Khác [ĐN Fairy Tail] Ma Pháp Sư Bí Ẩn

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
118,052
Điểm tương tác
0
Điểm
0
312520476-256-k317214.jpg

[Đn Fairy Tail] Ma Pháp Sư Bí Ẩn
Tác giả: AshiaTn
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Một đứa trẻ lạc lối trong bóng tối.

Không có bất kì kí ức gì về tuổi thơ mình.

Không biết mình là ai, không biết về cha mẹ mình, không người thân, không người bạn.

Lang thang một mình trên thế gian này.

Mục tiêu duy nhất là tìm người tên Alana, nhưng ngay cả hình dáng cha mẹ mình còn không nhớ nổi thì tìm người kiểu gì?

Chỉ biết lang thang khắp nơi.

Và trong thâm tâm luôn muốn cố gắng tìm ra thứ gì đó.

Nhưng trong khó khăn lại có hy vọng.

Đứa trẻ đó tình cờ gặp được một người tên Zeref, người đó không chỉ giúp đỡ mà còn dạy cho đứa trẻ ma pháp.

Rồi còn đặt tên cho đứa trẻ ấy là " Rio ".

Nhưng trong một lần thử nghiệm ma pháp, Rio đã bất chợt nhớ ra một thứ gì đó.

Nhưng đó chỉ là cảm giác, cậu vẫn chưa biết chính xác đó là gì.

Khi đã học được ma pháp, Rio đã tách khỏi Zeref mà lại tiếp tục cuộc lang thang của mình.

Zeref cũng không ngăn cản mà để cậu đi.

Sau đó cậu gặp được một ông già tự xưng là hội trưởng của hội Fairy tail và được ông ấy đưa về hội.

Giờ đây cậu là thành viên của Fairy tail nhưng cậu lại hiếm khi xuất hiện.

Nhưng từ lúc gặp Zeref đến việc gia nhập hội, bánh răng định mệnh đã bắt đầu xoay chuyển.

Liệu thứ cậu đang tìm kiếm là gì?

Nó có ở trong hội Fairy tail hay không?



fairytail​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [đn][Naruto] Ta Là Chị Naruto À Nha
  • [ĐN Hoa Thiên Cốt] Cùng Các Mỹ Nam Tấu Hài - Silver
  • [ĐNHP|DRAHAR] HỌA
  • [ĐN Harry Potter] Bắt Chước
  • [ĐN][AllTan] Sẽ ổn thôi đúng không?
  • DROP[ĐN Shugo chara] Tôi là AZAMI TANAKA
  • [Đn Fairy Tail] Ma Pháp Sư Bí Ẩn
    Chương 1: Giới thiệu


    *Đùng đùng*

    Tiếng sét vang vọng trong bầu trời mây xám xịt.

    Tiếng mưa rơi lã chã xuống nền đất với tiếng bước đi hài hòa vào nhau.

    Một cậu bé nhỏ tuổi khoác lên mình chiếc áo choàng che phủ khắp cơ thể, một tay cầm túi, tay cầm thanh kiếm, cùng với chiếc mặt lạ đeo trên mặt xuất hiện dưới những hạt mưa ấy,

    Những tiếng nước chạy vào róc rách rơi từ trên mái nhà xuống ướt đẫm nền đất lạnh lẽo.

    Những tiếng nói rộn ràng của những con người đang ngồi trong nhà cùng với những người đang gấp rút dọn hàng hoá.

    * Cộp cộp *

    Những tiến bước chân ngày càng vang lên, từng bước từng bước tiến về phía trước.

    Phía cuối của con đường đó cũng là đích đến của cậu bé ấy, chính là một hội quán.

    Tiếng cười nói rộn ràng của những người trong hội vang xa ra tận ngoài sân, giống như đang có một bữa tiệc vậy.

    Những tiến nô đùa cười nói vui vẻ của mọi người khiến cho bầu không khí trong hội luôn ấm áp kể cả khi trời đổ bão tố.

    Nhưng khi cánh cửa mở ra thì tất cả đều chìm vào tĩnh lạnh.

    Cánh cửa mở ra cũng là lúc đứa trẻ ấy bước vào.

    Cả người ướt đẫm đi vào hội quán.

    Một số người xung quanh cũng nhanh chóng cất lời chào cậu.

    “ Ồ Rio, đã làm xong nhiệm vụ rồi sao, đừng có về mà lại đi làm nhiệm vụ tiếp chứ, mau lại đây ngồi nghỉ chút đi.”

    Ông chú Macao ngồi gác chân lên ghế, miệng ngậm điếu thuốc chào hỏi cậu.

    “ Không cần đâu, cháu cũng chỉ ghé qua một chút rồi về ngay thôi. ” Cậu dừng lại, quay ra trả lời ông chú đó bằng một giọng nói lạnh ngắt rồi tiếp tục di chuyển về phía trước.

    “ Ơ kìa, lâu ngày không gặp mà sao lại nói thế cơ chứ ? ” Một ông chú khác quay ra hỏi cậu, tay cầm ly rượu mà chỉa về phía cậu.

    “ Mau lại đây mà ngồi uống một ly đi nào. ” Ông chú đó vừa nói vừa cười thật lớn rủ cậu qua chỗ ông chú đó ngồi.

    Nhưng cậu lại thở dài một cái rồi lắc đầu ngỏ ý từ chối mà đi tiếp.

    “ Thành bé còn đang là trẻ con mà rủ uống rượu là không được rồi. ” Ông chú Macao vừa nói vừa nhả khói ra về phía ông chú kia.

    “ Tôi chỉ nói đùa thôi mà, thằng bé đó nó không phải đứa ngông cuồng gì đâu. ” Ông chú đó vừa nói vừa nốc một hơi hết ly rượu trên tay.

    “ Con về rồi sao, Rio ” Một ông già ngồi trên bàn cầm trên tay ly rượu chính là vị hội trưởng ở đây, hội trưởng Makarov.

    “ Chào ông, hội trưởng, con đã hoàn thành nhiệm vụ xong rồi ” Cậu đứng ngay thẳng trước mặt hội trưởng mà cúi đầu xuống thể hiện sự kính trọng của mình với hội trưởng Makarov.

    “ Ừm con vất vả rồi, vậy giờ con có định ở lại hay đi làm nhiệm vụ tiếp. ” Ông nhẹ nhàng hỏi cậu có ở lại hay vẫn tiếp tục làm việc.

    “ Con định sẽ làm nhiệm vụ tiếp sau 3 ngày ạ. ” Cậu lập tức trả lời câu hỏi của ông bằng một giọng nói nhẹ nhàng khác lúc nãy.

    Đối với những người khác cậu sẽ nói chuyện với họ bằng một giọng nói lạnh băng và thái độ chán ghét.

    Nhưng đối với hội trưởng Makarov, cậu lại nói bằng một tông giọng nhẹ nhàng và thái độ tôn trọng hết sức vì hội trưởng chính là người đã mang cậu về đây, cho cậu chỗ ăn, chỗ ở và công việc, nói chung cậu thật sự rất kính trọng hội trưởng Makarov.

    Còn những thành viên khác trong hội thì cậu vẫn sẽ nói bằng giọng lạnh nhạt nhưng thái độ sẽ giống với hội trưởng.

    “ Vậy thì tốt rồi, con còn trẻ thì phải biết nghỉ ngơi mà giữ sức, đừng làm việc nhiều quá sức coi chừng sẽ ảnh hưởng sức khỏe đó.”

    Ông vừa nói vừa đưa tay lên xoa đầu cậu.

    “ Con sẽ khắc ghi lời của ông ạ. ” Cậu cũng không làm gì mà tận hưởng để ông xoa đầu mình.

    “ Đúng là chỉ có hội trưởng mới thuần phục được một đứa như thằng bé. ” Ông chú Macao vừa nói vừa ngậm điếu thuốc, nhìn về phía cậu và hội trưởng.

    “ Cũng đã ở đây rồi thì con cũng ngồi nghỉ đi, trời mưa chắc một lúc nữa sẽ tạnh. ”

    “ Con mau cởi đồ ra để nó khô đi, con có muốn uống gì không ?”

    Ông vừa nói vừa chỉ cho cậu chỗ để phơi đồ.

    Cậu cũng không nói gì nhiều mà làm theo lời hội trưởng.

    Cậu bỏ túi đồ mình sang một bên rồi sau đó mới cởi cái áo choàng và chiếc mặt nạ của mình ra.

    Khi cởi ra thì mái tóc màu xanh đen dài được cột gọn gàng lại, cùng với đôi mắt màu vàng chanh lộ ra.

    Thay vì đeo mặt nạ thì cậu sẽ thấy vào đó là chiếc mắt kính cậu được người cậu gọi là sư phụ tặng cho.

    “ Nhóc lùn về rồi à. ” Một giọng nói mang chất giọng cà khịa vang lên từ một góc kế bên hội trưởng.

    “ Anh vẫn chả thay đổi được gì nhỉ Laxus. ” Cậu quay sang phía Laxus mà chào hỏi anh ta.

    Laxus Dreyar, cháu trai của hội trưởng Makarov Dreyar.

    Vì là cháu trai của hội trưởng nên cậu cũng không thể không thất lễ được với anh ta.

    “ Thôi nào Laxus, Rio lâu lâu mới về đến hội thì phải chào hỏi đoàng hoàng chứ. ” Ông Makarov quay sang nhìn Laxus mà nói.

    “ Thằng nhóc đó cũng có phải là người thường đâu, sao mà biết đau được. ” Laxus nhìn cậu bằng ánh mắt tỏ về khinh thường mà nói.

    Cậu cũng không nói gì nhiều mà lơ anh ta, sau đó gọi đồ uống lên rồi ngồi thư giãn.

    Không lâu sau đó thì một tiếng rầm vâng lên.

    Cánh cửa tự nhiên mở tung ra, theo sau đó là hai đứa nhóc con, người ướt đẫm đi vào.

    Note:

    Mọi người có gắng hình dung nhân vật chính nha, tui không có hình đâu 🙂)

    Nhân vật chính: Rio

    Ngoại hình:

    • Tóc xanh đen ( xanh đậm), dài ngang vai hay cột tóc như này.

    • Mắt màu vang chanh ( do mắt có tầm nhìn kém nên cậu phải đeo kính, chiếc mặt lạ được thiết kế đặc biệt để khi không có kính thì có thể dùng mặt lạ )

    • Hội ấn được khắc trên cẳng tay trái

    Tính cách:

    • Rất khắc khe với người ngoài ngoại trừ thành viên trong hội.

    • Không ai thích ôm ấp, đụm chạm ( trừ Hội trưởng Makarov, Zeref )

    • Có ám ảnh cưỡng chế sạch sẽ ( nên cậu không hay đến hội quán )

    • Là kiểu người trong nóng ngoài lạnh.

    Ma pháp:

    • Hắc ma pháp diệt quỷ ( được Zeref huấn luyện )

    • Không gian ma pháp

    • Kiếm Thuật ma pháp ( ma pháp này cho phép cậu chỉ dùng được mỗi kiếm để chiến đấu chứ không hoán phục được hay dùng vũ khí khác )
     
    [Đn Fairy Tail] Ma Pháp Sư Bí Ẩn
    Chương 2


    Cánh cửa mở tung ra, hai đứa nhóc, người ướt sũng xuất hiện.

    Một người với mái tóc màu hồng phấn cùng với chiếc khăn quàng cổ quen thuộc là Natsu Dragneel đi vào, theo sau đó là một người với mái tóc màu đen không mặc áo là Gray Fullbuster đi kè kè kế bên.

    “ Này Natsu, ai cho cậu đi trước tôi hả. ” Gray nói với giọng nói nóng nẩy, nhanh chóng đi lại đẩy Natsu ra.

    Nhưng Natsu cũng không kém gì Gray, cậu ta cố gắng đẩy ngược lại và hai người cứ thế mà đi vào trong tiếng cười nói của mọi người.

    Theo sau họ là một con mèo xanh có cánh tên là Happy và một cô bé tóc ngắn đáng yêu tên Lisana đi vào.

    “ Mấy đứa cuối cùng cũng chịu về rồi sao, Natsu, Gray, Happy và Lisana. ” Hội trưởng Makarov chào mừng những bạn trẻ về với giọng nói ấm áp như một người cha.

    “ Aye ” Happy nhanh nhảu liền trả lời hội trưởng.

    “ Ủa hội trưởng, chỗ đó vừa có ai ngồi sao ?”

    Lisana ngây thơ đi lại gần hội trưởng và hỏi.

    “ Chưa gì đã đi rồi sao. ” Hội trưởng chán nản nhìn về chỗ trống kế bên.

    Một ly nước và dưới nó là một mẩu giấy nhỏ.

    Gray đi lại gần mà cầm mẩu giấy lên đọc lớn.

    “ Xin lỗi vì rời đi đột ngột, hội trưởng.

    Con chỉ muốn ghé thăm hội quán một lát rồi rời đi.

    3 ngày sau con sẽ quay lại.

    -Rio- ”

    Thì ra trong lúc mọi người đều hướng mắt về nhóm của Natsu thì cậu đã lặng lẽ rời đi mà không ai hay biết.

    “ Cái cậu Rio đó lại rời đi rồi sao ? ” Lisana vẻ mặt buồn bã mà nói.

    Đúng vậy nhỉ, đây đâu phải lần đầu cậu ta trốn đi.

    Rio rất nhiều lần vắng mặt do làm nhiệm vụ, kể cả khi không có việc thì cậu ta cũng hiếm khi xuất hiện ở hội.

    Từ lúc gia nhập hội tới giờ số lần cô bé Lisana gặp cậu chỉ có 2 và hai lần đó cậu đều rời đi nhanh chóng.

    “ Cái người tên Rio đó tại sao lại không xuất hiện ở hội vậy, cậu ta chẳng phải là thành viên của hội hay sao ? ” Natsu hùng hổ đi đến hỏi hội trưởng.

    Hội trưởng cũng không thấy lạ khi Natsu hỏi câu hỏi đó.

    Cũng rất nhiều lần ông đã mời cậu đến hội để làm thân với các thành viên khác, nhưng lại bị cậu từ chối.

    “ Cậu ta chính là một thành viên của hội và sẽ đến lúc cậu ta chịu mở lòng ra thôi. ” Hội trưởng ân cần nói với đám Natsu.

    Bên cậu – Rio,

    Sau khi rời khỏi hội quán, cậu đi đến một căn nhà trọ cách đó không xa.

    Đây là căn nhà trọ cậu thuê được sau khi làm được 2-3 nhiệm vụ hồi đầu khi cậu mới gia nhập hội.

    Trước khi được hội trưởng đưa về Fairy tail, cậu đã phải sống tự sinh tự diệt ngoài kia.

    Tiền cũng do cậu làm nhiệm chung với đám thợ săn tiền thưởng mà có.

    Giờ cậu đã có việc làm và chỗ ở sau khi đến Fairy tail.

    Với kinh nghiệm sống của mình, cậu đã có thể tự lo cho bản thân mình.

    Như thường ngày, khi cậu làm nhiệm vụ xong, sẽ ghé qua hội quán để mọi người biết cậu đã về, sau đó là về nhà.

    Điều đầu tiên cậu làm khi về nhà là đi tắm rửa, cậu đã ra ngoài làm tận 2-3 nhiệm vụ gần vài tháng.

    Sau mỗi lần làm nhiệm vụ xong thì ngâm mình vào bồn tắm sẽ giúp cơ thể thư giãn.

    Sau khi tắm xong cậu liền mặc bộ thường phục của mình với chiếc kính dễ nhìn kia mà ra ngoài mua đồ ăn về nấu.

    Trời cũng bắt đầu tạnh mưa nên cậu nên cậu cũng tranh thủ phơi đồ ra rồi sau đó mới đi ra chợ.

    Cậu đi trên đường đến khu chợ của Magnolia.

    Mua được đồ cần mua, cậu nhanh chân đi về nhà.

    Trước khi đi về cậu có ghé qua cửa hàng bánh ngọt quen thuộc để mua ít đồ tráng miệng.

    * Leng keng *

    Tiếng chuông cửa hàng vang lên báo hiệu cho nhân viên của cửa hàng biết là có khách.

    “ Cho em một hộp bánh macaroon như mọi khi ạ.”

    Cậu đi vào cửa hàng mà gọi món.

    “ Em về rồi sao, đợi chị một chút, em mau lại kia ngồi chờ đi.”

    Chị nhân viên nhanh chóng nhận ra cậu mà bảo cậu ngồi chờ một lát.

    Cậu không nói gì nhiều mà kéo một cái ghế gần đó ra mà ngồi chờ.

    Trong lúc ngồi chờ thì cậu nhìn ra ngoài cửa sổ ngắm nhìn đường phố để giết thời gian.

    Trong lúc cậu đơ ra lúc nào không hay thì một ai đó bất chợt gọi cậu.

    “ Là Rio đúng không ?”

    Bất ngờ có người gọi khiến cậu giật mình mà nhìn quanh.

    Một người nhìn chệch tuổi cậu, với mái tóc đỏ được cột gọn gàng, cùng với bộ giáp sắt quen thuộc đi tới.

    “ Erza à ? ” Cậu bình tĩnh lại mà nhìn người trước mắt.

    “ Cậu về từ khi nào vậy, sao lại không báo cho mọi người biết ? ” Erza đi lại kéo ghế ngồi đối diện cậu.

    “ Tôi cũng mới về không lâu thôi và cũng có ghé qua hội quán trước rồi.”

    Cậu dựa lưng vào ghế mà trả lời câu hỏi của cô bạn trước mặt.

    “ Tôi đoán chắc là cậu lại đến rồi khi những người khác về đông đủ thì cậu lại rời đi đúng không ? ” Erza bình tĩnh mà đoán được tình hình lúc cậu ta vừa về.

    “ Ừm ” Cậu cũng không bất ngờ mấy khi Erza nói vậy.

    Cứ mỗi lần cậu trở về thì cậu luôn chọn thời điểm mà hội vắng người nhất có thể để vào chào hỏi, rồi lại rời đi.

    Kể cả lúc nhận nhiệm vụ cũng vậy.

    Lúc đầu Erza cũng không thích cách thức này của cậu, và cho rằng cậu đang coi thường các thành viên khác trong hội.

    Tất nhiên những thành viên lâu năm sẽ quen với việc này nhưng lúc đó Erza lại gia nhập Fairy tail sau Rio nên cô ấy đã không thể quen được với một thành viên luôn tạo ra khoảng cách thế này.
     
    [Đn Fairy Tail] Ma Pháp Sư Bí Ẩn
    Chương 3


    " Cậu thường hay mua đồ ở cửa hàng này nhỉ ?

    " Erza nhìn xung quanh cửa hàng mà hỏi cậu.

    " Lần đầu tiên tôi nhận tiền thưởng sau làm nhiệm vụ thì tôi đã nghĩ sẽ mua một món đồ lưu niệm nào đó và cửa hàng này chính là thứ đầu tiên xuất hiện ở mắt tôi.

    "

    Cậu không do dự mà trả lời câu hỏi cứ Erza.

    Đến khi chị nhân viên kia mang đồ ra thì cậu đi lại quầy mà lấy đồ.

    " Của em đây, một hộp macaroon với giá như thường.

    "

    Chị nhân viên kia nhìn cậu rồi cười.

    Cậu cũng cười lại mà trả tiền sau đó lấy hộp bánh mà rời đi.

    " Hiếm khi tôi thấy cậu cười đấy, à không, phải là lần đầu tiên tôi thấy cậu cười.

    "

    Erza cũng đứng dậy đi lại quầy gọi món.

    " Cậu nên cười nhiều hơn vì như vậy hợp với khuôn mặt điển trai của cậu hơn là vẻ mặt không cảm xúc đó.

    " Trước khi để cậu rời đi, cậu ta cũng không quên nói với cậu vài câu.

    " Cười hay không là việc của tôi.

    Với lại cậu có nhan sắc thì nên đọc hướng dẫn sử dụng đi.

    Người ta nói, nếu suốt ngày nhăn mày tức giận thì nếp nhăn sẽ nhiều hơn đấy, lúc đó trong cậu sẽ già hơn tuổi đấy.

    "

    Trước khi rời đi cậu cũng khịa Erza một câu rồi sau đó mới rời đi hẳn.

    Giống như Erza, cậu luôn để tâm tới chuyện trong hội dù là chuyện nhỏ nhặt nhất.

    Lí do cậu có thể biết chuyện của hội dù không đến hội cũng dễ thôi.

    Cậu nhờ một thành viên luôn ở trong hội để liên lạc và luôn nói mọi chuyện ở hội cho cậu.

