Khác [Đn BSD] Kẻ Ẩn Mình Nơi Góc Tối.

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
196230477-256-k956559.jpg

[Đn Bsd] Kẻ Ẩn Mình Nơi Góc Tối.
Tác giả: Olietta_Lani
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Mafia cảng năm ấy, có 3 đứa trẻ.

Dazai Osamu, Nakahara Chuuya và Ohayumi Nashi.

Đi kèm với với đấy là ba dị năng.

'Nhân gian thất cách', 'Nỗi buồn ô uế' cuối cùng là '..........'.

Sau đêm đấy, một người phản bội, rời khỏi PM, người vì tình mà bỏ sang ngoại quốc 4 năm, người kia bất tỉnh nhân sự, chẳng hay trời đất .

Những chuyện sau đó, chẳng ai biết cả.

By:JL



dazai​
 
Có thể bạn cũng thích !
[Đn Bsd] Kẻ Ẩn Mình Nơi Góc Tối.
Lời chào đầu


Chào mừng đến với ổ sìn của tui.

Bạn có thể gọi tui là Jita.

Ngắn gọn thì JL hay au cũng ok.

Mê Bungo stay doys quá rồi.

Lạc trôi cùng các anh luôn.

Tiện thể nói luôn, tui là hủ.

Và cuồng Soukoku cùng Shin Soukoku.

Hông biết viết đam được hông nhưng sẽ thử.

Hí hí.

Một lần nữa 'Chào mừng bạn đến với ổ sìn của tui.'

(Có lẽ sai chính tả hơi nhiều.

Mong mọi người nhắc nhở, đừng ném đá vì em rất mong manh.)

Characters

Ohayumi Nashi.

VĂN ÁN

Tạm để trống c:

By:JL
 
[Đn Bsd] Kẻ Ẩn Mình Nơi Góc Tối.
Phần 1 Quay lại.


-Tại một phòng bệnh tại bệnh viện cảng Yokohama -

' Cậu có chắc là sẽ xuất viện bây giờ không.'

Chàng trai tóc cam tươi khẽ nhíu mày hỏi cô.

' Đương nhiên rồi, Chuuya' cô nàng kia dùng sức ép chiếc vali lại sau khi nhét tất cả hành lý vào trong.

' Tớ cực ghét nơi này.

Suốt 4 năm qua là quá đủ rồi.'

' Thế cậu mang theo đống rác đấy để làm gì.' Chuuya nhìn vào cái vali chậc ních trên giường bệnh.

' Ai nói với cậu là tớ sẽ mang nó đi theo ' cô đột ngột quay qua, làm mái tóc óng màu tím rung nhẹ.

'Tách' búng tay một phát ngay lập tức chiếc vali của cô liền biến mất như chưa từng tồn tại.

' Đó ' với cái bản mặt hết sức tự mãn cô hất mặt chống eo.

Quay lại nhìn cậu bạn 1m6.

' Và cậu định mặc thế này xuất viện.' Chuuya thở dài, lướt qua người một cái.

Thân hình 1m73 chữ S thon thả, hàng ngày con dân mong muốn, mái tóc tím dài suôn mượt, làn da trắng hồng, môi hơi khô nhưng vẫn hồng hào.

Quan trọng hơn là bộ trang phục bệnh nhân trên người làm mất hết mĩ quan.

' A...

Quên mất.

' Bạn khẽ tắc lưỡi, nhìn xuống bản thân mình và nhận định.

' Kệ đi, đi kiếm vài bộ là được.' Vốn chẳng là vấn đề gì lớn nên cũng chẳng làm khó được cô.

Bỏ qua ánh mắt kia của cậu bạn lâu ngày, cô đi đến phía cửa sổ phòng bệnh.

' Đi thôi.

Chuuya ' tựa người lên thành cửa, rồi dần ngã về đằng sau.

' Chúng ta quay trở lại thôi nào!

'

Người ấy, chẳng còn ngồi trên lan can nữa.

Mà đã rơi xuống rồi.

Cùng gió và kỉ niệm.

- Tòa nhà Mafia cảng -

' CHÀO BUỔI SÁNG , CHUUYA- SAN.

' Xung quanh là hai dãy những người mặc bộ đồ đen hắc ám.

Họ cúi chào trước sự hiện diện của hai người đi từ ngoài vào trong.

' Được rồi.

' Chuuya lướt qua cả dãy hành lang trong khi vẫn luyên thuyên một vài thông tin về 4 năm qua.

' Vậy là cậu đã trở thành một trong những quản lý cấp cao của Mafia cảng rồi.'

' Chuyện đấy là đương nhiên.

'

' Thế Ryuu thì sao?

'

' Thằng nhóc ấy thuộc tướng của tớ.

Điều hành nhóm "Thằn lằn đen" '

' Woa xem ra tớ bị bỏ lại phía sau rồi.

'

Cô vừa dứt lời Chuuya khinh bỉ cất giọng.

' Cậu muốn chức vụ nào mà chẳng được.

Làm như có việc gì khó với cậu ấy.

' Ha ha...

đừng nói vậy mà.

'

' Kiếm bộ đồ đi đã.' Chuuya nhắc nhở bạn.

Từ khi ở bệnh viện đến giờ.

Bạn vẫn còn mặc bộ đồ bệnh nhân cơ kia chứ.

' Rồi.

Biết rồi mà.' Nàng thực muốn thở dài một hơi nga~~~~.

Sau 4 năm, cậu bạn này chẳng thay đổi gì mấy.

' A Chuuya-san, chào buổi sáng.' Ở ngã rẽ hành lang, một cô gái xuất hiện.

Mái tóc vàng ngắn, cột thấp.

Mặc bộ vest đen và áo sơ mi trắng bên trong.

Trên tay cầm một xấp giấy nhỏ lật đi lật lại.

'Ừm, Akutagawa đâu?

' Chuuya tạm thời bơ bạn, trò chuyện cùng cô nàng kia.

'Senpai đang ở phòng giam ạ.'

' À phải rồi.

Higuchi kiếm cho cô ấy một bộ đồ.' Chuuya nói chỉ vào người bann bọ bỏ lạo phía sau rồi nói với cổ.

Higuchi cũng nhìn theo tay Chuuya nhìn toàn thể cô một lần.

' Vâng.

Chị đi theo em.' Higuchi một tay ôm tài liệu.

Tay kia chỉ đường đi.

Người hơi cúi

" Người của Chuuya- san sao?

" Higuchi tự hỏi.

'...'

Bạn không nói gì.

Mỉm cười nhẹ.

Dương nhiên bạn biết người kia nghĩ gì.

' Chuuya đứng đấy chờ nhá.

Đừng đi đâu hết á.' Bạn cất cái giọng ngọt chết người.

Rồi đi theo cô nàng kia.

Higuchi dẫn bạn đi, còn quay đầu nhìn lại.

Chuuya thực sự đang đứng chờ.

" Còn có thể ra lệnh cho Chuuya- san.

Cô gái này là ai vậy.

"

Chuuya lặng thinh nhìn bóng bạn dần xa.

Sau một hồi khoảng 20 phút thì có người gọi tên.

' Chuuya-san!' Sau lưng cậu có một giọng nói.

Khàn khàn, đục đục, quen quen.

' Là nhóc đấy à, Akutagawa.'

' Khụ...

Anh đang làm gì vậy ạ.' Akutagawa khẽ ho.

Chuyện một quản lý cấp cao đứng đực ở hành lang tổ chức quá là kì đi.

' Chờ người.' Bất quá thanh niên tóc cam trả lời ngắn gọn.

Akutagawa vốn cũng chẳng muốn phí thời gian.

Đưa hai tay ra sau, người khẽ cúi tính rời đi.

' Ôi chao...' từ đằng sau cô gái kia đã trở lại.

Kêu vang một âm từ tận trong hàng lang xa.

'Ryuu đó sao.' Bạn đến gần và quành tay qua cổ cậu ta.

'Yo'

' Chị làm gì ở đây?' Akutagawa bị sức nặng của bạn dè lên người, vậy mà không hất tay cô ra.

Khiến cho Higuchi phía sau kinh hồn, khiếp sợ.

' Chị mới xuất viện hôm nay, và Chuuya là người hộ tống chị.' Cô nàng kia cười giỡn, nhắm một bên mắt như thể đùa giỡn.

Higuchi rung người, gào thét trong tâm "AKUTAGAWA-SENPAI!!!?"

' Đủ rồi.

Boss đang chờ cậu.'Chuuya cắt ngang cuộc hội thoại.

' Boss bitch gì để sau đi Chuuya.

Tớ vừa thấy một thứ thú vị hơn nhiều.'

' Hử?' Chuuya nheo mày cực mạnh.

Cô bạn này cư nhiên lại đùa hắn.

Bảo bỏ boss sang một bên chỉ vì cái thú vui dị kì nào đó.

' Một con hổ treo giá bảy tỷ chẳng hạn.'

Bạn vừa dứt lời cô nàng Higuchi liền bị Akutagawa lườm cháy mặt.

' Cái này lúc đi lấy đồ chị ấy chỉ nhìn trong vài giây.' Higuchi cố minh bạch.

Bất quá vài giây là quá nhiều.

So với bạn.

'Thôi nào...

Tớ đi chơi chút.

Tiện thể mua vài bộ đồ.

Trang phục Mafia thật quá tệ đi.'

Bạn thản nhiên phán đồng thời khiến Higuchi khóc ròng.

'Đi trước đây.

Chiều tớ sẽ đến gặp Boss sau.

Bye~ moa~' Bạn cất bước rời đi.

Còn khuyến mãi cái hôn gió cho ba cái tượng đằng xa.

' Ừm... ta không đuổi theo sao ạ?' Higuchi rụt rè hỏi.

' không cần.

Có muốn cũng chẳng được.' Akutagawa lấy tay che miệng.

Cau mày khó chịu.

' thiệt tình.'Chuuya thở hắc một tiếng.

' Anh mày đi nói với Boss lại một câu.

Chú mày chờ lệnh của ả.' Cậu xoay người vỗ vai lên hắc phục kia rồi đi mất.

'Rõ!' Akutagawa cúi người rồi cũng rời đi.

'Senpai, đó là ai vậy ạ?' Higuchi chạy theo đuôi Akutagawa hỏi.

'...'Akutagawa hiện tại đang lười giải thích.

Nên cậu lặng thinh luôn.

'Senpai...'

*****

'Ta hiểu rồi.

Để chiều gặp cũng được.'

Trong căn phòng ở tầng cao nhất của trụ sở Mafia cảng.

Mori chống tay ngồi trên bàn làm việc.

'Mà nếu cô ấy nghiêm túc làm nhiệm vụ thì tốt quá.

Chắc chỉ ngày mai là lại đẩy cho Akutagawa-kun thôi' ông rời khỏi ghế ngồi.

Đi đến phía cửa sổ lớn rồi lại nhìn phía bên kia, Chuuya đang nghiêm người báo cáo.

Tay cầm mũ nâng trước ngực.

Đầu cúi, đôi mắt nhắm hờ.

'Mà sao cũng được.

Cậu cũng lui xuống đi.

'Xin phép... boss.' Chuuya dần lui về sau và khuất bóng sau cái cửa lớn.

Mori Ougai hướng mắt về phía xa.

Mắt nheo lại.

"Đã đánh mất Dazai rồi.

Liệu ta có nên giữ lại ả ta không."

*****

Chuuya bước dài từng bước ngoài hành lang tổ chức.

Suy nghĩ vẫn vơ chỉ về một người.

"Ohayumi Nashi"

*****

Ngày viết:20-3-2020

Ngày sửa lỗi:6-8-2020

Ngày đăng:20-3-2020

By:Jita
 
[Đn Bsd] Kẻ Ẩn Mình Nơi Góc Tối.
Phần 3 See soon


'ATSUSHI!' Từ xa, Dazai hối hả chạy đến.

Bên cạnh là Kunikida.

'Nhóc không sao chứ.' Anh ấy thở hồng hộc, nhưng câu nói vẫn rõ ràng.

'Điện thoại nhóc đâu rồi.' Kunikida một bên lấy tay lau mồ hôi trán hỏi cậu.

'Dương nhiên là trong t...' Atsushi đưa tay vào túi, nơi dáng lý phải có chiếc điện thoại được cấp từ trụ sở nhưng không hề có.

Nó đâu rồi.

'Chắc chắc là mất rồi.

Không sao, còn mạng là được.' Dazai cố gắng lấy lại hơi thở.

Thở dều và dài.

'Có chuyện gì sao ạ?' Atsushi vẫn không hiểu chuyện gì, hỏi.

'CÁI GÌ?

CHỊ ẤY LÀ NGƯỜI CỦA MAFIA CẢNG.'

Hiện cả ba đã trở về văn phòng thám tử.

Atsushi la toáng lên khi biết được sự thật về bạn.

'Tại sao cô ấy lại đi tìm Dazai-san cơ kia chứ.'

'Có lẽ là vì năng lực của cậu ta "Nhân gian thất cách" ' Kunikida tay cầm cuốn sổ lý tưởng, tay đẩy kính trả lời.

Anh lần đâu tiên thấy Dazai có cái biểu cảm đó.

Lo sợ, một người như cậu ta lo sợ.

'Vậy chúng ta phải làm sao bây giờ.' Atsushi còn nhỏ, Atsushi chưa muốn chết.

Huhu

Về phần Dazai sớm đã gục trên bàn, Atsushi không biết sao nhưng cậu có thể nghe thấy anh lẩm bẩm 'nát bét', 'chết tiệt' hay 'bây giờ' , 'nguy hiểm' và cả vạn sự khác.

Tai hổ đôi lúc cũng thật phiền.

'Được rồi.' Dazai đứng bật dậy, đến phía máy tính, máy in và rồi đem một sấp hình của ai đó đến trước mặt cậu.

