Khác [ ĐN HxH ] Khi nào ta "giao" nhau?

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
118,052
Điểm tương tác
0
Điểm
0
354348408-256-k506517.jpg

[ Đn Hxh ] Khi Nào Ta "Giao" Nhau?
Tác giả: LiyanInumaki
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

" Anh hiểu thế nào là tình yêu?

"

nơi kể về câu chuyện của Leiya - cô gái nhỏ mang trái tim đầy vết xước và chuyện tình giữa cô cùng chấp niệm của cô ấy..Chrollo Lucifer



đồngnhân​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [ Tổng công, NP ] Tứ quốc kỷ thực
  • [EDIT] Sau khi xuyên thư ta có bốn cái ba ba
  • [delay][OLN]Kẻ nắm giữ「Sự Thông Thái của Solomon.」
  • [Fanfic AoV] The Weakest Marksman
  • [ZhongChi] - Ấm chỗ ngại dời [Hoàn]
  • [ CCN ] ( FanFic ) Lâm Thần xx Hàn Nhuận Bác : Tình...
  • [ Đn Hxh ] Khi Nào Ta "Giao" Nhau?
    hiluu 👀💖


    Xin chào các bạn đọc giả của chúng tớ đã đến với chiếc fic nhỏ bé này 💖 chúng tớ là Lilou & Yann.

    Đây là "đứa con" đầu tiên của chúng tớ nên có gì chưa hoàn chỉnh hay sai sót mong các cậu góp ý ạ.

    Về lịch ra chap thì chúng tớ vẫn chưa có thời gian cụ thể vì bận học vl 😿 nên là chúng tớ sẽ cố gắng 1 tuần ra 1 chap cho các reader 🙆

    Hi vọng các cậu sẽ ủng hộ bọn tớ 💞

    Mãi iuu 💕

    @Lilou

    @Yann

    Debut: 17/10/2023
     
    [ Đn Hxh ] Khi Nào Ta "Giao" Nhau?
    Định mệnh?


    ."

    Tình yêu là gì nhỉ?"

    .

    .

    *Chát*

    tiếng da thịt va chạm chói tai vang lên, tôi ôm một bên má sưng tấy của mình cố không khóc...làm sao đây?

    Gã bạn trai của tôi có người khác rồi..chỉ vì lời nói chẳng có bằng chứng xác thực từ ả kia mà gã ta đã thẳng tay tát tôi.

    Tôi chẳng còn sức lực kháng cự, mệt mỏi lê cơ thể nhỏ bé từng bước trở về phòng, cuộn tròn trên giường với một mớ hỗn độn trong đầu.

    Tôi bật khóc..khóc vì cái cách thế giới này đối xử với tôi, khóc vì thứ tình cảm tôi dành cho gã ta bao năm qua đối với gã chỉ như một trò chơi mua vui.

    .

    .

    Trong đêm tối, ánh trăng lấp ló gọi qua khung cửa sổ hiện lên hình bóng nhỏ bé của tôi,sau lần bị đánh ấy tôi đã suy nghĩ rất nhiều, tại sao?

    Tôi cầm cuốn manga đang đọc dở lên đọc tiếp.. tôi nhắm chặt đôi mắt nhỏ sưng húp vì khóc.

    Tôi ước gì được gặp anh, ước được anh ôm vào lòng vỗ về...

    .

    .

    Và rồi đêm định mệnh hôm đó.. tôi cảm thấy có chút khát liền đi xuống phòng bếp uống một ít nước.

    Ngang qua phòng khách thì thấy ả tình nhân cùng gã bạn trai tôi đang cười đùa nói chuyện.

    Gã thấy tôi liền đi đến nhìn tôi muốn nói gì đó nhưng chưa đã bị tôi ngắt lời "Tôi và anh chia tay đi!" hắn nhìn tôi cười nhạt tỏ vẻ khinh bỉ tột cùng, còn ả kia lại thêm dầu vào lửa nói tôi là một con ảo tưởng, chỉ là nét vẽ hư ảo thế mà cũng cãi nhau được với người yêu.

    .

    .

    Tôi ấm ức mang hết những gì đã chịu đựng đi đến lôi ả ta ra và tát ả sau đó quay sang chỉ trích tên bạn trai khốn nạn của mình "tên khốn nạn như anh có chết tôi cũng không tha thứ!

    Tôi có mắt như mù lại đi yêu trúng một tên khốn như anh!" cô ả tình nhân của gã tức giận đẩy mạnh tôi khiến tôi ngã lăn ra đất đầu đập mạnh vào cạnh bàn.

    Tôi mơ hồ nhìn gã bạn trai và ả tình nhân của gã đang nhìn thân ảnh nhỏ bé của tôi nằm trên vũng máu với ánh mắt lạnh nhạt trước khi mất đi ý thức...kết thúc rồi ư?

    Cứ như vậy cuộc đời tôi sẽ chấm dứt tại đây mãi mãi vậy sao..?

    .

    .

    Hết thật rồi sao?
     
    [ Đn Hxh ] Khi Nào Ta "Giao" Nhau?
    Giấc mơ chăng?


    Hết thật rồi sao?

    .

    .

    Tôi mơ màng tỉnh dậy, lướt mắt nhìn xung quanh một cách chậm rãi, cảm giác như trên mây cùng ánh sáng mờ ảo.

    Tôi nhìn thấy được mỗi cái trần nhà trắng đục lâu năm cùng vài tiếng nói khàn khàn của một ông lão, chắc hẳn ông ta là bác sĩ hay đơn giản chỉ là một ông lão cùng giọng của một người con trai khoảng chừng trung niên đang nói chuyện cùng nhau.

    Lỗ tai tôi ù ù chẳng nghe rõ được gì cả, tôi muốn cắt bỏ luôn hai cái lỗ tai ấy cho rồi.

    Đầu cũng không thể di chuyển qua lại được, một cơn đau đầu dữ dội, tôi cố nhớ chuyện gì đã xảy ra với chính bản thân mình nhưng vì kiệt sức nên ngất lịm đi lúc nào không hay.

    .

    .

    .

