Khác [ĐN DORAEMON] - (Hoàn) - SỐNG LẠI? TÍNH CÁI GÌ!

[Đn Doraemon] - (Hoàn) - Sống Lại? Tính Cái Gì!
chap 19: Dự Tiệc (Đ)


15h, Ánh nắng ráng chiều đã bao trùm lên mọi ngóc ngách của tiểu khu Nerima phồn hoa bậc nhất nằm ở thủ đô Tokyo Nhật Bản.

Và nó cũng không quên ghé lại thăm nhà của Nobita một thoáng.

Mẹ Nobi lúc này đang nấu ăn trong phòng bếp, nấu xong món ăn cuối cùng bà nhìn lên chiếc đồng hồ treo trên tường, thấy thời gian cũng không còn sớm nhưng Nobita và Dekisugi ở trên phòng vẫn chưa xuống thì liền đi lên.

Tới phòng Nobita mẹ Nobi dừng lại đưa tay gõ cửa.

Một lúc sau cánh cửa mở ra, là Dekisugi, mẹ Nobi thấy anh mỉm cười nói, "Thì ra là Dekisugi, Nobita đâu rồi con?"

Dekisugi thấy mẹ Nobi thì mỉm cười nhích sang một bên nhường đường cho bà, "Dạ em ấy con đang ngủ, mama có muốn vào trong không ạ"

Mẹ Nobi lắc đầu, "Mẹ không vào đâu, mà con đã nói chuyện với nó chưa?"

Nobita nghe bà hỏi mỉm cười trả lời, "Buổi trưa con đã nói với Nobita và em ấy cũng đã đồng ý rồi"

Mẹ Nobi nghe vậy gật đầu mỉm cười, "Nếu vậy thì chúc mừng con, nếu Nobita đã quyết định như vậy thì mẹ cũng không có ý kiến gì, papa con cũng sẽ vậy.

Thế nhưng nếu để chúng ta biết con uỷ khuất nó thì chúng ta sẽ không tha cho con đâu đấy"

Dekisugi trịnh trọng gật đầu, "Vâng, con sẽ nhớ kĩ"

Mẹ Nobi lúc này mới vừa lòng mỉm cười, "Vậy là được rồi.

Mẹ đã nấu cơm rồi đó, con vào gọi Nobita dậy rồi xuống ăn cơm, cũng đã trễ rồi"

"Vâng ạ, khi nào em ấy thức thì bọn con sẽ xuống ngay" anh nói.

"Được rồi tuỳ hai đứa, vậy mẹ xuống trước" Mẹ Nobi nói xong liền xoay người đi.

Anh đứng ở cửa nhìn mẹ Nobi khuất bóng sau khúc ngoặc mới đóng cửa phòng, quay lại nhìn gương mặt còn đang say ngủ nằm trên giường nét mặt anh liền trở nên nhu hoà, sau đó liền bước tới nằm trở lại vị trí cũ.

Nobita sau khi anh rời giường thì đã thức nhưng vẫn không muốn dậy.

Lúc này cảm nhận bên cạnh lại có người cậu mới chậm rãi mở mắt nghiên mặt qua nhìn anh mỉm cười.

Dekisugi thấy hành động của cậu thì mỉm cười đáp lên mắt cậu một nụ hôn, "Anh làm em tỉnh giấc sao?"

Nobita nghiên người rúc vào lòng Dekisugi cọ cọ, "Không, em thức từ sớm rồi" Chiều cao của Nobita năm nay đã vượt qua 1m75 , so với chiều cao trung bình của người Nhật thì không phải là thấp nhưng đem so với Dekisugi 1m82 thì lại thấp hơn hẳn, điều này làm cậu khó chịu không thôi, chỉ qua một năm mà Dekisugi từ 1m73 lên hẳn 1m82 trong khi cậu từ 1m7 chỉ lên được 1m75.

Nhưng lúc này nhờ vậy mà cậu lại có thể nằm gọn trong lòng Dekisugi, cảm giác thật sự rất ấm áp a~, chỉ những người từng trải mới có thể hiểu được cảm giác của cậu bây giờ thôi.

Anh nhìn cậu co người rúc trong lòng mình không khỏi mỉm cười, sao anh không biết cậu lại có một mặt khả ái như thế cơ chứ, mặt hai người đối diện nhau, anh đưa mặt mình lại gần mặt cậu đặt bàn tay lên đôi má trắng mịn của cậu xoa xoa rồi cắn một ngụm sau đó mỉm cười hỏi cậu, "Em đói bụng chưa Nobita?"

Nobita bất mãn xoa chổ bị cắn trừng anh một cái, định càu nhàu thì một âm thanh từ chiếc bụng rỗng của cậu vang ra, nhờ sự yên tĩnh trong phòng này mà âm thanh nọ lại càng được khuếch trương gấp bội, lúc này cậu chỉ có thể oán hận cái bao tử của mình kêu không đúng lúc lại xấu hổ ho vài tiếng.

Dekisugi thấy vậy cười ra tiếng đưa tay xoa lên bụng cậu, "Em xem bụng em đã đòi biểu tình rồi kìa, mau dậy đi chúng ta xuống lầu ăn cơm"

Nobita thẹn quá hoá giận dùng sức nhéo bàn tay nghịch ngợm trên người mình làm Dekisugi nhất thời chịu đau nhíu mày bất đắc dĩ nhìn cậu.

Cậu lúc này mới cảm thấy hài lòng ngồi dậy vứt cho anh một ánh mắt 'đáng đời' rồi xuống giường mang dép đi vào nhà vệ sinh.

Sau khi vệ sinh cá nhân xong hai người đi xuống lầu.

Mẹ Nobi lúc này từ trong phòng khách đi ra thấy hai người thì mỉm cười, "Hai đứa thức rồi đấy à?

Mau đi ăn gì đi sáng giờ cứ ở miết trong phòng, đồ ăn mẹ đã làm hết rồi đó chỉ cần hâm nóng lại là ăn được thôi.

À không cần chừa phần cho mẹ với ba, tối nay chúng ta sẽ ăn tối ở ngoài, vậy nhé ta lên phòng đây"

Hai người một vâng dạ với bà rồi mỉm cười bước vào bếp.

Trong bếp Dekisugi không cho cậu làm bất cứ việc gì để cậu ngồi vào bàn ăn còn mình thì bất đầu bận rộn từ việc hâm nóng từng món ăn đến khi dọn lên.

Nobita không có việc gì ngồi đó chống cằm mỉm cười nhìn anh làm, cảm giác này cũng không tồi chút nào.

Sau khi những món ăn đều đã được dọn lên Dekisugi liền ngồi xuống bên cạnh cậu.

Trong suốt bữa ăn, vẫn như thường lệ là Nobita vẫn không động gì nhiều chỉ cần gắp thức ăn từ trong bát mình và bỏ vào miệng, còn việc gắp thức ăn thì là phận sự của Dekisugi, đối với công việc này Dekisugi đã coi nó là chuyện hiển nhiên và rất vui vẻ mà làm.

Cứ như là có thần giao cách cảm vậy, chỉ cần Nobita muốn ăn món gì thì món đó sẽ lặp tức xuất hiện trong bát cậu, xác xuất đúng là 100% không sai vào đâu được, đã đạt được cấp độ này thì cũng có thể hiểu Dekisugi thường xuyên "tập luyện" như thế nào rồi.

Sau khi ăn xong cũng đã gần 17h, Nobita liền đuổi Dekisugi về nhà còn mình thì đi lên phòng tắm rửa thay đồ chuẩn bị đi dự tiệc.

Khi cậu lên lầu trên thì mẹ Nobi cũng từ trong phòng bà bước ra, bà mỉm cười nói, "Con ăn xong rồi à?

Vậy giờ đi thay đồ thôi, hôm nay con trai của mẹ sẽ là người nổi bậc nhất cho coi" nói rồi bà liền nắm tay kéo cậu vào phòng.

Để cậu ngồi trên giường còn bà thì đi tới tủ quần áo mở ra đem từng bộ từng bộ đồ ra thử cho cậu, cậu bất đắc dĩ như một con búp bê tuỳ ý mẹ Nobi xoay chuyển.

Thử hết bộ này tới bộ khác, xong một lượt cuối cùng bà kết luận, "Đồ của con đã cũ hết rồi, ngày mai mẹ sẽ cho người may thêm vài bộ nữa" nói xong bà lại bận rộn chọn lựa bộ nào hợp nhất với cậu.

Nobita nghe vậy cười trừ nhìn đống đồ nằm trên giường, không đếm nhưng ước chừng số lượng không ít hơn hai chục bộ, những bộ đồ này hoàn toàn không có nhãn hiệu, tuy nhiên toàn bộ điều làm từ những chất liệu cao cấp được thợ may riêng của gia đình đo đếm cắt may kĩ càng đến từng đường kim mũi chỉ mà thành.

Vậy nên khi mặc lên thì vừa người đến từng milimet.

"Được rồi chọn bộ này đi, bộ này hợp với con nhất đó" vừa nói mẹ Nobi vừa cầm một bộ vest màu xanh đen đưa cho cậu, "Mau đi tắm rữa thay đồ ra cho mẹ nhìn xem" nói rồi bà liền kéo cậu lên đẩy vào phòng tắm.

Khi Nobita kịp phản ứng thì cậu đã ở trong phòng tắm rồi, cậu bất đắc dĩ mỉm cười nhìn mình trong gương rồi mới bắt đầu tắm rửa.

Sau khi tắm xong cậu đi ra, mẹ Nobi ngồi trên giường thấy cậu bước ra cười nói, "Đúng là bộ đồ này rất hợp với con, chẳng mấy chốc đã thằnh một chàng thanh niên bảnh bao rồi"

"Cũng nhờ công lao của mẹ hết thôi" Nobita cũng cười nói tiếp.

Mẹ Nobi lúc này hơi rũ mi, "Không phải!

Do con đã thật sự trưởng thành, mẹ cũng đã già rồi không biết sẽ sống cùng tụi con được bao lâu nữa"

Nobita thấy vậy vội mỉm cười nói, "Mẹ vẫn còn rất trẻ mà, mấy ngày trước khi đi shopping người ta vẫn nói con với mẹ giống chị em đó không phải sao"

Mẹ Nobi bị cậu chọc cười liền bỏ qua ý nghĩ vừa rồi bà mỉm cười mắng, "Cái thằng nhóc này, người ta cũng chỉ nói đùa thôi mà cứ tưởng thật.

Được rồi mẹ chuẩn bị đến chổ ba con đây, đi chơi vui vẻ đó"

Nobita mỉm cười, "Vâng ạ, ba mẹ trăng mật vui vẻ"

Mẹ Nobi đi tới cửa nghe vậy quay lại mỉm cười mắng, gương mặt được chăm sóc kĩ lưỡng hơi phiếm hồng, "Trăng mật em gái con!"

Nobita cười càng dữ hơn, "Được đấy, nếu ba mẹ lại sinh cho có một em gái nữa thì tốt quá"

"Vậy khi nào con sinh cho mẹ một đứa cháu nội đi thì lúc đó mẹ sẽ sinh cho con một đứa em gái" mẹ Nobi nói rồi liền đóng cửa lại xoay người đi mất.

Nobita ở lại trong phòng có điều suy nghĩ, 'Sinh con sao?' nghĩ tới việc sẽ có một đứa bé ngày ngày gọi mình là baba cậu liền nhịn không được mà mỉm cười.

===chuyển cảnh===

Ước chừng 30 phút sau Dekisugi tới, anh đứng bên ngoài bấm chuông, Nobita bước ra thì thấy một chàng thanh niên vận vest đen, đầu tóc gọn gàng nụ cười tiêu chuẩn nhìn mình, phía sau là một chiếc Aston martin V12 zagato.

Đây là chiếc ô tô được sản xuất năm trước và bán ra vào đầu năm nay với số lượng có hạn, tuy không thích đua xe cũng không quá đam mê xe thể thao nhưng Nobita lại rất thích dòng xe này, hơn nữa biết chỉ một thời gian sau giá xe sẽ đội lên rất cao còn có khả năng hết hàng nên cậu liền bỏ gần 1,1 triệu USD khoảng 118 triệu yên để tậu nó về.

Không ngờ Dekisugi cũng thích nó.

Dekisugi thấy cậu bước ra liền thở dài, "Hôm nay Nobita của anh rất bảnh, tới nơi nhất định sẽ gom về một đống tình địch của anh về cho coi"

Nobita liếc xéo anh một cái, "Anh có thua gì em sao?"

Dekisugi lúc này mỉm cười "Được rồi,

Chúng ta đi thôi", Nobita mỉm cười gật đầu, sau đó Dekisugi mở cửa xe cho cậu ngồi vào ghế phó lái còn mình thì đi sang bên kia ngồi vào ghế lái.

Lúc này chiếc xe bât đầu từ từ lăn bánh chậm rãi chạy trên đường trong tiểu khu.

Sau khi rời khỏi tiểu khu chiếc xe lặp tức tăng tốc lấy tốc độ như bay lao nhanh trên đường, cũng là một thành phần mê tốc độ, Nobita nhìn thấy cảnh vật xung quanh như chớp lướt qua mắt thật là một cảm giác sản khoái, cậu lại quay sang nhìn người đang lái xe cười vui vẻ.

--- o0o ---

Aston martin V12 zagato
 
[Đn Doraemon] - (Hoàn) - Sống Lại? Tính Cái Gì!
Chap 20: Dự Tiệc (C)


Sau 15 phút đi xe thì Nobita và Dekisugi cũng tới nơi.

Đậu xe vào bãi xong 2 người lại chờ một lúc thì thấy Shizuka cùng Suneo bước tới, Nobita mỉm cười, "Thì ra hai cậu đi cùng nhau".

Shizuka nghe vậy có chút ngại ngùng, "Chỉ là tình cờ thôi, do xe của nhà tớ đi được một đoạn đường thì bị hỏng, tớ phải cảm ơn Suneo vì cậu ấy đúng dịp đi ngang qua đã cho tớ quá giang đến đây".

Suneo nghe vậy cười nói, "Không có gì, không có gì, là việc nên làm thôi mà".

"Đấy người ta gọi là duyên phận đấy nhé" Nobita nghe hai người nói cười đùa đệm vào.

Thấy 3 người không chú ý mà vẫn đứng bên ngoài nói chuyện thì Dekisugi liền nhắc nhở, "Chúng ta vào trong thôi, cũng đã trễ rồi đó".

3 người kia nghe vậy thì dừng cuộc trò chuyện lại, sau đó cùng đi vào bên trong.

Khi ở bên ngoài Dekisugi luôn tạo cho người khác cảm giác mình là một người lạnh lùng trầm tĩnh giống như lúc này vậy, không quan tâm đến bất cứ người nào khác chỉ để ý đến người quan trọng nhất đang đi bên cạnh mình, nhìn đôi bàn tay giao nhau anh không giấu vết nở một nụ cười nhẹ, nhẹ đến mức người khác cho đó chỉ là ảo giác.

Còn Nobita thì lại khác, cả hai đời đều vậy, đối với ngoại nhân cậu vẫn là một người lịch thiệp, hoà nhã, lúc nào trên môi cũng nở một nụ cười mĩm tạo cho cười khác một cảm giác dễ thân cận.

Sau khi giao quà cho nhân viên phục vụ, 4 người bước vào.

Buổi tiệc hôm nay là tiệc sinh nhật của Suzuki Shinobu - nhị thiếu gia nhà Suzuki, và đây cũng là lễ trưởng thành của cậu ta. nhà Suzuki cũng giống như nhà cậu chỉ phất lên từ vài năm trở lại đây thôi, so ra thì kém nhà cậu một chút nhưng thủ đoạn của gia chủ thì cũng đủ khiến nhiều gia tộc nễ mặt.

Vì thế nên buổi tiệc ngày hôm nay của vị nhị thiếu gia này không thể nào tổ chức qua loa được.

Buổi tiệc hôm nay là tiệc đứng được tổ chức ở Palace Hotel Tokyo, một trong những khách sạn 5 sao nổi tiếng bậc nhất ở Tokyo.

Khi 4 người vào bên trong thì hơn phân nữa vị trí đã được điền vào, cậu cùng Dekisugi nhìn trúng một vị trí cái góc tối không gây chú ý liền đi tới, Suneo gặp được bạn cùng lớp của mình nên cùng chổ với họ, còn Shizuka thì được một phụ nữ xưng là bạn của mẹ cô dẫn tới chổ của bà ta cùng con gái.

Dọc đường đi Nobita cùng Dekisugi gặp không ít người quen vì thế không ngừng dừng lại chào hỏi xã giao với họ, cách đối nhân xử thế của hai người tạo cho nhiều người ở đây có nhận thức mới về hai vị thiếu gia của hai nhà Nobi và Hidetoshi, lại đem đem con cái của họ ra so thì thật sự không nỡ nhìn.

Khi sắp đến vị trí hai người muốn thì Nobita gặp được một người bạn của ba cậu - ông Aki Tanaka.

Cậu thấy ông thì mỉm cười, "Cháu chào bác Tanaka, dạo này bác vẫn khoẻ chứ ạ".

Ông Aki đứng lên mỉm cười vỗ vai cậu, "Là Nobita à, bác vẫn khoẻ lắm, cháu xem, dạo này cao lớn hơn không ít nhỉ mấy chốc nữa thôi là đã gánh vác được nhà Nobi rồi chẳng bù cho thằng Akira nhà bác, cái tên với cái tính của nó thật là không hợp chút nào a~".

Nobita mỉm cười, "Akira lúc này còn nhỏ mà bác, vân là tuổi trẻ ham chơi sao có thể trách được".

Ông Aki không cho là đúng, "Cũng đã 16 rồi chứ ít ỏi gì đâu, nó cũng chỉ thua con có 2 tuổi mà so ra xem, ai~".

Nobita thấy ông thở dài liền nói, "Nhưng mà hai tuổi cũng đâu phải ít đâu bác, lúc trước cháu cũng giống em ấy thôi nhưng mà sau hai năm bổng nhiên lại có suy nghĩ khác nên bác cứ yên tâm".

Ông Aki biết cậu muốn an ủi ông mỉm cười nói, "Ừm, mong là sẽ như cháu nói.

À cậu trai này là ai đây Nobita".

Nobita thấy ông nhìn Dekisugi thì mỉm cười, "Xém chút nữa thì quên, giới thiệu với anh, đây là bác Aki là bạn của ba em" cậu nói với anh.

Dekisugi nãy giờ vẫn đứng sau lưng Nobita, lúc này nghe cậu nói mình thì mỉm cười bước lên lễ phép cúi đầu chào ông Aki, "Cháu chào bác".

Nobita lúc này mới nói với ông Aki, "Còn đây là Dekisugi, bạn của cháu ạ".

Ông Aki thấy vậy mỉm cười vỗ vai anh, "Đúng là một đứa trẻ lớn lên thật tốt".

Nobita nghe vậy mỉm cười gật đầu, "Đúng là lớn lên tốt thật, ngay cả cháu cũng phải ghen tị hận một trận đó chứ".

Dekisugi mỉm cười nhìn cậu, ông Aki nghe cậu nói thì ha ha cười nói, "Đúng rồi, so với cậu trai này thì cháu còn nhỏ bé lắm.

Được rồi, hai đứa chơi vui vẻ, bác còn phải đi gặp một vài người bạn nữa".

"Vâng ạ, bác cũng vậy nhé" Nobita nói rồi nhìn ông mỉm cười đi dần xa.

Cậu lại quay sang hỏi người bên cạnh, "Anh thấy bác ấy như thế nào?".

Dekisugi nắm tay dắt cậu đi tiếp, "Là một người ngay thẳng, có thể kết giao được".

Nobita mỉm cười mặc cho anh nắm tay mình, "Thật vậy sao?".

Dekisugi quay lại chỉ thấy Nobita nhìn mình mỉm cười như có ý gì đó, "Em thấy có gì sao?" .

Nobita lắc đầu mỉm cười, "không có gì" nói rồi cậu trở tay nắm lại tay anh kéo anh đi.

Dekisugi thấy vậy cũng chỉ mỉm cười không hỏi thêm, nếu em ấy không cho anh biết thì chuyện này cũng không quan trọng.

Tới nơi Nobita với tay lấy 2 ly rượu vang, đưa một ly cho anh còn cậu cầm một ly ngồi xuống băng ghế dựa vào tường nhấm nháp.

Cậu nhớ lại kiếp trước lúc cậu mới bắt đầu tham gia tiệc tùng cũng bắt trước người ta cầm một ly rượu vang lên thử, cậu không biết nó có gì đặc biệt mà người giàu yêu thích nữa, mùi vị có khác gì nước trái cây đâu vì thế liền một ly lại một ly uống xem sau khi uống xong có gì đặc biệt không.

Uống cho đến ly thứ tư thì cậu đã thấy rồi, cậu thấy hình ảnh trước mắt như nhoè đi, từ một hình cậu nhìn thấy xuất hiện ra hai rồi ba hình chồng lên nhau như cái hình ảnh trên cái TV cũ vậy.

Điều này chứng tỏ cậu đã không còn tỉnh táo.

Lúc đấy nếu không nhờ đàn em chú ý đến cậu đúng lúc mang cậu về nhà thì cậu đã gục ở đó luôn rồi.

