Khác [ĐN Dragon Ball] Đã Xuyên Không Sao?!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
360,021
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
291618710-256-k928928.jpg

[Đn Dragon Ball] Đã Xuyên Không Sao?!
Tác giả: LiikaYoon
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Một sát thủ chuyên nghiệp được đào tạo từ rất nhỏ, nổi tiếng trong Thế Giới Ngầm.

Có một quá khứ đau khổ, lớn lên trong sự căm ghét và hận thù.

Vào một ngày, trong lúc đi làm nhiệm vụ thì không may bị sát hại, nhưng may mắn thay lại xuyên vào một thế giới khác.

Liệu cuộc sống mới có làm cô thay đổi?

Lưu ý: sẽ có vài oc của mềnh thêm vào nga^^



đn​
 
[Đn Dragon Ball] Đã Xuyên Không Sao?!
Chapter 1


Một thành phố xa hoa và nhộn nhịp.

Tại một quán rượu thuộc lãnh địa Thế Giới Ngầm.

Cạch!

Tiếng đẩy cửa của một vị khách mới và tiến đến hàng dãy ghế ở bàn phục vụ.

- Quý khách muốn uống gì ạ?_ Phục vụ liền hỏi thăm vị khách mới.

- Y cũ_ Một chất giọng của một cô gái trẻ trung khá trầm như cuốn hút biết bao người đàn ông phải gục ngã.

- Oh thì ra là người quen._ Phục vụ đặt lên bàn chai rượu vang.

- Cảm ơn._ Cô gái đó không cần uống bằng ly, cầm chai rượu vang đưa lên miệng uống một cách bình thường và dường như không ai chú ý gì về cách thức cô gái này uống rượu.

- Sao rồi?_ Người phục vụ cầm khăn nhỏ trên tay và lau chùi một cái ly, vừa lau vừa hỏi.

- Bình thường, chẳng có gì nổi bật hơn hẳn!_ Cô gái đáp lời của người phục vụ kia.

- Đi làm nhiệm vụ cũng nên mang thứ gì về cho tao chứ?_ Phục vụ quay sang nói chuyện thân mật như là họ đã quen từ trước.

- Đi giết người chứ không phải đi mua sắm mà mang về cho mày!_ Cô gái đáp lại bằng chất giọng hơi lạnh và pha lẫn chút tức giận.

- Jay, dạo này có chuyện gì xảy ra trong thành phố không?_ Cô gái gọi người phục vụ ấy là Jay.

- Không, vẫn như bình thường thôi.

Mà mày quan tâm tới à Klara?_ Jay có chút nghi ngờ về việc này.

- Hừ!

Tao chỉ hỏi cho biết tình trạng của bọn nó thôi!

Nếu đang hấp hối tao cho mãn nguyện xuống địa ngục nhanh chóng_ Klara hừ lạnh, dường như cô không quan tâm gì đến mạng sống của ai cả.

*Ngoại hình của Klara*

- Haha tao hỏi chơi thôi, làm căng thế man?_ Jay cười.

*Ngoại hình của Jay*

- Tao móc mắt mày đem trưng bày giờ?_ Klara trừng mắt đe dọa.

- Thôi đùa tý cho bớt căng thẳng._ Jay xua tay cười gượng.

- Cho tao thêm một chai rượu vang coi!_ Klara đập bàn hối thúc, chai kia cô đã uống hết sạch.

- Rồi rồi có liền mày._ Jay đáp lại và quay người đi vào trong lấy thêm rượu vang.

"Đã bảo chuẩn bị từ trước rồi không làm, giờ đi lấy thêm!"_ Klara giận dữ trong lòng.

- Nè nè, cô ta là Klara - một sát thủ nổi tiếng Thế Giới Ngầm đúng không?!_ Rort từ bàn khác bàn tán về Klara.

- Phải.

Đừng dại mà động vào, cô ta máu lạnh lắm đấy._ Hota kế bên nhắc nhở người bạn thân của mình là Rort.

- Tao toàn nghe lời đồn đại thôi, bây giờ có dịp gặp mặt.

Mà cô ta cũng xinh nhể?_ Rort cười khoái chí được tận mắt nhìn thấy Klara.

- Ờ.

Đừng chót dại mà tiếp cận cô ta, tao không muốn nghĩ tới kết cục những kẻ trước đây đâu._ Hota phà hơi thuốc, cảnh cáo Rort.

Cho thấy mức độ nguy hiểm của Klara rất cao.

- Nhưng Klara đó có cơ thể bóc lửa thật, tao sợ rằng mình sẽ không chịu nỗi.._ Rort kiềm chế cơn thèm khát trong mình.

Klara quay đầu nhìn hướng Rort và Hota, hai kẻ dường như đã có ý đồ không tốt nên mới bàn tán về cô.

Klara trừng đôi mắt lạnh lẽo sắc bén nhìn tên Rort, hắn ta rất bình thường đột nhiên tay chân rụng rời, run lẩy bẩy.

Hota kế bên nhìn thấy ánh mắt của Klara liền có chút run, mồ hôi chảy nhễ nhại.

Klara quay mặt đi vào không quan tâm tới nữa.

- Phù.. phù..

Ch- Chuyện gì vậy?!

Sao đột nhiên tao..?!_ Rort không tin vào mắt mình.

- Klara chỉ nhìn mày thôi mà tao đã có cảm giác rơi mồ hôi hột rồi đấy.

Chỉ nhìn qua ánh mắt thôi mà cô ta đã vậy rồi.._ Hota nuốt nước bọt.

- Rốt cuộc thì cô ta ghê gớm cỡ nào chứ?!_ Rort nhíu mày.

- Ra rồi đây!_ Jay đi ra với hơn chục chai rượu vang.

- Cho mày hết, coi như hôm nay tao mời!_ Jay vui vẻ miễn phí cho Klara hết đống này.

- Oh tuyệt!

Cảm ơn mày._ Klara như được thừa hưởng vàng, vui vẻ nhận hết rượu mình yêu thích.

- Cơ mà mày không đi nhận nhiệm vụ à?

Gần 12h khuya rồi không đi sao?_ Jay hơi thắc mắc, vì cỡ tầm trước 12h là Klara đi nhận nhiệm vụ.

- Hôm nay tao được nghĩ nên mới ghé quán mày.

4h sáng mai là tao bắt đầu đi nhận nhiệm vụ rồi._ Klara vừa nói vừa mở nắp chai rượu.

- Đi có sớm quá không?

Tao chưa bao giờ thấy mày ngủ trên 5 tiếng cả._ Jay hơi lo lắng về sức khỏe của Klara.

- Không sao.

Do thói quen từ nhỏ rồi, mà đột nhiên mày lại quan tâm tới tao dữ vậy??_ Klara thấy không ổn về chuyện này.

- Ahaha không có gì.

Bạn thân nhiều năm rồi không quan tâm nhau được sao hả, man?_ Jay cười lớn.

- Ờ.

Giữ hộ mấy chai rượu vang dùm đi, tao về đây!_ Klara đứng lên.

- Oke mày, về vui vẻ!_ Jay chào tạm biệt Klara.

___________________

Hai nhonnn

Đây là bộ truyện ĐN đầu tiên của mềnh

Lần đầu viết sẽ sai sót lắmmm nên mong mn thông cảm hoặc góp ý kiến thêm ngaa

(Cóa ai shipp cặp dưới giống mềnh hoqq nèee)

Cuối chap mềnh sẽ cho 1 ảnh để chap bớt trôi và để mn có hứng thú đọc:3
 
[Đn Dragon Ball] Đã Xuyên Không Sao?!
Chapter 2


Cũng như thường lệ, Klara thức 4h và bắt đầu đi đến trụ sở để nhận nhiệm vụ mới.

Thứ cô làm một ngày chỉ là giết người, ăn uống rượu và sau đó đi ngủ 4 tiếng là đủ.

Mặc kệ người ta trách móc, đồn đại về cô.

Cạch!

- Ta đến nhận nhiệm vụ!_ Klara đi đến một người đàn ông mặc áo choàng đen che khắp cơ thể.

- Hôm nay cô phải giết một tên đang sinh sống ở thành phố phía Tây!_ Tên áo choàng đen lên tiếng.

- Chậc.

Nôn tên ra, lề mề thật!_ Klara tỏ ra khó chịu.

- Ha.

Có cần khó chịu vậy không hử Klara?_ Hắn ta bật cười.

- ..._ Klara im lặng nhíu đôi chân mày lại với nhau.

- Là Alan, chú của cô._ Hắn ta nói tên mục tiêu mà Klara cần giết hôm nay.

- Tch-..

Ngươi cố chọc tức ta à?_ Klara cắn răng, tỏ ra nguy hiểm khắp phòng.

- Ta nói thật, làm hay không tùy thuộc vào cô._ Giọng hắn trầm xuống, dường như hắn đang nói nghiêm túc hẳn.

- ..._ Klara im lặng.

- Vậy thôi ta đi!_ Klara quay người bỏ đi, cô đóng cửa thật "mạnh", cánh cửa mém thăng thiên.

- Chắc cô còn luyến tiếc với nó, từ bỏ sớm là vừa, Klara.._ Hắn thốt ra những câu này khi Klara vừa đi được một lúc.

Krala dùng con xe moto của mình, vặn tay lái và bắt đầu đi đến thành phố phía Tây.

Nơi mà cô từng sinh sống, cũng là nơi có quá khứ "đẫm máu".

"Chậc.

Tại sao lại thành phố phía Tây chứ không phải chỗ khác?!"_ Klara bực tức trong lòng.

Cô không muốn quay lại nơi còn "đáng sợ hơn địa ngục" đó.

"Cái tên đáng ghét đó cố chọc tức mình rồi!"_ Klara.

Đi được nửa tiếng thì cũng đã đến thành phố phía Tây.

Quang cảnh nơi đây cũng có chút thay đổi nhưng tận cảnh "đẫm máu" đầy bi kịch vài chục năm trước vẫn mãi khắc sâu trong tâm trí Klara không bao giờ phai đi.

Đây cũng là nơi sinh ra Klara như bây giờ.

- Nơi đây đã xây nhiều nhà hơn.

Nhưng đối với mình nó chẳng bao giờ thay đổi!_ Klara nhìn xung quanh và đánh giá chúng.

Klara đi đến căn hộ gần nhất, nó cũng chính là nơi mục tiêu của cô sinh sống.

Alan - chú ruột của Klara.

Ông ta là một kẻ giết người và đang bị truy nã gắt gao, chỉ chui nhủi trong căn hộ nhỏ.

Không hiểu vì lí do nào đó ông ta vẫn còn sống sót được tới tận bây giờ, không lẽ ông ta đang được một người trong Thế Giới Ngầm âm thầm bảo vệ?

Chắc hẳn tên đó có địa vị cao trong Thế Giới Ngầm nên mới giúp ông ta trốn thoát khỏi cảnh sát và sống ở đây đến bây giờ.

Klara không dùng cách như thường ngày của mình là lén lút và hạ mục tiêu dễ dàng.

Klara gõ nhẹ vào cửa 3 lần.

Tư từ cánh cửa được mở ra dần dần.

- Oh K..

Klara?!_ Alan sau khi thấy cô liền ngạc nhiên sửng sốt và chính mắt ông ta không ngờ thấy rằng Klara vẫn sống sót.

- Chào, đã lâu không gặp!

Có lẽ ông chú đây rất ngạc nhiên khi tôi còn sống và đang đứng trước mặt ông?_ Klara với giọng trầm có chút lạnh và sự chế giễu ông ta.

- A..

Ahaha.

Thôi cháu vào nhà đi nhé, để ta lấy nước cho uống!_ Alan cười gượng, tránh một bên và mời cô vào nhà.

- Không cần.

Tôi đây tự đứng được, không cần ông chú già đâu!_ Klara từ chối sự tiếp đãi của Alan.

- Trời đang lạnh, cháu là con gái đứng ở ngoài này coi chừng cảm đấy._ Alan lo lắng tình trạng sức khỏe của Klara.

- Bản thân tôi tự biết rõ hơn ai hết.

Thôi trò diễn hề này của ông chú đi, đừng cố mà lừa tôi._ Klara nhận ra Alan nãy giờ chỉ "diễn" để đánh lừa cô rằng ông ta vẫn còn chút tình cảm chú cháu.

- Vậy có chuyện gì nói rõ hơn đi._ Alan bắt đầu nghiêm túc hẳn.

- Ông chú phải tự biết chứ?

Tôi không rảnh đến đây để bòi đắp thứ tình cảm rẻ rách ấy._ Klara.

- Vậy cháu tới đây để giết ta?_ Alan nói thẳng ra.

- Đợi lúc ông chú phát hiện ra thì đã đắp mộ từ lâu rồi!_ Klara lập tức đấm vào bụng Alan.

Ông ta không kịp phản ứng nên phải chịu cơn đau đớn này.

Klara tiếp tục đánh vào những điểm gây ra sự đau đớn nhất.

Nói chung cô đang hành hạ Alan một cách "từ tốn" để ông ta sống không bằng chết và nhận lấy những gì trước đây đã làm với Klara!

Có lẽ như đây là mục tiêu Klara giết lâu nhất bởi vì những tội lỗi vài chục năm trước đã làm là không thể tha thứ!

- Kết thúc rồi!_ Klara móc ra con dao găm, quyết định kết liễu Alan lần cuối cùng và mãi mãi.

Nhưng không!

Klara bị một tên lạ mặt từ đằng sau đâm thẳng xuyên qua tim.

Cô không ngờ trước rằng cô sẽ bị kẻ khác tấn công khi đang thực hiện nhiệm vụ.

Cũng không ngờ ông ta lại có thêm thuộc hạ đã chuẩn bị từ trước, đề phòng cô ra tay giết Alan.

Klara ngã gục xuống bởi bị đâm vào tim, máu chảy rất nhiều.

Đôi mắt bắt đầu nặng trĩu, tay chân không còn cảm giác gì nữa.

Alan ngồi hổm xuống nhìn Klara đang chết dần chết mòn, ông ta nở nụ cười man rợn.

Kế hoạch của ông ta đã thực hiện được là giết Klara!

- Ra đi vui vẻ, cháu gái yêu?~_ Alan nói trước khi cô chết.

____________________

Vớ màu hường mới chịu à nhen=))
 
[Đn Dragon Ball] Đã Xuyên Không Sao?!
Chapter 3


Tại một nơi.

- Zerb, ta đã hoàn thành nhiệm vụ của ngươi._ Alan gọi tên của người đàn ông đang cầm ly rượu trên tay.

- Tốt lắm.

Ngươi đã biết kìm chế cảm xúc của mình và thành công giết được Klara, cháu gái của ngươi!_ Zerb cười vì sự thành công của Alan.

- Yayaki đâu?_ Alan.

- Cô ta hiện giờ được người bên ta chăm sóc rất chu đáo nên ngươi không cần lo lắng đâu._ Zerb lắc nhẹ ly rượu.

"Xin lỗi cháu, Klara.."_ Alan ngậm đắng nuốt cay.

_____________________

- Không.. không, mẹ!!_ Klara giật mình bật dậy, mồ hôi nhễ nhại, thở gấp.

"Chậc!

Lại là nó, đã không biết bao nhiêu lần rồi!"_ Klara cắn răng, vuốt nhẹ mái tóc của mình.

"...Khoan"

"M..

Mình còn sống?!"_ Klara ngạc nhiên tột độ.

Lấy tay sờ mặt, tóc, cả vết thương ngay tim.

"Không có sao??

Rốt cuộc chuyện gì đang diễn ra?!"_ Klara vẫn chưa hết nỗi ngạc nhiên.

- Nhóc tỉnh rồi à?_ Một người đàn ông từ từ tiến đến chỗ cô.

- Ngươi là ai?!_ Theo thói quen gặp kẻ lạ mặt, Klara với tư thế võ chuẩn bị đánh nếu như hắn ta tấn công cô.

- Không quan trọng, đã khỏe hẳn hơn chưa?_ Hắn ta ngồi lên một tảng đá nhỏ kế Klara.

- Rồi.

Nhưng hiện tại ta đang ở đâu?_ Klara vẫn nghi ngờ người đàn ông này.

- Hành Tinh Zondek.

- Hành tinh Zondek???_ Klara.

"Ụa cái quần đùi gì đang xảy ra??

Chết xong tỉnh lại còn sống??

Gặp người không quen??

Hành tinh Zondek??"_ Klara với hàng trăm câu hỏi trong đầu.

- Ta chưa từng thấy nhóc bao giờ.

Người Saiyan?_ Ông ta nói.

"Người Saiyan?

Có đuôi là người Saiyan sao?"_ Klara.

