Tháng 10 đến, cả toà lâu đài Hogwart phủ một lớp tuyết dày đặc, những cơn mưa tuyết trút xuống, khiến bên ngoài Hogwarts chẳng còn ai ngoài bác Hagrid đang cuốc bộ ven rừng cấm đề tuần tra theo thường lệ.
Trái ngược với thời tiết khắc nghiệt bên ngoài trong toà lâu đài có không khí hết sức ấm áp và vui vẻ, bọn trẻ vui tười cười nói với đủ chuyện trên đời, nào là món ăn trưa ban nãy, nào là chuẩn bị cho tiết học mới chiều nay, hay các ý tưởng táo bạo là khám phá rừng cấm...
đúng vậy, tuổi trẻ thường đẹp đẽ như thế nhưng lại nhanh chóng qua đi không bao giờ quay trở lại, bạn phải níu giữ từng khoảnh khắc một, để sau này, khi nhìn lại, chẳng còn hối tiếc nữa...
Nhưng có người được Merlin ưu ái trao cho đặc quyền được trải nghiệm quãng thời gian vô giá này tới 2 lần dường như chẳng có mặn mà cho lắm.
Từ ngày ở thư viện về, Sharal bị bao phủ bởi cảm giác phẫn nộ.
Lý do thì chắc là ai cũng biết : Sự hiểu lầm tai hại của thầy Snape.
Mặc cho cô đã giải thích hết lời, hay đưa ra lời hứa danh dự, thầy có lẽ bỏ ngoài tai tất cả.
Bằng chúng là, từ hôm đó đến nay, cô với thầy chẳng kém gì những người xa lạ, những buổi học vẫn âm trầm cứ thế diễn ra,nhưng không lại ngày càng nhột ngạt,khó chịu.
Tuy vẫn có học phụ đạo, nhưng chỉ là những lý thuyết khô khan, Sharal còn chẳng có dịp động vào đũa phép nữa.
Đã có lần cô đến gặp trực tiếp thầy, nhưng đáp lại cô chẳng có cái gì cả, ngoài sự lạnh nhạt cùng một vài từ ngữ chối bỏ xa cách...
Điều đó làm cô bực mình và vô cớ căm giận tên Kevin đáng ghét kia!!!
Cũng vì thế, Sharal không thể nào hoà nhập khong khí ồn ào náo nhiệt cận Halloween với mọi người được...
Cho dù cô có tự nhủ mình không được như thế nhưng dường như trí óc cô cũng chống lại cô nữa....
"Mai là Halloween rồi đấy, mấy bồ đã có dự tính gì chưa???"
Draco háo hức nói
"Ờ, chắc là hoá trang cho thật đẹp" Hermione thản nhiên nói, quang sang chỗ Sharal đang hết sức bồn rầu nói tiếp "Cần thiết để cải thiện tâm trạng cô nàng này lắm, bồ ấy như thế này suốt tháng nay rồi"
Đúng vậy, Hermione đã sớm nhận ra điều kì lạ của bạn mình sau lần đi một mình đó, cô nàng cũng rất buồn nên lựa luôn ngày này cải thiện tâm trạng bạn mình
"Ý kiến hay đó, thế mấy bồ định hoá trang như thế nào???"
"Tớ á, chắc là một cô phù thuỷ xinh đẹp tốt bụng" Hermione gật gật đầu như thể một điều hiển nhiên lắm.
Còn Draco tí sặc nước và cau mạy lạ lẫm nhìn cô nàng nào đó...
"Khiếp, khiếp quá cơ" Draco lắc đầu lè lưỡi khiếnHerrmione có không muốn bận tâm cũng chẳng được.
"Con công kia, mi ngụ ý điều gì hả???"
Draco vẫn giữ khuôn mặt ấy, bưng khay thức ăn về phía dáy bàn nhà Slytherin, miệng lầm bẩm chêu tức cô nàng mọt sách
"Quỷ con, mi đứng lại"
Còn Sharal, cô chẳng để ý đến màn tranh luận hay ho của bọn trẻ, cô đang nghĩ xem nên mặc cái gì vào buổi Halloween đấy... và, cũng nên tự thưởng cho mình một ngày vui vẻ đi chứ, nhỉ???
