Khác [ĐN HunterxHunter] Hồn ma quậy phá

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
194615217-256-k19347.jpg

[Đn Hunterxhunter] Hồn Ma Quậy Phá
Tác giả: Tanamiko_Hisako
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Author:Tanamiko_Hisako
NV chính: Areti,???

Tình trạng:Ongoing.

Thể loại:Hành động,phiêu lưu,tình cảm,đn.

Lịch ra truyện: Rảnh thì ra đừng giục!

Tóm tắt:"Mấy con quỷ dưới âm phủ đều truyền tai nhau nói: "Kẻ đi lên trần gian xuống âm phủ nơi đây vô cùng thảnh thơi chỉ có thể là cô ta-Areti.Hồn ma quậy phá không chịu đi đầu thai".Cho đến khi Diêm Vương đá vô mặt cô làm cô bay xuống một nơi đồng cỏ hoang vắng để cô bớt quậy ở nơi ông cai quản.Từ đó cô không chỉ bớt quậy mà còn quậy nhiều hơn lúc trước.Làm gà bay chó sủa một thời ở HxH thế giới.Gió tanh mưa máu khiến người đời kinh hoàng khi kể lại."

Đôi lời:Tay nghề của ta vẫn còn non mong mọi người góp ý.Đừng mang truyện đi đâu nếu ko có sự đồng ý của tác giả!!Làm ơn đã đọc thì hãy vote để ủng hộ tác giả!!.

Mấy chap đầu phèn ỉa =)))).

Nhưng mình đã đọc và cố gắng chỉnh sửa.

Kể từ chap 16 mới lên tay, mong mọi người thông cảm :

Warning:Tất cả nhân vật trong fic đều ko thuộc sự quản lý của ta.

Có yếu tố OOC toàn bộ.

Nếu bạn ko thích làm ơn clickback.Vô đây nói với tớ rằng ko đồng ý tớ sẽ chẳng rep mà xoá cmt đi.

Truyện chỉ đăng duy nhất trên Wattpad 🙂.

Ngày con tớ ra đời: 15/4/2019 🙂.



đn​
 
Có thể bạn cũng thích !
[Đn Hunterxhunter] Hồn Ma Quậy Phá
Giới thiệu nhân vật/Văn án


Nữ chính của chúng ta là một con ma.

*Ngoại hình là phần bìa truyện*

Tên: Areti

Tính cách: Sáng nắng chiều mưa trưa giông bão tố.Bạo lực tuỳ lúc.Quậy phá khi tức.Im lặng nhiều lúc.Ngông cuồng và kiêu ngạo là bản tính của Areti cô.

Vũ khí: Cây quạt màu đen và thanh kiếm

Gia thế:Ba mẹ là Hunter nhị tinh,ông nội là Netero.

Ngoại hình: Tóc đen láy,đôi mắt màu hổ phách,gương mặt thanh tú ưa nhìn.

---------------------------------------------------------

Văn án

Areti cô là một con ma.Đúng vậy,cô chết rất lâu rồi,còn cách thức như nào thì cô không nhớ nữa.Đi lên trần gian không chút vướng mắc,đi xuống âm phủ nhẹ nhàng.Mấy con quỷ dưới âm phủ đều truyền tai nhau nói: "Kẻ đi lên trần gian xuống âm phủ nơi đây vô cùng thảnh thơi chỉ có thể là cô ta-Areti.Hồn ma quậy phá không chịu đi đầu thai".Cho đến khi Diêm Vương đá vô mặt cô làm cô bay xuống một nơi đồng cỏ hoang vắng để cô bớt quậy ở nơi ông cai quản.Từ đó cô không chỉ bớt quậy mà còn quậy nhiều hơn lúc trước.Làm gà bay chó sủa một thời ở HxH thế giới.Gió tanh mưa máu khiến người đời kinh hoàng khi kể lại.

Diêm Vương đau đầu kể lại với tác giả:

"Biết thế năm đó ta tống cổ cô ta đi đầu thai chuyển kiếp còn hơn bây giờ,giao cho cô ta chức vụ,hệ thống cải tiến mới nhất cùng với đặt cách,để cô t bắt các xuyên không giả mà cô ta lại dùng chúng để nghịch loạn thế giới đó lên.Sai lầm đau đớn của đời ta.Haizz."

---------------------------------------------------------

Tác giả đôi lúc sẽ buff cho nữ chính chúng ta.Nhưng sẽ vừa phải không quá lố.Mong mọi người ủng hộ truyện của ta.
 
[Đn Hunterxhunter] Hồn Ma Quậy Phá
Chap 1


Vào một ngày không đẹp trời lắm.Trên những toà nhà cao lớn có một bóng trắng lượn lờ trên không trung.Vừa đi bóng ma vừa lẩm bẩm câu: "Chán quá!Mấy năm nay sao trần gian và âm phủ không có gì chơi??!."

-Đúng vậy con ma đó chính xác là nữ chính của chúng ta Areti.Cô hiện tại đang bay về âm phủ để tìm thứ gì đó để chơi.

----------------------Âm phủ-----------------------

"Thưa Diêm Vương liệu ngài có định cho cô ấy đi không vậy??"

-Một nam nhân nào đó đen từ trên xuống.

"Ta bắt buộc phải cho cô ta đi,ở nơi đây và trần gian đã quậy quá nhiều!"

-Diêm Vương đáp lại "cây" đen.

"Hiện tại cô ấy sắp về rồi ngài định cho cô ấy đi luôn ư?"

-Kế tiếp là "cây" trắng

Diêm Vương ko nói gì chỉ gật đầu.

Còn hai người đen và trắng được tác giả miêu tả là "cây" đen và trắng chính là Hắc và Bạch Vô Thường.

Không khí giữa ba người im lặng, bỗng nhiên có con quỷ nhỏ với nhan sắc xấu đau xấu đớn hớt hải chạy vào.

"Thưa Diêm Vương hiện tại Areti chuẩn bị đốt tiệm bán đồ ăn nổi tiếng trên đường âm phủ ạ.Mong người mau đi đến đấy để ngăn cô ấy!!"

Diêm Vương nghe thấy liền hốt hoàng, cùng Hắc và Bạch phóng đến nơi Areti chuẩn bị phóng hoả để cứu tiệm đồ ăn.

Nhưng đến thì tiệm đã cháy một nửa.Còn hung thủ thì đang đứng một bên cười hả hê với chiến tích của mình.Sau vài phút dập lửa thì Diêm Vương tức giận, túm đầu túm cổ hung thủ phóng hoả về nơi mình ở để trừng trị cô.

"Aretiii!!!!!"

-Diêm Vương tức giận gào lên trong căn phòng tối um của mình.

Hắc và Bạch đứng một bên im lặng không nói gì chỉ ngước nhìn cô.Ngoài mặt hai tên đấy có vẻ lo lắng cho cô thôi.Nhưng ánh mắt của hai người đấy đã bán đứng họ!

"Gào to vậy ngươi muốn ta hỏng tai sao Diêm Vương?!"

-Areti lên tiếng sau khi ông gào to tên mình.

"Cho điếc chết ngươi đi cái thứ quậy phá,ngươi thử nhìn con gái ở dưới đây đi!Họ dịu dàng và nhẹ nhàng vậy.Còn ngươi thì sao?Chỉ biết nghịch,lần nào nghịch ta cũng luôn là người phải đi hót đống lộn xộn!"

"Oáp...Ta chỉ muốn cho ngươi bớt nhiều tiền và tạo chút cho ngươi công việc cho ngươi bớt rảnh rỗi thôi."

-Areti vừa ngáp vừa nói.

"Lúc nào ngươi cũng nói ta nhìn bọn họ.Ta nhìn chán ngấy rồi.Bọn họ có gì hay đâu mà ngươi bắt ta nhìn hoài vậy?"

-Trước khi kịp để DV nói tiếp Areti đã nói tiếp.

"....."

-Hắc/Bạch

Diêm Vương im lặng ko nói gì.Trong tâm thì lôi cả tổ tông nhà cô ra hỏi thăm một lượt.

"Ta có chuyện muốn nói tiện đây."

-Sau một khoảng im lặng.Diêm Vương mới nói ra chuyện quan trọng nhất ngày hôm nay.

"Ta sẽ không đi đầu thai chuyển kiếp đâu." –Bà đây cứ nhất quyết sống chết ở đây quậy phá đến khi nào ngươi chết thì thôi đấy!

"...."

-Mẹ nó,ông đây còn chưa kịp nói cô đã ngắt lời ta.Cô ta ko đồng ý.Ko dùng được lời nói thì dùng bạo lực thôi.

Vừa nghĩ xong Diêm Vương ko chậm mà chạy lại phía Areti cô mà sút một quả vào mặt.Hắc và Bạch cũng biết phối hợp mà mở cổng không gian để ông đá cô vô.

"Mẹ nó!Bà đây ko phải là trái bóng cho ông sút!

Định vứt tôi đến đâu vậy tên Hắc và Bạch kia..."

- Họ ko thèm nghe cô nói mà chỉ vứt cho cô một cái tờ giấy và cục mochi nhỏ nhỏ màu trắng có cánh vô cổng và đóng cổng ko gian vào.

Hắc và Bạch khi tống cô đi xong liền chuyền tin ra ngoài để ăn mừng.Đêm hôm đấy cả âm phủ rộn ràng vui vẻ khi tống được con ma nữ nghịch như giặc kia ra không gian khác.

Rồi cuộc sống của Areti sẽ đi về đâu?.

-----------------------------------------------------------

Hết.Mong vote để có thêm động lực viết.
 
[Đn Hunterxhunter] Hồn Ma Quậy Phá
Chap 2


Nơi Areti cô +cục mochi+tờ giấy rơi bụp một cái xuống một chỗ đồng cỏ hoang vắng.Điều đó không sao,nhưng tại sao bản cô nương lại bị hoá nhỏ thành lúc 5t thế này?

Chả lẽ ba tên kia có khẩu vị mặn với loli à?

Areti đang ngồi suy nghĩ đủ thứ trên đời mình thì cục mochi phát ra tiếng nói:

"Cập nhập hệ thống hoàn tất,xin chào ký chủ."

Sau khi phát ra tiếng nói thì cái cục mochi đó bay lên(??!) đậu vào vai cô.

Areti:"Ngươi tên gì nhỉ?"

Nội tâm Areti cảm thấy rằng mình hình như muốn ăn cái cục hệ thống đó!!

Hệ thống:"Tôi ko có tên, ký chủ có thế tuỳ tiện đặt.Và tôi ko thể ăn được đâu ăn vào sẽ bị nghẹn chết ký chủ!"

Gần như biết Areti nội tâm muốn gì,hệ thống ngay lập tức giải đáp cho cỗ tham ăn.

Areti vẻ mặt méo mó khó chịu nói:"Vậy ta đặt tên nhé.Mino!

Tên ngươi bây giờ là Mino!"

Hệ thống:"..."

-Ký chủ nhà nó có thể nghĩ ra tên hay là niềm vui của hệ thống này.

*Liệu đi theo ký chủ này cuộc sống của nó sẽ ăn toàn chứ??-by mỗ hệ thống lương thiện Mino hỏi.*

Đến bây giờ Areti mới chú ý đến tờ giấy bên cạnh.Trong tờ giấy màu trắng tinh,hàng chữ siêu siêu vẹo vẹo được viết lên đấy để đập vào mặt Areti.Nội dụng như sau:

"Chắc ngươi đọc được tờ giấy này là đã đi sang thế giới khác rồi nhỉ.Giới thiệu sơ qua về chỗ ngươi đến.Ngắn gọn thôi, tỷ lệ người chết không bao giờ giảm và luôn có xu hướng tăng.Vậy là ngươi có thể nghịch loạn đến gà bay chó sủa ở nơi đây,thì không phải lo.Tiện thể luôn ta có công việc cho ngươi.Làm theo nhiệm vụ của hệ thống giao cho và đi bắt các xuyên không giả về đây!

