[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
( Đn Đấu La Đại Lục)[Tự Viết][Nbn] Đấu La Ta Là Hoắc Vũ Hạo
Hải Thần Duyên
Hải Thần Duyên
- Anh hai!.
Cô lẳng lặng gọi, bước chân vô định cũng bước nhanh đến chỗ mà Tử Kỳ đang ngổi lẳng lặng ngồi xuống bên cạnh.
Tử Kỳ không nhìn cô chỉ xa xăm nhìn Hải Thần Đảo trước mặt.
Tử Kỳ nở một nụ cười tự giễu bản thân của mình, bi thương nói
- Thiên Ân, em có cảm thấy anh hai thất bại lắm không?.
Cô đan hai tay lại lẳng lặng nhìn khung cảnh phía trước.
Khẽ nói
- Em không biết mọi người nghĩ sao về anh nhưng anh là anh hai của em.
Là người thân duy nhất của em.
Khi anh ở thế giới tràn ngập cường giả này anh không được yếu đuối, chỉ có mạnh hơn mới có thể tìm thấy Tiểu Đào tỷ.
Tử Kỳ ngồi kế bên tâm tình rất phức tạp, hối hận nói
- Đáng lẽ, hôm đó anh không nên cãi nhau với Tiểu Đào.
Nếu không đã không có cớ sự ngày hôm nay.
- Chuyện đã xảy ra anh cứ để cho nó qua đi.
Vấn đề quan trọng bây giờ chính là anh phải phấn chấn tinh thần trở lại, trở lại là chính mình để còn tìm Tiểu Đào tỷ nữa.
Cô khẽ nói
Tử Kỳ khẽ cười, ánh mắt đã bớt đi mấy tầng u thương khẽ mỉm cười nói
- Có thể cho anh mượn bờ vai không?
Một chút thôi.
Cô mỉm cười
- Anh cứ tự nhiên.
Tử Kỳ không ngại ngã đầu vào vai cô, sự oán trách bản thân mình, hận bản thân mình nháy mắt đã giảm xuống đi một phần, một tầng nước mắt nhè nhẹ chảy xuống hai gò má
Cô kế bên không nói gì, nhìn thấy nước mắt của anh hai mình chảy xuống, trong lòng nổi lên sự oán trách bản thân mình và tức giận.
Đáng chết, nếu mình không ở học viện Nhật Nguyệt thì đã có thể ngăn chặn được bi kịch đến với anh hai.
Đáng chết, đám tà hồn sư đó đừng trách ta ra tay độc ác
Cô không hề biết gần có một bóng dáng xinh đẹp đang đứng từ đằng xa quan sát mọi chuyện.
Người đó khẽ quay người đi, môi nở nụ cười, khẽ lẩm bẩm
- Vũ Hạo,chúng ta sẽ gặp nhau sớm thôi.
---------------------
Cuối cùng ngày diễn ra " hoạt động " đã đến rồi,bất quá cô vẫn còn đang ơt trong phòng của mình.
" Rầm "
Cánh cửa không cánh mà bay, sau lớp bụi mịt mù đó một thân ảnh đi vào, nhìn người trên bàn làm vẫn chưa thay đồ mà hung hăn đí lại nói
- Thiên Ân, em mau thay đồ, đến giờ đi rồi.
- Chờ em chút đi!
Cô lẩm bẩm trên bàn là một bản vẽ vũ khí mới
Tử Kỳ lắc đầu đi đến tủ quần áo của cô lấy một bộ vest, sau khi nhìn vào tù quần áo Tử Kỳ như muốn điên lên toàn đồ của học viện.
Lục dữ lắm mới ra một bộ vest
Sau sự căn ngăn và lôi kéo của Tử Kỳ thì rốt cuộc cô đã mặc chỉnh tề bộ vest vào người.
Đó là bộ vest đen đúng chuẩn của thời hiện đại.