    Cậu biết chuyện Erza hay tức giận với đám Natsu và hay gây sự đánh nhau với Mirajean, nên mới có thể nói ra câu đó.

    Cậu sẽ không bao giờ nói hay làm gì nếu không chắc chắn.

    Cậu đi một mình trên con phố, trên tay cầm hộp bánh và bịch đồ ăn.

    Nhìn những đứa trẻ nhỏ đi cùng gia đình và chơi đùa thoả thích.

    Nhìn những người bạn đồng trang lứa đi cùng với nhóm bạn mình nô đùa với nhau.

    Một cảm giác luôn bám lấy cậu suốt nhiều mỗi lần nhìn những người xung quanh ngày một khó chịu hơn.

    Đó chính là cảm giác ghen tị và cô độc.

    Nhìn những đứa trẻ có cha có mẹ cầm tay dẫn đi chơi hay dùng bữa cùng nhau khiến cậu ghen tị với họ.

    Nhìn những người bạn cùng nhau nô đùa kia khiến cậu càng cảm thấy cô độc hơn.

    Cậu cũng muốn có bạn, cũng muốn có gia đình, nhưng cậu lại không biết cách.

    Cậu luôn sống một mình, luôn làm mọi thứ một mình, dường như điều đó khiến cậu trưởng thành hơn tuổi.

    Mỗi khi có cơ hội được kết bạn, cậu đều bỏ lỡ nó.

    Cậu không thể hòa nhập được với những người bạn đó, cậu không biết gì ngoài từ chối vì có việc.

    Cậu không có bất kỳ kí ức gì về gia đình về nhưng người sinh ra cậu.

    Dường như cậu không có gia đình nên không hiểu được cảm giác yêu thương là gì.

    Ở hội cũng vậy, lí do cậu ít khi xuất hiện vì mỗi lần ở đó cậu cảm nhận được ranh giới giữa cậu và họ.

    Một ranh giới cực xa và sâu, cậu không có cách nào để bước qua đó, chỉ có cách là chấp nhận sự cô độc.

    Trên con phố nhộn nhịp ấy, cậu bỗng nghe có tiếng người gọi cậu.

    " Anh Rio !

    "

    Cậu quay lại theo cảm tính.

    Một cô bé với mái tóc đuôi ngựa màu nâu chạy tới.

    " Cana... ?

    " Cậu ngơ ngác nhìn cô gái nhỏ chạy tới.

    " Anh Rio, anh về lúc nào vậy, sao không báo cho em biết ?

    " Cô bé nhanh chóng đứng trước mặt cậu mà hỏi.

    " Anh mới về hồi sáng, xin lỗi vì không thông báo cho em.

    " Cậu nhẹ nhàng đặt tay lên đầu cô bé mà xoa và đáp lại Cana.

    Cana là cô bé năm xưa anh nhìn thấy lén la lén lút ở cổng hội quán.

    Bây giờ cô bé ấy đã trở thành người cùng hội với cậu.

    Vì Cana mất mẹ và cha thường đi làm nhiệm vụ xa nên cô bé đó chỉ một mình.

    Cậu cảm thấy Cana và cậu giống nhau nên cậu cũng đã bắt chuyện và làm bạn với em ấy.

    Giờ đây thì cậu coi em ấy như một người em gái và Cana cũng coi cậu như người anh trai.

    Cana đã đưa một tấm thẻ có thể giúp hai người liên lạc từ xa, vì thế mỗi khi có chuyện gì xảy ra ở hội Cana đều vui vẻ kể với cậu.

    Và Cana cũng là người duy nhất trong hội là có thể nói chuyện với cậu.

    " Trời cũng xế chiều rồi, em mau về nhà đi, kẻo cảm lạnh.

    " Cậu nhẹ nhàng nói cô bé đi về vì trời gần tối rồi.

    " Anh định nấu ăn hả ?

    Em ăn cùng được không?

    Lâu rồi em chưa được ăn đồ anh nấu đó.

    " Cana vui vẻ cười cậu.

    Nhìn nụ cười như vậy cậu thấy khó xử mà mềm lòng.

    Cuối cùng vẫn đồng ý dắt cô bé về nhà.

    " Được rồi, ta về thôi.

    "

    Cậu không nói gì nhiều mà cầm tay Cana đi về nhà.

    Cana cũng vui vẻ mà cùng cậu đi về.

    Trên xuống chặng đường Cana không hề nói ngừng nghỉ, cô bé khoe khoang khả năng điều khiển thẻ bài của mình thuần phục, cậu cũng thuận theo mà khen cô bé rất nhiều.

    Về đến nhà, cậu đưa hộp bánh cho Cana bảo cô vào phòng khách đợi mình.

    Sau đó cậu đi vào nhà bếp mà chuẩn bị đồ nấu ăn.
     
    [Đn Fairy Tail] Ma Pháp Sư Bí Ẩn
    Chương 4


    Cậu đi vào nhà bếp, lấy một cái ghế nhỏ ra để đứng vì khu bếp được xây cao cho người lớn dùng còn cậu chỉ là một đứa trẻ nên không với tới được, cậu đeo tạp dề rồi xoắn tay áo lên.

    Lấy những nguyên liệu mình mua được khi đi chợ về ra chuẩn bị trên bàn.

    Cậu bật bếp, thái rau củ, nấu cơm bắt đầu làm bữa tối.

    Mùi của những món ăn thơm phảng phất loan toả ra khắp căn nhà.

    Đúng là không thể coi thường tay nghề của cậu được.

    Mùi hương thơm ấy bay thẳng đến tận phòng khách khiến cho Cana ngửi thấy mà đi theo vào nhà bếp.

    " Oa~ Mùi thơm quá đi !

    " Cana nhanh nhảu đi lại gần cậu khiến cậu giật mình mà quay người lại.

    " Sau em lại vào đây ?

    " Cậu ngơ ngác nhìn Cana đứng ngay kế bên mình.

    " Tại em ngửi thấy mùi thơm quá, anh đang làm món gì vậy ?

    " Cana tò mò ngước lên nhìn hỏi cậu.

    " Một món ăn mà anh mới học được không lâu khi đi làm nhiệm vụ.

    Người dân ở khu làng mà anh dừng chân đã dạy cho anh.

    " Cậu nhẹ nhàng xoa đầu Cana mà trả lời.

    Đây là món súp Miracle mà người dân ở khu làng đó tạo ra.

    Là một món súp đầy đủ chất, có rau củ, có thịt và một nguyên liệu bí mật mà họ đã tặng cho cậu làm quà.

    Một món ăn thơm ngon, có thể ăn kèm với các món khác.

    Vì cái nguyên liệu bí mật nên người trong làng không bao giờ cho bất kỳ ai biết công thức của nó trừ những người cùng làng.

    Do cậu đã giúp họ đánh đuổi quái vật, dù đó không phải nhiệm vụ chính của cậu.

    Nhưng vì thế mà cậu mới biết được công thức nấu ăn này.

    Cậu quay về phía trước, đối diện với cái nồi súp trước mặt mà lấy muôi múc nếm thử xem có vừa miệng hay không.

    Cana thấy vậy thì cũng dương mắt nhìn theo.

    Cô bé thèm tới nỗi nhìn cậu chằm chằm.

    Cậu thấy vậy thì không nỡ nếm trước mà thay vào đó là cho Cana nếm.

    " Em nếm thử xem đi, xem có hợp với khẩu vị em không?

    " Cậu nhẹ nhàng đưa chiếc muôi đang đựng súp trước mặt Cana mà hỏi.

    Cana nhìn thấy cũng nhẹ nhàng gật đầu mà nếm thử.

    " Sao ?

    Có vừa miệng không?

    " Cậu nhẹ nhàng hỏi Cana mà trong lòng hồi hộp.

    " Nói sao ta.

    Nó...

    "

    " Nó sao..?

    "

    " Nó ngon lắm, anh Rio !"

    Cana vui vẻ mỉm cười khen khiến lòng cậu nhẹ nhõm hơn.

    Vì đây là lần đầu làm nên cậu có hơi lo lắng sợ không hợp khẩu vị của bé Cana, nhưng giờ cậu không cần lo nữa rồi.

    " Nó ngon đến vậy sao ?

    "

    Đang cảm thấy vui vẻ vì món ăn hợp khẩu vị của Cana thì một giọng nói vang lên sau lưng cậu khiến cậu giật mình mà quay ra sau.

    Theo phản xạ mà cậu triệu hồi ra một thanh kiếm mà chỉa về phía đằng sau.

    " Oái !

    Em xin lỗi, em không cố ý mà !!!

    "

    " Natsu !?

    " Cậu ngạc nhiên nhìn cậu bé tóc hồng đang đứng kế bên.

    " Sao nhóc vào đây được!?

    "

    Cậu hoang mang nhìn về phía Natsu mà hỏi thì Cana chợt lên tiếng.

    " Xin lỗi anh Rio, là em mở cửa cho các cậu ấy vào ạ.

    " Cana cuối mặt xuống thú nhận tội cô bé cho người lạ vào nhà mà không nói cho cậu biết.

    " Tại sao em lại cho cậu ta vào?

    Mà ' các cậu ấy ' là ai, còn ai khác ngoài Natsu sao !?

    "

    Cậu hoang mang và lo lắng, thả thanh kiếm trên tay xuống, cầm bả vai của Cana mà lắc mạnh, hỏi cô bé đã cho những ai vào.

    " Là bọn tôi, xin lỗi vì đã đến mà không thông báo trước.

    "

    Một giọng nói quen thuộc phát ra từ phía sau khiến cậu quay người ra ngay lập tức.

    Cậu đứng đơ ra nhìn đám người ở trước mặt mà trong lòng không khỏi tức giận và hoang mang.

    " Erza?

    Gray ?

    Mirajean ?

    Happy, Lisana và cả Elfman nữa?

    " Cậu nhìn mọi người phía trước mà ngơ ra, cả hai tay nắm lại thành quyền.

    " Rio đừng có tức giận mà trách Cana, là bọn tôi tự đến chứ không phải do con bé đâu.

    " Erza điềm tĩnh đứng trước mặt cậu mà nói.

    " Quan trọng là sao mọi người lại ở đây ?

    " Cậu bình tĩnh mà kiềm nén cơn giận lại mà hỏi những người trước mặt.

    " Tại mùi đồ ăn ngon quá đó thôi!

    " Natsu nhanh chóng đứng dậy mà đứng trước mặt cậu.

    " Tại sao lại làm món ngon mà chỉ có mỗi hai người được ăn là sao !

    Thật không công bằng á nha!!

    " Natsu tức giận vì có đồ ăn ngon đến thế mà lại không chia sẻ cho cậu ăn.

    " Thì sao ?

    Chuyện đó thì liên quan gì đến cậu hả, Natsu ?

    " Cậu dùng một chất giọng lạnh nhạt mà nói với Natsu.

    " Vì bọn em cũng muốn chào mừng anh về nhà thôi.

    " Cô bé Lisana nhanh chóng đứng ra nói trước mặt cậu.

    " Anh suốt ngày không đến hội quán dù là một thành viên và luôn làm nhiệm vụ một mình, kể cả chào mừng anh làm nhiệm vụ về cũng chỉ có Cana và anh thôi.

    Bộ aqnh không thấy thiên vị sao ?

    " Gray nhanh chóng nói ra sự khó chịu của mình.

    Đúng vậy, cậu luôn luôn làm mọi thứ một mình.

    Vì đó mới là bản chất của Rio, một kẻ đơn độc.

    Gray luôn thấy khó chịu vì cách hành xử này của cậu vì cậu ta nghĩ rằng, đã là người trong hội thì cũng sẽ như người một nhà.

    Mọi người sẽ cùng nhau chào đón, ăn mừng hay làm việc chung.

    Ấy vậy mà cậu lại tự mình cách biệt ra với mọi người.

    Và chỉ có hội trưởng và Cana được gần cậu.

    Chính vì thế nên Gray nghĩ rằng cậu đang thiên vị và coi thường những người khác.

    " Đã là một thành viên cùng một hội thì cũng như là người một nhà, sao cậu lại không chịu mở lòng hơn chứ?

    " Mirajean cũng nhanh chóng tiếp lời mà nói với cậu.

    Cậu không nói gì mà đứng ngơ ra, khuôn mặt vẫn giữ nguyên một biểu cảm ấy.

    Cậu không biết phải giải quyết sao cho yên ổn.

    Cậu liếc nhìn qua Cana, người đã mở cửa cho những người này vào nhà cậu mình.

    Cana nhìn cậu bằng ánh mắt lo sợ nhưng cũng lấy lại tinh thần mà nói với cậu một việc.

    " Có lẽ anh chưa biết vì em luôn giấu nó với anh, nhưng mà hằng ngày em và bọn họ đều tới đây mà dọn dẹp nhà hộ anh đó anh Rio.

    " Cana nhìn cậu bằng ánh mắt kiên quyết nhưng xem ra nó chẳng tác dụng gì với cậu.

    " Mọi người đều chỉ muốn gần gũi với anh nên mới đến đây giúp em dọn dẹp nhà cửa.

    Vì chỉ có mình em dọn là sẽ không bao giờ sạch được, nhưng bọn họ đều đến giúp nên giờ mọi thứ mới sạch sẽ hơn đó anh Rio!

    "

    Đừng nói là lắng nghề bây giờ cậu còn không nhìn thẳng vào Cana nữa.

    Bây giờ cậu chỉ đang suy nghĩ cách để đuổi mọi người.

    Nhưng suy nghĩ đi nghĩ lại thì như vậy rất bất lịch sử.

    " Chuyện này tôi sẽ tạm thời bỏ qua nhưng sẽ không có lần sau.

    " Cuối cùng cậu cũng đành để họ ở lại mà không đuổi đi.

    " Và Cana từ giờ em đừng cho ai vào nhà anh trừ khi là anh cho phép.

    " Cậu nhanh chóng nhắc nhở Cana vì muốn cô bé biết đây không phải là khu du lịch muốn vào thì vào muốn ra thì ra.

    " Lỡ rồi thì mọi người ở lại ăn đi.

    Đồ ăn cũng còn nhiều nên cứ thoải mái.

    " Cậu cũng không thể để bọn họ ở lại mà không tiếp đãi gì nên mời họ ở lại ăn tối cùng.

    Mọi người thấy vậy cũng vui vẻ theo mà ở lại.

    Cana cũng vui vẻ mà đi dọn bàn ăn cùng Erza và mọi người khác.

    Sau khi đồ ăn nấu xong thì cũng là lúc mọi người đều ngồi vào bàn ăn.

    Mai mà cậu mua nhiều nguyên liệu, tính để mua 1 lần mà ăn trong vào ba ngày tới nhưng có lẽ là không được rồi.

    Mọi người cùng ngồi vào bàn ăn mà vui vẻ ăn uống.

    Đây là lần đầu ngoài cậu và Cana còn có thêm nhiều người khác cùng ngồi ăn.

    Từ chiếc bàn nhỏ bé ngày nào mà hôm nay đã rộng rãi hơn ngày thường rồi.

    Không khí cũng như thế mà vui vẻ hơn.

    Có lẽ đây sẽ là bữa ăn mà cậu khó quên nhất.
     
    [Đn Fairy Tail] Ma Pháp Sư Bí Ẩn
    Chương 5


    Sau khi dùng bữa xong thì mọi người lần lượt chào tạm biệt rồi đi về.

    Chỉ còn mình cậu và Cana.

    Hai người ở lại dọn dẹp bát đũa và ngồi trò chuyện tâm sự với nhau.

    " Thế chuyến đi của anh chỉ có công thức nấu ăn thôi sao ?

    " Cana quay sang nhìn cậu mà hỏi.

    " Có lẽ...

    Chuyến đi cũng không có gì đặc sắc cả.

    " Cậu chán nản trả lời câu hỏi của Cana.

    " Anh không kết giao bạn hay sao ?

    ".

    Cana hỏi.

    " Bạn sao ? ...

    Một kẻ luôn lẽo đẽo theo sau có tính là bạn không?

    ".

    Anh quay sang nhìn Cana hỏi.

    " Nếu người đó có ý tốt, muốn làm bạn hay được gần gũi với anh thì đó là ' bạn '.

    " Cana ngơ ngác mà trả lời cậu.

    " Nếu vậy thì anh chắc lẽ có, cũng không chắc người đó đi theo anh để làm gì.

    " Cậu nói.

    " Người đó... ngay sau khi được anh giúp đỡ tiêu diệt một con quái vật...

    Thì lẽo đẽo theo sau anh.. còn muốn anh chỉ cậu ta ma pháp mà anh đã dùng để diệt quái.

    " Cậu vừa nói vừa làm vẻ mặt khó hiểu.

    Cana thì ngỡ ngàng vì đây là lần đầu tiên cậu kể với cô về một ai đó.

    " Thế giờ cái người đó sao rồi?

    " Cana nhìn cậu với ánh mắt tò mò mà hỏi.

    " Cậu ta đang ở trọ một chỗ quen biết của anh, nó ở gần hội quán chúng ta, à và cậu ta tên Floyd Willow.

    " Cậu không ngần ngại gì mà kể cho Cana thông tin về người bạn đó.

    Cana nghe tới vậy thì im lặng cúi đầu nghĩ ngợi.

    Cậu cũng không nói gì nhiều mà đi lên phòng chuẩn bị tấm nệm.

    Vì trời đã tối và cậu không an tâm khi để Cana đi về một mình.

    Một bé gái đi một mình giữa đêm khuya thì có thể gặp nguy hiểm.

    Nên cậu thường hay để cô bé ngủ lại chỗ mình nếu như cô bé ở lại chơi lâu.

    Cậu trải tấm nệm xuống để ngủ, còn Cana sẽ ngủ ở trên giường cậu.

    Khi chuẩn bị hết xong xuôi thì cậu mới đi xuống gọi Cana đi ngủ.

    " Cana, trời tối rồi nên mau đi ngủ đi.

    Trẻ nhỏ thì phải đi ngủ sớm để giữ năng lượng cho ngày mai chơi đùa chứ.

    " Cậu nói.

    " À dạ !

    " Cana ngay lập tức bị tiếng gọi của cậu kéo ra khỏi dòng suy nghĩ.

    Sau đó Cana cùng cậu lên phòng mà đi ngủ.

    Hôm sau, Cana và cậu dậy sớm ăn sáng chuẩn bị cho ngày mới.

    Sau bữa sáng, cả hai cùng nhau đi ra ngoài, Cana đi về hướng hội quán và cậu thì đến một cửa hàng.

    Mua một quả cầu lacrima rỗng mang về nhà.

    Cậu dùng kiến thức trong cuốn sách mà cậu mượn khi đi qua thư viện, chế tạo ra một thiết bị ngăn trộm vào nhà.

    Cụ thể thì cậu cho không gian ma pháp và ma pháp nhận diện.

    Khi có một người không phải là cậu hay Cana, hoặc không có sự cho phép của cậu thì quả lacrima sẽ kích hoạt.

    Tạo ra một cổng không gian đưa người đó đến một trong những chỗ cậu đi qua, tất nhiên là chỉ đi được trong vùng.

    Cậu lắp quả cầu đấy ngay trước cửa nhà.

    Và không biết là tình cờ hay gì nhưng lúc đó, sau khi gắn lacrima xong, thì bỗng Natsu và Gray chạy tới.

    " CẬU TRÁNH RA, TÔI MỚI LÀ NGƯỜI ĐẤU TRƯỚC!!

    " Natsu hùng hổ lớn tiếng nói với Gray.

    " CÓ CẬU MỚI TRÁNH RA Ý, TÔI LÀ NGƯỜI ĐÃ ĐƯỢC HẸN TRƯỚC.

    CẬU ĐỪNG CÓ MÀ ĐƯỢC NƯỚC LẤN TỚI !!

    " Gray cũng không kém gì đáp trả lại Natsu.

    Vào đúng lúc cậu định thử nghiệm phát minh mình vừa làm ra thì hai người họ đi tới.

    Và như thế cậu đã tự nhiên có hai con chuột bạch.

    Hai người họ chạy đến lao thẳng về phía chỗ cậu.

    Khi họ vừa đặt chân trước cửa thì quả cầu lacrima phát sáng và một cánh cổng mở ra.

    Natsu và Gray khi nhìn thấy điều kì lạ thì bỗng bất ngờ, nhưng họ không kịp phang lại mà cứ thế lao vào cánh cổng.

    " Aaaaaa— " Hai người cứ thế hét lớn lao thẳng về phía cánh cổng.

    Khi hai người họ đi qua cánh cổng thì lúc sau cánh cổng biến mất.

    Mọi thứ cứ như chưa có chuyện gì xảy ra vậy.

