Khác [ĐN Fairy Tail / One Piece ] Trở về

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
254084457-256-k979793.jpg

[Đn Fairy Tail / One Piece ] Trở Về
Tác giả: miami2k5
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Lucy heartfilia ma đạo sĩ của hội fairy tail, trong một lần làm nhiên vụ cấp S cùng với Natsu, Gray, Erza, Happy, Wendy và Carla.

Không may cô kích hoạt một lỗ hổng thời gian và bị hút vào đó.

Nó đưa cô đến một thế giới khác, thế giới của hải tặc ( thế giới one piece ) và cô đã bị teo nhỏ về lúc mình 10 tuổi.

Và Lucy có thể tìm cách để trở về nhà không hay mọi người trong hội có tìm được cô không?

Mọi người hay đọc để biết nhé.(^▽^)
{ Chú ý : đây là tác phẩm đầu tay của mình, nếu có chỗ nào sai sót mong mọi người bỏ qua.

Và mọi người đọc đừng có ném đá mình nha nếu ai không muốn đọc thì thôi , và ai có góp ý thêm thì vào bình luận cho mình biết.}



onepiece​
 
Có thể bạn cũng thích !
[Đn Fairy Tail / One Piece ] Trở Về
Giới thiệu nhân vật


Nhân vật chính

Lucy heartfilia: là thành viên của hội pháp sư Fairy Tail

* Ngoại hình: cô có đôi mắt nâu và mái tóc màu vàng nắng dài ngang vai, thường được buộc theo kiểu đuôi ngựa nhỏ bên phải đầu và phần còn lại thì để xõa tự nhiên.

( hình Lucy lúc nhỏ)

Khi lớn có bộ ngực lớn và một thân hình khá nóng bỏng, số đo 3 vòng của cô là 91, 57 , 90

( Lucy lúc lớn)

( ảnh này mình đã chỉnh sửa nhìn sẽ phù hợp hơn so với ảnh trước)

Hội huy nằm ở mui bàn tay phải và có màu hồng

* Tính cách:

- Cô là một người thông minh, tốt bụng và biết quan tâm người khác .

Có đam mê văn chương, thích mua sắm, thích tắm, biết nấu ăn và còn là một người quyết đoán.

* Sức mạnh:

- Triệu hồi tinh linh [ 9 chìa khóa vàng ( 1 chìa cung Bảo Bình bị gãy và sẽ tìm lại đc trong one piece nha) 5 chìa khóa bạc

- Urano Metria: phép thuật tối thượng của các vì sao

- Tinh linh phục: sự kết hợp sức mạng tinh linh triệu hồi vào cơ thể mình, biến ra một bộ đồ và hình xăm dấu hiệu hoàng dạo trên cơ thể.

Mang lại sức mạnh và năng lực của tinh linh được triệu hồi.

- Tiên cầu ( fairy sphere) : loại phép thuật phòng thủ cực mạnh mẽ.

- Roi ngân hà

Sử dụng kiếm: Thanh Eto no Ken ( vào chuyện mình sẽ giải thích chi tiết hơn một chút )

Sau này biết sử dụng haki

( chapter mình đã thay đổi một chút so với hồi trước )
 
[Đn Fairy Tail / One Piece ] Trở Về
chapter 1 : Xuyên không


- "A đau đầu quá!"

Lucy từ từ mở mắt ra, một tay chống xuống đất làm điểm tựa để nâng cơ thể lên, một tay xoa xoa đầu mình.

- "Ơ đây là đâu vậy ?"

Cô bắt đầu hoang mang và tự hỏi mình rằng " đây là nơi quỷ quái nào vậy ?"

Nhìn mọi thứ xung quanh cô biết là mình đang ở trong một khu rừng và điều khiến cô bất ngờ hơn hết là sao mình lại bị teo nhỉ thành đứa trẻ 9-10 tuổi vậy trờiiii .

~~~~~~~~~Dòng hồi tưởng~~~~~~~~~~

(Tại một khu rừng cách xa thành phố Magnolia)

Lucy cùng với những người đồng đội của mình đang đi làm nhiên vụ cấp S.

Đi qua một cánh rừng Lucy phát hiện ra một cuốn sách.

- Lucy " này mọi người ơi mình vừa tìm thấy một cuốn sách bên trên toàn là văn tự cổ không à !"

- Natsu " đâu đâu đưa đây cho mình xem với "

Thế là nhóm của Erza cũng lại gần xem vì khá là tò mò không biết bên trong nó viết cái gì.

Khi tất cả mọi người tập hợp lại đủ, Lucy bắt đầu mở cuốn sách ra và một tia sáng trắng lóe lên làm mọi người không kịp phản ứng.

Ngay dưới chân của Lucy không biết đã xuất hiện một lỗ đen từ bao giờ và hút cô vào, trong khi mọi người không ai kịp phản ứng.

- Lucy " a...a....a..a"

~~~~~~Dòng hồi tưởng kết thúc~~~~~~

Và bây giờ mở mắt ra cô đã thấy mình ở đây.

Cô bất chợt nhớ ra gì đó và đưa tay mình ra bên hông " may quá những chiếc chìa khóa và roi ngân hà vẫn còn."

Lần mò ra khỏi khu rừng, cô phát hiện mình đang ở một hòn đảo nào đó nằm trên biển.

Nhìn xung quanh cô thấy có một chiếc thuyền to đang đi lại gần phía mình.

Từ trên con tàu đó có một người đàn ông cao to, mặt bộ đồ màu trắng, sau lưng khoác trên vai 1 chiếc áo đằng sau có ghi chữ CÔNG LÍ .

Ông ấy đi lại gần chỗ cô và hỏi :

- ??? :" Cháu bé, cháu là ai mà lại ở trên hòn đảo hoang và nguy hiểm thế này."

Cô nhìn ông một lúc rồi trả lời:

- Lucy " dạ cháu tên là Lucy Heartfilia cháu 10 tuổi và lúc cháu tỉnh dậy đã thấy mình ở đây rồi ạ ."

Người đàn ông đó nhìn cô suy tư cái gì đó một lúc cười lớn và hỏi :

- " hahaha!

Vậy cháu có muốn là cháu gái nuôi của ta không ?"

- " Vâng ạ " cô trả lời không nhanh không chậm mà khá là từ tốn.

'có người cưu mang mình, ngu gì không đồng ý với lại mình cũng cần tìm hiểu xem đây là đâu và tìm cách để có thể trở về fairy tail.' ( suy nghĩ)

- " Ừ, và ta tên là Monkey D Garp, ta là một hải quân , từ nay cháu sẽ tên là Monkey D Lucy và sau này hãy gọi ta là ông nội."

Garp đặt tay lên vai nói.

- " Và ta sẽ huấn luyện cháu trở thành một lính hải quân tài ba, hahaha."

(-_-😉 cạn ngôn

- " Vâng, ông nội từ nay mong giúp chiếu cố cháu ạ."

Lucy đáp

- " Không cần khách sáo, hahaha.

" Garp cười to

Rồi ông đưa tôi lên tàu của mình, những người lính hải quân nhìn thấy tôi thì ra hỏi :

- Lính hải quân:" phó đô đốc Garp ai đây ???"

- Garp " đây là cháu của ta, hãy sắp xếp cho nó một phòng trên tàu nhanh."

- " Vâng thưa ngài " người lính trả lời và đưa tay lên chào

Tàu đang chuyển hướng đi đâu đó, cô quay lại hỏi:

- " Ông nội, chúng ta đang đi đâu vậy ạ ?"

- " À ta sẽ đưa cháu đến nhờ một người bạn của ta nhờ chăm sóc."

(Người ông này vô trách nhiệm ghê nhận người ta xong rồi vứt lại cho người khác chăm sóc, hết sức là quan tâm luôn )

- " Thế ạ "

Người lính lúc nãy chạy ra và dẫn cô về phòng mình.

Căn phòng cô ở khá là đơn sơ những cũng khá là đầy đủ, một chiếc giường, một cái bàn nhỏ cùng một tủ sách.

Bước vào căn phòng, cô đi lại gần tủ sách và đọc.

Từ những cuốn sách đó mà cô biết được.

Thế giới mà cô đang sống được gọi là thế giới hải tặc.

Được chia làm 3 phe riêng biệt: đầu tiên là hải quân đứng đầu là ngũ lão tinh và thiên long nhân.

Thứ hai là hải tặc là những người ra khơi với mong muốn tìm thấy kho báu One Piece của vua hải tặc Gold D Roger.

Và cuối cùng là quân cách mạng đứng đầu là người đàn ông nguy hiểm nhất thế giới Dragon.

Thế giới này bao bọc bởi đại dương, được phân cách bởi một dãy núi khổng lồ gọi là Red line , Grand line ( đại hải trình ) một vùng biển chạy vuông góc với Red line, chia chúng thành bốn biển là East blue ( biển đông ) , wert blue ( biển tây ) , North blue ( biển bắc ) , Bouth blue ( biển nam ).

Nửa sau của Grand line là New World ( tân thế giới ).

Và thế giới này còn có một loại quả được gọi là Trái ác quỷ ( Akuma no mi ) là loại trái cho phép người ăn có được sức mạng siêu nhiên nhưng có một nhược điểm khá lớn là không thể bơi và sẽ bị mất hết sức mạnh nếu chạm vào nước biển.

Trái ác quỷ được chia là 3 loại là Zoan, logia và paramecia.

Và thế giới này có một lại năng lực khác gọi là Haki , có tất cả ba loại Haki , phổ biến có 2 loại chỉ cần tập luyên là có , còn loại ba thì chỉ ' người được chọn' mới sở hữu.

Cô đóng sách lại và ngã lên giường và nhắm mắt lại suy nghĩ gì đó.

Sau 2,3 ngày lênh đênh trên biển , tàu đã dừng lại ở làng foosha thuộc hòn đảo Dawn tại East blue.

Xuống tàu ông dẫn cô tới căn nhà trên đỉnh núi Corbo.

Rồi ông gõ cửa (đúng hơn là ổng đập cửa ) cánh cửa mở một người đàn bà với thân hình cao to (như một người đàn ông ) cùng mái tóc xù màu cam đang ngậm điếu thuốc bước ra quát mắng :

- " LÀ TÊN NÀO ĐẾN LÀM PHIỀN TA?"

-" Là ta "

Bà vừa nghe thấy giọng của Garp thì giọng bắt đầu có chút sợ hãi .

- " G..Garp !!!

Ông đến đây làm gì ??"

Ông liền dắt cô ra trước mặt bà nói :

- " Đây là Lucy, 10 tuổi cháu gái nuôi của ta, từ nay nó sẽ sống với bà và cứ yên tâm nó ngoan lắm.

"

- " Cái gì !!

Tại sao tôi phải chăm sóc một đứa oắt con khi chứ , một mình thằng Ace đã khiến tôi chết mệt rồi , mang nó về đi ."

- " Thế bây giờ bà chọn phần đời còn lại bóc lịch trong tù hay chăm sóc nó hả ??

" Ông nói với cái giọng đe dọa.

- " Chậc ...

Tôi không muốn vào đó chút nào, nhưng đôi khi tôi lại nghĩ vào đó còn tốt hơn thế này nhiều.

"

- " Hử ?

Bà vừa nói cái gì ?

"

- " Vâng tôi sẽ chăm sóc nó.

"

Nghe được cuộc nói chuyện giữ ông và người đàn bà đó, cô biết được bà ấy tên là Curly Dadan là một sơn tặc và bị ông cô bắt được.

Bỗng từ trong rừng có một người cậu nhóc bước ra, cậu ta cao bằng cô cùng với mái tóc xoăn và trên mặt có những đốm tàn nhan, một tay cầm cái ống nước, một tay khi vác 1 con lợn rừng.

Ông nội vừa nhìn thấy cậu bỗng to tiếng :

- " Ồ Ace đó hả ."

Vậy cậu ta là Ace.

Cậu nhóc đi ngang qua cô liếc nhìn một cái và hình như nó đang cười đểu cô rồi vác luôn con heo vào nhà.

( Trời người đâu mà vô phép tắc vậy, điên quá aaaa (#`д´)ノ ) trong đầu cô đang nghĩ

" Tốt, tôi đi đây, liệu mà chăm sóc nó cho tốt."

Garp quẳng một câu, làm bả tức muốn hộc máu.

Rồi quay qua cô dặn đủ thứ.

- " Vâng " cô trả lời ông

Thấy ông đã đi mất, Dadan dẫn cô vào trong nhà giao cho cô những cô việc cần làm khi ở đây.

Rồi bà hướng tới chỗ Ace đang nhối nói :

- " Đây là Lucy, con bé bằng tuổi mi nên làm bạn với nó đi.

Mau lại đây giới thiệu cái coi.

"

Cậu ta lại quay qua nhìn cô với cái vẻ mắt rất chi là muốn ăn đấm.

Bà lại quay lại nói với cô.

-" Thằng nhóm đó là vậy đấy, đừng để ý là gì ."

Buổi tối mọi người nướng thịt con heo rừng mà cậu nhóc Ace đó kiếm được hồi chiều.

Kết thúc bữa tối , cô được Dadan dẫn vào một căn phòng.

-" Đây là phòng ngủ, mi sẽ ở phòng này chung với Ace.

Cô cũng ậm ừ cho qua, trẻ con với nhau ngủ chung là chuyện bình thường mà.

Chỉ là lúc Dadan định ra khỏi phòng thì cô bắt đầu lên tiếng hỏi:

-" À ừ dì Dadan ơi, cho con hỏi phòng tắm ở đâu ạ.

"

Nghe cô hỏi vậy bà ấy cũng dẫn cô tới phòng tắm.

-" Cảm ơn ạ " Cô nói với giọng nhỏ

Bà ấy cũng nghe được và trả lời lại:

- " không có gì , tắm nhanh lên mà đi ngủ.

"

Khi tắm xong cô bước lên phòng trải mền ra sàn và bắt đầu ngủ, nhưng cô lại nhớ đến mọi người trong hội " haiz, không biết mọi người trong hội bây giờ ra sao nhỉ, mình nhớ họ quá.

"

Cô nằm xuống rồi liếc nhìn thằng nhóc Ace ở cuối góc phòng khoanh tay dựa vào tường chắc là đang ngủ, xong cô cũng nhắm mắt ngủ nhưng trên tay vẫn ôm túi đựng chìa khóa.

[ To be continue ]
 
[Đn Fairy Tail / One Piece ] Trở Về
Chapter 2


__________Sáng sớm hôm sau_________

Cô thức dậy, vươn vai một cái, một tay che miệng ngáp.

Đứng dậy đi vào nhà tắm vscn rồi nhanh chóng kết thúc bữa sáng.

Nhìn xung quanh nhà không thấy thằng nhóc kia đâu, chắc là vào rừng săn rồi.

Sở dĩ cô biết là vì Dadan nói công việc của Ace là săn động vật để làm thức ăn, cô cũng chả quan tâm nhiều làm gì.

Đi ra khỏi nhà, cô đi một mạch vào rừng, tới lúc trước mặt cô xuất hiện một con gấu nâu lớn.

Nó thấy cô liền tiến lại gần, rồi nhào lên.

Đúng lúc cô đang muốn kiểm tra lại ma lực, lập tức rút một chiếc chìa khóa vàng ra và hô.

- " Hãy mở ra cánh cổng cung Ma Kết Capricorn ♑ "

Cô vừa dứt câu một ánh sáng vàng lóe lên, từ trong đó bước ra một con dê đứng bằng hai chân, một tay cầm sách mặc quần áo quản gia.

Đánh một cú con gấu liền thăng thiên.

( Ảnh hơi tối mọi người thông cảm)

" Tiểu thư Lucy tôi có thể giúp gì cho người " Capricorn đưa tay lên trước ngực rồi cúi xuống chào nói.

" Cho ta mạn phép hỏi , tiểu thư sao cơ thể của người lại bị teo nhỏ thế này.

"

Nghe ông hỏi thế, cô cũng kể lại toàn bộ những gì đã sảy ra trong thời gian qua cho ông nghe và bảo ông giúp cô nâng cao ma lực.

Ông nghe vậy tỏ vẻ là mình đã hiểu (đúng là một con người thông thái mặc dù ổng là dê ( ̄▽ ̄) ) rồi ông bảo cô ngồi thiền tập chung tinh thần và giải phóng ma lực trong cơ thể ra.

Mặc dù cô xuất hiện ở một thế giới khác, nhưng cũng may là cô vẫn có ma lực trong người.

Ngồi thiền được một lúc, thì cô bảo Capricorn về và cô cũng vác luôn con gấu khi về làm bữa trưa. ( thật ra là cô sài roi ngân hà ra kéo nó về cho nhẹ chứ cô vác sao nổi )

Nhưng Lucy đâu có biết cái màn vừa rồi đã có người chứng kiến tất cả, nhưng lại không nghe rõ cô đang mói gì thôi.

Và bây giờ trong đầu cậu ta đang có rất nhiều câu hỏi cần giải thích.

___________Thinking of Ace___________

Hôm qua

Lúc cậu vác con heo rừng về, trước mắt cậu là ông nội Garp đang nói chuyện với Dadan và đằng sau ông là một cô bé gái rất là yếu ớt nhưng lại khá là dễ thương, tóc màu vàng nắng, mắt màu nâu và nó cao bằng cậu.

Nghe cuộc nói chuyện của họ thì cậu biết được cô bé đó sẽ sống ở đây, và nó tên là Lucy cũng bằng tuổi cậu luôn.

Nhìn con bé yếu ớt không biết làm được cái trò trống gì không, hay chỉ biết khóc.

Cậu cười giễu cợt, liếc nhìn nó một cái rồi vác luôn con heo vào nhà.

Buổi tối , Dadan sắp xếp nó ở chung với cậu.

Đến lúc đi ngủ thì nó lại đòi đi tắm, không hiểu sao thích tắm vậy trời.

Một lúc sau khi nó tắm xong rồi đắp chăn ngủ.

Lúc này cậu mới mở mắt ra, liếc nhìn nó một cái vì ngay từ đầu cậu cũng trả ưa gì nó cả.

Nhìn nó ôm cái túi đựng chìa khóa kia chìm vào giấc ngủ ngon lành, làm cậu khá tò mò không biết chúng là được những gì mà ôm đi ngủ ghê vậy.

Sáng hôm sau cậu dậy khá là sớm và chạy ngay vào rừng vì hôm nay cậu có hẹn với Sabo.

Tới điểm hẹn, Ace vừa gặp Sabo thì liền kể cho cậu nghe về ngày hôm qua ông nội cậu dẫn một con nhóc tới....bla...bla....

Đã tầm gần trưa, cậu săn con nai mang về làm bữa trưa thì lại nghe thấy tiếng gầm của một con gấu.

Men theo tiếng gầm đó cậu nhìn thấy con nhóc hôm qua, cậu liền leo lên một cái cây nào đó để tránh bị phát hiện.

Cậu bất ngờ khi thấy cô rút một chiếc chìa khóa ra ' nó làm cái quái gì vậy ' đọc một câu gì đó vừa dứt câu một ánh sáng vàng lóe lên từ trong bước ra một người kì dị ( con dê ??) đánh bay con gấu kiến nó bất tỉnh nhân sự.

Rồi lại thấy con bé đó kể cái gì đó cho người đó nghe ( xa quá cậu không nghe được họ nói gì ).

Và hình như ông ta bảo gì đó, cô nghe theo và ngồi thiền.

Một lúc sau, cả cơ thể cô được nâng lên, từ trong người cô tảo ra một nguồn năng lượng gì đó mà cậu không thể lí giải được ( có biết gì đâu mà bày đặt lí giả ←_←)

Ace thấy vậy cũng phải công nhận nhìn con bé này khá là kì lạ nhưng những thứ nó sài lại khá là mạnh, và cậu đã quyết định kết bạn với nó.

________Ending thinking _____________

Ở đằng xa Dadan thấy con bé Lucy đang kéo một con gấu lớn hơn nó gấp 4, 5 lần cơ thể.

Bà ngạc nhiên hỏi :

- " Mi là người giết nó à ?"

Cô không nói gì chỉ gật đầu .

Thấy cô không nói gì, bà lại hỏi tiếp.

-" Mi cũng biết đi săn ?"

-" Phải, lạ lắm sao?

"Cô nhíu mày đáp

-" Không, chỉ hơi bất ngờ thôi.

Không nghĩ tới con nhóc như mi có thể săn được gấu lớn thế này.

Ta phải công nhận mấy đứa cháu của ông ta chả có ai bình thường cả."

( cũng đúng thôi dòng họ của ổng có ai là bình thường đâu┐( ˘_˘)┌ )

Để Dadan đứng đó ngán ngẩn một mình, cô lách người kéo luôn con gấu vào trong rồi thu roi lại.

Sau đó cô lại thấy Ace cũng vác một con nai từ đằng xa, Lucy nhanh chóng ăn xong bữa trưa rồi ra ngoài.

Ngồi trên một cành cây nào đó, suy nghĩ về thế giới của mình.

Rồi nhìn xuống lại thấy Ace ngồi dưới gốc cây, cô cũng lịch sự nhảy xuống đi lại gần chỗ cậu ta bắt chuyện :

-" Chào, tôi là Lucy, 10 tuổi còn cậu ?"

