Khác [ĐN Jujutsu kaisen] Hồi Hương(DR)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Đn Jujutsu Kaisen] Hồi Hương(Dr)
#HỒI 17: Hoa Tigon


- Hm~ hm hm..hm__Số Hai lẩm nhẩm một bài hát em vừa nghĩ ra, trên tay em ôm lấy tấm Kimono đỏ thẫm, nhảy chân sáo vui vui em cười khúc khích

" Số Hai...em nghe chứ?"__Tiếng Kyoka vang lên trong đầu em, em lập tức dừng lại gương mặt đã vui giờ thì thêm phần rạng rỡ hẳn

- Chị chủ!!! chị tỉnh rồi!!! từ lúc nào vậy chị? chị có thấy em thể hiện không???__Số Hai hớn hở càng ôm chặt tấm áo vào người hơn, mặt em lại bắt đầu nhanh chóng đỏ bừng

"..."

Chẳng có tiếng hồi đáp, số hai chờ đợi nhưng em lại cảm thấy như mình đã làm sai gì đó..

- Chị ơi em x-

" Làm tốt lắm, em giỏi lắm nhóc của chị"__Kyoka cắt lời của số Hai, mặt em lại hớn hở, vốn dĩ em rất yêu chị, giờ đây được chị khen thì còn gì bằng

" Mấy đứa thay nhau nhậm cơ thể của chị nhé, chị tạm thời chưa thể ra ngoài...cho chị xin lỗi vì đã làm phiền mấy đứa nhé..."__Kyoka nói vang vọng trong đầu số Hai, em trùng xuống đôi chút...rồi cười nhẹ

- Chị đừng lo, chúng em sẽ bảo vệ chị thật tốt...phải không mọi người??__Số hai lại chầm chậm đến chỗ kế tiếp dựa vào trí nhớ của Kyoka

"..."

" Vậy thì thật sự cảm ơn, cảm ơn mấy đứa..."__Tiếng nói nhẹ dần, cuối cùng là chìm hẳn.

Sự yên tĩnh lại được trả lại cho không gian vốn có của nó

- ...Vậy thì...ai tiếp theo đây???

Nên nhớ, nếu làm chị chủ bị thương...thì tôi không ngần ngại xé người đó ra đâu...__Số hai dùng ngón tay xoáy xoáy lọn tóc trắng muốt, mặt trông nguy hiểm cười cười nói.

"..."

Lại một khoảng không im lặng khác diễn ra, em khó chịu định hỏi lại nhưng cuối cùng cũng có người lên tiếng.

" Em ba lên đi em, chị đây vẫn chưa muốn dây dưa cho lắm"__Giọng nói có phần trầm thấp vang lên, Số Một đã đẩy Số Ba lên thớt môt cách nhẫn tâm

" Chị...chị cả...sao chị đổ cho em?? chị ơi em sợ lắm, đừng bắt em ra ngoài đó...chị ơi!! chị-__"

- Chị ơi...__Phụp một cái, em đứng trân trân giữa đống đổ nát của tỉnh Shibuya.

Cô nhóc run run sợ hãi, nước mắt tèm lem ôm tấm áo có sẵn trên tay đến nhắn nhúm

- Sao lại bắt em ra đây chứ??!! em ghét các chị...tại sao lại bắt em ra đây??? huhuhu__ Số ba bấy giờ mới chầm chậm bước đi, một tay em ôm áo, một tay lau nước mắt, nước mũi.

RẦM!!!!

RẮC!!!

Cô nhóc giật nảy mình, đã sợ còn sợ hơn, em muốn bỏ chạy nhưng các chị của nhóc con ko cho phép.

Em run rẩy từng bước lê đến con hẻm nơi đang xảy r một trận chiến.

Đến gần con hẻm, em liền đọc thần chú của mình nghĩ ra

- Phù phù, hít vào thở ra, thở ra lại hít vào! nghiệp chướng tà ma, nguyền sư cùng lời nguyền bay biến!!!!__Thần chú sau khi được đọc, cô nhóc liền ngó vào trong con hẻm.

- ...Này, tên nhóc là gì?

- ?...Fushiguro-

- Hm...không phải Zen'in à? tốt đấy chứ?__nói rồi, người kia liền dùng vật nhọn cầm trên tay đâm vào chính đầu của mình, cậu trai tên Fushiguro cũng đứng ngây người ra không ít

Cạch

- Hớ!!__Em giật mình, nhìn vào mảnh vụn dưới chân vừa mới dẫm phải

- Ai ở đó!?__Fushiguro liền quay mặt chuyển sự chú ý vào em, em bây giờ thậm chí còn không dám khóc.

Em sợ lắm

- T..tôi...__Em lắp bắp lên tiếng

- Suzuki? là bà à?__Fushiguro lúc này đã nhận ra người đối diện, cậu lập tức thở phào, nhưng rồi lại ngay lập tức phòng thủ, cậu nhận thấy điều gì đó không đúng lắm

- Suzuki? hay là ai? trả lời mau!!!__Fushiuro nói lớn, em sợ tới mức tay chân bủn rủn, khụy cả gối xuống đất

- Chị ấy, chị ấy...đang cần nghỉ ngơi....chị ấy..hức..chị ấy tôi ở đây để thay mặt chị đảm nhiệm cơ thể một...một thời gian.

Chỉ..chỉ một thời gian thôi...nên là...nên là...__Em khóc lóc nói mãi mới được một câu.

Fushiguro cũng chẳng tin tưởng gì cho cam, ai lại đi giao cở thể của mình cho người khác chứ?

" Số 3, để chị nói chuyện với cậu ấy một chút"__Kyoka nói, số ba gật đầu lia lịa

- Chị ơi...!! cứu em nhanh lên với ạ!! chị ơ-__Em lảo đảo đôi chút rồi đứng vững lại

- Chuyện...gì vậy??_Fushiguro đứng đối diện mà khó hiểu vô cùng.

Cái gì đang diễn ra vậy cơ chứ??

- ...Phù...ta nói chuyện một chút nhé...Fushiguro...__Kyoka trở ra ngoài, cơ thể đầy nặng nhọc mệt mỏi

- .....

Bà phải giải thích mọi chuyện cho tôi, được chứ?!__Fushiguro thu lại dáng vẻ phòng thủ, đi đến đỡ lấy cô

- Hmmm...cứ chốt vậy đã....__Cô cười cười, rồi hai người ngồi xuống một góc

- Được rồi...nghe này...

---------------------------------------lược bớt phần kể chuyệnnnnnnnnnn

- Ra vậy...giờ thì bà ổn chứ?__Fushiguro nghe hết ngọn ngành câu chuyện rồi mới quay ra hỏi cô

- Không ổn chút nào!!

Fushiguro chẳng bao giờ đoán được tôi có ổn hay không nhỉ! phán đoán dở tệ...__Kyoka nói với chất giọng đều đều yếu ớt và cười cười tỏ ra không đến nỗi tệ

- Thật sự...tôi cũng trụ...hết nổi rồi....__Vừa nói xong, cô cũng gục hẳn xuống, rồi ngay sau đó một lúc, cô liền bật dậy

- Chị chủ?__Số Ba đã trở lại, em ngơ ngác nhìn xung quanh

- Suzuki? hay tôi nên gọi cô là Số Ba?__fushiguro ngay lập tức hiểu vấn đề và hỏi người đối diện mình

- Ah! dạ....dạ..là số 3 ạ!!__Em cúi gằm mặt xuống không dám ngẩng lên

- Được rồi số 3, hợp tác vui vẻ...__Fushiguro đưa tay ra, em hiểu ý cũng đưa tay ra rồi từ từ bắt lấy

Được rồi...em quyết định sẽ lợi dụng tên này để bảo vệ chị...để có thể sống sót.....

.

.

.

---------------------------------------------------------------------

Ngoài lề Hồi Hương...

ờmmm

Mình xin lỗi vì trễ lịch đăng, tại đang vật lộn vs đống đề cương chuẩn bị thi

Mình sẽ bù thêm một chương cho mọi người...nhưng chưa phải bây giờ đâu, sớm thôi

chương này nhạt phèo~
 
[Đn Jujutsu Kaisen] Hồi Hương(Dr)
#HỒI 18:Hoa Sen Tuyết


- Được rồi số ba, hợp tác vui vẻ...__Fushiguro và em cùng bắt tay nhau, em lúi húi đưa tay ra, cậu bắt lấy lắc qua lại hai cái rồi buông

Cậu thở dài rồi gật đầu một cái, sau đó cậu tiến đến thi thể của người đàn ông dưới nền đất lạnh lẽo kia kiểm tra gì đó.

Em đứng bên cạnh quan sát cậu rồi chớp chớp mắt nhìn theo thi thể kia....cái người mới nãy...là tên đã đuổi chị chủ bán sống bán chết thì phải...nhìn lạ quá...

*hắt xì*

Được một lúc cậu đứng dậy và ngay sau đó cậu ôm lấy một bên eo của mình.

Em bấy giờ mới nhận ra, cậu đang bị thương khá nặng...

- Fushiguro-san!! cậu đang bị thương ! l..làm sao bây giờ?!!__Số Ba hốt hoảng chạy đến chỗ cậu la táng loạn.

Cậu nhăn mặt lại làm em càng sợ hơn.

- Nặng lắm hả?? chúng ta kiếm chỗ cô bác sĩ kia* trị thương đã nhé!!!__Em càng hoảng hồn, huơ tay loạn xạ.

(*) ý em là Shoko-Ieiri

- Tôi không sao, trước tiên hãy đảm bảo rằng mọi người vẫn ổn đã...__Cậu lững thững bước đi trước, lúc em nhận ra thì cậu cũng đã đi được một đoạn.

Em nhanh chóng chạy theo sau:

- Fushiguro-san!!

đợi...đợi tôi với, cậu-

*SOẸT*

Em chưa kịp chạy đến chỗ của Fushiguro thì đã đứng chết chân tại chỗ lần nữa.

Tên đó...vừa cầm một thanh chú cụ kì lạ mà chém thẳng vào người cậu...

- Đây rồi!! chính là điều mà tao muốn nói, tao luôn thích hợp với việc thế này hơn!!

- ...Giờ thì, khai hết về chú thuật của mày đi nào...

Hắn có mái tóc vàng sáng buộc cao và lệch sang 1 bên, nhìn chung thì em thấy thậy quái gở.

Dưới mắt có vài vạch tím và cuối cùng...đồ của hắn mặc...trông tởm ko chịu nổi, khỏi mặc cho rồi...

- FUSHIGURO-SAN!!__Em la lớn tên cậu, rốt cuộc, hắn ta đến từ đâu vậy chứ?

Mọi thứ diễn ra quá nhanh, em và cậu chưa kịp phản ứng.

Hắn đến từ đâu còn không biết, huống chi bây giờ hắn lại làm cho một cú đau điếng như thế này?

- Để cô ta yên và tao sẽ nói cho mày biết những gì mày muốn...__Fushiguro cắn răng chịu đựng, gằn từng chữ một...

- Hửm...cũng được thôi...giờ thì nói đi nào!! hm~...suy cho cùng thì...tình bạn tốt đấy...__Hắn nói

- Cậu đang nói gì vậy Fushiguro-san!!? __Số ba đang thực sự cực kì sợ hãi, mỗi lần thở là một lần run rẩy.

Trong em bão gào từng cơn, từng tế bào trong em lại càng thôi thúc em đứng dậy chiến đấu.

Nhưng em sợ lắm, em không dám đứng dậy...em thấy Fushiguro đang nói gì đó với tên kia, em không nghe rõ, cậu vừa nói vừa cố gắng tránh khỏi hắn càng xa càng tốt, cuối cùng cậu lại đổ gục xuống và ngay sau đó lại là một trận động đất nổi lên...

" Di chuyển đi Số Ba, di chuyển đi em...đừng đứng đó nữa...chiến đấu đi...ĐỨNG DẬY NGAY!!!"__giọng Kyoka lớn đến nỗi em giật nảy mình

- Chị ơi...em không làm được đâu...chị ơi, em muốn quay về...chị-

" Câm miệng...em còn định yếu đuối thế đến bao giờ...em không hề yếu!!!, em chỉ đang cố gắng thuyết phục bản thân mình rằng mình yếu thôi...em không hề yếu, cứ tận dụng cơ thể chị đi em...sao cũng được hết, chị không quan tâm...hãy chứng tỏ bản thân mình đi!!

Số Ba!!"

Kyoka nói lớn, cô muốn cho em biết em mạnh thế nào...và em đang trốn tránh chính bản thân mình như thế nào

- ...Mình...không hề yếu...sao?...mình mạnh sao??? liệu mình có thể chứ?...

Đủ rồi...sao mình không thử làm liều một lần chứ??? chị ơi..em xin lỗi nếu chị bị thương nhé, vì em sẽ chiến đấu, em sẽ cố gắng...để chị có thể tự hào...

tin em một lần...chị nhé?

.

.

.

-----------------------------------------------------------

Ngoài lề Hồi Hương:

Một chương siêu ngắn để đền bù cho mọi người vì trễ lịch đăng...số ba có vẻ khá yếu đuối nhỉ?
 
[Đn Jujutsu Kaisen] Hồi Hương(Dr)
#HỒI 19: Hoa Xuyến Chi


Em cúi đầu, tay nắm chặt.