Mấy ngày sau đó khi có thời gian cậu liền đại chiến với rượu vang, cậu cứ uống, uống và uống thử xem hôm nay mấy chai thì cậu bị đánh gục, ngày mai mấy chai thì cậu bị đánh gục, ngày kia cũng thế, uống đến một lúc dường như cậu đã thành một tên nghiện rượu thì cậu bị đàn em phát hiện và mắng cho một trận thì mới dần tiết chế lại.

Nghĩ tới đây cậu lại mỉm cười nhớ tới Ishiki, không biết tên đàn em kia của cậu dạo này sao rồi, không biết có ma nào để ý chưa nữa.

Cũng đã gần 1 năm cậu và hắn không gặp nhau rồi, chỉ có thời gian ngắn ngủi nói chuyện qua điện thoại về vấn đề công việc thôi......

Dekisugi thấy cậu nghĩ gì đó cầm lắc ly rượu trên tay mỉm cười thì cũng mỉm cười chọt má cậu.

"Nghĩ gì mà nhập thần vậy?"

Nobita lúc này mới thoát khỏi ý nghĩ của mình, "Không có gì, chỉ là chuyện cũ thôi"

Dekisugi nghe vậy gật đầu, "Vậy nói cho anh biết được không"

"

Sau này sẽ từ từ kể cho anh nghe" Nobita nói xong lại nhấp một ngụm rượu vang từ từ thưởng thức.

Lúc này gia chủ nhà Suzuki cùng chủ nhân bữa tiệc cũng đã xuất hiện trên bục.

Cùng lúc này không gian vốn ồn ào náo nhiệt bổng trở nên im lặng.

Suzuki Kiyoshi - ba của nhị thiếu Suzuki Shinobu cũng là gia chủ lúc này tiến lên phát biểu, "Lời đầu tiên Suzuki Kiyoshi tôi cảm ơn tất cả mọi người đã dành ra chút thời gian quý báu để đến tham gia buổi tiệc, hôm nay là sinh nhật lần thứ 18 và cũng là lễ trưởng thành của Suzuki Shinobu con trai thứ hai của tôi............"

Vài tháng trước lễ trưởng thành của Nobita cũng diễn ra hoành tráng như thế này, nhìn hình ảnh của người đàn ông trung niên trên bục kia cậu lại nhớ đến ba cậu lúc đấy cũng đứng trên bục như thế nói với cậu, tuy không dài dòng như người đàng ông này nhưng lại làm trái tim cậu tràn đầy ấm áp, ba Nobi cùng mẹ Nobi đứng cạnh cậu lúc đó mỉm cười, đôi mắt cong thành vầng trăng khuyết nói, "Nobita yêu quý của chúng ta, chúc con sinh nhật vui vẻ~".

Nhớ lại những hình ảnh đó Nobita đang tựa lưng vào người Dekisugi cong môi mỉm cười.

"...Hôm nay là một ngày vui nên chúng ta hãy thật tận hứng hết đêm nay nào!"

ông Kiyoshi mỉm cười nói xong câu cuối cùng đổi lấy một tràng pháo tay từ mọi người cùng con trai mình bước xuống khỏi sân khấu.

Lúc này không khí náo nhiệt của buổi tiệc cũng nhanh chóng quay trở lại.

Dekisugi nhìn cậu trai bên cạnh mỉm cười nói, "Em muốn ăn gì không Nobita để anh đi lấy cho".

Nobita ngồi thẳng dậy gật đầu, "Vậy nhờ anh lấy cho em một phần bánh ngọt nhé" .

"Vậy em đợi anh một chút, anh quay lại ngay" Nói rồi Dekisugi mỉm cười nhanh chóng li khai.

Nobita lại tựa người vào lưng ghế bắt chéo chân nhìn mọi người nói chuyện rôm rã.

Lúc này có một cái bóng của người nào đó phủ lên người cậu, cậu liền đưa mắt nhìn sang.

Shinobu nhìn thấy cậu chú ý tới mình thì mỉm cười, "Cậu là Nobita sao?

Tớ có thể ngồi vị trí này chứ" vừa nói cậu ta vừa chỉ vị trí bên cạnh cậu.

Nobita nghe vậy mỉm cười, "Đúng vậy, cậu cứ tự nhiên, khách sạn này hôm nay thuộc về cậu mà muốn ngồi đâu chả được" nói rồi cậu nhích sang bên cạnh.

Shinobu ngồi xuống cười nói, "Đúng thật là danh bất hư truyền, bọn con gái lớp tớ thường hay vo ve bên tai tớ về cậu, nào là đẹp trai không ai có thể sánh bằng, học giỏi nhất trường khó người nào vượt qua, thiếu gia con nhà giàu...

Hôm nay được gặp, bất quá không hề sai chút nào!".

Nobita cười trừ, "Nào có phô trương đến thế, bất quá chỉ là bình thường tớ có chút chăm chỉ hơn người khác, còn về đẹp trai hả?

Tớ cũng không biết mọi người thấy như thế nào, nhưng riêng tớ chỉ thấy mình không quá khó nhìn thôi, còn vấn đề giàu nghèo thì nếu nhắc đến nhà giàu thì tớ sao có thể so với cậu, không phải sao?

Nếu cậu nói vậy có khác nào vũ nhục tớ chứ?".

Shinobu nghe cậu nói vậy vờ uỷ khuất, "Tớ nào có ý đó, cậu nói vậy nếu người khác nghe được thì tội cho tớ".

Nobita nhìn thiếu niên trước mắt, mặt mũi cũng không khó nhìn nhưng nhìn đằng nào cậu cũng không có thiện cảm được, mà trực giác của cậu thì ít có khi nào sai, vậy nên tên nhóc trước mắt này ắt hẳn có vấn đề.

Nghĩ vậy nhưng bên ngoài trên gương mặt không góc chết của cậu vẫn nở một nụ cười tiêu chuẩn, "Tớ chỉ nói đùa vậy thôi cậu đừng tưởng là thật".

Shinobu nghe vậy thở phào, "Vậy mà cậu làm tớ sợ muốn chết" nói tới đây cậu ta lại mỉm cười, "Tớ có thể hỏi cậu một câu không Nobita?".

Nobita mỉm cười thản nhiên nhấp một ngụm rượu mới nói, "Cậu cứ hỏi đi".

"Cậu là bạn của Dekisugi lâu như vậy, cậu cảm thấy con người cậu ấy như thế nào?"

được cậu đáp ứng Shinobu liền hỏi.

Nghe cậu ta hỏi Nobita lắc lắc ly rượu rồi mỉm cười, "Cậu ấy hả?

Ờ để xem, là một người chu đáo này, luôn thích quan tâm giúp đỡ người khác, đẹp trai, học giỏi, nấu ăn ngon,...

Tóm lại là một người chồng tốt...." nói tới đây cậu lại dừng nhấp một ngụm rượu mới cười nói tiếp, "...đối với bất cứ ai" (cậu mới không tự nhận mình là phụ nữ).

Shinobu lúc này có chút khó chịu, "Vậy sao?

Tớ thấy bình thường cậu ấy rất lạnh lùng, không thích nói chuyện với người khác so với người mà cậu nói không giống chút nào".

"Vậy sao?

Sao tớ không nhận ra vậy nhỉ? ...."

Lúc này cậu chợt cảm thấy có nước dính trên người người mình liền nhìn xuống thì thấy một mãng quần áo của mình bị ướt, lại nhìn lên liền thấy một thiếu niên khác đang cầm lý rượu nhếch môi nhìn mình, "A!

Xin lỗi nha tôi lỡ tay làm bẩn quần áo của anh rồi" ngôn từ mang ý nghĩa xin lỗi nhưng không hề có một chút thành ý nào trong giọng điệu.

Giọng nói của người này cũng đủ lớn để nhiều người đứng gần đấy nghe thấy, mọi người liền nhanh chóng chú ý sang bên này.

Dekisugi cũng chú ý đến tình huống bên này liền quay trở lại.

Thiếu niên thấy vậy nụ cười trên môi càng tươi, "Để tôi đền cho anh bộ quần áo khác nhé, bộ này của anh chắc cũng không phải hàng hiệu đâu nhỉ?

Ngay cả nhãn hiệu tôi cũng không thấy, chắc mua ở chợ trời phải không?

Chẳng phải nhà anh giàu lắm sao?

Ba anh giỏi lắm sao?

Thế sao lại không mua được cho con trai một bộ đồ cho ra hồn nhỉ?

Hay là gia đình anh cũng giống như bộ đồ anh đang mặc? nếu được tôi có thể đền cho anh một gấp 10 lần bộ anh này đó,"

Mọi người nghe rõ mồn một những lời nói đó, lại nhìn tới người thiếu niên đang nói họ cũng không thể phản bác được, ai bảo tất cả những người đang có mặt ở đây so gia thế đều không bằng thiếu niên kia.

Hắn là con trai độc nhất của ông chủ Itou Group - 1 trong 100 công ty dẫn đầu trong lĩnh vực bất động sản ở Nhật Bản.

Từ khi hắn sinh ra thì đã ngậm thìa vàng, không xem ai ra gì thành thói, gia đình thì cưng chiều vô độ nên mới tạo cho hắn tính cách hách dịch như hôm nay.

Nhưng họ lúc này cũng muốn xem phản ứng của thiếu niên kia như thế nào sau những lời nói đó.

Dekisugi đương nhiên cũng nghe thấy, tay anh nắm chặt đĩa bánh gatô ném mạnh xuống đất, vụn bánh cùng mảnh sứ văn tứ phía, anh nhanh chóng đi tới liền cho tên đang nói kia một đấm.

Tuy nhiên khi nắm đấm trong gan tất sẽ giáng xuống mặt thiếu niên thì dừng lại, thiếu niên lúc này cũng đã biết sợ hãi trốn tránh.

Nobita không biết từ bao giờ đã tới bên cạnh Dekisugi cầm lấy tay ngăn cản anh lại, trên mặt cậu vẫn giữ một nụ cười tiêu chuẩn như thường, không hề có chút dấu hiệu nào của sự giận dữ cả, cậu nhìn Dekisugi vẻ mặt còn đang rất tức giận, "Không cần động thủ, bẩn!".

Sau đó cậu lại nhìn thiếu niên, nụ cười dần mất đi, ánh mắt sắc bén của cậu đâm thẳng vào mắt cậu ta, vẻ mặt cậu ta lúc này lặp tức biến sắc, "Tên cậu là gì ấy nhỉ?

À, mấy đứa trẻ trong trường thường gọi cậu là đại ca Tengu nhỉ?

Nếu vậy là Itou Tengu rồi, đúng là cái tên rất hợp với con người, Itou Tengu, tôi sẽ nhớ kĩ" nói xong, một lần nữa cậu nhếch môi cười nhìn gương mặt thiếu niên đã đần ra, "À còn về giá trị bộ đồ tôi đang mặt thì có thể nói như thế này, bán hết tất cả những gì trên người kể cả con người của cậu cũng không bằng một góc vạt áo của tôi.

Cậu hiểu chứ?

Thế nhé?".

Nói xong cậu lại nhìn Dekisugi cười nói nhiwng chưa từng có chuyện gì, "Dekisugi, em cảm thấy có chút đói, chúng ta về thôi".

Dekisugi lúc này cũng đã bình tỉnh lại, anh quét mắt nhìn một lượt tất cả mọi người xung quanh, cuối cùng nhìn thiếu niên chướng mắt kia rồi quay sang cậu, anh mắt như chứa dao găm ban đầu giờ trở nên ôn hoà như nước, "Được rồi, chúng ta về thôi".

Trước khi đi cậu mỉm cười nói với Shinobu còn đang ngồi ở vị trí cũ, "Chúc cậu sinh nhật vui vẻ nhé Shinobu, bữa tiệc hôm nay rất tuyệt vời, đồ ăn cũng rất hợp khẩu vị, tớ ăn rất no đó, vậy nhé, tạm biệt cậu"

Hai người sau đó trước ánh mắt của tất cả mọi người dần khuất bóng sau cánh cửa.

--- o0o ---

Sau 1 ngày thì tôi lại nhận ra: Như ban đầu vẫn hơn, bản thân vui là được. ^_^^_^^_^^_^
 
[Đn Doraemon] - (Hoàn) - Sống Lại? Tính Cái Gì!
Chap 21: Chap Không Tên


Trưa hôm sau, Nobita phân xong nhiệm vụ cho các thành viên trong CLB phát thanh thì tạm biệt họ sau đó liền li khai. năm nay các đàn anh đàn chị trong CLB đều đã ra trường hết nên cậu được bầu lên làm trưởng CLB, tuy trách nhiệm có lớn hơn một chút nhưng đặc quyền cũng nhiều hơn, năm này cậu không cần ngày nào cũng phải ngồi vào ghế phát thanh nữa mà thay vào đó là những đàn em lớp dưới, đầu năm cậu dành hẳn một tuần cho bọn họ làm quen với công việc, rồi sau đó cậu chỉ cần phân công nhiệm vụ là họ có thể làm đâu vào đấy, còn cậu thì cũng an tâm mà giao cho bọn họ mà ra về sớm một chút.

Nobita bước một mình trong sân trường rộng rãi nhưng khá vắng vẻ, bởi lúc này là thời gian học sinh sinh hoạt trong câu lạc bộ của mình nên bây giờ chỉ có lác đác vài học sinh còn ở.

Cậu hôm nay cũng không có ý định đi tới chổ bọn trẻ mà việc bây giờ cậu muốn làm chỉ là tìm một chổ thoải mái chợp mắt nghỉ ngơi một chút thôi, vì thế cậu quyết định đi tới bãi cỏ phía sau trường học, nơi đó có nhiều cây cổ thụ to gợp bóng, vào tiết trời trong xanh như thế này mà thả người trên thảm cỏ xanh mướt nằm dưới bóng cây râm mát tận hưởng những cơn gió mát mẻ nhẹ nhẹ lướt qua thì còn gì sánh bằng nữa chứ?

Nghĩ như vậy chẳng mấy chốc cậu đã đi đến nơi cần đến, tìm một chổ bằng phẳng lưng xuống đưa mắt nhìn bầu trời trong xanh không một gợn mây kia, cậu cảm thấy dường như nó rất cao và xa, xa đến mức cậu không thể với tới được.

Xung quanh là tiếng chim hót líu lo theo những cơn gió nhẹ nhàng đưa tới làm cho tâm hồn cậu thư thái lạ thường, được sống hoà mình với thiên nhiên như lúc này thật sự rất tốt.

Khi cậu vừa chợp mắt thì bên tay bổng nhiên nghe có người đang kêu tên mình, cậu mở mắt nhìn sang.

Gần chổ cậu đang nằm có năm thiếu niên đang đứng, nếu cậu nhớ không lầm thì chúng là một trong những nhóm là thành phần cá biệt trong trường, luôn đi phá phách khắp nơi, nhà trường thì rất đau đầu, nếu đuổi học thì cũng không được vì lỗi của chúng không nghiêm trọng tới mức đó nhưng xử phạt bin thường thì chẳng bao lâu chúng lại tái phạm.

Tên nhóc có vẻ là đứa cầm đầu cả bọn hết cằm nói với cậu, "Mày là Nobita phải không?"

Nobita nhìn nó mỉm cười, "Ừ, đúng vậy"

Tên nhóc nghe vậy nói tiếp, "Có người nhờ bọn tao nói với mày, nếu khôn hồn thì tránh xa Dekisugi ra một chút"

Nobita lúc này chống tay đứng lên phủi phủi bụi trên người không để ý lắm mỉm cười, "Nếu không thì sao?"

"Nếu không thì đừng trách tụi tao mạnh tay, mày xem bọn tao có năm người mà mày chỉ có một, cũng không cần lên hết chỉ một mình tao thôi cũng đã có thể xử đẹp tên yếu ớt như mày rồi.

Ở đây vắng vẻ như vậy dù cho mày kêu khan cổ cũng không ai đến cứu đâu" tên cầm đầu nói tiếp

Nghe xong Nobita cũng không động dung, cậu vẫn mỉm cười thản nhiên có chút nghiền ngẫm gật gật đầu, "Như vậy sao?

Cũng có chút vui"

Thấy thái độ của cậu tên kia có chút khó chịu, "Ý mày là sao?"

Nobita cười thành tiếng, "Thì là vậy đó, tôi cũng có chút ngứa ngáy, nếu bao cát mấy cậu đưa tới tận đây thì còn gì bằng nữa, quá hợp ý tôi rồi"

Tên cầm đầu liền giận dữ, "Mày!

Được rồi, nếu mà đã không thức thời như vậy thì đừng trách" Vừa nói hắn vừa vun nắm đấm về phía cậu.

Nobita mỉm cười bẻ khớp tay, đã lâu rồi không hoạt động tay chân.

Khi tên kia vun nắm đấm tới cậu chỉ nhẹ nhàng nghiên người né tránh, sau đó luồn tay nắm ngay cổ hắn dứt khoát vật hắn nằm ra đất.

Môn võ cậu theo học là triệt quyền đạo, tuy nhiên cậu không học toàn bộ mà chỉ lấy những gì hữu ít cho mình mà thôi, chẳng hạn như cách nói của môn võ này, "Võ thuật như nước" nó mang mọi loại hình thái tuỳ thuộc vào hình dáng của vật chứa nó như thế nào, điều này nói rằng môn võ này không bị ràng buộc bởi bất cứ thứ gì mặc cho người học võ tự phát huy, họ phải biết tuỳ cơ ứng biến linh hoạt như nước vậy, biết nắm bắt sơ hở của đối thủ mà tấn công cũng không để lộ điểm yếu của mình cho người khác thấy, tức là trong công có thủ và ngược lại là trong thủ có công.

Vì vậy Nobita thực hiện động tác vô cùng tự nhiên, vào trường hợp nào cậu sẽ tung ra chiêu thức phù hợp nhất với trường hợp đó.

Lúc này chỉ một chiêu mà tên kia đã không gượng dậy nổi, khụy một gối nhìn hắn mỉm cười rồi lướt mắt về bốn tên còn lại.

Bốn tên thấy vậy có chút sợ hãi nhưng cuối cùng vẫn cùng lúc xông lên, bốn người không thể nào không đánh lại một người được.

Nobita thấy vậy thẳng người cũng tiếp đón bọn chúng.

Bọn nhóc này cũng chỉ là những đứa loi nhoi vung đấm lung tung chứ hoàn toàn không hề biết chút võ nào.

Lại một tên vung đấm lên, lần này cậu không tránh nữa, chuẩn xác bắt lấy cổ tay hắn bằng tay phải, tay trái hạ một trỏ hắn liền ngã ra đất, sau đó lại xoay người tung một cước vào bụng tên đang công kích sau lưng, hắn liền gục.

Hai tên còn lại sau đó cũng bị cậu nhanh chóng bị cậu đả bại.

Chỉ trong phút chốc bãi cỏ trống trãi lại nhiều thêm mấy cái 'xác', Nobita phủi tay quay lại chổ của tên cầm đầu, cậu ngồi xuống sờ lên cổ của hắn xoa xoa rồi mỉm cười có chút áy náy, "Xin lỗi nhé lúc nãy tôi có chút mạnh tay, làm cậu đau sao?"

Tên kia còn đang nằm ra đất, nghe cậu hỏi cũng không phát ra tiếng mà dùng sức lắc đầu, chỉ có hắn mới biết vừa nãy nguy hiểm như thế nào và tên trước mặt này có bao nhiêu biến thái.

Vừa rồi khi bị vật ra đất cơ thể hắn như bị chia làm ba khúc vậy, hắn cảm giác xương sống cùng cổ hắn chỉ cần cậu mạnh tay một chút thôi liền gãy đôi ngay.

Nobita nhìn hắn cười vừa lòng, "Ừm, vậy thì tốt quá, vậy giờ nói cho tôi nghe, là ai sai các cậu làm chuyện này đi"

"Là Shinobu, Shinobu nó cho chúng tôi tiền bảo chúng tôi đến cảnh cáo cậu" hắn vội dùng giọng khàng khàng nói với cậu.

Nobita gật đầu, bàn tay rời khỏi vùng cổ vổ vổ lên mặt hắn, "Tốt lắm, rất biết thức thời, được rồi hãy nhớ những lời vừa rồi cậu nói với tôi hôm nay.

Mà cậu cũng nên ghi nhớ trong đầu là chúng ta chưa từng gặp nhau và cũng chưa từng có ngày hôm nay đi.

Nếu như cậu không nhớ thì tôi sẽ khiến cho cậu sau này cũng không bao giờ quên được.

À, cũng chuyển lời từ tôi cho bốn tên đồng bọn của cậu nhé, tôi đi đây, tạm biệt" nói rồi cậu đứng thẳng người dậy chậm rãi đi mất.

===============

Sau khi về đến nhà Nobita và Dekisugi chào mẹ Nobi cùng ba Nobi đang ngồi trong phòng khách xem TV rồi đi về phòng.

Vừa bước vào trong Dekisugi liền áp cậu lên tường hôn ngấu nghiến, Nobita hơi bất ngờ một chút nhưng sau đó cũng nhanh chóng đáp lại, hai chiếc cặp tap vốn nằm trên tay họ lúc này đã lăn lóc trên đất, nếu chúng có cảm xúc thì nhất định sẽ bất mãn mà trừng mắt với hai người.