' Nhớ cho kĩ những gương mặt này.

Có lẽ trong thời gian gần cậu sẽ gặp họ đấy.'

'Hể...' Cậu cầm đống ảnh lên, đầu tiên là một chàng trai đáng sợ, tóc hai màu, mái thưa, mắt đen, bơ phờ, không có lông mày (?).'Đây là...'

'Các thành viên hiện đang bị truy nã của Mafia cảng.' Dazai quay sang chỗ khác, dưa tay dút vào túi, trầm ngâm suy nghĩ.

'Híc...' Atsushi có hơi rùng mình.

Truy nã, cả một sấp giấy dày này.

'Nếu có gặp ai trong số bọn họ, chạy ngay.

Rõ chưa!' Dazai chỉ tay về phía cậu, nhấn mạnh câu cuối.

'Vâng.'Atsushi giật thót, gật đầu như gã gạo.

'Này nhóc...' Atsushi gần như quên bén Kunikida một bên.

'Viết báo cáo cho tôi, cô ta đã làm gì và nói những gì.

Ngay!' Kunikida ra lệnh cho cậu không khoang nhượng.

'Tôi cần báo cáo của cậu, 'TRONG - NGÀY - HÔM - NAY.' Anh ta nói vậy đấy.

Hôm nay bầu trời trong xanh, nhưng đời Atsushi thì không xanh chút nào.

*****

'Chào buổi trưa, boss.' Bạn ngiêm chỉnh cúi người kính chào người trước mặt.

'Đã lâu không gặp.

Nashi-chan.' Ông ta nhắm mắt lại, hướng bạn mà nói.

'Vâng, đã lâu không gặp.' Bạn cũng nhắm mắt, trên môi là nụ cười giả tạo như đã từng.

'Ta nghe nói cô đã nhận nhiệm vụ bắt hổ.' Ông ta đứng dậy, đi đến phía cửa sổ chỉ ra ngoài kia.

'Vâng, nhưng sớm đã bỏ rồi.

Chán ngắt.'

'Ồ.' Ánh mắt ông ta hơi di chuyển về phía bạn.

' Vậy ta có nhiệm vụ mới cho cô đây.'

'Nhiệm vụ từ Boss sao?- Bạn tiếp tục cười, đầu ngiêng sang một bên.

'Sẽ là cái gì đây.'

Ông ta chưa trả lời vội, nhưng sắc tím trong mắt ổng lại sáng lên rõ ràng.

Bạn vẫn vô tư tươi cười.

Boss của Mafia cảng thật nguy hiểm a~

'Tiêu diệt một tổ chức có sở hữu năng lực, thời hạn một đêm.

Chi tiết ta sẽ sai người đưa đến.'

'Ngài muốn tôi làm Kokujin¹ sao?' Đầu bạn có xu hướng ngiêng thấp hơn, và cười tươi hơn.

'...' ông ta không trả lời nữa và quay lại ghế ngồi.

"Chà...

Không có 'làm được không?' Thì chẳng lại là lệnh bất phản sao?."

Bạn thầm nghĩ trong đầu.

'Vậy tôi xin phép lui.' Bạn cố giữ phép lịch sự, ít nhất... là với ông ta.

Bạn dần lui ra phía cửa.

Dõi theo bóng hình của ông ta nhìn mình qua khe cửa nhỏ đần mà cười.

Nụ cười của một sát nhân giấu mặt.

Liếc nhìn hai kẻ canh cửa một khắc, bạn lại xoay bước quay lại văn phòng của mình.

Đã bốn năm, ắt hẳn Ane-san sẽ giúp cô lau chùi.

Bạn cứ vậy cất bước, bỏ lại phía sau dãy hàng lang không một bóng người.

*****

'Cạch.' Vặn khóa cửa căn phòng, đẩy vào trong.

Sạch xẽ, gọn gàng.

Không hổ là Ane-san.

'Được rồi.' Bạn cởi áo khoát, để sang một bên.

'Làm việc thôi.'

Văn phòng đã sạch, chỉ là nên tổng vệ sinh thêm một lần nữa và tính số lượng thuốc thôi, ắt Nee-san đã bỏ đi lâu rồi.

Tối nay làm nhiệm vụ xong đi mua vậy.

Cả máy pha cà phê của cô nữa.

Ane-san vứt luôn rồi.

Thật tàn nhẫn.

Cô cần cà phê a~~~

*****

'Cốc cốc cốc.'

Phía ngoài có tiếng gõ cửa.

Bạn khẽ liếc mắt.

Có lẽ là người đưa thông tin mà lão già lúc này nói.

'Vào...' Bất quá, bạn tiếp tục công việc chỉ đáp cho người ngoài kia một chữ.

'Cạch...'

'Đã lâu không gặp, Nashi-san.' Một người bước vào.

Khuôn mặt già dặn, tóc ngã màu bạc, đeo kính treo, bộ đồ âu phục cổ điển, chiếc khăn quàng sọc đỏ đen, tay để trước ngực, mắt nhắn lại, cúi chào.

'A...' Nghe được giọng nói quen thuộc, bạn bỏ đống đồ đang ôm sang một bên.

Đứng bật đậy.' Hirotsu-san, đã không đón tiếp từ xa, thật thất lễ.'

Bạn bỏ đống việc đang dở, đi đến phía góc phòng nơi có vài chiếc ghế tròn cùng bàn kính và một tách trà mới được pha.

'Mời ngồi.' Bạn ngồi xuống một chiếc ghế, rót trà ra bát.

'Vâng.' Ông cũng lịch sự nghe theo.

Vừa mới thực hiện nhiệm vụ, đã được Boss gọi trao tin.

Vốn bây giờ thời gian rảnh cũng nhiều.

Bạn nhâm nhi tách trà đen đắng, rồi mở mắt nhìn người đối diện.

Bắt chuyện.

'Bốn năm qua cuộc sống của ông vẫn ổn chứ ạ?' Bạn lịch sự hỏi thăm người trước mặt.

Vì một lý do nào đó bạn cực, cực kì quý trọng người đàn ông này.

'Vâng, chẳng có thay đổi gì lớn.' Ông ấy cũng rất lịch sự trả lời bạn.

Ông ấy đối với bạn quý 1 nhưng trọng 10.

'Ồ.' Bạn cảm thán một tiếng.

Nhìn xuống bóng hình của mình trên mặt tách trà.

Có một cảm xúc gì đó len lõi trong tâm bạn.

'Tôi được phái đến để trao tin.

Không hay có thể biết được hay không.' Ông ấy mang ra một tập hồ sơ để lên bàn.

Trượt qua cho bạn.

'Tiêu diệt một tổ chức tội phạm sở hữu năng lực.

Cũng chẳng có gì to tác.

Ắt hẳn Mori chỉ muốn cho tất cả biết DaKuu² đã quay lại thôi.' Bạn cầm lấy tập hồ sơ.

Mở ra cầm vài tờ giấy vừa đọc vừa trả lời.

'...' Hirotsu im lặng.

Có lẽ là vì sự bất kính của bạn với người ông ấy gọi là boss.

'Tôi hơi thô lỗ nhỉ?' Bạn nhếch mép cười.

Tay để lại đống hồ sơ, chống cằm hỏi.

'Không hề.' Hirotsu ngay lập tức phản đối.' Sau tất cả, cô có quyền nói vậy.'

'Heh...' Bạn ngã người ra sau.

Tựa vào ghế ngồi.

'Mà ngài bây giờ thuộc nhóm 'Thằn lằn đen'.

Phải không?' Bạn tiếp tục bắt đầu một chủ đề khác.

Không hiểu sao lại có một tầng sát khí bốc ra.

'Liệu chăng đã có ai đó nói cho phía này hay?' Ông ta khéo hờ đôi mắt.

Hỏi ngược lại bạn.

'Ồ không.

Chỉ là phỏng đoán thôi.

Vậy là đúng.' Bạn híp mắt cười.

Xua tay phá tan sát khí của câu trước.

'Phải, hiện đang ở dưới quyền của Akutagawa-san.'

'Ryuu-chan???'

'Cậu ấy bây giờ đã rất mạnh.' Ông ấy đưa tay chạm vào quai trà.

Nắm chặt.

'Chưa đủ...' giọng bạn trầm xuống.

Đầu cúi xuống che đi đôi mắt, lần nữa tỏa ra sát khí dày đặc

'Chưa đủ.' Bạn lặp lại lần nữa, đứng dậy.

Đi đến cửa sổ nhỏ trên tường.

Tay chạm vào mặt kính, ngắm nhìn hoàng hôn đang chìm vào biển nơi xa.

'Vẫn chưa đủ.'

'...' Hirotsu trầm mặt, húp tiếp một hơi trà, ông nhìn về phía ánh tà đỏ cam kia.

'Để tạo ra một Soukoku hoàn toàn mới.

Cậu ta cần mạnh thêm nữa.' Bạn quay đầu.

Nhìn vào đôi mắt Hirotsu nơi bàn trà.

'Osamu chắc cũng đã chuẩn bị rồi..

...cho Shin Soukoku.' Ngay lúc bạn dứt lời, ánh tà đỏ cam biến mất.

Đổi lại là màu tối xanh đậm.

Như bôi thêm sự hắc ám của bản thân người phía trước.

*****

¹: Soukoku nghĩa là song hắc còn Kokujin (黒人) chỉ có nghĩa là hắc.

Ở đây Nashi nói rằng Mori- boss Mafia cảng đang tính tái hiện lại cái ngày mà danh Soukoku được lập.

Sự kiện đánh sập một tổ chức sở hữu năng lực chỉ trong một đêm.

Nhưng khác là chỉ cần mình cô nên sử đụng Kokujin.

²: DaKuu: viết tắt cho DaKuu~itchi (ダークウィッチ) dịch là phù thủy bóng tối.

Là danh của Nashi bốn năm về trước.

*****

Mệt vl các bác ạ.

Dịch bệnh thì lây lan, bạn thì cấm túc ( tại mấy bữa trước nó sốt nên bố mẹ nó nhốt ở nhà luôn rồi.).

Chẳng được đi chơi đâu cã.

Chán vl.

Vã quá các bác ưi.

Bài tập thì chất đống mà kiến thức thì đi ngủ đông rồi.

Phải làm seo giờ.

Huhuhu

*****

Ngày viết:23-3-2020

Ngày sửa lỗi:6-8-2020

Ngày đăng:23-3-2020
 
[Đn Bsd] Kẻ Ẩn Mình Nơi Góc Tối.
Phần 4 Nhiệm vụ


'Cạch.

Lách.

Leng keng.' Bạn hiện đang chuẩn bị kĩ càng.

Mà cũng không chuẩn bị gì nhiều cho lắm.

Chỉ là cái găng tay cùng vài thứ lặt vặt.

'Em đi bây giờ à.' Phía sau bạn có giọng nói quen thuộc.

Vậy nên chẳng cần quay lại bạn cũng biết là ai.

'Ane-san.

Buổi tối tốt lành.' Bạn vẫn tiếp tục soạn đồ cho nhiệm vụ sắp tới.

'Chị đã chờ em cả ngày hôm nay.' Chà... quả là Nee-sama.

Bạn đi đâu, ở đâu cũng sẽ biết rõ.

'Xin lỗi nhé, hôm nay em không sang thăm chị.' Bạn cười trừ.

Khâu sửa soạn đã xong.

Đứng đậy quay người về phía người phụ nữ cùng bộ Kimono hồng truyền thống.

Mái tóc hồng sắc được búi lên.

Mái che đi một bên mắt.

'Và thế, bây giờ em lại đi.' Kouyou có chút tức giận.

Nàng đã chờ bạn cả một ngày trời để có thể cùng bạn tâm sự.

Vậy mà không thấy đâu.

Và bây giờ lại chuẩn bị đi tiếp.

'Sao biết được là nhiệm vụ của Mori-san mà.' Bạn cười, đi lại phía tủ kín một bên tường.

'Ngày mai em rảnh chứ?' Cô hỏi.

Chà nàng thực sự muốn cùng bạn tâm sự a~~

'...' Bạn im lặng 3 giây.

Mở cửa tủ kính ra.

Tìm một thứ gì đó.' Có lẽ.

Chị chuẩn bị trà nhé.

Trà đen Barley nhé.' Bạn ló đầu qua cánh cửa đang mở.

Cười tươi với người trước mặt.

'Được rồi.' Kouyou cười mỉm.

Sau bao lâu bạn vẫn vậy.

'Đây rồi.' Từ trong tủ, bạn lấy ra một bộ kim tiêm.

'Ưm...' Kouyou nhăn mày.

Lần nào làm nhiệm vụ bạn cũng mang theo một hộp kim tiêm và vứt bừa bãi ở nơi bạn đến.

'Thôi nào Ane-san, dù sao thì Mori-san cũng muốn cho mọi người biết rằng Dakuu quay trở lại mà.' Bạn cầm một cái ống tiêm, rồi lọ chứa vắt xin.

Bơm vào.

Tay cầm dần kéo lại khiến cho vài giọt vắc xin li ti bắn ra.' Thế lão còn muốn gì nữa mà sai chị đến đây.'

Kouyou quen bạn đã lâu.

Dương nhiên hiểu rõ ý của bạn.

Nàng nhìn bạn, còn bạn thì vẫn đang tiêm vắc xin vào từng chiếc kim.

'Boss có một điều muốn nhắc nhở em.

Trong nhiệm vụ lần này tuyệt đối không được sử dụng năng lực.' Kouyou đem tà áo lên che miệng.

Mắt khép lại quan sát bạn bỏ cái kim cuối cùng vào hộp.

'Cạch...' bạn dùng tay dè xuống hộp, nắp lại.

'Không đùa chứ.' Bạn trầm trầm trả lời lại.