    " Hơ hơ...

    Không biết may mắn hay xui xẻo mà hai đứa nó tự biến mình thành chuột bạch lúc nào không hay.

    " Cậu bất lực thở dài.

    " Nhưng nhờ họ mà mình biết thiết bị đã thành công.

    Coi như một công đôi việc.

    "

    Và như thế cậu trốn tránh trách nhiệm một cách tự nhiên.

    Vừa biết được thiết bị hoạt động thành công và hai con người kia thì được đi du lịch miễn phí.

    Sau khi biết được thiết bị ổn định thì cậu ra ngoài ăn coi như một bữa ăn chúc mừng phát minh thành công.

    Bên phía Natsu và Gray,

    Hai người được đưa đến một mảnh đất trống trong rừng.

    Khi cả hai định hình lại tình hình thì bắt đầu trách móc nhau.

    " Tất cả là tại ông đó Gray !!

    " Natsu nhanh chóng đứng lên trách móc Gray.

    " Hả !?

    Chả phải chính ông mới là người khởi đầu trước hay sao !?

    " Gray cũng bắt đầu trách móc lại khi thấy mình bị đổ oan.

    Hai người cứ thế trách móc nhau cho đến khi nào mệt thì thôi.

    " Nhưng, hộc.... nghĩ lại, hộc..cái thứ kì lạ đó là sao ?

    " Gray nằm mệt trên nền đất mà suy ngẫm lại.

    Thứ mà hai người vừa đi qua, nhìn qua thì giống một cánh cổng.

    Nhưng tại sao nó lại xuất hiện trước cửa nhà của Rio.

    " Chả lẽ, hộc...

    đó là ma pháp hộc... của anh Rio ?

    " Natsu ngồi xuống mà suy nghĩ lại khi nghe Gray nói.

    " Đúng !

    Chắc chắn là vậy!!

    Tôi nghe chú Macao nói ma pháp của anh Rio cùng loại ma pháp dịch chuyển gì đó!

    " Gray nhanh chóng kết luận cái suy nghĩ của mình lại.

    " Nếu vậy thì tất cả là do anh Rio làm rồi !!

    " Natsu trong lòng bực bội mà đồng ý với ý kiến của Gray.

    " Nhưng tại sao anh ấy lại làm vậy chứ ?

    " Gray bình tĩnh mà suy nghĩ lí do.

    Khi nghe đến câu đó, Natsu bỗng im lặng hẳn đi.

    Nếu lí do là do hôm qua mọi người tự tiện vào nhà thì nó sẽ hợp lý.

    Nhưng có cần phải làm tới vậy hay không.

    Mọi người chỉ muốn thân với Rio hơn thôi nhưng Rio lại hết lần này đến lần khác đẩy họ ra xa.

    Cứ tưởng sau bữa ăn đó mọi người có lẽ đã thân với Rio hơn nhưng tại sao cậu ta lại vẫn có khoảng cách.

    Hay đó chỉ là ảo tưởng của mọi người.

    Thực sự khoảng cách đó ngay từ đầu đã tồn tại và không ai thật sự có thể vượt qua nó, kể cả Cana ?
     
    [Đn Fairy Tail] Ma Pháp Sư Bí Ẩn
    Chương 6


    Cậu đi vào quán đồ ngọt quen thuộc mà gọi một ly bánh kem chocolate cùng với một tách trà đá.

    Cậu ngồi ăn hưởng thụ món ăn với hương vị là phát minh của mình thành công.

    Đang ngồi yên ăn ngon lành thư giãn thì một giọng nói chợt phá tan cái sự thư giãn đó của cậu.

    " Hoá ra cậu ở đây Rio !!!

    "

    Cậu quay về hướng tiếng phát ra thì thấy một cậu trai đang úp mặt vào tấm kính của hàng.

    " Floyd?

    " Cậu nhăn mặt nhìn vào cậu trai trước mắt.

    Floyd Willow, một cậu trai tráng cao ráo, với mái tóc vàng chanh và đôi mắt màu nâu sẫm.

    Ấn tượng đầu tiên của cậu về cậu ta cũng không mấy tốt đẹp.

    Chỉ là cậy ta nhìn lớn tuổi hơn cậu và khả năng cầm cự của cậu ta rất tốt khi chiến đấu.

    " Hey hey, không ngờ là cậu thích ăn đồ ngọt đó nha!

    " Floyd nhanh chóng đi vào cửa hàng và ngồi ngay đối diện cậu mà cười nói.

    " Tại sao cậu lại ở đây?

    " Cậu nhăn mày khó chịu nhìn người trước mắt.

    " Tôi chỉ muốn tìm và cho cậu xem cái này nè " Floyd cười vui vẻ mà quay người sang trái, giơ tay.

    Khi cậu nhìn thấy dấu ấn quen thuộc trên bắp tay phải của cậu ta thì đứng hình.

    Đó chả phải là hội ấn Fairy tail???

    Là hội mà cậu đang tham gia??

    " Sao sao !

    Bất ngờ lắm đúng không!

    Hehe, tôi biết là cậu sẽ bất ngờ mà !

    "

    Floyd vui vẻ mà cười khí khoái.

    Còn cậu thì không thể tin được là cậu ta đã gia nhập hội, còn là cùng hội với cậu.

    " Tại sao cậu lại có hội ấn đó ?

    " Cậu nhanh chóng bình tĩnh mà hỏi cậu ta.

    " À, có một đám trẻ đến tìm tôi và giới thiệu cho tôi về hội pháp sư Fairy tail.

    Tôi thấy cậu cũng có ký hiệu đó trên tay lên tôi đã xin tham gia luôn !"

    Floyd ngôi xuống, vừa cười vừa nói cho cậu nghe.

    Cậu khi nghe đến đây thì liền đoán ra đâm trẻ đó là ai.

    Chỉ có một người có khả năng tiết lộ thông tin về cậu ta, chính là Cana.

    Và cái suy nghĩ mời cậu ta gia nhập chắc là Natsu và Lisana.

    " Haizz, vậy giờ cậu là thành viên của hội, nghĩa là đồng đội với tôi.

    " Cậu thở dài mà nói.

    " Dù sao thì cũng chúc mừng cậu đã gia nhập hội.

    " Cậu nhanh chóng lấy lại biểu cảm mà chào mừng Floyd.

    Dù sao việc cậu ta muốn tham gia cái gì hay làm gì là quyền của cậu ta, cậu không có quyền xen vào.

    " Nói gì nhạt nhắc vậy!!

    Hãy nói thật nhiệt tình đi coi nào!

    " Floyd bĩu mỗi nhìn cậu.

    " Không muốn thì tôi khỏi nói thế thôi, người ta đã chúc mừng rồi mà còn đòi hỏi gì nữa!

    " Cậu khó chịu ra mặt mà nhìn Floyd với ánh mắt không mấy thân thiện.

    Xong cậu đứng dậy, đi lại quầy trả tiền.

    Floyd thấy vậy liền đi theo cậu.

    " Này cậu đi đâu đó, nếu là làm nhiệm vụ thì cho tôi đi cùng với !!

    "

    Cậu vờ như không nghe thấy gì mà đi ra khỏi cửa hàng.

    Floyd cũng không kém gì mà cứ lẽo đẽo theo sau cậu.

    " Nếu cậu đi làm nhiệm vụ thì cho tôi đi cùng đi !

    Hay là cậu đi luyện tập ?

    Nếu vậy thì sẵn tiện chỉ tôi cái chiêu ma pháp mà cậu dùng kết hợp với vũ khí đi !

    Tôi có ma pháp đó nha nhưng tôi cũng muốn dùng chiêu thức ngầu lòi đó của cậu ! ..v.v....

    "

    Floyd cứ thế nói lãi nhãi mãi bên tai cậu, dù cho cậu có vờ như không nghe thấy đi chăng nữa.

    Cho đến khi cả hai đến hội quán.

    " Cana !

    " Cậu hét lớn gọi tên Cana khiến cho cô bé ấy giật mình mà nhìn cậu.

    " A-anh Rio !?

    "

    " Chính em là người đến tìm cậu ta rồi cũng những người khác rủ cậu ta vào đúng không!?

    " Cậu nhanh chóng lại gần chỗ Cana mà tra hỏi.

    " Ừm.. thì.. em chỉ muốn xem cậu ta là người thế nào thôi ..

    " Cana ngập ngừng trả lời cậu.

    " Vậy thì tại sao em lại mang những người khác đi cùng ?

    "

    " Ừm ...

    Là do họ nói muốn đi cùng thôi ..

    " Cana bĩu môi trả lời cậu.

    Cậu cũng nhanh chóng không hỏi thêm gì nữa mà đi lại gần bảng nhiệm vụ.

    Nhìn sơ qua mà lấy 6 tờ giấy nhiệm vụ rồi đi đến chỗ hội trưởng Makarov.

    " Ôi trời, chả phải còn 2 ngày nữa sao ?

    Sao lại đi sớm vậy?

    " Ông Makarov nhìn cậu tiến tới mà hỏi.

    " Cháu đổi ý rồi, cháu muốn đi sớm hơn dự kiến, cháu cũng làm xong việc cần làm rồi.

    " Cậu nhanh chóng trả lời ông mà đứa tập giấy nhiệm vụ ra.

    " Hừm...

    Một mình cháu liệu có xử lý hết nổi không?

    " Ông lo lắng hỏi cậu.

    " Như bình thường, những nhiệm vụ này đều hợp với cấp độ của cháu.

    " Cậu thản nhiên trả lời ông.

    " Tiếc quá nhỉ?

    Ta định đến hôm mà cháu đi sẽ thông báo cơ nhưng chắc không được rồi.

    " Ông thở dài nhìn cậu.

    " Dạ ?

    " Cậu ngây người khi nghe ông nói vậy.

    " Sắp tới ta sẽ tổ chức cuộc thi thăng cấp S, và cháu là người thứ hai có tên trong danh sách ta chọn.

    " Ông Makarov bình tĩnh thông báo cho cậu cũng như những người có mặt trong hội.

    " Cuộc thi thăng cấp S ?

    Cháu được thăng lên cấp S sao ?

    " Cậu bất ngờ nhìn ông.

    " Đúng vậy và nó sẽ diễn ra vào 4 tháng tới.

    Do cháu thường hay đi lâu nên ta muốn thông báo riêng cho cháu nhưng có lẽ không được rồi, hahaha.

    "

    Ông vui vẻ mà nhấp nhi ly rượu trên tay, nhưng lại không biết thông báo này đã khiến nhiều người trong hội đứng hình.

    Cuộc thi thăng cấp S diễn ra hàng năm.

    Là cuộc thi để các pháp sư tranh tài với nhau để có cơ hội được thăng lên cấp S.

    Note:

    Hội ấn của Rio là trên cẳng tay trái vì cậu ấy thuận tay trái.

    Nhưng đó chỉ là thói quen khi cậu làm việc nhà hay ăn cơm và học tập.

    Khi thực chiến thì cậu dùng tay phải nhiều hơn, nhưng bình thường cậu hay dùng tay trái nên cậu ta là người thuận tay trái nha.
     
    [Đn Fairy Tail] Ma Pháp Sư Bí Ẩn
    Chương 7


    Cậu bất ngờ nhìn hội trưởng Makarov mà làm rơi đống giấy nhiệm vụ.

    Cậu được phép tham gia kì thi lên cấp S sao !?

    Đây là điều mà cậu không bao giờ ngờ tới.

    " Vậy...

    Cháu được phép sao ?

    " Cậu ngơ ngác nhìn ông.

    " Đó sẽ là nếu con vượt qua được kì thi.

    " Ông bình tĩnh nói với cậu.

    Những người xung quanh thì bán tán không ngừng, họ cũng nhanh chóng lại gần bảng nhiệm vụ mà xem xét.

    " Vậy cháu sẽ nhanh chóng làm xong nhiệm vụ rồi về ạ " Cậu lấy lại bình tĩnh mà nhặt những tờ giấy nhiệm vụ lên.

    " Ừm " Ông gật đầu nhìn cậu.

    Sau đó cậu không nói gì mà cầm tập giấy nhiệm vụ đó đi về.

    Floyd thấy cậu đi về cũng nhanh chóng đi sau theo cậu.

    " Cừ quá nha Rio !!

    Vậy là cậu sắp được trở thành ma pháp sư cấp S rồi !!

    " Floyd hớn hở mà vui mừng chúc mừng cậu.

    " Ừm...

    " Còn cậu thì đáp lại bằng câu trả lời lạnh nhạt.

    " Sao vậy?

    Cơ hội trở thành ma pháp sư cấp S thế lại mà sao lại không vui thế"

    " Nếu là tôi thì tôi đã nhảy cẩn lên rồi, rồi sau đó sẽ đi luyện tập để có thể vượt qua kì thi !

    "

    Cậu không quan tâm đến lời mà Floyd nói mà đi thẳng về nhà.

    Floyd cũng chả buông thả cậu mà đi theo, nhưng đến được trước cửa thì Floyd đã bị dịch chuyển đi chỗ khác.

    Cùng lúc đó, thông tin về kì thi thăng cấp S được lan truyền rất nhanh.

    Trong vòng vài giờ mà những người trong hội đã biết mà tất tần tật đi về phía bảng nhiệm vụ mà tranh giành nhau công việc.

    Kể cả đám Natsu cũng vậy.

    Cậu khi về đến nhà thì liền đi thẳng lên phòng, không hề hay biết rằng Floyd đã biến mất.

    Mặt mày lo lắng u phiền mà cứ cúi xuống.

    Khi những người khác đang hớn hở hoặc vui vẻ khi nghe những tin như vậy nhưng cậu thì lại khác.

    " Làm sao đây...

    " Cậu ngồi phịch xuống giường mà lẩm bẩm.

    " Nếu là 4 tháng sau...

    Thì nó sẽ trùng với ngày đó...

    " Cậu ngẩng đầu lên nhìn vào tờ lịch.

    Ngày mà cậu nhắc đến là một ngày có lẽ rất quan trọng với cậu.

    Nó trùng với tháng mà kì thi cấp S diễn ra.

    " Kì thi cấp S...

    Có nên nói không...

    "

    " Khả năng cao có lẽ không trùng ngày đâu ha...

    Chỉ là trùng tháng thôi...

    "

    Cậu trấn an bản thân lại mà suy nghĩ.

    Ngay lúc đang thanh tịnh lại thì một tiếng hét vang lên làm cậu giật mình.

    " ANH RIO ƠI !!

    ANH CÓ NHÀ KHÔNG!!

    "

    Cậu quay qua cửa sổ mà nhìn xem là ai đang gọi mình.

    Thì thấy một con mèo xanh dương đang bay lơ lửng ngay trước cửa kính.

    " Aye Anh Rio có nhà nè !

    "

    " HAPPY !?

    " Cậu đứng hình vài phút sau cũng ổn định lại mà la lên.

    " Đừng nói ở dưới là !?

    " Cậu nhanh chóng nhìn xuống dưới.

    Khi cậu nhìn xuống dưới thì thấy Cana cùng với tụi Erza, và có cả Floyd nữa.

    Họ khi thấy cậu nhìn xuống cũng vui vẻ mà vẫy tay chào.

    " Bọn họ đến đây làm gì vậy chứ " Cậu bất lực nhìn xuống phía dưới mà nói.

    " Aye, mọi người đều đến đây để chúc mừng anh đấy Rio" Happy vui vẻ bay vào trong nhà mà ngồi kế bên cậu.

    Cậu nhìn chằm chằm vào họ suy nghĩ một hồi thì cũng quyết định cho họ vào.

    " Giờ vẫn còn sớm ...

    Làm cho nhanh rồi đi thôi.

    "

    " Aye?

    "

    Cậu nhanh lấy lại biểu cảm ban đầu mà đi xuống nhà, Happy cũng đi theo cậu xuống đấy.

    Cậu đi đến trước cửa, tháo quả lacrima ra rồi mở cửa.

    " Đã đến rồi thì vào nhà đi, cả đám đứng ngoài như này bất tiện lắm.

    "

    Mọi người vui vẻ mà từng bước đi vào nhà cậu.

    Nhưng Natsu, Gray và Floyd thì đứng chần chừ một chút khi thấy mọi người đều đi vào như bình thường thì cũng nhanh chóng đi vào theo.

    Mọi người đi vào đến phòng khách nhà cậu mà ngồi nói chuyện, còn cậu thì đi chuẩn bị đồ ăn nhẹ và nước uống.

    Vài phút sau, cậu bưng đồ ra và ngồi trò chuyện cùng mọi người.

    " À anh Rio, cái thứ dịch chuyển bọn em lúc sáng là gì vậy anh ?

    " Gray quay sang nhìn cậu mà hỏi.

    Cậu gần như biết thứ mà Gray muốn nói đến là gì, nhưng cậu sẽ không nói ra vì nói ra chắc chắn họ sẽ tìm mọi cách để phá hủy nó.

    " Anh không biết em đang nói gì nữa " Cậu bình tĩnh ngồi nhấp tách trà trên tay.

    " Khoan, em cũng bị vậy sao ?

    " Floyd ngạc nhiên mà nhìn Gray hỏi.

    " Anh cũng bị vậy sao ?

    " Natsu ngạc nhiên mà nhịn Floyd.

    Ba người ngơ ngác nhìn nhau, khiến mọi người cũng tò mò mà nhìn họ.

    Sau đó cả đám quay qua nhìn cậu.

    Tất cả ánh mắt đều đổ dần vào Rio nhưng cậu vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh nhưng trong lòng lại đang khó sử.

    " Nhưng lúc mọi người đi vào thì đâu có gì xảy ra đâu?

    "

    Cậu nhanh chóng bẻ lái để tránh bị dò xét.

    " Cũng đúng, lúc tất cả mọi người vào có bị gì đâu.

    " Erza ngẫm nghĩ nhìn ba người kia mà nói.

    " Hay là do họ đập đầu vào đâu nên bị ảo giác ?

    " Elfman nói.

    Rồi dần dần tất cả đều thấy cả ba người kia có vấn đề mà không nói nữa.

    Cậu trong lòng cũng bình thản mà tâm trạng khá hơn.

    Nói chuyện một hồi xong thì ai về nhà nấy, kể cả Cana.

    Chỉ còn lại cậu trong ngôi nhà của mình.

    Cậu nhanh chóng dọn dẹp đồ mà chuẩn bị đi tắm rửa.

    Sau đó cũng ra ngoài mua đồ ăn mà nấu bữa tối.

    Ăn uống xong thì dọn dẹp nhà.

    Đang lúc dọn dẹp thì một con chim bay đến đậu trước cửa sổ nhà cậu.

    Cậu nhìn con chim đó rồi đi lại mở cửa sổ cho nó vào.

    Có vẻ như cậu quen biết nó và nó cũng biết cậu nên khi mở cửa ra thì nó liền đậu lên tay cậu.

    " Mày vất vả rồi " Cậu nhẹ nhàng mà xoa đầu con chim.

    Cậu đặt nó nên bàn, kế bên nó là một chiếc đĩa đựng thức ăn cho chim.

    Gần như là cậu đã biết nó sẽ đến.

    Cậu nhẹ nhàng nhấc chân phải nó lên mà gỡ mảnh giấy nhỏ trên chân nó.
     
    [Đn Fairy Tail] Ma Pháp Sư Bí Ẩn
    Chương 8


    Sáng sớm hôm sau, cậu thức dậy vệ sinh cá nhân như bình thường.

    Cậu lấy đồ ăn hôm qua còn dư mà hâm nóng lên lại rồi ăn, cũng không quên cho con chim kia ăn nữa.

    Ăn xong thì cậu dọn dẹp nhà cửa, chuẩn bị đồ để đi làm nhiệm vụ.

    " Mong là ngài ấy sẽ không giận khi mình không đến được.

    "

    Cậu lấy một mảnh giấy nhỏ với một cây bút ra viết, xong rồi thì cậu gấp mảnh giấy lại mà buộc vào chân con chim.

    " Hãy mau đưa mảnh giấy này về cho ngài ấy nghe chưa.

    "

    Cậu dặn dò con chim cẩn thận rồi đi mở cửa sổ để nó bay đi.

    Khi xác nhận được con chim bay đi xa rồi thì cậu đóng cửa lại.

    Đi lên phòng, mặc bộ đồ mà cậu hay mặc khi đi làm nhiệm vụ.

    Cầm mấy túi đồ vứt vào chiều không gian ảo của cậu.

    " Đây sẽ là một chuyến đi dài, nhưng tiền thưởng của nó khiến mình đủ dùng cho 1 năm.

    "

    Khi chuẩn bị xong tất cả thì cậu cầm cái túi nhỏ đi xuống nhà.

