Khác [Đn HxH] Do you feel the love?

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
103,572
Điểm tương tác
0
Điểm
0
348217329-256-k821585.jpg

[Đn Hxh] Do You Feel The Love?
Tác giả: Kayninmybrain
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

" Đồ ngốc, cậu không cảm thấy tình yêu của tôi sao?

"
____________________________

Cp: Shalnark x Yui

Các nhân vật gốc thuộc về tác giả Yoshihiro Tagashi

Mình sẽ cố gắng không làm OCC nhân vật

Không mang đi!

Truyện được đăng duy nhất trên Wattpad thuộc tài khoản này, truyện xuất hiện nơi khác xem như ăn cắp!



shalnark​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Mong rằng kiếp sau đừng gặp nhau [Hi Trừng][ĐN]
  • [ĐN Tokyo Revengers] Thành Vịt, Tôi Muốn Xâm Chiếm...
  • |Drop| [ĐN Naruto] Thế giới này có gì vui?
  • [ĐN Fairy Tail / One Piece ] Trở về
  • [ĐN DORAEMON] - (Hoàn) - SỐNG LẠI? TÍNH CÁI GÌ!
  • [ĐN Tấm Cám][BHTT] Tấm Cám Dị Bản
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Đn Hxh] Do You Feel The Love?
    Văn án


    " Dù ở giữa đám đông

    Hay trong từng đường nét của đám mây

    Tôi chẳng nhìn thấy ai khác ngoài cậu

    Trong mộng tưởng đẹp đẽ

    Cùng với nếp lụa nhàu trên ga giường

    Tôi chẳng nhìn thấy ai khác ngoài cậu

    Giữa ngàn vì sao lấp lánh

    Hay những bức tranh tường trong thành phố

    Tôi chẳng nhìn thấy ai khác ngoài cậu

    Cậu là thói quen, là nguồn cảm hứng của tôi

    Cậu tựa như khung cảnh nhìn từ tầng mười chín

    Tôi chẳng nhìn thấy ai khác ngoài cậu...

    Tôi yêu cậu, cậu có cảm nhận được tình yêu tôi không?

    "

    ------------------------------------------------------------

    8/4/2023

    Bài hát: double take - dhruv

    Nay tôi nổi hứng lên lại đào một cái hố, chắc biết khi nào bản thân mới lấp hố nữa
     
    [Đn Hxh] Do You Feel The Love?
    Chương 1


    Tôi là Kamishiro Yui, 24 tuổi, hiện đang làm nhân viên văn phòng.

    Vì tính chất công việc nên suốt ngày cứ chôn chân tại bàn làm việc mà chạy đống deadline ông sếp giao cho nên tôi thường xuyên bị stress và hay mắc các bệnh về xương khớp.

    Tôi hận cái nơi làm việc này cực kì từ sếp tới nhân viên ai cũng là con LƯỜI!

    Báo hại cái thân tôi hai năm nay phải còng lưng ra chạy deadline.

    Mọi người thắc mắc tại sao tôi không nghỉ việc đi?

    Tôi cũng muốn lắm chứ nhưng có hai lí do tôi không làm.

    Thứ nhất sau khi ra trường, tôi lặn lội đi tìm việc bị từ chối bởi rất nhiều công ty rồi cuối cùng tôi được nhận vào công ty hiện tại.

    Vừa vào làm đã thấy kì kì rồi!

    Nhưng tôi tự trấn an rằng thời buổi tiền bạc khó khăn, tôi đành ngậm đắng nuốt cay mà làm công việc này.

    Khoảng thời gian gần đây, vì quá mệt mỏi với công việc này tôi viết đơn xin nghỉ một tuần để thư gian nghỉ ngơi.

    Nhưng ai ngờ tên sếp này là ác quỷ muốn vắt kiệt sức làm việc của tôi đến chết mới thôi!

    Tôi vừa đưa đơn xin nghỉ phép ông ta chả thèm đoái hoài gì tới mà thẳng thừng không đồng ý.

    Như mọi ngày tôi vẫn đến làm việc, đồng thời kiên trì đưa đơn xin nghỉ mong ông ta đồng ý nhưng mọi chuyện vẫn như cũ.

    Tôi bực bội nói lại ông sếp

    " Sếp à, tôi nai lưng ra làm việc chăm chỉ bấy lâu nay đáng ra cũng phải có một kì nghỉ ngơi chứ?

    "

    " Thì cô cũng đã làm việc bình thường như vậy ngần ấy thời gian, bây giờ làm tiếp cũng có sao đâu "

    " Nhưng tôi cũng là con người cũng biết mệt và cũng cần được nghỉ ngơi mà?

    "

    Ông ta mặc kệ tôi xin xỏ mà lành lùng quăng tôi một câu và kêu thư kí đuổi tôi ra.

    " Đó là chuyện của cô, tôi không quan tâm.

    Giờ thì quay lại làm việc đi "

    Tôi bực bội đi về bàn làm việc, trong lòng thầm chửi rủa ông sếp chết tiệt.

    Tới gần 9h tối tôi mới được đi về.

    Trên đường về tôi nghỉ cố nghỉ ra cách để có thể xin nghỉ việc.

    Tôi đưa tay lên thái dương day, suy nghĩ rằng

    " Làm thế quái nào để nghỉ việc đây?

    "

    Chợt tôi lóe lên một suy nghĩ, nghỉ làm đâu nhất thiết phải xin phép mới được nghỉ tôi muốn thì tôi cứ nghỉ thôi!

    Vì hồi còn đi học tôi cũng thường nghĩ có xin phép ai đâu.

    Với suy nghĩ đó tôi như trút được gánh nặng mà vui vẻ đi về nhà.

    Tôi còn ghé cửa hàng bánh ngọt quen thuộc để mua một ít bánh về ăn.

    Tôi đẩy cánh cửa đi vào 'Reng, reng' tiếng cái chuông gió treo trước cửa vang lên.

    Một giọng nói quen thuộc phát ra từ quầy

    " Kính chào quý kh- , là em hả Yui-chan.

    Nay em muốn mua gì nào?

    "

    " Lấy cho em chiếc bánh táo nha, chị Sara "

    " Được rồi, lại ghế ngồi đi chờ chị chút " vừa dứt lời chị ấy liền vào trong.

    Sara chị ấy là người duy nhất tôi coi là người thân.

    Từ nhỏ đã không biết ba mẹ là ai, sống trong khu ổ chuột vô tình gặp chị Sara.

    Chị ấy thấy tội nên đưa tôi về sống chung.