'Không hề.'

'...' Bạn im lặng.

Không gian xung quanh dần dần trầm xuống.

'...' Kouyou nhíu mày, theo bản năng mà lùi dần về sau.

'Hà...' bạn biết chuyện gì đang xảy ra... thở dài một hơi rồi cố thu lại sát khí.'Nói với lão 'Thỉnh lần sau nói sớm một chút, công chuẩn bị rất cực khổ.''

'...' Kouyou thả lỏng, con bé này cư nhiên lại định sử dụng năng lực tại đây.

'Ta hiểu rồi.

Ta đi trước.' Kouyou đáp lời, tà áo kimono dần khuất bóng sau cách cửa.

Bỗng nàng lại ló đầu vào.

'Đừng quên buổi tiệc trà ngày mai.' Rồi đi mất.

Bạn đứng im tại chỗ.

Ok lúc đầu thì vui đấy.

Nhưng giờ thì bực thật rồi.

*****

'Cốc cốc cốc.'

'Mời vào.' Mori- ngồi ở bàn làm việc, miệng tự tạo một nụ cười.

Cách cửa lớn mở ra.

Kouyou bước vào.

Vẫn diễm lệ như ngỳ nào.

Nàng đi đến một chiếc ghế, để chiếc ô đỏ sang một bên và ngồi xuống.

' Sao rồi Kouyou?' Mori rời bàn làm việc, bước đến phía bàn trà.

'Được chứ?' Ông hỏi nàng.

'Nashi không trả lời.

Nhưng ắt sẽ chẳng từ chối.' Nàng dưa tay nâng tách trà Bancha vẫn còn hơi ấm.

Húp lấy một ngụm.

'Ồ...' Lão ngồi xuống ghế.

Tay cũng cầm lấy tách trà gần nguội.

4 năm, thời gian rất nhanh cũng rất chậm.

'Vậy thì cớ gì.' Mori còn chưa kịp thưởng thức tách trà liền bị đem ra tra hỏi.' Cớ gì không cho nàng sử dụng dị năng.'

(Nàng ở đây là để chỉ Nashi auto bạn.)

'Để không mất đi chứng cứ.' Mori nhàn nhạt trả lời.

'Ngài thực sự muốn để nàng ta công khai quay lại.' Đặt tách trà xuống bàn, Kouyou nhìn người đàn ông đối diện.

'Phải... nó là một nước đi quan trọng.' Nói đến đây lão dừng lại một chút.' Để có thể thâu tóm cả bóng đêm.'

'Dẫu cho chúng ta không còn Dazai.' Kouyou bỗng dưng nhắc lại cái tên lâu ngày nhưng quen thuộc.

'Vì vậy... chúng ta cần lôi Dazai về lại bóng tối.

Như vậy thì bóng đêm sẽ hoàn toàn thuộc về Mafia cảng chúng ta.' Mori nở một nụ cười.

Nụ cười của boss.

*****

'Mình thề với trời là lão ta có kế hoạch gì đó.

Không cho phép mình sử dụng năng lực.

Ha nực cười.' Ở trụ sở của địch, bạn ngồi trên một tảng đá vì đổ nát mà rơi xuống.

Cười khinh.

'Lũ này còn chẳng xứng với cái danh tội phạm.

Không cần năng lực cũng có thể giết được dễ dàng.' bạn nhảy xuống, an toàn tiếp đất, đưa tay vào túi rồi cất bước đi.

'Lũ trẻ trâu.' Phán câu cuối rồi bạn rời đi.

Để lại phía sau là một khung ảnh hoang tàn.

Hàng trăm người chết nằm dè lên nhau, máu đổ đầy và đã đông lại màu đen.

Tòa nhà to lớn lúc trước đã sập như chưa từng.

Các tảng đá lớn nằm tùm lum trên đất.

Không khí mang đầy mùi bụi trộn lẫn với mùi tanh của máu.

Từng khu vực còn suất hiện một chiếc kim tiêm vứt bừa trên đất.

Như để đánh đấu địa điểm đã qua của DaKuu~Itchi (Phù thủy bóng đêm)

*****

Ngày viết:23-3-2020

Ngày sửa lỗi:23-3-2020

Ngày đăng:23-3-2020
 
[Đn Bsd] Kẻ Ẩn Mình Nơi Góc Tối.
Phần 5 Osamu


Bình minh đã lên.

Nhiệm vụ của bạn cũng đã hoàn thành.

Việc bạn cần làm bây giờ là đi mua đồ.

Tủ quần áo của bạn sớm đã bị Ane-san vứt hết, cả thuốc lẫn đống đồ dùng cũng vậy.

Có lẽ bạn nên nhanh lên nếu không muốn lỡ hẹn buổi tiệc.

Bạn đi dọc bờ biển với bộ đồ đầy máu.

Đầy mùi tanh và bây giờ còn có mùi biển.

Ở nơi xa kia... liệu có tồn tại thứ gọi là ánh mây.

Thứ gọi là huyền bí hay dơn giản chỉ là truyền thuyết.

Bạn dừng bước, tiến đến phía lan can biển.

Phía sau bạn là bình minh, thế nhưng trước mặt bạn vẫn là bóng đêm, đen tối và hoàn toàn tách biệt.

Và bạn cũng vậy... một dòng máu đen vốn thuộc về Mafia.

Bạn đã định cất bước rời đi...

đến khi thấy được bóng người trôi nổi trên dòng nước.

Chà... kia là..

'Osamu!' Bạn kêu tên người nọ, nhưng người kia lại chẳng trả lời.

Dần chìm xuống biển.

'Thiệt tình.' Bạn than một tiếng, leo lên lan can rồi cũng ngã xuống nước.

Không gian dưới này hoàn toàn khác trên kia.

Ánh xanh lan tỏa cả một khu vực, càng xuống dưới càng thêm đậm màu.

Quanh quanh ở đâu đó có những chú cá nhỏ.

Chúng chạy ngay khi bạn ngã xuống.

Vài chỗ trên người còn không khí cũng biến thành bóng hơi rồi nổi lên trên mặt nước.

Máu của kẻ thù trên người bạn dù đã khô cũng bắt đầu hòa tan cùng với nước.

Bạn thì khác, máu sẽ bị hòa tan dù có muốn hay không và bạn vẫn luôn luôn muốn hòa tan và rồi biến mất như nó.

*****

'Ha cậu nặng hơn rồi đấy.

Mệt chết đi được.' Bạn đã lôi được cậu bạn kia lên bờ.

Chỉ là cậy ấy hiện đang bất tỉnh nhân sự (tạm thời) .

Kệ nó đi, tên này lâu ngày không gặp, giờ cậu ta cao hơn rồi và nặng hơn nữa.

'Có lẽ mình nên đi tắm.' Bạn đứng dậy, cố vắt một chút nước từ bộ trang phục ra.

Nước biển khiến cả người cô ngứa ngáy.

Đồ dùng gì đó mua sau cũng được.

Bạn liếc nhìn cậu bạn năm xưa... nhìn bản mặt cậu ta, khẽ cười.

"Đến phe cứu người là quyết định sáng suốt của cậu nhỉ, Osamu."

Rồi cũng cất bước đi.

Lúc bạn đã khuất tầm cũng là lúc Dazai mở mắt, cậu ta ngồi đậy.

"Nashi, trông cậu chẳng có gì là hối hận cả nhỉ?"

Bọn họ... quen nhau từ nhỏ, bên nhau đã lâu, xa nhau cũng đã lâu, nhưng tình cảm không phải thứ dễ dàng cắt bỏ.

*****

"Ngứa... ngứa bỏ bà đi được."

Bạn đi dọc hành lang, dùng móng tay cào mạnh vào da.

Cái đéo gì vậy.

Cho dù nước biển có làm cô khó chụi cũng không ngứa đến thế này chứ.

A~~~ tên Osamu chết tiệt đó lại làm cái trò gì rồi.

Biết vậy để nó lênh đênh ngoài biển cũng được.

Dù sao cũng chẳng chết.

"A... rách da rồi, chảy máu luôn rồi."

Bạn dừng bước, mặt không cảm xúc nhìn cánh tay đã ứa máu.

Bạn...chẳng cảm thấy gì cả.

Dù cho hoài giờ cảm thấy ngứa nhưng khi bị thương thế này bạn lại chẳng cảm thấy gì.

Khuôn mặt bạn vẫn vô cảm, tay vẫn tiếp tục gãi.

Một vết, hai vết,....

Các vết thương bắt đầu nhiều hơn nhưng bạn lại chẳng cảm thấy gì.

Tại sao?

'Đủ rồi.' Có ai đó ở đây.

Bạn nhìn lên.

A là Chuuya.

Cậu ta đến gần và cầm lấy tay bạn, kéo đi.

Tay mà cậu ta cầm là tay gãi, tức là tay không bị thương.

Bạn mặc cho cậu ta tùy ý kéo đi.

Mắt thì cứ nhìn xuống cánh tay đang ứa máu chảy ra cả hành lang.

Máu của bạn có màu đỏ... không... máu của bạn là màu đen, nó không phải màu đỏ... nó sẽ không bao giờ là màu đỏ.

*****

'Cạch...' Chuuya đóng hộp y tế lại sau khi băng bó xong cho cánh tay của bạn.

Hiện cả hai đang ở văn phòng cậu ta.

Có lẽ cậu ấy biết việc văn phòng bạn không hề có đồ dùng y tế nên không đến đó.

Bạn ngồi trên ghế còn cậu ta thì quỳ một chân sơ cứu cho bạn.

'Có đau không?.' Chuuya cất một y tế đi, hỏi bạn.

' Không hề.' Bạn thật lòng trả lời, bạn thực sự không thấy đau.

Dù chỉ một chút.

'...' Chuuya nhúi mày.

Vết thương lớn loang lổ cả cánh tay.

Vậy mà không đau sao.

'Tớ vừa mới gặp Osamu á.' Mặc kệ vết thương, bạn cười tươi chuyển chủ đề.

Chỉ là mới trong giây lát.

Mặt Chuuya trầm xuống.

'Hắn ta thì liên quan gì ở đây.'

'Không phải sao, Chuuya?' Bạn nghiêng đầu.

'Cậu vẫn luôn chờ cậu ta mà.'

'Không hề' Chuuya ngay lập tức chối bỏ.

'Vậy đống băng gạc đó là sao...' bạn hỏi tiếp.' Đừng nói với tớ là để cậu dùng.'

Bạn đứng đậy, lại gần phía cửa sổ lớn, người xoay về phía cậu ta, hai tay chống lên khung cửa.

'Tớ biết chuyện cậu làm nhiệm vụ ngoài nước trong suốt bốn năm qua.

Cậu chỉ mới về nước một tháng trước và số băng gạc đó có chỉ mới được mua gần đây.

Khiến cậu bị thương là điều không dễ.

Cũng đừng nói là cho tớ dùng.

Tớ chỉ mới xuất viện ngày hôm qua.

Và tớ còn là bác sĩ của Mafia cảng.

Hôm nay chỉ là một sự trùng hợp.

Ane-san thì có trợ lý riêng, còn lão già thì không ngu đến mức đó.

Cho dù cậu có tốt với cấp dưới thế nào cũng chẳng đi băng bó cho từng thằng.

Nên chẳng có lý do gì để cậu mua nhiều như thế cả.

Phải không.' Bạn nói cả một tràng.

Chuuya thì vẫn im lặng, đơn giản vì cậu chẳng phản bác được.

'Cậu cũng mong Osamu về lại Mafia cảng.

Phải không Chuuya?' Bạn kết tất cả chỉ bằng một câu.

Nhìn phái Chuuya đứng đấy, cậu ta chưa trả lời vội.

Đợi vài giây rồi cười nhếch mép...

'Có muốn cũng đâu có được.' Chuuya trả lời, giọng cậu ta khá nhỏ nhưng không có nghĩa là cô không nghe được.

Bạn ngạc nhiên, sau bốn năm người thay đổi nhiều nhất có lẽ là Chuuya.

Nếu là bốn năm trước cậu ta sẽ điên tiết vì sự thông minh của bạn.

Dương nhiên là của cả Osamu.

Bạn còn nghĩ cậu ta sẽ làm bộ mặt muốn ói và kêu ' dẹp mẹ đi' nhưng nay chỉ nhẹ cười.

Ánh mắt ấy trông rất buồn.

Phải rồi... bốn năm trước, Osamu thì rời tổ chức, bạn thì hôn mê bất tỉnh.

Sau cùng người chịu dựng cũng là cậu ấy.

Người cậu ấy yêu cùng người cậu ấy mến.

Rời đi chỉ trong một đêm.

'Cậu biết không, Chuuya?' Bạn xoay người, mở cửa sổ rồi đưa người ra.

Gió thổi thẳng vào mặt, ôi ngọn gió sớm thật buốt, thật lạnh.

Và đầy mùi biển.

Cười tươi nói với Chuuya rằng.' Ánh mắt của Osamu ấy, đầy ánh nắng.'

*****

Âu shit... mai nộp bài tập mà chưa làm các thím ưi... chết mọe nó òi.

Giờ sao, đập đầu tự tử có trốn được bài tập tết không nhở.

Hết văn tới toán, giờ thêm anh với lý các cô ạ.

Mà cái gì cũng ngu thì phải làm sao.

Huhuhuhuhu.

*****

Ngày viết:25-3-2020

Ngày sửa lỗi:6-8-2020

Ngày đăng:25-3-2020
 
[Đn Bsd] Kẻ Ẩn Mình Nơi Góc Tối.
Phần 6 Q


-Trụ sở Mafia cảng, hành lang tầng thứ 37-

Bạn sãi tay dài ra.

Cuộc trò chuyện cùng Kouyou Ane-san lâu hơn dự tính.