    Trước khi ra khỏi cửa, cậu bật quả lacrima lên, khi chắc chắn chuẩn bị mọi thứ xong thì cậu an tâm mà rời đi.

    Khi vừa bước ra tới cửa thì cậu thấy một bóng người đứng ngay ra đó.

    " Yo!

    Rio, định đi làm nhiệm vụ đúng không?

    Thế thì chúng ta cùng đi đi.

    "

    " Floyd?

    " Cậu ngạc nhiên nhìn cậu trai trước mặt.

    " Thấy mọi người ai cũng gấp gáp làm nhiệm vụ nên với tư cách là một thành viên của hội tôi cũng nên làm gì đó đúng không?

    "

    Cậu ta nhìn tôi với vẻ mặt như mong chờ gì đó.

    Cũng không biết là cậu ta nghĩ gì khi muốn đi chung với tôi.

    Chắc hẳn cậu ta cũng phải nghe gì đó về tôi từ hội rồi.

    " Sao cậu không tự đi hay nhờ ai đó đi, tôi không có nhu cầu đi chung với ai cả."

    Nói xong tôi đóng cửa rồi rời đi.

    Thật sự là tôi cần phải nhanh chóng xử lý xong việc của mình rồi chuẩn bị cho kì thi sắp tới nữa.

    " Tôi nghe nói cậu đang tìm ai đó tên Alana đúng không?

    "

    Khi nghe cậu ta nhắc đến chuyện đó tôi chợt khựng người lại.

    'Cậu ta hỏi vậy là có ý gì?

    Cậu ta có mu đồ gì đây ', đó là câu hỏi hiện lên khi tôi nghe cậu ta nói vậy.

    Chuyện tôi tìm tung tích của một ai đó là không phải chuyện ai cũng không biết.

    Nhưng vấn đề là tại sao cậu ta lại hỏi vậy.

    Khi đang lưỡng lự có nên quay đầu lại hay không, thì trong người tôi mắc bảo rằng nếu tôi không quay đầu lại thì tôi sẽ hối hận.

    " Cậu nói vậy là sao ?

    " Cuối cùng tôi vẫn phải quay đầu lại.

    Khi quay người lại tôi thấy rất rõ vẻ mặt đắc ý của cậu ta.

    Cậu ta nhìn tôi rồi nhép mép cười.

    Giơ ra trước mặt tôi một tờ giấy nhiệm vụ.

    " Đây là tờ giấy được gửi tới hội sáng nay, yêu cầu của nó là xử lý vấn đề mà người dân trên một hòn đảo tên Arte gặp rắc rối.

    Điều kiện là cần ma pháp sư sử dụng Không gian ma pháp và một đội không quá ba người trở nên.

    Người gửi yêu cầu có tên là Alana.

    "

    Tôi bước tới gần cậu ta mà cầm tờ giấy nhiệm vụ ấy.

    Rõ ràng khi nghe yêu cầu thì có thể thấy nó rất bình thường, nhưng khi nghe điều kiện thì càng thấy kì lạ.

    Tại sao lại cần tới pháp sư sử dụng ma pháp không gian, và tại sao lại là một đội không quá ba người...

    Còn cả cái tên Alana nữa, chưa kể đến thời điểm mà yêu cầu này được gửi tới.

    ' Liệu đây là một cái bẫy ?

    '

    Hàng trăm câu hỏi không có câu trả lời cứ thế hiện lên trong đầu tôi.

    Liệu người gửi yêu cầu này có phải là người tôi cần tìm ?

    Hay chỉ là một cái bẫy do ai đó bày ra ?

    Muốn biết nó như thế nào thì chỉ có một cách duy nhất đó chính là đi đến đảo Arte.

    Nhưng cũng có điều tôi thấy khả nghi hơn nữa.

    " Vậy cậu sẽ đi với tôi chứ, Rio ?

    "

    Tại sao Floyd lại muốn đi cùng ?

    " Này Rio, sao lại đứng đơ ra thế, rốt cuộc chú mày có đi cùng hay không?

    "

    " Mà điều kiện để được chấp thuận là phải có Pháp sư Không gian đi cùng cơ, không có chú thì sao mà tôi đi được.

    " Floyd bĩu môi mà nói.

    " Ta sẽ làm nhiệm vụ này sau khi tôi hoàn thành xong đống kia "

    " Thiệt không!?

    Vậy thì tôi sẽ được làm những nhiệm vụ kia cùng chú đúng không!?

    " Floyd vui vẻ nói.

    " Hả ?

    Ai nói ta làm những nhiệm vụ kia cùng nhau ?

    Tôi chỉ nói là làm nhiệm vụ này sau khi TÔI làm xong NHIỆM VỤ CỦA TÔI thôi.

    " Tôi nhấn mạnh cho cậu ta hiểu là tôi với cậu ta trừ nhiệm vụ kia ra sẽ không chung đội.

    " Nhưng như vậy thì sẽ rất lâu, có thể đến khi kì thi cấp S tới thì cậu không thể hoàn thành nhiệm vụ này rồi, nếu có tôi đi cùng thì chả phải nhanh hơn sao ?

    " Floyd vẫn không ngừng cố gắng thuyết phục tôi.

    Sau một hồi, thì tôi cũng đành chấp nhận tạm thời cùng đội với cậu ta.

    Thật không biết xui rủi hay gì mà tôi phải dính với cậu ta.

    Sau khi đến hội quán nhờ hội trưởng chấp thuận hai đứa cùng đội thì bọn tôi bắt đầu rồi đi.

    Khi nghe tôi cùng đội với một người khác thì ai nấy cũng đều ngạc nhiên.

    Cũng phải thôi vì đây là lần đầu tiên tôi cùng đội với ai đó mà.

    " Vậy ta sẽ đi bằng ma pháp của cậu sao ?

    " Cậu ta hào hứng nói.

    " Ừm, nhưng có những chỗ ta phải đi bằng xe mới đến được.

    " Tôi nói.

    " HẢ !?

    Chú không thể dịch chuyển thẳng tới đó luôn sao ??

    " Cậu ta thất vọng nhìn tôi nói.

    " Cái gì cũng có giới hạn của nó.

    Tôi chỉ có thể dịch chuyển đến nơi tôi từng đi qua thôi.

    Và ngưng gọi tôi là chú đi.

    " Tôi khó chịu mà nói với cậu ta.

    " Nếu như không hài lòng thì tự đi mà đến đó đi, tôi đi trước đây.

    "

    " Eh!?

    Tôi có nói là tôi không đi đâu!?

    "

    Tôi chỉ nói vậy thôi, nếu bỏ cậu ta lại thì tôi phải ngồi đợi cậu ta đến nữa.

    Vì cả hai đã nhận nhiệm vụ là đi với đội của mình, mà nếu tôi đến đó một mình thì tôi không thể làm thực hiện nhiệm vụ rồi.

    " Space Gate "

    Một vòng tròn không gian to hiện ra trước mặt hai người.

    Phía bên kia của nó lại là một thị trấn.

    " Đi thôi.

    "

    Tôi nói xong rồi đi thẳng về phía trước sang đến thị trấn.

    Floyd khi nhìn thấy thì nhanh chóng mà đi theo sau tôi.

    Note:

    Mỗi tuần ra 1 chương nha, thời gian cụ thể thì mình không biết.
     
    [Đn Fairy Tail] Ma Pháp Sư Bí Ẩn
    Chương 9


    Tại một thị trấn nhỏ ở vùng ven biến.

    " Đây là đâu?

    " Floyd nhìn xung quanh hỏi.

    " Đây là trấn Emariel.

    Nằm ở phía tây vương quốc Fiore.

    " Cậu nói.

    " Vậy ta có nhiệm vụ gì ở đây ?"

    Trước khi được nghe câu trả lời thì cậu đã đi đến một quán rượu cách đó không xa.

    Floyd thấy vậy cũng liền đi cùng theo.

    " Quán rượu Allen ?

    "

    Floyd ngơ người ra nhìn cái quán rượu trước mặt.

    Một quán rượu theo kiểu cổ điển miền tây, trông giống như trong phim cao bồi vậy.

    Khi bước vào thì tất cả ánh nhìn đều hướng về phía hai người, những ánh nhìn sắc bén nhìn chằm chằm vào hai cậu.

    " Yo mọi người, cháu về rồi đây.

    "

    Cậu bình tĩnh mà chào hỏi mọi người trong đó.

    Floyd bất ngờ nhìn cậu.

    ( Trong cái tình huống thế này mà cậu ta còn bình tĩnh chào hỏi được sao ??

    Còn cách chào hỏi kia là sao ??)

    Cậu ta chưa kịp hiểu chuyện gì thì tất cả mọi người bên trong quán đều đồng thanh đáp lại.

    " Chào mừng quay về Rio !!"

    Tất cả mọi người đều thay đổi sắc mặt mà vui vẻ chào mừng cậu trở.

    " Ôi trời, giờ cháu còn có cả bạn mang đến nữa sao !!

    "

    Một ông chú trong quán rượu nhìn thấy Floyd mà nói khiến cho tất cả mọi người chú ý.

    " Cậu ta chỉ là – "

    " Thật ra bọn cháu là đồng đội thôi đấy ạ.

    "

    Chưa kịp nói xong thì Floyd đã cắt ngang lời cậu.

    Tất cả ánh mắt của mọi người đều dồn về phía cậu rồi lại quay sang cậu ta.

    ( Đồng đội –> Cộng sự –> Người tin tưởng nhất –> ' Bạn bè '!! )

    Khi tất cả não đều loading xong thì mặt của mọi người chuyển sắc.

    Từ khuôn mặt bất ngờ sáng khuôn mặt có điệu cười giống Anya.

    Cậu thấy thế thì càng lo lắng càng bất lực giữa cái tình huống này.

    Không nói gì nhiều thì cậu đi đến quầy bar.

    " Chị Alkene đâu rồi?

    "

    " À, con bé đang đi mua đồ ấy mà, lát nó sẽ quay lại ngay.

    "

    " Vậy lát cháu sẽ quay lại.

    "

    Cậu nhanh chóng quay người rời đi.

    Floyd cũng theo sau nhưng lại bị mấy chú trong quán kéo lại.

    " Eh ?

    "

    " Này anh bạn, sao không ở lại chơi chút đi.

    "

    Ông chú vừa nói vừa khoác tay lên vai cậu ta.

    " Thằng nhóc cứng đầu đó mà có bạn thì thật là lạ nha, nếu không phiền thì cậu có thể kể cho bọn tôi nghe chuyện giữa hai cậu được không?

    "

    " Eh??

    "

    Những người khác cũng lần lượt kéo đến chỗ cậu ta.

    Vây quanh tò mò về ' người bạn ' này của Rio.

    Floyd toát hết mồ hôi hột không biết lên nói thế nào.

    Ánh mắt cậu ta nhìn về phía cậu cầu cứu nhưng cậu lại vô tình quay đầu lại rồi rời đi.

    ( Thật là một người tồi tệ mà !! )

    Cứ thế cậu ta bị đám người trong quán lôi vào để nói chuyện.

    Còn cậu thì ung dung đi ra như không có gì.

    ~~~~~~~~~

    Tại một cửa hàng bán vũ khí.

    Một người đàn ông trung niên vạm vỡ đang đứng lau thanh gươm trên tay.

    * Reng reng reng *

    Tiếng chuông cửa reo lên, khiến cho người đàn ông đó phải dừng việc mình làm lại.

    " Kính chào quý khách đã đến cửa hàng của chúng tôi.

    "

    Một cậu trai với mái tóc đen xanh đi vào cùng với thanh kiếm trên tay.

    Người đàn ông nhìn thấy cậu liền vui vẻ chào đón.

    " Thì ra là cháu, Rio, lâu rồi không gặp.

    "

    " Lâu rồi không gặp ông Derick.

    "

    Cậu đi lại chỗ ông Derick mà đặt thanh kiếm trên bàn.

    " Đồ của cháu xong chưa ạ ?

    "

    " Để ông rồi Derek xem.

    "

    Nói xong ông ấy liền đi vào nhà trong.

    Còn cậu thì đứng ngoài đợi.

    Vì để giết thời gian nên cậu đi vòng quanh cửa hàng xem đồ.

    Tiện tay cậu cầm lên từng món vũ khí khác nhau mà xem.

    " Không biết mình có nên mua mấy áo giáp không ta...

    "

    " Chắc chỉ cần mặc giống Erza là được nhỉ ?

    "

    Ngay đang lúc ngắm nhìn những bộ giáp khác thì ông Derick đi ra cùng với một người đàn ông khác.

    " Nếu cháu muốn mặc thử thì ta có vài mẫu có kích cỡ nhỏ đó.

    "

    " A, ông Derek.

    "

    " Đây thanh gươm của cháu đã được sửa xong rồi đó, nhớ sau này dùng cẩn thận vào.

    "

    Nói xong ông Derek đưa cho cậu một thanh gươm.

    Vỏ của nó màu đen xanh được khắc hoạ tiết bông hoa.

    Phía chuôi kiếm thì là một viên lacrima.

    Cậu rút thanh gươm ra ngắm nhìn rồi thử vài đường.

    Khi thấy ổn rồi thì cậu cất thanh gươm vào mà lấy trong người ra một túi tiền.

    " Đây ạ 1200 jewels, đồ của hai người lúc nào cũng tốt cả"

    " Haha nếu vậy thì bọn ta đã trở nên nổi tiếng rồi.

    "

    Sau khi trả tiền xong cậu liền quay trở lại quán rượu.

    ---------

    " Chị Alkene về chưa ạ ?

    "

    Cậu bước vào quán mà hỏi về người tên Alkene.

    Mọi người hiện đang trò chuyện và chơi vật tay về Floyd.

    Có vẻ như họ đã trở nên thân thiết với nhau sau vài phút.

    " Em vừa đi từ chỗ của bác Derick về à ?

    "

    Một thiếu nữ tóc vàng đứng pha nước cho các vị khách của mình.

    Cô ấy lướt nhìn qua cậu mà nở nụ cười thân thiện.

    " Em đến vì tờ ủy thác này "

    Cậu bước đến kéo ghế ngồi đối mặt với Alkene.

    " Là ủy thác diệt quái nhỉ?

    Sắp tới thị trấn sẽ tổ chức lễ hội, nhưng gần đây có nhiều người mất tích khi đi vào rừng, không chỉ vậy mà những con quái thú đều xuất hiện nhiều hơn nữa.

    "

    Alkene kể cho cậu nghe về tình hình ở thị trấn vì cô chính là người gửi ủy thác này.
     
    [Đn Fairy Tail] Ma Pháp Sư Bí Ẩn
    Chương 10


    " Vì hai ngày nữa sẽ diễn ra lễ hội, mà bọn quái thú trong rừng càng tăng và nhiều người lại đang mất tích nên có khả năng lễ hội sẽ bị hủy ".

    Chị Alkene nói bằng giọng lo lắng.

    " Vậy là chị muốn em tìm những người mất tích và diệt bọn quái để lễ hội được diễn ra.

    "

    Sau khi nghe thoáng qua tình hình và yêu cầu của Alkene thì cậu cũng hiểu được vài chuyện.

    " Vì đó là lễ hội truyền thống ở đây, bọn chị thật sự không muốn hủy nó.

    " Chị Alkene nói bằng giọng buồn bã.

    " Ở đây cũng có lễ hội truyền thống sao ?

    " Floyd đột nhiên đi tới mà hỏi.

    " Ừ, lễ hội diễn ra 2 năm một lần, đây là lễ hội để tôn vinh thần hộ mệnh của thị trấn của bọn chị.

    "

    " Thần hộ mệnh?

    " Floyd khó hiểu hỏi.

    " Lát về nhà trọ tôi sẽ kể cho cậu sau, chiều nay em sẽ lại đến.

    "

    Nói xong cậu đứng dậy mà rời khỏi quán cùng Floyd.

    Cả hai đi trên đường đến một quán trọ mà Rio hay đến mỗi khi tới thị trấn, quá trọ đó gồm phần dưới là quán ăn còn phần trên là chỗ trọ, vị trí nằm gần trung tâm thị trấn.

    " Chào mừng quý khách đến với quán trọ Mirabella của chúng tôi, ồ chào cháu Rio.

    "

    Bà chủ quán vừa ra tiếp khách thì nhận ra cậu mà vui vẻ chào mừng.

    " Nghe nói là hôm nay cháu đưa bạn tới nhỉ ?

    "

    Bà chủ quán vừa nói vừa cười vui mừng, có vẻ chuyện cậu có đồng đội bị truyền khắp thị trấn trong buổi sáng này rồi.

    " Chuyện lan truyền nhanh nhỉ?

    Mà cho bọn cháu hai phòng ạ.

    "

    Cậu nhanh chóng thay đổi chủ đề để không nói về nó nữa.

    " Được thôi, phòng hai cháu đối diện nhau ở tầng ba, có gì cần thì nói bà.

    "

    Hai người cầm chìa khoá mà đi lên tầng về phòng mình.

    Trong phòng cậu, cậu nhanh chóng cởi áo khoác ngoài ra rồi ngồi trên giường.

    Lấy trong túi ra một tấm thẻ bài đang phát sáng, đó là thẻ mà Cana đưa cho cậu để hai người có thể nói chuyện khi ở xa.

    Cậu cầm tấm thẻ nên mà kích hoạt nó, tức thì có một dòng tin nhắn thoại vang lên.

    "Anh Rio, anh và anh Floyd đến nơi rồi hả ?, Hai người đang ở đâu vậy?

    Mà em cũng đang trên đường làm nhiệm vụ rồi.

    Khi nào đến nơi thì em sẽ nhắn lại cho anh biết."

    Kết thúc tin nhắn thì tấm bài không còn phát sáng nữa, cậu làm tức truyền ma lực và cũng gửi một lời nhắn đến chỗ Cana.

    " Bọn anh đến nơi rồi, đang ở thị trấn Emariel.

    Bọn anh sẽ sớm hoàn thành việc ở đây rồi đến nơi kế tiếp.

    Trong lúc làm nhiệm vụ đừng gắng sức, nhớ chỉ lấy mấy nhiệm vụ tầm khả năng thôi.

    Chúc em làm nhiệm vụ suôn sẻ, Cana."

    Nói xong cậu vui vẻ mà cất tấm thẻ đi, mong là Cana có thể nhận được tin nhắn.

    Sau đó, cậu lôi ra một tấm bản đồ mà trải ra sàn, đây là bản đồ của thị trấn do cậu vẽ ra.

    " Không ngờ là lại có ngày mình lôi cái bản đồ này ra.

    "

    Cậu ngẫm nghĩ một hồi khi quan sát bản đồ.

    Vốn dĩ cậu không cần đến nó vụ cậu thuộc lòng đường đi ở thị trấn, nhưng khu rừng bao quanh thị trấn thì lại khác, có một số nơi bị cấm đi đến.

    " Số lượng quái thú gia tăng nhanh còn có người mất tích...

    Nếu vậy thì khu vực phía Nam là khả nghi hơn.

    "

    Trong lúc đang suy nghĩ thì tiếng gõ cửa vang lên.

    Cậu nhanh chóng để tấm bản đồ sang một bên mà đi mở cửa.

    Cạch, tiếng cửa mở ra, một thân ảnh cậu không mong sẽ gặp lúc này xuất hiện.

    " Chuyện gì, chả phải lúc đi đến đây ta thống nhất sẽ không gặp nhau nếu không vó việc sao, Floyd.

    " Cậu lạnh nhạt nói.

    " Muốn rủ cậu đi tuần tra quanh thị trấn, có lẽ ta sẽ có chút manh mối nào đó.

    " Floyd nhanh nhảu nói.

    Sau khi nghe vậy cậu thấy cũng có lí, thay vì tìm địa điểm những nơi đáng ngờ để tìm manh mối thì đi xung quanh thị trấn tìm và dò hỏi có lẽ sẽ nhanh hơn.

    " Được thôi, có lẽ ta nên bắt đầu từ bà chủ quán ở đây và những người dân khác.

    "

    Cậu nhanh chóng cầm theo thanh kiếm của mình mà đi ra ngoài cùng Floyd.

    Hai người dò hỏi những người trong thị trấn những chuyện như quái thú, người mất tích cùng những tin đồn vừa qua.

    Floyd thì hỏi những người trong thị trấn cũng như kiểm tra xem có gì bất thường không trong khi cậu kiểm tra phía ngoài thị trấn và những nơi có quái vật hay người mất tích.

    Cả hai chạy vòng vòng quanh thị trấn cả một buổi trời mà chưa có kết quả nào thỏa đáng.