    Tôi lại tỉnh dậy như có ai đó lay người tôi thật mạnh, mở mắt ra nhìn lên thì thấy một ông chú tóc màu cam dài che gần hết cả khuôn mặt.

    Tôi tự hỏi ông ta sao có thể nhìn đời khi bộ tóc cam ấy che khuất nhỉ?.

    Râu trên cằm ông ta chỉa ra như lâu lắm rồi chưa cạo, ông ta nở một nụ cười rồi bảo "Nhóc con,tỉnh lại rồi à?" tôi nhìn chằm chằm ông chú một lúc rồi "Cháu ngủ được mấy ngày rồi?".

    Người đàn ông nhíu mày trả lời "hmmm, ta nghĩ chỉ 17 tiếng thôi" tôi gật đầu nhẹ một cái, ông ta nói tiếp "Ta tên Mahiyo Sha có thể gọi ta là Mayo,ta là một Hunter và vô tình tìm thấy được nhóc cơ thể đầy thương tích nằm trên đất, mà nhóc bị gì thế?"

    Tôi nghe chả hiểu ông Miyo,Moyo hay Mayo gì gì đấy nói, Hunter?

    Nghe quen thật như tôi từng đọc trong bộ truyện nào đấy rồi nhưng không nhớ.

    Tôi lấy tay gõ gõ vào đầu mình xem có nhớ gì không nhưng chẳng tìm được mảnh kí ức nào.Tôi cứ lạc quan cho đến khi nhìn thấy bản thân trong gương... khuôn mặt này?

    Mái tóc này?

    Là như thế nào..?

    đây đâu phải là tôi?

    Là chuyện gì vừa xảy ra vậy chứ?

    Một loạt kí ức ùa về trong trí óc của tôi, nó như muốn nổ tung ra, nhìn vào người con gái xa lạ ở trước mặt mình tôi bối rối không đứng vững nắm lấy bồn rửa mặt sờ sờ khuôn mặt ấy, tôi nhớ mình đã chết rồi mà?

    Thế tại sao?

    đây là đâu?

    .

    .

    .

    Tôi nhớ ra từ 'Hunter' ấy rồi là một bộ truyện tôi đọc cách đây vài năm, nhưng quả thật khi nghe từ ấy tôi không nhận ra mình lại xuyên không vào truyện tranh.

    Là giấc mơ hay là sự thật?

    Tôi đã chết và bây giờ sống lại? thật điên rồ!

    .

    .

    .

    Sau khi biết bản thân đã xuyên không vào bộ truyện Hunter x Hunter thì tôi đã nhờ ông chú ở cạnh tên Moyo hay Mayo gì đấy chỉ dạy, cũng như giải thích về nơi đây.

    Tôi như một đứa trẻ sơ sinh vừa được sinh ra chẳng biết cái quái gì về thế giới này, nhưng trong tiềm thức của tôi nhân vật chính tên là Gon và chỉ như thế thôi,tôi sẽ cố gắng sống tốt trong thế giới mới mẻ này cũng như sẽ không động chạm gì đến cốt truyện hay nhân vật của bộ truyện.Vì hiện tại tôi cần làm quen với nó!
     
    [ Đn Hxh ] Khi Nào Ta "Giao" Nhau?
    Tôi tên Leiya


    Mayo thấy tôi rơi vào trầm tư liền vỗ nhẹ lên đầu tôi rồi nói "không còn việc gì nữa thì ta đi trước đây!

    Cháu cứ ở lại mà nghỉ ngơi cho khỏe rồi hẵn về!".

    Tôi tròn mắt nhìn ông, gì chứ?

    Tôi đâu có nhà để về đâu?

    Là lần đầu vào thế giới này tôi còn chưa biết được tất cả mọi thứ xung quanh huống chi là nhà cơ chứ!

    Chẳng còn cách nào ngoài mặt dày xin ở nhà ông Mayo tôi cười gượng "cháu không có nhà, ông cho cháu ở chung với nhá?"

    Mayo há hốc mồm nhìn tôi với vẻ mặt hoài nghi " gì cơ?

    Nhóc không có nhà à?

    Nhưng dù sao đi nữa ta cũng không thể cho cháu ở nhờ được đâu!

    Cháu có thể tìm nhà người thân để ở cùng mà!"

    Nghe ông nói tôi liền giả vờ mếu máo "cháu không biết đâu..cháu muốn ở cùng với ông Miyo-- à không Mayo cơ!"

    Tôi bắt đầu giở trò ăn vạ ôm chân Mayo khóc lóc đáng thương khiến mọi người xung quanh đều nhìn ông với con mắt đánh giá "Tch cái con nhóc phiền phức này!

    Ta đã bảo không thể rồi mà, mau đứng lên cho ta!"

    Mayo xấu hổ đến mức muốn tự đào hố và nhảy xuống trốn vậy, ông cố kéo tôi dậy nhưng lúc ở thế giới con người tôi nổi tiếng với độ cứng đầu mà nên những việc này chẳng nhằm nhò gì với tôi cả.

    Ông càng kéo tôi thì tôi càng ôm chặt hơn và khóc hăng hơn làm cho mọi người bắt đầu bàn tán xôn xao khiến Mayo chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc đồng ý để tôi dừng trò ăn vạ này lại "được rồi được rồi nhóc có thể ở cùng ta.

    Mau đứng dậy đi người khác đang nhìn kìa!!"

    Đạt được ý muốn tôi liền đứng phắt dậy cười toe toét nháy mắt với ông "hehe~ vậy từ giờ cháu sẽ sống ở nhà ông đấy nhé!".

    Mayo tức xì khói nhưng chẳng thể làm được gì ngoài việc có thêm một cục nợ ở trong nhà.

    .

    .

    .

    "Cái con nhóc phá phách này!!"

    Mayo tức điên người đến nỗi mặt đỏ tía tai.

    Ôi trời, thật sự tôi không cố ý làm bình hoa của ông ta vỡ ra nhiều mảnh như thế này.

    Cơ mà đâu phải là lỗi của tôi đâu chứ nhỉ?