"Khoan đã, sao mình lại biết chuyện này??"_ Klara.

- Phải.

Ta cũng là người Saiyan, ngươi cũng vậy?_ Klara đáp và hỏi ngược lại.

- Ừ.

Ta là Bardock._ Bardock giới thiệu tên của mình.

- Klara._ Cô trở về trạng thái ban đầu của mình.

- Một cái tên khó đọc._ Bardock kì lạ về tính cách lẫn tên của cô.

- Ông chú chỉ cần đọc (Lara) còn chữ (K) đằng trước không cần!_ Klara phân tích cho Bardock cách đọc tên của bản thân.

- ..._ Bardock im lặng nhìn chằm chằm vào cô.

- Hả?_ Klara nheo mắt khi Bardock chứ nhìn mình chằm chằm.

- Làm bằng cách nào nhóc lại có mặt ở đây?_ Bardock nghiêm túc hỏi.

- Ta chẳng biết!_ Klara trả lời thẳng thừng.

- Hành tinh Vegeta bị hủy diệt, đồng nghĩa với việc người Saiyan đã gần như bị tuyệt chủng, nhưng tại sao nhóc lại có mặt tại nơi này?_ Bardock nhíu đôi lông mày lại.

- Vậy tại sao ông chú vẫn còn sống?_ Klara đôi mắt có chút hững hờ và hỏi ngược lại Bardock.

- Ta được một người cứu sống, sau khi tập luyện nơi đó ta đã có thể đến được hành tinh này và sinh sống tạm._ Bardock giải thích.

- Hơi vô lí..

Ông chú đã dùng dịch chuyển tức thời đến hành tinh này?_ Klara ngạc nhiên.

- Ừ.

Ta đã được người Yardrat cứu sống._ Bardock.

- Ông chú định làm gì?_ Klara hỏi.

- Đây là hành tinh Zondek - lãnh thổ của Frieza và vài hành tinh khác của hắn, ta đã tiêu diệt hết rồi!

Nhất định.. ta sẽ giết Frieza để trả thù cho gia tộc của mình!_ Bardock tay nắm chặt thành nắm đấm, mỗi nổ lực của ông điều chỉ có một lí do duy nhất - tiêu diệt Frieza.

- Ta không quan tâm ông chú định làm gì nhưng.. việc trả thù hãy để đấy, đừng để phần ác trong mình chiếm được._ Klara ngước nhìn trên bầu trời đêm đầy sao và khuyên bảo Bardock.

Sau cái chết ở kiếp trước, dường như cô đã được cảm hóa và không để phần ác xâm chiếm cơ thể cô nữa.

Chắc hẳn do tính cách này - thân thể mới của cô nên mới như vậy.

- ..._ Bardock im lặng, có lẽ cô đã thông não Bardock được một ít rồi.

Một khoảng không im lặng thì bụng cô kêu lên (ọt ọt ọt)

- Ta còn vài trái cây ở hành tinh này khi đi săn, ăn đi._ Bardock quăng cho Klara vài trái táo.

Klara không nói gì mà xơi hết số trái Bardock đã đưa.

Ăn xong thì cả hai có trò chuyện một chút và cùng nhau ngắm cảnh bầu trời đêm đầy sao.

Thật kì lạ là cả hai người Bardock và Klara đều là người có tính cách khó chịu, lạnh nhạt.

Klara thì cực kì máu lạnh, tính cọc cằng và có ánh mắt gây chết người ở kiếp trước.

Dường như ai cũng sợ cô.

Bardock thì bản tính là người Saiyan nên có tính kiêu ngạo, ít nói, mặt lúc nào cũng hầm hầm (nhưng tui thích kiểu j é:v).

Với hai con người nói chung tính cách cũng khá khó tính nhưng lại trò chuyện cùng nhau rất lâu.

Không hiểu lí do vì sao mà Klara nói chuyện một cách bình thường chứ không nói kiểu cọc cằng nữa (dường như cả 2 hợp tính nhau vl:V).

Một lúc sau.

- Nếu được..

ông chú tập luyện cho ta đi._ Klara.

- Nếu nhóc muốn._ Bardock trả lời nhưng mắt vẫn hướng lên bầu trời.

- Kakarot.._ Trong vô thức Bardock vô tình gọi tên đứa con trai của ông.

- Kakarot?_ Klara.

- Con trai của ta, nhưng hiện giờ thằng bé đang ở Trái Đất._ Bardock.

"Trái Đất?

À phải rồi..

Trái Đất ở đây cũng như Trái Đất ở kiếp trước thôi.."_ Klara nghĩ.

Sau đó Bardock kể về hành tinh Vegeta cũng như con trai tên Kakarot và khả năng nhìn trước tương lai của ông.

—————

Một lát sau, cả hai tìm được một ngôi nhà chưa bị sập hoàn toàn, họ quyết định đánh một giấc ở đây.

- Ngủ đi nhóc, từ mai sẽ bắt đầu luyện tập._ Bardock nằm xuống, hai tay tựa đầu làm gối, rồi nhắm mắt.

Klara nhìn Bardock một hồi lâu rồi mới bắt đầu nằm xuống giường đối diện với giường của Bardock cách khoảng 10m.

Klara nằm trằn trọc mãi mới ngủ được.

_________________

Gotenks kiểu: bất lựcc
 
[Đn Dragon Ball] Đã Xuyên Không Sao?!
Chapter 4


Sáng hôm sau.

Bardock thức dậy thì đã không thấy Klara.

Và cũng như ở kiếp trước thôi, cô chỉ ngủ duy nhất 4 tiếng và do cơn ác mộng ấy cứ lặp đi lặp lại mỗi lần cô đi ngủ nên đã tạo ra thói quen mỗi ngày.

Klara thức từ rất sớm để tập thể dục và đi kiếm đồ ăn.

Cũng may hành tinh Zondek này có trái cây độc lạ và vài con thú hoang dã còn sống sót.

- Tối qua nhóc không ngủ à?_ Bardock cắt xé miếng thịt trong tay.

- Phải.

Thói quen của ta rồi._ Klara đáp lại ngắn gọn, súc tích.

- Có lẽ ta nên quay trở lại hành tinh Yardrat sẵn môi trường ở đó sẽ giúp nhóc luyện tập._ Bardock vừa ăn vừa nói.

- Ta cũng sẽ học luôn dịch chuyển tức thời._ Klara.

- Nhóc.._ Bardock.

- Hử?

Chuyện gì?_ Klara dừng ăn và nghe Bardock nói.

- Không gì._ Bardock tiếp tục ăn phần của mình.

Klara im lặng với mặt đầy hắc tuyến nhìn Bardock.

- Ăn đi nhóc rồi bắt đầu theo ta đến hành tinh Yardrat!_ Bardock liếc mắt sang Klara nói.

- Biết rồi ông chú._ Klara đáp lại.

Sau khi ăn xong, Klara đặt tay trên vai Bardock rồi ông dịch chuyển tức thời đến hành tinh Yardrat.

- Bardock, chào mừng anh trở lại!_ Một người Yardrat đi ra tiếp đón ông.

- Ờ chào._ Bardock chào lại.

- Bardock anh đem theo ai tới vậy?_ Người Yardrat nhìn Klara hỏi.

- Người quen của ta, nhóc Klara._ Bardock giới thiệu Klara cho người Yardrat ấy.

- Yo.

Ông chú bỏ từ nhóc ra đi, ta đâu có trẻ con như vậy?_ Klara chào xong quay sang nói Bardock.

- Nhìn ngươi chẳng khác gì đứa nhóc con, gọi vậy không đúng?_ Bardock nhìn Klara.

"Cũng không trách gì ông ta.

Cũng do cơ thể này nhỏ thôi mà..

Khoan, cơ thể nhỏ sao...?"_ Klara dường như đã nhận ra điều gì đó.

"Bị đâm chết rồi khi tỉnh lại ở thế giới khác với một cơ thể khác...?

Không lẽ.. xuyên không?!"_ Klara bây giờ mới biết mình đã xuyên không.

Cô cũng có tính mau quên chuyện đã xảy ra vào tối hôm qua.

Cơ mà khoan?

Lúc Klara bị đâm chết là vào lúc 5h sáng.

Nhưng lúc xuyên không lại là buổi tối chứ?

Thật kì lạ!

Cả hai người Yardrat và Bardock đơ ra nhìn nhau sau đó nhìn Klara có những hành động gì đó kì quặc.

Cô tự suy nghĩ tự vò tóc mình, cùng với gương mặt ngạc nhiên nữa.

- Nhóc làm trò hề gì vậy?_ Bardock lên tiếng để trách khỏi không khí này.

"Bardock từng nói chưa bao giờ biết mình..

à không, chưa bao giờ biết cơ thể này mới đúng.

Không lẽ sống ở hành tinh khác chứ không phải Vegeta sao?!"_ Mọi chuyện làm cho Klara phải rối não, mặc dù trình độ IQ của cô cũng cao lắm nhưng đôi lúc cũng bó tay và lười dùng não.

- NHÓC KLARA!!_ Bardock hét ầm lên.

Làm Klara và cả người Yardrat kế bên mém đứng tim.

Dường như tiếng hét của ông cũng làm mọi người trên hành tinh này hoảng hốt.

- H..

Hả??_ Klara giờ mới kịp hoàn hồn.

- Rống cái giọng to lên mới nghe, nhóc đang mưu tính gì?_ Bardock khó chịu nhìn Klara, vì nãy giờ lo suy nghĩ nên ông nghi ngờ cô sắp có mưu tính gì đó trong tương lai.

- Đâu có.

Ông chú nghĩ rằng ta sẽ mạnh lên và lật đổ ông chú à?_ Klara nở nụ cười.

"Mình không thể nhìn trước tương lai của nhóc này.

Nhưng cũng chẳng thể buộc tội nhóc có âm mưu xấu xa được."_ Bardock thầm nghĩ.

- Dừng cuộc nói chuyện này lại và bắt đầu luyện tập đi, người Yardrat này sẽ là người dạy cho nhóc!_ Bardock gạt bỏ cuộc nói chuyện sang bên, bắt đầu bảo Klara luyện tập với người Yardrat.

Kể từ đó Klara được người Yardrat nhiệt tình chỉ dạy và dường như Klara tiếp thu các bài luyện tập nhỉnh hơn Bardock một chút.

Klara cũng chẳng hiểu nỗi, chắc do cơ thể mới chăng?

Hay là do kiếp trước cô được đào tạo trở thành sát thủ từ nhỏ cho nên bây giờ tiếp thu rất nhanh.

Thỉnh thoảng Klara cũng thách đấu với Bardock nhưng toàn thua cuộc, bởi vì Bardock đã đoạt được trạng thái Super Saiyan đầu tiên trong chủng tộc người Saiyan.

Cũng vì lí do đó Klara kiên nhẫn tập luyện nhiều và quyết tâm trở nên mạnh hơn.

Vào trận chiến cuối cùng của Klara và Bardock.

Cô sắp thua thì cơn ác mộng năm ấy đã xuất hiện, chính cô là người đã chứng kiến toàn bộ sự việc xảy ra trong cơn ác mộng ấy.

Cũng chính là chìa khóa giúp Klara đạt được Super Saiyan và đánh thắng Bardock ở trận chiến ấy.

Vài năm sau khi sinh sống và tập luyện ở hành tinh Yardrat, Klara đã thay đổi 'một chút' tính cách cọc cằng của mình.

Cũng kính lễ bái Bardock là sư phụ mình (nhưng người trực tiếp luyện tập cho cô lại là người Yardrat).

- Nhóc đã mạnh lên rất nhiều trong vài năm qua rồi đấy._ Bardock cười.

- Vâng.

Cảm ơn sư phụ!_ Klara lễ phép.

- Cơ mà sư phụ nên đổi xưng hô đi, gọi nhóc quài trong bao nhiêu năm ở đây rồi đấy._ Klara nhìn Bardock bằng ánh mắt cá chết.

- Ta quen miệng._ Bardock đáp lại khá ngắn gọn.

________________

Ulatroi🙂)
 
[Đn Dragon Ball] Đã Xuyên Không Sao?!
Chapter 5


- Aizz tùy sư phụ.

Xưng hô kiểu nào cũng được._ Klara bất lực.

Hai người im lặng được một lúc lâu.

- Sư phụ nghĩ tên Frieza đó cai trị mấy hành tinh?_ Klara hỏi Bardock để giảm bớt sự tẻ nhạt này.

- Ta cũng không rõ.

Nhưng nhóc hỏi vậy có ý gì?_ Bardock lập lại câu hỏi rất nhiều lần hỏi.

- Nếu tính không nhầm thì sư phụ nói câu này 101 lần rồi đấy._ Klara với ba dấu chấm siêu to trên đầu, cạn lời với Bardock.

- Có sao?_ Bardock đánh trống lảng quay mặt đi chỗ khác.

"Haizz.. người nói dối rất dở đấy sư phụ."_ Klara nghĩ.

- Đã lâu rồi chưa có hưởng cái cảm giác giết người là như thế nào nữa.._ Klara nhìn đôi bàn tay của mình.

Chính đôi bàn tay này đã giết bao nhiêu người ở kiếp trước, cũng vì cô là sát thủ.

- Ta nhớ không lầm thì có một hành tinh thuộc sự cai trị của Frieza._ Bardock sực nhớ ra.

- Oh vậy đến đó liền đi sư phụ!!_ Klara với đôi mắt sáng rực, hối thúc đi đến đó.

- Được thôi._ Bardock cười nửa miệng, gật đầu đồng ý.

- Sẵn thể hiện sức mạnh của nhóc trong thời gian qua đi, ta rất muốn thấy đấy!_ Bardock muốn tận mắt chứng kiến sức mạnh của Klara đã tăng tới mức nào.

Klara gật đầu lia lịa.

Cả hai cùng nhau dịch chuyển đến hành tinh đó.

Hành tinh số 18 của Frieza - hành tinh Botlzux.

Một hành tinh toàn những thứ kì lạ được phát minh từ người Xuz.

Họ có ngoại hình tương đối cao và gầy, nước da rất giống con người nhưng lại có vẩy cá dính vào các cánh tay và ngực.

Họ chỉ có một phần tóc chỉ trước mắt, mọc thêm 2 cái sừng tê giác từ đỉnh đầu xuống trán.

Họ còn có thêm thiết bị đeo bên tai và ở tay.

Xoẹt!

Người Xuz có thiết bị tiên tiến nên đã kịp thời phát hiện ra chỗ cô và Bardock vừa dịch chuyển đến.

Họ vây quanh và cầm một cây súng, nó na ná như súng ở kiếp trước Klara hay dùng nhưng nó khá cùi nên cô đã bỏ.

Cùng lúc đó đám lính của Frieza ở hành tinh này cũng phát hiện ra hai người nên nhanh chóng bay đến.

- Kia là đám người của Frieza!_ Bardock.

"Chắc bọn chúng sẽ không biết mình đâu nhể?"_ Klara thầm nghĩ.

- Hai ngươi là người Saiyan?!_ Tên lính thuộc quân đoàn Frieza là Melan nói.

- Chào đón nồng nhiệt ghê nhỉ?_ Klara cười nhẹ.

- Lính của Frieza để ta, còn đám người Xuz đó cho nhóc lo liệu!_ Bardock phân chia số lượng để cả hai cùng đánh.

- Tuyệt!!_ Klara với nụ cười man rợ nhìn người Xuz.

Cô bẻ tay nghe rõ từng tiếng 'rắc rắc' và khởi động chế độ đồ sát!

Phía bên Bardock.

Ông đấm vào bụng Melan để khởi động trước.

Vì suốt 12 năm qua ngoại trừ Klara thì ông chưa có đối thủ nào để giải tỏa.

Bardock xem cú đấm ấy chỉ là khởi động nhưng đã làm Melan nôn ra bọng máu.

Hắn đau đớn ôm bụng và dường như hắn nở nụ cười và khoái chí rằng cuối cùng đã gặp kẻ xứng tầm với mình.

Melan lau vết máu trên miệng rồi bắt đầu tấn công Bardock, những đòn tấn công của hắn Bardock đều né được.

Bardock phản lại bằng một cước nhưng Melan đã đỡ được và bị đẩy lùi một chút.

Họ tách ra và tấn công đối phương mạnh và nhanh hơn.

Có vẻ như Bardock đã khá kéo thời gian, ông muốn xem trận chiến của Klara và nhìn cô 'giết' một người Xuz như thế nào.

Ông nhanh chóng kết thúc trận chiến với Melan.

Ông đấm thẳng vào bụng Melan rồi dịch chuyển ra sau đập vào đầu hắn, Melan rơi xuống vì hai đòn liên tiếp.