Em hít thở sâu một cái

Em nhất định...sẽ chiến đấu hết mình!!!

- ....chưa người dùng thập chủng ảnh pháp thuật nào...từng thanh tẩy được thức thần này...__Fushiguro dần đứng lên, cũng là lúc mà em đã bắt đầu nghe rõ mọi thứ xung quanh.

- ...không thể nào...dừng lại!!!!__Ông anh tóc vàng hốt hoảng la lên

*phù...*

- ...

Với báu vật này...ta triệu hồi người...

Bát Ác Kiếm Dị Giới Thần Tướng Ma Hư La

Vừa dứt lời triệu hồi, một Shikigami với một hình hài đáng sợ không thể tả hiện ra như một hiện thân của một vị thần, xung quanh là những Shikigami khác mở đường.

Một hồi bọn chúng biến mất, để lại Shikigami có sức mạnh khủng khiếp đến nghẹt thở kia lại.

Em hít thở sâu, rồi lao nhanh đến chỗ cậu...trước khi Shikigami kia chạm đến cậu, em đã kịp lao đến và bảo vệ được cậu...

Thi triển thuật thức!!!

Hoa sen đá!!!

Đến trước để chắn cho cậu, gần như ngay lập tức, khiên sen đá của em hiện ra.

Đòn đánh của nó mạnh đến nỗi đẩy cả em và cậu đi một đoạn dài và thậm chí va vào tường của một cửa tiệm gần đó.

Có lẽ do áp lực và chú lực của cậu cạn kiệt dẫn đến cậu bị kiệt sức và ngất đi.

Lòng bàn tay em khai triển thuật thức và bị ảnh hưởng của đòn đánh nên bị rách.

- ...làm...làm được rồi...__Em thở gấp cùng chút vui sướng nhìn vào lòng bàn tay đẫm máu của mình.

- Khoan...khoan khoan khoan khoan!!!!!! này thằng chú thuật sư đáng chết kia!!! tỉnh lại ngay!!!

đừng có đùa tao__ông anh tóc vàng tên Shigemo Haruta kia càng hốt hoảng khi thấy Fushiguro ngất đi và em thì bị thương ở tay...

- Này!!!

đặc cấp, hẳn là mày có thể ngăn nó nhỉ? nói cho tao đi!!!__Shigemo nhìn em la toáng lên, em liếc nhìn hắn

- Tôi...cũng chưa biết chắc-

- Vậy thì mau nghĩ cách đi chứ!!! mà là đặc cấp cơ mà!!! mày-

Chưa để nói hắn nói hết câu, nó làm một đòn vung thẳng xuống...nhưng thay vì như em nghĩ là hắn sẽ bị chém cho nát bét thì hắn lại được cứu bởi.............sukuna!

Em nhanh chóng nhận thấy nguy hiểm, xách cậu lên và nhảy ra xa, phòng thủ từ hai phía.

Sukuna nhìn lại phía em, em càng tăng cao việc phòng thủ lên khi nhận ra, Sukuna không nhìn em...mà nhìn phía sau em..Fushiguro-Megumi

- ...ưm..ơ

- Câm mồm...và ngồi yên đó đi...ta sẽ xử nó...cùng làm nóng không khí một chút nào...__Sukuna phấn khích kêu lên, ngay sau đó, con Shikigami kia lao lên và dáng một đòn mạnh xuống.

Với thuật thức khiên mà em đang khai triển sẵn thì em đã thành công bảo vệ được cả em và Fushiguro khỏi những gạch đá xung quanh.

Định bụng sẽ vác cậu chạy nhanh khỏi đây nhưng có vẻ khá khó cho em rồi...

- ...Chà...thứ này khá khó để thanh tẩy nhanh chóng đấy...nó không tầm thường như ta nghĩ...__tiếng nói trầm trầm của hắn vang lên, em lại lần nữa bị dừng lại những việc mà em đang làm

- huh...?!__Em run run tiếp tục cố gắng cõng cậu đi

- Này...đặc cấp...ngươi nghĩ sao về việc giúp ta nhỉ? rồi ta sẽ nghĩ lại việc...sẽ cho người một con đường để tồn tại hay không?? hửm?__Sukuna liếc nhìn em, em có sợ hãi...nhưng em lại lo cho Fushiguro hơn...

- Nếu như...

- Hửm?__Sukuna đang nghe em, em lấy hết tất cả dũng khí ra và nói

- Nếu ông để Fushiguro và chị ấy yên...tôi sẽ...tôi sẽ giúp ông...__Em quay lại nhìn thẳng vào mắt hắn nói, em đang nghiêm túc, em có sợ...nhưng em sẽ làm mọi thứ để mọi người có thể bình yên

Sukuna kéo miệng rộng lên và cười, hắn không biết chị ấy trong lời em nói là đứa quái quỷ nào, nhưng hắn sẽ suy xét lại khi xử lí xong Shikigami này...phải loại bỏ ngại vật này trước, rồi mới đến ngại vật tiếp theo...cái đó chính là thứ hắn cho là cách giải quyết tạm thời

Khi thấy hắn nhìn em cười như thế, em nhẹ nhàng đặt cậu xuống chỗ của shimego.

- Nếu cậu ấy mất một cọng tóc...thì người sẽ bị mất một cái chân...đừng để ta đếm thiếu một cọng khi quay lại...__Em nhìn tên này bằng ánh mắt kiên định, sau khi có vẻ hắn đã nghe, em mới rời đi

- Bỉ ngạn vong xuyên!!!

Em sẽ dùng lại thuật thức mà số Hai đã dùng một chút, vừa được khai triển, mọi thứ tối đen và chỉ còn lại sắc đỏ của bỉ ngạn.

Sukuna nhìn xung quanh và đánh giá thuật thức của em, em lao đến chỗ của bọn hắn, Shikigami liền vung tay kia lên và cắt ngang qua người em.

Người em biến thành những cánh hoa đỏ bay phấp phới.

- Tử đằng máu!!!

Tiếp tục dùng thuật thức của số hai, em vẩy máu lên người của con thức thần ấy.

Hoa tử đằng theo sự điều khiển của em mà bắt đầu mọc dần lên.

Em đáp xuống cạnh chỗ của Sukuna, hắn nhìn em một hồi

- Cũng không tệ... chỉ là ta thấy tiếc khi nhà ngươi...lại theo phe của bọn chú thuật sư__Sukuna nhìn em rồi lại nhìn Shikigami kia đang chật vật với đống hoa mà em tạo ra, vậy mà bỉ ngạn vong xuyên của em vẫn chưa bị phá vỡ

- ...cảm ơn...thuật thức sẽ bị phá nhanh thôi...chị ấy...tôi nghĩ, nếu là chị ấy, chị ấy sẽ nhanh chóng nghĩ cách để làm gì tiếp theo, làm gì để có kết quả tốt nhất và chiến thắng nhanh nhất...hoặc nếu có thất bại...thì phải làm gì đó thật có ích trước khi thất bại...__Em nói một tràng dài...hắn nhìn em ngạc nhiên, đây là lần đầu tiên kể từ khi hắn trở lại, có người chịu nói cho hắn những thứ thế này...

- Hừm...ta đếch quan tâm đứa ngươi nói là ai...nhưng có lẽ là người tuyệt vời với ngươi...có điều...con nhóc đó nghe khá ấn tượng đấy...nếu như có cơ hội...ta sẽ giết nó đầu tiên sau Gojo-Satoru...

Vừa dứt câu, cũng là lúc chú thuật của em bị phá bỏ

Hắn vừa nói...sẽ giết chị sao?? sao em lại ngu dốt khi kể chị ấy với hắn cơ chứ??? chết tiệt!!

chết tiệt!!!!

---------------------------------------------

Ngoài lề Hồi Hương

mình đã ra chương đúng lịch!!! khen đi!!!

hahaha!! mai mình đi học lại rồi...buồn quớ
 
[Đn Jujutsu Kaisen] Hồi Hương(Dr)
thông báo gấp!!


chuyện là mình đang thi cuối kì, mình sẽ đăng vào tối thứ 6, tối thứ 5 mình cần trầm cảm chút :.)

mình sẽ cố gắng bù thêm cho các bạn có nghĩa là mình sẽ đăng hai chương nhưng không liên tiếp nhau...vậy nên, cố gắng đợi mình nha!!!

chúc các bạn đang thi giống mình thi tốt, các bạn thi xong rồi thì có khết quả tốt!!!!

.

.

.

.

.

.

.

có ai chơi Genshin không!!!! hè này giúp mình với!!!
 
[Đn Jujutsu Kaisen] Hồi Hương(Dr)
#HỒI 20: Hoa Hướng Dương


.

...BẮT!!!!...

*RẦM!!!!!!!*

Các tán cây leo lên nhanh chóng trói lại thức thần mạnh mẽ kia...nó vùng vẫy cố thoát ra...chỉ chốc lát nữa thôi.....thuật thức sẽ lại bị giải trừ lần nữa.

Vì đây vốn là thuật thức nhốt tạm thời đối phương để có thể dễ bề chiến thắng...

- Hô...dùng thuật thức dễ phá để che mắt và dùng thuật thức dễ phá khác để gài bẫy à.?? tính ra thì ngươi cũng thông minh đấy chứ?__Sukuna nhìn theo Shikigami kia, nhìn nó phá thuật thức của số ba và cười thành tiếng.

Hắn công nhận, con nhóc này cũng không đến nỗi gọi là tệ...ở khoản suy nghĩ và tính toán ấy.

- ....__Em chỉ im lặng liếc nhìn hắn một cái rồi nhảy xuống từ nơi em và hắn đang đứng

GIẢI!!...

Hắn thi triển thuật thức của mình ngay sau khi em rời khỏi vị trí của em.

Thuật thức của hắn rất đáng sợ, rất mạnh và cả áp lực cũng rất lớn.

Con thức thần cũng vì thế mà bị dính rất nhiều những vết cắt ngang dọc rất lớn và sâu...nó rên rỉ những thứ tiếng khó nghe và xoay chuyển chiếc vòng tròn trên đầu nó.

Chưa đầy một phút, vết thương của nó lành hẳn...

Em đang nghĩ sẽ lợi dụng hắn một chút.

Lợi dụng lúc hắn đang đấu với thức thần, em sẽ mang theo Fushiguro chạy thoát.

Em từ từ, từng chút một lui về hướng của Fushiguro và tên khốn Shimego kia.

RẦM!!!!!

Thức thần đã hất bay Sukuna văng xa và va đập mạnh với bê tông cứng của những bức tường lớn, khiến chúng gần như bị sụp đổ.

" Chính là lúc này!!!!!!"__Em lao nhanh đến chỗ cậu, nhanh chóng vác cậu lên và xoay người bỏ chạy

- Cảm ơn ngươi nha nguyền sư!!! giờ thì ở lại hay bỏ chạy tùy ngươi, ta khuyên ngươi nên chạy, ở lại biết đâu lại được gặp tổ tiên sớm?__Trước khi đi em không quên tốt bụng cảm ơn và khuyên nhủ Shimego, nguyền sư đáng ghét đó một chút.

Hắn có vẻ vẫn rất hoang mang nên có nghe hay không thì em chịu...em phắn trước đã.

Ở lại thì em, chị và cậu đi đời là chắc...

Em phi nhanh trên đường đi, em đang nhắm chỗ cô bác sĩ kia mà chạy đến.

Em chạy theo cảm tính, chứ em cũng chẳng biết cô ta ở đâu.

Bỗng dưng mọi thứ tối mịt lại, tất cả chỉ có một màu đen thui.

Em dừng lại đôi chút, dùng máu của em nhỏ xuống khu đất dưới chân của em.

Ngay chỗ đó, một bông bồ công anh mọc lên, nó lớn nhanh và bồng bềnh các hạt bồ công anh màu trắng.

- bay đi..và tìm kiếm nguyên nhân khiến cho khu vực xung quanh trở thành thế này....à, cả tình hình xung quanh nữa, gửi hạt thông tin cho chim trời giúp ta...__em nói rồi thổi bay những hạt bồ công anh trắng toát bay đi, rất nhanh, chúng đã phát tán hoàn toàn.

Em tiếp tục vác Fushiguro lên vai chạy tiếp..

Vừa chạy được một lúc, màu đen khịt lúc nãy đã trả lại bầu trời về lúc ban dầu.

Em nhìn xung quanh và lại dừng lại...em cảm nhận được có hơi người sống nhờ các loại thực vật xung quanh, em dùng hết tốc lực, nhanh chóng để Fushiguro dựa vào tường gần đó rồi chạy mất.

Đùa chứ...em sợ lắm

.......................................................................

Em đứng trên nóc của một tòa nhà cao tầng, gió hiu hiu thổi nhẹ, tóc trắng bay phấp phới mà em cũng chẳng buồn vuốt lại...em đang cố gắng hồi lại hơi thở, vì em vừa chạy một mạnh không thèm thở để lên trên này...

- ...Mọi..hộc...mọi người ơi...hộc...tiếp...tiếp theo làm gì đây???__Em thở không ra hơi, mồ hôi đua nhau chảy xuống trông đến tội

" ...Để chị quay lại với cơ thể vàng ngọc của chị đi em...chứ mấy đứa là chị thấy xót thân thể quá chừng..."__Kyoka nói, mặt tỏ rõ vẻ bất lực với mấy đứa nhân cách méo mó của cô

" Giề!!! tao sẽ là người tiếp theo!!