    Khi tôi lên 18 tuổi, tôi đã tách ra sống tự lập vì không muốn làm phiền chị.

    Tôi rất quý chị ấy.

    Chị ấy vừa xinh đẹp vừa tốt bụng, lúc đấy tôi như đổ đứ đừ chị ấy còn tỏ tình nữa những biết được chị ấy là gái thẳng!

    Mặc chị đã hơn 35 tuổi rồi nhưng vẫn xinh đẹp, chị ấy là người theo chủ nghĩa độc thân nên bây giờ vẫn không có chồng.

    Chị ấy quay trở lại với chiếc bánh được gói lại trên tay.

    Nhìn thấy tôi này có chút lạ, chị ấy giở giọng trêu chọc tôi.

    " Bánh của em đây.

    Nay nhìn em trông có vẻ vui nhỉ?

    Có chuyện gì vậy kể cho chị nghe coi "

    Tôi kể cho chị ấy chuyện mấy hôm nay và cả việc sắp nghỉ làm.

    Chị ấy phì cười, chúc mừng tôi

    " Vậy chúc mừng em nhé, cái bánh này coi như quà chúc mừng từ chị "

    " Thật sao?

    Em cám ơn chị nhiều ạ!

    Cũng trễ rồi thôi em về đây.

    Tạm biệt chị "

    Tôi quay lưng rời đi không quên vẫy tay chào tạm biệt chị ấy.

    Chị ấy nói vọng

    " Về nhà cẩn thận đấy!

    "

    " Em biết rồi!

    "

    Đi trên con đường về nhà quen thuộc.

    Vì đã lỡ chuyến xe buýt cuối nên tôi đành đi bộ về.

    Vừa đi vừa ngắm nhìn khung cảnh nhà cửa xung quanh về đêm quên rằng bản thân đang qua đường.

    Đột nhiên bên trái tôi lóe lên ánh sáng chói.

    Tôi liền đầu lại, âm thanh vang lên.

    " NÈ CÔ KIA TRÁNH RAAA!

    "

    Đôi đồng tử giãn ra hết cỡ, chưa kịp phản ứng gì thì...

    'Đoàng-'.

    Chẳng nhẽ cuộc đời đen đủi của tôi cứ như vậy à khép lại ư?

    --------------------------------------------

    Trong chút ý thức còn sốt lại.

    Tôi gào thét.

    Tôi phần bánh táo đó tôi còn chưa được ăn nữa màaaaaaaa.

    Tôi còn chưa kịp tậm hưởng niềm vui khi được nghỉ làm mà.

    Số tôi đúng là đen như c*t chó vậy mà.

    Sao ông trời nỡ đối xử với tôi vậy chứ?

    Tôi đây là KHÔNG CAM TÂM!

    ____________________________

    8/8/2023

    Lâu rồi không viết sợ viết không được hay.

    Mong mọi người cho tôi xin ý kiến với 🙁((
     
    [Đn Hxh] Do You Feel The Love?
    Chương 2


    Sau khi bị xe tông, tôi gần như mất hết ý thức nghĩ rằng bản thân sắp 'đi xa' khi bản thân còn quá nhiều thứ chưa kịp thực hiện.

    ----------------------------------------------------

    Cô mờ hồ cảm nhận xung quanh, nghĩ rằng mình đã xuống địa ngục rồi nhưng KHÔNG.

    Cô khẽ mở mắt nhận ra mình đang nằm trên đống RÁC!

    Xung quanh cũng toàn rác với xác người nằm la liệt.

    Chưa kịp định hình rằng nơi này là nơi nào mùi hôi thối từ rác kèm mùi tanh tưởi của những cái xác người, không kiềm được liền đưa tay che mũi.

    Nhìn xung quanh nơi này có vẻ như thường xuyên xảy ra những cuộc ẩu đả vì một số cái xác có vẻ như mới chết cũng có một số xác đã phân hủy tới không dạng.

    Nơi này chắc chắn bị ô nhiểm trầm con mẹ nó trọng lắm rồi.

    Từ việc xuất hiện của thực vật gần như bằng 0, không khí thì ô nhiễm, khí hậu nóng bức dự đoán nơi này bị hiệu ứng nhà kính nặng tới mức nào.

    Vì trước kia từ sống trong khu ổ chuột một thới gian nên cũng thích nghi được một chút.

    Định hình lại được tinh thần cô nhận ra bản thân có vẻ đã được sống lại một lần nửa với cơ thể nhỏ nhắn chắc mới 10 tuổi và kí ức kiếp trước vẫn còn nhớ.

    Đứng dạy đi xem xét xung quanh xem nơi này là nơi nào.

    Vô tình thấy có một đứa nhóc tóc đen bị một đám người rượt đuổi cầm vũ khí như muốn giết cậu thiếu niên đấy.

    Dựa vào kinh nghiệm từng sống ở khu ổ chuột tôi không ngu gì mà lao vào cứu một người không có kế hoạch và bản thân cũng chẳng quen người đó.

    Nhưng vì lương tâm không cho phép tôi bỏ rơi cậu nhóc đó!

    Cô cố gắng đi nhẹ nhàng vòng ra sau lưng bọn chúng xem xét tình hình.

    Đám người đó khoảng 5-6 người, hiển nhiên cô có phải thần thánh gì đâu mà có thể xử lí hết đám đó được.

    Cô tìm cách đánh lạc hướng bọn chúng.

    Đợi bọn chúng vừa lơ là, cô liền chạy ra không để hắn kịp hiểu gì liền kéo tay hắn đó chạy đi.

    " Chạy thôi!

    "

    Quẹo trái rồi lại quẹo phải tùm lum hướng mong cắt đuôi được đám người đó.

    Chạy được một lúc cô cùng hắn dừng lại, đứng thở hổn hễn.

    Quay mặt qua xem hắn đó ra sao, cô khá bất ngờ khi chạy nãy giờ mà mặt hắn vẫn khá bình thường không giống như bị mất sức.

    Hắn nhìn cô rồi suy nghĩ một lát, nó nói tôi.

    " Nãy giờ chúng ta chỉ đang chạy vòng tròn thôi.

    Chúng ta đã về vị trí ban đầu...

    "

    "!!

    "

    Hắn nói ra tôi mới biết bản thân chạy vòng vòng nãy giờ chỉ đang quay lại chỗ ban đầu!

    Định mệnh!

    Đúng là 1 đứa 3 điểm môn Địa lớp 6 không nên ra dẻ dẫn đường người ta chạy thoát được.

    ' Xoạt ' Đám người khi nãy bước ra từ phía sau đống rác.