Bardock nhanh chóng dùng chưởng khá lớn về phía Melan, hắn chết sau đòn đó.

Rồi Bardock xử lý luôn đám lính còn lại.

Về phía Klara.

Cô thẳng tay dùng kiếm cướp được giết không thương tiếc người Xuz.

Từng người từng người ngã xuống, máu đổ khắp nơi dính trên người cô kể cả ở mặt.

Klara máu lạnh cuối cùng cũng được bộc lộ!

Lần này cô không dùng sức mạnh của mình mà dùng kĩ năng sau 17 năm làm sát thủ.

Đi đến đâu cô chém giết từng kẻ xông lên.

Người Xuz đã đoàn kết với nhau để có thể hạ được cô nhưng không!

Cô hoàn toàn áp đảo được chúng.

Một lúc sau tất cả người Xuz đã hoàn toàn bị giết sạch dưới tay Klara.

Cùng lúc đó Bardock bay đến.

- Đã tay thật.._ Klara nhắm mắt nở nụ cười hồn nhiên.

- Oh xử lý nhanh đấy nhóc!_ Bardock tiếp đất và đi lại gần Klara.

- Ha.

Tiếng la thất thanh khi chuẩn bị sang thế giới bên kia của bọn chúng nghe thật là sảng khoái, giết người đúng là thứ làm mình thanh thản hơn!_ Klara đã giải quyết cơn thèm khát giết người trong mình suốt 12 năm.

- Cũng may là ta cứu nhóc lúc trạng thái bình thường, còn không ta là con mồi của nhóc rồi._ Bardock đứng khoanh tay và nói.

- Hehe.

- Cơ mà nước da của Xuz giống chúng ta nhưng máu lại là màu xanh lá??

Kì lạ thật._ Klara liếm thử máu đó.

Cô ngạc nhiên.

Bình thường máu của loài người là máu đắng.

Cớ sao máu của người Xuz lại xanh lá và ngọt, thêm chút béo nữa?

Y như đang thưởng thức dĩa bánh su kem vậy, ngọt và béo nhưng dễ ngán.

Cảm thấy điều kì lạ, Bardock lại gần xác Xuz gần đấy.

Ngồi hổm xuống chét một ít máu nếm thử, nó có vị ngọt.

- Sư phụ.

Người từng nói người Xuz có những thứ rất kì lạ phải không??_ Klara quay sang hỏi Bardock.

- Đúng.

Ta đã từng nói vậy.

Nhưng ta chỉ biết rằng chúng có những phát minh khoa học rất tiên tiến và máu của chúng đem lại thứ gì đó nên Frieza mới xâm lược và cai trị._ Bardock giải thích.

Vừa dứt câu thì hai người cảm nhận được nguồn sức mạnh khác.

Là Xuz còn sống sót hay đám lính của quân đoàn Frieza?

____________________

Oi trời, thấy cái gì mà ai cũng chảy máu mũi hết dzậy🙂)

Anh cầm máy ảnh chi dị Gohan=))
 
[Đn Dragon Ball] Đã Xuyên Không Sao?!
Chapter 6


"Nguồn sức mạnh này.. nó là gì vậy?"_ tCả Bardock và Klara cùng chung suy nghĩ.

Lập tức họ bay đến chỗ nguồn sức mạnh phát ra, gần các tòa nhà xen kẽ nhau.

"Chậc!

Đám người đó thấy mình rồi!!"_ Trong các ngôi nhà sập nát chồng lên nhau thành con hẻm nhỏ.

Xuất hiện một hình bóng của ai đó ló đầu ra nhìn mọi thứ xung quanh.

Bùm!!

Klara dùng chưởng để phá tan ngôi nhà vỡ nát đang che chắn họ đi qua.

- Lộ mặt mau!_ Klara nói vừa đủ Bardock và người kia nghe.

"Không phải đám lính sao??"

Tiếng cục đá nhỏ rơi lách cách, hình dáng người đó dần hiện ra.

Là một cậu con trai với bộ đồ khá rách nát ở phần bắp chân, ở cánh tay.

Có phần tóc hơi dựng đứng nghiêng về phía trước một chút, có 2 gọn tóc được chỉa trước trán.

Cậu ta đeo miếng vải trắng dính chút máu để che một mắt bên trái.

Đặc biệt cậu ta có đuôi - một đặc điểm nhận biết người Saiyan.

- Có đuôi, người Saiyan sao??_ Klara có chút ngạc nhiên.

Hai người đáp xuống đất và lại gần cậu ta.

- Vậy ra không phải đám lính của Frieza.._ Cậu ta thở dài nhẹ nhõm.

- Ngươi là người Saiyan sao lại ở hành tinh này?_ Bardock hỏi cậu ta với chút nghi ngờ trong lòng.

- Đúng.

Tôi là người Saiyan, nhưng đúng hơn tôi đang bị lính của Frieza truy đuổi!_ Cậu ta nói ra lí do mình xuất hiện ở hành tinh này.

- Thế là sao?

Ngươi nói rõ ra xem?_ Klara chưa hiểu rõ lắm về chuyện của cậu ta.

Vì lí do nào mà Frieza lại sai lính của hắn truy đuổi cậu ta?

- Trước hết tôi xin giới thiệu, tôi là Selid._ Selid giới thiệu tên mình trước.

- Ta là Klara, đây là sư phụ ta Bardock!_ Klara cũng giới thiệu.

- Tôi là người Saiyan nhưng được sinh ra ở đây.._ Selid e thẹn nói.

Bardock và Klara ngạc nhiên.

Nhưng bên ngoài họ đang giữ bình tĩnh và im lặng cho Selid nói tiếp.

- Cha tôi là người Saiyan và mẹ tôi là người Xuz.

Vì họ có tình cảm với nhau nên mới có tôi.

Vì những người Xuz có những tiềm năng và những thiết bị tiên tiến nên Frieza đã nhắm vào chúng tôi.

Tôi tưởng rằng hắn ta để ý tới chúng tôi vì những thứ mà người Xuz chế tạo ra, mục đích của hắn là máu của tôi.

- Vì tôi có nửa dòng máu người Saiyan và nửa dòng máu người Xuz, chúng trộn lẫn với nhau.

Máu của tôi có thể chửa tất cả loại bệnh, trị thương và thậm chí là tăng sức mạnh cho họ nếu họ uống máu của tôi.

- Khoan đã.

Tên Frieza chỉ vì muốn mạnh hơn nên đã truy lùng ngươi?_ Klara thắc mắc về đều này.

Hắn đã mạnh hơn rồi lại đi kiếm sức mạnh mới nữa ư?

- Tôi nghĩ là vậy._ Selid bắt đầu nói tiếp.

- Nhưng uống máu của tôi không phải điều dễ dàng gì.

Vì chỉ có người được chọn mới có thể uống máu của tôi và nhận được một nguồn sức mạnh đáng kinh ngạc.

Nói dễ hiểu hơn tôi có nhiệm vụ đi tìm người được chọn.

Không thể lấy được máu của tôi nên Frieza chọn cách thống trị người Xuz trước để dễ dàng tiếp cận tôi hơn.

Cha tôi làm việc tại quân đoàn của Frieza, sao khi biết tin Frieza lập tức giết cha tôi.

Còn mẹ tôi thì.. cũng bị hắn ta giết.._ Nói tới đây Selid nắm chặt tay, giận dữ trong lòng khi nhớ lại chuyện cha mẹ cậu chết dưới tay Frieza!

Hai con người im lặng kia cũng đã hiểu được phần nào rồi, coi bộ tên Frieza này nhiều kẻ thù hắn quá:v.

- Thật ra thì chính tay ta đã giết sạch người Xuz._ Klara.

- Tôi đã biết rồi.

Bọn người Xuz ngoài mẹ tôi ra thì.. chẳng ai ưa tôi cả, bọn chúng chết là đáng!_ Selid cười nhạt.

- Ta đã dọn dẹp đám lính của Frieza nên nhóc yên tâm được rồi._ Bardock lên tiếng.

- C..

Cảm ơn hai người..

- Không có gì để cảm ơn cả._ Klara vừa nói vừa quan sát xung quanh.

- Hiện giờ hành tinh này coi như bỏ hoang rồi, li.. liệu tôi có thể đi cùng hai người được không?!_ Selid ngập ngừng xin đi theo.

- Nếu được nhưng nhóc..?_ Bardock.

- Tôi sẽ không là vật cản của hai người đâu!

Mặc dù sức mạnh tôi không có gì là nổi bật nhưng tôi thành thạo tất cả vũ khí ở hành tinh này!_ Selid rất mong mình sẽ giúp ích được cho cả hai người.

- Được.

Dù gì nhóc có dòng máu người Saiyan, sớm muộn gì cũng bộc lộ nó ra mà thôi._ Bardock thầm thì.

- Hả??_ Selid thấy Bardock lẩm bẩm trong miệng.

- Không gì.

- Tôi..

Tôi có thể gọi ông chú đây là sư phụ được kh-không...?_ Selid rụt rè nói.

- Tùy nhưng đừng có làm vẻ mặt đó, dòng máu người Saiyan của nhóc đâu mà cứ nhút nhát là thế nào?_ Bardock cố chấn chỉnh tính cách cậu ta.

- V..

Vâng ạ!_ Selid ngập ngừng.

- Sư phụ, con mới tìm được thứ này nè!_ Klara bay lại chỗ họ sau khi lục tung cả tòa nhà chưa sập hoàn toàn cách chỗ đây vài km.

- Là cái gì?_ Bardock nhìn chiếc mặt nạ trên tay Klara.

- Đây là mặt nạ hồ ly mà con nhặt được ở tòa nhà đằng kia, đẹp quá nên con lấy luôn._ Klara ngắm nghía mọi chi tiết của mặt nạ hồ ly này.

- Mặt nạ này không dùng để đeo thôi đâu, chắc nó còn có công dụng khác._ Selid nhìn kĩ chiếc mặt nạ.

- Cơ mà máu của người Xuz nguyên thủy khi uống vào thì có làm sao không??_ Klara sực nhớ ra và quay sang hỏi Selid.

- Cậu đã uống chúng sao?_ Selid hỏi.

- Đúng.

Ta và sư phụ đã nếm thử qua, cũng vì nó ngọt và có chút béo nên ta uống hơi nhiều trước khi gặp ngươi._ Klara đáp.

- Cũng không có gì nổi bật lắm, nó chỉ giúp chúng ta kháng lại những thức mạnh mẽ hơn thôi.

Tôi không chắc chắn nó kháng cái gì vì tôi không thuộc máu đó nên chẳng nghiên cứu về nó._ Selid gãi đầu, tỏ vẻ e thẹn.

- Trước hết thì ngươi nên bớt cái tính cách rụt rè, nhút nhát đi._ Klara.

- Vâng, tôi biết rõ rồi ạ!_ Selid lễ phép.

__________________
 
[Đn Dragon Ball] Đã Xuyên Không Sao?!
Chapter 7


Selid được Bardock huấn luyện ngay tại hành tinh của cậu ta.

Vì hành tinh Botlzux có trọng lượng gấp 20 lần trọng lượng của hành tinh Vegeta.

Vì điều kiện khí hậu và môi trường sống ở đây Selid đã quen nên huấn luyện nơi này rất thích hợp cho cậu.

Còn Klara thì ngồi nhìn các thiết bị máy móc chưa bị hư hỏng và đang hoạt động.

Cô cũng quan sát thêm vài cây súng, dao, thuốc nổ, bom,.. mà Selid đã nhặt được ở ngoài, thêm cái radar rất đặc biệt và một cuốn sách lớn và dày chứa các công thức chế tạo vũ khí.

"Sách công thức chế tạo sao??"

"Liệu mình có thể tạo ra lưỡi hái không???"_ Vừa dứt câu, Klara liền lật từng trang sách tìm công thức chế tạo cây lưỡi hái.

Lật được 89 trang thì Klara bắt đầu mỏi tay, nói thật cuốn sách rất dày khoảng 200 trang.

Lật hết 200 trang không gãy thì tay cũng phải bó bột mà thôi!

- Á à, đây rồi!_ Klara cười khi lật đúng trang các công thức chế tạo cây lưỡi hái.

Nhưng nhìn chung nó khá rối, cần có IQ cao và sự khéo léo mới tạo ra sản phẩm hoàn chỉnh hoặc hơn thế nữa.

Klara ngẫm nghĩ một lúc thì lật tiếp các trang sau, dường như cô muốn tạo ra một thứ có thể biến đổi thành bất cứ loại vũ khí nào.

Nhưng nếu làm vậy thì mất nhiều thời gian và công sức.

Cũng chính vì thế Klara đã đề nghị Bardock ở lại đây vài ngày, Selid cũng muốn ở đây để cho mình trở nên mạnh hơn.

Bardock không phản đối, cô nhảy lên vì vui sướng cả Siled cũng vậy.

Hiện giờ Bardock đang huấn luyện cho Siled nên Klara rất rảnh tay, dò từng trang và kiếm từng nguyên liệu để chế tạo ra nó.

Và dường như cô không biết chúng là thứ gì nên nhờ Siled tìm giúp.

Siled là người ở đây nên biết các nguyên liệu mà Klara cần rất dễ dàng tìm thấy.

Cậu giúp cô tìm xong thì quay trở lại luyện tập với Bardock.

- Hehe.

Bắt tay vào làm nào!!_ Klara cười rạng rỡ, bóp tay nghe tiếng 'rắc rắc' rồi bắt đầu làm.

Người Xú có công nghệ khoa học tiên tiến nên Klara chỉ việc bỏ nguyên liệu và để máy tự động làm thôi.

Chờ đợi ép thành khuôn, hoa văn, lên màu cũng phải tốn 7-8 ngày chứ chả đùa.

Vì khá lâu nên cô tham gia luyện tập chung với Siled.

- Hai nhóc vào một lượt đi!_ Bardock đề nghị cả hai hợp tác và xông lên tấn công ông.

- Sư phụ người chắc chứ??_ Siled hơi ngạc nhiên, sức mạnh của cậu cũng tăng lên nhưng không mạnh bằng một nửa sức mạnh của Klara.

Mà Klara lại có một lần đánh thắng Bardock, nếu cả hai xông lên vậy chẳng khác nào Bardock thua sao??

Sự chênh lệch sức mạnh quá lớn!

- Sư phụ à, con sẽ không bao giờ đánh người đâu!_ Klara nói một câu khiến tất cả độc giả cảm động sâu sắc.

- Nhóc nào đã từng hạ bệ ta thế?_ Bardock đáp lại câu này khiến Klara có vẻ hơi hơi quê.

- À ờm ai thế?_ Klara nhắm mắt làm ngơ về chuyện đó, mà dù sao thì cũng qua lâu rồi.

- Cứ hợp tác xông lên đi!_ Bardock với tư thế chuẩn bị, nói.

- Vâng!_ Klara và Siled đồng thanh.

Cả Klara và Siled xông lên tấn công Bardock nhưng ông đã chặn bằng hai tay của mình.

Bardock bật lại, Klara và Siled ra đòn đánh liên tục, Bardock lấy hai tay che chắn trước mặt, nhận đòn.

Từ từ các đòn đánh của cả hai người càng nhiều và càng nhanh hơn và đẩy lùi Bardock.

Bardock bật ra sau và ném các đòn Ki từ lòng bàn tay về hướng hai người.

Klara và Siled né và gạt chiêu của Bardock sang, nó rơi xuống dưới làm nổ tung một vài chỗ, tòa nhà cao lớn kia cũng sập nát, khói bay lên.

Hiện giờ họ đang chiến đấu trên không trung.

Bardock vừa phản công vừa chặn các đòn đánh từ hai đệ tử của mình.

"Chưa từng chiến đấu với nhau nhưng hai nhóc này lại hợp tác rất ăn ý.

Người khi ra đòn ra sau thì người còn lại đã biết cách phản công khác để đánh lừa đối thủ và tìm ra sơ hở!"_ Bardock thầm nghĩ và đánh giá sự hợp tác hoàn hảo của Klara và Siled.

- Cơ hội đây rồi!!_ Klara và Siled hét lớn làm Bardock bừng tỉnh.

Siled dùng một cước vào mặt Bardock nhưng ông thành công né được bằng cách ngồi hỏm xuống.

Lập tức Klara đấm thật mạnh vào mặt Bardock khi ông ấy không để ý.

Bardock trúng đòn và rơi xuống, gần sát mặt đất ông lấy lại ý thức và xoay chuyển cơ thể tránh chạm tới mặt đất.

"Siled dùng cước trước để đánh lừa, khi mình ngồi hỏm xuống để tránh thì ngay lúc đó Klara phản công để không cho mình kịp xoay sở.

Khá lắm!"_ Nụ cười Bardock dần hiện rõ lên và có chút tự hào về họ.

