Năm năm sau.
New York, Mỹ.
Trong khán đài, tất cả mọi người đều hoang mang, to nhỏ thì thầm với nhau.
Với sức chứa khổng lồ, tiếng rì rầm của khán giả đủ để cả hội trường ồn ào, náo nhiệt hẳn.
Bên trong một căn phòng chờ, mọi người khuôn mặt nghiêm trọng.
Những tiếng chụp ảnh vang lên, tiếng lục xoát, tiếng trò chuyện, thẩm vấn xen lẫn vào nhau.
Tất cả đều thi thoảng nhìn về phía thân thể đã nằm bất động trên sàn, trán ứa ra giọt mồ hôi to bằng hạt đậu.
Ai mà ngờ được trước vòng chung kết hoa hậu thế giới lại xảy ra án mạng chứ?
Một vị thanh tra ngồi xổm xuống cạnh thi thể, hai đầu lông mày nhíu sát lại.
Tay cầm bì đựng vật chứng, ông nhìn chúng, gắt gao suy nghĩ.
Nạn nhân là Jane Smith, 26 tuổi, là hoa hậu người Úc.
Cô là một trong hai ứng cử viên cho chiếc vương niệm danh giá.
Tuy nhiên, trước vòng thi chung kết, Jane đã bị sát hại, nguyên nhân là do bị siết cổ.
Xác của cô được tìm thấy ở trên ngăn tủ đựng đồ khá cao.
Nơi Jane thiệt mạng có một lọ thuỷ tinh bị vỡ.
Khi phục chế, cảnh sát thấy các kí tự 'Fema-- Ho-m-ne' trên mặt lọ. (Do bị biến dạng nên chỉ phục chế được từng này kí tự.
Dấu - là kí tự còn thiếu).
Ứng cử viên còn lại là hoa hậu đến từ Hàn Quốc, Lee Eun Hae.
Cô là nghi phạm số một của vụ án.
Qua điều tra, cảnh sát thấy cô này có một em trai song sinh - Lee Eun Sub và anh ta có vẻ như rất quan tâm đến cô.
Cô được chu cấp toàn bộ thẻ tín dụng, thẻ ngân hàng,...
đều đứng dưới tên em trai.
Tuy nhiên khi cảnh sát xem danh bạ của hoa hậu Hàn Quốc, họ phát hiện ra cô có một số điện thoại quốc tế mang tên mình.
Thật rối!!!
Trong điện thoại của mình lại có một liên hệ mang tên mình!
Điều này...
Bỗng nhiên, bên ngoài có tiếng động ồn ào vang lên.
Sau đó, cánh cửa mở ra, một cô gái trẻ tuổi bước vào.
Đằng sau, một viên cảnh sát cố ngăn cô, nói:
"Hey, cô không được vào bên trong!"
(Nằm trong ngoặc kép, in nghiêng là tiếng Anh, không nghiêng là tiếng Nhật)
Cô gái quay đầu nhìn anh ta, cười nhẹ:
"Sorry, tôi đã vào rồi."
"Nhưng--"
"Đừng lo.
Tôi là thám tử."
Cô gái cười một tiếng rồi bước vào hiện trường.
Liếc nhìn sơ qua căn phòng, cô bắt đầu đánh giá.
Ánh mắt dừng lại ở thanh tra, cô bước lại gần ông.
"Chào cảnh sát trưởng Radish."
"Chào Kyoko."
Ông Radish nhìn cô, có chút thở nhẹ yên tâm.
Kyo liếc mắt nhìn thi thể của Jane, miệng nói:
"Lại một ngày bận rộn nhỉ, ông Radish."
"Phải.
Cảnh sát mà."
Ông Radish nhắm mắt lại.
Kyo vừa đeo găng tay, vừa nhìn viên cảnh sát đứng bên ngoài thi thoảng lại liếc mắt vào trong, môi khẽ cười:
"Anh ta...
Người mới sao?"
Chà, nếu không phải là người mới thì sẽ không chặn cô ở bên ngoài đâu.
Cảnh sát dưới quyền của ông Radish vốn đã quen với việc cô tiến vào hiện trường để phá án rồi, nên khi thấy cô đến họ luôn cho cô vào.