    Cả hai nhanh chóng về lại quán trọ mà ăn tối cũng như tổng hợp lại những điều mình vừa điều tra được.

    Tại quán trọ,

    " Đây là phần thưởng cho sự siêng năng của hai đứa.

    "

    Bà chủ vừa nói vừa cười vừa bưng ra một chỗ hai người một bàn đầy đồ ăn ngon.

    " Oa~ nhìn mấy món ăn trong bắt mắt thật!!

    Cảm ơn vì bữa ăn ạ !!

    "

    Floyd nhanh chóng cầm thìa lên ăn ngấu nghiến từng đĩa thức ăn, cậu ta đã không ăn gì từ lúc đến đây rồi, nhìn những đồ ăn trong ngon miệng trước mặt thì không thể kiềm chế mà ăn nhanh chóng.

    " Haha, từ từ thôi, không ai giành của cháu đâu mà lo.

    "

    Bà chủ vui vẻ nhìn cậu ta ăn trông rất miệng mà lòng cũng vui theo.

    " Cảm ơn vì bữa ăn "

    Cậu cũng chấp tay lại rồi cầm thìa lên ăn một cách từ tốn để thưởng thức món ăn.

    " Món ăn cứ bà vẫn ngon như ngày nào, coi bộ khó mà lụt nghề nhỉ ?

    " Cậu vui vẻ nói.

    " Haha, làm sao mà lụt nghề được cơ chứ!

    Thôi hai đứa ăn đi, nếu muốn ăn nữa thì cứ nói.

    "

    Nói xong bà chủ nhanh chóng đi vào bếp chuẩn bị đồ ăn cho những thực khách khác.

    " Coi bộ hai đứa vất vả nhỉ.

    "

    Một người đàn ông cao to lạ mặt đi đến gần bàn hai người mà chào hỏi.
     
    [Đn Fairy Tail] Ma Pháp Sư Bí Ẩn
    Chương 11


    " Buổi tối tốt lành ông Derick.

    "

    Cậu đứng dậy chào người đàn ông trước mặt rồi nhanh chóng lấy chiếc ghế bàn bên trống mà đặt ngay chỗ người đàn ông đó đứng.

    " Ông cứ ngồi thoải mái.

    "

    Nói xong cậu về chỗ ngồi, ông Derick cũng ngồi xuống theo.

    " Hai người quen nhau sao ?

    " Floyd hoang mang nhìn hay người mà hỏi.

    Hai người cũng nhìn nhau rồi ông Derick vui vẻ mà giới thiệu bản thân.

    " Chắc cháu thắc mắc ta là ai nhỉ ?

    Ta là Derick chủ tiệm vũ khí ở cuối thị trấn, Rio là khách quen của ta nên biết nhau là điều đương nhiên mà.

    "

    Nói xong ông Derick đưa tay ra phía cậu ta, Floyd cũng không cảnh giác mà vui vẻ nắm tay người đàn ông xa lạ đó.

    " Cứ gọi cháu là Floyd, cháu là partner của Rio.

    "

    " Ta biết chứ, ai trong thị trấn này đều biết cả mà Hahaha"

    Nói xong ông Derick vừa cười vừa lắc mạnh tay của cậu ta.

    " Cháu nổi tiếng đến vậy sao ?

    " Cậu bất ngờ mà hỏi.

    " Rio đã từng đến đây nhiều lần nên những người trong làng không ít ai biết cậu ta, mà thằng bé là kiểu người hướng nội ít giao lưu nên dường như là không thấy cậu ta có bạn hay gì, nếu có thì chỉ có thể ở mức người quen chứ chưa chắc là bạn.

    "

    " Nhiều khi bọn ta cứ nghĩ nó sẽ mãi cô độc đến hết đời, cũng không biết lí do nhưng nó có vẻ không thích giao lưu hay là...

    Có chuyện gì đó mà không muốn ai biết.

    "

    Vừa nói ông Derick vừa liếc sang nhìn cậu như ám chỉ gì đó.

    Cậu cũng không ngây ngô gì mà không biết ánh mắt đó của ông ta là ý gì.

    " Nhưng giờ, bỗng nhiên không biết thằng bé bắt cóc hay gì mà lại mang một người bạn như cháu về đây.

    "

    Ánh mắt ông Derick dịu lại như một người cha, cảm thấy an tâm hơn khi con mình bắt đầu những thứ mới mẻ nào đó khiến nó trưởng thành.

    Floyd nhìn thấy ánh mắt đó trong lòng cũng hiểu gì đó.

    " Mà sao ông Derek không đến đây cùng ông sao ?

    " Cậu nhanh chóng nói chuyển sang chủ đề khác.

    " Nó ở lại làm ca đêm, nó cần phải hoàn thành nốt đơn hàng sắp tới nên không rảnh mấy.

    "

    Ông Derick vừa nói vừa nhấp ly rượu trên tay.

    Gương mặt toát lên một vẻ bất lực của một người anh trai.

    " Mà đúng rồi, chả phải cậu nói sẽ kể cho tôi nghe về cái thần hộ mệnh gì gì đấy sao ?

    "

    Cậu ta vừa nói xong thì cậu liền giật mình, suýt nữa là cậu quên mất việc này.

    ( Thảo nào nãy giờ cảm thấy cứ quên quên thứ gì đó )

    " Cháu muốn biết câu chuyện về thần hộ mệnh ở đây à ?

    " Ông Derick vừa nói vừa nhìn cậu ta.

    " Vâng, cháu nghĩ là nó có thể có liên quan đến công việc của bọn cháu.

    " Floyd vừa nói vừa tỏ vẻ ngây ngô.

    Giờ cậu cũng muốn nói cho cậu ta nghe lắm, nhưng giờ thì cậu lại không rảnh.

    Vừa hay ông Derick, một người người địa phương đây có thể kể cho cậu ta nghe trong khi cậu đi làm việc của mình.

    " Ông Derick nếu không phiền thì ông có thể kể cho cậu bạn đây nghe về câu chuyện của thị trấn chứ ?

    " Cậu nói.

    " Cháu định đi đâu sao Rio ?

    " Bà chủ vừa hay đi ra đúng lúc cậu định rời đi.

    " E là đúng vậy ạ.

    "

    Nói xong cậu quay người rời đi trước khi ông Derick kịp nói lời nào, chỉ để lại một câu rồi biến mất.

    " Nhờ ông nha, ông Derick "

    ~~~~~~~~~~~~~

    Cậu dịch chuyển đến quán bar Allen.

    Đi vào trong, hiện giờ là buổi tối nên quán đã đông người hơn buổi sáng.

    " Kinh chào quý khách, oh là Rio"

    Một người phục vụ bưng nước đi ngang qua cậu chào hỏi.

    " Chị Alkene đâu?

    " Cậu hỏi.

    " Alkene không có ở đâu, ca trực của cậu ta kết thúc từ vài phút trước rồi.

    "

    Nói xong người phục vụ đó rời đi đến những chỗ bàn mà những vị khách kia gọi.

    Nhìn có vẻ là ai cũng bận rộn cả nên cậu không muốn làm phiền họ mà đi thẳng vào đằng sau quán.

    Thực chất đằng sau quán là chỗ chỉ có nhân viên và chủ quán được ra vào, thường là chỗ này sẽ có hai ba nhân viên đứng cạnh hoặc giám sát lúc làm.

    Nhưng hiện giờ không ai để ý đến chỗ đó lên cậu nhanh chóng đi vào.

    ( Trừ khu rừng ra thì có vài chỗ mình không đến đây )

    ( Chị Alkene nói chỗ này không phép được vào nhưng ... )

    " Người ta nói càng cấm càng làm mà.

    "

    Cậu đi vào bên trong , xác nhận không có ai bên trong cậu liền đi khắp căn phòng kiểm tra.

    Một lúc sau khi kiểm tra xong cậu liền đi đến một góc của căn phòng.

    ( Ngoài mấy thùng rượu và trái cây ra thì không có gì bất thường )

    Cậu đứng ngó nhìn xung quanh, quả thực là không có bất cứ thứ gì đáng nghi.

    Nhưng bằng một cách nào đó cậu vẫn cảm thấy có gì đó không ổn ở đây, nhưng chả biết là gì.

    Ngay lúc đang suy nghĩ thì tiếng cửa vang lên làm gián đoạn suy nghĩ đó.

    * Lạch cạch *

    " Này đã có ai bên trong không vậy?

    " Người bên ngoài cửa hét lớn.

    ( Thôi xong, lỡ tay khoá cửa theo thói quen rồi !! )

    " Này ai ở bên trong đó mau mở cửa đi !!!

    " Càng nói người bên ngoài càng đập cửa mạnh hơn.

    Cậu hoảng sợ trong lòng mà quay trái quay phải không biết làm sao.

    Ngay lúc định dịch chuyển rời đi thì cậu đụng vào cái kệ tủ sau lưng.

    Cứ tưởng là đồ trên kệ tủ rơi xuống nhưng không, đồ vẫn giữ nguyên những cái kệ.

    Cậu thấy cái kệ có gì đó lạ liền quay ra kịp tra.

    " NGƯỜI BÊN KIA MAU ĐỨNG IM LẠI ĐÓ!!

    "

    Tiếng đập cửa ngày càng mạnh hơn, có vẻ như là họ sắp xông vào bên trong tới nơi rồi.

    ( Chết tiệt!

    Cái tình huống éo la gì đây trời!! )

    Không còn thời gian cậu liền lùi vào bước rồi lao thẳng vào cái kệ tủ đó.

    " ĐỪNG HÒNG MÀ CHẠY THOÁT KHỎI ĐÂY!!

    "

    Đám nhân viên đi vào thì thấy trong phòng trống trơn không một bóng người liền ngạc nhiên.

    " Ơ.. không có ai ??

    " Một nhân viên ngơ ngác nhìn mà nói.

    " Có chuyện gì vậy?

    "

    " Cô Alkene !?

    "

    Alkene đi vào với biểu cảm không mấy vui vẻ.

    " Chuyện này là sao ?

    Sao cả đám lại ở trước cửa căn phòng này ?

    Và sao cái cửa lại bị gãy ?

    "

    Hàng loạt câu hỏi đều dồn dập vào đám nhân viên trước mắt.

    Không ai dám nhìn thẳng vào Alkene mà cứ lẩn tránh khuôn mặt đó.

    Alkene nhận ra điều gì đó mà điều chỉnh tâm trạng lại.

    " Mọi người quay lại làm việc đi "

    Note:

    Xin lỗi vì ra lâu nha mọi người :')

    Nhưng cũng cảm ơn mọi người vì số sao ( bình chọn ) nha

    (人*´∀`)。*゚+

    Thật không ngờ là có thể lên được 85 ⭐ á

    Chúc mọi người cuối tuần vui vẻ 🙂)
     
    [Đn Fairy Tail] Ma Pháp Sư Bí Ẩn
    Chương 12


    Tại quán trọ Mirabella.

    " Trời cũng trễ rồi, hôm khác chúng ta nói chuyện tiếp nhá."

    Ông Derick, mặt hồng hào cùng với mùi hương rượu văng vẳng khắp người từ từ đứng dậy.

    " Ông về cẩn thận nha, mà có chắc là ông chú về được không đó.

    "

    Floyd vẻ mặt bất lực nhìn ông chú đang lờ đờ trước mặt mà hỏi.

    " Không sao, nhìn vậy thôi chứ tửu lượng của ông đây mạnh lắm á nha.

    "

    Ông Derick vui vẻ mà cười to khiến mọi người nhìn mà cũng ngao ngán lắc đầu, có người còn say xỉn cười theo ông ấy nữa.

    Bà chủ đi ra với một túi đồ ăn lại gần ông Derick mà đưa.

    " Đây, phần này là cho Derek, có cả rượu cho cả hai nên cứ ăn uống thoải mái đi nhá.

    "

    Ông Derick đứng nhìn chằm chằm vào túi đồ đó rồi một lúc sau tay cầm túi đồ mà trả tiền cho bà chủ.

    " Cảm ơn sự quan tâm của bà, bà chủ, tiền này coi như quà đáp lễ vậy.

    "

    Ông Derick cười tươi mà nhét túi tiền vào tay bà chủ quán khiến bà ấy bối rối.

    " Ôi trời!

    Sao lại nhiều thế này!

    " Bà chủ ngạc nhiên nhìn túi tiền trên tay nói.

    " Ta trả cho cả Rio và bạn nó nữa.

    "

    Ông Derick vui vẻ đáp lại.

    " Thôi ông chú, bọn cháu trả tiền trước rồi, ông không cần phải làm vậy đâu.

    "

    Floyd cười nói rồi tiếp tục ăn dĩa cơm trên bàn.

    " Haha, có lẽ mới quen nên cậu chưa biết.

    "

    " Hả?

    "

    Floyd hoang mang nhìn ông ấy mà ngừng ăn lại.

    " Cậu không biết đâu, chứ Rio là người cực kì cực kì cực kì cực kì tiết kiệm đấy.

    "

    " Hả ?

    "

    Cậu ta đơ mặt ra trước lời nói vừa rồi của ông Derick.

    ( Rio là một người sống tiết kiệm sao !?)

    Nếu nghĩ kĩ lại thì cái quán trọ này giá thuê phòng cũng chỉ tầm 12 jewel, đồ ăn ở quán cũng phải trả tiền, mà vừa nãy cậu ta chỉ có ăn mỗi một suất cơm thôi...

    " Đợi đã!?

    " Floyd chợt nhận ra điều gì mà bất ngờ bật dậy.

    " Đừng nói là cậu ta không trả tiền ăn của cháu nhá !!

    " Cậu ta hớt hoảng nhìn bề phía hai người kia mà nói.

    " Đúng là vậy....haha " Bà chủ gượng cười nhìn cậu ta.

    " TẠI SAO CHỨ !!!

    " Cậu ta tức giận mà nói lớn.

    " Cháu cũng đừng hiểu lầm quá, chỉ là thằng bé không quen với việc đi cùng ai đó thôi.

    " Bà chủ nói.

    " Trước đây cũng có vài người như cháu ấy chứ, nhưng do thói quen mà nó luôn quên mất là mình có người đi cùng.

    " Bà chủ gượng cười nói.

    " Trước đây cũng có vài người sao... ?

    " Cậu ta ngơ ngác nhìn hai người họ.

    " Có nhiều thứ cả cháu và chúng ta không biết về Rio...

    Thằng bé đó luôn luôn giữ khoảng cách dù có cố đến mấy cũng không thể vượt qua bức tường đó đâu.

    " Bà chủ vừa nói vừa thể hiện một khuôn mặt khó hiểu.

    " Nhưng thằng bé đó đi đâu mà lâu vậy?

    " Ông Derick nói.

    Nghe vậy bà chủ cũng quay mặt ra phía đồng hồ trên tường mà nhìn.

    Vào đúng giờ này thì Rio phải về rồi, cậu là một người rất nghiêm ngặt về giờ giấc và có nhiều quy tắc chỉ riêng của cậu, nhưng hôm nay cậu lại về trễ phá vỡ cái quy tắc của mình.

    " Không biết thằng bé có sao không ta..

    " Bà chủ lo lắng nói.

    " Chắc không sao đâu, có lẽ việc của cậu ta làm lâu hơn cậu ta nghĩ nên mới vậy.

    " Floyd nhìn thẳng vào bà chủ mà nói.

    Lời nói đó cũng khiến bà và ông Derick bớt lo lắng phần nào.

    Được một lúc sau thì ông Derick cũng về và quán trọ bắt đầu đóng cửa.

    Floyd ở lại phụ giúp bà chủ quán dọn dẹp sau đó mới về phòng nghỉ.

    Một buổi tối yên bình cứ thế diễn ra nhưng không ai lại ngờ rằng đó sẽ là đêm yên tĩnh cuối cùng.

    .

    .

    .

    .

    .

    Sáng hôm sau,

    Một buổi sáng tốt lành như bao ngày khác đến với thị trấn.

    " Chào buổi sáng bà chủ.

    "

    Floyd năng động đi từ trên lầu xuống mà chào hỏi bà chủ quán.

    " Chào cháu Floyd, hôm nay cháu muốn ăn gì?

    "

    Bà chủ quán vui vẻ chào lại cậu ta.

    " Một suất ăn như hôm qua ạ.

    " Cậu không nghĩ ngợi nhiều mà nói.

    " Được rồi, đợi bà một lát."

    Nói xong bà chủ quầy lại căn bếp mà chuẩn bị đồ ăn cho cậu ta và những khách hàng khác.

    Vì phải đợi đồ ăn được nấu xong mới ăn được nên cậu đành ngồi tám chuyện cùng những vị khách khác để giết thời gian.

    Một lúc sau bà chủ bưng đồ ăn ra, cậu ta nhìn thấy thì ngừng trò chuyện và bắt đầu ăn.

    Ăn xong cậu ra ngoài tập thể dục cũng như đi kiếm tra quanh thị trấn.

    Mới chỉ có một ngày một đêm thôi nhưng cậu cũng đã quen với người dân trong thị trấn, nhất là những người hay lui đến quán bar Allen.

    Trong khoảng thời gian yên bình đó, không ai phát hiện ra điều gì bất thường cả.

    Cũng chẳng ai để ý...

    Đã có một người nào đó biến mất.

    ———————————

    Spoil chap sau:

    " Thật là bất ngờ thiệt đó...

    Coi bộ tôi đã nhầm rồi.

    "

    ~~~~~~~~~

    " Vị thần hộ mệnh sao... ?

    Thật nực cười mà, nó làm gì mà có thật, tất cả chỉ là giả tạo mà thôi."

    ~~~~~~~~~~

    " Rốt cuộc cậu là ai?

    Rio "

    Note: Tuần vừa rồi không ra chương mới do là nghỉ lễ, nhưng giờ mình đã ra chap lại và có lẽ sẽ lâu hơn do một số vấn đề.

    Dù sao cũng chúc mọi người Trung Thu vui vẻ và một khởi đầu tốt đẹp của một năm học mới.♥️
     
    [Đn Fairy Tail] Ma Pháp Sư Bí Ẩn
    Chương 13


    " Đây là đâu ?

    "

    Trong căn phòng tối mù không nhìn thấy gì, cậu ngồi yên một chỗ mà suy nghĩ.

    " Vừa rồi chắc chắn mình vẫn còn ở trong cái phòng chứa đồ đó...

    Nhưng rồi mình lại ở đây...

    Bằng một mật thất...

    "

    Trong lúc cậu đang suy nghĩ thì chợt một giọng nói gọi tên cậu vang lên.

    " Rio ?

    "

    Cậu giật mình mà rút cây kiếm ra từ cổng không gian của cậu và chỉ vào phía trước nơi giọng nói phát ra.

    " Ngươi là ai, sao lại biết tên ta "

    Đáp lại cậu không phải là câu trả lời cậu muốn nghe mà thay vào đó là những tiếng bước chân đang đến gần.

    " Ta cảnh báo các ngươi đừng tiến lại đây, nếu không thì đừng trách ta đấy "

    Như hồi nãy, không có ai trả lời cậu mà tiếng bước chân lại càng to hơn.

    Cậu cầm kiếm vào sẵn tư thế chuẩn bị tấn công bất cứ lúc nào.

    Tiếng bước chân ngày càng to và gần hơn.

    Trong một nơi không thể xác định kẻ địch thế này thì gần như là vào thế bị động.

    Cậu chỉ còn cách từ từ lùi ra sau.

    Không gian như vô tận, cậu lùi ra sau bao nhiêu cũng chả thấy có bất kỳ điểm dừng hay vật cản nào cả.

    Ngược lại những tiếng bước chân vẫn cứ ngày một gần hơn.

    Cậu thử đứng yên tại chỗ xem xem đó là ai, nhưng...

    1 phút, 5 phút, 20 phút trôi qua cũng chả có ai đến cả, nhưng những tiếng bước chân vẫn còn đó.

    Không thể nhìn được kẻ địch, cũng không biết vị trí của mình của đang ở đâu, thời gian đã trôi qua bao lâu, làm sao để chấm dứt chuyện này ?

    ( Mình thực sự không biết không gian này rộng đến bao nhiêu...

    Nếu dùng ma pháp diện rộng thì may ra sẽ có một chút tác dụng, nhưng nếu trúng người nào đó thì sao ... )

    " Nhưng mà..

    Đứng nãy giờ cũng đâu có ai ở đến đâu"

    Dứt câu xong, não cậu bỗng nhảy số khiến cậu trầm tư suy nghĩ.

    ( Mình có ma pháp Không gian mà nhỉ ?

    Sao mình không dùng luôn đi cho lẹ mà đứng đây chi nữa )

    Chợt tự nhiên Rio tự hỏi sao bản thân lại ngu những lúc như này.