Bạn cũng lấy được nhiều thông tin hơn.

Quay trở lại văn phòng của mình, bạn ngáp dài ngáp ngắn.

Chà... hôm qua quên không ngủ.

Nay muốn ngủ cũng không được rồi.

Bạn cầm lấy tờ giấy trên bàn.

Còn dưới đất là vài hộp bưu kiện lớn được sếp gọn gàng.

Để xem, lúc sáng sau khi nói chuyện với Chuuya bạn cũng đã nhờ cậu ấy giúp bạn mua đồ.

Cậu ấy mới về nước nên được Boss cho nghỉ một tháng.

Tuy vẫn đến trụ sở làm việc giấy tờ nhưng cậu ấy lại chẳng có nhiệm vụ gì quan trọng cả.

Sướng ghê ha, trong khi bạn mới xuất viện buổi sáng thì ổng cho nhiệm vụ ngay buổi tối rồi.

Lão già chó chết.

Bạn một tay gập cong tờ giấy đem lên che miệng, người ngồi ngiêng lên bàn, tay kia đem ra chống dỡ, ánh mắt hướng ra cửa sổ trước mặt.

Lúc nãy, Chuuya đã trả lời bạn rằng:

'Cái ánh sáng đấy thực sự hợp với tên chết tiệt kia.'

Bạn vẫn thẫn thờ vì nó.

Trước kia, Osamu là quỷ, bạn cũng vậy.

Bây giờ, cậu ta là tiên, sao bạn vẫn hoàn quỷ.

Bạn vu vơ một hồi rồi cũng vứt sang một bên.

Bạn vẫn còn việc, muốn nghỉ ngơi thì phải làm cho xong.

Bạn mở từng hộp bưu kiện ra.

Không hổ là Chuuya, chẳng thiếu gì cả.

Bạn cầm từng thứ rồi sắp xếp lại.

Chà giá như bạn có năng lực như Chuuya thì tốt ha.

Vừa dọn dẹp bạn vừa suy nghĩ về những chuyện mình cần làm, sẽ làm và những chuyện không nên làm.

Cái báo cáo gì đấy thì khỏi cần đi.

Bạn cũng chẳng muốn gặp ông ta ngay bây giờ.

Mất cả hứng.

Hôm qua bạn bỏ việc bắt hổ nên nay ắt hẳn Ryuu đã đi rồi.

Ane-san thì vừa mới gặp.

Chuuya thì vẫn còn đống giấy tờ.

Ok bạn quyết định, dọn xong đống này sẽ đi thăm nhóc đấy.

Nhóc Yumeno.

*****

'Woa... nhà giam nhìn thấy ghê vậy.' Bạn cất giọng chê bai cái hành lang đầy mùi.

Ở đây vừa hôi tanh mùi máu thì thôi đi.

Đến cả một ánh đèn cũng chẳng có.

Dù gì Q cũng là nhân vật quan trong trong tổ chức, đối xử với thằng bé tốt chút đi.

Mà chắc chẳng ai dám lại gần chứ đừng nói đến chăm sóc.

Năng lực của thằng bé rất nguy hiểm.

Nó còn chẳng thể tự kiểm soát thì ai có thể giúp chứ.

Đến bạn còn chụi thì có ai.

Bạn cứ vậy mà đi tiếp.

Q được giam ở một nhà giam biệt lập.

Vì cậu bé nguy hiểm hơn bất kỳ ai.

Để ngăn chặn nó cũng mất cả hàng chục người.

Không... con số hàng chục là ít.

Phải là hàng trăm người.

Đến Mori còn lo ngại, thì ai mà chẳng khiếp sợ.

Bạn đến căn phòng được khóa kín, cùng với hai người gác cửa.

Chà can đảm đấy.

Bạn đi đến và dương nhiên, bọn họ không cho bạn qua.

Bạn chỉ mới quay lại ngày hôm qua.

Không biết bạn cũng phải.

Lấy từ trong túi một chiếc điện thoại được Chuuya đưa sáng nay.

May là cậu bạn kia cẩn thận, đã lưu vài số liên lạc thân quen vào trong máy.

Bạn gọi liền cho cậu ta.

Thế mà lại chẳng có ai bắt máy.

Cậu ta đang làm gì vậy không biết.

Mặc kệ ánh nhìn của hai người canh cửa, bạn tiếp tục gọi cho Ane-san.

Cũng không bắt máy.

Hình như hai người bọn họ trôi sông chỗ nào rồi.

Bạn ở Mafia cảng quen không nhiều người.

Ryuu thì chắc đang làm nhiệm vụ, có muốn gọi cũng không được.

Hirotsu-san ắt cũng vậy.

Chuuya cùng Ane-san thì không bắt máy.

Gần như trong danh bạ ít người chỉ còn lại một số lưu lạc.

BOSS

...

...

...

Chuuya thực sự là cuồng Boss rồi.

Rõ ràng biết bạn ghét lão đến vậy mà cũng lưu như thế.

Bạn tức tối sửa lại tên liên lạc thành 'C*t khô' không ngần ngại.

Bạn dừng một khắc...

Bảo bạn chủ động gọi cho lão á...

Ha bảo bạn mặc váy của con bé Elise đi còn hơn.

Dẹp!

Nói là làm bạn vứt cái điện thoại vào túi, liếc nhìn hai kẻ kia một lần nữa.

Thôi cảnh báo vẫn hơn.

'Cút khỏi đây hoặc là chết.' Danh thù thủy bóng đêm của bạn không phải để đùa... giết một mạng người là chuyện dơn giản.

Tuy nhiên Chuuya sẽ cáu nếu các thành viên mafia cứ chết hàng loạt thế này.

Vẫn may là hai thanh niên kia biết phận rời khỏi, nếu không thì chưa chờ bạn giết đã chết cóng rồi.

May là bọn họ còn để lại chìa khóa cho bạn.

Họ thấy số liên lạc của các cấp cao trong điện thoại bạn nên sợ hay gì?

Lúc cầm chiếc điện thoại lên mới biết có chiếc móc khóa cấp cao.

Làm phí công bạn gọi tùm lum.

Sao cũng được, vào thăm Q đã.

Vừa mở cửa ra, một cánh tay đã nhanh chóng bóp lấy cổ bạn.

Bên trong phòng tối thui.

Ngoài hàng lang may ra còn có một chút ánh nắng.

Nhìn cánh tay từ phía bóng tối giơ ra.

Thằng nhóc này, cao lên rồi.

'Yumeno... em ổn chứ, là chị đây.' Bạn biết bây giờ tâm trí thằng nhóc đang hoảng loạn.

Dù gì cũng chỉ mới mười mấy tuổi đầu bị đem nhốt tại phòng biệt lập.

Tâm lý bất ổn là diều bình thường.

Bạn cố gắng sử dụng giọng diệu nhẹ nhàng gọi tên Q nhiều lần.

Bàn tay bóng cổ cô ngày càng thả lỏng, rồi buông ra.

'Nashi-nee.' Giọng thằng bé nghẹn lại.

Thằng bé bước ra một bước, khuôn mặt cũng được ánh sáng chiếu vào.

Chỉ là...

ánh mắt kia, không có linh hồn.

*****

Ngày viết:27-3-2020

Ngày sửa lỗi:6-8-2020

Ngày đăng:27-3-2020
 
[Đn Bsd] Kẻ Ẩn Mình Nơi Góc Tối.
Phần 7 Sắp...


'Em ổn không đấy?' Bạn ngồi xuống, một tay cầm tay thằng nhóc, tay kia đưa lên vuốt má.

Đã bốn năm rồi, trông thằng nhóc vận vậy.

'...' thằng bé không nói gì cả.

Nhảy vào lòng bạn.

Im lặng.

Bạn cũng im lặng, tay ôm lấy thằng nhóc vào lòng, mặt thằng bé vùi hết vào vai bạn.

Trông cao vậy mà nhẹ khiếp, chắc gầy lắm đây.

Lão già khốn kiếp không biết chăm sóc cho nó chu đáo gì cả.

Bạn đứng dậy, đi vào căn phòng.

Nếu không nhầm thì có cái công tắc ở đây một bên tường.

Bạn cố với lấy rồi bật đèn lên.

Căn phòng thì không đến nỗi, có đủ mọi thứ để sinh hoạt, cơ mà... mấy cái xác chết dưới đất này là sao.

Bốc mùi hết rồi, sao chẳng ai dọn vậy hả.

'Shhhh...' bạn thở hắc một tiếng dài qua kẽ răng.

Q cũng biết vì sao và thằng nhóc trả lời.

'Đưa đồ ăn, mà chết hết rồi.' Thằng bé thì thầm rất nhỏ.

Nhưng vì hai người ở sát nhau nên bạn nghe rõ Q nói cái gì.

Bạn không có ý trách thằng nhóc.

Tay đưa lên đầu nó, xoa nhẹ.

Q lấy hai tay ôm chặt bạn hơn.

Hơi ấm này, đã bao lâu rồi.

Cùng thời điểm, bạn sử lý hết đống xác chết cùng mùi hôi thối và cả cái vũng máu đen kia nữa.

Nhóc Q trên vai bạn không biết đã thiếp đi từ lúc nào.

Nhìn khuôn mặt này, ắt đã lâu rồi mới được ngủ ngon đấy.

Bạn ngồi trên chiếc giường nhỏ một góc.

Tay nhẹ nhàng vuốt vai Q.

'Chỉ lúc này thôi... nghỉ ngơi đi.'

*****

Không biết từ lúc nào, bạn cũng đã thiếp đi.

Lúc tỉnh đậy thì nhìn thấy Q đang ngồi trên dùi bạn, người xoay ra phía trước, tay bạn cũng vòng qua trước, ôm lấy nhóc, tay Q còn cầm điện thoại bạn mà phá, áo khoác ngoài của bạn không biết từ khi nào đã nằm một bên giường.

Khoan bạn ngủ say vậy luôn á.

Nhóc Q lấy điện thoại trong túi bạn, lấy cả áo khoác, thậm chí còn xoay người ngồi trên dùi bạn mà bạn còn không hề hay biết.

Trước kia chỉ cần tiếng động nhỏ là bạn tỉnh rồi, vậy mà... xem ra bạn sau 4 năm chuẩn bị phế rồi.

'Nee-sama.' Nhóc Q gọi bạn, nhóc đã phát hiện bạn tỉnh cơ mà tâm hồn thì còn trên mây.

Nên quyết định gọi bạn về.

'A... sao vậy Yumeno.' Bạn tỉnh giấc.

Đáp lại.

'Chán...' Q làm nũng với bạn, mặt xị xuống.

Bạn liếc nhìn căn phòng một hồi, có đầy trò chơi và sách.

Cơ mà nhóc Yumeno ở đây mấy năm liền ắt cũng chẳng muốn chơi tiếp những món đồ ấy.

Dễ hiểu mà.

Bạn đưa tay áp hai má Q, nâng cao lên, còn đầu bạn thì cúi xuống.

Bây giờ mặt cả hai đang dối diện nhau và gần nhau sát vách.

'Một chút nữa thôi, Q.' Bạn cười tươi, nhìn khuôn mặt vẫn chưa hiểu gì của Q.

Hai tay bạn áp mặt vào mặt Q hơn.' Chỉ một chút nữa thôi, em sẽ được đi chơi thỏa thích.

Ở bên ngoài kia.'

Q hơi ngỡ ngàng, nhưng rồi miệng cũng cong lên cười.

'Em sắp được thả ạ?' Q thoát khỏi bàn tay bạn, xoay người lại, chống tay lên giường ngước lên nhìn bạn.

'Ừm... sắp rồi.

Đến lúc đấy em phải cẩn thận đấy.

Ở bên ngoài nguy hiểm lắm.' Bạn cười cười, nhìn khuôn mặt vui vẻ kia đáp.

'Oa.... sắp được đi chơi thỏa thích rồi.

Em sẽ được đi tàu lửa, gặp nhiều người và ăn nhiều thứ.' Q vui mừng nhảy khỏi giường, chạy quanh phòng vì quá khích.

Bỗng thằng bé dừng lại, hai tay đưa ra sau lưng, người hơi cúi về phía trước.

Cúi gầm mặt xuống.

'Nashi-nee nè...' nhóc Yumeno nhỏ tiếng gọi bạn.

'Hử?' Bạn nhìn cậu nhóc nhỏ đấy.

Đang nhảy tưng bừng mà tự dưng dừng lại, toát ra vẻ nghiêm trọng.

'Đến khi đấy, chị đi chơi với Q nhé.' Thằng nhóc quay lại phía bạn, mặt thì để dưới đất, tay gãi má, mặt hơi đỏ...

Bạn thẩn thờ 3 giây...

đừng nói với bạn là thằng nhóc này say nắng bạn nhá.

Bạn có làm gì đâu.

Bạn cố nhớ lại bạn đã làm gì với cậu bé nhỏ tuổi này... bạn đâu làm gì đâu chỉ là... chỉ là...

Suy nghĩ của bạn ngày càng rối...

Lần đầu hai người gặp mặt, bạn cầm cả khuôn mặt nhỏ của ẻm đem đến sát mặt mình ngắm ngía từng mili, rồi lúc bạn hôn thằng bé một bên má.

Khoan đó là do thằng bé hôn trước mà.

Và cả lúc nãy... mặt cả hai sát nhau cách vài xăng...

Khoan sao giống như thể bạn câu dẫn bé Yumeno vậy.

'Nee-sama.' Thằng bé gọi bạn lần nữa.

Nhưng bạn hiện tại thì lại không nói được gì.

'Không được ạ.' Mặt thằng bé buồn trông thấy rõ.

Trong mắt bạn bây giờ thằng bé chính là một chú cún con tội nghiệp, nhìn như thể bị chủ ruồng bỏ vậy.