Sau đó Tử Kỳ nắm cổ cô xách đi bay đến Hải Thần Duyên
Sắc trời trở nên tối đi, bờ hồ hải thần ban đêm trở nên tối lung linh và xinh đẹp như một cô gái lung linh và xinh đẹp
Trên đảo những đệ tử nội viện tụm năm tụm ba trong những đồng phục đỏ của học viện Sử Lai Khắc, chuẩn bị háo hức tham gia đại hội Duyên Hải Thần
Hệ hồn đạo chỉ mới phát triển nhanh trong hai năm nay đo đó phần lớn đệ tử nội viện vẫn xuất thân từ hệ võ hồn.
Mọi người đều thi triển thân pháp nhanh chóng tụ tập bên bờ hồ
Những người đến đây đều làm nam không thấy một bõng nữ nhi nào cả, mặt hồ tối đen như mực hơi nước tràn ngập không thấy được gì
Một chiếc thuyền từ ba bay đến ánh đuốc sáng trưng,dễ dàng trở thành tâm điểm chú ý của mọi người, trên thuyền trở đầy người
Nhãn lực của cô rất tốt có thể nhìn có phía xa có các vị trưởng lão Hải Thần Các đến.
Hệ võ hồn viện trưởng Ngôn Thiểu Triết phó viện trưởng Thái Mị Nhi, hệ hồn đạo viện trưởng Tiên Lâm Nhi, viện phó Tiền Đa Đa và Phàm Vũ
Và Tử Kỳ, Tiêu Tiêu, Đường Nhã, Giang Nam Nam và Từ Lam Thạch là không tham gia.
Sử Lai Khắc Thất Quái chỉ có mình cô tham gia không tham gia sao được họ đã đăng ký sẵn cho cô luôn rồi
Thuyền lớn không chèo lại mà ngừng lại giữa hồ, bất chợt những cột sáng từ trong hồ bắn lên, hào quang tỏa sáng cổng tộng có 17 chùm sáng
- Woa.......
Đám đệ tử nam bên bờ hốt lên tán thưởng, suýt sáo um sùm
Mười bảy chùm sáng điều có màu vàng nhạt, trong mỗi chia sáng là mỗi cô gái mặc váy dài màu trắng, 17 người bên ngoài đẹp giống hệt nhau, chỉ khác chiều cao,mũ che mặt
Ánh sáng vàng nhạt xuất hiện các nàng như tiên cá từ dưới hồ xuất hiện cảm giác huyền bí xuất trần vô cùng hoành tráng
17 cô gái xếp thành một hàng ngang đối diện bờ hồ, các nàng chỉ lẳng lặng đứng đó không động dậy khiến cho đám sắc lang trên bờ càng lúc càng thèm thuồng nhặng xịt
Bất chợt hai chùm sáng trắng càng rực rỡ bắn thẳng lên, thêm hai người nữa xuất hiện
Bê trái là Bối Bối, bên phải là một mỹ nhân tuyệt sắc váy dày hoàng kim, chính là đại sư tỷ Trương Nhạc Huyên
Giọng nói của Bối Bối vang lên
- Duyên Hải Thần, vạn năm Sử Lai Khắc, một khắc định tình.
Hoan nghênh các vị đến bờ hồ đêm nay, với tư chủ trì đại hội, ta Bối Bối và đại sư tỷ chúc các vị học viên tham gia đêm nay có thể tìm được tình yêu nồng nàn của mình.
Đồng thời cũng hoan nghênh các vị lão sư và trưởng lão đến quan sát đại hội, có sự điều đắt nâng đỡ của các vị, mới có được sự hiện diện của những người tham gia ưu tú hôm nay.
Một tràng vỗ tay, đám sói lang bên bờ hồ không chịu nổi bất đầu sôi nổi lên, Huyền lão khẽ mỉm cười giật đầu với Bối Bối cho bắt đầu đại hội
- Trên bờ những vị nam tử hãy chuẩn bị sẵn sàng, trước mặt các vị chính là những Hải Thần tiên tử, cũng là ải thứ nhất của mọi người.
