷ là một ý tưởng tồi tệ, hơn nữa, cô không nghĩ bản thân sẽ có đủ thời gian để tìm kiếm.

Thôn này không nhỏ đâu.

Kitsune cứ như thế giả vờ bất tỉnh, cho đến khi cảm giác đau nhói từ lưng truyền tới.

Vậy mà lại quăng cô xuống, đối xử với thức ăn ai đời lại làm như vậy?

Bảo quản thật tốt ăn không phải ngon hơn sao?

Đợi đám người ra khỏi, Kitsune mới chậm rãi mở mắt.

Việc đầu tiên cô làm là vươn tay xoa xoa lưng một chút, ánh mắt nhìn một vòng xung quanh, bỗng dưng nhíu mày.

Đây là một căn phòng trống, theo đúng nghĩa.

Chẳng hề có bất kì đồ vật nào.

Kitsune không bị nhốt cùng những người kia, nhưng là cùng với một đứa trẻ kì quái khác.

Tại sao kì quái?

Theo Kitsune thì, cô hoàn toàn không cảm nhận được sự tồn tại của nó, hơi thở nhẹ như không.

Giống như một kẻ vô hình vậy.

Kitsune kiểm tra lại bản thân, mặt nạ vẫn ở đấy, kiếm đã bị lấy đi.

Tốt thôi, họ mà không mang đi mới quái.

Cô khẽ giẫy giụa để dây trói lỏng ra, đứng dậy.

Đưa tay lấy thanh tanto phía sau vạt haori, cảnh giác lại gần người đằng trước.

Kitsune dùng chân lay, chính xác là đá cậu ta vài cái, nhưng vẫn không có thêm bất kì động tác gì.

Một lát sau, cô đưa tay kiểm tra, chân mày có chút nhíu lại.

Thiếu dinh dưỡng trầm trọng cùng gương mặt tái nhợt vì ở trong tối lâu ngày, hơn nữa, trên người có rất nhiều vết thương đã kết vảy.

Không có sức để phản kháng thì thôn dân cũng chẳng trói cậu ta làm gì.

Nói cậu ta sống thì cũng không khác người chết là mấy.

Chỉ cách nhau có một lằng ranh giới mỏng thôi.

Ngay lúc Kitsune cảm thấy bản thân nên tìm cách rời khỏi đây mà không để ai phát giác, đôi mắt nhắm nghiền của thiếu niên bỗng mở ra.

Thứ đầu tiên Kitsune nhìn thấy từ đôi mắt xanh màu trời đó, là hắc ám.

Nói làm sao nhỉ?

Khác với sự âm trầm được bọc kín trong cái vỏ lạnh nhạt của Kitsune.

Cậu ta lại không hề ẩn giấu nó, hoặc, có thể nói rằng, hắc ám sinh ra là dành cho cậu ta.

Kitsune không thích sự quỷ dị này chút nào, một chút cũng không.

Cứ như đang đứng trước tấm gương phản chiếu hình ảnh bản thân ở quá khứ vậy.

Nhất là khi nhìn vào mắt của cậu ta, tĩnh mịch, sâu thẳm, và thù hận ẩn sâu dưới đáy.

Phảng phất như trời có sập xuống cũng không phải điều lớn lao gì.

Đến lúc Kitsune đã không thể chịu được nữa, tiếng thiếu niên vang lên, khàn khàn bởi cổ họng khô khóc.

"Thợ săn quỷ?"

Kitsune lùi về phía sau để kéo dài khoảng cách, nói: "Phải."

"Là người thứ mười hai tôi thấy qua rồi."

Thiếu niên cảm thán, lại có chút trào phúng.

"Cậu biết họ ở đâu sao?"

"Không biết."

Thiếu niên thành thật trả lời.

"Tại sao cậu lại bị bắt ở đây?"

Còn thành ra thế này.

"Cũng không biết."

"..."

Kitsune kì quái đánh giá thiếu niên một lần nữa, từ lúc tỉnh dạy tới bây giờ, biểu cảm của cậu ta vẫn chưa thay đổi lấy một lần, luôn là cái nụ cười cà lất cà phơ.

Nó làm Kitsune nhớ đến tên nghiệp giáo chủ kia.

Đương nhiên, điều đó thì chẳng dễ chịu chút nào.

Ngay khi Kitsune xoay người định rời đi, vạt áo haori bị kéo lại.

"Đưa tôi đi cùng, tôi biết họ ở đâu."

"..."

Không phải vừa nói không biết sao?

Kitsune ảo não, liệu cô có nên tin một kẻ vừa gặp đã gạt mình không đây.

Lại nhớ tới đã dạo một vòng xung quanh thôn nhưng vẫn chưa tìm được bất cứ thứ gì, Kitsune hơi phiền chán ra tiếng.

"Được.

Nhưng tốt nhất đừng lừa tôi."