Quả nhiên bạn không thể bỏ mấy chú cún được.

'Dương nhiên là được rồi.' Ngay tức khắc bạn đáp lại.

Mặt thằng bé liền thay đổi.

Từ buồn sang liền vui.

Lại bắt đầu chạy nhảy tưng tưng trong phòng.

Bạn không nói gì thêm.

Cười nhẹ, Aziiii làm sao chối bỏ nhóc được chứ.

Khóe mặt bạn bỗng chú ý đến một bên tay bạn.

Trên giường, chiếc điện thoại của bạn sáng màn hình.

Hiện rõ 03:52 A.M

...

...

...

Chòi má... muộn thế này rồi sao.

Bạn hối hả bật dậy.

Ôi mẹ ơi.

Bạn danh là bác sĩ mà lại bỏ văn phòng như thế này.

Chắc chết mất.

Aaaaaa quả nhiên khi bên cạnh Q là bạn như con điên mà...

'Nee-sama chị phải đi rồi sao.' Yumeno níu một góc áo bạn lại.

Dưa ánh mắt long lanh nhìn lên.

'Ừ, Yumeno này, lần sao ta cùng đi chơi nhé.' Bạn nhét điện thoại vào túi.

Vớ lấy chiếc áo khoát ngoài.

Vội vã chạy ra ngoài.

Tay đã cầm chốt cửa, bạn bỗng quay lại nhìn nhóc Yumeno vẫn còn đứng ở giữa phòng.

Bạn lại thả tay cầm ra, đến trước mặt Q tồi hôn lên trán nó.

Cười tươi 'Chị đi đây.'

'...' Thằng nhóc chưa trả lời, tay để trên trán với khuôn mặt đỏ ửng.

Tay đưa lên về phía bạn.

Nhưng rồi cũng rơi lỏng xuống.

'Vâng'

Lúc này bạn mới mở cửa và rời đi.

Bên ngoài có hai kẻ canh cửa khác.

Nhìn mặt họ có vẻ ngạc nhiên cực kì.

Dương nhiên, gần như chẳng có ai có thể đi vào phòng Q mà an toàn trở lại.

Bạn mặc kệ, chốt cửa an toàn rồi ném cái chìa khóa lại cho lũ canh cửa.

Rồi lặng lẽ rời đi trong khi hai tên kia còn chưa tiêu hóa hết mọi chuyện.

Sao cũng được, đừng hét lên là được rồi.

Dù gì bây giờ cũng là nữa đêm rồi.

À không, sáng luôn rồi...

'GYAAAAAAAAAAAA' Đó bạn vừa mới nói xong.

*****

Yumeno ở trong phòng giam biệt lập ngừng cười, ngừng hết mọi hoạt động.

Khoảng đến một lúc mới đi đến gần cánh cửa, tắc điện.

Mắt đã quen với bóng tối.

Dù mới tiếp xúc ánh sáng nhưng Yumeno vẫn biết rõ vị trí từng đồ đạc trong phòng.

Sàn nhà thì đã được bạn dọn sạch.

Nên thằng bé dễ dàng đi đến phía giường.

Nhẹ nhàng ngồi lên đấy, thằng bé lại thẩn thờ vài phút.

Rồi lại tỉnh giấc lấy từ trong túi ra một cái máy ghi âm loại nhỏ.

"Đương nhiên là được rồi."

Giọng bạn được vang lên lần nữa trong căn phòng dù không có người.

Yumeno nằm ngã người xuống.

Được vài giây rồi cười ranh ma...

'Nee-sama lần này em bắt được chị rồi.' Gian xảo, quá gian rồi.

Lúc ấy bạn vẫn không biết rằng, chú cún mà bạn nói vốn là do cáo hóa thành.

*****

Ngày viết:27-3-2020

Ngày sửa lỗi:28-3-2020

Ngày đăng:28-3-2020

Viết xong là 23h58 rồi.

Nên ngày khác.

Tính đăng cùng ngày cơ mà dau lòng quá đi.
 
[Đn Bsd] Kẻ Ẩn Mình Nơi Góc Tối.
Phần 8 Cuộc họp đã lỡ


'Sao kìa...' bạn đi ngang qua một chiếc cửa sổ lớn.

Bây giờ chắc khoảng 4 giờ rồi, vậy mà trên bầu trời vẫn còn sót lại vài ngôi sao.

Cả mặt trăng nữa.

Hôm nay không phải rằm nên trăng cũng chẳng tròn cho lắm.

Chỉ là rất sáng thôi.

Bạn lại tiếp tục bước đi.

Hành lanh vắng lặng lẽ xuất hiện bóng người đi qua.

Đôi cao gót nhẹ từng bước vang vọng cả khu.

Với ánh trăng sáng bên khung cửa chiếu vào.

Bạn lướt qua cả dãy hành lang dài như thể gió.

Vụt qua như chưa từng xuất hiện.

*****

'Cạnh.' Bạn mở cửa ra.

Văn phòng mà bạn bỏ rơi lúc sáng bây giờ lại có người.

Một chàng trai thấp bé, tóc cam đang nằm ngã người phía ghế sofa.

Áo sơmi trắng thêm sợi dây chuyền đen.

Áo khoát quá cỡ được vứt sang một bên ghế khác.

Chiếc mũ đen che cả khuôn mặt ngã ngữa kia.

Bạn hiện rõ chữ hỏi chấm trên đầu.

Sao Chuuya lại ở đây.

Sao cậu ấy không về nhà đi.

Bạn tuy thắc mắc cơ mà vẫn không đánh thức cậu bạn nhỏ.

Nhẹ nhàng tháo đôi cao gót đỏ vứt sang một bên.

Vào phòng bệnh lấy một chiếc chăn nhỏ đặt tạm trên người Chuuya.

Vì bạn đã ngủ ở chỗ của Q rồi nên bây giờ bạn hoàn toàn tỉnh táo.

Lấy đại một số giấy tờ không rõ nguồn gốc ở trên bàn.

Ngồi xuống ghế xoay và đọc hết.

Không gian bây giờ thật yên tĩnh.

*****

Bạn đánh mắt nhìn ra phía cửa sổ.

Mặt trời lên cao luôn rồi.

Mấy giờ rồi ta.

Bạn đứng dậy cầm cái điện thoại mới được sạc pin vài tiếng trước.

06:21 A.M

Sáng như vậy từ khi nào.

Sao bạn không biết gì vậy.

Lần nữa nhìn ra khung cửa sổ sáng chói.

Ánh mặt trời trên cao chiếu thẳng mặt bạn, tay bạn vô thức dem lên che mắt.

Aaaaa bạn để ý mấy tờ giấy nhiều quá rồi.

'Nashi.' Chuuya một bên cũng bị ánh sáng làm cho tỉnh giấc.

Tay cầm chiếc nón che mặt xuống.

Tay kia đưa lên mà xoa nhẹ mắt.

'Mấy giờ rồi?'

'6 giờ 25.' Bạn trả lời ngắn gọn.

'Sao cậu ở đây, Chuuya?'

'À phải rồi...' cậu ấy cố tỉnh ngủ.

Dùng năng lực gắp chiếc chăn lại rồi đem vào phòng bệnh để lại.

'Hôm qua cậu đi đến chỗ Q à?' Chuuya chưa trả lời, còn hỏi ngược lại bạn.

'Phải...' bạn nhớ rằng hôm qua đâu có nói cho cậu ấy biết.

Vả lại gọi cũng đâu nghe máy.

'Ugh... hôm qua tớ thấy gọi nhỡ, gọi lại thì nhóc Q trả lời.

Nó nói một câu rồi tắt máy.

Xong gọi lại thì không được.' Chuuya đội mũ.

Tiện lấy tay xoa cái đầu còn nhức.

'Hôm qua cậu làm gì mà không bắt máy.

Cả Ane-san nữa.' Bạn đến ngồi bên cạnh Chuuya.

'Hôm qua có một cuộc họp cấp cao.

Đáng lý ra cậu cũng phải có mặt, vậy mà người thì tìm không thấy, gọi thì Q bắt máy.

Nó nói 'Nee-sama đang ngủ' rồi tắt.

Gọi lại thì không được.' Chuuya thuyết giáo một hồi.

Người lại hơi ngã ra phía sau ghế.

'Sao gọi không được nhỉ.' Bạn cũng thắc mắc.

Điện thoại vẫn hoạt động, không tắt nguồn cũng không có gọi nhỡ.

Lướt đi lướt lại vài lần thì cũng hiểu rõ vấn đề.

'A cậu vào danh sách chặn rồi này.' Bạn thản nhiên đưa ra trước mặt Chuuya danh sách đen trong điện thoại.

Chỉ có một số liên lạc.

Ghi rõ ràng tên Chuuya cùng số điện thoại liên lạc.

'...' Chuuya

'...' Bạn

'...'

'...'

'...'

'Nội dung cuộc họp hôm qua là đống giấy trên bàn phải không?' Bạn chuyển chủ đề, chỉ chỉ về cái đống giấy ngốn sạch thời gian buổi sớm của bạn.

'Đọc rồi.'

'Dương nhiên.' Bạn cảm thấy đôi lúc Chuuya hỏi mấy câu thật là ngu nha.

'...' Chuuya như thể hiểu bạn nghĩ gì và không nói gì nữa.

'Vậy là cậu chuẩn bị đi làm nhiệm vụ.' Bạn đưa hai tay ra sau gáy, ngã người về sau.

'Phải, đột nhập trụ sở chính phủ và lấy vài thông tin.'

'Nghe nguy hiểm đấy.' Bạn thầm thán, nhìn lên trần nhà.

Không ai nói gì nữa.

Không gian cứ thế im lặng một hồi.

'Nè Chuuya, lấy giúp tớ vài thông tin bên chính phủ, được không?' Bạn ngồi thẳng dậy.

Mỉm cười nháy mắt với người bên cạnh.

*****

'Na nà ná na...' bạn chạy sáo ngay giữa trụ sở Mafia.

Tìm kiếm căn phòng đã từng đến.

Đây rồi...

'Cạch...'

'Ai đấy...' bên trong có một người.

Một cô gái đang cảnh giác.

'Yaho...' bạn tươi tỉnh đáp trả.

Mắt nhắm lại.

'Chị là...' Cô gái kia dần buông lỏng cảnh giác.

Người quen nên có thể thả lỏng.

'Higuchi phải không.' Bạn kép hờ mắt.

Sắc tím từ khóe nhỏ hiện lên.

Âm trầm mà đầy sát khí.

'Ta gặp lại rồi.'

*****

'Reng reng reng.' Chiếc điện thoại gấp của Higuchi trên bàn reo lên từng hồi.

Higuchi nhìn bạn một chút, còn bạn thì nhâm nhi tách cà phê đen và rồi gật đầu nhẹ một cái.

Higuchi hiểu ý, cầm điện thoại lên và bắt máy.

'Ai đang nói?'

Trong chiếc điện thoại có tiếng trả lời.

Tuy nhiên nó quá nhỏ để bạn có thể nghe rõ.

'Cậu- người hổ' chữ ngạc nhiên hiện rõ trên khuôn mặt Higuchi.

Chà giờ thì bạn biết đó là ai rồi, Jinko!

Sự ngạc nhiên của Higuchi ngay lập tức biến mất, thay vào đó là hứng thú.

'Dù cho tôi đã thả cậu vào ngày hôm đó.

Nhưng đừng nghĩ tôi sẽ tha cho cậu trong lần tới.' Higuchi nhếch mép cười.

'...'

'Cái gì?' Lần này là sốc.

Đôi lúc biểu cảm của con người thật thú vị.

'Ồ tôi hiểu, cậu rời đi vì muốn trụ sở được bình yên.'

Higuchi ngồi xuống.

Đưa mắt sang nhìn bạn một chút rồi tắt máy.

Bạn húp thêm một ngụm cà phê rồi nói với kẻ canh cửa rằng.

'Cho gọi Black Lizard.'

Higuchi vẫn còn quan sát cô, cô gái này lần trước gặp mặt là ở cùng Chuuya-san, còn có vẻ thân thiết với Akutagawa-senpai.

Lần này còn trực tiếp ra lệnh cho gọi Thằng lằn đen rốt cuộc cô gái này là ai.

Kẻ canh cửa khá hoang mang.

Hắn vốn không hề biết cô gái này là ai, vậy mà lại cư nhiên ra lệnh, tuy nhiên ngồi cùng Higuchi-san thì ắt cũng có danh.

Cơ mà hắn vẫn phải nghe theo cấp trên của hắn.

Nhìn sang Higuchi thấy cô gật đầu rồi mới an tâm rời đi, gọi người.

'Aaaaaa....

đau lòng ghê.' Bạn thả ly cà phê xuống khay nước.

'Bây giờ ra lệnh chẳng còn ai nghe nữa luôn cơ.'

Higuchi cũng chẳng biết nói gì.

Bạn cư nhiên đẩy cửa đi vào không hay.

Ngồi đây lại chẳng làm gì.

Như thể chờ cái gì đó vậy.

'Mà thôi, xong rồi thì về vậy...' bạn đứng dậy, giãn cơ tay ra.

'Xin chờ một chút.' Higuchi kêu bạn lại khi bạn có ý định rời đi.

'Chị có ý định gì vậy?'

'...' bạn khẽ cười nhẹ.

Trợ lý của Ryuu không tồi nha.

'Tôi đang chờ cuộc gọi của Jinko á.

Xong rồi thì về thôi.' Bạn đáp thờ ơ.

Cười nhìn Higuchi chưa hiểu gì liền bỏ đi.

Bạn đã rời đi rồi.

Cửa cũng đã đóng lại, lúc này Higuchi mới rõ rằng "Quả nhiên không sai, cô gái này đã biết chắc là người hổ sẽ gọi.

Rốt cuộc cô ấy là ai cơ kia chứ."