-" Ace 10 tuổi"

-" Chúng ta kết bạn nha" Lucy chìa tay ra tỏ ý muốn làm bạn với cậu.

-" Được "

Ace nắm lấy tay cô

Lúc này cô cũng hơi bất ngờ vì chỉ mới hôm qua cậu ta còn tỏ ra vẻ ta đây làm cô muốn đánh cho trận.

Nhưng hôm nay lại thay đổi 180 độ bắt chuyện với cô ( dù cô là người bắt chuyên trước. ) .

Rồi hai đứa trò chuyện, nó thật thì tính của cậu ta khá là giống Gray, bất chợt nhớ lại đồng đội của mình, cô nở một nụ cười làm cậu ta đỏ cả mặt, nhìn rất chi là cưng.

Thấy cậu đỏ mặt cô đưa tay mình chạm vào chán cậu ta hỏi :

- " Sốt rồi hả ?

Sao mặt đỏ thế này."

Thấy cô đưa tay mình chạm vào cậu , bất giác mặt cậu lại càng đỏ hơn miệng vẫn nói " tôi không sao" nhưng trong lòng lại nghĩ ' sao cậu ấy dễ thương vậy trời (。・//ε//・。) '

Buổi chiều ngày hôm ấy, cậu dẫn cô vào rừng, tới điểm hẹn của Sabo.

Cậu cũng giới thiệu Sabo với cô.

Theo cô đánh giá Sabo là một cậu nhóc khá là đáng yêu, cậu có mái tóc màu vàng giống cô ăn mặc thì khá là giống quý tộc.

Cả ba nhanh chóng chơi thân với nhau.

Sabo hỏi :

-" Nè, Lucy sao mui bàn tay phải của cậu lại có một hình săn lạ thế ?"

-" Đúng đó, tại sao cậu lại có hình xăm kì lạ màu hồng đó vậy.

" Nghe Sabo hỏi vậy, Ace cũng thắc mắc mà hỏi theo luôn.

-" Các cậu hỏi về cái này á, bây giờ chưa phải lúc thích hợp để nói cho 2 người biết.

" Lucy nghe hai người nói vậy thì lấy tay kia chạm vào hội huy của mình giải thích và cong môi cười lên hạnh phúc.

Khiến hai người kia ngẩn người mặt bất giác đỏ lên.

Khi đã bình tĩnh lại, Ace lại tiếp tục hỏi:

-" Lucy này, sao lúc nào cậu cũng mang theo những chiếc chìa khóa kia vậy, nó được cái ích gì ?" câu hỏi này là câu hỏi cậu thắc mắc từ hôm qua tới giờ.

Nghe Ace hỏi vậy Sabo cũng quay qua nghe câu trả lời từ cô.

-" Hả, cậu hỏi những chiếc chìa khóa này á?

Nó là những chiếc chìa khóa vàng, có thể triệu hồi các tinh linh trong 12 cung hoàng đạo mà mình đã kí kế ước.

Mình có thể triệu hồi họ ra để giúp mình chiến đấu..v.v và họ còn là những người bạn của mình nữa.

" Cô giải thích thắc mắc của Ace và lấy ra một chìa khóa bạc triệu hồi plue.

Để cho họ dễ hình dung.

Sabo và Ace khá là kinh ngạc trước khả năng của Lucy.

Nhưng cũng không hỏi gì thêm nữa.

Cả ba đứa bắt đầu đi săn, có một con gấu lớn xuất hiện trước mặt ba người họ.

Ace và Sabo giành nhau

-" Con gấu này là của tớ " Ace lớn giọng nói

- " Không, con này là của tớ mới đúng " Sabo cũng không chịu thua hét lên

-" Nó sẽ là của tớ cơ " Lucy cũng bắt đầu lên tiếng, trên tay thì cầm một chiếc chìa khóa.

Và hô

" Hãy mở ra cánh cổng cung sư Tử ♌ Leo "

Ánh sáng vàng lóe lên từ trong đó bước ra một người con trai và nghe lệnh của Lucy đánh chết con gấu rồi quay lại chỗ cô

-" Ôi Lucy tình yêu của tôi, tôi đã nghe về chuyện của em rồi."

Leo bước tới chỗ cô quỳ xuống đưa tay ra hôn lấy tay Lucy.

Cô thấy anh làm vậy cũng trả nói gì chỉ biết cười trừ.

Còn về phía Ace và Sabo từ lúc con người kia xuất hiện thì đứng chết nặng trả nói tiếng nào.

-" Loki, anh biết hết rồi à, ở tinh linh giới truyền cũng nhanh quá nhỉ, mà thôi anh quay về đi " Lúc này Lucy mới lên tiếng .

-" Được rồi, lúc nào cần cứ gọi tôi, tôi sẽ sẵn sàng có mặt " Loki trả lời rồi biến mất.

Còn hai người kia sau một hồi ăn bơ ngậm mặt, thì giờ mới nói

-" Đấy cũng là tinh linh của cậu đúng không Lucy " Sabo hỏi

-" Ừ "

- " Sao lúc nãy có một vòng tròn màu vàng xuất hiện dưới chân cậu vậy " Ace hỏi

-" Đó gọi là vòng tròn ma thuật, mình có nó từ nhỏ rồi.

Ma thuật có rất nhiều loại khác nhau như phép thuật ánh sáng, bóng tối, hay nguyên tố hỏa, thổ, thủy, phong, mộc hoặc có thể là băng, phép thuật biến hình, linh hồn quỷ, tạo hình băng và vô số loại phép thuật khác không thể kể hết trong một lần được.

Và ví dụ nhưng mình có thể triệu hồi tinh linh nên gọi là tinh linh ma đạo sĩ."

Cô giải thích cho họ hiểu

-" Tuyệt thật đó" Sabo và Ace nghe xong trầm trồ

Thế là cả buổi hôm đó họ nói về phép thuật cười vui vẻ trong rừng ( Chủ yếu là họ hỏi còn cô giải thích không à )

Trời chập tối, cô và Ace nhanh chóng tạm biệt Sabo rồi vác con gấu về.

Dadan ngồi trong nhà đang ngậm điếu thuốc nhìn ra thấy Lucy cùng Ace đi chung và vác con gấu về.

Tò mò bèn hỏi

-" Sao hai mi lại đi chung "

-" Đây không phải việc của bà " Ace liếc nhìn Dadan một cái rồi cầm tay cô kéo vào trong.

Dadan đứng ở tức giận quát lớn

-" GÌ HẢ CÁI THẰNG NHÓC HỖN LÁO KHI "

Ace còn chẳng thèm đếm xỉa tới bà, cậu và Lucy đi nướng thịt, xử lí xong bữa ăn.

Cậu đưa Lucy vào phòng ngủ mặc kệ Dadan và đám sơn tặc nhậu nhẹt ồn ào ngoài khi. (Nhưng cô đâu ngủ luôn mà cô phải đi tắm ngủ à nha) Ace và Lucy ngủ chung với nhau luôn, và cô chỉ nghĩ đơn giải là Ace chỉ mới là một cậu nhóc thôi, ngủ chung đâu có sao.

Lúc còn ở Fairy tail cô cũng hay bị Natsu đột nhập vào nhà và ôm cô ngủ đó thôi mặc dù khi cô tỉnh dậy cậu sẽ được ăn một cước(≧▽≦)

( Mia _em thấy chị nghĩ đơn giản dễ sợ .

Lucy_ Thế ai cho tôi cái suy nhĩ đơn giản thế nhỉ('A´) )

Mia_ À vâng em xin lỗi chị cứ tiếp tục ngủ đi ạ em không làm phiền nữa đâu )

To be continue

Mình viết vẫn có nhiều sai sót lắm có gì thì có đọc giả bỏ qua cho mình nha(^人^)
 
[Đn Fairy Tail / One Piece ] Trở Về
Chapter 3


Cũng đã được 6 tháng kể từ ngày cô đến nơi này.

Và cô đã có thêm một người em tên là Luffy, là cháu ruột của Garp, thằng bé rất là hoạt bát và lương thiện và nó khá là giống cậu bạn thân của cô Natsu (trừ cái tính hay đi phá làng phá xóm ).

Thằng bé lúc nào cũng luôn miệng nói ' tôi sẽ trở thành vua hải tặc'

Hôm nay cô dậy khá sớm, luyện tập ma lực một lúc rồi chui vào phóng tắm.

Khi cô tắm xong thì được Dadan nhờ xuống núi mua rượu.

Thế là cô đi xuống làng và vào quán rượu của chị Makino.

Makino là một cô gái với mái tóc màu xanh lục, nụ cười thì dịu dàng khá là giống với chị Mira ở fairy tail.

Bây giờ cô đang đứng trước quán của chị Makino và bước vào quán cảnh đầu tiên đập vào mắt cô là cánh cửa như bị đạp gãy ( như cái gì đó là bị đạp thiệt đó 🙂 ) những chai rượu trên bàn thì bị vỡ dưới nền nhà.

Và còn điều quan trọng là cô đang thấy Luffy thằng em trai iu quý của mình đang ăn trái ác quỷ. (・o・)

-" Ngu ngốc!

Nhóc có biết mình đang ăn cái gì đó không hả Luffy.

Nhóc ăn xong trái đó là cả đời này nhóc không bơi được nữa đó."

Cô tức giận gằn giọng nói

Luffy nghe xong thì xanh mặt, trái ác quỷ đang cầm trên tay thì rơi xuống đất.

Lúc này mọi người mới quay qua chỗ Luffy vẻ mặt hốt hoảng, một người đàn ông tóc màu đỏ và không nhìn rõ mặt chạy đến cầm chân cậu dốc ngược lên.

Chân bị nắm của cậu lúc này dãn ra kéo dài và đầu đập xuống đất một tiếng ' cốp '.

Mọi người thấy vậy thì ai cũng Mắt chữ O mồm chữ A cả lên (⊙𝔸⊙)

-" Phì hahaha "Cô nhìn thấy vậy thì phì cười

Bây giờ mọi người trong quán mới quay đầu lại xem giọng đó là của ai, thì đập vào mắt họ là một tiểu thiên thần với mái tóc màu vàng óng được buộc theo kiểu đuôi ngựa nhỏ bên phải đầu và phần còn lại thì xõa tự nhiên.

Mặc một chiếc váy màu xanh nhạt.

Cô không quan tâm nắm tới mọi người, đi một mạch tới quầy rượu nói

-" Chị Makino ơi cho em lấy rượu ạ "

-" Lucy à em, đợi chị một lát nha chị xuống kho lấy cho " Makino xuống kho lấy rượu cho cô vì biết là cô sẽ xuống dưới này để lấy rượu cho Dadan nên đã để lại một chai.

Lúc này Luffy đã bình tĩnh lại và chạy lại cho cô la lớn và ôm chầm cô

-" Chị Lucy "

Xong cô và cậu quay lại ghế ngồi, và cô nhìn họ ( những hải tặc)

Lúc này cô mới để ý tới ông chú đang ngồi cạch Luffy, bộ tóc màu đỏ mặt có một vết sẹo dài qua mắt nhìn ổng cô liền liên tưởng tới ông chú Gildarts của Fairy tail.

Cảm thấy có người đang nhìn mình, Shanks quay lại và trước mắt anh là một tiểu thiên thần hết sức là kawaii, mặt anh bất giác đỏ lên quay sang hỏi Luffy

-" Luffy cô bé ngồi cạch em là ai thế ?"

-" Chị ấy là Lucy chị của em " Luffy hớn hở giới thiệu cô với Shanks

Cô nghe Luffy hớn hở giới thiệu thì cũng chào hỏi cho nó có phép tắc

-" Chào chú cháu là Lucy chị của Luffy ạ " Cô cười tươi chào

-" À ừ Anh là Shanks là thuyền trưởng của băng hải tặc tóc đỏ, mà đứng gọi anh là chú thế chứ anh còn trẻ mà mới có 27 tuổi thôi."

Shanks cũng giới thiệu lại

Lúc nãy anh nhìn cô cười không hiểm làm sao tim đập nhanh cứ ' thình thịch ' không thôi, người thì đứng ngẩn ra, mặt bất giác đỏ lên lúc nào không hay, có lẽ anh cảm nắng cô rồi hay sao.

-" Vâng chào anh Shanks "

Sao một hồi ăn bơ mập mặt các thuyền viên của băng tóc đỏ thấy thuyền trưởng của họ đang đỏ mặt ngẩn ngơ nhìn tiểu thiên thần kia thì buông lời trêu ghẹo

-" Thuyền trưởng của chúng ta cảm nắng cô bé đó rồi " Lucky Roo

-" Shanks thích cô nhóc đáng yêu kia rồi hả ?

" Beckman

-" Thuyền trưởng vậy mà lại là trâu già gặm cỏ non à ?"

Yasopp

Mọi người trong quán nghe vậy thì ai nấy cũng bật cười cô cũng không ngoại lệ

-" Thuyền viên của anh thú vị thật đó Shanks " Lucy nhìn anh nói

Anh không biết nói gì, gãi đầu xấu hổ

Cô lấy rượu từ tay chị Makino rồi quay lại về nhà Dadan, về tới nơi cô bắt gặp Ace đang ngồi trên một tảng đá lớn.

Thấy cô cậu cũng nhảy xuống chạy lại chỗ cô hỏi:

-" Cậu đi đâu mà giờ mới về thế hả?"

-" Mình đi xuống dưới làng mua rượu cho Dadan, có chuyện gì hả Ace " Cô nhìn Ace cười rồi trả lời

-" À không có gì đâu " Cậu nắm tay cô dắt vào nhà ăn trưa vừa đi vừa nói

Đến chiều cô lại xuống làng để thăm Luffy, rồi chị Makino chạy từ đâu ra bảo nhóc Luffy đó bị bắt cóc.

Chạy ra bờ biển thấy shanks đang ôm lấy Luffy và mất một cách tay còn cậu nhóc thì khóc lớn.

Shanks đưa Luffy lên bờ nói là mình không sao rồi trở về thuyền

Đến gối cô lấy bộ sơ cứu đi lên tàu anh, đang đi tìm phòng Shanks cô gặp Beckman và bảo là tới trị thương cho anh.

Bước vào phòng cảnh đầu tiên đập vào mắt cô là anh đang nằm trên giường mặt mày tái mét, cánh tay bị cụt máu chảy ròng ròng tạo thành một vũng dưới đất ( nhìn như một con ma tóm gọn một từ _ kinh dị )

Cô đóng cửa lại đi đến chỗ anh, lúc này anh nhìn thấy cô miệng cười ngượng ngạo nói :

- " Tiểu thiên thần em đến thăm tôi hả"

-" Ừ tôi tới sơ cứu cánh tay của anh trả công vì cứu đứa em ngốc của tôi " cô

( Mia : mình sẽ cho Lucy thêm một khả năng nữa là tiên không ma pháp giống của Wendy nha )

Cô vận ma lực ánh sáng trắng sáng lên làm cánh tay ngừng chảy máu.

Xong cô băng bó cánh tay của anh lại.

( Không biết làm sao cô ấy có thể nào ánh sáng màu trắng đó phát sáng lên làm cho cánh tay bị đứt đó không còn cảm thấy đâu nữa mà thay bằng cảm giác man mát dễ chịu, có thể đó là năng lực của trái ác quỷ ) Shank nghĩ khi cô đang trị thương cho mình, lúc này cảm thấy có cô ấy ở đây thật tốt và muốn bắt cô về làm của riêng mình, rồi anh chìm vào giấc ngủ

Thấy anh đã dễ chịu ra không ít, cô cũng đi ra khỏi phòng và đi về nhà Dadan.

To be continue

( Mia : dạo này mình lười quá.

Chương này hơi ngắn nhưng thôi kệ vậy chứ mình hết nghĩ được òi, hẹn gặp lại mọi người chapter sau nha, mình tả và kể nó không được hay cho nắm mọi người thông cảm mình ngu văn lắm (≧▽≦) )
 
[Đn Fairy Tail / One Piece ] Trở Về
Chapter 4


Và từ ngày hôm đó mỗi lần cô xuống làng thăm Luffy thì y như rằng sẽ có một kẻ mặt dày luôn bám theo cô và nói sẽ lấy cô làm vợ. ( mỗi lền nói xong câu đó là một lần được ăn Lucy kick )

Ngày tháng đó cứ kéo dài cho hết một tháng thì cô nhận được tin là ngày hôm nay là ngày mà băng hải tặc tóc đỏ ra khơi

Cô đã xin phép Dadan xuống dưới làng.

Tới nơi thì cô thấy cảnh Shanks đang chao chiếc mũ cho Luffy và một lời hứa

Khi nhận được chiếc mũ cậu nhóc khóc như đúng rồi luôn

Shanks quay lại phía sau thì lên tiếng

-" Anh tưởng vợ sẽ không ra tiễn anh chứ "

( mặt dày gọi người ta làm vợ luôn rồi)

-" Thuyền trưởng liêm sỉ đâu rồi " Thành viên băng tóc đỏ nghĩ

-" Tôi chỉ là tới để chào tạm biệt anh thôi và bỏ ngay cái cách xưng hô đó đi tôi không phải vợ anh " cô lên tiếng giọng có hơi gắt gỏng

-" Thôi mà vợ câu nói đó làm anh tổn thương đó" Shanks mặt như muốn khóc

Sau đó anh chạy tới ôm cô và chưa để cô phản ứng đã hôn lên trán và chạy ngay lên thuyền.

Cô đứng hình mất 3s

Anh ở trên thuyền nói lớn:

-" Hẹn gặp lại vào một ngày không xa"

-" Tạm biệt anh Shanks em nhất định sẽ làm được " Luffy mếu máo lớn giọng nói

Mọi người trong làng cũng tạm biệt băng tóc đỏ và nhìn thuyền của họ đi xa dần.

Khi mặt trời đã lặn , cô tạm biệt Luffy rồi bề nhà Dadan

Vừa bước đến cửa cô nhìn thấy Ace đang đứng đó, mặt cậu hầm hực nhìn cô hỏi

-" Cậu đã đi đâu mà giờ này mới về?

"

Thấy cậu đang giận,vì dạo này cô toàn xuống làng chơi với Luffy mà không đi với cậu và Sabo lên giận cá chém thớt đây mà

Cô hắc tuyến đầy đầu trả lời

-" Mình á, mình đi xuống làng thăm Luffy "

-" Lại là cái thằng nhóc chết tiệt đó, nó có cái gì tốt đâu chứ mà lúc nào cậu cũng nhắc tới nó" cậu tức giận nói

-" Thôi nào Ace, Luffy là em của chúng ta đó, đâu cần phải như vậy" Cô an ủi cậu rồi nắm tay dắt cậu vào nhà

-" Mình trả thích thằng nhóc đó một tí nào hết" cậu bĩu môi nhưng vẫn để cô nắm tay cậu vào nhà

Kết thúc bữa tối khi đã tắm xong, lên phòng đẩy cửa nhẹ nhàng vào để tránh làm cậu thức dậy.

Nằm xuống cạnh Ace đắp chăn ngủ.

Đợi lúc cô ngủ say, Ace mới mở mắt.

Ngồi dậy nhìn cô gái đang ngủ bên cạnh mình, cứ nhìn cô thế này, cậu bất chợt nhận ra rằng có khi nào cậu đã thích cô ấy rồi không.

Bất giác môi cậu khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cưới yêu nghiệt.

Rồi lại cảm thấy tức giận vì cô cứ bỏ cậu theo thắng nhóc trời đánh kia.

Lại nhìn đôi môi nhỏ kia, cậu khẽ cúi đầu xuống áp môi mình lên đôi môi đó, cảm giác mềm mại tuyền lên.

Được an ủi đôi phần, cậu nằm xuống đắp chăn lên, ôm cô vào lòng rồi tiếp tục ngủ

Thế là từ hôm đó đến nay cũng đã gần 1 tháng

Một hôm cô và Ace khi từ rừng về thì đã gặp Garp và Luffy

Garp thấy cô và cô thì lên tiếng

-" Ồ Ace và Lucy đấy à "

Cô nghe vậy thì lại gần lễ phép trả lời

-" Con chào ông, ông đến chơi ạ"

-" À là Lucy đó hả!

Đúng là chỉ có cháu là thương ông thôi hahaha " Garp cười to, hài lòng xoa đầu cô

Rồi cô quay sang nhìn Luffy nói

-" ôi Luffy, nhóc làm gì ở đây vậy"

-" A là chị Lucy " Luffy hớn hở chạy lại ôm cô

-" em từ nay sẽ sống với chị đó"

-" ồ là thế à !" cô cảm thán, vòng tay ôm lấy cậu rồi lại đưa tay lên xoa đầu Luffy

' ôi sao nhóc có thể dễ thương thế này cơ chứ ' cô nghĩ

Luffy bỏ cô ra và chạy vòng vòng, bỗng cô nghe thấy tiếng la

-" cái gì vậy nè, A!

