Khác [ Đn Harry Potter x TVD x Twilight] Katherine Pierce

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
117,061
Điểm tương tác
0
Điểm
0
263912636-256-k59584.jpg

[ Đn Harry Potter X Tvd X Twilight] Katherine Pierce
Tác giả: YuSherry
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Là Katherine Pierce nhưng cũng không phải Katherine nhưng đều là người của The vampire Diaries.

Lần nữa sống lại không phải dưới thân phận vampire hơn 500 tuổi mà là phù thuỷ nhỏ.

' Katherine!

Trò thôi miên không có tác dụng với ta đâu!'

' Katherine, Harry.

Từ giờ hai đứa sẽ là bạn nhé'

' Harry Potter~ Katherine Pierce là bạn thân của ngươi, là người mà ngươi coi trọng và cũng sẽ là người ngươi luôn tâm sự bí mật của mình.

Là người ngươi tin tưởng tuyệt đối trong thế giới này'

' Cậu không nhận thấy sao?

Cậu biết gì về cô ta hả Harry?'

' Sở thích?

Đồ ăn Karthy ghét?

T... .. tớ sao lại không chút ấn tượng chứ..?'

' Katherine, đừng chơi với tên mặt sẹo nữa.

Chơi với tớ đi'

' Không, Draco.

Cậu ta vẫn còn là món đồ chơi của tôi'

' Tớ sẽ làm món đồ chơi của cậu!'

' Tại sao em lại độc ác như vậy?'

' Because I'm Katherine, Katherine Pierce.'

Chát!

' Where's my Katherine?

Where's my little daughter?'

' Died~'



đntwilightthevampirediaries​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [Đam Mỹ +Edit] Thiếu Niên Tự Kỷ Lao Vào Mạt Thế -...
  • [12 chòm sao] Pháp Sư Xứ Wonderland
  • [OLN] Thế giới phép thuật-Cuộc sống của tôi.
  • [Fanfiction 12 Chòm Sao]: Cảnh Giới Ma Thuật!!!
  • [Omegaverse] Accede
  • [đn][Naruto] Ta Là Chị Naruto À Nha
  • [ Đn Harry Potter X Tvd X Twilight] Katherine Pierce
    Chap 1 : Katherine Pierce


    Là Katherine Pierce cũng không phải là Katherine.

    Trong màn đêm dày đặt sương mù, khí lạnh xung quanh với tiếng lá xào xào quỷ dị.

    Tại căn biệt thự hoành tráng và rộng lớn.

    Ánh đèn vàng làm nổi bật nó trong màn đêm, vừa cổ kích vừa sang trọng.

    Hộc, hộc

    Tiếng thở dốc vang lên, Katherine Pierce mang hình dạng đứa trẻ 10 tuổi tỉnh lại sau cơn ác mộng, mồ hôi làm mái tóc đen dính sát mặt, áo cũng vì thế bị ảnh hưởng mà ướt đẫm.

    ' Không phải mình vừa mới chết sao?'

    Katherine định thần lại, khó hiểu nhìn căn phòng lạ hoắc xung quanh rồi bỗng nhận thấy khác lạ, ánh mắt cô ta liếc xuống bàn tay nhỏ bé nhưng trắng nõn và mềm mại, yếu điếu liền hoảng hốt,.

    ' NO!

    NO...

    NOOOO'

    Rầm

    Một đôi vợ chồng nghe tiếng hét vội chạy vào, gương mặt đầy lo lắng chạy đến ôm chặt Katherine.

    Người phụ nữ trung niên, mái tóc bạch kim hoảng loạn ôm lấy cô ta an ủi ' Katherine bé yêu, con sao vậy?

    Đừng làm mẹ sợ'

    ' Bác sĩ đâu!

    Gọi bác sĩ lên đây' Người đàn ông kia nói lớn, đầy uy nghiêm nhưng ánh mắt lại rất ôn nhu, ôm lấy cả 2 người vào lòng

    ' Không... là cơ thể loài người.. không.. không được..' Katherine làm như không nghe thấy, mặt thất thần lẩm bẩm nhỏ.

    Cô ta không thể trở lại bộ dáng yếu đuối này được.

    Cô ta còn chưa được bất tử mà!!

    Còn chưa giết được Elena Gilbert và cướp lại Stefan Salvatore và sống cùng con gái của mình.

    Không thể được!!

    Không thể được!!

    Katherine Pierce đẩy người đàn bà và người đàn ông đang ôm chặt an ủi mình ra, chân nhỏ nhảy xuống giường khó khăn tiến lại chỗ gương gần đó.

    Vẫn là gương mặt của Katherine Pierce nhưng lại vô cùng ngây thơ, mềm mại không chút đường nét nào của sự quyến rũ và trưởng thành

    Trong lúc thất thần, tiếng chạy vội vaz vang lên sua cánh cửa.

    Bước vào hiện ra là một người nam nhân khoác trên mình bộ y phục bác sĩ, tóc tai rối bời kính mắt thì lêch xuống hẳn trông thấy, chắc là đang ngủ bị lôi dậy chạy đến đây

    ' Mau!

    MAU KIỂM TRA KATHERINE YÊU DẤU CỦA TA!'

    Người đàn ông nãy ông cô ta hét lớn.

    Vị bác sĩ hoảng sợ vội vã gật đầu chạy đến giữ cô ta lại

    ' Thả ra!

    ĐỪNG CÓ CHẠM VÀO TÔI!'

    Katherine hét lớn, cô ta rất bực bội.

    Nếu là trước đây cô ta đã có thể thoát ra dễ dàng và cắn vào cái cổ kia một cái hút cạn máu của tên này nhưng giờ cơ thể này mới 10 tuổi làm sau đối lại với người trưởng thành mà còn đang hoảng loạn tâm trí nữa chứ

    ' Tiếu thư Pierce, tôi sẽ không làm cô đau đâu'

    Ngay lát sau, một kim tiêm ghim vào cánh tay yếu đuối của cô ta, Katherine ngã xuống và không nhoé gì nữa.

    Cho đến khi sáng hôm sau cô ta tỉnh dậy

    Katherine nhức nhối đầu ngồi dậy, lần này cô ta đã bình tĩnh lại nhưng vẫn không thể chấp nhận việc mình nhập vào thân thể một đứa bé loài người yếu ớt được.

    Cô ta cắn răng lần nữa quan sát mọi thứ xung quanh căn phòng.

    Một căn phòng rộng lớn, đầy đủ mọi thứ .

    Cô ta chỉ cần nhìn sơ qua đã biết mọi thứ ở đây rất đắt tiền.

    Là phòng ngủ rộng như công chúa nhưng lại không hề sến sậm.

    ' Chết tiệt!

    Đây là nơi quái quỷ nào' Katherine bực tức chửi thề.

    Đôi mắt đen hiện lên sự phẫn nộ bên trong.

    Cô ta siết chặt tay lại, nhắm chặt đôi mắt để trở nên bình tĩnh.

    Nếu đã nhập vào cơ thể con nhỏ này cô ta trước hết cần phải đóng kịch sao cho giống thật tránh để nghi ngờ rồi tìm cách sau.

    Mở mắt ra, Katherine lộ rõ vẻ mặt mất kiên nhẫn.

    Cô ta không thể xem được kí ức của con nhỏ yếu đuối chết tiệt này!

    Nhìn lại bản thân hiện tại, thật thảm hại.

    Cô ta đầy khinh bị nhìn bản thân trong gương.

    Cô ta nhất định sẽ tìm kẻ gây ra việc này rồi giết chết hắn!

    ' Katherine, con ổn rồi chứ?'

    Lại giọng quen thuộc vang lên, cơ thể Katherine khẽ phản ứng lại với tiếng gọi.

    Cô ta thở dài rồi quay người lại.

    Nở nụ cười tự nhiên làm như không có chuyện gì

    ' Con ổn, chỉ là qua con gặp ác mộng thôi......mẹ'

    Đang phải suy nghĩ làm sao xưng hô cho đúng thì người phụ nữ kia tiến lại, trực tiếp xưng ra mà ôm chầm lấy Katherine.

    Cô ta nhếch mép vuốt nhẹ mái tóc nâu xoăn sóng của mình cười cười

    ' Mẹ rất lo cho con.

    Thật may, con ổn rồi'

    ' Con yêu, nhất định ta sẽ tìm ra kẻ hại con'

    Lần này người đàn ông bước vào.

    Mái tóc đen cùng đôi mắt đen thanh trầm nói, dáng vẹ oai nghiêm khiến Katherine bất giác nhớ lại người cha của mình.

    Người nhẫn tâm mang con gái mới đẻ của cô ta tách ra khỏi người mẹ như Katherine

    ' Katherine, con cũng nên đi cảm ơn Draco đấy.

    Cậu nhóc đã liều mình nhảy xuống hồ cứu con lên'

    Người mẹ mà Katherine Pierce không biết tên nói, cô ta mỉm cười gật đầu dù không biết kẻ tên Draco là ai.

    Katherine Pierce phải hoàn toàn đóng giả thành con nhỏ này rồi điều tra sau.

    Dù sao đây cũng là sở trường của Katherine.

    ☦︎

    ' Vậy lúc đó cậu càm thấy thế nào?

    Nhìn người mà mình không nhớ chút kí ức nào?'

    Ngồi trên khu vườn hoa hồng đỏ.

    Draco Malfoy với mái tóc bạch kim hỏi người con gái bên cạnh một cách ngờ nghệch

    Katherine Pierce nhếch mép, quay sang nhìn Draco với ánh mắt đầy cời cợt.

    Cô ta chổm người dậy đẩy Draco xuống còn mình ngồi trên người cậu

    ' Well, It's a horrible memory Draco' ( Well, đó là một kí ức kinh khủng Draco).

    ' Kinh tởm và thật phiền phức'

    Katherine cười, đầy mê hoặc khiến làn da trắng của Draco khẽ nổi lên mấy tầng mây hồng hỏi tiếp

    ' Disgusting and annoying?

    Why?'

    Draco bỗng sực nhớ để ý điều mình vừa nghe, mặt đầy khó hiểu nhìn Katherine

    ' Chà, bởi vì tôi không phải Katherine loài người!'

    Katherine cười tà, dí sát mặt mình vào mặt chả Draco đầy bất ngờ khiến cậu càng hoảng loạn

    ' Forget it!

    Quên đi những điều tôi vừa nói Draco đáng yêu'

    Thật may, dù cho có nhập vào cơ thể người khác khả năng thôi miên của cô ta vẫn còn.

    Draco Malfoy bạn thuở nhỏ là kẻ sẽ cung cấp mọi thông tin cô ta cần như một con cờ~
     
    [ Đn Harry Potter X Tvd X Twilight] Katherine Pierce
    Chap 2: The boy who lived


    1 năm trôi qua, là khoảng thời gian không dài đối với Katherine nhưng lại là quãng thời gian khiến cô ta như muốn phát điên lên!

    Ngày ngày học quy tắc ứng xử của quý tộc, học cách cư xử và nói chuyện sao cho đúng mực.

    Một vòng lặp tuần hoàn khiến cô ta chán ngán trong năm qua.

    Katherine Pierce như hoàn toàn bị giam lỏng trong cái biệt thự này ngoài người nhà của mình hoặc gia đình Malfoy ra thì không tiếp xúc với bất kì ai

    Cô ta thầm nhếch mép, nhìn đám giáo viên trước mặt mình cô ta chỉ muốn bẻ gãy mấy cái cổ già nua kia như trước đây từng làm mỗi khi có người mình không vừa ý

    ' Tiểu thư Pierce, làm ơn hãy nghe chúng tôi!'

    Một người phụ nữ nghiêm khắc nói, bà ta đẩy ngọng kính lão của mình lên bất mãn với sự lơ đãng của cô ta.

    Katherine chật lưỡi, tiến lại chỗ bac ta trừng mắt

    ' Buổi học của chúng ta kết thúc.

    Hãy mau cút khỏi đây'

    Lại thuật thôi miên, Katherine vô cùng hài lòng nhìn người giáo viên dạy lễ nghi rời đi, cô ta xoay lưng dự định ngồi xuống nghỉ ngơi thì sực nhớ ra gì đó quay người lại

    ' Oop, bỗng nhiên ta nhớ ra một điều.

    Quay lại đây'

    Katherine cười, ngoắc nhón tay kiêu ngạo nói.