Haizz..số hồn ma trốn đi đầu thai nhiều đến nỗi nơi nào cx có người để bắt các linh hồn.Nhưng riêng chỗ ngươi thì chỉ có mình ngươi thôi.Đặt cách thì được tác giả buff cho sức mạnh và vũ khí rồi.Muốn gì thì nói với hệ thống nhé Areti.Chúc đi vui vẻ và không bao giờ quay về 🙂))"

"Chuyện này là sao?"

-Areti nhìn hệ thống trên vai mình.

"Ký chủ phải đi làm nhiệm vụ mà hệ thống và chủ nhân hệ thống phân ra, cùng với đi bắt các xuyên không giả.Đặt cách thì ký chủ có 3 lần buff."

-Mino lên tiếng sau khi bị hỏi.

"Sức mạnh của ta ở đây có bị hạn chế ko?"

-Areti.

"Không hề thưa ký chủ"-Mino âm thầm đổ mồ hôi nói.

"Vậy ta muốn dùng 3 đặt cách.Lần 1 tạo không gian không giới hạn có thể chứa vật sống cho ta.Lần 2 cần thiết dùng sau.Cái thứ ba để dành."

Areti

"Bắt đầu quá trình tạo không gian....Đếm ngược...3....2....1.....Hoàn thành."

"Không gian ràng buộc với ký chủ đã hoàn thành.Chúc mừng ký chủ."

-Mino.

-----------------------------------------------------------

Cắt nàoo.Đến đây là hết chương.Nhớ vote cho ta thêm động lực nhé.Cảm ơn.
 
[Đn Hunterxhunter] Hồn Ma Quậy Phá
Chap 3


"Ký chủ có muốn cập nhật kí ức không?"

"Ừ"-Areti nhìn Mino rồi lại quan sát về phía con rồng đang múa may trên nền đất ko xa kia.Vài giây sau cơn đau đầu bỗng nhiên đổ xuống, từng hình ảnh xuất hiện trong đầu Areti.

Cô không tự chủ được mà hét lên "A" một tiếng.

Khi cơn đau đầu chấm dứt và các hình ảnh ko xuất hiện nữa cũng đã qua vài phút.

Được rồi, cô bắt đầu thấy cuộc sống thú vị hơn chút.Ba mẹ cô là Hunter nhị tinh,ông nội cô là Netero- hội trưởng hiệp hội Hunter.

.Areti ngồi tự kỉ cười hì hì khi nghĩ đến việc mình sẽ quậy phá ở đấy.Khiến cho cục hệ thống nào đó ở bên cạnh sợ đến mức phải cách xa cô một khoảng cách xong mới lên tiếng "Ký chủ cô liệu có vấn đề về thần kinh không?".

Vừa nghe xong câu của Mino mà người tự kỉ vừa cười hì hì nào đó liền im lặng ko phát ra tiếng động gì nữa, ngồi im lặng ở đấy.

Mino bên kia nhìn thấy thì có cảm giác liệu ký chủ nhà mình có mang nó vứt đi không?

"Đi về" Areti nói xong thì đi thu hồi con rồng lại.Chỗ con rồng vừa múa xong có hơn chục lỗ to nhỏ trên mặt đất.Cục Mino nhanh chóng bay lên vai của Areti rồi yên lặng.Areti dựa theo ký ức đề tìm đường về nhà.Về đến nơi cũng đã tối muộn.

Vừa bước vào nhà Areti đã lấy hơi hét to lên "Ba mẹ con về rồi đây".

"Cái đứa con trời đánh này sao bây giờ mới về hả?

Biết ta với mẹ con lo lắm không?"

-Đáp lại lời cô là tiếng của một người đàn ông trung niên.

Nếu trí nhớ Areti còn tốt thì đây chính là ba của cô-Alex còn mẹ là Mile.

"Là do con bị lạc mà."

Areti

"Mày sống 5 năm ở đây rồi còn bị lạc? vợ mau ra xem con của em đi này!"

Alex

"Rồi rồi hai bố con bớt cãi nhau đi.Bây giờ mau vào ăn này không thức ăn nguội hết bây giờ."

-Mile

Nhờ câu nói đó mà hai người đang cãi nhau ầm ầm kia ngừng lại và phóng một lèo và bàn ăn.Hai bố con này là thể loại đang làm gì việc gì chỉ cần nghe đến ăn thôi là bỏ dở mọi thứ.

Mile nhìn đến đau đầu với hai người này,cô vẫn không hiểu sao mình có thể cưới người đàn ông kia và đẻ ra đứa con này.Ngừng việc nhìn lại Mile bắt đầu dọn nốt thức ăn ra.Bàn ăn cũng chỉ có vài món nhẹ nhàng như miếng bánh mì,trứng ốp lết và cốc nước cam.Nhẹ nhàng nhưng lại ấm áp vô cùng.Areri cùng gia đình mình ăn rất vui vẻ họ trêu đùa nhau,mọi người giúp nhau dọn dẹp sau khi ăn xong.Không khí vui vẻ ấm áp khiến Areti nhớ nhung nó khiến cô khóc hơn tiếng.Liệu Areti sẽ được hưởng thụ sự ấm áp từ gia đình đến khi nào?..

--------------------------------------------------------

Hếtt rồii.Mong mọi người ủng hộ mình.
 
[Đn Hunterxhunter] Hồn Ma Quậy Phá
Chap 4


"Ari mau dậy nào,mẹ đã gọi con hơn 5 lần rồi đấy."

-Mile nói xong liền thở dài mệt mỏi, vì gọi hoài cái con người đang nằm trên giường kia vẫn chưa dậy.

Mino thì đang ngồi im lặng ở góc giường để tránh đi ánh nhìn của Mile.

Sau vài phút ngồi suy nghĩ của mẹ Mile thì kết quả cuối cùng là....

Vứt cục bông trên giường cho bố của chồng để ông huấn luyện nó!

Đúng vậy một ý nghĩ đúng đắn nhất của Mile vào thời điểm hiện tại, nhưng nhờ quyết định của cô lại khiến cho bao nhiêu người đang yên thân bỗng nhiên gặp hoạ về sau.

Mile nhẹ nhàng ra ngoài gọi chồng mình ra vác con "cưng" của mình cho ông.

Cho đến khi Areti tỉnh dậy phát hiện mình đang nằm dưới sàn của căn phòng xa lạ!

Cô giật mình đạp chăn ga gối ra đứng dậy.Phát hiện căn phòng còn có người nữa là một ông già đang ngồi vuốt râu nhìn chằm chằm cô.

Liệu bạn sẽ nghĩ Areti nhà chúng ta sẽ hét toáng lên và sợ hãi ông già đằng kia làm gì mình?

Những việc tiếp theo Areti liền dập đi ý nghĩ của bạn nhé,con nhỏ chỉ nhìn xung quanh căn phòng một lượt rồi lại lên giường-đắp chăn-ngủ tiếp!

Việc gì phải sợ và hét khi đó là ông của mình?

Nhưng Areti nhà ta có nhớ đấy là ông mình đâu?

"...."

-Lão già ngồi ở ghế

"...."

-Mino nằm cạnh

Ông quan sát thấy bên kia giường thấy hơi thở đều đều của người đối diện liền bật cười "hôhô..".

Khoảng 1 tiếng sau bạn nữ nhà chúng ta đã dậy.

Quay sang bên kia vẫn thấy ông ngồi đấy.

Areti nhà ta đứng dậy đi vào nhà vệ sinh để đánh răng rửa mặt, tiếp đến mới là quay lại ngồi lên chiếc giường.

"Ông là....??"

"Hôhô...lâu ngày không gặp nhóc con nhà ngươi đã sớm quên ta sao?"

-Người bên kia đáp

"Đúng vậy lâu không gặp người khác thì ta chóng quên, không nhớ ra ai cả đâu.Huống chi theo thời gian càng khiến người khác già đi nên khó nhận biết."

-Areti mặt nở nụ cười nói lại

"Mày chê ông già đấy à?"

"Ông tự nghĩ mà?"

"Khụ...khụ ta là ông nội con Netero đây đừng nói đến ông mi mi cũng quên đấy nhé??!"

-Netero nhìn đứa cháu của mình ho vài cái.

"Ô..Làm sao mà quên ông được"

"Ta có điều cần nói cho mi biết này.Ba mẹ mi đã quăng mi sang đây để ta giúp đỡ về sức mạnh của ngươi."

"Vậy nhờ ông giúp đỡ rồi~"

"Được được bây giờ ra sân cùng ta thử đọ sức trước tiên."

"Vâng!"

--------------------------------------------

Cắt tiếppp.Mau mau vote để ủng hộ ta.
 
[Đn Hunterxhunter] Hồn Ma Quậy Phá
Chap 5


Hiện tại bây giờ có hai người đang đứng ở trong bãi cỏ xanh mướt, một già một trẻ nhìn nhau chằm chằm.

Chỉ cho đến khi đứa trẻ,trên tay xuất hiện chiếc quạt hô lớn"hoả cầu" cuộc chiến bắt đầu mới bắt đầu..

Khi vừa gọi những chiếc cầu lửa ra Areti liền chỉ định "Lên", những quả cầu lửa lao vùn vụt đi bay về phía ông.

Netero thoáng giật mình vì ban đầu chiếc quạt bất ngờ xuất hiện,nhưng vài giây sau đó liền hoàng hồn mà né những quả cầu lửa đang lao đến mình kia.

"Thuỷ cầu"-Areti nhanh chóng gọi thêm vài quả cầu có màu sắc khác.

Vẫn như cũ mà nhắm vào Netero vừa né cầu lửa của cô.

Areti ko bất ngờ gì Netero vẫn tránh được, đã là hội trưởng của hiệp hội Hunter thì chả phải dạng vừa.

Netero chân vừa chạm đất liền chắp tay vào,ngay sau đó đằng ông xuất hiện Phật chăng??

Areti giật mình hú hồn khi nhìn thấy!!

Và...Tiếp đó Netero giơ hai bàn tay mình lên, mở rộng ray ra và đập bụp vào nhau.

Được rồi hoàn cảnh hiện tại của Areti vô cùng gian nan, khi bị kẹt ở giữa hai cái tay to bổ chang đang muốn đập nát mình.

Areti mãi mới ngóc được cái tay cầm quạt và cái đầu lên.

Phẩy nhẹ cái quạt và hét khàn giọng "Hoả Long" để gọi cái con rồng màu đỏ choé đẹp đẽ muốn làm hỏng mắt người ta ra.

Netero sắc thái khuôn mặt bất ngờ lắm.Nhìn thấy thứ to vật vã và đỏ choé thử hỏi có ai ko bất ngờ?!.

Muốn dùng thứ to hơn Areti để dập cô?!

Vậy thì cô liền gọi ra thứ to hơn để dập lại.

--------------------------------------------

Huhuuu 🙁(.Đọc thì nhớ vote cho ta nhé 🙁(
 
[Đn Hunterxhunter] Hồn Ma Quậy Phá
Chap 6


Sau khi Areti đã thoát khỏi bàn tay của Phật, cô đã nhanh chóng gọi con rồng màu đỏ ra để đánh hộ mình.

Areti nhẹ nhàng, ngồi xuống nền cỏ ở dưới chân mình để nghỉ ngơi và quan sát cuộc chiến của con rồng nhà mình và Phật của Netero.