    Chính xác là lỗi của ông ta vì đã để bình hoa lung tung nên nó mới vỡ ra như này mà!

    Tôi bĩu môi tỏ vẻ vô tội rồi nhanh kiếm cớ chuồn ra ngoài trước khi Mayo có thể bắt tôi lại và nói những 'đạo lí' nhàm chán của ông ta cho tôi nghe.

    .

    .

    Nhà ông ta trồng nhiều hoa thật, trước nhà cũng có sau vườn cũng không kém cạnh.

    Trong nhà thì lại treo các lẵng hoa tươi rối."

    Nè, Miyo sao ông lại trồng nhiều hoa thế?

    Bộ ông tính nuôi ong bằng mật hoa ở trong nhà sao?"

    Tôi chỉ vào lẵng hoa treo trên cao thắc mắc hỏi.

    Mayo há hốc mồm hét lớn " Ta tên MAYO!!!

    Là MAYO cháu hiểu không???

    Việc trồng hoa không liên quan gì đến cháu nên đừng hỏi nhiều hiểu chưa hả!?"

    Tôi ôm tai lại càu nhàu nói "Cháu biết rồi mà..người gì đâu khó tính ghê!"

    Mayo lườm tôi bằng ánh mắt hình viên đạn, ông gõ một phát thật đau vào đầu tôi sau đó hỏi "Cháu tên gì?"

    Eh?

    Tên?

    Tôi sao?

    Tôi làm gì biết được cô gái này tên gì?

    Trời ơi sao lại để tôi vào hoàng cảnh éo le này chứ, quên cả việc Mayo vừa mới cốc đầu tôi, bất giác nói đại một cái tên "Leiya!".

    Mayo nheo mắt nhìn tôi, ông để tay lên cằm xoa xoa "tên xấu!!"

    .

    .

    (Yan:tên đẹp thế cơ màaa༎ຶ⁠‿⁠༎ຶ)
     
    [ Đn Hxh ] Khi Nào Ta "Giao" Nhau?
    thông báooo📢


    Hilu các cậu lại là Lilou và Yan đây~ hôm nay ngoi lên là muốn thông báo với các cậu chúng tớ sẽ tạm thời ngừng ra chap khoảng 2 tuần để tập trung cho việc ôn và thi giữa kì.

    Chúng tớ sẽ quay trở lại sớm thôi 🙆

    Chúc các cậu một ngày tốt lành và có một kì thi suôn sẻ💞

    [@Lilou]
     
    [ Đn Hxh ] Khi Nào Ta "Giao" Nhau?
    học "Nen"


    "Cái gì mà xấu cơ?

    Tên của ông mới xấu đấy!

    Cơ mà Mayo này!"

    Mayo ngồi trên sofa bắt chéo chân cầm chiếc bánh mì ung dung nhai trong khi phớt lờ tôi.

    Tôi muốn lao đến hét lớn vào mặt ông ta nhưng vì là đứa ở ké nhà ông nên tôi phải nhẫn nhịn cố gắng nuốt cục tức xuống lặp lại một lần nữa "Mayo tôi có chuyện muốn nói!" mặt tôi đầy kiên quyết "cứ nói đi" Mayo vừa gặm bánh vừa nói.

    "nếu như ông nói ông là một Hunter thì chắc cũng biết về nen nhỉ?"

    Mayo ngồi dậy khỏi sofa nhìn tôi "ừm, thế thì sao?".

    Đôi mắt tôi liền mở to chớp chớp "thế ông dạy tôi nen nhá!?" nghe thế Mayo sửng người nhìn tôi, hai đôi mắt chạm vào ánh nhìn của nhau "thật sao?"

    ông ngờ vực hỏi nhưng với khuôn mặt tràn đầy quyết tâm tôi đã nhanh nhảu trả lời lại "đúng!".

    Mayo khẽ cười nhẹ một cái, ông nhét mẫu bánh mì đang ăn dở vào miệng tôi trước khi ngồi lại sofa và nói "Nen chính là khái niệm chỉ sự tự do thao túng 'khí' trong cơ thể,cũng chính là năng lượng sống.

    Trong cơ thể của mỗi người đều ẩn chứa năng lượng sống nhưng phần lớn đều không biết đến nó khiến nó bị thất thoát theo thời gian!

    Thông thường thì có 2 cách để khí đi vào trong người.

    Một là dành thời gian luyện tập

    Thông thường chúng ta thường chúng ta sẽ học cách cảm nhận khí của bản thân bằng cách ngồi thiền.

    Sau khi cảm nhận được luồng khí bao quanh cơ thể thì ta phải tự đả thông huyệt đạo từng chút và sẽ tốn rất nhiều thời gian

    Hai là học nen bắt buộc

    Và đây là một phương pháp nguy hiểm, truyền khí vào người rồi đả thông kinh mạch, phương pháp này giúp đánh thức sức mạnh của bản thân.

    Phương pháp này nguy hiểm vì nếu một người không đủ mạnh hay có tà niệm trong đầu thì sẽ gây chết người.

    Sau khi được chưởng khí vào người, tất cả các khí trong cơ thể sẽ tuôn ra ào ạt vì tất cả các huyệt đạo đều đã mở.

    Hệ quả là huyệt đạo mắt cũng mở được nên người được truyền khí có thể thấy được hình dạng khí niệm của mình như hơi nước bốc lên như hơi nước sôi.

    Và người dùng nen khi đó phải ngay lập tức dùng ý nghĩ điều khiển luồng khí nếu không sẽ kiệt sức.

    Nen chia ra 4 yếu tố cơ bản như: Ten, Zetsu,Ren, Hatsu

    Ten: giúp tập trung tinh thần suy nghĩ về thứ như bản thân, rồi chọn mục tiêu của mình

    Zetsu: biến ý chí thành lời nói

    Ren: giúp nâng cao ý chí

    Hatsu: biến ý chí thành hành động

    "Ta nói thế cháu hiểu không?"

    .

    .

    Mặt tôi có vẻ hiểu à??