đừng dành chỗ của taooo!!"__Số Một la thất thanh, nó nhất quyết phải ra một lần quẩy tanh bành cho đã

-....

- ...Chị chủ ra đi chị...cố lên nha chị...__Số ba thoạt đầu im lặng, cuối cùng không thương tiếc đẩy tiếng nói của chị cả sang 1 bên mà nhường lại cơ thể cho chính người chủ vốn có của nó

" Này!!!con khốn!! tao là người tiếp theo!!! là tao!!!"__Số Một tức giận la lớn, nó đạp bàn, làm mình làm mẩy và nhận được ánh mắt khinh bỉ đến từ hai người em còn lại...không ai khác là số 2 và số 4

- Xin lỗi, em không nghe gì hết!!__Số ba bịt tai nhắm mắt và từ từ chuyển ý thức lại cho Kyoka, cũng rất nhanh, Kyoha đã trở lại với cơ thể của mình...

- Ôi trời...được hít lại không khí ngoài này coi bộ vẫn tốt hơn bên trong kia...người mình ê ẩm hết cả...__Kyoka vươn vai mấy cái, khởi động một chút rồi nhìn xung quanh...chà...Shibuya trông kinh khủng thật

- Số Hai đã giải quyết Yuki, Số Ba lo vụ Fushiguro...chà...mình sẽ lo việc tếp theo...có lẽ...Yuji đang lo vụ Mahito rồi nhỉ...Nanami...xin lỗi nhé...vẫn là tôi không thể cứu chú...__Kyoka ngẩng đầu cao, hít thở thật sâu rồi lại cúi xuống...

*Chanh chách*

" Ồ...là chim trời...những hạt bồ công anh của số Ba đang làm khá tốt đấy chứ"__Kyoka nhìn con chim, nó mang cho Kyoka một bông bồ công anh khác, đến chỗ kyoka, nó thả xuống rồi bay đi. cô vẫy tay tạm biệt chim trời nhỏ rồi cầm bông hoa nó mang đến...

*Ực*

Đắng...hắc...vị dở tệ

Kyoka nuốt bông bồ công anh vào miệng, vị nhặng nhặng thật khiến người ta khó chịu...

Cô từng chút một tiếp nhận thông tin mà bồ công anh mang đến....

Chà...........

Phần tiếp theo....sẽ thú vị lắm đấy....

---------------------------------------------------------------------------

Ngoài lề Hồi Hương...

chẹp chẹp...mình thi xong rồi...nói chung cũng ổn..hihi

Các bạn ổn không ấy???
 
[Đn Jujutsu Kaisen] Hồi Hương(Dr)
#HỒI 21: Hoa Diên Vĩ


- ...Hm~...tự nhiên chị thấy đói quá mấy đứa.__Tôi vừa đi tản bộ, tay xoa xoa bụng tỏ rõ vẻ mình đang đói

" Gì vậy con khùng? bộ mày bị ai không cho ăn hay gì...tự đi kiếm đồ ăn đi chớ"__Số Một phũ phàng, mặt nhăn nhó khó chịu, chắc là vẫn còn tức vụ không được ra ngoài đây mà

" Chị kiếm gì đó trong cửa hàng tiện lợi kia đi...đồ ăn chưa hỏng đâu"__Số Bốn giọng nhè nhẹ đưa ra gợi ý cho tôi.

Quả là Số Bốn, đứa trẻ thông minh của chị

- Phải ha, chỗ này đâu có người, chắc chắn vẫn còn rất nhiều đồ ăn! số bốn của chị thông minh lắm, đâu như số 1...hở ra là chửi__Tôi khen Số Bốn và không quên nói khoáy một câu cho Số Một

Nhỏ số một tức lắm.

Tức không?

Tức!

Làm gì được không?

Éo!

Tôi khúc khích cười, nghe chúng nó cãi nhau cũng bớt buồn hẳn.

Bước đến gần cửa hàng tiền lợi, mùi ô uế sộc hẳn vào đại não tôi.

Khó chịu, chỉ có thể nói lên với hai từ khó chịu.

Tôi bước vào bên trong từ cửa sau, nhìn trên hàng thực phẩm và đồ ăn vặt thì tôi lại ngán ngẩm...không hiểu sao...nhìn chúng khiến tôi muốn nôn...

Tôi cầm một bọc snack lên, tôi cho vào miệng...chà...tôi nôn hết những gì tôi còn trong bụng ra, tôi với tay cầm mở chai nước ra Súc miệng, vị ngợm ngợm trong miệng thấy kinh quá

Tôi tự hỏi tại sao, tôi vẫn ăn thức ăn bình thường từ những ngày trước đó mà, tại sao cơ chứ?? mà khoan...đã được mấy ngày rồi mình ko ăn gì hết nhở...tính từ ngày bị nhốt trong phòng dán bùa chú...đến nay là nhiêu ngày???

Tôi đã thử mỗi thứ một ít nhưng kết quả vẫn như nhau...vị nó như bùn để ngâm nước lâu năm vậy

Tôi tiến đến cửa trước, và gặp một đứa trẻ, nó đang tiến ra ngoài, nơi có một nguyên hồn lớn đang gọi nó ra.

Tôi hốt hoảng định sẽ chạy ra cứu đứa bé.

Nhưng...

* RẦM!!!*

- Anh xinh lỗi nhé!! anh làm em sợ à? em có bị thương ở đâu không? em có đi cùng ai trong gia đình không? như bố mẹ chẳng hạn?__một người con trai từ đâu nhảy xuống và giết luôn mẻ nguyên hồn sắp được miếng mồi ngon.... 🙂 miếng ăn tới mồm còn mất

Tôi khựng lại...wao....Yuta-Okkotsu!! tròi oiii, tui nhận ảnh làm chồng hồi tui chưa qua đây suốt!!!

ù ôi...đẹp trai mà mạnh dễ sợ...Rika ơi!! cho em dành chồng với chị nha....

È hèm...đùa chút xíu...tôi hiện đang là một lời nguyền, mà đã là lời nguyền lại còn là cấp đặc.

Nên là...chuồn trước thì hơn.

Tôi đang đứng rất gần với họ, tận mắt thấy Rika bóp chết nguyên hồn kia nên hơi bị rén.

Tôi từ từ, từng chút một...cẩn thận, rón rén lùi ra sau, lùi cách xa chỗ họ một chút rồi mới chạy được.

Hít sâu, tôi nhìn lại cửa sau nơi tôi sẽ chạy thoát...má...sao còn xa dữ vậy?? tôi cầu mong, trong hoàn cảnh này đừng có giống trong mấy phim kiếm hiệp mà tôi cày với ba tôi hồi sơ trung, kiểu cái đoạn đang bỏ trốn rón ra rón rén rồi...

* Cạch*

Đấy, nói có sai đâu...Nam mô~

Tôi không do dự nữa mà phi như bay đến cửa sau.

Vừa chạy, tôi vừa cầu nguyện.

Cầu cho số phận được bình an, cầu cho có chết cũng phải ăn thật no, cầu cho có chết thì chết một cách xinh đẹp, cầu cho...

* KENG!!*

Tiếng thanh Katana va chạm với tường bê tông khiến tôi sởn gai ốc, để tôi cầu nguyện xong đã không được hả?? tôi rút kinh nghiệm từ lần bỏ chạy khỏi Toji, có chết cũng không ngoái lại nhìn!

Ờm...coi như không nghe thấy câu trên ha...tôi nhìn lại đằng sau...

Áhhhhhhhhhhh anh ta đuổi sát mông tôi rồi!! thanh Katana cứ thế khua khua mấy cái làm tôi thót cả tim.

Giờ mà trúng đòn là khỏi chạy nữa luôn...trúng là tôi sẽ vứt hết liêm sỉ cầu xin anh ta, tôi sẽ đưa Số Ba ra để anh ý rủ lòng thương sót, đưa Số Bốn ra để nhỏ nghĩ cách thoát thân, đưa Số Hai ra để rù quyến anh ý!!!

À không...đưa Số Hai ra thì khả năng chết sẽ lên đến 80% cho xem...tôi hít thở sâu nhất có thể, nghĩ rồi, thông suốt rồi...

HOA KÈN TIÊN!!!!!

Một bông hoa xinh đẹp hiện ra, nó là một tấm khiên có hình hoa kèn tiên.

Lần này tôi chủ yếu là bỏ chạy part 2 nên tôi mới khai triển thuật thức này với lượng chú thuật nhỏ, có nghĩa là lượng độc gây ảo giác và gây choáng rất nhỏ, đủ để tôi chạy xa một chút

Má!!

Sợ quá trời ơi!!!!!

-----------------------------

Ngoài lề Hồi Hương...

Và một chương bù như đã hứa!!!!

hihi, bí quá nhưng mình vẫn cố gắng!!!!!

khen mình điiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii
 
[Đn Jujutsu Kaisen] Hồi Hương(Dr)
#HỒI 22: Hoa Chuông


Tôi chạy bán sống bán chết, không thèm để ý mình sẽ chạy về đâu nữa.

Sau khi xác định là mình đã cắt đuôi được anh ta, tôi mới dừng lại.

- Mình....mình đang...ở đâu...đây??__Tôi cố gắng thở lại bình thường, nhìn xung quanh xác định vị trí của mình...

Xung quanh có phần quen quen, theo như trí nhớ của tôi về mạch chuyện chính thì...rẽ phải...sau đó là rẽ trái.....ồ, đây rồi

- .........Sukuna đang có âm mưu gì đó liên quan đến Fushiguro và hơn nữa...tôi đã giết quá nhiều người...__giọng nói quen thuộc vang lên, đúng như tôi nghĩ, đây là chỗ của Yuuji và Choso nói chuyện phiếm với nhau

- Không phải cậu đã giết họ mà là Sukuna...đừng tự đổ lỗi cho bản thân như vậy..Itadori-kun..__Tôi bước từ từ lại gần hai người họ, Yuuji cũng thật bi quan, sao lại tự đổ lỗi cho bản thân của mình trong khi những người khác thì lại lắc đầu chối chết như vậy?

- Một lời nguyền ?? là Đặc cấp?!!__Choso bắt đầu thủ thế khi nghĩ tôi là địch

- Suzuki-san? bà ổn chứ? lâu rồi không gặp__Yuuji nhìn lên tôi rồi quay sang Choso

- ... là người quen của tôi, cô ấy bên phe ta...__Yuuji thấp giọng nói với Choso bên cạnh

- .......ra là vậy...__dù nói thế, nhưng Choso vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt đề phòng

- Suzuki-san...tôi đã...__Nói đến đây, Yuuji bỗng ngưng lại

Tôi tất nhiên là biết cậu ta đang định nói về vấn đề gì, tôi chỉ thở dài và bước đến trước mặt cậu...tôi nâng mặt câu lên

* CHÁT!!!!

- Hở?...__Choso bên này còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, tự dưng thấy em trai của mình bị cho một cái tát kêu lên một tiếng chát rõ to, thậm trí anh còn nghe được cả tiếng vang của nó bên dưới cái ga này

- Này!! cô đang làm gì vậy hả?? sao cô-__Choso nói chưa xong, tôi không thèm biết anh ta định chửi mắng gì tôi, nhưng Yuuji thế này, tôi không chịu được

- Tỉnh táo lại chưa?__Tôi hỏi Yuuji, cậu mở to mắt nhìn tôi, cậu còn đang thật sự rất bất ngờ về hành động của tôi khi nãy

- ...Tôi...__trong cậu bây giờ chỉ có bột đống hỗn độn

*CHÁT!!!

- Tỉnh táo lại chưa ?!!__Tôi nói lớn

- .....__Cậu chẳng nói gì

Tôi hiểu cảm giác này, rất hiểu là đằng khác...nó giống với cảm giác mà tôi đã trải qua khi tôi chỉ có thể đứng trong tiềm thức và chứng khiến cảnh Số Hai trực tiếp giết chết Yukime, người mà tôi đã coi như người chị ruột của mình trong suốt một thời gian dài...và tôi nhận ra...Số Hai...cũng chính là bản thân tôi...tuy nó là một bản thể khác nhưng..........lại là bàn tay tôi hành động cả, là hai người khác nhau...nhưng chúng tôi có cùng một cơ thể, từng hành động một, từng cử chỉ một của những nhân cách của tôi cũng đều là bản thân tôi làm ra ....vậy nên...số hai giết chị ta thì cũng chính là tôi đã giết chị ta...

Cậu ta định nói gì đó, nhưng khi cậu nhìn vào ánh mắt của tôi, cậu lại chọn im lặng....tôi cũng thế, im lặng.

Choso bên cạnh cũng thuận thế im lặng, anh cảm thấy...chuyện này nên là chúng tôi tự giải quyết, chỉ có hai người thực sự hiểu nhau, mới có thể giải quyết một mâu thuẫn giống nhau mà thôi...sự am hiểu là một cái gì đó rất quan trọng...

Cuối cùng...bầu không khí im lặng bị phá vỡ bởi cậu...

- ...