Ông Radish nhìn theo tầm mắt của cô, nheo nheo mày nhìn viên cảnh sát trẻ, nói:
"Phải.
Khoảng một tuần."
"Ra vậy."
Kyo gật gật đầu.
Cô nhìn túi đựng vật chứng trên tay của ông Radish, nói:
"Cho cháu xem chúng."
Ông Radish đưa chiếc túi cho cô, ngoài ra còn nói cho cô nghe về vụ án.
Kyo gật gật đầu.
Cô giơ túi đựng các mảnh vỡ lên trước mắt, nói:
"Đây là...
Female Hormone?
Hoocmon phụ nữ?"
"Phải."
Ông Radish gật đầu.
Kyo nhìn những mãnh vỡ.
Cô từ từ di chuyển xung quanh căn phòng, kiểm tra mọi ngóc ngách.
Ngước mắt nhìn chiếc tủ đựng đồ, cô thầm đánh giá.
Ngăn cao nhất của chiếc tủ cao khoảng 2m40, độ rộng đủ để nhét một người vào bên trong.
Kyo đưa mắt nhìn xung quanh.
Đồ vật ngổn ngang, đổ vỡ mỗi thứ mỗi nơi, chứng tỏ nơi này từng xảy ra tranh chấp, ẩu đả.
Vì đây là phòng chờ chung nên ai cũng có thể đi vào.
Lại có, bỗng nhiên các camera lân cận đều bị hỏng một cách đáng ngờ, hẳn là do hung thủ giở trò.
Kyo suy nghĩ.
Nghi phạm số một, cũng là nghi phạm duy nhất, Lee Eun Hae.
Nếu đúng như cô nghĩ, hung thủ đích xác là cô ta, chỉ là...
"Radish, ông có thể gọi nghi phạm đến không?"
Kyo nhìn Radish đang xem xét chiếc tủ, nói.
"À, được thôi."
Radish nói chuyện với cấp dưới, và khoảng vài phút sau, nghi phạm được dẫn đến.
Quả là hoa hậu được vào vòng chung kết a.
Cô ấy thật sự rất đẹp, ngũ quan sắc sảo, da trắng môi hồng.
Nhưng mà thứ làm cô khá ngạc nhiên, chính là chiều cao của cô ấy.
Cô ấy thật sự rất cao a!
Khoảng 1m85 chứ không ít.
Với chiều cao 1m75 của cô mà đem so với cô ấy thì...
Kyoko ngước đầu nhìn Lee Eun Hae, hỏi:
"Cô là Lee Eun Hae nhỉ?
Chà, cô thật sự rất cao đấy."
"Vậy sao?
Cảm ơn.
Nhưng mà cô là ai vậy?"
Lee Eun Hae nhìn cô, ánh mắt sắc bén nghi hoặc.
"Cô ấy là thám tử, đến điều tra vụ án.
Vì vậy mong cô hợp tác, trả lời những câu hỏi do cô ấy đặt ra."
Cảnh sát trưởng Radish nói.
Xem ra ông rất quen với việc này.
"Thám tử?
Cô ấy sao?"
Lee Eun Hae nhìn Kyo, trong ánh mắt có ý kinh thường.
Kyo nhận ra ý tứ trong mắt cô ta.
Nhưng cô không quan tâm lắm.
Cô quen với việc này rồi.
Đám nghi phạm lần nào cũng nhìn cô như vậy, cho đến khi cô đưa hung thủ vào tù thì mới kinh ngạc nhìn cô.
"Đừng trông mặt mà bắt hình dong."
Câu nói quen thuộc của cô.
"Được rồi.
Cô có người em trai tên là Lee Eun Sub nhỉ?
Cậu ta hiện giờ đang ở đâu?"
Kyo bắt đầu hỏi.
"Không biết.
Nó bắt đầu đi vòng quanh thế giới từ năm năm trước.
Lần cuối nó gửi thư cho tôi cách đây một năm."
"Một năm sao?
Anh ta ở đâu vào lúc đó?"
"Thái Lan.
Những năm đầu nó đến châu Âu, sau đó là châu Á.
Nó đến rất nhiều nước, Trung Quốc, Nhật Bản, Thái Lan, Campuchia, Việt Nam,..."
