Khác (đn Hoa Thiên Cốt) Sư muội của Bạch Tử Họa

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
170023949-256-k866591.jpg

(Đn Hoa Thiên Cốt) Sư Muội Của Bạch Tử Họa
Tác giả: QuynhNhuTranThi6
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nàng tên Thiên Băng là Hoa thần bởi vì những cây cối nàng đụng vào sẽ trở nên tươi tốt.

Trong một lần vô ý nàng đã xuyên không vào một thế giới khác.

Với thân thể của một đứa trẻ sơ sinh và là con gái của trưởng môn Trường Lưu( sư phụ Bạch Tử Họa) .

Nàng rất ham chơi đôi lúc tinh nghịch hầu như không ai bt khuôn mặt thật của nàng chỉ bt nàng là thiên tài của đại lục



đn​
 
Related threads
  • HOÀNG PHI BỊ RUỒNG BỎ
  • [REUP] Hoàng Thượng Thay Tôi Đấu Trí Trong Hậu Cung
  • [Edit] Cùng Anh Ngắm Hoa Sơn Tra
  • Thanh Cao Tông Kế Hoàng Hậu
  • (Đn Hoa Thiên Cốt) Trở thành tỷ tỷ của Hoa Thiên cốt
  • BH (ĐN) [Hoàn] Các ngươi theo ta làm gì?? Nữ chủ ở...
  • (Đn Hoa Thiên Cốt) Sư Muội Của Bạch Tử Họa
    GTNV


    Nàng Thiên Băng

    Thần vị: Hoa Thần

    Thần khí: Liên hoa tuyết vũ

    Tính cách: khá lạnh lùng đôi khi rất đáng yêu

    Trong một lần vô ý nàng đã xuyên không vào một thế giới khác và khi nàng tỉnh dậy nàng thì nàng đang trong cơ thể của một đứa bé.

    Nàng trở thành con gái của chưởng môn Trường Lưu Sơn Thiên tôn(tức sư phụ Bạch Tử Họa).

    Nhưng trong Trường Lưu không ai biết mặt nàng (trừ Ma Nghiêm và Sênh Tiêu Mặc) cũng chỉ nghe danh nàng là thiên tài của đại lục vì khi nàng 10 tuổi đã trở thành thượng thần.

    Luôn trốn khỏi sự quản giáo của phụ thân mình mà đi chơi và chọc phá mọi người.

    (Cô khi trở thành con của Thiên tôn)

    Nhân vật hắc hóa

    Hoa Thiên Cốt

    Thần vị: Yêu Thần

    Tính cách: ( trước khi hắc hóa) đáng yêu, hòa đồng

    (sau hắc hóa)thủ đoạn, ác độc luôn tìm cách tổn thương Thiên Băng
     
    (Đn Hoa Thiên Cốt) Sư Muội Của Bạch Tử Họa
    Chap 1 xuyên qua Hàn Thiên Băng


    "Trời ơi...

    ở đây chán quá.

    Suốt ngày phải chăm sóc cây cỏ hết, làm thần mà chẳng vui tí nào" Thiên Băng than thở

    "Vậy con muốn qua thế giới khác không" Một ông già tóc bạc phơ từ đâu xuất hiện và nói với tôi.

    "Cũng đc..... nhưng ông là ai???"

    Thiên Băng

    "Ta là ai không quan trọng, quan trọng là......chúc con lên đường bình an và.......nhớ sớng thất vui vẻ nhé" ông vữag nói vừa đá nàng xuống hố không gian

    "A a a a .......ông già chết tiệt sẽ có ngày ông bị quả báo....."

    ____________________________________________10 năm sau, tại Trường Lưu_____

    Với tư chất vốn có của mình thì trong mười năm qua thì cô đã trở thành thượng thần.

    Và có một điều thú vị là.... cô đã xuyên vào "Hoa thiên cốt" một cuốn sách cô đã từng xem cô chấp nhận nhưng sau cô đã 12 năm kể từ khi cô đến thế giới này cuộc đời cô vẫn nhàm chán không khác gì trước kia,' trời ơi cô biết sống sao đây'cô thầm than .

    Và bây giờ cô có một quyết định là cô sẽ trốn khỏi trường lưu để đi khắp lục giới này cho đỡ buồn.

    "Bẩm thiên tôn tiểu thư đã đi du ngoạn rồi a"một đệ tử của trường lưu đang bẩm báo tình hình với cha cô.

    "Hazzz.......được rồi lui xuống đi" cha của cô thở dài nói.

    "Sư phụ, sư muội lại trốn đi chơi nữa rồi sao?"

    Ma nghiêm vừa bước vào hỏi Thiên tôn

    _________Tại một nơi nào đó __________

    _______________^.^__^.^________________

    "Cuối cùng cũng thoát khỏi Trường Lưu rồi! giờ thì.....phải đi khám phá đại lục này thôi" Thiên Băng vui vẻ đi ngao du.

    Nhưng đời không may mắn như thế cô lại đi lạc đường nếu ai mà biết một thượng thần như cô lại mù đường thì chắc cười rớt răng luôn .>•<

    Thiên Băng đi tới một ngôi nhà nhỏ ở giữa rừng thì thấy cây cỏ xung quanh đã chết hết, nàng bắt đầu sử dụng dị năng của mình niệm một câu thần chú:" Hỡi những tinh hoa của thiên nhiên hãy sống lại và hãy trở nên tươi tốt" lập tức nàng bước ra khỏi bìa rừng.

    Những hành động của nàng rơi vào mắt của một người nào đó còn bản thân thì không để ý đến "Cô bé nàng là ai mà có thể điều khiển cả thiên nhiên, nành sẽ phải thuộc về ta."

    Đi được vài bước ra khỏi rừng, cô nghe được phía xa loáng thoáng xen giữa tiếng cười tiếng khóc ồn ào.

    Thiên Băng nhíu mày theo kinh nghiệm sống của cô cho biết đây là có người bị bắt nạt nha!

    Đôi mắt đen linh hoạt nhìn quanh một vòng rồi dừng ở một cành cây to, Thiên Băng vác cây về phía đó.

    "Dừng tay" Rồi cô lên tiếng

    Lần đầu mình viết truyện nên có gì các bạn góp ý giúp mình^•^😅
     
    (Đn Hoa Thiên Cốt) Sư Muội Của Bạch Tử Họa
    Chap 2 Gặp Hoa Thiên Cốt


    "Dừng tay!"

    Thanh âm trong trẻo vang lên, khiến đám nhóc kia giật mình, mở to mắt nhìn người vừa đến.

    Thiên Băng nhìn tất cả bọn họ đánh giá, một nhóm nhóc con, trai gái đều có, khoảng bảy tám đứa, có vài đứa bé hơn cô, những đứa lớn hơn cao hơn cô một cái đầu, tất cả bọn chúng vây quanh một bé gái hơn cô một hai tuổi, bé gái đang ôm đầu ngồi bẹt dưới đất khóc.

    Thiên Băng nhìn đầu tóc cả người cô bé đầy cát bụi không khỏi mắng thầm, vun cây chạy đến đám nhóc kia, sau đó cô sử dụng một ít pháp thuật doạ tất cả hoảng loạn tán loạn chạy đi.

    Nhìn đám nhóc xấu xa đã đi, Thiên Băng ném cây gỗ thở phì phò đến gần bé gái kia, vỗ vai bé:

    "Tỷ tỷ không sao rồi, tỷ về nhà đi!"

    Cô bé kia ngẩng đầu nhìn người vừa cứu mình ánh mắt đầy cảm kích.

    Đây là lần đầu trừ phụ thân ra có người giúp đỡ cô, tiếng khóc chỉ còn thút thít, cô nhìn đứa bé trước mặt, tóc bới hai bên đầu, đôi mắt to, làn da trắng, khuôn mặt bầu bĩnh đỏ bừng vì mệt vô cùng đáng yêu.

    Cố dừng những cơn nấc cô nói:"Cảm ơn muội!"