*****

Bạn đang nằm dài trong văn phòng của bạn.

Tai đeo tai nghe loại mới.

Đúng như kế hoạch, Higuchi này lại sai Black Lizard tấn công trụ sở thám tử.

Chà... xem ra bạn sắp có công ăn việc làm rồi.

*****

Hự...

đống bài tập làm mị muốn trôi sông luôn rồi.

Dazai-san ơi, anh có muốn cùng em tự tử đôi hông.

*****

Ngày viết:29-3-2020

Ngày sửa lỗi:29-3-2020

Ngày đăng:29-3-2020
 
[Đn Bsd] Kẻ Ẩn Mình Nơi Góc Tối.
Phần 9 Bữa cơm


Đúng như những gì bạn nghĩ.

Chỉ trong chập tối, đội thằn lằn đen đến văn phòng bạn với bộ dạng thê thảm vô cùng.

Thương tích không nặng cũng chẳng nhẹ chút nào.

Băng bó, sử lý vết thương cho gần cả gần trăm người.

Bạn mới có thời gian rảnh, ngồi xuống ghế bên giường bệnh trò chuyện.

'Hirotsu-san, tay ông dỡ đau rồi chứ.'

Hirotsu là người bị thương phải nói là nặng nhất...

à chỉ trong đám này thôi.

Ông ấy bị gãy tay nhẹ.

Vì không bị ngoại thương nên bạn chẳng giúp được gì.

Dành phải băng bó theo như y thuật.

Bạn chỉ có khả năng xóa bỏ vết thương để ngưng máu chảy.

Còn vụ mất máu thì vẫn phải truyền thôi.

'Cảm ơn Nashi-san đã quan tâm.

Vết thương này chẳng là gì cả.' Hirotsu lịch sự đáp lời.

So với ông- người làm việc ở Mafia cảng hơn 20 năm thì vết thương này thực chẳng là gì.

'Sao cũng được.

Ông cứ nghỉ ngơi ở đây đi.' Bạn đứng dậy, nhìn lũ chết trôi chiếm cả căn phòng.

'Còn lũ kia, đứa nào ổn rồi thì rời khỏi đây.

Đi nghỉ ngơi cho tốt, trong vòng 3 ngày mà lại đến đây nữa tao giết.'

Bạn thẳng thắn đe dọa, đó là luật của bạn, khi chữa trị cho một người xong.

Nếu trong vòng ba ngày người ấy lại bị thương bạn không những không cứu, còn thẳng tay giết.

Thật ra bạn vốn muốn tụi này nghỉ ngơi trong vòng 3 ngày.

Vì bạn giúp vết thương lành nhưng lại chẳng giúp lượng máu hồi trở lại.

Vậy nên nghỉ ngơi là tốt nhất.

Vài đứa nghe bạn nói liền rời khỏi, bạn nói thì dễ cơ mà lính như tụi nó ngày trăm công nghìn việc, nghỉ ngơi kiểu gì.

Tuy nhiên lại chẳng ai có gan nói lại, rời khỏi phòng bệnh.

Còn lác dát vài người còn bất tỉnh.

'Nhóc!' Bạn chỉ về phía Gin, hiện đang còn ngồi trên giường bệnh.

'Còn chưa rút khỏi Mafia hả?'

'...' Gin bị gọi tên lúc đầu hơi hoảng, nhưng rồi cũng tránh mặt đi chỗ khác.

Không trả lời bạn.

'Cả cậu nữa...' bạn lại quay sang thanh niên tóc đỏ.

'Tính ở đây đến khi nào?'

'Aizzzz bà chị này quản lắm thế, làm như rời Mafia là dễ ấy.' Tachihara lại khác với Gin.

Đưa hai tay ra sau đầu nằm dài ra.

'...' bạn trầm mặt, lại gần cậu ta.

Tay từ trên cao đâm xuống.

Tachihara tránh sang một bên, nhảy xuống giường bệnh.

'Oi oi...' Tachihara sợ rồi đấy.

Trong tay bạn lại cư nhiên xuất hiện một cây kim.

Đã vậy còn không ngại ngần đâm xuống chỗ hắn vừa nằm.

Không chạy kịp thì chết như chơi ấy chứ.

'Sao... lại đây chút nào.' Bạn rút câu kim ra khỏi chiếc ga giường, lại quay nhìn cậu bạn kia.

'Ư...' Tachihara không ngu, cơ mà nhìn sơ cũng biết hiện tại không trốn được.

Nhìn bạn thấy đời hắn đen vl.

'Này...

đừng có làm loạn.' Ai đó đứng trước

cửa, cảnh báo.

Bạn cùng cây kim bị nâng lên trên không rồi tách ra.

Cây kim thì về lại trong khay sơ cứu, còn bạn thì vẫn trên không.

'Mừng trở về, Chuuya.' Bạn chán nản lên tiếng.

Haiz bị bắt rồi.

'Chuuya-san' Trong phòng bệnh vẫn còn nhiều người, việc quản lý cấp cao ở đây cũng là một chuyện đáng chú ý đến.

'Được rồi, mọi người nghỉ ngơi đi.' Chuuya tay dút túi ra lệnh, rời khỏi căn phòng và đưa theo cả bạn bằng siêu năng của cậu ấy.

Cả hai đến văn phòng của bạn, nơi cách phòng bệnh không xa cho mấy.

Bạn chỉ mới rời đi nữa tiếng vậy mà trên bàn cũng đã có thêm một chồng giấy.

Dương nhiên bạn biết do ai mà ra.

Lão già khốn nạn.

'Của cậu đây.'Chuuya lại bàn làm việc, lấy một tập hồ sơ màu be riêng biệt đưa cho bạn, đồng thời phá bỏ dị năng cho bạn tiếp đất.

'Oa...

Chuuya hôm nay thật khả ái nha.' Bạn cầm tập hồ sơ, cười tươi mà khen thẳng một câu.

'Im đi.

Thiệt tình.' Chuuya cáu gắt ngắt lời.

Nhìn bạn còn đang hứng thú với đống hồ sơ lại hỏi tiếp.

'Thế có muốn đi ăn tối cùng tớ không.'

'Hể...' Bạn ngẩn người, phải rồi đến giờ cơm rồi.

Mà khoan nếu không nhầm từ khi xuất viện đến giờ bạn chưa ăn gì cả.

Đã gần 2 ngày chưa gì bỏ bụng.

Chỉ là uống vài ly cà phê cùng vài ly trà.

Woa bạn sống kiểu gì vậy.

'Cậu nấu hay đi ăn.' Bạn mong rằng là cơm do Chuuya nấu.

Cơm Chuuya nấu là ngon nhất.

'Đi rồi biết.' Cậu ấy chưa trả lời vội, rời khỏi phòng.

Bạn cũng nhanh tay tập hồ sơ rồi chạy theo chân Chuuya.

Vậy là Chuuya cùng bạn rời trụ sở.

Cả hai đến siêu thị mua vài thứ về nhà nấu thay vì kiếm cái nhà hàng 5 sao nào đó.

Điều đó khiến bạn càng mong chờ bữa ăn này hơn.

Trên đường bạn cùng Chuuya đã nói với nhau một câu truyện gì đó.

Bạn không rõ nữa, bạn đã nói gì ấy nhỉ.

Lúc bạn còn đang phiêu du ngoài ngoài lan can cũng là lúc Chuuya vật lộn trong bếp.

Mà cậu ấy nấu ăn giỏi lắm nên có lẽ từ vật lộn không đúng lắm nhỉ.

Bạn cứ thả mình theo cái gió lạnh trời đêm mà không hay bàn ăn đã đầy đủ.

Chuuya nói rằng cậu ấy đã gọi bạn rất nhiều lần mà bạn không trả lời.

Bạn còn chẳng hề nghe thấy cậu ấy gọi, cũng chẳng hay biết đống đồ ăn đã được chuẩn bị xong.

Bạn lúc nãy đã làm gì ấy nhỉ.

Tại sao, mọi chuyện cứ như một giấc mơ vậy.

Các hoạt động trôi qua không lưu lại trong tâm trí, dòng người xô đẩy nay qua cũng dừng lại.

Bạn đã ở bar cùng Chuuya sao.

Nhưng hai người đã nói gì nhỉ... bạn không biết.

Bạn chẳng nhớ gì cả.

Bạn đang ở đâu?

A là căn phòng của riêng bạn được Chuuya xây trong căn hộ cậu ấy.

Vì bạn không có căn hộ riêng nên hầu như nhà quen nào bạn cũng có một cái phòng riêng.

Bạn đang làm gì với cái tủ gỗ đấy nhỉ.

Bạn đã làm gì để rồi bị thương.

Chuuya hình như đang rất hoảng loạn.

Chuyện gì đang xảy ra vậy.

Cậu ta băng bó cho bạn rồi,...

Bạn bị cậu ấy ép nằm xuống giường luôn.

Lạnh... dù trên người là chiếc chăn lớn nhưng bạn thấy lạnh.

Nước...

ở đâu ra cơ kia chứ.

Xung quanh bạn là nước.

Hơi thở bạn như bị nghẹn lại, mở miệng ra làm cho bọt biển bay lên bờ.

Khoan nơi này là đâu.

Dáy biển sao.

Ở đây tối nhưng vẫn có thể nhìn.

'Ọc...

ọc...' cái gì vậy, sao bạn lại ở đây.

Lạnh và buốt cực kỳ.

Hình như vết thương ở tay bạn ngày hôm qua đã bị rách ra rồi... máu bạn chảy theo dòng thủy lưu...

Aaaaaaa phía xa là lũ cá mập.

Một chút nữa bạn sẽ bị nuốt chửng mất.

Dị năng của bạn, không dùng được.

Tại sao...

Chuyện gì đang xảy ra vậy...

Ai đó nói tôi nghe đi...

*****

2h57'

Nhờ corona mà bây giờ giờ ăn cơm là 12 giờ đêm.

Giờ ngủ là 3 4 giờ sáng, đón bình minh lúc mười mấy giờ trưa.

Cứ như này mãi chắc chết mất.

*****

Ngày viết:30-3-2020

Ngày sửa lỗi:30-3-2020

Ngày đăng:30-3-2020
 
[Đn Bsd] Kẻ Ẩn Mình Nơi Góc Tối.
Phần 11 Thám tử


Bạn đang ở ngoài đường và tình cờ gặp người quen.

Một cậu bạn bé nhỏ.

'Ugh...' người ấy khó chụi kêu một tiếng dài.

Thì ra trái đất này nhỏ như vậy.

'Đã lâu không gặp, Ranpo-san.' Bạn cầm trong tay bịch bánh, quay đầu sang nhìn cậu ta mà cười.

'Chúng ta chỉ mới gặp nhau hai ngày trước.' Ranpo chỉnh lại bạn.

Ánh mắt hờ hững khép chặt.

' Nhưng lúc đó anh đã tỏ vẻ như người dưng a~~~' bạn kéo dài câu trả lời.

Hôm đó đúng là Ranpo có quan tâm bạn đâu.

'Cũng may là Yosano lúc đấy không có ở đấy.' Ranpo cau có chọn vài bịch bánh trên kệ.

'Cũng lâu rồi không gặp Yosano-san nha.' Bạn lấy thêm bịch bánh nữa, nhét vào lòng ngực Ranpo đâng ôm một đống bánh.

'Đây, vị cậu thích nhất.'

Ranpo nhìn bịch bánh trong lòng.

Vậy ra bạn còn nhớ là anh thích vị này à.

'Tốt nhất là không nên gặp.' Cậu ta thẳng thắn trả lời.

Tuyệt đối không nên để Yosano gặp bạn, hay lão già Mori.

'Thôi nào... mười năm rồi mà...' bạn vẫy tay xuề xòa.

'Ồ... vậy là đã mười năm rồi sao.' Ánh lam nhẹ phát sáng.

Ranpo mở hờ đôi mắt, nhìn bạn.

Một cách sắc bén.

'Vậy mà các người vẫn chưa từ bỏ sao.' Chất giọng cậu ta sắc xảo đến từng chi tiết.

'Hừm... ai biết được.' Bạn nhún chân cố lấy một bịch bánh trên cao.

'Tôi cũng đâu phải là Boss.' Bạn cười nhẹ đáp lời.

Tuy nhiên trong nụ cười ấy lại cẩn trọng dấu đi nỗi buồn mang máng.

Đối với chàng thám tử tài ba bên cạnh đây cũng có thể dễ dàng nhận ra.

'Ranpo-san!' Từ phía sau, có một người chạy đến.

Mái tóc cam nhẹ vài phần, áo phông trắng, quần dên và áo khoát đỏ cột nơi hông.

Vẫy tay chạy đến chỗ bạn đang đứng.

'Mà người bên anh đến rồi, tôi cũng nên rời khỏi thôi.' Bạn lại nhét vài bịch bánh vào lòng Ranpo rồi xoay người.

'Tôi vẫn chưa có câu trả lời.' Đằng sau bạn, Ranpo cúi đầu, làm cho chiếc mũ che đi khuôn mặt.

Giọng điệu cũng trở nên nghiêm trọng hơn.

'Cô có muốn gia nhập "Trụ sở thám tử vũ trang" không.'

Lúc này đây Tanizaki đẫ đến bên cạnh Ranpo, lời Ranpo vừa nói đã khiến anh dừng lại mọi hoạt động.

Tay cứng lại trên không cùng nụ cười trên mặt.

Còn bạn thì im lặng triệt để.

Ánh ban mai không rõ từ đâu soi sáng cả con đường phía sau... chỉ tiếc bạn không thể.

'Aizzzz không được rồi Ranpo như vậy thì tình tiết nát hết á.

Phải có cốt truyện mới có tiểu thuyết mà.' Bạn đưa tay ra vẫy vẫy.