Hai người bọn cậu hôn nhau cho đến khi cả hai đều thiếu dưỡng khí mới buôn nhau ra, anh nhìn cậu mỉm cười, "Hôm nay có chuyện gì vui sao?

Anh thấy tâm trạng em rât tốt"

Tay Nobita đặt lên vai anh, bàn tay lúc này vuốt ve gương mặt thập phần nam tính kia mỉm cười, "Cũng không có gì, chỉ là lâu lắm mới được hoạt động tay chân cảm giác có chút sản khoái"

Dekisugi nghe vậy liền hiểu, xăm xoi nhìn cậu, "Vậy có bị thương chổ nào không?"

"Anh nghĩ em sẽ có khả năng để cho người khác làm mình bị thương sao?"

Nobita mỉm cười kiêu ngạo.

"Nếu không nhìn làm sao biết được chứ?

Để anh kiểm tra xem" anh cười gian tà nói rồi luồn tay vào áo cậu vuốt ve.

Nobita lúc này liền bất mãn đẩy anh ra, "Cút cút, ban ngày ban mặt đừng có động dục lung tung" Nói rồi cậu khom người nhặt hai chiếc cặp tap máng lên móc sau đó đi tới tủ quần áo lấy hai bộ đồ, một bộ quăng cho anh nói, "Đi thay đồ nhanh đi" rồi liền đi về phía nhà tắm.

Dekisugi bắt lấy đồ cậu ném qua liền mỉm cười đuổi theo, "Chúng ta cùng thay đi, tiết kiệm thời gian".

Nobita quay lại trừng mắt, "Nếu tiết kiệm thời gian thì về phòng anh mà thay"

Dekisugi nghe vậy mặt dày mỉm cười nói, "Phòng anh không phải là phòng em sao, vậy nên anh thay ở đây là đúng rồi còn gì"

Nobita khinh bỉ, "Phòng của em thì cho đến bao giờ thì nó vẫn là của em, em cũng chưa có nói cùng anh sở hữu nó đâu"

"Sau khi chúng ta kết hôn thì đây là việc tự nhiên định sẵn mà, đâu cần phải nói đâu em yêu" Dekisugi hợp tình hợp lý nói.

"Nhưng mà chúng ta vẫn chưa kết hôn đó anh yêu" Cậu mỉm cười nói xong liền nhanh chân bước đi.

Dekisugi cũng nhanh chóng đuổi theo, "Được rồi, hết năm nay chúng ta sẽ đến một nước Châu Âu kết hôn, em xem........"

"Rầm" nói tới đây cánh cửa phòng tắm đã đóng lại, chỉ một milimet nữa thôi chiếc mũi cao của anh đã bị đánh xẹp rồi.

Dekisugi mỉm cười sờ mũi, qua bao năm thì anh vẫn không thể nào không đuối lý trước mặt Nobita được, nghĩ vậy anh lắc đầu mang bộ đồ Nobita ném qua đi về căn phòng cậu đã dành cho mình.

--- o0o ---
 
[Đn Doraemon] - (Hoàn) - Sống Lại? Tính Cái Gì!
Chap 22: Chap Không Tên Thứ 2


Ăn cơm trưa xong Dekisugi làm ghế đệm cho Nobita ngồi xem tài liệu.

Hôm qua sau khi về nhà Nobita liền gọi nhờ Ishiki điều tra giúp cậu ba người là ông Kiyoshi, bác Aki và người đàn ông là chủ tập đoàn Itou kia, không ngờ tiến độ lại nhanh vậy, khi cậu về phòng thì đã thấy xấp tài liệu đã nằm trên bàn rồi.

Sau khi đọc xong tập tài liệu dày cộp kia Nobita tựa vào ngực Dekisugi thở dài, "Em cũng không muốn làm cho bọn họ phải khốn đốn đâu a~, nhưng mà từ nhỏ em đã muốn làm siêu nhân trừ gian diệt ác rồi biết làm sao giờ?~"

Dựa vào đống tài liệu này Nobita phát hiện ra một số bí mật, như ông Suzuki Kiyoshi có được ngày hôm nay thì trên tay cũng đã có mấy mạng người.

Ông ta vốn là con riêng của gia tộc Suzuki lưu lạc ở bên ngoài cho đến 10 tuổi mới được đón về, ba ông ta có tất cả 2 đứa con kể cả ông, trên ông ta còn có một người anh hơn ông 1 tuổi ngay từ nhỏ đã tài năng hơn người lại là con của vợ cả nên được mọi người trong nhà yêu thương cưng chiều, còn ông chỉ là một sản phẩm ngoài ý muốn lại là một đứa trẻ bình thường nên dù không bị đối đãi khắc nghiệt nhưng cũng không có người nào ngó ngàng tới.

Dần dần sự đối lập giữa hai người đã ám ảnh tâm trí ông, cuối cùng vào một ngày khi có cơ hội ông đã đẩy người anh trai kia của ông từ trên lầu 3 xuống, cơ thể nhỏ bé kia của anh trai ông không thể chống chịu được mà tắt thở ngay sau khi ngã xuống.

Chưa kết thúc.

Sau sự kiện đó ông bị trục xuất khỏi gia tộc, đến năm 20 tuổi ông lấy Sonoko Yamamoto làm vợ, bà là thiên kim tiểu thư nhà Yamamoto lại là cháu gái độc tôn của gia tộc nên dù là con gái vẫn sẽ là người thừa kế đời tiếp theo.

Đáng lẽ hai người hẳn phải không liên quan với nhau nhưng chỉ qua một lần gặp mặt mà vị thiên kim tiểu thư này lại đem lòng yêu ông Kiyoshi và kiên quyết muốn lấy ông làm chồng dù cho cả dòng họ hết sức ngăn cản, hai năm sau đó họ chào đón đứa con trai đầu tiên là Suzuki Shinobu, cũng vào năm này việc ông ngoại tình bị bà phát hiện.

Vì không muốn bà ồn ào ảnh hưởng đến hình tượng của mình trước gia tộc Yamamoto nên đã xuống tay giết bà và giàn dựng thành một vụ tai nạn, việc thiên kim tiểu thư nhà giàu chết vì tai nạn đã khiến cho báo chí lúc bấy giờ tốn không ít giấy mực, cảnh sát cũng vào cuộc điều tra dù phát hiện nhiều tình tiết vô lý nhưng không có tiến triển gì thêm, cuối cùng cũng chỉ kết luận đó là một vụ tai nạn bình thường.

Mấy năm sau ông đi bước nữa với người đàn bà mà trước đó ông đã ngoại tình.

Năm 30 tuổi ông cùng hai người bạn nữa của ông cùng hợp tác làm ăn, 1 năm sau vì một mối làm ăn lớn mà ông cùng người một trong hai người bạn thông đồng với nhau sát hại người còn lại.

Không biết tình cờ hay sao đó mà người bạn kia lại là ông Aki bạn của ba cậu, đây chính là điều đã làm cậu bất ngờ.

Còn về ông chủ tập đoàn Itou kia, số người đã tán mạng trên tay ông ta nhiều hơn không biết bao nhiêu lần dù trực tiếp hay là qua tay kẻ khác.

Những công trình ông ta đã nhận thì chất lượng cũng không tốt như đã báo cáo, đã có nhiều người phát hiện ra và báo cho cơ quan chức năng nhưng không biết vì nguyên nhân gì mà họ không vào cuộc điều tra, cho đến hiện tại cũng không có chuyện gì xảy ra cả.

Tất tần tật đều được Ishiki điều tra rõ đến từng chi tiết và có đầy đủ chứng cứ xác thực, không biết cậu ta làm bằng cách nào mà ngay cả những chi tiết cảnh sát cũng không tra ra nhưng cậu lại moi ra hết.

Nobita mỉm cười nói với Dekisugi, "Chuyện này anh thấy sao, em vốn không muốn làm lớn chuyện này đâu nhưng mà việc bọn họ làm là không thể nào chấp nhận.

Làm việc ác không thể sống nhởn nhơ như vậy được"

Dekisugi mỉm cười xoa đầu cậu, "Chuyện này do em quyết định, em muốn làm gì cũng được"

"Được rồi, nhưng mà hơi tiếc thật, đây có được gọi là lấy việc công trả thù riêng không ha" cậu mân mân môi giọng đầy tiếc nuối nhưng đầy ý cười

Dekisugi vẫn tiếp tục động tác hỏi cậu, "Tiếc gì vậy?"

"Chỉ trong một ngày mà có 2 nhà sẽ bị sụp đổ đó mà" cậu mỉm cười trả lời.

Dekisugi nghe vậy nhìn chàng trai ngồi trong lòng mình mỉm cười đầy cưng chiều, "Dòng họ không chính thống như vậy biến mất thêm mấy cái cũng không có gì để tiếc nuối cả"

Nobita gật đầu, "Ừm, anh nói cũng đúng, còn cái tên kia không biết xử lý sao cho thoả đáng đây" cậu xoa xoa cằm suy nghĩ.

Dekisugi chọc chọc má cậu, "Nếu không thì để anh xử lý cho, nhọc lòng vì loại người này không đáng"

"Ừm, anh nói phải, vậy việc này em nhờ anh" cậu mỉm cười.

Dekisugi lại ôm chặc cậu thêm một chút như muốn khảm cả người cậu vào cơ thể mình vậy, như thế mới thoả mãn mong muốn trong đầu anh......

=================

Trong chiều hôm đó cậu gửi phần lớn chứng cứ phạm tội của ông chủ tập đoàn Itou cho đối thủ của ông ta, số còn lại cậu dùng tài khoảng nặc danh tung hết lên mạng internet.

Bởi đây là địa bàn của cậu nên chẳng mấy chốc tinh tức này được mọi người chia sẽ rầm rộ, trong một tiếng sau đã chiếm hết tất cả hot seach.

Chỉ trong vòng 1 tiếng đồng hồ 3 người đã trở thành 3 cái đích hứng chịu mọi sự chỉ trích của cộng đồng mạng, danh tiếng họ tạo dựng được từ trước đến nay đều bị bôi đen toàn bộ.

Không có điều gì đáng sợ bằng ngôn ngữ của cư dân mạng, lời nói của họ như những vũ khí sắc bén đâm thẳng vào mục tiêu, mà mục tiêu lúc này cũng không ai thèm bảo vệ mặc cho bọn họ bị những con dao kia chém thành trăm mãnh.

Cũng ngay trong đêm cơ quan chức năng cũng vào cuộc áp giải 3 phạm nhân đi với đầy đủ chứng cớ phạm tội của họ.

Hôm sau tất cả mọi người đều biết 3 tên tội phạm vừa mới bị giải trong đêm kia có 2 người bị tử hình, người còn lại không lãnh tội chết nhưng sẽ sống cả quản đời còn lại ở trong tù.

Ba Nobi xem tin tức trên TV thì đầu tiên là bất ngờ sau đó là trầm ngâm một chút rồi lại lắc đầu

Chiều hôm đó trên mạng lại xuất hiện tin tức mới, Tengu Itou và Suzuki Shinobu bị cảnh sát áp giải từ hộp đêm đi vì sử dụng ma tuý (không nói cũng biết ai làm⊂( ̄(エ) ̄)⊃).

Tin này vừa tung ra lặp tức khiến cho mọi người đều phải lắc đầu tặc lưỡi.

'Cha nào con nấy' chính là từ mà mọi người miêu tả trường hợp này, bởi chỉ mới buổi tối hai người cha đã bị áp giải đi đến chiều hôm sau thì lại tới lượt hai đứa con nhớ hai người cha quá liền đi theo vào trong tù tụ hợp.

Nếu hỏi Nobita suy nghĩ gì về sự việc này thì cậu cũng không có suy nghĩ gì nhiều, chỉ có thể nói là gieo nhân nào thì gặt quả nấy thôi.

Sự việc này đến đây là kết thúc nhưng mọi người vẫn luôn truyền miệng nhau về sau đã trở thành bài học trước mắt để răn dạy con cháu mình phải sống tốt, không được làm điều sai trái bởi lưới trời lồng lộng tuy thưa nhưng khó thoát.

--- o0o ---
 
[Đn Doraemon] - (Hoàn) - Sống Lại? Tính Cái Gì!
Chap 23: Hôn Lễ


Thời gian vẫn luôn là thế, khi mọi người không chú ý đến thì sẽ âm thầm lặng lẽ trôi qua, cho đến khi ta nhận ra thì không biết đã qua bao nhiêu năm tháng mà không hề hay biết.

Chẳng mấy chốc Nobita cùng Dekisugi đã trãi qua kì thi cuối cấp, hai người không định sẽ học đại học mà về quản lý sản nghiệp thời gian chính tay họ đã dựng lên.

Không biết ai là người bắt đầu nhưng trên mạng bổng nhiên xuất hiện tin tức Dekisugi một học sinh trung học vừa mới tốt nghiệp chính là đại boss của tập đoàn nổi tiếng MIRAI, sau đó là hàng loạt chứng cứ xác thực về thông tin này khiến mọi người muốn không tin cũng không được.

Ngày hôm sau báu chí cũng đồng loạt đưa tin nào là, 'Ai là người trẻ tuổi nhất lập nên sự nghiệp huy hoàng từ hai bàn tay trắng?', hay là 'Tin chấn động!

Xuất hiện triệu phú trẻ tuổi nhất tại Nhật Bản" ........vân vân, mặc dù có nhiều tựa đề khác nhau nhưng nội dung chủ yếu là nói về quá trình Dekisugi từ một học sinh không mấy tiếng tăm bắt đầu lập nghiệp ra sao, quá trình phát triển của MIRAI như thế nào và từng gặp phải những khó khăn gì......

Tất tần tật đều kể ra thật là chi tiết y như rằng mình là người trong cuộc hay là người chứng kiến cả quá trình vậy.

Đối với việc này Dekisugi không quá quan tâm tới bởi Dekisugi đang tất bật chuẩn bị cho hôn lễ của mình và Nobita sẽ được tổ chức tại Hawaii vào đầu năm sau.

Nói là đầu năm sau cho xa xôi vậy chứ thật ra cách ngày tổ chức hôn lễ chưa đến 1 tuần nữa, Dekisugi không cho Nobita làm gì cả, cậu chỉ cần chờ đợi và để anh chuẩn bị tất cả mọi thứ từ việc đặt chỗ, mời khách đến việc chuẩn bị vé máy bay đi và về cho họ.......

Khách mời thì cũng không nhiều bao gồm bà con dòng họ nội ngoại hai bên cùng bạn bè thân thiết của hai người.

Khi nhóm bạn thân biết quan hệ giữa cậu và anh thì vô cùng bất ngờ, nhưng ngay sau đó thì cũng chúc mừng cho hai người.

Nhật Bản lúc này đối với việc đồng tính luyến ái đã rất là thoáng, dù chưa công nhận hôn nhân đồng tính nhưng hầu như mọi người đều chấp nhận việc này, một năm sau sẽ có một số tỉnh thành phố đã cho phép những cặp đôi đồng tính xác lập quan hệ hợp tác trên giấy tờ, tuy không phải là giấy đăng kí kết hôn nhưng giá trị vẫn là tương đương và được luật pháp công nhận.

Nhưng đó cũng chỉ là trong tương lại còn hiện tại thì vẫn chưa.

Trong những người bất ngờ về quan hệ của hai người thì bất ngờ nhất nhất phải là Shizuka, trước mặt bọn cậu thì cô không để lộ ra cảm xúc gì nhưng sau khi về nhà cô liền lao về phòng đóng chặt cửa lại và nước mắt liền lã chã rơi xuống.

Cô biết từ lâu tình cảm của mình đã dành cho Nobita, ngay từ hôm cậu ở trong bệnh viện thì cô đã chú ý đến cậu, và những ngày sau đó, ngày qua ngày thì một chút lại một chút ưu điểm của cậu được bày ra khiến cho cô càng thêm chú ý cậu, không chỉ riêng cô mà đám con gái trong lớp và những lớp khác cũng vậy, khi lên trung học cô mới biết đây được gọi là thầm mến, cô đã thầm mến cậu nhưng không có can đảm, không có can đảm nói ra hết nổi lòng cho Nobita biết.

Cho đến ngày hôm nay, khi cô nhận được tin này thì thật sự rất sốc, cô hối hận, hối hận vì mình đã không nói ra, cô khinh thường bản thân mình quá nhúc nhác, nếu sớm hơn Dekisugi thổ lộ với Nobita thì biết đâu kết quả đã khác rồi.

Không phải cô không nghĩ tới việc tranh giành tình cảm với Dekisugi mà là cô không dám, cô chắc chắn một điều rằng cô nghĩ gì Dekisugi đều biết bởi nhìn những hành động ngăn cản hai cô và Nobita tiếp xúc là có thể rõ.

Ngay lúc này cô không biết mình phải làm gì nữa ngoài việc khóc và khóc thật nhiều.

Những suy nghĩ của Shizuka thì Nobita cũng không biết.

Lại nhắc đến việc Dekisugi không cho cậu động tay làm gì thì cũng không hoàn toàn đúng, thật ra là có, cậu có cùng anh làm một việc là đi thử đồ và chụp ảnh cưới, về việc này thì Nobita khá là dễ dãi mặc cho Dekisugi làm gì thì làm còn cậu thì lại bận rộn với công việc của mình.

Tuy là chưa cho người ngoài biết danh tính của mình nhưng trong công ty thì lại khác.

Ngay sau khi kết thúc chương trình trung học thì Nobita liền trở lại công ty thông báo tổ chức một cuộc họp cổ đông.

Tại đây cậu cho toàn bộ nhân viên trong công ty biết kể từ ngày hôm đó cậu chính thức tiếp nhận vị trí CEO của công ty, là người sẽ trực tiếp chỉ đạo điều hành định hướng phát triển của công ty sau này.

Những cổ đông cũng không vì cậu nhỏ tuổi mà nghi ngờ hay sinh ra bất mãn bởi họ đều có mắt, mấy năm qua công ty phát triển như thế nào, vượt qua những khủng hoản như thế nào họ đều thấy rõ.

Đừng nhìn bề ngoài mà phán xét vấn đề, Digital Universe có được ngày hôm nay thì những chông gai mà nó đã vượt qua chỉ người trong cuộc mới hiểu, và đừng vì người đứng kia trẻ tuổi mà khinh thường vì người nọ chính là vị thuyền trưởng lèo lái con thuyền này vượt qua những chông gai đó để có được ngày hôm nay.

Hôm nay cũng như mọi ngày, Nobita vẫn ngồi tại bàn làm việc trong văn phòng ở công ty giải quyết đống văn kiện dày cộp trên bàn kia thì nghe tiếng gõ cửa.

Lúc này cậu mới dừng bút ngã người dựa vào lưng ghế xoa xoa mi tâm, "Mời vào!"

Theo tiếng cậu nói của cậu cánh cửa mở ra Ishiki bước vào mỉm cười, "Chào đại boss, xin ngài hay phê duyệt cái này này hộ em"

Nobita nhận tập tài liệu trên tay Ishiki lật ra xem rồi mỉm cười nói, "Giờ anh lại muốn đi du lịch rồi, anh giao công ty lại cho chú mày nhé"

Ishiki vừa mới uống một ngụm trà nghe vậy liền phun ra toàn bộ sau đó trợn mắt, "Đại ca, mong anh tha cho em, một đời em đã chịu đủ rồi a~, nếu anh còn làm vậy nữa thì giết em luôn đi"

Nobita mỉm cười, "Đùa chú chút thôi, làm gì phản ứng dữ vậy"

Ishiki nghe vậy bỉu môi, "Anh đùa quá đáng"

Nhìn hành động giống con nít của anh ta cậu bật cười, "Làm ơn đi, cả hai đời gộp lại số tuổi của cậu còn hơn tuổi anh đó nên bớt những hành động ấu trĩ lại đi, nếu không lại không có ma nào dám rước"

Ishiki nghe vậy đỏ mặt, "Em mới không giống anh đâu, em sẽ tìm một cô gái có bờ mông nở nan, ngực to căn tròn cùng vòng eo thon thả làm vợ"

Nobita híp mắt, "Vậy sao, mà nãy giờ anh có nói đến vấn đề của anh đâu ha~, hay là...... ~" nói tới đây cậu nhìn Ishiki mỉm cười.

"Không, không phải như anh nghĩ đâu....", "Cậu biết anh nghĩ gì à?

Mà thôi được rồi, anh kí xong rồi này mau về làm việc đi" không đợi Ishiki nói hết câu cậu liền cắt ngang.

Ishiki nghe vậy thì dường như còn muốn nói gì đó lại bị ánh mắt Nobita nhìn mà phát lạnh cả người, vì thế liền không nói nữa đi tới nhận tập tài liệu.

"Cậu đem đống này giao lại cho bộ phận quản lý dự án bảo họ làm lại bộ khác cho anh, nếu không có khả năng trong ngày mai hoàn thành được một bản kế hoạch cho ra hồn thì bọn họ cũng chuẩn bị cuốn gói đi là vừa, công ty không nuôi nổi những người vô dụng" lúc này Nobita cũng đã trở nên nghiêm túc, điều chỉnh lại tác phong vốn có trong công việc.

Ishiki nhân đống tài liệu liền chào cậu một tiếng liền nhanh chóng rời khỏi.

Nobita nhìn bóng lưng của Ishiki lại mỉm cười, 'Anh chú mà cong thì chú cũng không có khả năng thẳng a~", nghĩ vậy cậu lại quay về với đống văn kiện còn nằm trên bàn kia, tống hết xấp tài liệu dày cộp kia cũng khiến bàn làm việc trống trải thêm không ít.