    "Không có gì, nhà tỷ ở đâu?

    Sao lại ở đây bị bọn họ bắt nạt?"

    Thiên Băng nhìn dáng vẻ hơi gầy, làn da ngăm đen của cô bé kia hỏi.

    "Tỷ sống ở căn nhà trong rừng rìa, tỷ lén trốn cha ra ngoài, nhưng không ngờ lại gặp họ, những người dân trong thôn không thích tỷ, những đứa bé kia cũng vậy."

    Cô bé đứng lên phủi sạch quần áo, nho giọng nói.

    'Mới tý tuổi đầu đã bị cả thôn làng xa lánh, nhưng tại sao?' Nghi vấn nổi lên, Thiên Băng nhìn cô bé thêm một lượt, cô không cảm thấy cô bé này mắc bệnh gì nha!

    Tuy có chút gầy, nhưng nhìn kỹ khuôn mặt cũng xinh xắn nếu làn da trắng hơn.

    Nghĩ không ra, Thiên Băng thẳng thắn hỏi:"Sao họ lại xa lánh tỷ?"

    "Họ đều nó ta là kẻ mang tai họa."

    Cô bé giọng đau buồn nói.

    "Thôi đừng nói nữa tỷ có thể dẫn muội về nhà tỷ không" Thiên Băng

    __________Sau khi về nhà___________

    "À phải rồi muội tên gì?"

    Cô bé cắn một ngụm reo lên, sau đó chợt nhớ chưa biết tên tiểu muội muội này liền hỏi.

    "Ta là Hàn Thiên Băng."

    Thiên Băng nói

    "Tên muội thật đẹp không như tên ta Hoa Thiên Cốt."

    Cô bé cảm thán.

    "Hoa Thiên Cốt...ừ...khụ khụ... cái gì..."

    Thiên Băng trợn trắng cả mắt, nhìn cô bé kia.

    Trời ạ không phải chứ?

    Cô bé này là nữ chính sao.

    "Muội sao vậy, uống nước đi."

    Hoa Thiên Cốt gấp đến phát khóc.

    Sau khi Thiên Băng hết ngạc nhiên cô nhìn Hoa Thiên Cốt hỏi:

    "Cha tỷ là Hoa Sinh?"

    Thiên Cốt gật đầu.

    "Tỷ sống cùng cha tỷ ở căn nhà trong rừng?"

    Lại một cái gật đầu.

    "Mẹ tỷ mất khi vừa sinh tỷ?"

    Lại một cái.

    Nhưng chưa đợi Thanh Thanh nghĩ xong, Thiên Cốt buồn bã nói:

    "Muội sợ tỷ đúng không?

    Tỷ thật sự không phải kẻ mang tai hoạ!"

    "Hả?

    Muội không có nha!

    Muội chỉ đang nghĩ chút chuyện thôi, hoàn toàn không liên quan đến tỷ."

    Thiên Băng nói, nhét cái bánh bao vào tay Thiên Cốt.

    "Thật sự?"

    Thiên Cốt thấp thỏm hỏi, cô thật thích tiểu muội này, cô không muốn muội muội sẽ như những người kia không thích cô.

    "Thật.

    Từ này Hàn Thiên Băng muội sẽ là bằng hữu với tỷ.

    Có chuyện gì tỷ cũng không được giấu muội, nếu không chút ta sẽ không còn là bằng hữu của nhau nữa."

    Thiên Băng biết Hoa Thiên Cốt mong muốn nhất là có nhiều bằng hữu, liền nói dỗ cô bé đáng thương.

    "Muội không gạt tỷ?"

    Thiên Cốt mắt sáng rực nhìn Thiên Băng, cô thật sự rất vui.

    "Lừa tỷ thì được gì?

    Hàn Thiên Băng muội nói là làm, chúng ta sau này không được giấu nhau bất cứ điều gì!"

    Thiên Băng vỗ vai bảo đảm.

    Thiên Cốt cười rạng rỡ gật đầu, cả hai lại vui vẻ ăn bánh bao.
     
    (Đn Hoa Thiên Cốt) Sư Muội Của Bạch Tử Họa
    Chap 3 Khởi hành lên đường


    ___Vài tháng sau khi ở nhà Thiên Cốt Cha của Thiên Cốt qua đời _______________

    "Cha, cha, cha tỉnh lại đi cha!"

    Đến khi Hoa Sinh mất đi ý thức, đến khi nghe tiếng khóc thê lương của Thiên Cốt.

    Thiên Băng mới thôi im lặng, bước đến ôm lấy Thiên Cốt.

    Mạc Băng(Bạch Tử Họa) nhìn Thiên Cốt ôm cha khóc thét, nỗi buồn loé qua trong mắt, hắn không thể ích kỷ, hắn còn sứ mệnh quan trong hơn.

    Thiên Băng khấu đầu cúi lạy trước mộ Hoa Sinh, lại nhìn tên Mạc Băng mặt than đang nhìn Thiên Cốt nghĩ: ' Tên đáng chết khi về Trường Lưu sẽ cho ngươi biết tay ta'

    Cô gọi Thiên Cốt đến bên ngoài:

    "Thiên Cốt muội phải về rồi, tỷ phải cẩn thận!"

    "Muội không cùng ta đón sinh thần sao?"

    Giọng nói đượm nỗi buồn, Thiên Cốt đáng thương nhìn Thiên Băng hàng năm phụ thân luôn cùng nàng đón sinh thần, nay... chỉ còn mình nàng.

    "Mạc đại ca của tỷ rất rảnh nha!

    Kêu hắn đón sinh thần cùng tỷ.

    Muội tuy không thể đón sinh cùng tỷ, nhưng sẽ tặng tỷ món quà bất ngờ."

    Thiên Băng

    "Thấy áy náy, vì lựa chọn của mình?

    Nếu thế thì hãy ở lại vài ngày cùng Thiên Cốt đi Mạc Băng hay tôi nên gọi là....

    Bạch...Tử....Họa đây" Cô dùng truyền âm nói với Bạch Tử Họa.

    Bạch Tử Họa có chút ngạc nhiên lạnh mặt nhìn Thiên Băng, cô cũng không sợ đón ánh mắt hắn.

    Bạch Tử Họa nhìn người trước mắt, hắn không đoán sai, cô ta quả thật kỳ lạ biết hắn là ai, nhưng hắn không nhìn ra cô ta là ma hay yêu, cô ta chỉ như một con người bình thường.

    "Mạc đại ca, Mạc đại ca."

    Thiên Cốt tỉnh lại nhìn quanh căn phòng không có ai hốt hoảng gọi.

    "Mạc đại ca của tỷ đi rồi!"

    Thiên Băng một thân trang phục như mọi ngày, dựa vào cửa nhìn Thiên Cốt.

    "Sao muội biết?"

    Thiên Cốt xuống giường chạy đến trước mặt Thiên Băng.

    "Trên đường đến đây muội có gặp huynh ấy."

    Thiên Băng nói dối, lách qua Thiên Cốt, đi vào trong rót một ly trà đầy.

    "Mà muội định đi đâu?"

    Thiên Cốt cúi đầu khẽ cười rồi chợt nhìn Thiên Băng hỏi.

    "Cùng tỷ đi Thục Sơn!"

    Thiên Băng vỗ vỗ khuôn mặt của Thiên Cốt, thích thú nhìn Thiên Cốt đang tròn mắt nhìn mình.

    "Quà sinh thần, thích không.

    Bây giờ mau đi rửa mặt thu dọn, chúng ta lên đường."

    Thiên Băng nói tiếp

    ____________Tại Trường Lưu___________

    "Tử Họa ta giao lại chức trưởng môn cho con, con thay ta bảo vệ chúng sinh thiên hạ" Thiên tôn

    "Sư phụ con sẽ không phụ kì vọng của người" Bạch Tử Họa

    " Tốt vậy ta an tâm rồi, còn nữa nếu Thiên Băng về hãy chăm sóc nó giúp ta" Thiên tôn liền biến mất vào núi ẩn tu.

