Khác [ĐN Hoa Thiên Cốt] Cùng Các Mỹ Nam Tấu Hài - Silver

[Đn Hoa Thiên Cốt] Cùng Các Mỹ Nam Tấu Hài - Silver
BẠCH THIẾU (1)


BẠCH THIẾU (1)

Nói là đi dọn dẹp chứ thực ra công việc quét tước này ta đều không động tới, toàn bộ đều giao lại cho mấy hạ nhân tự mình làm lấy còn ta dắt theo hai tiểu gia hỏa cùng đi xuống bếp làm một chút thức ăn.

Hồi còn ở hiện đại chuyện khiến ta thích nhất cũng chỉ có ba việc, thứ nhất xem phim, thứ hai quậy phá còn thứ ba chính là vào bếp nấu ăn.

Nói không phải khen chứ tay nghề của ta thật sự rất tốt, đặc biệt là nấu những món ăn mới lạ theo phong cách hiện đại, đến ngay cả Trúc Nhiễm khó tính nhất mà cũng phải gật đầu khen ngon.

Điều này làm cho ta thật rất cao hứng.

Ta cũng muốn nấu một bữa đàng hoàng cho Tử Họa nhưng tiếc là hắn căn bản không cần ăn uống, hơn nữa hiện tại ta cũng không tìm được hắn.

Nghĩ vậy trong lòng chẳng qua có một chút buồn bực.

Từ lúc biết mình xuyên qua ta thật sự không nghĩ rằng sẽ có một ngày ta đem hình bóng Tử Họa tâm niệm khắc cốt, thậm chí ban đầu còn có ý tưởng chán ghét nhưng về lâu ta mới nhận ra.. thật ra bộ dáng hắn ôn nhu như vậy cũng không đáng ghét cho lắm!

Hoặc giả có thể nói là trái tim ta căn bản không hề cảm thấy đủ?

Ta ngẩn người hồi lâu đến khi nghe thấy thanh âm phát ra từ trong chảo dầu mới giật mình trấn tĩnh.

Ta hơi lắc lắc đầu mỉm cười rất nhẹ, dù sao ta cũng quyết định sẽ tìm hắn, còn phải để Hiểu Hiểu nhận cha nữa chứ!

Nhắc đến cũng phải nói, hai đứa nhỏ này căn bản đều thừa hưởng tài năng bếp núc từ ta đây!

Bọn chúng thật sự rất có năng khiếu, nhỏ như vậy đã có thể chiên, xào tùy ý mặc dù chiều cao có một chút không ổn!

Ta thường phải kê đến một cái bàn để tụi nhỏ đứng lên thì mới cao hơn cái bếp một chút!

Hơn nữa chúng nó cũng không phải người phàm không sợ khi nghịch ngợm lại bị lửa thường làm bỏng.

Cũng vì đứng ở trên bàn cũng có chỗ bất tiện nên công việc trông lửa thổi lửa toàn bộ đều giao lại cho ta, a ha, hiện tại ta cảm thấy mình sắp biến thành Táo Quân mất rồi!

Mặc dù vậy nhưng không khí lúc nào cũng luôn luôn vui vẻ.

Ta đang loay hoay với mấy cái ống thổi thì chợt nghe thấy thanh âm hớt hải của một vị đệ tử, ta nhớ rõ, đứa trẻ này là Hà Ân gia nhập sơn trang cũng vừa tròn hai năm nên hiện tại cũng bắt đầu chuyển sang hướng dẫn một số học viên mới.

Ta tò mò cất cái ống thổi đi rồi thuận tay lau mồ hôi trên trán, chắc không phải là võ quán Bảo Môn lại cho người gây sự chứ?

Ta còn nhớ lúc ta cùng các vị phu quân đơn thương độc mã đến đây mở ra sơn trang này, mặc dù là địa phương vắng vẻ nhưng không tránh khỏi tai mắt những người mở trang kiếm bạc khác dòm ngó, về sau lại thường cho người đến đây gây sự nói bọn ta giành 'mối làm ăn', ta đây cũng niệm tình bọn họ đều là phàm nhân nên cũng khách khí đuổi đi nhưng không nghĩ lại theo dai đến như vậy!

Hừ!

Càng nhớ càng thêm bực mình!

''Hà Ân có chuyện gì thế?''

''Hồi trang chủ, Bạch...

Bạch Thiếu sư đệ hắn đả thương hai vị sư phụ, sư phụ Trần gãy một tay, sư phụ Lý gãy một chân xin người mau chóng giải quyết, phó trang chủ cũng đang ở đó.''

Nghe vậy khoé miệng ta liền giật mạnh mấy cái, Trần sư phụ cùng Lý sư phụ là môn hạ nhiều năm, kinh nghiệm dày dặn mà võ nghệ thì không cần phải nói, có thể coi như học trò ưu tú nhất của Tiêu Mặc, mà nay lại bị thiếu niên ta mới đưa về đánh cho trọng thương, phải chăng ta quá xem thường vị mỹ mạo thiếu niên này chăng?

Hay là ta đã quá lơ là mà quên dò hỏi gốc gác?

''Đi!

Bổn trang chủ muốn xem cậu ta giỏi đến mức nào!

Tử Hiểu, Lượng Cần, việc còn lại giao cho đầu bếp, mau theo ta ra ngoài!'' Ta vén tay áo lên cao bất chấp cả hình tượng hướng sân võ đi tới, không phải lúc đầu ta đã cảnh cáo không được đả thương đồng môn rồi hay sao?

Tại sao lại ra tay nặng như thế?

Còn nữa, Trúc Nhiễm làm cái gì vậy không biết!

Giữa sân võ các học viên nháo cả lên nhưng sau khi ta đến bọn họ đều được cho phép trở về phòng nghỉ ngơi, ta cũng không quản bọn họ như thế nào lại cười ta mà chỉ đến xem vết thương của hai vị sư phụ, trước lúc ta đến thì Úc Khanh cũng đã cấp cứu sơ bộ vì thế vết thương trở nên không quá nghiêm trọng nhưng mà môn quy thì vẫn phải phạt.

Sau khi sắp xếp ổn thoả cho hai 'nạn nhân' rồi thì ra mới yên tâm bắt tay vào trừng trị thủ phạm!

Bạch Thiếu lúc này đang đứng yên lặng một góc, ánh mắt lạnh như băng nhìn về phía này, bộ dáng giống hệt như lúc ta nhìn thấy cậu ta lúc đang ở ngoài phố, ở cậu ta toát ra một thứ khí chất đặc biệt, giống như thanh cao thoát tục lại ẩn hiện sự cô đơn da diết không tài nào xóa bỏ.

Khi bắt gặp ánh mắt như vậy, lòng ta cũng dần dần trầm xuống, ta đi đến trước mặt cậu ta với điệu bộ chất vấn: ''Vì sao đả thương đồng môn?''

Đáy mắt cậu ta bỗng loé lên một tia sáng, giống như nghĩ đến cái gì đó, đôi mắt đẹp liền trầm lại, đôi môi mỏng mấp máy nhưng cơ hồ lại không thốt ra được âm tiết.

''Không phải ta đã nói trước với cậu rồi hay sao?

Đả thương đồng môn chính là vi phạm trang quy, phải phạt rất nặng, chẳng lẽ mới đó cậu đã quên mất rồi?''

Ta còn nhớ, có một người đã từng đối Hoa Thiên Cốt giáo huấn như vậy, thậm chí còn phạt nàng quỳ gối trước điện dập đầu đến máu chảy thành sông mặc dù khi đó ta nghĩ là nàng đúng!

Nghê Mạn Thiên đó là cái thá gì chứ?

Chỉ có Hoa Thiên Cốt trước kia mới ngu ngốc để ả ta tuỳ thời uy hiếp, còn ta ấy hả?

Hừ, Nằm mơ!

''Ta biết, lần này là ta sai, nhưng ta chỉ muốn cô có thể dạy ta.

Những gì bọn họ dạy ta đều đã biết, không muốn học lại!'' Cậu ta vẫn như vậy, tuy ý tứ nhận lỗi rõ ràng nhưng mà gương mặt vẫn biểu tình miễn cưỡng, hơn nữa ngữ khí cao ngạo không thua kém gì Trúc Nhiễm.

''Được!

Muốn bái ta làm sư phụ rất đơn giản, trước tiên phạt cậu từ giờ liền trồng chuối đến hết buổi chiều, còn nữa, ba ngày không cho phép ra khỏi phòng, sau khi chịu phạt xong thì hãy đến phòng của hai vị sư phụ hướng họ xin lỗi đi!'' Ta nhìn cậu ta gương mặt có phần đen lại rồi xoay người bỏ đi, sau đó dừng lại ném thêm một câu: ''Nhận lỗi kiểu như cậu quả thực một chút thành ý cũng không có!''

''Tử Hiểu, Lượng Cần, hai con ở đây canh chừng cậu ta, tuyệt đối không cho phép cậu ta lười biếng.

