Khác [ĐN Jujutsu kaisen] Hồi Hương(DR)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
319427646-256-k105799.jpg

[Đn Jujutsu Kaisen] Hồi Hương(Dr)
Tác giả: Eva_lee158
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

một cô gái 15 tuổi sau khi bị ai đó hại đẩy ra đường quốc lộ và bị một chiếc xe bán tải đâm.

Tưởng rằng mọi chuyện đã kết thúc thì cô được đưa đến một nơi khác.

Một thế giới mới và cuộc sống mới.

Sau khi ở thế giới một thời gian thì cô lại phát hiện ra rằng đây ko phải là một thế giới thường mà là một thế giới nơi được gọi là "chú thuật hồi chiến (Jujutsu kaisen)".

Và cuộc hành trình của cô bắt đầu từ đây...

truyện được viết nhằm thỏa mãn đam mê của tác giả...nếu các bạn ko thích có thể click back...

Xin cảm ơn......



đồngnhân​
 
Có thể bạn cũng thích !
[Đn Jujutsu Kaisen] Hồi Hương(Dr)
#HỒI 1: Hoa cúc trắng...


tên..?

- Kyoka...

Kyoka...?

- Kyoka....Suzuki....

Tuổi...?

- 15....

Còn trẻ nhỉ.......

- Khoan đã tôi...tôi đang đến trường và...và...

Và?

- Sao ấy nhỉ?

Và.....không nhớ.......Mà..đây là đâu??

....

Dậy đi...................

...........

..........

-----------------------------------------------------

Bật dậy trong căn phòng tĩnh lặng....mồ hôi chảy đẫm áo....thân thể thì nặng nhọc, đến thở cũng khó...

- Mình đi đến trường và...và...ai đó đẩy mình xuống đường quốc lộ.

Rồi...rồi...cái xe bán tải ...nó...rồi mình...ở đây?___Kyoka ngây người ngồi trên giường, đôi mắt đen than mở to mày nhíu lại cùng với vài cọng tóc trắng tuyết bết mồ hôi dính lên trán và cả vương lên gò má trắng toát thiếu sức sống ấy.

Lết thân thể nặng nhọc này tiến đến trước gương mà nhìn ngắm.

Vẫn thân thể này, cái thân thể gầy yếu nhìn đến thương hại này.

Da trắng toát chỉ kém mỗi tờ giấy A4 mà cô hay dùng để vẽ lên vài tone, môi khô đến nứt bật máu.

Dưới đôi mắt đen than lại có cuồng thâm như lâu ngày ko ngủ vậy...

Tặc lưỡi mà thở dài. cầm trên tay chiếc điện thoại của mình mà xem giờ..

Sun/ 6:20 AM...

- Hôm nay chủ nhật...đọc chuyện vậy...hôm nay cuối tuần thì chắc sẽ có chương mới thôi...__Điềm đạm tự độc thoại rồi ngón tay linh hoạt lướt trên màn hình

- Chờ chút...truyện đâu? sao lại ko thấy??

đợi soát lại tên...Ju..Jujutsu Kaisen...lạ thật...sao lại ko có? phải rồi vậy thì My hero academy..? sao lại....tại sao??? thôi nào....đừng đùa người thế chứ...mà...chờ một chút đây là đâu??__làm trò la hét này nọ, đến bây giờ Kyoka mới nhận thức được rằng...cô không ở trong phòng mình mà là một nơi xa lạ, nơi này đóng của sổ kín mít khiến trong phòng tối lại.

Lần mò đến bên cửa sổ rồi dứt khoát mở ra, thứ ánh sáng bên ngoài chiếu thẳng vào mắt cô khiến cô vô thức nhắm chặt mắt để làm quen với nó rồi từ từ mở ra....

- Uầy~....trên núi mới chịu cơ.....chơi hệ người rừng luôn này....__Kyoka than thở

Nhìn cảnh trước mắt mà ngán ngẩm, toàn cây là cây, trước rừng cây là khoảng sân trống. quay vào trong rồi nhìn lại, có vẻ như rõ ràng hơn rồi.

Mọi thứ đã rất là bình thường cho đến khi cô đi đến trước gương và nhìn thấy "thứ gì đó" đang ở đằng sau lưng mình. tay nó bám vào hai vai cô. nó giống một Geisha* vậy...nhưng lại nhìn giống một nữ Yokai* hơn.....

- ....Xin lỗi.....chị đẹp gì đó ơi???__Kyoka cất giọng gọi với trong sợ hãi.

" chị đẹp" im lặng mà liếc xuống cô một cái đầy yêu thương khiến cô nổi cả da gà

- Chị đẹ-__Chưa nói hết câu Kyoka bị chặt họng

- Yukime...__"Chị đẹp" cất giọng nói thật sự rất ngọt ngào, nghe mà tim muốn rụng rời rơi bồm bộp..................theo đúng nghĩa đen 🙂)

- Dạ??__Kyoka run rẩy chảy mồ hôi hột

- Tên ta...Yukime, gọi là Yuki cũng được__Giọng nói trầm trầm mà lại có phần dịu nhẹ của Yuki vang lên làm con tim bé bỏng của Kyoka bay khỏi ngực.

Một phần Ume "chị Đẹp" thì chín phần lại thấy "chị đẹp" thật đáng sợ :.)

- Em là-__Kyoka tiếp tục bị chặt họng

- Kyoka Suzuki....ta biết nhóc, nhóc con__Yuki tiếp tục trầm ổn mà lên tiếng. lần này ko phải sợ nữa, mà Kyoka có phần hơi tức..... vì bị chặt họng..

- Biết tôi hay không thì bà chị cũng cứ kệ tôi mà để tôi nói hết câu chứ!!!

Bà chị nghĩ cái quái gì mà cứ nhảy vào họng tôi ngồi mãi vậy???!..__Kyoka lớn tiếng nói lại

- Hở??...ngươi nói cái gì cơ? ta nghe không được rõ...__Miệng thì nói không nghe rõ nhưng tay Yuki thì cầm một thanh Nichirin không biết lôi ra từ đâu mà khua khua vài đường

- Dạ em nói em đói bụng .. em nghĩ là em nên tìm gì đó ăn hay nấu ăn gì đó...ha.Haha..__lảng chuyện một cách nhanh chóng, Kyoka bắt đầu bước xuống nhà, tiếng kọt kẹt xuống cấp thấy rõ vang lên khắp hành lang....Suy nghĩ vẩn vơ trong khi bước xuống nhà, Kyoka dẫm phải thứ gì đó, không do dự mà cúi xuống nhặt nó lên.

- Hoa cúc trắng....sao?__Kyoka lẩm bẩm

- Gì..?__Yuki đằng sau hỏi lại làm cô giật mình mà la lớn

- HOA CÚC TRẮNG!!!__Kyoka không tự chủ được quay người đối diện Yuki mà la lên

VÚT--

RẦM!!!!!!!

Yuki bị một trận gió mạnh lớn đẩy thẳng vào tường khiến mảng tường có dấu hiệu đổ nứt...

- Bà chị!!!!!!!!!

Bà chị sao không? cái gì vừa xảy ra vậy???? bà chị chết chưa đấy!! bà chị ơi!!!__Kyoka giật mình hoảng loạn rồi chạy vội đến la lớn, tay thì nắm vai Yuki lắc mạnh

- Này nhóc con...Ta nghĩ..ngươi..... có năng lực lớn đấy...__Yuki từ từ ngẩng mặt lên nhìn thẳng vào đôi mắt đen than của Kyoka ra vẻ hứng thú rồi nói

- năng lực....?__Kyoka ngây ngốc

...

--->còn nữa....

-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

*Geisha (tiếng nhật: 藝[芸]者) - Nghệ giả( nghĩa đen là "con người của nghệ thuật") là nghệ sĩ vừa có tài ca múa nhạc lại vừa có khả năng trò chuyện, là một nghệ thuật giải trí truyền thống của Nhật Bản . ( nguồn wikipedia)

*Yokai: (妖よう怪かいyêu quái) là từ để chỉ một nhóm các loài ma quỷ,linh hồn , các sinh vật siêu nhiên trong văn hóa dân gian Nhật Bản .

Yōkai có thể được hiểu là "quyến rũ nhưng bí ẩn".

Tiếng Nhật còn có một vài tên gọi khác là ayakashi(あやかし),mononoke (物の怪) hay mamono (魔まも物の (Ma Vật)).

Yōkai bao gồm nhiều loài ma quỷ khác nhau, từ độc ác tới mang lại may mắn cho con người. ( nguồn wikipedia)

-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Ngoài lề Hồi Hương:

Vậy là đã xong một chap truyện ngắn của bộ Hồi Hương của mình.

Mong là các bạn thích.

Như đã nói, đây chỉ là bộ truyện để thỏa mãn đam mê của mình nên nếu các bạn không thích thì các bạn có thể thoát khỏi trang chuyện của mình và tìm đến một bộ truyện khác.

Truyện của mình không hay vì mình ko có kinh nghiệm viết truyện.

Mong các độc giả thông cảm.

Cảm ơn tới những bạn đã đọc truyện của mình.

Nếu không phiên thì hãy bình chọn cho mình và để lại một bình luận nhé!!

Cảm ơn các bạn!!
 
[Đn Jujutsu Kaisen] Hồi Hương(Dr)
#Hồi 2: Hoa hồng trắng...


- Ê...này!!...bà chị dẫn tôi ra đây chi vậy???__ vừa ăn xong, Kyoka bị "chị đẹp" mang tên Yuki lôi cổ ra ngoài sân sau nhà

- Ta nói nhóc rồi còn gì...Nhóc có năng lực khá lơn đấy, phải khai phá cái thứ năng lực đó ra mới được...__Yuki hùng hổ, người lơ lửng dùng tay bấu cổ áo Kyoka kéo đi

- Thì chị phải giải thích chứ!!...Tôi có năng lực gì mới được???!__Kyoka nói hết câu thì cũng là lúc Yuki dừng lại và thả cô ra

- Nhóc con có một lượng chú thuật kha khá đấy...

Hôm nay chính tay Yuki này phải khai phá được nó từ ngươi!!....__Yuki nói mà vỗ tay lên ngực ra vẻ tự tin lắm

- Từ từ...khoan..dừng 2 giây thôi...chú thuật??? bà chị nói đùa gì thế??bà chị nghĩ đây là Jujutsu kaisen hay gì? bà chị tính lừa tôi rồi mang tôi đi bán chứ gì...nói cho bà chị biết, tôi không dễ bị lừa vậy đâu!!...__Kyoka luôn mồm nói liên thoắng, Yuki bất lực đến điên tiết chỉ biết vỗ chán kêu than "con nhóc đầu bã đậu nhồi óc lợn này..."

Vẫn luôn mồm thao thao bất tuyệt, sực chịu đựng của Yuki cũng có giới thiệu à không.. giới hạn, cầm chiếc quạt kim loại trên tay mà vung một cái.

Nhận thức được gì đó, phản xạ cơ thể Kyoka phản ứng nhanh mà ngồi thụp xuống, đến chủ nhân của cơ thể còn không biết chuyện gì xảy ra mà vẫn còn ngơ ngác nhìn lên...

- Ồ hô!!! nhanh đó chứ, nói thật thì ta vẫn không nghĩ nhóc con nhanh thế đâu, tưởng nhóc phải mất đầu rồi cơ...__Yuki nói giọng chán ngắt, rẻ quạt đưa lên che miệng nói, vẻ mặt thì ra vẻ tiếc nuối lắm

Quay đầu lại nhìn, gần một hàng cây bị Yuki đốn đổ ngổn ngang, một ít thì bị một vết cắt lớn cứa qua vẫn chưa đổ...

Xanh mặt bắt đầu hơi sợ bà chị trước mặt, nhưng phần hứng thú với chiêu thức vừa nãy của bà chị hơn là sợ hãi..

- Ê bà chị....

Bà chị ngầu ghê luôn!!! chỉ tôi đi!!! tôi sẽ làm tốt hơn bà chị cho mà xem...__Kyoka vỗ ngực nói lớn, tự tin không ngớt lời.

Yuki nhếch miệng một cái " tốt, cá đã cắn câu.."

- Vậy thì gọi một tiếng Yuki-neesan đi, ta sẽ chỉ cho nhóc...__Yuki ngước mặt lên trời, miệng không ngừng cong lên

- Xin phép rút ngắn từ " neesan" thành "san" được không?

Nghe Yuki-neesan thấy tởm lợm quá__Kyoka lên tiếng, Yuki khựng lại mà dừng luôn cả hành động tự mãn của mình, cứng ngắc ôm tim mà miễn cưỡng đồng ý

- Cũng...cũng được...vậy...vậy nhóc con phải gọi ta là Yuki-san!! kể từ giây pút này!!!__Yuki nói to khiên Kyoka phải bịt tai lại mà nhìn bà chị đang hừng hực khí thế kia...

- Thế thì Yuki-san đây cũng phải thay đổi cách xưng hô vói tôi đi chứ, đâu thể gọi tôi là nhóc con mãi được, gọi tôi là Kyoka đi!!!__Kyoka cũng không vừa, bắt Yuki phải gọi tên mình thay vì gọi nhóc con

- Được thôi, nó rất dễ để thức hiện mà, giữ lời đấy...Kyoka!!__Yuki nói xong đưa tay về phía Kyoka, cô cũng hiểu ý mà đưa tay ra bắt lấy.

- Nào!!!

Bắt đầu học hành nào!!..Kyoka!!__Yuki nói lớn

- ĐƯỢC!!!!!!!

.

.

.

.

.

.

Cũng đã được 3 tháng kể từ khi Kyoka đến đây, và cũng được 3 tháng Kyoka cùng Yuki học và tập luyện chú thuật.

Kyoka phải chấp nhận đây chính là jujutsu kaisen.

Sau ngày ôm đấy mấy ngày, Kyoka và Yuki phát hiện ra trong căn nhà này còn có một cái hầm dưới lòng đất.

Cái hầm này chứa vũ khí như katana, giáo, rừu hay các vũ khí sắc nhọn khác...Kyoka cùng Yuki cực kì, cực kì vui khi thấy những món vũ khí này.

Sau ngày phát hiện ra thì Kyoka bị Yuki Bắt tập những bài tập liên quan đến mấy món vũ khí này.

Bị bắt phải tập như thế này, Kyoka lại bắt đầu nói ước gì cô chưa bao giờ tìm thấy căn hầm...

Vẫn phải chịu thôi.

Cuộc sống mà......

- Yuki-san!!

Nhà hết đồ ăn rồi...chị đi xuống núi với em không??..dù sao thì người thường cũng không thấy chị, ít nhất thì chỉ có những chú thuật sư thấy chị thôi, chị đi chứ??__Kyoka mặc áo khoác tiện hỏi luôn Yuki

- Xuống núi hả?

được, thế đi luôn hả?__Yuki đang ngoài phòng khách nghe thấy cũng bay ra

- Vâng, chị cầm theo giúp em cây giáo với thanh Katana nha, em sẽ săn trong khi đi và về, dù sao cũng là trên núi, có vẻ nhiều mấy loại nguyên hồn mà...đi thôi!!__Kyoka chuẩn bị rồi quay ra nói, yuki cũng lấy đồ rồi nhanh chóng đặt hai tay lên vai Kyoka, cùng cô ra ngoài.

Xuống tới thành phố, cô vào ngay siêu thị gần đó mà mua đồ ăn chuẩn bị trong tháng tới.

Yuki đằng sau nhìn qua lại.

Phải rồi, suốt 3 tháng Kyoka toàn để Yuki trong nhà, giờ mới ra ngoài nên lạ lẫm là phải...

- Lát em mua cho chị một bộ Kimono mới nhé, chị đã mặc bộ này suốt rồi, em nghĩ chị cần một bộ khác ấy, đi nhé?...__Kyoka nói nhỏ. cô và Yuki đã thân thiết với nhau trong thời gian qua, hai người bây giờ cứ như chị em ruột vậy.

- Được hả?? vậy lát nữa hai chị em mình đi mua một bộ, chị cũng muốn mua!!__Yuki đằng sau thiếu điều muốn ôm luôn Kyoka.

Yuki đã muốn mua một bộ Kimono lâu rồi, mà không có dịp

- Được, ta đi thanh toán đã nhé...__Kyoka cười khúc khích, sau khi đi tính tiền thì hai chị em đi mua, yuki đã mua một bộ Kimono đỏ thẫm.

Sau khi mua Yuki đã mặc nó ngay, Kyoka có thể cảm nhận được Yuki đằng sau đang nở hoa...cuối buổi, hai người đến một quán cafe gần đó mà ngồi ăn bánh.

Cũng lâu rồi mới có thể thảnh thơi uống nước ăn bánh thế này.

Ngồi ngắm cảnh phố lúc hoàng hôn, thì bên cạnh có người.

Yuki phản ứng dữ dội, thiếu điều thấy Yuki nắm chặt vai cô hơn mà hơi run rẩy...

- Xin chào...tôi có thể ngồi đây không? quán hết chỗ ngồi rồi....

...

----> Còn tiếp...

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Ngoài lề hồi hương:

Tiếp tục xong hồi hai của hồi hương, nói thật thì tôi cũng bí ý tưởng gần chết, mấy ngày vật vã mà chẳng có tí gì gọi là ý tưởng cả.

Vậy xong đến hôm nay, tôi đã viết lên chap này.

Chap khá xàm.

Vẫn mong mọi người đọc.

Cuối cùng là cho mình một bình chọn với nha.......
 
[Đn Jujutsu Kaisen] Hồi Hương(Dr)
#Hồi 3: Hoa sen trắng


Kyoka nhận thấy có gì đó bất thường bởi Yuki phản ứng mạnh mẽ thế kia.

Ngước mặt lên nhìn người đối diện, người này có chút quen mắt.

Với chiều cao lên đến 1m90, tóc trắng cùng với chiếc bịt mắt đen quái gở kia...Đây không phải thầy "Năm" tên Gojo Satoru thì còn ai vào đây nữa...

Đến lượt Kyoka đứng hình, người đông cứng lại, nhìn chằm chằm vào người trước mắt.