Tay kia vẫn cầm bịch đồ ăn sáng chưa qua chế biến.

Trời cũng đã sáng rồi, không biết Chuuya đã tỉnh chưa.

'Lần tới, tôi sẽ hỏi lại lần nữa.' Ranpo nói với giọng chắc nịch.

Cậu ta thực sự nghiêm túc, ít nhất là với bạn.

'Vậy phải nhờ vào nhóc hổ rồi.' Bạn quay lại nhìn cậu ta một lần nữa rồi cất bước đi.

Ánh mắt Ranpo vẫn dõi theo vạn đến cuối chân trời, còn Tanizaki thì không hiểu gì đứng một bên.

*****

"Chuuya thật tàn nhẫn."

Đó là suy nghĩ của bạn suốt ba giờ đồng hồ.

Chuyện là bạn trẻ Mafia kia khi thấy bạn vừa bước vào nhà liền la tới tấp.

Nào là nguy hiểm, nào là đáng sợ.

Không phải là cậu ta quên bạn là ai rồi chứ.

Thiệt tình, và bây giờ sau bữa sáng cậu ta lại đến tổ bỏ mặt bạn cô đơn giữa đời.

Ôi bạn đau lòng quá đi.

Dó là lý do hiện tại đây.

Bạn, hiện đang khoát bộ vái đen cổ điển với đôi cao gót cùng màu đi lang thang giữa đường phố lúc 10 giờ.

Bạn cứ đi không có điểm dừng cho đến khi bạn bắt gặp một tòa nhà giữa ngã ba.

Ôi, sao lại đến Trụ sở thám tử vũ trang vậy.

Bây giờ mà vào có khi bị đập rồi thanh phây á.

Nhưng mà...

Bạn suy nghĩ một hồi rồi cũng quyết định vào... quán cà phê lầu 1.

'Leng keng...'

'Xin chào quý khách.' Tiếng chuông cửa cùng tiếng chào hỏi nồng nhiệt của nhân viên phục vụ vang lên.

Nhìn quanh quán một lượt, bây giờ là 10 giờ nên chuyện không có khách là bình thường mà nhể.

Tiếc một việc rằng nơi bạn từng ngồi lại có người, vậy nên bạn chỉ có thể ngồi chỗ khác.

Ngay một bên chỗ kia.

'Cho ly đen đá không đường.' Bạn giơ tay lên gọi món và đáp lại là chữ 'Vâng' cùng nụ cười tươi tắn của cô nhân viên.

Từ chỗ này,bạn cũng có thể nhìn ra đường phố.

Dù hiện tại không phải giờ cao điểm nhưng vẫn có vài bóng người thoáng lướt qua.

Bạn nhìn theo từng bóng người.

Đôi môi khẽ mở và ánh mắt vẫn dán chặt vào khung cửa sổ.

'A... cô là người lúc sáng.'

Có một chàng trai đến bên bàn cô và nói như vậy.

A cậu ta là người đón Ranpo lúc sáng.

Một thành viên của trụ sở thám tử.

'Tôi ngồi đây được chứ?' Cậu ta chỉ xuống ghế đối diện hỏi.

Điều này khiến bạn khá bất ngờ.

Có lẽ cậu ta chưa biết danh tính của bạn, hoặc cậu ta đang tính tiếp cận để ám sát.

Mà sao cũng được, vì dù có muốn, cậu ta cũng chẳng thể hạ bạn đâu.

'Etou... không được sao?' Có lẽ bạn đã thất thần quá lâu khiến cho cậu ta cảm thấy rụt rè, tay đưa lên gãi đầu.

'Ồ không, mời ngồi.' Bạn lịch sự đáp.

Sao cũng được đùa một chút cũng được.

Cậu ta mừng rỡ rồi ngồi xuống.

Gọi một ly Latte rồi bắt chuyện với bạn.

'Cô...' cậu ấy chỉ vừa mới nói một chữ bạn liền cắt lời.

'Gọi là Nashi đi!'

'À...

Nashi-san này.

Cô cùng Ranpo-san quen lâu rồi à.' Người cậu ta co rúm lại, gãi má hỏi bạn.

'Ừm...' bạn hơi chần chừ một chút.

' Chắc khoảng 10 năm về trước, mà cũng chỉ mới gặp nhau có vài lần thôi.'

'Ồ...' trông câu ta bây giờ lại hết chủ đề để trò chuyện rồi.

'Nè...ừm... tên cậu là gì?' Bạn gần như quên mất.

Bạn chẳng hề biết tên cậu ta.

'À là Tanizaki.

Junichiro Tanizaki.' Cậu ấy nghiêm người giới thiệu.

'Vậy Tanizaki-kun này.

Yosano-san vẫn ổn chứ nhỉ.' Vậy chạm nhẹ vào thành ly cà phê.

'À vâng ạ.

Cô ấy vẫn khỏe.' Lúc ấy cô nhân viên bé nhỏ đem ly Latte đến và để trên bàn.

'À cảm ơn.'

'Phải rồi cái năng lực đấy thì không khỏe sao được.' Bạn tự giễu bản thân một tiếng.

Nhâm nhi ly cà phê đen đá, bạn lại hướng mắt về phía cậu ta.

'Cậu đã bị Yosano chữa trị cho rồi, phải không?' Điều này là việc bạn chắc chắc.

Cơ mà hỏi cũng chẳng mất gì.

Chủ yếu là bạn muốn kéo dài cuộc trò chuyện thôi.

'À...vâng.' trông cậu ta sợ sệt như vậy.

Ắt bị thay phây chục lần rồi chứ ít gì.

Tội nghiệp.

'Oni-channnnnnn~~~~~~' đang trò chuyện bỗng một bóng người nhảy vào ôm chặt lấy cậu trai trước mặt bạn.

'Oái Naomi, em làm gì vậy?' Cậu ta bị ép chặt, cố mở mắt nhìn cô em gái kia.

Ánh mắt cậu ta vô tình qua bạn.

Người còn đang hiện điện ngay đây.

'A xin lỗi vì sự thất lễ này.' Cậu ta đứng bật dậy, cúi người trước bạn.' Đây là Naomi em gái của tôi.'

'Em chào chị.' Naomi cũng cười cười vẫy tay với bạn.

'Được rồi không sao đây, ngồi xuống đi.' Bạn cười xuề.

Thôi nào có gì đâu mà làm căng thế.

'Vâng ạ!' Rồi hai người bọn họ cũng ngồi xuống.

Bạn cùng hai anh em nhà Jinchirou trò chuyện khá lâu.

Bạn cũng chẳng rõ đến lúc nào.

Chỉ là khá hợp nhau nên nói chuyện cũng hợp.

À trừ việc cô em gái Naomi cứ đưa tay vào trong áo Tanizaki và uốn éo trước cậu ta.

Mà trông họ có vẻ sốc khi bạn nói bạn đã thấy nhiều nên quen rồi.

Bạn nói thật đấy, lúc trước bạn còn thấy hai người nào đó nằm dài trên bàn làm việc, hay lâu lâu lại nghe những âm thanh đầy nghi hoặc mà bạn biết rõ.

Hay việc phòng bệnh của cô bị chiếm bởi ai đó.

Không sao, bạn quen rồi.

Cả ba cứ vậy trò chuyện cho đến khi điện thoại của bạn reo lên.

Có một cuộc gọi, số liên lạc hiện rõ...

C*t khô.

............

.......

...

Lão già Mori gọi cho bạn kìa.

Lão biết số liên lạc của bạn kìa.

Chuuya phản bạn rồi kìa.

Bạn đau lòng quá đi à.

'Reng reng reng' điện thoại bạn vẫn không ngừng kêu.

Cơ mà bạn cũng chẳng để ý hay không thèm để ý.

Húp một ngụm cà phê đắng rồi lại lặng thinh.

Hai người kia quan sát từng hành động của bạn.

Cách bạn lơ chiếc điện thoại đang reo bên ghế hay cách bạn nâng lên, để lại ly nước.

'Hơi phiền nhỉ.' Bạn cất tiếng sau lần chuông một.

Bây giờ thì lão đã tắt máy nhưng chắc chắc sẽ...

'Reng reng reng' Cuộc gọi thứ hai và bạn vẫn chẳng quan tâm chút nào.

Đưa tay vặn nhỏ âm lượng lại.

'Không nghe máy có sao không ạ.' Tanizaki hỏi bạn.

'Không sao đâu.

Chỉ cần đợi thêm lần nữa...' chuông lần 2 đã kết thúc.

Và bây giờ là lần 3.

'Reng reng reng.'

Và nó tiếp tục bị bơ.

'Reng reng reng.'

' Tôi đây.' Cuối cùng bạn cũng nhắc máy, dù sao ba lần gọi nhỡ nhưng gọi lão vẫn chẳng có gì là tức giận.

'...'

'Tôi không rảnh, ngài biết điều đó mà.'

'...'

'Hể...

được thôi.

Cứ vậy đi.'

'...'

'Tút~~~~~~~' Không chờ người bên kia nói hết câu cuối bạn liền ngắt ngang cuộc gọi.

'Vậy là bây giờ tôi phải đi rồi.' Bạn đứng dậy, hai người kia cũng vậy.

Như lời một lời chào hỏi.

'Tôi rất thích cuộc trò chuyện này.

Sau này chúng ta sẽ gặp nhau dài dài đấy.' Bạn cười và đưa tay ra.

'À vâng.' Tanizaki cũng đưa tay ra, bắt tay bạn.

'Hẹn gặp lại lần sau Naomi, Tanizaki.

Tạm biệt.' Bạn nhanh chóng rời khỏi quán.

Lần sau gặp lại ắt cũng chẳng thể trò chuyện như vầy rồi.

*****

Ngày viết:31-3-2020

Ngày sửa lỗi:3-4-2020

Ngày đăng:31-3-2020
 
[Đn Bsd] Kẻ Ẩn Mình Nơi Góc Tối.
Phần 12 Chính phủ


'Ango-san, vừa mới có thêm tin tức của DaKuu Itchi.' Cánh cửa mở ra, một cô gái nhìn sơ qua tờ giấy trên tay rồi lại thông báo cho người đàn ông trong căn phòng.

Người đàn ông trong căn phòng khổ sở.

Hai hàng lông mày gần như tông vào nhau, mắt thâm quầng.

Nghe thông báo lại tắc lưỡi một tiếng 'Tsk.' Đầy khó chụi.

'Cô để trên bàn cho tôi đi.' Ango đứng đây, đi khỏi phòng, đi ngang qua cô ta, đưa tay đặt lên vai cô ấy.

'Lấy cho tôi bộ y phục mới.'

'Rõ!' Dù không biết lí do nhưng cô vẫn phải tuân thủ mệnh lệnh một cách tuyệt đối.

Nói xong cô cũng rời đi, Ango thì quay lại bàn làm việc.

Nhìn đống giấy tờ trên bàn sự việc DaKuu Itchi quay lại khiến cho tất cả xôn xao chỉ trong một thời gian ngắn.

Dù mới 3 ngày mà tin tức đã lan khắp nơi.

Và nó cũng làm cho anh phải cực khổ sử trí.

Việc này chẳng hề đơn giản một chút nào.

Các thông tin về DaKuu đều không rõ.

Thứ để lại là vài cây kim tiêm để lại chiến trường.

Số lượng không đồng đều sau mỗi trận.

Lý do... không rõ.

Ango đưa tay lên mặt xoa bóp mạnh.

Điều này cư nhiên lại khiến anh cực kì mệt mỏi.

'Ango-san, trang phục của anh đã chuẩn bị xong rồi.' Ngoài cửa, cô gái lúc nãy bước vào và trên tay là bộ trang phục mới mà anh nói.

'Cảm ơn.

Để sang một bên đi.' Anh mệt mỏi, tháo cái kính ra.

Rồi lại đưa cả hai tay lên xoa bóp cả khuôn mặt.

Mọi chuyện cứ vậy mà rắc rối hơn.

Cô gái kia nghe lệnh xong rồi cũng lui xuống, Ango vẫn còn phải đấu tranh lại với tư tưởng.

"Rốt cuộc ả muốn cái gì?"

Ango bất lực xoa đầu, bây giờ phải đi nói chuyện nới con bé đó nữa.

Mong là nó không quá kích động.

*****

Anh tra chìa khóa vào ổ.

Chần chừ vài giây rồi mới mở cửa ra.

'Đã lâu không gặp.'

Bên trong là một căn phòng hoàn toàn khác cái hành lang sạch sẽ.

Cả căn phòng tối thui như chỉ có ánh sáng duy nhất là ánh màn hình của chiếc máy tính trên bàn.

Các bức vẽ rơi lã tả ở khắp cả căn phòng.

Màu sơn cũng vì vậy mà len lấm khắp nơi.

Bóng người trong phòng cùng vì sự xuất hiện của anh mà cũng đừng việc đang làm lại.

Ánh mắt dời lên phía anh.

Đôi mắt như sáng lên trong bóng tối.

Bộ đồ đơn giản màu nhẹ như bệnh nhân.

Còn có trên tay là cây cọ đã thấm màu.

Bức tranh chưa hoàn thiện cũng đã phải dừng bước.

Giọng nói cao ngọt vang lên đồng thời tỏa ra sát khí giết người.

'CÚT!'

*****

'Cảm ơn mọi người đã bỏ thời gian đến với buổi tiệc ngày hôm nay.

Tôi Gunki là chủ trì bữa tiệc sẽ chào đón các vị bằng cả tấm lòng.

Mời mọi người cứ tự nhiên thoải mái.'

Trên bục giảng cao cùng với ánh sáng bốn phía.

Người đàn ông tóc bạc tuổi chừng đôi mươi thật sự được tôn vinh.

Sau câu nói cả hắn cả khán đài ồn lên một tiếng.