__________________
Cuối cùng, Halloween cũng đã đến
Cả toà lâu đài cổ bông trở nên nhộn nhịp khác thường, Các ngọn nến được thay bằng những quả bí ngô kì dị, khắp nơi mang màu sắc quỷ dị và vui vẻ, những cốc nước bí rợ có thể tìm thấy bất cứ nơi đâu trong bàn ăn các nhà
Hôm nay, cậu quý tử con nhà Malfoy hơi bị oách khi hoá trang thành Dracula, một bá tước quỷ hút máu vủa loài người nhưng lại là họ hàng xa với nhà Malfoy, mà phải công nhận, nhìn câun ta trong hình thù này cũng hết sức là đẹp mã nha, biết bao ánh mắt đổ dồn vào người kia kìa.
Cơ mà càng thế cậu càng thích nhé, qua mặt cái tên Potter quê mùa nào đó là sướng hết cả người.
Hermione cũng rất có khí chất khi trong vai một cô nàng phù thuỷ mang theo vây chổi thần mà theo nó là "hiền hậu" và "vui tính"...
Cũng chính vì điều này mà Draco phải ngẩn tò te ra... chắc là cô bé quá xinh đẹp chăng???
"Cậu hoá trang thành cái dạng gì vậy???"
Draco nheo mắt hỏi
"Ờ, một cô phù thuỷ cừa tốt bụng, vừa xinh đẹp đó"
"Cái thứ ở đằng sau kia là sao???"
Cậu trỏ vào cái chổi to đùng mà Hermione mang theo
"Ờ, là chổi thần, giúp các phù thuỷ bay lên á"
"Kì thật, tôi chưa thấy cái chổi nào kì lạ như thế này..."
"Chổi này tôi đi thuê đó, nhìn thấy cái này là được nhất rồi"
Cả hai cứ nói chuyện như vậy ríu rít cả một đoạn đường đi, và rồi cuối cùng, cả hai mắt chữ A miệng chứ O khi nhìn thấy cô bạn mình với trang phục cực dị...
Sharal, cô cũng có hoá trang, mà biệt tài hoá trang thì là nghề tay trái của cô rồi, lần này, cô chọn hoá trang thành chính cô khi đã trở thành điệp viên, bộ quần ao tối tăm, những con dao găm ở hai bên đầu gối, cùng hai cái súng ngắn ở bên hông... những điều này khiến mấy phù thuỷ lai hoặc như Hermione cảm thấy rất kinh ngạc.
Còn Draco hay mấy đứa trẻ tương tự mắt tròn mắt dẹt nhìn chằm chằm thích thú...
"Oa, ngầu ghê luôn" Draco vỗ tay tán thưởng, Hermione lắp bắp nói không lên lời
"Bồ...
Bồ à... hẳn là 1 sát thủ...
"
"Sát thủ???"
Cậu nhóc bạch kim quay lại nhíu mày hỏi
"À... không có gì..."
Còn Sharal, cô thì lại rất vui khi được mặc bộ quần áo mà hồi trước cô hay dùng, những bộ quần áo này đánh dấu sự huy hoàng trong cuộc đời kiếp trước của cô... những vụ triệt phá băng nhóm mafia lớn mạnh, những cuộc đấu tranh chống tham ô... mọi kí ức như dồn về, khiến cô phấn khích không thôi
________________
"Haizzzz, thật ngại quá, mình cần đi ra đây xíu" Hermione chép miệng chán nản nói, Draco chia tay cuộc vui bên nhà Slytherin đi tới, thấy vậy liền hỏi
"Đi đâu cơ???"
"Tên hấp, ta đi đâu mặc xác ta!!!"
Hermione tức tối trả lời rồi quay lứng đi thẳng, khiến tên không tước kia có vẻ tổn thương ghê gớm
"Thứ vô tâm, Sharal bồ nhìn xem, uổng công tôi lấy hộ bồ ta nước bí rợ, ô kê, kệ nó, tôi không quan tâm nữa"
Draco tâm trạng nặng nề, đặt mạnh mấy ly bí rợ xuống, bực mình uống hết phân nửa cốc...