    Người phụ nữ kia quay lại, trong mắt hoàn toàn vô hồn, bị điều khiển cho không biết điều gì cả

    ' Vâng, thưa tiểu thư'

    ' Hãy nói cho ta biết, phù thuỷ có dễ làm không'

    Katherine thích thú hỏi, cô ta không ngờ thân thể này của mình lại là phù thuỷ.

    Một năm trước phát hiện điều này nhưng cha mẹ lại không cho động vào bất cứ thứ đồ gì, chỉ khi có Draco sang đây thăm cô ta mới mảy may biết đến chúng

    ' Tuỳ vào từng người thưa ngài'

    ' Vậy, hãy kể cho ta nghe tất cả mọi chuyện liên quan đến thế giới phù thuỷ'

    'Hửm~ ngươi đi được rồi.

    Hãy quên hết đi'

    Katherine nằm bịch xuống giường sau khi người kia rời đi, đôi mắt đen nhìn chăm chú vào trần nhà.

    Thế giới phù thuỷ thật thú vị.

    Cô ta thích nó, hoàn toàn khác với thế giới của vampire, cái thế giới cô ta chạy trốn Klaus Mikaelson hơn 500 năm

    ' Cậu bé còn sống....

    được rồi.

    Mục tiêu tiếp theo là cậu ta' Katherine cười thích thú.

    ⚠︎

    ' Hey Mother, tôi muốn tìm cậu bé còn sống • Harry Potter.

    Bà biết chỗ cậu ta chứ?'

    ' con nói kiểu gì vậy Katherine?

    Lễ nghi mẹ từng dạy con đâu rồi?'

    Nhận thấy gương mặt tức giận của mẹ mình, Katherine cũng chỉ cười cợt cho qua.

    Cô ta có thuật thôi miên, cô ta không cần phải cứ mãi đóng kịch nữa

    ' Tell me!' Nhanh chóng tiến lại gần đối mắt nhau.

    Cô ta cười cười nhìn người ' mẹ' của mình bị thôi miên ngơ người đứng yên tại chỗ gật nhẹ đầu

    ' Vậy sao, dẫn tôi đến đó'

    Katherine đưa tay ra, người mẹ nhanh chóng nắm lấy cùng nhau bước ra ngoài rời đi

    ' Được'

    bọn họ rời khỏi căn biệt thự, bằng một cách thần kì nào đó mà tầm mắt của cô ta trở nên mờ dần.

    Đến khi nó rõ lại thì bản thân đã đứng ở một con đường lạ hoắc.

    Katherine nhíu mày, quay sang nhìn người 'mẹ' của mình

    ' Chúng ta vừa độn thộ con yêu, kia.

    Đó là nhà của đứa trẻ con sống'

    Là một căn nhà tầm trung, không quá to nhưng nhìn từ ngoài ai cũng sẽ đoán được cuộc sống của cuậ bé còn sống.

    Nhưng đó là đoán chứ không phải thật cho đến khi Katherine nhìn thấy.

    Cậu bé với mái tóc đen xù hết lên, đôi mắt xanh trời đang vất vả vứt rác ra ngoài cùng bộ quần áo cũ rích và rộng lớn trên người

    ' Who is he?' Katherine hỏi khi nhận thấy ánh mắt tối sầm của mẹ mình, cơ thể thầm nổi da gà lên khinh thường bộ dạng bẩn thỉu của cậu bé trước mặt

    ' Đó là đứa trẻ con sống Katherine, Harry Potter'

    ' A..'

    Tiếng kêu nhỏ vang lên, Katherine đánh mắt qua đã thấy Harry bất cẩn ngã rầm xuống đất.

    À nói cũng không phải, là bị chơi khăm mà ngã xuống.

    Mặt mũi và quần áo đã bẩn lại càng bẩn hơn.

    Katherine khẽ kêu lên đầy ghê rợn, hoàn toàn vứt bay ý định tiếp cận Harry làm mục tiêu đồ chơi của mình trong lúc mình tìm cách trở về ra sau đầu

    ' Đi thôi, tôi không muốn ở đây thêm nữa'

    ' ... con đứng đây đợi mẹ,Katherine'

    Chưa kịp trả lời, bàn tay của cô đã trống không.

    Katherine khó hiểu nhìn mẹ của mình đang tiến lại chỗ Harry với gương mặt đầy thương sót

    ' Con ổn chứ?'

    Bà lấy ra một cái khăn trắng, lau đi vết bẩn trên người Harry kéo cậu dậy

    ' c... con ổn ạ' Harry lúng túng đáp, cái kính tàn tạ giờ đã thêm mảnh vỡ khiến cậu khổ sợ thấy rõ mặt người phụ nữ trước mặt trong vài phút đầu

    ' Ổn mà sao lại thành bộ dạng này chứ... bọn họ thật nhẫn tâm!'

    Trực tiếp ôm lấy người nhỏ bé của Harry, bà đau khổ nói, gương mặt vừa phẫn nộ vừa chua sót

    Katherine bị bỏ lại một bên âm thầm nhíu mày, 'mẹ' cô ta quen biết thằng nhóc gầy và ốm yếu như que củi kia sao?

    À~ có trò để chơi rồi

    Cô ta nhếch mép, đôi mắt nảy ra nhiều trò thú vị.

    Harry Potter• the boy who lived sẽ là trò chơi tiêu khiển của cô ta trong lúc cô ta tìm cách để trở về

    - Sherry-
     
    [ Đn Harry Potter X Tvd X Twilight] Katherine Pierce
    Chap 3: Hân hạnh làm quen


    ' xin chào, tôi là Katherine Pierce, hân hạnh làm quen'

    Katherine tiến lại, cô ta nở nụ cười đầy xảo quyệt đưa tay ra.

    Harry cậu bé đang vô cùng lúng túng không hiểu sao một người phụ nữ lạ mặt ôm chầm lấy cậu còn thương sót cho cậu nữa, nói thật trong sâu thẳm con tim của cậu, Harry nhận được chút ấm áp lẻ loi nên chưa kịp phản ứng vớ câu nói của Katherine khiến cô ta ngượng cười.

    Ngoài mặt tỏ vẻ không sao nhưng trong lòng vô cùng khó chịu

    ' Harry Potter!

    Mong cậu nghe thấy lời tôi'

    ' A—— x.. xin lỗi cậu, tớ không để ý lắm' Harry ngượng ngùng đưa tay ra khó khăn bắt lấy.

    Người phụ nữ bí ẩn kia vẫn ôm cậu đến ngạt thở khiến Harry có chút khó thích ứng được

    ' Katherine bé nhỏ!

    Đừng có vô lễ với Harry'

    Mẹ cô ta bất mãn, ánh mắt không hài lòng nhìn cô ta.

    Bà nhận thấy hành động quá khích của mình tạm bỏ Harry ra nói

    ' Chắc cậu ta quan trọng với người lắm nhỉ MẸ' Katherine nhếch mép, điệu bộ khinh thường khoanh tay nhấn mạnh

    ' Haiz, ta thật sự không hiểu sao từ khi con tỉnh dậy lại có thái độ vậy nữa.

    Nghe đây, từ nay Harry sẽ là bạn của con.

    Hãy đối xử tốt với nhau nhé Harry, Katherine'

    Theo như ánh mắt của cô ta, người 'mẹ' đang day day trán đầy ảo não nói tiếp.

    Từ ánh mắt không vui với cô liền ngay lập tức thay đổi thành sự cưng chiều và yêu mến dành cho Harry...

    Potter

    Katherine nhếch mép, cô ta không quan tâm đến việc này.

    Dù sao thì bà ta cũng không phải mẹ ruột của cô ta.

    Nên Katherine cũng chẳng có phản ứng gì thái quá mà đứng yên đó tiếp tục đánh giá Harry.

    ' N.. nhưng cho cháu hỏi với ạ.

    Cô là ai vậy?....'

    Harry ngượng ngùng hỏi, mặt cúi ngầm xuống.

    Mái tóc đen rối như tổ quả mấy năm không được chăm sóc, chải chuốc che đi gần hết gương mặt cậu nhóc

    ' Trời, ta thật vô ý quá.

    Ta là bạn thân của mẹ con.

    Tên ta là Mariana Charlotte Pierce.

    Con cứ gọi ta là Maria còn kia là con gái ta Katherine Pierce' Maria khẽ thốt lên, nhanh chóng giới thiệu bản thân rồi

    cả Katherine, bà quay sang Harry lần nữa ' Ta thật sự thấy tiếc cho cái chết của cha mẹ con'

    ' cô biết cha mẹ con ư?' Harry như nghe thấy điều mình mong đợi bấy lâu, dáng vẻ đầy hồi hộp, mắt sáng hết cả lên nắm chặt tay Maria như một con cún con

    Phụt

    Maria phì cười, xoa nhẹ đầu Harry đầy yêu mến

    ' xin lỗi con, chuyện đó trong tương lai con sẽ biết rõ thôi'

    ' Vậy sao.....'

    Harry buồn rầu, trong ảo ảnh bà Maria tượng tượng, tai cún của Harry cụp xuống đến đáng thương nên bà khẽ thở dài, gọi Katherine lại gần

    Cô ta mỉm cười tiến lại, lát sau cánh tay bị bà Maria đặt lên trên cánh tay gầy gò của Harry.

    Katherine bất mãn, cậu nhóc này nhìn có chút không sạch lắm.

    Cô ta ghét bẩn!

    ' Được rồi Harry, Katherine sẽ là bạn con được không?

    Đừng buồn'

    Bà ta nói.

    Katherine đến giờ không chịu nổi nữa mà hất tay bà ra khiến bà ngạc nhiên.

    Cô ta ghét sự sặp đặt số phận mình, số phận là do cô ta quyết định không phải ai khác!

    'Quên ngay chuyện bắt tôi làm bạn với thằng nhóc gầy nhom nay mau, chúng ta hãy trở về dinh thị và coi như hôm nay không có chuyện gì nhé 'mẹ' '

    Chiêu trò thôi miên lại xuất hiện, đôi đồng tử nâu của Katherine khẽ chuyển động nhìn vào đôi mắt đen của 'mẹ' mình.

    Bà Maria khẽ đơ ra, rồi nhanh chóng phản ứng lại ghì chặt vai Katherine xuống

    ' con yêu, ta không bị trò thôi miên của con tác động lần nào nữa đâu' Bà ta cười nhẹ, lực đạo chỉ là đe doạ rồi chứ nhẹ huề à.

    Nhưng điều đáng sợ là Katherine cô ta trợn tròn mắt, cơ thể khẽ run nhẹ nhìn Maria kinh hãi

    ' Sao bà...!'

    ' Vậy nhé, con ở lại chơi với Harry rồi ta sẽ đến đón sau'

    Bà ta xoa nhẹ đầu cô, mỉm cười nhẹ nhàng chào tạm biệt cả hai rồi rời đi với chiếc xe oto đen đằng sau

    ' K.. katherine.. cậu ổn chứ?'

    Harry sựng lại, chỉ kịp chào tạm biệt người kia rồi quay nhìn Katherine đứng bất động tại đó đầy e ngại

    Sao bà ta biết?

    Làm sao bà ta lại biết chứ?

    Chẳng lẽ thuật vô miên vô dụng rồi?

    Thế còn người 'cha' kia thì sao?

    Bọn họ là đang giả vờ bị cô ta thôi miên hay là mới thoát ra??

    Vô vàn câu hỏi xuất hiện trong đầu cô ta.

    Katherine điên tiếc trừng mắt với Hary.

    Vì cậu nhóc khá gầy và bé nên cô ta hiện cao hơn cậu cả cái đầu nên dễ dàng áp đảo nhau

    ' Nghe này, đi đến chỗ cây kia.

    Cầm lấy cành cây rồi đâm mạnh vào người mình đi'

    Katherine cô ta không can tâm.

    Để chứng minh cho sự việc này.

    Cô ả bắt đầu thử lại bằng cách thôi miên Harry.

    Harry chưa kịp bất ngờ, sau khi bị thôi miên không phản ứng gì mà xoay người, đi đến chỗ cái cây đằng xa bên dưới là nhánh cây ngắn nhưng nếu nghịch ngu thì vô cùng nguy hiểm.

    Harry cứ đi, như một con búp bê vô hồn nghe theo lời chủ mà tiến lại nhặt nhanha cây lên.

    Cậu nhóc xoay nhẹ cái đầu bén của nhánh cây về phía người mình.

    Giơ cao lên chuẩn bị đâm một phát vào người mình mà khồn chút sợ hãi, hay kháng cự.

    -Sherry-
     
    [ Đn Harry Potter X Tvd X Twilight] Katherine Pierce
    Chap 4: Karthy


    Đến khi nhánh cây chuẩn bị đâm thẳng xuống cơ thể nhỏ bé của Harry.