    Chưa kịp xử lí xong đống thông tin thì Mayo lại nói tiếp

    Ten: Giữ cho năng lượng (khí) phát ra từ bên trong cơ thể ở lại xung quanh thân mình

    Khi 1 người phát được khí của họ ra ngoài, họ phải tập trung giữ cho lượng khí đó lại trong người tránh thất thoát.

    “Ten” được vận dụng đầu tiên để tạo hình lại khí bao quanh cơ thể.

    Khi đã quen tập “Điểm” thì kể cả khi ngủ cũng tập được.

    Một khi duy trì được trạng thái “Ten” nó giúp chúng ta tránh được “khí” của người khác, khiến chúng ta không còn bị khí của người khác áp đảo tinh thần.

    Tuy nhiên “Ten” không giúp đỡ được các đòn tấn công vật lý.

    Zetsu: Nếu như “Ten” giúp chúng ta giữ cho lượng khí không thất thoát ra ngoài thì “Zetsu” lại bịt các huyệt đạo thoát khí lại, không cho khí thoát ra khỏi cơ thể.

    Khi dùng “Zetsu” sự hiện hữu của bản thân như bị xoá bỏ.

    Kỹ thuật này rất cần thiết để hồi sức trong khi trốn tránh hay theo dõi kẻ thù.

    Sử dụng “Zetsu” cũng khá nguy hiểm vì khi cơ thể không có khí bao quanh thì chỉ một đòn tấn công bình thường cũng khiến cơ thể bị thương nghiêm trọng.

    Ren: mở rộng các lỗ thoát khí.

    Sinh ra lượng khí lớn hơn bình thường.

    “Ren” được áp dụng ngay khi làm được “Ten” vì khi đã giữ được lượng khí quanh mình thì khi đó người học niệm có thể tăng thêm lượng khí vì không sợ khí thoát ra ngoài.

    Nếu như “Ten” giúp ta phòng thủ thì “Ren” giúp ta tấn công.

    Đòn tấn công sẽ mạnh hơn và sức chịu đựng tốt hơn.

    Kỹ năng này cũng là tiền đề cho bất kỳ năng lực, chiêu thức mà niệm nhân muốn thi triển.

    Hatsu: Kỹ thuật tự do vận dụng luồng khí niệm, là sự thể hiện khả năng niệm của một người.

    Nếu nhuần nhuyễn được “Hatsu” thì sẽ cơ bản nắm được Niệm và từ đó tu luyện để hình thành năng lực niệm theo nét riêng của bản thân.

    Nôm na là quá trình chuyển hoá khí thành 1 đòn quyết định, tuyệt kỹ nhưng phải thích hợp với hệ niệm của người đó

    "Haha nghe như thế đủ rồi bây giờ cháu muốn luyện tập kiểu gì đây?"

    __________

    @Lilou

    Huhu sorry mấy bạn reader của chúng tớ, dạo này bận quá + thêm việc nhỏ Lilou này lười nữa nên chap mới cứ bị trì hoãn đến nay, mong mọi người thông cảm cho bọn tớ nha
     
    [ Đn Hxh ] Khi Nào Ta "Giao" Nhau?
    Thưởng trà


    Ánh nắng mặt trời chiếu rọi xuyên qua những tầng lá rơi vào tầm mắt của tôi.

    Đôi mắt óng ánh sắc xanh ngọc chứa cả đại dương sâu thẳm loé lên một tia lấp lánh trong đồng tử làm sáng bật đôi mắt nhỏ ấy.

    Tôi nhíu mày nhìn ánh sáng chói lóa trước mắt mình, khẽ lau đi những giọt mồ hôi lã chã trước trán bị chiếc mái dày che khuất.

    Chỉ không ngờ học nen lại khó hơn trí tưởng tượng của tôi nhiều.

    Tôi thở dài ngã người xuống đám hoa Thu Mẫu Đơn nở trắng muốt của Mayo.

    Nhìn đám hoa mới nhớ! hoa Thu Mẫu Đơn mang ý nghĩa của sự hy vọng.

    Màu trắng ấy còn mang sự thuần khiết, sang trọng của chúng.

    Đang trong đà mơ hồ nhìn những bông hoa xen giữa rừng cỏ theo tầm mắt nằm nghiêng của tôi, đối với tôi cảm giác nằm thoải mái nhất là nằm nghiêng dù thật sự không tốt lắm.

    Tiếng sột soạt của lá va chạm vào nhau, gió nhẹ nhàng êm đềm kéo đến rồi lẳng lặng rời đi.

    Hoà lẫn mùi hương của những bông hoa Linh Lan nhỏ màu trắng có hương thơm ngào ngạt, khả năng toả hương và tạo nên bầu không khí gần gũi, thân thuộc khiến tôi cảm thấy rất dễ chịu.

    Tôi đang nhắm nghiền đôi mắt nhỏ của mình tận hưởng sự thoải mái này thì bỗng một bàn tay sần sùi chạm vào một bên má khiến tôi bất ngờ mở mắt, tôi chẳng cảm nhận được sự hiện diện của người ấy khi bước lại gần, không cảnh giác chăng?

    Mayo kéo tôi dậy rồi dùng tay quay đầu tôi ,ông ngồi xuống đối diện tôi thở dài rồi lắc đầu.

    "Nhóc con, ngươi không nhận thấy sự hiện diện của ta à?"

    Tôi đưa mắt nhìn Mayo rồi lại nhìn về đám hoa được trồng trong chậu, những bông hoa tuyệt mỹ trước mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn của tôi bắt đầu thả lỏng rồi nhẹ nhàng nói.

    "Ừm.. chắc là tại khung cảnh trước mắt.. làm cho người như cháu ở đây.. không có chút cảnh giác nào.."

    Mayo nhìn tôi với chút tò mò, lắc đầu ngao ngán trước những lời biện minh của đứa nhóc trước mặt, ông thở dài ngồi dậy định bỏ đi.

    "Tuyệt?"

    Mayo nhướn mày lộ ra nụ cười nhỏ trên khuôn mặt có chút nếp nhăn ấy, ông nhớ chỉ giảng lý thuyết cho Leiya vẫn chưa dạy cô một tí gì về Zetsu cả, Mayo bắt đầu đánh giá cao về mặt tiếp thu kiến thức của tôi.