Quan sát đã chán xong.Cô bỗng chìm trong suy nghĩ của mình..

' Ở đây liệu có gì vui?'

Hàng loạt suy nghĩ giống thế này liên tục xuất hiện trong đầu cô,khiến mình lơ là cảnh giác đi.

Đã trôi qua hơn nửa tiếng nhưng Areti vẫn ngẩn người ngồi suy nghĩ, mà ko biết con rồng của cô vừa gục xuống sau khi đấu với Netero.

Thân thể của Netero đầy những vết bỏng do lửa và những vết xước.

Người ngoài nhìn vào sẽ thấy chỉ có thế.

Riêng Netero về thân mình lại rõ hơn, ông đã bị gãy xương chân,đang cố gắng để trụ vững trên đất.

Liếc mắt nhìn sang chỗ cháu của mình, Netero thấy đứa cháu của mình ngồi dưới đất, ngước mặt nhìn lên trời, đôi mắt của nó như toả sáng vậy.

Những dòng suy nghĩ như in hẳn lên đôi mắt đó.Chỉ cần nhìn lướt qua có thể hiểu được nó nghĩ gì.

Trong chiến trường, chỉ cần lơ là một chút là có thể chết.

Netero chạy lại chỗ Areti nhân lúc nó không chú ý mà đấm vào bụng nó.

Ông biết nó chưa được học 'Niệm' nên nắm đấm này nếu nó không đỡ được chắc chắn nó sẽ bị gãy xương sườn vài cái.

Nhờ nắm đấm của Netero mà Areti đã hoàn hồn lại và ngay sau đó là cơn đau từ bụng ập đến đại não mà khiến cô la lên tiếng "A" rồi sau đó cơ thể của cô bay đến chỗ xa.

Cú đấm của Netero rất mạnh.

Nhưng ông vẫn chưa tung hết sức.

Cô có thể nghe được tiếng gãy tổng cộng 3 cái xương sườn của mình rồi.

Khuôn mặt thanh tú của Areti vì đau mà nhíu hai chân mày lại,cây quạt trong tay cô bị cầm chặt đến mức cơ hồ sắp gãy đến nơi.Tay còn lại của Areti ôm vùng bụng vừa bị đấm của mình, hai chân quỳ xuống đất đang cố gắng lấy lại sức để đứng lên.

Sau một khoảng thời gian cố gắng không cảm nhận cơn đau ở vùng bụng.

Areti liền nhẹ nhàng đứng dậy, cây quạt trong tay khi cô đứng dậy liền hoá thanh cây kiếm.Lưỡi kiếm sắc bén in hình phản chiếu của chủ nhân nó.Bàn tay của cô nắm chặt chuỗi kiếm,hướng phía đầu sắc bén của lưỡi đến bên Netero.

Dường như Areti không đợi được lâu nữa,cô liền nhảy lên không trung, hướng cây kiếm của mình xuống nơi Netero đang đứng.

Ông nhanh chóng rời khỏi vị trí ban nãy mà lùi về sau.

Cây kiếm của Areti theo một đường thẳng tắp, đâm nhẹ xuống dưới đất,tạo ra một vết nứt lớn.

Nếu như ban nãy Netero bị trúng đòn này,có lẽ sẽ bị thương nặng.

Areti rút cây kiếm của mình ra, phóng tới Netero tiếp và chém liên hoàn về phía ông.

Nhẹ nhành và nhanh nhẹn làm cho Netero bất ngờ,cơ hồ nếu như người khác từ xa nhìn vào không thấy thanh kiếm, sẽ tưởng đứa cháu nhà ông đây chỉ đang múa theo giai điệu của một bản nhạc nào đấy.

Từ trước tới giờ lần đầu ông thấy một người dùng kiếm đánh như múa vậy.

Chật vật tránh né từng đường kiếm sắc nhọn có thể lấy mạng mình bất cứ lúc nào, Netero phải dùng Tuyệt(絶 Zetsu) để ẩn mình đi.

Areti thấy người đấu với mình biến mất như hoà vào không khí liền lập tức thủ thế mà phòng bị.

Đôi mắt liên tục liếc nhìn xung quanh xem có việc gì bất thường không.Hai tay cầm kiếm di chuyển liên tục chém vào không khí xung quanh mình trong phạm vi tầm đánh.

Netero hiện tại đã ẩn mình và ngồi xuống cách xa đứa cháu của mình một khoảng cách khá xa để nghỉ ngơi chút.Không biết có phải thở mạnh quá hay không, mà bỗng nhiên Areti dừng việc đang chém của mình lại và dùng tốc độ của mình chạy thật nhanh đến chỗ Netero đang ngồi thở mà chém hai nhát.

Netero giật nảy mình lên khi bị chém vào phần ngực, tức tốc đứng dậy mà bỏ Tuyệt đi.

Xong rồi cứ thế một người tấn công một người phòng thủ.Hai người đánh nhau cho đến tối thì mệt mỏi nằm lăn ra đất mà ngủ luôn.

-----------------Morning nhé các cậu----

Sáng sớm hôm sau khi thức dậy,Areti phát hiện mình đang nằm dưới chỗ bùn đất bẩn thỉu này.

Cái đầu liền quay về quá khứ của ngày hôm qua mà nhớ lại.

Sau khi hồi tưởng lại quá khứ.Areti cất cây kiếm của mình vào trong không gian và đứng lên.

Cơn nhói ở bụng xuất hiện liền làm cho cô nhớ rằng mình đang bị thương.

Cô tức tốc chạy ra chỗ ông của mình mà gọi dậy.

Netero dần dần tỉnh ngủ sau mỗi cái lắc người dậy của Areti, ông mệt mỏi đứng dậy mà cố gắng đi đến chỗ chữa trị vết thương cùng Areti.

Đi được khoảng vài phút trước mặt hai người họ là một căn phòng đầy đủ dụng cụ y tế để giúp họ chữa trị.

----------------lười tả cảnh chữa trị------

Nhờ một ít vết thương sau ngày đánh nhau hôm qua, mà Areti hân hạnh được nằm ở trạm xá 2 tháng để cho những vết thương biết mất.

Netero cũng bảo với cô rằng khi cô đã lành lặn rồi liền giúp cô học 'Niệm', một kĩ năng luôn được sử dụng nếu muốn mạnh hơn.

Cô cũng đồng ý và nghỉ ngơi cho đến khi vết thương khỏi mà học Niệm cùng ông.

Chớp mắt cái hai tháng đã qua.

Cơ thể cô đã lành lặn không có vết thương nào nữa.

----------------------------------------------

Cắttttt.14/8 phải tập trung rồi.Huhu😭

Bài tập vẫn chưa làm hết 🙁(.Xoắn quẩy lên chạy nước rút với đám bạn.Có thể tuần sau ta sẽ không đăng được chuyện mn thông cảm cho tớ nhé 🙁(.
 
[Đn Hunterxhunter] Hồn Ma Quậy Phá
Chap 7+8


Sau khi vết thương ở người cô lành, Netero giữ đúng lời mình mà dạy Niệm cho cô.Cô vì muốn nhanh chóng muốn có thể sử dụng mà bỏ qua lời khuyên của ông rằng dành thời gian tu luyện mà cưỡng bức thức tỉnh.

Sau khi nhờ Netero cưỡng bức thức tỉnh cho chính mình,Areti được ông mình dạy cho lý thuyết về Niệm và được tập luyện không lâu sau đó

------------------Cắt khá dài 😉))----------

1 năm trôi qua,Areti đã ở cùng với ông của mình 1 năm dài.

Trong khoảng thời gian đấy Mino cũng giao cho cô khá nhiều nhiệm vụ về mấy bạn xuyên không giả.

Nhiệm vụ đầu của Areti là cô thư ký của Netero thì phải?!

Ừ đúng vậy!

Cô không hề mạnh dạn đến mức mà cầm kiếm ra chém người ta.

Vụ việc này gia đình Zoldyck có tham gia theo nhiệm vụ và công lao cô gửi cho họ.Tất nhiên!

Công lao của họ cũng hoàn toàn phù hợp với nhiệm vụ được giao.

Hầu như Areti giao nhiệm vụ nhiều quá mà nơi đấy đã quen với tên cô rồi.

Areti vốn tình hôm nay xin ông mình đi chơi nơi khác vài ngày cho đỡ buồn.

Netero cũng đã đồng ý và cho cô mượn phương tiện đi lại đó là cái trực thăng của riêng ổng.

Đi được nửa đường thì Netero bảo người ném cô xuống dưới để tự đi.

Thật không may mắn cho Areti rằng nơi cô bị ném xuống là Lưu Tinh Phố.

Cũng như người khác đã nói đây là nơi bị Chúa ruồng bỏ.Xung quanh chỗ nào cũng có rác cả.

Areti thong thả đi bộ xung quanh nơi toàn rác này, bây giờ hiện tại đã giữa trưa trời nắng nóng vô cùng.

Nên việc đi lại của Areti tất cả đều là nhờ Mino.

Mino hoá to ra để cho cô nằm lên đấy mà ngắm nhìn xung quanh.

Trong khi Areti thảnh thơi nằm trên người Mino không chú ý tới ai thì Mino lại vô tình đi đụng vào nhóm người hai trai một gái.

Areti nhanh xin lỗi nhóm phía bên kia và cố đi nhanh chút, cô nhìn mấy người đằng sau cô gái tóc hồng kia.

Một tên tóc vàng có chút phởn, tên còn lại mặc khá kì cục, bịt kín cả mặt.

Areti xin lỗi thật nhanh rồi sau đó rời đi cùng Mino.

"Chúng ta sẽ gặp lại nó cùng cái con thú cưng to lớn kia."

"Linh cảm à Machi?"

"Ừ và lần sau sẽ là một cuộc đánh nhau đấy."

-----------------------------------------------

Chap 8 (bù)

Areti mệt mỏi gục đầu xuống cái cục to ở dưới thân mình.

Cô có chút buồn ngủ vì sáng nay dậy khá sớm.

Bây giờ cô chỉ muốn uống trà mật ong, nước uống yêu thích của cô thôi.

Mino vừa lúc nãy lại giao nhiệm vụ mới rồi.

- Ký chủ có muốn mở bản đồ tìm vị trí hay không?- (Mino)

- Có.

Sau khi Areti vừa dứt lời liền có tấm bảng mô phỏng mở ra.

Trên đấy ghi từng tên người đang đi đâu.

Nhiệm vụ lần này của cô là một cặp sinh đôi nữ.

Nhiệm vụ:

Mục tiêu 1: Mone

Kiếp trước: Quản lý phục vụ của một quán nước với em gái mình.

Đặc điểm: Mái tóc màu đen và đôi mắt màu tím.

Mục tiêu 2: Meno

Kiếp trước: Quản lý phục vụ 2 của một quán nước với cô chị

Đặc điểm: Mái tóc đen ngắn và đôi mắt màu xanh.

Còn điều nữa là hai cô chị này là thành viên ẩn trong Bang Nhện.

Và cũng có hệ thống ra nhiệm vụ giết cô.

Thế giới sinh tồn mà, mình truy lùng người ta thì cũng phải có người truy lùng mình chứ.

Areti đau đầu nhìn lên bảng nhiệm vụ rồi lướt sang bản đồ tìm người để hoàn thành nhiệm vụ của bản thân.

Cô được nằm trên lưng Mino chờ đợi đến điểm cần đến, Areti mặt vẫn ngả ngớn như con điên.

Đến nơi, Areti đưa tiền cho Mino mua hộ nó trà mật ong món nước nó thích để bổ sung năng lượng.

