Khác [ĐN Fairy Tail] Ma Pháp Sư Bí Ẩn

[Đn Fairy Tail] Ma Pháp Sư Bí Ẩn
Chương 18


" Bianca ?

Con hỏi điều đó làm gì?

"

Một chàng thanh niên đang ngồi trên viết gì đó trên bàn làm việc.

Khi nghe được câu hỏi mà cậu bé khoảng chừng 6-7 tuổi hỏi, anh liền ngơ người.

" Con nghe được cái tên đó ở đâu?

"

Chàng trai nghiêm nghị hỏi cậu bé mặt vô cảm kia.

Trên tay cậu còn cầm theo một xấp giấy cũ, có chỗ bị cháy, bị mòn.

" Con đã đến thư viện nơi người từng học và đã tìm thấy đống tài liệu này.

"

Cậu bé cúi đầu xuống nhìn chỗ xấp trên tay.

Ánh nhìn của cậu bé như đang ngẫm nghĩ điều gì xa xôi lắm.

" Con biết đó là chỗ ta cấm con đến không.

" Chàng trai nhăn mày nói.

" Con xin lỗi sư phụ.

"

Cậu bé im lặng cúi đầu xuống, tay vẫn không buông tập tài liệu.

Người ngoài nhìn vào chắc tưởng cậu bé đó sẽ khóc, nhưng không, cậu chẳng khóc, chẳng quấy, chẳng giận dữ hay phản ứng gì cả như một đứa trẻ bình thường mà chỉ đứng đó im lặng mặc cho cái ánh nhìn không hài lòng ở cậu kia.

Đúng là một phần cậu sai vì cậu đã không vâng lời sư phụ mà đến chỗ không được phép đến.

Nhưng có đứa trẻ nào mà có thể thắng được nổi tò mò đâu cơ chứ.

Chàng trai thở dài, một tay xoa xoa thái dương.

Nhìn cái sự im ắng này làm cho anh thêm đau đầu hơn.

Thà rằng cậu cứ khóc đi, quấy hay phản ứng, làm cái gì đó cho giống những đứa trẻ khác đi thì hơn.

Nhưng anh mong được gì ở cậu đây?

Một đứa chẳng thể nhớ gì về bản thân?

Ngay cả tên cậu còn không nhớ chứ nói gì đến người thân.

À chắc gì cậu đã nhớ họ, một đứa trẻ vô cảm đến mức chả buồn thèm để ý đến ai.

Chắc có khi họ chết cậu cũng chả quan tâm làm gì.

( Tại sao mình lại nhận thằng bé này ?

Dẫu nó có hơi giống em trai mình nhưng nó không phải thằng bé.

Chỉ là một đứa trẻ mang trong mình một nguồn ma lực lớn... )

" Ngẩng đầu lên đi, Rio."

Anh ra lệnh.

" Vâng, sư phụ.

"

Cậu bé ngoan ngoãn làm theo.

Mọi cử chỉ y như được tiến hành theo một trình tự nhất định.

Như một con robot chứ không phải là một con người.

Ánh mắt vô cảm vẫn vậy.

Anh cũng quen với điều đó.

" Giờ ta hỏi con, tại sao con lại muốn biết về Bianca?

Còn có biết đó là gì không?

"

Chàng trai thăm dò cậu bé.

Nhìn những xấp tài liệu trên tay cậu.

Muốn biết rằng cậu đã biết được bao nhiêu.

" Đó là một thực thể không rõ về sự tồn tại xuất hiện cách đây rất lâu.

Có thể thấy rõ theo những xấp tài liệu thu nhận được, thứ đó đã có cùng lúc hoặc trước khi loài rồng xuất hiện trên Trái Đất.

Không ai rõ đó là thứ gì nhưng theo một số miêu tả về truyền thuyết một số địa phương đã có vài nơi nó đi qua.

Một số xem nó như một vị thần, một số thị xem nó như tai hoạ.

Điểm chung của những truyền thuyết đều nói về sự xuất hiện của nó trắng xoá tất cả mọi vật xung quanh.

Con không rõ trắng xoá ở đây là gì nhưng có lẽ ám chỉ về sức mạnh của nó?

Và vì sự tồn tại của nó không rõ ràng lên những điều trên có thể là hoang tưởng của ai đó thời đó hoặc là sự bịa đặt mà ra.

"

Chàng trai ngạc nhiên nhìn cậu bé tay đang mân mê xấp tài liệu.

Cậu nói rõ rành mạch những thông tin trên xấp tài liệu cậu cầm.

Không ngờ cậu có thể ghi nhớ nhiều thông tin dù tuổi còn nhỏ đó, làm anh nhớ đến thời còn nhỏ của mình.

" Và còn cái tên...

Con không biết tại sao...

Có một số thứ con không thể đọc được trong tài liệu vì nó quá cũ và có quá nhiều từ mà con không biết.

Điều con biết thêm khi cố gắng tìm kiếm trong quyển từ điển thì là...

Đó là một thực thể đối nghịch với thế giới, theo con là vậy, nó là một thực thể sống nhưng cũng không phải sống.

Cũng không thể nói họ chết hay gọi họ là tâm linh khí gì khi họ vẫn còn hoạt động và sinh hoạt như thường.

Cũng không phải là con rối hay do phép thuật giả kim của ai đó mà ra.

Họ không phụ thuộc vào bất cứ ai và chính họ cũng có nhận thức của riêng mình.

Nói họ gần như là á thần cũng không sai hay là một con rồng, một con quái thú.

Nó không thích bị gọi vậy đâu."

Cậu vừa nói vừa bĩu môi, giờ cậu hành động có chút giống với một đứa trẻ bình thường nhưng có gì đó hơi sai ở đây.

Một thực thể đối nghịch với thế giới?

Con rối?

Thuật giả kim?

Anh nhớ rằng anh chưa dạy nó mấy từ ngữ này?

Rồi còn câu " nó không thích bị gọi như vậy đâu?

" Sao càng nói cậu như càng đang tâm sự nói về một người bạn cũ vậy?

" Vì nó không bị lệ thuộc vào điều gì cho nên Thần mới giận họ mà giam họ lại.

Vì họ không tuân theo quy luật nên ta chỉ có thể gọi nó là họ như vậy thôi.

Và thêm nữa là Thần cũng đã tạo ra một xiềng xích cho họ là họ không thể làm gì với Luật Nhân Quả được, họ buộc phải tuân theo Luật Nhân Quả mà Thần đã tạo ra cho họ."

Cậu bé sau khi nói một mạch hết hơi thì cũng dừng hẳn lại.

Chỉ còn lại bầu không khí im lặng mà thôi.

Cậu cũng không tỏ ra mệt mỏi gì nhưng nhìn cái sắc hồng hào do mất hơi của cậu thì cũng biết cậu mệt cỡ nào.

" Con nói xong chưa?

"

Chàng trai dò hỏi xem cậu có nói thêm nữa hay không.

Nhưng thay vì đáp lại, cậu bé chỉ lắc đầu nhẹ nhàng.

" Được rồi, nói sao ta..

Những điều con nói.. làm ta nghĩ con còn biết nhiều hơn thế nữa cơ.

" Chàng trai cười khổ nhìn cậu bé.

Cậu nghiêng đầu sang một bên, vẻ mặt tỏ ý không hiểu.

" Trước khi ta nói cho con biết thêm về chủ đề này.

Ta có thể hỏi tại sao con lại quan tâm đến nó?

Trong thư viện đó còn có nhiều thứ thú vị hơn mà?.

"

" Tại con thấy tò mò.

" Một câu trả lời cổ điển của những đứa trẻ tái mái.

" Có chắc chỉ là tò mò không?

"

" Vâng.

"

" Ngẫu nhiên sao?

"

" Vâng.

"

" Nó có liên quan gì đến con không?

"

" Không.

"

Cậu nhanh chóng đáp gọn lại mà không vấp váp gì.

Có vẻ dù dùng cách nào khác thì cậu bé ấy cũng chẳng chịu nói ra.

Cứng miệng thật đấy.

Chàng trai nghĩ thầm rồi đứng dậy, hướng về kệ sách kế bên.

" Ta thực sự không biết gì nhiều về chúng.

"

Chàng trai vừa nói vừa lật từng trang trên một cuốn sách trong khá là cổ.

" Đây là một chút thông tin ta thấy là chính xác nhất trong số thông tin mà những văn bản đó ghi.

"

Đoạn, chàng trai đưa cho cậu xem một trang trong cuốn sách đó.

Những vết ố vàng trên đó chứng minh rằng nó đã có từ rất lâu.

Những dòng chữ uốn lượn không mấy thẳng hàng, hình như là do tác giả viết tay, được viết bằng thứ ngôn ngữ lạ lẫm khiến cậu không thể đọc hiểu được chúng.

Bên cạnh đó còn có những bức vẽ than chì có chút nhem mờ, nhìn không rõ vật ra vật gì cả.

" Cuốn cổ thư này cũng được đến từ thư viện đó.

Chủ của nó là ai thì không ai biết.

Nó được phát hiện lần đầu tiên là trong phòng học.

"

" Tại sao lại là phòng học ạ?

"

" Ta không rõ nhưng chắc người chủ đó muốn cho chúng ta nhận ra nó sớm nên để đó chăng?

"

" Hoặc là của ai đó đánh rơi.

"

" Nếu có thì nó đã không được để ở thư viện rồi.

"

" Đây là căn phòng đó sao ạ?

"

Cậu nhanh nhẹn chỉ vào một bức vẽ lớn trong cổ thư.

Căng mắt ra lắm cậu mới nhìn được thứ bức vẽ biểu hiện.

" Đúng vậy.

"

" Nó nhìn không khác gì một căn phòng giam mấy.

"

" Có lẽ vậy.

"

" Tại sao lại gọi nó là căn phòng trống?

"

" Vì khi ta nhìn từ ngoài vào sẽ thấy nó trống .

"

" Tại sao lại vậy?