    Ông không ngờ chỉ giảng lý thuyết cho tôi thôi mà tôi có thể nhận ra cũng khá thú vị đấy chứ!.

    Mayo đánh giá cao khá cao về nhận thức của tôi nhưng đi đến thực hành vẫn còn khá kém, chỉ mới học Ten thôi mà đã mệt lên mệt xuống.

    Cứ tập được 1 tí là lại than vãn, chẳng trách tôi được vì tôi còn nhỏ nhưng nếu cứ như thế mãi thì ông lại lo không biết khi nào tôi mới trưởng thành.

    Ông cứ nhìn tôi bằng ánh mắt phán xét.

    Bỗng 'soạt' một tiếng, nhanh như cắt tôi đang ở ngay trước mắt Mayo, chỉ cách ông vài cm

    "Ông nhìn gì thế"

    Thấy Mayo không có chút động tĩnh nào, tôi giơ tay lên vẫy chào với ông

    "Nghe gì không?"

    Câu nói làm Mayo giật mình lấy lại ý thức nhưng đôi mắt vẫn trông khó coi.

    "Hả??..à..ừm ta có nghe.."

    *

    * *

    Thủy Kiến 'khí' cội nguồn sức mạnh của mỗi người, từ lâu đã được phân thành 6 hệ.

    Tùy vào hệ 'khí' mà người luyện nen sẽ được học những kỹ năng riêng phù hợp với tính cách.

    Đây cũng chính là tiền đề để có thể tạo nên cho chính mình chiêu thức đặc biệt!

    [...]

    Sau hơn 4 tháng vất vả học Ten, Zetsu và Ren thì cuối cùng Mayo chuẩn bị một chiếc lá nằm trên chiếc ly chứa đầy nước.

    Mayo bắt đầu thực hiện cho cô xem, Ông từ từ đưa tay xung quanh ly và vận Ren của chính mình.

    Tôi đứng một bên chăm chú nhìn không dám lơ là vì sợ chả thấy được cách làm

    Không có gì xảy ra, nhưng nhìn vào ly nước lại có rất nhiều tạp chất xuất hiện.

    Sau khi kết thúc, ông bỏ tay thu khí lại.

    Mayo nheo mắt xoa cằm bảo

    "Hừ, ta thuộc hệ cụ thể hoá! bây giờ đến lượt nhóc, hãy thử xem mình thuộc hệ gì nào!"

    Tôi cười gượng đi đến, có thể cảm nhận rõ trái tim tôi đang đập rất nhanh như muốn nhảy ra khỏi lòng ngực.

    Tôi nuốt nước bọt đưa tay đến gần chiếc ly và vận Ren lên.

    Cái gì đang diễn ra vậy?

    Chẳng có gì cả và chiếc ly vẫn bình thường..tôi bắt đầu đổ mồ hôi hột, nhìn thấy tôi có biểu cảm như thế Mayo không nhanh cũng không chậm đi đến chấm một chút nước rồi nếm thử

    "Hừm..có ngọt nhưng quá ít..!"

    […]

    Hôm nay bầu trời buổi sáng khá mát mẻ và vô cùng dễ chịu, ngoài đường phố đông đúc hơn mọi ngày một cách lạ thường, đi đến đâu tôi cũng có thể ngửi được hương thơm thoang thoảng của trà.

    Người đi trên đường càng lúc càng tấp nập, có vài người vừa ôm một vài bao trà lớn vừa chạy đến trung tâm thị trấn vừa hô "tránh đường".

    Chiếc mũi nhỏ của tôi hít lia hít lịa hương thơm của trà hoà cùng mùi hoa thoang thoảng trên đường phố đông đúc.

    Hôm nay Mayo cũng nhờ tôi đi đến chợ mua khá nhiều trà.

    Tôi tung tăng từng bước về nhà, trên môi lộ ra một nụ cười tươi tắn.

    Đi đến trung tâm thị trấn tôi liền thấy mọi người tụ tập rất nhiều ở đấy, ở hội trường treo rất nhiều hoa và lụa, ở dưới còn trải cả thảm đỏ nhìn rất xa hoa và vô cùng hoàn mỹ.

    Bước thật nhanh về nhà với tâm trạng khá tốt, nhà Mayo nhìn từ xa cũng có thể biết được vì hương thơm ngào ngạt của hoa, ở làng nhà ông còn được mệnh danh là "Ngôi nhà hoa lệ".

    Tôi mở cửa nhà bước vào ngó quanh không thấy Mayo đâu, tôi đặt những giỏ trà xuống chiếc bàn bằng gỗ hương rất chắc chắn.

    Gỗ chứa nhiều tinh dầu nên có mùi hương thơm tự nhiên vô vùng dễ chịu.

    Tôi đi xuống bếp rồi lại ra sau vườn mới thấy được Mayo đang tưới cây, tôi đi đến tò mò hỏi

    "Hôm nay đường phố đông đúc hơn mọi ngày.. có gì đặc biệt vào hôm nay sao?"

    Nghe tôi nói Mayo quay lưng lại dừng việc tưới hoa

    "Cháu đã mua trà giúp ta chưa?"

    "Có ạ, cháu mua hơi bị nhiều đấy nhá~"

    Nghe thế Mayo mỉm cười rồi cầm bình tưới xịt xịt lên những khóm hoa nhỏ xinh

    "Hôm nay đông cũng bình thường thôi vì hôm nay là lễ hội thưởng trà, hằng năm vào ngày 15/3 đều sẽ tổ chức, nó tổ chức nhầm mục đích để người lao động hay làm việc không cần phải làm vào ngày hôm đấy nữa và dành một ngày đến đó vui chơi thư giãn với những tách trà nóng hổi.

    Tối nay tất cả mọi người đều sẽ đến trung tâm thị trấn đấy!"

    Tôi gật gù

    "Ở hội trường?

    Chà..nghe vui nhỉ? nhưng cháu không thích nơi ồn ào cho lắm!"