Vấn đề là không phải cô nhìn vì vẻ bề ngoài đẹp trai hay gì cả, cô đang rất bối rối với sự xuất hiện của người đàn ông này.

Có vẻ thấy Kyoka đang nhìn mình, Người kia liền đưa tay mà vẫy qua lại trước mặt cô, Kyoka giật mình lấy lại tinh thần...

- À vâng, anh cứ thoải mái...bàn cũng trống, mình tôi ngồi cũng hơi ngại...__Kyoka cười xã giao rồi hướng tay về phía ghế đối diện ý nói ngồi xuống.

Người kia cũng hiểu ý mà kéo ghế ra ngồi

- Hmmm...có chắc là em ngồi ở đây một mình không?..hm?__Người kia nói một câu lại khiến Kyoka giật cả mình.

- Ý anh là gì?

Còn ai khác ngoài tôi à?__Kyoka gắng tỏ ra bình tĩnh nhất có thể mà hỏi lại.

Vờ như không biết có Yuki đang bám đằng sau

- Hửm? cũng không có gì...mà em tên gì thế?.....tôi là Gojo Satoru..rất vui được làm quen...__Gojo nói rồi mỉm cười một cái đầy thân thiện.

Mặt Kyoka nhăn nhó tỏ ra vẻ khó chịu, ấy thế mà trong lòng cô như có sóng cuộn dạt dào bên trong.

- Kyoka....Suzuki...__Kyoka lên tiếng đứt quãng trả lời lại Gojo.

Chết thật, sao cái gọi là giới tiệu bản thân thôi cũng thấy áp lực giữ thần thế này cơ chứ??....Đưa đồng hồ lên trước mắt, thoáng cái đã thấy 5:37p.m...

Kyoka sách đồ lên rồi chuẩn bị về nhà...

- Cũng muộn rồi, tôi xin phép về trước, anh cứ thưởng thức đồ uống từ từ, tạm biệt Gojo-San, hẹn ngày không gặp lại...__Nói xong cái như chút được tý gánh nặng mà Kyoka quay đi rồi bước thẳng không nhìn lại.

Phũ phàng với cái con người vừa mới quen chưa đầy 3phút kia...Thế mà Gojo lại chẳng hề hấn gì mấy mà vẫy tay chào lại, miệng cười công nghiệp.

- Tôi thì lại khác em đó!..hẹn ngày gặp lại nheeee!!__Gojo nói, giọng trẻ con vô cùng, nghe mà muốn sởn cả gai ốc...

Bước trên đường về nhà, càng đi thì trời càng tối.

Trên núi đầy ắp những tiếng côn trùng nổi lên xóa tan màn đem yên tĩnh. trên đường có gặp vài nguyên hồn, cũng khooang phải chuyện hiếm gặp.

Cứ thấy bọn chúng tấn công thì tiêu diệt.

Có Yuki bên cạnh nên cũng không nhọc công để Giết mấy thứ đó mấy...Suốt dọc đường hôm nay lại thấy Yuki im lặng, Kyoka hơi lo lắng bởi khi mới gặp Gojo Satoru thì Yuki triệt để không nói lời nào cho đến tận bay giờ làm Kyoka hơi sợ.

- Yuki-san này...có chuyện gì à?__Kyoka một lúc không nhịn được cũng mở lời hỏi

- Hm?...à không cóp gì đâu, chị đang suy nghĩ đôi chút.

Trình diễn xuất của em hôm này gà khủng khiếp, miệng thì nói không có gì mà trán lại đổ đầy mồ hôi, mắt thì thi thoảng lại liếc chị một cái.

Hầy...không hiểu nói dối kiểu gì luôn...ughhh...em của chị làm gì cũng tệ cả, được mỗi cái ăn rồi ngủ..hic hic..__Yuki nói lên thoắng. thoạt cuối, Yuki đưa khăn tay lên mà chấm chấm như thể đang lau đi nước mắt.

"ủa rồi khác gì chị đang chửi em ngu không 🙂?"__Kyoka belike

- Thôi về đến nhà rồi, nấu cơm lấp bụng trước đã, em sẽ tính sổ với chị sau...__Ngã tư nổi đầy trên trán, Kyoka vẫn phải nhẫn nhịn bà chị già của mình.

Không nhịn là mai ăn cháo...

- Hehe, chị muốn ăn canh chua kiểu Việt!!__Yuki cươi tươi mà lao thẳng vào nhà, ít nhất thì Yuki không im lặng nữa, như thế sẽ bớt đáng sợ hơn...

Từ hôm đó thì đã qua 2 tuần, mỗi ngày đều lặp đi lặp lại lịch trình là sáng tập luyện, chiều nghỉ ngơi, đêm đi săn. ũng có lúc nổi hứng hai chị em lại rủ nhau đi săn chiều.

Như hôm nay chẳng hạn, hai chị em đi săn xong mệt rã rời khiêng nhau về nhà.

Yuki bay lơ lửng xách Kyoka bên hông mà bay về nhà.

Trước nhà một đoạn, Yuki thả Kyoka xuống.

- Kyoka...chị thấy không đúng lắm...chị cảm nhận được nguồn chú lực mạnh chỗ nhà mình, có tầm 4 người...__Yuki thận trọng báo lại cho Kyoka

- Ừm...em cũng cảm nhận được nó....nhưng chị có thấy nguồn chú lực lớn nhất có chút quen không? hình như là ta đã gặp đâu đó phải chứ?__Kyoka cũng nhanh chóng những nguồn chú lực đang phát ra trong đó có một nguồn chú lực rất quen thuộc.

Từ từ tiến về nhà.

Nghe tiếng ồn ào phát ra từ phía nhà, Kyoka cùng Yuki bắt đầu thận trọng hơn...

...

- Bớt nhăn nhó lại đi, như thế nhanh già lắm á...

- Yuji!!!

đừng nghịch hỏng đồ nhà người ta đấy...

- Kugusaki!!

Sao bà lại ngắt hoa nhà người ta vậy hả???!!!

- Nó đẹp chứ bộ...

Những tiếng ồn ngày một rõ hơn khi Kyoka cùng Yuki đến gần nhà.

Yuki đằng sau đã thủ sẵn thế đánh...

- Mấy đứa bớt nghịch lại đi, người chúng ta đợi về rồi kìa?!!__người kia vừa dứt lời thì ba người còn lại cũng quay về hướng mà Kyoka đang đứng.

- Cái gì thế?!...__Cô con gái duy nhất ở đó lên tiếng, cô gái có mái tóc cam tay run run chỉ về phiá Kyoka

- Đằng sau cậu ấy...__Cậu trai tóc anh đào nói, thủ thế sẵn sàng chuẩn bị tấn công

- Cậu ta...bị ám rồi..__Cậu trai tóc đen dùng tay tạo hình gọi lên shikigami để tấn công bất cứ lúc nào cô có ý định đánh..

- Nào nào mấy đứa, thầy đã bảo bình-__người còn lại lên tiếng không ai khác chính là Gojo Satoru. chưa nói hết câu Gojo bị Kyoka chặt họng

- Mấy người là ai?__Kyoka lạnh nhạt hỏi

...

----->còn tiếp...

----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Ngoài lề hồi hương:

Lại thêm cháp mới ra lò đây.....nhân tiện thì mình muốn hỏi thức ăn bổ sung chất xám....mình vắt kiệt chất xám rồi, mình còn không biết bao giờ mới ra tiếp nên cứ đợi đi ha...hihi

Thật ra mình cũng sắp phải cắp sách đến trường rồi T-T.......

cuối cùng.....cho mình một bình chọn với..
 
[Đn Jujutsu Kaisen] Hồi Hương(Dr)
#HỒI 4: Hoa Thủy Tiên


Được rồi....cùng nói về chú thuật của Kyoka, nhân vật chính của chúng ta nhé...

+ Đầu tiên nói về chú thuật thì ngay vào chương 1, có đoạn Kyoka nói lớn "hoa cúc trắng" thì có gió lớn thổi đập mạnh yuki vào tường.

Đó là chi tiết mà nhắc đến chú thuật của Kyoka sở hữu.

+ Tiếp theo là Kyoka sở hữu chú thuật về thực vật.

Nói thực vật có nghĩa là Kyoka sở hữu chú thuật liên quan đến tất cả những loại cây cối, Kể cả rong biển cỏ khô hay những loại cây giả tưởng như cây ăn thịt người...

+ Về việc sử dụng thì Kyoka cần có điều kiện thích hợp mới có thể khai triển chú thuật ...VD: muốn sử dụng Hoa sen thì cần phải đến những nơi có lầy hoặc nước mới có thể triển khai..

+ Có bành trướng lãnh địa, nhưng chưa hoàn thành.

Vẫn có thể sử dụng nhưng không phát huy được hết sức mạnh của bành trướng lãnh địa.

Đó là tất cả, nếu còn thì sẽ bổ sung sau.

Vào truyện....

_______________________________________________________

- Mấy người là ai? __Kyoka lạnh nhạt hỏi.

Vừa dứt lời, họ đồng hoạt lao đến.

Những cái đinh lao lên vun vút mà nhắm thẳng vào các khớp tay, chân hay thậm chí là giữa trán cô.

- Hoa Thược Dược...__Kyoka thi triển thuật thức của mình...một tấm khiên lớn hình bông hoa nhiều cánh được điểm màu tím nhạt được dựng lên chắn trước mặt của Kyoka và Yuki.

Ngay sau đó, Yuki lao lên nhắm vào cậu tóc anh đào mà tấn công, được coi như bớt một chút, bây giờ còn có hai người. vì là một trong những fan hâm mộ lớn của bộ anime hay manga này nên Kyoka biết, Hai người này rất mạnh không dễ đối phó.

- "chỉ cần đến chỗ đầm lầy phái kia là có thể thi thiển thuật thức Hoa sen rồi, cố thêm chút nữa"__Kyoka nghĩ thầm trong đầu, nhanh chóng lao đến chỗ đầm lầy ngay phía bên phải, đồng thời thi triển thuật thức để phòng thân..

- Lá Tre, Thuật Thức Phóng Lao......Thân tre, thuật thức bảo vệ!!__Hai thuật thức đồng thời được thi triển.

Những lá tre vun vút lao lên, lá tre sắc nhọn lao đến tấn công làm hai người kia bị thương không ít, nhưng đa số đều là những vết thương ngoài da.

Các thân tre cứng cáp mọc lên với tốc độ chóng mặt, Kyoka đến đâu, các thân tre đua nhau mọc đến đấy hòng bảo vệ cô.

Nue nhanh nhẹn len qua qua các khe hở của những thân tre mà đuổi theo Kyoka, theo sau Nue là cặp đôi ngọc Khuyển cùng những cái đinh.

Bất lực dốc toàn bộ sức lực chạy về phía đầm lầy trước mắt, Kyoka nhanh chóng chạm vào đc đầm lầy và Thi Triển

- Thi Triển Thuật Thức!

Hoa-__Kyoka chưa kịp thi triển thuật thức thì...

- XÌ TỐP!!

XÌ TỐP MẤY ĐỨA!!!!!!!!__Gojo ra sức hét lớn làm mọi hoạt đọng dừng lại và chuyển sự chú ý đến anh

- Thật là...thầy dẫn mấy đứa đến đây đâu phải để đánh nhau đâu???__Gojo ra sức giảng giải

- Gì chứ? thầy tính nói gì thì nói lẹ lên coi!!__Cô gái tóc cam tỏ ra mất kiên nhẫn lên tiếng

- Đây là Kyoka Suzuki...sẽ là một học sinh mới của chúng ta, chào hỏi nhau đi__Gojo lại mang vẻ trẻ con bất cần đời ra cười cười nói

- Gì?

Tôi đã đồng ý đâu? tôi thậm chí còn ko hề biết vụ này nữa!!

Gojo-san, phiền anh giải thích...__Kyoka lên giọng trầm nói, vẻ mặt khó hiểu hết sức

- Đồng ý đi, không đồng ý buộc đồng ý, khỏi cãi nhaaa, ko giải thích đâu~...__Gojo đùa cợt làm Kyoka đầu nổi hắc tuyến

- Phải rồi...Itadori đâu?__Cậu trai tóc đen thu hồi Shikigami rồi hỏi ,sau đó nhìn cô

- ...Yuki-san, về đây nào...__Kyoka thở dài rồi dùng thuật thức liên lạc gọi Yuki. sau một lúc thì Yuki Quay lại và ra đừng sau đặt tay lê vai Kyoka. cậu trai mang tên Itadori ấy cũng quay lại, trên người cũng có bị thương đôi chút.

- Đc rồi mấy đứa!!

đủ rồi thì chào hỏi nhau đi chứ!__Gojo hối thúc

- Oohhhh cậu ấy là học sinh mới hả!!! mình là Itadori-Yuji, đến từ Sendai, rất vui được gặp!!!__Yuji nhanh chóng làm quen trước, cậu cực kì thân thiện mặc dù vừa mới trải qua một cuộc chiến

- Tôi là Kugisaki-Nobara! làm bạn tốt với nhau nhé!!_Nobara cũng thân thiện không kém

- Tôi là Fushiguro-Megumi, rất vui đc làm quen__Megumi tuy ít nói nhưng cũng khá tốt

- ...Kyoka....Suzuki__Kyoka chỉ nói được vỏn vẹn tên mình, cô không giỏi giao tiếp với mọi người.

Kyoka hơi cúi đầu, tay hơi bấu chặt lại vì thật sự ngại ngùng và giận bản thân khi chẳng thể nói chuyện bình thường vói nhau như bao người khác.

Có vẻ như mọi người cũng nhận ra vấn đề của Kyoka nên Nobara đã đến Khoác vai cô..

- Chẳng có vấn đề gì to tát đâu Suzuki! chúng ta sẽ ở kí túc xá của trường nên hãy dọn dẹp đồ dùng cần thiết cảu cậu nhé!!!!__Nobara khoác vai Kyoka và kéo vào nhà

- yoshh!! mình cũng muốn phụ Suzuki dọn đồ!!__Yuji phấn khích chạy theo sau

- Này!! trời ạ...đợi tôi với chứ!__Megumi chỉ biết thở dài rồi bước theo sau.

Riêng chỉ còn một người ở lại bên ngoài nhìn lại mà cười nhẹ..

- Giờ thì ổn rồi nhé...Kyoka!!!__Gojo thì thầm rồi từ từ bước theo..

- Mấy đứa đợi thầy với chứ!!!!!!!__Gojo lại dở giọng rồi chạy theo...

.......

--> còn tiếp...

------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Ngoài lề Hồi Hương:

vâng, tôi đang đi học các bạn ạ. nên tôi ra chương hơi lâu. tình hình là phải một tuần tôi mới ra chap một lần. chứ tôi ko có thời gian............

cho tôi một bình chọn nhé!! cảm ơn!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
 
[Đn Jujutsu Kaisen] Hồi Hương(Dr)
#HỒI 5: Hoa Lưu Ly


------------------------------ Kyoka Pov's---------------------------------------------

Cuối cùng...tôi đã đặt chân đến Tokyo và nhập học trường Cao Chuyên Chú Thuật Jujutsu.

Ko như tôi nghĩ, tôi ko cần phải làm bài kiểm tra giống với cậu Itadori Yuji đây mà được vào hẳn.

Đúng như miêu tả ở anime và manga....Cái trường tồi tàn ứ chịu được.

Tôi có chuẩn bị tinh thần trước rồi, nhưng thế này thì vượt quá tưởng tượng của tôi rồi...

- Suzuki!..Tôi dẫn cậu đến kí túc xá nhé!...Theo tôi nào!!__Cô nàng Nobara rất năng nổ với tôi và dẫn tôi đến phòng kí túc của tôi

- À..Ừm! chờ tôi một chút!..__Lúc này tôi mới rời mắt khỏi ngôi trường mà tôi theo học để đến với cô bạn

- Kí túc nữ bên này, cậu sẽ ở cạnh phòng của tôi! có gì thắc mắc thì cứ hỏi tôi ấy nhé! tôi ở căn bên phải ấy !...__Nói rồi Nobara cười hì hì giơ ngón cái với tôi.

Tôi gật đầu và cười mỉm với cô bạn.

Sau đó tôi nhanh chóng bước vào phòng được sắp sẵn của mình.

- Yuki-san...Chị xem, đây là nhà mới của chúng ta đấy, tuy có hơi hẹp hơn nhà ta, nhưng đây sẽ là nơi mà chúng ta sẽ ở trong thời gian tới!!...__Tôi nhẹ gọi Yuki, chị cũng từ từ mà nhận xét căn phòng của chúng tôi bằng cách bay quanh phòng mà ngắm nghía đủ thứ

- Em ko thấy khó chịu là được rồi, chị sống nương tựa vào em cả mà, tốt nhất chị vẫn là ko nên đòi hỏi...__Yuki đến đối diện tôi rồi đưa tay lên xoa đầu tôi. tôi cười hì rồi cùng Yuki dọn dẹp đồ trong phòng.. xong xuôi, tôi cùng Yuki theo lịch trình hàng ngày tập luyện. bây giờ đang là buổi chiều, ba người bạn mới đi làm nhiệm vụ rồi, có vẻ như tôi là người mới nên tôi vẫn chưa phải đi làm nhiệm vụ thì phải...hoặc ít nhất là do tôi nghĩ vậy......ko hiểu sao nhưng tôi có linh cảm ko tốt lắm về vụ này..

Sau khi tập luyện, tôi đã ngồi trong Kí túc đợi mọi người về đến tối muộn.

Cuối cùng họ cũng trở về nhưng...có gì đó ko đúng lắm....

- Mọi người...cậu Itadori đâu?__Tôi ngó qua lại ko thấy Yuji đâu cả...

- ....__Họ ko nói gì cả, chỉ cúi mặt xuống nhìn chằm chằm vào mũi chân...tôi sững người...ko lẽ..cái ngày mà yuji bị móc tim là hôm nay?

Ly nước trong tay tôi bỗng tuột khỏi tay và..."

CHOANG"....