Sư phụ đến đó rồi sao?

" Cậu hướng mắt nhìn thẳng vào đôi mắt đen náy kia với sự tò mò hiện đầy trong mắt cậu.

" Hỏi nhiều quá là không tốt đâu Rio.

"

" Tại sao?

Trẻ con tầm này hay vậy mà?

Chẳng phải đây là độ tuổi luôn tò mò với bất kì thứ gì sao?

Đáp lại cậu bây giờ không phải là giọng nói mà là một tiếng thở dài.

Người sư phụ của cậu đang thở dài và gập cổ thư lại rồi cất lên kệ.

" Nếu trong tương lai con có gặp thì hãy tránh xa ra nhé?

"

" Tại sao?

"

" Cách xa 5m ra là tốt nhất.

"

" Tại sao??

"

Chàng trai quay lại bàn làm việc và tiếp tục công việc của mình.

Để cho cậu học trò đầu còn đầy hỏi chấm đứng ở đó.

Dù cho cậu học trò có hỏi như thế nào thì người sư phụ cũng chẳng để tâm mà phớt lờ cậu.

Thấy mọi chuyện đột ngột kết thúc với dấu hỏi chấm to đừng trên đầu, cậu không bằng lòng với thông tin mà sư phụ cho.

Nhưng dù có ra sao, sư phụ cậu gần như không muốn nói về chủ đề đó nữa.

Dần cậu cũng không để tâm mà đóng cánh cửa tò mò đó lại.

******

Tóm tắt tình hình hiện tại của hai cậu bạn – Rio và Floyd.

Cả hai sau khi tách ra với nhóm của hai ông chú sinh đôi kia thì bị đám cảnh vệ nơi đó rượt đuổi trên con đường thẳng duy nhất kia.

Không biết may mắn hay xui xẻo mà cả hai chạy đến một con ngõ, nơi vào của một cái mê cung dài ngoằn ngoèo dưới lòng đất.

Song cả hai cũng thoát ra nhờ ma pháp cổng không gian của Rio.

Thoát khỏi vấn đề này thì một vấn đề khác tới nhanh chóng mà không báo trước.

Khi đã lên được mặt đất thì cả hai mất định vị phương hướng.

Bọn họ hiện tại chỉ biết mình đang ở ngoài rìa thị trấn, đang bị lạc nơi chốn toàn cây với cỏ.

Tệ hơn là...

" Ta bị mắc kẹt trong không gian ảo rồi.

Thảo nào nãy giờ cứ đi vòng quài một chỗ."

" Giống như hai ta bị dính ảo thuật trong Naruto nhỉ?

"

" Cậu biết cách giải thuật không?

"

" Tất nhiên không, Ảnh phân thân còn không làm được chứ mơ gì mà đòi giải ảo thuật.

Tôi đâu phải ninja đâu.

"

Floyd vừa nói vừa vui vẻ nhặt những cành cây khô nhóm lửa.

Còn Rio thì đi xung quanh thám thính, cũng tranh thủ kiếm xem có gì ăn được hay không.

Trời bắt đầu tối dần, ta có thể nhìn rõ mặt trăng đang hiện ra trên bức màn tối.

" Tuy là không gian ảo nhưng nó vẫn có khái niệm thời gian.

"

" Không chỉ vậy, ít ra cái không gian ảo này còn có cái cho mình ăn đấy chứ.

Không thì chết đói mất."

" Trông cậu thản thơi quá nhỉ?

" Nói xong cậu liền ném vài viên đá nhặt được dưới đất về phía anh.

Nhưng đời nào Floyd lại bị mấy viên đá đó bay trúng người chứ.

Anh nhanh nhẹn né tránh những viên đá rồi đi thẳng về phía trong rừng cùng Rio đi phía trước.

" Theo giả thuyết của tôi thì chắc chắn không gian ảo này sẽ phải có lõi nào đó giúp nó giữ được năng lượng đến giờ.

"

" Dựa theo những dấu tích ta để lại trên cây khi đi qua thì nãy giờ ta đã đi theo hình vòng cưng, chắc đường ta đi là phần rìa rồi.

"

" Còn những cái sâu bên trong kia thì ta chưa đi, nên chỉ cần tiến sâu thêm chút nữa thôi.

"

" Nhớ đánh dấu cây đấy.

"

Hai người cùng nhau tiến sâu vào khu rừng.

Đi rừng vào ban đêm không dễ gì, mọi thứ đều bị bao phủ bởi màn đêm nhưng may ra còn có ánh trăng phía trên đang soi đường cho họ, chỉ hơi phiền là những đám mây liên tục kéo đến che đi ánh trăng.

Cả hai cứ đi mãi đi mãi, đánh dấu hết cái cây này đến cái cây khác.

Không biết đã trôi qua bao lâu nhưng họ vẫn chưa thể tiến tới phần trung tâm của cái không gian ảo này.

Mặt trăng trên kia đang quan sát từng bước đi của họ, chắc là ông trăng kia đang vui vẻ xem họ đi lòng vòng tron một cái mê cun chả biết hướng nào với hướng nọ, cùng những người bạn vì sao trên đó.

Không biết đã đến được chưa, xung quanh họ giờ là toàn những cái cây mà họ đã đánh dấu nhiều lần.

" Chết tiệt mà!!

Đi nãy giờ vẫn là ở chỗ cũ là sao!!

" Floyd bực bội đấm từng đấm vào thân cây nọ.

Phát tiết hết cái bực tức trong người.

" Nè Rio!

Quay lại thôi , có đi đến mai chắc cũng chưa được thả ra đâu.

"

Anh quay người ra gọi cậu bạn của mình.

Cậu bây giờ đang đứng đờ đẫn ở phía xa anh cách vài cái cây.

Không thèm để tâm đến những lời anh nói mà đứng như tượng ở đó.

Thấy vậy anh không chịu nổi mà tiến lại gần cậu định cho cậu một đấm đánh ngất cậu rồi kéo cậu đi.

Nhưng khi đến gần hơn anh lại không làm như những gì mình đã định mà hướng theo ánh mắt cậu đang nhìn.

Một phiến đá to lớn hiện ra, nằm nghiêng ngả trên mặt đất như vừa bị người khổng lồ nào đó ném nó từ trên trời xuống.

Nó không hề giống những phiến đá thường, trông nó như được mài giũa hoàn hảo thành một hình vuông to lơn.

Những sợi dây leo bám chặt nó không buông, nhúng đất phía dưới nó như đang cô gặm nó vậy.

Hơi lạnh toả ra từ phiến khiến người ta cách xa nó cũng cảm thấy lạnh gay ốc.

Hình ảnh này hình như rất quen, cậu đã từng thấy nó đâu đó thì phải.

À.. chính là bức tranh về căn phòng trống ở trong cổ thư.

Làm sao mà cậu quên được chứ.

" Thì ra đây là lí do ngài ấy nói vậy...

" Cậu nói nhỏ vừa đủ để chỉ có mình cậu nghe.

" Đây...

Phải chăng là nguồn gốc của không gian ảo? ..

" Anh chạm rãi nói.

" Ừ..

"

" Yeah!!!

Ta sắp thoát khỏi ảo thuật rồi.

"
 
[Đn Fairy Tail] Ma Pháp Sư Bí Ẩn
Chương 19


" Hưm, hưm~ "

Một tiếng ngân nga vang lên.

Giai điệu nghe rất lạ, nghe thôi là thấy người ngân nga nó chẳng có tí cảm thụ âm nhạc nào.

Nhưng nghe lâu dần rồi thì thấy nó lại quen tai.

Tại sao nhỉ?

" Tại vì giai điệu đó người bình thường chẳng thể nghe hiểu nổi đâu, Rio."

Một thiếu nữ nằm trườn trên chiếc ghế sofa trong phòng khách nhà cậu.

Người đó mỉm cười bí hiểm sau khi trả lời, tay vẫn không ngừng lật mấy trang sách liên hồi không ngừng.

" Cô lại đọc suy nghĩ của tôi đó à, Leatus.

" Cậu nhăn mày khó chịu nhìn người đó.

" Không phải ta cố ý đâu."

Leatus cười khúc khích.

Tay của người ấy không ngừng lật giở những trang sách mà không chắc là có đọc hay chỉ lật chơi thôi.

" Hừm.

Nhà ngươi nhìn bề ngoài vậy mà lại thích đọc mấy cuốn tiểu thuyết lãng mạn này nha ~ "

" Đó là những cuốn mà Alkene đưa cho tôi để đọc giải trí thôi.

"

" Hẳn là vậy.

"

Sau khi lật xem cho đã hết cuốn sách này đến cuốn sách kia thì Leatus mới đóng sách lại rồi lấy cốc nước trên bàn một cách lười biếng.

Rio bước ra từ gian bếp mang theo những đĩa bánh ngon mẻ mới nướng ra.

Mùi bánh thơm phức thoang thoảng ngập tràn cả phòng khách.

Cậu nhanh chóng đặt đĩa bánh xuống bàn, rồi lại nhìn con người đang nằm ườn ra kia.

Người ngoài nhìn vào tưởng đâu người kia ( khách ) mới là chủ nhà còn cậu ( chủ nhà ) đây thì là người giúp việc không bằng.

" Vậy cô tính đóng quân ở nhà tôi tới bao giờ đây?

" Cậu ngồi xuống ngay chiếc ghế đơn bên cạnh.

Mặt không biến sắc mà nhìn người kia.

" Để ta xem.

" Người đó ra chiều suy nghĩ.

Giờ nếu cô ta trả lời là " không biết " thì cậu cũng không trách gì mà nổi nóng đuổi đi ngay.

Dù lúc đầu có hơi khó chịu và tức giận vì tự nhiên có một vị khách không mời mà đến rồi tự nhiên quyết định " đóng quân " ở nhà cậu.

Dù có cố thuyết phục ( đuổi ) thì người nọ cũng chẳng chịu rời đi.