    "Thế thì cháu không cần phải đi! nhưng nên nhớ, cháu sẽ ở nhà một mình đấy nhé!"

    Mặt tôi xụ xuống, tôi bĩu môi nhìn Mayo..

    Yan:hehe chap sau nữ chính của chúng ta sẽ được gặp nam chính,hehe=))
     
    [ Đn Hxh ] Khi Nào Ta "Giao" Nhau?
    "Bắt về"


    [4:35 p.m]

    Tôi từng bước từng bước lê đôi chân nhỏ của mình vào nhà.

    Thở dài nhàm chán vì tối phải ở nhà một mình.

    Mayo sau khi tưới hết những chậu hoa nhỏ trong vườn thì bước vào nhà.

    Ông nhìn tôi đang chán nản ngồi sofa tôi, lắc đầu đi đến gần ông hỏi.

    "Muốn uống trà không?"

    Tôi đưa mắt nhìn Mayo rồi khẽ gật đầu.

    [...]

    Mùi hương của trà lan đến chiếc mũi nhỏ của tôi.

    Tham lam hít hết lần này rồi đến lần khác, mùi trà này khác lạ với loại tôi thường dùng, tôi chưa bao giờ ngửi cũng chưa từng thử bao giờ.

    Mayo một tay cầm bình trà tay còn lại cầm hai chiếc ly làm bằng sứ được điêu khắc đầy tinh xảo.

    Ông ngồi đối diện tôi, đặt hay chiếc ly xuống bàn rồi rót lưng ly trà và đẩy qua chỗ tôi một ly.

    Những làn khói trắng mờ ảo bay lên từ chiếc ly mang theo một chút hương thơm của trà.

    Tôi mỉm cười, không khách sáo cầm ly trà lên hít mùi thơm của nó,thổi thổi cho đỡ nóng rồi nhấp một tí trà nóng hổi.

    Lúc đầu sẽ có vị đắng ngay đầu lưỡi sao lại chuyển thành vị ngọt nhẹ.

    Oaa đúng là mỹ vị.

    "Trà này ngon thật Mayo nhỉ?"

    Nghe tôi tấm tắc khen, Mayo nhấp một ngụm trà rồi cười lớn.

    Một buổi chiều bình yên và tôi ước nó sẽ như thế mãi.

    Không dính líu gì đến cốt truyện hay nhân vật trong HxH cả.

    Nhưng nếu gặp được Chrollo Lucilfer một lần thì tuyệt hơn nhỉ?

    *

    * *

    Trời bắt đầu tối dần, người đi ngoài phố đông đúc hơn hẳn so với lúc sáng, tiếng ồn ào bên ngoài cũng đã náo động đến tôi.

    Ở nhà đọc sách cũng chả được, cái tiếng ồn ấy làm tôi chẳng thể nào tập trung đọc sách gì cả.

    Trái ngược với tôi Mayo, ông ta háo hức nhìn ra cửa sổ rồi lại ngắm chính mình trong gương, cười toe toét tự khen lấy bản thân.

    Trong khi mái tóc cam ấy che gần hết mặt ông ta rồi ^^.

    Ôi đức mẹ ơi cứu con với.

    Nhưng lạ thật lễ hội thưởng trà lại được tổ chức vào ban đêm, không biết mục đích của lễ hội này là gì nhỉ?

    Dù đã được học những thứ cơ bản về Nen nhưng tôi vẫn sợ gặp cướp khi ở nhà lắm ಥ⁠‿⁠ಥ.

    Tôi vẫn là một cô thiếu nữ thôi mà.

    Tiếng đẩy cửa vang lên,Mayo mặt đồ tươm tất bước ra khỏi cửa.

    Đi ra khỏi cửa ông còn quay đầu lại mỉm cười và căn dặn đủ điều rồi mới rời đi.

    Tôi ở nhà một mình chán không tả nổi, ông ta được đi chơi trong khi tôi phải ở nhà!

    Đi đến kệ sách gần cầu thang lấy vài quyển đọc qua loa, cứ đọc được một lúc thì tôi lại quăn tứ lung tung lên, hết cuốn này đến cuốn khác bày bừa đầy ra phòng khách.

    Tiếng ồn ào bên ngoài bắt đầu thôi thúc sự tò mò trong tôi.

    Bước nhanh đến cửa tôi cầm lấy tay nắm mở nó ra.

    Khung cảnh bên ngoài vô cùng náo nhiệt, đèn đường chiếu sáng cả một thị trấn.

    Người người đi lại vô số kể, tôi khóa cửa lại bắt đầu rảo bước trên con đường đông đúc này.

    Để ý trên tay ai nấy cũng cầm một ly trà nhỏ không biết để làm gì, còn tôi trên tay không cầm gì nên được nhiều sự chú ý đổ dồn về.

    Tôi nhanh chân chạy vào một con hẻm nhỏ để tránh sự chú ý, nhanh chóng tôi đã ở trong góc tối của con hẻm ấy.

    Thở được vài hơi, chiếc mũi nhỏ của tôi lại ngửi thấy mùi kì lạ.

    Không phải mùi trà càng không phải mùi hoa....nó rõ ràng là mùi máu tanh!

    Vốn dĩ người dân không ngửi thấy mùi máu một phần là do sự chủ quan trong vui chơi không nghĩ sẽ xảy ra chuyện gì vào ngày hôm nay nên sẽ không bận tâm đến, phần còn lại là do hương trà lấn át.

    Tôi nuốt nước bọt, lén lút bước thật chậm đi đến chỗ bắt nguồn của mùi máu ấy, đưa mắt nhìn.

    Một cô gái khá cao với mái tóc màu vàng đứng khoanh tay nghe điện thoại.

    Người kế bên tỏa ra sát khí nặng nề làm tôi cảm thấy khó chịu.

    Hắn thấp hơn cô gái kia, với mái tóc đen,trên tay cầm một quyển sách,mặt vest đen nhìn cũng lịch sử lắm, nhìn bóng lưng áy từ xa làm tôi nghĩ ngay đến...Chrollo..?Người còn lại đứng trong góc tối không thấy được.