Một lát ta sẽ cho người mang cơm tới, lúc đó có thể cho nghỉ một chút để ăn.''

''Mẹ!

Phạt như vậy có phải nặng quá không?'' Tử Hiểu nhíu mày nhìn ta, đây là lần đầu tiên con bé cầu tình vì một người xa lạ, ta có một chút nghi hoặc... này.. không phải nó phải lòng tên mặt lạnh kia rồi đấy chứ?

''Nếu ta phạt nặng thì con hãy cân nhắc xem một cái tay gãy một cái chân gãy của hai vị sư phụ so với cái này cái nào nặng hơn đi!'' Mặc dù tuổi tác Tử Hiểu không lớn nhưng mà nếu nói thích thì vẫn có khả năng bởi vì nó căn bản đâu phải phàm thai bình thường cho nên đầu óc cũng phát triển ưu việt một chút.

Kỳ thực con cái thích ai ta cũng không muốn quản nhiều bởi vì ta không phải tấm gương tốt, khụ, trong nhà ta có tới ba nam nhân tuấn dật xuất trần nên căn bản là không có quyền nói, chỉ là nếu mặt lạnh cộng mặt lạnh thì ta nghĩ sớm muộn gì chính ta cũng sẽ bị hai đứa nó đóng băng mất thôi!

Haiz... có một Bạch Tử Họa thôi mà đã khiến cho ta khổ sở gần chết!

May mắn mà lần này Tiêu Mặc có chuyện phải về Trường Lưu cho nên cũng không nhìn đến trong nhà lại có thêm một khối băng!

Nhưng kì quặc nhất vẫn là Trúc Nhiễm!

Kể từ lúc Bạch Thiếu xuất hiện thì gã vẫn luôn thần thần bí bí, hoặc là nói những câu khó hiểu nghe qua giống như là một lời tiên tri vậy!

Điều này ta thật tình không thể hiểu được.
 
[Đn Hoa Thiên Cốt] Cùng Các Mỹ Nam Tấu Hài - Silver
BẠCH THIẾU (2)


BẠCH THIẾU (2)

Tím: Đây đây, đừng nóng, nóng mặt nổi mụn khó coi lắm.

Ahihi

Sau khi ngẫm lại lời ta nói, Tử Hiểu khẽ nhăn mày, đôi môi nhỏ bé mím chặt, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Bạch Thiếu một cái nhưng vẫn không nói được gì thêm.

Ta cũng không nhìn nàng nữa mà lại liếc mắt tìm kiếm bóng dáng của Trúc Nhiễm nhưng lại phát hiện ra cái gã này đã sớm không thấy tăm hơi.

Khỏi phải nghĩ đâu xa, chuyện Bạch Thiếu vô duyên vô cớ đánh người chắc chắn mười phần là có liên quan đến gã, giờ này hẳn là đã bỏ trốn một mình!

Cơn bực tức lại bắt đầu xông lên, ta bất chấp hình tượng xoắn cao tay áo cất giọng sư tử hống: ''Trúc Nhiễm!

Chàng ra đây cho taaaaaaaaa!''

'Bịch' một tiếng, người nào đó vốn đang nằm an ổn trên cây lại hoa hoa lệ lệ rớt xuống, Quách Ngọc Hân ta đắc ý dào dạt nhưng khi nghe gã mở miệng nói câu đầu tiên thật khiến cho người ta muốn tìm một cái lỗ để chui xuống.

''Nàng mới từ trong lò bếp chui ra hả?''(Tím: khụ, Trúc Nhiễm đã hoàn toàn bị ta biến chất)

Khoé miệng ta khẽ giật, hai đứa nhóc ngoảnh mặt nhìn trời, Trúc Nhiễm cũng nhịn cười hóa ra một cái gương đưa cho ta, ta nâng tay giật lấy cái gương sau đó... thật bình thản nói:

''Cái này có là gì!

Chẳng qua chỉ bị dính chút nhọ thôi!'' Định đánh lạc hướng của lão nương hả?

Nằm mơ!

Ta thuận tay hóa ra một cái khăn tay vừa lau vừa vân đạm phong khinh nói: ''Vì sao chàng khích Tiểu Bạch đánh người?''

Tiểu Bạch?

Ta cũng không biết từ lúc nào mình lại cùng cậu nhóc đó thân đến như vậy nhưng chung quy, cái này không phải là trọng điểm.

Ta hơi nhướn mày chờ Trúc Nhiễm nói.

''Ta làm chi khích hắn?

Chẳng phải hắn cũng nói bản thân mình quá tài giỏi nên không muốn học công phu của phàm nhân hay sao?'' Trúc Nhiễm hướng ta nhếch môi cười gian xảo.

Biết được hôm nay có đánh chết gã cũng không thừa nhận, vì thế ta đành im lặng, ngậm bồ hòn làm ngọt: ''Thôi được, lần này tha cho chàng, ta cũng không muốn truy cứu.

Chàng tốt nhất bớt kiếm chuyện lại đi!''

Gã không nói hai lời, ngoan ngoãn biến mất, trong lòng ta không khỏi nổi lên một trận da gà da vịt, Trúc Nhiễm khi nào thì biến thành bạch thỏ ý nhễ?

Cuối cùng ta không mặn không nhạt liếc Bạch Thiếu một cái rồi thong thả rời đi.

Tầm mắt khẽ lưu chuyển, nhất thời đem bộ dáng đen mặt của cậu ta khắc vào một góc.

Đêm đến gió lạnh ùa về, khóm trúc trước cửa phòng lại rung lên xào xạc, bên ngoài có lẽ ánh trăng đã dần dần lên cao, vài tia sáng chiếu thẳng vào khung cửa giấy của phòng ngủ tạo nên những đoá hoa lạ trên nền đất.

Ban đêm thật yên tĩnh và cô độc, người ta nói đa tình cũng đồng nghĩa với cô đơn quả thật không hề sai biệt.

Như ta đây có tới ba vị phu quân nhưng đêm đến vẫn là một mình cô độc trong một góc phòng.

Ta vẫn chưa ngủ.

Chỉ nghiêng người nằm trên giường thượng, mi mắt khẽ nhắm lại, trên người có một chiếc chăn thêu đắp hờ, hoa văn màu sắc lúc này cũng không nhìn rõ.

Bỗng!

Bên ngoài vang lên vài tiếng bước chân khe khẽ.

Bước đi phiêu lãng nhẹ nhàng như đang lướt trên mặt nước rộng.

Ta sớm biết người tới là ai nhưng lại không có ý muốn ra tay vạch trần.

Ta muốn xem thử, rốt cục cậu ta có phải là người mà ta muốn tìm hay không.

Bàn tay nhỏ nhẹ nhàng đẩy cửa phòng, cậu ta đứng đó, ngược sáng, tuy ta không mở mắt nhưng vẫn có thể nhìn thấy rất rõ ràng, thiếu niên tuấn lãng, phong thái nhẹ nhàng tựa như một vị tiên giả cao cao tại thượng và đặc biệt lãnh tình.

Cậu ta chỉ dừng lại ngoài cửa, hoàn toàn không ý định tiến vào, cơn gió lạnh một lần nữa quét qua làm tung bay mái tóc dài, có vài sợi loe hoe bị gió quật dính úp vào gương mặt non trẻ.

Đóng cửa, cậu ta xoay người rời đi.

Mi mắt ta lười biếng kéo lên, khoé môi không nhịn được cong lên một cái. (Tím: ta sắp sửa đạp đổ hình tượng của nam chính đây!)

Thời gian trôi nhanh, mới chớp mắt đã ba ngày trôi qua, hai vị sư phụ lão thành bị thương cũng đã được Bạch Thiếu đích thân thăm hỏi, vì họ là người phàm nên chuyện điều dưỡng là không cần phải nói.

Vì thế chuyện giáo dưỡng các học viên đều rơi vào tay Đông Phương cùng Trúc Nhiễm.

Đừng nghĩ rằng Đông Phương nhìn dáng thư sinh chỉ biết sử dụng pháp thuật thôi nhé, thật ra hắn đích xác là một thân võ công cao cường, cùng so với Trúc Nhiễm và ta hẳn là không sai biệt lắm.

Nhưng chuyện đó tạm gác lại, chuyện quan trọng bây giờ là... mỗi ngày ta đều phải mang theo một cái đuôi, dù có chặt thế nào cũng không đứt!

''Tiểu Cốt, nàng dạy ta khinh công đi!''

''Tiểu Cốt, nàng dạy ta ngự kiếm đi!''

''Tiểu Cốt, nàng dạy ta thuật thanh tẩy đi!''

''Tiểu Cốt... ta cùng nàng ăn cơm nhé?''

''Tiểu Cốt... ta không muốn ngủ cùng nhiều người như thế!''

Vậy thì cậu muốn ngủ với lão nương chắc?

Cuối cùng ta cũng không nhịn được quát: ''Bạch - Thiếu!''