- Ah...xin lỗi nhé...mọi người có vẻ mệt rồi...hãy trở về ký túc của mọi người và nghỉ ngơi đi nhé...tôi sẽ dọn chỗ này...__Tôi run run, tôi ko nghĩ là hôm nay sẽ xảy ra tình tiết này...dù biết là Yuji sẽ Ko chết đâu, nhưng...nhưng mà tôi lại thấy bàng hoàng và đôi chút hoảng...tôi cũng ko biết nữa...chỉ là...sao nhỉ??? ......sợ???

Mọi người thấy tôi thế cũng bước vào trong, hai người họ đến chỗ tôi và mỗi người vỗ lấy vai tôi một cái...gì chứ? an ủi tôi đấy à...thật là...tôi biết tất cả mọi chuyện đấy...tất cả mọi việc sẽ xảy ra ở đây...thế giới này...tôi biết cả...........

Tôi thở dài một cái, từ từ dọn dẹp chỗ tủy tinh vừa vỡ...

- Yuki-san, chị nghe rồi đấy và chị cũng biết đấy...nhưng em lại thấy...sợ một cách kì lạ...chị nói xem...em làm sao vậy?__Tôi nói hỏi một cái bóng xuất hiện ngay sau lưng tôi

- Cậu ta là một người bạn của em mà phải chứ?

Nếu hai người bạn kia của em mà bị như thế...__Yuki nói rồi đột nhiên dừng lại chị nhìn tôi rồi nuốt nước bọt...

- Nó là một ví dụ em hiểu chứ...đừng nhìn chị như vậy...__Yuki nhìn tôi, chị tỏ vẻ khó chịu rồi như sợ hãi mà rẻ quạt che nửa mặt rồi quay chỗ khác

- Chị đừng có mà nói lung tung...ko có chuyện đó đâu..ví dụ thì càng không...chị đừng nói mấy thứ như thế...__Tôi tâm trạng đang ko tốt, nghe chị nói vậy làm tôi sôi sục, tôi ko nhanh ko chậm thốt lên mấy câu, đến tôi còn tự cảm thấy bản thân mình thật đáng sợ kia mà

- Tch...__Yuki chép miệng rồi biến mất. tôi cũng từ từ đứng lên, ném chỗ thủy tinh vỡ hồi nãy vào thùng rác rồi đến chỗ giữ thi thể của Yuji......

-----> còn tiếp....

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Ngoài lề hồi hương....

- Bữa nay là tôi hơi bận, mới vô năm học mà kiểm tra nhiều quá, ko có thời gian luôn :...)))

Thôi thì chap hơi ngắn, mọi ngừi đọc đỡ nha....

nhớ vote cho mình áaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa
 
[Đn Jujutsu Kaisen] Hồi Hương(Dr)
#HỒI 6: Hoa Dạ Lan Hương


Nói là đến chỗ giữ thi thể của cậu, nhưng đến ngày hôm sau cô mới đi.

Trên con đường vắng, Kyoka chầm chậm bước đi.

Đứng trước ngưỡng cửa rồi chầm chậm mở ra....

- Tôi có nên lên...và giết hết mấy tên ở trên đó không??!...

- Liệu như thế có phải ý hay không thưa thầy? ý em là...giết chết?__Kyoka nói, lưng dựa vào tường không nhìn vào Gojo mà nói

- Hửm?? trò Suzuki? em đứng đây khi nào thế? thầy không biết luôn đấy!__Gojo cười nói với vẻ đùa nghịch thường ngày.

Nhưng Kyoka biết, tốt nhất nên nghiêm túc với người thầy đáng kính của cô trong lúc này, vì bây giờ Gojo không vui vẻ như vẻ ngoài, ít nhất là bây giờ.

- Cũng không có gì, chỉ là đến nhìn lại người bạn mới quen này thôi.__Kyoka chầm chậm lên tiếng

- Lần cuối chăng?__Gojo hỏi cô

- Cũng chưa biết chắc! có phải lần cuối hay ko thì còn tùy..__Kyoka nhìn người bị chùm vải trắng kia, cầm vào tay của cậu, thở dài một cái rồi quay lại ngưỡng cửa đứng thơ thẩn.

- Hiếm khi thấy mấy người đa cảm như vậy đấy...__Ieri Shoko: một trong những giáo viên trong trường chú thuật Jujutsu.

Cô nhìn Kyoka thoáng ngạc nhiên nhưng lại lấy lại vẻ bình tĩnh mà tiếp tục vào truyện chính.

- Có vẻ anh thực sự thích cậu ta nhỉ...__ Shoko nói Gojo

- Tôi là một anh chàng tốt bụng luôn thích học trò của mình kia mà!...__Gojo

- Đây là..?__Shoko quay sang Kyoka hỏi Gojo

- Học sinh mới của tôi đấy...Kyoka Suzuki...__Gojo đưa tay về hướng Kyoka giới thiệu

- Học sinh mới sao? nhưng tại sao lại là-__Chưa nói xong, Gojo cắt lời Shoko.

- Trò Suzuki...đây là Ieri Shoko, giáo viên y tế của trường...__Gojo giới thiệu cho Kyoka

- ...Vâng..em là Kyoka Suzuki, học sinh tứ 4 của thầy Gojo Satoru đây, rất vui được gặp ạ!..__Kyoka cũng đứng thẳng dậy giới thiệu bản thân với Shoko

- ...Tốt thôi, vậy đây là....vật chủ của Sukuna phải không? tôi có thể mổ xẻ cậu ta tùy ý?__Shoko

- Hãy tận dụng trò ấy đi...__Gojo

- Vậy em xin phép ra ngoài, em ở đây có vẻ ko tiện thầy và cô trao đổi.

Em sẽ ra ngoài hóng gió một chút vậy...__Kyoka nhìn thẳng vào Gojo và Shoko, cúi đầu chào rồi bước ra ngoài.

Ngoài cửa, gió hiu hiu thổi nhẹ, thôi thì chuồn trước, nó là một trong những phân cảnh quan trọng...vậy nên cũng không nên can thiệp vào nó.

Trước cửa, có hai bóng người ngồi bên thềm .

Một nam một nữ ngồi đối thoại với nhau...

- Cậu ta bảo chúng ta "hãy sống thọ"...__Fushiguro giọng chầm chậm lên tiếng

- Nhưng mọi vấn đề của ổng sẽ biến mất khi ổng chết...đây có phải lần đầu đồng đội của ông chết ko?__Nobara ngồi suy tư đáp lại Fushiguro cùng với một câu hỏi

- Lần đầu, là bạn cùng lớp__Fushiguro nhìn xuống nền đất trả lời lại

- Hai người có vẻ ổn nhỉ?..__Kyoka lên tiếng, hai người họ cũng chỉ quay đầu lại nhìn rồi lại quay đi

- Bà cũng thế mà..__Fushiguro

- Tôi ko phải là con gái yếu đuối đến mức khóc vì cậu ta đâu...__Nobara nói, thế nhưng Kyoka biết là Nobara đang nhịn nhiều lắm

- Hai người là bạn với cậu ta cũng lâu rồi...tôi cũng mới quen cậu ta chưa được nửa tuần...nhưng tôi cũng giống mấy người thôi...chúng ta như nhau cả...__Kyoka nhìn lên trời đồng thời thở dài một cái.

- Trời nóng nhỉ..__Nobara

- Đúng thật, tự hỏi rằng bao h chúng ta mới có đồng phục mùa hè...__Fushiguro

.

- Cái gì đây? trông cậu thảm hại hơn bao giờ hết...Megumi...đây là một sự thức tỉnh à???__Một cô gái với mái tóc màu xanh rêu đứng trước mặt họ và lên tiếng ( họ ở đây chỉ Kyoka, Nobara và Fushiguro)

- Zen'in- senpai..__Fushiguro

- Đừng gọi chị bằng tên gia đìn-__Cô gái được gọi là Zen'in bị ngắt lời bỏi một con gấu trúc

- Maki!...Maki...mới có người chết thật đó!!...hôm qua! một cậu bé năm nhất!!__Một con gấu trúc nói

- Shake!!__một chàng trai đứng cùng với con gấu trúc

- Nói.Sớm.Hơn.Đi.Chứ!!!!!__Maki Zen'in gằn từng chữ một

- Trông tôi sẽ như một con quỷ máu lạnh đó!!!!!!!__Maki nói lớn với hai cậu bạn

- Thật ra thì cậu trông y hệt vậy luôn đó, cậu ko bt hả??__Con gấu trúc lên tiếng nói

- Tuna mayo__Chàng trai kia đáp lại...

- ...__Kyoka chỉ biết im lặng, biết trước cảnh này, nhưng thật sự cạn lời

- Họ là ai vậy?__Nobara lên tiếng hỏi

- Mấy anh chị năm hai của chúng ta đó!

Maki Zen'in- senpai: người thao túng bùa chú giỏi nhất.

Inumaki Toge - senpai: chuyên gia thần chú, ngôn ngữ của anh ấy chỉ gói gọn trong các nguyên liệu là onigiri để tránh ảnh hưởng tới người khác.

Và cuối cùng kia là Panda - Senpai, còn một người là Okkotsu - senpai , anh ấy là người duy nhất tôi tôn trọng ngoài mặt, nhưng anh ấy đang ở nước ngoài...__Fushiguro lần lượt giới thiệu từng người

- Cậu thực sự để phần giới thiệu của anh gấu trúc kia là Panda đấy hả?__Nobara đờ mặt hỏi

- Anh thực sự xin lỗi, mấy đứa đang có tang mà...nhưng mà tụi anh cần các em tham gia sự kiện phân hiệu với Kyoto...__Panda

- Sự kiện phân hiệu với kyoto?__Nobara

- Đây là sự kiện dành cho năm 2 năm 3 phải ko??__Fushiguro

- Thế thì tại sao chúng em phải tham gia?__Kyoka bây giờ mới lên tiếng, Maki quay sang nhìn cô và có đôi chút phản ứng...gọi là nhìn chằm chằm và..nhíu mày?

- Lũ não tàn năm 3 bị đình chỉ rồi, ta ko đủ người nên các em phải đi!!!__Maki

- Trận chiến sẽ diễn ra trong hai ngày.

Mỗi năm, ngày một sẽ là đấu đội, ngày 2 là đấu đơn!__Panda

- Có nghĩa là chúng ta sẽ đấu vs những chú thật sư khác?__Kyoka

- Đúng thế, nơi trận chiến chú thuật diễn ra, nơi mà có thể làm bất cứ diều gì ngoài giết chóc!!__Maki

- Về mặt phòng thủ thì anh sẽ rèn luyện các em đến tận xương tủy!__Panda

- Quan trọng là, chúng ta có thời gian về việc đó ko?__Kyoka

- Các chú thuật sư đang thiếu hụt phải ko ạ?__Nobara

- Đôi lúc sẽ bận rộn cả năm, nhưng mọi chuyện ổn định từng chút một phải ko nào...vậy thì..các em sẽ đi đúng chứ?__Maki

- Em sẽ đi!__Fushiuro và Nobara đồng thanh

- Vâng!!!__Kyoka cũng lên tiếng sau đó

Mình chắc chắn sẽ mạnh mẽ hơn...

mình sẽ làm bất cứ điều gì có thể làm được!............

-------------------------------------------------------------------------------------------------------

Ngoài lề Hồi hương:

Ờm tôi sủi hơi lâu thì phải 🙂)) tại hơi nhiều bt về nhà ấy mà...haha

Dù sao thì cảm ơn mọi người ủng hộ mình nha! mìn rất cảm ơn luôn ấy! nhờ mọi người mà mình lại có động lực viết! hehe

Nhớ bình chọn cho mình nha! yêu mọi người!!
 
[Đn Jujutsu Kaisen] Hồi Hương(Dr)
THÔNG BÁO!!


Hiện tại thì cái pc của mình đang trục trặc một chút, nên mình khó mà đăng chương mới đc.

Mình hiện đang viết thông báo cho mọi người bằng đt của mình, mọi người cố đợi thêm một thời gian trong khi chờ cái pc của mình sống lại nha...

Mình thực sự xin lỗi mọi người nhiều lắm!!!!!!
 
[Đn Jujutsu Kaisen] Hồi Hương(Dr)
#HỒI 7: Hoa Lily


*BỊCH!!!! *

- Đứng dậy nào Suzuki...

Em ko phải dạng chân yếu tay mềm phải chứ?!... __Maki hất ngã Kyoka xuống nền rồi nói

Chuyện là Kyoka đang cùng Maki tập luyện cho đợt đấu sắp tới, kyoka có vẻ yếu thế hơn Maki nên năm lần bảy lượt đều thất bại....

Nhưng cái châm ngôn "thất bại là mẹ thành công" của Kyoka mạnh mẽ đến nỗi cô từ chối bỏ cuộc mà tiếp tục lao vào đối đầu với Maki.

Cho đến bây giờ thì Kyoka thua khá thảm...

- M.. một lần nữa đi ạ...

Em sẽ-*hộc*-ko thua đâu.... __Kyoka cứng đầu muốn đấu tiếp, đến Maki cũng cảm thấy con nhóc này thật cứng đầu và dai sức đến phiền hà.

- Đủ rồi đấy Suzuki!!

Em ko còn đủ sức để tiếp tục đánh đâu!!! __Panda ra sức can ngăn Kyoka- hậu bối cứng đầu -Suzuki

- Shake shake!!!!!__Toge đồng tình với Panda mà thấp thỏm liên tục

- Em đâu có nói lần này là một mình em đấu vs Maki-senpai đâu ạ?__Kyoka từ từ trầm ổn nói, khiến cả bọn năm hai thấy hơi bất ngờ.

- Này!..

Suzuki!!

Bà định... __Fushiguro có vẻ hiểu đc Kyoka đang làm gì mà từ chỗ gốc cây cậu đang nghỉ ngơi bật dậy.

- Yuki-san!!!

Cùng em chiến đấu nào! !!! __Kyoka phấn khích lên tiếng, từ đằng sau xuất hiện một lời nguyền mang hình dáng của một Geisha, khoác lên mình bộ Kimono đỏ, trên tay cầm quạt mà phe phẩy...

- Chị còn tưởng nhóc con quên chị rồi?

Hửm? __Yuki rẻ quạt che miệng khúc khích nói

- Có vẻ chị đã nghỉ ngơi đâu đó nhỉ?

Nhưng mà đã đến lúc phải hoạt động gân cốt một chút rồi...

Chị à!! __Kyoka cầm chiếc gậy gỗ của mình lên và thủ thế.

- Thứ đó là... __Maki đứng đối diện mà ko khỏi bất ngờ

- Là lời nguyền của Kyoka...

Ko ngờ bà lại dùng nó đấy... __Fushiguro vỗ trán bất lực.

- Kyoka!!!bà ngầu bá cháy!!! __Bên này Nobara lại khác, cô nàng hớn hở nhảy cẫng cả lên.

Và thế là lại bắt đầu trận đấu của Kyoka cùng vs Maki.....

Ngay vào tối hôm đó, Kyoka mệt rã rời mà nằm bệt hẳn trên sofa trong sảnh chính...

Chỉ còn vài ngày nữa là giao hữu bắt đầu và cậu...

Itadori-Yuji trở lại.

- Hôm đó..

Chắc sẽ mệt lắm... __Gác tay lên trán, Kyoka chỉ có thể thở dài một cái

- Takana? __bỗng bên cạnh lại xuất hiện cái đầu nấm xinh xinh cùng ngôn ngữ khó hiểu...

À, Inumaki-senpai đây mà...

- Hm?

Inumaki-senpai?

Có chuyện gì ko ạ?__Kyoka từ từ ngồi dậy đối mặt với vị Senpai kia

- Takana? __Toge tiếp tục hỏi lại

- ừmmm..

Ý anh là em có ổn ko?

Phải chứ?? __Kyoka cố gắng nhớ lại từng kiến thức từ điển ngôn ngữ của Toge hồi cô đọc và xem Jujutsu kaisen và hỏi ngược lại.

- Shake! __Vừa nói anh vừa gật đầu, oke, Kyoka nhớ rõ Shake là đồng ý mà.

- Haha!

Em ổn, hơi mỏi tý thôi... __Vừa nói vừa xoa xoa bàn tay bị Maki vụt trúng mà cười trừ

- Tsuna mayo... __Toge nghiêng đầu qua một bên lại tiếp tục hỏi..

- ừmm.......

Emmm chỉ hơi mỏi thôi haha...

Con người ai chẳng thế...

Em cũng là một con người mà phải chứ?... __Kyoka lại cười trừ, Cô đoán là anh hỏi lại tình hình của cô...

Nhỉ?

- Okaka!!!!!! __ Ngay lập tức Toge phản ứng lại...

Anh đưa tay ra dấu X, mang nghĩa là phản đối.....

- Em đoán anh nói sai hả? __Kyoka hơi giật mình, Toge lắc đầu, "có nghĩa là mình đoán anh ấy nói cái gì là đúng..

"

- em nói sai cái mà...

Em hơi mỏi tay hả?

Ầyyyy, ko sao thật mà...

Nhiêu đây là bình thường á, chứ hồi trc em bị Yuki hành ghê lắm haha... __ Kyoka cười nói

- Okaka!!! __Lại lần nữa anh lắc đầu, cô cảm thấy chút kì lạ..

- Ý anh là em nói sai vế em cũng là con người?? __Kyoka hoài nghi về vấn đề này từ khi mọi người có cái nhìn kì lạ về cô, mà cô vẫn chưa có cơ hội xác thực.

- Sha-__ chưa kịp nói xong hết câu, Toge bị Fushiguro chặn họng lại

- Inumaki-senpai, anh ở đây à?

Maki-senpai đang chờ anh ở ngoài kìa!!!__nói xong cậu kéo Toge đi mất với vẻ mặt hoang mang của cả Kyoka lẫn Toge...

" Rốt cuộc....

Lại là chuyện gì vậy?!!..."

-----------------------------

Ngoài lề Hồi Hương...

Papa mình bảo chỗ mình ko có chỗ sửa pc, phải lên tận thành phố sửa...

Buồn quá mọi người ạ.....

Mình nghĩ là ko nên trì hoãn lại lâu hơn nữa, thà làm chương ngắn còn hơn là ko có.

Phải ko mọi người?!

Nên mình đã viết chương này bằng đt ye!!!.

Cảm ơn mọi người đã đợi nha!!!!!!