Đúng 5h Nobita tắt máy tính chuẩn bị rời khỏi.

Trên đường đi cậu gặp không ít nhân viên, thấy cậu bọn họ đều đứng lại chào một tiếng, vì giữ phép Nobita lịch sự mỉm cười đáp lại khiến cho cả đám nữ nhân viên đỏ mặt một phen, một cô gái nhỏ giọng nói, "Nếu là boss thì tôi tình nguyện làm máy bay a~~", cô gái bên cạnh nghe vậy bỉu môi, "Muốn làm máy bay cũng không tới lượt cô", cô gái kia lặp tức nhíu mày, "Nếu không tới lượt tôi thì cũng chả tới lượt cô" sau đó hai người liền ầm ỉ một trận nếu những người khác không ngăn cản thì nhất định đã lao vào choảng nhau rồi.

Đoạn đường còn lại cũng vậy, khi Nobita đi qua lặp tức một mảng tim bay đầy trời ở phía sau.

Lại một đoạn thời gian nữa trôi qua, rất nhanh đã tới thời gian tổ chức hôn lễ của hai người.

Trên lễ đường đông đủ quang khách, vì không có cô dâu nên hai chú rể cùng nắm tay nhau bước vào đi trên thảm đỏ dưới những cánh hoa được tung lên bởi những thiên thần bé bỏng đi phía trước và trước những ánh mắt mỉm cười chúc phúc của tất cả mọi người.

Cả hai mỉm cười nhìn nhau cùng đi tới chổ cha xứ, nghe ông đọc hôn phối.

Ông nhìn Nobita mỉm cười hỏi, "Nobita con có nguyện ý nhận Dekisugi làm chồng và hứa sẽ giữ lòng chung thủy với đối phương, khi thịnh vượng cũng như lúc gian nan, khi bệnh hoạn cũng như lúc mạnh khỏe, để yêu thương và tôn trọng đối phương suốt cả cuộc đời?".

Nobita nhìn thẳng vào đôi mắt Dekisugi chỉ chứa mỗi hình ảnh phản chiếu của mình mỉm cười gật đầu nói, "Con nguyện ý"

Nghe vậy cha xứ lại mỉm cười nhìn Dekisugi, "Dekisugi con có nguyện ý nhận Nobita làm chồng và hứa sẽ giữ lòng chung thủy với đối phương, khi thịnh vượng cũng như lúc gian nan, khi bệnh hoạn cũng như lúc mạnh khỏe, để yêu thương và tôn trọng đối phương mỗi ngày trong đời?".

Dekisugi nhìn Nobita mỉm cười liền gật đầu, "Con nguyện ý".

Đây chính là hình ảnh trong mơ của anh ngay từ khi còn rất nhỏ, hiện tại nó đã trở thành sự thật rồi, cảm giác của anh lúc này không một từ nào có thể diễn tả được.

Cha xứ nghe xong mỉm cười, "Trước sự chúc phúc của chúa, từ ngày hôm nay hai con chính thức là chồng chồng của nhau, hiện tại hai con có thể trao nhẫn cưới cho đối phương"

Dekisugi và Nobita lúc này lại nhìn nhau mỉm cười, mỗi người lấy từ trong túi của mình ra một chiếc hộp, Dekisugi trao nhẫn của anh cho cậu và để cậu trao lại cho mình, ngược lại Nobita cũng trao nhẫn của mình cho anh và anh cũng trao lại cho cậu.

Cả hai bàn tay của hai người đều có đeo nhẫn nhưng trên tay trái của mỗi người thì chỉ đeo nhẫn của người còn lại chứng tỏ đối phương luôn ở trong tim của mình.

Lúc này không biết ai là người bắt đầu hô lên, "Hôn đi" lặp tức cả lễ đường liền đồng thanh, "Hôn đi, hôn đi, hôn đi,...........hôn đi.........."

Hai người nghe vậy thì nhìn nhau mỉm cười dần dần ghé sát vào nhau, môi chạm môi bắt đầu một nụ hôn ngọt ngào nóng bỏng trong tiếng vỗ tay reo hò của tất cả mọi người trong lễ đường, ba mẹ Nobi cùng ba mẹ Dekisugi lúc này cũng nhìn nhau cười rồi vỗ tay chúc phúc cho hai đứa nhỏ..................

--- o0o ---
 
[Đn Doraemon] - (Hoàn) - Sống Lại? Tính Cái Gì!
Chap 24: Tuần Trăng Mật


Khi Nobita mở mắt ra, đầu tiên liền thấy đôi mắt của Dekisugi tràn đầy ý cười nhìn mình, "Chào buổi sáng em Nobita" nói rồi anh cúi đầu hôn lên môi cậu.

Nobita cũng vui vẻ đáp trả.

Sau khi hai người tách nhau ra Nobita mỉm cười, "Chào buổi sáng Dekisugi, chúng ta đã kết hôn rồi sao?".

Dekisugi nằm xuống ôm cậu vào lòng đưa môi đến bên tai cậu thì thầm "Ừm, chúng ta đã kết hôn, em bây giờ đã là của anh, chỉ là của anh mà thôi"

Đôi tai bị Dekisugi thổi hơi liền bị xông đỏ, mặt của cậu cũng đã ửng hồng, cậu quay mặt qua môi lặp tức chạm môi.

Cái chạm môi nhẹ nhàng này lại chính là mồi lửa, Dekisugi lặp tức thúc đẩy nụ hôn đi sâu thêm, chiếc lưỡi tinh nghịch cạy mở miệng cậu rồi luồng vào trong.

Bàn tay của anh cũng không yên phận đưa xuống mở áo ngủ rồi xoa bóp hai điểm hồng trên ngực cậu, từ nụ hôn trên môi anh hôn lên má cậu rồi kéo dần xuống cổ mút một cái liền để tại nơi đó một ấn kí khiến người nhìn vào liền đỏ mặt.

Nobita khẽ rên một tiếng khiến cho Dekisugi càng thêm hưng phấn.

Dục vọng trong người Nobita lúc này đều hoàn toàn bị anh khơi dậy, cậu liền bất ngờ dùng lực áp đảo Dekisugi vật anh ra giường rồi nhìn anh mỉm cười, "Buổi tối anh dùng lực hơi nhiều có vẻ mệt nhỉ, bây giờ để em phục vụ anh đi" nói rồi không để anh kịp phản ứng Nobita liền nhanh chóng thoát y phục của anh ra, cơ thể hoàn mỹ của Dekisugi hiện tại không một mảnh vải che thân ngay lặp tức phơi bày ra trước mắt cậu.

Nobita sau đó cũng cởi áo ngủ của mình ra ném lên ghế lại lao vào ngấu nghiến cơ thể hoàn mỹ kia.

Cậu rê lưỡi nếm dần từ đôi môi đến cổ rồi đến hai điểm trên ngực, ở nơi này cậu mút mạnh khiến anh phải oằn người vì bị kích thích.

Hai bàn tay cũng không rãnh rỗi, một tay khiêu khích dục vọng nóng bỏng đã hoàn toàn cứng rắn của anh, tay còn lại đưa tới địa phương tư mật khác mà khiêu khích.

Từng tất thịt trên cơ thể của Dekisugi đều bị kích thích khiến anh không thể chống cự được mà trầm giọng rên thành tiếng.

Sau đó.....................................

Sau đó là Cua đi ngang qua...................

================

Sau ngày tổ chức hôn lễ thì những người còn lại đều đã lên máy bay trở về Nhật Bản, chỉ còn lại hai chồng chồng bọn cậu ở lại để hưởng tuần trăng mật ngọt ngào của cặp đôi mới cưới.

Đến buổi trưa cả hai đều đã rời giường cùng vào phòng bếp nấu ăn.

Nobita vừa đứng khuấy nồi súp trên bếp lại quay sang nhìn Dekisugi có vẻ không tự nhiên thì mỉm cười, "Còn khó chịu sao anh yêu, em đã cố gắng từ tốn lắm rồi đó, không ngờ lại khiến anh đau như vậy"

Dekisugi cũng mỉm cười, "Không sao, anh chịu được mà, em vui là được.

Nếu tối nay em để anh hầu hạ thì tốt quá"

Nobita tắt bếp cười nói, "Để xem biểu hiện của anh"

Dekisugi đi tới giúp cậu múc súp ra tô rồi đặt lên bàn ăn, "Em muốn anh biểu hiện như thế nào đây"

Nobita tựa người vào tủ bếp mỉm cười, "Tự hiểu "

Sau khi thức ăn được dọn hết lên bàn, hai người liền bắt đầu dùng bữa, cũng như bao bữa ăn khác, Nobita chỉ cần ăn đồ ăn trong bát mình còn Dekisugi thì vẫn cứ bận rộn.

Đa số các món ăn trên bàn đều là hải sản nên Dekisugi nhận thầu lột vỏ, nhìn Dekisugi thành thục lột vỏ hải sản cũng rất vui mắt, mà nhìn thành phẩm sau khi làm xong được đưa đến miệng mình thì vui lại càng vui.

Khi lột xong một con tôm Dekisugi đưa tới bên miệng Nobita, cậu liền mỉm cười đón nhận, nhìn miệng Nobita khi nhai làm Dekisugi có xúc động muốn cắn một miếng, mà anh cũng đã thật sự làm vậy rồi, Nobita bị Dekisugi tập kích bất ngờ thì không kịp phản ứng mà ngớ người, khi cậu trở lại bình thường thì chỉ thấy Dekisugi đang nhìn mình mỉm cười, còn thức ăn đang nhai trong mồm thì mất sạch.

Dekisugi thấy cậu nhìn qua thì mỉm cười, "Thịt tôm ngon lắm"

Nobita lúc này mới biết bé tôm từ trong miệng mình đã chạy đi đâu, cậu trừng mắt, "Đồ vô sĩ".

Dekisugi nghe cậu mắng cười càng lớn hơn, nhìn anh như vậy Nobita lại có xúc động muốn cho một cước.......................

================

Sau khi dùng xong bữa trưa Nobita nằm trong lòng anh trên sofa xem TV đến khi trời mát thì ra tắm biển, đến chiều thì cả hai nắm tay nhau đi bộ trên cát dưới ánh hoàng hôn bao trùm

Hai người đi ngang qua một cặp đồng tính khác một người trong đó liền mỉm cười nói, "Hai bạn là một đôi sao?

Cả hai rất là hợp nhau đó"

Hai người nghe vậy mỉm cười, Nobita nhìn cặp đôi kia cũng nói, "Cám ơn bạn chúng tôi vừa tổ chức hôn lễ vào ngày hôm qua, hai cậu cũng rất là xứng đôi"

Người thanh niên nghe vậy thì rất bất ngờ nhìn người tình của mình cười nói, "Anh yêu bọn họ đã kết hôn rồi kìa, chúng ta cũng mau kết hôn đi anh"

Chàng trai đứng bên cạnh mỉm cười xoa đầu cậu ta, "Được rồi, khi nào về nước chúng ta kết hôn liền, em chịu không?"

Cậu trai nghe người yêu mình nói thì vui vẻ gật gật đầu lại quay sang cười nói với Nobita, "Hai bạn có thể cùng chúng tôi chụp một tấm hình được không?

Để có sự may mắn như hai cậu...."

Nobita nhìn Dekisugi, anh mỉm cười gật đầu rồi nói với hai người kia, "Đương nhiên là có thể rồi"

Sau đó hai cặp đôi cùng nhau chụp những bức ảnh kỷ niệm rồi cũng nói với nhau lời tạm biệt liền chia tay, cậu và anh lại tiếp tục đi bộ thêm một chút rồi về nhà, đây hoàn toàn là nhà riêng của hai người chứ không phải là khách sạn.

Nó được Dekisugi mua cách đây không lâu với một khoảng tiền không hề nhỏ và được sở hữu bởi cả hai người, là tài sản chung đó...

Sáu ngày tiếp theo mỗi ngày hai người tiếp tục vui chơi những trò chơi mới như lướt ván, nhảy dù, lặng biển, chèo thuyền...............

Trò nào hay và đặc trưng của Hawaii thì bọn cậu đêu thử qua một lượt.

Đến hết ngày cuối cùng hai người mới dọn dẹp hành lý, sáng hôm sau về trở lại Nhật Bản.

Sau khi về tới nhà Nobita mệt mỏi ngủ luôn đến sáng.

Dekisugi thấy vậy thì cũng chỉ biết lắc đầu cười, anh sau đó thì liền bắt tay vào lau người, thay đồ cho cậu rồi nhét lại vào trong chăn, còn mình thì cũng tắm rửa sạch sẽ mới leo lên giường tắt đèn ôm cậu vào lòng.

===============

Từ ngày kết hôn trở về hai người liền cùng nhau đi tìm mua nhà để tự xây cho mình một cái tổ ấm.

Tìm hơn 1 tháng cuối cùng hai người cũng tìm được một cái nhà ưng ý liền ngay lặp tức thương lượng mua lại và hoàn thành hết mọi thủ tục giấy tờ sang nhượng.

Sau đó cả hai đều gác chuyện công việc qua một bên bắt đầu sửa chữa, trang trí lại căn nhà.

Cũng phải mất hơn 1 tháng tiếp thì tất cả mọi việ mới xong xuôi

Sau hơn 2 tháng thì căn nhà bé nhỏ của hai người cũng đã hoàn thành không sai biệt lắm, vài ngày sau hai người quay về nhà thu dọn hành lý mang tới nhà mới, ba mẹ hai bên gia đình cũng tới giúp một tay.

Đồ gia dụng dùng trong nhà đều được mua mới toàn bộ.

Vì dân số đông nêm chỉ cần 1 buổi là làm xong hết mọi việc.

Buổi chiều hôm đó cả nhà 6 người ở nhà của Dekisugi và Nobita dùng cơm, hai người tự tay vào phòng bếp làm cơm cũng không cho hai bà mẹ vào phụ nên họ chỉ có thể ngồi trong phòng khách cùng chồng mình xem TV, trên gương mặt đều vẽ một nụ cười hạnh phúc.

Bàn ăn hôm nay khá thịnh soạn, từ món chiên, món xào đến món nướng món hấp đều có đủ được bày lên đầy một bàn khiến 4 người nhìn có chút tròn xoe đôi mắt.

Ngồi vào bàn ăn Nobita cùng Dekisugi nhìn hai cặp cha mẹ mỉm cười, "Mời mọi người dùng cơm", lúc này cả nhà mới bắt đầu động đũa.

Tuy quy tắc khi dùng cơm là ăn không nói, ngủ không nói nhưng hôm nay lại khác, mọi người trên bàn ăn vừa ăn vừa nói cười vui vẻ, khung cảnh bữa cơm gia đình rất ấm áp hoà hợp.

Hai người cha thì bàn về các môn thể thao, do co cùng sở thích đánh golf nên hai người đều rất hợp ý, người này đánh như thế nào, người kia đánh ra sao, gậy nào đánh tốt hơn........

Hai người mẹ thì lại khác, phụ nữ thì thích mua sắm làm đẹp, mà hai người lại là bạn thân ngay từ thời tiểu học nữa nên mức độ hợp nhau không cần bàn cãi, chỉ có mấy cái áo mấy cái đầm cũng đủ đề tài để nói chuyện say xưa.

Còn hai chàng trai trẻ thì chỉ nghe mà không nói, cứ âm thầm lặng lẽ gắp đồ ăn đút cho nhau, tuy là không nói gì nhưng bong bóng hồng vẫn bay đầy trời.

Sau khi dùng cơm chiều thì hai cặp phụ huynh cũng tạm biệt đôi trẻ rồi quay trở về nhà, trước khi đi còn không quên nhăc bọn họ sớm sinh cháu nội cho họ ẳm bồng khiến cậu và anh chỉ biết cười trừ mà không nói gì..

Phụ huynh hai nhà vừa đi thì hai người cũng nhanh chóng dọn dẹp, tắm rửa rồi trở về phòng vận động kịch liệt một phen rồi mới tắt đèn đi ngủ.

--- o0o ---
 
[Đn Doraemon] - (Hoàn) - Sống Lại? Tính Cái Gì!
Chap 25: Tin Tức


Sau khi kết hôn thì cuộc sống của hai người lại quay về quỹ đạo vốn có của những cặp đôi hạnh phúc tiêu chuẩn, ban ngày thì đi làm còn ban đêm thì thân mật thắm thiết bên nhau, tuy vậy những người bên ngoài vẫn chưa được biết đến tin tức này.

Cuộc sống của họ cứ như thế kéo dài cho đến hai năm sau, một tài khoảng mạng Noah mang tên Tomson đã đăng tải lên một dòng trạng thái với tiêu đề 'Niềm hạnh phúc tình cờ' với nội dung, 'Xin chào tất cả mọi người, tôi tên là Tomson và tôi là người Việt Nam, ngày hôm nay chính là hôn lễ của tôi cùng bạn đời của mình, tôi đang cảm thấy rất là tuyệt vời, rất hạnh phúc và tôi muốn lan toả niềm hạnh phúc này của mình đến với tất cả mọi người.

Tôi muốn nói với mọi người một điều, hai người chúng tôi không giống như bao cặp đôi bình thường khác, chúng tôi là người đồng tính.

Và tôi cũng muốn nói rằng người đồng tính không có tội, chúng tôi không có tội, vì thế chúng tôi cũng có quyền được hưởng hạnh phúc như bao người khác, và hôm nay chúng tôi đã có được nó, chúng tôi được cùng đứng trong thánh đường, đứng trước chúa thề ước với nhau cùng chính thức trở thành bạn đời của nhau trong sự chúc phúc của mọi người trong đó có cả người thân trong gia đình chúng tôi.

Hai người chúng tôi có ngày hôm nay cũng nhờ nguồn cảm hứng to lớn từ hai người bạn mà chúng tôi tình cờ gặp được trong chuyến du lịch ở Hawaii hai năm trước.

Bạn biết không?

Hai người họ cũng là một đôi...

Và họ cũng vừa mới kết hôn không lâu trước đó, khi biết tin này tôi rất bất ngờ quay lại nhìn bạn đời của mình, lúc đó tôi nghĩ rằng, 'Hai cậu bạn trước mắt này thật trẻ tuổi, trẻ hơn mình rất nhiều nhưng họ đã làm được điều mà mình chưa làm được là vượt qua những định kiến của xã hội để đến được với nhau.

Nếu họ làm được như vậy thì sao mình không thể làm được chứ? mình có thể' tôi tự dặn lòng mình rồi cười nói với anh ấy, 'Anh yêu, chúng ta cũng nhanh kết hôn đi', người yêu của tôi liền gật đầu đồng ý.

Mọi người có biết tại sao chúng tôi không thể đến với nhau không?

Nguyên nhân là do gia đình chúng tôi ngăn cản, chúng tôi biết là bọn họ chỉ muốn tốt với chúng tôi không muốn chúng tôi bị ảnh hưởng bởi những lời xì xào bàn tán hay sự miệt thị từ những người xung quanh.

Thế nhưng đối với chúng tôi điều đó không quan trọng, chúng tôi sống vì bản thân mình, cuộc sống này là của chúng tôi nên chúng tôi không cần quan tâm đến những lời nói của những người đó, miệng mọc trên ngươi họ nên tôi muốn cấm họ nói cũng không được còn không bằng không quan tâm đến và làm bất cứ điều gì mình cho là đúng.

Sau khi tạm biệt hai người bạn kia chúng tôi liền trở về nước, từ đó chúng tôi vẫn kiên trì giải thích cho mọi người trong gia đình hiểu.

Cuối cùng chúng tôi đã hoàn toàn thuyết phục được họ và có cho mình một ngày ý nghĩa nhất trong cuộc đời.

Cuối cùng chúng tôi rất biết ơn những người bạn tình cờ gặp mặt của mình, cảm ơn các bạn rất nhiều'

Phía dưới là những bức ảnh chụp lại khoảnh khắc hạnh phúc của hai người trong lễ cưới và cả những bức ảnh đã được chụp từ hai năm trước, trên đó là hai cặp đôi, một trong hai chính là cặp đôi của chủ nhân bài viết và cặp còn lại có một gương mặt trong đó rất quen thuộc với mọi người vì trước đó đã từng xuất hiện ở khắp các mặt báo và các trang mạng internet.

Đã có người nhân ra liền hưng phấn share bài viết đi khắp nơi, một truyền mười, mười truyền trăm, cứ thế thật nhanh chóng cái tên Dekisugi lại một lần nữa xuất hiện khắp mọi nơi trên mạng.

Tin tức lần này khiến cho biết bao cô gái và có cả những chàng trai tan nát con tim.

Thế nhưng lại có một bộ phận đông đảo khác vô cùng hưng phấn khi biết được tin này, vì thế liền sôi sục tức tốc tìm kiếm thông tin đối tượng kết hôn của anh, sau khi tìm thấy thì lại càng sôi trào hơn liền trực tiếp đăng bài lên Noah để bày tỏ cảm xúc.

Một tài khoảng mang tên ~Áng mây bay bay~ bày tỏ, "Trời ơi trời ơi, thiệt phấn khích, ai trước đó đã từng cá cược với tui thì mau chung tiền đi, chung tiền đi ~\(≧▽≦)/~~\(≧▽≦)/~~\(≧▽≦)/~" chỉ những câu đơn giản như vậy lại nhanh chóng lôi kéo hơn trăm bình luận.