    _______Trở lại với Thiên Băng ________

    _____________^.^__^.^__^.^_____________

    "Thật kỳ lạ, đầu óc tỷ càng lúc càng kém, bây giờ đến hình dáng của Mạc đại ca tỷ sắp không nhớ nổi nữa."

    Thiên Cốt vỗ vỗ trán.

    Thiên Băng không đáp, hắn bây giờ đã là chưởng môn của trường lưu rồi!

    Á" Cả hai mỗi người một ý nghĩ đi về phía trước, không biết va phải thứ gì mà ngã ra đất, Thiên Cốt ngã đè lên Thiên Băng, vội vàng bò dậy.

    Thiên Băng biết đó là cái gì, nhưng lúc này cô đau điếng chẳng còn sức để nói.

    Đến khi thấy Thiên Cốt lui về sau lấy đà, cô vội hét lên:"Dừng lại."

    "Hả?

    Thiên Băng muội không sao chứ?"

    Thiên Cốt nhìn Thiên Băng nhăn nhó trên đất vội vàng đỡ muội muội đứng lên.

    "Đó là kết giới, chúng ta không qua được đâu!"

    Thiên Băng nói.

    "Sao muội biết?"

    Thiên Cốt kinh ngạc hỏi.

    "Muội không dự sinh thần cùng tỷ là vì phải tìm hiểu đường đến Thục Sơn đấy!"

    Chi Quân thở dài, bước đến chỗ đất trống gần đó ngồi xuống.

    "Vậy phải làm sao?"

    Thiên Cốt theo chân muội muội ngồi xuống.

    "A, suối kìa muội có muốn tắm không?"

    Thiên Cốt kéo Chi Quân đến bên con suối trong hỏi.

    Thiên Băng khẽ cười, cô sẽ tắm nhưng trước khi tắm phải bắt tên dâm tặc kia đã.

    "Tỷ tắm đi, muội ăn chút bánh đã, giờ đến muội đói rồi."

    Thiên Cốt đáp một tiếng chạy đến con suối vui vẻ tắm rửa đến khi đứng lên xoay người lên bờ thì thấy, chàng trên trên bờ suối đang nhìn mình, cô hét lớn một tiếng xoay người ngồi sụp xuống nước.

    "Á."

    Tiếp theo tiếng hét của Thiên Cốt là tiếng hét của tên nam nhân kia.

    Cảm thấy kỳ quái Thiên Cốt xoay đầu hé mắt chỉ thấy, Thiên Băng mà tên nam nhân kia đã bất tỉnh dưới chân muội ấy.

    Thiên Băng nhìn Thiên Cốt co rúm người như chuột nhỏ dưới nước, không hài lòng nói:

    "Tỷ muốn cảm sao?

    Mau lên bờ!"
     
    (Đn Hoa Thiên Cốt) Sư Muội Của Bạch Tử Họa
    Chap 4 Gặp Đông Phương Úc Khanh


    "Tỷ có sao không?"

    Thiên Băng nhìn Thiên Cốt đáng thương cúi đầu đứng cạnh mình có chút đau lòng.

    Chỉ là một cô bé gặp phải chuyện này ai mà chẳng sợ!

    "Không...Không sao..."

    Thiên Cốt mặt đỏ bừng không dám nhìn nhỏ giọng lắp bắp đáp.

    Nàng thật không biết nếu Thiên Băng không có ở đó nàng sẽ nói gì với nam nhân kia.

    "Đưa nước cho muội." thấy Thiên Cốt xấu hổ cũng không hỏi nhiều, nói.

    Hoa Thiên Cốt ngoan ngoãn chạy đến tay nải lấy ống tre đựng nước đưa cho nàng, lòng khó hiểu tiểu muội cần nước làm gì?

    Khát sao?

    Thiên Băng cầm lấy ống tre mở nắp hất toàn bộ nước bên trong vào kẻ đang vờ bất tỉnh kia.

    'Hừm...., đường đường là Dị hũ quân làm sao có thể ngất chứ'

    "A...xin lỗi...xin lỗi...Ta không ngờ ở đó lại có người..."

    Người nọ vừa tỉnh lại nhìn thấy hai vị cô nương liền liều mạng xin lỗi.

    "Thiên Băng chúng ta đi thôi!"

    Thiên Cốt mặt nóng bừng lôi kéo Thiên Băng, nàng sợ Thiên Băng sẽ không bỏ qua cho người kia, dù sao cũng là vô ý nàng không muốn mọi chuyện phiền phức hơn.

    "Cô nương...cô nương tại hạ thật không cố ý...xin nhị vị cô nương bỏ qua..."

    Người kia cũng cảm nhận được vị cô nương vừa động thủ với mình hình như rất ghét hắn, nhưng hắn nhớ rõ chưa từng gặp cô nương này càng không làm gì gây thù chuốc quán!

    "Huynh đi đi, cứ coi như chưa có chuyện gì xảy ra, ta không trách huynh đâu!"

    Thiên Cốt vừa ôm vừa trốn sau lưng Thiên Băng, xấu hổ nói một hơi với vị kia, mong hắn ta mau rời đi.

    "Không được!

    Tại hạ thất lễ thất nghĩa, cơ thể cô nương đã bị tại hạ thấy hết, tại hạ sẽ chịu trách nhiệm..."

    Chàng trai lảo đảo bước đến gần Thiên Cốt nói.

    Thiên Cốt nhìn nam nhân có chút ngốc nghếch trước mặt lòng đầy ảo não.

    "Không, không.

    Công tử không cần phải chịu trách nhiệm.

    Bọn ta đang vội phải đi trước."

    Thiên Cốt rời đi, nhưng vị công tử kia lại cứ chặn đường hai nàng nói gì là đạo lý, gì là nghĩa khí...

    "Cô nương, ta là người đọc sách thánh hiền từ nhỏ, hôm nay ta đã thất lễ với cô nương, ta không thể xem như chưa từng xảy ra, làm thế chẳng khác nào uổng phí bao năm đọc sách.

    Tại hạ là Đông Phương Úc Khanh, xin hỏi quý danh của cô nương, chờ ta đỗ đạc công danh sẽ đoàng hoàng rước nàng về dinh!"

    Đông Phương Úc Khanh càng nói càng hăng không nhìn thấy khuôn mặt lúc trắng lúc xanh của Thiên Cốt và mặt đen của Thiên Băng.

    Cô vốn tưởng nhẫn nại của mình khá cao, nhưng cuối cùng cô sai rồi không nhịn được bạo phát vì đống lý lẽ của kẻ kia.

    Cô bắt đầu sử dụng thần chú kiến cho mấy sợi dây leo quấn lấy hắn ta rồi siết chặc.

    "Ồ, công tử không sao chứ?

    Ta không phải cố ý, mong công tử rộng lòng bỏ qua!"

    Thiên Băng dù nói thế nhưng khuôn mặt đắc ý chẳng chút gì hối lỗi.

    "Ta...Không sao..."

    Đông Phương Úc Khanh nghiến răng đáp, nhưng hắn cảm thấy cô nương này có chút quái lạ.

    Nàng ta hình như đang chống đối hắn, hơn nữa trong kế hoạch mà hắn tỉ mỉ bày tính bấy lâu nay vốn không có sự xuất hiện của vị cô nương này!

    Đông Phương Úc Khanh cảm thấy vị cô nương đây rất có thể là khắc tinh của cuộc đời mình!

    Hắn chẳng biết phải nói gì trong cái hoàn cảnh này.

    "Ta sẽ không chịu trách nhiệm với huynh, huynh cũng không cần phải chịu trách nhiệm với tỉ tỉ ta.

    Giờ bọn ta phải đi, nếu có duyên sẽ gặp lại."

    Hắn cảm thấy nàng ta đang mang một bí mật đáng giá!

    Tạm gác suy nghĩ sang một bên, Đông Phương Úc Khanh tiếp tục nhập vai thư sinh:

    "Xin hỏi hai vị cô nương muốn đi đâu?"