Chút nữa sẽ có 39 quang cột xuất hiện trong mặt hồ,không cần biết các vị dùng thủ đoạn nào nhất vị phải giành lấy một vị trí, ai chiếm được vị trí lá Thủy Sen sẽ được ưu tiên vượt ải trước nhưng nhớ không được rơi xuống nước nếu không sẽ bị loại ngay, không ý kiền gì hết.
Hắn giải thích dòng dòng khiến cho đám sắc lang kia càng thêm xúc động
Cô đứng kế ben mà oáp dài, rõ ràng không quan tâm đến hơn phân nửa ánh mắt của 17 vị nữ tử trên hồ đang tập trung nhìn cô- Mọi người chuẩn bị sẵn sàng, ba....hai....một.
Bắt Đầu.
39 luồng sáng từ mặt hồ bắn lên chỉnh tề xếp thành một hàng ngang, mỗi vột sáng cách nhau 5m, cách các vị tiên tử 100m cách bờ hồ 200m
Đồng loạt những tiếng động vang lên, 38 con sắc lang bay đi
Có lợi nhất dĩ nhiên là hồn sư may mắn có được võ hồn phi hành, nhưng chỉ có bốn người, họ đều giải phóng võ hồn bay lên trời, dùng tốc độ tối đa hướng đến lá Thủy Tiên trên mặt hồ
Cô thời gian, chán nản nhìn cái đệ tử nội viện đang tranh giành lá Thủy Tiên kia.
Chậm rãi phóng khích của hai cánh Chiến Phong Vô Hình Long bay đi đến vị trí nào đó hạ xuống.
Hoàn toàn không có ý tranh giành với bọn họ
Thoáng chộc họ đã tìm cho mình vị trí đứng
- Đây là ải thứ nhất, Tinh Tinh Tương Tích.
Thứ tự từ trái qua phải mỗi vị nam tử điều cứ phát huy ra hết năng lực của mình, nếu không muốn cái vị tiên tử muốn ngươi đi thăm hà bá.
Thì chẳng có gì đâu.......
Trương Nhạc Huyên mỉm cười nói
Bối Bối nói
- Người thứ nhất Dạ Liễu.
Dạ Liễu là một thanh niên 27, tuổi nghe Bối Bối gọi tên lập tức bay lên
Đôi cánh trắng đẹp đẽ xuất hiện dáng người cân đối, cánh chim vỗ nhẹ bay thẳng tới các vị tiên tử.
100m, bay rất nhanh Dạ Liễu đã đến chỗ các vị tiên tử, hai cánh hãm tốc độ lại, bảy hồn hoàn lung linh
Bất chợt những tiếng ù ù vang lên hồ nước xuất hiện cuồng phòng gào thét nháy mắt hóa thành sóng to, cuộn tới chỗ cái vị tiên tử
Dạ Liễu cười khoái trá biến cố hắn tạo ra nếu đánh trúng các vị tiên tử thì họ đều bị ướt.
Lúc đõ chẳng những đễ phân biệt mà còn mở rộng tầm mắt a!
Nhưng trong 17 vị tiên tử kia có một người thét lên
- Dạ Liễu ngươi vô sĩ.
Tay phải giơ lên nàng đánh ra một chưởng, cũng là Hồn Thánh như hắn, một ngọn lửa ngang trời xuất thế hóa thành biển hỏa bao phủ cự lãng,chắn khối nước đang bay tới
Sóng lớn không vượt qua được chút nào, hoàn toàn bốc hơi
Cô chợt nghe một tiếng nói
- Cừ thật,Kim Ô Chân Hỏa.
Thì ra Ngũ Trà cũng tham gia đại hội này a!
Ngay khi Kim Ô Chân Hỏa làm bốc hơi nước cô gái Ngũ Trà xuất giận quát
- Tiểu nhân đánh khinh!
Đại sư tỷ, ta đánh.
Một đạo kim quang đựng thẳng lên trời như giao long uốn lượn trên cao.
