Thanh Hư vẫn giữ thái độ điềm tĩnh, từ tốn trả lời:
- Chẳng phải ta đã nói quá rõ rồi sao.
Ta không thể nhận Hoa Thiên Cốt làm đệ tử.
Ta chắc ngươi cũng biết lý do mà.
Ta không đủ khả năng nhận nàng ta làm đồ đệ.
Nếu nhận thì sẽ dẫn đến hậu quả diệt môn, ta đây thật sự không gánh nổi tội danh khi sư diệt tổ này đâu.
- Ông…ông…..
- Vậy không còn cách nào sao?
Thiên Băng vừa dỗ dành Hoa Thiên Cốt vừa dùng ánh mắt tóe lửa nhìn Thanh Hư đạo trưởng.
- Không phải là hết cách.
Ta biết 1 người có thể giúp được Hoa Thiên Cốt.
-Là ai?
- Trường Lưu Thượng tiên Bạch Tử Họa.
- Bạch Tử Họa!
(Lại là tên sư huynh chết tiệt của nàng hừm😡😡😡)
Hoa Thiên Cốt vui mừng, không kiềm chế được cảm xúc:
- Thật không, thật sự là có người có thể giúp được con sao?
Thanh Hư đạo trưởng gật nhẹ đầu.
- Ân, ngươi bây giờ nên đi gặp hắn thì hơn.
Có lẽ hắn giờ đang ở hội bàn đào rồi không chừng.
Đến núi Côn Luân mà tìm hắn.
"Thật sao, vậy thì chúng ta nhanh chân đi thôi Thiên Băng".Hoa Thiên Cốt vui mừng quay sang bảo với Thiên Băng
- Ân, vậy thì đi thôi.
Thiên Băng mỉm cười dịu dàng nhìn Hoa Thiên Cốt đang vui sướng cười đến nổi sắp không ngậm miệng lại được nữa rồi.
Thiên Cốt cuối đầu từ giã Thanh Hư đạo trưởng rồi nắm tay Thiên Băng Đi kéo đi.
Thanh Hư nhìn theo bóng lưng Hoa Vân như suy ngẫm điều gì đó rồi phất tay áo biến mất.
Nhờ có phép thuật của Thiên Băng nên 2 người nhanh chóng đến được chân núi Côn Luân.
Đến nơi, Thiên Băng nhận thấy thời gian còn sớm nên đề nghị với Thiên Cốt nghỉ ngơi cho lại sức rồi hãy lên núi.
Thiên Băng lấy từ trong túi áo ra vài quả táo cùng 1 ít quả rừng nàng hái được lúc đi đường, còn táo thì nàng chôm của cái lão già keo kiệt Thanh Hư đạo trưởng.
Hoa Thiên Cốt đỏ mặt thẹn thùng, nhận táo từ tay Thiên Băng rồi ngồi xuống ăn ngon lành.
Sau khi ăn uống no nê, 2 người tiếp tục đi lên núi.
Đi được nữa đường thì Hoa Thiên Cốt không may xảy chân té ngã, lăn mấy vòng xuống núi, may là Thiên Băng đỡ lại không thôi giờ này Thiên Cốt có lẽ bị lăn đến chết rồi.
Vô tình giọt máu rơi vao mặt dây chuyền thế là một chú sâu dễ thương đã ra đời.
"Sâu rớm nhỏ ơi, nếu con được sinh ra từ máu của ta thì từ nay con chính là con của ta.
Ta phải đặt tên con là Đường Bảo có được không?"
Hoa thiên cốt hỏi
Sâu rớm nhỏ vui mừng vì Hoa Thiên Cốt không có ghét nó, nó nằm trong lòng bàn tay Hoa Thiên Cốt nhu thuận gật đầu.
- Vậy được rồi, từ này kêu con là Đường Bảo.
Thế là xong cuộc gặp gỡ giữa Hoa Thiên Cốt và tiểu Đường Bảo dễ thương.
Cả 3 người..
à không 2 người 1 sâu mới đúng chứ, họ tiếp tục lên đường đến đỉnh núi Côn Luân – nơi diễn ra hội bàn đào.
Hội bàn đào trăm năm tổ chức một lần, những người thuộc hàng tiên bang đều đến dự, không khí nhộn nhịp vô cùng.
Trên 1 cây đào gần đó, cũng không kém phần sôi nổi.