Mình yêu mọi người!!!!
 
[Đn Jujutsu Kaisen] Hồi Hương(Dr)
#HỒI 8: Hoa Cẩm Tú Cầu..


Ngôi thứ 1: Kyoka...

Đã có quá nhiều thứ xảy ra và nó khiến tôi quay cuồng...Chẳng hạn như chuyện Inumaki-senpai nói tôi ko phải con người( hay là có ý khác thì tôi ko bt)...tôi đã suy nghĩ rất lâu cho đến bây giờ thì chuyện đó vẫn như in trong đầu tôi.

Tôi đã gắng tập luyện nhiều lên để quên nó vì tôi nghĩ nó cũng chẳng quan trọng....." nhưng đó là tôi nghĩ thế...."

- Maki-senpai?

à không...là người khác.?..__ Tôi nhíu mày lại đôi chút để nhìn rõ hai bóng dáng đứng ngược ánh sáng kia, một người thân to bự và một người thân mảnh mai.

Nhưng điểm rõ nhất là 2 người đều có khí chất mạnh mẽ...

- Zen'in-senpai...Chị đang làm gì ở Tokyo này vậy?__Fushiguro

- À ra là cổ ấy hả? khí chất hai người giống nhau thật...__Nobara cảm thán

- Ồ...__tôi đảo mắt, nhớ ra cô ấy cùng đàn anh ngay cạnh, là Todo-Aoi và Mai-Zen'in đây mà...

- Nếu cậu cứ gọi thế thì ko ai chia rẽ chúng ta nổi đâu Fushiguro-kun, cứ gọi tôi là Mai thôi..__Mai

- Lũ này hẳn là mấy đứa thay cho bọn năm ba và Okkotsu..__Todo

- bọn này lo cho mấy đứa lắm đấy, nên mới đi theo thầy hiệu trưởng đến đây.

Thế nào? bạn học chết rồi hả?

đau lòng chứ ?? hay là ko?__Mai

- Chị muốn nói về cái gì vậy?__Tôi thực sự ko muốn cướp thoại của Fushiguro thế này đâu, nhưng thực sự thì Mai làm tôi khó chịu.

Mai liếc tôi một cái như cảnh báo rồi lại tiếp tục.

- Chị hiểu mà...Khó diễn tả bằng lời lắm nhỉ?

để chị nói hộ nhé..."vật chủ" nghe đúng đấy nhưng đúng ra thì cậu ta là quái vật bán nguyên hồn phải ko?.....với thể loại bẩn thỉu ấy thì thật là thất lễ khi gọi nó là "chú Thuật Sư" trước mặt cậu.

Mà...cậu bị thứ ấy đẩy lùi phải ko? cậu ko thấy an tâm khi thứ đó chết à???__Mai chết giễu như khiêu khích chúng tôi vậy, những lời nói đó khiến tôi chịu ko nổi.

- Thật là...chị là thể loại gì vậy??

Nói câu nào bốc mùi câu ấy...chị ko thấy ngượng khi nói hả??__Tôi ngiêng người mà liếc mắt sang bên Mai.

Có vẻ tôi đã thành công làm cô ấy nổi giận nhỉ?

- Ngươi-..__Mai tức giận nhìn thẳng vào tôi

- Mai..cô thực sự thích nói những lời vô nghĩa nhỉ...tôi chỉ muốn biết chúng có khả năng thay cho Okkotsu hay ko thôi...__Todo

- ...__Tôi ko nói gì, vì tôi biết rất rõ những gì xảy ra tiếp theo, bây giờ vấn đề là tôi phải đề phòng ai mới được....suy nghĩ hồi thì tôi thấy nên theo hỗ trợ Fushiguro vẫn hơn, vì cậu sẽ bị tơi tả hơn Nobara khá nhiều.

- Cậu là Fushiguro nhỉ?...gu của cậu là gì?__Todo hỏi một câu khá ngớ ngẩn

- Đến rồi...__Tôi xoa trán lầm bầm, hai người kia thì đơ hết cả ra...

- Tùy vào câu trả lời, anh sẽ đập chú gần chết thôi.....Okkotsu ấy, dù có gặp tình huống xấu nhất thì anh vẫn sẽ lôi lũ năm 3 đến buổi giao lưu thôi.

Và nhân tiện...gu của anh là mấy chị cao thật cao và ngực bự nhé...__Todo khoe gu của mình như một niềm tự hào, đồng thời vào tư thế chuẩn bị

- Tại sao tôi phải bàn về mẫu phụ nữ với người lần đầu gặp mặt ??__Fushiguro

- Tuy cậu ta hay cáu kỉnh thế nhưng tiêu chuẩn khá cao đấy!!__Nobara nhanh nhảu

- Bà im đi...tình huống này đang càng phức tạp theo một hướng ko cần thiết rồi đấy...__Fushiguro cáu

- Năm 3 trường Kyoto, Todo-Aoi, kết thúc giới thiệu, nào giời thì là bạn rồi nhé, trả lời đi Fushiguro...__Todo

- ..........................................Tôi ko có mẫu hình cụ thể hay thứ gì đó tương tự, chỉ cần cô ấy có một nhân cách ko dễ bị lung lay, thì tôi ko cần gì hơn...__Fushiguro từ từ kể ra

- Hm~ ko tệ đâu__Nobara cảm thán

- Thật đấy à???__Tôi cũng hùa theo mà đùa một câu nhạt toẹt

- Hai người ồn quá đấy!!....__Fushiguro đang phát cáu

- Đúng như anh nghĩ...__Todo bắt đầu nói lên bằng giọng tiếc thương và đôi chút cáu gắt

" Đến rôi!!!"__Tôi nghĩ và lao đến chỗ Fushiguro

- Cậu chán ngắt...Fushiguro.__Todo nói xong rồi lao thẳng đến chỗ Fushiguro nhanh đến chóng mặt. tôi có chạy đi trc nên cũng may là chộp được cậu bạn mà nhảy qua chỗ khác.

Chỗ nền Todo đấm lõm xuống, và Todo vẫn tiếp tục ngắm đến cậu.

Lần này Todo đã bắt đc Fushiguro mà lôi đi chỗ khác.

Tôi quay lại chỗ Nobara, Nobara đang đấu vs Mai.

" Ngay từ đầu...họ...ko hề nhắm đến mình...."

- tôi nhận ra và đứng như trời trồng ở ngay đó, phải mất đến mấy phút tôi mới có thể nhận thức trở lại, lúc đó thì các anh chị năm 2 đã ra tay ứng cứu.

Tôi chạy tới chỗ panda để xem tình hình của Fushiguro... và uầy....vẫn bị đánh đến thảm thương 🙂))

- ...Nói hộ tôi vs Okkotsu, rằng "cậu cũng phải đến"...__Todo nói vs Panda sau đó rời đi, mặc dù tôi ko nghe đc cuộc hội thoại, nhưng tôi bt chính xác rằng họ đã nói gì...Hah!

đừng có coi thường một fan Của Jutjutsu kaisen...

- Ổn ko vậy, Fushiguro??__Tôi đến gần Fushiguro hỏi, mặc dù tôi thấy cạu thảm khiếp hồn.

- Có lẽ vậy...Kugisaki thì sao? bà nữa?__Fushiguro hỏi lại tôi.

- Kugisaki thì chắc là ổn, còn tôi thì khỏe re...họ ko hề nhắm đến tôi....__Tôi từ từ trả lời lại rồi thở dài một cái đưa tay ra đỡ Fushiguro.

Cậu cũng chỉ gật đầu mội cái rồi im lặng. sau đó chúng tôi đã đến chỗ shoko-sensei để kiểm tra vết thương một chút.

sau khi đưa cậu đến chỗ Shoko-sensei thì tôi cũng về phòng mình. nhắc lại mới nhớ, tôi đã ko thấy Yuki đâu từ sáng, thi thoảng chị ấy có đi đâu đó rồi sẽ về trước 2 tiếng, nhưng hôm nay thì khác, Yuki đã đi nửa ngày rồi.

Chuyện này khá kì lạ với tôi vì thường thường, chị ấy sẽ nằm trên giường của tôi và lôi bịch snack của tôi ra ăn ngon lành sau đó sẽ đón tôi.

Chán nản, tôi leo lên giường nằm.

" Chắc bây giờ, Yuji đang cùng với Nanami ở rạp phim nhỉ...."__ tôi nhớ là đoạn này là như thế, rằng họ sẽ gặp một cậu trai tên...hình như là..Junpei?. chắc là thế.......suy nghĩ hồi lâu tôi lại ngủ quên mất...............

thôi thì............. chuyện gì đến...hãy cứ để nó đến đi.............

Nhỉ?.......

-------------------------------------------------------------

Ngoài lề hồi hương:

Bữa nay kt giữa kì ngập mặt quá mọi người ơi!......mình đang cố gắng....!!!

cái pc của mình nó về vs đất mẹ r ( papa mình bảo thế) huhu.

Cuối cùng thì papa đã quyết định mua cho mình một chiếc laptop.

Haahahaha mình sẽ cố ra chương mới cho mọi người sớm!!

Cảm ơn mọi người đã đọc!!!
 
[Đn Jujutsu Kaisen] Hồi Hương(Dr)
#HỒI 9: Hoa Bồ Công Anh


Cuối cùng...ngày hội giao lưu cũng đã tới, cả bọn năm nhất và năm hai đang đứng tập hợp ở trước cổng chính, Kyoka nhìn quanh tìm cô bạn tóc cam mà vẫn chưa thấy.

Một lúc sau, cô nàng tóc cam đã chính thức lật đật bước ra với "một ít" hành lí của mình...

- Sao mọi người đi tay ko hết vậy???__Nobara tay xách tay bị mà chỉ chỏ

- Còn bà mang nhiều đồ giữ vậy?

Du lịch hả?__Kyoka nghệch cả mặt ra, bt rồi nhưng ko tưởng tượng nổi...........não tải 99,9% thì lỗi... 🙂)

- Đây chỉ là buổi giao lưu với chi nhánh Kyoto thôi!!__Panda giảng giải

- Đùa nhau à!!!__Nobara

- Thảo nào bữa trước cứ nói chuyện chệch choạc...__Maki bất lực

- Cũng phải...__Fushiguro bất lực x2

Bọn họ nói chuyện rôm rả, Kyoka cũng nghe được vài phần mà các anh chị năm 2 nói về Okkotsu-senpai cùng "Rika".

"Cứ đứng một góc thôi, dẫu sao thì ko có mình cốt truyện cũng sẽ diễ ra một cách trôi chảy và tuần tự..."

- Này...mọi người, Kyoto đến rồi...__Kyoka liếc mắt qua sáu con người dang từ từ tiến lại.

Bình thường có, dễ thương có và quái đản cũng có nốt.

" Cái ông anh Mechamaru gì đó trông sợ vậy man.."__Kyoka nghĩ thầm mà kín đáo phán xét

- Gì đây? lễ đón tiếp à?? kinh quá...__Vừa tới, Mai đã bắt đầu nói mỉa

- Khốn kiếp!..Okkotsu ko có ở đây...__Todo nhìn quanh một hồi rồi lại phán

- Im đi!! và quà lưu niệm đâu__Nobara gắt gỏng rồi kể ra hàng loạt cá món ăn làm quà lưu niệm của Kyoto

- Shake!!__Toge cũng đồng tình nói theo

- Gì vậy?? bà đói đến thế à?__Kyoka thừ mặt quay ra hỏi Nobara

- Bà im đi!!!!!!!__Nobara quay ra gắt luôn với cả Kyoka

- Ủa?

Gì vậy???__Kyoka khó hiểu khi vừa bị chửi

- Đáng sợ quá...__Năm ba trường Kyoto: Nishimiya-Momo

- Tạm gác lại chuyện Okottsu ko có ở đây đi, có đến hai đứa năm hai, chẳng phải nhường bên đây hơi quá rồi à??__Năm hai trường Kyoto: Ultimate Mechamaru

- Ko nên chỉ dựa vào tuổi tác mà đánh giá một chú thuật sư.

Đặc biệt là cậu Fushiguro, mặc dù cậu ta đến từ gia tộc Zen'in__Năm ba trường Kyoto: Kamo Niritoshi

- Nào...đừng cãi cọ nữa...mấy đứa học cách ứng xử đi...__Chú thuật sư cấp 1, giáo viên rường Kyoto: Iori utahime

Sau một hồi nói chuyện, mọi người bắt đầu nói về chuyện đi trễ của Gojo Satoru.

Kyoka đưa mắt qua phía nối đi.

Bóng dáng người thầy thân thương miệng cười toe toét như hoa sh*t lợn đang đẩy một cái thùng khá lớn tới.

Khóe mắt giật, Kyoka cạn lời...

- Cảm ơn vì đã đợiiiiiiii...! thực ra gần đây tôi phải công tác nước ngoài...và mấy đứa ơi....thầy có quà lưu niệm nè....bùa hộ mệnh từ một câu lạc bộ nào đó...Kyoto cũng có phần nhé __Gojo hớn hở đưa mấy con búp bê lên phân phát

- Utahime hỏng có phần đâu__Gojo còn cố tình quay sang nói thêm

- Tôi đây mốc cần nhé!!!__Giọng điệu tức giận của Utahime vang vọng

Kyoka cũng cầm một cái, nó cũng giống những con búp bê khác nhưng cô nhận thấy nó ko có thuật trừ tà như mấy con kia.

- Trò Suzuki!? muốn nói gì hả??__Gojo để ý thấy Kyoka trầm ngâm, hết nhìn của mình rồi lại nhìn của người khác nên lên tiếng hỏi.

- Dạ?...không có gì...chỉ là nó....__Kyoka

- Nó?__Gojo

- ............Xấu tệ hại....gớm thật, cơ mà cảm ơn thầy...__Kyoka cầm con búp bê lên lắc qua lại rồi nhét vô túi.

Không nói gì thêm mà bước đến chỗ của cả bọn Tokyo

- Được rồi!!!!!...phần quà chính siu to cho mấy đứa Tokyo đây!!!!__Gojo phấn khích cười lớn, sau đó liền vỗ vào chiếc thùng mà mình mang theo vài cái, chiếc thùng kêu lên vài tiếng lục ục rồi bật mở...

- OPAPI!!!!!!!!!!!!!!!... __Yuji bật dậy từ chiếc hộp nói lớn để tạo bất ngờ

Tội cậu thật, chẳng ai bất ngờ cả, lại còn nhìn cậu.......khinh bỉ??? bên Kyoto thì chỉ chú ý đến món quà lưu niệm thôi.

- Vật chủ của Sukuna??__...ồ!! là Hiệu trưởng Gakuganji đây mà

Kyoka cũng chẳng thềm để ý đến cuộc hội thoại của Gojo cùng ông hiệu trưởng kia, chỉ chăm chăm nhìn Yuji sắp bị tra khảo...

- Ông có điều gì muốn nói với tụi này ko?__Nobara cỏ vẻ tức giận lấy chân đạp mạnh vào chiếc thùng một phát.

- À thì...tôi xin lỗi vì đã giữ bí mật...về việc tôi còn sống...__Yuji sợ hãi-ing

- Và ông nghĩ...làm thế này chúng tôi sẽ bất ngờ hả?__Kyoka hỏi thêm một câu

- ... __Ko có tiếng hồi đáp từ Yuji

- ....ptfffffff....đồ trẻ con...

đến chỗ họp trường nào..__Kyoka chỉ phì cười một cái rồi bước đi

ngôi thứ nhất - Kyoka-

Chúng tôi trong phòng họp, vì có thêm Yuji nên chúng tôi bắt buộc phải đổi kế hoạch tác chiến.

Trước đó chúng tôi có nói chuyện đôi chút và tất nhiên, phải giải thích lại từ đầu về các anh chị Năm hai.

- Vì cậu nhóc Yuji này mới đội mồ sống dậy nên ta phải đổi kế hoạch.

Yuji, em có thể làm gì?__Panda hỏi

- Đấm và đá ạ..!!__Yuji nói còn đưa tay minh họa vài cái

- Ta cần nhiều hơn thế cậu hiểu chứ????__Panda

- em ko biết trong khi cậu ấy chết, cậu ta đã làm gì.

Nhưng em dám khẳng định...nếu đấu với nhau mà ko dùng chú thuật...thì chắc chắn...yuji sẽ thắng...__fushiguro đều đều nói, các anh chị năm hai sững lại...đây rồi....câu nói mà tôi thích nhất!!!!

- ...Thú vị đấy chứ....__Maki cười

--> còn tiếp...

Ngoài lề hồi hương...

Vẫn chưa thi giữa kì xong nhưng tôi vẫn cố ngoi lên đây và viết cho mọi người đọc đây! hehe

Mọi người thi xong chưa?? hi vọng mọi người ổn.....hihihihihihihi
 
[Đn Jujutsu Kaisen] Hồi Hương(Dr)
........


Chết tiệt thật....khó thở quá...

.

.

.

Tối thật đấy, chẳng thấy gì cả..sợ quá...

.

.

.

Mình nghe thấy gì đó thì phải.....

nhưng là ở đâu vậy??

trái, phải hay là đằng sau???

.

.

.

Ai đó....đang gọi mình...phải không nhỉ??

đâu phải tên mình đâu???

.

.

.

Mọi người......sao lại nhìn mình như thế?...

mình....đã sai gì đó sao??

.

.

.

Mình thực sự đã.......

.......

-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

ngoài lề hồi hương......

Có vẻ mình đã nghỉ hơi lâu thì phải....Mình lên cơn sốt, sốt hơn một tuần liền dẫn đến mất nước nên mình phải lên bệnh viện truyền nước.....Sau vài ngày thì cuối cùng mình cũng ổn hơn một chút...

Phía trên là một số nội dung sẽ xuất hiện, cũng như là mình đã tiết lộ trc một số thông tin cho mọi người.

Có lẽ là mình sẽ trở lại nếu mình ổn hơn.

Cuối cùng là.....thực sự xin lỗi các bạn
 
[Đn Jujutsu Kaisen] Hồi Hương(Dr)
#HỒI 10: Hoa Cỏ May


Sắp bắt đầu cuộc thi, mọi người đều tập chung ở lối vào, mọi người đều hồi hộp chờ đến giờ thi.