Không đợi nó tốn thời gian nữa thì đăng trước mặt nó xuất hiện một nhóm người cùng hai cô gái mục tiêu.

Areti có chút hãi hùng khi nhóm người kia đều đang chuẩn bị nhảy bổ vào cô mà giã cho một trận.

Cuối cùng vẫn là cô gái tóc hồng mà lúc trước Areti đụng vào lên tiếng đầu tiên.

- Bang chủ con bé này sẽ gây tổn hại đến bang

- Vậy giết nó thôi!

- Nó sẽ gây tổn hại cực kì nhiều đến bang đấy thưa bang chủ!

- Được rồi.

- Cô bé à.Đến đây có việc gì sao?

- Đúng vậy.

- Việc gì vậy cô bé?

Chrollo trưng ra nụ cười công nghiệp, tay cầm cuốn sách có bìa hình chữ thập ngược.

-Hai người kia.

Aretivừa nói xong thì chỉ tay lại hai chỗ chị em Mone bên kia đang phòng thủ.

Chorllo im lặng không nói gì mà đánh mắt về phía hai chị em nhà kia và sau đó hướng mắt đến cô.

Giống như một mệnh lệnh vậy..

Đúng vậy!

Nó là mệnh lệnh, tầm mắt vừa đến chỗ cô thì hai chị em nhà kia đã lao lên với Niệm bọc toàn thân mình.

Areti nhẹ nhàng lấy cây quạt ở trong không gian mình ra cùng một ly trà mật ong để bổ sung năng lượng.

- Thiên Long.

Vẫn là một chiêu vô cùng cũ đối với Areti cô sẽ để cho nhóm người kia đối đầu với con rồng.

Còn cô sẽ tính sổ với hai chị em nhà kia.

- Vũ điệu thiên ương (Areti) đổi cây quạt của mình thành kiếm rồi hô to chiêu thức trên lên.

Rồi nhanh chóng một cước nhảy lên trên cao, xoay một vòng,đường kiếm theo chuyển động của cô nhẹ nhàng tạo ra đường sáng nhạt nhoà lấp lánh theo chủ nhân của nó lia đến đầu của kẻ địch trước mắt mình chém tới.

Một đường cắt hai chiếc đầu rơi xuống.

Nhiệm vụ..Hoàn Thành..

Bang Nhện hoàn toàn chết sững vì màn kiếm vừa nãy.

Một đường cắt nhẹ nhàng không quá mạnh bạo.

Người phản ứng nhanh nhất ở đây chỉ có Chorllo -đầu não của con nhện.

Hắn đứng đấy mỉm cười.

Nụ cười chết, mặc cho thành viên trong nhóm của mình đang chật vật đối đầu với con rồng kia.

------------------------------------------------

Cắt nèeee.

Bù chương rồi đấy nhá.

Vote để giúp ta có động lực đii.
 
[Đn Hunterxhunter] Hồn Ma Quậy Phá
Chap 9


Warning: Ngắn hơn bình thường.Oops

Trong chương cũ là quên không nói cho mọi người về hệ niệm của con gái mình :3

Nó là hệ Cụ Thể Hoá nhé :3

--------------------------------------------------

Chorllo mỉm cười.

Nụ cười chết.

Trong đầu tên tội phạm kia chỉ còn những từ ngữ giết chóc.

Lần đầu tiên trong đời, hắn muốn đứa trẻ kia đến thế.

Hắn muốn giết con bé, đem cái thanh kiếm và chiếc quạt kia về bằng nghiên cứu.

Hắn muốn đôi mắt màu hổ phách kia phải là của hắn.

Hắn muốn năng lực của đứa bé kia.

Areti nhìn thấy nụ cười kia trong lòng căng thẳng và bồn chồn nhiều phần.

Ai mà biết được kẻ đứng đầu những người biến thái như thế nào được?!

Không có biến thái nhất chỉ có biến thái hơn..

Mino đang trong lúc dầu sôi lửa bóng nhất, bỗng nhiên từ chỗ khỉ ho cò gáy nào chui ra bay lên vai Areti

- Ký chủ trà mật ong đây.

Mino nhanh chóng đưa cho Areti đầy túi trà mật ong mà cô thích.

- Cảm ơn Mino.

Areti cảm ơn rồi quay ra phía bên Chorllo kia.

Hắn vẫn cứ đứng đấy nở nụ cười mà không thèm liếc sang bên kia nhìn xem người trong bang mình chiến đấu như thế nào đối với con rồng.

Chorllo bỗng nhiên nhảy bật lên trên cao, hai cái dao hình thù đặc biệt, được hắn lấy ra, cầm trên tay hướng thẳng đến chỗ cô.

Areti không đợi tốn thời gian nữa mà nhảy sang một chỗ khác trước khi bị đâm xuyên người và mất mạng ở đây.

Cô bắt đầu suy nghĩ rằng nên đi ra khỏi đây hay là ở lại đánh tiếp.

Con rồng của cô ở bên kia không thể cầm chân được đám người kia lâu hơn nữa.

Một mình cô chiến đấu với hơn 10 người biến thái.

Có chết cô cũng không nghĩ mình thắng được!

Muốn sống thì chạy, chỉ thế thôi.

Areti lập tức cùng Mino chạy hướng ngược lại với đám người kia.

Cô vừa đi vừa lấy cây quạt ra mà thu hồi con rồng lại.

Càng chạy càng hăng, Areti chạy không thèm để ý đến đằng sau nữa mà cứ cắm đầu cắm cổ chạy.

Cho đến khi Mino bảo rằng cô đã đi ra khỏi Lưu Tinh Phố rồi thì mới dừng lại.

----------------------------------------------

Cắttt.

Ngày tốt lànhh.

Vote để ta có động lực!.

2-9 vui vẻ 🙂)
 
[Đn Hunterxhunter] Hồn Ma Quậy Phá
Chap 10


Bắt đầu thời kì bí ý tưởng 🙂 và thiếu chất xám 🙂 do kiểm tra ngập mặt 🙂.

_____________________________

Areti sau khi chạy ra khỏi Lưu Tinh Phố rồi quẹo phải vào một tiệm bánh ngọt gần đấy.

"Cho em năm cái bánh tart dâu và một cốc trà mật ong ạ.

Cảm ơn"

Areti bước đến cái bàn cạnh cửa sổ mà ngồi xuống gọi đồ ăn.

Một vài phút sau, những chiếc bánh nhỏ và cốc trà cô gọi đã đem lên bàn.

Areti mắt sáng như sao khi thấy đồ ăn, không đợi lâu nữa cô cầm một cái bánh tart dâu lên và cho vào mồm hưởng thụ.

Cô mỉm cười về sự ngọt vừa đủ của nó, bánh tart dâu luôn là 1 trong những món yêu thích của cô.

Bên ngoài người đi đi lại lại mỗi lúc một nhiều hơn, bây giờ là giữa trưa rồi dù nắng nhưng đường phố vẫn cứ đông nghịt.

Areti thả chậm tốc độ ăn của mình lại, nàng cắn nhẹ từng miếng một rồi nhai chậm, đôi mắt cứ liên tục nhìn về phía ngoài tiệm bánh.

Nàng đến đây cũng đã được 1 năm rồi cũng coi như là biết chút ít về nơi này đi.

Còn không thì luôn có Mino giới thiệu cho, không lo không biết thứ gì.

Nàng hiện tại muốn về thăm cha mẹ mình, nhưng ông nàng nhất quyết không cho nàng đi.

Khi nàng hỏi lí do có những lúc ông chỉ im lặng quay mặt đi và cất bước chân ra khỏi chỗ nãy, đôi lúc thì bảo nàng chưa mạnh nên ông không cho về nữa,..

Ông còn muốn nàng mạnh đến thế nào?

Không phải năm xưa người ta đồn nàng như quái vật còn gì?

Ông còn muốn nàng mạnh hơn sao?

Areti nhấp ngụm trà đôi mât vẫn nhìn về phía ngoài đôi mắt màu hổ phách luôn tươi sáng nay lại u ám đến kì dị.

Người đi đường khi cảm nhận thấy được một ánh mắt u ám như vậy liếc về phía mình thì bất giác quay đầu lại nhìn xem ai.

Khi nhìn thấy đôi mắt u ám đó của một đứa trẻ chỉ mới 5-6t họ lại coi như không biết gì mà đi thẳng.

Mino bên trên vai Areti chỉ im lặng không nói gì cả.

Chủ nhân của nó đã bảo rồi, cô là một người không dễ đụng vào bất kể là quá khứ, hiện giờ hay nữa là tương lai.

Cô đều như một con quái vật vô tri vô giác.

Lúc tươi cười vui vẻ, lúc u ám đến kì dị.

Không ai lường trước được điều gì về cô cả.

Một con người bí ẩn, không kém đáng sợ nếu nói đúng hơn là máu lạnh nếu cần thiết.

____________________________

Cạn idea nhè nhẹ nè 😉).
 
[Đn Hunterxhunter] Hồn Ma Quậy Phá
Chap 11


Areti đứng dậy trả tiền cho đồ mà mình gọi để ăn.

Cô ra khỏi quán ăn, bước đi trên con phố lúc trước đông người nay lại ít đến thảm thương.

Mino bên cạnh máy móc nói chuyên: [Ký chủ có nhiệm vụ mới!

Đối tượng xuyên không: Uoi

Tuổi: 10

Nhận dạng: Mắt đỏ, tóc đỏ

Lí do bị xuyên: Chết do bị ám sát

Niệm: Cường hoá

Vị trí: 5m đằng trước.

Thời gian làm nhiệm vụ: 10'

Hậu quả khi không hoàn thành: Giật điện 100v

Phần thưởng khi làm xong: Thay đổi thời gian tuổi của ký chủ nhanh 1 năm!]

Areti vừa nghe được không đợi thời gian tốn hơn nữa liền chạy vụt lên phía trước.

Chạy đúng 5m lên phía trước theo lời Mino nói.

Areti gặp được đối tượng của mình liền dừng lại.

Bên kia Uoi cũng nhận được nhiệm vụ giống cô nhưng ngược lại.Cả hai đều có nhiệm vụ phải giết được đối phương.

Areti tiến vài bước lên trước, rồi bật nhảy lên cao, thiết kiếm của cô theo hướng dọc cắm xuống bên dưới.

Uoi nhanh nhẹn nhảy lùi ra xa,lấy quả cầu năng lượng tạo ra từ Niệm của cô ta ra.

Ném về phía Areti.

May mắn cho bọn họ nơi này ít người nên dù loạn cũng không có ai để ý.

Quả cầu năng lượng kia chạm vào thiết kiếm của Areti thì bật ngược lại.

Areti nhìn xuống kiếm của mình, hai mắt sáng bừng như ngôi sao, xong ưỡn ngực lên phía trước tự hào.

Cô không thể ngờ rằng kiếm cô cũng có tác dụng lợi hại như thế.

[.....] Hệ thống đọc được suy nghĩ của cô, tạm thời không biết nói gì.

Hệ thống im lặng gửi báo cáo cho chủ nhân nhà nó.

Quay lại bên kia.

Areti theo đà lấn tới bên Uoi.

Thiết kiếm khua loạn về phía kia.

Uoi vì chỉ có quả cầu năng lượng để đấu ở khoảng cách xa nên chật vật tránh né những nhát kiếm kia.

Thế mà, phần chân của cô ta không có sự bảo vệ liền bị chém vào.

Mặc sức đau ở dưới, Uoi gượng dậy tránh né thiết kiếm đang tới tấp chém về mình.

Hết chân lại đến tay bị chém.