    " Tụi mày được lắm, dám lừa bọn tao!

    Giờ thì khỏi chạy nhé tụi nhóc con "

    Con mẹ nó từ kiếp trước tới kiếp này vận đủi cứ bám theo cô miết vậyyy!

    Bị dồn tới mức này giờ phản kháng cũng vô dụng.

    Một đám người nữa chạy tới cô nghĩ lần này toang thật rồi.

    Nhưng vì khi nãy chạy mệt quá cô chẳng còn sức để mà suy nghĩ hay nhận thức được gì nữa, cô chính thức ngất lịm!

    -----------------------------------------------

    *chuyển cảnh sang thằng nhóc được cô cứu*

    Hắn đang thám thính tình hình xung quanh khu vực nơi ở của khu trưởng khu 10.

    Thì bị phát hiện bởi đám canh gác, đang tính giết bọn chúng bịt đầu mối thì gặp con nhóc ất ơ nào đó chạy ra kéo hắn chạy đi.

    Nó chạy vòng vòng cho đã vào cuối cùng lại quay về chỗ cũ hỏi coi nhìn ngu thật sự.

    Bây giờ gặp lại đám canh gác nữa.

    Đã vậy trong lúc này nó còn ngất nữa, hắn tính kệ xác con nhỏ đó mà giết hết tất cả.

    Nhưng coi như nó cũng có ý tốt cứu hắn nên hắn để nó nằm một góc.

    Cùng lúc đó đồng bạn của hắn cũng vừa tới lao lên xiên gọn mấy tên lính canh này.

    Đồng bạn của hắn giờ mới chú ý tới cô gái phía sau lưng hắn.

    Một trong số đó lao lên tính giết nó nhưng bị hắn cản lại.

    Hắn linh cảm không nên giết nó nên đem nó về căn cứ của hắn tra hỏi xem lấy được thêm thông tin gì không.

    -------------------------------------------------

    Mãi một lúc sau tôi mới lờ mờ tỉnh dậy.

    Nhận ra bản thân đã bị đưa tới một nhà kho cũ.

    Tưởng mình bị bắt liền ngồi bật dậy xem.

    Mọi ánh mắt của những người ở đó đổ dồn vào người tôi như muốn ăn tươi nuốt sống tôi vậy!

    Không khí im ắng và căng thẳng như dây đàn một giống nói vang lên.

    " Ồ, tiểu thư tỉnh lại rồi " tôi nhìn hắn đang nở một nụ cười nhẹ nhàng như muốn cám dỗ người khác vậy, may mà tôi không mê trai chứ không tôi cũng đổ mất.

    Gạt chuyện nhan sắc của hắn ta sang một bên tôi đang hoang mang không biết chuyện gì đã xãy ra trong khi bản thân ngất.

    Hắn như hiểu đang nghĩ gì liền giới thiệu.

    " Xin chào tiểu thư, tôi tên là Chrollo Lucifer.

    Tôi là người đã đưa cô đến đây lúc cô ngất.

    Không biết tiểu thư đây tên gì?

    "

    Tôi cảm nhận được nguy hiểm từ người đàn ông này, tôi biết mình nên rút lui ngay không nên day vào hắn và đám người này

    " Tôi là Yui.

    Kamishiro Yui.

    Rất cảm ơn vì đã giúp tôi, nếu không có chuyện gì thì tôi xin phép rời đi "

    Vừa dứt lời đang đứng dậy tính rời đi.

    Nhưng đời đâu như là mơ, dễ gì bọn chúng nào để tôi ra đi một cách bình thường chứ

    " À có lẽ hiện tại tiểu thư không thể rời khỏi đây được rồi "

    "?

    "

    " Tôi đã cứu tiểu thư rồi vậy tiểu thư phải trả công chứ?

    Đơn giản thôi trả lời tôi vài câu hỏi là được rồi "

    Tôi thiết nghĩ rằng trả lời một vài câu hỏi để đổi lấy việc thoát khỏi đám người này quá hời nên không ngần ngại gật đầu.

    " Đầu tiên, nhìn cô không giống người ở đây cô là người ngoài vào sao?

    "

    "???

    " Tôi đang rất hoang mang do như thế nào mới là người thuộc về nơi này cơ.

    Có lẽ hắn thấy tôi như vậy hắn bồi thêm một câu.

    " Tôi thấy trang phục cô khá sạch sẽ hẳn cô là người mới tới nhỉ?

    Chứ người ở đây ăn mặc là một thứ xa xỉ nói chi là việc có đồ sạch sẽ như vậy "

    Giờ tôi mới nhận ra, nhưng nói vậy cũng đâu đúng.

    Vừa sống lại cô đã ở đây rồi mà chứ có phải người mới tới đâu.

    " Hmm.

    Vậy tiếp theo cô biết gì về thế giới bên ngoài không?

    "

    " ...

    "

    Cô đang phân vân không biết trả lời như thế nào vì cô mới sống lại đã ở nơi quái quỷ này, làm sao biết được ngoài kia thế giới đã phát triển tới mức nào.

    Nhưng nếu cứ im lặng như này liệu có là ổn?

    " Như vậy là được rồi.

    "

    Nghe được câu này tôi mừng hết sức, đau nghĩ rằng cách im lặng là vàng áp dụng lại được cơ chứ.

    Nghĩ bản thân cuối cùng cũng được thả ra.

    " Vậy tôi đi đa- "

    " Đứng im đó!

    " Tôi quay đầu về phía phát ra âm thanh.

    Người nói câu đó lên một tên lùn, mắt cá chết nhìn tôi!

    Sợ thật chứ thanh kiếm của tên đó kề ngay cổ tôi, di chuyển một cái là đi mạng như chơi.

    " E là cô không rời khỏi đây bình thường được rồi.

    Cô cũng hết giá trị rồi nê- "

    " Kh-khoan đã...

    " Mồ hôi tuông như suối, chẳng nhẽ tôi lại phải chết lần nữa sao.

    Tôi chỉ vừa mới sống lại chưa được nửa ngày đã sắp ngắm gà hỏa thân lần hai?

    " Tôi có thể là được nhiều thứ lắm!

    Nên rủ lòng thương đừng giết tôi màaa " vì cái mạng rẻ rách này mà tôi phải vứt liêm sỉ nài nỉ bám lấy chân Chrollo.

    ------------------------------------------------

    Chrollo-hắn khá bất ngờ khi hắn còn tính kêu cô hợp tác, ấy vậy mà cô tự nguyện.

    Cả đám cũng đang thiếu người sai vặt, nếu để cô làm cũng hợp lí nhỉ?