    Thay vì lo lắng những tiếng động kìa thì sao không dịch chuyển thoát ra đi cho lẹ.

    Nhiều lúc con người ta khi rơi vào tình trạng bất bình thường thì não bộ sẽ loading xử lý tình huống rất chậm, thành ra chúng ta lại quên nhiều thứ.

    Trở lại trạng thái bình thường, cậu dùng ma pháp của mình tạo ra một cánh cổng quay về thị trấn.

    Nhưng khi cậu bước chân vào thì trước mặt cậu vẫn là một màu đen tối.

    Cậu thấy bất ổn thì liền tạo ra nhiều cánh cổng mà thử đi sang nhiều nơi khác nhưng tất cả đều quay lại chỗ một màu đen đó.

    " Không thể thoát sao trời !?

    "

    Cậu cạn kiệt ma pháp mà ngồi bịch xuống.

    " Rốt cuộc đây là chỗ quái nào cơ chứ !!"

    " Bình tĩnh lại đi "

    Ngay lúc cảm thấy bất lực, một giọng nói vang lên khiến cậu chú ý.

    " Gì cơ ?

    "

    Cậu khó hiểu ngó nhìn xung quanh thì chợt thấy một bóng hình phía xa xa kia.

    ( Ai kia !?

    Người hay quái thú )

    Cậu đứng dậy cầm thanh kiếm vào thế chuẩn bị.

    Chiếc bóng kia giơ tay mình lên chỉ thắng vào mặt cậu nói những thứ cậu không tài nào hiểu được.

    " Chém nó "

    " Chạy đi "

    " Phá hủy nó đi "

    " Ngăn chặn ma pháp lại "

    " Đi đi "

    Cậu không hiểu những gì chiếc bóng đó nói, nhưng chiếc bóng lại đột ngột dừng lại khiến cậu cảm thấy có điềm.

    Từ trong chiếc bóng chửi ra một con quái vật.

    Cả người đều một màu đen hoà cùng với một màu đỏ tươi.

    Khắp cơ thể nó đầy những bộ phận người, nào là cánh tay, chân, đầu, mắt, v.v...

    Nó từ từ chui ra khỏi chiếc bóng khiến cậu cảm thấy phát ớn mà lùi lại.

    Âm thanh cao ngất vang lên từ con quái vật, âm thanh mang sự hoang dã của những loài vật, mang theo sự phẫn nộ của nó.

    Nó từ từ nhìn về phía cậu mà lao tới.

    Đến khi định hình lại cậu mới đổi tư thế mà tấn công.

    Một màn khí màu đen kì lạ bao quanh kiếm cậu.

    Khi màn khí đó chạm vào lớp bên ngoài của nó liền tan chảy.

    Con quái vật đau đớn lùi lại.

    Nó la hét điên loạn mà nhìn về phía cậu.

    " Có vẻ như nó có tác dụng với mi nhỉ ?

    "

    " Nếu là dạng thể lỏng thì nó sẽ khá khó khăn cho ta, nhưng có vẻ ta không cần lo lắng về nó nữa rồi.

    "

    Cậu dương kiếm về phía quái vật mà bắt đầu phản công.

    Cậu nhanh chân lao về phía trước, dùng một đường kiếm nhanh gọn định tách nó ra, nhưng có vẻ nó đã nhìn thấy được đòn đánh đó mà né đi.

    ( Nhìn vậy mà lại là quái vật có nhận thức cao sao )

    Né được đòn đánh đó, vết thương hồi nãy của nó cũng dần hồi phục nhanh.

    ( Do mình dùng cổng không gian nhiều quá nên đã gần cạn ma pháp rồi, thêm cả cái màn khí này cũng không tốn ít nhiều gì ma pháp cả )

    Chưa đợi cậu chuẩn bị xong, con quái vật đã chủ động tấn công trước.

    Bằng một cách nào đó, cách chuyển động của nó lại hao hao như cậu.

    Cậu né tránh đòn đánh của nó và đánh trả lời bằng một nhát kiếm chém mất đống bôn phận người bên trái của nó.

    ( Dù có chặt đi bao nhiêu cái thì nó vẫn hồi phục được hết )

    Con quái vật quay đầu lại nhìn cậu và lao thẳng về phía trước như hồi nãy.

    " Hắc ma pháp – Hắc Đao "

    Một đòn tấn công tầm gần khiến cho con quái vật đã lao gần sát cậu không thể tránh được.

    Một vết chém ngọt được thực hiện trong nhái mắt.

    Con quái vật tách ra làm hai và từ vết chém đó, những vết ăn mòn ngày càng lan rộng.

    Cơ thể nó gần như đã biến mất chỉ còn lại phần đầu bị tách làm hai kia.

    Cậu đã dùng một ma pháp mà bản thân ít khi dùng để tiêu diệt con quái vật đó.

    Cậu quay đầu nhìn con quái vật rồi lại nhìn xung quanh xem có chuyện gì xảy ra không.

    Nhưng cậu chỉ lại nhận được một cái xô nước lạnh vào người.

    Không gian không hề có bất kỳ chuyển biến gì và con quái vật thì đang giương mắt nhìn cậu một cách chăm chú.

    " Cứ nghĩ chỉ cần giết nó là sẽ thoát ra khỏi đây chứ.

    "

    Cậu tức giận tay nắm thành quyền đưa mắt nhìn con quái vật kia.

    Có vẻ như chả được lợi gì mà còn mất công nữa.

    " Rốt cuộc cậu là ai, Rio "

    Giọng nói con quái vật vang lên.

    Không giống như lúc trước là một tiếng gào thét điên loạn.

    Bây giờ là một giọng nói không rõ nam rõ nữ vang lên.

    " Ngươi...

    Rốt cuộc là cái thứ gì..

    "
     
    [Đn Fairy Tail] Ma Pháp Sư Bí Ẩn
    chương 14


    Ngơ ngác đứng nhìn con quái vật đó từ từ tan dần trong không gian.

    Không biết từ bao giờ cậu lại mong nó sống.

    Có lẽ chỉ để nghe được đoạn sau đó.

    " Ngươi...

    Rốt cuộc là thứ quái gì?

    "

    Chỉ là một câu nói, nhưng lại khiến cậu chuyển nhiều sự chú ý vào nó.

    Ta cũng muốn biết lắm.

    Đó là câu trả lời duy nhất cậu có thể nghĩ đến.

    Không gian bắt đầu có chuyển biến sau khi còn quái vật biến mất.

    Cứ nghĩ là mọi chuyện sẽ kết thúc êm đẹp thế này, nhưng có lẽ ông trời không cho là vậy.

    Không gian đổi.

    Chỗ con quái vật vừa tan để lại đống tro tàn từ từ chuyển động.

    Đống tro từ từ nhô lên, tạo ra một hình ảnh mà cậu không bao giờ muốn thấy.

    Thứ mà cậu mỗi khi nhìn thấy thì lại cố tránh xa ra.

    Có lẽ trận thứ hai này sẽ còn kéo dài dài.

    —————————————

    Mặc khác, ở thị trấn, bây giờ đã xế chiều.

    Mọi người trong thị trấn tấp nập đi đi lại lại trên đường.

    Những cửa hàng đây giờ đã đầy ấp người, có những chỗ còn bán hết sạch hàng phẩm nữa.

    Floyd – cậu ta đi lại thấy thị trấn bỗng nhiên náo nhiệt đến lạ liền hiếu kỳ hỏi những người đang bận rộn đó.

    Họ cũng vui vẻ mà kể cho cậu nghe nguyên nhân.

    Sau khi nghe được lý do sao họ lại như vậy, cậu bèn đi đến quán rượu mà mọi người hay tới nhiều nhất thị trấn.

    Đó không phải quán nào khác mà là quán Allen.

    Cậu đi vào, vui vẻ chào hỏi mọi người bên trong, từ những người khách đang nói chuyện cho đến những người phục vụ đang tấp nập tiếp khách.

    Rồi đi đến chỗ trống phía khu pha chế nước, gặp người chủ quán ở đó – Alkene.

    " Chào chị, hôm nay quán có vẻ nhiều khách hơn so với hôm qua nhỉ?

    "

    Cậu thân thiện bắt chuyện với chị ta, người đang đứng quay lại phía cậu.

    Alkene không nhìn cậu mà tập trung làm nước cho khách rồi đưa cho những phục vụ kia.

    Có lẽ vì quán hơi ồn nên chị ta không thể nghe thấy cậu nói.

    Floyd lần nữa gọi to tên chị ta, đến khi chị ta nghe được thì lại quay đầu nhìn về cậu ta ngạc nhiên trả lời.

    " Chị Alkene!

    "

    " Ôi!

    Em ở đây từ bao giờ vậy Floyd!?

    "

    Alkene quay ra ngạc nhiên nói cậu ta.

    Rồi nhanh chóng lấy nước tiếp cậu.

    " Hôm nay chị có vẻ bận rộn nhỉ?

    Không biết là có chuyện gì nữa ta ~ " Floyd nói.

    " Chắc em cũng đã hỏi những người qua đường kia rồi, vậy thì lí do gì em lại hỏi chị như vậy ?

    " Alkene hỏi.

    " Cũng không có gì, em chỉ hỏi cho có lệ thôi mà.

    " Floyd nhún vai nói.

    Alkene nhanh chóng lấy một cốc nước ép ra đưa cho cậu ta.

    Vui vẻ mời cậu ta uống.

    Floyd vui vẻ uống cốc nước đó dù cậu không khát mấy.

    Trong quán ai nấy cũng vui vẻ trò chuyện.

    Những người phục vụ tấp nập tiếp khách, còn nói chuyện vui vẻ với nhau.

    Những vị khách cứ ra ra vào vào không biết từ bao giờ mà quán đã đông người hơn.

    Và cũng chả thể biết ai đã ra vào quán nhiều lần.

    Tiếng nói nhộn nhịp cùng tiếng nhạc phát ra từ khán đài, nơi những nghệ sĩ, những ca sĩ ẩn danh trổ tài ở cuối góc phòng.

    Nhìn cảnh tượng trước mắt thật yên bình làm sao.

    Ngay cả Alkene cũng tràn đầy sức sống hơn lần trước gặp nữa.

    " Nhìn mọi người trong thật hạnh phúc nhỉ, chị Alkene " Floyd cất tiếng nói.

    " Đúng vậy đấy, dù gì cũng sắp lễ hội rồi mà.

    " Chị ta cười nói.

    Ngay trước khi Floyd kịp mở miệng nói thêm một câu nào đó thì một người đàn ông đi tới chỗ hai người bắt chuyện.

    Người đó cũng không phải xa lạ hay quen thuộc gì.

    " Chào!

    Hai người đang nói chuyện gì đấy?"

    " Cũng không phải chuyện gì hiếm hoi đâu ông Derick.

    " Floyd trả lời.

    " Hôm nay ông muốn dùng gì nào, hay là vẫn như mọi khi sao, ông Derick ? ."

    Alkene hỏi ông Derick.

    " Hôm nay cho ta một ly Bourbon đi.

    " Ông Derick nói.

    Nhận được đơn thì chị ta cũng nhanh chóng đi pha nước cho ông.

    Còn Floyd thì ngồi trò chuyện cùng ông ta.

    " Tối mai sẽ có bắn pháo hoa đấy, cháu có muốn xem không?

    " Ông Derick hỏi.

    " Cháu cũng muốn lắm nhưng tiếc thật, cháu không thể đi cùng mọi người rồi.

    " Floyd bình thản trả lời.

    " Cháu có việc gì sao ?

    Chẳng lẽ là nhiệm vụ kia sao ?

    "

    " Vâng, và không chỉ vậy đâu ạ.

    "

    " Còn chuyện gì nữa?

    "

    " Vâng, chẳng hạn như là...

    Ai đó mất tích vậy "

    * Choảng * tiếng ly nước rơi từ trên xuống.

    Âm thanh không to mấy nên không ảnh hưởng tới những vị khách khác.

    Nhưng những người gần đó thì lại chú ý đến.

    " Alkene cháu có sao không!

    "

    Ông Derick chạy vội vào trong mà kiểm tra Alkene.

    Tiếng vừa nãy là do chị ta làm rơi cốc nước.

    Thấy ông Derick chạy đến, Alkene cũng nhanh chóng nói không sao rồi sai nhân viên kế bên mang đồ đến dọn.

    " Cháu không sao nên ông về chỗ đi, ở đây có người lo rồi ạ.

    " Chị ta nhanh chóng nói mà đưa ông Derick ra ngoài.

    Ông Derick cũng không làm phiền nữa mà ra ngoài ngồi về chỗ cũ.

    " Chị thật sự không sao chứ?

    " Floyd nhanh chóng hỏi.

    " Thật, chị không sao mà "

    " Nếu vậy thì em kể nốt chuyện vừa nãy nha, người mà em đang tìm kiếm cũng không phải là người lạ gì với mọi người.

    "

    Nghe đến đây ông Derick nghệch mặt ra mà nhìn cậu ta.

    Một người quen của họ mất tích mà họ không biết?

    Chắc hẳn là ông ấy đang nghĩ như vậy.

    Nhìn phản ứng của ông Derick xong rồi lại liếc nhìn qua phía Alkene.

    Floyd hình như là nhìn ra được gì đó.

    " Đúng vậy, ông không thấy lạ sao ?

    Người đó mất tích mà không một ai hay biết!

    " Floyd tiếp tục nói.

    " Ờm..

    Ở thị trấn có rất nhiều người, nhưng nếu là – "

    " Rio, cậu ta không phải là một người nghiêm ngặt trong giờ giấc sao, đến giờ này mà cậu ta cũng không thèm quay về quán trọ nữa nói chỉ là có mặt ở đây.

    "

    Lời nói chen ngang của Floyd khiến cho ông Derick và chị ta, Alkene đứng đơ người ra.

    Nhìn phản ứng của họ thật lạ mắt.

    " ...

    Ý cháu nói vậy là sao, chẳng phải tối qua ta còn gặp nó sao, nó không phải là người thích lộ diện ra ngoài đâu."

    Ông Derick cười gượng mà nói.

    Có lẽ ông ta biết gì đó, nhưng nhìn vẻ mặt lo lắng suy ngẫm đó không giống như là một người quen lo lắng, mà là giống như một người cha lo lắng hơn.

    " Đúng vậy đấy, chắc là thằng bé đi đâu đó thôi.

    Nó không phải kiểu người dễ bị bắt hay lạc đường đâu.

    "

    Đang nói thì một tiếng động phát ra từ phía sau quán thu hút chú ý của Floyd và ông Derick.

    Thấy lạ cậu ta liền quay sang hỏi Alkene.

    " Tiếng động vừa rồi là gì vậy?

    Chẳng lẽ nó phát ra từ trong kia sao ?

    "

    " Chắc có lẽ ai đó đánh rơi đồ trong đó.

    Căn phòng đó cũng chỉ là kho chứa đồ và chỗ nghỉ cho nhân viên ở đây thôi.

    "

    Chị ta nhanh chóng chuyển sự chú ý của họ sang chỗ khác.

    Nhưng tiếng động đó lại một lần nữa vang lên, nhưng lần này to hơn khiến một vài vị khác gần đó chú ý tới, nhưng rồi họ cũng bỏ mặc mà quay lại cuộc chơi của mình.

    " Chắc phải là một người vụng về lắm mới có thể rớt đồ nhiều như vậy.

    "

    " Cũng thường thôi, ai mà chả mắc sao lầm một hai lần chứ "

    Càng kéo dài cuộc nói chuyện, Floyd càng thấy tò mò với tiếng động kia hơn cũng như phản ứng cố gắng chuyển sự chú ý của cậu ta đi chỗ khác của Alkene.

    Thấy sắp không kéo dài được, chị ta liền đưa hai người kia đến chỗ đó để họ kiểm chứng.

    " Vậy thì sao hai người không thử đến đó xem nhỉ " Chị Alkene nói.

    " Hai người?

    Có cả ta sao ?

    " Ông Derick bất ngờ hỏi.

    " Vâng, chả phải hai người đi sẽ dễ tin hơn sao.

    "

    Nói xong chị ta liền dẫn hai người đi đến nơi phát ra tiếng động.

    ( Không biết cô ta đang nghĩ cái gì nữa )

    Khi đến nơi, chị ta lấy chùm chìa khóa đèo bên hông ra mà lựa tìm chìa khóa phòng rồi mở cửa cho hai người kia vô xem.

    Hai người họ cũng không do dự gì mà bước vào xem xét.

    " Mọi người xem đi, chả phải là không có gì sao ?

    " Chị ta đứng sau lưng họ mà nói.

    " Khoan!

    Chả phải chị nói là có — "

    * Bộp * Âm thanh vang lên.

    Trước mặt cậu là sàn nhà gỗ với ông Derick đang nằm đối diện.

    Xung quanh bất đầu tối đi.

    Mí mắt cậu ta nặng trĩu mà nhắm lại rồi thiếp đi lúc nào không hay.

    ( Chuyện gì vừa xảy ra.. )

    " Đã bảo là không có gì rồi mà "

    Note:

    Xin lỗi ra chương trễ do mình vướng lịch học :').

    Cũng muốn làm chương bù lắm nhưng mà thời gian không chờ phép :').
     
    [Đn Fairy Tail] Ma Pháp Sư Bí Ẩn
    Chương 15


    Một lần nữa mở mắt, phía trước mặt cậu ta là một căn phòng giam tăm tối.

    Kế bên cậu là một người đàn ông quen thuộc nhưng lại có cảm giác xa lạ và xung quanh cũng có rất nhiều người đang bị trói ngồi trên nền đất lạnh.

    " Đây là một phòng giam sao..

    " Floyd mập mờ nói.

    " Cuối cùng cậu cũng chịu dậy rồi à, chàng trai trẻ.

    " Ông Derick nói.

    " Ông Derick..?

    A...

    Xin lỗi vì đã kéo ông vào vụ này ông Derick.

    " Cậu ta buồn bã nói mà gương mặt tỏ vẻ sự tức giận.

    " Nếu như lúc đó "

    " Xin lỗi nhưng tôi không phải là người tên Derick.

    " Người đàn ông đó nói.

    " Hả ??

    "

    Floyd ngơ ngác nhìn người đàn ông trước mặt.

    Rõ ràng là ông ta là Derick mà sao lại phủ nhận như vậy??

    Cậu ngơ ngác nhìn mà não vẫn chưa xử lý trong tình huống trước mặt thì một giọng nói lớn vang lên từ đối diện phòng giam.

    " FLOYD!!!

    CẬU KHÔNG SAO CHỨ !!

    "

    " Cháu không — "

    Cậu quay qua nhìn về phía đối diện trả lời thì bỗng ngạc nhiên vô cùng.

    " Là ông Derick kia mà !!

    ".

    Tại một nơi mà có tận hai người giống nhau xuất hiện, có phải chăng...

    đây là hiện tượng Song Trùng, hiện tượng có hai người giống hệt nhau xuất hiện sao ?

    Cậu hoảng loạn, đầu quay qua quay lại như cái trống lắc mà nhìn kĩ hai người họ.

    Người đàn ông kế bên nhìn thấy mà không khỏi nhịn cười.

    Cậu bé cùng phòng giam với cậu thì lại bật cười phá lên, làm cậu giật mình.

    " HAHAHA!!

    "

    " Eh!?

    "

    Trong khi cậu ngơ ngác không hiểu chuyện gì thì người đàn ông kế bên cũng không nhịn được mà cười theo tiếng cậu bé ấy, những người khác cũng vì vậy mà dồn hết sự chú ý vào họ.

    " HAHAHAHA, phải chăng cậu là người bạn của Rio mà ông anh trai ta đã nói.

    "

    Nghe đến đây, chàng ta liền đơ người lại.

    " Anh trai !

    " Cậu ngơ ngác một hồi thì ông Derick kế bên cũng gượng cười nói.

    " Chắc cậu ngạc nhiên lắm nhỉ?

    Xin lỗi vì ta quên nói với cậu là ta có một người em trai sinh đôi.

    "

    " Chẳng trách sao anh lại nhìn hoang mang như vậy.

    Đây là ông Derek, em trai sinh đôi của ông Derick.

    " Cậu bé nói.

    " Ra là vậy, bảo sao lại có người giống hệt ông Derick ở đây.

    Anh còn tưởng là người Song Trùng cơ chứ.

    " Cậu than thở nói.

    " Không sao, lần đầu gặp họ em cũng như anh vậy đó.

    " Cậu bé vừa nói vừa cười

    " Vậy tại sao em lại ở đây?

    " Cậu hỏi.