"Hê lô Sharal, à, vinh hạnh quá, được gặp Malfoy con ở đây" Ron cùng Harry đến góp vui, và cũng góp luôn cả mùi thuốc súng...
"Con quỷ nghèo Weasley, à, con cậu bé sống sót nữa hả???
Vinh hạnh, quá vinh hạnh ấy chứ???"
Draco cũng không chịu thua, nói kháy 2 người mới đến
"Đồ Death Eater, đừng tưởng nhà mày qua mắt được hết thảy mọi người"
"Chẳng có gì phải qua mắt một Weasley đần độn..."
Hai cậu trai tiếp tục cãu nhau như nước với lửa, không ai chịu ai.
Harry cũng Sharal ngán ngẩm hết mức rồi quay sang nói chuyện khác
"Oa, Sharal hoá trang dị quá nhỉ???
" Harry nhìn bộ trang phục của Sharal và nhận xét
Sharal xuề xoà cười, chẳng lẽ lại bảo là: Đây là con người thực của mị, kiếp trước mị mặc suốt???
"Mà Hermione vẫn chưa về nhỉ, tôi thấy cậu ta đi từ đằng kia ra kìa" Harry trỏ trỏ phía nhà vệ sinh, bất giác, cả hội trường nín thinh vì bỗng nhiên Quirel-hiện đang đảm nhiệm vai trò giáo sư môn PCNTHA hớt hải chạy tới và nói ra được đúng mấy từ
"Có...Có...
Có quỷ khổng...khổng lồ...
Hiệu trưởng... ngài cần...cần phải...phải biết...."
Cố gắng nặn ra vài chứ rồi ngất xỉu...Mọi phù thuỷ sinh cùng giáo viên dường như đã hoá đá... chỉ một vài giây thôi, sau đó thì chúng dường như bị kích động mạnh, nháo nhào cả lên... cả đại sảnh đường náo loạn như bị khủng bố, nhưng ngay lập tức, thầy Dumbledore uy nghiêm phát biểu
"Tất cả hãy bình tĩnh, các huynh trưởng đưa phù thuỷ sinh của nhà mình về kí túc xá, còn các giáo sư, lập tức chia ra tìm hành tung con quỷ càng nhanh càng tốt"
Nghe thầy nói vậy, các huynh trưởng tự giác trấn an nhà mình rồi dẫn họ về kí túc xá, riêng có vài tân sinh năm nhất thì lại bất ổn, điển hình là Draco
"Her...Hermione...
Nguy thế này,bồ ấy đi đâu được chứ???"
Draco lo lắng nói, đi đi lại lại sốt ruột
"Chắc cậu ta cũng nghe được thông báo rồi, cậu về đi...
Nhà Slytherin đang điểm danh rồi kìa" Ron nói
"Không, Không được" Cậu khổng tước gắt lên, Ron biết điều nên câm nín
"Mà nói mới nhớ, nãy tớ có thấy cậu ấy..."
Harry sực nhớ ra và nói ngay, nhưng chưa kịp nhớ xem mình vừa nói gì thì đã bị hai bàn tay bóp chặt bả vai rồi lay mạnh
"NÓI MAU, CẬU THẤY BỒ ẤY Ở ĐÂU???"
Draco tức giận vô cớ, đôi mắt gằn lên những tia đỏ ửng... chẳng lẽ đây là thái độ của bất kì một đứa trẻ 10 tuổi nào khi đang lo lắng cho cô bạn bị lạc sao???
"A...
ở nhà vệ sinh nữ..."
Harry vừa hoang mang nói, vừa lén lút đưa tay lên chỉnh cái kính bị lệch do... có lực tác động
"Chết tiệt" Cậu nhóc bạch kim vô tình chửi thề, chẳng phải con quỷ hôi hám kia vừa bước vào khu đấy hay sao???
Rồi Hermione sẽ ra sao, vừa nghĩ, Draco vừa chạy nhanh về phía kia, mặc cho mọi người can ngăn
"Hả???
Nó vừa đi về phía nhà vệ sinh nữ đúng không Harr...