    " Cô có muốn làm chân sai vặt của mọi người ở đây không?

    "

    Hắn nhìn cô đang đắn đo trong lòng có chút hứng thú.

    " Được, tôi đồng ý.

    Với điều kiện tôi muốn mạng sống của mình ở đây luôn được đảm bảo.

    Ít nhất không bị ai trong số những người ở đây làm hại "

    Hắn thiết nghĩ dù sao cũng muốn giữ cô lại đây với hắn cũng chưa muốn cô chết sớm nên cũng đồng ý.

    " Xin giới thiệu lại tôi là Chrollo Lucifer, còn họ là đồng bạn của tôi.

    "

    " Tôi là Pakunoda, gọi là Pakun cũng được "

    " Machi "

    " Feitan "

    " Chào!

    Tớ là Shalnark!

    "

    " Ta là Uvogin.

    Nhìn nhóc yếu đuối thật "

    " Ta là Nobunaga "

    ----------------------------------------------

    Khi hắn kêu rằng muốn tôi làm CULI cho họ!

    Nghĩ sao vậy chứ từ kiếp trước tới kiếp này tôi cứ phải làm nô bộc cho người khác miết vậy ông trời sao ác với tôi thế.

    Những nghĩ lại thì nếu mình chịu khó làm người hầu kẻ hạ cho bọn họ thì ít nhất cái mạng rách này cũng sống được lâu hơn một tí.

    Tại sao lại là một tí ư?

    Đơn giản đám này chẳng ai là người BÌNH THƯỜNG cả!

    Không chết do thế giới khác nghiệt ngoài kia thì cũng chết do bị hành hạ bởi đám này thôi!

    Dù vậy tôi vẫn ngậm đắng nuốt cay mà đồng ý, một sự nhịn bằng chính sự lành!

    ____________________________

    16/8/2023

    Văn phong của tôi nó cứ lủng củng thế nào í.

    Tới cái chủ ngữ viết cùng tùm lum khó hiểu 🙁(
     
    [Đn Hxh] Do You Feel The Love?
    Chương 3


    Sau khi chấp nhận làm kẻ hầu người hạ của đám người này, tôi mới được phổ cập thêm về nơi này.

    Nơi này được gọi là Lưu Tinh Phố, nơi này không đẹp đẽ hay hào nhoáng như cái tên trái lại còn rất dơ bẩn và tệ nạn.

    Lưu Tinh Phố, nơi bị thần linh ruồng bỏ, nơi mà bất cứ ai cũng có thể vứt bỏ mọi thứ từ rác thải cho đến con người.

    Với cái triết lí 'mạnh sống yếu chết ' ở nơi này, nếu tôi không may được cứu bởi đám người này chắc tôi cũng sớm bị 'đào thải' vì không chịu nổi cái môi trường khắc nghiệt này mất.

    Một phần cũng trách là tôi quá yếu đuối nên bây giờ phải vứt liêm sỉ ở lại bám víu mấy người này để sống.

    Lo suy nghĩ tôi cũng quên để ý rằng này giờ có người gọi

    " Nè nhóc con!

    Làm gì mà cứ đứng thất thần ở đó miết "

    Bị người đàn ông cao ráo, với mái tóc được cột kiểu cây dừa?

    Hình như ông chú đó là Nobunaga thì phải, bị ông chú đó kêu nên tôi cũng hoàn hồn lại một phần mà quay ra trả lời lại

    " Hả-?

    À vâng có chuyện gì sao?

    "

    " Nhóc con, ngươi có thật sự để ý cái gì không đấy!

    "

    Tên lùn, mắt cá chết kia cau có lên tiếng

    " Chẳng hiểu tên Chrollo nghĩ gì lại để một đứa yếu đuối ở lại đây?

    Nhìn nó chỉ muốn tra tấn nó tới chết, không biết biểu cảm của nó sẽ như nào "

    Vâng, vâng tôi biết tôi chỉ là một đứa bất tài, vô dụng, phải bám 'váy' người khác mà sống nhưng cũng đừng đối xử với tôi như vậy chứ!

    " Haha thôi nào Feitan, khi không chúng ta có một người hầu cũng rất được mà "

    " Hừ- ngươi thì biết cái gì "

    Tôi khó chịu mà nhỏ giọng than

    " Đúng là đồ lùn khó ưa...

    "

    " Ngươi nói gì đó!

    " hắn lôi thanh kiếm ra sắp chém tôi

    GÌ CHỨ!

    Tôi nhớ tôi nói nhỏ lắm mà, làm sao hắn nghe được chứ.

    Tên này là cái quái gì vậy

    " Không ngờ cũng có bạn nhỏ này lại có lá gan lớn tới vậy, dám nói Feitan là đồ lùn luôn cơ "

    " Ngươi tin ta chém ngươi luôn không "

    " Ấy ấy bình tĩnh nào Feitan "

    Tên lùn kia mặc kệ mọi lời nói mà xông lên rượt cậu nhóc tóc vàng kia, nhìn tội cậu ta thật nhưng mà cậu làm bia đỡ đạn thay tôi làm tôi lấy làm cảm kích nên nếu cậu có 'đi' luôn, tôi chắc chắn sẽ lo hậu sự cho cậu đàng hoàng nên yên tâm đi!

    Nhìn bọn họ 'nói chuyện' cảm giác ở đây có thể có án mạng bất kì lúc nào, đúng là đáng sợ mà.

    Nhưng nhìn chung thì trong đây có lẽ kẻ khó ưa nhất chắc chắn là tên lùn kia!

    Hắn cứ xỉa xói chê bai tôi, còn ý định xử lí tôi luôn chứ.

    Đúng là đồ lùn khó ưa.

    Còn dễ thương nhất thì là cậu nhóc tóc vàng kia vì đã nghĩa hiệp ra làm bia thay tôi.

    Nói vậy thôi chứ nhìn cậu ta dễ thương thật, làn da trắng ngần, khuôn mặt bánh bao căng tròn kia thật muốn cắn một cái mà!

    Không chú ý nên nước dãi đã chạy ra khỏi khuôn miệng tôi từ lúc nào

    " Nè nhóc con, ngươi chảy nước dãi à?

    "

    "!

    "

    Vừa nhận ra, tôi liền vội vã chùi mép miệng.

    Tôi bị cái gì vậy trời, tự tưởng tượng ra còn chảy nước dãi nữa mất hình tượng quá!

    Người đàn ông tên Chrollo im lặng nãy giờ mới lên tiếng

    " Dừng lại được rồi.