Là nước bọt gớm quá đi, là tên nào làm vậy hả mau ra đây xin lỗi cái coi, có biết bẩn lắm không hả" Cậu đầu tiên là xanh mặt rồi tức giận la lớn

Hướng mắt lên nhìn Ace đang ngồi trên con gấu mà cô và Ace vừa đi săn về nhắn nhở nói

-" Thôi nào Ace đừng có làm thế mất vệ sinh lắm"

-" Ồ là Ace à " Garp thấy cậu thì lên tiếng

-" Cái tên kia xuống đây xin lỗi cái coi" Luffy tức giận quát

Ace thì mặt kệ cậu nhìn cậu với một con mắt khinh bỉ

Garp thì đi lại gần Luffy cốc đầu cậu một cái nói

" Đó là Ace, anh ấy lớn hơn cháu 3 tuổi từ nay cháu sẽ sống chung với anh ấy và Lucy, vậy nên từ giờ ba đứa hòa thuận với nhau đấy"

-" thôi ông đi đây mấy đứa ở lại mạnh giỏi hahhha" Garp cười lớn rồi đi

Thấy ông đã đi cô quay lại nói với Ace

-" Ace xuống đây giới thiệu đi, Luffy là em trai của chúng ta đó"

-" Tại sao mình phải giới thiệu với thằng nhóc đó chứ" cậu tức giận nhảy xuống kéo tay cô vào nhà và mặc kệ thằng nhóc Luffy vẫn còn đang bốc khói ngoài cửa

Đến tối lúc ăn cơm Dadan chỉ cho Luffy một bát cơm với một ly nước lọc

Thấy thế cậu tức giận quát

-" tại sao anh ấy được ăn thịt mà tôi lại không được ăn cơ chứ"

-" Ace là ngồi đã đi săn thịt về cho mọi người ăn thế nên nhóc không có phần đâu" Dadan ngồi giải thích cho thằng nhóc

Luffy nghe vậy thì không cam tâm nhưng vẫn phải đành ăn hết bát cơm, nhưng như vậy cậu nhóc vẫn còn thấy đói và kêu ka

-" Đói quá đi tôi muốn ăn thịt cơ"

Thấy cậu nhóc như vậy cô có phần không đành lòng, mang miếng thịt của mình sang cho cậu nhóc

-" Này Luffy nhóc ăn đi "

-" Chị cho em rồi thì chị ăn nhiều gì " Cậu ngây ngô hỏi

-" Chị không ăn nhiều đâu thế nên cho nhóc hết " Cô cười nói

Luffy nghe vậy thì cầm lấy mà ăn vui vẻ

Cách đó không xa Ace đang nhìn thấy cảnh này mà nghiến răng

Tối đến sau khi dùng bữa tối xong cô lại đi tắm rồi lên phòng ngủ thì thấy Luffy

-" Luffy nhóc ngủ ở đây à " cô hỏi

-" Vâng" Luffy vui vẻ trả lời

Rồi cô lại nhìn Ace đang ngồi dựa lưng vào một góc tường nhắm mắt

Quay sang thì nghe Luffy nói

-" Chị Lucy chị ngủ với em được không" Luffy hỏi

-" À được chứ" Cô lại gần cậu nhóc ôm nó rồi đắp chăn lên ngủ

Khi Ace mở mắt ra thì đã thấy Lucy ôm Luffy ngủ cậu khá là tức giận vì cái gì mà thằng nhóc đó đến rồi cướp luôn Lucy của cậu

Cậu đi lại gần ôm lấy Lucy về lại chỗ cậu đã chải mền rồi đặt cô xuống và cậu cũng nắm xuống đắp chăn hôn lên đôi môi kia ôm cô vào lòng rồi ngủ kệ cha cái thằng nhóc đang nằm ở phía bên kia.

To be continue
 
[Đn Fairy Tail / One Piece ] Trở Về
Chapter 5


Như mọi người biết đấy, sau 3 tháng Luffy đến sống tại nhà Dadan thì nó cũng đã làm quen được với Ace và Sabo cũng đã chuyển đến đây sống cùng Ace và Luffy luôn òi.

Mà cái ngày Sabo,Ace và Luffy làm thân được với nhau đó, không biết bọn họ đã làm gì mà khi về nhà vết thương chi chít.

Cô chỉ đưa bọn họ lên phòng rồi trị thương cho họ thôi.

Chưa kịp hỏi gì thì lăn ra ngủ hết với nhau ┐(´д')┌

Khi trị thương xong cô đắp chăn cho họ rồi lại đi lấy một bộ mềm khác ra chỗ cách họ không xa ngủ

Và chuyện gì đến nó cũng đến, sáng hôm sau khi cô ngủ dậy đã thất một màn đấu khẩu hết sức là ngu ngốc giữa dì Dadan và Sabo.

Sau một hồi tranh lộn thì Dadan vẫn cho Sabo ở lại.

______2 năm sau___________

Trong 2 năm này cô đã mạnh lên rất nhiều à nha.

Điển hình như cô có thể triệu hồi tinh linh một lúc 4,5 người cùng lúc vẫn không hết ma lực

( "Chị trâu quá trời luôn đó " Mia

" thế cái con nào nó cho tui thế ấy nhỉ (‡▼益▼)" Lucy

" À thì chị cứ từ từ bình tĩnh, em nói chơi ấy mà chị chấp chi, kkk (つ≧▽≦)つ" Mia

" hừm " Lucy )

Thể lực của cô cũng không phải hạng xoàng đâu.

Có thể một chưởng đánh bay con gấu xa tới 10 mét đó. ( sức mạnh phi thường )

Tinh linh phục vẫn như thế nhưng sức mạnh được tăng lên đáng kể, trong 2 năm này cô còn nghĩ ra rất nhiều chiêu thức mới hay ho nga~~

Trong 2 năm nay cô đã rèn luyện lại kiếm thuật của mình, mọi người đang thắc mắc tại sao cô biết kiếm thuật đúng không?

Ừ thì đề giải thích luôn ha, lúc còn ở fairy tail thì cô đã đi theo Kagura của Mermaid Heel để học kiếm. ( kiếm thuật của cô có thể ngang hàng với Dracule Mihawk hoặc có khi còn hơn nữa à )

Cô có một thanh kiếm do các tinh linh ở tinh linh giới tặng, cô đặt tên là '干支の剣 đọc là Eto no ken và theo tiếng nhật có nghĩa là thanh kiếm hoàng đạo ' và cũng có thể triệu hồi

( kiếm của Lucy giống ảnh trên đó

Giới thiệu sơ qua về thanh Eto no Ken

hay còn gọi là thanh kiếm hoàng đạo

Cũng như tên của nó vậy thanh Eto no Ken có tất cả gồm 12 chiêu thức ứng với 12 cung hoàng đạo, mặc dù cô chỉ có 9 chiếc chìa khóa vàng thôi nhưng vẫn có thể sài thất cả chiêu thức)

( vòng tròn ma thuật triệu hồi Thanh Eto no Ken )

Và một điều quan trọng là cô , Ace, Sabo và Luffy đã uống rượu kết nghĩa anh em tạo thành bộ tứ ASLL.

( khá thú vị phải không )

Để mình kể lại sơ qua một chút về hôm ấy nhé

Ừ thì cũng không có gì đâu, chuyện phải nói từ khi Sabo dọn đến nhà Dadan ở thì sau hôm đó một ngày.

Cô có nổi hứng đi cùng anh em họ cho vui, vì cũng lâu mình không đi chơi cùng họ

-" Hôm nay chị Lucy cũng đi cùng hả ?"

Luffy ngốc nghếch hỏi

-" Thế là mấy người không thích đi cùng tôi à " Cô nói với giọng chán nản

-" À à không phải thế đâu em xin lỗi " Luffy cuống cuồng xin lỗi

-" Đồ ngốc " Ace quay sang nhìn Luffy nói

-" Có Lucy đi cùng cũng vui mà tại cũng lâu không thấy cậu đi cùng tụi này à, có chuyện gì không vậy " Sabo nói với giọng ấm áp

" Ừ thì dạo này mình có bận ít việc thôi mà" Lucy trả lời

-" Ồ là thế à " Sabo

-"Ừ "

Mọi người cùng nhau đi sau vào rừng gần biển ở đo cô đứng à hít gió biển trong lành

" Ơ Ace đâu rồi " Lucy không thấy Ace đâu bèn lên tiếng hỏi

" không biết cậu ta chạy đi đâu rồi nữa" Sabo nghe vậy nói

" ừ không biết anh ấy đi chơi ở đâu nữa " Luffy nghe Sabo nói thế thì cũng hùa theo nói lí

" Mọi người nói tôi à " Ace không biết từ đâu xuất hiện, trên tay cần 4 cái chén cùng 1 chai rượu nói

" Cậu vừa đi đâu vậy hả Ace " Lucy hỏi

Ace không trả lời câu hỏi của cô đi đến một gốc cây gần đó đã bị chặt, đặt 4 cái chén xuống nói

" Đề chuẩn bị cho những sự việc sẽ sảy ra trong tương lai sau này"

" Ai biết được chúng ta sẽ đều sở hữu thuyền riêng"

" Mọi người sẽ có ý định sẽ làm hải tặc sao" Lucy nghe vậy nói

"Ah anh đã ăn cắp rượu của mụ tóc xoăn đó à " Luffy thắc mắc hỏi

" Các cậu chưa nghe về cái này sao" Ace hỏi

" khi đàn ông uống rượu họ sẽ trở thành anh em"

" Anh em sao " Luffy hào hứng nói

" Thật sao"

" Nhưng chúng ta sẽ mãi mãi là anh em" Ace không trả lời tiếp tục nói

" Nhưng mình đâu phải đàn ông mình là con gái mà " Lucy bất chợt lên tiếng

" Dù chị không phải đàn ông thì chị vẫn sẽ là chị của em.shi shi shi" Luffy cười nói

" Đúng vậy dù cậu có là con gái đi nữa thì cậu vẫn sẽ là anh em của tụi này" Ace nói với giọng chắc nịch

" Ace nói đúng đó" Sabo cùng gật đầu lia lịa nói

" Ừ " Lucy cười gật đầu

Nụ cười đó đẹp đến nỗi ba anh nhà ta đỏ cả mặt luôn

Khi đã bình tĩnh lại Ace bắt đầu rót rượu vào gừng li nói

" Cho dù chúng ta làm gì đi nữa hay ở bất cứ đâu thì điều này sẽ không bao giờ thay đổi"

" Là anh em " Luffy nói

" Cụng ly " Sabo

" Ừ " Cô gật đầu rồi cũng cụng li cùng ba anh em họ

Mọi người uống hết li rượu rồi quay sang cười nói

" À mà Lucy cậu có ý định làm hải tặc không " Ace hỏi cô

" ừ thì mình cũng không chắc lắm, và một điều chắc chắn là mình sẽ ra biển" Lucy nghĩ ngợi gì đó rồi nói

' ừ thì cô đang nghĩ là cô sẽ ra ngoài biển để tìm cách có thể về Fairy Tail.

Nhưng cô khá là vui khi được gặp họ'

Họ ở đây là mọi người trong One Piece đó

" Thế là chị cũng sẽ làm hải tặc đúng không " Luffy mặt hớn hở nói

" Chị Lucy sẽ trở thành thuyền viên của em "

" Không Lucy sẽ trở thành thuyền viên của anh " Ace cũng chen vào nói

" Không cậu ấy phải lên thuyền của mình cơ" Sabo cũng không chịu thua nói

" Đã bảo mình không biết sẽ làm hải tặc không mà " Lucy nói

Tuy cô nói thế nhưng mọi người vẫn tranh chấp đề có thể đưa cô lên thuyề mình

Cô thì ngồi một bên nghe bọn họ cãi nhau và chỉ biết cười trừ

Chuyện là như vậy đó

____ Quay lại Fairy tail ha____________

Tại hội quán của Fairy Tail không khí im lặng đến đáng sợ,không còn tiếng cười đùa, tiếng cãi nhau hay những vụ ẩu đả nữa mà thay vào đó là một không gian ảm đạm, có thể rõ ràng tiếng thở, tiếng tim đập.

Và ở Fairy Tail thì cũng đã là hơn 2 tháng kể từ vụ Lucy bị hút vào lỗ hổng không xác định.

Còn quyển sách mà Lucy đã mở ra khi co bị hút vào lỗ hổng thì nó cũng rất xuống đất và bay đi đâu đó ( sách bay vô lý vãi linh hồn)

Mọi người trong nhóm của Erza đã kể lại và huy động tất cả mọi người đi tìm quyển sách đó, vì đó chính là manh mối cuối để có thể biết Lucy đã bị hút đi đâu.

Theo lời kể của nhóm thì quyển sách có bìa màu đỏ, hình minh họa của quyển sách là một cấu đầu lâu ☠, tiêu đề của cuốn sách là 'One Piece '

-" Chết tiệt, không biết cái quyển sách vớ vẩn đó ở đâu nữa aa..a...a " Natsu hét lên đập bàn

-" Tên kì nhông lửa kia ngươi ồn ào quá đấy" Gray

-" công chúa băng ngươi thích đánh nhau hả" Natsu dính sát mặt vào Gray nói

-" Thích thì chiều đến đây" Gray cũng không chịu thua cãi lại

Hai người chuẩn bị lao vào nhau thì

-" Hai đứa có im hay không " Erza không biết từ đâu xuất hiện đập hai đầu của họ vào nhau nói

Natsu và Gray làm đo ra đất bất tỉnh

-" Chị Erza " Wendy lên tiếng

-" Có j không Wendy ?"

Erza hỏi

-" Chúng ta đã đi tìm quyển sách đó hơn 2 tháng rồi không biết bây giờ chị Lucy có sao không nữa " wendy nói với giọng buồn bã

Nghe đến đây mọi người trong hội ai ai cũng trầm mặc

- " Sẽ không sao đâu chúng ta nhất định sẽ tìm thấy quyển sách đó và đưa Lucy trở về " Natsu sau khi tỉnh nói với một giọng chắc chắn

-" Natsu nói đúng đó nhất định sẽ tìm được thôi" Carla cũng bắt đầu nói

-" ay" Happy

To be continue

" Dạo này mình lười viết quá, với lại ý tưởng phải nghĩ cũng hơi mất thời gian tí"

" À còn vài từ bị sai sót ở đâu thì mong mọi người thông cảm ha "

" mina chờ diễn biến tiếp nha

Iu mọi người ❤❤❤" Mia
 
[Đn Fairy Tail / One Piece ] Trở Về
Chapter 6


___ Quay lại với One Piece nào______

Bây giờ cô đang lênh đênh trên đại dương với một con thuyền không quá lớn và cũng không quá nhỏ.

Con thuyền này do cô cùng một vài tinh linh làm ra

Nói sơ qua về con thuyền của Lucy ha.

Con thuyền dài tầm 5,5 m rộng tầm 4 m.

Bên trong có một phòng ngủ, một phòng bếp và một phòng tắm.

( Mọi người tự tưởng tượng nha mk chả biết tả sao cho giống nữa)

Còn về lí do sao cô lại làm thuyền đi ra biển thì phải nói chuyện cách đây 1 tháng trước

________Quay lại 1 tháng trước _______

Hôm nay cũng là một ngày như bao ngày khác.

Cô thì đang ngồi xem nhóm của Ace, Sabo và Luffy luyện tập, hỏi tại sao cô không luyện chung cùng bọn họ đúng không, chỉ có một lí do đơn giản là cô thích thế thôi.

Cô đang cầm một quyển sách mà cô mới mượn được từ thư viện dưới làng, tiêu đề của quyển sách này khá là thú vị tên là ' Nữ thần của đại dương '

Tóm tắt chuyện Lucy đang đọc

Câu chuyện nói về một nàng tiên cá có sức mạnh điều kiển toàn bộ biển cả sống cách đây hàng trăm năm về trước.

Cô ấy sống ở dưới đáy của đại dương thường không bao giờ xuất hiện trên mặt biển.

Nhưng lạ thay tôi cùng những thuyền viên của mình đã rất may mắn có thể gặp và nói chuyện với cô ấy một lần. ( Tôi ở đây là tác giả )

Cô ấy giống như một nàng tiên cá màu xanh.

Cô có một cái đuôi cá màu xanh. tóc màu xanh tới eo cô, cô có đôi mắt màu xanh, mặc một bộ bikini màu xanh đậm và trên mỗi cánh tay, cô ấy có một vòng đeo tay bằng vàng.

Một hình xăm màu xanh đậm giống như các biểu tượng gì đó, nằm ngay dưới xương đòn của cô.

Cô cũng cầm một chiếc bình có tác dụng như là vũ khí chính vậy

Và tên của cô ấy là " Aquarius "

Aquarius rất dễ nổi giận và một điều chắc chắn là bạn đừng bao giờ chọc giận hay làm cô ấy nổi điên lên và cho bạn xuống chầu ông bà.

Đọc đến đây nước mắt cô đua nhau rơi xuống, cảm xúc thì hỗn loạn cảm giác điều mình vừa đọc có phải sự thật không, vui đan xen sự mong chờ.

Cô đã không đợi được mà lấy chiếc chìa khóa bạc ra và hô

" Hãy mở ra cánh cổng của chòm sao Nam Thập Tự Crux "

Tinh tong

Một người đàn ông có cái đầu cây thánh giá xuất hiện nói

" Tiểu thư cần gì "

" Crux ông hãy thử tìm xem thế giới này có sự xuất hiện của Aquarius không " Lucy vội vã hỏi

Nghe câu hỏi xong Crux nhắm mắt lại như đang ngủ

Một lúc sau ông tỉnh lại mắt trừng lớn lên nói

" Thứ tiểu thư Lucy thế giới này có sự xuất hiện của Aquarius nhưng cô ấy đang ở một nơi nào đó trên đại dương xa xăm ngoài kia "

Ngay lúc này Lucy mừng đến rớt nước mắt, cuối cùng cũng biết tin tức của chị rồi Aquarius . cô cầm chặt chiếc chìa khóa đã gãy của cung bảo bình

Và bây giờ cô đã có một quyết định đầy táo bạo là sẽ làm thuyền để ra khơi, cô sẽ đi chu du quanh đại dương này để tìm lại cung bảo bình.

Nghĩ là làm cô đã đi sâu vào trong rừng và triệu hồi một vài tinh linh để có thể giúp mình làm con thuyền một cách nhanh nhất

Nhưng con thuyền làm xong là một tháng sau đó rồi

Những ngày cặm cụi để làm thuyền cô đã không còn đi chơi với nhóm của Ace, Sabo và Luffy nữa tuy tối đến mọi người vẫn ngủ cùng nhau.

Cô vẫn đi lại như bình thường như lúc đi tập luyện, nhưng bây giờ không phải đi luyện tập nữa mà là đi làm thuyền.

Ngày cuối sau khi làm xong con thuyền một ngày cô đã chuẩn bị đầy đủ cho một chuyến ra khơi dài ngày.

Tối của hôm trước ngày ra khơi cô đã viết một bức thư và đính nó ở trên cột ở trong nhà, để mọi người dễ tìm

Tối hôm đó

Cô đợi mọi người ngủ say rồi hôn lên trán của bộ ba ASL và nói lời tạm biệt khi cả ba vẫn còn đang ngủ mà không biết chuyện gì.

Tạm biệt xong cô đi ra bãi biển nơi cô đã thả leo con thuyền ở đó.

Con thuyền cùng cô đi xa dần hòn đảo

_____quay lại hiện tại nào____________

" Ôi chán quá đi" cô đang nằm giường trong phòng lăn qua lăn lại nói

" Không biết bây giờ bọn Ace Sabo và Luffy đang làm gì a"

" mong là mọi người không làm quá lên"

" Mình cũng nhớ những người trong hội quán Fairy Tail quá à, không biết mọi người sao rồi, mình muốn gặp họ quá"

Tự nhiên lúc này cô nhớ đến một vái gì đó

" A "

" đúng rồi, lúc mình bị hút vào hố đen và đến đây thì mình đã mở một quyển sách "

" Có thể quyển sách đó đã bị gắn một phép thuật nào đó và đưa mình đến đây, và bây giờ mình chỉ cần tìm lại quyển sách đó là có thể trở về rồi "

Cô đập tay nói

" mình tự thấy mình thông minh ghê ta, hahaha"

' Ui dùi ui bà cô của tui tự luyến dễ sợ'

" Mà không biết mình đang ở đâu trên biển nhỉ "

" ôi may quá trước khi đi mình có học qua về hàng hải và có đem theo bản đồ.

" may dễ sợ, không thì lạc mất tiu rồi"

__trong lúc chờ Lucy loay hoay trên biển thì mình qua lại chỗ Luffy ha ___

Sáng ngày hôm sau sau khi Lucy đi mọi người đã tìm thấy bức thư mà cô đề lại

Trong thư ghi

Gửi mọi người

Cảm ơn đã chăm sóc cháu trong thời gian qua, tôi đã ra khơi để tìm một vài thứ quan trọng của mình vậy nên mọi người không cần phải lo lắng cho tôi.