Thiếu niên tuấn mỹ vẻ mặt rõ ràng là nghệch ra, sau đó trên mặt lại phủ xuống một tầng băng lạnh, trong mắt còn lộ ra vài phần uỷ khuất!

Đôi môi mỏng khẽ mím lại lộ ra nét đẹp câu dẫn kinh người!

Hại ta không đành lòng phạt hắn!

Trong lòng không khỏi cảm thán một cậu: Thật sự là họa thuỷ!

Họa thuỷ mà!

''Thôi được rồi, trong viện của ta còn một phòng trống, cậu liền dọn qua đó đi!'' Dẫu sao thì bộ dạng hắn cũng rất đẹp, ta không hề chịu thiệt ha ha!

Từ đó về sau mỗi lần ta đi đâu là cậu ta đều dính lấy ta một tấc cũng không rời, lại thêm cái danh phận ngôn vô cùng thuận ''sư phụ - đồ nhi''! nên càng không có người dám nói.

Nhưng là vẫn còn một vài cái lời đồn không dễ nghe cho lắm.

''Ta thấy trang chủ chính là có ý định nạp Bạch Thiếu làm nam sủng đấy!''

''Ừ ừ, ngay cả phòng cũng cấp luôn rồi!''

''Không đâu, theo ta thì khả năng Bạch Thiếu lên làm chính thất là rất lớn!''

''Trang chủ chính là đang nuôi một tiểu mỹ nam a~''

Ta nghe họ nói vậy cũng thôi, không có tâm tư đi phản bác, vậy nên cũng ngầm đồng ý với ý kiến tương đối không tồi của họ nhưng mà hiện tại ta cũng không muốn vươn tay với một cậu nhóc còn chưa có thành niên, ta không muốn làm tội nhân thiên cổ đâu, mặc dù khả năng cậu ta lớn hơn ta cả ngàn tuổi là rất lớn!

Hôm nay ta vốn muốn đi ra ngoài dạo một lát nhưng không ngờ đến lại có khách quý tới thăm.

Ta nhất thời đau đầu, vì thế nâng tay lên đỡ trán.

''Tiểu muội muội à có ở nhà không?

Ra xem tỷ tỷ mang đến thứ tốt gì cho muội!'' Quả nhiên, người chưa tới mà tiếng đã lanh lảnh, vị gia này không phải Sát Thiên Mạch thì còn ai?

''Sát tỷ tỷ, muội ở trong này!'' Lần nào đến cũng thế, cứ chả biết quy củ mà tự tiện xông vào, vì thế môn hạ canh cửa của ta cũng không còn đối hắn quá xa lạ, miễn nghe tiếng là lập tức mở rộng đại môn để hắn trực tiếp đi vào dọc đường lại càng khiến có khả năng sẽ có người nhảy ra ngăn cản.

Ta lơ đãng liếc qua biểu cảm nét mặt của cậu chủ nhỏ Bạch Thiếu, thấy hai hàng lông mày hắn chau lại thành một đường, trên mặt còn phủ xuống một tầng sương mờ nhạt.

Ta không nhịn được nhếch môi cười khẽ, tuy nhiên chỉ chớp mắt một cái liền trở lại như lúc bình thường.

Sát Thiên Mạch cũng rất nhanh tìm tới cửa, trên tay hắn xách theo một cây đàn cổ thoạt nhìn rất quen mắt, hắn đối ta cười hì hì, gương mặt yêu nghiệt hiện lên giống như đang câu dẫn: ''Tiểu muội muội à, muội còn nhớ cái này không?''

Ta đưa tay tiếp lấy cây đàn cổ sườn màu xanh ngọc cong cong giống như một vòng cung, dây đàn phát ra một loại ánh sáng vô cùng đẹp mắt, không hiểu sao lòng ta lại thấy vui mừng khôn tả: ''Là Lưu Quang cầm!

Tỷ tỷ sao tỷ lại có được?'' Ta ôm Lưu Quang cầm trong tay, mi mắt hơi kéo kéo lổ vẻ nghi hoặc: ''Không phải tỷ định tập hợp thần khí đấy chứ?''

Sát Thiên Mạch xua tay xì một tiếng, biểu tình giận dỗi nói: ''Muội đùa với ta hả?

Xích Thuyên Thiên đứt rồi, thần khí làm sao tập hợp?

Ta đây chính là thấy muội không tìm được cái tên mặt lạnh nên cố tình đến Trường Lưu trộm cái này về cho muội nhìn đỡ nhớ, còn trách ta!''

Ta một bộ là bừng tỉnh đại ngộ chăm chú nhìn Sát Thiên Mạch với ánh mắt thâm thuý, thấy hắn không có biểu tình khác vì thế tảng đá trong lòng cũng rất nhanh dở bỏ, ta vốn còn tưởng rằng Sát Thiên Mạch sẽ vẫn còn cố chấp với sức mạnh hồng hoang gì đó.

''A ra là thế, muội lại hiểu lầm tỷ rồi!

Ha hả, hôm nay không đi cùng Thiền hộ pháp?'' Ta thành công chuyển sang chủ đề khác.

Chỉ thấy gương mặt yêu mị của hắn bỗng chốc héo lại, sau đó là nguyên một tràng dài tội án của Thiền Xuân Thu phạm phải trong suốt mấy năm qua, ngay cả chuyện đã kể rồi vẫn là luôn luôn lặp lại riết thành một cái thoại bản vô cùng cẩu huyết.

Khoé miệng ta giật giật, hình như lần này mang đàn cho ta giải sầu là giả còn ý đồ biến ta thành thùng rác mới là thật!

''Ngừng!

Tỷ tỷ, chúng ta đi tiền thính ngồi trước, đứng đây mà nói không hay lắm!'' Ta liếc nhìn đến n cặp mắt đang đổ xô nhìn về phía này với ánh mắt vô cùng kì quái, ừ, hình như có vài phần hứng thú thì phải.

Sát Thiên Mạch nói nhiều cũng cảm thấy cổ họng có chút khát khô, hắn đương nhiên là vui vẻ đi theo ta vào trong tiền thính, lúc này tầm mắt hắn mới dời đến trên người vị mỹ mạo thiếu niên lúc nào cũng đứng bên cạnh ta, nhìn thoáng qua thì có một chút kinh hách.

''Hắn không phải Bạch Tử Họa sao?

Muội tìm được rồi cũng không chịu báo ta một tiếng hại ta mấy năm nay vẫn cho người lùng sục khiến bọn người mang danh chánh phái cứ ngỡ bọn ta lại tung chiêu hại người!'' Hắn không kìm được hừ lạnh một tiếng, ánh mắt quét qua thân hình nho nhỏ của Bạch Thiếu bỗng lại phá lên cười ha hả: ''Bạch Tử Họa thượng tiên cũng không ngờ đến có ngày hôm nay nhỉ?''

Đáy mắt ánh lên vài tia dao động, Bạch Thiếu ngước lên nhìn ta như muốn nói gì đó nhưng cuối cùng cũng không thốt ra thành lời.

Mà ta thì cũng không có thấy gì là lạ, bởi trong lòng sớm đã đoán được, nhưng chẳng qua chỉ không hiểu một tí nội tình mà thôi.

''Tiểu Bạch không cần sợ, người này là tỷ tỷ của vi sư, vi sư tự nhiên có cân nhắc!''

Dùng một ánh mắt ý vị thâm sâu nhàn nhạt liếc qua Sát Thiên Mạch đang một bên trợn mắt há mồm, ta cầm lên bàn tay bé nhỏ của Tiểu Bạch dắt hắn đi như dắt một hài tử.

Sát Thiên Mạch đương nhiên hiểu được ý tứ của ta nhưng là vẫn không kìm được cảm thán một câu: ''Cha mẹ ơi, Tiểu Bạch?

Vi sư?

Chắc ta chết mất!''

Thật ra ta đã sớm biết Bạch Thiếu cùng Bạch Tử Họa ắt hẳn có liên hệ lớn nhưng mà cũng chưa từng nảy sinh ý nghĩ này.

Cho đến đêm đó hắn tự ý mở ra cửa phòng ta, gọi ta Tiểu Cốt thì ta đã xác định được mười phần.

Có điều nếu như Tử Họa hắn không muốn cho người khác biết vì sao hắn lại biến thành như vậy thì ta cũng không muốn trước mặt mọi người mà đem hắn vạch trần.

Bạch Tử Họa thượng tiên là người kiêu ngạo, ta biết, vì thế ta càng không muốn để hắn chịu mất mặt.

Vậy nên việc này vẫn là tự ta tìm hiểu thì hơn!

 
[Đn Hoa Thiên Cốt] Cùng Các Mỹ Nam Tấu Hài - Silver
NGUYÊN NHÂN MẤT TÍCH LY KÌ!


Nguyên Nhân Mất Tích Ly Kỳ!!!!

"Tỷ tỷ, mời ngồi!"