    Để chào mừng cô tới đây nên Pakunoda và Machi hai người đi nấu đồ ăn cho cô ấy đi "

    Tôi ngước nhìn người đàn ông vừa nói kia thầm mến mộ anh ta, vì không ngờ vừa tới đây đã được chiêu đãi bởi hai người phụ nữ xinh đẹp kia.

    Tôi mê man nghĩ về đồ ăn do Pakun và Machi sẽ như thế nào, đồ ăn do người phụ nữ xinh đẹp ấy nấu hẳn rất ngon!

    Một lúc sau, đồ ăn mang lên.

    Trong khi tôi rất mong chờ, thì mọi người xung quanh lại nhìn tôi bằng ánh mắt sợ hãi?

    Tôi mặc kệ họ nhìn tôi như thế nào, giờ tôi đang rất đói nên tôi chỉ chăm chăm vào đồ ăn thôi.

    Và tôi đã sai khi bỏ qua những ánh mắt cảnh báo ấy.

    Tôi sợ hãi nhìn đống 'đồ ăn' trước mặt mình.

    Bây giờ là trời tối nên cũng khá mát mà sao mà lưng tôi ướt đẫm mồ hôi vậy.

    Cái thứ mang tên 'đồ ăn' trước mặt tôi, nó lạ lắm!

    Tôi nhìn cái dĩa trước mặt nó đựng thứ nước sẫm màu, đặc sệt, mùi rất ưa là kì?

    Món ăn này ngoài tầm hiểu biết của bộ não nhỏ bé của tôi rồi, tôi chẳng biết dùng những từ ngữ tồi tệ nào để tả món ăn này nữa.

    Tay tôi cầm cái muỗng mà rung bần bật trong lòng thầm cầu nguyện.

    Đưa mắt nhìn đám người kia mà cầu cứu nhưng nhận lại chỉ là cặp mắt thương hại của họ.

    Tôi nhìn tiếp hai người phụ nữ trước mặt, trông họ đang rất mong chờ tôi nếm thử.

    Ựa- cái chết vì gái là cái chết tê tái, tôi cam tâm tình nguyện hi sinh rồi.

    Tôi bắt đầu ăn trước những con mắt tò mò.

    Cái vị của nó dở hết sức, thức ăn vừa chạm vào đầu lưỡi liền muốn nhả ra ngay làm tức.

    Nhưng nhìn hai khuôn mặt đang mong chờ trước mặt, tôi đành cố nuốt thứ 'thức ăn' này.

    " Vị nó như thế nào?

    "

    Bọn họ thì trông chờ câu trả lời từ tôi, còn tôi thì mặt xanh hơn tàu lá chuối muốn mở miệng ra nói cũng khó.

    Nhưng tôi vẫn gắn gượm trả lời

    " Nó... k-hông quá tuyệt, nhưng vẫn tạm ổn-...

    "

    Tôi lấy hết dũng khí mà nói dối để kéo họ chết chung với tôi!

    _______________________________

    24/8/2023

    Tôi đang bị nhiều cái deadline dí đét quá nên chap cũng ngắn...
     
    [Đn Hxh] Do You Feel The Love?
    Chương 4


    Sau khi nghe tôi nói rằng đồ ăn bình thường họ liền lao vào bàn ăn, nhưng họ nào ngờ là tôi đang lừa họ.

    Ngay cả những kẻ đề phòng cao như Feitan, Chrollo còn bị lừa cơ mà.

    Tôi ngồi một góc thầm cười khinh vì bọn họ bị tôi lừa

    " Ặc- con nhỏ kia ngươi dám lừa ta, như này mà là tạm ổn à?

    " tên người rừng kia quát tôi, bị nắm thóp tôi liền giật mình may được Chrollo đại nhân cứu một mạng

    " Thôi được rồi, dù gì cũng lỡ rồi.

    Yui - san liệu cô có biết nấu ăn không?

    " hẳn mỉm cười nhìn tôi.

    Nụ cười này đi với cặp mắt ấy không đúng chút nào nó quá đáng sợ!

    Tôi tự trách bản thân chưa gì đã gây thù với một kẻ không nên động vào rồi.

    " Có!

    Để tôi nấu lại cho mọi người được chứ?

    "

    " Vậy làm phiền cô "

    Tôi đi vội vào nhà bếp để tránh cái ánh mắt dọa người ấy.

    Đứng lấy lại bình tĩnh một lúc, rồi xắn tay áo vào bếp.

    Mấy món ăn do Pakun và Machi nấu đã thành tinh hết rồi!

    Tôi quyết định đổ đống đó đi nấu cái khác, mặc dù tôi ghét việc lãng phí đồ ăn nhưng đây là trường hợp hi hữu tôi đành phá luật.

    Tôi nấu vài món ăn bình dị thôi chỉ mấy một lúc đã nấu xong rồi.

    -----------------------------------------------

    Họ khi nghe Chrollo bảo để cô nấu, trong lòng có chút lo lắng sợ sẽ giống như đống đồ ăn kia.

    Bọn họ thề nếu cô còn vô dụng không nấu ăn ra trò bọn họ sẽ không ngần ngại mà xử cô luôn.

    Một lúc sau, cô đi ra khỏi bếp trên tay là những dĩa đồ ăn.

    Shalnark nhanh nhẩu giúp cô bưng phụ một tay, mùi hương từ đồ ăn xộc lên mũi họ nhìn cách bài trí bắt mắt họ cầm đũa lên ăn thử nếu đồ ăn có vấn đề thì đừng mong thấy ánh sáng trên trần gian nữa.

    Người lên tiếng là Shalnark

    " Ưm- cậu nấu ngon thật đó "

    Tên lùn Feitan cũng góp giọng

    " Tạm được "

    " Nè cậu không ăn sao, Yui - chan "

    " À không, tôi no rồi mọi người cứ ăn đi "

    Cô xua tay từ chối, chỉ ngồi lẳng lặng nhìn họ ăn.

    Machi, Pakunoda và Chrollo chỉ im lặng ngồi thưởng thức thầm gật gù khen ngon.

    Còn tên người rừng Uvogin kia và đồng bạn của hắn chỉ cấm cúi vét sạch đống đồ ăn trên bàn.

    Chrollo lên tiếng

    " Vậy từ giờ chuyện ăn uống để cô lo nhé, Yui.

    Có gì cô cũng chỉ dạy nấu ăn cho Machi và Pakunoda luôn đi "

    -----------------------------------------------

    Nấu xong tôi đem đồ ăn lên cho họ lòng thầm lo lắng không biết tài nấu ăn của mình có còn ổn không.