Hãy chăm sóc bản thân thật tốt nhé

À mà Ace, Sabo và Luffy nữa mấy người không cần lo cho tôi đâu và hãy chăm sóc tốt cho bản thân mình, hẹn gặp lại tại biển vào một ngày không xa

Yêu mọi người nhiều

Kí tên

Lucy

" Tại sao cô ấy đi mà không trực tiếp nói với mình chứ" Ace tức giận vò bức thư nói

" Chị Lucy ra biển rồi, chị ấy không cần em nữa oa oa híc " Luffy khóc lóc nước mắt nước mũi tèm lem nói

" Không sao đâu mà, cô ấy bảo là sẽ gặp lại mà, không phải sao" Sabo tuy cũng đang rất buồn nhưng lại vẫn cười để khích lệ bạn và đứa em trai của mình.

Cả nhà Dadan cũng rất tức giận khi cô đi mà không nói một lời nào

Sau khi cô đi được một tuần thì Sabo bị bắt về nhà và tự mình ra khơi rồi bị thiên long nhân bắn chết ' đâu có die đâu nhỉ '

Chỗ này thì nó giống trong nguyên tác thế nên mình chỉ giới thiệu qua sương sương thôi

Ace và Luffy đã rất buồn và tự hứa với lòng mình rằng khi lớn lên sẽ ra khơi tìm lại Lucy và thực hiện ước mơ của mình

To be continue

" Hôm nay đến đây thôi ha " Mia

" Dạo này mình nhiều bài kiểm tra quá không có thời gian viết luôn "

" Cái chương này mình viết linh tinh lắm thế nên mọi người thông cảm"

" hẹn gặp lại chapter sau ha "
 
[Đn Fairy Tail / One Piece ] Trở Về
Chapter 7


_____ Lucy___________________________

Cô đang nằm ngoài boong tàu phơi nắng, thuyền của cô đang đi tới tân thế giới, vì theo thông tin cô biết được tác giả của cuốn sách này đã viết khi gặp cô ấy ( cô ấy ở đây là Aquarius ) ở tân thế giới.

Cô đã phải tốn rất nhiều thời gian mới có thể xác định được hướng để tới tân thế giới à nha.

Nhưng theo cô biết thì muốn tới được tân thế giới nghĩa là nửa sau của đại hải trình thì cần đến đảo người cá.

Nếu là đại hải trình thì cô đã vào được rồi, xem nào cô vào được đây cũng mất kha khá thời gian nha.

Suýt chút nữa là bị một con cá voi ăn vào bụng rồi, lúc đó quá nguy hiểm mà cũng may nó chưa cho cô vào bụng, chứ không lại thành sushi cá voi thì toi (≧▽≦)

Bây giờ cô đang có mặt tại Shabondy.

" oa, lớn thật toàn cây và bong bóng !"

Cô cảm thán nói

" giờ thì mình lên đảo để tìm thợ tráng thuyền thôi, mong là không bị hải quân bắt được"

" Mà có bắt được đi nữa chúng cũng có đâu thể làm gì mình"

" Mình mới đọc báo sáng, và mình đã bị truy nã rồi phiền phức hết chỗ nói luôn " Cô đứng trên mũi tàu nhìn về quần đảo Shabondy nói

' Mọi người biết tại sao cô lại nói là bị hải quân bắt và bị truy nã không, chắc mọi người không biết đâu, thôi để mình nói luôn ha

Ừ thì chuyện ấy cách đây một tuần, hôm đó cô đang trên thuyền uống trà, ăn bánh và ngồi đọc sách.

Thật không may tự nhiên có một băng hải tặc nào đó cô không biết tiến tới, rồi kéo theo sau là vài con tàu hải quân tầm 4 đến 5 chiếc gì đó

Mà bọn chúng đuổi nhau thì cũng có liên quan gì tới mình đâu, lúc đó cô thì vẫn bình thản không để tâm nắm

Tự nhiên ở đâu ra những quả bom rơi về phía cô, còn con thuyền hải tặc kia đã chạy mất hút rồi.

Những quả bom đó đâu có mắt gần mấy chục quả lao về phía cô, nó cũng đâu có ít gì nếu mà một quả trúng vô tàu là chỉ có mà xuống biển ở với cá đó

Đã ném bom vào thuyền người ta rồi mà bọn hải quân đó không thèm để ý hay trả chi phí tổn thất tinh thân luôn, chuyện đó thì không có chấp nhặt làm gì vì cô cũng đâu phải con người nhỏ nhen đâu

Ấy thế mà mấy con tàu hải quân khi nhìn thấy bọn hải tặc đã chạy mất rồi thì hướng mắt sang phía cô khi nhìn thấy lá cờ cô treo trên đỉnh thì bọn họ tưởng là hải tặc vẫn tiếp tục bắn cô

Cái lá cờ đó là hội huy của Fairy Tail, nó cũng đâu phải cờ hải tặc mà bọn nó bắn mình chứ làm gì có đầu lâu đâu, bọn chúng mắt mù rồi à

Và chuyện gì đến cũng đã đến lúc đó cơn tức đã lên đến đỉnh điểm.

Cô rút thanh Eto no Ken ra đứng trên mạn thuyền thủ thế nói

' Cung thứ mười một Bảo Bình : Thủy đao '

Khi hô xong cô chém một đường, tức thì một lưỡi liềm bằng nước di chuyển với tốc độ chóng mặt lao nhanh về phía những con tàu hải quân

Trên tàu hải quân khi nghe tiếng hô thì tất cả binh lính hải quân vẫn chưa định hình được gì thì đã có một lưỡi liềm bằng nước lao về phía họ, nó di chuyển với tốc độ rất nhanh tất cả lính hải quân lẫn phó đô đốc cũng không định hình được chuyện gì đã xảy ra thì đã bị lưỡi liềm bằng nước đó cắt con thuyền làm đôi trong đó có tất cả 5 con tàu của hải quân.

Mà lúc nãy khi họ nhìn về phía con tàu đó cũng chỉ thấy con cô nhóc tầm 12 tuổi, rất đẹp ở trên tàu, nhưng khi nhìn lên lá cớ thì họ lại nghĩ chắc đó là con tàu hải tặc nên không nghĩ gì nhiều liền bắn

Nhưng thật không ngờ tới cô nhóc đó lại mạnh như vậy mới chỉ sài một chiêu thôi mà đã có thể hạ được tận 5 con tàu chiến của hải quân mà không tốn chút công sức nào

Vì thế ngay khi con tàu của cô nhóc đó rời đi thì vẫn có vài người lính còn sống sót trở về căn cứ báo cáo cấp trên

Theo như lời kể thì cô nhóc đó tóc vàng da trắng mắt nâu nhìn không khác gì thiên thần hạ phàm cả

Và ngay sau đó lãnh đạo đã phát lệnh truy nã cô trên toàn thế giới với mức khởi đầu là 250 000 000 beri với cái đầu của cô với cái tên kiếm khách hoàng đạo, sở dĩ lấy tên này là bởi vì chiêu thức của cô được họ kể lại là một cung hoàng đạo vì không biết tên với việc thấy cô cầm kiếm thế nên lấy tên vậy

Hình thì được thợ chụp ảnh trả may chụp được lúc cô đang dừng chân ở một hòn đảo.

Và cũng ngay hôm đó cô đã được lên trang nhất báo

Đấy câu chuyện về sao cô bị truy nã là vậy đó⊂( ̄▽ ̄)⊃ '

Quay trở lại với thực tại nào

Lucy đang đi loanh quay qua những lùm cây để tìm thợ tráng tàu, nghe nói người đò là thuyền phó của vua hải tặc thì phải tên là gì ấy nhỉ...ừm à tên là Silver Rayleigh thì phải

" Không biết ông ấy ở đâu nữa, thật mệt mỏi làm sao "

" Hay mình bái ổng làm sư phụ nhỉ, nghe nói ông ấy mạnh lắm, dù gì cũng là thuyền phó của vua hải tặc mà lị "

" À hình như mình nghe nói có buổi đầu giá gì gì đó thì phải, ở lùm cây số một hay sao đó, cứ đến đó thử nhỉ trả may có gì đó vui vui thì sao "

Cô tự mình đi tự mình nói mà không để ý tới ánh mắt sung quanh của mọi người đang nhìn mình.

Tự nhiên có một cái gì đó đập thẳng vào gáy cô làm Lucy bất tỉnh nhân sự

Ngay sau khi vừa bị đánh ngất cô tự trách mình là tại sao lại mất cảnh giác thế không biết.

Rồi cô ngất lịm đi và không biết cái mù tịt gì nữa, ôi khổ thế không biết

Sau khi đã đánh ngất xong cô gái nhìn tựa như thiên thần nay bọn chúng bắt đầu mang cô tới buổi đấu giá.

Sau khán đài cô bị xích cổ, tay và chân một cảm giác thật khó chịu mà

" Ưm....

Đây là đâu đây" Cô từ từ mở mắt nhìn mọi thứ xa lạ thì lên tiếng

" Đây là sau khán đài của buổi đấu giá " ????

" Ồ thì ra là thế, mà ông là ai thế " Cô nghe xong câu trả lời thì mới ý thức được tình hình hiện tại và quay sang hỏi người ngồi gay cạnh mình

" Mà cái quái gì thế này " Cô lại nhìn thấy mình đang bị xích ngạc nhiên nói

" Cô nhóc không cảm thấy sợ sao"???

Người nào đó lại hỏi cô

" không tôi thấy bình thường à mà có hơi ngạc nhiên thôi có gì mà sợ, mà tôi đang hỏi ông là ai đó" Cô trả lời xong quay sang nói với người bên cạnh

" À ta á, ừm ta là Silver Rayleigh " ông vẫn bình thản nói

" Ồ thì ra ông là Silver Rayleigh "

To be continue

" Chapter này mình ra sớm vì tuần này mình khá rảnh thế nên cũng ngồi viết chơi chơi à " Mia

" Và chapter này đến đây thôi đợi mình nghĩ tình tiết chapter sau nha, hẹn gặp lại mina 😘😘"
 
[Đn Fairy Tail / One Piece ] Trở Về
Chapter 8


" Ồ thì ra ông là Silver Rayleigh "

" Tôi cũng đang tìm ông đây, mà tại sao ông lại ở cái nơi này vậy" Cô hỏi

" Như nhóc đang thấy ta đang bán thân " Ông trả lời tỉnh bơ

" Ý tưởng hay thật " Cô cảm thán nói

( ' bán mình là một ý tưởng hay lạy chị thật chứ IQ cao ngất ngưởng của chị đâu rồi ' Mia

' chắc tại dạo này chỉ ăn ngủ thế nên IQ bị thu hẹp ấy mà ' Lucy

' Ôi chị tôi ' Mia )

Đang nói chuyện với Rayleigh thì cô nghe thấy tiếng nói sau bức màn che

" Và tiếp sau đây là một cô gái "

Một người mặc quần áo đen ( như ăn trộm ) vào cầm sợi dây xích được đeo trên cổ cô lôi cô đi ra

Trước khi đi ra cô còn ngoảnh mặt lại sau nói với ông

" Gặp lại sau ông chú "

" Nhóc thật thảnh thơi đó hahaha " Rayleigh nói rồi cười to

Khi cô bước ra khỏi bức màn che cô nhìn đảo mắt xung quanh rồi cảm thán một câu

" Đông ghê "

Người đấu giá bắt đầu nói

" Đây là Kiếm khách hoàng đạo với tiền truy nã là 250 000 000 beri"

" Và số khởi đầu cho kiếm khách này là 300 000 000 beri "

Lúc này cả khán đài rầm rộn cả lên, mọi người cùng nhau đấu giá để có được cô

Rất nhiều những bảng giá cao được giơ lên để có thể lấy được cô

" 350 000 000 beri " ????

" 400 000 000 beri " ????

" 500 000 000 beri " ???

........

Một thiên long nhân ở đó cũng ra một mức giá trên trời để có thể đem cô về làm nô lệ vì nhìn cô như thiên thần vậy à

" 1 tỷ beri " Thiên Long nhân giơ bảng nói

Cả khán đài rầm rộ lên

MC lúc này lên tiếng

" 1 tỷ beri lần một "

" 1tỷ beri lần hai "

" 1 tỷ beri lần ba "

" Xin chúc mừng kiếm khách này đã thuộc về ngài ???

"

Lúc này cô mới nhìn lại cái người vừa mới mua mình, là một người đàn ông mặc đồ phi hành gia, tóc dựng ngược trong chiếc mũ kính và một điều quan trọng hơn là hắn xấu vãi

Ngay sau khi hắn bảo thuộc hạ lấy tiền đưa cho chương trình thì Rayleigh từ trong khán đài bước ra nói

" Nhóc thật có giá đó tận 1 tỷ lận "

Ông sài haki bá vương của mình làm toàn bộ khán đài đổ gục trừ cô

Lại đi đến cho cô cầm lấy vòng xích trên cổ phá hủy nó ( cách phá hủy giống như trong phim ấy nha)

" Ông làm kiểu gì hay vậy " cô thắc mắc hỏi

Nhưng ông chỉ cười rồi đi qua cô đến chỗ Mc vừa nhận 1 tỷ của tên thiên long nhân kia lấy nó, cô thấy vậy thì cũng không chịu đứng yên mà chạy đến đó nói

" Ây ông chú tiền của tôi mà "

" Ta vừa cứu nhóc đó tiền này coi như nhóc trả công ta " Ông nói

" Ông không cứu thì tôi có cách để thoát ra mà " Cô mắt cá chết nhìn ông

" Thôi được rồi 1 tỷ này chia 50:50 mỗi người 5 trăm triệu beri được không "

" và coi luôn đó là tiền tráng thuyền của tôi luôn cũng được "

" Hahaha ta thích nhóc rồi đấy " ông cười lớn nói

" Hay nhóc làm đệ tử của ta luôn đi thế nào "

" Ông chắc chứ " cô hỏi lại

" Chắc ta thấy nhóc khá là thông minh đấy " ông cười

" Được thôi, từ nay xin giúp đỡ nhiều hơn Sư phụ " cô gập người một góc 90 độ nói

" Giỏi hahaha " ông lại gần xoa đầy cô rồi dẫn cô ra khỏi nhà đấu giá

Ông dẫn cô đến một quán rượu nằm ở lùm cây số 13 bước vào quán Rayleigh nói

" Shakky có đây không "

" Rayleigh ông đi đây suốt thời gian qua thế hả và ai đây " Shakky nhìn ông mặt hầm hầm nói

Shakky nhìn cái đầu vàng vàng sau lưng ông nói

" Đây là đồ đệ ta mới nhận tên là Lucy " ông kéo cô lên trước nói

" Cháu chào cô ạ, cháu tên Lucy 12 tuổi ạ mong cô giúp đỡ cháu " Cô nhìn người đối diện mình cười tươi cúi đầu chào

" Ôi Lucy dễ thương quá đi " Shakky nhìn cô rồi ôm chầm lấy cọ cọ má nói

" Cô tên là Shakky rất vui được gặp cháu thiên thần nhỏ à "

" Vâng " cô nói dù hiện giờ cô đang trong tình trạng má cọ sát shakky và bị ôm chặt

" Thôi nào cho con bé nó thở chứ " Rayleigh thấy vậy thì giải vây cho cô

Shakky thì tiếc nuối bỏ cô ra còn Lucy thì quay mặt lại mắt dưng dưng nhìn ông

Ông nhìn vậy thì cũng chỉ biết cười trừ

Từ ngày hôm đó cô theo Rayleigh học haki và kiếm, ông dẫn cô đi đến một hòn đảo không người và ở đó luyện cho cô, đôi khi hay thầy trò sẽ dẫn nhau đi đến buổi đấu giá ở Shabondy bán mình lấy tiền tiêu sài

Khi đi theo Rayleigh cô biết được là ổng nghiện cờ bạc thế nên mới phải bán mình lấy tiền trả nợ

Và từ khi có cô ổng đâm ra lao đầu vào cờ bạc nhiều hơn và dẫn cả cô theo và giờ đây cô cũng đã lao đầu vào cờ bạc.

Không giống như ông đánh đâu thua đó thì ngược lại cô đánh đâu thắng đó dù vài nghề chưa lâu

Và từ lúc bái ổng là sư thì cô cũng đã cho ổng biết tất cả về ma thuật, tinh linh hay là kiếm của cô ông cũng biết

2 năm sau

Hiện tại sức mạnh của cô có thể nói là hơn cả Rayleigh rồi hơn gấp vài lần rồi ấy chứ

Cô bây giờ sở hữu 3 haki, Haki quan sát, haki vũ trang và cuối cùng là haki bá vương

Cô cũng khá là bất ngờ vì mình sở hữu haki bá vương đó

Rayleigh từng bảo với cô rằng nhóc là một thiên tài đó mới 14 tuổi sử dụng thành thục 3 haki và kiếm pháp

Một hôm cô đến quán rượu của Shakky để tìm Rayleigh

Bước vào trong quán

" Cháu chào cô Shakky " cô cúi người chào

" Ôi thiên thần nhỏ của cô " Shakky thấy cô thì ôm chầm cô rồi cọ cọ má

Từ lúc quen cô đến giờ Shakky đều gọi như vậy cả cũng quen rồi lên coi trả thấy khó chịu như lần đầu nữa

" Cô Shakky ơi cô bỏ cháu ra được không ạ " Cô nói

" À ừ " Shakky cũng nghe, bỏ cô ra trong tiếc nuối và đi lại quầy

Cô thì ngồi lên ghế quay mặt về phía Rayleigh nói

" Sư phụ con sẽ đi đến tân thế giới "

" À được thôi, nhớ về thăm ta đó" ông nhìn lại cô nói

" Vâng, hẹn gặp lại sư phụ và cả cô Shakky nữa " Cô nở một nụ cười ôm lấy Rayleigh và Shakky rồi bước ra khỏi quán

To be continue

Mia " chapter này mình ra hơi muộn như thôi mong mọi người thông cảm nha "
 
[Đn Fairy Tail / One Piece ] Trở Về
Chapter 9


Bước ra khỏi quán cô đi đến con tàu của mình và bắt đầu đến tân thế giới

Nhưng trước hết cô cần xuống đảo người cá trước

Thuyền của cô bắt đầu lặn xuống dưới đáy biển

( và xuống như thế nào thì mọi người tự nghĩ nha, mình mệt lắm không nghĩ nổi )

Hiện giờ cô đang có mặt tại đảo người cá, đi lòng vòng quanh đảo cô mua một ít đồ rồi lại đi thăm quan.

Cô tìm một quán trọ nào đó ở lại mấy ngày rồi mới tiến vào tân thế giới

Và ở đây cô đã quen được cô công chúa tên là Shirahoshi, cô công chúa đó gọi cô là chị, dù chỉ quen được một tuần thôi nhưng cả hai chơi rất vui cô còn quen cả quốc vương của vương quốc Ryuuguu nữa

Ngày cuối cùng ở lại trên đảo cô tạm biệt tất cả mọi người rồi chuẩn bị hành lí lên tàu tiến vào tân thế giới

Tân thế giới

Vì ở đây thời tiết rất chi là thất thường, lên cô phải lái tàu qua những con sóng rồi mưa đá các kiểu

Lúc này cô mới có một giấc ngủ bình yên sau một đêm mưa gió bão bùng và bây giờ là buổi sáng tàu của cô không có người lái nên nó theo gió băng băng trên biển,cô thì đang ngủ trong chăn ấm nhưng thật không may có một băng hải tặc nào đó đã phá giấc ngủ bình yên ấy

Họ cho con tàu của mình bắn phá con thuyền của cô, làm chiếc thuyền rung lắc dữ dội, rồi thật không may cô chợt tỉnh giấc, sắc mặt không có gì xấu hơn lúc này

Cô bước ra ngoài boong tàu mặt đen như đít nồi nhìn tàu hải tặc vừa phá giấc ngủ của mình vung tay ra một vòng tròn ma thuật xuất hiện dưới chân và ngay lúc này thanh Eto no Ken cũng đã nằm trên tay cô

Cô nhìn băng hải tặc đó rồi tiện tay vung một nhát kiếm con tàu đã thành hai mảnh rồi chìm xuống biển dù đã phá giấc ngủ của cô nhưng cô vẫn khá là lương tay nhỉ, có thèm sài chiêu nào đâu

( Ôi chị tôi lương tay ghê, chém có phát mà đứt đôi con thuyền rồi,

Nếu chém vài phát nữa chắc họ đi gặp tổ tiên họ quá ⊂( ´ ▽ ' )⊃)

Còn băng hải tặc kia thì kia thấy cô bước ra nhìn kĩ thì chỉ thấy đứa nhóc mới 14, 15 tuổi miệng còn hôi sữa thì làm ra cái trò trống gì

Nhưng hắn đã sai, ngay khi nhìn thấy cô từ lúc nào đã có một thanh kiếm trên tay, chưa kịp định hình được gì con tàu đã thành hai nửa và từ từ chìm xuồng biển may mắn thay một vài thuyền viên còn sống sót bám vào tấm ván đang nổi

Cô thì thấy tàu đó chìm rồi thì tính toán làm gì nữa thôi đi ngủ tiếp còn hơn, buồn ngủ ghê 💤💤 xong cô vào phòng đắp chăn ngủ tiếp như chưa có chuyện gì sảy ra

Ngày hôm sau

Ngay sáng hôm sau cô đã lên trang nhất báo vì đã chém đôi con tàu của băng ????