Cho đến khi, cô ta ngã xuống vì mất máu quá nhiều.

Areti bên này dù cho chém nhiều đến thế vẫn không có giọt mồ hôi nào.

Areti đến gần Uoi.

Lấy kiếm của mình đặt trên ngực của cô ta.

Không nói một hai lời lập tức ấn xuống.

Uoi bị con đau từ ngực hét một tiếng, thậm chí còn quằn quại một lúc dưới đất rồi lập tức chết.

[Nhiệm vụ đã hoàn thành...]

[Chuẩn bị phát quà nhiệm vụ hoàn thành..]

Areti nhắm mắt vào mặc cơ thể đau rát thay đổi để lớn thêm.

Mở mắt ra, Areti đã có một chút thay đổi, mái tóc đen dài hơn cơ thể cũng cao lên chút.

Vậy hiện tại nàng 6t rồi đúng không nhỉ?

_Hệ thống mở bản đồ._ ý nói vừa hiện ra trong đầu.

Trước mặt Areti liện hiện ra những con đường màu đỏ,vàng,xanh

__________________________

Cắt.

Ngày tốt lànhh.

Nhớ vote cho ta nhée.
 
[Đn Hunterxhunter] Hồn Ma Quậy Phá
Chap 12


Areti hướng theo bản đồ mà đi về căn nhà cũ của nguyên chủ.

Đến nơi này một lần nữa Areti có chút hoài niệm sự ấm áp kia.Ngôi nhà vẫn không thay đổi gì cả,chỉ có chút cổ hơn thôi.

Vẫn sạch sẽ không bụi bặm.

Areti nở nụ cười mỉm, bước chân đến cánh cửa gỗ mà thân thể này quen thuộc.

Bàn tay nhỏ nhắn nắm lấy cái xoay cửa.

Vừa mở cửa ra.

Đập vào mắt Areti là hình ảnh cha mẹ nguyên chủ đang năm dưới sàn.

Máu đen nồng mùi gỉ sắt,hình như đã để lâu trong không khí nên vậy.

Nụ cười của Areri liền tắt ngúm đi.

Đồ vật căn nhà đều không thay đổi.

Chỉ có họ nằm ở đó.

Đôi mắt trợn trừng, như thể bất ngờ vô cùng.

Đúng lúc đó đoàn người của Netero đã đến.

Tất cả đều bất ngờ khi cô ở đây.

Chỉ riêng có một ông chú quần áo luộm thuộm lạnh nhạt nhìn cô.

Areti quay lại nhìn đoàn người đó.

Đôi mắt hiện tại hoàn toàn mất hết cảm xúc đáng lẽ nên có.

Bây giờ nó sâu thẳm khiến người nhìn vào liền hoảng sợ.

Netero tiến lên trước.

Areti lập tức bùng nổ sức mạnh vốn có của mình.

Khiến ông và đoàn người lùi lại.

Areti đi dần về phía họ.

"Tại sao không cho cháu biết?."

Areti cất giọng mình lên,lạnh nhạt không cảm xúc giống như không quan tâm.

"Cháu bình tĩnh.

Nghe này ba mẹ cháu trước khi chết đã bảo ông không được cho cháu biết chuyện này."

Netero vội vàng giải thích.

"Vậy chuyện này ông định giấu đến bao giờ nếu cháu ko phát hiện ra."

Areti vẫn chất giọng đó hỏi ông.

Lần này không có câu trả lời nào.

Chỉ là sự im lặng.

Cô lần này không lấy cây quạt của mình ra.

Mà là thiết kiếm.

Lấy niệm của mình truyền vào đó.

Thiết kiếm trong chớp mắt hút lấy hết để tăng cường.

Areti không nói gì...

Cơ thể cô bỗng nhiên di chuyển chỉ còn tàn ảnh mờ mờ.

Một lúc sau quay lại, bộ đồ cô đang mặc hiện tại dính một chút máu.

Đằng sau cô còn mấy cái xác của mấy nhà quanh.

Thiết kiếm của Areti di chuyển cùng với thân thể cô về phía đoàn Hunter kia.

Tốc độ nhanh đến chóng mặt.

Vài người trong đoàn bị đâm vào bụng đều ngã xuống.

Cho đến khi còn lại ông chú luộm thuộm đang nhễ nhại mồ hôi phòng thủ và Netero đang ôm vết thương ở vai kia.

Areti lại biến mất.

Một nửa số dân cư ở đây đều chết không có mục đích.

Kể cả tốt hay xấu đều bị Areti tức giết đi.

Oán khí ở đây ngày càng nhiều.

Areti lấy quạt mình ra.

Hút hết oán khí kia.

Sau đó liền đem hết số khí tạo thành một trận gió bão oán hận quét một lượt ở các thành phố Hunter này.

Người không chống đỡ được lập tức chết.

Người chống đỡ được sẽ sống.

Tất cả người trong thành phố Hunter hoảng loạn.

Người có năng lực lập tức dò xoát tìm vị trí cơn gió kia phát ra.

Khi tìm thấy nơi họ thấy ba người đang đánh nhau ở đó đằng sau lưng đứa bé kia còn có trận gió vừa quét qua kia.

Thế là người đến có năng lực vì có ý nghĩ muốn trả thù nên lao vào trận chiến.

Những người khác khôn ngoan hơn đứng ngoài xem xét.

Trong đó nổi bật hơn tất cả, có Nhóm Nhện, tên hề biến thái, gia tộc Zoldyck vì bị chết nửa số quản gia của họ liền tức giận đến đây.

Thế mà họ lại gặp được một trận đánh nhau không có tổ chức.

Cuối cùng tất cả những người ko liên quan tham gia liền bị diệt.

Netero và ông chú kia hết sức liền ngã xuống.

Areti vẫn đứng kia, sự tức giận trong con người cô chỉ giảm được một nửa sau vụ đồ sát hôm nay.

Vừa quay lưng bước đi,ấy thế mà những nhóm người nổi bật kia cùng Netero và ông chú kia bật dậy đánh.

Areti vốn sẽ dùng một chiêu để càn quét hết tất cả ở đây, kể cả ông của cô.

Ai mà ngờ họ có thể kết một đồ án ngục ra để giam cô lại.

Những người xem kia thấy vậy liền hô hào bảo "vì sự an toàn của đất nước này nên cô bị giam giữ là phải!."

Areti thử phá cái đồ án này ra nhưng không đủ sức lực, thân thể này còn quá bé, có giới hạn và không thể chịu được đủ sức mạnh ban đầu của cô nên liền ngất lịm đi.

Areti cứ thế bị Netero tống vô ngục, bị giam 4 năm trong đấy.

Hệ thống biết điều không xuất hiện giao nhiệm vụ nhưng mỗi ngày vẫn cứ cập nhập tình hình hiện tại của thế giới cho cô.

Cho cô biết người đời nói gì về cô.

Hiện tại Netero như thế nào?,....

_________________________

Cắttt.

Ngày tốt lànhh.

Vote cho ta nhée.

Tác giả hiện nay đăng chap này xong là đã bắt đầu thi học kì 🙂)).
 
[Đn Hunterxhunter] Hồn Ma Quậy Phá
Chap 13


Mỗi ngày ở trong ngục của Areti vô cùng bình thường.

Luôn có hệ thống đi mua nước và làm bạn cho Areti nên không nhàm chán nữa.

Đôi lúc Mino hỏi cô rằng cô có hối hận vì không giữ được kiểm soát mà tống vô đây không?

Câu trả lời của Areti luôn là không bao giờ hối hận.

4 năm trong ngục của Areti trôi cũng khá nhanh.

Chớp mắt cái đã đến ngày cô được thả.

Hai tay của Areti được khoá xích vào phòng tránh cô làm loạn giết người.

Areri bước ra khỏi chốn ngục kia vẫn mỉm cười nhẹ cứ như người bị tống vào đấy không phải cô.

Dân tình nhốn nháo có người gào to rằng: "Đứa bé này đã giết gần như cả nửa bản đồ của cái thế giới này mà chỉ bị giam 4 năm?.

Thế giới này thối nát lắm rồi."

Areri nghe thấy nhưng mặc kệ, vốn dĩ thế giới này đã thối nát từ đầu rồi.

Người ta giam cô chỉ để cô bớt quậy mà thôi.

Ánh mắt Areti đảo liên tục để tìm kiếm bóng dáng của Netero.

Cuối cùng cô nhìn thấy bóng dáng ông ở cuối con đường này đang đứng nhìn cô.

Areti không chút chột dạ khi bắt gặp ánh mắt ông.

Netero đứng trên con đường này nhìn cô,ánh mắt không rời đi bất cứ lúc nào, chỉ sợ rằng ông rời mắt đi một lúc cô có thể biến mất vậy.

Ông đi dần đến cạnh Areti, một tay đập mạnh cái xiềng xích được đặc biệt làm ra để trói cô lại.

Areti được bỏ cái xích kia ra, cô cử động cổ tay một chút cho đỡ mỏi.

Khi cổ tay của cô đã có cảm giác liền lại với cơ thể rồi.

Cô mới dừng lại.

Đồng thời cất tiếng chào ông của cô.

__________________________

Cắt.

Năm mới vui vẻ, mọi người mạnh khoẻ và xinh đẹp hơn nhaa.

Đồng thời có thêm tiềnn.
 
[Đn Hunterxhunter] Hồn Ma Quậy Phá
Chap 14


Netero gật đầu thay lời chào, sau mấy năm trước, ông vẫn không hoàn toàn tin rằng đứa cháu gái của mình có thể có năng lực biến thái đến mức này?

Khi nó còn bé, ông đã kiểm tra thử năng lực của nó, hoàn toàn giống người bình thường không có chút sức mạnh gì?

Vậy mà giờ đây, thoắt cái đâu ra cái năng lực biến thái kia?

Chả lẽ nó có thể ẩn giấu?

Năm nay Areti cũng đã được mười tuổi rồi.

Ông cảm thấy không ổn nếu đứa cháu gái này tham gia vào cuộc thi Hunter kia.

Ông sợ nó không vui vẻ, nó quạo nó đánh nó xé cái mặt của thí sinh thì ông đây ngăn không nổi...

Areti cười, cất giọng hỏi han ông mình: "Ông dạo này có vẻ khoẻ hơn trước nhiều nhỉ, vậy chắc sẽ chẳng quan tâm tới đứa cháu sẽ tham gia vào kì thi kia đâu.

Dù gì thì chút năng lực của đứa cháu này làm sao bằng với năng lực của ông được."

"Đừng có nghĩ cháu có thể tham gia vào kì thi Hunter."

Netero hoàn toàn không đồng ý cho cô tham gia.

Ông ngăn cấm cô rất chi là nghiêm khắc vì sự an toàn của thí sinh.

______________________________

Cắtt.

Đúng như lời tớ nói các chương sẽ bị cắt xén độ dài một chút.

Xem xong nhớ votee.
 
[Đn Hunterxhunter] Hồn Ma Quậy Phá
Chap 15


Netero bất lực với đứa cháu của mình về cái vấn đề nó muốn tham gia kì thi tuyển chọn kia.

Ông nghe nó nói lảm nhảm nhiều quá đâm ra lú lẫn, tức giận cho nó đi thi đồng thời đưa địa điểm và mật mã chỗ thi cho Areti.

Areti đợi khoảng một tuần khi cuộc thi được diễn ra.

Trong khoảng thời gian đấy cô đôi khi có đấu tay đôi với ông Netero.

Đôi khi còn đi làm nhiệm vụ của Mino để nhận phần thưởng

Một tuần sau, Areti không mang theo gì ngoài Mino và chỗ không gian chứa đồ của cô.