    May mắn đã đến tôi, họ vừa ăn vừa khen làm tôi vui hết sức.

    Tôi giờ chẳng còn quan tâm đến việc ăn làm gì chỉ nhìn họ ăn thôi là tôi vui rồi.

    Chrollo lên tiếng phát vỡ niềm vui của tôi, công việc người hầu của tôi đã có thêm một việc đặc biệt là làm giáo viên dạy nấu ăn cho Pakun và Machi.

    Sau dọn dẹp mọi thứ sau bữa ăn, trời lúc này cũng đã tối.

    Chrollo bảo tôi rằng chọn đại chỗ nào nghỉ ngơi cũng được, tôi tiến tới góc phòng dọn dẹp sơ chỗ đấy cho gọn gàng tí đề đi ngủ.

    Tôi ngồi yên ở đây cũng được nửa tiếng rồi nhưng chẳng tài nào chợp mắt được.

    Nhìn xung quanh mọi người có lẽ ngủ hết rồi chỉ còn Chrollo ngồi trên cao đọc sách kế bên là vài cây nến được thấp lên.

    Tôi buồn chán đứng dậy đi đến chỗ hắn, nhận thấy vậy hắn ngước lên nhìn tôi

    " Hửm, có chuyện gì à, Yui "

    " Không có gì chỉ là tôi muốn đi dạo bên ngoài tí nên tới xin anh thôi, với cả tôi hứa sẽ không trốn đâu tôi mà bỏ trốn mấy người làm gì tôi cũng được!

    "

    " Tôi biết cô sẽ không trốn mà, cô cứ đi dạo đi nhớ để ý đấy không mất mạng khi nào không hay đâu "

    Vẫn nụ cười ghê rợn ấy, tôi nhìn thôi đã chẳng muốn náng chân ở đây lâu.

    Nghe được Chrollo cho phép đi tôi liền quay gót ra ngoài.

    Tôi đi dạo quay khu này mà chẳng hay biết có người đang theo dõi.

    Tôi cứ bước đi như vậy rồi dừng lại tại một núi rác, tôi leo lên ngồi trên đống rác này ngắm sao.

    Tôi thích ngắm sao lắm lần đầu tiên tôi được ngắm là năm tôi 12 tuổi, tôi cùng chị Sara đi cắm trại ở ngoại ô để ngắm sao từ lần ấy tôi có sở thích ngắm sao.

    Bỗng sau lưng tôi phát ra âm thanh

    " Thì ra cậu ra đây chỉ để ngắm sao thôi à "

    Tôi giật mình quay người lại thì chạm mặt với cậu nhóc tóc vàng dễ thương kia

    " Ừm, cậu ra đây làm gì hay cậu theo dõi tôi, Shalnark?

    "

    Cậu ta như bị tôi đi guốc trong bụng mà hơi giật mình, giở giọng ủy khuất với tôi

    " À đâu, làm gì có chứ tớ thấy cậu ra đây một mình nên tò mò đi xem tí thôi mà.

    Với cả cậu ở một mình tớ đi theo bảo vệ cậu mà "

    Lừa trẻ con à, điêu cũng vừa thôi nói vậy ai tin trời.

    Mà dù như thế nào tôi cũng không quan tâm giờ tôi chỉ muốn ngắm sao thôi!

    " Tớ ngồi đây được chứ?

    "

    Tôi chỉ gật đầu một cái, cậu ta leo lên ngồi kế tôi tôi cũng không quan tâm lắm.

    Cái Lưu Tinh Phố chết tiệt này bị ô nhiễm quá rồi, tới bầu trời bị mây mù mịt che đi việc nhìn thấy rõ mặt trăng còn khó nói chi là ngắm sao.

    Dù vậy tôi vẫn ngồi ở đó, tôi mở miệng vu vơ hỏi cậu

    " Này Shalnark, cậu có tin vào việc ước nguyện với sao băng không "

    " Hmm.

    Tớ nghĩ là có chăng, nhưng trường hợp xảy ra có lẽ sẽ rất rất thấp vậy còn cậu nghĩ sao?

    "

    Tôi trước giờ vốn không tin vào những thứ viễn vông không có thật, nhưng tôi lại rất tin ước nguyện trước sao bằng sẽ thành thật.

    " Tôi kể cho cậu một câu chuyện nhé Shalnark "

    " 'Ngày xưa, có một nàng công chúa của vương quốc phía Bắc, nàng kiêu ngạo mắc bệnh lạ* không chữa được nàng chẳng tin vào thứ gọi là cầu nguyện, phép màu.

    Trong một lần trốn đi chơi đêm cùng người chị tên Sara, người chị dẫn cô công chúa đến một cánh đồng hoang người chị bảo dẫn nàng đến xem một thứ đặc biệt nhưng nhìn quanh chỉ thấy toàn cỏ chẳng có gì cả.

    Nàng nghĩ người chị lừa mình nhưng người chị bảo hãy nhìn lên trời, một đợt mưa sao băng đang diễn ra nó thật đẹp làm sao.

    Người chị bảo rằng nàng hãy ước điều mình thích trước khi mưa sao băng này kết thúc, nàng chưa bao giờ tin vào điều ước hay phép màu nhưng lần này lại khác nàng chấp tay ước rằng bản thân chưa muốn chết vì bệnh nàng còn muốn sống nàng muốn vi vu khắp nơi và tiếp tục được ngắm mưa sao băng lần nữa.

    Nhưng điều ước ấy chẳng bao giờ thành hiện thực được vì ngày ấy đã đến ngày nàng ra đi, nàng ước rằng muốn được ngắm sao băng lần cuối nhưng chẳng có gì cả nàng cứ vậy mà trút hơi thở cuối cùng khi vẫn đang mong mỏi điều gì đấy xảy ra' nàng công chúa này ngu ngốc nhỉ lỡ đặt niềm tin duy nhất vào một thứ không bao giờ có thật " tôi như kể lại câu chuyện cuộc đời mình cho cậu ấy nghe

    " Không đâu tớ thấy nàng công chúa ấy đã hi vọng lắm mới đặt niềm tin vào thứ mà bản thân chưa bao giờ tin "

    " Phải nhỉ, có lẽ là vậy " tôi khẽ cười chua xót cho chính mình.

    Cậu ta đưa tay véo má tôi

    " Cậu làm như đó là chính mình vậy mà buồn thế "

    Haha vậy không biết rằng nàng công chúa ấy chính là tôi thật đấy tôi chỉ nghĩ thầm trong bụng.