"Thật tốt nhỉ?
Nghe nói thẻ tín dụng, thẻ ngân hàng cô giữ đều đứng tên của anh ta?"
"Phải.
Mỗi lần gửi thư về, nó đều gửi cho tôi những thứ đó."
"Vậy sao?"
Kyo liếc nhìn toàn thân của Eun Hae "Cô cao thật nhỉ?"
Eun Hae hơi mỉm cười, nói:
"Tôi cao 1m88."
"Cô có tập thể hình hay gì đó không?"
"Tôi có tập thể hình, nhưng đã bỏ.
Nó làm tôi cơ bắp hơn, tôi không thích điều đó."
"Trong danh bạ của cô có một liên hệ mang tên của cô đúng không?
Tại sao vậy?"
Eun Hae vẻ mặt hơi biến đổi, nhưng rất nhanh lấy lại được nụ cười điềm tĩnh:
"Thật ra--"
"Hung thủ là cô đúng không, Lee Eun Hae?"
Thanh âm của Kyo vang lên, trực tiếp đánh vào lòng Eun Hae.
Eun Hae khó tin nhìn cô, sau đó lại ra vẻ tức giận:
"Hả?
Cô nói gì vậy?"
"Không phải sao?
À đúng rồi, không phải Lee Eun Hae...
Lee Eun Sub mới đúng."
Kyo ý cười trên môi, nói.
"Gì chứ?"
Lee Eun Hae khuôn mặt hơi tái lại, cô ta giận dữ nói "CÔ ĐỪNG CÓ NGẬM MÁU PHUN NGƯỜI!
BẰNG CHỨNG ĐÂU?
CẢNH SÁT CÁC NGƯỜI SAO LẠI GIAO VIỆC GIẢI ÁN CHO NÍT RANH CHỨ?"
Cảnh sát trưởng Radish nhìn Kyo, ý cười hiện rõ trên khuôn mặt.
Ông nhìn Lee Eun Hae, khuôn mặt uy nghi vốn có của một vị cảnh sát trưởng bày ra, nghiêm túc nói:
"Cô Lee, mong cô hãy bình tĩnh lại.
Kyoko một khi đã đưa ra đáp án sẽ giải thích rõ ràng.
Hành động bây giờ của cô rất giống với hung thủ bị vạch trần đấy."
Lee Eun Hae ánh mắt căm tức nhìn ông Radish.
Sau một hồi trầm mặc, cô ta bắt đầu lấy lại bình tĩnh, nói:
"Được.
Vậy cô Kyoko, mong cô hãy đưa ra lời giải thích thoả đáng.
Tại sao cô nghĩ tôi là hung thủ?"
"Well, sau khi nghe chi tiết về vụ án và những mảnh vỡ này" Kyo đưa những mãnh vỡ có khắc chữ ra "Tôi đã nghĩ ngay anh chính là Lee Eun Sub."
"Hả?
Tại sao chứ?"
Lee Eun Hae nhìn Kyo, nhíu mày.
Tuy rất tin tưởng Kyo nhưng ông Radish vẫn không giấu được vẻ nghi hoặc nhìn cô.
"Những chữ trên mảnh vỡ này, 100% chính là Female Hormone, hoocmon phụ nữ.
Anh biết hoocmon này dùng để làm gì mà, đúng không?"
Kyo nhìn Lee Eun Hae, cười nhẹ.
"Hả?
Sao tôi biết được chứ?"
Lee Eun Hae chảy mồ hôi, nói.
"Nó dành cho người chuyển giới, chính xác hơn là dành cho nam giới muốn chuyển thành nữ giới."
"Nhưng nó liên quan gì đến tôi chứ?"
"Nếu anh là Lee Eun Hae, thì việc anh có những thẻ tín dụng mang tên Lee Eun Sub cũng có chút hợp lí, chỉ là tại sao trong danh bạ của Lee Eun Hae lại có số liên lạc mang tên Lee Eun Hae chứ?
Nhưng mà, một khi anh là Lee Eun Sub, việc anh sở hữu những thẻ tín dụng mang tên mình là điều hiển nhiên.
Mà trong điện thoại của anh có số liên hệ của chị gái mình cũng rất hợp lí.
Còn có, anh có tập thể hình mà nhỉ?