Kể cả khi cậu đã dùng ma pháp không gian dịch chuyển cô ta đi ra xa, ấy vậy mà cổ vẫn mò về được ( mà sau đó cô ta cũng chả tính toán gì mình chuyện đó )

" Cậu định trả ơn tôi bằng kiểu này sao?

Sau khi tôi đã giúp cậu xử lý chuyện của Alkene Wallaby?

"

Đúng là cậu thực sự nợ người ấy chuyện ở thị trấn Emariel.

Sau khi tôi phát hiện ra căn phòng trống ( hoặc là nhà giam theo lời của Leatus ) thì nhờ có nó mà bọn tôi mới giải quyết được chuyện ở đó.

Chị Alkene, tên đầy đủ là Alkene Wallaby, chị ta đã sử dụng người dân trong thị trấn làm nguồn nuôi dưỡng cho bọn quỷ mà chị tạo ra.

Bằng cách nào đó, chị đã lần theo dấu vết của hắc ma pháp, tìm ra được căn phòng trống và lập một khế ước với kẻ bị giam cầm trong đó - Bianca.

" Mặc dù đáng tiếc thật.

Đứa trẻ đó vốn là một bé ngoan kia mà.

"

" Vậy tại sao cô lại dậy cho chị ta ma pháp?

Lại còn là ma pháp cấm nữa?

"

Một sự thật khác mà cậu mới phát hiện ra.

Alkene Wallaby vốn là người bình thường, chị ta học ma pháp từ Bianca nhưng lại vờ như mình là một người bình thường.

Vốn ma thuật cũng chẳng phải hiếm có gì ở đây, người bình thường có thể học ma thuật nếu cố gắng.

Cậu cũng như vậy.

" Ta đâu có ý định dạy nó mấy cái ma thuật phức tạp đâu?

Tự nó tìm ra chứ bộ?

"

" Chắc là nó lẻn vào cái căn cứ cũ của hắc hội đó.

"

" Hắc hội?

Ở đó có hắc hội?"

" Chỉ là một nơi bị vứt bỏ thôi.

Ta nghe con bé kể là từ trước có một hắc hội đến đó tàn phá và cướp lột từ thị trấn được một khoảng thời gian dài.

Sau khi hắc hội bị những ma pháp sư của chính hội đánh bại thì không còn bóng dáng đâu nữa.

Mà kể từ đó Alkene Wallaby mới có hứng thú với ma pháp.

"

Chuyện sau đó thì cậu cũng có thể suy diễn ra được.

" Nhưng không thể phủ nhận việc con bé ấy đã tự học hắc ma pháp rồi còn tự mình nghiên cứu tạo ra lũ quỷ kia thì thật tài giỏi.

"

Nhưng những con quỷ đó chả phải hoàn hảo gì.

Cậu đã từng được thấy những con quỷ thực sự được tạo bởi hắc ma pháp sư thực sự rồi.

Bọn họ rất mạnh, những con quỷ do chị ta tạo ra chỉ bằng 1/4 của những con quỷ thực sự thôi.

Một con thì cậu có thể xử dễ như bàn tay nhưng những một đàn hơn trăm con thì phải nghĩ lại đã.

" Có lẽ sẽ khá lâu để ta tìm được một danh phận mới hay tìm một chỗ định cư nào đó.

" Sau khi suy nghĩ một hồi thì người đó mới trả lời.

" Hiện tại, ta thấy sống ở đây khá thoải mái.

Mỗi tội hơi nhàm chán nhưng cũng được rồi.

"

" Ừm.

"

Tóm lại sau khi cậu và Floyd phát hiện ra cái nhà giam rồi lỡ tay giải thoát cho thứ ở trong.

Cuộc gặp gỡ đầu tiên khá là đau nhức khắp người và kết thúc bằng một cuộc thỏa thuận.

Cùng lúc đó thì Alkene đã biết chuyện của mình sắp không giấu được thì liền giết người diệt khẩu bằng cách thả đám quỷ vào thị trấn.

Cũng may là lúc đó Erza cùng Mirajane đang làm nhiệm vụ gần đó đến giúp.

Cộng thêm cái người vừa được giải thoát ra kia giúp một tay mà mọi chuyện ngon lành ghê.

Vụ sau đó cũng giải quyết êm đẹp, nhưng mà...

" Alkene Wallaby...

Chị ấy vẫn ổn đúng không?

" Cậu ngập ngừng hỏi.

" Ta là một người biết giữ lời.

Theo thỏa thuận thì ta đã không giết cô bé ấy.

Chỉ là xoá trí nhớ và danh phận thôi.

" Người kia nhẹ nhàng trả lời.

" Nghĩa là.. cô đã xoá chị ấy?

"

" Ừm.

"

Xoá không có nghĩa là chị ấy chết đi đúng không?

Người đó bảo là xoá kí ức với danh phận, là xoá trí nhớ với thân phận.

Vậy là không ai sẽ nhớ đến chị ta cũng như rằng cái tên Alkene Wallaby không hề tồn tại.

" Chắc giờ cô bé ấy đang sống ở đâu đó với một thân phận mới.

"

" Đúng là nguy hiểm mà.

" Cậu lẩm nhẩm trong miệng.

Nhưng chắc rằng người kia có thể nghe thấy.

Người thiếu nữ, à không, tôi không chắc được giới tính của người đó, là người đã ở trong căn phòng trống ấy – Bianca.

Là người ở trong cái ghi chép năm xưa ấy.

Không ai biết người đó đã sống bao lâu ( nhưng chắc là còn lâu hơn cả sư phụ Zeref ), nhưng có lẽ vì ở trong đó có ma pháp gì đó khiến cho người đó vẫn giữ giáng vẻ thời trẻ của mình.

Ma pháp và những khả năng ấy cũng rất lạ, gần như có cảm giác người đó không phải là người..

"Vì nó không bị lệ thuộc vào điều gì cho nên Thần mới giận họ mà giam họ lại.

"

Đột nhiên cậu nhớ tới một câu trong tập tài liệu năm xưa.

Cùng với đó là cuộc trò chuyện đầu tiên giữa hai người họ.

" Bianca ?

Vậy họ gọi tôi là vậy sao?

" Người nổi ngồi đung đưa chân trên phiến đá.

" Đó không phải tên cô sao?

"

" Cô ?

" Người kia bất ngờ nhìn cậu.

" Có gì sai sao?

" Cậu lặng lẽ hỏi lại.

" Ừm, thì...

Ta khác với nhân loại nhỏ bé các ngươi.

"

" Leatus bọn ta không có giới tính cụ thể nào, đặc điểm trên người thì có thể khiến các ngươi nhận biết giới tính.

Nhưng với bọn ta thì không.

Ta nhìn giống con gái nhưng chưa chắc đã là vậy đâu.

"

" Vậy tôi nên xưng hô thế nào đây?

"

" Hừm...

Gọi ta là Leatus, nếu gặp phải những người đó thì hãy gọi là Bianca.

Bởi vì bọn ta đều dùng chung một cái tên là Leatus và muốn gọi nhau thì sẽ có những biệt danh.

"

" Còn xưng hô thì...

Ta thích cách xưng hô dành cho phái nữ hơn.

"

Dù may là cậu chẳng phải trở thành kẻ thù cũ người kia.

Nhưng Rio cũng chẳng thoải mái khi có người đang sống trong nhà của mình.

Cậu không quen sống cùng với người khác.

" À.

Con bé lại tới rồi kìa."

Leatus ngồi dậy ngay ngắn nhìn ra phía cánh cửa.

Cốc.

Cốc.

Cốc.

Tiếng gõ cửa vang lên.

Chưa cần nhìn mặt cũng biết là ai vì tiếng trò chuyện của họ lớn đến mức cậu trong nhà con nghe được.

" Có bạn bè đến thăm thường xuyên thế này cũng vui nhỉ.

Cuộc sống bớt nhàm chán hơn.

"

Leatus cười tủm tỉm nhìn Rio đi ra mở cửa.

Cậu không đáp lại người kia mà đi tắt cái hệ thống chống trộm của mình rồi sau đó mới mở cửa.

" YO!

RIO!

RA ĐẤU TẬP VỚI TÔI MỘT TRẬN ĐÊ!!!

" Floyd vẫn lớn tiếng và nhiệt huyết như thường.

" À, chào Leatus nhá!

Cô vẫn còn ở đây à?

" Sau khi chào mời Rio đấu tập xong thì cậu ta liền quay phắt đầu ngó vào trong chào hỏi Leatus.

" Chào cậu, Floyd.

Hiện tại ta vẫn đang ở trọ nhà cậu ta.

" Leatus mỉm cười thân thiện chào hỏi.

" Ồ ồ!

Hiếm thấy nhá!

Anh Rio vậy mà lại để người ta trọ à!

Còn là con gái nữa!

" Cô bé Lisa liếc đầu nhìn vào trong sau lưng Floyd.

" Hôm nay vẫn tổ chức tiệc trà đúng chứ?

Tôi có đem theo bánh kem qua nè!

" Erza không khách khí mà cầm bánh kém đi thẳng vào nhà.

( Này!

Nhà tôi mà sao mấy người cứ thích ra ra vào vào như nhà mình vậy! )

" Tuyệt quá!

Hôm nay Rio cũng làm vài điểm tâm ngon lắm nè!

" Leatus vui vẻ mời Erza ngồi.

" Vậy để em đi pha trà!

" Cana vui vẻ đi theo sau Erza vào nhà rồi đi thẳng vào gian bếp.

" Lisa cũng muốn nữa!

"

" Thế thì đám con gái ở trong nhà chơi đi, tụi con trai bọn anh sẽ ra ngoài đấu tập với nhau!

" Floyd vui vẻ khoác vai Rio.

" Ai cho các cậu cái quyền quyết định vậy hả!!!

" Rio bực dọc liếc nhìn Floyd rồi đến đám con gái kia.

Nhà cậu, là nhà đó!!

Chứ không phải công viên công xiếc gì đâu!!