Bầu trời hôm nay mát mẻ, trong xanh.

Nắng vẫn còn chen ngang qua khóm cây để chiếu những tia nắng xuống mặt đất.

"Mino có thể tăng độ tuổi cho ta lên được chứ?"

"Không thể, nhưng có loại thuốc trong tôi có thể giúp cô tăng lên 1-2 tuổi đấy."

"Giá bao nhiêu?"

"100 điểm hoàn thành nhiệm vụ."

"Mua!"

Mino từ trong miệng nhả ra viên thuốc màu đỏ, nhìn có chút tởm và kì nhưng Areti vẫn cố nuốt.

Cơ thể cô có cao lên một chút, thân hình cũng có chút thay đổi.

Thuốc xịn có khác, thay đổi mà không gây ra đau đớn như lần trước.

Areti đi qua con phố mà đã khoảng vài năm nay cô đã không qua.

Mọi người từ sáng sớm đã vui vẻ nhộn nhịp rất nhiều.

Ai ai trên con đường này cũng vui vẻ không phải vì lí do to lớn nào cả, chỉ một điều nhỏ nhặt về một thứ gì đó đã làm họ vui đến vậy.

Areti đi vào một quán mì, gọi cho mình một bát mì ramen để bổ sung năng lượng vào buổi sáng.

Nhân viên của quán mì này rất nhiệt tình, đồ ăn chỉ cần đợi vài phút đã được một chị gái dễ thương bưng lên cho Areti, chị gái này còn chúc cô ngon miệng thậm chí còn khen cô dễ thương nữa.

Areti mỉm cười vui vẻ, qua vài năm quả thật cô đã thay đổi, mái tóc cũng đã dài đến hông, chiều cao cũng tăng lên đáng kể.

Bây giờ cô cũng được 12t rồi cô cũng cao kha khá đấy chứ cô hiện tại cao khoảng 145cm.

Cũng khá cao đối với những đứa trẻ ở độ tuổi này..

Areti theo truyền thống mọi người và bắt đầu ăn.

Bên cạnh Areti, Mino cứ liên tục chơi cầu trượt từ đỉnh đầu cô rồi trượt xuống.

Vì tóc của cô khá dài nên nó chạm xuống tận ghế, làm cho Mino hứng thú vui vẻ trượt kéo bao nhiêu ánh mắt hứng thú nhìn về phía này.

Còn có nhiều người còn khen nó dễ thương nữa.

Areti ăn xong mì ramen rồi để tiền thanh toán ở bàn.

Sau đó ra khỏi quán rồi tìm một cái tiệm chăm sóc nào đó.

Cô cắt bớt mái tóc dài này của cô đi và làm cho nó mềm và mượt để không bị rối.

Hoàn thành xong, mái tóc đã được cắt ngắn đến vai và nó không bị rối nữa.

Areti tiếp sau đó mới đi đến nơi đăng kí số báo danh.

Đầu tiên là cô đi vào một quán thịt nướng, sau đó đề nghị chủ quán cho một đĩa thịt nướng, cứ bĩnh tĩnh làm, cho lửa vừa.

Chủ quán nghe có vẻ không hiểu lắm.

Areti chán nản, bảo mình là cháu của Netero- Areti.

Chủ quán nghe xong ngay lập tức chạy ra khỏi vị trí nướng thịt của mình dẫn cô vào một phòng dẫn cô đi đến nơi đăng kí.

———————————————

Thì xác định lại tuổi của nữ chính là 12t nhé.

Cứ mơ mơ màng màng với mấy đứa con tinh thần 🤦🏻‍♀️.
 
[Đn Hunterxhunter] Hồn Ma Quậy Phá
Chap 16


Cánh cửa thang máy vừa được mở ra.Một con robot nhân tạo ngay lập tức đến bên cạnh cô, đưa cho cô cái thẻ số 100.

Sau đó nó lại đi vòng vòng phát thẻ cho mọi người tiếp.

"Không thể tin được ở đây lại có một con robot thú vị như vậy."

Areti cài số báo danh của mình vào áo.

Xong tìm một chỗ khuất để đứng yên lặng.

Cho dù Areti đã chọn cho mình một góc khuất để tránh những ánh mắt đang coi thường cô, nhưng vẫn có kẻ đến làm phiền cô.

"Chào!

Tôi là Tompa!

Đây là lần đầu tiên cô tham gia sao??"

Tompa là kẻ vừa thấp và khá tròn.

Anh ta nhìn có vẻ lớn tuổi hơn cô nhiều.

Người ngoài nhìn vào có thể thấy anh ta là người thân thiện và hiền lành.

Nhưng đã tham gia cuộc thi này đâu phải người bình thường gì cơ chứ?

"Tôi đã tham gia cuộc thi này ba mươi lăm lần rồi!

Có gì không biết cô bé có thể hỏi nhé."

Areti gật đầu một cái, người cô tự động cách xa chỗ Tompa một đoạn.

Biểu hiện rằng cô không muốn nói chuyện với cậu ta.

Nhưng Tompa vẫn không buông tha Areti.

Anh ta vẫn nói chuyện với cô.

"À nhân tiện..tôi có món quà để thể hiện sự vui vẻ của tôi đối với cuộc gặp mặt này!

Đây là lon nước tôi đã mua từ ngoài vào.

Tặng cô bé coi như là quà gặp mặt và may mắn nhé!"

Tompa kéo tay cô về phía anh ta, tay nhét lon nước vào lòng bàn tay cô.

Sau đó còn vỗ vỗ mấy cái vào lon nước trên tay cô, mỉm cười phúc hậu.

Sau đó anh ta đi ra khỏi đó.

Areti còn chưa kịp ném trả lon nước cho hắn, chớp mắt cái thì đã biến mất.

Areti nhìn lon nước trên tay cô.

Cha mẹ cô đã dạy không được nhận đồ của người lạ.

Càng phải đề phòng hơn những người ở trong này.

Areti ngay lập tức vứt lon nước ngọt vào trong thùng rác gần đấy.

"Cậu có vẻ thông minh đấy."

Trước mặt cô là đứa trẻ với mái tóc màu bạch kim.

Đôi mắt xanh lớp biển có chút đục ngầu.. không giống những đứa trẻ có mắt xanh trong veo.

"Trong lon nước đó có thuốc đấy.

Nếu cậu uống vào, sẽ phải đi vào nhà vệ sinh rất nhiều lần."

"Cảm ơn cậu đã nhắc nhở cho tôi."

"Tôi là Areti.

Rất vui được làm quen với cậu."

Areti hoàn toàn biết được mình nên làm quen với đối tượng nào.

Bản thân cô đã gặp qua rất nhiều thể loại người ở dưới địa ngục.

Tên Tompa vừa nãy là người mà Areti bỏ qua việc làm quen với hắn.

Vì đơn giản là, hắn ta không cần thiết.

Ở trong tù mấy năm, Areti hoàn toàn biến đổi.

Mino cũng cảm thấy, nhưng nó không có ý kiến gì.

"Tôi là Killua Zoldyck.

Chào cậu, Areti."

Killua từ trên ván trượt của mình đi xuống.

Tay đút vào túi quần, khuôn mặt cao ngạo nâng cao lên nhìn xuống cô.

Areti không quan tâm đến vấn đề đấy.

Cách thể hiện trình độ của mình không phải nâng cao mặt lên nhìn xuống người khác.

Mà là chiến thắng.

Phía xa xa, người đàn ông trẻ tuổi, đinh cắm đầy trên mặt hướng về chỗ Killua và Areti.

Khuôn mặt dị dạng khó khăn nở nụ cười xiêu vẹo.

"illumi, cậu đang làm gì vậy?"

"Tôi đang quan sát em mình Hisoka."

Areti đứng nói chuyện vu vơ với Killua bỗng cảm thấy có bốn ánh mắt hướng đến đây.

Cô nhìn theo hướng nó xuất hiện.

Ở gần đấy, một tên hề vẽ hình giọt nước và ngôi sao trên mặt mình, cạnh hắn là tên dị biệt, mặt cắm đầy đinh, da mặt nhăn và tím lại.

Quá mức chịu đựng của người thường.

Bên phía kia, tên hề điên thấy cô nhìn đến chỗ mình liền ngả ngớn, mỉm cười vẫy tay chào cô.

Tên bên cạnh không có động thái gì cả.

Chỉ chăm chăm nhìn cô.

Areti đề nghị với Killua đi đến chỗ khác nói chuyện.

Cô không hề vui vẻ khi có hai kẻ điên nhìn chằm chằm mình đâu.

.

.

.

Đọc lại mấy chap trước mà thấy tay mình phèn ỉa =))).

Thôi thì từ chap này ta sẽ cố gắng thay đổi phong cách viết.
 
[Đn Hunterxhunter] Hồn Ma Quậy Phá
Chap 17


"Hisoka, ngươi có thấy đứa con gái đứng nói chuyện với Killua quen chứ?"

"Hửm?

Có chút quen quen.

Hình như chúng ta đã gặp ở đâu đó.."

"À~ ta nhớ ra rồi.

Là cái con bé mấy năm trước còn nổi loạn đi giết cả một nửa người ở thành phố này mà.

Đấy là lần đầu ta với ngươi gặp nhau đấy Illumi~."

"Nó rất mạnh, ông của đứa con gái đấy là Netero.

Kẻ đứng đầu tổ chức Hunter.

Ấy thế mà mấy năm trước còn bị trọng thương nặng khi đấu với con bé."

"Thật muốn thử với nó~"

Illumi và Hisoka nhớ đến cái ngày khủng bố mấy năm xưa.

Một đứa con gái bé nhỏ mà có thể giết nửa dân số trong thành phố Hunter này.

Lập tức số người chết tăng mạnh.

Mấy năm trước không hề có tỉ lệ nào tăng cao như năm trước.

"Năm nay sẽ có rất nhiều quả táo xanh đấy Illumi~"

Nghe cái cách Hisoka nói tên kìa, thật sến và biến thái.

Nhưng cũng chẳng hiểu vì lí do gì, mà người bên cạnh cũng chẳng phàn nàn.

Số lượt người tham gia càng ngày càng nhiều lên.

Kết thúc cho việc số người tăng lên là khi thang máy mở ra, ba người bước vào trong này.

Hai trẻ một trung niên.

Cả ba đều được nhận số báo danh của mình.

Killua có vẻ chú ý đến cái cậu trai tóc con nhím màu đen.

Killua hẳn là muốn làm bạn với cậu nhím kia.

Tên điên Tompa lại tới đó ra vẻ thân thiện.

Vẫn là những chiêu trò cũ, giới thiệu, kể ra việc mình từng tham gia ba lăm lần, ra vẻ lão luyện, sau đó chỉ trỏ từng người mà nói về họ.

Cậu trai tóc nhím kia thậm chí còn háo hứng nghe hắn ta kể.

"Aaaaaaaahh"

Tiếng hét của ai đó lấn át hết của mọi người.

Ai cũng chú ý về nơi phát ra âm thanh ghê rợn đó.

Ở giữa đám đông, một người đàn ông mất cả hai tay mà quỳ xuống gào thét về tay mình.

Kẻ còn lại..là tên hề vẽ hai cái hình trên mặt mình.

"Ồ, là thật đấy."

"Ông ta chẳng có một cánh tay nào cả.

Chỉ là một chút ma thuật thôi, thưa quý ông quý bà."

Tên hề kia có vẻ rất vui vẻ với màn ảo thuật của mình.

Hắn ta cười tươi đến mức có thể rách cả cái miệng rồi kìa!

"Ngươi nên cẩn thận một chút.