-Lầu 123: Chủ tab mau nói rõ cho tui nghe coi, cá cược gì vậy??

Hóng hóng (σ≧▽≦)σ(σ≧▽≦)σ(σ≧▽≦)σ

-Lầu 124: hóng (σ≧▽≦)σ +1

-Lầu 125 hóng (σ≧▽≦)σ+2

-Lầu 126...........+3

-Lầu 127....................

-.......................

-.......................

-.......................

-Lầu 500: hóng (σ≧▽≦)σ + 377

-Lầu 501 (Chính chủ): Nếu mọi người đã thành tâm muốn biết, thì tôi xin thành thật trả lời (~_^).

Thật ra thì hai người này chính là học trưởng của tui, sẵn giới thiệu luôn tui là học sinh năm cuối của trung học Teitan dưới hai ảnh 2 khoá (ngoài lề: Chủ tab đang ế chãy nước, ai đi ngang qua thì hốt dùm).

Rồi, quay lại vấn đề nào, ngay từ khi tui lên trung học là đã thấy hai người đó rất là thân thiết với nhau rồi, qua ánh mắt cầu vồng của tui thì tui liền thấy quan hệ giữa hai người có quan hệ mờ ám trên mức bạn bè, lúc đó tui liền cá cược với đám bạn cùng nhóm rằng hai người kia là người yêu của nhau nếu ai thua thì phải trả đối phương 2000 yên, tưởng chừng 2000 yên đã không cánh mà bay nhưng không ngờ nó lại có mắt quay về túi tui a~~ (≧∇≦)(≧∇≦).

-Lầu 502: Xác thực lời lầu trên nói là thật, tui cũng là học sinh trường Teitan đó (Hốt lầu trên rồi thì tiện đường hốt tui luôn đi ฅ'ω'ฅฅ'ω'ฅ hứa sẽ ngoan)

-Lầu 503: Lầu trên!!! cầu liêm sĩ ( • ̀ω•́ )( • ̀ω•́ )

-Lầu 504: Đúng rồi (@502) Liêm sĩ cô đâu? ( • ̀ω•́ )

-Lầu 502+ 3: Để iem nói cho hai lầu trên nghe, liêm sĩ là thứ viễn vông, người yêu mới là thực tiễn (っ´▽')っ(っ´▽')っ, mà tui là con trai a~

-Lầu 506: ...

-Lầu 507: ...

-Lầu 508: Sao dị hai lầu trên, đây là chuyện bình thường mà...

À lầu 502 ơi, mình làm quen đi, chung trường thế mà lại không hay biết O(≧▽≦)O.

-Lầu 502+ 7: Aaa!

Có người muốn làm quen với iem kìa, là thiệt hay mơ vậy, vổ mặt vỗ mặt, ui đau quá!

Là thật đó, mình làm quen đi lầu 508.(σ≧▽≦)σ(σ≧▽≦)σ

Lầu 508+ 2: Vậy mình ra ngoài nhắn tin riêng đi >__<

Lầu 502+ 9: OKê con dê ~\(≧▽≦)/~

Lầu 512: Ủa vậy là quen rồi đó hả??Σ( ° △ °|||), nếu dễ vậy thì tui cũng muốn, ai rước tui dùm đi...(っ´▽')っ

Lầu 513: Tui cũng muốn....(っ´▽')っ

Lầu 514: Như 2 lầu trên (っ´▽')っ

........

........

........

Lầu 550: Ủa mọi người bàn gì vậy, không phải đang nói về vấn đề của hai vị học trưởng sao?

Sao lại tới tiết mục đẩy mạnh tiêu thụ rồi (¬_¬)

Lầu 514+ 37: Bàn về hai ổng thì hai ổng cũng có làm chồng mình đâu.

Không bằng nhân tiện tìm cho mình một mảnh tình vắt vai đâu ¯\_(ツ)_/¯ ¯\_(ツ)_/¯

Lầu 550+ 2: Ừ, lầu trên nói đúng, vậy thì....

Ai hốt tui luôn đi, tui là một bé thụ nhỏ nhắn xinh xinh đây........(⌒o⌒)(⌒o⌒)(⌒o⌒)

.............

Cứ như thế bọn họ đã hoàn toàn quên mục đích ban đầu của mình là gì, thật đơn giản ╮(╯▽╰)╭.

Tuy nhiên vẫn còn nhiều người không tin sự thật cho rằng đó chỉ là những lời bịa đặt và đều nói hình ảnh bên dười đều là ảnh ghép.

Thế nhưng không lâu sau đó thì bọn họ đều phải im hơi lặng tiếng vì một topic của chính chủ.

~Dekisugi~ : Gửi em yêu.

Thời gian trôi qua thật nhanh, chỉ mới đây thôi mà chúng ta làm chồng chồng cũng đã được 2 năm rồi.

Anh thật hạnh phúc khi có em làm nữa kia của đời mình, anh hứa sau này và mãi mãi đều sẽ yêu em thật nhiều, không bao giờ làm cho em phải vướng bận bất cứ điều gì vì anh.

Chúng ta hãy cứ mãi bên nhau cho đến khi bạch đầu giai lão em nhé.

Yêu em rất nhiều. (@ Nobita)

[Hình ảnh] [Hình ảnh] [Hình ảnh] [Hình ảnh] [Hình ảnh] [Hình ảnh] [Hình ảnh]

Lúc đầu còn có người nghi ngờ tài khoảng này mạo danh, thế nhưng toàn bộ đều bị phản bác vì có những người đã theo giỏi tài khoảng này từ khi mới được tạo ra nên họ dám khẳng định một điều đây là tài khoảng của chính chủ.

Những người follow Dekisugi ngay từ lúc đầu chẳng ai khác ngoài nhóm nữ nhân viên trong côn ty của anh cả.

Nghe được tin này họ cũng không quá bất ngờ vì đã biết từ trước, đại boss phu nhân vẫn thường xuyên đến đây cùng mặn nồng ân ái chói mù mắt chó bọn cô thì sao lại không biết cho được.

Dù rất muốn sớm dùng tài khoảng mạng của mình cho tất cả mọi người biết để cùng chịu đã kích với mình, tuy nhiên họ không dám, họ vẫn còn lưu luyến công việc ở đây a~, lương cao hơn chỗ khác lại còn được ngắm zai đẹp thì sao bỏ được chứ.

Nói thật lòng thì vợ boss cũng là cực phẩm đó, cứ nghĩ rằng sẽ được ngắm thêm một chàng trai đẹp thì mọi suy nghĩ tiêu cực đều tan biến ngay tức khắc.

Dù vậy nhưng mà các cô chưa bao giờ nghĩ rằng boss nhà mình lại sến xúa lãng mạn đến vậy.

Nữ tiếp tân nói với chàng trai đứng bên cạnh mình, "Anh nghĩ xem có phải đã có người nào hack tài khoảng của boss không?"

Người thanh niên nghe vậy buồn cười nói, "Cô nghĩ nhiều rồi, cô cảm thấy có người nào có khả năng vượt mặt đại boss phu nhân không?"

"Ừ, cũng đúng ha!"

Cô gái gật đầu.

.......

Trên mạng thì mọi người cũng sôi trào, ở dưới topic của anh mà điên cuồn bình luận.

Đa số đều là những bình luận có nội dung tiếc nuối vì thế giới lại mất thêm hai người đàn ông tốt, hay là chúc phúc hai người.....

........

........

........

- Lầu 345: Đại thần, anh thật là xấu xa, bình thường thì không cập nhật trạng thái đến khi cập nhật lại làm tôi đau khổ là sao?

Tại sao anh lại thích đàn ông chứ?

Đã thích đàn ông thì thôi đi tại sao lại bắt mất đi của chúng tôi một mỹ nam chứ?

Thật đáng giận, tôi sẽ huỷ follow anh (ㄒoㄒ)(ㄒoㄒ)(ㄒoㄒ)(ㄒoㄒ) từ hôm nay tôi sẽ chính thức trở thành fan của 'Đại thần phu nhân' mọi người đừng ngăn cản tui....

-Lầu 346: (Gạt nước mắt lầu trên) Không sao, tui không ngăn cản đâu, tui sẽ ủng hộ cô.......

Eo ơi, đại boss phu nhân thật soái (σ≧▽≦)σ(σ≧▽≦)σ

-Lầu 347: +1

-Lầu 348: +1

-Lầu 349: Lầu trên đừng phá đội hình, tui cũng ủng hộ cô +2

.......

.......

.......

....... +253

-Lầu 600: Nói với mấy lầu trên, tui là fan chân chính của đại thần Nobita nhà tui, xin chào đón tất cả mọi người vào team của chúng tui.

À đại boss của chúng tui không phải là người nằm dưới nên vai trò làm vợ thì phải là đại boss của mấy người.

Hiểu chưa? ┌∩┐(◣_◢)┌∩┐┌∩┐(◣_◢)┌∩┐

-Lầu 601: lầu trên +1

-Lầu 602: +2

...........

...........

...........

-Lầu 750: Mấy lầu trên nói gì vậy?

Đại thần Dekisugi nhà chúng tui cao to lực lưỡng hơn nên phải nằm trên mới đúng.╭∩╮

-Lầu 600+ 151: Bộ có quy định là cao to lực lưỡng hơn là phải nằm trên sao?

Không có!

Vậy nên đại thần Nobi nhà chúng tui mới nằm trên.┌∩┐(◣_◢)┌∩┐

-Lầu 601+ 151: Đúng vậy ~\(≧▽≦)/~

-Lầu 753: Đại boss Deki nằm trên

-Lầu 754: Đại thần Nobi nằm trên

-Lầu 755: Đại boss Deki nằm trên

-Lầu 756: Em không ngờ anh sến vậy đấy, nhưng mà như thế em lại thích, yêu anh nhiều!

-Lầu 757: Đại thần Nobi nằm trên mà, cấm có sai đâu

-Lầu 758: Đã nói rồi Đại boss Deki nằm trên mới là chân lý

-Lầu 759: Chân lý cái gì mà chân lý, còn không bằng chân chó. = ̄ω ̄= Đại boss Nobi mới nằm trên.

-Lầu 760: Hãy nghe tôi nói.

Vì đảm bảo hoà bình an ninh khu vực, tôi xin tuyên bố, ngày hôm nay chính thức thành lập hội FanCp Deki x Nobi, từ giờ phút này chính thức tuyển dụng nhân sự (≧∇≦)(≧∇≦)(≧∇≦)

-Lầu 761 (Chính chủ): Anh cũng yêu em, tối nay sẽ khiến cho em bất ngờ ≥3≤≥3≤

-Lầu 760+ 2: Tui vừa nhìn nhầm sao?

Đại boss nói yêu tui kìa, (đỏ mặt xấu hổ)

-Lầu 763: Cô bị bịnh hoan tưởng nặng rồi, mau đi khám đi (Hừ lạnh bất mãn)

-Lầu 764: Lầu trên +1, lầu 760 muốn biết nguyên nhân bị chửi thì mau nhìn lên lầu 756 đi

-Lầu 740+ 25: Aaa!

Đại thần Nobi kìa, hai người thật là không biết xấu hỗ.

Chói mù mắt chó người ta rồi.

-Lầu 745+ 21: Chói mù mắt chó +1

-Lầu 767: Chói mù mắt chó + 2

.......+3 chói mù mắt chó

.......+4

.......+5

........

........

Nobita nhìn những dòng bình luận có nội dung giống hệt nhau không ngừng tăng lên thì mỉm cười lắc đầu tắt điện thoại rồi lại tiếp tục với công việc của mình.

--- o0o ---

Cho mấy bạn lé luôn (~_^)(~_^)(~_^)
 
[Đn Doraemon] - (Hoàn) - Sống Lại? Tính Cái Gì!
Chap 26: Họp Báo


Năm 2016 tin tức Nobita là CEO của Digital Universe xuất hiện trên khắp các mặt báo và các trang mạng internet, nguyên nhân là một ngày trước họ cho tổ chức họp báo về việc sẽ cho ra mắt một tựa game hoàn toàn mới và đích thân đại boss của Digital Universe sẽ là người chủ trì.

Ngày hôm đó sau khi biết được tin tước đại boss đứng sau Digital Universe sẽ xuất hiện thì các nhà báo liền nhanh chân tới nơi tổ chức họp báo trực chờ ở đó.

Họp báo sẽ diễn ra lúc 8h nhưng đến 7h thì đại sảnh đã đông kín phóng viên rồi, trong đó nhóm của Mashao, cậu ta là một trong những người tới sớm nhất, dù đã chờ rất lâu nhưng cậu ta vẫn không cảm thấy có gì khó chịu nụ cười vẫn rạng rỡ trên môi, tay cậu cầm máy quay cười hứng thú hỏi cô gái phóng viên trong nhóm mình, "Này Shino, cậu nghĩ người trong lời đồn kia bộ dạng như thế nào?"

Cô gái tên Shino nghe vậy xoa xoa cằm rồi nói, "Tớ nghĩ sẽ là một ông chú trung niên bụng bự bự nào đó.

Vì chỉ trong một khoảng thời gian ngắn mà có thể đưa Digital Universe phát triển đến bực này thì phải là một người tài giỏi và có kính nghiệm dày dặn, mà để có kinh nghiệm như thế phải là người từng trải nên không thể nào là người trẻ tuổi được.

Mà nếu đã là trung niên thì chắc chắn bụng sẽ rất bự vì phải đi xã giao nhiều, cậu thấy đúng không?"

Mashao nghe vậy gật gật đầu, "Cũng hợp lý nhưng mà tớ lại nghĩ khác, có lẽ là một người thanh niên thiên tài nào đó.

Cậu thấy Dekisugi không, vẫn còn rất là trẻ đó thôi nhưng tập đoàn MIRAI anh ta sáng lập cũng không thua kém Digital Universe, nên tớ nghĩ người đứng sau màn ắt hẳn là một người thanh niên như vậy"

Shino không cho là đúng lắc đầu, "Tớ vẫn giữ nguyên quan điểm của mình, cậu nghĩ tìm một người thứ 2 như hắn dễ lắm sao?

Nếu có thì chắc chắn là đại thần Nobi nhà tớ rồi.

À nếu mà cậu nói đúng thì đại thần Nobi là người đó rồi còn gì"

Mashao đầu đầy hắc tuyến, "Cậu chắc chắn vậy?"

"Đương nhiên là chắc chắn rồi, không ai trên thế giới này có thể hơn đại thần Nobi nhà tớ hết, cậu biết không mấy hôm trước có một con bánh bèo nói đại thần nhà tớ không xứng với tên Dekisugi kia, lúc đó tớ liền kéo hết thành viên trong hội fan đại thần mắng nhỏ một trận rồi mỗi người một lượt báo cáo làm tài khoảng của nhỏ biến mất khỏi Noah luôn, cho chừa tội lắm mồm" Shino kiêu ngạo nói.

'Fan cuồng thật đáng sợ' nghĩ vậy Mashao lắc lắc đầu nói, "Nhắc tới đại thần nhà cậu tớ mới nhớ, cậu ta cũng kín tiếng không kém vị kia chút nào"

Shino mỉm cười, "Cái đó gọi là thâm tàng bất lộ, đến khi lộ ra sẽ làm người ta hết hồn đó biết chưa?

Sắp tới giờ rồi kìa lên giành chỗ mau, nếu không lại uổng công chúng ta tới sớm" Nói rồi cô liền kéo Mashao đi lên hàng ghế phía trước.

Lúc này đã là 7h45, các vị trí trên bàn họp báo đã điền gần như đầy đủ các vị trí, chỉ còn trống 2 ghế giữa, nhìn 2 cái bản ở hai vị trí là có thể biết 2 vị này người nào cũng không thể chọc được, 1 vị trí là của phó tổng giám đốc và vị trí còn lại là của tổng giám đốc, cũng là vị đại boss kia.

Khi Mashao và Shino ngồi vào vị trí của mình thì từ bên ngoài đã nghe được tiếng tách tách của máy anh liền theo hướng đó nhìn ra.

Từ ngoài cửa có hai người một trước một sau đi vào, người phía trước là một người thanh niên trẻ tuổi, tuy nhiên phong thái lại như một người đã rất thành thục gương mặt tuấn tú đúng mực mỉm cười, bước chân ổn định không nhanh không chậm đi tới.

Theo sau là một thanh niên chừng 30 tuổi, gương mặt nghiêm túc, theo động tác của người phía trước mà cách cậu một bước chân.

Shino từ khi thấy người bước vào liền trừng mắt không thể tin nổi nhìn chăm chăm vào người nọ, đến khi người ta đã ngồi vào vị trí tổng giám rồi mới định thần lại hưng phấn lắc Mashao bên cạnh, "Mashao, Mashao...

Cậu ngắt tớ một cái thử xem tớ có phải đang mơ không, tớ thấy người ngồi ở vị trí kia là đại thần của tớ đó"

Mashao cũng rất bất ngờ, "Vậy cậu cũng ngắt tớ một cái thử xem bởi tớ cũng thấy giống cậu"

Không chỉ riêng hai người bất ngờ mà hầu như tất cả các phóng viên trong phòng đều bất ngờ như vậy.

Họ đương nhiên biết thiếu niên này là ai rồi nhưng không ngờ rằng cậu ta lại xuất hiện ở đây ngày hôm nay, mà còn ngồi ở vị trí kia nữa chứ, so với lần của Dekisugi thì lần này còn đả kích bọn họ hơn.

Nobita ngồi vào vị trí nhìn đám phóng viên ở dưới ồn ào như học sinh tiểu học cùng tiếng máy ảnh tách tách đều đều vang lên thì cảm thấy rất phiền, tuy vậy từ ngoài nhìn vào thì người ta vẫn không nhận ra được điều gì, cậu vẫn mỉm cười nhìn đám phóng viên vẫn cứ ồn ào rồi không ai bảo ai dần dần im lặng mới lên tiếng, "Xin chào tất cả mọi người, tôi, Nobi Nobita là CEO của Digital Universe, lời đầu tiên tôi xin cảm ơn các khách mời, các phóng viên đã đến đưa tin và tất cả mọi người đã quan tâm đến buổi họp báo của Digital Universe ngày hôm nay" sau khi cậu kết thúc lời nói liền nhận được tiếng vổ tay của mọi người trong phòng.

Cậu mỉm cười nói tiếp, "Để không lãng phí thời gian của các vị, tôi xin trực tiếp vào nội dung của buổi họp báo.

Hôm nay Digital Universe sẽ cho ra mắt một sản phẩm mới, để hiểu rõ hơn về sản phẩm xin mời mọi người theo dõi đoạn video sau"

Sau khi cậu nói xong tất cả đèn trong phòng đều được tắt, không gian trong phòng phút chốc chìm trong bóng tối, lúc này trong không trung xuất hiện ra một màn hình ảo và đoạn video ngay sau đó được chiếu trên màn hình ảo cho mọi người cùng xem.

Đây là một đoạn trailer ngắn của Parallel world .Mở đầu là một khung cảnh hùng vĩ được quay từ trên cao xuống, càng xuống thấp mọi thứ càng dần hiện rõ, nơi này được thiên nhiên xinh đẹp bao trùm, ở đó có những sinh vật kì lạ cùng với những toà kiến trúc độc đáo nhưng thập phần tinh xảo mà mọi người chưa từng thấy bao giờ, nơi này còn có những con người kì quái, hoặc có thể gọi là những tinh linh trong truyền thuyết đang sinh sống với nhau giống hệt như xã hội loài người, họ biết trao đổi buôn bán, họ biết nấu ăn, trồng trọt, vui chơi giải trí.........

Tất cả họ đều biết.

Lúc này hình ảnh trên màn hình di chuyển, máy quay vẫn ở trên không trung quay xuống, cảnh vật thay đổi lại thay đổi nhưng vẫn rất xinh đẹp, hình ảnh di chuyển một hồi lại dẫn người xem đến một nơi, nơi này giống như kinh đô, một thành thị thời phong kiến nhưng kiến trúc thì lại khác hoàn toàn, tại nơi này người xem mới thấy được những con người bình thường như mình sinh sống, tuy nhiên trang phục đã khác đi rất nhiều.

Ở trung tâm nơi đô thị phồn hoa này có một cây đại thụ trọc trời mọc vươn thẳng lên 9 tầng mây.

Máy quay lúc này lại một lần nữa di chuyển, nó xuyên qua mây bay vút lên cao, bay một mạch lên đến tận nơi cao nhất của đại thụ, ở đó là một cung điện nguy nga tráng lệ.

Chỉ một cái chớp mắt toàn bộ khung cảnh trong điện liền hiện ra, trái ngược với khung cảnh thanh bình xinh đẹp bên ngoài, bên trong lại cực kì hỗn loạn, một trận chiến đang nổ ra bên trong đại sảnh rộng lớn.

Những cá thể trong đó bao gồm những tinh linh mọi người đã thấy lúc đầu cùng với những người mặc giáp chiến đấu, những người này đáng chú ý ở chỗ trên cơ thể họ mang một số bộ phận của động vật, cả hai giống loài hợp sức với nhau cùng chiến đấu nhằm tiêu diệt những người lính khổng lồ đối diện.