- Tới đây thôi!_ Bardock ngước nhìn Klara và Siled nói dừng buổi luyện tập.

Klara và Siled tiếp đất.

Cô lật đật chạy lại Bardock.

- Sư phụ có sao không vậy??

Cú đấm của con có đau lắm không??_ Klara lo lắng hỏi thăm Bardock.

- Ta không sao._ Bardock chút kinh ngạc về những hành động của Klara.

- Hở???

Sao thế sư phụ??_ Klara hỏi khi Bardock ngớ người nhìn cô.

- Chúng ta đang luyện tập nên việc ta bị đấm chẳng sao cả, lo cho đối thủ của mình thì sẽ gây rắc rối._ Bardock nói.

- Kẻ thù thì con lại có cách xử lý khác, chứ nếu đó là sư phụ thì lại khác nữa._ Klara cười.

- Nhưng ta có lời khen với hai nhóc, hợp tác ăn ý đấy.

Nếu tiếp tục thì sẽ bị hai nhóc hạ rồi!_ Bardock quay đi mừng trong lòng nhưng không thể hiện ra ngoài.

- Tôi không biết phải nói sao nữa nhưng cú đấm đó tuyệt đấy!!_ Siled nhìn Klara cười thích thú.

- Có lẽ chúng ta khá hợp nhau đấy._ Klara quay sang, nói.

Klara và Siled đập tay với nhau, cả hai cùng nở nụ cười rạng rỡ trên môi.

- Giờ ta kịp để ý, mắt phải của nhóc?_ Bardock hỏi con mắt phải được quấn bằng vải trắng.

- Con mắt khác màu của con, một đặc điểm của người Xuz._ Siled chạm bên mắt phải của mình, kéo vải trắng xuống.

Để lộ con mắt màu xanh lá khá đẹp.

- Lần đầu tiên ta thấy hai màu mắt đó, trong thật đẹp!!_ Klara nhìn chằm chằm Siled.

Đây cũng như là ngoại hình của Siled nha mn, thứ lỗi vì nó xấu thậm tệ🙁(

- C..

Cảm ơn cậu.._ Siled cào má tỏ ra hơi ngại ngùng.

_________________
 
[Đn Dragon Ball] Đã Xuyên Không Sao?!
Chapter 8


- Cơ mà ngươi nên kiếm bộ đồ nào mặc tạm đi, đồ ngươi đang mặc nó hơi cũ._ Klara chỉ đồ của Siled có phần rách và hơi cũ kĩ.

- Phải rồi.

Chắc chắn ở đây sẽ có căn cứ của đám lính kia!_ Klara sự nhớ ra.

- Ý của cậu là chúng ta sẽ đến căn cứ của bọn chúng để tìm đồ cho tôi??_ Siled.

- Phải.

Sư phụ có muốn đi cùng không ạ?_ Klara quay sang hỏi Bardock đang tựa đầu vào tảng đá.

- Không, nhàm chán!_ Bardock từ chối.

- Vậy chúng ta đi thôi!_ Klara cùng Siled bay vòng vòng để kiếm căn cứ của bọn chúng.

- Cậu chắc sẽ có không?_ Siled vừa tìm vừa hỏi Klara.

- Chắc.

Khi đến đây thì bọn chúng tự động chui ra nên căn cứ sẽ ở quanh hành tinh này thôi!_ Klara quan sát xung quanh.

- Có phải kia không?_ Siled chỉ ngay hướng của toà tháp cao giữa khu rừng.

- Chắc vậy.

Lại gần thử xem sao._ Klara bay đến tòa tháp cao lớn kia.

Hai người đáp xuống, đi vào tòa tháp là thăm dò mọi thứ xung quanh.

- Tôi chưa từng thấy những máy móc như này cả._ Siled.

- Oh thấy rồi.

Này mặc vào đi._ Klara cầm lấy bộ đồ chiến binh đưa cho Siled.

- Nó hơi rộng.._ Siled nhận lấy từ tay Klara, nhìn qua một lượt.

- Cứ mặc vào đi, nó sẽ tự ôm sát cơ thể ngươi dù có rộng hay hẹp._ Klara giải thích rồi hướng mắt nhìn màn hình to lớn kia.

"Đó là gì...?"_ Klara nhíu mày.

Cô đi lại xem xét tình hình đồng thời thử bấm vài thứ.

- Oh, không ngờ đồ này nó vừa vặn với tôi!_ Siled nhìn.

- Nhìn ngươi giống chiến binh Saiyan hơn rồi đấy._ Klara nói nhưng mắt vẫn dán vào màn hình.

- Thứ đó..._ Siled đứng nhìn cái màng hình to lớn mà Klara đang cậm cụi bấm gì đó.

- Vài thông tin quan trọng của bọn chúng và Frieza._ Klara.

Đột nhiên một tín hiệu gì đó phát ra từ cái máy đo gần kề Klara.

- Kẻ nào đó đang liên lạc thông qua cái máy đo này._ Klara nói.

- Chúng ta thử bắt xem sao._ Siled lại gần định chạm vào thì Klara ngăn lại.

- Có linh cảm không tốt, để ta nghe._ Klara cầm và đeo bên tai phải, bấm nút nghe.

- Ngươi nghe rõ ta chứ Melan?_ Giọng nói bên kia phát ra.

Klara đưa ngón tay lên miệng bảo Siled im lặng.

Cô im lặng một hồi rồi đáp lại.

- Tôi đây ạ._ Klara cố nói giọng trầm xuống để không bị nghi ngờ.

Dù gì ban đầu cô cũng có giọng trầm trong khá nữ tính.

- Sao rồi, đã xử lý người Xuz mà ta đã giao chưa?_ Người đó tiếp tục nói.

"Đã giao?

Không lẽ là.."_ Klara có chút kinh ngạc.

- Ố hô hô hô, ngươi có nghe ta nói rõ không Melan?_ Frieza cười với giọng điệu không giống ai.

- Vâng thưa ngài, do gặp một chút rắc rối nên máy dò của tôi có vấn đề nên không nghe rõ ạ!_ Klara biện lí do để không bị Frieza nghi ngờ.

- Oh ra là vậy.

Ta biết ngươi sẽ không hoàn toàn đánh bại được đám người Xuz vì trong đó có tên mà ta cần tìm, Siled.

- Chính vì thế trước đó ta đã cử vài tên đến để viện trợ ngươi rồi._ Frieza.

"Gì cơ chứ?!"

- Có gì liên lạc với ta sau nhé, ố hô hô hô!_ Frieza cúp máy.

Klara bốp nát máy dò trên tay.

Khí giận dữ của cô tràn ra ngoài.

- Ch..

Chuyện gì vậy Klara..?!_ Siled đứng kế bên tay chân run rẩy khi Klara có biểu hiện như vậy.

- ĐẾN CHỖ SƯ PHỤ NGAY LẬP TỨC!!_ Klara hét toáng lên.

Siled hoảng hốt gật đầu lia lịa, mồ hôi chảy liên tục, cậu vẫn chưa hiểu chuyện gì khi Klara và tên nào đó kết thúc cuộc liên lạc.

Tại chỗ Bardock.

- Nè nè, ba chội một có phải hơi quá không?_ Một cô gái trong số bọn chúng lên tiếng.

- Ông ta coi bộ cũng mạnh đấy nên phải dùng cách này thôi!_ Một chàng trai khác trong số chúng đáp lời cô gái kia.

- Cũng là người Saiyan đấy, đừng có mà đùa!_ Một chàng trai khác cảnh báo họ.

"Bọn chúng sao lại tới đây?!

Chắc chắn liên quan đến tên Frieza!"_ Bardock nắm chặt tay.

- Nhưng Miya nói vậy cũng hơi quá đấy.

Kashima, ta nhường ngươi đấy, lên đi!_ Jay nói.

- Được thôi.

Nhưng đừng xen vào hộ!_ Kashima cảnh cáo cả hai người.

- Ha!!_ Kashima xông lên.

Bardock tư thế chuẩn bị đỡ đòn thì lập tức có ai đó che chắn ông và chặn đòn đó thay ông.

Không ai khác chính là Klara.

- Nhỏ nào đây??_ Kashima ngạc nhiên khi không thấy Klara lại chặn đòn từ lúc nào.

Klara không nói gì lập tức cho một cước vào bụng Kashima, làm hắn ta nôn một bọng nước bọt, dăng xa ra.

- Sư phụ, người không sao chứ?_ Siled lại gần và đỡ lấy Bardock.

- Ta không biết ngươi là ai nhưng việc phá hỏng chuyện của ta thì đừng hòng sống sót!!_ Kashima đau đớn sau cú vừa rồi, tỏ vẻ tức giận.

Klara vẫn cứ im lặng, đôi mắt máu lạnh được hiện rõ ràng trên khuôn mặt hồng hào kia.

"Ánh mắt ấy... không lẽ là..?!"_ Jay nhìn ánh mắt của Klara và cảm thấy như mình đã từng gặp đâu đó..

- Oh lần này 3 chọi 3 là đồng đều rồi đấy, hehe._ Miya tỏ ra thích thú.

- Klara, Siled.

Hai nhóc lo cho thằng với con nhóc kia đi, để tên còn lại ta xử lí._ Bardock buông Siled ra và nói.

- Vâng sư phụ!_ Siled tuân lệnh.

Klara vẫn cứ im lặng nhìn chằm chằm tên Jay kia, dường như cô đang mãi suy nghĩ điều gì đó.

Bardock vs Kashima

Siled vs Miya

Klara vs Jay

Trận chiến giờ mới thật sự bắt đầu!

__________________

Thấy nhìu ng đọc tui vui lắmmm luôn ý mà đừng có đọc chùa mà🙁(

Vote cho tui đi mn🙁(

Đọc cx nhiều nhưng vote ít quá hàaa

Chap dạo gần đây rất thiếu chất xám, mong mn thông cảm

Nói thiệt là giờ mình ko bt nu9 Klara của chúng ta nhiêu tuổi luôn á:v

Tui đang tính toán rằng Klara nên có na9 hay ko hoặc để Klara ế??

Hiện tại thì tui bắt đầu thi giữa kì rồi nên thời gian viết truyện sẽ ngắn lại🙁(

Nhưng tui sẽ cố sắp xếp thời gian viết

Cảm ơn mn đã đọc vài dòng thông báo xàm xíii này, pp mn:3
 
[Đn Dragon Ball] Đã Xuyên Không Sao?!
Chapter 9


Bardock vs Kashima

Bardock và Kashima im lặng đứng trong không trung nhìn nhau nhưng nhìn bằng cách mắt siêu "thân thiện".

- Lần này ta sẽ không nương tay với ông chú đâu._ Kashima cười, tỏ vẻ đắc thắng.

- Ta không cần ranh con nương tay._ Bardock đáp trả lại.

- Ranh con?

Ông chú già lẩm cẩm thì nên nằm ở nhà nghỉ dưỡng chờ chết đi._ Kashima chế giễu Bardock.

- Ranh con nên về nhà vắt sữa mẹ mà uống, ở đây gáy sớm ăn gì!_ Bardock không thua kém, phản bác lại.

Ông cũng có vài ý cà khịa được Klara truyền sang từ lúc hai người đi cùng nhau.

- Chậc.

Kẻ mạnh mới là người có quyền quyết định!!_ Kashima bực tức lao vào đấm Bardock.

Bardock né được và cho Kashima một đòn vào bụng nhưng hắn ta kịp chặn.

Hai người tách ra và lao vào với những đòn đánh, đá đầy mạnh mẽ.

Kashima ép hai ngón tay vào nhau tạo ra quả cầu nhỏ ngay đầu ngón tay bằng Ki, bắn về phía Bardock như một khẩu súng.

‹Tựa tựa kiểu này nhưng dùng Ki và 1 tay nha mn:>›

*Lưu ý: Họ đã đáp xuống đất.

Bardock lộn vài vòng để tránh né đòn của Kashima.

Ông dùng Final Spirit Cannon - một quả cầu bằng Ki màu xanh tích tụ ở bàn tay, phóng tới Kashima.

Hắn ta nhanh chóng né sang, đòn của Bardock làm những vật cản phía sau Kashima đều bị phá hủy tan tành.

Cả hai dừng lại và tiếp tục im lặng nhìn nhau.

Sức mạnh của Kashima không thua kém gì so với Bardock ở trạng thái bình thường khi hắn có thể đấu tay đôi với ông.

- Ngươi đang cố câu giờ sao?_ Bardock hỏi khi Kashima đôi lúc cứ nhìn sang chỗ khác.

- Hử..

đoán thử xem ông chú?_ Kashima cười khinh.

Bardock im lặng.

- Mồ..

đừng im lặng vậy, nhạt nhẽo quá!_ Kashima đưa hai tay sau gáy, tỏ vẻ không thích tính siêu nhạt nhẽo này.

- Có lẽ ta nên kết thúc sớm._ Bardock nghiêm túc hẳn, đôi mắt sắc bén của ông hiện rõ trên khuôn mặt.

- Ta cũng có ý định giống ông chú đấy!_ Kashima cười.

- Mồ chôn tại nơi này rất phù hợp với ranh con nhà ngươi, nằm xuống đất mà nghe rõ tiếng la thất thanh của bọn người Xuz đi!_ Bardock nắm chặt hai bàn tay, với tư thế chuẩn bị.

- Ha...!!_ Ki ông bắt đầu tăng dần.

Mây đen kéo tới, gió thổi mạnh, sấm chớp đùng đùng.

"S..

Sức mạnh này là cái quái gì vậy?!"_ Kashima kinh ngạc tột độ.

"K..

Không thể nào!

20,000..

30,000..

40,000..

50,000..

A!!"_ Sức mạnh Bardock cứ tăng dần nên máy đo không chịu nổi sức ép liền nổ ngay, Kashima cũng có chút run sợ.

Gió thổi mạnh và nhanh, khói bay nghi ngút.

Từ từ với thân hình mặc đồ chiến binh Saiyan, băng đeo trán màu đỏ cùng mới vết sẹo hình chữ X bên má trái, tóc dựng đặc biệt màu đen kia giờ đã dựng đứng, chuyển sang màu vàng và có hào quang xung quanh, đôi mắt đen chuyển sang màu xanh.

Với nguồn sức mạnh dồi dào.

- Cái-.._ Kashima không tin vào mắt mình nữa, hai chân như bị lún xuống đất, cảm giác tê tái toàn bộ cơ thể.

- Su..

Super Saiyan trong truyền thuyết đây sao?!_ Kashima cũng biết về truyền thuyết này và không ngờ truyền thuyết này lại thành sự thật.

Bardock đưa ánh mắt nhìn về phía Kashima đang còn rất hoàng trước sức mạnh mà Bardock đạt được và ông cũng đã mạnh lên và vượt trội Super Saiyan hiện tại.

‹Có buff quá đà hoqq tròi;v nói zậy thou chứ Bardock chưa hoàn toàn đạt được Super Saiyan 2 nhé, tại rì đạt sớm quá thì thấy hơi..;v Nói chung là Bardock làm chủ được Super Saiyan và có thể kiểm soát chúng theo ý muốn›

"Super Saiyan tóc vàng??

Nhưng dù sao mìn cũng không thể chết ở đây được!!"_ Kashima phóng tới tấn công Bardock.

- Hây!!_ Kashima tấn công Bardock bằng cú đấm đã dồn sức thật mạnh nhưng ông đã chặn được.

Tay bên kia hắn cũng làm vậy nhưng ông cũng chặn được nốt.

- S..

Sao có thể..?!_ Kashima.

- Chuẩn bị chơi chứ?_ Bardock nói rồi nắm chặt hai cú đấm vừa nãy đập xuống đất thật mạnh bên phải và trái.

Sau đó quay vòng vòng và quăng Kashima lên trời như trò chơi cảm giác mạnh.

Bardock dịch chuyển trên Kashima và dùng hai tay đập thật mạnh sau lưng hắn.

Kashima nôn bọng máu, rơi xuống với tình trạng vết thương khắp người, không còn sức lực.

Bardock bán cho hắn một ít tỏi nữa chứ ăn hành không riết hôi nách=)).

Bardock tiếp đất lại gần Kashima đang nằm bán sống bán chết.

- Ch..

Chết.. chết thật.._ Kashima không còn chút sức lực cố nói được vài chữ.

- Sau khi đạt được sức mạnh này, ta đã cố gắng luyện tập để kiểm soát và nâng cấp sức mạnh lớn hơn.

Nhưng nhiêu đó chưa đủ để hạ được hắn._ Bardock.

- Ông..

Ông chú đang nói tới Frieza sao...?_ Kashima nghẹn ngào cố gắng thốt ra.