Cậu còn chưa cho phép mà bọn họ cứ thế quyết định như mình mới là chủ ấy!

Nơi nhà riêng tư của cậu cứ thế bị phá hết lần này đến lần khác thì còn đâu là riêng tư nữa hả!!

" Oa!

Nhà anh Rio có nhiều món ngon ghê ."

" Còn có nhiều cá nữa! aye!

"

Rồi còn một con rồng một con mèo kia nữa!!

Đồ ăn dự trữ của tôi!!

Rio hét thầm trong lòng.

" Thì ra cái này là máy điều hoà sao?

Là anh tự chế thật hả?

" Gray đang cởi trần ngồi trước cái máy điều hoà tron phòng khách.

" Lạnh quá, Gray!

Mau tắt đi!

" Không may sau mà nó hướng thắng đến chỗ đám con gái đang thưởng thức buổi tiệc trà chiều.

( Ôi...

Tiền điện...

Tiền đá ma thuật.. )

Mình nhét hết tụi nó vào nhà giam được không nhỉ?

Vừa nghĩ cậu vừa hình dung ra khung cảnh nhà giam và chuẩn bị triển khai ma pháp.

Mặt cậu đen xì chuẩn bị tống hết cái đám trong nhà này ngoài và bật hệ thống chống trộm lên. ( Có thể bạn chưa biết nhưng Rio làm ra hệ thống chống trộm là dành cho bọn họ.) Nhưng trước khi cậu kịp làm gì thì đã bị Floyd kéo đi ra ngoài đấu tập với Natsu và Happy ( sau khi hai đứa nó ăn no cái bụng của mình )

Ui...

Chắc chắn là sau chuyện này cậu sẽ phải lặng lẽ kín đáo mua một căn nhà khác để ở quá.

---------------------

P/S: Lâu quá rồi nên mình chả nhớ rõ cốt truyện :")
 
[Đn Fairy Tail] Ma Pháp Sư Bí Ẩn
Chương 20


"Ngươi tính ra ngoài sao, Rio?"

Người con gái nằm ườn trên ghế sofa hỏi, tay cô lật xem trang báo ngày hôm nay.

"Tôi đi đâu thì cô cũng biết mà."

Rio thở dài, cậu không quay lại nhìn người kia mà tiếp tục tiến ra cửa.

Thấy vậy, người nọ cũng không màn thái độ của cậu, vẫn tiếp tục bắt chuyện, nhưng lần này theo một cách nói thoải mái hơn.

"Lần này cậu định đi bao lâu?"

"Tầm... vài năm."

"Vài năm?

Vài năm của con người ngắn ngủi như nào cậu cũng biết mà, thật tội cho đám trẻ kia làm sao."

Chất giọng sinh vật kia điềm nhiên nhưng đầy sự móc mỉa, Leatus biết rõ cuộc sống của vạn vật ra sao và trong những loài mang trí tuệ cao thì con người là loài có tuổi đời ngắn ngủi nhất.

Việc nghe một loài kém hơn như Rio nói "vài năm" đã khiến nó không khỏi nực cười mà nhìn cậu với đôi mắt đầy mỉa mai.

"Cậu mà đi là sẽ bỏ lỡ nhiều thứ thú vị lắm."

Leatus nói một cách chắc nịch như thể bản thân nhìn thấy rõ những tương lai, "Mà, dù có cậu hay không thì họ cũng sẽ tự xoay sở được thôi."

"...Tôi biết."

Rio đáp.

Lòng cậu biết rõ những thành viên trong hội không dễ dàng bị khuất phục, vì vậy nên cậu mới an tâm mà đi.

Nhưng buồn thay cậu cũng biết rất rõ rằng cái hội nhà mình nó không được bình thường như bao hội khác nên mỗi khi cậu gặp một ai đó mà hỏi về hội của mình thì bao là toàn cái khiến người ta không dám nhận là người quen.

Có cái gì xấu cũng đều có tên nhà mình trong đó hết.

Hết 10 cái xấu thì 9,8 cái thuộc về hội Fairy Tail.

Những lần được khen thưởng á hả?

Chắc cũng không đếm nổi trên đầu ngón tay đâu.

"Như cái chợ vậy ha?"

"Hơn cả cái chợ, nhà trẻ nghe còn được hơn đấy."

Mà thôi, có cái tốt cũng có cái xấu.

Nhưng xấu lại nhiều hơn tốt mới đau.

"Cậu có muốn ta ngăn lại không?"

Trước câu hỏi bất chợt của Leatus, Rio thoáng chốc đơ người.

Mất một vài phút để cậu xử lý câu hỏi của người kia.

Không thể tránh sao?

"Không cần trả lời.

Ta hỏi cho có lệ à."

Người kia thản nhiên nói khi nhìn thấy ánh mắt ngập ngừng của Rio.

"Vậy..?"

"Ta sẽ không giúp đâu nên đừng có hỏi."

Ra chỉ là hỏi vu vơ..

"Đã rất lâu rồi ta không tiếp xúc với thế giới bên ngoài căn phòng đó."

"Tuy đã thoát, nhưng trừng phạt là trừng phạt.

Ta.. giờ chỉ muốn sống yên ổn thôi."

Giọng điệu nghe điềm tĩnh nhưng đâu đó lại phản phất một sự bất lực, à không, cái thứ ấy đã từ bỏ rồi.

Tất cả còn lại chỉ là một thứ không còn là nó ban đầu.

Tâm tình rối răm thật.

Rio im lặng, không hề có ý định hay muốn hỏi sâu thêm.

Mình có như vậy không?

Như cảm thấy một nguồn áp lực đè nén xung quanh, dù nó không mang ác ý, nhưng lại khiến người khác không thể không để ý đến.

Một sự khó chịu dâng lên trong sinh vật kia.

Ngay cả nó còn không biết thứ châm ngòi cho cái boom-trầm-cảm kia chính là một chút bộc lộ cảm xúc trong lời vừa nói.

Đâu có, nó biết chứ.

Nhưng nó làm sao biết được thứ tâm lý tình cảm gì kia mà tinh với tế.

Leatus nghĩ gì nói nấy, chúng không hề hay quan tâm cảm xúc hay tâm lý đối phương.

Bởi chúng không thể hiểu điều đó.

Như một độc giả đọc một cuốn sách, biết hết các tình tiết trong câu chuyện, tự cho rằng mình hiểu nhân vật hoặc là đồng cảm với chúng.

Nhưng thực sự, họ làm sao mà hiểu được chứ?

Những nhân vật ấy có biết trò chuyện với mình đâu.

Phân tích và hiểu họ?

Tại sao lại vậy?

Leatus không hiểu.

Leatus từ chối hiểu.

Những thứ phức tạp đấy, không thể nào nhồi nhét hết được vào cái đầu đơn giản của bọn chúng.

Thấy vẻ mặt người nọ ủ rũ, Leatus thở dài đầy khó chịu.

Xin nhắc lại, Leatus có cái đầu óc đơn giản, chính vì vậy quan điểm của bọn chúng về những thứ xung quanh cũng đơn giản.

Kể cả mặt cảm xúc.

"Tại sao tâm tình lại phức tạp chứ.

Con người thật khó hiểu."

Nó lầm bầm trong miệng.

" Hả?

"

"Ta bảo con người các ngươi thật ngu ngốc."

"Tôi không có điếc nên đừng nghĩ tôi không nghe được cô vừa lẩm nhẩm cái gì."

"Khoảng cách từ tôi đến cô chỉ có đúng một cái bàn trà nhỏ."

"À, vậy à."

Leatus đảo mắt nhìn chỗ khác, khuôn mặt biểu tình vô tội.

Dù nghe vậy nhưng cậu không phản đối quan điểm của nó.

Đúng thật là có những thứ khó hiểu.

Như nó, một sinh vật ngoại lai mang hình dáng con người, nhưng nó không phải con người.

Chưa biết rằng nó còn không phải là sinh vật ở Trái đất nữa cơ.

"Cô có chắc mình không phải con người chứ?"

"Tất nhiên là chắc rồi.

Không thì cậu đi hỏi Ngài ta ấy."

"Ngài ta?

Ai cơ—"

Ding.

Ding.

Ding.

Ba hồi chuông đồng hồ cổ vọng lên khắp nhà.

Cắt ngang cuộc nói chuyện của hai người.

Leatus bịt tai, mặt nhăn nhó khó chịu hướng về chiếc đồng hồ cổ.

"Ta đã bảo ngươi hãy chỉnh lại cái thứ chết tiệt đó mà.

Nó đang tấn công tai của ta nè!"

"Không thì ngươi mau vứt nó đi!"

Leatus gầm gừ nói.

Khó chịu, cực kỳ khó chịu, âm thanh phát ra từ cái đồng hồ cổ lỗ sĩ đó thật đau tai mà.

Thời đại nào rồi mà còn thứ đồ đó nữa.

"Không được, đó là quà tặng, không thể vứt được."

Thứ cảm xúc ngu ngốc!

Leatus giận dữ trong lòng.

Tại sao lại phải làm vậy?

Vì nó là quà tặng?

Vì nó là tấm lòng của người ta?

Tại sao phải tình cảm như vậy?

Bộ con người đó không thấy khó chịu hả?

Leatus khó hiểu nhìn Rio.

Như bắt được tín hiệu, cậu nhanh chóng đi đến dừng tiếng chuông lại.

Nếu là ở nhà chỉ có mình cậu thì không sao, cậu quen rồi.

Kể cả khi có Cana, hay ai khác tới chơi, họ dù có giật mình vì tiếng chuông kêu thì nước chải đá mòn, nghe riết thành người điếc mất rồi.

"Tai cô mẫn cảm quá vậy?

Chẳng lẽ những người khác cũng vậy?"

Tiếng chuông cũng đâu quá lớn hơn mức bình thường đâu?

"Ta không biết, và ta cũng không quan tâm người khác ra sao.

Nhưng nhắc lại lần nữa, một là sửa cái tiếng nó lại hoặc là vứt đi.