    "A!

    Thiên Băng, chúng ta cần đến Dị hủ các gặp Dị hủ quân, người biết cách phá luật để lên được Mao Sơn!"

    Hoa Thiên Cốt kéo tay Thiên Băng, tóm tắt lại những gì Đông Phương Úc Khanh nói ban nãy.

    "Được rồi, đi Dị hủ các!" không có nửa điểm kinh ngạc hay thắc mắc Thiên Băng kéo Thiên Cốt đi hướng xuống núi, mặc Đông Phương Úc Khanh đứng sững sờ ở đó.

    Nhờ củ cải đào được 2 người bước vào trong dị hữu các.

    Hoa Thiên Cốt sau một lúc bị hù doạ bởi những chiếc lưỡi người đủ kích cỡ to nhỏ, màu đậm nhạt, vài cái biến thành khô héo,... chúng đều được buộc tơ hồng treo kín đỉnh.

    Nàng đã gặp được Dị Hủ quân, kẻ quái dị mang mặt nạ, áo choàng dài chấm đất,...

    Cho ông ta máu, hỏi về chuyện Mao Sơn và cả chuyện Mạc đại ca, Thiên Cốt cuối cùng cũng được thả đi.

    Nhưng trước khi đi Dị Hủ quân lại chặn đường nàng, tiếng nói từ tốn, không kém sắc sảo cất lên:

    "Còn một người đi cùng ngươi?"

    "Muội ấy ở bên ngoài."

    Hoa Thiên Cốt rụt cổ cảnh giác nhìn Dị Hủ quân, cẩn thận đáp.

    "Khi nãy ta đã nói muốn hỏi chuyện sẽ phải trả giá, bây giờ ngươi hãy nói ngày sinh tháng đẻ của nàng ta."

    Dị Hủ quân ép sát Thiên Cốt đang sợ đến ướt đẫm mồ hôi.

    Đoán được nàng căng thẳng đều gì, hắn nói thêm:"Ta không hại gì nàng ta, chỉ cần biết ngày sinh!"

    Nhận được câu trả lời, Hoa Thiên Cốt an tâm nói ra sinh thần của Thiên Băng vội vàng rời đi mà không phát hiện đều kỳ lạ ở Dị Hủ quân.

    Hắn chắp tay sau lưng, đôi mắt nhìn chằm chằm cánh cửa khép chặt lẩm bẩm:"Thật kỳ quái, nàng ta..."

    Hắn không tra ra được gì hết
     
    (Đn Hoa Thiên Cốt) Sư Muội Của Bạch Tử Họa
    Chap 5 Mao sơn bái sư


    Cả hai thuận lợi một đường đến Mao Sơn nhờ Thiên Thủy Tích.

    Tưởng mình sẽ được nhìn thấy 1 cảnh máu me ghê gớm, xác người chất thành đống.

    Ai dè, lại không có còn được gặp được cảnh hai người là Thanh Hư đạo trưởng và Đông Phương Bất Bạiđấu khẩu với nhau nữa chứ.

    -Ta nói nè Thanh Hư, ta biết ngươi không phải là người thích đánh đấm.

    Vì vậy ngươi mau giao ra Xích Thuyên tiên ra đây ta sẽ tha cho ngươi 1 con đường sống.

    - Hứ, lão đây không thèm.

    Có giỏi thì đến đây đánh tay đôi với ta chứ đừng có mà đừng đó khoác lác.

    Thanh Hư đạo trưởng tay cầm trường kiếm chĩa về phía ĐPBB.

    Thiệt không ngờ mà, có lẽ nàng đến quá sớm thì phải.

    Thiên Băng nghĩ nghĩ 1 lát rồi đưa ra kết luận: “chuồn êm trước khi bị phát hiện, chờ đến khi nào 2 người đánh nhau máu chảy thành sông rồi ra.

    Hoa Thiên Cốt sẽ được lão Thanh Hư gì gì kia giao lại chức trưởng môn, thế là xong.

    Tính toán của nàng đúng là hoàn hảo mà.

    Ha ha ha”.

    (Ai kia đang tự kỉ không biết mình rơi vào bẫy của tác giả ta đây.

    Ha ha ha ha……)

    Sự thật không như tưởng tượng.

    Thiên Băng kéo tay Thiên Cốt định chuồn đi thì không may bất cẩn té ngã nằm trên mặt đất.

    - A….Đau quá.

    Và càng không may hơn nữa là tiếng la đó đã thành công gây sự chú ý của đám người nãy giờ đang đấu khẩu.

    Họ quay sang nhìn nàng như sinh vật lạ.

    - Cái nền chết tiệt, dám làm ta ngã.

    Làm ta té đau muốn chết.

    Ta sẽ đạp nát ngươi cho ngươi biết tay.

    - A….Cô nương xin dừng tay.

    Ngay khi Thiên Băng tụ khí định phá vỡ mặt nền thì Thanh Hư nhanh chống lên tiếng ngăn cản lại.

    Đùa à không ngăn lại thì nó sẽ hỏng mà hỏng thì phải sửa mà sửa thì tốn tiền lắm.

    Cái gì liên quan đến tiền thì lão đều phải cân nhắc.

    Thiên Băng nghe tiếng gọi, quay đầu nhìn.

    Tức thì 1 đám người đứng bất động như pho tượng.

    Không gian im lặng đến nỗi có thể nghe thấy tiếng gió thổi ngang.

    Trước mặt họ không phải là người mà là tiên nữ, đẹp còn hơn cả Hằng Nga tiên tử.

    Thiên Băng thấy không khí thật quỷ dị, lên tiếng phá vỡ.

    - Là ai đã kêu ta.

    Một giọng nói trong trẻo mê hoặc lòng người vang lên.

    Mọi người càng say mê.

    Nhưng chỉ riêng 1 người nào đó là thanh tĩnh.

    Thanh Hư đạo trưởng lên tiếng:

    - Là ta.

    Tiểu cô nương xin cho hỏi cao danh quý tánh.

    Tại sao lại đến đây.

    Xuất hiện của Thiên Băng làm mọi người quên luôn chuyện đánh nhau.

    Ai cũng chỉ châm châm nhìn nàng.

    Thiên Băng rùng mình một cái, rồi đáp trả lời Thanh Hư đạo trưởng.

    - Ta là Thiên Băng cùng tỷ tỷ là Hoa Thiên Cốt đến Mao sơn bái sư.

    Chẳng hay ở đây đang xảy ra chuyện gì thế.

    Biết rồi mà còn giả ngu là bản chất của Thiên Băng.

    Nàng đâu thể cho người khác biết nàng đã biết trước được mọi chuyện chứ.

    - A không có chuyện gì đâu.

    Tiểu cô nương, ngươi muốn bái Thanh Hư lão già này làm thầy sao?......

    Được thôi.

    Nói rồi Thanh Hư quay sang ĐPBB:

    - Nè hôm nay ta có việc bận rồi.

    Hẹn ngày khác nói chuyện tiếp.

    Mời về, không tiễn.

    Đông Phương Bất Bại cùng đoàn ma binh bị đạp ra khỏi Mao Sơn trong tình trạng còn chưa hoàn hồn trước vẻ đẹp của Hoa Vân.

    Đến khi nhận ra thì đã nằm dưới chân núi rồi.

    Đại điện Mao sơn

    Đệ tử Mao sơn đã tập hợp đầy đủ dàn thành 2 hàng dọc đứng 2 bên.

    Phía trên bảo tọa được dát bằng vàng là Thanh Hư đạo trưởng cao cao tại thượng đang ngự.

    Ông quét tầm nhìn qua 2 tiểu cô nương đang đứng dưới đại điện.

    Tầm mắt lướt qua Hoa Thiên Cốt rồi dừng lại ở trên người Thiên Băng.

    Âm thầm đánh giá người trước mặt.