"Người tới, dâng trà!"

Sau khi nhìn thấy Sát Thiên Mạch đã an vị, ta bèn quay sang nói với tên 'tiểu tử' Bạch Thiếu: "Tiểu Bạch à, vi sư có chút chuyện cần nói với Sát tỷ tỷ, ngươi trước đi ra ngoài luyện công.

Sau khi xong việc, vi sư sẽ lại đến kiểm tra ngươi!"

Sát Thiên Mạch: ta sặc!!!!

Bạch Thiếu không mặn không nhạt liếc hắn ta một cái rồi bĩu môi lui ra, ta đang sờ cằm và tưởng tượng đến cái biểu cảm này mà đặt trên gương mặt tuấn tú già nua của Bạch Tử Họa thì sẽ như thế nào ấy nhỉ?

Thôi thì dứt khoát không cần nghĩ nữa!

Trực tiếp tìm một cái lỗ chui xuống là xong!

Vừa nghĩ đến mà đã nổi da gà da vịt, ta lắc mình trấn tĩnh suy nghĩ hơi bị lệch lạc của mình rồi xoay người hướng đến ghế chủ vị, ngồi xuống.

Cùng lúc đó, hạ nhân trong trang cũng mang trà đến.

Sát Thiên Mạch ưu nhã nâng tay cầm lấy chén trà đưa lên mũi ngửi, trong mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc: "Trà này thế nhưng lại là Long Phượng Mộc!

Ây da, sơn trang này của tiểu muội giấu nhiều thứ tốt quá!

Xem ra về sau ta phải thường xuyên 'mang đồ' đến rồi!"

Nhấc lên ly trà nóng nhẹ nhàng nhấp một cái, mi mắt ta bỗng nhiên co giật: "Ha ha, thật ra thì trà này hầu hết từ chỗ Hiên Viên Lãng mà đến chứ muội làm sao lại có được thứ ấy!

Nhưng mà nếu tỷ thích có thể thường xuyên 'ghé thăm'!"

Sát Thiên Mạch hơi bĩu môi: "Đào hoa của muội tại sao nơi nào cũng có hết vậy?

Chả bù với Thiền Xuân Thu nhà ta!

Hừm!

À, phải rồi, Bạch Tử Họa đó muội làm sao tìm được?"

"Là muội tình cờ nhặt được ý à không, là tình cờ gặp được hắn ở trên đường.

Nhưng lúc đó muội cũng không chắc lắm."

Hắn bỗng nhìn ta đầy gian xảo, đáy mắt không hề có thiện ý: "Vậy là hiện tại muội đã xác định?"

"Phải!"

Thì thế nào chứ?

"Ha ha, muội có muốn biết hắn vì sao lại mất tích, vì sao lại mất pháp lực rồi vì sao Xích Thuyên Thiên bị đứt hay không?"

Tròng mắt đen khẽ đảo, bàn tay đặt trên ghế từ từ gõ theo nhịp điệu, trên đầu ta bỗng dưng xuất hiện một cái bóng đèn: "Chẳng lẽ...những chuyện này có liên quan với nhau?"

Sát Thiên Mạch giảo hoạt cười lớn, mái tóc dài mềm mại rũ xuống bên vai: "Tất nhiên là vậy rồi!"

Qua thời gian một chung trà, hắn mới bắt đầu nhập tâm kể lại.

Ngày hôm đó hắn cùng với Thiền Xuân Thu đang níu chặt Xích Thuyên Thiên bên ngoài cửa vào Man Hoang thì Bạch Tử Họa cưỡi Hoành Sương đi tới, toàn thân tản mát ra một luồng sát khí mạnh mẽ, hắn di thân muốn đến gần đó nhưng lại bị Thiền Xuân Thu ngăn cản.

Vì thế hắn đành rút Hoành Sương kiếm đánh một hơi ngươi chết ta sống, kết quả Thiền Xuân Thu bị Bạch Tử Họa một cước đá bay!

Không còn vật cản, Bạch Tử Họa một đường lao tới, Sát Thiên Mạch thầm kêu không ổn liền rút một tay thi pháp chống lại bước tiến của Bạch Tử Họa.

Hai luồng chân khí đối nghịch va chạm vào nhau, chỉ trong giây lát đã rõ ràng phân ra thắng bại, Bạch Tử Họa vận thêm ba thành công lực đánh bay cả Sát Thiên Mạch ra xa, Xích Thuyên Thiên chịu tác động của lực tương đối lớn lại thêm pháp thuật hai bên va chạm đánh vào thì cho dù có là thần khí thì cũng thế thôi, nó 'rắc' một tiếng...đứt ra thành ba khúc!

Mà sau khi ta tỉnh lại cũng đã nhặt được ba khúc sắt vụn vắt vào thắt lưng, coi như một kỷ niệm vô cùng đẹp khi lần đầu tới Man Hoang!

Lúc đó ta nào biết bên ngoài lại xảy ra hỗn chiến như thế chứ!

Vì thế, ta với tâm tình vô cùng tốt mà 'thu phục' Trúc Nhiễm.

Không nói chuyện đã biết, chúng ta tiếp tục câu chuyện còn chưa biết kia.

Sau khi Xích Thuyên Thiên bị đứt, Sát Thiên Mạch nằm một bên há mồm kinh ngạc, một là vì thần khí vô duyên vô cớ bị Bạch Tử Họa chém đứt, hai là ta sẽ không còn đường đi ra, vì thế hắn liền nổi trận xung thiên gắng gượng dậy mà mắng:

"Lão Bạch chết tiệt!

Ngươi nổi điên cái gì?

Xích Thuyên Thiên là đường ra duy nhất của Tiểu Cốt, giờ ngươi hãy nhìn xem ngươi đã làm cái gì tốt!"

"Tiểu Cốt..."

"Sao?

Sao không nổi điên nữa?

Xích Thuyên Thiên đứt rồi!

Nàng làm thế nào đi ra?

Không phải thượng tiên ngươi không biết Man Hoang có vào không có ra chứ?

Hả?"

Bạch Tử Họa trầm mặc hồi lâu rồi sơ sơ liếc Sát Thiên Mạch một cái, giọng nói vô cùng lãnh đạm: "Nếu ngươi không đưa nàng đến liệu nàng sao có thể không thể đi ra?"

Lần này đến phiên Sát Thiên Mạch rơi vào trầm mặc, ừ, Lão Bạch xem ra nói cũng đúng, cũng có một phần nhỏ xíu là lỗi của hắn nhưng mà kẻ làm Xích Thuyên Thiên đứt không phải là hắn mà là Bạch Tử Họa!

Hắn một hơi nghiến răng nghiến lợi nhưng cũng không phí sức mà đi cãi.

"Bỏ đi, ngươi có cách gì có thể cứu được tiểu muội muội?"

"Ta có cách!"

Lúc này Đông Phương Úc Khanh không biết từ đâu lại nhảy ra góp ý, tầm mắt hai người kia đều đổ dồn lên người hắn.

Hắn khẽ nhướn mày ra dáng ta đây cái gì cũng biết làm hai người kia hận đến nghiến răng nghiến lợi!

Tổng quan mà nói chính là phải có một người pháp lực cao cường ra tay mở một lỗ hổng trong địa giới Man Hoang, sau đó truyền tín hiệu để người bên trong theo đường đó mà ra.

Phần truyền tín hiệu, đương nhiên là phải giao cho hắn, còn về phần mở đường thì...

Sát Thiên Mạch nâng ly hớp một ngụm trà thấm giọng rồi nói tiếp:

"Muội biết không, Bạch Tử Họa không nói hai lời đã nhanh chóng ra chiêu mở một lỗ hổng ở cửa vào Man Hoang, hình như khi đó hắn đã tiêu tốn khá nhiều linh lực, vì thế khi lỗ hổng được mở xong thì hắn liền phun ra một ngụm máu, sau đó lại biến mất không thấy tăm hơi."

Ừ thì Đoạn này hơi bị giống nguyên tác nhưng là người cứu đổi thành Bạch Tử Họa.

Những chuyện sau đó ta liền có thể đoán được một ít.

Bạch Tử Họa vì cứu ta mà tiêu tốn toàn bộ pháp lực, vậy nên có thể giải thích được vì sao hắn lại trở thành người phàm.

Nhưng là việc thu nhỏ thì...

Ta đưa một tay sờ sờ cằm lộ rõ vẻ đang suy nghĩ.

Chẳng lẽ...

"Hắn không chỉ bị tiêu tốn pháp lực mà còn bị phản phệ trở thành một đứa trẻ tám tuổi!"

Ta từ trong luồng suy nghĩ bỗng nhiên giật nảy mình, người nói không ai khác chính là Trúc Nhiễm.

Gã im lặng bước vào, trên mặt lộ ra nụ cười quỷ dị.

"Làm sao chàng biết?

Chẳng lẽ..?"

"Ha, phải, ta đã bắt gặp hắn trong bộ dáng tiểu hài tử."