Đừng để ta phải động tay động chân."

"Được rồi.

Tạm thời tôi tắt tiếng nó, nhưng chỉ là một thời gian thôi.

Đợi chừng nào tôi về sẽ sửa sau."

Im lặng.

Như đang tính toán, Leatus chậm rãi cúi đầu nhìn vào khoảng hư không dường như đang mò trong tương lai xem chừng nào cái tiếng chuông ấy sẽ biến mất mãi mãi.

Thấy người kia không động đậy gì, cậu có chút sượng người khi không biết giờ nên làm gì.

Rời đi luôn hay đợi cô ta xem tương lai xong?

Thú thật, cậu cũng tò mò không biết rằng người kia biết tương lai như thế nào.

Không có vòng tròn ma pháp, không có công cụ ma pháp, không có bất cứ thứ gì liên quan, chỉ bất động nhìn một chỗ.

Hay vấn đề nằm ở mắt?

Không, nó vẫn bình thường mà, dù đầu người nọ hơi cúi xuống nhưng cậu vẫn nhìn rõ được con mắt, không có khác biệt.

Hay là nằm ở não?

Chả lẽ mổ đầu cô ta ra?

...

"Này..."

Thấy mọi thứ cứ vậy thì không hay mấy, cậu đằng tiến đến chạm nhẹ vào vai Leatus.

Không phản hồi.

Im lặng.

Bất động.

Thực sự, không có phản ứng gì.

Dù cậu có gọi bao nhiêu lần đi nữa, Leatus vẫn không động đậy một tí gì.

Xem tương lai mất nhiều thời gian thế sao?

Cô ấy đã nhìn thấy gì mà chăm chú quá vậy?

Khuôn mặt không lộ rõ biểu cảm gì, không thể biết chắc được thứ cô ấy xem là điềm xấu hay lành.

Thật là kích thích sự tò mò.

Rio muốn ngồi đợi cho đến khi nào Leatus thoát ra khỏi tình trạng đó, nhưng chuyến tàu của cậu sắp khởi hành.

Cậu còn rất nhiều nhiệm vụ phải làm.

Dù cậu có ma pháp dịch chuyển, nhưng không thể quá phụ thuộc vào nó được, với lại, cậu cũng không thể dịch chuyển đến những nơi mà mình chưa đặt chân tới.

Cậu còn phải tránh Floyd nữa.

Tiền thưởng nhiệm vụ cậu không muốn chia đâu.

Hai người cũng chưa thân tới vậy và anh ta còn không phải là một ma pháp sư nữa.

Nếu Floyd gia nhập Fairy Tail thì cậu không có quyền phản đối, đó là quyết định của anh ta.

Nhưng, cái từ nhưng luôn khiến cậu khó chịu, nếu như anh ta đi theo mà biết cái "công việc" ấy của cậu thì sẽ thật rắc rối.

Cậu không muốn có bất cứ ai liên quan.

Leatus có lẽ đã biết, nhưng nó bảo sẽ không can thiệp.

Bớt một mối lo, nhưng chỉ là hiện tại, còn tới khi đó...

Ai mà biết được chứ.

Không thể ra tay bây giờ.

Muốn biểu diễn phải chuẩn bị sân khấu.

Muốn làm gì phải chuẩn kế hoạch.

Cẩn tắc vô áy náy.

Không thể có kết cục giống với chị ta được.

"Để lại mẩu nhắn vậy.

Dù gì chiều nay Cana cũng sẽ qua đây."

.

.

.

Và đúng như Rio nói, chiều ngày hôm đó, Cana đã ghé qua nhà cậu.

" Anh Rio?

Anh có nhà không?

" Cô bé cao giọng hỏi, sợ rằng người bên trong không nghe thấy.

Nhưng tiếc thay người mà cô bé muốn gặp lại không có ở nhà.

Không thấy lời đáp lại, cô cũng tự hiểu rằng Rio không có ở đây.

Cana có buồn tủi vì cậu ta đi mà không nói lời chào nào.

Cảm giác như khi cô bé gặp được cha của mình nhưng chưa bao giờ có đủ dũng khí để nhận ông.

Dù Rio không có quan hệ máu mủ gì nhưng từ lâu cô gái nhỏ đã coi cậu như một người anh trai.

Ít nhất, cậu luôn để lại lời nhắn của mình sau khi rời đi, như vậy cô không cảm thấy như bị bỏ rơi.

Rio còn giữa liên lạc định kỳ với cô bé, gửi quà về và mua rất nhiều thứ cho cô, chỉ vậy thôi cũng đủ khiến cô bé vui trong lòng rồi.

Như một thói quen, Cana cất túi xách của mình trên móc treo trước khi đi vào nhà.

Bỗng cô bé ngửi được một mùi hương nào đó toả ra từ gian bếp.

Ừ nhỉ, giờ trong nhà không còn trống trải sau khi Rio rời đi nữa.

Cana đã quên béng mất rằng đang có một người khác cũng ở trọ trong ngôi nhà này.

"Ồ, bé Cana đến chơi đấy à?"

Một thiếu nữ ngó đầu qua từ gian bếp.

Tay này cầm chiếc chảo và tay kia cầm một cái muỗng múc canh.

"Đúng lúc quá, bé ngồi đợi chút, ta đang nấu ăn.

Cứ thoải mái như mọi khi nhá."

Cana nhìn không gian bên trong bếp, câu hỏi cô bé muốn nói chợt chui tuột vào trong họng sau khi nhìn thứ đang lúc nhúc bên trong chiếc chảo.

Ôi quao, thứ đó còn sống à?

Mà khoan ...

Sao người kia có hơi chút khang khác..?

Sinh vật kia đang đứng hiên ngang trước bếp còn đang rất háo hứng nhìn 'sản phẩm' của mình mặc cho Cana bé nhỏ đang nhìn nó bằng ánh mắt không sao tả nổi.

Nó đang vừa làm vừa tưởng tượng ra cái hương vị đã lâu năm nó chưa được nếm rồi.

Đúng vậy, nó đây là đang cố sao chép lại món ăn quê nhà của mình.

Trong lúc nhìn vào tương lai, cái bụng rỗng của nó kêu lên và một hình ảnh thân thương chợt ùa về trong tâm trí nó làm nó sao đãng mà nhìn về quá khứ.

Bởi bây giờ nó không còn bị giam nữa cho nên nhân lúc này nó mới thử bắt tay vào việc chế tạo lại ẩm thực quê nhà.

Mỗi tội... nguyên vật liệu có hơi không giống.

Nhưng không sao!

Miễn kết quả nó cho giống hương vị thơm ngon đó thì hình thức như nào nó cũng đếch quan tâm.

Liếc nhìn sang tờ ghi chú dán trên tủ lạnh, thay vì chú tâm vào nội dung tin nhắn (ừ thì, nội dung vẫn là như mọi khi thôi, cũng không quan trọng ), Cana lại tiếc thương cho các nguyên liệu và cả gian bếp.

-------------

P/S : Hế nhô!

Lâu ngày không gặp không biết còn ai đọc nữa không ta (⁠ ⁠╹⁠▽⁠╹⁠ ⁠)

Thôi thì mình sẽ để lại đây một chút thông tin cơ bản về Leatus Bianca còn thông tin chung về các Leatus thì mình để riêng sang khi khác !

-------------

• Bianca thuộc giống loài Leatus, một giống loài không rõ nguồn gốc lai lịch [ có người cho rằng chúng đến từ ngoài không gian hoặc một thế giới khác ].

Tất cả chúng đều chia sẻ chung cái tên Leatus, cho nên thứ để phân biệt chính là họ ( số hiệu ) của chúng mà nhiều con người tưởng nhầm là tên [ luật đặt tên khác nhau tùy thuộc vào giống loài. ].

Điển hình là Bianca [ tên có thể đặt tên theo màu sắc hoặc những thứ đặc trưng của họ. ]

• Có tuổi thọ cao.

Hiện tại như Bianca nói thì nó đã tồn tại từ thời rồng còn tại vị và đã trải qua rất nhiều thập kỷ sau đó mới gặp được Alkene.

Trước khi gặp Alkene, nó chưa từng gặp trực tiếp một con người hay sinh vật nào khác.

Còn việc tiếp xúc hay trò chuyện thông qua bức tường của căn phòng thì không rõ [ hoặc nó không muốn chia sẻ ]

• Bianca không rõ giới tính, hình dạng có thể thay đổi tùy theo ý thích, nhưng những đặc điểm rõ rệt của Leatus vẫn sẽ hiện hữu mỗi khi nó không để ý hoặc bị cảm xúc chi phối.

Nhưng do rất thích hình dạng người thiếu nữ nên dùng hình dạng đó thành avatar của mình (

Sau này sẽ có nhiều khúc xưng hô của Bianca có hơi khác biệt, nhưng nói chung với sẽ là "nó" )

• Leatus là loài khá đơn giản vì những khả năng phi lý của nó.

Vậy nên với các loài khác, sự phức tạp hoá sẽ khiến chúng gặp một chút khó khăn [ gọi chung là bị sốc văn hoá ] trên nhiều phương diện kể cả mặc cảm xúc.

• Bianca rất không thích lo chuyện bao đồng. [ Còn những kẻ khác?

Không biết ] Nên đừng mong chờ gì. (Có vai trò gì thì không biết )

• Rất hay bị phân tâm bởi nhiều thứ.

• Tài nấu ăn ?

Miễn sao đúng hương vị thì hình thức như nào cũng được. ( Chưa chắc thứ mình thấy ngon thì người khác sẽ thấy ngon )

• Mắt thẫm mỹ rất...

Không bình thường.

• Là một Leatus tinh nghịch và ranh mãnh, vì một số "trò chơi" của nó mà làm Thiên Chúa [ theo đạo mà giống loài Leatus thờ phụng ] nổi giận và giam nó lại.

• Hay làm biếng và không thích ra ngoài.