Trước khi vào thi thì tất nhiên ko thể thiếu phần khai mạc của Utahime và thầy Gojo đáng kính.

Kyoka cũng ko mấy quan tâm đến màn này, trầm ngâm suy nghĩ về địa hình khu vực thi rồi lại giật mình khi nghe thấy hiệu lệnh bắt đầu

- Suzuki! chú ý vào, đừng phân tâm...cứ làm theo kế hoạch!!!__Tiếng của Maki vang vọng.

Kyoka nhìn lên rồi gật đầu, tay vỗ má hai cái rồi nhanh chóng phi vào khu vực thi.

Đụng mặt nhóm Kyoto, vẫn theo kế hoạch, Kyoka phải tạo một cái khiên nhằm tạo thuận lợi hơn cho Yuji khi cậu đấu vs Todo

THUẬT THỨC "KHIÊN" HOA KÈN TIÊN*!!

Khiên đc dựng lên với hình một bông hoa xinh đẹp, nhưng khiên hoa này sẽ gây choáng một khoảng thời gian ngắn tùy vào nồng độ độc tính của hoa mà Kyoka muốn khai triển, vì thế mà mất một chút thời gian bên Kyoto mới có thể ổn định lại.

Ngay lúc đó, bên Tokyo chia nhau ra thành nhiều hướng.

Theo như kế hoạch đã đề ra cho Kyoka thì cô sẽ phải đi một mình và tiêu diệt lũ nguyền hồn, tránh giao chiến với bên Kyoto nhất có thể, còn về lí do tại sao thì Kyoka cũng không rõ...

Long nhong đi thanh tẩy, cũng được một lúc lâu, nhưng kyoka vẫn chưa thấy động tĩnh gì về "lời nguyền hoa lá hẹ" Hanami kia.

Cô chỉ muốn nhìn nó tận mắt thôi.

Vì có thuật thức đến thực vật, nên Kyoka có thể hiểu được các loại cây muốn nói gì, và chúng đang cảnh báo nguy hiểm cho cô.

Đang thầm cảm ơn thì cô đã bắt đầu nghe tiếng đổ rạp của cây cối xung quanh...không nói cho mọi người biết là Kyoka đang đợi màn này đâu 🙂)...

Kyoka lao nhanh đến nơi phát ra tiếng động, nhờ sự chỉ dẫn của các bạn thực vật đáng yêu mà cô đến sớm hơn...chính là phân cảnh có Inumaki-senpai, Kamo-senpai và cậu bạn trẻ Fushiguro...và waooo...màn dựng rồi kìa.....cá chắc là các giáo viên cũng đang đến đây...

Tiếp tục lao lên...À há!! thấy Hanami rồi nhé, đáng sợ thật, đám cây do Hanami tạo ra cũng thật đáng sợ...huhu, tự nhiên nhớ mẹ quá.........

" Hanami là cây, mình thì về thực vật... vậy thì hai chúng ta hợp nhau nhất rồi !!!"__Kyoka nghĩ, mà như muốn hét hẳn ra ngoài miệng.. lao lên một cách rất oai phong, mà trong lòng thì rén thấy mẹ.

THUẬT THỨC "KÍ SINH" CÂY TẦM GỬI *!!

Các nhánh cây nhỏ bắt đầu đâm mọc trên các cây của Hanami, là một loại cây kí sinh, nên dùng với Hanami khá hợp lí, thuật thức này hút chất dinh dưỡng của thực vật và nếu nó có nhiều chú thuật như cây của Hanami thì nó sẽ hút lượng dinh dưỡng của cây và cả chú thuật rồi sau đó chuyển về cho chủ nhân của nó.

Có vẻ như Hanami phát hiện ra gì đó, liền nhảy sang nhánh cây khác của mình và đồng thời phá luôn rặng cây có thuật thức của Kyoka..

- Chết tiệt, nó thông minh quá!!__Kyoka ko nhịn được mà chửi thề một tiếng

- Suzuki!!!!__Fushiguro đã nhìn thấy cô liền lập tức gọi tên, bị điểm tên, Kyoka nhanh chóng chạy đến chỗ họ

- Mọi người!! mọi người ổn chứ??__Kyoka vừa chạy tới, miệng nhanh chóng hỏi.

- Ổn, bà thì sao?__Fushiguro gật đầu đáp lại rồi lại hỏi

- Cũng ổn, Inumaki-senpai thì ko ổn lắm nhỉ? anh ấy ho nãy giờ mà..__Kyoka nhìn lại một lượt rồi củng cố lại vấn đề, kết luận rằng, Inumaki-senpai đang ko ổn lắm..

- Tóm lại, chúng ta phải đối phó thế nào đây?__Kamo lên tiếng

- Tuna mayo!!__Inumaki nói, kết hợp với kí hiệu tay, Kyoka và Fushiguro hiểu ngay...

- Phải rồi...gọi cho thầy Gojo thôi...__Fushiguro cầm điện thoại

- Gượm đã, mấy người hiểu cậu ấy nói gì à?__Kamo mặt khó hiểu hỏi

- Giờ truyện này quan trọng ạ??? quan trọng là bây giờ....__Kyoka chưa nói hết câu, Hanami lao đến và phá nát chiếc điện thoại trên tay của Fushiguro.

"KHÔNG ĐƯỢC CỬ ĐỘNG"

Toge phát động chú thuật, cùng lúc đó, mọi người tản ra....

XÍCH HUYẾT THAO THUẬT "NGẢI PHẤT"

Kamo cũng sử dụng thuật thức, nhưng nó cũng chẳng ăn nhằm gì với Hanami cả, một vết xước cũng không thấy.

Ngay trên cao, Nue của Fushiguro bay đến tấn công ngay sau đòn tấn công của Kamo.

Fushiguro lao lên cầm cây đao cậu mới lấy lên từ trong bóng và tấn công, nhưng Hanami rất cứng, vết chém của cậu chỉ làm rách được phàn vải quần của Hanami...

- !$@$%^%%$#$.........(dừng lại đi hỡi những lũ ngu ngốc kia)__Hanami cuối cùng cũng chịu mở lời

- Chết tiệt, cái tiếng nói của nó, tởm quá...__Kyoka lẩm bẩm, chửi thề một tiếng

- !#$%^&^%@#$% (ta chỉ đang cố gắng bảo vệ hành tinh này mà thôi)__Hanami

Và tất nhiên rồi, người ngồi viết cái truyện xàm quần này sẽ lược bỏ 7749 phần thuyết giảng của Hanami-sensei về thực trạng thiên nhiên ngày nay rồi, các reader thân mến ạ, phần thuyết giảng này dài kinh khủng................

Sau khi nghe thuyết về thực trạng thiên nhiên, cả bọn Kyoka lại chơi trò rượt đuổi.

Hanami vẫn cứ thế khai triển thuật thức của mình....

- Inumaki-senpai, anh ổn chứ?__Fushiguro lo lắng hỏi anh

- Shake..__anh trả lời, giọng khản đi trông thấy, Anh cầm chai thuốc đau họng mà uống sạch

- Mọi người cẩn thận!__Kamo

- Nó bắt đầu tấn công tiếp đấy!....__Kyoka tiếp lời, đưa tay lên lay mồ hôi

Khi Hanami bắt đầu tấn công, mọi người đồng loạt né tránh thêm cả thuật thức của Toge và Kamo.

Tích cực né tránh, cuối cùng cũng leo lên được cái mái ngói quen thuộc của khu vực thi.

Fushiguro gọi Nue lên, định sẽ kết hợp với Toge, nhưng....Toge đã đến giới hạn, Nue bị giải trừ và Kamo đã bị đánh gục.

Tình thế khá nguy cho bên họ.

Toge chạm vai Fushiguro rồi từ từ bước lên

- Inumaki-senpai! anh ổn ko vậy, đừng có cố quá!!!__Kyoka vọng lại

- Inumaki-senpai...__Fushiguro cũng có ý muốn cản lại

- Takana...__Toge lên giọng trấn an

Hanami và Toge mặt đối mặt, cả hai từ từ bước lên..

"BAY ĐI!!!!!"

Toge là người triển khai thuật thức trước, Hanami bay đi một đoạn khá xa, và Toge...cũng bị ảnh hưởng nặng từ Thuật thức sau đó bất tỉnh....Hanami từ từ đứng dậy..." gì vậy?

đoạn này...đáng lẽ ra là phải...Maki phải xuất hiện rồi chứ...tại sao"...

Hanami lại bắt đầu tấn công, những nhánh cây khô cùng những quả cầu cây hình tròn bắt đàu phóng lên

KHIÊN!!!!

"HOA SEN ĐÁ!!"

Tấm khiên hoa sen đá được dựng lên tức thời, bảo vệ cho Kyoka và Fushiguro, nhưng chúng khá nhiều, cộng thêm lực phóng của nó rất lớn nên rất khó để trụ vững được.

- Chết tiệt!!!__Kyoka chửi thề một tiếng lớn" tại sao lại khác trong nguyên tác vậy chứ?!!"

- Bà ổn không?__Fushiguro

- Ổn nhưng cứ đà này thì...__Kyoka chống đỡ, Fushiguro gọi Nue để đánh lạc hướng.

Nhưng vẫn mạnh quá.

- Không xong rồi...nó thông minh hơn tôi tưởng...!!__Fushiguro bắt đầu thấy bất an

- Chỉ còn cách này thôi....

BÀNH TRƯỚNG LÃNH ĐỊA "NGÀN HOA RỘ NỞ...

Kyoka triển khai lãnh địa của mình, tay kết ấn hình bông hoa, nhưng có gì đó bên trong cô bắt đầu thoát ra ngoài...

- "Lẽ ra mày không nên triển khai lãnh địa của tao, con khốn"__giọng nói cất lên từ trong đầu cô

lãnh địa chưa hoàn thiện, xung quanh bao phủ những hoa màu sắc sặc sỡ, và hoa chủ đạo là bỉ ngạn và cây hoa tử đằng...

...

NGẠN ĐẰNG VONG XUYÊN"

- "Xem mày kìa, đáng thương thật...đến cái lãnh địa của tao do mày triển khai cũng rách nát thật, hah" __Giọng nói ấy lại vang lên

- " Để tao giúp mày chút nhé, mặc dù tao sẽ chết nếu ra ngoài, nhưng tao thấy quá đủ rồi, tao cần sự giải thoát.....nào.........để tao giúp mày nhé...con khốn...."__giọng nói ấy như những lời mê hoặc, như một liều thuốc ngủ loại mạnh vậy, không xong rồi...cô sẽ ngủ mất....tck...chết tiệt

Bất động một lúc, Fushiguro bắt đầu lo lắng.

Nhưng Kyoka lại đứng thẳng dậy, tay phủi phủi bụi, khuân mặt tươi cười ngước lên nhìn...

- Thật là...cái lãnh địa rách nát này....khó chịu thật đấy....__Cô ta lên tiếng chửi bới, Fushiguro đứng một bên đa phần bất ngờ

- Thật khó chịu khi phải nằm trong nội tâm của một đứa bị bệnh máu trắng*, thật không ngờ hôm nay mình sẽ tan biến đấy...nếu vậy thì...phải quậy nát chỗ này trước khi chết chứ nhỉ?__Cô ta lẩm bẩm một mình rồi cười lớn, sử dụng sức mạnh của bành trướng rồi lao lên tấn công.

Cô ta triển khai các thuật thức loại mạnh rồi tấn công vật lí lên Hanami.

Mhưng có vẻ cơ thể này quá yếu, dẫn đến việc cô ta bị mất sức nhanh chóng.

Thầm chửi rủa vài câu, cô ta bắt đầu tấn công yếu dần.

Sau một lúc, cuối cùng Maki cũng đến, và chiến đấu.

Cô ta cuối cùng không cam nguyện mà tan biến, để lại thân xác cho Kyoka, nhưng bây giờ Kyoka đang ở đâu, đến cô cũng chẳng biết....

---------------------

- Kyoka!!!! hôm nay tiểu thuyết ra chương mới này!!! ta đi mua chứ?

- Hể?? ra rồi sao???

đi thôi, kẻo hết hàng bây giờ!!!!

- Này Kyoka!!!

đừng vẽ nữa, mấy thứ đó nhìn sợ thấy mồ, sao cậu lại vẽ quái vật vậy chứ??

- Mình không biết nhưng....sao cảm giác nó quen thuộc với mình lắm...

- Thật là...đi nhanh lên nào, ta sắp trễ giờ mua sách rồi!!

- A!

đợi mình chút...__Thiếu nữ với mái tóc trắng tuyết vội vã dọn đồ đạc lại, nhanh chóng chạy theo bạn mình để không bỏ lỡ bộ truyện mà mình đang hâm mộ....

- Hình như....mình đã mơ một giấc mơ thật dài thì phải..........

----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

ngoài lề hồi hương...

* Hoa kèn tiên: thường có màu trắng, vàng hoặc đỏ, trắng pha hồng rất tao nhã.

Thế nhưng đây lại là loài hoa có độc tố vô cùng khủng khiếp.

Loài hoa này xuất xứ từ Colombia với tên gọi "hơi thở của quỷ".Chỉ cần ngửi phải hương hoa, nạn nhân lập tức rơi vào tình trạng vô thức, không kiểm soát được hành vi, nói năng lảm nhảm.

Chính vì tính độc đó mà bọn tội phạm thôi miên hay bọn lừa đảo dùng để đầu độc nạn nhân gây án mà nạn nhân không hề hay biết.

* cây tầm gửi:Họ Tầm gửi hay họ Tằm gửi hoặc họ Chùm gửi là một họ thực vật có hoa , được các nhà phân loại học công nhận rộng khắp.

Nó chứa khoảng 68-77 chi và 950-1.000 loài cây thân gỗ, phần nhiều trong số đó là các cây bán ký sinh .

Ngoại trừ ba loài thì tất cả còn lại đều có cách mọc và phát triển trên các cây khác, mặc dù chúng cũng có lá xanh để có thể tự quang hợp .

Ba loài sinh sống trên mặt đất là Nuytsia floribunda – cây giáng sinh của Australia, Atkinsonia ligustrina – một loài cây bụi rất hiếm của dãy núi Blue tại Australia và một loài ở Trung và Nam Mỹ là Gaiadendron punctatum.

*bệnh máu trắng:Máu trắng còn biết đến với tên gọi là bạch cầu cấp, là 1 dạng bệnh ung thư máu trong đó những tế bào bạch cầu có sự bất thường trong quá trình phát triển.Bạch cầu là những tế bào có khả năng kháng nhiễm trùng.

Với những người bị bệnh máu trắng, tế bào bạch cầu lại làm ngược lại khả năng đó, khiến cơ thể dễ bị nhiễm trùng hơn người bình thường.

cuối cùng mình đã trở lại, mình đã chuyển sang giai đoạn ho rồi nhe, sắp khỏi hết rồi zui ghia...
 
[Đn Jujutsu Kaisen] Hồi Hương(Dr)
#HỒI 11: Hoa Cẩm Chướng


(Chương này có nhắc tới sách và nhà sách+ tiểu thuyết, tất cả đều có trong thực tế)

- Bên này, bên này nè Kyoka!!!

- Thật là...chờ lâu chết mất lun á, Suzuki-san!!! quyển tình cảm của cậu cũng ra rồi nè!!!

- Xin lỗi nhưng mà....mình khong thích nó nữa...mình sẽ đi kiếm quyển khác vậy.

Hana-san và Toru-san, hai người tìm tiếp đi nhé..__Kyoka cúi người rồi bước sâu vào trong nhà sách Kinokuniya*

- kyoka lạ quá...từ bữa giờ nhỏ có vậy đâu?__Hana nhìn theo bóng lưng của Kyoka

- Thôi nào, thôi nào...chắc Suzuki-san ấy vẫn thấy sợ cơn ác mộng đếm qua thôi...__Toru vỗ vỗ vai hana

- Ác mộng?? nhỏ mơ gì thế?__Hana quay qua hỏi toru, tay lựa sách

- Thấy bảo gì đó kinh khủng lắm, cậu ấy bảo là mơ một giấc dài thật dài, xong ko nhớ gì cả, chỉ nhớ nó là cơn ác mộng gì đó...__Toru từ từ tường thuật, tay nắm lại cho lên miệng che như cảm thấy thật kinh khủng

- Hửm?? nhỏ kể với cậu à?? tôi là bạn thời ở chuồng vs nhỏ sao nhỏ ko kể tôi, mà kể với cậu? huống chi cậu còn mới chỉ quen được tuần hơn??__Hana nhìn lên

- À...ừm...mình cũng ko biết nữa, chắc là cậu ấy đã thực sự tin tưởng mình chăng??

Ah! quấn ngôn tình của mình kìa!!!...__Toru quay chỗ khác, ngón tay hơi gãi má tỏ vẻ ko biết

- ......Kì lạ thật...__Hana nhìn theo toru lẩm nhẩm

----------

Kyoka bước đến quầy sách thần bí và rùng rợn, ko hiểu sao nhưng...cô cảm thấy có gì đó quen thuộc ở đây, cô đã bốc hai quyển: quái đàm và Frankenstein. lóc cóc chạy về chỗ cũ , Kyoka để ý chỉ có mỗi mình Hana, còn Toru đang lụi hụi cầm mấy quyển ngôn tình đầy sến súa, mặt hồng hồng

- Ê nhỏ kia, lại đây hỏi chuyện cái..__Đang nhìn Toru, Hana thấy cô liền gọi lại

- Có chuyện gì không?

Hana-san?__Kyoka lại gần Hana, nhẹ nhàng hỏi

- Nghe Toru bảo cậu gặp ác mộng đêm qua à?__Hana hỏi

- Đúng là mình có, nhưng đâu nói ai biết?

Sao Toru biết được?

Để mình hỏi Toru thử..__Kyoka khó hiểu nói lại.

Rõ là có đấy, nhưng cô đâu có nói ai biết! làm sao Toru...

- Hai cậu!!!!!!! mình tìm được tiểu thuyết rồi!!!!__Toru vui vẻ chạy lại

- Ah!