Xong rồi xong rồi!

Nếu để tên lão đầu tử này gặp phải Bạch Tử Họa lúc đó thì chẳng phải sẽ là cơ hội tốt để trả thù hắn hay sao?

Ở đây không ai là không biết mối thù của gã với Trường Lưu sơn và Bạch Tử Họa, còn cái lão già vểnh râu kia nữa!

Vậy phải chăng đã có thể lý giải vì sao mới lần đầu gặp nhau mà gã đã khích người ta đả thương nhị vị sư phụ rồi nhỉ?

"Hẳn là hắn đã không thoát khỏi bị chàng châm chọc?"

Ở đây không ai không biết Trúc Nhiễm lòng dạ rất hẹp hòi mà miệng lưỡi lại cô cùng độc ác.

Sát Thiên Mạch âm thầm giơ ngón cái với Trúc Nhiễm mặc dù hắn cũng không ưa gì gã cho lắm!

Trúc Nhiễm không phản bác lời ta, gã thong dong đi đến ngồi trên ghế bên cạnh, đôi mắt đen láy ánh lên vài phần thâm thuý: "Thứ hắn thiếu ta, ta cũng đã lấy lại, hiện giờ ta và hắn không còn oán hận.

Lúc đó ta cũng muốn nói cho nàng biết bộ dạng của hắn nhưng mà hắn không chịu.

Hắn, ha, vô cùng mất mặt, vì thế mới trốn đi lâu như vậy đấy!"

Bọn ta một bộ là bừng tỉnh đại ngộ, hóa ra Bạch Tủ Lạnh của chúng ta chính là đang thẹn thùng!

Bất quá không nhìn đến được bản sao thu nhỏ của hắn ta có hơi tiếc nuối!

Hắn hồi nhỏ hẳn là rất đáng yêu đi?

"À, ra vậy.

Chàng có cách cứu hắn không?

Dù sao để Tử Hiểu gọi Bạch Thiếu một tiếng cha hình như không được thoả đáng!"

Đùa hả?

Tử Hiểu mới năm tuổi mà Bạch Tử Họa trong hình hài Bạch Thiếu mới mười hai ba tuổi, kêu là huynh muội thì còn có lý!

Hơn nữa ta cũng không muốn dắt tay một tên tiểu tử sau đó giới thiệu với mọi người rằng "Đây là chính thất của ta!" mẹ ơi, khi đó bọn họ sẽ không bảo ta là kẻ biến thái?

Trúc Nhiễm trầm ngâm một lúc rồi nói: "Có thể.

Chỉ cần độ tu vi cho hắn là được.

Nhưng xem ra thiếu ta là không có khả năng làm được."

Oanh!

Gã đây là đang phê bình tốc độ tu luyện của đám người bọ ta đó ư?

"Ta nói ngươi này Trúc Nhiễm, đừng có quá tự cao tự đại đi!

Ngươi đang khinh thường bọn ta đấy hả?"

Sát Thiên Mạch kích động phản bác.

"Các người cũng biết, tiêu hao linh lực vào Man Hoang là một chuyện không đơn giản, mà Bạch Tử Họa lại chém đứt thần khí, phản phệ không thể tính như bình thường, vì thế muốn chữa thương phải cần năm người chúng ta cùng hợp sức nhưng ta lại đứng ở vị trí chủ chốt vì các ngươi đánh nhau đều tổn thương nguyên khí, duy chỉ có ta là linh lực vẫn còn lại nguyên vẹn.

Nhưng...ta hiện tại lại không muốn cứu hắn, bởi vì, ta còn một món nợ chưa đòi."

Nói đến đây sắc mặt gã bỗng chốc biến đổi, nhưng không phải cái kiểu tràn đầy hận ý mà là một điệu bộ khinh thường cùng giễu cợt.

Ta làm sao không biết món nợ của gã đến từ đâu cơ chứ.

Mặc kệ như thế nào, ta cũng sẽ không ngăn cản.

Bởi vì sao?

Vì ta cũng ghét Ma Nghiêm, đơn giản vậy thôi!

"Được không cần gấp, nhưng chàng có cần ta giúp hay không?"

Gã nhàn nhạt nhìn ta nở nụ cười: "Không cần, ta sẽ cố gắng để không khiến mình bị thương."

"Vậy được.

Nếu cần ta giúp, ta sẽ sẵng lòng."

Mặc dù ta biết bản thân mình không đủ sức, nhưng mà...có lòng còn hơn có sức mà đúng không?
 
[Đn Hoa Thiên Cốt] Cùng Các Mỹ Nam Tấu Hài - Silver
TRÚC NHIỄM BÁO THÙ


Trúc Nhiễm BáoThù

Nói là làm, quả không hổ danh là Trúc Nhiễm!

Gã đi báo thù ở ngay cái ngày hôm sau.

Gã vốn dĩ không muốn ta đi theo nhưng là do ta kiên quyết nên gã đành bất lực.

Ta cùng gã ngự kiếm bay qua những tòa thành lớn, những ngôi nhà lùi dần về phía sau làm ta nhớ đến cảm giác ngồi xe lửa ở thời hiện đại, tuy có hơi xóc nảy nhưng ta lại vô cùng thích thú.

Cảnh vật bên dưới dần dần thay đổi, rừng rậm xuất hiện ngày một nhiều, không khí cũng trong lành hơn không ít.

Sáu năm không trở lại Trường Lưu sơn, cảnh vật hầu như không thay đổi, từ chân núi đến đỉnh núi đều có tiên khí vờn quanh trông giống như một khu thánh địa, thanh sạch và tinh khiết, đáng tiếc lại xuất hiện những con người đáng ghét làm vấy bẩn nơi này.

Trúc Nhiễm không nói hai lời liền xuất ra một luồng linh lực hướng điện Tham Lam mà tới.

Không để gã chờ lâu, lão Ma Nghiêm râu vểnh hùng hùng hổ hổ bay từ điện Tham Lam đi xuống.

"Nghiệt đồ!

Hôm nay ngươi còn dám tới!"

Mở miệng ra là nghiệt đồ này nọ đúng là bất lịch sự mà!

Bất quá một câu này của lão lại bắn trúng cả hai ta.

"Hừ!

Làm như ta thèm đến lắm.

Nếu không phải hôm nay Nhiễm Nhiễm nói muốn tìm ông báo thù thì ta còn lâu mới tới!"

Ta khoanh tay đứng sang một bên nhường đường cho Trúc Nhiễm.

Trúc Nhiễm liếc mắt nhìn ta một cái, khoé môi gợi lên chút ý cười: "Nương tử ta nói rất đúng.

Hôm nay ta là tới tìm ngươi báo thù."

"Nghiệt đồ!

Đúng là nghiệt đồ mà!

Chỉ trách năm xưa ta mềm lòng cho nên mới không trực tiếp giết chết ngươi!"

Trúc Nhiễm nhìn lão, đột nhiên phá lên cười lớn, gương mặt bị hỏng một bên dấy lên màu đỏ sậm trông vô cùng dữ tợn và đáng sợ, ánh mắt băng lạnh của gã quét qua nơi nào thì nơi đó lập tức đóng thành băng tảng: "Hối hận vì năm đó ngươi đã mềm lòng sao?

Ha ha, ta còn tưởng thế tôn Ma Nghiêm là một người không có điểm yếu, trời không sợ đất không sợ, không gì có thể khiến ngươi hối hận, không gì có thể khiến ngươi mềm lòng!

A, hình như hôm nay ta đã nghe được một chuyện buồn cười nhất thế gian!

Một con người độc ác vì muốn leo lên cái ghế chưởng môn của phái Trường Lưu mà đã nhẫn tâm rũ sạch mối quan hệ với mẫu thân ta - người của Thất Sát điện, hơn nữa còn là một người yêu ngươi say đắm khi nàng đang mang trong mình cốt nhục của ngươi!

Sau đó ngươi lại ra tay giết nàng, rồi nhận đứa nhỏ, cũng là ta đây làm đệ tử."

"Lúc ban đầu ta còn ảo tưởng rằng ngươi sẽ cho ta tình thương yêu giống như một người cha, ngươi cảm thấy áy náy nên mới thu ta làm đồ đệ...thế nhưng, tất cả đều đã sai lầm!

Đối với Ma Nghiêm ngươi mà nói, chỉ có Trường Lưu sơn, chỉ có cái ghế chưởng môn mới là quan trọng!

Đáng tiếc....đáng tiếc...ngươi bảo toàn thanh danh bấy lâu nhưng vẫn không chiếm được nó mà nó lại rơi vào tay của Bạch Tử Họa...ha ha ha...đáng đời!"

Ma Nghiêm liếc đôi mắt cáo nhìn gã một cái, ria mép giật run lên vì giận dữ, lão xuất trường kiếm trong tay ra kèm theo tiếng quát: "Nghiệt đồ ngông cuồng!

Tiếp chiêu!"