Nhưng trước khi bị giam, nó rất thích chạy nhảy và không hay ở yên một chỗ, nhưng sau quãng thời gian dài đằng đẵng bị giam trong căn phòng trống thì nó thay đổi, nhưng đâu đó vẫn còn một số thứ không thể thay đổi được.

[ Đó là thông tin được tổng hợp lại từ khi Leatus Bianca xuất hiện đến chương hiện tại này.

Các thông tin còn lại sẽ được cập nhật sau một quãng thời gian theo dõi và đánh giá.]

Ngày cập nhật : Không rõ

Danh mục : S|X17|0029
 
[Đn Fairy Tail] Ma Pháp Sư Bí Ẩn
Chương 21


Đã bao lâu rồi nhỉ?

Cậu ta đã đi bao lâu?

Không biết nữa, không nhớ nữa.

Cana?

Hỏi con bé đó?

Đến nó cũng còn hỏi ta đây thì phải làm sao?

Ta biết mọi chuyện, vì [ Nhãn cầu ] đó, nhưng điều đó không có nghĩa ta phải biết hết đâu?

Thật là, các ngươi rắc rối quá.

Gì cơ?

Mất liên lạc?

Thì sao?

Hắn cũng có phải trẻ con đâu.

Lo lắng làm gì.

Không trả lời?

Thì có lẽ bận.

Mất tín hiệu?

Do ở vùng ngoài phạm vi?

Ngươi năng lực cơ bản cũng đâu có xa vậy, ngươi còn nhỏ, dĩ nhiên phải có giới hạn.

Tại sao phải đi tìm?

Cậu ta đang trong thời gian làm nhiệm vụ mà.

Chẳng phải mọi người đều quen rồi sao?

Cậu ta sẽ không quay lại nếu không có chuyện hay liên lạc.

Vô tâm vậy đó.

Không phải?

Ngươi bảo ta không biết thì ngươi biết được gì?

Nhân loại thấp kém như các ngươi thì sao toàn năng như bọn ta.

...

Không cần đến cái thứ tìm cảm vớ vẩn đó.

...

Ý gì đây?

Muốn đánh nhau?

Được thôi.

Các ngươi dù sao cũng là để ta cập nhật tình hình hiện tại của thế giới mà thôi.

....

Rio không còn ở đây nữa.

Cậu ta cũng sẽ không quay lại đây đâu.

...

Tin hay không tùy ngươi.

Đó là chút ơn cuối cùng ta ban cho các ngươi vì thời gian vừa qua.

Giờ thì, tạm biệt nhé.

Lũ nhân loại kém cỏi.

.

.

.

.

....

Đã bao lâu?

Trong khu rừng này, đã bao lâu trôi qua?

...

Ồ phải rồi.

Rio nhìn những vết tích mình đã khắc vào thân cây.

Một, hai, ba,..mười.., ba mươi lăm,...

Tổng cộng đã hơn 4 tháng.

Cậu đã mắc kẹt trong khu rừng mê cung này.

Bảo sao đây là nhiệm vụ cấp SS.

[ Thâm nhập và thu thập thông tin về "The Lonely Forest" ]

Một khu rừng cách biệt và được bao phủ bởi một lớp sương ma thuật kỳ lạ.

Chính nó đã ảnh hưởng đến ma pháp không gian của cậu và cả tấm bài của Cana.

Không kể đến nơi đây còn là mê cung.

"Thật phiền phức mà.."

Rio than phiền, nhưng điều đó cũng không giúp ích gì.

Cậu vẫn tiếp tục đi, trên mặt gỗ cây của thứ nhìn như là mạch rễ, bọn chúng uốn lượn và đan vào nhau không khác gì đang nối lại từng nhánh rễ thành một dải đường dài.

Cậu không biết chúng kéo dài bao lâu, qua lớp mà sương, cảm giác như cậu vẫn chỉ đứng yên tại chỗ.

Dưới chân cậu, cách vài ba bốn mét lại có những mảnh xương to nhỏ khác nhau.

Không biết là của những người từng đi vào đây hay là của những loài sinh vật khác nhưng nhìn vào thì cũng thấy rằng đây chính là một địa phận nguy hiểm.

Nhìn vào độ mục nát của từng cục sương, có thể thấy chúng như mới bị vứt ở đây vậy.

Chính điều đó càng tăng thêm câu hỏi về nơi này trong đầu cậu.

Nhiều giả thuyết được đặt ra, nhưng chưa có bằng chứng, cậu không thể chắc chắn điều gì cả.

Đồng thời cùng lúc tìm đường đi, cậu cũng không quên nghỉ chân vài phút để vẽ lại những nơi mình đi qua.

Quy tắc khi khám phá một mê cũng đó là phải có khả năng nhớ tốt.

Chỉ bởi khả năng nhớ tốt, chúng ta mới có thể tạo ra một bản đồ để tránh lạc đường.

Nhưng dù có ghi lại bao nhiêu, vẽ lại từng nhánh đường mình đi qua, đánh dấu qua rất nhiều ngã rẽ.

Cuối cùng thứ hiện ra chỉ là bản thân cậu đang đi lòng vòng quanh một chỗ.

"Thứ rừng chết tiệt.."

Rio chửi thầm.

Cậu phải kiềm chế lắm mới không muốn phá hủy cả khu vực này.

Thực ra, Rio cũng không phải thuộc loại giỏi quản lý cảm xúc.

Chính vì vậy, cậu càng không muốn gần gũi với ai.

Đối với một con quỷ, cảm xúc con người chỉ là thứ vô dụng chẳng đáng bận tâm.

Đó là những gì cậu được học qua quan sát những con quỷ của sư phụ Zeref.

Bản chất cậu không phải quỷ, nhưng lại không cảm thấy tồn tại như một con người.

Ngay cả việc cậu học ma thuật hắc ám đã đủ chứng minh cậu không thể hòa nhập với những con người khác.

Nhưng...

"Ma thuật không gian này thật tuyệt nhỉ?"

"Cảm giác như bản thân sẽ không bao giờ lạc lối vậy.

Nếu như em có thể dùng nó giúp người, thì là em đang giúp họ tìm lại nhà.

Giúp em tìm lại nhà mình vậy."

Ma thuật có trước khi Rio gặp Zeref, ngay chính cậu cũng không biết tại sao mình có nó.

Và tại sao cậu không thể dùng nó để quay lại điểm ban đầu của cuộc đời cậu.

Tất cả vẫn chỉ là mơ hồ.

Còn câu nói đó, Rio không biết đã nghe nó ở đâu, ai đã nói và tại sao lại nghĩ vậy?

Dẫu muốn tìm hiểu, nhưng với cậu điều đó không còn quan trọng.

Giờ cậu đã có sư phụ Zeref, còn có Cana, Happy, Natsu, Gray, Erza và những người khác trong hội Fairy Tail.

Cậu đã có nhà rồi.

Đã có nhà rồi.

Một nơi để về..

Và cậu phải tìm cách trở về, không thể lãng phí thời gian ở đây được.

Phải hoàn thành nhiệm vụ, cậu không muốn mắc kẹt ở đây.

"Biết trước vậy mình đã không nhận cái nhiệm vụ này rồi."

Cậu tặc lưỡi, tâm trạng thực sự xuống dốc theo thời gian.

Cậu đưa tay ra đặt tạm nên một vị trí nào đó trên mặt gỗ gần mình.

[ Marquer le point ]

Một vòng tròn ma pháp hiện ra dưới tay Rio để rồi một dấu ấn kỳ lạ hiện lên mặt gỗ.

Cậu nhanh chóng điểm nhìn một lượt xung quanh, ghi nhớ xung quanh khu vực được đánh dấu.

[ Space Gate : Initial point ]

Một cổng không gian mở ra.

Rio lần nữa quanh sát xung quanh, đến khi cảm thấy không cần nữa thì mới quay đầu rời đi.

Đích đến là quay lại điểm ban đầu, dù cậu mong là nó sẽ đưa cậu thẳng về nhà nhưng dưới tác động của lớp sương ảo cậu chỉ có thể quay lại nơi cậu lần đầu đặt chân vào khu rừng.

Và trước mặt cậu chính là một ngôi nhà tranh do những người đi trước để lại đây.

.

.

.

.

.

.

Trong một khu chợ ở Magnolia, Floyd vô tình gặp được Erza và cả hai đang xem xét những vũ khí của một cửa hàng buôn bán trang bị vật phẩm ma pháp.

"Nếu xét theo tính linh hoạt và sức công phá thì thanh kiếm này nhìn nhỏ gọn nhưng lại sắc bén vô cùng.

Khá thích hợp cho những trận đánh cận chiến đây."

Erza đưa ra đánh giá, cảm thấy thích thú khi chạm vào lưỡi kiếm.

"Tưởng nhóc đây chỉ thích mấy bộ giáp thôi chứ."

Floyd vừa nói vừa ngó qua những thanh Chakra.

"Nói thật thì tôi thích cả nguyên set trang bị lẫn vũ khí hơn."

"Nếu vậy thì nhóc thấy thanh Chakra này thế nào?"

"Món vũ khí đó sao?"

"Thay vì sử dụng cung tên, ta có thể sử dụng cái này.

Có muốn test thử không?"

Floyd vừa nói xong liền né sang một bên để tránh vết chém của Erza.

Nói gì chứ việc thách đấu thì cả hai người họ không ngán một ai.

"Mấy bữa nay toàn phải đấu với Natsu, nhân dịp này đổi mới một chút cũng không phải ý tồi nhỉ?"

Erza nhếch mép cười thiện chí chấp nhận lời thách đấu của Floyd.

"Nhóc hiểu ý anh đấy."

Floyd thích thú nhìn Erza.

"Đừng nghĩ anh đây không phải ma pháp sư mà nâng tay nhé."

"Tất nhiên rồi."

"KHOAN!

KHOAN!"

Ông chủ cửa tiệm nhanh chóng đứng ra giữa hai người.