Dạ Liễu thấy Kim Ô Chân Hỏa đã hoảng sợ, võ hồn của hắn là Thiên Nga, chỉ là chiến hồn sư hệ phụ trợ.
Vốn theo quy tắc các nàng không được chủ động công kích nhưng hắn lớn mật hành động như thế bị hai người tập trung cho ăn đòn còn không hoảng sợ được sao
Cuống quít vỗ cánh bỏ chạy nhưng kim quang xoay tròn càng lúc càng kéo dài hóa thành kim sắc quang hoàn đánh tới hắn
- Nhược Nhược tỷ, ta sai rồi, hạ thủ lưu tình......
Dạ Liễu thảm thiết kêu lên không dám chống cự, hai nữ kia ra tay đều có thể áp chế hắn không có biện pháp đánh trả
Kim quang biến mất, Dạ Liễu được thả ra khóc như bị má đánh đòn quay về Trương Nhạc Huyên ở đằng xa méc
- Đại sư tỷ, các nàng phạm vi không phải cửa thứ nhất không được phép đánh người sao?.
Trương Nhạc Huyên khẽ nói
- Ngươi nổi sóng gọi gió định làm cái gì?
Nhược Nhược ban nãy mới sao ngươi đánh khi, quay về bờ hồ đi, không cần tham gia nữa.
Dạ Liễu uất tức chẳng đám nói gì quay về bờ hồ
Có lẽ vì Hàn Nhược Nhược và Ngũ Trà khiến cho đám nam tử hoảng sợ nên mấy người tiếp theo đều ngoan ngoãn im như thóc, hơn nữa còn né xa xa vị trí của hai người ra càng xa càng tốt
Cũng không biết do mất mấy cô phòng ngự quá tốt hay là các cậu ấy rét teo vòi nên liên tiếp 5,6 ra tay không ai thành công
39 đệ tử, đầu hàng 13 đã đi hết phân nửa
- Này, các ngươi là cá vàng lên đĩa sao?
Sao tránh né như thế?
Muốn có tình yêu phải liều, không thì làm sao các nàng động tâm được đây?.
Trương Nhạc Huyên cười nói
Có nàng cổ vũ mấy người kế tiếp cũng biểu hiện khá hơn, tốc độ tạm được, tốc đuọce hai cái khăn trùm đầu, lộ ra khuôn mặt vừa giận vừa vui.
17 người đã có 3 người lộ mặt
Cuối cùng đến vị học trưởng đứng bên cạnh cô.
Hắn tên Sở Khuynh Thiên
Sáu cái hồn hoàn lóe lên, tốc độ nhanh đến kinh người, chỉ thoáng thấy bộ lông của hắn, trên cơ thể túa ra bộ lông màu nâu nhạt
Sở Khuynh Thiên đến vị trí các tiên tử đứng ngang trước mặt Hàn Nhược Nhược.
Hành động đó khiến cho không ít nam đệ tử khen dũng cảm
Thần hình Sở Khuynh Thiên chợt lóe, xuất hiện kế bên cạnh Hàn Nhược Nhược, tay phải bất chợp vung ta định hất khăn của nàng
- Can đảm thế.
Hàn Nhược Nhược khinh thường tay phải giơ cao ngăn hắn
Sở Khuynh Thiên không chống cự với nàng tu vi chênh lệch như thế, chống bằng niềm tin, hồn hoàn thứ ba hào quang, lôi diện lượn lờ hắn đột nhiên biến mất, dường như đã hoà tan vào tia chớp- Hử?.