Toru, câu mua tiểu thuyết hả? thể loại gì vậy?..__Hana nhìn qua bên Toru, thấy chạy lại thì hỏi thể loại

- Ah!!! là ngôn tình ấy, mình đợi khá lâu rồi!!!cậu xem thử!!__Toru bỗng chốc đỏ mặt, tay luống cuống đưa tiểu thuyết cho Hana

- Là ngôn tình hả, tên truyện là..eto......."

Cậu chủ xin tha cho em"*...CÁI ĐE-__Chưa nói hết câu, Hana bị Kyoka bịt miệng không cho nói tiếp.

- Chắc sẽ lãng mạn lắm ấy, cái tên cũng hay vậy mà...__Kyoka chảy mồ hôi hột với con người đang ra sức vùng vẫy trong tay...gì chứ??? nghe cái tên biết ngay thể loại rồi trời ạ, trẻ con cũng thấy dòng chữ to đùng ngay cạnh mép sách " dành cho lứa tuổi 18+", mặt Kyoka đỏ bừng khi đứa trẻ đi qua nói với mẹ nó

- Mẹ ơi!! chị kia cầm quyển 18+, 18+ là sao hả mẹ??__Người mẹ của đứa trẻ, luống cuống xin lỗi rồi dắt thằng nhỏ qua quầy sách thiếu nhi.

Cả ba đứa mặt nóng đến bốc cả hơi

Qua quầy tính tiền rồi rồi bước ra về, đang trên đường đi, có gì đó Đột nhiên xuất hiện trong đầu Kyoka, cô quay sang hỏi hai cô bạn mình

- Chú thuật hồi chiến Jujutsu kaisen......các cậu nghe bao giờ chưa?__Kyoka ngừng đi hẳn.

Cô đứng lại nhìn hai cô bạn của mình...

- Hửm? truyện mới à? nếu là Kyoka thì chắc bộ đó hay lắm, nhưng bộ đó mua ở đâu?__Hana nghiêng đầu khó hiểu

- Kyoka-san, nó là thể loại hành động à?__Toru cũng hỏi

- À..không, tự nhiên nghĩ ra thôi, chắc cũng chẳng có gì quan trọng đâu, ta đến công viên đọc truyện nhé?__Kyoka nhẹ lắc đầu rồi lôi họ đến công viên gần đó.

Họ cùng nhau đọc tiểu thuyết đã mua, hai người kia lắc đầu nguầy nguậy khi Kyoka đọc tiểu thuyết của mình và phác thảo ra con quái vật trong đó.

Đa phần hai người họ đều thấy sợ hãi trước vẻ hăng hái của Kyoka khi vẽ lại nó.

Hana thì đọc thể loại hành động máu me, và cuối cùng cả Hana và Kyoka đều thở dài bất lực khi nhìn Toru đỏ bừng mặt khi đọc đến đoạn "ba chấm" đó

Hôm nay cũng có vẻ vui đối với kyoka, sau khi tạm biệt hai người bạn của mình, vì không để ý đường xá nên Kyoka va phải một người.

Cô ấy có mái tóc đen dài đến qua mông.

Da trắng mịn, dáng cao cao cùng với bộ Kimono đỏ thẫm có chút quen mắt, môi đỏ cùng đôi mắt xám xanh, tựa hồ nhìn như một quý tộc thời Taisho hay một geisha cao quý vậy.Cô ấy đang mỉm cười nhìn Kyoka

- Hh!! chị cho em xin lỗi ạ, em có chút lơ đãng...__Kyoka luống cuống xin lỗi

- Không sao đây, nhưng nếu muốn xin lỗi, thì đi uống nước với chị chút nhé?__Cô ấy duyên dáng lạ thường, từng cử chỉ lời nói đều thoát ra một vẻ hiền dịu đến lạ

- Dạ? dạ được, nhưng em sẽ trả tiền ạ!!__Kyoka

- Chị tên Yukime, em có thể gọi chị là Yuki...__Yuki nhẹ nhàng

- Dạ vâng, hôm nay em mời chị dùng nước ở quán bên kia ạ!__Kyoka vui vẻ nói.

Nhưng tại sao...cái tên ấy...lại thật quen thuộc

----------------------

- Không khí trong đây khá tuyệt nhỉ?__Yuki

- Vâng...chị Yuki này....mình...đã gặp bao giờ chưa ạ?__Kyoka mở lời, Yuki chỉ mỉm cười....

- Tại sao chị lại có cảm giác giống em nhỉ? có thể là đã từng chăng?__Yuki đưa vạt áo che miệng, nhẹ nhàng cười mỉm.

Kyoka nhìn qua chiếc gương bên cạnh, cô thấy dáng vẻ Yuki trong gương, nhưng nó khác lắm, nhìn yuki trong gương như một Yokai vậy, chị ấy đang nhìn cô khóc? tại sao vậy?? cô quay lại nhìn Yuki, Yuki vẫn bình thường, nhưng trong gương..

- Chị ơi...trong gương chị...__kyoka nhìn lại, yuki lại bình thường, lạ thật vừa gặp ảo giác thì phải...

- Có gì không em? có chuyện gì với chị à?__Yuki vẻ mặt lo lắng, quay sang nhìn gương rồi lại xoa xoa mặt mình

- Dạ...dạ không đâu ạ...chỉ là.....hình như em quên gì đó rất quan trọng thì phải...__Kyoka cúi đầu, nhỏ nhẹ nói.

"RẮC...RẮC"

- Ôi trời! cái gương...nó bị nứt ra kìa, hình như nó hơi cũ__Yuki thôt lên ngạc nhiên...

Cô quay lại nhìn chiếc gương, chiếc gương ấy bị nứt ra, nứt ngay vị trí mặt của cô, chiếc gương ngay lúc đó đột nhiên lại tiếp tục nứt rồi vỡ tan tành, từng mảnh gương rơi xuống.

Trong vô thức, Kyoka nhìn thấy mình trong một mảnh gương đang rơi, cô mặc đồ đen xanh, gương mặt vô hồn cùng dòng nước mắt rơi...

" Gì vậy chứ?"

----------------- trong phòng tử hình, nơi dán đầy bùa chú----------

"RẮC...RẮC"

- Này.....mặt...mặt của Suzuki....__cô gái tóc cam lên tiếng thu hút sự chú ý của ba người còn lại trong căn phòng không cửa, cô ấy tiến lại gần cô gái tóc bạch kim, trên đầu dán một tầm bùa vàng được viết bằng máu

- ....nứt ra sao?

Suzuki...sao cậu lại khóc?.....__Thiếu niên tóc hồng tiến lại gần ngồi xổm xuống để nhìn rõ khuôn mặt của thiếu nữ được gọi là Suzuki ấy, mắt của thiếu nữ từ từ chảy xuống một dòng nước trong suốt nhưng lạnh ngắt

- ...__Trái với hai người kia, thiếu niên tóc xanh đen chỉ đứng đó im lặng quan sát

- .......Rắc rối rồi đây....__người đàn ông tóc trắng cao ráo đẹp đẽ lặng nhìn thiếu nữ rồi mới lên tiếng

"thực sự...rắc rối rồi đây"

.

.

.

-------------------------------------------------------------------------------------

Ngoài lề hồi hương...

* Nhà sách Kinokuniya🙁một trong những chuỗi cửa hàng sách lớn nhất và được yêu thích nhất tại Nhật Bản) chủ yếu được sử dụng để trưng bày các loại sách tiếng Anh tại chi nhánh ở khu vực gần Tokyo của ga Tokyo.

Nó sở hữu một số lượng lớn các title, báo, tạp chí tiếng Anh.

( mình cho nhà sách này vào để có một địa điểm thực ở Tokyo, theo mình biết thì chủ yếu trong nhà sách này toàn sách giao khoa thôi)

*"cậu chủ xin tha cho em": đây là bộ tiểu thuyết mạng 18+,mình chỉ tìm đại nó thôi, nên đừng nghĩ mình như thế đấy nhé, các bạn tò mò thì tự tìm hiểu, mình sẽ không giả thích thêm về tiểu thuyết này

.

Mình viết hôm nay để chuẩn bị lên đường đi thi cuối kì.

Viết để con mình độ ấy mà...hehe.

Mình lại lội lên đây viết, chừng nào thi xong mình sẽ lại viết tiếp.

Các bạn yên tâm, mình không ngừng đâu hoặc ít nhất là bây giờ....

Chúc các bạn thi thật tốt!!!!!
 
[Đn Jujutsu Kaisen] Hồi Hương(Dr)
#HỒI 12: Hoa Lục Bình


Ngôi của Kyoka...

Sau hôm đó, tôi cũng mất luôn liên lạc với chị Yukime-san, có thể nói chị ấy là người đẹp nhất tôi từng gặp từ trước đến giờ.

Nhưng bây giờ có gì đó thực sự rất lạ, từ khi gặp chị, cái cảm giác tôi đã bỏ quên gì đó quan trọng ngày càng lớn.

Lâu lâu mấy thứ kinh khủng tởm lợm như mấy bãi bùn biết đi, hay những con quái vật xuất hiện.

Mặc dù chỉ là thoáng qua, nhưng nó lại quá đỗi quen thuộc, cứ như tôi đã gặp chúng rồi vậy...cứ mỗi lần như thế, tôi lại ngồi vẽ lại chúng chỉ thông qua nhưng hình ảnh thoáng qua nhưng lại in lại trong trí nhớ của tôi.

Tôi đã hỏi ba mẹ tôi về những hình ảnh đó, nhưng họ lại coi tôi như một đứa có vẫn đề về tâm lý khi vẽ nhưng thứ tởm lợm như vậy.

Họ đưa tôi đến gặp bác sĩ tâm lý và kết quả là họ nói tôi có vấn đề về bệnh hoang tưởng*.

Tôi đã rất sốc và bất lực nhìn ba mẹ tôi chuẩn bị đồ cho tôi đến trung tâm điều trị.

Cũng đã hơn 1 tháng tôi ngồi trong cái nơi điều trị này, nơi này làm tôi bức bối và rất khó chịu.

Tôi bước vào nhà tắm và rửa mặt cho tỉnh táo lại, khi nhìn lên gương nhà tắm, hình ảnh tôi trong gương nhợt nhạt thật thiếu sức sống đến đáng thương.

Lau khô tay rồi quay chân bước ra...

- Này! cô định như thế đến bao giờ?__giọng nói vang vọng, nó phát ra từ nhà tắm, chính xác hơn thì là từ gương trong nhà tắm.

- Gì vậy!?__tôi giật mình quay người lại, tôi thực sự bị hoang tưởng nặng nề rồi sao?

Trong gương là một cô gái giống hệt tôi, cô ta mặc đồ vừa lạ lại vừa quen, cô ta nhìn tôi chằm chằm khiến tôi phát sợ.

Phải, tôi sợ rồi, sợ đến sinh nghi, tôi nghi rằng, tôi sắp phải chuyển sang trại tâm thần.

- Nếu cô nghe tôi thì lại đây đi, tôi muốn nói chuyện với cô một chút.__Cô ta nói với tôi, tôi từ từ tiến lại trước gương

- t..tại sao cô lại giống tôi như vậy? chúng ta có liên quan sao?__Tôi hỏi trước, cô ấy nhìn tôi một lúc rồi thở dài lên tiếng

- tôi là cô, cô là tôi, chúng ta là một thể.

Tại sao lại không giống nhau chó được chứ hả?__cô ta lên tiếng, tôi hơi giật mình

- Tại sao-..__Tôi chưa nói hết câu, cô ta hay là bản thân tôi trong gương liền cắt lời

- cô định như thế đến bao giờ? cô không nhớ gì hết à? tại sao cái đầu óc của cô kém quá vậy?__Cô ta hỏi tôi, tôi thực sự không biết cô ta đang nói cái quái gì nữa, tôi im lặng...

- Từ khi nào....mà tôi lại có ba mẹ vậy?__tôi trong gương sắc lẹm nhìn lại tôi, gì chứ? không phải ba mẹ vẫn còn đây sao? tại sao cô ta lại hỏi vậy??... khoan đã, hình như mình nhớ ra gì đó...

- Kyo!!! ba mẹ đến thăm con này!!! con có đó không?__Mẹ tôi gọi vọng từ ngoài vào

- Đợi con một chút, con ra liền...__Tôi vọng ra, quay lại thì tôi trong gương đã không còn ở đó nữa

Tôi khó hiểu bước ra, ba mẹ nhìn thấy tôi liền cười tươi...

Ba mẹ...cười tươi?? họ đã bao giờ nhìn tôi cười đâu? khoan đã...

- ba mẹ ...__Tôi khó khăn nói

- Sao không con yêu?__Mẹ tôi hỏi lại tôi

- Tại sao...tại sao hai người lại còn sống?__Tôi không nhìn thẳng họ mà chỉ liếc qua

- huh?...gì vậy?...chẳng phải chúng ta luôn thế này sao? con đang nói nhảm gì vậy?__Ba tôi lên tiếng

- Không phải...mà là...không phải hồi đó con...con đã...__gì vậy, kí ức này là gì vậy?, hôm đó, chính tay tôi đã...

đã đâm chết họ sao? tôi đã...chờ đã...tôi đã giết họ sao?

đây....ko phải ký úc của mình....tại sao??

tôi ôm đầu tiếp nhận chút một ký ức trong đầu, tôi thực sự ko có làm nó cơ mà....tại sao?...đây ko phải...ký ức của tôi

- Con khốn thảm hại....__Giọng nói quen thuộc hiện trong đầu tôi

- Từ khi nào mà mày lại có bạn bè cơ chứ???

ảo tưởng vừa thôi, mày thậm chí còn chẳng biết đến một nhân cách như tao bên trong mày...

- gì chứ!!???

ý mày là gì? mày đang ở đâu???__Tôi sợ hãi, tôi quát lớn, ba mẹ tôi hoảng hốt đứng dậy gọi bác sĩ đến

- tao là mày, mày cũng là tao, chún ta là một người đó thôi, nhưng mày đang sống ở nơi của tao chứ không phải của mày.

- Ý mày là gì? tao vẫn luôn sống ở đây kia mà, đây là nơi của tao sống, đây là...là...__Tôi run run cãi lại

- Là?...hah! mày chết lâu rồi con ngu, mày bị xe đâm mà, mày nhớ không?

- Ha?

Hôm đó trời mưa, là sau ngày mình mới truyền thêm máu một ngày.

Người vẫn mệt mỏi nên còn lao đao lắm, bước đi và dừng ngay cột đèn đỏ đợi qua đường.

Trời mưa mà, nên đường trơn lắm.

Mình đứng đó mãi mà cột vẫn chưa chuyển xanh, thở dài một cái, mình cảm nhận được người mình đang bị đẩy về đằng trước, chiếc xe đằng trước phanh gấp nhưng bị trượt do đường trơn.

Trước khi thực sự ngã xuống, mình kịp quay đầu lại nhìn người kia-người đã đẩy mình xuống .

Chà....mái tóc xám khói ấy...

TORU

.

.

.

.

---------------------------------------------

Ngoài lề hồi hương....

* Bệnh hoang tưởng: Bệnh hoang tưởng còn được gọi là bệnh tâm thần hoang tưởng hay thần kinh hoang tưởng.

Bệnh có tên tiếng Anh là Paranoid Personality Disorder.

Chúc mừng năm mới nhe các bạn.....

Sang năm mới, một chương truyện xàm quần mới, và một tôi lười ơi là lười mới..................

Năm mới chúc các bạn mạnh khỏe, chăm chỉ, học giỏi, có nghành nghề tốt, giỏi dang, đẹp trai/xinh gái, ai chưa có ngừi eo thì sớm có nè, phát tài phát lộc nhé....
 
[Đn Jujutsu Kaisen] Hồi Hương(Dr)
#HỒI 13: Hoa Bìm Bìm


Tối quá đi mất.....

Khó thở chết mất....

Mình cứ thế này....mà chết hẳn sao?...bởi vậy mới nói, đâu ai biết trước được điều gì đâu...như cái ý nghĩa của hoa Bìm Bìm ấy: hy vọng đã tắt

.....chẳng còn gì cả....thảm hại thật...

- Kyoka!!!!...

Kyoka?..tên mình à...nghe lạ thật đấy...Kyoka sao?? chẳng có ý nghĩa gì cả...

Tối thật đấy...chẳng thấy gì cả...sợ quá...

hm?...tiếng gì đó thì phải...nhưng ở đâu?.....trái?...phải? hay đằng sau vậy??

.

.

Ah...mình thấy gì đó rồi....mọi người......sao lại nhìn mình như thế??? mình đã sai ở đâu sao???

- Kyoka à...tỉnh dậy đi....đã bao lâu rồi cơ chứ....

Là giọng con gái...nghe quen thật...

- kyoka

- kyoka

.

.

.

- Trò Suzuki!!!!!

đến lúc rồi! tỉnh dậy đi, ko còn là lúc để ngủ nữa đâu trò- à không, lời nguyền đặc cấp.....__giọng nói quen thuộc này vang lên, tôi cứ như được thức tỉnh vậy.

Tôi mở mắt, mọi thứ thật mờ ảo trước khi rõ lên, Hiệu Trưởng Yaga đang đứng trước mặt tôi.

Tôi chớp chớp mắt, thầy cầm chiếc bùa máu dán trên trán tôi dựt xuống...

- Cuối cùng....cô cũng chịu tỉnh lại.....cô có nhận ra tôi không?

Kyoka-Suzuki?..__Ông ta nói to, trong căn phòng không cửa này, tôi thấy thật ngột ngạt làm sao...

- Hiệu trưởng...Yaga?

Chuyện gì vậy?...__Khó khăn lắm tôi mới có thể mở miệng ra nói chuyện, họng tôi khô khốc cứ như tôi mới bước ra từ hoang mạc Sahara vậy..

- Cũng nên cho cô biết mọi chuyện rồi...nhỉ?__Yaga nói làm tôi ôm một bụng chấm hỏi

Ông ta giải thích tất cả mọi thú cho tôi nghe, về việc khi Gojo mang tôi về hay phát hiện ra tôi.