"Hai người muốn đấu thì ra ngoài đấu!!!

Không được đánh nhau ngay trong cửa tiệm của tôi."

Người chủ cửa tiệm thẳng tay tiễn hai vị khách đi không để lại đường cho họ.

Còn không quên lấy lại những món vũ khí.

Gì chứ, mua thì mua còn đánh nhau thì ra ngoài đánh.

Chỗ này của người ta là buôn bán chứ không phải nơi để test thử vũ khí!

"Muốn test thì mua đi rồi hẵng test!"

Thế là hai người đành phải tạm dừng cuộc đọ sức chỉ để mua vũ khí.

Nhưng tưởng như vậy là xong thì ông trời lại không tha cho họ.

"NÀY!!!

HAI NGƯỜI ĐÁNH NHAU MÀ KHÔNG RỦ TÔI LÀ SAO!!"

Ai bảo giác quan của bọn sát long nhân nhạy bén quá chi.

Nhưng rác rối này chưa đến thì lại thêm rắc rối khác.

Thành ra trong ngày hôm đó, cả thị trấn Magnolia náo loại với rất nhiều giấy tờ được phản ánh đến hội trường Makarov.

"Huầy...

Lũ trẻ thật là.."

Makarov sầu não.

"Ngày nào cũng náo nhiệt như vậy coi bộ cũng không vui lắm nhỉ?"

Bianca lặng lẽ an ủi người bạn già.

Với tư cách là một trong những người lớn tuổi nhất ở đây thì nó đồng cảm với nỗi khổ của hội trưởng.

"Hồi ta trước khi bị giam lại, cũng từng phải phụ trách dẫn dắt vài Leatus trẻ.

Nói thật, trông trẻ không hề dễ gì cả."

"Phải để mắt, canh chừng, giám sát và giảng dạy.

Với ta, những việc khác không khó gì nhưng việc chỉ dạy ư.."

Bianca ngưng một hồi đăm nghĩ về thời xưa.

"..Ta thực nể phục ngài, Makarov ạ."

"Ta thực sự chẳng có gì để nể cả.

Tất cả đều là do bọn trẻ tự quyết, lão già này chẳng làm nên gì ngoài việc là một người giám sát."

"Nhưng ông đã hoàn thành tốt vai trò của một người giám sát."

Đối với con người, như vậy là quá tốt rồi.

"Leatus bọn ta.. không thể nào được như vậy."

"Nên đó là lí do ngươi bị nhốt?"

"Một phần."

Bianca nốc một hơi cạn ly rượu trong tay.

"Nếu chỉ có vậy thì ta đã không phải đến mức này."

Nếu chỉ có vậy..

Thì người đó..

"Bianca à.. cho tôi hỏi một chút."

Một giọng nói nhỏ nhẹ mang chút vẻ lo lắng vang lên bên cạnh.

Đó là Cana, trong cô bé có vẻ đang lo lắng điều gì đó.

Và Bianca đã biết về điều mà cô bé lo lắng.

Cũng phải, từ ngày Rio đi cũng gần 1 năm rưỡi rồi.

Tuy việc như vậy với hội bình thường nhưng với Cana thì không.

Khi đi những chuyến dài hạn như vậy, hai người họ vẫn giữ liên lạc với nhau.

Nhưng giờ đây, bé nó lại không nhận được bất cứ hồi âm nào từ bên kia cả.

Là một Leatus, người có thể biết hết chuyện xảy ra dù chỉ ở một chỗ, đương nhiên Bianca biết chuyện gì đang xảy ra.

Nhưng, chỉ vì từ nhưng đó cũng đủ thấy có những chuyện vẫn có hạn chế.

"Về Rio à?"

Bianca dứt khoát vào thẳng vấn đề.

"Nó đang gặp rắc rối."

"Huh?!"

Cana bất ngờ nghe nó kể tình hình của Rio.

"Cánh rừng nơi có thể bước vào nhưng khó thể ra.

Nơi chỉ có cái chết chờ đợi.

Cậu ta đang ở đó đó."

"Chẳng lẽ là khu rừng đang làm mưa làm gió gần đây."

Cana lo lắng hỏi nhưng tông điệu cao vút đã biến nó thành một câu khẳng định.

"Đúng vậy."

----

P/S: plot đang tràn đầy trong đầu mà không biết triển khai sao (⁠'⁠;⁠ω⁠;⁠`⁠)

( Đm Wattpad.

Lỗi hoài :') )
 
[Đn Fairy Tail] Ma Pháp Sư Bí Ẩn
Chương 22 : Khu vực 1


( Tranh minh hoạ do mình vẽ, vui lòng không đem đi đâu hết :3 )

.

.

.

.

.

.

.

"Cảm giác như có ai đó đang theo dõi mình vậy."

Điều này..

Không.

Có thể đúng đấy...

Rio suy nghĩ, tay không ngừng lật trang sách cũ kỹ trong góc nhà.

Đây chính là những cuốn nhật ký bị bỏ lại bởi những ai đã từng vào đây và bỏ mạng tại đây. ( Có thể sau này sẽ có cậu )

Từ những gì đã tìm kiếm được, cậu chỉ có thể rút ra được một kết luận đơn thuần.

"Khu rừng này ...

Không chỉ đơn giản là một khu rừng."

Ừ thì, đây là một thế giới có ma pháp.

Điều gì cũng có thể xảy ra.

Khu rừng cũng không phải ngoại lệ.

Có thể đây là một khu rừng ma thuật quỷ quái nào đó mà một tên thiên tài điên nào đó tạo ra và vứt bỏ nó cũng nên.

Và lí do vì sao mới gần đây nơi đây được biết tới ...

"Chắc là do ma pháp bảo hộ đã không còn."

Để giấu được một nơi như thế này thì không hề dễ dàng.

Chắc chắn người nọ phải sỡ hữu một trận pháp hay ma pháp nào đó tầm cỡ cấp S trở nên mới làm được điều này.

Còn việc tại sao đến bây giờ nó lại không còn, không trách rằng là không còn, cụ thể có lẽ là do thời gian mà cái ma pháp đó đã bị cạn kiệt hoặc hết hiệu lực.

Dù trong trường hợp nào, nơi đây cũng không thể thoát khỏi tình cảnh bị phát hiện.

Trong số những thứ bị bỏ lại trong ngôi nhà tranh này, có một số thông tin khá hữu ích.

Cũng may vì những người được gửi vào đây đa phần đều có chuyên môn trong việc khám phá và khai thác khu vực.

Còn có vết tích của cả một đội khảo cổ ở đây cơ mà.

Cũng chính nhờ những thông tin đó mà cậu mới không dễ dàng bị lạc trong rừng. ( Có đánh dấu địa điểm lại bằng ấn pháp nên cũng không cần lo lắng nhiều )

[ The lonely Forest ] hay có cái tên khác do những người từng trải đặt là [ Misty Forest ]. ( Không biết nó sẽ còn có tên gì khác nữa) Một khu rừng, cho đến bây giờ vẫn chưa khai phá được hết.

Một nơi có thể vào nhưng không thể ra.

Theo thời gian ghi chép và những thông tin có được, khu vực này được chia làm 3.

Nơi Rio đang tạm trú chính là khu vực một, [ Ancient Mist Forest ].

***

-Ngày thứ nhất-

Đội chúng tôi đã đạt chân vào vùng đất mới.

Nó giống như một khu rừng được phóng to vậy.

Những cái cây ở đây có thể nói là như đại cổ thụ không chừng, ước tính chắc phải khoảng vài thập kỷ.

Còn có một làn sương mờ ảo, khiến cho nơi đây có một chút ma mị.

Chúng tôi rất háo hức khám phá vùng đất mới.

Không chừng sau cuộc thám hiểm này chúng tôi sẽ nổi tiếng không chừng.

Khi không lại nhận nhiệm vụ thám thính nơi đây.

Hy vọng nó sẽ đánh giá.

- Ngày thứ hai -

Không ổn.

Không ổn rồi.

Nơi đây thực sự không có lối thoát.

Nơi bọn tôi bước vào đã không cánh mà bay.

Bọn tôi đã tìm kiếm xung quanh, nhưng không thành.

Một người trong số chúng tôi đã tiên phong đi tìm lối thoát.

Mong là cậu ta sẽ ổn.

Nơi đây có một ngôi nhà tranh, may mắn là bên trong vẫn còn có đồ ăn thức uống.

Đồ nội thất đầy đủ, có vẻ nói đây từng có người sống.

- Ngày thứ ba -

Cậu ta đã quay lại, nhưng trong rất kỳ lạ.

Bọn tôi đã theo cậu ta.

Vào ngày đầu tiên, chúng tôi đã không đi đâu xa trong bán kính 50km tính từ ngôi nhà tranh.

Ngày thứ hai, khi định quay lại để báo cáo thì mới phát hiện đã bị mắc kẹt.

Bây giờ, bọn tôi đã tiến ra xa hơn, theo chỉ dẫn của cậu ta.

Qua những cái rễ to lớn ấy.. có rất nhiều bộ xương đã nằm dưới đó.

- Ngày thứ sáu -

Bọn tôi bắt đầu cảm thấy sợ hãi.

Nhưng chuyện kì lạ liên tiếp diễn ra.

Màn sương không hiểu sao cứ khiến bọn tôi khó chịu.

Cái người tiên phong tìm kiếm kia bỗng dưng biến mất không dấu vết.

Một người nữa cũng đi xung phong tìm người.

Bọn tôi cho rằng cậu ta bị lạc.

Mong là cậu ta vẫn ổn.

- Ngày thứ bảy -

Quái lạ, nếu như tôi không hỏi thì mọi người ai cũng bảo đã hơn 1 tuần trôi qua nhưng thực tế chỉ mới được 1 tuần.

Bốn người kia đã không trở về.

Mọi người bắt đầu lo sợ.

- Ngày thứ mười -

Lương thực đã cạn.

Nơi đây ngoài mấy cái rễ và thân cây ra thì không còn điều gì khác.