Sau lưng những người lính kia là một ông lão đang ngồi trên ngai vàng, một tay cầm huyền trượng, một tay chống cằm mỉm cười nhìn bọn họ chiến đấu.

Những kết giới đầy màu sắc cùng với những tia sáng phép thuật được những tinh linh liên tục phóng ra cùng những chiêu thức xinh đẹp từ những hiệp sĩ mặc khôi giáp không ngừng hiện lên trước mắt người xem.

Ngay lúc này có biến xảy ra, từ trong đám đông xuất hiện một hiệp sĩ trên người lấp lánh khôi giáp vàng kim cùng trường bào đỏ thẩm, trên tay cầm thanh kiếm sắc bén được bao phủ bởi những ngọn lửa rực cháy như thiêu đốt người cầm nó, trên lưng là đôi cánh rồng dang rộng không ngừng tạo ra bão tố nâng chủ nhân của nó lên cao, không để mọi người nhìn thấy động tác, chỉ trong tích tắt những tên lính khổng lồ kia từng tên một lần lượt ngã xuống, còn anh ta thì đã đứng trước ngai vàng, đôi mắt đen như mực nhìn ông vua đang trừng mắt, một kiếm lấy đầu khi ông ta chưa kịp phản ứng, tay anh ta nhấc nó lên nhìn nó cùng thân thể ông ta dần dần tan thành bụi sáng anh ta mới nhếch môi xoay lại nhìn đám người đứng bên dưới trố mắt nhìn mình mỉm cười trầm giọng nói, "Ta mới là vua" nói rồi anh ta ngồi vào chiếc ngai vàng được chạm khắc tinh tế kia.

Ánh mắt như hố đen của anh ta dường như nhìn thẳng vào người xem, nhất thời làm bọn họ không dám thở mạnh.

Tất cả mọi người dù đang làm gì từ tinh linh, người thường đến bán thú nhân lúc này như biết được điều gì đều quỳ rạp xuống đất thành kính hướng về phía cây đại thụ đang ở trung tâm, âm nhạc hùng tráng vang lên máy quay bay lên cao thu hết tất cả cảnh vật vào một khung ảnh rồi tối dần, trên nền đen một ngọn lửa bùng cháy lên rồi tắt đi để lại một dòng chữ Parallel world vàng kim còn đó.

Sau khi đoạn trailer kết thúc trong kháng phòng trở nên im lặng, mọi người vẫn chưa hồi thần bởi cảm giác quá mức chân thực, y như rằng chính bọn họ là một trong những nhân vật trong đó vậy, rất tuyệt vời.

Ngay sau đó ánh đèn đã trở lại cũng kéo suy nghĩ của bọn họ trở lại với thực tại.

Nobita nhìn tất cả mọi người mỉm cười, "Đó chính là toàn bộ nội dung mà Parallel world của chúng tôi mang đến.

Chúng tôi muốn tạo ra cho người chơi một thế giới mới, thế giới này có thể tồn tại song song với thế giới thực, và đó chính là ý nghĩa của cái tên mà chúng tôi đặt cho nó.

Ở thế giới này người chơi có thể làm bất cứ điều gì mà ở thế giới thực họ không làm được, chẳng hạn như tự mình bay lượng trên không trung, bơi lội thoải mái dưới nước mà không cần bình ô-xi hay là sử dụng phép thuật, đây là điều rất nhiều người mơ ước.

Cùng với vô số thứ khác nữa, tất cả đều trong tầm tay.

Để làm được điều đó chúng tôi cũng cho ra mắt một bộ kính thực tế ảo như thế này" Lúc này trên màn hình kia xuất hiện một người mẫu, người nọ có đeo một đồ vật như có hình vòng cung có thể ôm sát vào vùng mắt của anh ta.

Nobita lại nói tiếp, "Khi đeo chiêc kính thực tế ảo này khi chơi game thì người chơi sẽ cảm thấy mình như thật sự đang ở trong thế giới của trò chơi vậy, tất cả năm giác quan đều cho ra cảm giác chân thật.

Thiết bị này được điều khiển bởi trí thông minh nhân tạo AI nên sẽ không có bất kì sai sót nào xảy ra nên người chơi hoàn toàn có thể an tâm......."

Tất cả mọi người nghe vậy thì rất bất ngờ, những nhà phát hành game hiện tại đều dừng lại ở những thể loại game chơi trên máy tính, vậy mà Digital Universe đã cho ra sản phẩm game thực tế ảo đầu tiên, theo xu hướng phát triển của thế giới chỉ xét riêng ở mãng này thôi thì người nào càng đi trước thì lợi ích mang về càng nhiều còn không nói tới Digital Universe hiện tại đã là người đi đầu.

Bọn họ vẫn chưa được lên tiếng phỏng vấn nên vẫn ngồi nghe chàng trai trẻ trên kia phổ cập những kiến thức mới mà họ chưa từng được biết đến.

Buổi họp báo cứ thế diễn ra, sau đó Nobita trả lời các câu hỏi của phóng viên đặt ra.

Khoảng 1 tiếng đồng hồ sau thì buổi họp báu chấm dứt.

Ngày hôm sau mọi người lại một trận bàn tán trên mạng, trong đó fan của Nobita và Dekisugi là tích cực nhất.

Tuy nhiên bọn họ không, nói đúng hơn là không dám tới tài khoảng của Nobita khua môi múa mép mà lại kéo nhau tới tường nhà Dekisugi mà quăng mìn khiến anh phiền phức không thôi.

Dekisugi ngồi vào bàn làm việc phê duyệt văn kiện mỉm cười nghe Nobita ngồi ở ghế sofa đọc mấy cái bình luận dỡ hơi kia rồi cười vui vẻ, "Anh xem đi, fan của anh sắp bỏ anh đầu quân qua cho em rồi kìa"

Anh dừng lại nhìn cậu, "Có gì khác nhau đâu, fan của em không phải là fan của anh sao?"

"Nói vậy cũng nói được" nói rồi cậu giảo hoạt cười, "À, anh coi mà sinh khỉ con cho em đi nghen, có nhiều người đòi sinh khỉ con cho em lắm đó"

"Vậy thì anh sẽ khiến cho họ không thể sinh nữa là được rồi" anh mỉm cười.

"Nghe độc tài ghê chưa.

Thôi, không nói chuyện với anh nữa, em về đây, nhớ ăn cơm đó"

"Đương nhiên rồi, đồ ăm em làm sao anh không ăn cho được, bye em" nói rồi anh nhìn Nobita đóng cửa phòng mới quay lại với công việc còn dan dỡ.

--- o0o ---
 
[Đn Doraemon] - (Hoàn) - Sống Lại? Tính Cái Gì!
Chap 27: Bánh Bao Ra Lò


Sáng chủ nhật

Nobita mở mắt liền thấy Dekisugi ngồi đầu giường mỉm cười ôn nhu nhìn mình thì xoa xoa mắt ngồi dậy, "Anh thức sớm thế, hôm nay chủ nhật sao không tranh thủ nghỉ ngơi một ngày"

Anh vuốt thẳng những sợi tóc rối trên đầu cậu rồi mỉm cười, "Đã qua giai đoạn bận rộn của công ty rồi, công việc thì anh đã giao cho cấp dưới làm nên không cần mỗi ngày đều đến công ty nữa, để dành thời gian ở bên em nhiều hơn"

Cậu mỉm cười bóp bóp má anh, "Vậy thì tốt rồi, hôm qua em mới giao công việc cho Ishiki, nếu không có việc gì quan trong nó sẽ không tìm em đâu, vậy nên chúng ta có thể cùng nhau ở nhà cả ngày" nói rồi cậu bước xuống giường.

Để làm cho Ishiki nhận mệnh cũng là một việc hết sức kì công, ban đầu dù cậu nói thế nào anh ta cũng không chịu làm, cuối cùng cậu đành phải dùng chiêu tất sát.

Ishiki có một điểm yếu là cực kì sợ gián, nơi đâu có gián thì nơi đó sẽ không có anh ta.

Thấy khuyên nhủ Ishiki không được cậu chuyển qua đe doạ, nếu Ishiki không chịu nghe cậu thì sẽ có một xe tải gián đổ vào nhà anh ta.

Nghĩ đến việc sẽ có hằng hà sa số những con vật đáng ghét kia bò lúc nhúc trong nhà thì bụng Ishiki liền cảm thấy không khoẻ, anh lao một hơi vào trong nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo hết đống thức ăn vừa mới ăn vào buổi sáng.

Dù rằng cảm thấy thằng em của mình có chút tội nghiệp nhưng lại nghĩ đến tương lai tươi sáng của mình sẽ không phải ngập đầu trong đống văn kiện thì Nobita lại cảm thấy thằng nhóc này cũng không tội nghiệp đến thế, cuối cùng thì chút thông cảm vừa rồi mới loé lên cũng nhanh chóng bốc hơi không thấy bóng dáng.

Ishiki sau khi nôn hết những gì trong bụng ra thì trở lại liền dùng ánh mắt giết người nhìn cậu.

Thế nhưng cuối cùng anh ta cũng phải miễn cưỡng gật đầu chấp nhận với điều kiện khi nào có văn kiện quan trọng thì cậu phải xử lý.

Nobita vệ sinh cá nhân xong từ trong phòng tắm bước ra liền bị Dekisugi tập kích.

Anh áp cậu lên tường dùng lực tiến công khiến cậu không tài nào chống đỡ, cuối cùng lấy kết quả Nobita thiếu dưỡng khí choáng váng đầu óc đẩy anh ra mà kết thúc nụ hôn chào buổi sáng kia.

Nhận cái lườm sắc như dao của Nobita anh mỉm cười, "Anh đã làm xong bữa sáng rồi chúng ta xuống dùng cơm thôi em yêu"

Cậu có chút đỏ mặt, "Buồn nôn quá đi" nói rồi liền lướt qua người anh.

Dekisugi mỉm cười đuổi theo, "Vậy là em có bầu rồi đó em yêu, mẹ anh thường nói lúc mang thai anh bà nôn nhiều lắm"

Cậu lại nguýt anh, "Có bầu em gái anh đấy"

"Tiếc quá anh không có em gái, nếu không em gái anh đã thành con chúng ta rồi" anh mỉm cười tiếp tục trêu cậu.

Lần này cậu không lại tức giận liền nhếch môi, "anh nói sai rồi đấy, nếu vậy thì em gái anh chỉ là con của một mình em thôi, mà anh lại là anh trai của nó thì cũng là con của em đó.

Vậy thì con trai, mau lại đây kêu Baba một tiếng xem nào".

"Mama!"

Dekisugi mỉm cười kêu.

Nobita mới không thèm để ý đến chi tiết nhỏ nhặt đó, cậu đưa tay vỗ vỗ đầu anh, "Đúng là con trai của ta, ngoan lắm!"

Nhìn bờ môi chứa ý cười đang mấp máy kia anh liền tiến tới cắn một ngụm lên đó rồi mỉm cười nói, "Nếu kêu một tiếng mà được một lần như vậy anh cũng muốn kêu nữa a~"

Cậu xoa xoa cái mỏ đỏ của mình lại nguýt anh một cái, "Đồ mặt dày" nói xong liền không để ý đến anh nữa đi vào nhà bếp.

Dekisugi nhanh chân đuổi theo ý cười thêm đậm, "Mặt dày như vậy mới rinh được em về đó, không phải sao?"

Cậu nhìn đống đồ ăn được bày trên bàn mỉm cười, "Biết vậy muộn một chút hãy gật đầu thử xem mặt anh còn dày cỡ nào"

Dekisugi đi tới kéo ghế cho cậu ngồi vào còn mình thì ngồi bên cạnh, "Thế nhưng đã muộn rồi em yêu, giờ em đã là của anh rồi, đã được luật pháp công nhận luôn dó nhe"

"Cùng lắm thì làm cho luật pháp hết công nhận là được rồi" cậu bỉu môi.

"Được rồi, được rồi chúng ta ăn cơm thôi, đồ ăn nguội hết rồi này" Dekisugi lúc này mỉm cười nói lãng sang chuyện khác.

Cậu cũng lười vạch trần, lại nói, "Anh làm đồ ăn cho mấy người ăn thế"

Anh nghe vậy nhìn bàn ăn gồm đủ 4 loại kho, canh, chiên, xào, mỗi loại gồm 2 món rồi lại nhìn cậu, anh không thấy có gì không bình thường nói, "Cho anh và em.

Anh thấy bình thường mà, anh sợ em ăn không no mới nấu nhiều thêm chút thôi, không phải bình thường em đem cơm cho anh cũng vậy sao?"

"Lúc đó là cơm trưa sao giống lúc này được.

Không phải em sợ anh ăn không đủ no không có sức làm việc sao?" nghe anh nói xong cậu mỉm cười.

"Vậy thì mình ăn hết đống này đi rồi lại có sức chút chúng ta lên phòng làm việc" Anh mỉm cười.

Nobita trắng mắt nhìn anh, "Em phát hiện từ khi chúng ta kết hôn càng ngày anh càng thêm vô sĩ, liêm sĩ anh đâu rồi anh yêu?"

Dekisugi lại tới phập vào môi cậu một cái rồi mỉm cười, "Hôm chúng ta kết hôn anh vui quá nên quẳng mất rồi"

"Nói vậy cũng nói được" lại lườm Dekisugi một cái cậu cũng không để ý đến anh nữa mà bắt đầu ăn cơm.

Dekisugi thấy vậy mỉm cười cũng bắt đầu vừa ăn vừa phục vụ cậu.

================

Sau khi dùng xong bữa sáng hai người quyết định ra công viên đi bộ cho tiêu thực.

Vừa đi cậu vừa quan sát thấy những đứa trẻ đang nô đùa vui vẻ trong khu vui chơi, những cụ ông cụ bà đang tập dưỡng sinh với nụ cười tươi vẫn trên môi, những người trẻ tuổi chạy bộ ngang qua cùng những cặp tình nhân ngồi trò chuyện nói cười với nhau ở những băng ghế đá, tất cả những cảnh vật bình thường ấy lại làm cho Nobita cảm thấy thật sự thoải mái, cậu nhìn Dekisugi đang di đi bên cạnh mỉm cười, "Sống một cuộc sống không phải lo lắng điều gì thật sự rất là thoải mái"

Dekisugi nắm chặt tay cậu mỉm cười, "Vậy aau này chúng ta sẽ luôn như vậy"

"Nhưng mà nếu sống mãi như vậy lại rất nhàm chán, hay là chúng ta nhận một đứa bé về nuôi đi, anh thấy sao?

Có trẻ nhỏ thì sẽ vui nhà vui cửa hơn"

Dekisugi nghĩ nghĩ rồi gật đầu, "Ừm nếu em muốn thì chiều nay chúng ta sẽ đến viện mồ côi nhận một bé về"

"Anh thích bé trai hay bé gái hơn" cậu mỉm cười hỏi anh.

Anh mỉm cười bóp nhẹ má cậu, "Bé trai bé gái gì cũng được, miễn dễ thương giống em là anh thích hết"

"Anh chỉ giỏi nịnh nọt thôi, em hỏi thật đấy" cậu nói

Anh nhìn cậu min cười, "Anh nói thật mà có nịnh nọt gì đâu, còn em thì sao"

Cậu nghĩ rồi mỉm cười, "Bé gái, bé trai em đều thích, nhưng mà vẫn thích bé gái hơn một chút"

"Ừm, vậy chiều nay mình chọn một bé gái đi" anh mỉm cười nói.

Cậu lắc đầu, "Tuỳ duyên thôi, em cũng không muốn ép"

Dekisugi gật đầu nắm tay cậu cũng không nói gì nữa, có con hay không đối với anh không quan trọng, anh chỉ cần có cậu là quá đủ rồi.

Hai người sau khi đi hết một vòng công viên thì quay trở về nhà, đi bộ cũng là một công việc tốn sức, khi hai người về tới nhà thì quần áo của cả hai đã dính bết vào người do mồ hôi, rất khó chịu.

Hai người lúc này liền về phòng tắm rửa.

Trong bồn tắm lớn, hai thân thể trần trụi đang quấn quýt lấy nhau, từng nụ hôn họ trao cho nhau, từng tiếng nước cùng tiếng xác thịt va chạm và tiếng rên rĩ chứa đầy dục vọng cứ nối tiếp nhau vang lên trong không gian chật hẹp khiến cho người ta không khỏi đỏ mặt tía tai.

Hai nhân vật ở trong đó thì không nhận ra điều gì bởi họ đã chìm đắm trong dục vọng của bản thân mình chỉ muốn làm tất cả những gì có thể với đối phương để thoả mãn bản thân cũng như ngươi bạn đời của mình.

Sau 30 phút ở trong phòng tắm thì hai người mới một trước một sau lần lượt đi ra, tuy quần áo đã chỉnh tề nhưng nhìn từng dấu tích đỏ tươi trên cổ cả hai cũng đủ biết họ đã mãnh liệt như thế nào trước đó

================

"Anh có nghe tiếng gì không Deki?"

Từ khi bước ra khỏi phòng tắm thì bên tai cậu cứ vang lên tiếng tít tít đều đặn, vì thế liền hỏi anh.

Dekisugi vẫn đang bận sấy tóc cho người trong lòng nghe cậu hỏi liền trả lời, "Anh có nghe gì đâu, em có nghe nhầm không?

Xong rồi này em yêu"

"Kì lạ nhỉ? lúc này em vẫn còn nghe đây này, để em xem nó phát ra từ đâu" thấy anh đã sấy khô tóc cho mình cậu liền đứng dậy đi tới nơi vẫn còn đang phát ra âm thanh.

Nó dẫn cậu tới tủ quần áo của hai người.

Cậu mở ra âm thanh nghe được càng rõ hơn, cậu liền tìm kiếm bên trong, một lúc sau thì lấy ra chiếc túi thần kì dự phòng của Doraemon đã cho cậu, âm thanh chính là từ trong đó phát ra.

Thấy hành động của Nobita, Dekisugi cũng lại gần xem.

Nobita sau một lúc lấy ra từ trong túi thần kì một cái lồng kính chứa một thứ dịch gì đó trong suốt, kèm theo là một quyển sách.

Dekisugi bất ngờ nhìn Nobita, cậu mỉm cười, "Nếu em nói chiếc túi này em được một người bạn đến từ tương lai tặng, trong đó chứa toàn là những thứ đồ kì lạ thôi, anh tin không?"

Dekisugi nghe cậu nói cũng không nghi ngờ gì gật đầu, anh chết đi còn có thể sống lại thì chuyện này cũng có kì lạ gì nữa đâu

Thấy vậy cậu mỉm cười cầm quyển sách lên cùng anh đọc.

Sau khi đọc xong hai người có chút bất ngờ cùng vui mừng nhìn nhau, cậu mỉm cười nói, "Anh nghĩ nó là thật chứ"

Dekisugi cũng mỉm cười, "Chúng ta cứ thử xem thì biết ngay thôi"

Nói rồi cả hai theo như những gì quyển sách viết mà làm.

Quyển sách kia đúng là hướng dẫn sử dụng cái lồng kính, nó được gọi là máy sinh sản vô tính được tạo ra để giúp những người bị hiếm muộn hay những cặp đôi đồng tính có được đứa con mang gen của cả hai người, tuy nhiên chỉ có thể sử dụng một lần duy nhất.

Để nó hoạt động thì chỉ cần cho 2 mẫu tế bào của hai người vào một cái khay tích hợp trên máy, sau đó cái máy này sẽ từ 2 mẫu tế bào đó tạo thành phôi mang gen của hai người.

Ở trong lồng kính kia phôi sẽ dần dần phát triển trở thành một cá thể hoàn chỉnh mang đặc điểm của cả hai người cho tế bào, một chu kì như vậy mất 30 phút.

Mặt khác tuỳ vào mức độ phù hợp của hai người mà tạo ra song bào thai hay đơn bào thai.

Đứa trẻ sau khi sinh ra sẽ được tất cả mọi người công nhận là con của hai người cũng như có được giấy khai sinh không mà không cần bố mẹ phải đi làm thủ tục..

Nobita cùng Dekisugi ngồi quan sát những gì đang diễn ra trong lồng kính.

Phôi thai của hai người sau khi được tạo ra thì lại phân tách ra làm hai, trong hai mươi mấy phút tiếp theo những gì diễn ra trong bụng mẹ trong khoảng thời gian 9 tháng 10 ngày đều được chiếc máy này tái hiện lại.

Nhìn hai bào thai trong lồng kính dần dần thành hình Nobita mỉm cười nhìn Dekisugi, Dekisugi vòng tay ôm cậu cũng tiếp tục quan sát những gì diễn ra sau đó.

=================

30 phút sau lồng kính mở ra, dung dịch trong suốt kia đã bị rút cạn.

Không giống như những đứa bé sơ sinh khác, sau khi lồng kính mở ra hai đưa bé cũng không khóc, da dẻ cũng không nhăn nhúm như bình thường mà mềm mềm mịn mịn, hai đứa bé sau khi tiếp xúc với không khí liền mở hai đôi mắt bé bỏng ra nhìn hai người đứng trước mắt chúng rồi cất tiếng cười.

Đúng vậy, là cười đó, trong căn phòng vốn im lặng chỉ trong phút chốc tràn đầy tiếng cười của trẻ con, hai người lớn lúc này cũng nhìn nhau mỉm cười, sau đó mỗi người bế một đứa bé trên tay cho chúng cảm nhận cái ôm ấm áp đầu tiên sau khi chào đời.