    Định chuồn đi thì nhanh như cắt một trong số chúng chặn lối chạy trốn của tôi.

    Một ông chú mặc kimono tối màu,trên tay cầm thanh kiếm katana chĩa thẳng vào cổ họng tôi.

    Mồ hôi bắt đầu đổ thành dòng.

    Hai người còn lại từ từ đi đến trong miệng vẫn lẩm bẩm gì đấy, đi đến gần hơn khuôn mặt của hai tên đó dần hiện ra.

    Tôi liếc mắt nhìn hai người đó, bàng hoàng khi nhận ra một trong hai người đó là Chrollo Lucilfer.

    Người mà tôi rất thích trong bộ truyện tranh này.

    Chuyện này là sự thật?

    Vậy cô gái tóc vàng kia là..

    Pakunoda?

    Và chắc chắn tên cầm thanh katana này là Nobunaga.

    Tiếng bước chân gần hơn,gần hơn nữa.

    Thấy mình sắp bị bắt tôi liền mở nen lên, dồn nen vào chân rồi xoay vào mặt Nobunaga thì bị ông ta chặn bằng một tay treo ngược tôi lại, ông thích thú nói.

    "Chà..bản lĩnh đấy nhóc con nhưng mi còn quá yếu"

    Hết thật rồi..bị tóm rồi Mayo ơi cứu cháu!

    Chrollo nhướn mày nhìn vào tôi, hết cách tôi nhìn anh bằng ánh mắt thân thiện mong sẽ được thả ra.

    "Giết hay bắt sống đây, bang chủ?"

    Chrollo nhìn tôi, im lặng một lúc mới trả lời.

    "Bắt về."

    __________________
     
    [ Đn Hxh ] Khi Nào Ta "Giao" Nhau?
    Thông báo part 2 📢


    À nhonn lại là bọn tớ đâyy!

    Kì thi cuối kì cũng sắp đến rồi nên là bài vở cũng nhiều hơn.

    Bọn tớ xin phép tạm dừng hoạt động đến gần cuối tháng 1 để tập trung ôn thi cuối kì nhé!

    À mà sẵn tiện chúng tớ cũng xin thông báo sau này tần suất ra chap mới của bọn tớ sẽ lâu hơn vì nhỏ au Lilou bận ôn hsg í nên các reader thông cảm cho bọn tớ nhé!

    Một ngày an lành và thi tốt nhé!

    __________

    @Lilou
     
    [ Đn Hxh ] Khi Nào Ta "Giao" Nhau?
    "tôi muốn làm bang chủ phu nhân"


    Tôi mơ màng mở mắt ra, nhìn khung cảnh trước mắt không ngừng xoa đầu.

    Trong khi còn chưa hiểu chuyện gì thì một giọng nói cất lên ngay sau tôi.

    "Bang chủ!

    Cô ấy tỉnh lại rồi kìa!"

    Tôi nhìn theo hướng phát ra giọng nói.

    Một cậu bé cao với mái tóc màu vàng, trên tay cầm điện thoại mèo màu đỏ bấm gì đó.

    Tôi cố gắng ngồi dậy nhưng vì kiệt sức không đứng nổi, cổ tôi bị đánh vào đau điếng, cơ thể cũng rã rời.

    Tôi rên lên một tiếng đau.

    "Aa.."

    "Nobunaga anh đánh cô ta mạnh lắm sao?"

    "Không!

    Đừng đổ thừa!

    Tại con nhóc đó yếu thôi!"

    Tôi yếu hay hắn ta mạnh?

    Ông ta treo ngược tôi trên không tôi còn chưa nói!

    Đã thế la lên lại bị hắn cho một cú vào cổ rồi mất hết ý thức, đánh đến bây giờ vẫn còn đau!

    Mayo ơi cứu tôi với...Lúc tôi cần ông thì ông đâu rồi!?,bây giờ bị bắt chưa biết tôi còn sống để quay về hay không.

    "GIẾT NÓ NHÉ BANG CHỦ?"

    -Uvogin

    "Uvo đừng làm cô ấy sợ chứ!

    Nàng ta vừa tỉnh dậy mà."

    "Tch-Giữ nó làm gì"

    Một tên nhóc, à không một tên tóc đen dài đến tai cùng đôi mắt cá chết mặc chiếc áo màu đen, cổ áo che đi miệng của hắn.

    Thứ tôi nhớ đến chính là chiều cao của hắn!

    Một từ thôi 'Lùn'.

    Tôi ngồi đó nuốt nước bọt, mồ hôi lã chã rơi trên khuôn mặt trắng bệch của tôi.

    Tôi nói bản thân không sợ là nói dối đúng không?

    Tôi đưa mắt nhìn người con trai ở xa chính xác đấy là...

    Chrollo!

    Cái phong thái trầm lặng cùng sự lạnh lùng ấy!

    Không thể lẫn vào đâu được.

    'Định mệnh đời tôi'

    [Phía Mayo]

    Sao khi lễ hội thưởng trà kết thúc, ông đang trên đường bước về khu nhà của mình.

    Trong lòng cảm giác vui vẻ tràn đầy.

    Đến trước nhà, Mayo từ từ đi đến mở cửa thì nhận thấy cửa không khoá.

    Nhìn khung cảnh bừa bộn trong nhà ông kinh ngạc.Toàn là sách tứ lung tung khắp nơi.

    Mayo ngó trước ngó sau rồi đi vào nhà bếp tìm Leiya vừa cất tiếng gọi.

    "Leiya!!!

    Cháu đâu rồi!?!

    Cháu làm nhà bừa bộn lên thế rồi trốn đi à!!"

    Mayo tìm ở nhà bếp không có liền hùng hổ bước lên phòng Leiya nhưng kết quả vẫn vậy.

    Trong ông đã bắt đầu suy nghĩ ra nhiều viễn cảnh cô bị ăn trộm đột nhập vào nhà rồi bắt cô hay là ở nhà cô nhàn chán nên đi tìm ông nhưng lại bị lạc.

    Ôi trời ơi!!!!!!!!