"Sẽ không."

Do vừa di chuyển vừa phải đỡ cái thân gà yếu của cậu ta, tốc độ của Kitsune chậm hơn hẳn bình thường.

Khá vất vả để đến được nơi cần thiết mà không bị người dân trong thấy.

Kitsune đã dự trước sẽ là một chỗ khá kì quái, nhưng cô không nghĩ nó lại ở trung tâm rừng trúc, hơn nữa còn là mật đạo dưới lòng đất.

Xung quanh không có người, thân trúc rất cao và rộng, căn bản không thể nhìn ra được một nơi thế này tồn tại.

Ai lại nghĩ sẽ có một ngôi nhà cùng một cái hầm ở nơi này chứ.

Kitsune đặt thiếu niên ở một góc chết, bóng tối bao phủ, trong cậu ta hệt như u linh.

Vô thanh vô tức.

Kitsune không quan tâm nhiều, giữa họ chỉ là quan hệ hợp tác.

Cô đưa hắn khỏi đó, hắn chỉ cho cô nơi các kiếm sĩ bị nhốt.

Cả hai đều không phải kẻ tốt lành gì.

Kitsune tiến lại gần ngôi nhà, bước đi không hề phát ra âm thanh, cảnh giác mở cửa.

Bên trong không tệ như cô nghĩ, các kiếm sĩ hầu hết vẫn còn tỉnh, một số trong có hốc hác.

Có lẽ đã bị nhốt khá lâu.

Thấy Kitsune tiến vào, tất cả đều đồng loạt hướng ánh mắt tới.

Có tuyệt vọng, có hoảng sợ, cũng có chờ mong.

"...Kitsune - sama?"

Có người đã từng thấy qua hàng ngũ trụ cột, lên tiếng.

"Ừ.

Đã bao nhiêu người bị ăn."

Kitsune vừa nói vừa cởi trói cho một người ở gần đó.

"Hơn sáu người đã bị đem đi..."

Người trả lời là một cô gái, cấp bậc khá cao, trong có vẻ bình tĩnh hơn nhiều.

Kitsune hơi gật đầu tỏ vẻ đã biết, ra hiệu cho người trước mặt đi cởi trói cho những người khác.

Có không dưới mười người, tinh thần lại không ổn định, cho nên phải tốn kha khá thời gian.

Kitsune bảo họ chuẩn bị rời đi, kiếm của tất cả đều đã bị lấy mất, chẳng biết con quỷ xuất hiện thì làm ăn được gì.

Thật không may, ngay khi có người bước tới cửa, một cái đầu treo ngược bất ngờ xuất hiện ngay trước mặt cậu ta.
 
[ Đn Kimetsu No Yaiba ] Tử Đằng Mùa Đông
Chương 22


Phản ứng đầu tiên của Kitsune là tiến tới, dùng chân đá cậu ta ra phía trước, tay cầm thanh tanto chặn lại cái đầu quỷ kia.

Hàm răng nhọn hoắt ma sát với lưỡi dao, tạo ra âm thanh vô cùng chói tai.

Những người còn lại vẫn còn đang ngơ ngác nhìn một màn này.

Cho tới lúc Kitsune đã ném con quỷ ra xa một khoảng, mới có người lấy lại được tinh thần.

Cậu thanh niên vừa nãy vẫn đang nằm rạp dưới đất do cú đá được hai người khác đỡ lên.

Người có hơi ê ẩm, nhưng so với mất một mảng thịt ở cổ vẫn khá hơn nhiều.

Suy xét tình hình, tất cả nhanh chóng tản ra, chia nhau tìm nơi giấu kiếm.

Kitsune dùng lực găm cái đầu quỷ vào cây trúc gần đó, lưỡi dao xoay ngang, nếu không cây trúc sẽ vỡ đôi và nó sẽ thoát mất.

Chắc rằng cái đầu quỷ không thể tiếp tục di chuyển, Kitsune hơi lùi lại vài bước, xoa xoa lòng bàn tay đã hơi tê.

Được rồi, sẽ chẳng tới đâu nếu cứ như thế này.

Cái đầu quỷ, chính xác là huyết quỷ thuật vẫn nhìn chằm chằm Kitsune với tròng mắt trắng đã dãn ra và che hết tất cả.

Thứ quái quỷ này ở đây, vậy con quỷ đang ở đâu?

Kitsune tự hỏi.

Tình hình chẳng mấy lạc quan lắm, trường hợp tệ nhất là có nhiều hơn một con quỷ.

Di chuyển lại gần người vẫn đang chứng kiến từ lúc đầu, Kitsune hỏi.

"Tự đi được chứ?"

"Tôi ổn."

Không, anh chẳng ổn chút nào.

Kitsune thầm nhủ, nhưng cũng chỉ để cho anh ta một ánh nhìn, sau đó liền quay người rời đi.