    " Cũng trễ rồi chúng ta về thôi "

    Chúng tôi cũng nhau đi về dưới bầu trời đầy sao bị bởi tầng khí quyển bị ô nhiễm.

    -----------------------------------------------

    Shalnark - cậu đã chú ý tới cô từ lúc mới gặp rồi, cậu cảm thấy cô có gì đó thú vị tính đem cô làm cất chứa phẩm của cậu.

    Nhìn cô những lúc sợ hãi hay khó chịu trông dễ thương thật.

    Lúc mọi người nghỉ ngơi, cậu thấy cô đi tới gặp Chrollo nói gì đó rồi đi ra ngoài vì tò mò nên cậu lẻn đi theo.

    Nhìn thấy cô cứ đi chẳng phòng bị gì cả không biết cô là quá mạnh nên không để tâm tới mọi thứ xung quanh hay quá ngốc để có thể để ý tới xung quanh.

    Đang đi cậu thấy cô dừng lại vào leo lên đồi rác đấy ngồi, hình như cô đang ngắm gì đấy thì phải.

    Cậu tiến gần lại xem thì lại thành hù cô suýt té.

    Bỗng nhiên cô hỏi hắn về sao băng?

    Hắn cũng chỉ trả lời qua loa.

    Lúc cô kể cho cậu 'câu chuyện' thật ra cậu chẳng nghe gì cả chỉ toàn ngồi thẩn ra nhìn cô đang say sưa kể.

    Bỗng cô cười buồn không gian quanh cậu như đóng băng lại, không hiểu sao lòng cậu thấy khó chịu khi nhìn thấy cô như vậy cậu chỉ muốn thấy cô vui vẻ tươi cười với cậu, cậu không muốn để cô phải đau buồn vì thứ gì cả.

    _________________________________

    3/9/2023

    Chạy deadline đêm khuya cùng tôi, không biết giờ này còn ai thức đọc truyện của tôi không nhỉ?
     
    [Đn Hxh] Do You Feel The Love?
    Chương 5


    Sau cuộc trò chuyện 'ngắn' giữa tôi và Shalnark chúng tôi cùng đi về căn cứ dưới trời đêm.

    Lúc này tôi cũng có thể chìm vào giấc ngủ sâu.

    .

    .

    .

    Sáng hôm sau

    " Dậy đi, con lười kia " hắn vừa nói vừa đá tôi một cái.

    Má nó mới sáng ra đã bị cho ăn đạp rồi.

    Tôi lớ mớ mở miệng chửi lại người kia.

    " Mẹ kiếp, tên khốn nào đạp bổn tiểu thư đấy- "

    "!?

    "

    Tôi khựng lại một nhịp, liền nhớ ra nơi mình đang ở xém may lại bay đầu như chơi rồi!

    Nhận ra điều này tôi liền lật đật bật dậy lấy lại tinh thần không nhận ra thân ảnh nhỏ bé đã đứng sau lưng mình khi nào mặt thì đen kịt lăm lăm lườm tôi.

    " Ngươi vừa nói gì đấy nói lại thử ta xem "

    "..." có ngu mới nói lại cho anh nghe, tôi đây chưa muốn chết!

    Bốn mắt nhìn nhau, hắn rút kiếm ra rượt tôi bán sống bán chết.

    Tôi thề là tôi không nói gì bậy bạ hết mà đừng dí tôi như vậy chứ.

    Mới sáng ra chưa gì tôi đã tập chân qua trò 'mèo vờn chuột' với tên Feitan khốn khiếp kia rồi may được Chrollo cứu một mạng.

    Vẫn như vậy tôi chuẩn bị bữa sáng cho họ, trong lúc ăn Chrollo bảo là sẽ cho tôi tập luyện để có thể tự vệ và còn đề cập cái gì mà niệm rồi bảo tôi quá yếu để học nữa chứ.

    Sau bữa ăn thì 'địa ngục trần gian' cũng hiện ra trước mắt tôi.

    Người rèn luyện tôi là Shalnark, Nobunaga và Feitan họ chia ra dạy tôi Feitan hắn sẽ dạy tôi rèn luyện về sức bền, hắn cùng Nobunoga dạy tôi về kiếm pháp còn cậu nhóc đáng yêu Shalnark thì tốt bụng hơn hai tên kia nhiều, chả phải đánh đấm gì cậu giúp tôi rèn luyện trí óc.

    Eo ôi, hai tên Nobunaga và Feitan là ác quỷ luôn rồi chứ làm người chi nữa.

    Bắt tôi chạy 100 vòng quanh cái khu rác to tổ bố này, hít đất 1000 ngàn cái, bưng đồ nặng cả trăm kí,... hỏi coi bọn họ có còn tình người không chứ!

    " Không "- hai tên đấy đồng thanh trả lời.

    Trăng lên tới đỉnh đầu, giờ bọn họ mới buông tha cho tôi.

    Cái gì mà ngày mai phải tập vung kiếm 1000 lần gì cơ chứ tôi đây không thèm quan tâm, về còn phải nấu ăn hầu hạ bọn họ nữa chứ.

    Tôi lết cái thân này về căn cứ.

    " Làm gì mà chậm chạp thế?

    Mới tập một tí mà đã than mệt "

    " Bọn ta đói rồi nấu gì đấy lẹ lên đi "

    Tôi đang rất mệt vì tập luyện rồi, giờ về còn bị sai vặt nữa ngươi đói thì tự đi mà làm đi mắc cái gì cứ kêu tôi hoài thế?

    Lòng thầm chửi rủa bọn họ nhưng vẫn đi vào bếp nấu cho họ ăn.

    " Đồ ăn đã xong, mọi người cứ việc ăn đi "

    " Cô không ở lại ăn sao?

    "

    " À thôi, tôi chưa đói lắm đâu nên mọi người cứ việc tôi lên phòng tí "

    Tôi mệt mỏi đi về phòng, thả mình trên chiếc nệm cũ kĩ kia.

    Hôm nay là quá đủ mệt mỏi rồi tôi chỉ muốn ngủ một giấc thôi...

    --------------------------------------------------------

    'Cạch' cánh cửa phòng mở ra, cậu nhóc tóc vàng cùng con ngươi lục bảo kia trên tay cầm một khay thức ăn đi vào.

    Cậu nhìn cô đang nằm ườn ra đấy chẳng phòng bị gì cả, nhỡ người đi vào không phải cậu mà là một tên biến thái nào đấy thì cô sẽ ra sao chứ.

    Cậu tiến lại gần người con gái kia đặt cái khay đồ ăn sang một bên, cậu ngồi xuống vén lọn tóc con kia, ngắm nhìn người kia.