- Giết ngươi tại đây cũng chẳng có ích gì._ Bardock nói xong quay lưng.

Trở về trạng thái bình thường và bay đi.

Mặc kệ tên Kashima không biết sống chết ra sao.

- Ha... haha.. ha..

- Hoảng quá.. không dùng đến nó rồi.. haha..

[...]

- Nghe này Kashima, con nhất định phải trở thành chiến binh Saiyan cấp cao, sự kiêu hãnh của người Saiyan luôn chảy trong người con.

Nhớ rõ lấy!_ Cha Kashima ân cần chỉ bảo Kashima khi cậu chỉ 4 tuổi.

- Nhưng mà con không muốn trở thành chiến binh chuyên đi giết hại người vô tội ở các hành tinh khác đâu._ Kashima ngây thơ nói, cậu chỉ muốn một cuộc sống bình thường, được ở bên gia đình mà thôi.

Cậu không thích trở thành một chiến binh và không thích dưới trướng của bộ tộc Frost Demon như tên Frieza lùn kia.

- Kashima!

Dù không muốn như cũng phải thực hiện theo, nên nhớ cha là chiến binh cấp cao - Mutaz.

Vì con là con trai duy nhất của ta nên phải nghe theo lời của ta.

Từ mai hãy bắt đầu tập luyện!_ Mutaz nghiêm khắc, bắt buộc Kashima phải trở thành chiến binh cấp cao như ông.

Kashima buồn bã đành nghe lời cha.

Hôm sau.

Kashima rủ theo Miya để luyện tập.

Cậu rất sợ khi phải chạm vào những con quái vật với cơ thể nhớp nháp trông thật ghê tỏm.

- Grừ!!_ Một con quái vật lao tới Kashima.

- Graaaaa tránh xa ta ra con nhớp nháp này!!_ Kashima la hét xua đuổi, cậu nhắm chặt đôi mắt, tay ôm đầu che chắn trong sợ hãi.

- Hâyyy!!!_ Miya chạy đến và đá vào cánh tay trái con quái vật, làm nó đau đớn dăng ra xa, ấn vào tảng đá phía sau và ngã khụy xuống.

Cô đưa hai tay trước mặt và tích tụ Ki ở hai lòng bàn tay, ép lại với nhau thành quả cầu lớn hơn rồi ném về phía con quái vật kia.

Nó nổ tung thành từng mảnh.

"Hở??

Sao lại phát ra tiếng nổ??"_ Kashima mở mắt ra và khá ngạc nhiên vì Miya đã cứu cậu.

- Nè Kashima không sao chứ?_ Miya quay sang đưa tay để đỡ lấy cậu.

- Ta không sao._ Kashima nắm lấy tay Miya đứng lên.- Cảm ơn cậu.

- Kashima.

Con quái vật đó cậu có thể hạ nó mà sao lại sợ??_ Miya chống nạnh, nói với Kashima.

- Ta..

Ta.. không muốn giết nó.._ Kashima ngại ngùng, ánh mắt nhìn chỗ khác xong lại nhìn Miya.

- Ta không thể không nói điều này nhưng cậu rất nhát gan đấy!_ Miya nhíu đôi lông mày lại, sự giận dữ của cô thật sự rất đáng yêu.

- N..

Nè, ta không có nhát gan!_ Kashima phồng má phản bác lại.

- Cậu không hạ được con quái vật yếu kém đó mà còn không dám chạm vào nữa kia kìa, Kashima là đồ nhát gan!!_ Miya trêu chọc Kashima và cố làm cậu nổi điên.

- Ta không có nhát gan!!_ Kashima nhắm chặt mắt, tay của cậu cũng đã thành nắm đấm.

- Phía sau Ka-_ Miya chưa kịp dứt lời thì con quái vật đã bị Kashima dùng cù chỏ đâm thẳng ngay bụng.

Sau đó cậu ta cuối thấp người, gạc chân làm nó ngã ngửa.

Rồi Kashima đưa chân lên đầu con quái vật, giẫm đạp nó trước sự chứng kiến của Miya.

- Kashima.._ Miya sửng sờ gọi tên cậu.

- Miya??_ Kashima quay sang đáp lại.

- Tuyệt thật đấy!!_ Mắt Miya sáng lên, thích thú.

- Sao???_ Kashima quay lại thấy dưới chân mình toàn máu và còn dư phần thân của con quái vật.

"Mình đã.. hạ nó sao??"_ Kashima nhìn bàn tay chính mình, chính cậu không tin bản thân mình lại như vậy.

- Nè nè, làm sao cậu thấy nó ở sau lưng cậu vậy??

Không lẽ cậu cảm nhận được cử động của chúng??_ Miya lại gần hỏi tới tấp.

- Th..

Thôi!

Bây giờ ta cần làm là..

- Graaaa ta sợ máu, tránh ra tránh raaa!!_ Kashima hoảng loạn, cậu nhanh chóng cởi cái giày mà dính máu rồi núp sau lưng Miya.

- Máu cũng sợ là sao!!!_ Miya đập tay lên trán, cạn lời.

[...]

_________________
 
[Đn Dragon Ball] Đã Xuyên Không Sao?!
Chapter 10


Siled vs Miya

Cả hai đứng bất động nhìn nhau, chẳng làm gì cả, không một tiếng nói, tiếng gió thổi vù vù, tiếng những viên đá nhỏ rơi tách tách.

- Đây là một cuộc chiến đấy, cô không định đấu sao?_ Siled lên tiếng phá tan không khí này.

- Không.

Ta cảm thấy có chuyện không hay đã xảy ra với Kashima._ Miya im lặng một lúc rồi trả lời Siled.

- Ta cũng chẳng có ý định này đâu.

Cô làm việc dưới trướng Frieza?_ Siled hỏi.

Miya chỉ gật đầu.

Đột nhiên Miya cảm nhận ai đó đang đến đây.

- Đừng lo.

Sư phụ của ta đến._ Siled nói cho Miya biết.

- Siled.

Klara hiện giờ đang ở chỗ nào?_ Bardock dừng lại chỗ Siled và Miya, hỏi.

- Con cũng không rõ.

Trước đó Klara đã nhanh chóng dùng dịch chuyển tức thời và đưa một tên đi theo._ Siled.

- Nè ông chú, Kashima đã làm sao rồi?!_ Miya tiện thể hỏi Bardock về tình trạng của Kashima.

- Đang nằm sống chết ở chỗ các ngươi đặt chân tới._ Bardock nói và chỉ hướng mà ông đã hạ Kashima.

Miya liền bay đi tìm Kashima theo hướng mà Bardock đã chỉ.

- Sư phụ, giờ chúng ta..

- Đợi chút, ta sẽ tìm nó nhanh thôi!_ Bardock đưa hai ngón tay đặt lên trán, dò Ki của Klara trên hành tinh này.

_Chỗ Klara và Jay_

- Vậy ra ngươi làm việc dưới trướng của Frieza?_ Klara hạ giọng trầm xuống, nói nhỏ nhưng cũng đủ để cả hai nghe rõ.

Nhưng đôi mắt sắc bén đến lạnh lẽo ấy làm cả mặt đất và khí hậu xung quanh rất dễ bị đóng băng.

"Giọng trầm, đôi mắt sắc bén, phong cách đó kể cả tên cũng.. rất giống nhưng có phải một người không?"_ Jay nhìn chằm chằm Klara, lông mày có chút co giật.

Klara nhướng nhướng lông mày, cô im lặng thử để xem hắn ta làm gì tiếp theo.

Hắn chẳng làm gì ngoài nhìn cô chằm chằm không rời mắt.

- Nhìn nữa ta móc mắt, chặt từng bộ phận trên cơ thể ngươi để trưng bày.

Chắc sẽ đẹp lắm nhỉ?_ Klara nhếch mép cười thích thú khi nghĩ đến chuyện tự tay mình móc mắt, chặt từng bộ phận và cáy ghép với thứ khác chắc nó sẽ tuyệt lắm!

"Haizz câu nói quen thuộc của Klara, vậy nhất định là nó rồi."_ Jay gỡ máy dò xuống và bóp nát.- Đúng là mày rồi, Klara._ Jay theo thói quen khi gặp người thân là chạy đến ôm thật chặt.

Lần này cũng vậy, cậu chạy đến ôm chầm Klara.

Klara kinh ngạc và trong lòng kiểu:"Wtf, mi là ai, tự nhiên ôm teo".

Bardock dịch chuyển đến theo sau là Siled, cả hai người cũng khá là ngạc nhiên, tưởng rằng họ sẽ có một cuộc chiến khó khăn, ai dè lại thấy tên đó ôm Klara một cách thật chặt không muốn buông ngay lúc này.

Bardock nhíu mày, ông im lặng để coi chuyện gì đã xảy ra.

Bọn họ không giao chiến sao?

- Tên biến thái, dâm dê giáo dục, dụ dỗ cô gái trẻ trung, tham vọng dâm đãng, hành động vô liêm sỉ này!!_ Klara chửi tới tấp, cố gắng đưa chân của mình đạp vào giữa chân của Jay.

Jay đau đớn buông Klara, tay bụm ở chỗ đó và nằm chỏng mông lên trời, đau đớn vì chưa gì đã bị cú chí mạng vào thứ ở giữa chân.

Bardock và Siled ở trên quan sát, họ đổ mồ hôi và cười trừ.

- Nè định đứng trên đó đến khi nào?_ Klara quay lên hướng họ đang đứng và nói vọng lên.

Bardock và Siled đáp xuống.

"Ôi trời ơiiii..

Diamond của tôi.."_ Jay nằm khóc ròng.

Đứng dậy nhưng chân vẫn run.

- Vẫn còn sức đứng dậy à?

Muốn thêm một cú không?_ Klara nói khi thấy Jay đứng dậy không vững.

- M..

Mày ác quá Klara, tao Jay nè!_ Jay làm cho Klara nhớ lại đứa bạn thân này.

- A...

Mày là Jay??

Là Jay thật sao??_ Klara chỉ Jay và cứ gọi tên hắn.

- Ừ, tao đây còn đứa nào nữa!_ Jay cười gượng.

- Ey không sao đấy chứ??

Tao tưởng tên biến thái, dâm dê giáo dục, dụ dỗ cô gái trẻ trung, tham vọng dâm đãng, hành động vô liêm sỉ và đầu óc siêu đen tối chứ!_ Klara đi lại đỡ Jay đứng nhưng vẫn không quên cà khịa.

- Tao mà biến thái à, nhỏ nghiện rượu hung dữ._ Jay thì thầm.

Bonk.

Jay bị Klara đấm vào đầu và sưng lên một cục.

Bardock đứng ở sau đổ mồ hôi và không tin rằng đôi lúc Klara lại như vầy.

- Nói nhỏ cái, sao mày lại xuyên tới đây???_ Jay hỏi Klara thì thầm nhỏ nhỏ để cho hai người kia không nghe.

- Bị đâm chết._ Klara nói thẳng thừng ra.- Còn mày?

- Nghe tin mày chết khi đang thi hành nhiệm vụ thì tao cũng tìm cách... chết luôn.

Cái được xuyên vào cơ thể này là người Saiyan._ Jay kể lại.

- Tao cũng được xuyên đến cơ thể này, cũng là người Saiyan._ Klara cũng như Jay, xuyên vào những cơ thể mới.

- Mày biết xuyên đến đâu không?

Dragon Ball đấy!_ Jay cười thích thú.

- Dragon Ball???

Bóng Rồng???_ Klara khó hiểu khi được nghe chữ 'Dragon Ball'.

- Ngọc Rồng má ơi!_ Jay.

- À cái cuốn gì mà mày lúc nào cũng dán mắt vào nó à?_ Klara sực nhớ ra.

- Nó đó!_ Jay.

[...]

- Nè Jay, ngày nào tao cũng đến đây là ngày nào mày cũng dán mắt vào cuốn sách đấy, có gì hay sao?_ Klara ngác chân lên bàn, đưa hai tay ra sau ót, nói khi Jay cứ nhìn vào cuốn sách kia rồi cười.

- Hay sao không, đây là truyện tranh, thường gọi là Manga._ Jay nói như mắt vẫn dán vào sách.

- Truyện tranh?

Manga?_ Klara nhướng mày.

- Phải.

Mày thì toàn đi giết người và đôi lúc học tập, đọc mấy cuốn sách cổ, sách truyền thuyết, địa lí, khoa học tự nhiên và một số sách toàn là kiến thức.

Chứ mày chưa bao giờ đọc Manga à?_ Jay nói.

- Không.

Tao thấy rất nhàm chán._ Klara không thích chúng vì cô đã từng đọc một bộ Manga và từ bỏ đến giờ.

- Cho mày đọc thử bộ này chắc chắn không bao giờ nhàm!_ Jay cười và tiếp tục đọc.

- Aizz, sao cũng được._ Klara tiếp tục uống rượu.

[...]

- Hiểu rồi.

Cơ mà mày thích đến vậy à?_ Klara nhướng mày hỏi.

- Đương nhiên.

Mày biết người Saiyan có vết sẹo bên má không?_ Jay chỉ Bardock đang đứng cùng Siled từ xa.

- Sư phụ Bardock.

Có gì sao?_ Klara quay đầu nhìn Bardock xong quay lại nhìn Jay.

- Sư phụ?

Mày nhận Bardock làm sư phụ từ khi nào vậy?_ Jay tỏ ra ngạc nhiên.

- 12 năm trước._ Klara ngây thơ đáp.

- Cái..?

À phải rồi, mày chết trước tao nên xuyên tới đây trước._ Jay tiếp tục nói.- Son Goku là con trai của người Bardock đấy.

- Son Goku?

Hm..

Kakarot??_ Khi Jay nhắc đến con của Bardock thì Klara nhớ đến cái tên Kakarot chính miệng ông nói.

- Phải, coi bộ mày cũng biết._ Jay.

- Thôi.

Còn chuyện thì tý kể sau, bây giờ tao phải giải thích cho sư phụ và Siled hiểu rõ cái._ Klara dẹp chuyện này sang một bên.

- Ừ.

Xong rồi thì lát đi với tao một chút._ Jay nói khi hai người đang đi lại gần hai người kia.

- Được.

_______________

Pov:"Black Goku, Tules, Bardock và cả Goku có mái tóc giống hệt nhau nên Broly không biết chính xác ai là Kakarotto, vì Broly chỉ biết khi thấy mái tóc đặc biệt này thì anh xông vào đánh thôi."

- Tên con người đó định làm gì?_ Black Goku nhăn mặt với những hành động khó hiểu của Broly.

- Kakarotto??_ Broly nhìn đám Black Goku, Tules, Bardock và Goku một lượt sau đó nhìn qua nhìn lại vẫn không biết ai là Kakarotto thật và anh vẫn đang trong hình dạng Legendary Super Saiyan.

- Kakarot giống sư phụ là đương nhiên vì họ là cha con.

Cơ mà tên áo đen với giáp tím lịm này là ai??

Copy Kakarot à??_ Klara nhìn chằm chằm Black và Tules.
 
[Đn Dragon Ball] Đã Xuyên Không Sao?!
Chapter 11


- Chuyện này là sao Klara?_ Bardock đứng khoanh tay, mặt nhăn nhó và chờ đợi Klara nói tất cả mọi chuyện.

- Đây là Jay, một người bạn thất lạc từ nhỏ của con._ Klara chỉ Jay và giới thiệu cho cả hai người.

"What, con này là Klara?!"_ Jay nhìn Klara xong chùi đôi mắt mình lại.

- Mày là..

Klara thật à..?_ Jay hỏi Klara.

Hỏi câu ngáo mới cay, ai tự nhận ra Klara lúc đầu vậy?

Klara đạp chân Jay, nở một nụ cười hết sức thân cmn thiện.

- Mày hỏi gì kì vậy hửm?_ Klara cười nhìn Jay.

Cậu ta ngậm cơn đau đớn khi bàn chân yêu dấu bị Klara đạp không thương tiếc.

- Chào tôi là Siled rất vui được gặp, bạn của Klara!_ Siled đưa tay chào hỏi.

- Vui được gặp!_ Jay bắt tay Siled chào hỏi lại.

- À mà hai tên kia đâu vậy sư phụ?_ Klara hỏi khi Bardock và Siled ở đây mà hai tên kia không có mặt, chắc họ đã hạ hết rồi.

- Cô gái kia bay chỗ chúng đặt chân tới, mà chỗ đó lại là chỗ sư phụ đã hạ tên kia._ Siled nói.

- Đồng đội của mày đúng không Jay?_ Klara quay sang hỏi Jay.

- Ờm, giờ họ sao rồi?!_ Jay.

- Tên kia bị ta đánh bại._ Bardock lên tiếng.