    Nghe được câu hỏi, tiếng cười bỗng vụt tắt.

    Nước mắt từ từ lăn trên đôi má gầy gò kia.

    Giọng nói cậu bé ấp úng không thể nói nên lời.

    Không khí ảm đạm hiện ra, ai nấy cũng đều cúi đầu xuống mà chẳng ngẩng lên.

    Một người phụ nữ đi tới ôm lấy cậu bé vào lòng.

    Cảm nhận được hơi ấm cậu liền oà khóc.

    " Bọn tôi, đều là những người bị bắt tới đây, già trẻ gì cũng đều có hết.

    " Người phụ nữ đó nói.

    " Tại sao mọi người lại bị bắt tới đây?

    " Cậu hỏi.

    " Bọn tôi không biết, kể cả người bắt cóc là ai bọn tôi cũng không biết, chỉ biết mỗi tuần đều sẽ có 5-6 người bị đưa đi.

    " Một cụ già cách đó không xa nói.

    " Mỗi tuần đều bị đưa đi sao ?

    "

    " Những người bị đưa đi, đều một đi không trở lại.

    Bọn tôi không biết chính xác là họ bị đưa đi đâu.

    " Người phụ nữ nói.

    Tất cả đều bị bắt đến đây, từ phụ nữ đến người già và trẻ em họ cũng không tha, rốt cuộc thì mục đích của họ là gì ở những người này ?

    Đó là một câu hỏi chỉ khi cậu ta tự mình giải thì mới biết được.

    " Vậy mọi người bị bắt ở đây bao lâu rồi?

    " Cậu hỏi.

    " Bọn em không biết nữa.. chỉ biết rằng bọn em bị bắt và giam ở đây thôi.

    " Cậu bé nói.

    " Nơi đây không có ánh sáng bên ngoài nên bọn tôi cũng không biết đã bao lâu trôi qua nữa.

    " Người phụ nữ nói.

    " Nếu không lầm thì người đàn ông kế bên cậu cũng là người mới ?

    " Cụ già nói.

    Nghe vậy, cậu ta liền quay sang nhìn vào người kế bên – ông Derek.

    Quần áo trên người ông ta rất sạch, cứ như chưa từng xảy ra chuyện gì.

    Mọi người ở đây đều nhìn trong rất gầy gò và bẩn thỉu nhưng ông ta thì lại khác.

    ( Có thể ông ta mới bị bắt trong ngày hôm nay hoặc tối qua )

    " Phải chăng đây là lí do sáng nay ta không thấy em ở nhà, rốt cuộc chú em đã gây ra việc gì mà bị bắt xuống đây vậy.

    " Ông Derick nói.

    " Em cũng thắc mắc là sao ông lại bị bắt xuống đây với cậu bạn của Rio đấy, ông anh trai à."

    Hai người hỏi thăm nhau một hồi mới biết được nguyên nhân sao họ lại ở đây.

    Chuyện cũng bắt đầu từ tối qua khi ông Derek gặp Rio ở cửa hàng.

    " Lúc đó em đang dọn dẹp cửa hàng thì Rio, thằng bé đột ngột xuất hiện " Ông ta nói.

    Lúc đó trời đã tối, Rio, cậu ta mặc chiếc áo thường phục một mình đi đến cửa hàng.

    Điều đặc biệt là cậu ta mang theo một con chim đưa thư đến cùng.

    " Lúc đó em đã cảm thấy có gì đó không ổn sắp xảy ra, nhưng dẫu có hỏi thì thằng bé vẫn sẽ không trả lời dù chỉ một chút.

    "

    Rio đến chỗ ông ta hỏi mượn giấy bút.

    Sau khi có được hai thứ đó, cậu ấy liền viết điều gì đó lên giấy rồi cột vào chân con chim, thả nó bay đi.

    " Ta cứ nghĩ là nó chỉ đến mượn chút đồ rồi sẽ về nhưng nó quay đầu lại và mở lời.

    "

    " Chú Derek, chú có thể thực hiện một yêu cầu này của cháu được không?

    "

    " Cứ ngỡ là nhờ làm việc gì đó nghiêm trọng lắm,..

    "

    Rio nói là sẽ đi đến chỗ Alkene một chuyến, nếu như cậu không quay trở lại trước nửa đêm, thì hãy kể chuyện này với người đi cùng cậu là Floyd.

    Dặn xong cậu rời đi ngay trước khi ông ta kịp trả lời.

    " Vậy tại sao ông lại không đến nói cho cháu biết như lời Rio nói ?

    " Floyd hỏi.

    " Lúc đầu ta cũng định làm vậy, nhưng khi ta chờ đợi, một thế lực nào đó lại thôi thúc ta đi đến chỗ Alkene...

    "

    Đợi đến khi nửa đêm, cậu vẫn không quay lại.

    Ông Derek liền nhanh chóng đi xác nhận xem cậu có còn ở chỗ Alkene không.

    Nhưng khi đến nơi, không một ai nói là nhìn thấy cậu ta.

    " Sau đó ta cũng định rời đi báo cho cậu, nhưng...

    Trước khi rời đi ta đã thấy có gì đó không đúng.

    "

    Ngay khi ông ấy quay lại kiểm tra thì mọi thứ trở nên tối dần và kí ức dừng lại lúc đó.

    Nghe thôi cũng biết đã có chuyện.

    Nhưng nếu vậy thì không ai không để ý đến điều đó sao ? một người cùng chung nơi chôn rau cắt rốn đột nhiên biến mất không hay.

    Mà không một ai hay biết mà tìm kiếm.

    Càng lúc càng thấy thị trấn này có điều gì đó bất thường.

    Notes: Vừa thi xong giữa kì không lâu mà sắp thi cuối kì rồi :")

    Huhuhu Mọi thứ như đang dồn ép lại vậy á :")
     
    [Đn Fairy Tail] Ma Pháp Sư Bí Ẩn
    Chương: ngoại truyện 1


    Ừm thì đó mình hơi bận mà cũng chán nên mình sẽ làm một chap ngoại truyện vui vui tí.

    **************

    Hôm nay là một ngày quan trọng.

    Trong một năm này, tôi đã làm rất nhiều nhiệm vụ.

    Và sau những ngày vất vả đó thì tất nhiên là sẽ có những ngày nghỉ ngơi xả stress.

    Tôi cũng không ngoại lệ.

    Chỉ duy nhất mỗi năm 1 lần, vào những tháng đầu xuân.

    Tôi sẽ có một kì nghỉ cho riêng mình.

    Đó là khoảng thời gian chỉ có mình tôi.

    Cùng với tiếng sóng biển vỗ vào bờ, cùng tiếng gió thổi vu vơ qua làn tóc.

    Cùng âm thanh cây lá trò chuyện với nhau.

    Không một bóng người, không một tiếng động, không có ai gây rối.

    Chỉ có mình tôi, với bờ biển cùng ngôi nhà nhỏ trên ốc đảo này.

    Đây là chỗ bí mật của tôi, của riêng mình tôi........

    " Anh Rio!

    Nhanh ra đây giúp em trải tấm chăn ra đi!!

    " Giọng nói của Cana vang lên.

    Cùng với bộ váy trắng, kết hợp với chiếc mũ to kia.

    Trong con bé cứ như một nàng tiên vậy.

    "Hehehe!

    ĐỠ LẤY NÀY GRAY !!

    "

    " CẬU MỚI LÀ NGƯỜI ĐỠ LẤY NÓ ĐẤY!!

    "

    Tiếng hai đứa chuyên gây rối cùng với tiếng đánh đập hoà vào như như tiếng sóng vỗ vào bờ...

    " Êi đúng là một ngày đẹp trời để thư giãn!

    Mấy đứa mau tập hợp lại nhanh đi.

    "

    Tiếng hò hét của hội trưởng với tiếng nhiều người nói chuyện như tiếng cây cỏ trò chuyện với nhau.

    " Nào mọi người, đến giờ ăn rồi mau lại đây ăn đi !!

    " Giọng ông Macao lúc nào cũng to như vậy.

    Nhìn cảnh mọi người đùa vui với nhau, ăn những bữa ăn chúng với nhau.

    Trên mặt hiện ngay nét rõ hạnh phúc.

    Thật ghen tị biết bao.

    " Rio, sao lại đứng đơ ra vậy, mau lại ngồi ăn cùng mọi người đi " Erza đến chìa một miếng dưa hấu trước mặt tôi.

    Dòng lệ trên mặt cứ không ngừng tuôn ra.

    Biểu cảm tôi chẳng thay đổi, nhưng trong lòng đang rất cồn cào.

    Thế mà tại sao những giọt lệ ấy lại rơi xuống má tôi ?

    Có phải tôi đang buồn?

    Có phải tôi đang cảm thấy ấm áp đến phát khóc?

    Cơ phải tôi đang nhớ đến một kỉ niệm gì đó như thế này ?

    Không!

    Tất cả những điều trên, không cái nào hoàn toàn đúng cả.

    Chỉ có trong lòng tôi mới biết cái cảm giác đó ra sao....

    " Êi, đừng khóc vậy chứ!

    Bạn bè gia đình là phải chia sẻ với nhau cơ mà " Erza đặt miếng dưa hấu lên tay tôi, miệng cười tươi vui vẻ nói.

    " Mau lên, mau lại chơi cùng mọi người đi.

    "

    À tôi biết rồi...

    " Chị Erza, anh Rio !

    Hay người đang làm cái gì mà lâu quá vậy!!

    Khi nhanh lên thì hết đồ ăn đó!

    " Giọng nói trong trẻo của cô bé Lisana vang lên.

    Erza nhanh chóng đáp lại " Tới đây " rồi quay qua nhìn tôi.

    Ánh mắt như muốn nói rằng " Hãy đi nào " rồi cô ấy chạy nhanh về phía trước.

    Tôi biết rồi...

    Biết cảm giác này là gì...

    Nhưng chỉ có thể diễn tả bằng một câu:

    " Mắc cái quái gì nơi bí mật của riêng tôi thành của chung rồi "

    Đó chính là .... cảm giác bất lực.

    Chính là cảm giác tôi đang cảm thấy bây giờ.

    Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này?

    Cũng bắt đầu từ mấy ngày trước

    .

    .

    .

    .

    " Hả!?

    CÁI GÌ!?

    ANH ĐỊNH ĐI NGHỈ MÁT Á !!

    " Cana hét lớn, lớn đến mức cả bên ngoài hội quán cũng nghe thấy được.

    " Cana nè, nhỏ tiếng lại thôi con " Ông Wakaba đi đến vỗ nhẹ vai Cana nói.

    " ANH NÓI LẠI COI, RIO!?

    ANH ĐỊNH ĐI ĐÂU CƠ!?

    " Cô bé lại hét lên lần nữa.

    Lần này tất cả mọi người đều nghe rõ cô bé nói chuyện với ai.

    Mọi người đều đồng loạt hướng ánh mắt về phía gương mặt hoảng hốt của Cana.

    " Nhỏ tiếng thôi Cana, không thì hơi sẽ nghe thấy bây giờ!

    " Người bên kia đầu dây - tôi nói.

    " À thì...

    Việc đó không quan trọng!!

    "

    " Anh định đi nghỉ mát một mình sao!!

    " Cana hỏi.

    " Ờ, anh hay đi làm việc suốt nên cần phải có thời gian nghỉ ngơi.

    Trước đây ... không nói cho em vì anh chưa biết...mở lời sao nữa.

    " Tôi nói với giọng ấp úng.

    Đợi vài phút bên kia chưa thấy động tĩnh gì tôi bèn nói thêm 1 lời, nhưng không ngờ vì lời nói đó mà tôi bây giờ thấy hối hận vì đã nói điều đó.

    " Nếu muốn, em có thể đến chỗ của anh cũng được.

    Mai anh sẽ mở cổng cho em sang đây.

    Nhưng không được nói với bất cứ ai biết chưa.

    Anh không thích ở mấy chỗ đông người đâu.

    Nên làm ơn...

    Đừng để ai biết.

    " Nói xong liền cất tấm thẻ đi.

    Cứ nghĩ bên kia chỉ có mình Cana nghệ được tôi, nhưng không ngờ phía sự lưng cô bé lại có rất nhiều người đang đứng nghe.
     
    [Đn Fairy Tail] Ma Pháp Sư Bí Ẩn
    Chương: ngoại truyện 1.5


    " Mọi người có nghe thấy không?

    " Chú Macao lên tiếng.

    Tất cả những người vây quanh nơi đó đồng loạt gật đầu.

    Chú Macao thấy vậy cũng liền gật đầu theo.

    Họ như có thần giao cách cảm với nhau.

    Thông qua đôi mắt mà gửi tín hiệu cho nhau ( Theo lời Cana kể )

    Cuối cùng, ngay lập tức vào lúc tôi chuẩn bị mở cổng đưa Cana sang đã thấy dự cảm không lành.

    Lúc đó cứ thấy bồn chồn không yên nhưng tôi lại gạt cái cảm giác không lành đó đi.

    Thậm chí còn nghĩ đó là cảm thấy háo hức khi mời Cana đến chơi.

    Nhưng khi tôi mở cổng ra thì ối giồi ôi luôn.

    Trước mặt tôi là một bé gái nhỏ cầm vali, không chỉ vậy sau lưng con bé còn có hàng tá con người khác.

    Chưa kịp nói gì họ đã nhốn nháo lao thẳng phía trước mà không thèm để ý tôi.

    Sau đó, hội trưởng Makarov đã kể cho tôi nghe.

    Dù muốn đuổi họ đi nhưng nhìn cái cách mà họ tẩn hưởng thì biết là đuổi cũng chả thèm đi.

    Bất lực, tôi đành buông xuôi mọi chuyện để tẩn hưởng kì nghỉ.

    .

    .

    .

    " HẢ!!!

    KHÔNG CÓ CHỖ CHO CẢ BỌN NGỦ LÀ SAO !!!

    " Natsu lớn tiếng nói.

    " Thì ở đây là đảo, còn chả lớn nữa, chỉ có duy nhất một căn nhà gỗ mà tôi đã mất công làm thôi!

    ".Tôi đáp lại.

    Đúng thật là nhìn từ xa thấy đảo có vẻ rộng, nhưng đừng trông mặt mà bắt hình dong, đó chỉ là nhìn xa nhưng khi nhìn gần thì nó chỉ bằng 2/3 cái thị trấn Magnolia thôi.

    Căn nhà gỗ nhỏ đó cũng là do một tay tôi xây cùng sự giúp sức của mấy người dân trên đảo.

    " Nếu muốn nghỉ thì đi mà thuê cái nhà ở ở ngôi làng chài bên kia đảo ý!

    Người ở đó giúp mấy người cho !

    " Vừa nói tôi vừa chỉ tay thẳng vào rừng.

    " Có ngôi làng sao không thuê trọ ở đó đi mà lại ra tít cái nơi này xây nhà vậy cha nội!!

    " Gray nói.

    " Thích thì xây ai cấm được à, họ cũng cho tôi xây nhà ở đây thì tôi xây thôi.

    " Tôi bình thản đáp lại Gray.

    " Với lại tôi không thích mấy nơi ồn ào nên ở đây là cứ điểm của tôi, không hài lòng thì đi ra kia nhờ, tôi nhớ là tôi chỉ có mời Cana đến thôi chứ chả mời mấy người.

    " Tôi buông lời lạnh nhạt nói với họ rồi nhanh chóng quay người rời đi.

    Từ xa tiếng của hội trưởng Makarov vọng lại.

    Ông đi ra giữa dòng người đứng đối diện với tôi.

    Mọi người quay qua nhìn hội trưởng kể cả tôi.

    " Thay vì cứ tranh giành vô ích thế này sao ta không cắm trại đi.

    " Hội trưởng nói.

    " Chắc ngôi làng bên kia cũng có đồ cắm trại nhỉ, Rio.

    " Vừa nói, ông vừa nhìn tôi bằng ánh mắt dịu hiền của người cha với con cái.

    Tôi không thể không đáp lại sự mong chờ trong ánh mắt của ông.

    " Vâng, hội trưởng "

    " Vậy thì Macao, hãy cùng những người lớn khác đi qua đó lấy đồ chuẩn bị cắm trại đi.

    " Quay sang chỗ ông chú Macao, hội trưởng nói.

    Ông phân công việc cho từng người rồi nhanh chóng đám đông giải tán, ai làm việc người ấy được giao, có những người không được giao việc nhưng vẫn vui vẻ chạy đến giúp đỡ những nhóm khác nhau, một tinh thần đoàn kết mạnh mẽ.

    Trong mọi người cùng nhau giúp đỡ như vậy rất vui.

    Mọi thứ đều đâu vào đó, thật không hổ danh là hội trưởng.

    Tôi rất kính trọng ông ấy và đây cũng là điều mà tôi kính trọng ông ấy.

    Đoạn định rời đi thì hội trưởng gọi tôi lại.

    " Rio, ra đây nói chuyện với ta chút.

    "

    Dù không biết ông đang muốn nói điều gì nhưng tôi vẫn đi theo.

    Ông đi thẳng đến ngôi nhà gỗ kia của tôi.

    Đi vào trong ông liền ngồi xuống chiếc ghế gần đó.

    Tôi nhanh chóng vào nhà pha trà mang ra cho ông.

    " Hô hô, ngôi nhà này do chính con xây sao Rio.

    " Hội trưởng mở lời trước.

    " Cũng không hẳn, con đã cùng xây nó với những người dân trên đảo.

    Họ đã giúp đỡ con rất nhiều từ ngày con đến đảo.

    "

    " Xem ra rất vui nhỉ ?

    "

    " Vâng, họ đã chỉ dạy cho con rất nhiều.

    Lần đầu con thấy cảm giác vui vẻ làm sao khi cùng ai đó làm chung một việc, chuyện đó cũng khá lâu rồi.

    "

    " Vậy con cảm thấy mọi người thế nào ?

    "

    " Theo con thấy thì họ rất thân thiện và hiếu khách "

    " Không phải họ " Hội trưởng nói.

    " Không phải họ .

    " nghĩa là sao?

    Tôi thực sự không hiểu trong đầu hội trưởng nghĩ gì.

    Tôi pha trà xong liền mang ra cho hội trưởng.

    Sau tiếng cảm ơn của ông thì tôi bắt đầu chuyển chủ đề

    " Hội trưởng có gì muốn nói sao?

    " Tôi nhanh chóng đi vào chủ đề chính mà hội trưởng nói ban nãy.

    " Còn hấp tấp quá đó Rio ?

    "

    Hội trưởng lại nói những điều khiến tôi không thể hiểu.

    ' Hấp tấp ' ?

    Tôi hấp tấp điều gì?

    Chẳng lẽ là do tôi chuyển thẳng vào chủ đề chính ?

    Như nhìn thấy tôi đang bối rối, ông lại hỏi câu ban nãy.

    " Con cảm thấy mọi người thế nào ?

    "

    Nếu như bây giờ tôi trả lời là họ rất thân thiện và hiếu khách thì ông hẳn sẽ bảo không phải.

    Nếu như ông không nói về những người trên đảo.. thì chẳng lẽ nào là người trong hội..?

    Nếu vậy thì tôi biết trả lời sao đây.

    Hội trưởng Makarov rất tinh ý, nếu tôi trả lời đại hay qua loa ông sẽ không tha ngay, ông rất nghiêm túc khi nói về gia đình của mình - hội Fairy tail mà ông yêu quý.

    " ...

    Con cảm thấy họ rất tốt .. và rất ồn ào " Tôi đáp.

    Hội trưởng không nói gì mà chỉ cười thật lớn khiến tôi giật mình.

    Gần như tôi đã nói điều gì đó gây cười với ông.

    Nếu nói họ ' tốt ', thì thực sự họ là những người tốt, là những người bạn, những người đồng hành mà ai cũng muốn.

    Nếu nói họ ' ồn ào ', thì đúng thật họ rất ồn ào và gây ra khá nhiều phiền phức.

    Đó đều là những từ tôi thấy rất hợp với họ.

    " Rio " Hội trưởng bỗng cất tiếng gọi tôi.

    Không biết từ bao giờ mà tiếng cười đã ngừng và khuôn mặt điềm tĩnh xuất hiện.

    Hội trưởng mắt hướng nhìn thẳng ra phía cửa sổ, nơi phản chiếu những bóng hình quen thuộc với ông.

    Ánh mắt ông đăm chiêu nhìn họ một cách triều mến.

    Bất giác khi nhìn đôi mắt đó, tôi cũng hướng mắt thẳng ra theo hương ông đang nhìn.

    Nhìn những bóng hình đó không biết sao lòng tôi tĩnh lặng hơn bao giờ.