Hàn Nhược Nhược bất chợt kinh nghi Hoàng Kim Thừng nháy mắt xuất hiện hóa thành kim hoàn xoay xunh quanh người, đánh tan tất cả tia chớp lan tới
Nhưng tia chớp đó không chỉ bắn về phía nàng mà bay tán loạn vài tia mon men đến gần Kim Ô Thánh Nữ Ngũ Trà bên cạnh
Ngũ Trà phản xạ vung tay một ngọn lửa đỏ khuếch tán, hình thành một tấm chắn bên ngoài cơ thể
Khi đó một tia chớp khá to chấn động điện quang trở nên ngưng hình, xuyên thủng phá hủy tầng phòng ngự Kim Ô Chân Hỏa một bàn tay trong tia chớp vung ta, mũ trùm đầu của Ngũ Trà bị tốc bay
Khăn trùm đầu bị tốc bay lộ ra gương mặt đang mỉm cười của mình
Ngũ Trà không ngờ tên kia lại gương đông kích tây tấn công nàng- Ngũ Trà tỷ, đa tạ.
Ngũ Trà giơ bàn tay phải xoa nhẹ hai má, kỳ lạ nàng không nổi giận mà còn đỏ mặt, Kim Ô Chân Hỏa che đi nhiều phần khiến nàng không rõ ràng cho lắm.
Hàn Nhược Nhược cười khẽ nói cái gì với nàng, Ngũ Trà không nói gì chỉ cúi đầu
- Tuyệt Hảo!.
Đám nam tử hân hoan reo hò, khăn trùm đầu của Kim Ô Thánh Nữ bị tung lên, Sở Khuynh Thiên nháy mắt trở thành người nổi tiếng.
Nên biết tu vi của hắn chỉ là Hồn Đế mà thôi vẫn can đảm tấn công Hàn Nhược Nhược quay ra gỡ được khăn trùm đầu của Kim Ô Thánh Nữ Ngũ Trà, can đảm, tốc độ, và mưu trí quả thật rất đáng khen
Trương Nhạc Huyên cũng mỉm cười tán thưởng, nàng nói
- Ngũ Trà, ngươi đừng quên ước định với mọi người nha.
Ngũ Trà đỏ mặt, gắt giọng
- Biết rồi!
Vốn đang đắc ý nhe răng cười, Sở Khuynh Thiên trở nên im bật quay qua nhìn cô nói
- Huynh đệ ta có cảm giác không an.
Cô nói
- Huynh rất tuyệt đó
Cuối cùng cũng đến lượt của cô.
Bên phía bờ hồ kia có một đám người nào đó cười tủm tỉm nhìn rất mưu mô
- Này, các cậu đoán thử Vũ Hạo có nhận ra Đông Nhi không?.
Giang Nam Nam mỉm cười nói, dưới khung cảnh lunh linh nụ cười của nàng còn thêm xinh đẹp
Đường Nhã nói
- Có lẽ, có thể nhận ra.
Tử Kỳ mỉm cười nhìn thân ảnh đứng trên đó nói
- Chắn chắc sẽ nhận ra, bởi vì trên đời này Vương Đông Nhi là người cậu ta quan tâm chăm sóc nhất.
Huyền lão mắng
- Mấy đứa nhóc, coi chừng Hải Thần Duyên kết thúc, Vũ Hạo sẽ tìm các ngươi tính sổ đó.
- Sư phụ không có đâu.
Lát nữa các cậu sẽ chứng kiến một màn vô cùng đặc sắc đó.
Tử Kỳ cười bí ẩn nói, khiến cho mọi người ở đây ngu ngơ không hiểu gì hết.
Đặc sắc?
- Hoắc Vũ Hạo, đừng lo, cố lên.
Trương Nhạc Huyên đại sư tỷ mỉm cười cổ vũ cô, sau đó quay qua mấy vị nữ tử kia nói
- Đây là vị nam tử trẻ nhất năm nay.
Các vị tiên tử hạ thủ lưu tình nha!.
Bất ngờ mặt hồ vang lên những tiếng cười như tiếng chuông bạc.
Ngũ Trà thậm chí còn nói
- Tiểu tử kia!
Mới vào đã tham gia đại hội à!
Tới đây tới đây, giựt khăn trùm đầu của Nhược Nhược lắm, nàng ta thích phi công trẻ lắm.......
- Trà Nhi, muốn chết à?