- Ta xin phép đi trước!_ Nói rồi Jay bay đi.

Mặc dù Jay chỉ là người được xuyên qua đây nhưng dù sao cả Jay, Kashima và Miya đi cùng nhau 9 năm, nên Jay cũng rất quan tâm tới đồng đội.

Bardock dịch chuyển cùng Klara và Siled đến chỗ Kashima và Miya nhanh chóng, để cho ai đó tự bay đến đây hơi lâu.

Miya phát hiện ra đứng trước Kashima, che chắc cậu đang dựa lưng vào tảng đá, băng bó vết thương.

- Miya, Kashima!_ Jay kêu lớn từ xa đang bay đến.

- Jay bọn chúng...

- Đừng lo, họ không tấn công.

Vì cô gái kia là bạn thất lạc của ta_ Jay nói cho Miya biết và hướng mắt nhìn Klara.

- Có lẽ cậu bị thương khá nặng.._ Siled lại gần xem xét.

- Sư phụ đánh Kashima hơi mạnh rồi đấy, đừng nói sư phụ dùng Super Saiyan?_ Klara quay sang hướng mắt nhìn Bardock.

Bardock tặc lưỡi, quay đi với gương mặt không quan tâm.

- Phải rồi Klara.

Cô có thể kiếm cho tôi cái bình đỏ gần cổ máy không?_ Siled nhận ra và nhờ Klara lấy dùm.

- Được.

Đợi ta chút._ Klara chạy đi lại cỗ máy đang hoạt động để chế ra cây lưỡi hái và vài cây khác mà cô đã đưa nhiên liệu cho máy tự động làm.

Lục lội các đống đồ dụng cụ, máy móc hư hỏng sau đó Klara đã tìm ra bình màu đỏ cùng các loại hạt giống trồng trọt, rất nhiều được bày xung quanh.

Mặc dù căn nhà đã nát nhưng các loại hạt giống vẫn bình thường.

Cô không hiểu Siled tích trữ chúng để làm gì, mặc chuyện đó sang bên.

Klara chạy ra chỗ Siled và mọi người.

- Này Siled, chụp lấy!_ Klara ném bình đỏ cho Siled.

- Cảm ơn nhé!_ Siled chụp lấy.- Nè, cậu mau uống nó đi._ Siled đưa cho Kashima.

- Đây là cái gì?_ Kashima hắc tuyến nhìn Siled.

- Thuốc trị thương.

- Cứ uống đi Kashima._ Miya kế bên nói, để cho Kashima mà yên tâm.

Kashima nhìn Miya gật đầu, cậu cầm lấy và uống hết.

Từ từ các vết thương của cậu biến mất, sức mạnh cũng hồi phục trở lại.

- Hồi phục rồi..?_ Kashima kinh ngạc.

- Mà sao ngươi lại có nó thế Siled?!_ Klara đi lại, từ trước giờ cô chưa từng thấy nó.

- Máu của tôi đấy._ Siled đứng dậy nở nụ cười.

- Máu của ngươi có thể trị thương?!_ Miya đứng dậy.

- Phải.

Nhưng nhớ giữ bí mật dùm tôi nhé, người khác ngoài những người ở đây mà biết thì khá rắc rối.

- Nè Jay, bây giờ thì tính sao đây?_ Kashima hỏi, dù gì họ không thành công trong nhiệm vụ và cũng chẳng muốn quay về nữa.

Do từ trước giờ họ chỉ đang "giả vờ" mình trung thành với Frieza mà thôi.

- Trước giờ chúng ta làm gì trung thành với hắn?

Bây giờ thì tự do rồi đấy.

Klara im lặng ngẫm nghĩ một hồi thì chợt có một ý tưởng trong đầu.

Nhưng lo lắng nhất là có hai con người sẽ không đồng ý điều này, mà cứ thử nói xem sao.

- Jay, mày nghĩ sao nếu chúng ta lập một đội chung?_ Klara cười nhẹ, hỏi ý kiến của tên bạn thân siêu ngu ngốc, đen tối trước cái đã.

- Lập đội?

Ý kiến không tồi đấy._ Jay nhếch mép và đồng ý.

Bất cứ thứ gì Klara nói thì cậu luôn lắng nghe và ủng hộ nhiệt tình.

- Còn hai ngươi thì sao Kashima và Miya?

- Ta nên tin ngươi?_ Kashima nhăn mặt nhìn Klara không chút thiện cảm.

- Không tin thì thân xác ngươi đã nằm gọn trong bụng ta rồi ne?~

〈Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa cảm xúc〉

Một nụ cười đối với Klara bình thường nhưng đối với những người xung quanh thì nó hiện lên một nụ cười quái dị, lạnh thấu xương, rợn tóc gáy mặc dù chỉ cảm nhận qua nhưng cũng đủ sợ hãi trước Klara.

Điều đó càng làm cho cô nguy hiểm hơn bao giờ hết, đến cả Jay cũng hay bị ăn đập từ cô nên cậu cũng sợ chứ bộ, nhưng đôi lúc tỏ ra moạnh mõe chọc tức cô cuối cùng bị đánh mém nhập viện ở kiếp trước.

Đúng là không nên động bom nguyên tử.

- Tch!

Sao cũng được._ Kashima nhắm mắt không quan tâm.

- Kashima đồng ý thì ta cũng vậy._ Miya lên tiếng.

Kashima đồng ý thì cô cũng chẳng có lí do nào để từ chối cả.

- Còn ngươi thì sao Siled?

- Đương nhiên đồng ý rồi._ Siled cười.

- Sư phụ!

- Ta không thích việc này.

Nhưng cũng không cản nhóc lập đội._ Bardock cười trong lòng nhưng không bộc lộ ra bên ngoài.

- Arigatou sensei!

"Klara thay đổi nhanh tới vậy sao..?

Không phải.

Đây là con Klara giả mạo rồi, con Klara hống hách, cọc cằng, khó tính, hung hăng, mọt sách, máu lạnh, giết người bằng ánh mắt đâu rồi."_ Jay nhìn Klara đầy nghi hoặc, cậu không tin Klara thay đổi 180° thế được.

"Con này chắc chắn không phải Klara!"

___________________

Kinh ngạc tai không nghe, mắt không thấyyy
 
[Đn Dragon Ball] Đã Xuyên Không Sao?!
Chapter 12


- Nào xin nhẹ cái tên mới đi đội trưởng Klara?_ Jay cười chọt chọt người Klara.

- Mày nên làm đội trưởng chứ không phải tao._ Klara chống hông.

- Nào đội trưởng Klara!_ Jay.

- Đội trưởng Klara à, suy nghĩ tên mới cho đội đi!_ Siled hùa theo Jay, nhưng dù sao chỉ có Klara mới phù hợp chức vụ này.

- Eien.

- Bất diệt?

- Không biết nữa, nhưng thấy nó hơi hợp nên chọn._ Klara.

Bọn họ cười nói vui vẻ nhưng riêng Miya và Kashima vẫn đứng nhìn chứ không đến góp vui.

Miya duy nhất là quan tâm đặc biệt tới Kashima nhưng dường như Kashima luôn có những lúc kì lạ.

Đôi lúc cậu rất độc ác và tàn bạo, sẵn sàng giết bất cứ đối thủ nào bằng cách đau đớn nhất.

Nhưng đôi lúc lại tỏ ra thân thiện, vui vẻ, hòa đồng với mọi người, luôn tỏ ra nhút nhát khi chiến đấu và rất ghét máu.

Cậu đôi khi bị vậy nhưng lại không nhớ những gì mà mình tự tay giết người trước khoảng thời gian đó và dường như là không biết đến.

Y như cậu ta có hai nhân cách vậy.

- Nè đã chung đội rồi thì lại đây góp vui.

Ta đôi khi máu lạnh nhưng tiếp xúc nhiều thì ta khác lắm đấy!_ Klara đi lại và kéo tay Kashima và Miya.

- Đ..

Được sao?_ Kashima hỏi trong sự rụt rè.

- Thoải mái không sao hết._ Klara.

- Klara, hình như cái máy đó sắp xong rồi đấy._ Siled.

- Nhanh thế?!_ Klara khá ngạc nhiên.

- Tầm 3 ngày nữa là xong._ Siled nói.- Lại đây tôi sẽ chỉ cách rút gọn thời gian của nó!_ Siled rời đi, Klara theo sau.

----

- Uầy, ngươi có thể làm như vậy à??_ Klara ngạc nhiên.

- Phải.

Tôi cũng có phân tích một chút mới biết được cách._ Siled cười mỉm.

Dù gì cậu là người Xuz, được truyền bộ não thông minh từ mẹ, nên việc phân tích mấy thứ này như trở bàn tay.

- Hồi phục hành tinh này liệu ngươi có đồng ý không?_ Klara im lặng một hồi rồi lên tiếng.

- Hồi phục hành tinh này...?

- Đầu tiên hãy dọn sạch những ngôi nhà đổ nát này rồi dùng mấy hạt giống đó trồng trọt để có thức ăn.

Chúng ta sẽ tìm nhiêu liệu trong rừng làm nhà, được chứ?_ Klara nêu ra ý kiến sau khi quyết định ở lại đây vài giờ trước.

Từ trước giờ cô đã có ý định này nhưng chọn thời cơ thích hợp để nói.

- Ừm nếu như đó là đều đội trưởng Klara muốn._ Siled tôn trọng Klara và luôn đồng ý quyết định của cô.

- Tin tưởng thế à?

Chúng ta mới gặp cách đây chục tiếng trước đấy._ Klara mặt ngu, dường như Siled khá tin tưởng cô nhưng họ chỉ mới gặp cách đây không lâu.

- Tôi chẳng biết.

Klara, cô khá đặc biệt khi lần đầu gặp, nên có thứ gì đó tôi cực kì tin tưởng vào cô.

"Đặc biệt..?"

Cuộc sống kiếp trước thường ngày chỉ biết chém giết, ăn uống, rượu chè.

Cô không hề quan tâm bất cứ thứ gì về ai và ít khi tâm sự, bên trong cô thật sự rất ấm áp nhưng lại chẳng biết cách thể hiện ra bên ngoài.

Vì toàn giết người nên bộ mặt lạnh ngắt cùng những lời nói độc miệng mới phù hợp với lối sống của chính cô.

Sau khi chết may mắn được xuyên vào bộ truyện Manga Dragon Ball mà tên Jay đã nói.

Và cũng như đây là lần đầu có người tin tưởng cô như vậy, cảm giác... vừa kì lạ vừa có chút vui trong lòng..

Dù là cơ thể mới đi chăng nữa thì cô vẫn vậy, vẫn là Klara máu lạnh của ngày xưa.

Nhưng bây giờ lại thay đổi nhanh chóng mặt, vì cái gì..?

Vì gia tộc chiến binh, vì được xuyên vào truyện hay là vì mọi người...?

Sự thay đổi này là sự sỉ nhục lớn nhất với chính bản thân cô.

Ngây thơ, yếu đuối sớm muộn gì cũng sẽ bị giết mà thôi!

Klara bừng tỉnh khi Bardock đứng dựa lưng vào tường và gọi cô có vài chuyện cần nói riêng.

Tối.

Bọn họ nhóm lửa và nướng chín mấy con vật sâu trong khu rừng kia, may mắn họ vẫn có thức ăn để duy trì 3-4 ngày nữa.

- Ngươi không ăn sao?_ Miya hỏi khi Klara chú ý mọi người ăn uống chứ bản thân cô lại không ăn.

- Thiếu một thứ khiến ta không thể nào nuốt trôi._ Klara nhìn phần ăn của mình mà ngao ngán.

Rượu là thứ Klara không thể nào bỏ sót trong bữa ăn của mình.

Dường như nó là thứ quan trọng trong đời sống của cô rồi, không có nó thì dù đồ ăn có ngon, có nhiều tới đâu thì cô cũng nuốt không trôi.

Nhưng ở đây thì làm gì có rượu, đành phải chấp nhận ăn không thôi.

Nhưng Klara chỉ ăn cho đủ năng lượng chứ mấy món này cô hoàn toàn không thích hoặc không ăn cũng được chẳng sao.

- Có lẽ ta cần bàn các ngươi chuyện này, cả sư phụ nữa._ Klara trở nên nghiêm túc hẳn.

Cả đám ngừng ăn và bắt đầu nghe những gì Klara nói.

_______________
 
[Đn Dragon Ball] Đã Xuyên Không Sao?!
Chapter 13


Nhiều năm sau.

Tại hành tinh 4032 Green 877 được gọi là Trái Đất.

- Ôi dào, Trái Đất là đây nhỉ?

Một cô gái tầm cỡ thiếu niên đang đi tham quan trung tâm của thành phố.

Cô có mái tóc đen láy ngang vai, hai gọn tóc dài được vén sang hai bên.

(Tóc giống tựa tựa này nha mn)

Cô mặc áo hai dây màu trắng hở bụng, khoác áo đen dài, tay áo đc xoắn lên.

Cô mặc thêm quần jean ngắn màu đen cộng với dây nịch đen quấn ngang.

(Giống như này nhưng áo hai dây nha mn)

Đặc biệt hơn cô ta có đuôi được giấu sau chiếc áo rộng kia, không ai khác chính là Klara.

"Haizz đã nói là cả đám sẽ đi xuống Trái Đất tham quan tý nhưng liên lạc thì không có đứa nào trả lời, đặt biệt thằng Jay!"_ Klara cười nhưng mặt cô đầy hắc tuyến, sẵn đang có cốc nước trên tay thì bóp nát cho xả giận.

"Sư phụ thì đi làm việc gì đó một chút."

"Miya thì đi cùng Kashima 'hẹn hò' ulatroi..

Mà tách hai người này ra cũng tốt, đỡ ăn cẩu lương hơn."

"Siled thì từ từ sẽ đến đây và đưa thứ gì đó cho mình, chẳng biết đưa gì nữa."

"Còn duy nhất thằng khốn Jay mất dạy, đầu óc đen tối, ngu si đần độn thì liên lạc méo phản hồi, gặp được thì nó mềm xương!"

- Haizz mấy lần thằng Jay biện lí do này lí do kia riết mình khùng theo nó luôn..

Klara bất lực.

Cô đành tiếp tục chuyến tham quan của mình, nói chung cô chỉ đi vòng vòng xem cái gì thú vị táp vô mua.

Còn vụ cô lấy tiền ở đâu thì quay lại vài tiếng trước nào.

Vài tiếng trước.

- Ara cũng may cắp được bộ đồ này, mặc đồ chiến binh kia thì rắc rối cực._ Klara đã đáp xuống Trái Đất bằng một con tàu nhỏ và cô đã thay đồ để tránh những thứ rắc rối sẽ đến.

Klara bắt đầu đi vào thành phố, nơi đông đúc người dân và xe cộ qua lại.

Đi được một lúc thì nghe tiếng súng phát ra từ căn nhà kia khoảng 20m, Klara không quan tâm lắm nhưng vẫn đi ngang qua và hướng mắt nhìn.

Hình như là xảy ra vụ cướp giật ngay buổi sáng, một người phụ nữ đang cố bảo vệ đứa con trai trong tay mình khi người đàn ông hung hăng kia chỉa súng vào đầu cổ.

Hắn ta cướp tiền xong lại có ý định giết người, Klara xông vào đánh hạ hắn ta lập tức.

- Nè không sao chứ?_ Klara thấy hắn ta đã nằm ngay đó thì quay sang hỏi han hai mẹ con đang run rẩy sợ hãi.

- C..

Cảm ơn cô nhiều lắm..!!_ Hai mẹ con được Klara đỡ dậy và nói lời cảm ơn với cô vì đã cứu sống họ.

Một lát sau thì cảnh sát đến và đưa tên tội phạm kia vào đồn, họ đã cho cô một số tiền coi như ơn báo đáp.

Klara không nhận nhưng họ vẫn ép buộc cô phải nhận nên cô đành nhận thôi.

Và đó là lí do Klara mua bộ khác mặt và mua đồ ăn thức uống cho mình.

Hiện tại.

Không hiểu sao Klara lại muốn đi vô rừng để săn vài con nướng ăn.

Chắc tại sống cùng Bardock nên cô cũng quen việc này.

Đi thật sâu trong rừng tìm kiếm con mồi, Klara phóng lên cây để quan sát dễ hơn.

Nhưng bất chợt ánh mắt cô dừng lại nhìn một đứa nhóc vừa đi vừa khóc và cứ gọi bố.

Chắc nhóc con này đã đi lạc trong rừng nhưng nhóc đó giống ở trên núi sao mà lại lạc ở đây được?

- Này nhóc con!

Nhóc con nghe tiếng ai đó kêu mình, vội quay đầu nhìn.