Chiến đấu mà không có kiếm là quá khó rồi, cô chẳng thể mang kè kè theo một người nữa.

Kitsune đi khá chậm, cho đến lúc tìm được đám tân binh cũng mất một lúc lâu.

Nhìn một vòng xung quanh, ngoại trừ vài thôn dân bất đắc dĩ bị trói dưới đất thì số lượng tân binh có vẻ hơi khác, Kitsune hỏi:

"Những người khác đâu?"

"...Họ nói là đi tìm những dân làng còn lại."

Một trong số đó nói, giọng điệu có chút quẫn bách.

Nghe xong câu này, Kitsune nhịn không mắng ra tiếng.

Một lũ đần!

Đã phế sài rồi còn thích chọn đường nguy, ai biết con quỷ đang ẩn nấp ở chỗ nào chứ.

"Được rồi, chia nhau đi tìm đi, cẩn thận một chút, không dưới hai con quỷ đâu."

Nhận lấy nhật luân kiếm, Kitsune phân phó.

Thật mong rằng chúng không xui xẻo tới mức đụng phải con quỷ.

Và, chỉ vài phút sau, Kitsune xin rút lại, vận may của chúng đã hóa thành sự ngu ngốc cả rồi.

Tất cả, hơn năm người, lại phải chật vật với một con quỷ trong khi trên tay có đủ vũ khí.

Về quê chăn vịt hết đi.

Kitsune hít lấy một hơi sâu để giữ bình tĩnh, tiến tới xông vào trận đánh với một bụng ẩn nhẫn.

"Hơi thở của băng: thức thứ nhất - Băng tinh."

Tính phá hoại cũng tăng gấp bội.

Bằng chứng rõ nhất, chỉ với một thức, cái đầu con quỷ đã lìa khỏi cổ.

Thật chất thì do nó không quá mạnh, thứ đứng sau tất cả hẳn là con quỷ còn lại.

Chủ yếu do đám này quá phế thôi.

Tầm mắt Kitsune lướt qua một người đang nằm trên đất mà thở, suy nghĩ xoay chuyển vài vòng, hỏi:

"Hitomira Futawa?"

"A...vâng, là tôi."

Người trả lời là một thanh niên tóc đen, mắt màu ngọc.

Kitsune biết cậu ta, kế tử của Điểu trụ - Hitomira Naota.

Mặc dù là trụ cột, nhưng Hitomira là một tên đểu cáng đúng nghĩa đen.

Futawa, Kitsune vẫn chưa gặp qua lần nào, nhưng nhờ vào cái miệng chỉ thiếu việc giới thiệu về từng lỗ chân lông của tên kia thì không ấn tượng cũng khó.

"Kitsune - sama, ngài biết tôi sao?"

"Nghe qua từ một tên lắm chuyện."

Kitsune dừng lại một chút, đánh giá Hitomira Futawa từ trên xuống dưới, cuối cùng phun ra hai chữ: "Yếu nhớt."

"..."

Độc miệng quá.

Hắn đã làm gì đâu chứ.

Kitsune mang theo một đám tân binh tàn tật trở về, hầu hết đều tập trung ở giữa rừng trúc.

Trên đường tới, càng đi, khí lạnh trên người Kitsune lại càng rõ ràng, đôi chút lại lầm bẩm vài câu.

Chẳng hạn như: "Tại sao tên Hitomira đó lại có thể dạy dỗ ra một tên đệ tử vô dụng như thế này chứ?"

Hoặc: "Hắn nên mổ bụng tự sát để chuộc lỗi với đời."

Bọn tân binh nghe loáng thoáng mấy câu mà lạnh cả người.

Quan hệ giữa Băng trụ và Điểu trun gây gắt như thế sao?

Cả đám nhìn qua tên nào đó đã ngất đi vì ngã dập đầu vào gốc cây, bỗng thấy trên tay là cả một củ khoai lang nóng bỏng tay.

Bây giờ vứt hắn lại có kịp không?

Kitsune nhìn cái xác quỷ đang hóa tro, có chút hạ hỏa lên tiếng: "Tất cả quay về đi, dìu người bị thương đến Điệp phủ."

Chờ người rời đi, Kitsune xoay lại nhìn đám thôn dân: "Các người--"

"Không...xin tha cho chúng tôi...là do chúng tôi bị ép."

Kitsune nhăn mày, vậy nếu lần tới bị ép, các người vẫn tiếp tục làm đấy à?

Có nên xử lí hết để tránh hậu họa sau này không?

Nhưng nghĩ lại, Kitsune xua xua tay, đám người như được ân huệ ngay lập tức chạy biến.

Kitsune cảm thấy nhân sinh quá mệt mỏi, vừa định lên đường quay về Ngân phủ, giọng thiếu niên từ phía sau vang lên: "Yui Kitsune."

A, thật muốn giết người.
 
Back
Top Dưới