đánh tôi một cái nữa được không?__Yuuji nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt tôi, và tôi? tất nhiên, tôi sẽ cho cậu ta một cái tát nữa....vì cậu ta muốn thế mà...tôi cũng không phải loại người yếu lòng....

*CHÁT!!!

Tuy là tát, nhưng lần này tôi không còn dùng lực mạnh nữa, có vẻ cậu ta đã ngộ nhận ra gì đó nên tôi cũng không còn dồn ép cậu bằng cái tát mạnh...tát cậu, tôi vừa xót mặt cậu, vừa đau tay của tôi...chẹp chẹp

- Phù!!....đi thôi, ta cần phải tiêu diệt càng nhiều bọn nguyên hồn càng tốt...à và còn nữa...cảm ơn và xin lỗi bà...Kyoka-san...__Yuuji quay sang nhìn tôi, tôi lại khá bất ngờ vì cậu đổi cách gọi tôi...

- ...uh...Kyoka thay vì Suzuki à....cũng ổn đó chứ...__Tôi nói rồi cười với cậu

- Xong rồi phải chứ? giờ thì chúng ta sẽ đi tìm mấy thứ nguyên hồn, lời nguyền để tiêu diệt.

Ta cần giảm số lượng của chúng xuống càng nhiều càng tốt...__Choso bây giờ mới lên tiếng

- Phải, kế hoạch của cúng ta đây...__Tôi bắt đầu bày kế hoạch cho cả bọn...

--------------------------------

Tôi đứng sẵn ở giữa đường cầu, nơi dẫn xuống ga.

Tôi sẽ đứng đây đợi Yuuji dụ bọn nguyên hồn đến, thi triển thuật thức gây choáng để làm bọn chúng mất tập chung để lộ sơ hở, sau đó, Choso sẽ kết thúc bọn chúng, dư âm ở đâu, chúng tôi sẽ giải quyết đến đó...

Tôi nghe tiếng vỗ tay của Yuuji, tiếng vỗ tay thu hút sự chú ý của bọn nguyên hồn và chúng bắt đầu đuổi theo cậu.

Cậu nhanh chóng chạy đến chỗ tôi...

- Kyoka-san!!!!__Yuuji gọi lớn tên tôi để ra hiệu rằng đã đến lượt của tôi...tôi gật đầu với cậu một cái

- Thật tình...gọi lớn thế tôi dễ giật mình lắm đấy...

HOA LOA KÈN!!!

Một bông hoa khổng lồ có dáng dộng ngược úp xuống ngay chỗ của bọn nguyên hồn, đây là dạng thuật thức gây choáng mạnh, đủ để bọn cấp thấp bị thanh tẩy nếu tiếp xúc với thuật thức này.

Chúng bị dính thuật thức của tôi nên bị chậm lại và bị gây choáng, chúng lao đao lảo đảo xung quanh.

- Choso-san!!!

đến phiên anh rồi!!!!!! thể hiện chút đi Anh Trai!!!!!__Tôi nói lớn và có đôi chút bỡn cợt, bởi có lẽ, lúc nãy tôi đã hơi nghiêm túc? nhỉ?

- Được rồi, để đó cho tôi!!

XÍCH HUYẾT THAO THUẬT!!

XUYÊN HUYẾT!!

Máu của Choso từ lòng bàn tay phóng xuyên chính xác giữa đầu của bọn nguyên hồn, chúng dễ dàng bị anh thanh tẩy cùng một lúc.

Có một con Nguyên hồn dạng sóc bay đã lọt ra, chúng tôi cũng chẳng hoảng hốt gì cả, vì tất cả đã được chúng tôi đưa vào kế hoạch.

Lập tức, Yuuji đã thanh tẩy nó chỉ với một cú đám siêu uy lực của cậu...Choso không ngừng cảm thán về khả năng của cậu lúc nãy...

- Vẫn ấn tượng như mọi khi...em Trai!__choso tiến lại gần chỗ của yuuji nói truyện

- Anh vẫn gọi tôi như thế sao?__Yuuji hỏi lại có phần lạnh nhạt

- Anh vẫn sẽ tiếp tục gọi em như thế....cố nhớ lại đi...có phải cha em...có vết khâu trên trán không?__Choso vừa nói hết câu, thì cũng là lúc...ai đó xuất hiện

- Chẳng thấy Megumi-kun đâu cả...ta là người đầu tiên đến đây sao?? hể??? nó chậm đến thế cơ à??__Tên này....là hắn, cuối cùng cũng đến cảnh này...Zen'in Naoya...

- Các ngươi làm gì vậy?? lộ liễu quá đấy...không bỏ trốn à?__Hắn nói nhưng tôi lại nghe thấy...chẳng một chút nào nghiêm túc cả...

- Bỏ trốn?__Tôi là người hỏi

- Hả?? không biết gì à?

án tử hình của Itadori-Yuuji trở lại do không còn hậu thuẫn từ Gojo-Satoru nữa, lần này còn có đổi mới...các ngươi có dấu giỏi đến mấy thì cũng bị bọn cao tầng kia của các ngươi moi ra thôi....ban xuống lệnh tử hình tiếp theo...dành cho...lời nguyền cấp đặc Kyoka-Suzuki...hờ...dấu đầu hở đuôi__Naoya nhìn xuống giải thích cho chúng tôi nghe

- Ah...__Giờ thì cả tôi cũng bị tử lệnh rồi...phiền phức thật.

Bọn cao tầng khốn kiếp

- Thật tình thì ta đến đây chỉ vì dính tới Megimi-kun thôi, chẳng quan tâm đến sự sống chết của các ngươi đâu...nhưng mà ta cũng đâu thể để các ngươi chạy lung tung thế này được...nên bắt đầu từ việc bẻ chân các ngươi vậy...__Naoya đã rất tự tin khi nói lên những lời mà hắn tự cho là hắn mạnh hơn chúng tôi, tck...một tên tự luyến

- Anh cần gì ở Fushiguro-kun???__Yuuji hỏi ngay khi hắn vừa tự luyến xong xuôi

- Chắc là sẽ giết nó...cơ mà nó chịu viết mấy chữ trước khi chết thì càng hay__nói xong hắn nhảy vụt xuống chỗ chúng tôi - ta nghe nói Megumi-kun đang tìm các ngươi...nên ta thử đến đây một chuyến...__Hắn rất nhanh, nhưng tôi lại có thể nhìn ra được chuyển động của hắn...tại sao nhỉ

Ngay sau khi hắn đánh bật hai người con trai kia, hắn lập tức chuyển mục tiêu sang tôi, cơ thể tôi phản ứng lại, trong tích tắc tạo khiến đỡ đòn...hắn lập tức nhảy xa chúng tôi ra một chút...tôi còn đang tự hỏi bản thân tại sao lại có thể phản ứng kịp thì

" Cẩn thật một chút đi đồ ngu, mày không thể tập trung dù chỉ một chút à?"__Là Số Một, nó đã kịp phản ứng trước khi tôi dính đòn của Naoya

- Tôi ổn...cảm ơn...Số Một!__Tôi nói nhỏ, Số Một chỉ Hừ một cái rồi mất tăm

- Các ngươi khó nhằn hơn ta tưởng...mà ta cũng chẳng mong đợi gì nhiều...hay là ta thử...tăng tốc lên nhỉ?__Naoya nói trong khi hắn híp mắt lại một chút cười mỉm

- Đến rồi......__Tôi nói, hơi cười một chút...người đã đuổi tôi một đoạn ngắn tầm gần 2 tiếng trước...đến rồi

Đột nhiên một áp lực lớn khiến chúng tôi đứng hình...quả thật, khi tỏa cái áp lực này ra thì nó còn đáng sợ hơn cả thầy Gojo đáng kính nữa mà

- Hửm....cậu không chỉ có một mình nhỉ?

Itadori-Yuuji...__Okkotsu-Yuta....quả thật...anh ta quá mạnh để có thể nói lên bằng những từ ngữ miêu tả thường.

Anh ta liếc mắt qua tôi một cái, và có lẽ anh ta đã nhận ra tôi

Từng tế bào trong tôi run rẩy mãnh liệt....nhưng là...

.....PHẤN KHÍCH...

-----------------------------------------------------------

Ngoài lề Hồi Hương...

Mình quên lịch đăng nên chương này mình có viết dài ra một chút để đền bù.

Mình đang thật sự cảm thán cái đầu của mình ấy...nói trước quên sau

.

.

.

Cơ mà mình có nên viết thêm một bộ về Kimetsu no Yaiba không nhỉ? mình mới coi lại và đang có hứng với nó ấy...mà lại sợ bỏ quên bộ này...chẹp chẹp...

viết song song hai bộ để tăng sự chăm chỉ nhỉ???
 
[Đn Jujutsu Kaisen] Hồi Hương(Dr)
#HỒI 23: Hoa Dã Quỳ


- Anh là ai?__Yuuji nhìn lên đàn anh áo trắng hỏi

Thay vì giới thiệu bản thân, anh ta chọn cách nhảy xuống một cách hoành tráng...

RẦM!!!

Anh ta phá nát nơi anh ta nhảy xuống để hạ mình xuống một vị trí thấp hơn...nếu có thể miêu tả anh ta, tôi sẽ tả anh anh ta với các từ...mạnh mẽ, lạnh lẽo và...cũng rảnh.

Phải, là rảnh...thay vì phá nát chỗ bê tông đó, thì anh ta cũng có thể nhảy xuống chỗ bọn tôi mà...có vẻ như các nhân vật ở đây đều muốn tạo công ăn việc làm thì phải...

- Ai là người theo phe của Itadori-Yuuji?__Yuta từ từ tiến lại gần chúng tồi, ánh mắt lạnh lẽo từ từ chậm rãi hỏi

- Vậy ra là người thi hành án tử cho Yuuji...__Choso cảnh giác cao hơn với mọi thứ xung quanh, nhưng lại với khuôn mặt ra vẻ ủy khuất

- Có kế hoạch gì không?__Tôi tiến lại gần hơn với Yuuji và Choso

- Đợi chút!!! tôi cùng phe với cậu...cậu là Okkotsu nhỉ??__Naoya giơ tay lên cao vẫy qua lại để thu hút sự chú ý của Yuta

- Ra là đàn anh nhỉ!!__tôi nói nhỏ đủ để chúng tôi nghe thấy, Yuuji cũng có quay ra nhìn tôi rồi có vẻ nghĩ ngợi gì đó

- Anh là ai?__Yuta nom cũng chẳng có vẻ gì gọi là quan tâm đến người kia mà chỉ hỏi qua loa một câu

- Tôi là Zen'in Naoya, anh họ của Maki...tôi cũng đến để giết Itadori-Yuuji, đừng lo..tôi không gây cản trở cậu đâu, nhưng đổi lại...khi giết được cậu ta có thể gác lại chuyện báo cáo không?? cậu ta là mồi nhử của tôi, vậy nên..__Naoya cố tình ngân dài câu cuối ra để Yuta nghe hiểu ý của hắn, Yuta cũng chỉ nhìn hắn một cái

- Được thôi, vậy thì tên còn lại kia...tôi giao cho anh.....__Yuta liếc nhìn chúng tôi một lượt

Đó cũng là lúc, chúng tôi đã bàn xong kế hoạch của mình...tôi lại không nghĩ...tôi lại không hề có mặt trong kế hoạch của hai con người kia..chà chà, vậy thì dễ cho tôi rồi...

VỤT!!

Choso ở lại để đấu với Naoya, cùng lúc đó, Yuuji sẽ chạy thoát khỏi Yuta, tôi đi theo để yểm trợ cậu, bảo vệ cậu đến khi cậu đến chỗ an toàn...

Chúng tôi lao nhanh về đằng trước, không cần biết là sẽ đi đâu, hai người họ có nói là sẽ đến chỗ hôm qua...nhưng tôi thì làm quái gì mà biết được chỗ của họ đã gặp nhau hôm qua chứ?? tôi đã nói rồi, kí ức về Jujutsu Kaisen của tôi đang mờ dần...phải tránh khỏi Yuta trước rồi mới tính đến đường đến chỗ họ hẹn...tôi thậm chí còn không nhớ nổi...tiếp theo có chuyện gì sẽ xảy ra với chúng tôi..

Yuta gần như cùng một lúc lao nhanh đuổi theo chúng tôi, anh ta đuổi sát chúng tôi cũng đủ cho tôi thấy...phản ứng cơ thể của anh ta...quá khủng khiếp.

Tôi cùng Yuji cố gắng chạy thật nhanh, cậu ta lâu lâu sẽ quay lại để ý tôi...và giờ thì tôi hiểu rồi...

- Công việc của tôi bây giờ là yểm trợ cho ông!

Yuji!!...chạy trước đi, đừng lo cho tôi, đồ ngốc!!!__Tôi nói lớn, cậu ta như hiểu ra chuyện gì đó liền gật đầu

- Vậy nhờ bà Kyoka!! cố gắng đừng để bị bắt lại đấy!!__Yuji nói lại với tôi,sau đó cậu tăng tốc lên để chạy vượt xa tôi

TƯỢNG!!

Hàng loạt các nhánh cây lớn chồi lên từ mặt đất phá thủng lớp bê tông và quấn lấy nhau tạo thành hình các hiệp sĩ, ngựa và các tấm khiên lớn.