    Katherine mới có chút nhân từ lên tiếng kêu dừng lại.

    Cô ta tiến lại gần kiểm tra Harry rồi ngẫm nghĩ

    Thuật thôi miên vẫn có tác dụng.

    Vậy chắc chắn bọn họ giả vờ rồi!

    Katherine siết chặt tay, bọn họ dám lừa cô?

    Còn để cô ta tung hoành như không biết chuyện gì nữa chứ.

    Katherine Pierce ánh mắt trở nên sắc bén.

    Nếu vậy đừng trách cô ta, vốn dĩ vì cuộc sống đã biến cô ta trở nên ác độc như vậy trong Quá khứ

    ' Được rồi cậu nhóc nhỏ, hãy quên hết những gì tôi vừa nói đi.

    Từ giờ chúng ta là bạn thân của nhau và tôi là cả thế giới của cậu.

    Hãy tìm hiểu nhau kĩ vào'

    Katherine cười tròng mắt dần biến đổi để thôi miên, có vẻ như 'mẹ' của cô ta rất trân trọng Harry.

    Vậy không bằng lời dụng cậu nhóc mày đi.

    Sẽ vui lắm đây

    * minh hoạ.

    P/s Katherine tương lai*

    ' Katherine, cậu có nghĩ là tớ sẽ trở nên mạnh mẽ hơn không?

    Dusley toàn bắt nạt tớ.

    Tớ muốn mạnh hơn để chống lại nó'

    Harry ảo não nói, nhìn Katherine nằm ngồi bên cạnh mình hỏi

    ' Chuyện đó thì tôi nghĩ cậu nên thoát khỏi hình dáng gầy nhom này trước đi rồi tính tiếp nhé.

    Còn nếu không trực tiếp lấy gậy gỗ đập mạnh vào đầu nó là được sau đó thủ tiêu luôn gia đình kia' Katherine mỉm cười, Harry rợn tóc gáy, cậu mếu mặt lại không dám hỏi thêm nữa mà nằm xoài xuống nền cỏ

    ' Điều cậu nói thật đáng sợ...'

    ' tin tôi đi, cậu sẽ thấy rất thích mấy cảnh đấy và lấy nó như là điều hả giận khi luôn bị họ chèn ép hahaa'

    ' Ừmmm coi như tớ không nói gì lúc nãy đi' Harry xoay người lại, ánh mắt sợ hãi nhìn Katherien ko dám nhìn thẳng mặt cô ta

    ' Thật yếu ớt' Katherine chán nản nói.

    Cô ta từng gặp nhiều loại người rồi và cô ta chẳng thích loài người gì hết.

    Nhất là do chúng quá yếu ớt, già đi và có thể chết chứ không mang mãi dáng vẻ trẻ trung, quyến rũ và sức mạnh tuyệt vời của sự bất tử.

    ' Nè Katherine, ...'

    'Tôi đây'

    ' Katherine à...'

    ' Nói đi'

    ' Katherine..'

    Katherine thề, nếu không phải cậu nhóc này là thứ để cô ta lợi dụng thì cô ta đã bẻ thẳng cái cổ bé nhỏ kia khiến cậu ra không nói gì từ biệt mà sang thế giới bên kia rồi.

    ' nói trước khi tôi giết cậu'

    Ánh mắt tức giận của Katherine khiến Harry vội vã ngồi bật dậy, khép nép lại mím chặt môi nhìn cô

    ' T.. tớ sắp phải đến học một ngôi trường rất xa.

    Theo như trong thư nói bảo là nội trú, nó ở thành phố kế bên.

    Tớ không muốn xa cậu gì hết..'

    Harry nói, ôm chầm lấy cô ta kể lể.

    Thành phốnkees bên?

    Nhìn bộ dáng thảm hại của Harry lẫn cơ thể gầy gò kia Katherine có thể đoán được đại khái gia đình kia đối xử với Harry như nào mà giờ đây để cậu ta đến thành phố bên học sao?

    Vui thật đấy.

    Harry cả tin thật.

    Làm gì có chuyện để cậu nhóc học ở thành phố chứ?

    Chắc nói cho sang vậy thôi

    ' Tên trường là gì?'

    ' tớ không có biết, chỉ là dượng nói với tớ vậy thôi.

    '

    ' Vậy thì cứ đi đi, tôi chỉ cần cậu nốt mùa hè này để giải quyết mọi chuyện thôi'

    Katherine nhếch mép, hoàn toàn ko để tâm đến lời nói của Harry

    ' Hả?

    Cậu nói gì vậy?'

    Harry mặt khó hiểu, kéo nhẹ góc áo của cô ta hỏi

    ' Harry biết không?

    Sự tò mò của con người sẽ nhanh dẫn đến cái chết cho họ đấy.

    Vậy nên im lặng đi' Katherine nhe răng cười, mái tóc đen xoăn sóng rũ xuống chạm xuống đôi má gầy gò, thiếu thịt của Harry

    Harry đỏ bừng mặt, hai tay vội che lấy mặt mình vì sự ngượng ngùng Katherine mang lại.

    Cậu nãy đang ngồi giờ đã bị Katherine đè xuống nên nằm lại trên cỏ rồi.

    Harry phải nói thật, cậu muốn tìm cái gì đó để trốn đi quá

    ' Karthy... c.. cậ..u th..

    ả.. t..

    ớ.. ra ..

    đ.. i.

    Tớ h.. hứa k.. hô..ng b.. a..o gi..

    ờ t..

    ò mò.. ch.. uyệ..n c.. cua.. cậu.. cậu.. n..

    ữa..

    đ..

    â..u'

    Harry lắp bắp nói, không dám nhìn thẳng mắt cô ta thét lên

    ' Karthy?'

    Katherine bỏ Harry ra khó hiểu, biệt danh sao?

    ' Ừm, cậu không thích sao?'

    Ánh mắt xanh trời của Harry khẽ liếc nhìn biểu cảm đăm chiêu của Katherine đầy căng thẳng, cậu nhóc mong Katherine chấp nhận nó

    ' Cũng được.

    Tuỳ cậu' Katherine sau hồi nghĩ ngợi, thấy nó cũng ổn và không liên quan gì nhiều lên cũng chẳng để ý mấy nói

    ' Vậy từ giờ tớ sẽ gọi cậu như thế đấy nhé, Karthy'

    Harry vui sướng, nhe răng đầy vui vẻ nắm chặt tay cô.

    Lần nữa, Harry hoá thân là chú cún nhỏ ve vẩy đuôi đầy thích thú và ngoan ngoãn

    ' HARRY POTTER!

    MÀY Ở ĐÂU RỒI MAU VỀ ĐÂY CHUẨN BỊ BỮA TỐI MAU LÊNNN'

    Đang trò chuyện với nhau, một tiếng hét vang làng vang xóm truyền đến tai hai người.

    Harry như nhớ ra điều gì đó sực nảy, vội vã kéo cô ta đứng dậy rồi chào tạm biệt chạy nhanh về 'nhà'

    ' xin lỗi cậu.

    Tớ về trước đây'

    ' Một thằng to mồm'

    Katherine liếc nhìn Harry hối hả chạy về.

    Ánh mắt lạnh nhạt nhìn người đang ông béo ú với bộ râu ít ỏi trên mặt.

    Bên cạnh là thằng con béo y hệt cầm đĩa đồ ăn thưởng thức ngấu nghiến như con lợn.

    Bà mẹ gầy trái ngược cầm muỗm tức tối với Harry.

    - Sherry-
     
    [ Đn Harry Potter X Tvd X Twilight] Katherine Pierce
    Chap 5


    Katherine liếc nhìn Harry hối hả chạy về.

    Ánh mắt lạnh nhạt nhìn người đang ông béo ú với bộ râu ít ỏi trên mặt.

    Bên cạnh là thằng con béo y hệt cầm đĩa đồ ăn thưởng thức ngấu nghiến như con lợn.

    Bà mẹ gầy trái ngược cầm muỗm tức tối với Harry.

    Một màn mắng chửi diễn ra thậm tệ.

    Cậu nhóc Harry chút biết cúi đầu cam chịu tại chỗ.

    Katherine đằng kia khoanh tay ngẫm nghĩ.

    Cô ta không phải người giúp người khác không công.

    Nếu giờ cô ta giúp Harry thì cậu nhóc phải đưa ra thứ gì đó thoả mãn cô ta.

    Nhưng nhìn xem, trừ việc lợi dụng lấy lại lòng tin của người 'mẹ' đáng kính kia thì cậu nhóc chẳng được gì.

    Vô dụng!

    Chát

    Tiếng tát oanh liệt vang lên, cô ả sực tỉnh khỏi dòng suy nghĩ của mình mà nhìn qua.

    Trùng hợp bắt gặp cảnh đôi má Harry đỏ ửng hết lên, cái kính bị bay ra một đoạn khá xa rơi bụp xuống đất.

    Cơ thể ngã phịch ra đằng sau khá đau đớn.

    Katherine khẽ nhăn mặt tiếc thương cho Harry.

    Cô ta vẫn còn đang suy nghĩ về việc nên giúp không thì một ý tưởng hay ho hiện lên.

    Cô ả nhếch mép, hít một hơi sâu nhắm chặt mắt tập trung.

    Miệng lẩm bẩm gì đó đưa tay hướng về phía kia

    Alarte Ascendare (Bùa ném level 1)

    Không thấy động tĩnh gì, Katherine Pierce khẽ mở mắt ra nhìn.

    Lần 1 thất bại, cô ta liền thử lại lần nữa, lần nữa... và rồi lần nữa vẫn không có tác dụng.

    Cô ta nghiếng răng.

    Thần chú vô trượng thật khó sao mà Bonnie Benett không cần đũa phép vẫn làm được chứ!

    Katherine bất mãn, tay siết chặt tay gằn giọng thử lại lần nữa

    ' ALARTE ASCENDARE!'

    Bụp!

    Cô ta mở mắt, bộ dáng đầy hào hứng nhìn kẻ xui xẻo mang tên Harry dính bùa bị ném ra đằng xa lăn mấy vòng dưới đất.

    Nhận thấy mình chọn sai mục tiêu cô ta liền kêu một tiếng 'oop' thể hiện sự hối tiếc.

    Lần này, mắt cô ta sáng lên, hứng khởi nhìn đám nhà Dusley khá hốc mồm sợ hãi vội chạy vào trong nhà liền đọc bùa chú

    'Tuyệt' Katherine thốt lên, vui vẻ nhìn lại bàn tay của mình tự hào.

    Dù phạm vi hoạt động giới hạn nhưng ít nhất, cô ta có thể khiến cho ông già béo ú và đứa con kia văng ra đập mạnh vào cửa xỉu ngang.

    Người mẹ kia tái mạnh, ngất ngay tại chỗ

    ' A——— cái gì vậy?' Harry nặng nhọc ngồi dậy xoa đầu, cậu nhóc cố tìm lại ngọng kính của mình đeo vào.

    Đôi mắt xanh trong trẻo liền rõ hơn trông thấy.

    Harry bỗng xoay người, bắt gặp cảnh gia đình Dusley thi nhau ngất tại chỗ thì sững sốt, phút chốc không nói thành lời.

    Đầu rối loạn cứ nghĩ do mình làm mà hoang mang, chạy đến kiểm tra.

    Mếu máo cả lên

    ' Harry, ổn chứ?' Cô ta mỉm cười thoả mãn, tâm trạng tốt lên trông thấy hỏi

    ' Karthy, hình như... hình như tớ gây hoạ rồiiii' Harry thấy cô ta, liền lao đến ôm chặt kể tội.

    Cơ thể run rẩy, ánh mắt sợ hãi vì bị đánh nhìn cô như cún con

    Katherine nhếch mép đầy ẩn ý, đưa tay lên xoa mạnh mái tóc đen của cậu nói: ' là tôi làm, không phải cậu'

    Hiện giờ, Harry mặt ngớ hết cả lên, ngáo hết chịu nổi chưa kịp loading những điều cô ả vừa nói

    ' Hả?'

    ' Tôi nói, là tôi đánh họ chứ không phải cậu' Katherine nhắc lại, kéo mạnh Harry dậy khiến cậu có chút loạn choạng.