Rồi xông lên tiến thẳng về phía Trúc Nhiễm.

Trúc Nhiễm khẽ chuyển động thân mình tránh thoát một đường kiếm tiên đâm tới.

Tay phải xuất ra một thanh chuỷ thủ mà gã vẫn luôn để trong tay áo, rót linh lực vào đó bắt đầu cùng Ma Nghiêm đối kháng.

Ma Nghiêm phát ra luồng tiên khí cực lớn rót vào thanh kiếm sau đó trường kiếm vung lên vạch một đường vào không trung, kiếm khí bung ra tạo nên sức sát thương cực mạnh chém về phía Trúc Nhiễm, Trúc Nhiễm thu lại chủy thủ ngả người ra sau tạo thành một góc chín mươi độ, thành công né thoát một chiêu hiểm, gã xoay người đem chủy thủ đã cất bất ngờ phóng thẳng về phía Ma Nghiêm, đánh rơi trường kiếm của lão xuống đất.

Trúc Nhiễm cũng không vội đắc ý, gã thu mình vận tiên lực chuẩn bị tấn công.

Ma Nghiêm có hơi thất thần song sát ý lại hiện lên trong mắt, lão nâng tay kết ra ấn quang, luồng tiên khí màu xanh cực đại xoay tròn trên lòng bàn tay dần dần hoá thành một quả cầu rất lớn.

Trong lòng ta thầm kêu lên không ổn!

"Nhiễm Nhiễm cẩn thận!"

Chiêu này không phải là độc môn của lão - Phù Trần Đoạn hay sao?

Là ta cùng Trúc Nhiễm đã sơ sót, quên mất lão ta còn có chiêu số này.

Ma Nghiêm quả nhiên vẫn vô cùng độc ác.

Mồ hôi lạnh ứa ra trên trán, mắt thấy Phù Trần đoạn trong tay lão xuất ra mà Trúc Nhiễm xem chừng không thể tránh được, trong lòng ta thấp thỏm không yên.

Vì thế hành động nhanh hơn suy nghĩ, ta tung mình lao ra đứng chắn ở trước mặt gã nhưng thật sự quá bất ngờ!

Phía trước ngoài ta ra còn có một người nữa!

"Ma Nghiêm không được làm hại cha của ta!"

Thanh âm non nớt chất chứa đầy ý tứ cảnh cáo cùng hoảng loạn.

Là đứa nhỏ, là Lượng Cần!

"Lượng Cần!

Thiên Cốt!"

Ầm một tiếng, cả ta cùng đứa nhỏ đều trúng chiêu Phù Trần Đoạn.

Lúc này đây ta không còn cảm giác gì nữa, thính lực dần dần mất đi, ta không còn nghe Trúc Nhiễm nói gì nữa...nhưng trước lúc ý thức vẫn còn tại, ta xoay người ôm đứa nhỏ vào lòng...Lượng Cần con ta...ta nhìn thấy nó toàn thân nhuộm đầy máu đỏ, thất khiếu không ngừng chảy máu....không ngừng chảy máu...thật đáng sợ...nhưng ta không biết bản thân mình còn thê thảm đến nhường nào, ta chỉ biết, tim ta...tim ta hình như có cảm giác...rất đau...

Ta mấp máy môi gọi tên đứa nhỏ: "Lượng Cần!

Lượng Cần con...làm...sao..?"

Đứa nhỏ trong tay ta hai mắt nhắm nghiền, vệt máu đỏ tươi kéo dài từ mắt xuống hai bên gò má, lỗ mũi cũng ra rất nhiều máu...

Trúc Nhiễm sững sờ tung người dang tay ôm ta cùng đứa nhỏ vào lòng, ta không nghe hắn nói cái gì nhưng ánh mắt hắn lại tràn đầy giận dữ cùng đau đớn...hình như hắn đang gọi ta...gọi cả Lượng Cần...

Ta khóc...nước mắt nhẹ nhàng tuôn rơi, ta mấp máy môi nói với hắn: "Nhiễm Nhiễm...chàng xem con...

Lượng Cần...ta...ta gọi nó không trả lời....con của ta...không trả lời...."

Gã lại nói gì đó, ta không rõ.

Ta cúi đầu nhìn gương mặt non nớt của đứa nhỏ...ta nhớ rằng nó rất tinh nghịch...rất hay giở trò quỷ với Úc Khanh, còn có Tiêu Mặc...nó là một đứa nhỏ không mấy lương thiện nhưng...nó rất hiếu thảo...ít nhất nó rất hiếu thảo...

"Nhiễm Nhiễm...cứu Lượng Cần..."

Ta vẫn cúi đầu nhìn con, bỗng nhiên trên trời rơi xuống vài giọt nước, không lạnh, rất nóng..

Ta ngẩng đầu nhìn lên...hoá ra không phải là nước mưa...mà là Trúc Nhiễm đang khóc...khuôn mặt quỷ đỏ lên như máu, rất đáng sợ....

Bàn tay ta nhuộm đầy máu đỏ vươn lên muốn giúp gã lau đi hai hàng nước mắt, nhưng mà, không cẩn thận lại đem máu chùi lên mặt gã..

Gã cầm lấy bàn tay đầy máu của ta, khoé môi mấp máy nói gì đó, ta không hiểu....nhưng ta cảm nhận được đứa nhỏ trong lòng càng lúc càng lạnh, hơi thở ngày càng yếu ớt...

"Nhiễm Nhiễm....cứu nó!"

Ta lại nói.

Trúc Nhiễm lắc đầu...gã lắc đầu....chẳng lẽ...

"Lượng Cần!"

Trúc Nhiễm bỗng dưng ngẩng đầu lên, gã nhìn về một phía...là Ma Nghiêm!

Lão đang tới gần, trên khuôn mặt già nua đáng ghét tràn đầy hoảng loạn cùng quẫn bách.

Lão lại nói gì đó, ta lại không rõ ràng.

Hình như Trúc Nhiễm không đồng ý.

Lão lại hét lên, khuôn mặt già nua đanh lại, là đau khổ sao?

Chẳng lẽ ta nhìn lầm?

Lão lại tiến đến gần hơn, rồi lão vươn tay ra, lại nói gì đó.

Hình như Trúc Nhiễm đồng ý.

Lão thoáng mừng rỡ vươn tay cướp lấy Lượng Cần.

Ta hoảng loạn.

"Ông lại muốn gì?"

Lão không trả lời ta mà ôm lấy đứa nhỏ, rồi lão thu tay kết ấn, một luồng sáng bạc hiện ra trên đầu ngón tay chiếu thẳng vào lưng đứa nhỏ.

Trúc Nhiễm vòng tay ôm chặt lấy ta, trấn an.

Lúc này ta biết, ông ta muốn cứu Lượng Cần.

Căng thẳng trong lòng chợt buông lỏng, cả người ta không còn sức lực chống chọi.

Vì thế ta trực tiếp ngất xỉu.....

Phù Trần Đoạn..

Phù Trần Đoạn....được lắm!

Nếu Lượng Cần có xảy ra chuyện gì thì Ma Nghiêm, ta tuyệt đối không buông tha ông!

Ta cũng không biết bản thân mình ngủ bao lâu, ta chỉ thấy toàn thân giống như vô lực, bên tai vẫn ù ù như cũ, không khá hơn.

Ta mở mắt, à, đây là phòng ta tại Ngọc Trúc sơn trang, bên cạnh ta còn có...

Lượng Cần!

Ta kích động vươn tay sờ lên người nó, ấm áp...

Lượng Cần không sao!

Thằng bé không chết!

"Lượng Cần con ta..."

Ta ngồi dậy được nhưng giọng nói thế nào ta cũng không còn nghe thấy, người hơi khom xuống, đặt lên trán nó một nụ hôn, xúc cảm ấm áp làm trái tim ta tan chảy.

Ta tự hỏi mình, hình như ta vẫn chưa làm tròn trách nhiệm của một người mẹ, vậy nên mới khiến con ta ra nông nỗi này...

Lượng Cần, thật xin lỗi!

Ta tỉnh lại không bao lâu thì mọi người liền đến, có Trúc Nhiễm, có Úc Khanh, có Tiêu Mặc, còn có Bạch Thiếu đang dắt tay Tử Hiểu.

Bọn họ vây quanh ta, quan tâm ta, nói chuyện với ta nhưng ta vẫn cứ ngây ngốc nhìn bọn họ, ta không hiểu họ đang nói cái gì hay chính xác hơn là không nghe thấy!

Thính giác của ta....thính giác của ta hỏng rồi!

Tử Hiểu lon ton chạy đến bên cạnh ta kéo tay ta, ta mỉm cười vươn tay bẹo khuôn mặt lo lắng của nàng thành nhiều dạng khác nhau sau đó lại cưng chìu xoa lên mái tóc mềm mượt.

Bạch Thiếu lấy ra một tập giấy tuyên thành viết viết gì đó rồi lại đưa đến trước mặt ta.