Lại còn rất cao nữa.
Việc anh nâng xác của Jane Smith lên ngăn tủ đựng đồ kia là chuyện khả thi."
"Tại sao tôi lại giết cô ta chứ?
Tôi chẳng có lí do gì để giết cô ta cả!
Với khả năng của tôi, tôi rất dễ dàng lấy được vương miện hoa hậu thế giới này!"
Lee Eun Sub cười gằn, khuôn mặt xinh đẹp mang vẻ tức giận cực độ.
"Chà, tôi cũng nghĩ vậy đấy.
Nhưng mà...
Những mảnh vỡ kia đã cho tôi biết lí do rồi.
Anh đang sử dụng hoocmon thì bị Jane bắt gặp, đúng chứ?"
Lee Eun Sub cứng người.
Kyo nhìn biểu hiện của anh ta, mỉm cười nói:
"Hai người bắt đầu cãi cọ, xây xát nhau.
Chắc cô ấy nói sẽ công bố việc này nên anh đã giết cô ấy rồi tiến hành giấu xác nhỉ?
Chỉ là, vì quá hoảng loạn nên anh không kịp suy nghĩ gì cả nên không xoá đi vật chứng sẽ cáo buộc mình."
"Gì chứ?
Lí do gì cô lại nghĩ lọ hoocmon kia là của tôi mà không phải của Jane Smith?
Tất cả chỉ là tưởng tượng của cô thôi, Kyoko!"
"Vậy sao?
Anh vẫn chưa chịu thua nhỉ?"
Kyoko thở dài, đôi mắt cô sắc lại "Chúng ta có người để xác nhận danh tính của anh mà.
Anh còn nhớ chứ?
Số liên hệ của chị gái anh vẫn còn đấy."
Lee Eun Sub cứng họng, không thể nói thêm gì nữa.
Anh ta khuỵu xuống, vô lực ngồi trên sàn.
Khuôn mặt xinh đẹp xuất hiện vẻ hối hận, và nhiều nhất là vẻ mặt có lỗi.
Anh thở dài.
"Tôi hiểu rồi.
Tôi nhận tội.
Phải, tôi là người giết cô ta, Jane Smith, chỉ vì cô ta đe doạ sẽ công bố rằng tôi không phải Lee Eun Hae.
Quá hoảng loạn, tôi đã dùng ruy băng siết cổ cô ta và giấu xác trên ngăn tủ.
Thật ngu ngốc."
Cảnh sát đi đến, còng tay Lee Eun Sub lại.
Kyo nhìn anh, môi hồng khẽ mở:
"Đúng là ngu ngốc, Lee Eun Sub.
Đất nước này cho phép người chuyển giới tham gia những cuộc thi hoa hậu.
Nếu anh đăng kí dự thi bằng tên của chính mình thì chẳng có gì xảy ra cả."
Eun Sub nhìn cô.
Anh cười khổ:
"Vậy sao?
Tôi lại không nghĩ vậy."
Cảnh sát giải Lee Eun Sub đi, mang theo nỗi buồn không ai thấu hiểu.
Có lẽ, anh ta có lí do gì đó chẳng thể nói ra.
Cảnh sát trưởng Radish mỉm cười nhìn cô:
"Chà, lại làm phiền cháu rồi, Kyoko."
"Không sao ạ.
Dù sao cháu cũng có mặt ở nơi này, không đến giúp thì thật không phải."
"Nghe nói cháu sắp về Nhật đúng không?"
"Vâng, ngày mai ạ."
"Cháu đã tạm biệt Yukiko rồi chứ?"
"Rồi ạ."
"Chắc cô ấy lại khóc nức nở như bị ai giành ăn nhỉ?"
Cảnh sát trưởng cười bất đắc dĩ.
Trong đầu Kyo hiện lên hình ảnh trẻ trung vui vẻ của Yukiko lại khóc sướt mướt khi cô đến tạm biệt.
Khoé miệng khẽ nâng, Kyo gật đầu.
"Cô ấy là một cô gái tốt, trẻ trung, xinh đẹp.
Cũng rất giàu cảm xúc.
Bác nghĩ hai người sẽ gặp lại nhau thôi."
"Vâng.