Bọn tôi đã thử trèo cây.. nhưng chúng quá cao.

Bọn tôi có dùng cách nào cũng không thể trèo đến đỉnh.

Cho tới bây giờ, khoảng cách xa nhất mà bọn tôi đi được là dưới 100km.

Vì để sinh tồn, đã có hai người tình nguyện đi.

Tôi cảm thấy có điều không lành.

- Ngày thứ mười hai -

Tôi vẫn tiếp tục công việc khai phá nơi đây.

Về mẫu đất, về thảm thực vật, về làn sương kỳ lạ kia.

Nhưng không có thông tin nào hữu ích.

Tôi có cảm giác như không phải bọn tôi nghiên cứu nơi đây mà chính nơi đây đang nghiên cứu bọn tôi.

Có lẽ tôi sắp phát điên rồi.

Tôi có cảm giác.. tôi đang bị theo dõi...

Nhưng không ai tin.

Và như lần trước, không ai đã trở về.

Còn lại 3 người.

-Ngày thứ mười ba -

Bọn tôi thực sự chết chắc rồi.

Như con mồi đã vào miệng thú dữ.

Bọn tôi không khác gì phân bón cho nơi đây.

Chỉ còn lại mình tôi...

Còn lại mình tôi.

Một mình.

ĐÁNG RA BỌN TÔI KHÔNG NÊN NHẬN VỤ NÀY!!

- Ngày thứ mười lăm -

Tôi đã nhìn thấy...

Xương của đồng đội.

Và kẻ tiếp theo, chính là tôi.

***

Đây là một trong những người nhận nhiệm khai phá giống Rio.

Nhưng kết cục lại không hề tốt đẹp gì.

Chỉ có 15 ngày, nghe đâu ngắn ngủi nhưng với họ, chúng chính là cực hình tra tấn.

Ở khu vực kỳ lạ này, không rõ ràng, không hiểu biết, không suy nghĩ thì có nước mà ngồi chờ chết.

Người viết cuốn nhật ký này có vẻ kiên cường lắm mới tiếp tục thói quen viết chúng.

Một điều đáng khen.

Đổi lại là cậu thì chưa biết chừng viết được hai ba hôm cậu đã nản rồi.

Rio đã ở đây có khi hơn tháng nhưng cũng không chắc.

Có thể đám sương kia đã làm cậu lú lẫn thời gian ngay từ đầu.

Nhưng cậu hơn đám người kia ở một điểm, đó là đặc tính ma pháp của cậu là không gian.

Và cậu không hề mang theo ai khác ngoài bản thân cậu.

Đó là cái lợi hiện tại của cậu.

Chính nó giúp cậu giảm bớt thời gian tìm đường, thế mà tới giờ cậu vẫn chưa hoàn thành map này.

Hoặc là nơi đây phóng to, hoặc là chính cậu đã bị teo nhỏ lại.

Tóm lại, dù bằng cách nào, không thể chối cãi được rằng nơi đây rất rộng lớn.

"May mắn là mình có mang theo thức ăn dự trữ ở không gian phụ."

Nghe có vẻ mâu thuẫn nhỉ?

Tại sao Rio vẫn có thể dịch chuyển, và mở cộng không gian trong khi lúc đầu lại nói chính làn sương nơi đây đang ảnh hưởng ma pháp của cậu?

Đơn giản, đúng thật là ma pháp của cậu đang bị ảnh hưởng bơi làn sương.

Tuy nhiên, thứ bị ảnh hưởng chính là khoảng cách.

Có một ranh giới giữa khu rừng này và bên ngoài kia.

Cậu có thể tự do dịch chuyển ở hai nơi, nhưng khi đã vực qua một thứ được đánh dấu ma pháp ranh giới thì cậu không thể nào bước qua được bên còn lại.

Còn không gian phụ?

Đó là một khoảng không riêng biệt không kết nói với bất cứ đâu.

Đó cũng là nơi Rio dùng để chứa đồ và nếu cậu để thực phẩm vào đó thì chúng sẽ được bảo quản bới thời gian trong khoảng không đó đã bị ngưng trệ.

Còn vấn đề về lá bài của Cana.

Đó cũng là một loại ma pháp liên quan đến không gian.

Và nó hoạt động na ná ma pháp không gian của cậu.

Một khi đã qua một bên ranh giới thì không thể kết nối với bên còn lại.

Làn sương chỉ ảnh hưởng để cậu không thoát ra khỏi đây.

Còn có ảnh hưởng gì khác đến cơ thể hay tâm trí cậu thì cậu không biết.

"Vẫn không có gì.."

Rio trầm mặc nhìn xung quanh.

Cậu vẫn chưa thể tìm thấy một lối ra nào.

Nếu theo thông tin mà cậu chắc lọc được thì bây giờ cậu phải rất gần khu vực 2 rồi.

Thức ăn dự trữ không còn nhiều.

May là chỉ đi có một mình, cậu dễ dàng kiểm soát lương thực hơn nhưng điều đó không có nghĩa là sẽ không hết lương thực.

Cậu phải nhanh chóng tìm đường đến khu vực 2 và bổ sung thực phẩm.

Trong số những thứ bị bỏ lại trong ngôi nhà tranh đó.

May mắn, có một người đã tìm được cách đến khu vực mới và cũng chính họ quay về lại nơi đây để lại những thông tin này.

Còn có thêm một thông tin mơ hồ về khu vực 3, chưa chắc chắn có phải vậy không.

"Chừng nào đến khu vực 2 rồi hẵng tính"

Bây giờ Rio đang rất cần bổ sung lương thực.

Bởi cô thực mới vực được đạo.

Để no bụng trước rồi muốn làm gì thì làm.

Tính đến nơi đánh dấu gần nhất, cậu đã cách chỗ nhà tranh được hơn 1000km.

Đường đi ở đây càng lúc càng gồ ghề hơn.

Đi hơn hơn 50km, sẽ là những rễ cây không quá gồ ghề.

Đi hơn 100km, những rễ cây càng ngoằn ngoèo hơn, rễ càng đan cao hơn.

Phía dưới chúng chính là một khoảnh đất rộng cùng với những bộ xương xậu của những kẻ không may rớt xuống, hoặc là của những ai đi qua lỡ đá chúng để rồi chúng lăn xuống đó, nát xương.

Nhìn về độ cao và to của cái rễ cây thì cậu ước chừng.. phải hơn 10 ngôi nhà hai tầng trồng lên nhau.

Đi xa nữa 1000km, sẽ có những bụi rậm (?) trên mấy cái cây.

Mặt gỗ cực kỳ khó đi.

Nơi đây sẽ ít xương xọ hơn, có lẽ vì ít ai có thể đi xa được đến vậy.

Nơi này quá yên tĩnh.. lần sương ở khu vực cảm thấy càng dày đặc hơn.

Rio không ngừng cảm thấy có điều gì đó bất ổn.

Như lời đề lại đó.

"Cảm giác như có ai đó đang theo dõi mình vây."

Cảm giác ấy không hề dễ chịu, như bị rất nhiều ánh mắt nào đó soi mói...

Từ trên xuống dưới, từ trái qua phải, nhưng xung quanh lại không có ai, nơi đây chỉ có mình cậu..

Chẳng lẽ là do sự ảnh hưởng của làn sương?

Như bị ảo giác?

Mê sảng?

Không, cậu rõ ràng còn đang rất tỉnh.

Nhưng .. chỉ để phòng hờ thôi.

Rio lấy trong không gian phụ ra một con dao găm nhỏ.

"Chỉ để cho chắc.. mình cần kiểm tra."

Xoẹt!

Một đường gọt thanh thoát trên cánh tay cậu.

Dòng máu nóng chảy ra từ tay đổ xuống trên mặt gỗ.

Có đau,

Có máu chảy,

Có rát

Đau

" Vậy là ổn."

Rio an tâm.

Giọng cậu vẫn điềm nhiên ngay cả khi vừa rạch một đường trên tay cậu.

Nhưng cậu không bận tâm điều đó, cũng không nhanh chóng băng bó hay cầm máu.

Rồi nó sẽ tự phục hồi lại thôi.

Chuyện phải đổ máu, với cậu, nó là chuyện thường ở huyện.

Phải thấy đau thì mới là sống, phải đổ máu thì mới là tồn tại.

Đó là điều cậu tin.

Và nó luôn giúp cậu giữ vững được tâm trí.

Ngay từ lúc bắt đầu, cậu không ngại nguy hiểm.

Không ngại chết.

Cũng chính vì lí do đó mà sư phụ cậu đã bắt cậu phải cất giữ hết tất cả đồ mang theo vào không gian phụ.

Phòng trường hợp cậu định làm điều dại dột.

Mà cậu có như vậy đâu?

Có mà nhỉ?

Chỉ có một lần.

Hoặc hơn.

Nhưng tình trạng cũng không đến nổi tệ.

Bây giờ cậu đã biết mình vẫn còn tỉnh táo, làn sương kia không tác động lên cậu, hoặc là chưa.

Những người từng ở đây.. phải chăng họ cũng trải qua điều này?

"Đúng như họ nói, càng ở lại lâu càng phát điên mà."

"Mình cần phải — "

Crack!

Tiếng gì vậy?

Thứ gì vừa vỡ?

Ở đâu?

Không.

Không phải xung quanh

Mình đang rơi!!

--------

P/s : bắt đầu arc mới nào ୧⁠(⁠^⁠ ⁠〰⁠ ⁠^⁠)⁠୨

Lưu ý trước nhá.

Đây là truyện đồng nhân nhưng mình sẽ ít khi đi theo mạch truyện chính.

Rio là một hành trình khác.

Tất nhiên cậu phải tham gia mấy vụ náo động của đại gia đình Fairy Tail rồi (⁠。⁠•̀⁠ᴗ⁠-⁠)⁠✧

Bạn bè có phúc cùng hưởng có hoạ cùng kéo nhau xuống =))
 
Back
Top Dưới