Cạch.

Klara phóng xuống và đi lại gần.

Cậu nhóc sợ hãi lùi ra sau.

- Ta không làm hại nhóc đâu._ Klara đưa tay ra nói giọng trầm nhẹ nhàng đủ để cả hai nghe.

Cậu nhìn Klara và chậm rãi đưa tay của mình ra, ý là muốn bắt tay nhau.

Klara nắm lấy bàn tay nhỏ bé ấy vẫn còn run.

- Nhóc sao lại ở đây?_ Klara hỏi.

- Em.. em bị lạc bố.._ Cậu rụt rè trả lời.

"Có đuôi sao?"_ Giờ cô mới kịp nhìn, cậu nhóc này cũng có đuôi.

- Nhóc tên gì?

- Go..

Gohan ạ..

"Ki này là.."_ Klara nhíu mày đứng dậy khi cô cảm nhận nguồn Ki khác xuất hiện.

- Xin lỗi, hiện giờ ta không giúp nhóc đi tìm bố được.

Đợi ở đây và đừng đi đâu cả._ Klara nhắc nhở Gohan, cô sẽ đi tìm Ki của kẻ này.

- Vâng, nhưng chị tên gì ạ...?_ Gohan hỏi tên trước khi Klara đi, vì nếu lần sau có gặp thì sẽ dễ biết hơn.

- Klara.

Hãy nhớ kĩ cái tên này._ Nói xong Klara phóng lên cây và chạy đi, cô xa dần và khuất bóng.

______________

Tui đăng lẹ chap này đi sạc pin, hoqq thui sập nguồn=))
 
[Đn Dragon Ball] Đã Xuyên Không Sao?!
Chapter 14


Klara chạy nhảy qua các cành cây rồi phóng lên cao, cô cảm nhận nguồn Ki này chắc chỉ mới xuất hiện thôi.

Nhưng mà ai mới được?

Siled sao?

Không, Ki này hoàn toàn khác chứ không phải Siled.

Klara lấy ra mặt nạ hồ ly của mình rồi nhanh chóng bay đi tìm kẻ đó.

------

Klara và hắn ta đối mặt nhìn nhau, hắn có mái tóc chỉa ra và rất dài như con nhím, mặc đồ chiến binh và hắn ta có đuôi.

- Ha gan cũng lớn đấy, dám đối đầu với ta tên loài người ngu ngốc._ Raditz cười đầy tự mãn.

- Oh đừng nhìn qua vẻ bề ngoài chứ nhím biển quái dị!_ Klara mỉm cười nheo đôi mắt lại sau cái mặt nạ hồ ly kia.

Raditz dùng máy dò để đo sức mạnh của Klara.- Chỉ số sức mạnh 975 sao, không tồi.

Nhưng cũng không thể nào đánh bại được ta._ Raditz nhếch mép, dường như hắn ta đang khinh thường cô.

- Ta không có nhiều thời gian nên hãy chờ đi, đây cũng sẽ là mồ chôn của ngươi._ Raditz đe dọa Klara rồi bay đi mất tiêu, chắc hẳn hắn ta đang tìm kiếm ai đó.

- Ulatroi, nhím biển quái dị có đuôi khỉ này kiêu ngạo quá, hình như nhìn mặt có nét giống sư phụ Bardock thì phải.._ Klara ngẫm nghĩ, hắn ta cũng có vài nét giống Bardock.

- Không lẽ là Raditz con trai lớn của sư phụ Bardock sao??

Hèn gì ánh mắt đó tựa tựa sư phụ..

- Cũng may mặt nạ này ẩn một lượng Ki khá lớn của mình, coi bộ cũng đã phết._ Klara vuốt ve chiếc mặt nạ.

/Nghe rõ chứ Klara?/_ Siled liên lạc Klara thông qua thần giao cách cảm.

/Nghe rõ.

Cuối cùng cũng có phản hồi, chán thật chứ!/_ Klara cảm thán.

/Xin lỗi, do phải giải quyết đám lính của Frieza nên liên lạc chậm tý./_ Siled cười trừ.

/Đám lính của Frieza sao?

Hiện giờ ổn cả chứ?/_ Klara vừa nói cô vừa bay đến ngọn núi, nơi mà cô hạ cánh con tàu.

/Mọi thứ đều ổn thỏa, ta không hiểu vì sao bọn chúng lại đến đây./

/Này, bọn chúng có biết đến những viên Ngọc Rồng không?!

Frieza mà biết công dụng của chúng thì nguy to đấy, ta chưa nghĩ tới chuyện hắn ta chiếm đoạt được nó sẽ làm điều mờ ám gì đâu!/_ Klara mặt đầy hắc tuyến.

/Không.

Ta không để bọn chúng biết đâu cơ mà cô đang ở Trái Đất sao?/

/Ừ.

Ta quay về ngay đây, chờ nhé!/_ Klara đáp xuống ngọn núi, chui vào trong tàu và bấm khởi động tàu trở về hành tinh Botlzux.

/Bọn chúng có thể tấn công con tàu của cô đấy, hãy cẩn thận!/

/Ừ ta biết rồi, bảo trọng./

Cả hai ngắt liên lạc, Klara suy nghĩ vài câu tiêu cực sẽ sắp xảy ra.

Không biết tên khốn Frieza đó định dùng Ngọc Rồng có mục đích gì, nhưng hắn sẽ tới hành tinh Namek tìm Ngọc Rồng sao?

Nghe nói nơi đó có.

- Phải lấy đồ chiến binh mặc thôi, nếu dơ bộ này thì còn tiền đâu mà mua bộ mới được._ Klara để tàu tự lái đến hành tinh đã cài lập trình sẵn trước, còn cô thì đi kiếm đồ chiến binh còn sót lại để mặc.

- Sao mình không bảo Siled thiết kế cho mình trang phục mới nhỉ?

Tựa tựa đồ chiến binh nhưng nó lại theo kiểu mình thích, cũng được.

"Tên Raditz nhím biển quái dị đó định kiếm ai trên Trái Đất?

Mà ai mới được.."

"Kakarot sao?!

Kakarot được đưa xuống Trái Đất từ nhỏ mà sao mình lại quên nhỉ..

Tự nhiên lại muốn gặp ghê.."

"Từ Trái Đất đến hành tinh Botlzux khá xa nhưng đi bằng con tàu này thì nữa tiếng đã tới rồi.

Phát minh của Siled đúng lợi hại thật."

/Alo con Klara nghiện rượu hống hách trả lời!/

/Nghe đây, mày đi ngủ và trong lúc ngủ đi xây lâu đài tình ái à?

Liên lạc không phản hồi?/_ Klara nhíu mày.

/Tao đang ở một nơi khá thú vị.

Hiện tại mày đến Trái Đất chưa đấy?/_ Jay hỏi.

/Đã đến và đang trở về hành tinh Botlzux./

/Tao đang nghi ngờ một việc, tên Frieza sẽ đến hành tinh Namek để tìm Ngọc Rồng.

Tao không rõ rằng có thật hay không nhưng có lẽ vụ này tao sẽ không ngồi yên./_ Jay nghiêm túc nói, cậu ta đang nghi ngờ chuyện này.

/Có lẽ tao cũng vậy..

Nhưng mày đã đọc truyện và biết trước cốt truyện rồi thì nghi cmn ngờ cái gì nữa./

/Nói cho có chút gây cấn chứ./

/Gây cái đầu mày.

Đội của chúng ta bị quân của Frieza tấn công mày không lo./

/Siled nói cho tao biết rồi.

Nhưng giờ tao không trở về được, xin lỗi nhé!/

/Ờ, tao đang về nên không sao đâu.

Có gì thì liên lạc sau!/

/Ừ, vậy thôi/

________________
 
[Đn Dragon Ball] Đã Xuyên Không Sao?!
Chapter 15


Tại hành tinh Botlzux.

RẦM!!

BÙM!!

ĐOÀNG!!

Chưa được đáp xuống mặt đất thì Klara đã nghe rõ từng tiếng nổ phát ra.

Cô nhanh chóng hạ cánh rồi phóng ra ngoài tìm bọn họ.

- Hahah.

Ngươi nên đi theo bọn ta, Siled.

Vì máu của ngươi rất cần thiết cho ngài đại đế Frieza-sama!

Cloris một trong những thuộc hạ trung thành với Frieza.

Sức mạnh của hắn cũng không phải dạng tầm thường.

- Còn lâu nhé?_ Siled cười mỉm.

Về phía Bardock, Miya và Kashima đang hạ đám lính dưới sự chỉ huy của tên Wiyu.

- Vậy ta sẽ giải thoát ngươi cùng cái hành tinh giẻ rách này!_ Cloris phóng tới tấn công Siled.

Chưa kịp phản ứng thì hắn ta bị một tên khác đá vào mặt, văng xa.

- Đội trưởng Klara!_ Siled cười khi Klara đã tới kịp lúc.

- Siled cậu xử lí được tên này chứ?_ Klara tiếp đất.

- Được.

Cậu nên hỗ trợ phía của sư phụ, Miya và Kashima.

Mặc dù họ mạnh nhưng số lượng đám lính đó ngày càng tăng.

- Vậy để cậu xử lí tên này, ta qua kia tiếp mọi người một tay._ Klara nói xong dịch chuyển chỗ Bardock.

- Cú đá hồi nãy khá đau đấy.

Không ngờ ngươi cũng có thêm đồng minh._ Cloris đi qua đám khói, lấy tay chùi đi vết xước trên trán.

- Bây giờ sẽ không có ai can thiệp vào đâu, hãy tung hết sức đi!_ Siled với tư thế chuẩn bị sẵn sàng một trận chiến mới.

- Được thôi, sẵn sàng chết dưới tay ta đi!_ Cloris cười đầy tự mãn.

- Mồ~ không chắc đâu nhể._ Siled nói có chút mỉa mai.

Phía Bardock.

- Ta không ngờ ngươi vẫn còn sống đấy Bardock, haha.

Wiyu một người Saiyan cũng như một người bạn của Bardock, cả hai đã từng chinh chiến và chinh phục các hành tinh khác với nhau.

Cả hai trở thành bạn đồng thành thân thiết không thể thiếu.

Thế nhưng Wiyu là người của Frieza cài vào để thăm dò tình hình hành tinh Vegeta.

Cũng như mọi chuyện hắn thân thiết với Bardock chỉ là một kế hoạch mà hắn dựng ra.

- Tch!

Ngay từ đầu hắn ta chẳng tốt lành gì mà!_ Miya cắn răng, với tính cách giả tạo của hắn ngay từ khi gặp mặt thì cô đã không ưa nổi tên này.

Klara xuất hiện sau lưng Wiyu, gạt chân hắn xong liền kéo tay hắn quật 2-3 lần thật mạnh ở đất, làm đất lún xuống.

Klara quật Wiyu lên trời rồi dịch chuyển chỗ hắn, dùng hai tay đập thật mạnh vào bụng.

Làm hắn đau đớn rơi xuống.

Rầm!!

- Mọi người ổn cả chứ?_ Klara tiếp đất và quay sang hỏi mọi người.

- Klara tên đó để ta, hãy hỗ trợ hai đứa còn lại đi!_ Bardock nói xong bay lại chỗ Wiyu.

- Klara!

Bọn chúng tổng cộng là 100 tên, nhưng ta không rõ là sẽ có nữa hay không!_ Miya nói khi cô đang đánh hạ một tên.

- Ta bực rồi nha!!_ Kashima bật mode Super Saiyan và đánh hạ từng tên.

- Kashima!!

Kìm chế nào đừng để bị mất kiểm soát!!_ Miya nhắc nhở Kashima, vì dạng Super Saiyan đó của cậu ta sẽ lấn chiếm luôn cơ thể Kashima và trở nên độc ác nếu cậu ta không tự kìm chế bản thân.

- Tch!

Hết chuyện này đến chuyện khác, ta cũng bực lắm rồi đấy!!_ Klara bật luôn mode Super Saiyan, nhanh chóng đánh hạ hết đám tép riu ngày một đông.

____________________
 
[Đn Dragon Ball] Đã Xuyên Không Sao?!
Chapter 17


- Nhóc con ra đây đi.

Sau khi bị phát hiện thì sợ sệt cuốn tóc mình chui lại vào bên trong.

Im lặng được vài phút sau, không còn điều gì xảy ra nữa thì mới ló nhẹ đầu ra nhìn Klara.

- Ra đây, ta không làm hại nhóc.

Klara đưa nhẹ bàn tay mình ra, dường như đứa nhóc kia khá sợ hãi khi gặp cô.

Nhóc nhẹ nhàng chui ra, mái tóc vàng óng mượt xõa dài, đôi mắt xanh dương vô hồn không còn chút tia hi vọng nào.

"Kì lạ, rõ ràng mình thấy tóc bạch kim.."

Klara sững sờ một hồi rồi chợt tỉnh lại khi cô bé chạm nhẹ vào bàn tay cô có chút run run.

Klara nhìn rõ thì ra là bé gái, nhưng coi bé này cũng là vật thí nghiệm hay sao?

Cô bé này tay chân còn hơi chút run rẩy nhưng khuôn mặt vẫn rất bình thường vì đôi mắt xanh dương vô hồn kia.

- Nhóc con tên gì?

Klara hỏi cô bé với giọng nhẹ nhàng.

Cô bé không trả lời nhưng miệng đang hé dần và cố phát âm ra vài từ.

- Y..Y.. u...u.

- Vậy nhóc là Yuu?

Cô bé gật đầu.

Klara nhìn chằm chằm cô bé Yuu này, không cảm nhận một chút Ki tàn ác nào trên người Yuu cũng không cảm nhận nguồn Ki hay sức mạnh nào của nhóc Yuu này.

Một cô bé khá bí ẩn ở đây thì Klara sựt nhớ lại có 2 đứa nhóc bị làm vật thí nghiệm trong 3 cỗ máy, nếu không sai thì chính nhóc Yuu là đứa trẻ thứ 3 trong cỗ máy còn lại.

- Sao nhóc ở đây?

Nhóc cũng là một vật thí nghiệm ở 3 cỗ máy kia?_ Klara nghiêm nghị hỏi Yuu.

Và Yuu im lặng không trả lời.

Klara hiểu được sơ sơ về vấn đề của nhóc Yuu, có lẽ nhóc không biết nói hoặc có điều gì đã xảy ra ở quá khứ khiến cho Yuu không thể nào mở miệng được.

Dù chỉ một chữ cũng không thể nói thành.

Klara giờ mới nhìn rõ, Yuu khoản tầm từ 10-15t thì phải.

Mái tóc vàng óng mượt xõa dài cùng với băng đô hình chiếc nơ màu xanh nhạt.

Yuu có làn da trắng trẻo cùng đôi mắt xanh vô hồn.

Cô mặc một bộ hầu gái với váy màu xanh, bâu áo màu trắng đi đôi với tạp dề màu trắng được thắt nơ ở sau lưng.

Đi thêm đôi guốc màu xanh cùng tất sọc đen trắng cao tới bắp đùi.

Klara ngó nhìn hai nhóc còn đang bất tỉnh kia và trầm ngâm một lúc.

Không lẽ giờ cô lại đem 3 nhóc này về nuôi nữa?

Chắc chắn sư phụ sẽ càm ràm cho coi.

Nhưng dù sao là con nít, sẽ không sao đâu ha.

- Hai nhóc kia là bạn của nhóc phải không?

Yuu im lặng gật nhẹ đầu của mình.

Klara thấy ngón tay của hai nhóc kia có chút nhúc nhích liền kéo tay Yuu đi lại.

Hai bọn nhóc dần dần mở mắt ngồi dậy.

- Chuyện gì vậy..

- Ng..

Ngươi là ai?!_ Nhóc trai sợ hãi khi thấy Klara.

- Nii-san!

- Đừng lo, có anh đây._ Nhóc trai ôm lấy đứa em gái nhỏ nhắn của mình bảo vệ.

"Nii-san sao..."_ Chứng kiến cảnh này làm Klara nhớ đến kiếp trước, cô có một người anh trai.

[...]

- Kynii-sann có con gián kìaaa!!_ Klara sợ hãi ôm chân Kyoto.

- Đừng lo, có anh đây Lara-chan._ Kyoto hiền từ xoa đầu đứa em gái của mình.

- Kynii-san em sợ lắm, đem nó đi đi!!_ Klara thút thít ôm chặt chân Kyoto không buông.

- Được rồi, nín nào em gái bé nhỏ, sợ vậy lớn làm sao mà lo cho bản thân khi không có anh đây?_ Kyoto cười khúc khích.

- Hứ!