    Cuối cùng khi đứng lên, cũng là lúc cậu hiểu được hết câu nói của cô ta mà hét lớn

    ' tsk, im mồm trước khi tôi bẻ gãy đầu cậu' Cô ta bực tức, đôi mắt hằn lên sự ức chế đe doạ

    Harry mạnh xanh xao gật đầu lia lịa, tay đưa lên miệng che đi không dám hét thêm câu nào

    ' Giờ, phiền cậu kéo đám người kia vào nhà.

    Tôi có chút đói'

    Nhìn thấy ý cười trong mắt cô bạn mình, Harry gật đầu nhanh chóng không kêu ca gì mà cật lực kéo nhà Dusley vào bên trong dù sức lực kém họ rất nhiều.

    Nhưng Katherine lại chẳng mảy may quan tâm mặc kệ Harry tự thân vận động

    Còn Harry sau khi kéo hết người nhà kia vào, mồ hôi nhễ nhại ngồi bệt xuống dưới nền sàn thở hồng hộc.

    Dù mệt nhưng cậu nhóc lại chẳng hề muốn cãi lời, im lặng nghe theo cô ta.

    ' Harry, ở đây thật bé' Katherine bước ra, với đĩa bánh kem vị dâu trên tay than vãn

    ' Ừm, nhưng phòng của tớ còn bé hơn thậm chí còn không bằng hành lang...'

    Harry buồn bã đáp, hai tay đan vào nhau đầy bồn chồn sợ cô ta không vui

    Katherine liếc, chẳng nói gì thêm mà vào trong phòng khách đầy tự nhiên, ngồi xuống ghế sopha bật tivi lên xem.

    Hay chân gác lên bàn chẳng có chút phong thái quý tộc nào cả.

    Harry nghỉ ngơi xong, cũng chạy vào trong nhẹ nhàng ngồi bên cạnh cô.

    Cậu nhóc liếc nhìn Katherine đầy thận trọng, như thể nếu như cậu sai gì đó thì cô ta sẽ bỏ đi không làm bạn với cậu nữa.

    Đối với Harry mà nói, cô ta là người bạn thân đầu tiên của cậu nhóc.

    Harry không muốn mất đi người này.

    ' Ăn không?'

    Đĩa bánh chìa ra trước mặt, Harry nuốt ực một ngụm nhìn đĩa bánh ngon lành trước mắt.

    Có chút e dè muốn ăn nhưng lại thôi

    ' Ăn đi, trong thời gian hè này.

    Tôi sẽ bồi bổ cho cậu chút.

    Trong lúc đó, hãy trở thành món đồ chơi hữu ích đi'

    Harry nhận lấy, cậu nhóc 'ừm' một tiếng đầy vui vẻ.

    Hoàn toàn không để tâm lắm đến lời nói cuối của Katherine

    Katherine chống cằm cười khẽ.

    ' Mẹ' à, nếu mà bà coi trọng Harry đến vậy thì tôi sẽ biến cậu nhóc ngây thơ này thành món đồ của mình.

    Nếu bà dám đuổi tôi ra khỏi ngôi nhà kia, tôi sẽ khiến bà thấy hối hận~

    - Sherry-
     
    [ Đn Harry Potter X Tvd X Twilight] Katherine Pierce
    Chap 6: Oop


    Katherine Pierce vốn là vậy, là một con người vì lợi ích của bản thân sẽ hại người khác bằng bất cứ giá nào.

    .

    . .

    ' Karthy này, cậu nghĩ sao nếu mà bọn họ tỉnh lại thấy chúng ta ăn hết đĩa bánh lẫn đồ ăn vặt của họ?'

    Harry hỏi, mặt đầy thoả mãn nhưng có chút lo ngại nhìn cái bàn lúc nãy trống không giờ đã chất đống thứ đồ ăn vặt linh tinh.

    Đương nhiên là chúng đã hết sạch sành sanh.

    Thủ phạm là Harry Potter còn Katherine Pierce ngồi đó xem tivi 'trông trẻ'.

    ' Thì đánh ngất họ tiếp thôi' Katherine mỉm cười đầy xảo quyệt.

    Harry bĩu môi, đoán trước được cô bạn sẽ nói vậy nên cậu nhóc chỉ biết thầm thở dài tựa người ra sau nhìn khung cảnh bình yên hiện tại.

    ' ước gì mọi ngày đều như này'

    Harry nói, chu môi lên dáng vẻ đầy đáng yêu của cậu nhóc sắp bước sang tuổi 11 khi hết hè.

    ' Cậu có thể ước họ chết quắc đi, tôi sẽ giúp cậu' Katherine trêu đùa nói, nhìn bộ dáng kinh ngạc xù hết lông lên kêu to tên mình của cậu nhóc phì cười

    ' KATTHY À!!!' Harry phải nói, cậu thật hết cách với cô bạn này rồi mà.

    ' Cậu là con gái đó, đừng nói kiểu đáng sợ thế nữa'

    ' Vậy nếu tôi cứ thích nói thế thì sao nhóc con?' Katherine nhếch mép, cười đểu vuốt ve má Harry

    Harry đỏ bừng mặt, đôi mắt xanh hoảng loạn vội lùi về sau che mặt lý nhí đáp lại

    ' C.. cậu đừng gọi mình là nhóc con, chúng ta cùng tuổi đấy'

    ' Cùng tuổi?

    Chỉ với thân thể này thôi'

    Katherine nói, Harry liền có chút khó hiểu ngước lên thắc mắc.

    Nhưng chưa kịp phát ra lời nào đầu óc liền quay cuồng.

    Tầm mắt mờ dần, thứ cuối cùng Harry thấy đó chính là ánh mắt khíp lại lạnh nhạt của Katherine.

    ' ủa?

    Sao tớ lại nằm ở đây?'

    Sau 1 tiếng 30 phút tròn, cậu nhóc Harry Potter cũng tỉnh lại, mặt có chút tái xanh, gáy ngủ rụi mắt khó hiểu hỏi

    ' Cậu bị ngộ độc cậu nhóc, vì ăn quá nhiều' Katherine nói, chỉ vào đống đồ ăn lắc nhẹ đầu

    ' Cái gì cơ??

    Vậy tớ ngủ bao lâu rồi?'

    Harry vội vã bật dậy, lay bả vai cô ta hoảng loạn mà chính bản thân quên mất việc đồng hồ ở ngay trước mặt

    ' Tôi nghĩ cậu chỉ bị ngất thôi chứ không đến nỗi trở thành thiểu năng đâu nhỉ Harry.

    Giờ đã 7:45 rồi'

    ' V... vậy còn Dursley?

    Cô chú sẽ giết mình mất!!' Harry ngồi sụp xuống ôm đầu, người co rúm lại như chú cún con bị đánh và bỏ rơi nghiêm trọng

    ' Đừng lo, chỉ có tôi mới có quyền bắt nạt cậu' Katherine mỉm cười đẩy mưu mô nói, Harry ánh mắt run rẩy ngước lên nhìn vào đôi mắt nâu kia không hỏi rùng mình

    Cậu nhóc sẽ không nói về lời này của Katherine giống y hệt nữ chính bá đạo mà Harry từng đọc trộm chuyện thanh xuân vườn trường của tên Dursley đâu.

    Trùng hợp, nữ chính là con nhà giàu còn nam chính là tên nhà nghèo chuyên bị bắt nạt.

    ' Còn nhà Dursley thì sao?' Lời nói chưa kịp phát ra, đập vào mắt Harry là thân thể 3 người, 2 mập ú 1 gầy nhưng vẫn đầy đặn nằm ngất xỉu trên sàn đằng xa.

    Harry há hốc mồm, không phải họ ngất hơi lâu rồi sao?

    ' Yên tâm, họ vẫn ổn'

    Nghe vậy Harry thầm thở phào nhẹ nhõm vuốt ngực mình.

    Giờ Harry mới kịp chú ý đến, có một đống nhỏ hành lý bên cạnh Katherine

    Harry liền thắc mắc, nó có vẻ sang trọng

    ' Tôi bị đuổi khỏi nhà rồi'

    Nhìn nụ cười bình thản trên môi Katherine.

    Harry chết lặng chưa kịp tiêu hoá hết thông tin mình mới nghe.

    Cậu nhóc sau một hồi, liền há hốc mồm hét lớn đầy kinh ngạc

    ' Ý bà là sao?'

    ' Là quý tộc, chúng ta không nên có hành động lỗ mãn như vậy con yêu'

    Maria bất mãn nói, bà day day trán bất lực với dáng ngồi gác chân lên bàn nhâm nhi đồ ăn vặt đầu bá đạo của Katherine

    ' ồ, có điều này bà chưa biết này.

    Tôi không phải quý tộc hahaa buồn cười nhỉ?' Katherine lên tiếng, tự mình cười lớn

    ' Katherine!' Người cha tức tối quát, đôi mắt hằn lên sự không vui

    ' Sao?

    Tôi nói không phải sao?

    Các người đã biết tôi dùng thôi miên mấy tháng qua mà làm như không biết.

    Cha mẹ tốt thật' Katherine khíp mắt, cười giễu cợt xoay người.

    Hay tay đặt lên thành sopha bĩu môi

    ' Con yêu, gia tộc chúng ta ai cũng đều có được khả năng thôi miên.

    Chỉ riêng việc nó có mạnh hay không là tuỳ thuộc vào người sử dụng.

    Nên đừng tự mãn'

    Maria nhíu mày nhắc nhở

    Katherine nhíu mày, gì đây.

    Cô ta cứ tưởng là bản năng của vampire còn ở trong mình hay thậm chính là ông trời thương sót cô ta khi biến thành con người nên mới để lại cho cô ta chứ.

    ' Chuyện con thôi miên bọn ta, ta sẽ không tính.

    Đương nhiên có 1 điều kiện con phải tuân theo'

    Người 'cha' nói, đầy nghiêm nghị nhìn cô ta

    ' Chính là con thời gian này sẽ ở cùng với cậu nhóc kia.

    Đến khi thư báo nhập học chuyển đến'

    ' Thư báo nhập học?'

    ' đúng, như con biết.

    Thậm chí là dùng phép thuật suýt giết Harry thì con với cậu nhóc đều là phù thuỷ.

    Hogwarts sẽ là ngôi trường đào tạo phù thuỷ'

    ' Cái đó tôi biết khi học lịch sử về thế giới phù thuỷ.

    Nhưng nếu tôi bảo không muốn nhập học ở trường kia thì sao?' Katherine khoanh tay lại cười, chẳng có chút dáng vẻ nghiêm túc gì cả

    ' Đó là bắt buộc, kia là hành lý của con' Maria cười lại, búng nhẹ tay một phát đống hành lý nhỏ xuất hiện

    '....

    Fine!' Katherine ngẫm nghĩ rồi nhảy xuống khỏi sopha, tiến lại chỗ 'cha mẹ' mình rồi vòng qua họ.

    Hai người nhíu mày, khó hiểu hành động của Katherine

    ' Tôi sẽ nhập học cũng như tôi sẽ ở cùng với Harry nhưng.......' Katherine cười đầu gian sảo, sâu trong đôi mắt hiện lên vài tai quỷ dị

    ' tôi sẽ lấy ngôi nhà này!'

    Phập

    ' Đừng Katherine!!!!!!'

    ' Con!'

    Dòng máu đỏ sẫm văng tung toé chỗ hành lang đi vào, bắn lên tận mặt của cô ta lẫn bộ đồ đầy sang trọng của hai người kia.

    Cả hai sững người, ánh mắt kinh hoàng nhìn Katherine đầy phức tạp

    Con gái của họ, đã trực tiếp cầm cái cây gậy đánh gôn xoay nhanh đầu sắc lại đâm xuyên ngực của tên béo ý Dursley không hoan nhượng

    ' Oop chúng ta phải bye bye với Dursley lớn rồi ahahahahaha' Katherine che miệng cười lớn, vui vẻ rút cây gậy dính máu ra khỏi người tên kia phe phẩy.

    Ngày X- X- 1991.

    Vernon Dursley xấu số is gone.

    - Sherry-
     
    [ Đn Harry Potter X Tvd X Twilight] Katherine Pierce
    Chap 7: Thật sao?!


    ' KATHERINE!

    Ai dạy con làm điều này hả?'

    Người 'cha' hét lớn đầy tức giận, gân xanh nổi mặt không thể tin được với hành động cô ta vừa làm

    ' Sao vậy?

    Không phải ông cũng giết biết bao người sao... giờ lại trách tôi?' Katherine cười khẩy, giả buồn tủi nói

    ' Con!'

    ' Được rồi!

    Chúng ta không đủ thời gian nữa rồi.

    Harry sắp tỉnh lại.