Hàn Nhược Nhược quẫn bách ra chiều hờn giận khiến cho đám nữ tử bên kia cười khúc khích không thôi
Cô cũng không quan tâm mấy người đó, ánh mắt liếc qua 17 nữ tử kia, đến chỗ nữ tử thứ hai, thì miếng ngọc bội trên khắc lưng cô ấy làm cho cô vô cùng kinh ngạc
Bối Bối nói
- Vũ Hạo cố lên.
- Ờ......
Cô lạnh nhạt nói, bước chân chạm vào mặt nước ở đây lập tức đóng băng.
Đám nam tử bên ngoài xem kịch hay lập tức im lặng, ánh mắt không thể tin được nhìn mặt hồ đang bị đóng băng nhanh chóng
Cô lạnh nhạt bước đến, gương mặt yêu nghiệt lúc trước hiện rõ sự buồn chán nhưng lúc này lại dâng lên một sự thích thú và chắc chắn.
Càng đến gần các nữ tử càng thấy rõ dung nhan yêu nghiệt của cô, họ không khỏi có chút đỏ lên
- Tuyết Nữ ra đây.
Cô khẽ gọi
Một tia sáng màu cam từ trong người cô bay ra, giữa mặt hồ đen tối màu sắc hồn hoàn có thể khiến trẻ khác hoa mắt
Tiểu Tuyết Nữ từ hư không hư huyễn ra, đôi mắt dần dần mê ngủ nhìn cô, hai tay dụi mắt trong vô cùng đáng yêu
- Woa, sao có tiểu hài nhi ở đây?
Không biết ai ở đây thốt lên
Hàn Nhược Nhược nói
- Không được nói bậy hài nhi đó không phải hài nhi bình thường đâu.
Tiểu Tuyết Nữ được cô xoa đầu hưng phấn kêu lên, hoàn toàn tỉnh ngủ
- Y y a a!
Tiểu Tuyết Nữ bay đi mục tiêu là các vị tiên tử đang đứng bên đó
Tóc trắng, mũm mĩm, xinh xắn, đôi mắt tròn đáng yêu vô cùng
Ngày trước ở Hạo Thiên Tông ngay cả hai đại cường giả tông chủ còn không cưỡng lại được nên đừng nói với mấy nữ tử này
- Oa, dễ thương quá, lại đây lại đây......
Ngũ Trà vương tay vẫy gọi Tiểu Tuyết Nữ
- hì hì
Tiểu Tuyết Nữ mỉm cười nhưng không bay đến chỗ nàng mà bay đến chỗ Hàn Nhược Nhược
- Y y a a?
Đôi tay nhỏ vương ra như đòi ẳm, Hàn Nhược Nhược hơn ba mươi tuổi chưa bao giờ bế trẻ còn không thích được sao?
Hàn Nhược Nhược bất giác phản xạ giang tay ra ôm Tiểu Tuyết Nữ vào lòng.
Tiểu Tuyết Nữ mát mát lạnh lạnh, da thịt trẻ con rất thích, Hàn Nhược Nhược thậm chí còn phát ra một tiếng thoải mái rên rỉ, ôm cô bé này thật sướng
Tiểu Tuyết Nữ để cho Hàn Nhược Nhược bế một hồi lại bay ra,lơ lửng trên không tay chỉ về phía mũ trên đầu nàng, nói
- Y y a a
Sau đó làm ra bộ dạng thèm thuồng cầu xin đáng yêu vô tận
Hàn Nhược Nhược dù có dữ dằn cỡ nào thì chỉ với đàn ông nhưng với Tiểu Tuyết Nữ mị lực phi thường khó đỡ nổi dù nàng không hiểu Tiểu Tuyết Nữ nói cái gì nhưng nàng có thể hiểu cái nàng muốn
- Được, được, ta tháo xuống.
Vừa nói, Hàn Nhược Nhược vừa phất tay liền tháo khăn trùm đầu xuống lộ ra gương mặt đang mỉm cười