Với đầu của cả băng đó đáng giá 500 000 000 beri và cũng nhờ sự kiện này mà cô đã nâng số tiền truy nã từ 250 triệu lên 500 triệu beri

Sáng ra cô đọc báo xong nhìn thấy tấm hình truy nã của mình nhìn như thiên thần ấy

( Tự luyến ghê)

( hình như thế này nhé )

Lúc cô đọc báo mà trả hiểu cái quần què gì à, chỉ chém bừa có cái thôi mà đã lên 500 triệu rồi thì nể thật sự

Tại một hòn đảo nào đó ở tân thế giới

" Thuyền trưởng nhìn này cô nhóc Lucy đó " Lucky Roo cầm tấm hình truy nã của cô cho thuyền trưởng của mình xem

" À là nhóc Lucy đó mới 2 năm trước thấy nhóc bị truy nã xong thì bay mất tăm hơi à, tự nhiên xuất hiện lại tiền truy nã lại tăng gấp đôi rồi" một vài thuyền viên trong băng thấy vậy nói

" Nè nè ông bạn thấy sao vợ tôi đó, anh em mở tiệc để " Shanks lấy tờ truy nã của cô đưa trước mặt Mihawk ngồi gần mình nói

Mihawk tấm hình truy nã của cô mà thích thú

Ông thật muốn đấu một trận với cô nhóc này

Tổng bộ hải quân

" Ôi cái con bé này ...măm....măm..."

Garp nhìn tấm hình truy nã của cô cháu gái của mình mà cảm thán tay vẫn cầm bánh gạo ăn ngon lành

" Ông nhìn xem coi cháu gái mà ông hết lòng khen gợi đi " Sengoko ngồi cạnh ông quát rồi giật gói bánh gạo trong tay ông

Shabondy

" Con nhóc này mới đi chưa đầy tháng mà đã náo loạn cả lên rồi " Rayleigh cười nhìn tấm hình truy nã của cô nói

" Ôi thiên thần nhỏ của tôi " Shakky

Quay lại chỗ cô nào

Hiện tại thì cô có quan tâm mình đang bị truy nã đâu vẫn ung dung ăn bánh à cô còn triệu hồi một vài tinh linh ra chơi cho vui à điển hình là Virgo

Tuy ăn với chơi không nhưng cô vẫn phải tiếp tục hành trình đi tìm cung bảo bình của mình ở đây cô đã cảm nhận được ma lực của Aquarius mặc dù rất yếu,nhưng cô lại cảm thấy rất vui

Tối đến cô leo thuyền ở giữa biển rồi tự chuẩn bị đồ ăn tối, đi tắm xong ra ngoài boong thuyền ngắm trăng

Cô suy ngẫm về cuộc sống hiện tại của mình, nó thật nhạt nhẽo cô muốn quay trở về Fairy Tail với nơi cô coi như là ngôi nhà thứ hai của mình, nơi ồn ào nháo nhiệt.

Đến đêm cô quay trở lại phòng đóng của lại lên giường ngủ, cô rất rảnh rỗi lên đâm ra tạo cho cô suốt 2 năm qua tính cách rất chi là lười, rất hay ngủ cô cực kì ghét ai phá giấc ngủ của mình miễn là làm cô thức khi đang ngủ thì người đó cô sẽ tặng một vé xuống âm phủ uống trà với diêm vương.

Rất tuyệt phải không.

Nhưng thật không may là cô thả leo không cố định làm nó tuột ra và cứ thế con thuyền trôi theo gió về nơi nào không hay

Sáng ngày hôm sau nói đúng hơn là trưa ngày hôm sau, trong lúc cô đang ngủ thì thật không may tàu của cô đã bị gió biển thổi lênh đênh trên biển và gặp phải tàu của hải tặc băng râu trắng

Trên thuyền băng râu trắng

Buổi trưa mọi người trong băng đang chuẩn bị ăn trưa thì một người trong băng phát hiện một con tàu đang đi hướng tiến về phía họ

" Mọi người tập hợp có tàu đang đến chỗ chúng ta " ????

Marco cùng một vài đội trưởng ra xem con tàu nào cả gan tiến đến gần băng hải tặc râu trắng

" Tàu này đến kiêu chiến bố già à ?

" Jozu lên tiếng

" Cũng có thể lắm " thatch

" Hay một vài người xuống tàu đó xem đi " vista

" Thôi mọi người ở trên này đi để tôi xuống cho yoi " Marco nói xong biến thành phượng hoàng lửa xuống con thuyền của cô.

Lúc này thuyền của cô cũng đang ở dưới chân tàu râu trắng, mọi người trên tàu cũng có vài người tò mò nhảy xuống xem điển hình như Izo, Thatch, vista

Mọi người xuống tàu của cô đi loanh quanh boong tàu nhận xét con tàu này không quá to nhìn vừa đủ chỗ cho 4, 5 người ở sinh hoạt thoải mái, ngay lúc nhóm Marco định đi vào trong thì cánh cửa buồng mở ra

Một cô nhóc tầm 14, 15 tuổi bước ra không nhìn rõ mặt có mái tóc vàng để xõa, quần áo xộc xệch ( cô mặc váy ngủ màu xanh da trời nhạt ) chắc vừa ngủ dậy.

Cô bé đó ngẩng đầu lên lấy một tay rụi rụi mắt nhìn rất chi là cưng

" Dễ thương quá " mọi người băng râu trắng đang nhìn thấy cô nghĩ trong đó có cả Marco, Izo, Thatch, Vista đang đứng ngay gần đó cũng phải bất giác đỏ mặt

" Thình thịch " tim của những người đang có mặt trên tàu của cô như muốn nhảy cả ra ngoài

Quay lại bên cô nào

Tại đêm qua cô đi ngủ muộn quá vì cũng lâu rồi cô không đi ngủ muộn, thế nên cô rất mệt chỉ muốn ngủ thôi, cô ngủ tới tận trưa của ngày hôm sau luôn

Lúc tỉnh dậy cô nghe thấy tiếng ồn ngoài boong tàu, dù rất muốn ngủ nữa nhưng cô vẫn cố lết cái xác này ra ngoài xem có chuyện gì

Lúc bước ra cô gật gà gật gù, tóc thì chưa chải, quần áo thì chưa thay mang bộ dạng bê sê lết ra ngoài.

Cô lấy tay rụi rụi mắt, ngáp một cái rồi nhìn

Bỗng giật mình phát hiện trên tàu của mình có người lạ, cảm giác buồn ngủ tự nhiên biến mất, nhưng cô vẫn bình tĩnh hỏi

" Mấy người là ai ???

"

To be continue
 
[Đn Fairy Tail / One Piece ] Trở Về
Chapter 10


" Mấy người là ai ??"

Nghe thấy tiếng của cô mọi người đang đứng trên tàu của cô cùng thành viên băng râu trắng mới hoàn hồn

" Tôi hỏi mấy người là ai mà lại lên tàu của tôi " Cô vẫn giữ thái độ đó nói

" Anh là Marco đội trưởng đội 1 băng râu trắng " Marco nghe cô hỏi vậy cũng trả lời

" Anh là Thatch đội trưởng đội 4 băng râu trắng " Thatch nghe Marco trả lời cũng trả lời theo

" Anh là Vista đội trưởng đội 5 băng râu trắng " Vista

" Anh Izo đội trưởng đội 16 băng râu trắng " Izo

" Rồi mấy anh lên tàu của tôi làm gì" Cô hỏi

" Anh thấy thuyền của em đến gần tàu của bọn anh lên tới đây xem thử " Marco trả lời

" Ồ thế à " Cô ngạc nhiên trả lời và cũng nhìn quanh thì phát hiện tàu của mình đang ở dưới chân một con tàu cá voi trắng đã được tráng

" Thật sự xin lỗi vì đã mạo phạm" cô cúi đầu xin lỗi bọn họ định quay vào trong thì bất giác bụng cô réo lên, cảm giác xấu hổ ập tới mặt cô bất giác đỏ lên định đi vào trong tìm gì đó ăn thì nghe thấy có giọng nói vang lên

" Em có muốn lên tàu bọn anh ăn trưa không dù gì bọn anh cũng chuẩn bị ăn " Thatch mở lời mời

" Không làm phiền mọi người chứa ạ " cô quay lại nhìn vào mắt Thatch hỏi

" Không phiền đâu" Thatch cười nói

" Thế thì cảm ơn anh ạ " Cô nở một nụ cười tươi làm cho mấy người trên tàu râu trắng và trên tàu của cô đổ gục

Cô thấy mọi người tự nhiên ngã xuống hoảng loạn chạy lại lay lay mọi người nói

" Ano các anh không sao chứa ạ "

"À không sao, để anh đưa em lên tàu " Marco ôm lấy cô hóa phượng hoàng đưa cô lên tàu

Đầu cô định vào thay quần áo chải tóc xong mới theo mọi người lên tàu, nhưng Marco đã ôm cô lên rồi thế thôi luôn

Marco đưa cô lên tới tàu thì Thatch, Izo, Vista cũng lên tới

" Mọi người mau dậy ăn trưa mau " Thatch hét lên gọi mọi người vào nhà ăn

Marco bế cô vào phòng ăn rồi đặt lên ghế, thatch đi lấy phần cơm cho cô

Lúc này mọi người trong băng cũng tập hợp lại nhà ăn đông đủ trừ râu trắng,

" Cảm ơn anh ạ " Khi thấy Thatch đưa cho cô đĩa cơm rang thì cô quay lại cười cảm ơn rồi bắt đầu ăn

Những người hiện đang có mặt trong nhà ăn lại đổ gục trước sự xinh đẹp lại đáng yêu của cô.

Sau khi kết thúc bữa ăn một cách bình yên Marco bảo cô có muốn đi gặp bố già của họ không

Và tất nhiên là cô đã đồng ý rồi, hình như lên tàu này cô chả biết gì về họ cả nhưng vẫn là vì lười vào bếp nấu, nghe thấy họ mời mình thế là cô đành bỏ ý định nấu bữa trưa nữa mà theo họ lên tàu, tuy nghe băng hải tặc này rất quen nhưng không nhớ ra

Lúc này Marco dẫn cô tới gặp bố già, người được mệnh danh là mạnh nhất thế giới, cả băng râu trắng đã ăn xong và theo ra ngồi xem cô và bố già nói chuyện

" Bố già con đã mang cô bé trên tàu lúc nãy áp sát tàu mình tới rồi yoi" Marco đứng trước mặt râu trắng nói

Cô bây giờ đang đứng trước mặt một người đàn ông cao lớn người đầy túi truyền nước đang ngồi ở chiếc ghế to giữa boong tàu

" Chào ngài, tôi tên Lucy năm nay 14 tuổi rất vui được gặp" Cô lịch sự cúi người chào

" Cô nhóc sao ngươi lại lênh đênh trên biển một mình thế này " Râu trắng hỏi

" À thì tại hôm qua tôi ngủ muộn lại quên leo thuyền cẩn thận lên bị gió cuốn trôi tới đây ấy mà " Cô nhớ lại ngượng ngùng gãi đầu nói

" Coi nhóc không cảm thấy sợ sao, khi ở trên con tàu của một tứ hoàng " râu trắng hỏi tiếp

" À ngài nhắc tôi mới nhớ tàu này là tàu của băng hải tặc nào thế ạ " Cô vẫn ngây ngô hỏi trả biết cái gì

" Đây là tàu của băng hải tặc râu trắng yoi " Marco nghe cô hỏi thì trả lời

" Râu trắng, râu trắng băng hải tặc râu trắng " Cô ngồi gật gà gật gù nói rồi nhớ đến cái gì đó thì đập hai tay vào nhau nói

" Ồ thì ra là băng hải tặc râu trắng "

Mọi người trên tàu thấy cô vậy thì cũng bật cười lớn

" Nhóc không cảm thấy sợ à " Râu trắng hỏi

" Sợ cái gì chứ ạ " Cô vẫn ngơ ngác hỏi lại

" Thì nhóc đang ở trên tàu của một trong 4 tứ hoàng thì nhóc không cảm thấy sợ à " râu trắng vẫn tiếp tục hỏi

" Sợ cái gì chứ ạ tôi thấy bình thường mà, nhìn mọi người cũng đâu đến nỗi dọa sợ được tôi " Cô vẫn bình thản trả lời

Từ đâu một người trong đám đông nhìn thấy tờ truy nã hải tặc của cô hôm qua bắt đầu hét lên

" Con nhóc đó chính là Kiếm khách hoàng đạo đó "

Không biết từ đâu cô lấy ra cái dây buộc tóc buộc theo kiểu một chùm nhỏ tóc bên phía bên phải rồi chỉnh lại áo ngủ

" Nhóc chính là người mà bị truy nã 500 triệu beri đó hả " Marco nghe thấy người ấy nói thì quay sang hỏi cô vì anh nhìn cô từ đầu cũng cảm giác quen quen nhưng không để ý lắm

Bây giờ mọi người trên tàu bắt đầu đứng dậy cảnh giác cô

Cô đảo mắt một vòng xung quanh nói

" Tôi đã làm gì mọi người đâu, tôi còn trả hiểu sau mình bị truy nã nữa là"

" Nhóc nói đùa không vậy tới mình bị truy nã như nào còn không biết nữa à" Haruto ( đội trưởng đội 12 băng râu trắng) hỏi

" À thì bắt đầu từ đâu nhỉ, à ừ có một lần đang ngồi trên tàu ă bánh không biết hải quân từ đâu lại lấy pháo ra bắn tôi, còn suýt đánh chìm tàu của tôi lên mới thuận tay chém nát mấy con tàu hải quân thôi mà có to tác gì đâu "

" Lần 2 là vào cách đây mấy hôm, lúc tôi vừa mới ngủ được một lúc thì một con tàu hải tặc không biết ở đâu ra bắn tàu của tôi, làm tôi tỉnh giấc đang trong cơn mê lên tôi ra ngoài cũng chỉ thuận tay chém bay con thuyền đó thôi"

" Cũng đâu có gì to tác đâu chứ "

Cô thấy mình nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy nó không có gì sai mắt nhắm lại gật đầu như thể mình làm như thế là đúng

Mọi người nghe xong cũng phải há hốc mồm ngạc nhiên, cái gì vậy trời con nhóc này là quái vật à chỉ thuận tay mà chém nát 4,5 con tàu hải quân rồi lại thuận tay chém bay luôn con tàu hải tặc với mức tiền thưởng lên tới 500 triệu beri

" Gugugu con nhóc này thật thú vị " Râu trắng cười lớn nói

" Hay nhóc làm con của ta luôn đi "

" Hả là sao " Cô thoát khỏi dòng hồi tưởng thì nghe đến câu hỏi của râu trắng

" Nghĩa ông ấy bảo với bé là làm con của ông ấy không " Marco giải thích

" Tôi làm con của ông ấy làm gì " Cô vẫn trả hiểu cái mô tê gì

" Nghĩa là bé sẽ trở thành thành viên của băng hải tặc râu trắng và ông ấy sẽ là bố của bé đó " Thatch giải thích cho cô lại lần nữa

" À thì ra là thế, mà cũng được " Cô thấy cái băng này cũng khá là hay ho thế lên đồng ý luôn, cảm giác như mình đang ở Fairy Tail vậy

" Gugugu các con mở tiệc để chào mừng thành viên mới nào " Râu trắng cười to nói

" Chào mừng Lucy đến với băng râu trắng " mọi người trong băng hét lên hoan hô rồi lấy rượu ra chúc mừng cô gia nhập

To be continue

Mia " Chúc mọi người nghỉ lễ vui vẻ \(๑╹◡╹๑)ノ♬ "
 
[Đn Fairy Tail / One Piece ] Trở Về
Chapter 11


Xong mọi người tụ tập vào mở tiệc chúc mừng cô gia nhập băng hải tặc của họ, cô cũng bắt đầu gọi râu trắng là bố già.

Cảm giác như ổng là hội trưởng hội Fairy Tail ( Makarov)

Mọi người ở đây thật ồn ào nhưng lại cho cô một cảm giác thân thuộc làm sao.

Cô lúc này vẫn mặc chiếc áo ngủ hồi trưa tại có về thuyền thay được đâu mà trả mặc thế

Tất cả đội trưởng của thuyền quây lại chỗ cô giới thiệu các kiểu

" Anh tên là Marco đội trưởng đội 1 kiêm bác sĩ, hoa tiêu của băng yoi" Marco cười nói

" Anh là Juzo đội trưởng đội 3 " Juzo

" Anh là Thatch đội trưởng đội 4 kiêm đầu bếp của băng " Thatch

" Anh là Vista đội trưởng đội 5 " Vista

" Anh là Blamenco đội trưởng đội 6 "

Blamenco

" Anh là Rakuyo đội trưởng đội 7 " Rakuyo

" Anh là Namur đội trưởng đội 8 " Namur

" Anh là Blenheim đội trưởng đội 9 " Blenheim

" Anh là Curiel đội trưởng đội 10 " Curiel

" Anh là Kingdew đội trưởng đội 11 " Kingdew

" Anh là Haruta đội trưởng đội 12 " Haruta

" Anh là Atmos đội trưởng đội 13 " Atmon

" Anh là Speed Jiru đội trưởng đội 14 "

Speed Jiru

" Anh là Fossa đội trưởng đội 15 " Fossa

" Anh là Izo đội trưởng đội 16 " Izo

" Chào mừng ra nhập băng râu trắng " mọi người phấn khích nói

" Cảm ơn tất cả mọi người " Cô cười ngọt

' phụt dễ thương quá ' tất cả mọi người trong băng nghĩ

" À mà Lucy này tại sao em lại ở trong tân thế giới một mình thế " Marco là người tỉnh táo đầu tiên hỏi

" Ừ đúng đó tại sao vậy " mười 15 đội trưởng ngồi quay cô gật đầu tán thành

" Ừ, phải nói sao nhỉ, em vào Tân thế giới mới cách đây chưa đầy một tháng thôi"

" Em ra biển chỉ vì nghe nói một người bạn của mình đang ở đâu đó trên biển và cụ thể là ở Tân thế giới "

" ồ thì ra là vậy " mọi người lại gật đầu lần hai

" Từ nay em sẽ sống ở đây cùng mọi người ạ " Lucy hỏi

" Tất nhiên rồi " Thatch trả lời

" Thế để em xuống thuyền lấy đồ dùng lên đây nha " Lucy quay sang Thatch hỏi

" Ừ anh sẽ đi cùng em xuống đó " Marco

" Vâng cảm ơn anh Marco " Lucy cười rồi đứng dậy đi về phía mạn thuyền

" Mọi người dọn một phòng cho Lucy đi " Marco ra lệnh cho mọi người rồi đi theo cô tới mạn thuyền

Cả hai cùng nhảy xuống dưới thuyền đã leo đậu sẵn ở dưới

Bước vào trong phòng cô lấy những thứ cần thiết mang ra boong tàu

Marco thấy vậy thì cũng đi lại phụ cô mang đồ lên thuyền

" Lucy em làm gì ở đó thế" Marco đi lại hỏi khi đã mang hết đồ của cô vào phòng

" À, anh Marco em đang cất con thuyền của mình ạ" Cô nhìn anh nói rồi chỉ về phía con thuyền của mình

" em cất kiểu gì, nó to thế kia cơ mà" Marco khó hiểu hỏi

Vì câu hỏi cũng không quá nhỏ lên một vài đội trưởng của băng đã đi lại xem thử

Cô thì không nói gì nhìn về phía con thuyền của mình nói

" Thu " tức thì một vòng tròn ma pháp màu đỏ hiện ra dưới chân cô rồi con thuyền biến mất

( Trong hai năm tập luyện cô cũng đâu chỉ học haki với kiếm, cô đã đọc vài cuốn sách ma thuật lấy từ tinh linh giới và học được ma thuật lưu trữ )

Mọi người vừa nhìn thấy cảnh vẫn ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì

Rồi lại bao quanh cô hỏi tứ la tung cả lên chóng hết cả mặt

" Vừa rồi là gì vậy " thuyền viên 1 hỏi

" Cái gì vừa xuất hiện dưới chân em vậy " thuyền viên 2

" Con thuyền của em ấy vừa tự nhiên biến mất " thuyền viên 3

...................?

" Mọi người hỏi từ từ thôi em chóng mặt quá (ᗒᗩᗕ) " Cô nghe mọi người hỏi, mỗi người một câu làm đầu cô xoay như chong chóng nói

" TẤT CẢ TRẬT TỰ " Marco quát lên

" Được rồi giờ em giải thích đi vừa rồi là cái gì vậy, đó có phải năng lực của trái ác quỷ không ?

" Marco hỏi

Lúc nãy khi nhìn thấy dưới chân cô có một hình tròn màu đỏ hiện lên bên trong là những kí tự thật kì lạ cùng lúc đó cô nói " Thu " tức thì con thuyền của em ấy cũng biến mất, ngay sau khi thuyền vừa biến mất thì vòng tròn dưới chân em ấy cũng biến mất theo.