    Bọn ta sẽ lo liệu mọi chuyện, lần tới gặp lại con sẽ bị cấm túc!' Maria bực rọc quát, nắm lấy tay chồng minh ngeo nguẩy đũa phép

    Vernon Dursley kia lập tức biến mất thay vào đó là 1 hình nộm y hệt, một con rối hoàn chỉnh sao chép y hệt bản mẫu.

    Mọi thứ trở nên sạch bong như chưa có chuyện gì xảy ra.

    Cặp đôi vợ chồng kia thở hắc, cùng nhau độn thổ rời đi.

    ' hừmmm vậy căn nhà này của mình chưa ý nhỉ'

    Cô ta nhếch mép, cười cười đạp mạnh hình nộm kia một cái rồi tiến lại chỗ Harry vuốt nhẹ mái tóc đen của cậu nhóc

    ' lần tới, cậu sẽ là vật khiến họ tức chết'

    Câu nói đậm chất quỷ quái vang lên, Harry nhăn mặt bất giác từ trong giấc mộng tỉnh lại.

    Đôi mắt xanh khẽ rõ dần.

    Giọng ngáy ngủ phát ra

    ' Cậu chưa về sao Karthy?'

    ' tôi sẽ ở cùng cậu một thời gian' Katherine cười, chỉ đống vali đằng sau bản thân khiến Harry bất ngờ, mồm há hốc ra kinh ngạc

    ' Thật á?' Đôi mắt Harry sáng bừng lên, vừa vui vẻ vừa háo hức nắm chặt tay Katherine hỏi lại cho chắc

    ' nếu cậu không muốn thì thôi vậy~'

    ' Không!

    Mình vui lắm.

    Karthy sẽ ở cùng với mình'

    Harry vội vã nói, cậu nhóc đứng dậy ôm chầm lấy cô ta cười hì hì như một đứa trẻ được tặng quà to lớn bỗng đang vui, Harry sực nhớ ra liền lo lắng ' nhưng... nhưng nhà Dursley họ sẽ———'

    ' Đừng lo chuyện đó, họ sẽ phải đồng ý thôi'

    Nghe thấy sự ấn mạnh trong lời nói của cô bạn, Harry có chút bối rối và lưỡng lự, cuối cùng vẫn là lựa chọn tin tưởng Katherine mà gật đầu

    Và y như lời của Katherine nói, sau khi nhà Dursley tỉnh dậy, Harry có chút sợ hãi tiến lại hỏi cho việc kia.

    Cậu chỉ mới nói đến việc có thể cho Katherine ở lại không thôi bọn họ liền gật đầu vanh vắt khiến cậu nhóc Harry ngỡ ngàng, mắt mở to hết lên kinh ngạc

    Harry chưa bao giờ nghĩ việc này lại nhanh chóng và dễ dàng như vậy, thậm chí đến việc cậu xin mà không bị ăn quát cơ, bỗng Harry cảm thấy vô cùng hoang mang không biết mình có đang tỉnh ngủ không nữa

    ' K— Karthy, hãy nói là mình vẫn còn đang tỉnh đi?'

    Harry tiến lại, ngơ ngác kéo tay cô ta nói

    ' Cậu vẫn còn đang mở mắt đấy cậu nhóc' Katherine không mảy may quan tâm, cô ta chăm chú nhìn những gì tivi đang phát mặc kệ Harry đang sốc văn hoá

    ' Harry!'

    ' Vâng!'

    Đang trong trạng thái hoang mang, bỗng giọng của Vernon vang lên khiến cậu nhóc giật hết mình, vội vã quay người đáp lại

    ' Từ giờ mày sẽ chuyển vào phòng của Dudley cùng Katherine.

    Mau dọn đồ đi'

    Bọn họ bỏ về phòng nhanh chóng

    Lại lần nữa, Harry không biết mình có còn tỉnh táo không nữa.

    Từ lúc Katherine bước vào đây nhà Dursley cư xử lạ lùng quá, đến mức Harry không còn nhận ra bọn họ là những người luôn dành ánh nhìn khó chịu, ghét bỏ nhìn cậu.

    ' Lạ à?

    Sẽ quen nhanh thôi'

    Katherine cười đẩy ẩn ý, cô ta đứng dậy tiến sát mặt của Harry nói.

    Harry ngỡ ngàng, gương mặt gầy gò đỏ bừng vội vã lùi lại ra đằng sau vô tình va vào đống va li to kia mà ngã rầm xuống

    ' au—-' Harry nhăn mặt lại kêu lên, xoa xoa cái mông vừa bị tiếp đất mạnh khiến cậu cảm giác ê ẩm hết lên

    Harry chỉ có một từ diễn từ tình cảnh bây giờ.

    Quá xấu hổ mà, cậu lại hậu đậu nữa rồi, nhưng mà lúc nãy không trách Harry được bởi hành động bất ngờ của Katherine mà gương mặt dí sát mặt cậu, hơi thở nóng của cô làm Harry không kìm được mà lúng túng

    ' Tay' Katherine chống hông chán nản, cô ta bắt đầu nghi ngờ việc mình lựa chọn Harry là con cờ có đúng hay không rồi đấy.

    Thôi miên rất dễ nhưng để chiếm được tình cảm thật rất khó, cô ta muốn một trò chơi lâu dài khiến những kẻ mang danh cha mẹ kia đau khổ

    Cha mẹ kia yêu quý Harry.

    Cô ta có thể nhìn thấy rõ trong đôi mắt họ.

    Cô ta ghét những người cha mẹ này của mình.

    Cô ta sở dĩ không phải là con của bọn họ mà họ lại chẳng nhận ra.

    Katherine đã chán ghét cuộc sống bị bó ép từ lâu.

    Cô ta không thích việc mình bị ai đó kiểm soát nên việc trả thù rất nhanh xuất hiện.

    Vì để trả lại những gì họ đã chèn ép cô ta, Harry sẽ là kẻ giết chết tâm bọn họ.

    Thôi miên ngay sẽ nhanh chóng, nhưng cô ta lại không muốn như vậy.

    Lâu rồi cô ta mới kiếm được chút đồ chơi mới nên chơi với nó thời gian rồi phá nó cũng không tệ.

    ' Karthy?

    Cậu đang nghĩ gì vậy?'

    Giọng của Harry vang lên, cắt đứt mạch suy nghĩ của cô ta.

    Katherine khẽ cười, đánh mắt nhìn cậu nhóc ngây thơ lắc đầu

    ' Chỉ nghĩ về điều linh tinh, đừng để ý'

    ' Vậy à, Karthy này cậu có muốn ăn gì không?

    Sắp tới tối rồi để tớ làm cho cậu nhé'

    Harry gợi ý, cậu nhóc đan tay lại có chút ngượng ngùng nhìn Katherine

    ' Gì cũng được.

    Tôi không kén ăn'

    ' Tớ làm cho cậu bánh táo nhé.

    Cậu thấy sao?'

    ' Được thôi'

    ' Tớ đi chuẩn bị ngay'

    Harry cười tươi, đầy hào hứng như đứa trẻ chạy vào bếp chuẩn bị nguyên liệu mà không biết mình đã rơi vào tay của kẻ thế nào.

    Harry Potter gặp phải Katherine Pierce từ ban đầu đã là sự sai lầm của định mệnh.

    - Sherry-
     
    [ Đn Harry Potter X Tvd X Twilight] Katherine Pierce
    Chap 8: Dobby


    Bữa tối đơn giản kết thúc, dù còn nhiều thắc mắc tại sao nhà Dursley lại không xuống ăn tối nhưng Harry lại không dám hó hé hỏi họ, cậu nhóc chỉ biết âm thầm rửa bát đũa rồi cùng Katherine xách đồ lên phòng mới, căn phòng mà Dudley mới dọn ra

    ' Tsk, cơ thể của con người thật chậm chạp' Katherine chật lưỡi, cô ta vô cùng bất mãn.

    Nếu như là hồi trước mấy việc này cô ta làm chút là xong mà giờ đây.

    Mãi mới vác được cái vali lên phòng đã mệt lử người không muốn di chuyển nữa

    ' Cậu mệt rồi à?

    Để tớ đem nốt hộ nhé'

    Harry nói, vô cùng tốt bụng xoay người tiếp tục khiêng vác đống hành lý bên dưới nhà

    ' Cậu mệt, sao không nói mà lại cố làm?'

    Katherine chống tay xuống giường hỏi, môi vẫn nở điệu cười giễu cợt nhìn Harry thở hồng hộc đằng kia

    ' Mình quen rồi, dù có hơi mệt nhưng đâu thể để hành lý của cậu ở dưới đấy được đúng không?'

    '....

    Cũng được.

    Cứ để đống vali bên cửa đi.' Katherine mỉm cười nói, vẫy tay kêu Harry tới chỗ mình

    Harry ngoan ngoãn bỏ xuống, lau đi mồ hôi trên mặt mình mà trèo lên ngồi bên cạnh Katherine đối diện mặt cô ta

    ' Cậu từng giết người chưa?'

    Nhìn vào gương mặt bình thản của Katherine, Harry sững sờ há hốc mồm mà trợn tròn mắt không tin được.

    Cơ thể run nhẹ đặt tay lên vai Katherine đầy sợ hãi và kinh hoàng

    ' C.. cậu nói gì vậy?

    Chẳng lẽ cậu định giết ai à?' Harry tái mặt nhìn cô ta.

    Cô ta vẫn chỉ phẳng lặng cười vuốt nhẹ mặt Harry

    ' Đúng, nhưng lần này tôi sẽ không trực tiếp ra tay'

    ' Đừng!

    Cậu làm vậy là phạm pháp đấy, t.. tớ không muốn Karthy phải vào tù đâu'

    Harry mếu máo nói, vội vã hét lên ngăn cản.

    ' K.. kể cả có trực tiếp hay không làm ơn hãy bỏ ý định đấy đi Karthy... chúng ta chỉ là trẻ con thôi'

    ' Harry à~' Cô ta ngân nga, đầy ý cười nhìn bộ dạng bị doạ cho sợ hãi của Harry cười cợt ' Thứ quan trọng nhất trong việc muốn giết người khác chính là chiếm được tìm cảm mà người bọn họ cực trân trọng...

    đến mức sẵn sàng bỏ mạng sống của mình ra.

    Do you understand?'

    Katherine ngoẻn miệng, áp sát mặt vào gương mặt gầy gò kia.

    Harry đỏ ửng mặt, hơi thở nóng của Kartherine mỗi lần đều phả vào mặt cậu khiến Harry đầu óc rối bời, vô cùng hoảng loạn quên mất mọi thứ xung quanh

    ' Trước khi nhập học ở ngôi trường gì đó.

    Hãy cho tôi trái tim cậu nhé Harry~'

    Thở nhẹ vào tai Harry, Katherine đầy gian sảo không để Harry kịp phản ứng đã đẩy cậu nhóc xuống giường.

    Khíp mắt lại rồi cúi xuống.

    Thình thịch... thình thịch

    Trái tim Harry đập điên loạn, giờ đây Harry chỉ biết mình đang đắm chìm trong cảm giác gì đó mới lạ.

    Cả người nóng bừng lên không kiểm soát được.

    Đôi mắt bị che mờ đi bởi tầng mây đỏ ửng vô thức ôm chặt cơ thể Katherine hưởng thụ mật ngọt.

    Bụp

    ' Vẫn còn sớm quá nhỉ?' Katherine liếm môi thả Harry xuống khiến cậu nằm soài ra đằng sau ngủ một giấc thật sâu rồi cười tà

    ' tích tok tích tok thời gian đang trôi.

    Mong cậu không làm tôi thất vọng Harry Potter~' Katherine khíp mắt cười.

    ' Hãy là một cậu bé ngoan biết nghe lời dù cho phép thôi miên có bị dỡ bỏ hahaaaa'

    ' Ưm... cha, mẹ...'

    Harry nhăn nhó, khó chịu mà lật người nói mớ trong bầu không khí đầu quỷ dị

    .

    . .

    ' Vậy sao.... thật tuyệt khi cậu lén cha mẹ mà đến đây với tôi đấy Draco'

    Draco nghe xong đỏ mặt, vội vã quay mặt đi sang bên khác lí nhí cãi cọ.

    Biểu cảm vô cùng dễ thương hiện ta mà bắt đầu giở thói quý tộc của mình.

    ' Hứ, ai bảo cậu đi mà không báo nên mất công mình phải đi tìm chứ..'

    ' Với cả căn nhà này thật tệ hãi, đồ muggle thật bẩn mà.