--- o0o ---
 
[Đn Doraemon] - (Hoàn) - Sống Lại? Tính Cái Gì!
Chap 28: ..........


Mới đây thôi hai đứa nhóc vừa cất tiếng cười chào đời mà giờ đây đều đã đến lên lớp 1.

Hai thằng nhóc này càng lớn lại càng giống baba cùng daddy của chúng, tuy là hai anh em sinh đôi nhưng lại có tính cách hoàn toàn khác nhau, vì thế dựa vào tính cách hai người đặt tên cho bọn nhóc là Nobi Fumio đối với đứa lớn và Hidetoshi Mitsuo cho đứa nhỏ.

Nhóc Mitsuo tính tình tinh nghịch vui vẻ hoạt bát, nụ cười lúc nào cũng luôn nở trên môi giống hệt như ánh mặt trời sáng lạng và cậu nhóc cũng rất dính Dekisugi.

Ngược lại Fumio tuy còn nhỏ nhưng đã rất hiểu chuyện, lúc nào cũng từ tốn ôn hoà che chở cho em trai và cực kì thần tượng Baba của mình, mục tiêu của nhóc là một ngày nào đó sẽ thành đạt như cậu.

Hai đứa trẻ này từ nhỏ đã tỏ ra rất thông minh, 5 tháng đã biết đi, 6 tháng biết nói thành thạo, 1 tuổi biết chữ.

Lúc này cậu đã biết hai đứa trẻ nhà mình không hề giống những đứa trẻ bình thường khác nên bắt đầu phổ cập kiến thức cho chúng, đến 6 tuổi thì cả hai đã nắm vững kiến thức trung học, tuy vậy nhưng cậu cũng không muốn cho chúng nhảy lớp mà để chúng tiếp xúc cùng với những đứa trẻ cùng trang lứa để có một tuổi thơ vui vẻ như bao đứa trẻ khác.

Cậu cũng không quá nghiêm khắc với bọn nhóc, dù vậy nhưng hai đứa vẫn rất ngoan ngoãn, hiểu chuyện và lễ phép, dù Mitsuo có chút nghịch ngợm nhưng cũng chỉ để gia đình thêm vui vẻ chứ chưa làm ai khó chịu bao giờ.

Ông bà nội hai bên cũng rất yêu thích mấy nhóc này nên mỗi khi đến kì nghỉ đông hay nghỉ hè là lại bắt cóc hai đứa nhóc về 3 tháng, đối với việc này cậu và anh đều không có ý kiến đành phải làm phiền bọn họ vậy.

================

Lúc này tại công ty MIRAI

Dekisugi ngồi làm việc với đống văn kiện trong văn phòng, Mitsuo thì ngồi trong lòng anh xem anh làm việc.

Cậu nhóc nhìn đống giấy dày cộp trên bàn dùng giọng trẻ con hỏi anh, "Daddy này, sao daddy không giao một số cho cấp dưới làm bớt?

Một mình Daddy xử lí hết đống này mệt chết luôn"

Anh nghe vậy mỉm cười xoa đầu nhóc, "Daddy buộc phải xử lý chúng, nếu Daddy không làm thì không ai có thể làm được hết con hiểu không?

Nếu con lo cho Daddy thì mau lớn lên đi rồi thay Daddy làm việc"

Nhóc con lúc này rục cái cổ ngắn của mình lại cười nói, "Vâng ạ, con và Fumio sẽ nhanh lớn lên để giúp baba và Daddy"

"Ngoan lắm!

Trên lớp dạo này có gì thú vị không?" anh cười nói.

Cậu nhóc xoa xoa cằm nghĩ rồi cười nói, "Dạ có ạ, cô giáo khen con và Fumio rất nhiều, mấy bạn trong lớp thì rất ghen tị với tụi con vì tụi con có đến 2 người cha.

À Daddy, cuối tuần này trường sẽ tổ chức buổi cắm trại gia đình, Daddy có thể tham gia không ạ?"

Anh nghe vậy dừng lại nhìn con trai, "Daddy thì có thể nhưng mà không biết Baba các con có thời gian hay không"

Mitsuo cười nói, "Daddy yên tâm, Baba nhất định sẽ tham gia mà"

"Ừm" anh mỉm cười.

Mitsuo nhìn tách cà phên trên bàn đã nguội lạnh liền cười nói với anh, "Con đi pha cà phê cho Daddy nhé, cà phê của Daddy đã nguội rồi kìa"

Anh nghe vậy cũng nhìn lại tách cà phê của mình cũng sắp thấy đáy mỉm cười lại xoa đầu nhóc, "Ừm, cảm ơn con trai"

"Dạ, không có gì Daddy" nói rồi cậu nhóc từ trong lòng anh nhảy xuống đất nhận tách cà phê anh đưa đi ra cửa.

Nhìn bóng dáng cậu nhóc rất giống Nobita anh mỉm cười, "Cẩn thận nhé con trai"

"Vâng ạ" Mitsuo mỉm cười đóng cửa lại.

Cậu nhóc đi trên hành lang gặp mọi người đều chào một tiếng, những nhân viên đi ngang nghe vậy liền vội vàng đáp lễ, bọn họ đều rất muốn sờ mó cậu nhóc một trận bởi quá dễ thương, tuy vậy nhưng họ cũng chỉ dám nghĩ thôi chứ nào dám làm đâu, dù dễ thương cỡ nào đi nữa thì cũng là quý tử của đại boss, là đại boss trong tương lai a~".

Tới máy pha cà phê, Mitsuo để cái tách trên tay vào khay để ly bẩn rồi mới lấy cái tách khác đứng lên chiếc ghế chuyên dụng của nhóc bắt đầu công công việc của mình.

Cùng lúc đó tại Digital Universe

Fumio ngồi tại chiếc bàn gỗ được Nobita chuẩn bị sẵn cho cậu nhóc đang làm việc với chiếc máy tính của mình.

Còn Nobita, cậu cũng ngồi tại bàn làm việc gần đó xem báo cáo vừa được cấp dưới mang đến.

Một lúc sau, Fumio dừng lại động tác hưng phấn cầm laptop đi tới chỗ cậu cười nói, "Baba, cái này con vừa làm xong, ngài xem xem nó có hoạt động tốt không ạ?"

Nobita dừng lại động tác nhận cái laptop từ nhóc để lên bàn rồi bế nhóc lên cho nhóc ngồi trên đùi mình rồi mỉm cười nói, "Để ba kiểm tra xem" nói rồi cậu bắt đầu test thử sản phẩm mà con trai mình vừa làm ra, đi tới đâu cậu lại phân tích những điểm còn thiếu sót cho Fumio nghe, cậu nhóc cũng chăm chú ghi nhớ những lời cậu nói.

Một lúc sau cậu mỉm cười, "Ý tưởng rất tuyệt, sản phẩm làm ra cũng rất tốt chỉ có một số thiếu xót đó thôi, nếu khắc phục tốt là có thể đưa vào sử dụng, con có thể hoàn thành lại sản phẩm rồi sau đó lại mang đến cho Baba xem, nếu được thì Baba sẽ cho tung ra, phần lợi nhuận thu được ba sẽ chia cho con như thoả thuận hợp tác giữa chúng ta, có được không nào?"

Fumio liền mỉm cười gật đầu, "Vâng ạ, con cảm ơn ba"

"Ừm, với tài năng của con chẳng mấy chốc là có thể thay thế vị trí của ba rồi, nói cho ba nghe con có thích công việc này không?"

Fumio liền gật đầu rồi mỉm cười nói, "Dạ có ạ"

Cậu mỉm cười xoa đầu nhóc, "Vậy là tốt rồi, sau này con sẽ thay Baba gánh vác nơi này, Baba cũng không muốn ép buộc con nếu như con không thích"

"Vâng ạ, Baba này, cuối tuần ở trường sẽ tổ chức cắm trại gia đình, Baba cùng daddy tham gia được không ạ?" cậu nhóc nói với cậu

Cậu gật đầu, "Được thôi, mà các con có nói với Daddy chưa?"

"Dạ rồi ạ, Mitsuo đã nói với Daddy rồi, nếu mà Baba đồng ý thì Daddy cũng sẽ đi thôi" Fumio mỉm cười nói.

Cậu nhẹ tay nhéo mũi nhóc rồi mỉm cười, "Tụi con hay quá ha, sao mấy con biết?"

Fumio mỉm cười xoa mũi nói, "Thì trong nhà này Baba là lớn nhất rồi còn gì, lời Baba nói là thánh chỉ, không ai có quyền cãi lại hết, Daddy nói vậy đó, Daddy còn nói là Baba rất hung dữ nên đừng chọc Baba cáu, Baba sẽ đánh mông, rất đáng sợ"

Nobita nghe vậy mày hơi cau lại nhưng vẫn mỉm cười, "Vậy con có tin lời Daddy con nói không?"

"Dạ không, Baba đã bao giờ đánh tụi con đâu" cậu nhóc mỉm cười vẫn không để ý mà bán đứng người cha khác của mình.

Cậu lại xoa đầu Fumio mỉm cười,"Ngoan lắm, tối nay chúng ta sẽ ra ngoài ăn, giờ thì nói cho Baba nghe Daddy tụi con còn nói những gì?"

Cậu nhóc nghĩ rồi nói, "À, hôm trước Daddy nói Baba là của Daddy, dặn tụi con không được quá thân mật gần gũi Baba, Daddy còn bảo con phải canh chừng Baba không cho người nào khác gần gũi Baba cả.

Con lúc này có được tính là quá mức gần gũi không vậy Baba?"

Cậu mỉm cười xoay bé lại hôn một cái chóc lên ngay má, "Không đâu con trai, Daddy con toàn nói hưu nói vượn thôi, giữa chúng ta như vậy rất là bình thường, con là con trai baba mà.

À, Daddy có nói với Baba là tối nay sẽ ngủ ở thư phòng để rèn luyện thân thể gì đó, nếu như Daddy tụi con muốn vào ngủ cùng hai đứa thì không được cho vào biết không?

Là đàn ông thì phải chịu trách nhiệm đối với quyết định của mình"

"Vâng ạ, mà ngủ thư phòng giúp rèn luyện thân thể thật sao Baba?"

Fumio nghe vậy có chút khó hiểu.

"Baba cũng không biết nhưng mà đối với trẻ con thì chắc chắn là không tốt đâu con trai.

À, Chuyện này là bí mật giữa chúng ta thôi con đừng cho Daddy con biết nhé?" cậu mỉm cười nói.

Cậy nhóc nghe cậu nói liền gật đầu, "Dạ, con biết rồi"

Cậu mỉm cười vừa lòng xoa đầu nhóc, "Ngoan lắm, giờ thì chúng ta quay lại với công việc thôi, khi nào ba làm xong việc thì chúng ta về"

"Vâng ạ" Fumio gật đầu với cậu rồi cầm Laptop về vị trí của mình còn Nobita cũng quay lại với những bản báo cáo còn nằm trên bàn làm việc.

===============

4 giờ chiều Nobita làm xong hết công việc ngày hôm nay, cậu xoa xoa mấy ngón tay nhức mỏi của mình rồi quay sang nhìn về phía Fumio, thấy cậu nhóc ngủ gục trên bàn thì không khỏi mỉm cười lắc đầu, thằng nhóc này liều mạng giống y hệt cậu thôi.

Nobita lấy điện thoại ra gọi về nhà.

Từ khi hai cậu bé xuất hiện thì Nobita cũng thuê thêm 3 người gồm 1 người giúp việc, 1 anh lái xe cùng 1 bác quản gia để quán xuyến mọi việc trong nhà khi hai người đi vắng.

Cậu gọi được một lúc thì bên kia bắt máy, là chị giúp việc, cậu liền nói, "Hôm nay chúng tôi ăn ở ngoài nên chị không cần chuẩn bị nhiều đồ ăn, nấu đủ cho ba người là được rồi"

Nói rồi nghe đầu dây bên kia truyền ra tiêng "Vâng" cậu mới tắt máy bắt đầu thu dọn đồ đạt rồi đi tới gọi Fumio thức dậy.

Hai người một lớn một nhỏ đi xuống nhờ tài xế đưa tới chổ Dekisugi.

Cậu đã lâu không lái xe đi làm bởi mỗi buổi sáng anh đều sẽ đưa cậu đến công ty rồi mới đi làm, đến chiều anh lại đến rước cậu rồi cả hai cùng về.

Nhưng hôm nay cậu kết thúc công việc sớm đành phải nhờ tài xế đưa đến đó.

Sau khi đến nơi hai người bước xuống cho tài cho tài xế về trước rồi một lớn một nhỏ mới đi vào bên trong.

Các nhân viên trong công ty đều biết hai người, gặp một lớn một nhỏ liền một tiếng Ngài Nobi một tiếng Đại thiếu gia mà chào hỏi, bọn họ cũng rất ăn ý mà không ai kêu ra tiếng Đại boss phu nhân như trên mạng internet, bởi họ biết rằng một tiếng này có khả năng làm cho họ phải chấm dứt công việc tại MIRAI này nên cũng không dại gì mà thử.

Sau khi hai người bước vào trong thang máy những người phía sau liền xì xào bàn tán.

Một cô gái trẻ nhìn hướng một lớn một nhỏ vừa đi nói với người bên cạnh, "Họ là ai sao mọi người có vẻ khẩn trương vậy"

Cô gái bên cạnh dùng ánh mắt như nhìn người tối cổ nhìn cô, thế nhưng sau đó vẫn hảo tâm nói cho cô ta biết, "Đó là bạn đời cùng con trai của boss đó, tốt nhất cô đừng đắc tội bọn họ, nếu không hậu quả còn kinh khủng hơn cả đắc tội với boss nữa đó"

"Hả, là đại boss phu...ưm"

"Cô điên sao?

Đây là những từ cấm kị không được phép thốt ra, nếu còn muốn làm ở đây nữa thì nên biết im lặng" chưa đợi cô gái kia nói xong cô liền bịt miệng cô ta lại nhỏ giọng.

Cô gái liền im lặng gật đầu.

Mitsuo đang ngồi trên sofa viết viết vẽ vẽ cùng Dekisugi vẫn còn làm việc trong phòng thì nghe tiếng gõ cửa.

Dekisugi nghĩ là nhân viên trong công ty có việc liền lên tiếng cũng không ngẩn đầu lên, "Vào đi"

Nobita nghe vậy mở cửa bước vào.

Lúc này Mitsuo ngước lên nhìn thấy cậu liền mỉm cười gọi, "Baba, ba tới rồi" nói xong bé liền chạy tới ôm cậu, "Con nhớ ba muốn chết, cả Fumio nữa"

Cậu mỉm cười bép một cái lên má nhóc, "Ừm, Baba cũng nhớ con muốn chết"

Fumio điểm điểm mũi cậu nhóc cười nói, "Mới chỉ không gặp mặt có mấy tiếng thôi em có cần làm quá vậy không"

Mitsuo mãnh liệt gật cái đầu tròn vo của mình, "Đương nhiên là cần rồi, tại em nhớ hai người thật chớ bộ" nói xong bé chỉ gò má múp míp của mình.

Fumio mỉm cười cũng bép lên má nhóc một cái, "Rồi đó, anh thấy người em lại mọc thêm một tầng thịt rồi kìa, nên tiết chế ăn uống lại đi"

Mitsuo đưa bàn tay béo ú của mình lên nhìn rồi bỉu môi, "Có đâu, em thấy vẫn bình thường đó thôi"

"Anh con nói đúng đó, hôm nay phải ăn ít lại một nửa.

Mà hai đứa định đứng ngoài cửa luôn sao" cậu bóp cái má phún phín của nhóc Mitsuo cười nói.

Fumio che miệng cười, Mitsuo xấu hổ buôn cậu ra rồi ủ rủ nói, "Baba không được cắt khẩu phần của con, con còn nhỏ mà nên cần dinh dưỡng để phát triển đó, ba không cho con ăn nhỡ đâu con suy dinh dưỡng luôn rồi sao?"

Hai tay cậu mỗi tay cầm tay một nhóc bước vào trong nghe Mitsuo nói thì liền bật cười, "giờ Baba chỉ lo con béo phì thôi chứ suy dinh dưỡng cái nỗi gì.

Con nhìn anh trai của con xem, ăn uống đúng mực cơ thể mới phát triển cân đối, đi ra đường mới có người để ý, rồi con nhìn lại mình xem"

"Con là em út sao baba có thể so sánh với anh trai được" Mitsuo phụng phịu nói.

Fumio không nhịn được bật cười, "Không biết em trai nhỏ hơn anh bao nhiêu tuổi nhỉ?"

"Cũng 2 giây đồng hồ tuổi chứ ít ỏi gì đâu" Cậu nhóc nghe nói liền chu mỏ.

Fumio tự nhận đối với người em sinh đôi cùng mình vẫn rất là bao dung, cậu nhóc mỉm cười nói, "Ừ đúng là rất lâu, tận 2 giây luôn"

"Em không biết đâu, dù sao em vẫn là em út trong nhà"

"Thì anh có giành với em đâu" Fumio chọt chọt má của Mitsuo cười nói.

Nobita ngồi nhìn hai thằng nhóc nhà mình tranh cải chỉ mỉm cười im lặng không nói gì.

Dekisugi nhìn ba người vẫn cứ trò chuyện coi mình là không khí thì tủi thân nói, "Sao không ai nhớ tới trong phòng này vẫn còn một người hết vậy, tui buồn lắm đó"

Fumio cùng Mitsuo cũng thôi tranh cải mỉm cười nhìn nhau rồi quay lại nhìn anh cùng nói, "Không phải còn Baba nhớ Daddy sao?

Đúng không Baba?"

"Ủa baba nói khi nào vậy, mấy con có nghe không?"

Mitsuo cười khanh khách, "Tuy là không nói ra nhưng không phải trong lòng Baba vẫn luôn nhớ sao?"

Nobita nghe vậy híp mắt nhìn nhóc con, "Mấy lời này con học đâu ra vậy?"

"Hồi trưa con mới xem trên điện thoại của Daddy đó Baba, quá trời luôn" Cậu nhóc không biết gì cứ vô tư nói.

Nobita dời tầm mắt về phía Dekisugi lấm tấm mồ hôi mỉm cười, "Vậy sao?

Nhưng mà trên đó viết không đúng rồi, Baba không có nhớ Daddy tụi con chút nào"

Dekisugi nghe vậy vội vàng bay lại chổ cậu mỉm cười, "Em không nhớ, nhưng mà anh rất nhớ em đó" nói rồi anh liền phập lên môi cậu lúc cậu chưa kịp phản ứng.

Mitsuo thấy vậy lấy tay bịch mắt mình và anh trai lại nói, "Daddy đại nhân à, xin ngài tự trọng, nơi đây còn có trẻ nhỏ đó"

Nobita nghe vậy nén cười đẩy anh ra, "Anh nghe bọn nhỏ nói gì chưa?

Tự trọng đi"

Dekisugi nheo mắt đầy nguy hiểm nhìn về phía hai thằng con trai của mình, "Hai người các con được lắm"

Hai nhóc con thấy vậy liền chạy tới nấp sau lưng cậu, Nobita mỉm cười nói, "Được rồi, không đùa nữa, hôm nay chúng ta sẽ ăn ở ngoài, hai nhóc con muốn ăn gì nào?"

Dù sao cũng vẫn là con nít, khi nghe vậy Fumio cùng Mitsuo liền nhảy ra, Mitsuo liền cười vui vẻ nói, "Chúng ta đi gà rán đi baba"

"Còn Fumio muốn ăn gì?" cậu lại quay sang hỏi nhóc.

Fumio cười nói, "Theo ý Mitsuo đi ạ"

Nobita gật đầu, "Được rồi, chỉ lần này thôi đó, chúng ta đi thôi" Nói rồi cậu đứng lên đi trước không quan tâm Dekisugi đang ai oán nhìn mình.

Hai đứa nhóc nhìn Baba rồi lại nhìn Daddy cuối cùng chạy theo cậu, Dekisugi thấy vậy cũng nhanh chóng đuổi theo, nếu không nhanh chân đêm nay anh có nguy cơ đi taxi về.

Gia đình 4 người một đường đi xuống lại một lần nữa thu hút mọi ánh nhìn.

Đến khi bọn họ bước vào thang máy thì cảm giác bị nhìn trộm mới chấm dứt.

Sau khi 4 người lên xe thì chiếc xe liền bắt đầu lăn bánh sau đó lao nhanh trên đường thẳng đến nhà hàng gần đó, nhà hàng MIRAI, nghe tên thôi cũng biết chủ của nó là ai rồi.

Nobita dẫn hai đứa nhỏ vào trước còn Dekisugi sẽ đi đỗ xe rồi vào sau, vì ít khi đi ăn ngoài nên dù là nhà hàng do gia đình mở nhưng vẫn không ai ở đây biết mặt bọn họ, nhờ vậy Nobita cũng cảm thấy thoải mái hơn chút ít.

Một lớn hai nhỏ vừa bước vào lặp tức lại thu hút sự chú ý, không ai không thích cái đẹp cả, nên một nhà ba người toàn là cực phẩm kia cũng không thoát khỏi tầm mắt của mọi người.

Nobita cùng bọn trẻ bị nhìn lâu dần cũng quen, dù bị nhìn lâu hơn nữa cũng không mất miếng thịt nào nên thôi, không chú ý đến nữa.