Anh đang định hỏi cô thì mọi người đã nhao nhao cả lên

" Được rồi em sẽ giải thích, nhưng trước hết ra kia ngồi đi rồi em sẽ nói " Cô đi ra một đống thoáng mát trên boong tàu ngồi xuống nói

Mọi người nghe cô nói vậy cũng tập chung chung quanh cô để nghe, và râu trắng cũng không ngoại lệ nhưng chỉ khác là vẫn ngồi trên ghế giữa boong tàu cầm chai rượu thôi

Râu trắng lúc nãy cũng nghìn thấy cô làm gì nhưng chỉ là không thấy chiếc thuyền của cô biến mất thôi, lúc đó ông cũng nghĩ rằng con bé có năng lực của trái ác quỷ, rồi lại thấy cô kéo cả bọn ra gần cho mình ngồi giải thích

Cô lúc đầu định đứng ở mạn thuyền đó giải thích luôn cho lẹ còn đi ngủ chứ cô mệt thấy mẹ à, nhưng quay đằng sau xa xa giữa boong tàu thì lại thấy mắt bố già cũng tò mò lên thôi đành đi lại gần chỗ ông ngồi giải thích

" Cũng như mọi người thấy đấy, cái vòng dưới chân em lúc nãy được gọi là vòng tròn ma thuật, nó cho phép em lưu trữ tất cả các đồ trong một không gian 3 chiều, và nó không phải là sức mạnh của trái ác quỷ " Cô ngồi đó giải thích những gì họ hỏi

" Làm sao mà em có được nó " Vista hỏi

" À ma thuật nó có sẵn trong người em rồ nhưng ma thuật lưu trữ vừa rồi mà mọi người nhìn thấy em mới học nó cách đây 2 năm thôi " Cô trả lời

" Nhìn thấy vòng tròn ma thuật đó lại làm ta nhớ đến một người mà ta đã gặp cách đây 15 năm trước " Râu trắng như nhớ đến một ai đó nói

" Thiệt ạ, đó là ai vậy bố " Cô nghe ông nói vậy cũng mong chờ quay sang hỏi

Mọi người nghe ông nói vậy cũng xúm lại

" À ta gặp cô ấy trong một lần đang giao chiến với Roger " Ông trả lời câu hỏi của cô

" Cô ấy có sức mạnh điều kiển nước và hay cầm một cái bình, Cô ấy là một nàng tiên cá màu xanh.

Cô có một cái đuôi cá màu xanh, tóc màu xanh tới eo cô, cô có đôi mắt màu xanh, mặc một bộ bikini màu xanh đậm và trên mỗi cánh tay, cô ấy có một vòng đeo tay bằng vàng.

Một hình xăm màu xanh đậm giống như các biểu tượng gì đó, nằm ngay dưới xương đòn của cô "

" Cô ấy là một người rất dễ nổi nóng ..."

Ông ngồi nhớ lại kể cho mọi người nghe

" Bố có phải cô ấy tên là Aquarius đúng không " Cô lên tiếng cắt ngay lời mà râu trắng đang nói, những giọt nước mắt không kìm được mà bắt đầu thi nhau rơi xuống

To be continue

Mia " Mọi người ơi chapter này đến đây thôi, còn muốn con tiếp thì chờ tập sau ha ƪ(˘⌣˘)ʃ "
 
[Đn Fairy Tail / One Piece ] Trở Về
Chapter 12


" Bố có phải cô ấy tên là Aquarius đúng không " Cô lên tiếng cắt ngay lời mà râu trắng đang nói, những giọt nước mắt không kìm được mà bắt đầu thi nhau rơi xuống

" À đúng rồi sao con biết vậy " Ông làm vẻ ngạc nhiên nhìn cô

" Con biết mà Oa oa oa " Lucy lúc này đã khóc thật lớn

" Ôi thiên thần em làm sao thế " khi nghe tiếng cô khóc, cả băng râu trắng cuống cuồng cả lên

" Bố, bố làm gì em ấy khóc thế hả " Marco lên tiếng trách mắng ông

" Bố có làm gì đâu " Vẻ mặt ông oan ức khóc không ra nước mắt, lúc nhìn thấy cô khóc ông cũng cuống chứ bộ

" Mọi người, em không sao đâu " khi đã khóc một trận sướng đời cô mới ngừng lại lấy tay lau nước mắt trên mặt mình nói

" Được rồi thế giờ anh hỏi nhá Yoi " Marco nói

" Sao em khóc "

( sao giống ông bụt hiện ra hỏi thế nhỉ /( ̄▽ ̄)/ )

" À làm mọi người lo lắng rồi, em chỉ là xúc động quá thôi mà " Cô cười nói

" Nhưng tại sao " Một người trong băng lên tiếng

" Ừ nói sao nhỉ, lúc chiều em có nói là mình ra biển để tìm một người đúng không " Cô nói

" Đúng rồi " Blamenco

" Thì cô ấy chính là người em đang tìm đó " Cô nói

" Vì cô ấy là một người rất quan trọng của em "

" Mà bố ơi bây giờ cô ấy đâu rồi " Cô quay đầu sang phía râu trắng hỏi

" Ta cũng không biết nữa, ta gặp cô ấy cũng 15 năm rồi và giờ ta nghĩ chắc cô ấy vẫn ở trên đại dương này như không biết chỗ chính xác được "

" Ồ thì ra là vậy ưm..ưm" Cô ngáp lấy tay rụi rụi mắt mình

"Phụt kawaii " mọi người nghĩ

" Em buồn ngủ quá, phòng em ở đâu vậy ạ"

" À chắc em buồn ngủ rồi, hay để anh đưa em vào phòng ha " Marco nói rồi đến chỗ cô thuận thế ôm cô vào lòng mình

Lucy lúc này đã rất buồn ngủ lên kệ vậy

" Marco " mọi người trong băng thấy vậy mặt mày sám xị nhìn anh với ánh mắt giết người

" lạnh thật " tự nhiên anh cảm thấy lạnh sống lưng, kẽ run nhưng lại không nhìn đằng sau mọi người nhìn anh bằng con mắt hình viên đạn

Ngày hôm sau

Sau một đêm tiệc tùng linh tinh bét mọi người trong băng lăn hết ra boong tàu ngủ ngay cả râu trắng cũng không ngoại lệ, chỉ có cô, Marco ngủ trong phòng và một vài thành viên khác canh tàu thôi

Tuy rượu chè be bét thế nhưng Thatch vẫn phải dậy sớm làm bữa sáng cho cả băng, Marco cũng dậy và gọi mọi người trong băng, bước vào phòng ăn Thatch hỏi

" Marco, Lucy em ấy đâu rồi "

" Chắc là nhóc vẫn ngủ để tôi đi gọi em ấy " Nghe Thatch hỏi anh trả lời

" Gọi đi để chuẩn bị ăn sáng "

" Tôi cũng muốn đi gọi em ấy " Thuyền viên 1

" Tôi cũng vậy" thuyền viên 2

" tôi nữa " thuyền viên 3

.............

Bảo đi gọi cô dậy mà sáng ra mọi người đã nhao nhao cả lên

" TẤT CẢ IM LẶNG " Marco quát

" Tôi đi là được rồi "

Nói thế thôi chức vẫn còn vài thuyền viên viên đi theo

Trước cửa phòng cô

Cốc

Cốc

Cốc

" Lucy " Anh vừa gõ cửa vừa gọi

Vừa gọi vừa gõ cửa một lúc lâu như không thấy em ấy lên tiếng, mọi người bắt đầu chuyển sang lo lắng không bắt em ấy làm sao

Marco cùng một vài thuyền viên phá cửa phòng rồi sông vào

RẦM

cánh cửa mở bị một lực đập tan, khói bụi bay mù mịt

" Khụ khụ "

" khụ "

Bước vào trong cảnh đầu tiên đập vào mắt mọi người là cô tóc để xõa, mắt nhắm nghiền lại nhìn như nàng công chúa ngủ trong rừng vậy

( mọi người tưởng Lucy đang ngủ hộ mình nha )

" phụt "

" Đẹp quá "

Marco đến cạnh giường cô lay lay gọi cô

" Lucy dậy đi "

" Lucy ơi "

........

Cô lúc này đang ngủ rất ngon không biết trời đất gì cả nhưng tự nhiên cô nghe thấy tiếng ồn rồi RẦM lại tiếng ai đó gọi mình, cô thì đã không muốn dậy buồn ngủ chết đi được nhưng người đó lại lay cô còn gọi rất to nữa chứ

Đến cực hạn cô mở mắt, mặt mày xám xịt, nhìn lướt một vòng rút một chiếc chìa khóa ra hô

" MỞ RA CÁNH CỔNG CUNG KIM NGƯU TAURUS ♉ "

Tinh tong

Một vòng tròn ma thuật màu vàng hiện ra và khi biến mất một con bò xuất hiện trên tay cầm một chiếc rìu

" RẦM "

" Tiểu thư Lucy xinh đẹp của tôi " Con bò cầm chuôi rìu để xuống sàn, mắt hình trái tim đuôi quất quất lại nhìn cô nói

" Taurus đánh bay họ ra khỏi đây " Cô ra lệnh, cô rất buồn ngủ chỉ muốn họ không làm phiền mình thôi

" Rõ " Taurus cầm rìu quật một phát bọn người Marco bay ra khỏi phòng rồi lại đâm vào tường một tiếng " RẦM "

" Đóng cổng " Cô đóng cổng rồi lại tiếp tục ngủ như chưa có chuyện xảy ra hết

Quay lại bên phía Marco

Anh vừa vào lay lay gọi cô, khi thấy cô đã dậy tự nhiên anh lại thấy nhóc ấy mặt mày xám xịt cầm một cái chìa khóa rồi lại là vòng ma thuật hôm qua nhưng kí tự khác và có màu vàng.

Khi vòng tròn ma thuật biến mất một bóng người xuất hiện

" Bò " anh nghĩ

" Bò ư " Mặt của mấy thuyền viên đi cùng ngệch ra

Sau đó cô ra lệnh cho nó tấn công anh " ừ mọi người không nghe nhầm đâu là tấn công anh đó "

Anh cùng một vài thuyền viên bị con bò đó đánh bay thẳng vào tường, rồi lại thấy cô ngủ tiếp như không có chuyện xảy ra

Mọi người trong băng

Sau khi nghe một tiếng

" RẦM "

Rõ to, tất cả thành viên trong băng

( - râu đen, râu trắng )

Chạy xô nhau về phía phòng cô, nhưng cảnh mà họ nghìn thấy lại là ảnh Marco cùng một vài thuyền viên rính vô tường

" Marco câu có sao không " Curiel hỏi

" À tôi không sao " Marco lấy tay xoa xoa đầu mình nói

" Sao cậu bị đánh bay voi tường vậy " Fossa hỏi

" Tôi bị em ấy đánh " Anh chỉ tay vào phòng cô

Mọi người nhìn theo hướng Marco chỉ tay nhìn

" Lucy ư em ấy làm gì "

" Tôi cũng không biết, tôi chỉ vào trong gọi em ấy dậy thôi mà " Anh trả lời

" ưm......

Mọi người sao lại ở trước của phòng em đông quá vậy "

Đang cố ngủ nhưng lại nghe thấy tiếng ồn, Lucy không đành nào chợp mắt được

Vì vậy mới tỉnh nhưng mặt thì lại đen như than, tự nhiên cô thấy giật mình khi nhìn ra thì thấy thành viên băng râu trắng ở đó rất đông.

Cô ngáp đi ra đó hỏi

To be continue
 
[Đn Fairy Tail / One Piece ] Trở Về
Chapter 13


" Ưm ưm Mọi người sao lại ở trước của phòng em đông quá vậy "

Đang cố ngủ nhưng lại nghe thấy tiếng ồn, Lucy không đành nào chợp mắt được

Vì vậy mới tỉnh nhưng mặt thì lại đen như than, tự nhiên cô giật mình khi nhìn ra thì thấy thành viên băng râu trắng ở đó rất đông.

Cô ngáp đi ra đó hỏi

" Oái.....anh Marco anh làm sao vậy " Cô thấy Marco ngồi ra đất sứt sát lại còn bị thương nhìn chỗ tường bị nát cô hỏi

" À anh không sao " Anh nhìn cô lo lắng như vậy nói

" Để em trị thương cho" Cô đi lại gần vận ma thuật trị thương lên người anh

Ánh sáng màu xanh hiện ra vết thương trên người anh lành lại

Mọi người thì nhìn thấy cảnh này thì hết sức ngạc nhiên nói

" Em ấy làm sao được vậy "

" Vết thương lành lại rồi "

" Nhanh quá "

.........

Còn Marco thì anh cũng khá là ngạc nhiên khi thấy cô làm cái gì đó ánh sáng xanh xuất hiện, cảm giác thật dễ chịu man mát

Tự nhiên anh hỏi

" Đó là gì vậy "

" Em đã bảo với mọi người rồi mà, đó là ma thuật " Cô nghe anh hỏi thì trả lời

" Vậy còn con bò lúc nãy "

Lúc này cô mới nhớ ra là hồi nãy mình triệu hồi Taurus ra và làm anh ấy bị thương

" Em xin lỗi ạ, tại em mà mọi người bị thương " Cô chữa cho mấy người khi xong đứng lên cúi người xin lỗi

" Cũng tại mọi người làm ồn khi em đang ngủ đó chứ, lần sau đừng tự tiện vào phòng em được không, mấy anh không biết là vào phòng con gái khi đang ngủ là rất thiếu văn hóa hả ............bla bla.."

Cô nói một hồi mà người nghe cũng phải câm nín, không thốt lên lời

" Mà thôi mấy anh gọi em có việc gì không zậy " Cô hỏi

" Anh vào gọi em dậy ăn sáng, ngủ nhiều không tốt đâu " Marco nói

" Vâng vâng, em biết rồi thôi mấy anh đi trước đi, em thay quần áo rồi ra sau.

Nhưng trước hết thay cánh cửa phòng mới hộ em luôn ha " cô cười rồi chỉ tay về phía cánh cửa

Mấy người nghe cô nói vậy cũng lấy một cánh cửa khác thay cho phòng cô.

Rồi đi ra ngoài, Lucy thì vào lại phòng vscn rồi mới đi vào nhà ăn.( sảy ra chuyện vừa rồi cơn buồn ngủ của cô cũng tan luôn )

Ăn sang xong cô ra boong tàu ngồi chơi

" Bố ơi chán quá "

" Hay bố chơi với con đi "

" Con định chơi cái gì " Râu trắng hỏi

" Đánh cờ chẳng hạn " Cô chớp chớp mắt nhìn ông

Ông nhìn cô chớp mắt nhìn mình, không nói lên lời

" Đi bố chơi với con nha nha nha "

" Thôi thôi được rồi ta chơi với con " Ông bất lực nói

" Ok "

Cô lấy bộ cờ trong không gian để trước mặt cô và ông.

" Được rồi, bắt đầu nào "

.................

Chơi cờ một lúc lâu cô nghe có tiếng gọi

" Lucy "

Cô ?

Cô quay lại đằng sau đáp

" Gì không anh Marco "

" Anh định dẫn em đi săm hình biểu tượng của băng râu trắng "

" Săm hình ư " Cô nói rồi quay về phía bàn cờ

" Ừm " Anh gật đầu nói

" Nhưng em đang chơi mà " Cô bĩu môi không chịu đi

" Hay con đi đi " Râu trắng thúc giục cô, hỏi tại sao ư thì tại từ nãy đến giờ ông với cô chơi cược tiền mà ông chả thắng được ván nào, tiền mất sạch

' tui khổ quá mà ' ( ᵒ̴̶̷᷄ д ᵒ̴̶̷᷅ )

" Vâng " Cô không tình nguyện nhưng vẫn phải theo ' tiền của cô (*꒦ິ꒳꒦ີ) '

Vào phòng y tế, Marco đặt lên giường nói

" Em định xăm hình ở đâu "

" Anh xăm cho em ở đùi phải nha "

" Ừ, em nằm yên nha "

" Dạ "

Sau một hồi xăm thủ công, cuối cùng cũng xong, ác mộng, cô cảm giác thật ác mộng nó không phải in hội ấn bằng ma thuật chỉ mất 1s là xong mà là làm thủ công, là thủ công đó kiểu như kim hơ nóng rồi châm vào da vậy, đau đau tê tê

( tại chả biết miêu tả xăm hình kiểu gì lên tưởng tượng rồi viết à, nếu ai biết cảm giác xăm như thế nào thì cũng không cần vào đây ném đá mình đâu, vì mình đâu có biết.

Thôi nói thế thôi vào lại truyện nào )

" Anh Marco đau " Cô mắt dưng dưng nhìn anh

Mấy cô y tá trên tàu bước vào nhìn cô thiên thần nhỏ của mình mới vào băng ngày hôm qua, hôm nay đã bị mấy thằng con trai trêu cho đến khóc rồi ( Mấy bà đó vào chỉ thấy cô nước mắt sắp chậm chào thì tưởng anh trêu )

Mấy cô xúm lại ném Marco ra khỏi phòng

Anh kiểu ' tôi là ai, tôi đang ở đâu ???'

Cô nhìn vậy thì cũng chỉ biết cười trừ

Sau một hồi bị mấy cô y tá dày vò các kiểu cô cũng thoát được, đi ra boong tàu

" Em sao vậy Lucy "

" Em không sao " cô mệt mỏi nói

" À hay mấy anh đấu với em đi " Tự nhiên cô nghĩ gì đó rồi mắt sáng không khác gì đèn ô tô (✷‿✷)

" Hả đấu á " Speed Jiru ngạc nhiên hỏi lại

" Vâng " Cô gật đầu

" Được thôi anh sẽ đấu với em " Vista

" Đấu kiếm nhá, em biết sử dụng kiếm mà phải không " Anh hỏi

" Cũng được đó ạ " cô đáp

" Đừng mạnh tay quá đấy Vista " Namur nói to

" Đừng làm em ấy bị thương đó " Thuyền viên 1

" Đúng đó "

" Chú mà làm bị thương em ấy là biết tay "

.

.

.

" Mọi người là có ý gì vậy " Cô đen mặt nói

Thấy tình thế không ổn Marco và một vài người khác nói đỡ

" Bọn anh không có ý gì đâu, chỉ là không muốn em bị thương thôi "

" Mấy anh bảo thế, chả phải nói là em yếu sao " đen x2

" Không không bọn anh nào có ý đó haha "

" Haizz Thôi được rồi "

" Anh Vista, tung hết sức đi "

" Nhưn....g ......nhưng " Vista ấp úng

" Không sao mà "

" Thôi được " Vista

" Mà kiếm của em đâu " Một thành viên trong băng không thấy cô cầm kiếm thì hỏi

" Ừ đó, kiếm của em đâu.

Từ khi lên tàu đến giờ anh chưa lần nào thấy em cầm kiếm hết vậy ??

" Một người khác

" Đúng đó " ×n người nói

Râu trắng cũng nhìn theo xem cô định làm gì

" À thì bây giờ mới bắt đầu mà " Cô đứng giữa boong tàu.

Một vòng tròn ma thuật hiện ra

Và trong tay cô cũng đã xuất hiện một thanh kiếm

" BẮT ĐẦU NÀO, EM SẼ KHÔNG LƯƠNG TAY ĐÂU " Cô hưng phấn nói to

' Mong bả không tung hết sức, chứ không con tàu này nó toi quá mấy bác ạ '

To be continue

Mia " Mọi người ơi, bắt đầu từ tuần sắp tới mình chuẩn bị ôn cuối kì rồi "

" Thế nên trong vòng 1 tháng tới đây mình sẽ tạm dừng viết truyện cho tới khi mình thi xong nha "

" Hẹn gặp lại mọi người "
 
[Đn Fairy Tail / One Piece ] Trở Về
Chapter 14


" BẮT ĐẦU NÀO, EM SẼ KHÔNG LƯƠNG TAY ĐÂU " Cô hưng phấn nói to

" Xem đây "

" Cung thứ 11 Bảo Bình : Thủy Dao "

Cô thủ thế chém một đường về phía Vista.

Anh cùng những người xung ra tránh khỏi phạm vị.

Nhưng ngọn núi phía sau thì không.

Nó bị chiêu thức của cô cắt làm đôi

Xẹt.........

Huỳnh

( ngọn nói phía xa xa con tàu bị cắt làm hai )

" Hả " những người đang xem trận đấu nhìn lại đường mà chiêu thức của cô đi qua thì mắt chữ A mồm chữ O hết mới nhau.

Ngay lúc này họ mới hiểu được tại sao cô có thể chém được như thế

" Em định giết anh đấy hả Lucy " Vista vừa tránh được đòn của cô xong là nhìn thấy ngọn núi, cuối cùng là đầu chảy đầy hắc tuyến nói

" Em nhẹ tay nắm rồi mà, đã tung hết sức đâu " Cô bĩu môi nói thầm

Nếu những lời này mà cả băng râu trắng nghe được họ sẽ hét lên nói

" THẾ MÀ VẪN BẢO LÀ NHẸ TAY HẢ, NHÌN LẠI CÁI NGỌN NÚI KÌA"

" Nhưng em nói thật mà ಠ╭╮ಠ "

................