    Cô không quá xinh đẹp hay nổi bật, cô rất mờ nhạt gần như chẳng ai để ý tới nhưng đối với cậu cô là ngôi sao sáng nhất trong lòng cậu, dù là giữa ngàn vì sao đi chẳng nữa cậu cũng chỉ thấy mình cô.

    --------------------------------------------------------

    Cảm thấy bản thân bị dòm ngó, tôi mệt mỏi tỉnh dậy.

    Tôi bị mắc bệnh rối loạn khó đi vào giấc ngủ chỉ cần nhìn tôi chầm chầm cũng đủ khiến tôi không ngủ được mà thức trắng.

    Vừa mở mắt đập vào mắt tôi ánh sang chói lóa là 'mặt trời' hay gì.

    Nhìn kĩ lại là cậu nhóc tóc vàng kia đang cười tươi rối nhìn tôi bảo sao lại chói đến thế chứ.

    " Giờ này, cậu đến đây làm gì vậy Shalnark?

    " tôi đưa tay lên dụi mắt còn chưa tỉnh ngủ

    " Tớ thấy cậu khá mệt sợ cậu đói nên đem ít thức ăn lên cho cậu nè "

    " A- cám ơn, đã làm phiền cậu rồi "

    Tôi dưa tay lên nhận lấy khay thức ăn từ tay cậu ấy.

    Cậu ấy vẫn ngồi ở lại nhìn tôi ăn mà không rời đi, bầu không khí có chút kì cục và Shalnark đã mở lời trước

    " Có lẽ hôm nay cậu đã hải tập luyện mệt mỏi lắm nhỉ?

    "

    Nghe vậy tôi liền gật đầu lia lịa cậu ta như đi guốc trong bụng tôi vậy, tôi ngồi than thở lên xuống với Shalnark về chuyện tôi bị đày tới địa ngục trần gian và có hai tên ác ma đã hành hạn tôi.

    Ngoài ra, tôi cũng kể đủ thứ trên trời dưới biển còn cậu ta thì ngồi nghe tôi kể vừa cười khúc khích tự niên tôi cảm thấy ngại ngang khi bị người khác cười vậy.

    " Vậy ra chỉ có vậy thôi sao, cậu quên rằng cậu còn chưa hoàn thành bài tập luyện ngày hôm nay của tớ đó "

    "!?

    "

    Tôi quên bén rằng Shalnark cậu ta cũng là người sẽ tập luyện cho tôi.

    Tôi trưng ra bộ mặt đáng thương với cậu ấy mong đừng làm gì cả hôm nay quá mệt mỏi với tôi rồi.

    Ah- cậu đừng trương ra cái vẻ mặt vui tươi đấy trước mặt tôi chứ, tôi đang rất trầm cảm luôn đấy!

    " Haha đừng lo tới sẽ không bắt cậu làm gì quá sức đâu đừng lo "

    Tôi nửa tin nửa ngờ cậu ta dù khuôn mặt thì dễ thương đấy, nhưng mà lại rất xảo quyệt như hồ ly vậy linh tính mách bảo tôi thế.

    Tôi hỏi lại cậu ấy

    " Thật sao?

    "

    " Ừm "

    Nghe được vậy tôi liền thở phào nhẹ nhõm, xem ra ở đây Shalnark vẫn đối xử với tôi tốt cực kì.

    " Tớ sẽ giúp cậu về trí tuệ "

    "?

    " Tôi xin rút lại lời ban nãy, cậu ta cũng là một tên ác ma như hai tên kia chắc luôn!

    Từ kiếp trước tôi đã rất ghét những môn liên quan đến tự nhiên, tư duy, logic rồi.

    Từ thời đi học đến lúc đi làm đều phải tư duy đã quá mệt mỏi rồi, giờ tôi chỉ muốn rong chơi, khám phá mọi thứ thôi.

    Tôi nhất quyết không tập luyện đấy!

    -----------------------------------------------------

    Cậu khẽ khúc khích nhìn người con gái trước mặt đang nằm ăn vạ quyết liệt không luyện tập kìa.

    Cậu dọa cô rằng nếu không chịu tập luyện thì sẽ bị Chrollo quẳng ra đường mà mặc sống chết, không ngờ cô lại đi dọa thật liền râm rắp ngồi dậy.

    Cậu thích thú nhìn cô cư xử như vậy.

    ------------------------------------------------------

    Bị dọa rằng sẽ đi đá ra đường tôi liền miễn cưỡng nghe lời, nếu bị quẳng đi t chắc chắn sẽ chết tôi chưa muốn chết tôi phải ăn bám sống dựa vào đám người này cơ.

    " Chúng ta chơi cờ vua đi "

    Cờ vua trước kia tôi chơi khá tốt nên ko ngần ngại đồng ý

    .

    .

    .

    2 tiếng sau,

    Tôi đang cố gắng giữ bình tĩnh nhất có thể, nếu không tôi sẽ nhảy lên mà đập nát bàn cờ trước mặt mất.

    Người trước mặt tôi có phải một cậu nhóc 14 tuổi không đấy.

    Đã qua chục trận rồi tôi đều thua chưa có một trận thắng nào, tôi có tính háo thắng cao nữa tôi quyết tâm đánh điên cuồng với cậu ta cho tới khi bản thân thắng thì thôi.

    Tôi đã nhẫn nại tới mức nào để có thể đánh tới mức này chứ, tự nhiên tôi cảm thấy tự hào về bảo thân thật.

    Shalnark thấy vậy cũng nương tay để tôi thắng một lần, tôi không quan tâm lắm chỉ cần thắng là được!

    Tôi vui sướng ngồi cẫn lên.

    Bỗng Shalnark đưa tay lên xoa đầu tôi

    " Hôm nay tới đây thôi, giờ cũng trễ rồi chúc cậu ngủ ngon "

    " Ngủ ngon a "

    Cậu buông tay, quay lưng rời đi tôi thì có chút luyến tiếc vì không còn được cảm nhận cái xoa ấm ấp ấy, nó làm tôi nhớ đến chị Sara.

    Không biết chị ấy sao rồi, có ổn không nhỉ?

    ____________________________________

    11/9/2023

    Thời gian này tôi bị kiệt sức cực kì, cố ngoi lên viết cho mọi người

    À mà tôi thấy việc gọi là 'cậu - cô' giữa Shalnark và nữ chính nó cứ kì í, đang mới vài chap đầu tôi tính sửa lại thành 'cậu - em' chẳng hạn mọi người thấy được không.
     
    Back
    Top Dưới