Chúng sẽ sử dụng chú thuật của tôi để cử động và chiến đấu.

Nghe thì có vẻ mẹ của tôi đã buff cho tôi cái chiêu này...nhưng không, méo đâu...nó chỉ mang tính tược chưng thôi,chiêu này nó yếu xìu, nó chỉ làm cản trở tầm nhìn của đối phương cũng như cản trở các đòn đánh trực diện thôi.

Một đặc cấp như tôi và một đặc cấp như Yuta đấu với nhau thắng thua đều rõ cả, vì tôi vẫn chưa thể hoàn toàn kiểm soát được chút thuật của tôi, vấn đề bây giờ của tôi là...làm thế nào để kéo dài thời gian cho Yuuji chạy khỏi đây nhanh chóng và làm thế nào để giảm thiểu rủi ro cho bản thân khi chịu đòn đánh từ Yuta-senpai đáng kính này??

Tôi có quên chi tiết quan trọng nào không? mong là không.....mong là thế...mong...

SOẸT!!!!

RẦM!!!

Thuật thức của tôi bị phá nhanh đến nỗi tôi còn chưa kịp suy nghĩ để thi triển thuật thức khác.

Phản xạ cơ thể tự nhiên của tôi lại thuộc loại nhanh nên tôi đã tránh được đòn trực diện tiếp theo của....gì vậy?!!!

Yuta đâu rồi...

Tôi nhận ra...từ khi tôi tạo thuật thức tượng thì Yuta đã chạy đi trước...và tôi nãy đến giờ không phải đấu với Yuta mà là...lời nguyền đặc cấp...Rika???

Phải rồi...tôi đã quên mất việc Yuta có Rika...gì vậy chứ?? mới gặp mà tôi lại quên béng đi là thế nào?? thậm chí còn chưa đến nửa ngày mà tôi đã quên chị ta??

Tôi với Rika...vẫn chưa thể biết được bàn thắng sẽ thuộc về ai...nhưng tôi sẽ cố gắng...đưa phần thắng về với tôi....

.

.

.

và có lẽ ít ai biết được....người tự tin nhất sẽ có thể là người chết sớm nhất...

--------------------------------------------------------------------------------------------

Con dao trên tay Yuuij bị Yuta chém đứt cùng với một vệt rách dài bên hông của cậu.

Tuy vậy, cậu cũng không hề hoảng loạn sao nhãng, cậu lập tức đè thanh katana của Yuta xuống và đá gãy nó.

Vết thương của cậu khá sâu nhưng không ảnh hưởng đến nội tạng nên cậu vẫn có thể mạnh mẽ di chuyển.

Cậu đã vào tư thế để tiếp tục đánh nhưng từ đằng sau, một cánh tay to lớn đã giữ chặt lấy cậu khiến cậu không thể di chuyển...

- Yuta..........thế....nào.....rồi.....__Giọng nói run run nhưng lại khá rõ từng chữ vang lên, tiếng nói của nó sợ đến rợn người...

- Ổn, bọn tớ chỉ đang chơi một chút thôi...không sao cả__Yuta nói có phần nhẹ nhàng hơn lúc trước

Yuuji hoảng loạn nhìn xung quanh, cậu không thể di chuyển...và sự hoảng loạn của cậu lên đến đỉnh điểm khi cậu nhìn thấy.... cô bạn thân của cậu mới một lúc trước còn chạy đằng sau chặn đòn cho cậu, bây giờ lại bị thứ kia cầm lấy một tay nhấc lên, máu đen nhớp nháp nhuộm cả một vùng của mái tóc trắng xóa...dưới bụng bị một vật như nhánh cây lớn đâm xuyên từ sau ra trước...

" Kyoka!!..... chuyện gì vậy chứ!!??"__Cậu hoảng loạn nhìn lên cô

- ....Khụ...__cô chỉ có thể ho ra một tiếng và nhả lượng máu khá nhiều từ miệng qua việc ho

- Rika...giữ cậu ta lại một chút hộ mình nhé...__Yuta từ từ tiến lại gần và đâm chính xác ngay tim của cậu

Kyoka vẫn có thể nghe tình hình bên ngoài, vẫn có thể cảm nhận được xung quanh...nhưng điều duy nhất mà cô để tâm đến bây giờ là...

" Chủ quan quá nên thất bại mất tiêu rồi!...."

-------------------------------------------------

Ngoài lề Hồi Hương:

è hèm....tui đăng đúng lịch nha...
 
[Đn Jujutsu Kaisen] Hồi Hương(Dr)
#HỒI 24: Hoa Anh Đào


.

.

- Ê...này .....senpai..__Tôi gọi mỏi mồm mà nãy giờ ai kia chẳng thèm nghe tôi nói gì cả, bị cầm tay kéo lê kéo lết suốt cả chặng dài nên trông tôi chẳng khác nào nạn nhân xấu số vừa lên thớt xong mang đi diệt khẩu cả

Nhánh cây lớn xuyên qua cơ thể tôi, xuyên qua luôn phổi của tôi và nó là combo hủy diệt đấy...vì nó làm tôi như đứa mới tập hít thở lần đầu vậy...hít tí không khí cho khỏe mà hoàn cảnh éo cho phép...hít được tí là đau hết cả người

- Senpai đáng kínhhhhhh......nghe tôi nóiiiiiii....người tôi đau...tôi khó thở...tay cũng đauuuu...bỏ tay tôi raaaaa__Tôi đánh liều dùng sức nói lớn, giật giật cánh tay đang bị cầm kia thu hút sự chú ý của senpai kia..cmn tay tôi sắp gãy roài!!!

- ....Im miệng lại......hoặc tôi sẽ cầm tóc của cô lôi thay vì cái tay này của cô...__Vậy đấy...mịa nóa chớ...người ta nhiệt tình như thế mà tạt hẳn gáo nước lạnh vào mặt người ta...tôi thở dài một cái rõ to rồi mặc kệ tên đàn anh kia...

Đàn anh đi qua chỗ Naoya vs Choso...nhìn Naoya thảm khiếp...mà thấy thế tôi lại thấy vui vui...hả dạ tôi lắm...này thì chọc giận anh trai!!! anh phang vêu mỏ cho biết mặt!!! \( ö )/

Hai người luyên thuyên một hồi lâu, Yuta có nhờ Naoya báo cáo về việc tử hình thành công tôi và Yuuji...heh...vậy là thoát tội tử hình...nói chuyện một hồi, họ lại tách nhau ra mỗi người mỗi hướng.

Tôi và Yuuji thì vẫn trong hoàn cảnh bị kéo lê lết...

Bị kéo hồi lâu...cuối cùng tôi cũng có thể yên thân một chỗ...anh ta để tôi và Yuuji xuống, giờ thì hay rồi...Yuuji cạnh tôi ngủ ngon lành...còn tôi lồm cồm bò dậy xoay xở cái thứ vẫn đang cắm vào người tôi...

- Giải trừ thuật thức của em là được rồi mà...__Yuta-senpai này có vẻ đã nhìn tôi một hồi lâu, từ cái khuôn mặt lạnh tanh giờ lại thành cái bản mặt dịu dịu khờ khờ lại còn thay đỏi xưng hô làm tôi nhất thời không quen mà nổi hết tóc gáy...

- Hở?

- Thì giải trừ thuật thức của em thôi...Em đã khai triển nó còn gì?...__Yuta

- Ờ ha...__trong đầu tôi nghe rõ một tiếng *ting như tín hiệu cho câu trả lời đúng vậy

Tôi giải trừ thuật thức, nhánh cây ở bụng tôi từ từ tan biến, vết thương ở bụng tôi cũng đang phục hồi theo thuật thức đang giải trừ...

- Tuyệt thật....vết thương của em hồi phục nhanh nhỉ? em có dùng thuật thức đảo ngược không?__Yuta nhìn tôi cảm thán...

Ủa?

ông anh không biết tôi là gì à?

- Anh có biết tôi thuộc loại gì không vậy?__Tôi bất bình hỏi

- Đặc cấp? sao vậy?__Yuta trả lời như điều hiển nhiên

- Không phải nó!!

ý tôi là....anh biết tôi bị án tử mà phải không?

- Phải...em bị án tử, anh là người đã thục hiện nó mà..có gì sao?

- Án tử của tôi nói gì?

- Ừmm...ban lệnh tử cho lời nguyền.....từ từ đã...anh hiểu vẫn đề rồi...__Yuta cứng người lại một chút, sau đó mới nhận ra vấn đề mà tôi đang đề ra

- Vậy ra em là một lời nguyền...giống Rika?__Anh chớp chớp mắt nhìn tôi, tôi gật đầu một cái rụp

- Vậy ai là người đã nguyền em? hay em là người nguyền họ?__Yuta bắt đầu tra hỏi tôi, tôi bất bình nhìn anh một chút rồi sau đó tôi lại nghĩ " cũng chẳng mất mát gì...vấn đề này mình cũng là người biết rõ, cơ mà...

Cũng không nói ra"

- ...Thú thật thì...mới ban đầu tôi còn chẳng biết mình là một lời nguyền nữa cơ

- Huh?

- Đúng vậy...nghe khá đần độn nhưng ...sự thật đấy....tôi chỉ nhớ là tôi...đã chết?...ừm... có lẽ vậy và phụp...tôi ở đây....tôi còn nghĩ là được thần linh hay ông trời gì đó trao cho cuộc sống thứ hai, cuối cùng lại rơi vào tình thế oái ăm này...

Tôi nói một thoắng, lâu lâu lại ngấp ngứ...quả thật chẳng tự nhiên chút nào...

- .....Nếu như anh nghĩ thì...có lẽ em bị một người nào đó nguyền...chỉ là theo suy đoán thôi...có thể ai đó hại em và nguyền rủa em thì sao?...mà...cũng chỉ là giả thiết thôi...ta vẫn chưa có kết luận...

Anh ta nói như muốn an ủi tôi vậy...bởi tôi là người biết rõ ai nguyền tôi...con ả đã chết dưới tay Số Hai...con ả yếu đuối, con ả hèn hạ!!!

- Cứ cho là vậy đi...nói về vấn đề đặc cấp thì...tôi cũng không hẳn...

- Ý em là gì?__Yuta có vẻ khá tò mò về việc này, anh ta hơi cau mày lại một chút khi nghe tôi nói

- Tôi là một...nhưng bản thân bên trong tôi không phải một...bên trong tôi có đến bốn tôi lận...__Tôi đang nói cái gì vậy nhỉ? có hơi khó hiểu thì phải

- Xin lỗi nhé, anh vẫn không hiểu lắm...

Ừ...tôi biết, tôi nói gì tôi còn chưa hiểu tất đây này

- Ah...anh chỉ cần liên tưởng đến người đa nhân cách là được...là 4 nhân cách đấy..anh hiểu rồi chứ?__Tôi đưa bốn ngón tay ra và chỉ từng ngón, mong là giúp anh ta liên tưởng một chút

- Ồ...hiểu một chút rồi...__Anh ta đưa tay xoa xoa cằm, đậu thì gật gật làm ra vẻ đã hiểu

- Tôi không phải đặc cấp...mà "họ" mới chính là đặc cấp...__Tôi hơi nắm lấy chiếc áo rách của tôi mộ chút...

Anh ta không nói gì nữa mà chỉ nhìn tôi, tôi hơi cười mỉm một chút như đáp lại cái sự nghi ngờ của anh ta đang đặt lên tôi

Tôi nhìn xuống chiếc áo đồng phục đã thủng một lỗ lớn, thở dài một cái, tôi cởi phăng nó ra...chẹp chẹp...rách hết cả rồi...tôi nhìn sang Yuta, anh ta đã nhìn sang chỗ khác với vẻ mặt kiểu như..." không nhìn gì hết"

- Anh sao vậy?? tôi mặc áo thể thao bên trong mà??__Tôi phì cười một cái, đàn ông con trai đều giống nhau cả ha?

Quả thật...sẽ thoải mái hơn khi nói chuyện với ai đó khi đang cô đơn, trống vắng...

Ngay cả tôi cũng thế...

_____________________________________

Ngoài lề Hồi Hương....

Cuối tuần và tuần sau là đến đám cưới chị mình gòiiiii

Xuyên suốt 4 ngày luôn!!!

Tuần sau mình sẽ đăng muộn một chút.

Thông cảm nhaaa
 
[Đn Jujutsu Kaisen] Hồi Hương(Dr)
#HỒI 25: Hoa Calla Lily


* Soạt...

- Hơ...tôi...

- Hô!...Yuuji tỉnh rồi hả?__Tôi chớp chớp mắt nhìn cậu, có vẻ như cậu vẫn đang hoang mang lắm...

Tôi nhìn sang bên của Yuta-senpai, ôi trời...khuôn mặt u ám đó là gì nhể....rồi đột nhiên mặt ông anh sáng bừng xong cười cười hiền hiền....làm tôi rợn hết cả tóc gáy...