    Cùng lúc đó, Thiên Băng cũng đánh giá vị Thanh Hư đạo trưởng nào đó.

    Con người Thanh Hư này rất khác những gì mà Thiên Băng biết.

    Có lẽ, trong nguyên tác ông vừa ra sân thì đã chết nên không miêu tả kĩ tính cách của ông.

    Thanh Hư đạo trưởng này tính tình cứ như hài tử mãi không chịu lớn, đặc biệt cái tính ham tiền không bao giờ chịu bỏ.

    Hai nhân vật chính của chúng ta đều im lặng quan sát lẫn nhau.

    Mặt ngoài thì vậy nhưng bên trong lại phát ra uy áp về phía đối phương, khiến đối phương khuất phục.

    Xung quanh không ai dám lên tiếng vì cảm nhận khí tức mãnh liệt tỏa ra từ 2 người, khiến không rét mà run.

    Cuối cùng bên thua lại là Thanh Hư đạo trưởng.

    Không phải ông không tài giỏi mà bởi vì ông sợ nếu còn tiếp tục thì những đệ tử có tu vi thấp sẽ bị chèn ép đến ngất đi.

    Thanh Hư đạo trưởng đột ngột thu liễm khí tức lại, Thiên Băng cũng nhận ra nên cũng nhanh chóng thu về.

    Tất cả những ai có mặt trong đại điện đều cảm thấy như được giải thoát.

    Bấy giờ mới dám thở phào nhẹ nhõm.

    Thật là bức chết người mà.

    Thanh Hư đạo trưởng hướng ánh mắt đến phía Thiên Băng lên tiếng hỏi:

    - Các ngươi vì sao lại muốn bái ta làm sư phụ?

    Thiên Băng nhún vai tỏ vẻ không phải hướng Thanh Hư trả lời:

    - Không phải ta mà là nàng ấy.

    (Nàng là con của trưởng môn đời trước Trường Lưu sư phụ Bạch Tử Họa học chưa đủ sao giờ lạo đi học nữa) tiếng lòng ai đó

    Nói rồi nàng chỉ tay về phía Hoa Thiên Cốt, khẽ quýnh nhẹ vào tay nàng( HTC) ý bảo nàng nói.

    Hoa Thiên Cốt cũng phối hợp trả lời:

    - A….um…

    Con..con tên là Hoa Thiên Cốt, từ nhỏ mệnh cách kì lạ, trên người luôn tỏa ra mùi dẫn dụ yêu ma.

    Cha con trước khi mất có dặn con rằng lên Mao sơn tìm người.

    Người sẽ giúp con.

    Hoa Thiên Cốt đưa ánh mắt tròn xoe óng ánh nước rụt rè lên nhìn Thanh Hư đạo trưởng.

    Thanh Hư dời tầm mắt sang Thiên Cốt, khóe môi co rút.

    Lão đáng sợ vậy sao.

    Lão nhớ là lão chưa làm gì hết mà.

    - Ân, ta nhớ rồi.

    Ngươi là đứa bé khi xưa ta đã đặt tên.

    Ngươi muốn nhận ta làm sư phụ cũng không sao.

    Chỉ có điều…….

    - Chỉ có điều gì ạ?

    Hoa Thiên Cốt gấp gáp hỏi.

    Nàng nghe có người có thể giúp nàng thoát khỏi bọn yêu ma kia khiến tâm hồn bé nhỏ của nàng kích động.

    Mấy năm qua, nàng chưa bao giờ sống yên, nàng từ rất lâu đã muốn trở lại bình thường.

    Nàng muốn có bạn bè, muốn được vui chơi, sống hạnh phúc như bao đứa trẻ khác.

    Tuổi nàng còn quá nhỏ để quản những chuyện yêu ma thần tiên đó rồi.

    Trong ánh mắt bé nhỏ đó ánh lên khát vọng được sống bình yên.

    Nó khiến ai nhìn vào đều cũng đau xót cho nàng.

    - Chỉ có điều ta không dám nhận ngươi làm đồ đệ.

    Câu nói ấy như dập tắt mọi hi vọng của nàng.

    Tại sao không ai chịu giúp nàng hết vậy.

    Nàng đã gây lỗi lầm gì chứ.

    Tại sao có người lại luôn nhận được những thứ tốt đẹp nhưng đeo bám theo nàng lại là những nỗi bất hạnh.

    Nàng không cam tâm, không cam tâm.

    Từ trong đôi mắt ấy toát ra sự thất vọng, cùng căm phẫn nhưng lại nhanh chóng mất đi không 1 ai có thể nhận ra.

    Thiên Băng nhìn những giọt nước mắt từ từ rơi trên khóe mắt của Hoa Thiên Cốt mà cảm thấy đau lòng.

    Nhẹ nhàng ôm tiểu Cốt vào lòng an ủi.

    Nàng bực tức quay qua Thanh Hư đạo trưởng:

    - Thanh Hư đạo trưởng ông nói vậy là sao?

    Tại sao lại không thể nhận Hoa Thiên Cốt làm đồ đệ chứ.

    Ông rốt cục là đang giở trò gì.
     
    (Đn Hoa Thiên Cốt) Sư Muội Của Bạch Tử Họa
    Chap 6 Bắt đầu hắc hóa


    Thanh Hư vẫn giữ thái độ điềm tĩnh, từ tốn trả lời:

    - Chẳng phải ta đã nói quá rõ rồi sao.

    Ta không thể nhận Hoa Thiên Cốt làm đệ tử.

    Ta chắc ngươi cũng biết lý do mà.

    Ta không đủ khả năng nhận nàng ta làm đồ đệ.

    Nếu nhận thì sẽ dẫn đến hậu quả diệt môn, ta đây thật sự không gánh nổi tội danh khi sư diệt tổ này đâu.

    - Ông…ông…..

    - Vậy không còn cách nào sao?

    Thiên Băng vừa dỗ dành Hoa Thiên Cốt vừa dùng ánh mắt tóe lửa nhìn Thanh Hư đạo trưởng.

    - Không phải là hết cách.

    Ta biết 1 người có thể giúp được Hoa Thiên Cốt.

    -Là ai?

    - Trường Lưu Thượng tiên Bạch Tử Họa.

    - Bạch Tử Họa!

    (Lại là tên sư huynh chết tiệt của nàng hừm😡😡😡)

    Hoa Thiên Cốt vui mừng, không kiềm chế được cảm xúc:

    - Thật không, thật sự là có người có thể giúp được con sao?

    Thanh Hư đạo trưởng gật nhẹ đầu.

    - Ân, ngươi bây giờ nên đi gặp hắn thì hơn.

    Có lẽ hắn giờ đang ở hội bàn đào rồi không chừng.

    Đến núi Côn Luân mà tìm hắn.

    "Thật sao, vậy thì chúng ta nhanh chân đi thôi Thiên Băng".Hoa Thiên Cốt vui mừng quay sang bảo với Thiên Băng

    - Ân, vậy thì đi thôi.

    Thiên Băng mỉm cười dịu dàng nhìn Hoa Thiên Cốt đang vui sướng cười đến nổi sắp không ngậm miệng lại được nữa rồi.

    Thiên Cốt cuối đầu từ giã Thanh Hư đạo trưởng rồi nắm tay Thiên Băng Đi kéo đi.

    Thanh Hư nhìn theo bóng lưng Hoa Vân như suy ngẫm điều gì đó rồi phất tay áo biến mất.

    Nhờ có phép thuật của Thiên Băng nên 2 người nhanh chóng đến được chân núi Côn Luân.

    Đến nơi, Thiên Băng nhận thấy thời gian còn sớm nên đề nghị với Thiên Cốt nghỉ ngơi cho lại sức rồi hãy lên núi.

    Thiên Băng lấy từ trong túi áo ra vài quả táo cùng 1 ít quả rừng nàng hái được lúc đi đường, còn táo thì nàng chôm của cái lão già keo kiệt Thanh Hư đạo trưởng.