    Mayo mở cửa sau đi ra vườn vào ban đêm nhưng ngoài hoa và tiếng gió thì chẳng có gì hết.

    Sốt ruột vì hành vi của Leiya ông nhanh chóng bỏ ra ngoài vào nửa đêm, dù đã hết hội thưởng trà nhưng bên ngoài giữa đêm vẫn còn sáng đèn.

    [...]

    "Con bé chết tiệt này!!

    Toàn làm người khác lo lắng cho mình!"

    Ông đã tìm rất nhiều nơi, một thị trấn lớn như vậy như kim mò đáy biển, giữ biển người mênh mông biết tìm Leiya ở đâu.

    Trời tối càng làm Mayo khó tìm được Leiya hơn.

    Sáng hôm sau, Mayo trở về nhà với từng bước chân nặng trĩu.

    Khuôn mặt vui vẻ thường ngày của ông cũng chuyển sang chán nản.

    Ông ngồi trong nhà trên chiếc bàn làm bằng gỗ hương.

    Pha một ly trà uống để tịnh tâm nhưng cứ nhìn vào ly trà lại nhớ đến tôi nên không tài nào uống nổi.

    Đọc sách thì lại chẳng chú tâm, ông đi vào phòng làm việc lấy giấy bút, cố nhớ lại khuôn mặt của tôi rồi vẽ lại.

    Dù có cho tôi nhìn thì cũng chẳng nhìn ra tài hoa tay này.

    Ông vẽ vào năm tờ giấy, dán trước nhà một tấm.

    Nhanh chân chạy ra khu chợ lớn ở thị trấn dán vào lối ra vào chợ.

    Rồi đến nhà thờ gần con sông, nơi mệnh danh là nhà thờ cao nhất thị trấn dán vào đèn đường gần đó.

    Ông lại đến hội trường dán tấm số 4, tấm cuối cùng thì Mayo cầm đi tìm tôi.

    "Leiya cháu đâu rồi?

    Ta chịu thua, cháu quay về đi"

    [...]

    Ông bỏ vào quán ăn gần chợ gọi một phần cơm cà ri.

    Bà chủ quán đem phần cơm nóng hổi ra đặt lên bàn hỏi.

    "Chà..Mayo?

    Nhìn ông buồn thế?"

    "Sulie bà thì biết gì?

    Con bé tên Leiya ở cùng tôi suốt mấy tháng qua đã mất tích rồi,con nhóc trời đánh!"

    Ông kéo phần cơm cà ri lại chỗ mình và bắt đầu ăn.

    Vừa ăn vừa không ngừng nói.

    "Hôm qua diễn ra hội thưởng trà,ta để con nhóc đấy ở nhà một mình.

    Không biết nó có cảm thấy chán rồi bỏ đi không...haizzz"

    "Sau ông không để con bé đi cùng mà để nó ở nhà một mình?"

    Bà Sulie ngồi xuống ghế đối diện.

    Mayo nghe thế đập bàn hét lơn.

    "Con nhóc đấy bảo tôi không thích nơi ồn ào còn gì!!!??????"

    Mọi người trong quán nhìn chằm chằm vào ông già Mayo và Sulie, mọi hoạt động dừng lại trước tiếng nói lớn của Mayo.

    [....]

    "Thả ra!!!

    Đừng giết tôi!!!

    Aaaaaaaaa!!!!"

    Tôi la oán lên đến rát cổ họng.

    Feitan cầm con dao gâm chỉa thẳng vào cổ tôi,con dao sắc lạnh như băng chỉ cách cổ tôi vài cm.

    Mồ hôi đổ thành dòng, tôi đưa mắt nhìn xuống con dao.

    "Tch- Im lặng đi, lên tiếng lần nữa là tao giết!"

    Feitan tỏa sát khí hừng hừng nhìn tôi bằng ánh mắt cá chết của hắn.

    Chrollo ngồi đọc sách nghe tôi la oai oái thì không tài nào đọc được.

    Anh gấp cuốn sách lại nhảy xuống chỗ trói tôi từng bước đi đến. còn tôi thì chỉ trông chờ có mình anh giải cứu tôi khỏi đây.

    Chrollo hỏi.

    "Tối qua,cô nhìn trộm chúng tôi có mục đích gì?"

    Heh????

    Câu nói này quen quen?

    Chính sát là tôi nghe từ cô bạn thân kiếp trước của mình.

    [Mày yêu Chrollo có mục đích gì!!!] Ôi mẹ ơi,nghe được từ đó tôi bỗng nhớ cô bạn thân của mình.

    Nhưng quay lại hiện tại,tôi chớp chớp đôi mắt nhỏ nhìn Chrollo.

    Anh nhướn mày nhìn tôi.

    Bỗng nói câu nói tôi thường trả lời bạn thân của mình.

    "Tôi muốn làm bang chủ phu nhân!!!"

    Tôi trả lời thẳng thừng, cái này được gọi là thả thính á hả??

    Hay là muốn chết??

    Mỗi lần bạn thân hỏi tôi đều trả lời như thế.

    Nhưng!

    Nhưng đây là Chrollo Lucilfer không phải bạn thân của tôi!

    Tại hạ xin mạng phép rút lại lời nói khi nãy được không ạ....

    Shalnark nghe tôi nói thế thì khúc khích cười.

    Uvo nhìn tôi với vẻ mặt thích thú còn các thành viên còn lại thì ngạc nhiên trầm trồ nhìn tôi.

    Chrollo tối mặt nhìn tôi như không tin vào tai của chính mình, anh hỏi lại.

    "Cái gì cơ?"

    "Tôi nói là tôi muốn làm bang chủ phu nhân!!!

    Tôi muốn làm vợ anh!!!"

    Liêm sĩ của mày đâu Leiya ơi!!!!!!

    Mất giá hết rồi (╥﹏╥)

    Chrollo dùng tay che miệng suy nghĩ gì đấy rồi nở một nụ cười nhỏ.

    Anh ngồi xuống vừa tầm mắt của tôi.

    "Để tôi xem, cô đủ bản lĩnh không đã."
     
    Back
    Top Dưới