Và đừng quên xin lỗi khi đã lỡ va phải ai đó."

Nguyên nhân mọi chuyện được đúc kết từ câu nói cuối của tên hề kia.

Người đàn ông số báo danh 58 va phải tên hề số 44 kia.

Thay vì xin lỗi, họ lại va chạm với nhau.

Kết quả là số báo danh 58 mất cả hai cánh tay.

Ở đằng xa kia, cô còn nghe thấy Tompa nói ngắt quãng về tên kia:

"Số 44:... nhà ảo thuật. ....hắn từng giết chết...một vị giám khảo..."

Cô không thể nghe rõ vì chỗ cô đứng cách xa đám người kia.

Nhưng Killua hoàn toàn nghe rõ.

Cậu ta trầm mặt xuống nhìn nhà ảo thuật kia.

Sau đó lại thôi khi hắn ta nhìn về hướng này.

Tên mặt dính đầy đinh kia số báo danh 301 đi cùng nhà ảo thuật.

Họ có vẻ biết nhau từ trước, Areti nhìn thấy họ nói chuyện với nhau, khoác vai thân mật.

"Này Areti!

Cậu có muốn đi xin nước với tôi không?"

"Hử?

Của Tompa?"

Đấy là cái tên hiện trong đầu cô ngay lúc đấy, Killua mỉm cười gật đầu nhìn cô.

Sau đó kéo cô đi tìm Tompa.

Hắn ta đang định dạo loanh quanh.

Đôi mắt liếc xung quanh liên hồi, cho đến khi Killua và Areti trong tầm mắt hắn.

Killua vẫy vẫy tay nhìn hắn ta, miệng còn mỉm cười tươi nữa.

Biết trong nước pha thuốc mà vẫn uống.

"Còn lon nào nữa không cho tôi với."

Nhìn mặt tên Tompa kìa, bất ngờ và bối rối vô cùng.

Anh ta chỉ ựm, ờ vài câu xong lại đưa thêm nước cho Killua.

"Tôi thấy căng thẳng quá, nên khát kinh khủng."

Nói dối không chớp mắt, Areti nhìn Killua xong chờ đợi cậu tu hết hai ba lon nước của Tompa.

Cứ cho là cậu ta khát, nhưng không đến mức phải tu nhiều lon như vậy.

Này là để doạ tên Tompa kia.

"Tôi không bị gì đâu.

Bởi vì tôi đã huấn luyện bản thân rồi."

Killua quay đi vứt mấy lon nước xuống dưới đất.

Sau đó cậu và Areti đi gần lại phía bên nhóm người vào cuối cùng.

"Killua, cậu được huấn luyện à??"

"À à..kể như này có thể doạ cậu chạy mất dép.

Nhưng nếu tôi bảo gia đình tôi là sát thủ cậu có tin không?"

"Zoldyck á?

Gia đình hành nghề sát thủ về tiền tôi có nghe qua rồi."

"Vậy ở đó cậu được huấn luyện gắt gao lắm à?"

"Đúng vậy, tớ kháng được độc, điện và nhiều thứ khác nữa.

Tớ còn được dạy cách giết người.

Tài giỏi hơn nhiều người, nhưng vẫn chưa là gì với ông bà cha mẹ anh tớ."

"Tớ là cháu của ông Netero, hội trưởng hiệp hội Hunter.

Có vẻ thân phận chúng ta đều không bình thường rồi."

Areti và Killua nhìn nhau, sau đó cười phá lên.
 
[Đn Hunterxhunter] Hồn Ma Quậy Phá
Chap 18


"Uuuuuuuuuuuuuuuuu"

Một hàng tiếng báo thức dài kì lạ vang lên.

"Ta đã đến rồi.

Thời gian thu nhận đã kết thúc"

Người đàn ông cao ráo mặc đồ quản gia đứng phía trước đám người.

"Bây giờ cuộc thi sẽ bắt đầu.

Lối này, xin mời."

Người đàn ông đi trước cả đoàn người đi sau.

Areti nhìn có chút quen mắt với người này.

Thời gian ở trong ngục lâu quá, đầu óc cũng không minh mẫn nữa rồi.

"Chúng ta sẽ bắt đầu với một cuộc thẩm tra nho nhỏ.

Đây là một cuộc thi cực kì khó khăn.

Các người có thể bị loại, bị thương thậm chí là chết."

"Có vài chuyện khó mà tránh được.

Bây giờ thì đi theo ta."

Mỗi năm kì thi đều thay đổi một lần, không năm nào giống năm nào.

Nghe nói năm trước kì thi này là lí do khiến dân số người chết tăng lên tiếp.

Tổng số người tham gia là: 404 người, nhóm người bước vào thang máy là nhóm cuối.

Khoảng cách di chuyển của người đi trước ngày càng nhanh.

Từ đi bộ, cho đến tăng tốc thành chạy, tất cả chạy theo người quản gia để không bị bỏ lại.

Killua nhàn rỗi hơn họ chút vì có ván trượt.

Đây là lần đầu tiên Areti nhìn thấy, cô có chút thích thú mà hỏi cậu.

"Killua, tớ có thể trượt chứ?"

"Được, lên đây trượt cùng tớ."

Thân thể Areti nhỏ hơn Killua nhiều, chiều cao cũng thấp hơn cậu.

Nên Killua cũng chả có vấn đề chỗ đứng chật chội gì với cô.

"Ôi ôi, cái này hay quá!

Lần đầu tiên tớ chơi đấy!"

"Hả?

Lần đầu tiên cậu chơi à Areti?"

"Đúng vậy!

Mấy năm trước tớ bị nhốt trong ngục, không có được ra ngoài."

"Hử, cậu bị nhốt trong ngục à?"

Killua cho chân xuống, lướt vài lần để tăng tốc độ ván trượt lên phía trước.

Tay còn bỏ hẳn ra khỏi túi để tránh việc Areti bị ngã.

"Đúng vậy.."

"Cả hai nhóc kia, không được dùng cái đó!

Ăn gian quá!!"

Giọng nói của người đàn ông trung niên đi cạnh bạn đồng hành của mình vang lên.

Ông chú chỉ tay vào cả Areti và Killua đang lướt trên ván trượt, kéo đến không ít ánh mắt nhìn họ.

"Tại sao?"

"Sao gì??

Đây là cuộc thi sức bền chứ sao."

"Anh nhầm rồi, ông ấy chỉ bảo chúng ta theo thôi mà."

Cậu bạn đầu nhím lên tiếng bênh vực cho Areti với Killua.

Areti thấy Killua nhìn chằm chằm vào cậu bạn thì liền huých nhẹ vai cái.

Killua quay qua nhìn cô xong lại thôi.

"Anh nên dành sức mà chạy đi, hiện giờ anh đang ồn áo quá đó, vì thế.. nguyên tắc chính là không có nguyên tắc."

Anh trai tóc vàng đi bên cạnh nhắc nhở ông chú trung niên tập trung chạy.

Areti nhìn anh trai kia, đôi mắt cô nhìn chằm chằm vào sâu trong mắt khiến người kia giật mình.

Areti không nói gì, chỉ cười một cái rồi quay đi.

"Cho tôi biết cậu bao nhiêu tuổi thế?"

Killua cuối cùng cũng mở lời rồi, Areti đứng đằng sau cậu lắng nghe hai người.

"Sắp 12 tuổi."

"Ồ, giống mình."

Cùng tuổi là dễ làm quen hơn, Areti thấy trong chỗ thi đấu này chỉ có ba đứa trẻ 12 tuổi mà thôi.

"Rồi tôi cũng chạy."

Killua hất ván trượt lên không trung, sau đó lấy tay bắt lấy, rồi chạy bằng chân.

Mọi người nhìn vào sẽ rất ngầu, nếu như không có hình ảnh đứa con gái nhỏ bé cũng bay lên không trung cùng.

"Cẩn thận!!"

Killua đã đỡ lấy Areti trước khi cô tự mình đáp xuống.

Cậu ta để cô nằm trên vai, sau đó đặt cô xuống đất.

"Tớ là Killua."

"Tớ là Gon!"

"Còn tớ là Areti, cũng 12 tuổi!"

"Còn ông?"

Killua quay ra phía ông chú đã nhắc cậu không được dùng ván trượt.

"Cái gì mà ông??"

"Ta cùng thế hệ với tụi bay đó!!"

Thôi được rồi, có cứt người khác mới tin ông ta còn trẻ.

Killua và Gon còn bất ngờ lắm.

Ông chú tên là Leorio, còn anh trai tóc vàng là Kurapika.

Mọi người vẫn tiếp tục chạy, đã gần ba giờ và quãng đường họ chạy hơn 40km rồi.

Nhưng vẫn chưa có ai bỏ cuộc.

Chỉ có ông chú Leorio người đầy mồ hôi đang dần mệt lả cả đi.

Leorio tụt xuống hàng dưới, Killua, Gon cũng tụt xuống dưới xem sao.

Chỉ có Kurapika và Areti tăng tốc lên.

Areti nhìn xuống phía dưới, Leorio đã dừng hẳn lại, chiếc vali của chú bị rơi xuống đất và không được nhặt lên.

Vậy là vừa làm quen mà đã sắp phải chia tay, Areti nghĩ thế.

Vài giây sau, suy nghĩ của cô hoàn toàn bị dập xuống.

Hình ảnh Leorio chạy vù lên phía trước, chiếc vali của chú thì được Gon lấy chiếc cần câu, câu lên cầm hộ.

.

.

.

Chặng đầu của cuộc thi đã chạy được 80km.

Đã có kẻ thua cuộc, đó là tên nhóc mập ú cầm máy tính dự đoán chặng đường mà họ đã chạy.

Bỏ cuộc một cách tởm lợm, mồ hôi nước mắt, nước mũi chảy hết trên mặt.

Tốc độ của Areti đang từ trên cao càng ngày càng tụt xuống.

Trên mặt cô lấm tấm vài giọt mồ hôi.

Lâu rồi không luyện tập có thể khiến cơ thể này yếu đến mức này à?

Cơ thể bé nhỏ này nếu là người khác thì sẽ không chạy được lâu như thế này.

Này là nhờ có năng lực của Areti cho vào mới có thể hơn người.

Cô tụt đến chỗ phần giữa của đoàn người.

Chỉ cần tụt xuống nữa, cô sẽ thua cuộc.

Areti chưa bao giờ là kẻ chấp nhận thua cuộc ở màn đầu tiên.

"Cô bé~ bắt đầu thấy mệt rồi sao?"

Areti ngước lên nhìn, trước mặt cô là tên hề số 44.

Hắn ta đang mỉm cười nhìn cô mà hỏi.

"Có chút, nhưng vẫn tiếp tục được.

Cảm ơn anh đã hỏi thăm."

Areti nói xong tự động cách giãn hắn ta ra.

Số 44 thấy vậy càng lấn tới.

" Ta là Hisoka, 24 tuổi~còn ngươi?"

"Ta là Areti, 12 tuổi.

Hân hạnh được gặp Hisoka."

Hisoka nở nụ cười dài đến tận khoé miệng, cái nụ kia kinh tởm đến mức nào chứ?

Areti tăng tốc lên chút, trước mặt cả đoàn người bây giờ là những bậc than dài vô tận, không rõ đến đâu.

"Nếu nhóc mệt rồi có thể nhờ ta giúp đó nha~."

Hisoka nhìn qua cô, Areti có chút thở dốc, nhưng cô vẫn đảm bảo cô vẫn chiến đấu tiếp đến hết được.

"Không cần đâu, tôi sẽ tự lên.

Cảm ơn lời giúp đỡ."