- Anh nhớ đâu đó, hình như là hồi tháng 9, Gojo-sensei đã nhờ anh trông chừng cậu...nên anh đã phải diễn vở kịch này...__Yuta

- ...Diễn?__Yuuji

- Chà....có lẽ vở kịch này không được lâu đâu....tôi đi kiếm gì đó bỏ bụng đây, ngồi đây trò chuyện tiếp đi nhé!__Tôi chán ngấy việc nghe mấy người kia nói chuyện với nhau rồi, lúc nào cũng vậy, ngồi giải thích toàn cái gì đó không đâu

Và bây giờ vấn đề của tôi ở đây là...cốt chuyện tiếp theo thế nào? lúc tôi chưa đến đây thì tôi cũng chỉ đọc đến chương 143 thôi, là chương đang tiếp diễn...vậy thì tiếp theo sẽ như thế nào???...đau đầu thật

Tôi đến cửa hàng tiện lợi chưa tổn hại gì nhiều gần đó, tìm những thứ mà họ có thể ăn được và mang đi.

Thật là nực cười khi mà tôi còn chẳng thể nuốt được số thức ăn đã từng ăn này...

- Trở về thôi...

Tồi cầm chiếc bọc khá lớn đựng đồ ăn vào đó sau đó quay về...

- Ah!

Choso-san!...anh đang đi đâu vậy?__Tôi nhìn thấy bóng dáng cùng với kiểu tóc chẳng thể lẫn đi đâu được đang chầm chậm đi

- Hm?.....ừm....Suzuki nhỉ? tôi đang tìm Okkotsu và thằng em trai tôi, cô biết chúng nó ở đâu không?__Choso gãi gãi đầu hỏi

- Ồ! tôi cũng đang đến đó, đi cùng tôi đi, tôi dẫn anh theo!__Tôi cầm bọc đồ ăn đưa ra và ngỏ ý dẫn đường

- Cũng được...vậy dẫn đường đi...__Choso chầm chậm nói, có vẻ anh ta là một con người khó hiểu và yêu anh em, tôi hơi cười cười vì ý nghĩ đó, vớ vẩn thật.

Mọi người đang nói gì đó về mấy cái kết giới, tôi nhanh chân chạy lên trước và nghe mọi người nói...ah!, có Fushiguro kìa...mọi người tiếp tục nói chuyện và nhắc đến cái tên nghe cực quen..Tengen-sama!?

- T-Tengen-sama?__Tôi như nghe không rõ liền hỏi lại để chắc chắn mình không nghe nhầm

- Hm??

Suzuki-san? bà đấy à?

ừm...phải Tengen-sama....có chuyện gì sao?__Fushiguhro hỏi tôi

- Ừm...không sao cả...chỉ là nhớ đến...một người mà tôi biết thôi...__tôi chảy mồ hôi hột, Tengen-Sama mà tôi biết....vừa lòe loẹt vừa cơ bắp cơ....

- Fushiguro....tôi muốn hỏi...Kugisagi sao rồi?__Yuuji

- ...__Một khoảng im lặng diễn ra

- Ra vậy...tôi...hiểu rồi...__Yuuji cúi đầu xuống, tay nắm chặt lại nói, có vẻ là có chuyện gì sốc lắm đây...

- Về cái kết giới đó....__Choso đột nhiên tiến đến và đưa mặt đến cạnh Fushiguro nói làm cậu giật bắn cả mình, sau đó cậu lui lại tấn mấy bước

- Ah!

Choso-san! anh đây rồi!!__Tôi nhìn thấy anh mới để ý, anh đứng đó nghe nãy giờ mà không thèm đi đến

- Về kết giới...có lẽ có cách vượt qua đấy!__Choso

- Ồ! vậy anh cũng có nghe hả?__Yuta

- Ý anh là sao?__Yuuji nói với vẻ hoang mang

- Mahito từng lấy trộm các ngón tay của Sukuna và Chú Thai Cừu Tướng Đồ, đúng không? chúng ta có thể làm tương tự...__Choso giải thích

- Vậy thì...cứ thử xem....mà này! tôi tìm được đồ ăn rồi, ăn trước đã nhé!__tôi cầm bọc đồ ăn lên

*********************

Chúng tôi quay trở về trường, có vẻ không khí ở đây chẳng dễ chịu là bao, nó còn ngột ngạt hơn trước...tôi nhăn mày lại khó chịu ra mặt.

Chúng tôi tiến vào bên trong trường...

- Lâu rồi không gặp...mà...cũng không hẳn...

- Maki-senpai!!__Yuuji

- Hở? thật đấy à? ......có chuyện gì lúc tôi không bên cạnh mọi người vậy??!!__Tôi suýt chút nữa là không nhận ra chị senpai đáng kính này, trông lạ quá trời lạ...bên cạnh Maki còn có một người khác...ừm...ai nhỉ?

- Maki-san!! cậu di chuyển thế này có ổn không vậy??__Yuta

- Tôi ổn, không sao đâu...__Maki

Họ lại tiếp tục nói về vấn đề mấy cái thuật thức, cái gì mà...ờm...Thiên Dữ Chú Phược? chắc là vậy...tại tôi chẳng lọt được miếng nào vào tai...

- Megumi...kết giới của Tengen-sama thì sao?__Maki hỏi

- ptfff...!!......

- ...hm?...có gì sao?

Kyoka?__Maki nhìn tôi hỏi

-...Dạ không...xin lỗi ạ...__Tôi cố nín lại, tại sao lại nhắc đến Tengen bây giờ nhỉ? làm tôi chỉ nhớ đến một con công lòe loẹt nào đó trong bộ nào đó thôi...

- ...Về chuyện đó...

- Để tôi giải thích cho.....nó nằm giữa những cánh cửa và Hoàng Tinh Cung...Là "kho cấm", nơi cao chuyên cất giữ các chú cụ và chú vật.

Bên trong kho cấm có chứa các thi thể của cá em trai tôi...Noraso, Shouosho, Tanso, Sanso, Kotsuso và Shousho...tuy là thi thể, nhưng 6 đứa ở cùng nhau nên tác dụng phụ trong thuật thức của tôi có thể dẫn đường tới đó.__ Choso nói một hồi, cuối cùng tôi cũng có thể lọt được chút ít

- Tốt!__Người nọ trả lời, chết thật!! tôi không biết ai đây cả

- Được đấy nhưng...gã này là ai? __Maki hỏi một câu làm chúng tôi ngẩn tò te ra một lúc

- Tạm thời thì....chị cứ coi đó là...anh trai em...__Yuuji

- Huh?? thật luôn?__Tôi khá bất ngờ đấy...

-.....Được rồi, đi thôi nào...__tôi thở dài nhìn Choso đang bị đơ

- ................................YUUJIIIII!!!!!__Choso gào thét

Đúng là đồ nghiện em trai....

---------------------------------------------

Trời ơi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

ăn cưới có mấy ngày mà Wattpad lỗi không cho lên luôn, lúc đấy mình còn tưởng nó bị sao cơ...muốn khóc kinh khủng, cứ sợ wattpad xóa luôn truyện đi thôi.... lạy hồn

Nhìn lại góc làm việc của mình mà nó bừa khủng khiếp!!!!!
 
[Đn Jujutsu Kaisen] Hồi Hương(Dr)
#HỒI 26: Hoa Cúc Vạn Thọ


Chúng tôi đi bộ một lúc, cũng không hẳn là quá lâu nhưng cũng chẳng nhanh nhẹn gì sất.

Dừng trước một cánh cửa đậm màu, nơi mà chúng tôi nghĩ là cánh cửa sẽ đưa chúng tôi đến con đường dẫn đến chỗ Tengen-sama...

- Cánh cửa này....là nó phải không?__tôi nhìn Choso hỏi

- Đi qua cánh cửa này, sẽ là chỗ mà các em của tôi đang ngủ...để tôi mở cho...__Choso hơi nghiêng đầu nhìn tôi rồi chầm chậm nói.

Choso từ từ mở cửa ra, đập vào mắt chúng là những gốc cây khô và rất lớn ở dưới chân chúng tôi, tôi cũng chẳng bất ngờ lắm...đây là đâu cơ chứ.. cần gì phải ngạc nhiên!?...đây là thế giới chú thuật sư cùng các lời nguyền mạnh mẽ kia mà....chẳng có gì đáng ngạc nhiên ở đây cả...

- Chúng ta cần đi xuống đó.....có thể sẽ đến đâu đó cần đến...__Tôi thở dài nhè nhẹ nhìn xuống đám cây khô, thật chẳng hiểu sao...lòng nặng nề khó tả.

- Đi xuống thôi nào...có một cái thang máy ở phía sau, nó sẽ dẫn tới ngôi mộ tinh tú.__Choso tiếp lời tôi khi tôi vừa nói, anh ta gật đầu và hướng dẫn cả bọn đến nơi cần đến

Choso dẫn chúng tôi đến một căn nhà hình hộp khá lớn, tôi ngắm nó một chút.

Nhìn đơn giản, chẳng chỗ nào còn có thể để chê.

- ....Choso..__Yuuji bỗng lên tiếng, tôi hơi liếc sang nhìn cậu ta một chút.

- Sắp phải đi tiếp rồi sao...__Tôi lẩm bẩm với chính mình sau đó theo chân Fushiguro và những người khác đứng đợi hai anh em họ.

Tôi không biết họ nói gì với nhau, nhưng chắc cũng chẳng quan trọng lắm.

Chúng tôi bước lên thang máy và nó bắt đầu di chuyển.

Tôi đứng nhìn bọn họ nói chuyện với nhau...họ có để ý đến tôi không?

Cảm giác cô đơn chống rỗng chẳng bao giờ kết thúc cả...

Từ khi tôi bị đưa đến đây, từ khi tôi đặt chân vào trong trường học này, từ khi mà tôi bắt đầu chiến đấu cùng họ, từ khi.....tôi tỉnh dậy lần nữa và biết bản thân mình chính là thứ gì thì khoảng cách của chúng tôi ngày càng xa...sự lạnh lẽo ngày càng tăng dần và bây giờ...khoảng cách của tôi và bọn họ được ước tính bằng cả hai thế giới xa và dài đằng đẵng.....

Tôi đứng một mình một góc thang máy, họ tụm lại một chỗ ở thang máy.

Tôi nhìn chằm chằm vào họ một lúc rồi lại nhìn vào cửa thang máy chờ đợi.

- Em ổn không?

- hm?__Tôi di chuyển mắt ra khỏi cửa thang máy và nhìn về phía giọng nói phát ra

- Có vẻ em..không được cảm thấy tốt lắm?

- ...Em ổn....Maki-senpai và Okkotsu-senpai không cần lo đâu...chỉ đang..suy nghĩ một chút.__Tôi đáp lại, người hỏi tôi là đàn anh chị, tôi lắc đầu cười xòa cho qua chuyện và nhận được anh mắt không mấy vui vẻ của Maki

- Vậy được rồi..chuẩn bị đi, ta sắp đến nơi rồi__Maki không lạnh không nhạt lên tiếng, đi đến vỗ đầu tôi mấy cái

- Lại đây nào...như vậy nhìn em lạc lõng lắm...__Maki bước đến trước cửa thang máy và nói, tôi khá bất ngờ đấy.

Tôi còn không tin là mình nghe những lời đó từ chị ấy đâu.

Tôi mỉm cười nhẹ và gật đầu

- Được rồi...chờ em với nào...__Tôi tiến lại gần Maki và nó cũng là lúc cánh cửa thang máy mở ra.

Chúng tôi từ từ bước ra khỏi thang máy, ngay khi vừa bước ra, chúng tôi đã đặt chân đến nơi đã từng xảy ra một hỗn chiến lớn.

Những vết màu khô vẫn còn loang trên sàn gạch làm tôi hơi cau mày.

- Mấy vết máu này....đã có chuyện gì xảy ra sao?__Yuuji tò mò hỏi

- 11 năm về trước...đã có một vài chuyện xảy ra ở đây.

Nghĩ lại thì...nó chính là khởi đầu cho đống hỗn độn này...

- Phải rồi...này chị kia...chị tên gì ấy nhỉ? hình như tôi có biết chị...__Tôi hỏi, cô ấy là người duy nhất tôi không biết tên ở đây

- ...Yuki Tsukumo...đó là tên tôi...__Yuki nhàn nhạt nói

- Yuki?__Tôi hỏi lại

- Phải...có gì sao?__Yuki

- Không...tôi hơi ám ảnh với tên Yuki một chút..còn lại đều ổn__Tôi lắc đầu

- Được rồi, lối vào chính của ngôi đền là ở phía trước...__Giọng Choso vang lên, tôi nhìn qua anh ta một chút rồi gật đầu nhẹ

- Chết tiệt.__Yuki chửi thề một tiếng thu hút sự chú ý của tôi

- Có chuyện gì vậy? hm...đây là sảnh chính của ngôi đền sao?__Tôi hỏi

- Ở đây không có gì cả...__Yuuji

- Ngôi đền đã từ chối chúng ta....__Yuki thông báo cho chúng tôi và lẩm bẩm gì đó khó hiểu, tôi thở dài cúi đầu tự hỏi lý do mà chúng tôi bị từ chối.

Thôi suy nghĩ và ngước mặt lên, tôi thấy mặt Fushiguro nhăn nhó nhìn cũng ...hay hay.

- Chúng ta có nên quay về không?

Tsumiki-san không còn nhiều thời gian nữa..__Yuta lên tiếng

- Tsumiki?...Fushiguro Tsumiki?__Tôi hỏi và được đáp lại bằng một khoảng im lặng

- Mấy người tính rời khỏi đây sao?