"Sư phụ không cần lo lắng, thính giác chỉ bị mất tạm thời thôi.

Lượng Cần cũng không sao...

Ma Nghiêm đã cứu hắn."

Mặc dù ta có thể nói chuyện nhưng đột nhiên ta lại cảm thấy giao tiếp thế này cũng không có gì không ổn, vì thế ta quyết định im lặng, sau đó mỉm cười cầm bút viết lại vài chữ.

"Ưm, đã biết.

Sư phụ, Bạch Tử Họa, phu quân, xin lỗi, ta tạm thời không thể giúp chàng khôi phục lại hình dáng ban đầu.

Nhưng mà ta thấy chàng như vầy cũng rất dễ thương.

Ít ra mặt không quá giống cái tủ lạnh!"

Bạch Thiếu đọc xong thì có vẻ hơi sửng sốt, khuôn mặt từ trắng biến sang xanh rồi từ xanh chuyển hẳn sang đỏ rồi lại đen như đáy nồi.

Biểu cảm cũng thật là phong phú!

Hắn lại cúi đầu viết thêm một dòng nữa, trên mặt vẫn đen sì như cũ.

"Tủ lạnh....là cái gì?

Là hầm băng sao?"

Ta thè lưỡi cười ranh mãnh rồi lại viết vào một mảnh giấy khác đưa cho Trúc Nhiễm: "Chàng có bị thương không?

Ma Nghiêm lão đâu rồi?"

Trúc Nhiễm liếc mắt nhìn ra một cái, ánh mắt chứa đầy trách cứ: "Ta không sao, ai bảo nàng nhảy ra cứu chứ?

Ta cam đoan có thể tránh được.

Ngốc quá!

Ngốc y như Lượng Cần vậy!

Ma Nghiêm hả?

Hắn ta chết rồi.

Chết ngay sau khi cứu Cần nhi.

Trước khi chết, hắn cũng không nói được một lời xin lỗi."

Tuy ngữ khí bình thản nhưng đâu đó vẫn còn đọng lại một vài cảm xúc khó tả.

Có lẽ...đây mới là kết cuộc nên có.

Ma Nghiêm đã chết, mối thù của Trúc Nhiễm cũng dần tan biến.

Thật ra đối với gã mà nói, gã không hận không thù gì cả, chỉ là trong tâm gã còn tồn tại một chấp niệm, gã muốn Ma Nghiêm thừa nhận mình đã sai, muốn lão ta thừa nhận gã là con trai của lão, muốn moi từ miệng lão một lời xin lỗi, chỉ đơn giản vậy thôi.

Thế nhưng...

Ma Nghiêm đã không hiểu gã...đến chết cũng không hề hiểu được...

Sau đó lại tới lượt Úc Khanh mang canh gà đến bảo ta uống rồi Tiêu Mặc lại đứng một bên lải nhải.

Xem chừng là nói rất nhiều, nhiều đến mức người khác cảm thấy phiền chán nhưng ta lại cảm thấy buồn cười, bởi vì ta có nghe được đâu!

Ta tinh ranh liếc nhìn qua Bạch Thiếu thấy hắn vẫn cầm mảnh giấy ta đã ghi mà nhăn mặt nhíu mày.

Có lẽ lúc này trong đầu hắn toàn là dấu chấm hỏi cùng với hai từ "Tủ Lạnh".
 
[Đn Hoa Thiên Cốt] Cùng Các Mỹ Nam Tấu Hài - Silver
Đại Kết Cục


ĐẠI KẾT CỤC

Thời gian ta dưỡng thương không dài lắm, cũng không có gì bất tiện, thính giác của ta chỉ tạm thời phong bế, không thể nghe được.

Cũng chính vì vậy mà ta lại tránh thoát một kiếp nạn ầm ĩ long trời lở đất.

Đại khái là bốn vị phu quân của ta chơi trò ''hậu cung tranh sủng'', mỗi ngày ra ra vào vào mắng nhau không biết bao nhiêu lần.

Thế nhưng hai lỗ tai ta thì lại cực kỳ yên tĩnh, phi thường yên tĩnh.

Bởi vì ta có nghe được đâu!

Ha ha!

Mỗi ngày ta đều tựa người trên phản nhìn bốn người nọ thi nhau trình diễn kịch câm, mỗi ngày một sắc thái, đa dạng, xem hoài không chán làm ta cười đến muốn trật quai hàm.

Khi đó bốn người lần lượt quay đầu ai ai oán oán liếc nhìn ta một cái, ta cảm thấy sống lưng đột nhiên lạnh toát vội vàng lấy tay bưng miệng nhưng vẫn không kìm được mà run run hai bả vai.

Trúc Ngọc sơn trang ngoại trừ ta là người thảnh thơi nhất thì những người còn lại đều phải mang theo hai miếng bông gòn nhét chặt vào tai và sắc mặt đen sì như bị hun khói.

Lúc bọn họ đến tìm ta cáo trạng, thân là trang chủ ta đây còn phải véo đùi nặn ra hai giọt nước mắt to như hạt trân châu để làm mủi lòng những người kiện cáo, khiến bọn họ cảm thấy thật ra ta còn đáng thương hơn họ.

Vì ta diễn quá đạt nên các học viên cùng các sư phụ đều viết một câu để lại an ủi ta thay vào bức thư gồm năm trang giấy cáo trạng.

Lượng Cần ở bên cạnh ta là người đầu tiên khinh bỉ: ''Mẫu thân người thật vô sỉ!''

Ta vươn tay bẹo mặt nó thành n dạng, thoải mái ha ha cười: ''Da mặt mẫu thân con dày giống phụ thân!''

Lượng Cần ''xì'' một tiếng sau đó hất tay ta bỏ chạy mất dạng.

Ta thu tay sờ nắn mặt của mình tự cảm thán một câu: ''Ừ... thật dày!

Mà không dày làm sao thu thập được ''tứ đại thiên vương''?''

Một buổi sánh trời xanh mây trắng, chim hoàng yến hót líu lo vui vẻ, ta, Hoa Thiên Cốt, Quách Ngọc Hân... hu hu..

đã hồi phục thính giác.

Đó là một ngày u ám nhất cõi đời ta...

''Ta và nàng đã thành thân!''

''Ngươi đừng tưởng ngươi và nàng cưới hỏi đàng hoàng thì ta sẽ nhường cho ngươi một chỗ nhé!

Với cái thân hình hiện tại của ngươi tốt nhất nên đợi đến khi ngươi trưởng thành rồi nói!'' Trúc Nhiễm đứng một bên buông lời châm chọc.

''Ta và nàng đã thành thân!'' Bạch Thiếu mặt không đổi sắc.

''Ta nói này Bạch tiên sinh, ngươi cũng giống như ta thôi, ta đây hai mươi lăm năm lại chết một lần sau đó lại chuyển thế làm tiểu hài tử.

Ngươi hiện tại cũng nên an phận một chút!'' Không cần nhìn cũng biết là Úc Khanh đang đổ dầu vào lửa.

''Ta và nàng đã thành thân!'' Hắn đáp lại mà mặt không đổi sắc.

Sênh Tiêu Mặc rốt cục không nhịn được, chiết phiến trong tay hung hăng gấp lại: ''Huynh... mặt huynh làm bằng gì sao lại dày như vậy?

Huynh rõ ràng là bắt cóc cưỡng hôn (cưỡng chế kết hôn)!

Hôn sự này không có hiệu lực!''

Trong lòng ta thầm réo lên: ''A không không, là ta cam tâm tình nguyện gả a~.

Chàng hiểu lầm tiểu Bạch Thiếu rồi!''

Bạch Thiếu trầm ngâm một chút rồi nói:

''Phản đối vô hiệu!

Ta và nàng đã bái đường, danh chính ngôn thuận, các ngươi chỉ là tự nguyện đi theo nàng, không có cưới hỏi!''

''Xì, hôn lễ kia ai làm chứng?

Đệ nói không được là không được!'' Sênh Tiêu Mặc giận đỏ mặt.

Bạch Thiếu nhàn nhạt lướt qua ba cái trụ chắn đường, nét mặt vân đạm phong khinh: ''Các ngươi, cút!'

Trúc Nhiễm khoanh tay cười một cách âm trầm kiên quyết cùng hai người còn lại đứng chắn ở trước cửa phòng ta ''bất li bất khí''.

Ta âm thầm nuốt xuống một ngụm nước bọt.

Ông trời ơi, tại sao ông lại đối xử với ta như vậy?

Ngày nào hồi phục không hồi lại chọn đúng lúc này a?

''Các ngươi là muốn cùng ta động thủ sao?

Tiêu Mặc, đệ giỏi lắm!

Cùng người ngoài phối hợp chống lại ta!

Được thôi, tất cả lên đi!'' Bạch Thiếu lấy lui làm tiến, khuôn mặt trẻ con tràn đầy uỷ khuất, bộ dạng nhỏ bé đáng thương chỉ một trận gió liền có thể thổi bay mất làm ba người kia không dám nhìn thẳng, trên đầu có hàng ngàn con quạ bay tới bay lui.