- Từ từ đã, đừng có chen lấn, sắp rơi bây giờ.
- Muội xích qua 1 chút đi, tỷ nhìn không thấy.
- Mẫu thân người xích qua 1 bên cho con nhìn nữa.
Tình cảnh hiện giờ là 3 con sâu đang chen lấn với nhau trên 1 nhánh cây nhỏ xíu.
( chắc cũng biết là ai rồi phải ko)
Đường Bảo hết chỉ cái này đến chỉ cái nọ cho Hoa Thiên Cốt xem.
- Mẫu thân, người nhìn xem, vị tiên nữ mặc y phục màu hồng kia chính là Hằng Nga đó.
- Mẫu thân, vị tiên nhân tóc trắng, áo trắng, râu trắng, nói chung là trắng từ đầu đến chân kia chính là Thái Thượng lão quân đó.
- Ồ ….
Hoa Thiên Cốt cảm thán thốt lên, lần đầu tiên nàng được gặp nhiều vị tiên chức cao vọng như vậy nên không kìm chế được cảm xúc.
"Trường Lưu Bạch Tử Họa thượng tiên đến."
Cuộc nói chuyện của 2 mẹ con kết thúc khi nghe Thuận Phong Nhĩ kêu tên Bạch Tử Họa.
Dưới kia, một tà áo bay phấp phới, tiên khí nồng đậm, khí chất phi phàm đi vào sau tiếng hô.
Bạch Tử Họa a Bạch Tử Họa, 1 thân bạch y không nhiễm bụi trần, gương mặt tuy luôn lạnh nhạt nhưng phải công nhận hắn đúng là 1 mỹ nam hiếm có.
Hàn khí nhè nhẹ lan tỏa xung quanh người hắn làm cho không 1 ai dám đến gần.
Ai mà không biết, quyền chủ quản thượng giới đã bị chia đôi, Ngọc hoàng và Vương Mẫu nương nương đã không còn nắm quyền hành tuyệt đối nữa.
Trường Lưu sơn là môn phái đứng đầu trong lục đại môn phái có quyền hành cao nhất, người người kính nể, kể cả Ngọc hoàng còn phải nể mặt 3 phần.
Vì vậy có câu, thà đắc tội với thiên hạ còn hơn phải đắc tội với Bạch Tử Họa.
Nhưng phàm là tiên nữ thì cũng đều bị hấp dẫn bởi Bạch Tử Họa.
Khi đã an tọa thì có 1 vài người đến bắt chuyện với hắn, đa số là bàn hữu của Bạch Tử Họa.
Bạch Tử Họa nàng chẳng thích vị sư huynh này của mình chút nào, yêu mà không thừa nhận là yêu, dây dưa mãi không dứt đến cuối cùng hối hận không kịp.
Một phần là lúc nào hắn cũng chưng ra bộ mặt lạnh lùng.
Làm vậy cho ai xem hả.
Phi…..Nàng khinh
Do không để ý, 1 cơn gió mạnh thổi qua làm cành cây run lắc dữ dội, Thiên Băng vô tình rơi khỏi cành cây đáp xuống ly rượu của Bạch Tử Họa.
Bạch Tử Họa nhìn thấy có 1 con sâu nhỏ trong chén thì khẽ mĩm cười, nhẹ nhàng nâng ra khỏi chén đặt vào lòng bàn tay.
- Sâu nhỏ, vô tình rớt xuống đây phải không?
Ngươi không sao chứ, lần sau nhớ chú ý đó.
Trời ạ, có phải nàng nhìn lầm không vậy, sư huynh Bạch Tử Họa ngàn năm lạnh lùng kiêu ngạo cũng có lúc lại dịu dàng như vậy sao trời😱😱😱😱.
Hoa Thiên Cốt cùng Đường Bảo bây giờ mới để ý rằng Thiên Băng đã không còn bên cạnh, sốt sắng quay đi tìm thì lại thấy được cảnh tượng đó.
Trong lòng Hoa Thiên Cốt cảm thấy có 1 cái gì đó vô cùng khó chịu, nàng cảm thấy đồ vật của nàng như bị cướp mất.
Nàng quyết không thể để như vậy được.
Ánh mắt Hoa Thiên Cốt xẹt qua vài tia sắc bén rồi nhanh chống biến mất như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Nàng không biết được, tâm ma của nàng bắt đầu nảy sinh rồi.