    Hoa Thiên Cốt đỏ mặt thẹn thùng, nhận táo từ tay Thiên Băng rồi ngồi xuống ăn ngon lành.

    Sau khi ăn uống no nê, 2 người tiếp tục đi lên núi.

    Đi được nữa đường thì Hoa Thiên Cốt không may xảy chân té ngã, lăn mấy vòng xuống núi, may là Thiên Băng đỡ lại không thôi giờ này Thiên Cốt có lẽ bị lăn đến chết rồi.

    Vô tình giọt máu rơi vao mặt dây chuyền thế là một chú sâu dễ thương đã ra đời.

    "Sâu rớm nhỏ ơi, nếu con được sinh ra từ máu của ta thì từ nay con chính là con của ta.

    Ta phải đặt tên con là Đường Bảo có được không?"

    Hoa thiên cốt hỏi

    Sâu rớm nhỏ vui mừng vì Hoa Thiên Cốt không có ghét nó, nó nằm trong lòng bàn tay Hoa Thiên Cốt nhu thuận gật đầu.

    - Vậy được rồi, từ này kêu con là Đường Bảo.

    Thế là xong cuộc gặp gỡ giữa Hoa Thiên Cốt và tiểu Đường Bảo dễ thương.

    Cả 3 người..

    à không 2 người 1 sâu mới đúng chứ, họ tiếp tục lên đường đến đỉnh núi Côn Luân – nơi diễn ra hội bàn đào.

    Hội bàn đào trăm năm tổ chức một lần, những người thuộc hàng tiên bang đều đến dự, không khí nhộn nhịp vô cùng.

    Trên 1 cây đào gần đó, cũng không kém phần sôi nổi.

    - Từ từ đã, đừng có chen lấn, sắp rơi bây giờ.

    - Muội xích qua 1 chút đi, tỷ nhìn không thấy.

    - Mẫu thân người xích qua 1 bên cho con nhìn nữa.

    Tình cảnh hiện giờ là 3 con sâu đang chen lấn với nhau trên 1 nhánh cây nhỏ xíu.

    ( chắc cũng biết là ai rồi phải ko)

    Đường Bảo hết chỉ cái này đến chỉ cái nọ cho Hoa Thiên Cốt xem.

    - Mẫu thân, người nhìn xem, vị tiên nữ mặc y phục màu hồng kia chính là Hằng Nga đó.

    - Mẫu thân, vị tiên nhân tóc trắng, áo trắng, râu trắng, nói chung là trắng từ đầu đến chân kia chính là Thái Thượng lão quân đó.

    - Ồ ….

    Hoa Thiên Cốt cảm thán thốt lên, lần đầu tiên nàng được gặp nhiều vị tiên chức cao vọng như vậy nên không kìm chế được cảm xúc.

    "Trường Lưu Bạch Tử Họa thượng tiên đến."

    Cuộc nói chuyện của 2 mẹ con kết thúc khi nghe Thuận Phong Nhĩ kêu tên Bạch Tử Họa.

    Dưới kia, một tà áo bay phấp phới, tiên khí nồng đậm, khí chất phi phàm đi vào sau tiếng hô.

    Bạch Tử Họa a Bạch Tử Họa, 1 thân bạch y không nhiễm bụi trần, gương mặt tuy luôn lạnh nhạt nhưng phải công nhận hắn đúng là 1 mỹ nam hiếm có.

    Hàn khí nhè nhẹ lan tỏa xung quanh người hắn làm cho không 1 ai dám đến gần.

    Ai mà không biết, quyền chủ quản thượng giới đã bị chia đôi, Ngọc hoàng và Vương Mẫu nương nương đã không còn nắm quyền hành tuyệt đối nữa.

    Trường Lưu sơn là môn phái đứng đầu trong lục đại môn phái có quyền hành cao nhất, người người kính nể, kể cả Ngọc hoàng còn phải nể mặt 3 phần.

    Vì vậy có câu, thà đắc tội với thiên hạ còn hơn phải đắc tội với Bạch Tử Họa.

    Nhưng phàm là tiên nữ thì cũng đều bị hấp dẫn bởi Bạch Tử Họa.

    Khi đã an tọa thì có 1 vài người đến bắt chuyện với hắn, đa số là bàn hữu của Bạch Tử Họa.

    Bạch Tử Họa nàng chẳng thích vị sư huynh này của mình chút nào, yêu mà không thừa nhận là yêu, dây dưa mãi không dứt đến cuối cùng hối hận không kịp.

    Một phần là lúc nào hắn cũng chưng ra bộ mặt lạnh lùng.

    Làm vậy cho ai xem hả.

    Phi…..Nàng khinh

    Do không để ý, 1 cơn gió mạnh thổi qua làm cành cây run lắc dữ dội, Thiên Băng vô tình rơi khỏi cành cây đáp xuống ly rượu của Bạch Tử Họa.

    Bạch Tử Họa nhìn thấy có 1 con sâu nhỏ trong chén thì khẽ mĩm cười, nhẹ nhàng nâng ra khỏi chén đặt vào lòng bàn tay.

    - Sâu nhỏ, vô tình rớt xuống đây phải không?

    Ngươi không sao chứ, lần sau nhớ chú ý đó.

    Trời ạ, có phải nàng nhìn lầm không vậy, sư huynh Bạch Tử Họa ngàn năm lạnh lùng kiêu ngạo cũng có lúc lại dịu dàng như vậy sao trời😱😱😱😱.

    Hoa Thiên Cốt cùng Đường Bảo bây giờ mới để ý rằng Thiên Băng đã không còn bên cạnh, sốt sắng quay đi tìm thì lại thấy được cảnh tượng đó.

    Trong lòng Hoa Thiên Cốt cảm thấy có 1 cái gì đó vô cùng khó chịu, nàng cảm thấy đồ vật của nàng như bị cướp mất.

    Nàng quyết không thể để như vậy được.

    Ánh mắt Hoa Thiên Cốt xẹt qua vài tia sắc bén rồi nhanh chống biến mất như chưa từng xảy ra chuyện gì.

    Nàng không biết được, tâm ma của nàng bắt đầu nảy sinh rồi.
     
    (Đn Hoa Thiên Cốt) Sư Muội Của Bạch Tử Họa
    Chap 7 Rung động


    Thiên Băng ngượng ngùng nhảy ra khỏi lòng bàn tay của Bạch Tử Họa, dù gì nàng cũng là 1 nữ nhi a, cũng có lúc biết e thẹn nha.

    Bỗng chốc Thiên Băng nhảy xuống mặt đất rồi hóa thành hình người.

    Dung nhan tuyệt trần của nàng lúc ẩn lúc hiện sau làn khói mỏng đang bao quanh thân thể.

    Chúng tiên nhân được 1 phen ngạc nhiên, rồi từ ngạc nhiên chuyển sang say mê.

    Trong đó có Bạch Tử Họa.

    Bọn họ người xấu đẹp gì cũng đã gặp qua nhưng chưa bao giờ thấy ai lại xinh đẹp tuyệt trần như Thiên Băng.

    1 vẻ đẹp khuynh đảo chúng sinh, trong sáng tinh khiết mà không kém phần quyến rũ, mị hoặc.

    Khụ … khụ, lúc này Vương Mẫu nương nương từ trong cơn mê thoát ra, họ nhẹ vài tiếng nhắc nhở mọi người, rồi dùng ánh mắt hiền từ nhìn Thiên Băng.

    _Ngươi là ai, sao lại đến đây?

    - Bẩm, Ngọc hoàng, Vương Mẫu nương nương cùng các vị tiên nhân đang có mặt ở đây, con tên Thiên Băng cùng tỷ tỷ là Hoa Thiên Cốt đến đây là có việc nhờ vả Trường lưu Thượng tiên Bạch Tử Họa.

    Giọng nói trong trẻo vang lên như tiếng suối chảy róc rách.

    Làm chúng tiên them 1 phen chấn động.

    Mặt khác, Hoa Thiên Cốt nghe nói đến tên mình thì nhanh chóng nhảy từ trên cây xuống hóa thành hình người.