Chúng tôi đều giật mình quay lại đối mặt với tiếng nói, tôi lùi lại hai bước để tránh tiếp xúc gần..

- Rất vui được gặp các người...con cháu Zen'in, Huyết thống Michizane, ấu nguyên..vật chứa của Sukuna và cả.......lời nguyền cấp đặc mà ta được nghe kể qua...

....Thứ đó...là gì vậy?

.

.

------------------------------------------------

ngoài lề Hồi Hương...

mình đăng chương mới hơi(quá) lâu thì phải...
 
[Đn Jujutsu Kaisen] Hồi Hương(Dr)
#HỒI 27: Hoa Forsythia


- Không định chào hỏi tôi à?

Tengen?__Yuki là người lên tiếng trước khiến đầu óc tôi đã căng liền căng hơn, não tôi như chết tạm thời....chỉ một tiếng iiiiii kéo dài....tai tôi ù đi trông thấy

- Đây không phải lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, Tukumo-Yuki...__Tengen lên tiếng đáp lại lời yuki gần như ngay lập tức.

- Sao ông lại đóng Hoăng Tinh Cung?!__Yuki bất bình hỏi, lông mày cô nhíu sâu lại

- Ta lo ngại cô sẽ liên minh với Kenjaku, suy cho cùng thì ta đây cũng đâu thể nhìn thấu nhân tâm các người?__Tengen trả lời, giọng điệu có vẻ bình thản nhưng lại rất cứng cáp

- Kenjaku?__Tôi lên tiếng hỏi, đây hẳn là cái tên mới lạ với tôi mà

- Là nguyền sư từng là Kamo-Noritoshi, và giờ thì đang trong thân xác của Geto-suguru__Như nhìn thấy thắc mắc của tôi, Tengen liền giải thích.

Ông ta thậm chí còn liếc sang nhìn tôi một cái rõ sắc, người tôi không hẹn mà tự nổi da gà

- Một cái tên gợi lên sự từ bi và cứu rỗi...thật mỉa mai làm sao...__Yuki cười nhếch, thể hiện rõ thái độ khinh bỉ

(Kenjaku : dịch nghĩa là Quyến Sách, là sợi dây là bồ tát dùng để cứu vớt chúng sinh)

- Tengen-sama, sao ngài lại trông như thế ạ?__trong khi Yuki và Tengen-sama đang nói chuyện, Yuji không ngần ngại hỏi thẳng, cắt ngang cuộc nói chuyện của hai người họ

- Tôi cũng có chút thắc mắc....nhưng mà trong tình huống này thì có hơi.....__Tôi gãi gãi má phải thầm nghĩ cậu ta gan thật.

Tôi đoán là Fushiguro cũng nghĩ vậy

- Ta bất tử chứ không bất lão, sau 500 năm thì cậu cũng sẽ giống ta thôi.__Tengen-sama cũng không hề tức giận trả lời lại nhẹ nhàng, thậm chí là có chút cười mỉm

- Thật ấy ạ?__yuji nói ra vẻ đã hiểu.

Riêng tôi đang sốc bay màu ở một chỗ.

Là một lời nguyền...sẽ sống bất tử, tất nhiên là nếu không bị thanh tẩy bởi các chú thật sư.

Nhưng tôi đang đặt trường hợp là nếu tôi an toàn....thì sau khi trải qua mấy trăm năm cũng không đến mức đó đâu ha...ha? ai đó làm ơn giải đáp đi....tôi sợ

Tengen-sama đang giải thích tại sao ông ta lại lão hóa nhanh như thế.

Ra là vì 11 năm về trước, ông ta ko thể đồng bộ hóa với "tinh tương thể", dẫn đến việc bị lão hóa và các bản ngã cũng dần mờ nhạt đi.

- .......không còn "tinh tương thể" nào khác sau ngày đó sao?

ý tôi là....người thay thế?__tôi nghiêng đầu sang một bên để hỏi, dù sao thì cũng không phải rất buồn cười sao? trên đất nước Nhật Bản này có bao nhiêu người cơ chứ? sao lại chỉ có một "tinh tương thể" được?

- Nếu được thế thì ta cũng không đến nỗi thế này đâu.

Đừng nói kiểu mọi chuyện dễ dàng lắm như vậy__ông ta cũng quay sang nhìn tôi rồi từ từ trả lời.

- Và đó cũng là lý do mà "giọng" của ông không tăng thêm nữa?__Yuki hơi nhíu mày nhìn tôi và Tengen-sama hỏi

Câu hỏi chưa được trả lời, nhóm Fushiguro lên tiếng căt ngang

- Xin lỗi, nhưng chúng tôi đến để hỏi mục đích của Kejaku và phong ấn ngục môn cương, ông sẽ cho chúng tôi biết chứ?__Yuuta lên tiếng hỏi, mọi người đều trông chờ về câu trả lời của Tengen-sama

- Ta rất muốn trả lời nhưng mà......__ông ta chỉ tay về phía tôi, tôi có dự cảm không lành liền nhảy về sau hai bước

- Này, ông định làm gì t-__chưa nói hết câu, tôi biến mất khỏi nơi đó

- Có chuyện gì vậy?

ông đưa Kyoka đi đâu rồi?__Yuji bất bình nói lớn

- Ai biết được cô ta có thực sự đứng về phía ta không chứ? .....ta sẽ trả lời câu hỏi của các người, nhưng...cần có điều kiện..__Tengen-sama đứng thẳng dậy, mắt vẫn nhìn về phía lời nguyền vừa biến mất

------------------------------------

- .....làm gì tôi!!........Eh? tck...chết tiệt....__Tôi phát hiện ra mình đang đứng ở nơi bắt đầu của nơi này, đang lúc dầu sôi lửa bỏng....tại sao vậy hả???

đồ tengen khốn kiếp

- "Ề hế...có ai đó bị đá ra ngoài kìa..."__giọng nói phát ra trong đầu tôi giở giọng châm chọc.

Á à....nhỏ Số Một đây mà

- Hình như có ai đó không muốn ra ngoài chơi thì phải...__tôi cũng giở giọng ngược lại.

Không thua không kém

- "Ừa đấy, bây giờ tôi lười lắm bà chị.

Bà chị tự xoay xở đi.

Có gì thì gọi Số Bốn ấy, đừng gọi tôi"__Tự nhiên hôm nay Số Một sao sao ấy, nó nói mà làm tôi đứng quê một cục luôn.

Tôi nghe rõ cả tiếng phì cười của Số Hai cơ mà

- Ủa ủa, nay bị làm sao đấy?? mấy đứa mới choảng nhau đấy à??__Tôi hỏi chấm đầy đầu hỏi han

- "Không phải đâu chị, chị cả thấy mình không ăn được đồ ăn bình thường nữa đâm ra bị trầm cảm nhịn đói thôi. mọi chuyện ổn cả, chị đừng lo....với cả....chị cóa em nè!!!! chị yêu ơi!!!"__Số Hai vẫn tăng động như ngày nào ha...

- Thôi đủ rồi, chị sẽ đi quanh đây một lát, dù sao thì cũng bị đá đi mất tiêu...phải đợi họ ra ngoài thôi, không thể tự một mình vào đó được.__Tôi nhìn vào bên trong một lúc rồi quay đi, tôi sẽ đi xung quanh đây để khám phá một chút

- " cái này thì em đồng ý nè, chúc chị vui vẻ"__số hai nói rồi im hẳn, hẳn là tụi nhỏ cũng đang theo dõi tôi, thôi thì cho chúng nó xem nơi này một chút...hình như tôi ngày càng chiều chúng nó rồi...

Lâu thật đấy.....không biết, nếu họ trở ra ngoài.....

Họ sẽ còn tin tưởng mình chứ?......

Tự nhiên mình cảm thấy sợ....

Sợ thật đấy...

----------------------------------------------------

- ngoài lề hồi hương....

weo....tận 5 tháng mà vẫn có người đọc và nhắc chuyện...mình thấy thông báo mà đơ luôn mà.

còn hai bản nháp nữa....mình sẽ đăng đâu đó vào tối mai và tối ngày kia.

cảm ơn những bạn còn đang đọc nhiều lắm

nhân tiện, đây là tạo hình ban đầu của Kyoka-Suzuki. mình có nên đổi tạo hình cho con bé đỡ lạnh lùng girl ko nhỉ??? 😀?
 
[Đn Jujutsu Kaisen] Hồi Hương(Dr)
#HỒI 28: Hoa Tulip


- Ah, ra ngoài rồi....Mọi người!!! mọi chuyện sao rồi??__Tôi đang lang thang ngay gần đó, nghe tiếng chân liền quay ra và vẫy tay gọi với

- Ra là bà ở đây à?

Kyoka....tôi tưởng bà bay mất tiêu đi đâu rồi cơ.__Yuji đến đập tay với tôi và vỗ vai tôi mấy cái

- Nghĩ ác vừa thôi Yuji.

Phải rồi, hình như thiếu ai hả??....ừmmmm...Yuki với Choso đâu?__Tôi đánh mạnh vào lưng Yuji rồi quay ra nói chuyện với mọi người

- Hai người họ sẽ ở lại bảo vệ Tengen-sama.

Chuyện còn lại chúng ta sẽ giải quyết...__Yuuta lên tiếng, giọng vẫn nhè nhẹ đều đều khiến người ta yên tâm hơn một chút.

- Maki-san? chị định đi đâu à?...__tôi lắng nghe Yuuta nói và gật đầu với anh ta một cái, tôi quay ra nhìn Maki và nhận ra chị ta sẽ đi đâu đó

- Chị định sẽ quay lại gia tộc Zen'in...chị cần lấy chú cụ ở đó....Megumi và Yuji sẽ phổ biến kế hoạch cho em, việc gia tộc, chị sẽ tự giải quyết.

Đừng lo lắng__Maki đến gần vỗ nhẹ mấy cái lên đầu tôi đầy vẻ tự tin.

Mà dù sao thì, chị cũng là người rất mạnh, chắc chắn sẽ an toàn thôi

Tôi gật đầu lại với chị và cười nhẹ một cái.

Maki gật đầu với tôi và chỉ về hướng của Yuji, tôi hiểu ý vẫy tay lại với chị và chạy về hướng của họ

- Yuji!!!

Fushiguro!!! hai người phổ biến lại kế hoạch cho tôi nghe với, tự nhiên bị đá ra ngoài làm tôi lạc lõng quá trời đất.__Tôi long tong chạy lại chỗ của Yuji nói lớn, lúc đến gần thì tôi chạy chậm lại rồi vỗ vai hai người bạn cùng khóa, mỗi đứa một cái bốp rõ to

- Ồ, được thôi...mà cần phải đánh đau vậy không??__Yuji ôm bả vai suýt xoa

- Xin lỗi, tại quen tay ý mà...được rồi, phổ biến lại nào.__Tôi đưa tay lên dựng đứng trước mặt xin lỗi và muốn nghe kế hoạch nhanh chóng.

Dù sao thì tôi cũng không thể nghe kế hoạch trực tiếp, thế nên tôi cũng muốn nghe kế hoạc từ hai người này nhanh nhất có thể.

Họ phổ biến lại kế hoạch cho tôi, tôi chú ý nghe và nhất là phần trò chơi "Tử Diệt Hồi Du", họ phổ biến cho tôi 8 luật chơi của nó và những lưu ý dành cho tôi khi chơi trò chơi.

- Tôi hiểu rồi, nhưng có một điều tôi khá thắc mắc đây.__Tôi xoa xoa cằm suy nghĩ rồi nhìn lên hai người bọn họ

- Đó là?__Fushiguro lên tiếng khó hiểu hỏi

- "Tử Diệt Hồi Du" chỉ nhắc đến chú thuật sư, các cậu chắc là tôi có thể tham gia chứ?__Tôi nhìn thẳng hai người họ và hỏi

- Có thể, anh chắc chắn.

Anh cũng sẽ tham gia nó, dù sao thì mấy đứa cũng cần giúp đỡ mà, đúng chứ?__Yuuta từ đằng xa tiến lại gần nói.

Tôi nhìn anh ta một lúc rồi gật đầu như đã hiểu.

- Nếu Senpai đáng kính đây đã nói vậy, tôi cũng không nghi ngờ gì nữa.

Nhưng mà, tôi không thể tham gia vào việc đưa Kinji Hakari về được.

Tôi nghĩ mọi người biết lý do__tôi khoanh tay nói, tay vuốt ngược tóc về đằng sau và lông mày hơi nhíu lại

- Hiểu rồi, một lời nguyền sẽ bị phát hiện ra ngay sau khi vừa bước vào đó đúng chứ?__Yuji xoa cằm gật gật đầu rồi nhìn về phía tôi

- Chính xác, ai đời lại dẫn theo một lời nguyền theo khi tham gia sàn đấu có cả chú thuật sư, đúng chứ? vậy nên các cậu sẽ phải tự mình tham gia...và còn nữa, nhớ gọi cho tôi và giữ máy khi đến đó nhé, tôi sẽ giúp được gì đó không biết chừng đấy...__tôi búng tay cái tách và chỉ vào Fushiguro, cậu ta hiểu ý và gật đầu.