    Sao họ có thể cho cậu ở căn nhà vừa nhỏ vừa xấu xí này chứ'

    Katherine cười cười, nhìn vị thiếu gia hờn dỗi bắt bẻ căn nhà không nói gì.

    Thật trẻ con mà.

    ' Nhưng mà tên nhóc kia là ai hả???

    Sao cậu lại vuốt tóc nó chứuuu'

    Draco Malfoy phồng má, hờn dỗi mà xù lông chỉ Harry Potter đang nằm một bên giường ngủ và được hưởng thụ đãi ngộ đặc biệt

    ' À, cậu ta hả~ là đồ chơi mới ' Katherine nhếch mép đáp, khí lạnh vô thức toả ra khiến Draco rùng mình mà lùi lại.

    Nhưng với cái bản tính kiêu ngạo lại chẳng để cậu ta im lặng.

    Draco lại tiếp tục cằn nhằn nhiều thứ

    ' Draco....' Katherine đứng dậy, tiến gần đến chỗ cậu nhóc với mái tóc trắng đầy ẩn ý.

    Draco nghe thấy, liền thắc mắc nhìn Katherine chưa đầy vài phút thì cơn chóng mặt hiện ra khiến cậu ta chao đảo mà ngã rầm xuống đất ngất đi

    ' Quên nói, cậu cũng là đồ chơi của tôi nên đừng nhiều chuyện'

    Nâng gương mặt đang trong thời kì dạy thì của Draco lên, Katherine thủ thỉ rồi hôn nhẹ vào má Draco một cái.

    ' Thật dễ thương mà.

    Cậu nhóc nhỏ thật dễ thu phục'

    Katherine nói, nhẹ nhàng vác người Draco ném cậu lên giường nằm cạnh Harry.

    Cô ta xong việc liền nhặt cái chuông vừa bị rơi xuống đất của Draco lên rung nhẹ

    Bụp

    ' Dobby xin có mặt.

    Ngài gọi tôi thiếu gia Mafloy——— a tiểu thư Pierce!

    Làm sao ngài....'

    Dobby kinh ngạc, bộ dạng lúng túng mà cụp xuống đầy sợ hãi nhìn Katherine lí nhí hỏi

    ' Ta cần ngươi giúp ta một chuyện, Dobby'

    Nhắm chặt đôi mắt đen to tròn lại, Dobby run lẩy bẩy mà quỳ xuống sợ hãi.

    ' V... vâng.. tiểu thư.. ng.. ngài hãy.. ca... căn .. dặn'

    ' Hãy mang tất cả thông tin của gia tộc Katherine đến đây trong 1h.

    Nếu không ngươi biết hậu quả đấy'

    Katherine Pierce cười tươi.

    Cô ta ném cái chuông về phía Dobby ra lệnh.

    Dobby vội vã bắt lấy, nhanh chóng chào mà biến mất thực hiện nhiệm vụ của mình

    ' Dobby...

    Dobby sẽ hoàn thành thật tốt ạ...'

    - Sherry-
     
    [ Đn Harry Potter X Tvd X Twilight] Katherine Pierce
    Chap 9: Draco Malfoy


    Giờ thì vui rồi, Katherine ngả người ra sau nhìn trần nhà cười cười.

    Cô ta vừa ném thân thể cành lá ngọc ngà của Draco xuống nằm cạnh Harry.

    Hai cậu nhóc nhỏ va vào nhau khẽ nhăn nhó nhưng vẫn chưa thấy có dấu hiệu tỉnh dậy.

    Cô ta nhìn rồi cười khẩy, vứt qua đầu mà nhắm chặt mắt mặc thời gian trôi.

    Đúng 1 tiếng sau trôi qua, Dobby xuất hiện với vô vàng tập giấy tờ liên quan xung quanh, gương mặt sợ hãi và e dè vội cúi đầu bỏ đi.

    Katherine mở mắt, liếc nhìn 2 cậu nhóc vẫn say sưa ngủ bên cạnh, à còn bonus cái ôm nhau thắm thiết mà không biết gì.

    Lật giấy tờ mà mình kêu Dobby tìm ra, Katherine nhíu mày.

    Gia tộc 'Pierce' không những là gia tộc phù thuỷ thuần huyết lâu đời mà ai trong số họ cũng có năng lực đặc biệt.

    Đó chính là thôi miên.

    Họ có thể thôi miên bất cứ ai họ muốn kể cả người nhà bọn họ, đương nhiên nếu họ mạnh hơn người kia.

    Ngoài ra gia tộc này rất rất máu lạnh.

    Con cháu đời đời khi đến độ tuổi nhất định đều phải vượt qua những bài kiểm tra được đưa gia để tìm ra năng lực thật sự kế thừa gia tộc.

    Những đứa trẻ vô dụng, phế vật lập tức sẽ bị vứt khỏi gia tộc, gạch tên khỏi gia phả cũng như bị cướp mất phép thuật của mình dù nó ít hay nhiều mà biến thành muggle.

    Gia tộc này thường xảy ra hôn nhân cận huyết, những đứa trẻ ở gia tộc này hầu hết đều có chung quan hệ huyết thống với nhau.

    Có kẻ từng nói, gia tộc này được merlin ban phước nên những đứa trẻ kia mới lớn lên hoàn toàn bình thường mà khoẻ mạnh nhưng mà chỉ có trong gia tộc mới biết.

    ' Pierce' đã làm một khế ước với một loài sinh vật đáng sợ để mãi giữ được dòng máu thuần huyết.

    Không kẻ nào có thể chen chân vào.

    Bọn họ được ban tặng năng lực thôi miên kẻ khác theo ý muốn nhưng lại chịu một lời nguyền kinh khủng đó l——

    Đến đây phần giấy đã bị cháy thành tro.

    Cứ như ai muốn tiêu huỷ hết đằng sau vậy.

    Katherine chật lưỡi, cô ta nhíu mày không vui mà vứt bốp quyển sách xuống nền đất mặc kệ nó

    ' Đúng là tên yêu tinh vô dụng'

    Cô ta thầm oán rủa, đôi mắt căm ghét nhìn về khoảng không tiếp tục nhìn qua đống giấy tờ còn lại.

    Chẳng mấy gì đặc biệt.

    Toàn những thứ như gia phả, đặc điểm nhận dạng.

    Tính cách đặc trưng và cách để dùng thôi miên

    ' Incendia!'

    Phừng

    Ngọn lửa lớn hiện lên đỏ rực trong tầm mắt Katherine, thiêu đốt đống tài liệu xấu số kia ngay trong căn phòng mới được nhận của Harry.

    Mùi khói dội lên khiến cho hai cậu bé kia càng thâm nhăn nhó, mồ hôi tuôn toé

    ' Không ngờ câu nói của Bonnie có hiệu quả đấy'

    Mỉm cười ưng ý, một thứ niềm vui đã khiến tâm trạng cô ta thả lỏng ra, ngọn lửa cùng dần trở nên nhỏ lại và lụi tàn để lại đống sách đen nhòm trên sàn nhà

    ' Ưm... sao mình lại nằm đây?..'

    Harry tỉnh dậy, chỉnh lại cặp mắt kình tàn tạ nhìn xung quanh đầy ngáo ngơ.

    Cậu nhóc chỉ thấy đống đen gì đó dưới sàn đầy khó hiểu rồi nhìn sang người con trai xa lạ mái tóc bạch kim cùng bộ đồ rất sang trọng bên cạnh hết hồn mà nhảy dựng ra xa

    ' C.. cậu là ai vậy...?' Hỏi xong, Harry mới ngớ ra người kia đang bất tỉnh liền từ từ mò đến lay nhẹ bả vai cậu ta.

    ' Này, tỉnh lại đi .... làm sao đây..'

    ' Đúng rồi!

    Kathy!

    Chắc chắn cậu ấy biết cách'

    Harry sực nhớ ra, liền vội vã đứng dậy chạy về hướng cửa tìm người.

    ' Tìm tôi à?'

    Katherine cười cười, tựa lưng vào thành cửa thản nhiên uống cốc nước liếc nhìn Harry

    ' Kathy!

    C.. có người đang ngất trên giường tớ, có phải tớ vừa làm gì sai không?... l.. làm sao đây?' harry hoảng loạn, nắm lấy tay Katherine lo lắng, lúng túng chỉ

    ' Ô hô, come on Harry.

    Chỉ là ngất xỉu thôi mà đâu cần làm bộ dạng yếu đuối thế chứ' Cô ta cười cợt, đầy Harry ra tiến lại chỗ Draco nhếch mép

    ' xem này, my little boy.

    Cách để khiến người ngất tỉnh dậy'

    Bõm

    Harry há hốc mồm, bất ngờ tại chỗ âm thầm cảm thấy may mắn hơn cậu bạn tóc trắng không biết trời trông gì trên giường vừa bị Katherine tạt nước vào mặt

    Cậu ta bật dậy, gương mặt ngơ ngác không thể buồn cười hơn giống như Harry lúc nãy.

    Quần áo và đầu tóc ướt nhẹp chẳng còn là bộ dáng quý tộc nữa, có chút tàn tạ

    Draco vừa định miệng cười rủa kẻ khiến cậu thảm hại liền khựng lại.

    Nhìn Katherine muốn nói gì đó nhưng lại thôi, im lặng cam chịu sự nhục nhã trước mặt mình muggle (?) không biết tên đằng kia.

    ' Mày nhìn cái gì hả?!'

    Giọng hét lớn của Draco vang lên, Harry giật mình lúng túng nhắm chặt mắt lại không dám nhìn thêm nếu không cậu nhóc không chắc người kia có lao đến đánh Harry không nữa

    ' Bình tĩnh đi Draco.

    Đừng để tôi đau đầu' Katherine đặt cái cốc sang bên cạch nhắc nhở, nhìn bộ mặt đầy uỷ khuất của Draco không nói gì liền kéo Harry bỏ đi

    ' Katherine!!

    Rõ ràng tớ là người phải giận chứ!'

    Draco uất ức, không cam tâm chạy theo nói

    ' Cendia ( khoá miệng)'

    ' Ưm!!

    Ưmmmm'

    Cái miệng lải nhải của Draco lập tức biến mất, khiến Draco trợn tròn mắt vừa kinh ngạc vừa sợ hãi lần nữa ngất đi nằm lăn quay dưới đất bất động

    ' C.. cậu...!'

    Harry run rẩy, nếu không phải cậu nhóc mạnh mẽ hơn một chút chắc thiếu điều như Draco ngất xỉu tại chỗ mất.

    Gương mặt mất miệng kia có chút kinh kinh

    ' Ồ, sẽ ổn thôi' Katherine không thèm liếc mắt, đi tiếp mặc kệ Draco và Harry tại chỗ.

    Trong lòng âm thầm nở rộ.

    Câu thần chú của cũ kia của một cô nàng phù thuỷ từng gặp trước kia rất hữu hựu.

    Cô ta vô cùng ưng ý nhưng mà lại không biết cách khiến Draco trở lại bình thường

    Katherine khẽ khựng lại, cô ả ngẫm nghĩ gì đó.

    Cô ta chỉ nghe thấy câu thần chú rồi nhớ thôi chứ đâu nhớ cách đảo ngược lại.

    Cô ta ngoẻn miệng, cứ kệ Draco vậy có gì thì người chịu trách nghiệm đâu phải là cô ta đâu

    #1172

    - Sherry-
     
    [ Đn Harry Potter X Tvd X Twilight] Katherine Pierce
    Chap 10


    Lần nữa Draco tỉnh dậy, với khuôn mặt hoàn chỉnh mà rón rén đến chỗ Katherine và Harry ngoan ngoãn im lặng, không dám làm điều gì khiến cô ta thấy phiền phức nữa.

    Katherine đang ngồi cạnh Harry chăm chú xem Ti vi thì thấy Draco bước ra, bộ dạng khép nép như chú chồn trắng vô cùng đáng yêu khiến cô ta thầm cười.

    Khíp lại khẽ đôi mắt, có thể là trình độ của cô ta còn kém hoặc thứ phép thuật kia không thể duy trì được lâu nên trả Draco cái miệng của cậu ta cùng với không bị ngất xỉu nữa.

    ' Tỉnh rồi à, Draco'

    Cô ta cười cười, đầy trêu trọc nhìn Draco mặt đầy bất mãn nhưng vẫn không dám lên tiếng.

    Chỉ biết trút giận bằng cách lườm cháy mắt với Harry Potter khiến cậu nhỏ hoang mang, khẽ lúng túng mắt đảo liên hồi.