Ông ta nói từ lúc đó, tôi đã không phải là con người, có lẽ vì một lý do nào đó mà tôi đã bị chính bản thân tôi tự thuyết phục mình là con người..Ông ta kể tôi nghe tất cả từ A-Z ko sót một lời...nhưng có một điều mà ông ta hay cả Gojo cũng chẳng thể biết, đó là tôi...không thuộc thế giới tàn khốc này...

Thật sự nghe xong thì tôi cũng sốc đấy, bao nhiêu tháng năm qua...tôi bị chính bản thân mình lừa dối...

- Được rồi cô Suzuki...ngoài kia đang loạn lắm...tôi nghĩ cô nên ở-

- Không...tôi sẽ ra đó...Shibuya...thế nào rồi?__Tôi hỏi

- Làm sao mà...__Yaga khá bất ngờ khi tôi hỏi ông ấy về Shibuya

- Ông không cần biết đâu...cho tôi biết đi..Shibuya thế nào rồi...__Tôi đứng dậy, thân thể này cũng không tệ, xoay cổ tay sau khi được yaga thả ra

- Ở đó bây giờ...__Yaga

---------------------------------------

Tôi đã và đang trong địa phận Shibuya, cũng không khó để tôi có thể vào màn một cách dễ dàng, chỗ này tan hoang hết cả rồi, nhiều có quá nhiều lời nguyền ở đây...tôi nhăn nhó đi quanh quanh tìm người quen..

- NANAMINNNNNNN!!!!!

NANAMIN, ANH CÓ Ở ĐÂY KHÔNG!!?????

THẦY GOJO!!

BỊ PHONg ẤN RỒI!!!!__Tiếng gọi thất thanh của Yuji làm lấn át cả tâm trạng buồn đời của tôi, thay vào đó...lại là cảm giác bất lực khó tả

_ngôi kể tác giả_

Sau khi Kyoka nghe tiếng gọi của Yuji thì lập tức tìm vị trí của cậu, nhưng ở đây khá rộng, cộng thêm việc sẽ đụng độ nhiều lời nguyền nên cô quyết định đến vị trí cao để gọi vọng lại.

Dịch chuyển đến nơi cao, là tòa nhà cao hơn 40m, cô lấy hơi...

Chỗ yuji mọi người đã tập hợp lại và bàn về kế hoạch...

- YUJI !!!!!!

MỌI NGƯỜI !!!

ĐANG Ở ĐÂU VẬY !!????

TÔI CẦN BIẾT VỊ TRÍ CỦA MỌI NGƯỜI!!!

NÀY !!!!!AI ĐÓ NÓI GÌ ĐI CHỨ !!!!!!!!YUJIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIII !!!!!__tiếng kyoka la hét, tất cả đứng hình..

- Này Fushiguro...đó là...tiếng...tiếng của..__Yuji hoàn hồn, nhìn Fushiguro hỏi lại

- Tôi không chắc...__Fushiguro đơ không kém

- NÀYYYYYYY !!!!!!

CÓ AI Ở ĐÓ KHÔNG???????__Cô tiếp tục gọi

- Ở BÊN NÀY!!!

BÊN NÀY NÈ!!!!!!!!__Yuji quyết định lên tiếng gọi lại

- Này, nhỡ đó là chiêu trò của bọn lời nguyền cấp cao thì sao..!?__Fishiguro bất bình

- Hơi bị buồn đấy bạn tôi ạ..__Kyoka đã dịch chuyển đến chỗ được gọi, vừa đến đã bị nói xấu rồi

- Này...bà...__Fushiguro

- Yo!! lâu rồi không gặp...nhìn mấy người vẫn tệ như vậy...__Kyoka cười khúc khích đùa với

- Một lời nguyền đặc cấp!?__ bên cạnh, nanami lên tiếng

- Phải rồi...chào...tôi là Kyoka-Suzuki, năm nhất của cao chuyên chú thuật...đến để giúp đỡ mấy người đây...đừng thù hằn thế chứ...Nanamin~__ cô lại khúc khích cười đùa lần nữa, có vẻ như chọc ai đó tức lên thật rồi

- Tck...là Geto làm sao?__Nanami tặc lưỡi một cái rõ to, lên giọng trầm trầm hỏi

- Về cơ bản thì...ai đó đang giả làm Geto, ga Shibuya bây giờ chẳng khác nào địa ngục cả...từ lũ lời nguyền đến lời nguyền đặc cấp, rồi lại từ đám nguyền sư theo Geto đến những người biến dạng, còn cả người dân nữa...__Mechamaru nói phát ra từ bên tai trái của Yuji

- Thế thì ta phải tấn công từ các ga lân cận chứ nhỉ?__Kyoka nói, thực ra cô không thông minh thế đâu, cướp thoại của Nanami cả đấy 🙂)

- Để thực hiện được nó ta phải dỡ được màn trước tiên...__Nanami nhìn kyoka với kế hoạch vạch sẵn trong đầu

- Đây là tình huống cấp bách, ta phải làm nhiều việc cùng 1 lúc ...có lẽ còn không có thời gian để mà phàn nàn nữa..__Kyoka ngẩng mặt lên nhìn trời, thầm thở dài một cái

- ....Có những việ mà chỉ có chú thuật sư cấp1 như tôi mới có thể làm được, tôi sẽ ra ngoài và làm việc vs Ijichi, trong lúc đó tôi muốn 3 cậu giải quyết cái màn ngăn chú thuật sư...và cô sẽ giải quyết những lời nguyền cấp 1 và đặc cấp...__Nanami ra kế hoạch, cô là phần nhiệm vu có vẻ trọng trách nhất, cô cười mỉm rồi đứng dậy khỏi chỗ đang ngồi

- Hừm... dù sao cũng là nhiệm vụ bề trên...nhỉ? tôi đi luôn đây, khi nào xong việc tôi sẽ tìm anh!

Nanamin~__Kyoka trước khi đi còn đùa thêm 1 câu khiên Nanami phải trừng mắt nhìn theo

Cốt chuyện đã đến đây rồi sao? rốt cuộc sao lại nhanh như vậy

.

.

-------------------------------------------------

Ngoài lề hồi hương...

Tình hình là vừa ra tết một cái phải kiểm tra dồn dập luôn mọi người ạ.

Nay trên đường từ trường về nhà mình còn gặp tai nạn nữa cơ...sợ hết cả hồn, mình là đứa hay phóng nhanh nữa chứ...thôi lần này thấy vậy như làm gương, đi đường nhớ cẩn thận nha mọi người, tuân thủ quy tắc an toàn giao thông nha!!!

xin lỗi vì ra chương chậm trễ!!!
 
[Đn Jujutsu Kaisen] Hồi Hương(Dr)
#HỒI 14: Hoa Anh Túc


Ngôi của Kyoka..

-------------------------------

Thật tình thì....tôi đang hơi chán chường rồi...tại sao chỗ nào cũng vắng vẻ vậy??? ko một lời nguyền nào ở đây cả!! tại sao?? theo tôi nhớ thì phải thật nhiều lời nguyền chứ...

" Ê con khốn , mày đang tuyệt vọng à?"

- Im đi số 1, đồ nhân cách khốn nạn...__Tôi bất lực quát lên

Từ khi quay trở lại đây, tôi phát hiện ra mình có "kha khá" nhân cách bên trong mình,tôi đặt họ theo số để phân biệt, họ luôn quấy rầy tôi và điển hình và thường xuyên nhất, chính là số 1...nhân cách của sự cộc cằn và sự mạnh mẽ...

" Kyaaaa!! chị chủ nổi giận kìa!! tim em cứ đập thịch thịch ấy... em yêu chị chủ mất rồi!!"__Số 2, nhân cách của tình yêu, sự đáng yêu và sự sảo nguyệt

" Nhưng chị ấy giận thì...thì phải làm sao....làm sao bây giờ..."__Số 3, nhân cách của sự lo âu, sợ hãi, nỗi buồn

" Nhưng chị ấy chẳng giận như mấy người nghĩ đâu, hừm...lũ ngốc"__Cuối cùng..số 4, nhân cách của sự nhạy bén và thông minh, nhanh nhẹn

Sự thực thì, tất cả đều có giọng y chang tôi, khác mỗi điệu nói, luôn phát ra trong đầu tôi.

Mỗi lần chúng cất tiếng thì tôi thề....đâu tôi đau cực...mà nói thế nào thì nói, chúng là nguồn sức mạnh lớn nhất của tôi, chúng là nguồn tiếp thêm động lực và chú lực cho tôi, tôi không bao giờ thực sự trách chúng...

- Được rồi tất cả, tôi phát hiện ra mục tiêu rồi đây...vị trí cũng đẹp đấy chứ......là ở trên, nơi hạ cánh của trực thăng!!__Tôi cười rồi chuyển hướng lao thẳng đến vị trí tôi đã tìm đc

" Kyaaa!!!!! chị chủ của em thật mạnh mẽ...em lại phải lòng chị lần nữa rồi!!"__số 2 mặt đỏ bừng, hai tay khom lại che mắt mà giãy đành đạch

Tôi phi thật nhanh lên trên nóc tòa nhà cao tầng đằng đó...trong lòng phấn khích ko thôi, cái cơ thể mang danh đặc cấp này...thật không tồi nha....

- Đang niệm gì thế?? lão già???__Tôi bật lên định sẽ đá cho lão nguyền sư này một nhát, nhưng có vẻ không như tưởng tượng siêu ngầu lòi của tôi rồi...

Nhanh chóng, một tên thanh niên có vẻ là cháu của bà ta chạy đến chỗ tôi và chặn cú đó.

Cũng vì thế mà tay của hắn gãy đôi...vẫn chưa mừng được, vì tay hắn lại lành trở lại...

- Hm? một lời nguyền đặc cấp??

đáng lẽ ra ngươi phải bên phe ta chứ...!__Bà ta chắp tay, mắt một bên mở một bên nhắm hướng thẳng vào tôi

- Từ khi nào mà đặc cấp phải bên nguyền sư vậy?? tôi là lời nguyền...nhưng là lời nguyền do nhà trường đào tạo và giáo dục đó nhé!__tôi nháy mắt một cái rõ thân thiện

" Hừ...con điên"__Số 1 hừ nhẹ một cái

" Số 1 im ngay!!!"__Tôi lập tức phản lại số 1

- Suzuki phải chứ!! cô làm gì ở đây vậy!!??__Takuma hỏi gọi từ xa, tính tầm phải bên kia sân đi

- Takuma-Ino phải chứ!?? tôi có nhiệm vụ diệt lời nguyền mà, tôi cũng có quyền diệt Nguyền sư chứ hả??!!rồi mắc gì anh ăn mặc giống cướp vậy!!!__Tôi để ý đến anh ta, vừa nói vừa vẫy tay lại

Mặc dù chúng tôi đang nói chuyện, nhưng tên kia lại xông lên và tấn công tôi, có lẽ do tôi đứng gần hắn hơn đi?.

Tôi lập tức nhảy ra xa...

- Số 4, phát hiện ra gì không!!?__Tôi hỏi trong lúc né đòn của hắn ta

" Có gì đó ko đúng, chị chủ cẩn thận một chút, thật sự có gì đó đang đến.....là từ chỗ bà lão!!"__số 4 nói vang trong đầu tôi, có vẻ khá thận trọng

Tôi và Takuma cứ thế lao lên đánh đấm, tôi cứ nhắm bào lão hay Takuma nhắm vào bà ta đều bị cản hết.

Tôi vừa đánh vừa từng chút một cẩn thận nhớ lại chi tiết truyện, từ khi quay lại đây...trí nhớ của tôi về bộ truyện...ngày càng bị mờ đi

Bà ta tiếp tục niệm chú một hồi rồi ngưng hẳn, lượng chú thuật quanh bà ta và người cháu tăng lên một cách đột biến....quả thật như số 4 nói, thật sự có gì đó...đang đến

- Mọi thứ đã xong...__Bà ta đột nhiên lên tiếng

- Cháu biết rồi bà ạ...__Vừa nói, hắn vừa lôi ra cái gì đó nhỏ nhỏ xinh xinh rồi nhét vô miệng

- Chết tiệt!!!

GIẢI TRĨ!!!!__Takuma như nhận thấy gì đó, ngay lập tức khai triển thuật thức, ngay lúc đó, tôi cũng nhận ra và giống như Takuma, khai triển thuật thức..

- Đừng hòng!!

HOA TỬ ĐẰNG!!__Tôi ngay lập tức khai triển ra thuật thức của cơ thể gán mác lời nguyền đặc cấp này, các tán cây tử đằng từ mặt đất chồi lên nhanh vun vút phòng đến chỗ hai nguyền sư và tỏa ra số độc tố có trong chúng, nhưng nó nhanh chóng bị phá khi thuật thức của bọn nguyền sư kia khai triển

- ZEN'IN TOJI!...__Bà ta mở đôi mắt nhắm nghiền của bà ta ra rồi gọi to

- Sao rồi...cháu của ta...__Bà ta lại cất giọng người già yêu quý cháu trai của mình lên làm tôi phát tởm

- Ổn..bà ạ...ổn hơn bao giờ hết...__Hắn ta nói, dần dần khuôn mặt của hắn chuyển thành Khuôn mặt của một người đàn ông trung niên với mái tóc đen rũ xuống và...thật giống với Fushiguro Megumi làm sao...

- Ha..hahaha..haha..điên thật...Zen'in- à không phải...Fushiguro...Toji mới đúng...chết tiệt thật...__Tôi thực sự gặp rồi...Toji..có lẽ nào...cửa ngục đang gọi tôi chăng...

" Toji....phiền rồi đây..."__Số 4 trầm ngâm xem xét tình hình

" Liệu ta có địch nổi hắn không"__Số 2 từ khi nào đã trở nên nghiêm túc và bắt đầu suy nghĩ

" Tất nhiên là không thể rồi, nhưng..."__Số 3 run rẩy cắn móng tay nói

" cái danh đặc cấp của chúng ta cũng không phải để chưng và...nhìn cô chủ đáng kính mà xem...con khốn đó đang..."__Số 1 toát mồ hôi lạnh, sự mạnh mẽ trong cô đang lung lay dữ dội

" .......phấn khích hơn là sợ hãi..."

Trong khi Takuma đang bị bón hành ngay bên kia, tôi lại chạy đi tiếp cận mụ già chết tiệt kia..vì tôi nghĩ rằng...nếu giết được bà ta...tôi có thể....mạnh lên....chăng??

Nhưng thật là...già cả rồi mà nhanh thật đấy...mụ già chết tiệt.....

Bên kia, Toji đã đánh bại Takuma chỉ chưa đầy một phút và thả anh ta xuống dưới khỏi nóc nhà cao tầng...Cùng lúc đó, màn cũng bị gỡ...tôi nhanh chóng tránh xa khu vực đó một chút thời gian hồi phục thể lực.

Có vẻ như tên kia vẫn còn giữ chút ý thức, nhưng rồi cũng nhanh chóng bị Toji chiếm lấy...

Zen'in Toji nhanh chóng giết bà ta ngay sau khi bà ta ban mệnh lệnh xuống...và hắn ta...đang nhìn tôi...

- Mấy đứa....chị đây.....cần sức mạnh của mấy đứa rồi...__Tôi thì thầm...thật là...sức ép kinh khủng này...là gì vậy chứ...

"....Chúng tôi rất sẵn lòng...thưa chủ nhân"__Các nhân cách lên tiếng cùng một lúc...chị chủ của bọn chúng....cuối cùng cũng bắt đầu nghiêm túc rồi....

"...con khốn này.....đừng có bại trận nhanh quá đấy"

.

.

"đáng mong chờ thật đấy....chủ nhân của tôi..."

.

.

.

_________________________________

Ngoài lề hồi hương...

ờm.....

mình...

toạch toán 15 phút rồi...

:...))

ha...

hahaha...

dự kiến sẽ ra chương hơi lâu ạ, có lẽ sẽ lâu hơn thế này đấy ạ, mọi người cho mình xin lỗi...
 
[Đn Jujutsu Kaisen] Hồi Hương(Dr)
thông báo cho mọi người


xin chào mọi người...mình trở lại rồi đây!!! gần đây gia đình mình lục đục nhiều quá với cả mình còn thi giữa kì nữa nên mình cảm thấy áp lực xíu...nhưng mà không sao, mình khá hơn nhiều rồi.

trước khi mình tạm nghỉ thì mình có lưu 1 bản nháp ngắn, mình sẽ chỉnh sửa lại nó và đăng cho mọi người. hiện tại thì trong gia đình chưa ổn lắm nên có lẽ là 1 tuần mình sẽ cố cho các bạn một chương hoàn chỉnh. mình sẽ tích cực để cảm ơn mọi người khi vẫn ủng hộ mình

nói thực thì khi trở lại mình cảm động lắm ý, 2k lượt đọc rồi!! còn cả hơn 300 lượt bình chọn nữa

thực sự cảm ơn mọi người rất nhiều!!! mình yêu mọi người!!!
 
[Đn Jujutsu Kaisen] Hồi Hương(Dr)
#HỒI 15: Hoa Tử Đằng


ah..haha....thứ hạ đẳng chết tiệt!!!!

---------------------------------

Sức ép vô hình mà đối phương tạo ra khiến tôi muốn ngộp thở, mặc dù thế, tôi lại cảm thấy rạo rực lạ thường

Hít một hơi thật sâu, tôi bắt đầu di chuyển nhanh hơn tránh bị con quái vật kia bắt lại...

Zen'in Toji, hắn ta vừa mạnh lại nhanh kinh khủng, hại tôi phải chạy khắp nơi, tránh giao đấu trực tiếp

Tôi vừa chạy vừa cẩn thận đặt bẫy vòng xung quanh nơi tôi đang chạy, chỉ cần dụ hắn ta vào được vòng vây vô hình mà tôi đang tạo ra thì chí ít, hắn cũng phải bị thương...nhẹ nhất cũng phải rách da thịt....nhỉ ?

Tạo xong vòng vây, tôi tự đặt bản thân làm mồi nhử...thuật thức của tôi cũng ko ảnh hưởng đến chủ nhân của nó

Tôi lao nhanh vào phía trung tâm của cái bẫy.

Tôi sớm đã đặt thuật thức vào chính giữa cái bẫy, chỉ còn chờ thời cơ mà nảy mầm thôi...cầu mong...nó thành công...