Lớn lên em sẽ khác cho coi, không mít ướt và yếu đuối như này đâu, kynii-san chờ xem._ Klara phồng má tỏ vẻ giận dữ khi Kyoto trêu chọc mình.

- Anh sẽ chờ nhưng thay đổi vậy mà phũ với anh thì làm sao đây?

- Không đâu, em hứa!

- Nhớ đấy Lara-chan.

[...]

_______________

Gia đình là đây chứ đâu=3

Ờm thì hiện tại tui đang bị hành bởi thuốc tiêm ngừa mn à, nên là thời gian ra chap sẽ kéo dài, xl mn🙁

Tui sẽ cố nghỉ ra idea vậy mặc dù đầu óc trống rỗng.

Vậy thôi, pp mn.
 
[Đn Dragon Ball] Đã Xuyên Không Sao?!
Chapter 18


Nhớ lại những kí ức xưa làm Klara thoáng buồn cũng có chút tức giận, thất vọng về bản thân mình không bảo vệ được mẹ và anh hai.

Yuu kéo nhẹ ngón tay và đem cô về thực tại, Yuu rất muốn hỏi chuyện gì nhưng can tâm không cho phép làm điều đó.

- Ờ..

Ta là Klara.

Ta đã cứu hai nhóc khỏi cái máy kia.

- T..

Tôi cảm ơn..

Nhưng Yuu, cậu không sao chứ??_ Cậu nhóc đứng dậy tay kia vẫn còn nắm chặt em gái của mình.

- Không có chuyện gì đâu.

Bây giờ hãy nói cho ta biết, tại sao hai nhóc lại bị đem đi làm thí nghiệm?

- Em là Sato còn đây là Sally, hai bọn em là anh em sinh đôi.

Lúc đầu bọn em bị đám người kì quái bắt đi và sau đó tụi em không còn nhớ gì cả.

Được bắt lên đây thì tụi em gặp Yuu và làm quen._ Sato giải thích chuyện đã xảy ra.

Klara im lặng suy ngẫm một hồi.

Đám lính Frieza dám bắt cóc trẻ con làm thí nghiệm sao, hắn ta không hề giống như những gì mà cô được nghe Bardock kể lại.

Ác độc, nham hiểm, độc tài, mưu mô,...

Những từ cô được nghe chính miệng Bardock nhưng so với hiện tại thì khác xa.

Mà cũng không thể khẳng định Frieza là một tên thích đem trẻ con ra làm thí nghiệm được, chưa được gặp mặt hay tiếp xúc nhiều với hắn nên cô cũng không thể biết rõ.

- Em nghe không lầm đám người kì quái nói rằng sẽ tái tạo cơ thể bọn em thành những người máy vô cảm xúc chỉ biết giết người, hủy diệt mọi thứ mà thôi._ Sato.

"Tái tạo thành Android sao?"_ Klara nghĩ.

- Em và Sally đã thành nửa người nửa máy rồi, tuy nhiên tụi em vẫn còn cảm xúc._ Sato.

- Còn nhóc Yuu thì sao?

- Yuu lúc đầu tụi em gặp đã vậy rồi chị ạ.

- Được rồi.

Hiện tại thì ta không biết phải làm gì, 3 nhóc có thể theo ta tạm thời.

Bạn ta Siled sẽ tìm hiểu mấy thông tin này rồi đưa 3 nhóc về nhà._ Klara nói.

- Vâng, cảm ơn chị ạ!_ Sato vui vẻ, cậu hào hứng sắp được trở về nhà.

Klara nắm tay 3 nhóc rồi ra khỏi tàu.

Khi vừa bước khỏi tàu thì Siled đi đến.

- Thì ra cậu ở đây.

Cậu giấu Ki khiến ta không tìm ra nãy giờ đấy._ Siled.

- Vài chuyện lặt vặt xảy ra thôi.

- 3 đứa nhóc này là ai đây?_ Siled ngó nhìn 3 nhóc đang sợ hãi núp sau chân Klara.

- Yuu và hai anh em nhà Sato Sally.

Ta tìm ra bọn nhóc trong con tàu này.

- Mà tại sao ở trong tàu lại có trẻ con?_ Siled thắc mắc.

- Chuyện khá dài, từ từ tôi sẽ nói.

- Mà cậu tới đúng lúc đấy.

Phiền cậu tra thông tin của mấy nhóc trong con tàu này được không?_ Klara.

- Được chứ, cơ mà để làm gì?_ Siled.

- Để đưa bọn nhóc về nhà, còn ta thì giải quyết vài chuyện._ Klara.

- Um được rồi.

- Yuu, Sato và Sally.

Anh này sẽ tìm ra và đưa bọn nhóc về nhà nên đừng sợ hãi gì nhé._ Klara quay sang ân cần nói.

- Vâng, tụi em biết rồi._ Sato.

- À mà sẵn tiện, dì ấy và mọi người ổn cả chứ?_ Klara hỏi.

- Ổn cả rồi.

Sư phụ phải nghỉ ngơi vì trận chiến, còn Miya và Kashima thì hai cậu ấy đang ăn._ Siled nói tình hình đã diễn ra lúc cô không có mặt.

- Vậy thôi ta đi đây một chút, có gì liên lạc sau.

Tốt nhất đừng để dì ấy gặp nguy hiểm._ Klara nhắc nhở trước khi đi, có lẽ người đó khá quang trọng với cô.

- Có sư phụ và mọi người rồi lo gì nữa đây._ Siled thở phào cười nhẹ nhàng.

- Ừ, đi đây._ Nói xong Klara dùng dịch chuyển tức thời biến mất.

_________________

"Dì đó" là đang nhắc tới ai nhỉ:v??
 
[Đn Dragon Ball] Đã Xuyên Không Sao?!
Chapter 19


Khoảng vài tiếng sau khi Klara đi thì Siled đã dẫn tụi nhỏ tới chỗ Bardock và nói tất cả mọi chuyện cho họ biết.

- Nửa người nửa máy sao, nhưng nhìn tụi nhóc giống y như người Trái Đất._ Miya chăm chú nhìn Sato Sally đang chơi vui vẻ.

- Thì bề ngoài giống con người nhưng bên trong cơ thể có các bộ phận máy móc khác nhau, gọi chung là Android._ Siled giải thích.

- Cơ mà đội trưởng Klara đâu?

Cô ta không đi cùng ngươi?_ Kashima hỏi.

- Không biết nhưng nghe loáng thoáng rằng Klara đi sang hành tinh khác thì phải.

- Rồi cô ấy sẽ chơi ở đấy vài tháng._ Siled.

- Chậc.

Đem 3 nhóc quỷ tới xong lại đi, nhóc này đúng là hết nói nổi._ Bardock nhắm mắt khó chịu.

---

- Hắt xìii!

- Chuyện gì vậy nhỉ???

Ai nói xấu mình à???_ Klara chùi nhẹ mũi, có cảm giác ai đó đang nói xấu mình.

---

- Có gì con sẽ liên lạc với Klara sau, thưa sư phụ.._ Siled cười gượng.

- Yuu, nhóc con không ra chơi cùng hai anh em nhà kia à?_ Miya ngồi khỏm xuống nhìn Yuu.

Yuu chỉ đưa ánh sang nhìn Miya chứ không nói năng gì.

- Nhóc Yuu đó không nói được đâu, ngươi chịu khó dẫn lại chỗ hai anh em kia đi._ Siled nói vọng lại khi cậu đang bận bưng một số linh kiện trên tay.

Miya kéo tay Yuu ngồi chơi cùng Sato Sally.

Cô (Yuu) ngước lên bầu trời và cứ nhìn chằm chằm mãi, trong đầu suy nghĩ vài thứ.

——

Hiện tại Klara sẽ quay trở lại Trái Đất, vì một số rắc rối nên con tàu đã hư hỏng một chút.

Cũng may với đầu óc thông minh + lâu lâu nhìn thấy Siled sửa chữa các thứ máy móc bị hư hỏng thì cô cũng biết được chút đỉnh.

Thành công sửa được nhưng chỉ một ít thì Klara đành hạ cánh Trái Đất nhanh chóng để tìm cách sửa hoàn toàn con tàu sau.

Không hiểu vì sao đang phóng xuống Trái Đất thì Klara vô tình bị văng ra ngoài và té từ trên trời xuống mặt núi.

Là người Saiyan nên không sao, nếu như người bình thường nãy giờ đã tan xương nát thịt.

Loay hoay một hồi thì không thấy con tàu rơi ở chỗ nào, bèn lập tức bay đi tìm.

Klara bỏ ra vài chục phút để tìm con tàu, vài phút để kiếm gì đó bỏ bụng thêm và vài giây để ăn xong.

Ngày hôm sau.

Klara thức dậy buổi sáng sớm, cô còn khá tức vì gặp khá nhiều chuyện tối hôm qua.

Nào là trời mưa ướt hết cả người, nào là đang bên trong con tàu thì bị đám khủng long đẩy đi như trái bóng lộn mèo chục vòng.

Đã thế con tàu càng hư hỏng nặng hơn, cay cú đêm qua tới giờ.

Gặp mấy chuyện này khiến cô ngủ được 4 tiếng 20p hơn kỉ lục ngủ chỉ 4 tiếng của mình.

Cơ mà cũng không quan tâm lắm, bây giờ cô cần đi săn, nhất định phải gặp mấy con khủng long kia nướng và nhai chúng nuốt vào bụng cho đỡ cơn cay cú.

Klara bị mưa dầm đêm hôm qua nên cô phải mặc tạm đồ chiến binh, khá khó chịu nhưng cũng phải tạm chấp nhận.

- Thiệt tình, dạo này xui thế không biết.

- Đi vòng vòng sẵn kiếm vài con khủng long hay hổ gì đó.

Klara đi vòng quanh khu rừng.

Cô đi đã lâu nhưng vẫn chưa thấy con nào, trên đường đi cô thỉnh thoảng cũng bẻ mấy quả táo ăn tạm nhưng chưa thể giải quyết nỗi cái bụng của cô.

Một lúc sau Klara nhìn thấy một con khủng long đang cắn xé một con khác, hình như đó là con khủng long mà cô cần tìm.

Đợi nó giải quyết con kia rồi cô mần thịt nướng nó lên ăn sau.

Ở gần đó có một cậu nhóc đang từ từ đi tới chỗ con khủng long kia, rồi rút kiếm sau lưng của mình định tấn công.

Không biết vì sao nhưng Klara có cảm giác quen thuộc, đã gặp nhóc đó ở đâu rồi thì phải.

Mặc kệ ra sao, quan trọng cô phải lắp đầy bụng của mình.

Cô chạy nhanh tới đó, dùng chân đá vào nửa bên mặt của con khủng long, làm nó văng xa ra dính vách núi.

Nhóc kia vẫn chưa kịp định hình chuyện gì thì đã thấy con khủng long dính vách rồi.

Cậu nhóc ngước nhìn Klara, ngay cả cậu nhóc cũng thấy tấm thân kia khá quen thuộc.

________________
 
[Đn Dragon Ball] Đã Xuyên Không Sao?!
Chapter 20


Klara định quay mặt sang cậu nhóc thì con khủng long kia đã thoát ra và trong nét mặt của nó rất tức giận.

Nó mở miệng với hàm răng đầy sắc ngọn chạy tới chỗ cô.

Klara lướt qua, nâng nhẹ mình lên không trung đạp thẳng vào đầu, nó nằm ngay tại chỗ, đất bị lúng xuống đá văng ra khắp nơi.

Rồi cô nhanh chóng cầm lấy mặt dây chuyền tạo thành một thanh Katana dài đâm xuống, nó đau đớn hét lớn rồi im bặt ngay sau đó.

- Vậy là đã có thịt khủng long ăn rồi.

Klara nhìn hồi lâu để xác nhận nó thật sự đã chết thì cô rút thanh Katana được ghim ngay đầu của nó, biến trở lại thành một dây chuyền bình thường.

Cuối cùng cô cũng có cái để lấp đầy dạ dày của cô, dù gì nguyên đêm qua cô không ăn nên hôm nay nhất định phải ăn no căng bụng.

Klara phóng xuống đi lại gần cậu nhóc có vẻ vẫn còn kinh ngạc và chưa kịp định hình những gì đã diễn ra.

Cô càng lại gần cậu nhóc thì càng nhớ tới một người, cái gương mặt này thật sự rất giống.

- Gohan..?_ Klara bỗng chốc thốt ra.

- Sa..

Sao chị biết tên em??_ Gohan vẫn còn khá ngơ ngác.

- Klara đây, nhóc không nhớ sao?_ Klara ngồi cạnh Gohan, giọng trầm của Klara có chút cuốn hút cậu.

- Là chị sao??!_ Gohan bây giờ mới kịp nhận ra cô, nhưng lúc gặp mặt rất khác bây giờ.

Cậu nhóc có chút sợ hãi khi thấy cô có đuôi đang ve vẫy.

- Ta cũng người Saiyan nhưng nhóc đừng sợ, ta chẳng làm gì đâu._ Klara đưa tay xoa đầu Gohan nhẹ nhàng.

Ban nãy còn run sợ nhưng từ khi bàn tay mềm mại kia xoa đầu cậu thì đã có cảm giác ấm áp hơn bao giờ hết.

Cậu cúi mặt hơi thấp xuống để tiếp tục hưởng thụ, nhìn cậu bây giờ chẳng khác gì một chú mèo ngoan ngoãn được chủ vuốt ve bộ lông mượt mà của mình.

- Cơ mà sao nhóc lại ở đây?

Nhóc không đi tìm bố của mình sao??_ Klara lên tiếng.

Gohan ngẩng đầu lên im lặng một lúc.

Khi nhắc đến bố thì khóe mắt cậu cay cay, gương mặt toát lên vẻ buồn rười rượi, đôi môi bím chặt vào nhau, đôi mắt cậu giờ đọng lại vài giọt nước mắt.

- Bố em đã chết cùng một người Saiyan._ Gohan cúi gầm mặt, hai bàn tay nắm chặt, cậu nheo đôi mắt lại để không cho nước mắt trào ra ngoài.

- Xin lỗi..

- A!

Không phải tại chị đâu._ Gohan nhanh chóng lau nước mắt, ngước nhìn Klara cười nhẹ.

- Ta hơi nhiều chuyện nhưng nhóc có thể nói bố nhóc tên gì không?_ Klara có lẽ sẽ giúp được cho Gohan chút đỉnh nếu biết đến cha mẹ cậu.

- Cha em tên Son Goku ạ.

Nghe rõ một lời từ Gohan.

Son Goku?

Hình như cái tên nghe quen quen..

Klara đã từng nghe ở đâu rồi thì phải.

Để cố nhớ kĩ lại xem.

Son Goku...

Phải rồi!

Cái tên Son Goku này Jay đã từng nhắc mãi vào tai Klara.

Cậu ta cũng bảo Son Goku đang sống ở hành tinh tên là Trái Đất.

Theo trí nhớ của cô thì Son Goku mà Jay, Gohan đã nói thì là người Saiyan có tên khác nữa, đó là Kakarot.

Con trai của Bardock có con sao??

Thật không tin được!

"Không ngờ Kakarot lại có con trai.."

"Nhóc Gohan này còn có sức mạnh tiềm ẩn bên trong.."

- Chị sao vậy??_ Gohan hỏi khi Klara cứ mãi nhìn chằm chằm cậu rồi mãi suy nghĩ thứ gì đó trong đầu.

- Không gì đâu.

- Nhóc Gohan này, ta sắp nói chuyện này có lẽ sẽ khiến nhóc giật mình hoặc một điều khác.

Nhưng trước tiên ta phải nướng con khủng long này lên, ăn cùng ta nhé?

- Vâng..

Klara đứng dậy cười nhẹ, rồi cô quay người rời đi.

Cô đi tìm củi nhóm lửa để nướng con khủng long to lớn kia.

Sau khi tìm được củi, thì cô nhóm lửa lên.

Con khủng long khá to nên cô phải chặt từng khúc và nướng lần lượt từng phần.

Vì đang đói không muốn chờ đợi thêm nữa, cô vừa nướng vừa ăn nhưng vẫn không quên nhường cho Gohan một phần riêng để ăn.

Gohan nhìn chảy nước miếng, tỏ ra thèm thuồng, cậu nhìn sang Klara mải mê ăn như một cái máy.

Cậu chần chừ một lúc cũng chịu đồng ý ăn nó.

Sau khi giải quyết xong cơn đói của mình thì Klara tập thể dục một tý để dạ dày tiêu hóa thức ăn.

Tập xong thì Klara mới quyết định nói cho Gohan biết, cô ngồi gần Gohan và bắt đầu kể cho cậu nhóc nghe toàn bộ và đề nghị cậu phải giữ bí mật.

_________________
 
Back
Top Bottom