    Đúng là giận cá chém thớt mà

    ' Katherine....'

    ' Muốn ngồi chứ?' Katherine hỏi, vẫy tay chỉ chỗ ngồi bên cạnh bản thân hỏi.

    Nhìn thấy biểu cảm miễn cưỡng gật đầu của Draco với cái ghế sopha rẻ tiền kia thì cô ta mới lên tiếng nói tiếp.

    Chính thức giới thiệu cả hai trước cả nguyên tác mà bản thân không hề biết đến.

    ' Đây là Harry Potter, còn kia là Draco Malfoy hai cậu làm quen đi'

    Chỉ một lời nói đơn giản, hai đứa trẻ nhìn vào nhau.

    Một không vui một có chút ngượng ngạo

    ' nè, nếu là Potter thì mày chẳng phải....

    CHÚA CỨU THẾ SAO???'

    Draco bỗng nhớ ra gì đó, hét lớn lên chỉ thẳng mặt Harry kinh ngạc.

    Rồi nhìn lại căn nhà rồi nhìn Harry hết lần này đến lần khác.

    Trời ơi, có chết Draco cũng không nghĩ đến được chúa cứu thế lại sống trong căn nhà rẻ rúng, nát như căn nhà này đâu!

    Trái ngược với sự kinh hoàng có chút vui vẻ với danh xưng mà Draco vừa tìm được mà không nói đến 1 phần ánh mắt ghét bỏ kia thì Harry đầy hoang mang, chưa kịp hiểu chuyện gì với cái danh hiệu kia đến từ đâu.

    Đầy e ngại kéo một phần nhỏ áo của cô ta

    ' À.... chúa cứu thế.

    Tớ nghĩ mình đã nghe bọn họ nói vài lần.' Katherine đang định cho bỏng vào miệng nhai thấy vậy liền nói.

    Mỉm cười đầy giễu cơt ' Một dang xưng của cậu trong giới phù thuỷ'

    ' Giới phù thuỷ sao?!'

    ' Hừ, đúng là đồ muggle mà.

    Giới phù thuỷ cũng không biết sao?' Draco khoanh tay, cười nửa miệng đầy khinh thường

    ' T...

    Tớ từ trước toàn sống với dì và dượng.

    Bọn họ không có đề cập nó'

    Harry nói, đầy lúng túng giải thích

    ' Đương nhiên, bọn họ sao nói với cậu được chứ.' Katherine mỉm cười 'Trong nhà bỗng xuất hiện đứa trẻ có phép thuật lơ gây hại thì sao?

    Thà không nói còn hơn'

    ' N.. nhưng nếu tớ là phù thuỷ thì cậu cũng là phù thuỷ nữa đúng không Kathy?'

    '...

    đúng'

    ' Vậy thì may quá, mình không muốn ở một mình chút nào' Harry thở phào, vuốt nhẹ lồng ngực có chút nhẹ nhõm.

    Cậu bé dù chưa hoàn toàn tiếp thu được thông tin kia nhưng trong đầu đã nảy sinh bao nhiêu là trường hợp mình có thể tự do bên ngoài với Katherine Pierce

    ' NÀY!!!

    Đợi đã!

    Ai cho phép đồ mặt sẹo nhà ngươi gọi tên thân mật của cậu ấy chứ?

    Đến tao còn chưa được gọi nữa mà!!' Bỗng nhận ra gì đó, Draco xù lông trắng tức giận mà hờn dỗi chỉ thẳng mặt Harry

    ' A—- cái đó là...'

    ' Là sao?

    Mày chỉ mới gặp cậu ấy không lâu.

    Tao ở bên cậu ấy từ thuở nhỏ còn không được sao mày lại được chứ cái đồ mặt sẹo đáng ghét kia?' Draco ai oán thét lên

    ' Ơ, tớ.. tớ'

    Nhìn thấy bộ dạng lúng túng của Harry, Draco liền được đà lấn tới, với khí chất và sự kiêu ngạo bẩm sinh của quý tộc hoàn toàn áp đảo cậu nhóc nhỏ kia, không để Harry nói thêm một lời nào.

    Đến khi Harry không chịu đựng được nữa định phản bác thì Katherine đã đập mạnh cái điều khiển tivi xuống bàn.

    Mặt đầy không hài lòng nhìn cả hai

    ' Trật tự đi Draco, nếu không muốn thì đi về đi'

    Draco xù lông, Draco muốn nói lại với không can tâm nhưng lại không thể, cậu nhóc không muốn bị đuổi về đành yên lặng, không tình nguyện hất mặt đi trừng mắt với Harry

    ' Kathy...' Harry tiến lại, cúi đầu xuống gọi nhỏ.

    Katherine liếc mắt, ý bảo cậu nhóc nhỏ cứ nói.

    Harry thấy vậy tiếp tục lên tiếng

    ' Chúa cứu thế là gì vậy?

    Lại sao tớ lại có danh xưng như vậy?'

    Gương mặt ngơ ngác như nai con Katherine không nhịn được nhớ lại về quá khứ của bản thân, một đứa con gái từng rất ngây thơ đến mức nghe theo sự sắp xếp tuyệt đối của cha mẹ.

    ' Vết sẹo..'

    Chỉ vào vết sẹo trên trán của Harry, Katherine cười khẩy khiến Harry ngơ ngác, tay bất giác đưa lên chỗ vết sẹo tia chớp của mình hồi hộp

    ' Cha mẹ tao nói, chúa cứu thế là người đã đánh bại chúa tể hắc ám đời II.

    Một đứa trẻ sơ sinh đánh bại một kẻ độc ác và quyền lực mạnh nhất lúc bấy giờ là mày đã mang lại hy vọng cho giới phép thuật' Nhận thấy Katherine nhìn qua mình.

    Draco khịt mũi hiểu ý giải thích nốt phần còn lại

    ' Cho nên mày rất nổi tiếng đấy!

    Ở thế giới bọn tao Harry Potter là một người nổi tiếng.

    Tao đã nhiều lần tưởng tượng mày như đứa trẻ to con, mạnh mẽ và lực lưỡng nhưng khi gặp mày thật đáng thất vọng mà.... quần áo cũ kĩ và bẩn thỉu'

    Lắc đầu chê bài.

    Draco thở dài cằn nhằn

    ' hình như có sách viết về cậu, nếu muốn tôi sẽ bảo Draco mang đến cho cậu tìm hiểu' Katherine nói, xoa rối mái tóc đen của ai kia

    ' Thật sao?

    Tớ mong trong đó có thông tin về cha mẹ tớ'

    Harry sáng mắt, hào hứng nói

    ' .....' hình như ý của tôi/ Katherine không phải như thế

    ' Hừ, mày phải biết ơn đi khi được tao mang đến cho mày quyển sách đó'

    ' C.. cảm ơn cậu....Coco'

    ' Draco!!

    Tên tao là DRACO MALFOY!

    Nhớ kĩ đi tên đầu sẹo kia!!'

    Nổi quạo đến điên, Draco không ngờ có ngày tên mình lại bị gọi sai!

    Từ cái tên vô cùng đẹp đẽ Draco biến thành Coco!

    Thật không đáng chấp nhận mà.

    #1144

    - Sherry-
     
    [ Đn Harry Potter X Tvd X Twilight] Katherine Pierce
    Chap 11: Mua sắm


    Draco ở lại chỗ Harry với Katherine không lâu thì đã bị bắt đi về, cậu nhóc quý tộc nhỏ dù đầy ấm ức, không muốn đi nhưng vẫn phải nghe theo.

    Cha mẹ cậu đã phát hiện ra nếu ở thêm Draco sẽ bị phạt mất

    ' Katherine, mai tớ sẽ quay lại'

    Nhìn gương mặt kiêu ngạo hất cằm kia lên tiếng, Katherine cười nhẹ gặm nhấm nốt miếng táo đã được Harry gọt tỉ mỉ

    ' Cậu không thể nói một câu à?' Draco bất mãn, hoàn toàn sụp đổ hỏi

    ' Nhớ mang theo sách tôi bảo'

    Draco muốn thét lên, tức tối oán giận Katherine nhưng lương tâm quý tộc lại ngăn cản.

    Ấm ức mà bỏ đi luôn bằng bột flo mà mình đem theo.

    Nhìn cảnh tượng một người đứng sững sừng trước mặt ném bột xuống đất nói gì đó rồi biến khiến Harry hết hồn

    Cậu nhóc mở tròn mắt, há hốc mồm đầy kinh ngạc.

    Ngay lập tức quay lại hỏi Katherine đầy tò mò.

    Cái con người đang thảnh thơi ngồi ăn thấy hành động trẻ con của Harry rồi nhìn chỗ sàn vẫn còn vương chút bụi bám lên đó nhíu mày

    ' Là phương tiện di chuyển của thế giới pháp thuật.

    Cậu sẽ trải nghiệm nó nhanh thôi'

    ' N.. nó có cần phép thuật không?' Harry hỏi, đầy hứng thú và mong chờ

    Harry sẽ ra sao khi được tiếp xúc với phép thuật đây?

    Cậu nhóc tưởng tượng vô số hoàn cảnh trong đầu.

    Nhưng việc đầu tiên Harry làm chắc là khoe với Kathy rằng cậu dùng được nó rồi đi, Harry muốn khoe với cha mẹ cậu... nhưng họ không còn nữa.

    ' Không cần, chỉ cần có bột và nói điểm cậu muốn đến là được' Katherine nói, nhìn Harry vừa phút chốc còn hào hứng giờ đã xụ lông đầy khó hiểu

    ' Này, ở đây có gì thú vị không?'

    ' H— hả?

    Ý cậu là chỗ vui chơi á?'

    Harry sực tỉnh, ngờ vệch hỏi lại thì thấy Katherine gật đầu liền nói tiếp đầy lúng túng ' xin lỗi, tớ không có biết.

    Nhà Dusley không có cho tớ đi chơi nhiều cho lắm....'

    '.....'

    ' Mai chúng ta sẽ đi mua sắm, chuyển bị đi.

    Tôi đi ngủ đây' Katherine thầm thở dài.

    Cô ta trực tiếp bước qua Harry mà đi lên lầu.

    ' n.. nhưng tớ không có tiền'

    Harry vội nói, đầy xấu hổ siết chặt bộ quần áo thùng thình to hơn cả thân người.

    Cái đầu nhỏ với mái tóc đen bù xù cúi ngầm xuống nhìn dưới nền nhà

    Cộp!

    Katherine dừng bước, quay đầu xuống cười khẩy

    ' Không phải lo điều đó.

    Ít nhất tôi cũng phải khiến cho bộ dạng của cậu trở nên dễ nhìn hơn bây giờ'

    Đó chính là điều Harry nhớ rõ nhất trong tối hôm qua.

    Sau câu đó, cậu nhóc lật đật đi dọn dẹp chỗ đĩa trái cây kia.

    Khoảng một lúc sau liền mò mẫn nhẹ nhàng chui vào phòng dải một chỗ nhỏ nằm bên dưới đất yên ổn ngủ.

    Nhưng Harry quả thực không thể tưởng tượng ra, sức mua đồ của con gái thật khủng khiếp.

    Tính từ lúc đến chỗ này đến giờ, đã hơn mấy tiếng trôi qua và Katherine vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.

    Với bao nhiêu là túi đồ từ các gian hàng khác nhau chất đống trên người cậu

    Harry mệt mỏi, cả người nhỏ bé như bị chìm trong đống túi đựng quần áo.

    Mồ hôi trên trán tuông ra khiến cậu trông khổ sở vô cùng.

    Katherine liếc nhìn qua tấm kính, bước đại vô một cửa hàng đồ trẻ em

    ' Ngồi chỗ đó đi, giờ đến lúc lựa đồ cho cậu'

    Nghe vậy, Harry vội vã chạy đến.

    Để đống đồ xuống mà thở phào nhẹ nhõm.

    Hoàn toàn quên mất bao ánh nhìn của nhân viên chĩa vào mình

    ' Em nhỏ, em muốn mua gì để chị tư vấn cho'

    Một nhân viên khá thân thiện tiến lại chỗ Katherine.

    Cô ta duy trì trên môi một nụ cười đặc trưng nói

    ' Tôi muốn mua đồ cho cậu nhóc ngồi đằng kia'

    ' Ôi trời!

    Đó là em của em hả?

    Nhìn gầy quá đi'

    Cảm thấy lời nói hướng về phía mình.