    Sự xuất hiện của Hoa Thiên Cốt vẫn không làm chúng tiên rời tầm mắt khỏi Thiên Băng.

    Hoa Thiên Cốt cảm thấy sự tồn tại của mình như hư không thì thêm mấy phần hận ý đối với Thiên Băng.

    Thiên Cốt cùng Đường Bảo tiến đến quỳ trước Ngọc Hoàng và Vương Mẫu nương nương.

    - Bái kiến Ngọc hoàng, Vương Mẫu nương nương.

    - Ân, ngươi là Hoa Thiên Cốt sao?

    Cái tên này đầy sát khí.

    Ngọc hoàng hỏi Hoa Thiên Cốt, giọng điệu có thêm mấy phần khó chịu.

    Sao lại có cái tên mang nặng sát khí như vậy chứ.

    Sau này không biết có nguy hại gì đến tam giới không nữa đây.

    Hoa Thiên Cốt sững sờ khi nghe Ngọc hoàng nói.

    Sát khí sao?

    Tên nàng mang nhiều sát khí sao?

    - E..hèm..

    Vương Mẫu cất tiếng hòa hoãn giữa 2 người

    - Ngươi nói, ngươi đến đây có việc nhờ vả, vậy thì đó là việc gì.

    Nói ra xem sao.

    - Con..con…từ nhỏ mệnh cách kì lạ.

    Trên người lúc nào cũng có mùi dẫn dụ yêu ma, cha con trước khi lâm chung có dặn con lên Mao sơn bái sư nhưng chủ quản Mao sơn lại bảo con tới tìm Bạch Tử Họa thượng tiên, người sẽ có cách giúp con.

    Hoa Thiên Cốt ấp úng trả lời, thi thoảng thì liếc nhìn Bạch Tử Họa vài cái rồi ầm thầm đỏ mặt.

    Vương Mẫu nhìn sang Ngọc hoàng, nhận được cái gật đầu của người rồi quay sang Thiêb Băng và Thiên Cốt, miệng cười từ ái đáp.

    - Ta đây không có quyền quyết định, ngươi muốn bái Bạch Tử Họa làm sư thì đi hỏi hắn thử xem có nhận 2 đồ đệ là các ngươi hay không.

    Nghe Vương Mẫu nói thế, Thiên Băng lập tức dẫn Thiên Cốt đến trước mặt Bạch Tử Họa, tay ôm quyền cung kính nói:

    - Bạch Tử Họa thượng tiên, xin ngài nhận Thiên Cốt tỷ làm đồ đệ.

    - Ta không nhận đồ đệ.

    Vẫn cái mặt lạnh đó, giọng nói không cảm xúc, tuy nhiên trong đó lại có 1 chút ấm áp.

    - Nhưng nể mặt Thanh Hư đạo trưởng, ta cho ngươi 1 cơ hội.

    Ngươi có thể gia nhập Trường lưu học tập 1 năm, sau đó xem biểu hiện của ngươi tại Đại hội kiếm tiên như thế nào rồi ta sẽ cân nhắc lại.

    Hoa Thiên Cốt tuy có chút thất vọng vì không thể làm đệ tử của sư phụ (BTH) ngay được nhưng nàng cũng rất vui rồi, sư phụ chịu cho nàng cơ hội, nàng sẽ cố gắn hết sức mình chiến thắng tại Đại hội kiếm tiên.

    Mọi chuyện đã xong xuôi đâu vào đó, Vương Mẫu truyền người chuẩn bị 1 gian phòng cho Hàn Thiên Băng, Hoa Thiên Cốt nghĩ ngơi chờ khi nào Hội bàn đào kết thúc thì sẽ cùng Bạch Tử Hoa trở về Trường lưu.

    Nhìn bóng lưng Thiên Băng đi khuất sau ngã rẽ, trong lòng Bạch Tử Họa hiện lên 1 nghi vấn.

    Tại sao nàng không nói nhận hắn làm sư phụ?

    Hắn chờ nàng nói câu này từ nãy đến giờ nhưng cuối cùng lại không có.

    Tại sao vậy?

    Nàng ghét hắn sao?.

    Trong lòng Bạch Tử Họa dâng lên 1 nỗi chua xót mà chính hắn cũng không nhận ra.
     
    (Đn Hoa Thiên Cốt) Sư Muội Của Bạch Tử Họa
    Chap 8 Trở về Trường Lưu


    Bạch Tử Họa, Thiên Băng, Hoa Thiên Cốt, Đường Bảo, cùng cưỡi trên mây bay về phía Trường lưu sơn.

    Suốt dọc đường đi, chẳng ai nói với ai câu nào, không khí im lặng đến khó chịu.

    Trường lưu sơn 1 trong lục đại môn phái trấn giữ thượng giới, nằm trên biển Bắc hải, do 3 hòn đảo lớn cùng vô số hòn đảo nhỏ tạo thành, nằm lơ lững trên mặt biển.

    Từ đằng xa đã nhìn thấy vô số đệ tử Trường lưu đang đứng xếp hàng ngay ngắn, nghênh đón Bạch Tử Họa.

    - Cung nghênh tôn thượng quay trở về.

    - Miễn lễ.

    Bạch Tử Họa phất tay áo ra hiệu cho chúng đệ tử đứng lên, giải tán đi, rồi quay sang Lạc Thập Nhất phân phó vài điều.

    Lạc Thập Nhất là đệ tử của Ma Nghiêm 1 trong tam tôn của Trường lưu, cũng là 1 mỹ nam a.

    Đường Bảo ở kế bên nhìn Lạc Thập Nhất không chớp mắt, nước vãi cũng sắp trào ra khỏi miệng rồi.

    Hoa Thiên Cốt, Thiên Băng nhìn cảnh đó mà nín cười đến sắp bệnh rồi.

    Dưới ánh nhìn rực lửa của Đường Bảo, Lạc Thập Nhất ngượng nghịu gãi gãi đầu trông thật đáng yêu.

    - Thập Nhất, từ hôm nay Hoa Thiên Cốt sẽ là đệ tử Trường lưu, ngươi sắp xếp cho nàng ta đi.

    Vừa nói, Bạch Tử Họa chỉ vào Hoa Thiên Cốt cùng Đường Bảo đang ở trên vai.

    - Vâng thưa tôn thượng, nhưng còn vị cô nương kia thì sao ạ.

    Lạc Thập Nhất phục hồi tinh thần cung kính trả lời, lúc này hắn mới để ý Hàn Thiên Băng đứng kế bên.

    Thật đẹp a.

    Trong đầu hắn bây giờ chỉ có 1 từ thôi mĩ, hai từ là thật mĩ, ba từ là vô cùng mĩ.

    Một giai nhân hiếm có trên thế gian, 1 vẻ đẹp không gì sánh bằng, trên người lại còn tỏa ra tiên khí thanh mát, thân thể mỏng manh, mềm mại thật muốn ôm vào lòng mà hưởng thụ

    Lạc Thập Nhất khẽ đỏ mặt vì suy nghĩ của mình, cúi đầu không dám ngước lên.

    Thật mất mặt mà, là 1 người tu tiên sao có thể suy nghĩ như vậy chứ.

    - Nàng, để ta lo là được rồi.

    Ngươi không cần quan tâm.

    Bạch Tử Họa nhận ra ý nghĩ của Lạc Thập Nhất đối với Thiên Băng, trong lòng hừ lạnh.

    Người của ta mà còn dám đánh chủ ý.

    Ngươi đúng là ăn gan hùm mà. ( 1 phút mặc niệm cho ai kia)

    - Vâng.

    - Không còn gì nữa, ngươi mau làm việc đi.

    Sẵn tiện ta thấy mấy ngày nay ngươi đang rảnh rỗi, người mau đến thiện phòng giúp chẻ củi, nấu ăn, giặt quần áo đi.

    - Dạ?

    Sao có thể chứ...!?

    - Sao?