Sau khi ngồi vào vị trí không lâu liền có nhân viên đưa tới menu, lúc này Dekisugi cũng vừa đi tới.

Đầu tiên chọn cho hai nhóc hai phần gà rán cùng hai phần nước lọc còn cậu và anh thì hai phần bít tết cùng 2 ly rượu vang.

Sau khi phục vụ đi Nobita mới nói với anh, "Cuối tuần này em cùng bọn nhóc đi cắm trại với trường của chúng anh có đi không?"

Dekisugi mỉm cười, "Đương nhiên là phải đi rồi, cắm trại gia đình mà, phải có đầy đủ thành viên chứ, đúng không các chàng trai?"

Hai nhóc con ghe vậy liền gật đầu, Mitsuo cười nói, "Cuối tuần này tụi con sẽ cho đám bạn con ghen tị chết luôn bởi tụi con có đến 2 người cha thật tài giỏi lại còn đẹp trai nữa"

Nobita mỉm cười không nói, Dekisugi thì gật đầu phụ hoạ, "Ừm, con nói rất đúng"

Hai cha con nhà này vừa rồi nói không tiết giảm âm lượng khiến những người ngồi ở một số bàn gần đó đều nghe được liền nhìn sang.

Nobita lúc này không khỏi xấu hổ họ nhẹ mấy tiếng, 2 người cũng biết mình vừa lỡ lời liền im lặng không nói nữa.

Một lúc sau đồ ăn được dọn lên, theo quy tắc ăn không nói ngủ không nói 4 người im lặng bắt đầu dùng bữa.

30 phút sau gia đình 4 người bọn cậu cũng ăn xong, thấy thời gian cũng không còn sớm bọn họ liền tính tiền rồi đi lấy xe trở về nhà.

===============

Buổi tối tại căn hộ của hai người.

Bọn nhóc lúc này đều đã ngủ, Nobita sau khi tắm rửa thoải mái bước ra khỏi phòng tắm đi tới ngồi lên giường cầm máy sấy tóc lên bắt đầu bận rộn với mái tóc của mình.

Dekisugi đã tắm xong đang nằm trên giường thấy vậy muốn giúp cậu nhưng lại bị cậu từ chối, cậu vừa cầm máy sấy trong tiếng động cơ ồ ồ cậu vừa mỉm cười nói với anh, "Hôm qua hình như anh có nói gì đó với hai đứa nhóc đúng không anh yêu?"

Dekisugi nghe vậy cứng người, mỗi lần cậu gọi anh tiếng 'anh yêu' là nhất định sẽ có chuyện, dù vậy nhưng anh vẫn phải mỉm cười vì không biết điều gì sẽ đến, "Anh có nói gì đâu"

Cậu tắt máy sấy đi nhìn anh xoa xoa cằm nói, "Ủa không phải anh nói hả?

Vậy ai nói em rất hung dữ, không được làm em giận, em giân là rất đáng sợ vậy?" nói rồi cậu lắc đầu, "Nếu không phải anh thì được rồi, À, hôm nay em muốn ngủ một mình, phiền anh qua phòng khác ngủ nhé anh yêu"

Dekisugi nghe vậy liền nhớ đến chuyện hôm qua mình nói với hai đứa nhóc, nhất định là chúng đã nói gì đó với cậu, lúc này liền sáp lại ôm cậu, "Anh biết lỗi của anh rồi, sau này anh sẽ không nói hưu nói vượn nữa, em yêu tha cho anh lần này đi có được không?"

"Em có làm gì đâu, em nói em muốn ngủ một mình thôi, nếu anh không đi thì em đi" cậu nói

"Được rồi được rồi anh đi anh đi liền đây" Dekisugi nghe vậy vội nói.

Nobita mỉm cười xuống giường đi tới tủ quần áo lấy một cái gồi cùng một cái chăn đưa cho anh tận tình tiễn anh tới cửa phòng mỉm cười nói, "Được rồi, đừng làm ồn bọn nhỏ ngủ nhé anh, ngủ ngon anh yêu" nói rồi chưa đợi Dekisugi trả lời liền đóng sầm cửa lại.

Dekisugi đứng trước cửa sờ sờ mũi rồi ôm đống đồ trên tay hướng về thư phòng.

Căn hộ này nói lớn không lớn nói nhỏ không nhỏ chỉ 4 phòng ngủ, 1 cái là của hai người, 1 cái là của 2 bé còn còn 2 cái còn lại là của khách, tuy nhiên 2 căn phòng kia đã lâu không dọn dẹp nên đầy bụi bặm, còn nếu làm phiền hai nhóc con mà để cậu biết thì lại còn mệt hơn, vì thế lựa chọn cuối cùng của anh chỉ có tới thư phòng thôi.

Thử hỏi xem có ai có phòng mà lại không thể về như anh không chứ?...........

--- o0o ---
 
[Đn Doraemon] - (Hoàn) - Sống Lại? Tính Cái Gì!
Chap 29: Cắm Trại


Rất nhanh lại tới cuối tuần, một nhà 4 người thu dọn đồ đạt để đi tới địa điểm cắm trại đã được thông báo.

Nhét hết đống đồ vào cốp xe, Dekisugi mở cửa ngồi vào ghế lái.

Anh quay lại nhìn hai đứa nhóc ngồi hàng ghế sau cười nói, "Sẵn sàng chưa nào các chàng trai?"

Hai cậu nhóc đã chuẩn bị cho chuyến đi này từ mấy ngày trước lúc này nghe anh hỏi liền tươi cười hô to, "Sẵn sàng!"

Dekisugi mỉm cười quay sang cười bên cạnh trao cho cậu nụ hôn lên môi, "Sẵn sàng chưa em yêu?"

Nobita cười gật đầu, "Rồi"

"Vậy thì chúng ta xuất phát thôi" Nói rồi anh liền khởi động xe, dẫm lên chân ga, chiếc xe từ từ di chuyển khỏi nhà một lúc sau đã băng băng trên đường.

30 phút sau xe của bọn cậu đã tiến vào bãi đổ của công viên, công viên này chính là nơi sẽ tổ chức buổi cắm trại ngày hôm nay.

Khi 4 người bước vào thì đã có rất nhiều gia đình đã tới đang dựng lều.

Một cậu nhóc thấy bạn mình tới liền gọi, "Mitsuo cùng Fumio tới rồi kìa, này hai cậu, tớ ở đây nè!"

Hai nhóc con nghe thấy có người gọi liền tươi cười chạy đến, Nobita cùng Dekisugi cũng mỉm cười cũng xách đồ đi theo.

"Cậu tới sớm vậy Higo, nhà cậu dựng lều ở đâu thế?"

Fimio cười nói.

Higo thấy hai người đi phía sau hai cậu bạn liền mỉm cười, "cháu chào, chú Nobi và chú Hidetoshi ạ" lại quay sang nói với hai nhóc, "Nhà tớ dựng lều gần bờ hồ bên kia kìa, tớ có dành chổ cho mọi người nữa đó" vừa nói cậu nhóc vừa chỉ về nơi đó.

Dekisugi gật đầu coi như chào lại, Nobita đi tới bên cạnh xoa đầu nhóc, "Chú chào cháu Higo, cảm ơn cháu nhé"

"Không có gì, chuyện nên làm thôi ạ" cậu nhóc mỉm cười lắc đầu

"Ừ, chúng ta tới đó thôi, cũng không còn sớm nữa" Nobita nói rồi lùa ba đứa nhóc cùng đi phía trước, Dekisugi ai oán đi sau, anh không muốn Nobita thận cận người lạ chút nào cả, thằng nhóc kia thì lại càng không, thế nhưng lại không thể nói ra được.

Tới bên bờ hồ cậu mỉm cười gật đầu chào người đàn ông đang dựng lều rồi quay sang người còn lại nói, "Chào cậu nhé Shizuka, lâu rồi không gặp cậu vẫn khoẻ chứ?"

Shizuka thấy cậu cũng mỉm cười, "Chào cậu nhé Nobita, chào cậu Dekisugi, cả Fumio và Mitsuo nữa"

"Cháu chào chú Kazuo, chào cô Shizuka ạ" hai cậu nhóc cũng liền tươi cười tiến lên chào hỏi

Người đàn ông tên Kazuo lúc này cũng dựng xong căn lều tiến đến bên cạnh Shizuka mỉm cười xoa đầu hai cậu nhóc, "Chào hai cháu, lâu rồi không gặp"

Người đàn ông này chính là chồng của Shizuka.

Sau khi Nobita và Dekisugi kết hôn không lâu thì Shizuka đi sang Thuỵ Điển du học, trong khoảng thời gian 2 năm ở bên đấy cô đã nghĩ thông suốt mọi việc, cuối cùng cô cũng hoàn toàn buôn bỏ, cũng trong khoảng thời giang ấy cô gặp được Kazuo cũng là người Nhật đang du học ở Thuỵ Điển giống như cô, hai người đồng hương ở một đất nước xa lạ dần nãy sinh tình cảm và càng ngày càng khăn khít với nhau, cuối cùng họ cùng nhau về nước tổ chức đám cưới, 1 năm sau đó thì Higo ra đời cùng tuổi với 2 nhóc tỳ nhà Nobita.

Tuy cùng một thành phố nhưng mỗi người đều đã có sự nghiệp của riêng mình nên ít có thời gian tiếp xúc với nhau, hôm nay là ngày đầu tiên sau 6 năm cậu và Shizuka mới có dịp gặp lại.

Gia đình Nobita sau khi cùng gia đình Shizuka chào hỏi thì cũng bắt tay vào chuẩn bị lều trại.

Dekisugi cùng Mitsuo thì cùng nhau dựng lều lên còn Nobita cùng Fumio thì lại chuẩn bị vật dụng nấu ăn.

Một lúc sau Dekisugi đi tới bên cạnh cậu, "Hôm nay ăn cá nướng nhé Nobita, để anh đi câu cá"

"Ừm, câu nhiều chút nha anh, để em làm một bữa ngon, cũng lâu rồi không nấu cho bọn nhóc ăn" cậu ngồi trên thảm lau đống chén đĩa gật đầu nói.

Dekisugi gác cằm lên vai cậu cười nói, "Vậy là chỉ nấu cho bọn nhóc, anh không được ăn hả em yêu"

Nobita nghe vậy bất đắc dĩ nhìn anh mỉm cười, "Rồi rồi, nấu cho anh cùng bọn nhóc luôn, được chưa?"

Dekisugi mỉm cười tranh thủ hôn lên má Nobita khi cậu vừa quay sang rồi nói, "Được rồi"

Lúc này giọng nói non nớt của Mitsuo vang lên cắt ngang hai người, "Baba Daddy, hai người nên tiết chế lại, mọi người đang nhìn kìa" lời nói của cậu nhóc tràn ngập ý cười.

Nobita nhìn quanh đúng thật là có một số ánh mắt tập trung lại đây, cậu mỉm cười gật đầu với bọn họ rồi lại tiếp tục công việc, "Được rồi đó, anh đi đi" biểu tình của cậu lúc này không chút thay đổi nhưng hai bên vành tai bằng mắt thường có thể thấy dần dần ửng đỏ.

Dekisugi thấy vậy liền không thể kiềm chế được mà cắn một ngụm rồi nhanh chóng đứng lên cười gọi bọn nhóc, "Các chàng trai có muốn cùng Daddy đi câu cá hay không?"

"Dạ muốn!!" hai cậu nhóc nghe anh hỏi liền hứng thú hô.

Dekisugi mỉm cười, "Được rồi chúng ta đi thôi"

"Mọi người có thể cho chúng tôi đi cùng chứ?"

Kasuo lúc này cùng Higo đi tởiim cười hỏi.

"Đương nhiên rồi, chúng ta đi thôi nào" anh cũng mỉm cười nói.

Ngay sau đó năm người cùng nhau đi câu cá để lại Nobita vẫn còn xoa đôi tai đỏ ửng của mình không biết vì ngượng hay là vừa bị cắn nữa.

Trở lại vài phút trước đó ở phía xa xa, nơi đó mấy cô gái tụm năm tụm ba với nhau, khi Nobita nhìn các nàng cười thì họ lặp tức như ong vỡ tổ.

Cô gái A bưng mặt nói, "A!

Thật đẹp trai quá, anh ta vừa nhìn tôi rồi cười kìa"

Mấy cô còn lại liền trừng mắt nhìn cô ta.

Cô gái B nói, "Bớt mơ mộng đi cô gái, đừng quên cô đã có chồng con rồi đó" nói rồi cô quay sang các cô còn lại có chút hưng phấn, "Theo các cô trong hai người đó ai công ai thụ"

Cô gái C liền nói, "Chắc chắn là anh trai kia là công rồi"

"Anh trai kia là anh nào, có tới hai anh đó" cô gái D nói xen vô.

"Là anh trai ngồi sau đó, giờ ảnh đứng lên rồi kìa" cô gái C nói tiếp.

Cô gái A lắc đầu, "Tui không nghĩ vậy, chắc chắn là anh trai kia mới là công, mấy cô nghĩ xem, ôn nhu công với dụ thụ là tuyệt phối rồi còn gì"

"Ừm tui cũng thấy vậy" cô gái D gật đầu phụ hoạ.

"Hai cô nhìn sao ra ôn nhu công vậy, rõ ràng là ngạo kiều thụ và phúc hắc công" cô gái C phủ nhận.

Cô gái A không đồng ý, "Anh dẹp trai kia men lỳ như vậy sao có thể là thụ được, so với chồng tui anh ấy còn công hơn"

Cô gái E từ đầu đến giờ vẫn im lặng lúc này mới nói, "Mấy cô có ai ghép cặp huynh đệ kia không, huynh công đệ thụ cũng được phết"

4 người còn lại nghe cô bổng dưng lên tiếng liền nhìn qua, cô gái B không thể tin nỗi nói, "Chơi với cậu bao lâu nay đến bây giờ tớ mới biết cậu khẩu vị nặng thế đấy, người ta còn con nít, chẳng những thế còn là anh em song sinh nữa chứ, không biết cậu ghép thế nào được luôn á"

"Tui chỉ ghép thế thôi chứ có nói hai nhóc đó thật sự là một cặp đâu....." cô gái E nhỏ giọng.

................

...............

Nội dung bàn tán của mấy cô gái bên kia Nobita bên này cũng không biết được, lúc này cậu đang sơ chế nguyên liệu để khi Dekisugi đem cá về thì nấu luôn đỡ mất thời gian.

Shizuka lúc này đi tới thấy cậu đang bận rộn thì mỉm cười nói, "cậu đang làm gì thế Nobita, tớ có thể giúp một tay không?"

Nobita nghe vậy dừng tay mỉm cười, "Tớ đang cắt lát một số loại rau cũ, cũng gần xong rồi này, cậu ngồi đi"

"Ừ, tớ không làm phiền cậu chứ?"

Shizuka ngồi xuống hỏi.

"Không phiền, nãy giờ tớ đang cần người để nói chuyện phím đây" cậu mỉm cười cho hết phần rau củ vừa cắt xong vào rổ rồi rót hai cốc nước quay lại đưa cô một ly còn mình thì cầm ly còn lại nhấp một ngụm

Shizuka che miệng cười, "Cảm ơn cậu.

À, dạo này cậu thế nào Nobita?"

Cậu mỉm cười, "Tớ hả, hai người bọn tớ sống chung rất tốt, tớ từng nghĩ sau khi mấy đứa nhóc xuất hiện cuộc sống bọn tớ sẽ thay đổi nhiều lắm nhưng không như tớ nghĩ, ngoài việc thêm hai cục bột mềm mềm mịn mịn thì vẫn như lúc trước thôi, còn cậu"?

"Bọn tớ thì sau khi kết hôn liền đi kiếm việc làm, cũng may cuối cùng xin được vào một ngân hàng tư nhân, 2 tháng sau thì bọn tớ dọn ra riêng, sau đó thì nhóc Higo ra đời, tuy cuộc sống về sau cũng không dư dã gì nhưng một nhà 3 người vẫn rất vui vẻ" Shizuka mỉm cười nói rồi cầm cốc nước lên uống.

Cậu nhìn tới chổ Dekisugi cùng bọn nhóc đang câu cá rồi mỉm cười, "Ừm, tớ thấy cuộc sống của tớ như vậy đã tốt lắm rồi.

À, cậu biết Jaian và Suneo lúc này ra sao không Shizuka?"

Shizuka nghe cậu hỏi mỉm cười, " Tớ cũng chỉ biết sơ sơ thôi, Jaian thì sau khi ra trường liền đi học nghề sau đó mở một cái garage ở thành phố Osaka cũng rất ăn nên làm ra.

Còn Suneo thì vẫn còn đang du học ở Pháp đến nay chưa trở về nữa.

Hội bạn thân lúc trước bây giờ mỗi người một hướng hết rồi" trong giọng nói của cô có chút hoài niệm.

"Cuộc sống mà, nó muốn chúng ta làm sao thì chúng ta phải vậy thôi, chúng ta cũng không làm gì được" cậu cười nói.

Shizuka cũng gật đầu.

Lúc này mấu cậu nhóc cũng chạy tới, trên tay mỗi đứa xách 2 con cá tươi cười gọi, "Baba, tụi con đem cá về rồi nè"

Nhóc Higo thấy Shizuka cũng ở đây liền chạy tới mỉm cười"Mẹ cũng ở đây sao ạ?

Mẹ xem cha câu được mấy con cá rất to này"

Shizuka mỉm cười đứng lên, "Ừm, đúng là to thật đó" nói rồi cô quay sang Nobita, "Tớ về chuẩn bị bữa trưa nhé Nobita"

Cậu mỉm cười gật đầu nhìn Shizuka cùng nhóc Higo rời đi rồi quay sang cầm lấy máy con cá trên tay bọn nhóc mỉm cười, "Mấy con cá này to thật đấy, Daddy tụi con đâu?"

"Dạ Daddy còn xách mấy con cá còn lại đi làm thịt rồi Baba, Daddy nói sẽ về ngay thôi" Fumio cùng Mitsuo đi rửa tay nói.

Cậu nghe vậy gật đầu đem 4 con cá đi rửa rồi bắt đầu nấu bữa trưa cho ba cha con nhà này.

Một lúc sau Dekisugi mang 2 con cá to xử lí sạch sẽ về mỉm cười nói, "Em nấu gì mà thơm quá vậy Nobita? anh đã bắt đầu cảm thấy đói bụng rồi đây này"

Cậu nghe vậy mỉm cười, "Em làm sốt 2 bé còn 2 bé đem hấp, sẽ xong ngay thôi, 2 con cá kia anh nhóm lửa rồi nướng đi, vừa nướng cá vừa ăn.

Lò nướng dưới gầm bàn đấy"

"Tuân lệnh sếp" Dekisugi mỉm cười làm thủ thế quân đội rồi đi nhóm lửa cái lò thang nhỏ.

Nobita lúc này bày đồ ăn ra đĩa gọi hai nhóc con lại.

Hai cậu nhóc đang chơi vật tay trên bàn nghe Baba kêu liền dừng lại đi tới.

"Hai đứa đem mấy đĩa này để lên bàn ăn đi rồi chúng ta ăn trưa" cậu cười nói rồi đem hai đĩa cá đứa cho chúng.

Mitsuo hít một hơi cười hề hề nói, "Thơm quá baba, xíu con sẽ ăn hết đĩa này luôn"

"Háu ăn vừa thôi, anh đã nói em tiết chế ăn uống lại rồi, không nghe lời sau này lăn đi luôn cho xem" Fumio cười nói.

Cậu nhóc nghe vậy bỉu môi, "Em mới không như vậy đâu, mà nhìn ngon thật chớ bộ"

Fumio gật đầu mỉm cười, "Đúng là thơm thật đó, lâu rồi Baba không nấu ăn, hôm nay con nhất định sẽ ăn thật nhiều"

"Được rồi, sau này sẽ thường xuyên nấu cho mấy con ăn" cậu cười xoa xoa đầu hai đứa.

Hai đứa nghe vậy gật đầu cười, "Vâng ạ," nói rồi hai đứa liền bưng đĩa đồ ăn đi tới chổ Daddy.

Nobita nhìn hai đưa mỉm cười cầm những thứ còn lại đi theo sau.

Sau khi dùng cơm bọn nhóc không ngủ trưa như bình thường mà cùng những đứa trê khác vui đùa trên thảm cỏ ở phía xa.

Ở bên này, Nobita tựa vào người Dekisugi nhìn đám nhóc vui đùa mỉm cười, "Chúng ta bây giờ còn thiếu gì không Dekisugi?"

Dekisugi mỉm cười, "Anh không biết nữa, nhưng đối với anh thì có được em là quá đủ rồi" nói rồi anh cúi xuống hôn lên mặt cậu.

Cậu ngồi thẳng dậy nhìn Dekisugi rồi chủ động hôn lên môi của anh sau đó mỉm cười, "Thật may mắn khi có anh bên cạnh em. em yêu anh!"

"Anh cũng yêu em" sau câu nói đó anh mỉm cười đáp trả lại cậu một nụ hôn nồng nhiệt dưới những tia nắng ấm áp xuyên qua tán lá, chiếu thẳng đến hai cơ thể đang quấn lấy nhau của hai người.

--- o0o ---

Hoàn
 
Back
Top Dưới