" Cung thứ 7 Thiên bình : Trọng lực thiên thạch"

Vừa nói cô vừa quỳ xuống vừa cắm thanh kiếm xuống sàn tàu.

Từ trên trời đang có một vật thể không xác định chuẩn bị rơi xuống thuyền

Lúc này một người trong băng bắt đầu hét lên

" CÓ CÁI GÌ ĐÓ ĐANG BAY VỀ PHÍA CHÚNG TA "

" AAAAAA.....

THIÊN THẠCH SẮP RƠI RỒI " một người khác hét lên

Lúc này mọi người trong băng cũng bắt đầu để ý và ngẩng đầu lên, mọi người chạy toán loạn tìm cách để đưa tàu thoát khỏi nó.

Cô sau khi nhìn thầy mọi người trong băng nhao nhao cả lên thì biết mình hơi quá lên đứng dậy rút cây kiếm lên thủ thế

" Cung thứ 2 Kim Ngưu :Liên chảm "

Vừa dứt lời cô nhảy về phía thiên thạch

XẸT

Thiên thạch tách làm hai, rồi lại nát thành những mảnh nhỏ rơi xuống biển.

Nhìn một màn này những thành viên của băng râu trắng ai cũng mắt mở to, mồm há đến nỗi gần như cằm chạm xuống đất

BỊCH

Cô đứng trên mạn tàu nghiêng đầu nhìn mọi người

" Mọi người có sau không ạ "

" Woa " mọi người hô một tiếng

" Hả " cô khó hiểu hỏi lại

" Đúng là con gái của ta Guhahha " Râu trắng cười to

" Các con mở tiệc đê "

" Mở tiệc, mở tiệc......" một thành viên nói

" Đúng rồi đúng rồi tiệc tùng đê " lại một thành viên khác nói

Rồi mọi người mở tiệc

Lúc này cô nhảy từ mạn thuyền xuống tàu , một nhóm rất nhiều người bu lại chỗ cô hỏi lia lịa

" Lucy sao em làm được hay vậy " thành viên 1

" đúng đó" Thành viên 2

Rồi một người nào đó đưa cô một ly nước trái cây

Và ngay lúc này cô đang kiểu

' ơ thế còn trận đấu của mình '

' Cái gì vừa xảy ra vậy trời '

' Sao tự nhiên tiệc vậy '

' mới hôm kia tiệc rồi mà lại còn hôm qua nữa '

' Hay mình chơi hơi quá '

.............

Gần một vạn câu hỏi vì sao cứ ong ong trong đầu cô

Nhìn thấy cô ngẩn ngơ Haruta lại gần vỗ lên vai cô nói

" Lucy em sa......."

Chưa dứt lời một lực cầm lấy tay cô vặn xuống đề cậu xuống đất

Rầm

" Ha hả, an........anh Haruta anh có sao không " Lúc cô đang ngẩn người với những câu hỏi trong đầu thì cô cảm giác có người lại gần mình, phản xạ có điều kiện cô đưa tay ra nắm lấy rồi vật người đó xuống đất.

Ngay lúc này cô mới định thần được mình vừa làm cái gì

" E......em xin lỗi, mà sao mọi người tập trung ở đây đông thế ạ " Cô thả Haruta ra rồi xin lỗi, xong lại giật mình, nhiều người vây quanh cô vậy

" À anh không sao, mà em có chuyện gì vậy, ngồi đó ngẩn ngơ " Haruta đứng dậy xao xao đầu mình hỏi

' Em ấy mạnh tay thế không biết, đau ghê ' ngoài thì bảo không sao nhưng tâm thì đang kêu oai oái vì đau

" Em không sao, xin lỗi vì để mọi người lo lắng "

" Bố uống ít rượu thôi" Ở gần đó tiếng của Marco trách móc râu trắng

" Hôm nay có chuyện vui mà Guhaha" Ông cười to tiếp tục đưa bình rượu uống

" Tháng này bố uống hơi nhiều rồi đó, cẩn thận con cất hết rượu không cho bố động vào đấy "

' sao con tui mà cứ như mẹ vậy nè, khổ ghê ༎ຶ‿༎ຶ '.

Ổng khóc

.

.

.

.

.

.

.

Trời tối dần

Trên tàu vẫn là những tiếng cười đùa, tiếng hát hò của mọi người trong băng

Tại một chỗ khuất trên thuyền, có một người con gái (không thế nói là một đứa trẻ con được, cũng 14 rồi mà) với mái tóc dài quá ngang vai được thả xõa đung đưa theo những cơn gió ngoài biển xa săm, cùng một chiếc váy màu xanh nhạt phất phơ.

Nhìn vào người ta không thể không liên tưởng tới một thiên thần nhỏ đang đứng ở đó với đôi mắt màu chocolate làm cho người nhìn bị hút hồn và không muốn thoát ra khỏi bức tranh tựa như thiên đường này.

.

.

.

.

.

Còn cô sao, cô đâu có tâm tình mà để ý tới những gì đang diễn ra xung quanh mình, ngay lúc này tâm tình của cô rất là nặng nề, gương mặt không còn nụ cười tươi, hồn nhiên như mọi khi mà thay vào đó là vài phần ảm đạm.

Tay cô vân vê hình xăm, biểu tượng của Fairy Tail, cũng 4 năm rồi, không phải 7 năm trên thiên lang đảo, 7 năm đó đối với cô như một giấc ngủ.

Cũng không phải 1 năm sau khi hội giải tán, nhưng cô vẫn biết tin tức của mọi người, như hội vẫn quay trở lại.

Và trải qua bao nhiêu trận chiến lớn nhỏ khác nhau, cùng làm nhiệm vụ với đồng đội.

Có thể đó là khoảng thời gian cô hạnh phúc nhất tuy thật ồn ào nhưng mọi người như gia đình thứ hai của cô vậy.

Cũng được 2 tuần khi cô gia nhập băng râu trắng.

Ở đây họ cũng thật ồn ào, cũng quậy phá nó làm cô càng nhớ tới Fairy Tail hơn.

Tuy không biết có thể tìm được cách để trở về hay không nhưng cô vẫn hi vọng là có.

Nhưng việc bây giờ cô quan tâm hơn hết là chiếc chìa khóa cung bảo bình của Aquarius.

Nói thật cô nhớ cô ấy nắm, từ nhỏ tới lớn cô ấy luôn bên cạnh cô và cô ấy cũng là người bạn đầu tiên của cô.

Từ khi biết cô ấy đang ở đâu trên thế giới này cô đã phấn đấu để mình có thể mạnh hơn để có thể tìm lại cô ấy.

Nhất định cô sẽ tìm được.

Sau một hồi miên man không biết đã bao lâu cô nghe thấy tiếng bước chân lại gần mình.

Thoát khỏi dòng suy nghĩ, cô quay lại trên môi vẫn là nụ cười tươi

" Ồ thì ra là Marco, anh sao lại ra đây, mọi người ngủ hét rồi à " Thấy mọi người đang nằm lăn lộn trên sàn tàu

" Ừ, mọi người ngủ hết rồi, em có sao không.

Từ chiều đến giờ anh luôn thấy em đứng bất động ở đây không chịu đi" làm sao có thể qua mắt được anh, tuy trên môi cô vẫn là nụ cười tươi nhưng nét mặt cô thì lại không thế nó ảm đạm và buồn bã.

Anh biết cô đang buồn, nhưng vì chuyện gì anh rất muốn hỏi nhưng không đủ cản đảm

" Em không sao......oáp " Cô tâm trạng đã khá hơn lúc nãy rất nhiều trả lời câu hỏi của Marco, rồi lại thấy rất buồn ngủ lấy tay rụi rụi mắt chuẩn bị bước vào đi về phía phòng mình.

Nhưng chân rất tê gần như không còn sức nữa

BỊCH

cô ngã sấp xuống sàn, mặt bất đắc dĩ ngước lên mắt long lanh nhìn anh nói

" Marco chân em tê quá không đi được, bế em vào phòng đi~~~~ (╥﹏╥)"

" Trời thật là !

" Anh nhìn cô vậy không đành lòng tay đập lên trán cảm thán rồi đi lại chỗ cô, bế lên rồi bước về phía phòng của cô

.

.

.

.

.

.

Còn cô sau khi được Marco ôm lên đi vào phòng đã ngủ luôn rồi, mệt quá cả ngày hôm nay có rất nhiều chuyện xảy ra tay có vui nhưng cũng có buồn.

Mà thôi nghĩ nhiều làm gì ngủ cho lành mà cô ngủ rồi thì nghĩ gì nữa kkk(≧▽≦)

To be continue

Mia " Xin lỗi mọi người nha, dạo này lười viết quá lại trả có tí ý tưởng nào nên ra hơi muộn "

" Mong mọi người thông cảm nhao"

" Bye hẹn gặp lại chapter sau nha "
 
[Đn Fairy Tail / One Piece ] Trở Về
Chapter 15


Và cứ thế 3 năm trôi qua thật nhanh chóng và giờ đây cô, Lucy Heartfilia đã bước sang tuổi 17.

Suốt quãng thời gian ở trên tàu Moby Dick tuy ồn ào nhưng rất vui.

.

.

.

.

" Lucy, em làm gì đứng ngoài này vậy" Marco từ trong phòng đi ra

Một thiếu nữ đứng trên mũi tàu tóc vàng quá ngang vai để xõa, mặc váy ( nhìn hình nha ) gió thổi làm tóc cùng váy của cô tung bay, nhìn như một thiên sứ vừa hạ phạm

Nghe thấy có người đang sau gọi, cô ngoảnh mặt lại nói

" Anh Marco, bố đâu rồi "

" Bố già đang ở trong phòng, em định tìm bố chi vậy " Marco thắc mắc hỏi

" À không có gì đâu em định sẽ ra biển chu du một thời gian ấy mà " Cô cười tinh nghịch nhìn anh

" À ừ.........c.......ca......cái gì ?

Em ra biển làm gì, đi lâu không bao giờ về ........"

Marco nghe cô nói giật mình nhìn thẳng vào mắt Lucy đi tới bên cạnh lắc lắc, vẻ mặt lo lắng

" A.......an.....anh Marco bỏ em ra cái, chong.........chóng mặt quá(×﹏×) " Cô được anh lắc qua lắc lại, đầu óc quay cuống muốn xỉu

" Anh xin lỗi, em có sao không " Nghe vậy anh giật mình buông cô ra lo lắng hỏi

" Em không sao chỉ hơi chóng mặt tí thôi, một lúc là hết à "

Nghe cô nói vậy anh cũng an tâm, những lại nhớ đến việc lúc nãy nhẹ nhàng hỏi

" Em muốn ra biển à "

" Ừ " Lucy gật đầu

" Em định đi bao lâu"

"Tầm 2 năm thôi "

" Lâu thế "

" Em sẽ về thăm mọi người thường xuyên mà, cũng có thể gọi den den musi cho em mà"

" Ừ thế cũng được " Anh nói vậy nhưng trong lòng lại không muốn cô đi lâu như vậy, từ lúc cô gia nhập băng đến giờ rất ít ra ngoài, chủ yếu là ở trên tàu luyện tập học đọc sách.

Đôi khi sẽ đi đánh cờ cùng mọi người

Mà từ khi em ấy lên tàu đến giờ rất ít khi ra biển toàn nếu có ra biển thì chỉ đi nhiều nhất là một tuần rồi về tuy không có vết thương gì nhưng cũng làm mọi người lo lắng.

Đằng này em ấy định đi tận 2 năm, không lo sao được

Trong lúc anh đang suy nghĩ miên man thì cô đã bước vào phòng râu trắng.

Lúc này ông đang nằm trên giường.

Ông đã không còn phải đeo nhiều những bịch truyền nước như lúc trước nữa mà có thể thao ra rồi.

Vì trong 3 năm qua cô đã phải đọc rất nhiều sách trong đó có cả sách y, kèm với thiên không ma pháp nữa nên cô đã giúp ông phục hồi được phần nào

Bước vào phòng

" Bố " cô nhẹ giọng gọi

" Ừ, lucy đó à, tìm ta có việc gì không " ông nghe thấy tiếng bước chân quay lại, thấy cô con gái của mình đang bước tới gần hỏi

" Thế không có việc gì không được tìm bố à" Cô tỏ vẻ giận dỗi nói

" Không......không phải " nghe vậy chân tay ông luống cuống xua tay bảo không phải như thế

" Phì "

" Thôi không đùa bố nữa " cô cười phì một tiếng rồi nghiêm túc nhìn ông

Thấy vẻ mặt nghiêng túc đó, ông đoàn là cô đang có việc rất quan trọng muôn nói nên đành im lặng để nghe

Cô hít một hơi mới bắt đầu mở miệng

" Bố con định ra biển chu du một thời gian "

" Con định đi bao lâu " ông nghiêm mặt nhìn

" Tầm 2 năm thôi, con hứa sẽ về thường xuyên mà, nếu không thì cũng có thể gọi điện cơ mà" cô trả lời còn nói thêm để tránh việc ông thắc mắc nhiều

" Haizz, thôi được rồi, bao giờ định đi "

Thấy ông không hỏi nhiều cô cũng vui vẻ đáp

" Dạ hôm nay ạ "

" Đi sớm vậy "

" thôi con tạm biệt bố, con đi đây " cô chào tạm biệt, ngưng lại nhớ gì đó quay lại nhìn ông nói tiếp

" bố nhớ giữ gìn sức khỏe, không được uống quá nhiều rượu bia, không nên tức giận, nghe lời khuyên của anh Marco nè.....v.v...." cô nói một tràng dài làm người nghe muốn hoa luôn cả mắt, chóng cả mặt luôn

' trời ạ, con gái ông hay mẹ ông vậy trời ' tiếng lòng của râu trắng ( ´△`)

Nói xong cô bước ra ngoài cửa thì lại thấy một cảnh tượng hết sức là dở khóc dở cười đập ngay vào mắt mình

Bên ngoài

Lúc nãy có vài người đi ngang qua chỗ Marco và Lucy nói chuyện tình cờ nghe được một tin động trời

'THIÊN THẦN NHỎ CỦA HỌ SẮP ĐI RỒI "

Nghe thấy vậy mọi người đã nhao nhao đi đến cửa phòng của bố già, nhưng vô tình họ cũng nghe luôn cả cuộc nói chuyện của cô và bố

( 'cái này đâu gọi là vô tình mà gọi là cố tình thì đúng hơn' Mia khinh

' ê chỉ vô tình, vô tình thôi biết không con khi (#`д´)ノ' mọi người trong băng đồng thanh

' rồi rồi chỉ vô tình (¬▂¬)' mặt vô biểu tình )

Cạch

Tiếng mở của tiếp theo đó là biểu tình chết lặng của cô khi nhìn bọn họ

Nói sao nhỉ, băng râu trắng rất nhiều thành viên và khi họ nghe nén thì phải áp tai vào cửa để có thể nghe rõ được và một điều quan trọng là cửa phòng không lớn thế nên mọi người chen chúc để có thể nghe rõ hơn

Cảnh tượng lúc cô chưa mở cửa kiểu tôi dẫm lên thằng này, thằng này lại đạp lên thằng kia, thằng kia thì ngồi lên đầu thằng nọ.........nói chung là vô cùng hỗn loạn

Còn khi cô mở của ra kiểu rất nhiều mắt nhìn nhau ( kiểu nhìn nhau đắm đuối trong vái giây rồi cảm giác chột dạ đó).

Cô nhìn họ một lúc không nói gì.

Còn mọi người thấy cô mở cửa rồi nhìn cô vài giây.

Sau đó mất điểm tựa mấy người đó chồng hết lên nhau.

Cảnh tượng khiến người ta cạn lời

" Mấy anh làm gì ở đây vậy ?"

Cô ngơ ngác nhìn họ

" À ờ c........o......có làm gì đâu " mấy người đứng quắt dậy cười ngượng

.

.

.

.

Sau một hồi ngượng ngùng qua đi

" Đúng rồi mấy anh nghe nói em định đi chu du một thời gian đúng không " một người nói

" Vâng, em xin phép bố rồi, đang định ra nói với mấy anh nè.

Chưa kịp nói gì thì mọi người đã biết rồi hehe " cô gãi mũi

" Thật hả ???

" mọi người cùng đồng thanh

" Vâng "

" Em đi đâu "

" Đi lâu không "

" Chừng nào về "

.........vân vân và mây mây

" mọi người không cần lo vậy đâu, em lớn rồi mà "

" em định bao giờ đi "

" Dạ tẹo nữa ạ.

Định nói với mọi người một tiếng rồi mới bắt đầu đi ạ "

" Anh không muốn thiên thần nhỏ của bọn anh đi đâu ༼;´༎ຶ ۝ ༎ຶ༽ " rất nhiều người trong băng khóc bù lu bù lao lên

" Đúng đó, Đúng đó " một vài người lại gật đầu đồng tình

" Đừng như vậy mà mọi người, em sẽ gọi điện mà, với lại em cũng sẽ quay lại mà mọi người không cần quá no đâu

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Sau một hồi phong ba bão táp, cuối cùng thì cô cũng dỗ dành được họ (tốn hơn nửa ngày trời luôn )

Con thuyền của cô để 3 năm trong không gian, lâu nắm rồi mới có dịp dùng.

Sau khi lấy con thuyền ra cô mới nhảy lên thuyền nhìn về hướng mọi người trong băng vẫy vẫy tay hét

" MỌI NGƯỜI GIỮ GÌN SỨC KHỎE NHÉ VÀ HẸN GẶP LẠI"

Một số người trong băng nghe vậy thì khóc lại càng ác liệt hơn

Thấy cái cảnh này là cô cạn lời rồi.

Một băng râu trắng hùng mạnh.

Lại có thể khóc lên như trẻ lên ba thế thì cô cũng chịu rồi.

Nhưng thôi kệ mọi người vui là được

.

.

.

Thuyền của cô bắt đầu đi xa dần xa dần và không còn nhìn thấy bóng dáng của tàu Moby Dick

To be continue
 
[Đn Fairy Tail / One Piece ] Trở Về
Chapter 16


East blue

đảo Dawn, làng Foosha

Vịnh núi Colbo

Có một chàng trai đang đứng trên một con thuyền nhỏ lênh đênh trên biển

" Tôi đi đây " người ấy vẫy tay hét lớn

" Ở lại mạnh giỏi "

" Haha!!

Anh ấy vẫn còn vẫy tay "???

" Chúng ta sẽ gặp lại trên biển Lufy "

" Và chắc chắn anh sẽ tìm thấy Lucy "

" Ừ "

" Hẹn gặp lại Aceeeeee " Luffy hét

.

.

.

.

Chỗ cô

Giữa biển, bao quanh toàn nước với nước, có một con thuyền nào đó đang lênh đênh trên đó

" Trời ơi, giờ mình biết đi đâu giờ " Tiếng nói không ai khác đó chính là nữ chính nhà ta, Lucy.

Cô hiện tại đang ôm đầu than vãn

" Không biết ra biển có phải là một quyết định sai làm không nữa "

" Aaaaaaa.....đau đầu quá " cô vừa nói vừa hét lên như một con tâm thần vừa trốn trại

" Không nghĩ nữa......kệ mẹ cái thuyền vậy đến đâu thì đến "

" Oáp......hôm qua ngủ không đủ giờ đi ngủ tiếp vậy " Cô đưa tay lên che miệng, xong nết cái xác......à không cái thân tàn tạ đi như muốn ngã bất cứ lúc nào của mình vào phòng.

Còn thuyền của cô thì cô mặc kệ nó gió đưa đi đâu thì ta đi đó thế thôi

( " Ôi trời má ơi rồi cô ra biển làm cái quần què gì " Mia muốn lật bàn

" Lật thì lật đi cho bố ngủ, không lật thì cút " Lucy trừng mắt nhìn tôi

" vâng em xin lỗi vì đã phá giấc ngủ của chị em rút lui " Mia khóc đây sao chị ấy dữ vậy

" Cút cho tao ngủ " Cô cầm cái gối phi thẳng vào đầu tôi

" Itai ác quá " )

Đấy một ngày thật nhạt nhẽo phải không.

( Cả ngày chỉ có ngủ không nhạt sao được, không lẽ mặn )

.

.

.

.

Sáng hôm sau

" Oáp......."