Thâm tâm tràn đầy cảm giác tội lỗi của ba tên côn đồ bắt nạt một đứa bé gầy yếu đáng thương!

Ta rốt cục không nhìn được nữa trực tiếp đẩy cửa bước ra, đôi mắt của tiểu Bạch Thiếu lúc này gần như đã ngập nước làm cho ta động lòng trắc ẩn.

''Tiểu Bạch à, mau đến đây!'' Bạch Thiếu ngẩng mặt nhìn ta, trong ánh mắt bỗng loé lên một tia sáng rất nhanh liền biến mất, hắn chậm chạp từng bước tiến về phía ta, ba cái trụ kia không cam lòng nhìn chằm chằm vào hắn không buồn nhúc nhích.

''Các chàng đừng có mà bắt nạt Tiểu Bạch như thế chứ, tránh qua một bên đi!'' Ta khẳng định mình không có nhìn lầm đâu!

Trên gương mặt non trẻ tràn đầy uỷ khuất kia vừa nhếch lên ý cười còn có... một chút khiêu khích.

''Sư huynh càng ngày càng bỉ ổi!

Sênh Tiêu Mặc ta tự thẹn không bằng!''

''Không ngờ Tôn Thượng khi yêu da mặt lại dày như thế!'' Trúc Nhiễm bỏ lại một câu sau đó liền xoay người đi mất, ta khẳng định, gã muốn đánh nhau lắm rồi!

Nhưng mà hiện tại Bạch Thiếu không có pháp lực, còn lâu ta mới cho gã động đến!

Hừ hừ!

Đông Phương Úc Khanh ai oán liếc ta một cái rồi cũng lắc đầu bỏ đi, sân viện rực rỡ đào hoa chỉ còn lại hai bóng người trơ trọi dính sát vào nhau.

Không biết qua bao lâu, Bạch Thiếu từ trong lòng ta bỗng nhiên cất tiếng: ''Tiểu Cốt, xin lỗi!''

Ta nghiêng đầu nhìn hắn, ánh mắt lấp lánh như ánh sao giữa trời đêm, trên môi khẽ nở một nụ cười mãn nguyện: ''Không cần xin lỗi, chàng không làm sai điều gì...'' Ta bỗng ngừng lại, vươn tay bẹo hai gò má xinh đẹp của hắn: ''Chỉ là da mặt có một chút dày thôi ha ha!''

Sắc mặt hắn đen hơn phân nửa.

''Ta nói Tiểu Bạch này, vì sao bất kể chàng có bộ dáng gì thì gương mặt đều xinh đẹp như vậy hả???''

Bạch Thiếu không trả lời, hắn vươn tay ôm chặt lấy ta không khác gì đệ đệ đang làm nũng cùng tỷ tỷ.

''Tiểu Cốt, đừng rời xa ta nữa có được không?

Nàng không biết khi nhìn thấy bức thư đó ta đã hoang mang đến nhường nào.

Ta biết, cuộc đời này đã định nàng không thể chỉ yêu thương một mình ta, nhưng... xin nàng đừng sẽ lại rời đi.

Được không?

Xin nàng cho ta một góc nhỏ trong tim của nàng.

Được không?''

Xúc cảm ẩm ướt trên gò má làm cho ta biết được chính mình vừa rơi nước mắt, ta bất giác vòng tay ôm lấy tấm lưng nhỏ bé của hắn, siết thật chặt, đời này cũng không hề muốn buông bỏ...

Bạch Tử Họa ngày nào vẫn cao cao tại thượng, tâm hồn cứng chắc như đồng, như đá, trái tim lạnh buốt tựa như băng tuyết vạn năm mà nay lại cầu xin ta đừng rời xa hắn, cầu ta cho hắn chiếm một chỗ trong trái tim nhiều mảnh ghép của mình... hắn đã thay đổi rồi...!

Ừ thì con người cũng có lúc sẽ đổi thay.

Cũng giống như lòng ta với hắn từ lâu đã không còn thành kiến, không còn chán ghét như ngày xưa nữa...

''Chàng không cần cầu ta, bởi vì... trái tim ta... chàng, từ rất lâu đã nắm giữ được nó rồi!''

Bạch Thiếu nâng đôi mắt ánh lên ý cười, hàn khí tích tụ từ rất lâu trước kia dần dần tan biến thay vào đó là một dòng nước nhu hòa và ấm áp...

''Chờ ta hồi phục hẳn, ta sẽ cùng bọn họ hợp lực khôi phục hình dáng cho chàng có được không?

Tiểu hài tử?'' Aiz, bây giờ thì ta chỉ cần một tay liền có thể túm hắn như túm một con chuột nhắt, vô cùng dễ xử nha.

Nhưng nếu về sau hắn hồi phục hình dáng cùng pháp lực vậy e rằng người gặp xui xẻo đầu tiên sẽ là cái thân nhỏ nhắn xinh đẹp ta đây!

Điều này đến nay ta vẫn có một chút buồn bực...

Bạch Thiếu có lẽ không biết suy nghĩ của ta nhưng không hiểu sao mặt hắn lại xị xuống tỏ vẻ ''Đại gia đây rất không vui''!

Ta hỏi hắn: ''Làm sao vậy?''

Hắn bĩu môi trả lời: ''Không muốn nợ ân tình của bọn hắn!''

Ta hiểu ra liền ''À'' lên một tiếng, đầu óc nảy lên ý xấu muốn trêu chọc, vờ hỏi: ''Vậy phải làm sao?''

''Ta muốn trưởng thành một cách tự nhiên!''

Ta khẽ cong khoé môi, ý cười lan ra tận đáy mắt, không có ý tốt: ''Vậy chàng không muốn............ với ta sao?''

Bạch Thiếu vắt óc nghĩ một hơi mới chợt thông suốt, gương mặt non nớt nửa đen nửa đỏ trông thật đặc sắc, hàm răng cắn chặt, lời nói rít qua kẽ răng: ''Ta....!''

''A, chàng không muốn?

Vậy ta liền đi tìm ba người bọn họ a.

Biết đâu lại có thể sinh thêm một hài tử!'' Lời vừa ra mà trên mặt không kìm được hưng phấn.

Ta liếc một con mắt nhìn đến khuôn mặt tím tái vì giận dữ của hắn, biết lại chọc trúng chỗ đau, đang định ''bôi'' thuốc thì đã nghe tiếng hắn rống giận: ''Ta nói cho nàng biết, trước lúc ta cập kê không cho nàng và bọn hắn ngủ cùng nhau!

Nàng phải ngủ cùng ta!''

Rồi thì một tiếng này đánh động đến người của toàn sơn trang, ai nấy đều nhìn hắn với ánh mắt hình viên đạn.

Tử Hiểu từ lâu vẫn nấp sau gốc cây bỗng dưng bị choáng váng được Lượng Cần dìu đi ra, cái miệng nhỏ của thằng bé không ngừng mặc niệm: ''Tỷ tỷ, phi lễ chúng ta chớ nghe!''

''Ừ, tỷ biết!

Ha ha phụ thân mẫu thân, tình cảm thật là tốt!''

Bọn Trúc Nhiễm, Đông Phương cùng với Sênh Tiêu Mặc không biết từ đâu nhảy ra lại cùng Bạch Thiếu nháo một trận nữa nhưng nếu so về độ dày của da mặt thì ba người bọn hắn không ai đấu lại Bạch Thiếu, vì thế ta vẫn được Bạch Thiếu nghênh ngang đắc ý nắm tay rời đi trong sự nghiến răng nghiến lợi của ba người bọn hắn.

Gương mặt thiếu niên phút chốc trở nên tươi tắn như hoa mùa xuân mới nở, trên mặt hắn rõ ràng đã viết: ''Lão tử không thể viên phòng thì ta cũng bắt các ngươi phải cấm dục!

Ha ha ha''

HOÀN CHÍNH VĂN

Lời tác giả: chương cuối cùng Tím thật không hài lòng cho lắm vì nó kết thúc trong vội vã nhưng là ta hiện tại không biết phải viết như thế nào nữa mong các nàng tạm thời chấp nhận.

Trước mắt sẽ không có thêm phiên ngoại.

Thông báo nhỏ: ngày 20/7 này Tím sẽ mở hố mới có tên là ''Thừa tướng đừng chạy'' trên wattpad, chính thức cập nhật chương đầu tiên, Tím hy vọng hố mới này sẽ được mọi người ủng hộ giống như bộ đồng nhân này vậy.

Cuối cùng: xin cảm ơn các đọc giả đã không ngừng theo dõi xuyên suốt bộ truyện.

Nếu thấy hay thì đừng ngại hãy nhấn bình chọn và để lại dấu chân để Tím biết nhé.

Ai lò ve du.

18/7/2017
 
Back
Top Dưới