    Harry bật dậy mới ngớ người ra mình đang ở một cửa hàng xa lạ, nhiều ánh mắt thương xót nhìn cậu khiến Harry lúng túng, vội vã đứng lên tìm kiếm cô bạn của mình

    ' Kathy....

    đây là đâu vậy?'

    ' Cửa hàng quần áo, nếu ưng bộ nào thì nhấc ra mặc vào.

    Tiền tôi trả'

    Nhanh chóng giải đáp.

    Cô ta lạnh nhạt ngồi lại chỗ mà Harry vừa nằm xoài ra bình tĩnh nhìn mấy tờ báo trên bàn bắt đầu đọc.

    ' N.. nhưng tớ không cần đâu.. thế này là được rồi'

    Harry ngại ngùng, chạy lại nói.

    Đôi mắt xanh sau lớp kính khẽ run lên, đầy tội nghiệp và khó xử

    ' Bộ dáng ăn mày hả?' Katherine mỉm cười, cô ta khíp nhẹ mắt hỏi.

    Quần áo cũ kĩ, sờn hết màu.

    To thùng thình đối nghịch với cái cơ thể gầy gò kia khiến người mặc trông vô cùng thảm hại

    ' T— tớ'

    ' Harry nghe đây, tôi không thích việc cậu ăn mặc thảm hại đến thế.

    Chẳng khác nào một loài chuột yếu ớt dễ dẫm đạp lên đâu' Katherine lên tiếng.

    Cô ta liếc qua vị nhân viên kia tiếp tục

    ' Phiền cô tìm cho cậu nhóc này đồ cho tử tế.

    Tôi sẽ thanh toán hết'

    Tiểu đại gia!!!

    Ngay lập tức sáng mắt, các nhân viên trong cửa hàng nhanh chóng xôn xao cả lên, gương mặt kia, khí chất và cách nói chuyện kia chắc chắn là đại tiểu thư nhà giàu.

    Tất cả như vớ được vàng mà vội kéo Harry vào phòng thử đồ.

    Vô vàng bộ quần áo được đưa vào bằng tốc độ chóng mặt

    Bộ đầu tiên, là kiểu thường ngày nhưng lại mang phong cách trang trọng của bọn quý tộc trẻ con.

    Harry ngại ngùng bước ra.

    Chiếc áo sơ mơ vừa in, quần short đen ngắn với đôi giày thể thao đen đầy gọn gàng.

    Phất

    Katherine phất tay, Harry ngay lập tức được đưa vào trong một lần nữa trong sự hoang mang.

    Lần nữa bước ra, là một chiếc áo phông xanh biển nhẹ kết hợp với chiếc áo khoác gió màu đen Và chiếc quần short đó.

    Một sự kết hợp đậm chất muggle, Katherine âm thầm nghĩ rồi phất tay

    Lần nữa, là chiếc áo hoodie màu đỏ, quần dài khiến cho Harry trở nên dễ nhìn hơn trước, cơ thể cũng có thêm chút ra thịt hơn.

    Lần nữa... lần nữa.. và lẫn nữa.

    Harry choáng ngợp.

    Đầu xoay như chong chóng mệt lả, cậu đã thử biết bao nhiêu bộ đồ rồi mà vẫn chưa xong.

    Harry chỉ muốn về nhà ngay lúc này

    ' Được rồi, làm phiền cô thanh toán những gì Harry mặc và gửi đến nhà cho tôi...' Katherine đứng dậy, cuối cùng cũng chịu kết thúc, Harry vui mừng bật dậy.

    Như chú cún con chạy nhanh đến chỗ cô ta

    ' Ghi địa chỉ đi'.

    Nhận ra bản thân không hề nhớ ra địa chỉ, cô ta liền đẩy qua cho cậu nhóc tóc đen bên cạnh mình

    Harry cầm lấy bút, bắt đầu ghi lại địa chỉ nhà.

    Để lại hết đống đồ cho người ta chuyển về.

    Harry và Katherine xoay người ra về.

    Rầm....

    ' a!

    Tớ xin lỗi, cậu ổn chứ???'

    Vừa ra khỏi cửa.

    Một cô bé tóc nâu xù lao đến, đâm xầm vào Harry khiến cả hai ngã rầm xuống đất.

    Katherine liếc, nhìn đôi vợ chồng đang vội vã chạy đến đỡ cô con gái của họ.

    #1318

    - Sherry-
     
    [ Đn Harry Potter X Tvd X Twilight] Katherine Pierce
    Chapter 12


    Rầm....

    ' a!

    Tớ xin lỗi, cậu ổn chứ???'

    Vừa ra khỏi cửa.

    Một cô bé tóc nâu xù lao đến, đâm xầm vào Harry khiến cả hai ngã rầm xuống đất.

    Katherine liếc nhẹ, nhìn đôi vợ chồng đang vội vã chạy đến đỡ cô con gái của họ.

    ' Đau quá'

    Harry kêu lên, mái tóc đen lại lần nữa rối tung lên.

    Đôi mắt xanh sáng dưới lớp kính không khỏi bất mãn nhìn lên người vừa đâm sầm vào mình

    ' Trời!

    Chúng ta xin lỗi cháu.

    Nào Hermione mau đỡ bạn dậy đi con'

    'tớ xin lỗi, tớ chạy nhanh quá không thấy cậu' Hermione nói, đầy áy náy kéo Harry dậy.

    Mái tóc nâu xù khiến cô bạn trông đầy nổi bật, khuôn mặt nhỏ xin xắn ríu rít xin lỗi khiến Harry có chút lúng túng mà xua tay

    Nhìn cả gia đình đang cùng xin lỗi bản thân, Harry nhất thời thêm ngượng ngùng, ấp úng mãi không thành lời

    ' Đi nào Harry' Khó chịu, nhìn cậu nhóc nói mãi không được Katherine bực mình, xoay gót bỏ đi

    ' Đ..

    đợi tớ với Kathy...' Harry vội hét lên nói, nhanh chóng tóm hết chỗ đồ vào cầm mà chạy theo.

    ' À, mình không sao đâu.

    Cậu đừng để tâ——'

    ' Harry?'

    Katherine nhíu mày, cô ta nhìn cô nhóc tóc nâu đang kéo áo Harry lại khi cậu chưa kịp nói hết câu, và không để cậu nhóc đi như định nói gì đó

    'Tớ là Hermione Granger, cậu có thể cho tớ biết tên cậu không?'

    Harry bất ngờ, cậu nhóc không ngờ có ngày được người con gái khác hỏi tên đấy.

    Còn là một cô bạn rất xin xắn, mang dáng vẻ đầy học thức nữa cơ.

    Đúng chuẩn con ngoan trò giỏi thứ thiệt.

    ' Còn tớ là Harry Potter, kia là Katherine Pierce bạn thân của tớ'

    Ai kêu cậu giới thiệu cả tôi vậy Harry?

    Katherine không vui trong lòng.

    Mắc mớ gì lôi cả họ tên cô ta vào chứ.

    Nhìn cô nhóc trước mặt, theo thói quen từ lâu cô ta bắt đầu đánh giá.

    Gương mặt không nói, nhưng nhìn hai vị phụ huynh thân thiện kia có vẻ như gia đình này sống rất là hạnh phúc, chỉ là... có vẻ như bọn họ đều di truyền cái tật nói nhiều quá nhỉ?

    Nhìn Harry đứng đầu óc xoay vòng đằng kia, hai vị phụ huynh lẫn cô bạn Hermione Granger mới quen kia luyên thuyên đủ điều như thân thiết lâu năm không bằng.

    Đang khó chịu trong lòng định bỏ đi mặc Harry đứng kia thì Hermione tiến lại, thân thiện giới thiệu lại bản thân

    ' Các cậu đi mua sắm cùng nhau hả?

    Tớ thấy hai cậu mua quá chừng đồ luôn đó, liệu hai cậu có mang về nhà được không?'

    Hermione lo lắng hỏi, vừa cảm thán vừa ngưỡng mộ mà nhìn đống đồ toàn đồ hiệu kia

    ' Tôi nghĩ là sẽ được' Katherine nở nụ cười chuẩn 45° đáp

    ' Vậy thì nếu như cần, nhà tớ sẵn sàng giúp đỡ các cậu.

    Tớ cũng muốn kết thêm bạn mới'

    Nhe cái răng thỏ cute ra, Hermione mỉm cười thân thiện nói

    ' À..

    ừm Kathy, chúng ta có nên nhờ họ không?

    Tớ thấy hai người không vác hết đống cậu vừa mua đâu' Harry ngượng ngùng gãi đầu nói khẽ.

    ' Mặc dù cậu đã nhờ nhân viên rồi nhưng mà nhiều quá.. tớ nghĩ chíng ta vẫn nên cầm bớt chút'

    ' Vẫn còn quen thói vác đồ hộ sao?

    Đã để lại hết rồi mà sao vẫn lén cầm theo chứ' Katherine cằn nhằn, bất lực nhìn cậu nhóc

    ' Được thôi, có thêm tay chân sai vặt free thì nhẹ nhàng hơn'

    Mỉm cười, Katherine nhún vai cười.

    Đầy vui vẻ bỏ đi trước.

    Hoàn toàn coi những người kia như người vác đồ vứt ra sau đầu.

    Đống đồ được cho là 'cầm bớt' của Harry chỉ hơn chục túi thôi.

    Không nhiều

    Đúng lúc, Katherine Pierce cũng chẳng muốn đụng tay vào.

    Về đến nhà, đã gần đến giờ trưa.

    Nhanh chóng tiễn người nhà Granger nói nhiều đi về.

    Katherine và Harry vào nhà.

    Một người thì đi đến chỗ sopha nằm nghỉ xem tivi còn người còn lại thì cẩn thận sắp đồ vào vị trí.

    Nhanh nhẹn chạy xuống bếp làm đồ ăn

    Harry có vẻ như đã cảm thấy thoải mái hơn trước.

    Mặc dù nhà Dusley vẫn còn trong nhà nhưng ít khi cậu nhóc gặp họ.

    Nói đúng hơn tần xuất gặp bọn họ có thể đếm trên đầu ngón tay vậy đó.

    ' Cứ cảm giác như căn nhà này giờ là của chúng ta vậy...' Harry bồn chồn nói, dáng vẻ đầy e dè mà thủ thỉ nhìn con người đang tận hưởng đồ ăn mình vừa làm xong lên tiếng

    ' Không phải tốt hơn sao Harry?

    Chúng ta sẽ đỡ bị lũ phiền phức kia quấy rầy' Katherine nhún vai, cười khẩy đẩy thản nhiên

    ' Đ..

    đúng là như vậy nhưng mà...'

    Dù cho điều Katherine có nói là thật nhưng dù sao Harry bé cũng không quen.

    Nhà Dusley đã cho cậu nhóc ở cùng tận 11 năm trời dù đối xử không được tốt nhưng thâm tâm cậu nhóc vẫn còn áy náy, day dứt lắm

    ' Harry, ngưng nói mà ăn đi.

    Tôi không muốn cậu trở thành que củi đâu' Katherine cười cười, cầm dĩa lên nhét vào miệng Harry miếng bánh nhỏ

    Cậu nhóc cũng ngoan ngoãn mà hưởng thụ, nhai thành quả của mình mà ngồi xuống bên cạnh cô ta cầm dĩa lên bắt đầu ăn

    ' Kathy này, cậu nghĩ sao về cô bạn mà chúng ta gặp lúc nãy?' Harry bỗng nhớ ra, liền quay sang cô bạn mình hỏi

    Katherine khẽ liếc sang Harry rồi cười khẽ.

    Bỏ dĩa xuống từ tốn lau miệng rồi mới bắt đầu trả lời.

    Harry chắc phải dạy chút quy tắc trên bàn ăn thôi, vừa ăn vừa nói thật bất lịch sự

    ' Sao hỏi vậy?

    Chỉ là một cô nhóc phiền toái' Katherine đáp, đầy cười cợt

    ' Vậy hả, tớ thấy cậu ấy thật may mắn có cha mẹ bên cạnh...' Harry nói, dần dần giọng nói trở nên nhỏ dần đầy sự ghen tị và buồn bã

    ' ....

    Harry'

    Bỗng Katherine tiến gần lại Harry, tay nhỏ đặt áp lên hai má cậu bé khiến Harry bất ngờ.

    Đôi mắt xanh sau cái kính kia ngơ ngác như con nai nhỏ đầy dễ thương làm cô ta cảm giác mình như con mồi vậy, cũng đúng kiếp trước cô ta cũng từng là thợ săn.

    #1119

    - Sherry-
     
    Back
    Top Dưới