" Này con khốn!! di chuyển nhanh thêm đi!! hắn sắp bắt kịp rồi!!"__Số 1 la lên trong đầu tôi, buộc tôi phải nhìn lại đằng sau.

Hắn ta đang ngay sát tôi!!!

- Chết tiệt, chết tiệt, chết tiệt!!!! nhanh hơn, mình phải nhanh hơn!! nhanh hơn nữa!!__Tôi lao nhanh lên phía trước, cô gắng chạy về phía trung tâm của bẫy...hạt của hoa...đang chờ chú thuật của tôi đc khai triển

Tôi chạy về phía trung tâm, nhanh chóng thả lượng lớn chú thuật xuống...

- ĐẾN ĐÂY NÀO!!

BÔNG HOA XINH ĐẸP CỦA TA!!!

CÂY CỎ BƠ!!!

Nghe tên của cây dễ thương nhỉ?? :>> nó là cây ăn thịt đấy...tìm hiểu về nó thêm trên internet nha...

Một bông hoa khổng lồ mọc lê giữa cái bẫy với những cánh tròn xinh xinh, trong những cánh hoa là chất nhầy giống với nước để dụ con mồi dính bẫy đang hiện hữu...

Tôi nhảy nhanh xuống một cánh hoa, một người như Toji thì tôi dám khẳng định...hắn ta ko có một chút kiến thức gì về thực vật đâu...triển thôi anh em êiiii

Như tôi dự đoán...Toji cũng theo tôi nhảy xuống một cánh hoa và thứ chào đón hắn chính là chất nhầy tiết ngày càng nhiều để.......cố gắng tiêu hóa hắn...

.

.

Cuối cùng....

Vẫn là tôi sai....hắn có lẽ đã biết được chuyện gì xảy ra...và.......hắn đã đạp nát từng cánh hao một mà chỉ tốn một chút ít sức lực...

Quá đủ rồi....tôi kiệt sức rồi....tôi cố gắng tạo thêm thật nhiều lài hoa khác để cầm chân hắn...để tôi có thòi gian chốn thoát...

" Hắn ta quá mạnh để đối phó bằng những đón tấn công này..." số 4 liên tục cắn móng tay suy nghĩ

" Thật sự...không ổn chút nào...." số 3 liên tục cắn móng tay rồi chuyển sang vò tóc.

" Này...con khốn kia...tao có ý này..."

Số một gọi lớn

-----------------------------------------

Ý kiến của số 1 cúng khá hay, và tôi đang thực hiện chúng cùng anh em...đúng thật là...5 anh em trên một chuyến xe tăng?....

Theo kế hoạch thì tôi phải cố gắng chạy thật nhanh, chỗ này thì vẫn quá dễ bị bắt lại.

Tôi cố hết sức chạy thật nhanh, thật nhanh....tôi bị hắn túm chân rất rất nhiều lần, nhưng năm lần bảy lượt tôi đều vùng mình bỏ chạy được.

Mỗi lần bị túm là một lần gãy xương, hắn túm được là sẽ bẻ gảy xương của tôi đầu tiên, bẻ để tôi không chạy được.

Nhưng mà tôi là ai cơ chứ!!.................

Tôi là con quỷ cái phiền phức đấy đồ nguuuuuuuuuuu!!!

Tôi chạy nhanh nhất có thể để đến được chỗ rộng hơn....thôi được rồi, tôi thú nhận...tôi sợ vỡi nhái ra nên chạy nhanh đấy!!!

được chưa..heh

Vừa nhảy đến chỗ rộng hơn, tôi liền nhắm mắt để chuyển ý thức của mình hòa mình làm một với những ý thức khác, ngay khi thành công, tôi quay mặt lại với Toji............à...cũng...... không phải tôi đâu...

- Êey!!!! tên không có đầu óc linh hoạt kia!!! lại đây nè.............kyaaaaaaa làm sao đây làm sao đây!!!! mình đang là chị chủ!!!!.................sợ quá sợ quá!! mình ra ngoài rồi mình có làm được không đây!!??? ...............tên chó má kiaaaaaa!!!!!!!bọn tao sẽ thay con khốn kia đánh hội đồng mày!!!!!!!.................này...đừng làm tôi nhục mặt chứ mấy đứa ngốc...__Sau khi hòa làm một, 4 con người kia một lượt xổ hết ra, tôi thì nhục ứ muốn đánh nhau nữa...

- Con thần kinh...__Toji làm cho tôi quả câu mà muốn lặn về với đất mẹ ngay và luôn

- HẢ??__4 nhân cách của tôi lên tiếng đông thanh cùng một lúc, cùng một tông giọng, cùng một sắc thái khiến tôi nuốt nước miếng ực một cái...chúng đáng sợ hơn mình nghĩ...ha?

- Thật là...muốn thục nữ chút vậy mà..........hớ...sợ vậy? ...mình muốn về!!............tên không thông minh kia!!!!!!!....................thằng cha khốn kiếp kia!!!!!__Lần này tôi im lặng cho chúng xổ, tôi bắt đầu thấy...sợ hãi rồi

- Được rồi mọi người, mục đích của chúng ta khi đã gộp vào làm 1 thế này không phải là cãi nhau hay chửi bới gì phải chứ?__Tôi lên tiếng chấn an lại bọn chúng

- Nghe đây, kế hoạch của chúng ta là kéo dài thời gian của cái thuật thức chết tiệt kia hoặc và cố gắng chạy thoát khỏi hắn, rõ chứ?__Tôi củng cố kế hoạch 1 lần nữa, sau đó lại quay đầu tiếp tục chạy

THI TRIỂN THUẬT THỨC

HOA TỬ ĐẰNG!

Từng tán cây của hoa mọc dày lên tránh tầm nình của Toji

Hoa tử đằng có chứa độc tính rất mạnh, chúng được dùng để xua đuổi quỷ của thời Taisho và đó cũng là kiến thức tôi học được khi thức trắng 2 đêm chỉ để cày anime và thêm 1 đêm để cày manga của bộ Kimetsu no yaiba.

Tự hào vì kiến thức anime của mình ghê, ước gì toán của mình cũng được như thế...học toán ngu như chó ấy!!!!!

Nhân cơ hội, tôi dùng nhiều lực hơn và lao nhanh về phía trước.

Dây là cơ hội hiếm hoi 1/100 để tôi có thể chạy thoát khỏi hắn.

Không ngoài mong đợi mỏng manh của tôi và 4 con dân trong lòng, chúng tôi đã thoát khỏi hắn sau hơn 30 phút đuổi bắt. tôi dừng lại trên một con hẻm gần đó lấy lại chút sức để chuẩn bị tiếp tục xuất phát.

"Chị yêu!! chị ổn không vậy???" số 2 giọng điệu lo lắng hỏi

- Ổn...khô-không sao...hơi mệt chút thôi..__Tôi hồng hộc thở, vừa thở vừa nói khiến tôi muốn bay màu ngay và luôn

- Ôi trời...xem ai kìa ~ em gái kết nghĩa sao?? lâu quá không gặp...__Giọng nói thanh thoát kia đều đều vang lên, tôi bất chợt cứng người...chẳng phải là...giọng nói mà tôi mong chờ đây sao? nhưng sao nó lại...xa lạ như thế?..

- Yuki...? phải chị không?__Tôi ngẩng mặt lên, không tin vào mắt mìn nữa...có đúng là chị không?

Người đứng trước tôi nay lại có mái tóc dài đến qua mông cùng với cặp sừng đỏ hồng trên đầu.

Nét mặt dịu dàng của chị nay cũng biến mất mà thay vào đó lại là nét mặt dan xảo lạ thường...

- Chị à???

đúng là hồi đấy tao có nói mày gọi tao thế....fufu~ loại dễ lừa.

Tao có khoảng thời gian khá vui đấy....khoảng thời gian chị em thắm thiết chăng? hm...~ ngay lúc gặp công tử nhà Gojo ấy, tao đã hơi lo sợ nó sẽ làm hỏng kế hoạch của tao, ấy thế mà lại thành công phết đó chứ? mặc dù phải kết thúc kế hoạch hoàn hảo này sớm hơn dự định một chút...tao đã ở với mày tận lúc mày chưa đến đây cơ .....và tất nhiên...tao là người đưa mày đến đây!!...cơ mà...con bé tên Toru ấy.... mày còn nhớ mà nhỉ?

Toru-Hanagabi?__Ả ta phe phẩy chiếc quạt qua lại trước mặt tôi, vừa nói vừa cười...

- ...__Tôi đơ người...chuyện gì xảy ra với tôi thế này??

- Fufu~ tao thích vẻ mặt đó đấy...hm...nói sao nhỉ? tao thích cách con nhỏ đó quỳ xuống van xin tao, thích cách nó la hét rồi từng chút một rơi vào tuyệt vọng...ah!!

đúng rồi, tao ấn tượng bởi lúc tao bảo nó đẩy mày xuống đường ấy nó-nó-ah ha~ phấn khích quá đi mất...nó đã ôm chân tao cầu xin tha cho mày đấy...hahahahaha...lúc nó đẩy mày xuống ấy...cũng là lúc mà...nó đón chiếc xe tiếp theo và về với tử thần....hưm...nó tự tử ngay sau khi giết được mày.....tck! lũ người thật sự nhàm chán...tao còn định-

- Ptfff...khục...haha hahahahaha hahahaha__Tôi ôm bụng cười một tràng dài thật dài, ả đứng hình nhìn tôi...à thực ra...cũng không phải tôi

- Ah~ người mình nóng ran rồi nè...cảm giác tức giận này là gì đây!? ah~ cảm giác như...tình yêu trong mình ngày càng dâng trào cùng với sự tức giận của chị chủ vậy ..!um~__chất giọng của tôi thay đổi, tay ôm sát ngực và mặt nóng phừng lên.

- Mày...__Ả Yukime ngây người nhìn tôi, ả nghiêng đầu nhìn tôi chăm chú

- Phải rồi..ah..haha......thứ hạ đẳng chết tiệt nhà mày...

.

.

.

_______________________________________

Ngoài lề hồi hương....

Tôi đã trở lại...sau gần hai tháng mất tích

:>
 
[Đn Jujutsu Kaisen] Hồi Hương(Dr)
#HỒI 16: Hoa Linh Lan


Tại sao vậy??? tại sao vậy chứ??? sao nó lại xảy ra với tôi???

tại sao cái gì cũng là tôi vậy? tại sao? tại sao chứ?

"Chị à...nghỉ ngơi đi...để em lo mọi chuyện..."

Tự nhiên......buồn ngủ quá....

--------------------------------------------------------------------------------------

- Mày...

- À phải rồi...thứ hạ đẳng chết tiệt nhà mày...__Số hai ngưng cười, mắt em sáng chưng liếc sang nhìn ả Yukime.

Ả ta tức khắc nhảy về sau hai bước, " Con khốn này...nó không phải là...con nhóc yếu đuối kia...nhảy vọt từ yếu đuối sang mạnh một các đáng khinh ngạc thế này...quả thật, không nên coi thường..."

ả nghĩ ngợi, suy tính

Số hai có thể nói là một nhân cách có sự ngây thơ giả dối, thể hiện cho sắc đẹp có một chút điên rồ trong cô, số hai điên rồ, rố hai quyến rũ, số hai mạnh mẽ, số hai...

- SỐ HAI LÀ TÌNH YÊU CỦA CHỊ!!!!!__em lao đến rồi la lên cùng cảm giác phấn khích chưa từng có

- Con khốn này...mày điên thật rồi __ Yukime cố gắng tránh đòn đánh của em, uy lực của em lớn hơn Kyoka rất rất nhiều...

Em dừng đòn lại đôi chút, duỗi ngón trỏ thanh thanh của mỉnh và chỉ vào bản thân...

- Nói tui á?? hay chị Kyo?__em chớp chớp mắt, em tỏ ngây thơ.

Như một con nai vàng vậy...

-con nai vàng ngơ ngác.........đạp chết bác thợ săn-

- Gì chứ?

" nó thay đổi một cách chóng mặt" __Yukime giật thót

Biết làm sao được...em cũng đại diện cho cả sự sảo nguyệt đó...

Em che miệng cười duyên, tự gõ nhẹ đầu mình một cái, khúc khích như trẻ con được kẹo.

- Ah! quên mất...mày bị giun ăn mất não rồi*...xin lỗi niều nha!__em lại phì cười một cái thật kiêu rồi đưa bàn tay mảnh khảnh kia phẩy phẩy mấy cái ra vẻ xin lỗi.

(*) ý em ở đây là đầu Yukime chứa đất [vì giun sống dưới đất và giun ăn đất, đó cũng là câu tác giả hay chửi lũ bạn của tác giả] "đầu bây chứa giun hả??" vậy đó!!!

đơn giản nhưng thâm 😉

Ả Yukime đơ một lúc, rồi lại tức giận đùng đùng lên.

Em trơ mặt, em không hiểu mình sai ở đâu mà bị ả ta nhắm vào như thế.

Em hết sức ngây thơ tránh từng đòn đánh của ả

- Sao thế? tao nói sai ở đâu à? hay mày bị nói trúng nên giận??__Em vừa né vừa nhắc nhẹ.

Em né một lúc lại quay ra phản đòn làm bà chị bất ngờ quá ngã lăn quay, ả lại hóa giận mà tạo càng nhiều dạng băng tuyết dọa em.

Em lại cứ như được xem xiếc, mặt em rạng rỡ sáng lên và long lanh phải biết.

Em vỗ tay rồi che miệng khúc khích cười lần nữa...

- khai triển thuật thức

...bỉ ngạn vong xuyên

Giọng em nhẹ nhàng cất lên, những cách hoa đỏ mỏng manh bị gió thổi bay đẹp lung linh, xung quanh tối mù mịt làm những bông hoa như phát sáng, nó phát sáng như để chiếu sáng cho hai thân ảnh đang mù quáng lao vào nhau mà chiến đấu với nhau...một trận đấu một mất một còn

- Triển khai lãnh địa sao??!!__Yukime bất ngờ nhìn xung quanh, em che miệng duyên dáng giải thích cho một chiếc não đang bị chậm hiểu kia

- Sai rồi, sai rồi...đồ chậm hiểu...não cất vô két rồi hả!! là thuật thức bình thường thôi hà...tại bà chị yếu xìu nên bị lừa đó!! hehe, đồ ngu!__Em lại phẩy tay, động tác hệt lúc nãy, nhưng mà bây giờ có phần chế giễu...

- Con! khốn! này!....mày vừa nói cái gì cơ??!!!__Ả nổi điên, lao đến dùng quạt cùng khí lạnh lao lên như mất kiểm soát, ả chém em một cái, làm rơi chiếc đầu nhỏ xinh xuống cái bộp.

ả nhìn em đắc chí, cơ thể em biến thành những cánh hoa bay phấp phới, trông xinh đẹp lạ kì...

- Nói rồi mà...bà chị bị lừa rồi, nhắc trước cho biết mà vẫn chậm hiểu, tck tck, thua cả nhỏ Shu bốn chân chị chủ từng nuôi, cơ mà nhỏ đi rồi, tại già queo..__Em xuất hiện đằng sau ả, đạp ả một cái rồi lại huơ tay đập ả mấy phát vô đầu.

Em nghĩ trẻ hư cần dạy "giỗ"

- Cái...cái quái!!__Ả giật thót

Trò này em không hay xài, tại dễ phát hiện mánh cực.

Vậy mà bà chị này đần đến nỗi không thấy mánh của em luôn, xài quạt của bà chị quạt mấy cái là thoát liền hà...bà chị ngu quá..Ah có tiến triển!!!

Ả Yukime dùng quạt huơ mạnh một cái bay mất hết ảo ảnh em tạo ra, em vỗ tay bôm bốp tán thưởng, ả hừ nhẹ một cái làm em phát run...

- Chà chà...bị nhận ra rồi...giỏi quá nè!!! lần này tao sẽ đưa mày đi gặp nhỏ Shu để có cơ hội học hỏi nha!!!__Em đưa tay ôm sát ngực, cơ thể em hơi oắn éo

Bà chị im ru, lao nhanh lên chỗ em, em cắn tay, máu nhỏ giọt xuống nền đất...

Triển khải thuật thức...

Tử đằng máu...

Em đưa bàn tay đầy sắc đỏ kia ra, hương tử đằng tỏa ra từ từ qua vết thương đang nhỏ từng gọt máu.

Em vẩy mạnh tay, máu em bắn vào mặt ả và từ từ, từng chút một ngấm vào da thịt ả..ăn mòn từng chút...

Ả hốt hoảng lau vệt máu, nhưng nào có kịp...tử đằng từ từ mọc ra từ những vệt máu mà em vẩy, nó hút máu vật chủ để phát triển.

Ả sợ hãi đau đớn gào thét, em thì đứng bên cạnh khục khặc cười...

- Ah ~...sao lại thấy cảnh tượng này...thật quyến rũ...nóng quá, cơ thể mình nóng quá...__Mặt em đỏ bừng cùng đôi mắt đen đục ngầu vốn có của Kyoka

Chị chủ của em...tình yêu của em

Chị ơi...chị yêu ơi...tình yêu của em ơi...em trả thù cho chị rồi này...chị....

khen em đi ~

.

.

------------------------------------------------

Ngoài lề hồi hương...

Mình đổi giọng văn để phù hợp hơn với nhân cách thứ hai của Kyoka.

Nhân cách thứ hai vốn luôn tỏ ra ngây thơ, nhưng trong nội tâm lại đục ngầu vấy bẩn...nhân cách thứ hai là một nhân cách mà mình khá là phân vân khi xây dựng hình tượng cho ẻm.

Mới đầu mình định xây dựng hình tượng bệnh hoạn, điên loạn một chút.

Cuối cùng lại bỏ qua nó và xây dựng hình tượng của chính tác giả vào số hai.

Nói đúng hơn thì cũng không hoàn toàn là giống...chỉ có một khía cạnh của tác giả thôi...

Đúng hơn thì các nhân cách của Kyoka đều là từng khía cạnh của tác giả...cứ đón phần của 4 nhân cách còn lại nhé.

Chúc một ngày tốt lành nha!!!!
 
Back
Top Bottom