Và dĩ nhiên chúng ta sẽ gặp lại, ông Radish."
"Ha ha, dĩ nhiên rồi!"
Ông Radish cười lớn.
Sau một hồi nói chuyện, Kyo tạm biệt ông Radish và rời đi.
Đón một chiếc taxi, cô lên xe, nói với tài xế địa chỉ khách sạn của mình.
Đưa mắt nhìn cảnh đêm của thành phố New York, trong đầu cô vang lên giọng nói phấn khích:
'Chị thật giỏi nha, Kyo-nee!
Vụ án này được chị giải thật nhanh!'
Kyo bật cười.
Cô cũng đến chịu với cô bé năng động này.
'Đây là một vụ án dễ, vì Lee Eun Sub chưa có chuẩn bị nên có rất nhiều lỗ hỏng.
Chắc anh ta đã dùng lí do gì đó để ngăn cản cảnh sát gọi cho chị gái.'
'Nhưng chị thật sự rất giỏi a!
Nhanh như vậy đã giải được rồi.'
'Vậy sao?
Chị nghĩ thám tử rất dễ dàng giải vụ này.'
'Chị thật khiêm tốn, Kyo-nee~'
'Khiêm tốn gì chứ.'
Kyo bật cười.
Sau vài phút trầm mặc, trong đầu lại vang lên giọng nói của Kyoko:
'Kyo-nee, chúng ta sắp về Nhật rồi.'
'Ừ.'
'Chị có mong chờ không?'
'...
Bình thường.'
'Jee!!
Kyo-nee thật vô cảm a~'
'...'
Kyo dán mắt vào những ánh đèn lấp lánh.
Vài tiếng nữa, cô sẽ rời khỏi nơi này, trở về Nhật Bản.
Năm năm ở đây, cô đã học tất cả, từ kinh doanh, chính trị,...
Những gì có ích cho sự nghiệp tập đoàn Suzuki, cô đều học.
Tuy vậy, vào thời gian nghỉ ngơi, cô sẽ đổi chỗ cho Kyoko, để cô bé đi chơi ở đâu đó, còn cô thì ngủ trong tâm thức.
Hai người, một người thì học, một người thì đi chơi, thoáng cái đã qua năm năm.
Trong lúc Kyoko đi chơi, cô bé lại vướng vào vài vụ án, hoặc là gặp vụ án thì liền nhờ cô giúp đỡ.
Cũng vì vậy mà cô lại trở thành thám tử, quen biết với cảnh sát trưởng Radish, rồi từ ông Radish mới gặp lại Yukiko, mẹ của Shinichi.
Yukiko khi gặp lại cô thì kéo cô đi nói chuyện về lúc nhỏ, lúc mà cô làm bạn với Shinichi.
Mà việc này, cô lại nhường Kyoko bồi chuyện với cô ấy.
Dù sao, Kyo cũng chẳng thân quen gì với Yukiko, người biết đếm Yukiko chính là Kyoko.
'Kyo-nee, tại sao Jii-chan lại gọi chúng ta về nhỉ?'
'Hửm?
Chắc tại chị học hết những gì cần học rồi.' Kyo lơ đãng trả lời.
'Kyo-nee thật trâu~'
'Quá khen.'
'Ở đây cũng vui thật.
Nhưng em lại muốn về Nhật hơn.'
'Tại sao?
Em còn thích Kudo Shinichi à?'
'Hể?
A, cũng không hẳn.' Giọng của Kyoko hơi ngập ngừng.
Một lát sau cô bé lại nói 'Em muốn gặp lại Kazuo.
Không biết em ấy thế nào rồi.'
Mắt Kyo hơi sắc lại.
Cô nói:
'Kazuo sống rất tốt.
Trước khi đi chị đã nhờ ông rồi, không nhớ sao?'
'Phải nhỉ.
Kyo-nee là nhất a~'
Kyo bật cười.
Hai người trò chuyện với nhau cho đến khi Kyo yên vị trên chiếc giường màu trắng êm ấm.
Cô cần phải ngủ sớm, ngày mai là phải khởi hành rồi.
Kyo liếc mắt nhìn bầu trời New York lần cuối.
Vẫn như thường lệ.
"Một đêm không sao nhỉ?"