Cô đưa tay lên che miệng, bước lưỡng thững vào nhà tắm vscn

Sau khi xong cô bước ra khỏi phòng đi tới phòng bếp tìm cái gì đó ăn nhẹ rồi mới ra ngoài boong tàu xem có chuyện gì mà thuyền dung lắc giữ dội

" Cái gì vậy nè " Cô hét lên khi nhìn thấy đám mây đen kịt trên đầu, xung quanh là những con sóng dữ dội đập vào mạn thuyền kiến con thuyền chao đảo

" Làm gì giờ " Cô ôm đầu chạy vòng vòng quanh boong tàu

Không biết từ đâu có một giọng nói rất chi là thánh thót vang lên

" Đến giờ trừng phát rồi thưa công chúa "

Hoho nghe thôi cũng biết ai rồi đúng hông

Virgo đó

" Đây không phải lúc đùa đâu Virgo, giúp tôi đê "

" Giờ làm gì hả công chúa " ẻm vẫn ngơ ngác nghiêng đầu không hiểu gì trong tình trạng còn thuyền sắp sửa lật

" Trời ơi còn đứng đó làm gì, giúp tôi lái tàu ra khỏi trung tâm cơn bão coi " cô khóc không ra nước mắt trước con người này

( Ơ khoang, ẻm đâu phải người đâu, ẻm là tinh linh mà ta đôi lúc ẻm sẽ biến thành tinh tinh chứ người gì

Thôi thôi, vứt ngay cái suy nghĩ vớ vẩn đó đi vào chuyện chính nè )

Xong Virgo chạy đến cầm bánh lái thuyền lái ra khỏi trung tâm cơn bão.

Bầu trời lại trong xanh chở lại, tiếng chim cùng tiếng sóng biển đan xen nhau tạo thành nhưng giai điệu nghe êm tai

" Công chúa, đã hoàn thành nhiệm vụ giờ đến lúc trừng phạt rồi " Virgo mắt long lanh nhìn cô

" Thôi về tinh linh giới hộ tôi " Cô xua xua tay ý bảo Virgo đi

" Nhưng công chúa còn trừng p...."

" Cưỡng chế đóng cổng " không để Virgo nói hết câu, cô đã lôi chiếc chìa khóa cung xử nữ khỏi không gian ra đóng cổng, bắt ẻm quay về tinh linh giới

.

.

.

.

" Mệt quá "

" Tui muốn về tàu với bố, còn kịp không ༎ຶ‿༎ຶ " Cô khóc không ra nước mắt nhìn trời

" Ục ục "

" Đói quá "

" Sáng nay không biết gặp vận may gì không biết mà hết chuyện này tới chuyện khác ập đến "

" Đau cả đầu " Cô bước từng bước nặng nề vào phòng bếp định nấu gì đó ăn

" Mà người ướt như chuột nột thế này, khó chịu quá " Vừa làm xong đồ ăn, chưa tới miệng đã phải bỏ đó đi vào phòng tắm

.

.

.

.

Bây giờ cô đang ngồi vắt vẻo trên ghế, nhìn trời

Cô đã quyết định rồi cô sẽ đi du lịch vòng quanh thế giới.

Sẵn tiện tìm thông tin về chiếc chìa khóa cung Bảo Bình.

Nói thật chứ cô đã đặt rất nhiều hi vọng vào lần này đó.

Chỉ cần một ít manh mối nhỏ để có thể xác định chính xác được người đó ở đâu thôi.

Cô nhớ người đấy lắm.

Người cô coi là người bạn đầu tiên, người chị.

Chính vì thế cô quyết tâm phải tìm bằng được mặc dù manh mối chỉ đếm trên đầu ngón tay.

.

.

.

.

Hiện giờ địa điểm cô chuẩn bị đến đó là Dressrosa

Vương quốc nằm ở tân thế giới dưới quyền cai trị của thất vũ hải Donquixote Doflanmingo

...

Dressrosa

" Cuối cùng cũng đến nơi " Cô đã phải vật lộn với mấy con sóng biển để tới đây đó

Cô bước xuống thuyền xong quay lại đưa luôn con thuyền vào không gian cho khỏi bị ai ăn cắp mất

...

Bước vào thành phố, cái đầu tiên cô nhìn thấy đó là đồ chơi.....

Ừ đó là đồ chơi.

Hơn nữa còn rất nhiều, mỗi góc ở trong thành phố này đều có bóng dáng của đồ chơi. kinh thiệt

" Wow nhiều đồ chơi quá " Mắt cô lấp lánh nhìn xung quanh một vòng.

Đi lòng vòng một lúc, bụng cô bắt đầu kêu ùng ục.

Và hiện giờ trước mắt cô là quán bán Takoyaki

" Ồ là quán Takoyaki nè, lâu lắm mình không ăn " đi lại quán

" Bác ơi lấy cháu một phần đi ạ "

...

" Đây của cháu " bác đưa cho cô một hộp vừa làm xong, còn nóng hôi hổi

Đưa tay ra tiếp nhận rồi trả tiền.

Xong quay lại định tìm chỗ nào ngồi để thưởng thức .

Nhưng không may khi quay lại bước đi thì cô đâm sầm vào một người đứng ngay sau mình.

Cô chưa nhìn cũng thấy người này rất cao lại còn to nữa chứ.

" Ai da " Theo quán tính cô ngã người về phía sau đang chuẩn bị cho một cú ngã tê mông thì cô một bàn tay khá là lớn ôm lấy eo cô đỡ cô lại

Để cô đứng hẳn hoi rồi cô mới cuối đầu cảm ơn, xong ngước đầu lên nhìn xem người vừa mới bị mình đâm vào.

Ôi má nó chứ, ổng cao thấy mẹ à, ít nhất cũng tầm 3m đến 4m chứ đùa gì.

Ngước lên mỏi cổ quá

Xong nhìn thấy người đó cô nhệch mặt thốt lên 2 chữ

" Hồng hạc "

To be continue

Mia " Xin lỗi nha, mình đăng hơi muộn. tại dạo này mình không có vào viết được "

" Nhưng nói gì thì nói, vẫn cảm ơn các bạn đọc giả đã ủng hộ "
 
[Đn Fairy Tail / One Piece ] Trở Về
Chapter 17


Ngước mặt lên nhìn người đó rồi mặt cô nhệch ra vô thức thốt là hai chữ

" Hồng hạc "

Cảm thấy mình hơi thất lễ lên lại cúi đầu xin lỗi lần nữa

" Fufufu không sao " Người đó lên tiếng

Không phải có ý gì khác đâu tại lúc đó cô nhìn lên thấy người đàn ông đó mặc cả người toàn màu hồng à

một người cực kỳ cao lớn.

Anh ta có mái tóc vàng với làn da nâu, mặc trang phục rất chi là sặc sỡ. trang phục của anh ta chẳng khác gì con hồng hạc cả nhất là chiếc áo khoác lông màu hồng nổi bật kia.

Cộng thêm đeo một chiếc kính mát tròng đỏ đó nữa.

Doflamingo pov

Hôm nay hắn rảnh rỗi sinh nông nỗi nên đi dạo phố.

Và trong lúc đi dạo hắn bắt gặp một con thỏ rất thú vị chạy nhảy khắp nơi thấy hứng thú lên hắn bắt đầu đi theo

Hắn đi theo con thỏ nhỏ cả một đoạn đường mà không bị phát hiện,hình như con thỏ này đang chú ý tới một cái gì đó mà không hay biết đang có người theo dõi mình chăng.

Thật bất cẩn làm sao~~.

Và rồi hắn thấy con thỏ này dừng ở một quán Takoyaki nào đó thì hắn cũng đứng theo đằng sau luôn.

Mua xong con thỏ nhỏ đó bất thình lình quay người lại và đâm thẳng vào người hắn, không chút phòng bị liền chuẩn bị ngã về phía sao.

Hắn sẽ không để thỏ nhỏ ngã đâu, hắn đưa tay ra ôm lấy eo để không làm ngã thỏ con.

Lúc hắn bỏ thỏ con đó xuống thì thỏ con ngước mặt lên nhìn hắn rồi bật thốt lên hai từ

" Hồng hạc "

Fufufu thật thích thú làm sao

Lúc này hắn mới nhìn kĩ lại thỏ con, thật là đẹp, như thiên thần vậy còn xinh hơn ảnh trong tờ truy nã nữa.

Nước da trắng hồng, môi thì nhỏ xinh, mái tóc màu vàng nắng cùng đôi mắt màu chocolate và giọng nói ngọt ngào tựa như lông lướt qua trái tim hắn, làm hắn ngứa ngáy không thôi

Phấn kích quá nha~~~ (〜^ڡ^)〜

__________________________________

Cô đứng một lúc nhìn hắn ngẩn ngơ thì đành mở miệng hỏi thăm

" Anh gì gì ơi, anh có sao không ạ "

Miệng thì nói thế thôi chứ trong lòng cô đang tự hỏi

' Má nó chứ cái thằng cha này nhìn quen vãi lìn ra mà méo nhớ gặp ở đâu rồi nữa '

" Không sao fufufu " nghe cô gọi mình hắn mới hoàn hồn nhìn cô

' mặt nhìn biến thái vãi, có lên đập cho một trận rồi bỏ chạy không nhỉ '

' chứ mặc cả set hồng hạc thế này là biết thành phần nguy hiểm rồi '

" À em là Lucy rất vui được làm quen " cô cười

Thịch

Nhịp tim của ai đó đang nhảy tưng tưng trong lồng ngực

Nhưng ai rảnh mà quan tâm :>

" Fufufu tên ta là Donquixote Doflamingo, là vua của vương quốc này " hắn cười giới thiệu

" Vua sao " cô tự lẩm bẩm rồi hai tay đập vào nhau như nhớ ra gì đó, rồi trợn tròn mắt ra nhìn hắn

" Thất vũ hải Donquixote Doflamingo "

' Mình biết ngay mà cái mặt hở tí là cười mà còn gian thế kia là biết dăm ba cái thành phần nguy hiểm rồi (─.─||'

' sợ quá ಥ‿ಥ '

' Chạy được không nhỉ?

'

' rồi giờ sao cứ nhìn mặt nhau thế này à '

" Ano không có gì nữa gì tôi xin phép đi trước nhá " cười một nụ cười miễn cưỡng rồi chuẩn bị chuồn đi

Nhưng đời nào nó như mơ chưa kịp chạy đã bị người ta xách lên như xách gà thế này thì chạy kiểu mẹ gì

" Bỏ tôi ra " cô vùng vẫy chân tay quơ loạn xạ

" Fufufu đi đâu vội vàng thế kiếm khách hoàng đạo " hắn nói với giọng ma mị

" Tất nhiên là chạy rồi, chứ ở đây là gì "

" Bỏ tôi ra " dãy dụa

Hắn không quan tâm tới cảm nhận của cô nữa, thích làm gì thì làm.

Hắn vẫn giữ lấy cổ áo cô xách đi mặc kệ cho dù cô có la hét vùng vẫy thế nào thì hắn vẫn hiên ngang xách cô về hướng cung điện

.

.

.

.

' Mệt quá ' sau một hồi vùng vẫy không có kết quả, cô đã ngoan ngoãn không làm gì nữa mặc kệ sự đời

' Không hiểu sao mình đến nơi này nữa '

' ngày đầu tiên tham quan thôi mà, đã chơi đã toi đâu mà đã bị bắt thế này là hỏng rồi '

' không biết hắn có nộp mình cho chính phủ không nhỉ '

' ghét hồng hạc, ghét hồng hạc, ghét hồng hạc '

trong tâm cô đang chửi hắn 7749 cách chết không tử tế thì hiện tại cô đã được hắn xách vào cung điện

" Hắt xì " Dofamingo

' Có ai đó đang nói xấu ta thì phải '

Xong hắn nhìn xuống cô, lúc nãy thì la hét dãy dụa bao nhiêu thì giờ ngoan ngoãn bấy nhiều

Rồi cô ngẩng đầu lên, mặt phiến hồng mắt thì long lanh nhìn hắn

( hình chỉ mang tính chất minh họa )

' Mẹ kiếp ' hắn chửi thề

Cái ánh mắt cầu xin hắn thả cô ra

" đừng có dùng cái ánh mắt đó nhìn ta, cẩn thận ta thịt người đấy " hắn nhìn lại cô bằng con mắt nhuộm tơ máu cùng dục vọng nhưng đã bị mắt kính màu đỏ của hắn che mất

Tuy không nhìn thấy ánh mắt của hắn nhưng cô không hiểu làm sao thấy lạnh sống lưng, như kiểu đang bị ai đó nhìn chằm chằm chuẩn bị đưa lên thớt vậy

' ở đây đáng sợ quá '

' tui muốn về nhà (╥_╥) '

' Bố già '

' anh Marco '

' mọi người '

' nhớ mọi người quá '

.

.

.

.

" thiếu chủ " không biết từ đâu có một giọng nữ vang lại

Cô ngẩng mặt lên nhìn người vừa mới gọi hắn thì phải.

Cô gái đó mặc một bộ hầu gái.

Người hầu chăng, mà chịu trả quan tâm, cái mà cô quan tâm hiện tại là làm cách nào trốn thoát đây này, sầu

" Ai đây thiếu chủ "cô hầu gái đó chỉ về người được thiếu chủ xách vào cung điện

" Ngươi không cần quan tâm, lui đi " Hắn nói với giọng lạnh lùng

" vâng " cô hầu gái đó không nói gì nữa lui ra

Còn hắn thì vẫn xách cô đi trên hành lang dài, rồi đẩy cửa vào một căn phòng

Căn phòng này rất lớn, mỗi tội tối quá

Theo quan sát của cô thì đây chắc là phòng của hắn thì phải

' thôi xong vào hang cọp rồi '

' tạm biệt mọi người xuân này con không về ಥ‿ಥ '

To be continue

Mia " lâu lắm mới viết tiếp "

" cảm ơn mọi người ủng hộ nha "
 
[Đn Fairy Tail / One Piece ] Trở Về
Chapter 18


Rồi xong

Hắn xách cô bước vào căn phòng lớn rồi vứt cô lên giường

" Không biết thương hoa tiếc ngọc gì cả " cô ăn đau, nhìn về phía hắn oan giận quát

" Fufufu "

' Mẹ thằng này nó thành tinh rồi ' trong lòng cô đang thầm mắng

Một cảm giác nặng đè lên người cô, hắn vòng tay ôm trọn cơ thể cô vào lồng ngực mình

" Ê....ê làm gì vậy hả ??" cô có đẩy hắn ra như không thành công, hắn ôm chặt quá

" Yên lặng thỏ nhỏ à, ta không biết giây tiếp theo sẽ làm gì ngươi đâu " giọng hắn khàn khàn

Hắn thích cảm giác này, thật dễ chịu, cơ thể mềm mại giọng nói thì ngọt như đường, không hiểu sao trái tim hắn cảm thấy thật ngứa ngáy.

Hắn ôm cô rồi chìm vào giấc ngủ, cảm giác thật bình yên làm sao.

Thấy hơi thở hắn đều đều

' hắn ngủ rồi sao' Cô nghĩ

Không hiểu sao lúc này cơn buồn ngủ trong cô cũng ập đến, không suy nghĩ nhiều đôi mắt cô dần nặng, từ từ nhắm lại rồi ngủ luôn

.

.

.

.

Không biết đã ngủ bao lâu, cô mơ màng tỉnh dậy, bầu trời ngoài cửa sổ kia giờ chỉ còn là một màu đen kịt, cùng với những ánh trăng yếu ớt len lỏi qua những tấm rèm cửa.

Cô muốn ngồi dậy nhưng không được, có ai đó đang ôm cô, cô muốn thoát khỏi nó

Thấy cô ngọ nguậy trong lồng ngực mình, hắn mới không tình nguyện mở mắt.

Đã bao lâu hắn không ngủ sâu đến như vậy nhỉ.

Có lẽ khá lâu rồi chăng, lâu đến nỗi hắn không nhớ nổi.

Ngay lúc này hắn thật muốn như thế này mãi mãi, có cô ở bên cạnh mình.

Hắn bất giác ôm chặt cô hơn

"Ọt ọt ọt " không gian yên tĩnh bị tiếng động nhỏ nhỏ phá vỡ

Cô không biết nói gì lúc này hết, thật xấu hổ.

Có quần không nhỉ , cô muốn đội quần ⊙﹏⊙

" Fufufu đói rồi hả ?

" Hắn bất giác cười, thật đáng yêu

Hắn ngồi dậy ôm cô bước ra khỏi phòng.

Cô thì kệ hắn bế cô đi đâu thì bế, giờ cô mặt cô đang đỏ bừng, chỉ muốn đào cái hố rồi nhảy vô thôi aaaa

Hay cô gọi Virgo ra nhỉ, hay là thôi đi

Dễ thương thật

Không biết trong lòng cô đang nghĩ gì, hắn vẫn thản nhiên ôm cô đi vào nhà ăn rồi kêu người hầu bê đồ ăn lên.

Hắn nhìn lại cô gái nhỏ đang trong tình trạng chết máy tạm thời kia mà thấy thật phấn khích.

Mẹ nó sao có thể đáng yêu đến thế được nhỉ.

Hắn ngồi vào ghế, trong tay vẫn ôm cô đặt lên đùi mình.

Một lúc sau, người hầu đã mang đồ ăn lên.

Ngửi thấy mùi đồ ăn bụng cô không hiểu tại sao lại biểu tình lần nữa

"Ọt ọt ọt "

" Fufufu đòi rồi đúng không, ăn đi " hắn lấy đồ ăn để trước mặt cô

Cô thì vẫn ngồi trong lòng hắn, đang trong cơn phê à lộn đang trong cơn đói lên IQ và EQ của cô bị tụt dốc tạm thời.

Không cần biết là mình đang ở đâu và đang ở cùng ai cái quan trọng là đồ ăn trước mặt mình nè, quan tâm những thứ khác làm gì cho đói thêm

(ㆁωㆁ)

Cô cầm lấy thìa rồi bắt đầu ăn

' mà hình như mình quên cái gì thì phải?

Chắc không quan trọng bằng đồ ăn đâu nhỉ.

Ăn đã đói quá à '

Cô thấy sai sai là đúng rồi, trong lúc cô đang ăn thì có lẽ cô đã quên là mình vẫn còn ngồi trong lòng của ai kia.

Hắn nhìn cô ăn mà hai má cứ phúng phính cả lên như hai cái bánh bao ấy.

Muốn cắn một cái quá, mà hắn lại là người thuộc phái hành động lên nghĩ là hắn làm luôn.

Hắn cúi xuống cắn vào cái má kia một cái

( tự tường tượng kia là Lucy và người cắn là Doflamingo ha)

Và ngay lúc hắn vào má cô, thì cô mới giật mình ngơ ngác và không hiểu chuyện gì

Ủa, alo

Cái quần què gì vậy

Hình như hắn làm cô giật mình rồi thì phải, nhưng cũng không cần đáng yêu đến thế chứ

Tự nhiên hắn muốn phạm tội (・∀・)

...

Cô nhớ mình ở đâu rồi, đúng là ăn vào là đầu nó toàn thức ăn không mệt thật

" Ngươi bỏ ta ra " Cô muốn thoát khỏi người hắn

" Ăn no rồi hả ???

" hắn nhíu mày

" Ch....chưa /////" cô ấp úng đáp

Giờ không ấp úng thì làm gì, chứ nói thật là cô vẫn chưa no nha

" Thế thì ăn tiếp đi "

" nhưng ngươi bỏ ta ra đã "

" Ngồi im ăn đi " hắn cao giọng nói hình nhưng hơi không vui

Hắn hơi không vui khi cô không thích hắn nha, cmn khó chịu chết được

Không phải cô không thích hắn, mà hình như cô không thích hắn thật :>>

Ngồi thế này cũng thoải mái ấy chứ nhưng tóc hắn cứ cọ cọ vào cổ cô rồi đôi lúc hắn cứ hôn hít cổ cô lên cô thấy khó chịu thôi

'Cmn cái thằng cha này nó là biến thái mẹ rồi '

' có lên chạy không nhỉ '

'Nhưng trên bàn nhiều đồ ăn quá 🙁 ' cô tiếc nha

' thôi cứ ăn đi vậy, no rồi mới có sức chạy được '

Nghĩ thế nên cô mặc kệ hắn làm gì thì làm cô thì vẫn bình thản ăn thôi, ăn rồi mới chạy được chứ.

Thấy cô không nói gì nữa mà vẫn tiếp tục ăn.

Hắn thì vẫn ôm cô trong lòng rồi ngắm thôi

Tự nhiên cánh cửa kêu két, có người bước vào

" Thiếu chủ " một giọng nữ phát ra

Cô cũng bất giác nhìn lên

Hắn khá là khó chịu rồi đấy, nếu người bước vào kia mà không phải là Baby5 thì có khi cái đầu của cô ta đã không còn trên cổ rồi

" Có chuyện gì ?

" hắn khó chịu nói

" Người có điện thoại ạ " thấy giọng hắn có vẻ tức giận, cô ấy cũng toát mồ hôi lạnh nói

Có vẻ như người gọi đến khá quan trọng thì phải,lên hắn đứng dậy để cô ngồi vào ghế

" Đừng có ý định trốn thoát, ta sẽ chặt chân em đấy thỏ nhỏ à " giọng hắn ma mị

" Ừm " miệng thì ừ nhưng trong lòng cô lại nghĩ ' ăn xong không chạy ở đây làm gì '

' ngu người '

Nghe câu trả lời hợp ý mình, hắn mới bước ra khỏi phòng cùng với nữ hầu gái

To be continue

" Chapter này đến đây thôi nha "

" Tặng bạn @TLiVu8 "

" chúc bạn thi tốt được điểm cao 💯 "

🍀🍀🍀🍀🍀🍀🍀🍀🍀🍀🍀🍀🍀
 
Back
Top Bottom