Tôi cũng gật đầu với cậu ta để cho cậu ta biết rằng tôi cũng hiểu ý cậu ta rồi

- Vậy thì trong khi đó, em sẽ làm gì?__Yuuta tự dưng nghiêm giọng lại và nhình vào tôi

- Thăm dò chăng? tôi nghĩ là mình cũng cần phải đi xung quanh để tìm hiểu về trò chơi hoặc là tìm vài "thứ" hay ho để chơi chứ? anh có nghĩ vậy không?

Senpai?__Tôi nghiêng người sang nhìn Yuuta cười nhẹ, giải đáp thắc mắc cho vị Senpai

- Này Suzuki...__Fushiguro

- Sao? chuyện gì đấy?__Tôi hỏi

- Bà....có thực sự đứng về phía chúng tôi không?

ừm...ý tôi là..__Yuji không nhìn thẳng vào mắt tôi, nhưng câu hỏi lại chỉ thẳng vào tôi

- Ý là?__tôi nhíu mày

- Trả lời thôi, chỉ cần vậy là đủ__Yuuta

- Đến cả anh cũng.....chà...tôi thiếu tin tưởng vậy sao?...nếu không về phía mọi người, thì tôi đâu còn chỗ để đứng nữa đúng chứ? nó cũng đâu có khó để nhận ra như vậy.

Tengen đặt nghi vấn lên tôi phải không? cũng khó có thể trách được, phải tin tưởng bề trên hơn phải chứ.....được rồi, tôi sẽ đi xung quanh.

Fushiguro, nhớ gọi cho tôi đấy.

Và cả...chúc may mắn__Tôi quay người rời đi, không quên vẫy tay lại mấy cái

- .......

- Vẫn là....khó để tin thật đấy...

-----------------------------------------

-------------------------------------------

- Bọn tôi cần tiền, cho bọn tôi tham gia vào sàn đấu đi__Fushiguro không hề kiêng nể mà trừng mắt nhìn tên to con trước mặt

Tên đó tỏ vẻ hung dữ đưa nắm đấm gần sát mặt cậu

- Luật đầu tiên khi tham gia là không được nhắc gì về sân đấu, nói tao nghe, tên nào đã nói về sân đấu cho mày

- Tôi không hỏi tên...trước khi lấy mạng hắn...cũng tầm một tháng trước rồi, có nhớ tên nào hay tỏ ra hổ báo không?__Fushiguro rất bình tĩnh trả lời lại như một dân chuyên chính hiệu

Họ vẫn nói chuyện qua lại không hề kiêng nể.

Fushiguro đe dọa sẽ hạ hai gã trước mặt nhà cái hoặc cho cậu thay thế gã mà cậu nói cậu đánh bại.

Trong khi đang khá mất kiên nhẫn thì có một gã lên tiếng...

- Được rồi, sếp chúng ta bảo được, cho chúng nó đấu với võ sĩ hạt giống của ngày hôm nay.

Nhưng kẻ tham gia là tên kia, không phải hắn__Gã chỉ tay về phía Yuji thay vì Fushiguro

- Không thích, phải là tôi mới được.....__Fushiguro liếc mắt sang nhìn Yuji

- Sếp không thích, nếu không đồng ý thì khỏi thỏa thuận gì cả__Gã chỉ vào điện thoại và chiếc camera được gắn trên đầu

- .................được, thỏa thuận vậy đi__Fushiguro

--------------------------------------------

- Chà chà, Fushiguro của chúng ta ngầu ghê héng, từ khi nào mà cậu bắt đầu trở nên liều lĩnh vậy? nhỡ nó không thành công là đi cả lũ đấy nhé__giọng Kyoka phát ra, Yuji và Fushiguro nhìn nhau rồi thở dài

- Biết rồi biết rồi, bà nói đúng tất.

Tôi tính toán cả rồi mà, không sai sót được đâu...__Fushiguroo nhăn mặt nhìn về phía bông hoa đang nói

- Gì??! các cậu không thích hoa truyền giọng của tôi hả?? mặc dù là nó có hơi....mà thôi, các cậu thành công là tôi yên tâm rồi.

Nhớ đừng liều lĩnh quá, Panda-senpai đang đến đó.

Đừng để mất sức quá nhiều đấy.

Cứ theo kế hoạch chúng ta bày trước đó mà làm, có nhiều trường hợp bất đắc dĩ sẽ xảy ra, chịu khó ứng biến đấy.

Thời gian của hoa cũng hết rồi, tôi cũng sẽ tiếp tục thăm dò xung quanh đây, có gì quan trọng nhớ gọi tôi, tôi sẽ giúp....an toàn nhé, chúc may m-__Lời của Kyoka chưa xong thì hoa của cô cũng tàn.

Nhưng đủ để hai người họ nghe thấy những gì cô nói, họ bất giác cùng nhau mỉm cười

- Chiến thôi nào, đừng để người đợi phải thất vọng...phải chứ!!?__Yuji nhìn về phía đằng trước nói

- Ờ!__Fushiguro trả lời chắc nịch

Đi thôi, cùng chiến đấu nào, vẫn có người chúng ta cần tin tưởng mà....

....Đợi đấy, rồi sẽ đâu vào đó cả thôi...

-------------------

- Ngoài lề Hồi Hương...

ờm...........chỉ là mình đang nghĩ về việc...có nên tạo couple không thôi, mà chắc là...thôi, mình không biết
 
[Đn Jujutsu Kaisen] Hồi Hương(Dr)
#HỒI 29: Hoa hồng đen (Rosa 'Black Baccara')


...........................

- "....Và thế là Yuji ăn tận mấy cú đấm mà không thèm né luôn á?? sức trâu ghê ha, mà đàn anh kia cũng không nương tay với đàn em của mình chút nào à? sao mà ác độc vậy???"__tiếng của Kyoka phát ra từ chiếc điện thoại của Fushiguro.

Cô hiện tại đang ở rìa của kết giới gần nhất của "Tử Diệt Hồi Du" để thăm giò thử.

Đang đi loanh quanh thì Fushiguro gọi và thông báo mọi chuyện đã và đang xảy ra cho cô nghe

- Sao nghe cái tiếng nó rè rè, sóng ở đây đâu có yếu như thế??__Kinji gãi gãi đầu nhìn về phía điện thoại đang để loa ngoài của Fushiguro

- "Ồ xin lỗi, là bên tôi sóng yếu.

Tôi đang đứng ngay kết giới nên sóng yếu cũng phải".__Kyoka

- Thế rốt cuộc là mấy đứa muốn nói với bọn anh cái gì??__Kirara tay chống cằm chán nản nói, ngón tay xoay xoay cuộn lọn tóc lại

- Gojo-sensei bị phong ấn rồi...__Fushiguro chầm chậm lên tiếng rồi thở dài, mặt cậu ta có chút cúi xuống nhưng vẫn không biểu lộ quá nhiều xúc cảm

- ......hả?__Kirara hỏi chấm-ing

- Gì??!!!

Gojo-san bị phong rồi á?? thật luôn đấy à??!!__Kinji mắt mở lớn phát hoảng nói lớn

- Thật đấy ạ.__Và ba người bọn Yuji cũng đồng thanh trả lời (dejavu???)

- Không thể nào...__Kinji vò rối đầu khó tin nhìn cả bọn

- " Hẳn là vậy rồi, tôi cũng hơi bất ngờ khi nghe đấy.

Mà....cũng không hẳn"__Kyoka nói, chất giọng rất bình thường như chẳng có gì gọi là bất mãn hay gì đó tương tự thế cả.

Làm cả bọn có một phút im lặng chết con nhà người ta

- Anh xin lỗi nhưng...thầy hiệu trưởng....chết rồi...__Panda lên tiếng phá vỡ bầu không khí im lặng, nhưng lời nói của Panda lại làm cho nó càng thêm ngột ngạt

- Panda-senpai?....__Fushiguro máy móc nhìn về phía Panda, môi mấp máy như muốn nói gì đó rồi lại thôi

- Anh xin lỗi vì đã không nói với mấy đứa sớm hơn, nhưng đó là sự thật...__Panda

- " Bên thượng tầng hình như có thông báo, em có nghe được khi đi ngang qua vài nơi gần với khu vực kết giới...hah....điên thật đấy..."__Tiếng trong điện thoại bên kyoka phát ra tiếng loạt soạt, cô bắt đầu di chuyển xung quanh kết giới thăm dò

---------------------------------------------

Họ vẫn cứ nói chuyện với nhau còn tôi thì tiếp tục di chuyển.

Bắt đầu từ tối ngày hôm qua cho đến tận bây giờ tôi đã di chuyển khá xa.

Tôi vẫn tiếp tục di chuyển và giữ máy để nghe ngóng tình hình bên phía Fushiguro.

Họ nói chuyện về chuyện gia tộc, về luật chơi, vân vân và mây mây vấn đề khác.

Tôi thì vẫn cứ di chuyển đến nơi thích hợp để xem xét tình hình

- "Yuuta đang ở Miyagi rồi nhỉ??"__Là giọng của Panda-senpai

- " Suzuki, bà đang ở khu vực nào vậy?"__Là giọng của Fushiguro

Tôi dừng lại và nhìn xung quanh, cố gắng tiến lại gần kết giới nhất có thể và nhìn lên trên nó

- ....Fukushima, ngay gần Miyagi.

Tôi đang đứng ở cạnh kết giới, có lẽ tôi sẽ cúp máy và tham gia trước các cậu một lúc ở khu vực này, ổn khô-__Tôi chưa nói hết câu, tiếng rè và tiếng iiii vang lên sau đó liên lạc bị cắt đứt.

*vụt

Tôi đang rơi tự do....đúng vậy, là rơi tự do.

Tôi có nghe Fushiguro nói về vấn đề: nếu bước vào một trong những kết giới thì sẽ bị dịch chuyển đến một trong những địa điểm bất kì của 9 địa điểm định sẵn.

Đây là một trong những luật không chính thức của " Tử Diệt Hồi Du"

Gió rít từng hồi, tối vén một bên tóc ra sau tai và xoay cơ thể mình đối diện với mặt đất

- Hoa Cúc Trắng...

nhẹ nhàng gọi tên thuật thức, một luồng gió đẩy ngược tôi lên trên trước khi tôi rơi chạm đất và làm đà cho tôi tiếp đất dễ dàng...

*vèooooooooooooo*

- khiên: Sen Đá

Quả như tôi nghĩ, sẽ có một vài tên phục kích nhũng người mới đến để giết lấy điểm.

Khiên của tôi chặn được những mũi tên có tẩm độc của một loài hoa nào đó.

À... là hoa cẩm tú cầu.

Trên đời này nếu hỏi ngu nhất là gì thì tôi xin trả lời: là dùng thực vật để đối phó với tôi

Xin lỗi nhưng lần này, xin phép ăn điểm nhé ~

Tôi vuốt ngược mái tóc của mình ra sau, từ tóc mái bằng ngố ngố chuyển thành mái vuốt ngược nhìn lạ mắt dữ dội.

Dang hai chân rộng bằng vai và đối mặt với kẻ địch đầu tiên, tôi liếm mép cười khẩy

- Chào nhé....bữa ăn đầu tiên của tôi....

.

.

Tôi đã từng có cảm giác này lần nào chưa nhỉ?...tôi cũng không biết nữa, mà...theo tôi thấy thì hình như chưa bao giờ tôi cảm thấy nó....cảm giác này...cảm giác giết một con người không gớm tay...

Chất độc của cẩm tú cầu dần được tôi hấp thụ, vệt màu đỏ chảy dài và chạm dần đến mũi giày của tôi, tôi mặc kệ để nó đi quanh và tạo một vòng quanh mũi giày của tôi một cách hoàn hảo.

Mùi tanh nồng dần phả vào khoang mũi của tôi làm tôi nhăn mặt chút ít

- Rrrrrr Rrrrrrr!!!.....bạn vừa nhận được 6 điểm..

- Được rồi...chú thuật sư cấp 4 và...1 người bình thường...tổng là 6 điểm nhỉ...__Tôi nhìn vào hai thi thể còn vương lại một tí tẹo hơi ấm đang dần mất đi.

Chà....quả thật.... giết người vẫn không thể quen nổi

Tôi bước thẳng, tìm kiếm mục tiêu mới để tiến tới mục tiêu mà chúng tôi đang cố gắng hoàn thành....

................Cứu Tsumiki............

----------------------------------

Ngoài lề Hồi Hương....

Chuyện là mình lười...và.....

Lần trước mình có lên để viết tiếp, nhưng điều làm mình ko ngờ tới đó là đã có vài lời lẽ xúc phạm đến fanfic này.

Có lẽ các bạn sẽ ko biết nó có lúc nào vì nó không hề xuất hiện trong bình luận này nọ.

Nhưng mà nó gửi thẳng đến cho mình và nó khiến mình cực kì khó chịu

Mình xin phép nói lại ạ, đây là truyện để thỏa mãn bản thân mình, các bạn đọc nếu không ưng ý hay không thích thì có thể quay lại, thậm chí rút sao hay xóa bình luận đều được hết, chỉ mong các bạn đừng mang fanfic của mình đi làm trò hay xúc phạm như vậy thôi

mình rất yêu quý và thật sự rất tôn trọng những người đã theo chân fanfic này, mong các bạn cũng hãy tôn trọng fanfic này ạ

xin cảm ơn!
 
Back
Top Bottom