Areti lập tức nhảy lên những bậc thang đó theo sau vị quản gia kia.

Nhìn cô lúc nhảy như con thỏ vậy, nhanh thoăn thoắt.

Phía sau cô đã có nhiều người mệt mỏi mà bỏ cuộc.

Areti có thể nhìn thấy chút ánh sáng xuất hiện phía xa xa.

Trước khi kịp tăng tốc để nhảy lên đấy.

Areti cảm nhận được hai cái bóng sượt qua mình.

Cô có thể đoán được đó là Killua và Gon.

Tổng số lượt bỏ cuộc: 37 người.

Chưa đến nửa.

Trước mặt đám người là một khu rừng đầy sương mù.

Đây là: Đầm lầy Numelle, biệt danh là "Ổ của bọn lừa đảo."

Nơi mà thú lấy thịt người làm bữa ăn, không cẩn thận thì có thể bị lạc.

Mà đã lạc trong này..chỉ có thể bỏ mạng.

Cả đoàn người được dặn dò kĩ phải theo vị quản gia kia, chú ý động tĩnh, đừng để bị đánh lừa.

"Là giả đó!

Hắn ta đang lừa gạt mọi người thôi!"

Sự chú ý dồn hết về phía bên toà nhà gần đấy, từ chỗ khuất của cửa xuất hiện một kẻ bị thương, tự xưng là trọng tài.

Thử thách đã đến với những thí sinh, việc chọn lựa xem ai là thật để dẫn họ đi đến đích.

Chọn sai thì chết, chọn đúng thì sống.

"Hắn không phải trọng tài đâu!

Bởi vì trọng tài thật sự là tôi!"

Một kẻ te tua máu đầy người bỗng nhiên xuất hiện, nói rằng mình là giám khảo của cuộc thi.

Chỉ định kẻ ăn mặc cẩn thận, không bị thương là lừa đảo.

Nhiều thí sinh trong này nhất là Leorio hoang mang lắm.

"Hãy nhìn đây!"

Tên bị thương lôi ra một con khỉ mặt người đang "chết" ra.

"Đó là người khỉ, một trong những loài sống ở Đầm lầy."

Không thể không nói, tên khỉ kia có khuôn mặt gần giống vị giám khảo hiện tại kia.

Sự nhầm lẫn bắt đầu tăng lên.

Nhiều kẻ như Hisoka và Areti ung dung đứng cười, Leorio thì hoang mang, Kurapika thì đứng suy xét.

Areti lôi chiếc quạt từ không gian ra phe phẩy giữa không trung tạo gió mát cho mình.

"Ngươi lôi cái quạt này từ đâu ra vậy?

Táo xanh~"

"Từ không gian ra và tên tôi là Areti."

"Ngươi có biết kẻ mạo danh là ai không vậy?"

"Ta biết.

Nhưng ta không có ý định đi giải quyết."

"Vậy xem ta nhé~"

Hisoka bắn cho cô một cái nháy mắt tà mị, sau đó tiến lên phía tên đang bị thương kia.

Hắn rút ra những là bài, sau đó ném về ba phía.

Ba đường cơ bản, nhưng xác định được đâu là giám khảo thật.

"Hehe ra là vậy.."

Một đường bay trúng ngay mặt của tên bị thương kia, hắn ta hoàn toàn chết.

Người vây xung quanh có kẻ lần đầu thấy người chết liền sợ hãi.

Đường bài thứ hai bay đến vị quản gia kia, ông đã bắt được hết toàn bộ trúng.

Hoàn toàn không bị thương, nhưng ánh mắt sắc bén của ông liếc đến chỗ Hisoka cảnh báo.

Đường bài thứ ba bay về phía Areti, đúng rồi là cô.

May mắn rằng lúc trước Areri đã lấy vũ khí cho mình ra trước, sau đó hất văng chúng ra.

Nếu không, ba lá bài kia sẽ găm thẳng vào mặt cô không thương xót.

Hisoka chỉ nhìn cô mỉm cười, sau đó mấp máy môi vài từ.

Con khỉ bên cạnh tên bị chết liền động đậy, nó đứng dậy định vụt đi.

Areti phóng ra chiếc phi tiêu từ quạt mình, găm thẳng vào đầu con khỉ đó.

Coi như là một bao cát để xả giận.

Hisoka bị giám khảo nhắc nhở về việc tự ý tấn công giám khảo, nếu còn lần hai, không cần biết lý do gì.

Sẽ bị loại.

Và Areti hoàn toàn muốn Hisoka bị loại đi hơn.
 
[Đn Hunterxhunter] Hồn Ma Quậy Phá
Chap 19


Số người tham gia vào thử thách số 2: 311 người.

Lại một lần nữa chạy đua theo vị giám khảo đáng kính.

Tốc độ vẫn không giảm, nhưng lần này Areti đã được nghỉ nên sức lực được hồi lại một cách nhanh chóng.

Sương mù dần dần bao quanh mọi người, Killua và Gon đang chạy với nhau.

Họ thì thầm điều gì đó, đằng sau là tên Hisoka, kẻ điên đang cố giữ mình lại.

"Ahaaaaaaa"

Phía xa vọng lại tiếng hét thê thảm của những thí sinh đã lạc đường.

Chắc chắn là đã bị những con quái thú ăn thịt.

Areti vẫn đang đi theo giám khảo.

Bên cạnh cô còn có Hiso-

Cho đến khi bản thân cô phát hiện, Hisoka và nhiều người quanh cô đã biến mất.

Areti đành triệu hội một con chim nhỏ bay lên cao, dẫn đường cho cô.

Cây quạt và kiếm của cô có rất nhiều chức năng, hầu như đáp ứng được mọi yêu cầu của cô.

Nên việc sống trong thế giới này khá dễ dàng.

"Aaaaaahhh"

Tiếng hét lần nữa lại vang lên, lần này còn có người cô quen- Leorio..

Areti không quan trọng gì nữa, ra lệnh cho chú chim nhỏ lần theo tới chỗ tiếng hét phát ra mà dẫn đường.

Trước mặt cô bây giờ là có vài người nằm la liệt ở dưới đất, chết do những tấm bài tú lơ khơ.

Không nói cũng biết là ai, kẻ điên Hisoka.

Gon cũng đã chạy tới cùng cô, không thấy Killua đâu.

Chắc cậu ta đã bị lạc hoặc đi trước.

Leorio bị thương ở tay vì mấy lá bài.

Kurapika hoàn toàn ổn.

"Hehehehe, tôi đang là trọng tài.."

Một lý do vớ vẩn mà tên Hisoka đưa ra, hắn ta chỉ thèm giết người và không có lý do chính đáng gì hơn thôi.

Nói huỵch toẹt ra là hắn muốn làm giảm dân số người tham gia!

"Ta đã tự nói với bản thân mình bĩnh tĩnh ở vòng đầu tiên.

Vòng đầu tiên có vẻ dễ dàng.

Nên ta sẽ là người phán quyết, giúp ban giám khảo một tay."

Hisoka vừa nói vừa nhìn chằm chằm vào Gon và Areti.

Ánh mắt hắn ta thể hiện mình muốn lao đến lột da cả hai ra vậy.

Thật kinh dị..

Bọn người tầm thường kia hoàn toàn không hiểu rõ vấn đề, vẫn cao ngạo vẫn kiêu căng.

Lôi vũ khí ra sẵn sàng xử lý Hisoka.

Nhưng hắn ta hơn tầm các ngươi nhiều.

Rất nhiều.

Giống như cấp 1 đấu với cấp 100 à không..

1000 vậy.

"Chỉ với một lá bài này..ta sẽ giải quyết các ngươi."

Hắn nói không sai, chỉ với một lá bài và vài đường di chuyển hắn đã giết gần hết đám người ở đây.

Chỉ còn lại năm người: 1 thí sinh khác, Leorio, Kurapika và Areti.

Thêm Gon đang núp ở phía xa nữa.

Areti không hề đứng gần với ba người kia, cô đứng cách xa họ, đang cầm trong tay cây quạt, sẵn sàng lấy lửa để chiến đấu với Hisoka.

Leorio đã lao lên phía Hisoka, anh ta hoàn toàn nghĩ đơn giản, có thể đánh trúng người của Híoka ư?

Hoàn toàn không, hắn ta đã né được.

Điều tiếp theo khiến cho mọi người đều bất ngờ, Gon lao ra, lấy cần câu của mình đập vào mặt Hisoka, tạo thành một vết thương nhỏ trên mặt.

Hắn hoàn toàn chuyển sự chú ý của bản thân sang Gon, đấy là Leorio nghĩ vậy.

Hắn ta vẫn dùng cây gỗ, đánh từ trên xuống đầu Hisoka.

Cuối cùng là nhờ một cái đấm của Hisoka mà đã ngủ dưới nền đất.

Gon lao đến đánh vào mặt Hisoka, giây tiếp theo, cậu đã không thấy hắn ở đấy nữa.

Gon đánh hụt vào không khí.

Điều đáng sợ rằng Hisoka xuất hiện, tay bóp cổ cậu có thể siết lại bất cứ lúc nào.

Đây là lý do khiến Areti ngay lập tức lấy lửa ra từ quạt mà ném về phía Hisoka, khiến hắn bỏ tay ra khỏi cổ cậu.

Cô đã đứng bên cạnh cậu để che chắn.

"Đừng lo ta sẽ không giết cậu và bạn cậu đâu."

"Bởi vì cả hai người đã đậu rồi."

Hisoka lôi ra bộ đàm, từ trong đó phát ra tiếng của ai đó gọi hắn về.

Hisoka đã đáp lại bộ đàm.

Hắn đứng dậy tay vác Leorio, tay cầm chặt vào cánh tay của Areti kéo đi.

"Cậu có lẽ tự về được."

Sau đó hắn ta bỏ đi cùng hai người, Leorio và Areti.

Gon cố gọi Areti lại những cả ba đã biến mất trong màn sương mù.

Trước khi biến mất, Areti để lại mùi hương nhè nhẹ để giúp Gon.

Cô mong rằng nó sẽ giúp ích cho cậu.

Đấy là tất cả cô có thể làm.

"Một cô bé ngoan~ sẵn sàng giúp đỡ bạn mình."

Hisoka tay vác Leorio trên người, khuôn mặt hắn nhìn xuống đứa bé cao vỏn vẹn 1m4 dưới mình.

"Giúp đỡ bạn bè là điều nên làm."

"Thật ngoan làm sao~"

Lực nắm tay của Hisoka càng ngày càng mạnh lên.

Buộc Areti phải ném những phi tiêu về phía tay hắn, làm cho hắn buông tay mình ra.

Areti tự động đi cách giãn Hisoka ra, cô hiện tại ngoài chú chim nhỏ mệt nên nghỉ ra, chỉ có thể nhờ hắn dẫn đường.

Hisoka cũng không nói gì khi có kẻ đi cùng.

Cả hai cứ im lặng mà đi.

Cho đến khi trước mặt hiện ra một căn nhà lớn, nhưng ở phần sân lại tụ tập rất nhiều người.

Hisoka thả Leorio ở chỗ gốc cây, sau đó đi ra bên khác đứng.

Areti ra đứng cạnh Leorio để trông chừng.

Khoảng một lúc sau, Gon, Killua và Kurapika đã đến.

Hisoka tiện tay chỉ đến chỗ hai người bọn cô đang đứng mà thông báo.

Vậy là vòng 2 đã kết thúc.

Số người đậu: không rõ..

Vòng 3 sẽ được bắt đầu ngay trong căn nhà to lớn phía trước, tạo ra mấy âm thanh kinh khủng.
 
Back
Top Bottom