Oái, sao cậu kéo tớ về phía đó vậy, bị hấp à, tớ chưa muốn chết" Harry mặc cho Ron ghào thét cứ thế lôi cậu ta đi yểm trợ Draco, cậu không quên nhắc nhở Sharal
"Bồ về kí túc xa trước đi, tuij mình sẽ lo được con quỷ không lồ này"
"Ừ,mình tin tưởng vào các bạn, cố lên" Sharal nói to để cho bạn mình nghe thấy, Harry cười, đưa ngón cái ra trấn an...
Phải đến khi 2 chú sư tử con nhà Griffindor khuất bóng phía cuối hành lang, Sharal mới định thần trở lại... sự lo lắng dần lộ rõ trên khuôn mặt của cô khi nghĩ về viễn cảnh kinh khủng đó...
Nếu cô nhớ không nhầm, ngay sau khi được Quirrel báo tin, thầy Snape ngay lập tức mở của dẫn lối đến hành lang cấm...
Cô cứ chạy, chạy miết, trong đầu mơ hồ xuất hiện một ngừoi đàn ông với y phục màu đen bê bết máu,những lần hít thở dốc do cơn đau thể xác ập tới... người đàn ông đó... nỗi đau đớn đó...
Merlin ơi, cầu mong con đến kịp
Cánh cửa lần thứ hai bị mở mạnh tới đáng thương
Sharal sững sờ, người đàn ông đấy, đang chiến đấu với con chó 3 đầu, một bên chân có vẻ đã bị thương
Snape sứng sờ, đứa bé đấy, đang đứng trước cửa, đôi mắt nâu rượu mở to kinh hãi, vô lực đứng chôn chân
Con chó dĩ nhiên nhận ra có người can thiệp vào cuộc đấu của nó, bèn gầm gừ nhảy bổ vào hòng "ăn" kẻ phá đám nọ...
Graooooooo
"Khôngggggg" Sharal hét lên đau khổ, đôi bàn tay cô bỗng chốc dính đầy máu tươi, cô vô cùng đau đớn ngã xuống, những giọt lệ chẳng biết lăn ra từ khi nào, làm nhoè đi hình ảnh con người cao lớn màu đen vừa đẩy mạnh cô ra, hứng trọn cú vồ ban nãy của con chó 3 đầu...
Cô cảm nhận được, sự đau đớn đấy, cô như trông thấy rõ nét đôi mày người ấy nhíu lại, những lần thở ra hít vào nặng nề cùng mùi máu tanh nồng khắp gian phòng
"Ngu xuẩn, đến đây.... làm gì???
Mau... mau... biến về..."
Thầy Snape gắng gượng dừng chút sức lực mắng nhiếc con bé rồi ngất đi vì mất máu...
"Thầyyyy" Sharal đúng chôn chân khi thấy người kia nặng nề gục xuống, trong lòng ngũ tạng như bị ai đó bóp chặt bèn mặc cơn đau sau cú đẩy mạnh ban nãy, gắng gượng hết sức có thể để tiến đến bên người thầy của mình...
Con chó 3 đầu kia đâu có bao giờ chịu ngồi im???
Nó gâm gừ và chuẩn bị tiến đến một lần nữa toan xác cả hai thầy trò, Sharal cũng chẳng thèm để ý, chỉ mong sao có thể đến chỗ thầy càng nhanh càng tốt.
"Killabam"
Một câu thần chú được cất lên, từ từ, một tia sáng bạc bao chùm lấy con chó khiến nó đau đớn tột độ trong vô thanh, những tia sáng như thâm nhập vào mọi giác quan của nó, khiến nó chẳng còn sức chống cự mà ngất đi, khi con vật ngã xuống, ở cánh cửa đằng kia, có một con người che mặt đứng đó, lặng lẽ về phía cô bé đang lết chân về phía người kia... hắn đứng im như vậy, rồi mờ dần theo làn khói mờ ảo....
______________
Mị chẳng biết viết gì nhiều nên cứ đến đâu thì đến vậy.
Các bạn đọc và hãy góp ý giúp mình để mình hàn thiện bản thân hơn nhé???
Nếu được thì hãy bình chọn cho mình, nó miễn phí nhưng lại là động lực to lớn để mình viết ra những chương truyện hay hơn