    Một lần nữa bị hội trưởng nhìn xuyên thấu, tôi không khỏi không ngạc nhiên.

    " Hãy ra ngoài đó và tham gia cùng mọi người.

    Bọn họ đang chờ con đó Rio.

    "

    Nghe vậy tôi liền nhanh chóng hướng mắt ra ngoài cửa chính.

    Những bóng dáng nhỏ bé đang nhốn nháo ngoài khung cửa hiện ra.

    " Cảm giác khi con vui vẻ hòa nhập với mọi người qua một việc nhỏ đó, con có muốn cảm nhận nó không?

    "

    Có lẽ tôi đã rơi vào bẫy của hội trưởng mất rồi.

    Không biết từ lúc nào sau câu nói đó của hội trưởng thì tôi đã đứng ngay trước cánh cửa ngăn cách với bên ngoài kia.

    Trong lòng tôi bỗng nhốn nháo y như những cái bóng dáng bên ngoài.

    Hình ảnh lần đầu khi tôi đến đảo và những người dân xung quanh chạy đến giúp đỡ xây nhà lại hiện ra trong tâm trí tôi.

    Có vẻ trong lòng tôi đang khao khát hình ảnh đó hiện ra lần nữa.

    .

    .

    .

    .

    Nhưng điều đó chỉ là muốn tái hiện lại hình ảnh thôi, chứ cảm giác lúc đó nó éo ừa lại được.

    " HAHAHA!!!

    Anh Rio, Hahah!

    T-từ bao giờ anh trở thành người cá vậy!!!

    HAHAHA!!

    " Natsu cười lớn.

    " Nhìn cái mặt ảnh kìa, có nàng tiên cá nào mà lại chau màu nhăn nhó như chằn tinh đến vậy đâu!!

    " Gray phụ hoàn theo.

    " Thôi nào, nhìn ảnh rất đẹp mà!!

    " Lisana đứng trước hai người họ mà nói.

    " Hẳn là vậy rồi, nàng tiên cá Rio~ HAHAHA!!

    " Gray cười phá lên.

    " Anh đừng để ý tới họ anh Rio, kệ họ đi anh.

    " Cana vừa nói vừa đắp cát lên người tôi.

    " Êi Cana đặt thêm cái vỏ sò trước ngực cậu ta đi !

    " Erza nói.

    Trước tình hình đó, cơ thể tôi bị chìm vào lòng cát.

    Trước những tiếng cười dai dẳng của Gray và Natsu thì tôi đã đưa ra sự trả thù nhẹ nhàng nhất của mình: Đặt hai cánh cổng không gian trên mặt biển và đối diện cảnh cổng hướng lên trời, cho hai đứa nó rơi lên rơi xuống liên tục giữa mặt biển đó.

    Sau chuyến đi đó tôi rút ra bài học là tôi sẽ trực tiếp đến mời ai đó đi mà không gần phải gửi thư diếc gì cả.
     
    [Đn Fairy Tail] Ma Pháp Sư Bí Ẩn
    chương 16


    E hèm, thì, lâu rồi mình không đăng chương mới vì mình có hai lí do, 1 là mình lười và 2 là mình bận ôn tuyển sinh nên mới ra chương mới trễ :")

    Cũng xin vài dòng chút:

    Từ đầu đến cuối mình dùng từ " Cậu " là nói đến Rio và " tôi " là khi cậu ta độc thoại và tự suy nghĩ.

    Còn với những nhân vật khác thì là mình dùng từ " Cậu ta " như Floyd nên mình đổi chút. ( Vì Floyd là một nhân vật mang ảnh lớn đối với Rio lên mình sẽ dùng từ " Anh " đối với cậu ta.

    Và một lí do nữa là khi mình đọc lại chương để xem xét thì mình thấy rối não)

    Các bác đừng nghĩ đây là boylove 🙂)) vì không phải vậy đâu nha.

    Lí do mình dùng từ " Anh " cũng vì Floyd lớn hơn Rio có 1 tuổi.

    Vì cả hai cũng không cách nhau mấy tuổi nên xưng hô như bạn bè.

    Vậy mình xin phép dừng tại đây và bắt đầu vào chương mới này.

    #############

    * Cộp cộp*

    Tiếng giày cao gót vang lên.

    Tất cả mọi người đều quay đầu nhìn về phía bước chân đang tiến lại gần.

    Một bóng hình thiếu nữ hiện ra.

    Không hiểu sao bầu không khí lại trở lên âm u hơn trước.

    Đó là một người thiếu nữ có thân hình mảnh khảnh, mặc một cái áo choàng chùm đầu, không thể nhìn rõ mặt.

    Người thiếu nữ giương mắt nhìn qua hai bên phòng giam như đang tìm kiếm ai đó.

    Tiếng thì thào bỗng vang lên giữa những con người trong sòng sắt.

    Từng tiếng chửi rủa, nguyền rủa xen lẫn cảm xúc tức giận phát ra tấn công người thiếu nữ ấy, nhưng cô ta chả thèm quan tâm những tiếng người ấy mà tiếp tục tìm kiếm thứ mà cô ta đang tìm.

    " Thật là không biết liêm sỉ mà.

    "

    " Nếu biết trước có ngày nó như này thì ta nên đuổi nó đi rồi.

    "

    " Đồ ăn cháo đá bát.!

    "

    " Thật là một con người không có nhân tính mà.

    "

    Tiếng nói càng lúc càng ta, có người còn nhặt cục đá, tìm kiếm dưới nền đất bất cứ thứ gì có thể ném được mà ném vào người thiếu nữ, nhưng đời nào trúng được cơ chứ.

    Nhờ thân hình mảnh khảnh mà cô né những thứ ấy, còn đáp trả lại không hề khoan dung.

    Chà, chắc cô ta tạo nghiệp nhiều quá lên giờ ai ai cũng nhìn cô bằng ánh mắt căm hận.

    " Ai vậy " Floyd thầm nghĩ.

    Nhìn những người ở đây có thể biết là người thiếu nữ ấy là một người trong trấn.

    Nhưng anh là người ngoài, căn bản không biết chuyện nội bộ ở đây.

    Đang mải suy nghĩ, anh không hề biết là người thiếu nữ đó đã đến gần chỗ anh tự lúc nào.

    Người thiếu nữ cởi mũ xuống.

    Một chiếc mặt nạ mèo hiện ra, mái tóc dài ánh nâu rũ xuống.

    Cô ta cất giọng mở lời đầu tiên khi đến đây:

    " Rio đang ở đâu?

    "

    Một câu nói toát lên sự đe doạ.

    Có vẻ như Rio đã đến đây và giờ cậu đang ở đâu thì không ai lên tiếng.

    Anh ngơ ngác nhìn người thiếu nữ, cảm thấy có gì đó quen thuộc. ( Giọng nói này nghe có chút quen quen. )

    " Thằng bé không có ở đây.

    " Ông Derek nói, lưng tựa vào tường mà giương cái mặt tự đắc nhìn người thiếu nữ.

    Người thiếu nữ như hiểu được điều mà ông Derek nói mà trả lời một cách điềm tĩnh.

    " Vậy à.

    Coi bộ các ngươi chán sống rồi nhỉ.

    "

    Lời nói mang tính đe doạ.

    Từ chỗ cô bước đến có hai người lạ mặt xuất hiện lúc nào không hay.

    Họ nghiêm trang như một người lính đang chờ lệnh của chỉ huy.

    Người thiếu nữ ấy giơ tay ám hiệu điều gì đó, hai người lạ mặt lập tức tiến lại gần phòng giam đối diện nơi ông Derick đang ở.

    Họ mở cửa mà thẳng tay dắt 1 ông lão và 1 đứa trẻ ra một cách mạnh bạo không thương tiếc, mặc kệ cho tiếng van xin của mẹ đứa trẻ và những người xung quanh.

    " CÁC NGƯỜI ĐANG LÀM GÌ VẬY HẢ!?

    " Floyd mất bình tĩnh nói.

    " Hôm nay đến hạn rồi.

    "

    Người thiếu nữ nói một câu ngắn gọn rồi rời đi ngay sau đó.

    Mặc cho Floyd hay những người khác nói gì, cô ta cũng không quay đầu lại.

    Lúc này, khi bóng cô ta dần xa dần, mọi người đều trở nên im lặng, bất lực để mọi chuyện xảy ra mà không thể làm được gì.

    " Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy chứ !!

    Và còn Rio nữa!

    Cậu ta trốn đâu rồi chứ !!

    " Floyd giận dữ lớn tiếng.

    Nhưng dù anh có nói tới đâu cũng không ai trả lời lại.

    Ông Derek – người biết rõ tung tích của Rio – cũng không lên tiếng mà chỉ im lặng, lưng vẫn tựa vào tường mà mắt lim dim nhắm lại.

    Anh không hiểu... không hiểu cái chuyện quái gì đang xảy ra với cái thị trấn này.

    Ông Derick ngồi bên cũng chỉ có thể bình tĩnh trấn an những người xung quanh và người mẹ của cậu bé bị bắt đi.

    Ở cái tình huống éo le này, anh cũng không thể làm gì khác mà đành ngồi chờ cho một điều gì đó xuất hiện.

    Trong lúc đó anh cũng thuận miệng mà nguyền rủa cái thị trấn, người thiếu nữ , chửi rủa những cái cậu không hiểu và tất nhiên là cả Rio.

    Nhưng từ đâu đó lại vang lên tiếng cậy cọ.

    Rồi một trận rung đất nhẹ nổi lên.

    Mọi người hoảng loạn nhìn nhau không biết xảy ra chuyện gì.

    Bỗng bức tường mà ông Derek dựa chuyển động làm ông ấy ngã nhào ra sau lưng.

    " Ối!

    " Ông Derek la lên.

    Phía sau lưng ông hiện ra một hình bóng quen thuộc.

    Mọi người mặt ai cũng hướng về hình bóng đó.

    " Ơ, Rio!

    Sao cháu lại đi ra từ bức tường đó vậy!!

    " Một người đàn ông nhào tới chỗ cậu mà nói.

    " Hy vọng là họ nhanh tay nhanh chân lên một chút.

    " Rio không thèm để ý đến người đàn ông mà độc thoại một mình.

    Bấy giờ cậu mới nhìn mọi người xung quanh rồi vứt cho người đàn ông kia chùm chìa khoá.

    Cậu một tay đỡ ông Derek dậy và dặn ông đưa mọi người đi vào cái lối mà cậu vừa đi để thoát ra ngoài.
     
    [Đn Fairy Tail] Ma Pháp Sư Bí Ẩn
    Chương 17


    [ Project : Their ]

    [ Mùa xuân năm X635.

    Nhóm chúng tôi đã tìm thấy họ ở một khu (.......) (?) Bị phá hủy cách đây rất lâu.

    Tình trạng hiện tại không có gì khác ngoài đống độ vụn.

    Bất ngờ thay, một người trong số chúng tôi đã cảm nhận được một nguồn (........) lớn phía dưới lòng đất chỗ khu di tích.

    Nghi là nơi họ ở đó theo các tài liệu chúng tôi thu thập được.

    Chúng tôi đã kiểm tra và (.......) sau một hồi bàn luận, chúng tôi quyết định gọi nơi đó là căn phòng trống(?) .

    Hiện tại đang tiến hành khai quật và kiểm tra tại khu vực (........)(?)

    ° Nồng độ ma lực: rất cao

    ° Dấu hiệu sự sống: Không có

    °

    Tình trạng: không rõ. ]



    [ Bắt đầu sự giao mùa giữa mùa hạ và mùa thu năm X636.

    Cuộc khai quật tiến hành lâu hơn chúng tôi dự tính.

    Hiện tại chúng tôi đã lôi được 2/3 căn phòng trống lên trên mặt đất.

    Có vẻ không lâu nữa là chúng tôi sẽ được khám phá bên trong nó.

    Trong suốt quá trình đã xảy ra rất nhiều chuyện kì quái(?), có một (.........) đang (........) chúng tôi tiến sâu vào vụ này.

    Các quái vật(?) trong rừng bỗng dưng (..........) lúc chúng tôi tiến hành khai quật căn phòng trống.

    Chưa kể thời tiết cũng có những chuyển biến (.........)(?), chính điều đó đã làm cho sức khỏe vài người trong nhóm tôi trở bệnh.

    Những trận động đất từ xa cũng rung lên không ít nhiều lần.

    Tôi cũng không biết dùng từ ngữ gì để diễn tả sự kì quái(?).

    Nhưng có lẽ các vị thần đang (........) chúng tôi lên (?) căn phòng đó lên. ]



    [ Giữa mùa thu năm X636.

    Chúng tôi đã hoàn toàn đưa được căn phòng lên mặt đất.

    Chúng tôi đã rất vui mừng khi sắp được khám phá ra một bí mật cổ đại.

    Nhưng đó lại là một sai lầm lớn.(..........)

    (......)Rất nhiều người đã hy sinh vì họ(............)mọi người đã cố gắng để đem căn phòng trở lại nhưng vô ích(.......) Ta đã làm một việc làm không nên làm(.........) ]



    [ Đầu xuân năm X637.

    Mọi việc đã kết thúc.

    Họ đã ngủ.

    Chúng tôi – những người còn lại – quyết định sẽ phá hủy hết tài liệu liên quan đến họ , đề phòng (?) Tất cả dữ liệu liên quan cũng sẽ bị cắt đứt.

    Đây là báo cáo cuối. ]



    " Này!

    Rốt cuộc cậu có chịu giải thích với tôi tình hình bây giờ như thế nào không hả Rio!!

    "

    Một giọng trầm lớn vang lên giữa hành lang rộng lớn.

    Hai con người chạy nhanh tiếng lên phía trước, đầu không hề quay lại phía sau nhìn những tên trong như lính đánh thuê kia đang đuổi theo.

    " RỐT CUỘC CÁI HÀNH LANG NÀY DÀI ĐẾN BAO NHIÊU VẬY CHỨ !!!!

    "

    " Cứ tưởng tượng như ta đang đi leo lên ngọn nói cao nhất là được.

    Mà thay vì là leo lên ta chỉ đang chạy lên thôi.

    " Cậu bình thản đáp.

    " Hiện tại ta đang ở giữa lưng núi và nếu đi thêm một chút nữa là ta sẽ thấy có cái ngã rẽ bên phải kia.

    "

    " Khoan!

    Tao thấy hơi sai sai nhà.

    Ta chạy nãy giờ từ chỗ phòng giam đến đây chẳng thấy bất cứ cái ngã rẽ nào mà sao giờ lại xuất hiện chứ !

    Đó chắc chắn là bẫy rồi!!

    " Anh lớn tiếng nói.

    Khẳng định chắc nịch cái lý luận của mình.

    " Thế giờ cậu muốn chạy mãi đến chết hay ghé vào ngã rẽ cắt đuôi bọn kia.

    "

    " Tất nhiên là ngã rẽ rồi!!

    "

    Nói hùng mạnh vậy chứ anh cũng đuối sức lắm khi phải chạy trên một đoạn đường phải hơn 200km này.

    Còn phải vừa chạy vừa né đòn của đám phía dưới nữa.

    Thân là một người không có ma pháp thì sao mà chịu nổi được.

    Hai người không hẹn mà ngay lập tăng tốc chạy thẳng đến chỗ ngã rẽ rồi phanh gấp lại đẩy cơ thể qua bên phải.

    Đám đuổi phía sau không phanh kịp mà mất đà ngã nhoài phía trước.

    Chưa kịp nghỉ một giây, cả hai vẫn tiếp tục bước chân chạy phía trước.

    Lần ngã rẽ này lại giống như đưa họ đến mê cung vậy.

    Họ cứ đi được một chút là gặp phải ngã ba, ngã tư.

    Không có thời gian cho họ lựa chọn, hai người đành đi đại một hương nào đó, miễn sao không để bọn kia bám theo là được.

    Đến khi cả hai thấy an toàn, không có ai đuổi theo sau thì họ mới an tâm dừng lại.

    " Ha....ha...

    Ta...

    Cắt đuôi họ...

    Rồi..

    " Floyd lên tiếng.

    Anh ngồi phịch xuống đất, hai chân rã rời do phải vận động quá nhiều.

    Cậu cũng không khá gì anh, cơ thể cũng mệt quá rồi.

    Hai người tạm nghỉ chân nơi đây.

    Dù không biết họ đang ở đâu nữa.

    " Rồi chú mày có định cho ta biết tình hình chưa?

    "

    Anh điềm tĩnh nhìn chàng trai đối diện mình.

    Gương mặt có chút hồng hào do mệt mỏi.

    Tóc tai rũ rượi dính lên mặt do mồ hôi.

    Hai hàng lông mi cụp xuống che đi đôi mắt cậu.

    " Phía dưới trung tâm thị trấn...

    Có một mật thất...

    " Cậu gắng điều chỉnh nhịp tim đang đập nhanh lại để nói ra từng câu chữ.

    " Hay nói đúng hơn là một căn phòng...

    Nó có từ rất lâu và trước khi thị trấn này được thành lập.

    "

    " Một căn phòng?

    " Anh hỏi lại như để chắc chắn.

    Cậu gật đầu đáp lại rồi nhanh chóng đứng dậy.

    Anh thấy vậy cũng đứng dậy theo.

    Nghỉ ngơi đến vậy là được rồi, họ vẫn còn việc phải làm nữa.

    Cậu sử dụng ma pháp của mình mở ra một cánh cổng không gian kết nối với phía trên.

    " Ta hiện đang ở ngoài thị trấn?

    Ma lực của tôi đang dần cạn lên chỉ có thể đưa ta lên phía trên chỗ ta đang đứng.

    "

    " Tôi sẽ giải thích mọi chuyện khi ta lên trên.

    "

    Căn phòng trống.

    Một căn phòng được bao quanh bởi bốn bức tường gạch đá.

    Không có lấy cửa sổ cũng không có cánh cửa ra vào nào.

    Một nơi ánh sáng ngoài kia chẳng thể lọt vào, đến không khí chỉ có thể luồn lách, tìm những khẽ hở trên bức tưởng mà chen vào.

    Một nơi như nhà tù mà chẳng ra nhà tù, cũng chẳng thể nói nó là một khu vực cách ly.

    Một phòng giam có khi còn quá nhỏ với nó ý chứ.

    Một nơi vừa tối, không gian lại chẳng bao nhiêu, còn chả mấy có không khí để mà hít thở nữa.

    Ấy vậy mà nói đó lại có một người sinh sống trong đó.

    Mà theo như tài liệu thì cái thực thể sống đó cũng không phải là sống thực sự.



    Tíc ... tíc ....

    Những giọt nước khe khẽ rơi xuống phía trên trần nhà.

    Chắc đã có cơn mưa nào đó dạo qua đây, chắc cơn mưa đó thấy sự thiếu thốn chốn này nên mới dạo qua, rải xuống những hạt mưa của mình để cho căn phòng ngoài không khí và bóng tối có thêm người bầu bạn.

    À chờ đã, đâu phải chỉ có họ?

    Giờ tôi không biết có gọi nó là căn phòng trống nữa hay không..

    Nhưng đó giờ họ lắng lặng ở đó như hoà vào cái " trống " của nó?

    Vậy chẳng phải họ cũng như không sao?

    " Hưm hừm hưm~ hưm hừm hưm ~ Hứm hừm hưm hừm ~"

    Một tạp âm ngân vang, nhưng tôi không chắc nó có thể gọi là " ngân nga " vì nó chẳng thể nghe rõ điều gì.

    Một điệu ngân nga pha nhiều tạp âm, nói nó là tiếng nhiễu sóng thì có lẽ hợp hơn.

    Nhưng chắc họ sẽ không hề thích cái giai điệu của mình bị gọi như vậy đâu, nghe thô lỗ thế còn gì.

    Giờ còn cái từ ngữ nào hợp hơn với cái tạp âm chả ra vào đâu đó chứ?

    Giai điệu đó cứ ngân vang, lặp đi lập lại trong khoảng không gian chẳng biết nơi đâu.

    Được một lúc, âm ngân dừng lại, có vẻ nó đã phát mệt khi phát đi phát lại cái giai điệu đó.

    Hoặc có lẽ nó đang chờ đợi cái gì đó.

    Trong cái không gian tối đen như mực ấy.

    Một tia sáng nho nhỏ hiện ra, dần nó mở rộng ra chiếu sáng thành hình tam giác vuông bên phía bức tường đối diện.

    Quay lại mới thấy một viên gạch đá đã được tháo ra, tạo nên một cái lỗ chó nhỏ đủ cho một đứa trẻ chui vào.

    " Chào mừng ...

    "

    " Trở lại ..."

    " Bianca "
     
    Back
    Top Dưới