    Có gì không vừa lòng à?

    Bạch Tử Họa nheo mắt nguy hiểm, ra giọng uy hiếp.

    - Vâng thưa tôn thượng.

    Đệ tử xin cáo lui.

    Lạc Thập Nhất khóc không ra nước mắt tự nhiên bị phạt oan, ngập ngùi dẫn Hoa Thiên Cốt cùng Đường Bảo đi đến nơi dành cho đệ tử.

    Trên đường đi cũng không ngừng giới thiệu về trường lưu, những điều nên làm và không nên làm cho nàng nghe.

    Đường Bảo thì nằm trên vai Thiên Cốt ngắm nhìn Lạc Thập Nhất.

    Không khí hai bên hòa thuận vô cùng.

    Sau khi Lạc Thập Nhất dẫn Hoa Thiên Cốt đi thì hắn cũng lập tức ôm ngang eo Thiên Băng ép nàng vào sát người hắn rồi bay về phía Tuyệt Tình điện.

    Thiên Băng giãy giụa dữ dội nhưng nàng nhận ra không thể làm gì được Bạch Tử Họa nên cũng buông xuôi mặt hắn muốn đem đi đâu thì đi.

    ________Tuyệt tình điện_________

    - Ngươi buông ta ra được rồi đó

    Thiên Băng lên tiếng khi đã lên đến tuyệt tình điện.

    Bạch Tử Họa cũng không nói gì, ôm nàng vào phòng khách rồi mới buông tay.

    - Băng nhi, từ nay nàng sẽ ở đây.

    Hắn không mặn không nhạt nói, sẵn tiện rót 1 ly trà ngồi uống ngon lành.

    - Tại sao?

    Thiên Băng ở phía đối diện cũng tìm chỗ ngồi xuống, nói lên nghi hoặc của lòng mình.

    - Nàng là thượng khách ở đây, vậy thì nên để tôn thượng ta tiếp đón chứ nhỉ?

    Bạch Tử Họa ngước mắt nhìn Thiên Băng, gương mặt đã dịu dàng hẳn đi, giọng nói ôn nhu, đầy sủng nịnh.

    Thiên Băng không phản ứng, im lặng nhìn thẳng vào mắt Bạch Tử Họa.

    Bạch Tử Họa lại tiếp:

    - Nàng cứ xem ở đây như nhà của nàng.

    Muốn làm gì thì cứ việc, cần gì thì nói ta, ta sẽ chuẩn bị cho nàng.

    - Tùy ý đi.

    Thiên Băng cất tiếng trả lời, giọng nói nhạt hơn nước lã, rồi đứng dậy đi ra ngoài.( thật ra nàng tới tham lam điện gặp Ma nghiêm).

    _________Tại Tham lam điện__________

    -Sư huynh....... huynh mau ra đây cho muội

    - Chuyện gì mà kêu lớn như vậy.

    À ..... sư muội muội về rồi à.

    Chuyến đi lần nay vui không sao đi quá vậy.

    Bỏ luôn ngày trao chức trưởng môn cho Tử Họa.Ma Nghiêm nói mang theo ý chọc nghẹo vị sư muội này.

    -Thôi huynh đừng nhắc đến con người đó nữa.

    Muội mới từ điện của tên đó ra nè

    -Tại sao lại từ đó ra .Ma Nghiêm hỏi

    -Còn phải hỏi.

    Muội đi chơi gặp được một cô bé tên Hoa Thiên Cốt mạng cách quái dị nên muốn nhận huynh ấy làm sư phụ.

    Nhưng huynh ấy không đông ý làm muội tức ói máu đây này.

    - Thôi không nói với huynh nữa muội qua tiêu hồn điện chơi đây.

    ___________Tiêu hồn điện___________

    -Sênh Tiêu Mặc huynh đâu rồi mau ra đây cho muội.

    Nàng lại kêu lớn

    - Chuyện gì sảy ra..... muội về rồi à.Về hồi nào sao huynh không biết

    - Muội mới về.

    Muội muốn ở Tiêu hồn điện huynh, huynh dọn cho muội một phòng đi có được không.

    Thiên Băng nhõng nhẽo nói với Sênh Tiêu Mặc

    - Được rồi, được rồi huynh sẽ chuẫn bị cho muội được chưa

    -Cám ơn huynh là tốt nhất
     
    (Đn Hoa Thiên Cốt) Sư Muội Của Bạch Tử Họa
    Chap 9


    Hôm nay là buổi học đầu tiên của Hoa Thiên Cốt.

    Lạc Thập Nhất đang giảng giải cách phi kiếm trên không, ai náy đều lắng nghe rất chăm chú chỉ có Hoa Thiên Cốt thì cứ ngây ra không hiểu Lạc Thập Nhất đang nói thứ gì.

    Đến khi thực hành với kiếm gỗ, ai cũng làm cho kiếm bay lên riêng chỉ có Hoa Thiên Cốt thì lại không thể.

    Hoa Thiên Cốt cố gắng tập trung niệm lại khẩu quyết nhưng vẫn không được, khuôn mặt nhăn nhó thành một mảng.

    Lạc Thập Nhất cũng rất tận tình chỉ dạy lại 1 lần..thêm 1 lần...rồi lại thêm 1 lần nữa nhưng đâu vẫn vào đấy.

    Xung quanh rộ lên tiếng cười nhạo, chê bai, dù vậy nhưng nàng vẫn không bỏ cuộc vẫn cứ tiếp tục.

    Thiên Băng đứng trên cây nhìn thấy 1 màn này thì nhíu mày, cười khổ.

    Tư thế và khẩu quyết thì vẫn không có vấn đề chỉ là tiếp thu hơi chậm.

    Chợt nàng thấy phía đối diện có vẻ ồn ào, đưa mắt nhìn xem 1 chút thì ra là 1 nam 1 nữ đang tranh luận cái gì đó.

    Nếu đúng như nàng nghĩ thì nam nhân kia là Sóc Phong, vậy nữ nhân đang đi theo phía sau chắc chắn là Nghê Mạn Thiên rồi.

    Đúng là kim đồng ngọc nữ, trai tài gái sắc nha.

    Tên Sóc Phong kia cũng soái đó nha, thân hình rắn chắc, nước da ơi ngâm do luyện võ nhiều, gương mặt cũng khá hoàn mỹ nhưng vẫn không đẹp hơn những người nàng đã gặp, nếu đem so sánh thì hắn chỉ có thể xếp vào hàng tạm được mà thôi…..

    Thiên Băng tự nghĩ rồi tự cười thầm trong lòng.( t/g: tỷ cũng quá tự kĩ rồi).

    Bất quá không liên quan gì đến nàng, điều bây giờ nàng cần là đi tìm thức ăn a.

    Nàng đói đến sắp chết rồi.

    Từ sáng đến giờ nàng chưa ăn bất kì cái gì vào bụng nha.Nhờ vậy mà nàng đã phát hiện 1 điều động trời………

    Nhà bếp chẳng có thứ gì hết a, kể cả 1 cọng rau cũng không có.

    Không bết ngày thường tên Bạch Tử Họa kia ăn gì để sống nha.

    Chẳng lẽ làm thần tiên thì không cần ăn.(t/g:tỷ nghĩ nhiều rồi).

    Kết thúc dòng hồi tưởng, Thiên Băng hừ lạnh, nguyền rủa ai kia thêm mấy câu rồi mới chịu quay người bay đi về phía phòng bếp chính của Trường Lưu.

    Trong phòng Bạch Tử Họa,

    Hắc xì……Hắc xì……

    - Có ai đang nhắc ta sao?

    Bạch Tử Họa đang trong phòng luyện công thì thấy lạnh sống lưng, cảm giác như ai đó đang nói xấu sau lưng hắn.

    Hắn là thượng tiên anh dũng phi phàm, được người người kính nể, ai dám nói xấu hắn chứ.(t/g: bớt tự luyến đi )

    ________________________________________
     
    Back
    Top Dưới