Dương nhiên là không có bạn.

Tình hình hiện tại là bạn đang có một nhiệm vụ.

Ám sát Gunki cũng là chủ trì bữa tiệc.

Bạn vốn chẳng quan tâm đâu cho dù có là lệnh của boss đi chăng nữa.

Mà lý do bạn làm chỉ là vì thằng cha này sở hữu năng lực.

Chỉ vì vậy thôi.

Mọi người xung quanh đã bắt đầu bữa tiệc, hầu hết đều là người có tiếng.

Từ những kẻ có danh lớn cho đến trùm của các tổ chức ngầm.

Mà sao cũng được.

Bạn không muốn ở lại đây quá lâu nên thực hiện nhiệm vụ nhanh thôi.

Xác nhận được mục tiêu - Gunki người hiện đang tiếp khách.

Bạn uống hết ly sâm panh trên tay rồi cất bước đến gần hắn ta.

Khi bạn cách hắn ta vài ba bước cũng là lúc hắn ngừng nói chuyện với người kia.

Bạn lao đảo, cố tình va phải hắn.

'Ôi xin thứ lỗi, có lẽ tôi uống hơi nhiều rồi.' Bạn bắt đầu diễn kịch.

Tay nhẹ níu lấy y phục hắn.

Chất giọng ngọt ngào có phần u mê, cùng khuôn mặt đỏ ửng hồng.

'Ôi không, người có lỗi là tôi.

Để cho một quý cô như này bơ vơ giữa một buổi tiệc thật là có lỗi.' Bạn để bạn đứng vững lại, nhìn cả người bạn một lần.

Ngũ quan xinh xắn, chiếc váy đen bó sát ngang ngực, đôi cao gót đỏ kèm thêm bông hoa đen.

Hắn đưa tay lên bàn, ngắt một bông hoa hồng đỏ trong bình rồi cài lên tóc bạn.

'Đây coi như quà tạ lỗi.

Liệu nàng đây có muốn nghỉ ngơi tại đâu đó.'

'Ôi nếu được thì tốt quá.' Bạn tỏ vẻ e thẹn, lấy tay che đi đôi môi đang cố nén cơn buồn nôn kia.

'Đấy là điều vinh hạnh cho tôi.'

Rồi hắn đẫn bạn đến một căn phòng trên lầu khác.

Phải rồi bữa tiệc này được tổ chức tại lầu một của một tòa khách sạn mà.

Tìm một căn phòng cũng không phải quá khó.

Theo thông tin bạn có, tên này buôn bán phụ nữ.

Tuy nhiên lại không chơi cùng họ, chà dù gì cũng khốn nạn cả.

Hắn để bạn tại một căn phòng hạng sang rồi lại rời đi.

Bạn chắc rằng chìa khóa căn phòng này không chỉ có một.

Bạn đi đến nhà vệ sinh và nôn ra tất cả những gì trong bụng.

Việc diễn kịch kiểu này không hợp với bạn.

Dù cho đủ khả năng để đánh lừa kẻ địch cơ mà kiểu này thì bạn chỉ muốn nôn thôi.

'Cậu diễn đạt đấy.' Bạn ngước đầu lên, trong cái gương không chỉ có mình bạn.

Phía sau bạn còn có một bóng người.

'Xin lỗi nhé vì nó không tuyệt bằng cậu nhé, Chuuya.'

'Sao cũng được.' Người kia khoanh tay, lấy chiếc khăn trong túi áo đưa cho bạn.

'Còn nhớ cái hồi cậu và Osamu làm nhiệm vụ kiểu này không.' Bạn chùi mép, tạt nước vào mặt, cười.

'Đừng nhắc lại nó, Nashi.' Chuuya cau mày, đó là một quá khứ đen tối của cậu.

Lúc ấy Nashi có chuyện nên cậu phải tự tay hóa nữ nhi.

Vậy đã đỡ còn phải đi làm nhiệm vụ cùng tên khốn tốn băng gạc chết tiệt kia.

Và tình cờ thay bạn cũng có mặt tại bữa tiệc.

Bạn đến vì Kouyou-nee nhờ đi dự thay, cho đến lúc ấy bạn mới biết được ý định thật sự của Ane-san.

Chị ta thâm thật.

Chuuya đến giờ vẫn còn cay cơ.

'Được rồi, Chuuya.

Sử lý gọn chút nhé kẻo tớ lại ói trước mặt lão quá.' Bạn lấy trong túi cây son chỉnh lại lớp trang điểm của mình.

'Mà sao tớ phải đi cùng cậu nhỉ.

Mình cậu cũng đã dư sức rồi còn gì.' Chuuya càu nhàu sau lưng bạn.

Cậu ta không biết lý do không có nghĩa là bạn không biết.

Lão cáo già kia bắt đầu để ý bạn rồi.

'Ôi Juli tiểu thư, không biết nàng đâu rồi.' Hắn ta quay lại rồi, bằng cái giọng ngọt như mật ong, hắn gọi cái tên giả của bạn khiến bụng bạn sôi lên dù chẳng còn cái gì.

'Tôi đây.' Bạn rời khỏi nhà vệ sinh, gặp mặt hắn ta ngay phòng ngủ.

'Thật cảm ơn ngài Gunki đây đã cho kẻ tôi này mượn căn phòng.

Liệu tôi đây có thể làm gì để trả ơn chăng.'

'Ồ vậy liệu cô có thể giúp tôi được chứ.' Hắn vừa lật bài tẩy rồi.

'Bên chúng tôi vừa hay đang thiếu người.

Liệu cô có hứng thú tham gia.'

'Ôi làm sao tôi có thể từ chối lời mời ngọt ngào này đây.' Bạn đưa tay che miệng, khẽ cười.

'Vậy ta đi nào.

Tôi sẽ đẫn đường.' Hắn ta ngiêng người, một tay sau lưng, một tay đưa ra.

'Tất nhiên rồi.' Bạn cũng đưa tay ra, đặt vào lòng bàn tay hắn.

Khi cả hai rời khỏi phòng, lúc này cũng là lúc bắt đầu nhiệm vụ.

*****

'Ựa... mấy lời ngọt ngào này làm cho tớ mắc ói.' Bạn nôn lấy nôn để ra giữa căn phòng.

'Được rồi đấy, Nashi.' Chuuya một bên cũng khiếp.

Nôn gì lắm vậy.

'Chuuya cậu đi trước đi, để tớ sử lý cái.' Bạn tay che miệng, tay vẫy vẫy bảo Chuuya rời đi trước.

'Tớ chỉ sẽ đứng sau cánh cửa này thôi.' Chuuya mở cửa, đi ra.

'Cũng được.' Bạn quá mệt để nói thêm bất kì thứ gì.

Nên cứ vậy mà triển.

Chuuya bên ngoài cũng chỉ vỏn vẹn 2 phút bạn cũng đi ra.

Chiếc váy đen bó sát không biết từ khi nào đã biến thành chiếc giẻ rách quấn quanh người.

'Cậu xé rách váy của Ane-san rồi, không sợ nghe chửi sao.' Chuuya đưa tay chỉ lên bộ đồ trên người bạn.

'Cậu muốn mặc nó không, cái bộ đồ thiếu vải này ấy.' Bạn mệt mỏi tay chống tường, hỏi ngược.

'...' Chuuya không trả lời, cậu còn nhớ cái lần làm nhiệm vụ... thôi dẹp.

Chuuya lặng lẽ nhấc bạn lên bằng dị năng, nhẹ nhàng phá tung cửa sổ một bên rồi nhảy xuống.

Mặc kệ việc đây là lầu 24.

Sao cũng được.

Bạn không quan tâm.

Bạn bây giờ muốn đi ngủ.

À tất nhiên là phải ăn tối đã.

Bạn dói.

Rất dói.

*****

Hôm qua có lẽ hơi quá.

Tui cũng phải bấm cho liệt tay á.

Mấy bạn vui hôn.

Thì như qua đã nói.

Có một thật, một giả.

Đoán cái giả đi.

(ฅ^ω^ฅ)♪ Fufufufu

*****

Ngày viết:1-4-2020

Ngày sửa lỗi:2-4-2020

Ngày đăng:2-4-2020
 
[Đn Bsd] Kẻ Ẩn Mình Nơi Góc Tối.
Phần 13 Mưu mô bí ẩn


Nhiệm vụ thì đã được sử lý.

Chuuya cũng lôi bạn về nhà.

Ném bạn một cách không thương tiếc vào nhà tắm.

'Tắm rửa sạch sẽ đi rồi ăn cơm.'

Chuuya thật tàn nhẫn.

Bạn đang dói muốn chết mà cậu ấy bắt bạn đi tắm, lỡ đâu bạn bất tỉnh trong này thì sao.

Huhu Chuuya ác quá đi à.

Nhưng nghĩ là nghĩ, làm là làm.

Bạn vẫn cởi chiếc váy đen hay bây giờ là tấm giẻ.

Từ một chỗ nhăn bạn lấy ra một cái kim tiêm.

Chuyện này tuyệt đối không được để Chuuya biết.

Bạn không phải đồ ngốc, căn bản lão Mori kia để Chuuya đi cùng bạn là để tìm hiểu lý do của những cây kim bị vứt lại.

Cơ mà cũng nhờ cậu bạn kia ngây thơ, bạn nói chờ là chờ.

Thành ra chỉ trong hai phút, bí mật lão muốn biết liền chẳng hay.

Bỏ tất cả sang một bên.

Bạn dần chìm xuống trong bồn nước nóng.

Mới được vài phút hay vài chục phút gì đó.

Bạn nghĩ vậy.

'Nashi, còn sống không đấy.' Bên ngoài có tiếng Chuuya vọng vào.

'Gần chết.' Bạn cũng hét lên cho cậu bạn kia câu trả lời.

'Nhanh lên đấy.'

'Rõ.'

Chuuya chẳng biết con gái cần làm nhiều thứ à.

Thiệt tình.

*****

'Cảm ơn vì bữa ăn.' Bạn cùng Chuuya đồng thanh nói.

Bạn cùng cậu ấy dọn dẹp và rửa chén.

Bạn không đi ăn chực.

Bạn còn liêm sĩ và Chuuya cũng sẽ không cho bạn ăn chực, nên hiện tại đây bạn đang rửa chén trong khi cậu ấy đang ngồi trên sofa xem tivi.

Chẳng sao cả vì cậu ấy cũng đã nấu ăn rồi.

Bạn mà cằn nhằn thì ra đường ở.

'Nè Chuuya...' bạn đang rửa cái dĩa tròn, mắt không dời, tay không ngừng, miệng gọi Chuuya.

'Hả...' Chuuya cắn một miếng táo, hồi đáp lời bạn.

'Con bé tóc xanh, mặc kimono đỏ trong ngục đâu rồi.' Bạn còn nhíw cái hôm đi thăm Q hình bóng con bé ngồi trong căn ngục không khóa nay đã biệt tăm.

'Kyouka hả?' Chuuya liếc mắt sang bạn.

'Người nhà Kouyou tỉ à?'

'Ừ nghe nói con bé có nhiệm vụ mới.

Làm cùng với Akutagawa.'

'Nhiệm vụ mới gì chứ.

Nhiệm vụ cũ thì có.' Bạn rửa lại tay sau khi rửa xong cả thau chén.

'Sao?

Có chuyện gì với con bé đó hử?' Chuuya cắn thêm miếng táo nữa.

Quan sát bạn.

'Cậu ấy sắp về rồi.' Bạn đưa chiếc dĩa để lên kệ.

'Tên khốn Dazai á hả?' Chuuya cũng phụ bạn, mấy chiếc dĩa sáng vành đỏ rồi bay lên trên kệ.

'Ừ... sẽ sớm thôi.

Nên kết thúc nhiệm vụ này rồi.'

*****

'Em gái, đang đợi ai hả.'

Giữa khu phố lớn.

Một cô bé tóc xanh cột 2 bím cùng cành hoa nhài.

Trên người là bộ kimono đỏ thẫm cùng một chiếc điện thoại treo trên cổ.

Ánh mắt nhìn dòng người qua lại, tư thế nghiêm chỉnh nhẹ nhàng chứ vậy đứng suốt ngày.

'Cô em này đứng như trồng trời từ hôm qua đến giờ rồi.

Có khi nào chết rồi không.' Một cha say xỉn nào đó ngiêng đầu sang một bên.

Nhìn chằm chằm.

'...'

'Í chớp mắt rồi kìa.' Một người khác đi bên người kia.

Giật mình, lùi về sau một bước.

Ánh mắt cô gái nhỏ chuyển sang một bên bên ánh tà áo màu be lướt qua.

Chân cũng bắt đầu di chuyển.

'Ối, đi rồi kìa.'

Kyouka níu lấy vạt áo của chàng trai áo màu be kia.

'Hả... tôi á.' Người kia chỉ vào bản thân mình như muốn chắc ăn.

'Tìm thấy ngươi rồi.'

Gió xung quanh thay đổi như để tập hợp lại một chỗ.

Chiếc váy kimono cũng vì vậy mà bay cùng gió.

'Dạ Xoa Bạch Tuyết.'

'Bỏ mợ.' Dazai bắt đầu rơi mồ hôi hột.

*****

'Ryuu, bắt được người chưa.' Bạn ló đầu sau cánh cửa.

Bên trong là Akutagawa đang ngồi trên ghế.

Chà xem ra câu hỏi của bạn thừa thải rồi.

Phía sau, trên một nức tường lớn.

Dazai Osamu đang bị trói tay.

Cơ mà cái bản mặt hớn hở của cậu ta vẫn vậy.

Nhìn ngứa đòn vl ra.

'Á chà xem xem ai đây nè.' Bạn nâng cao giọng.

Cười khinh tiến lại gần cậu ta.

'Ồ...

đã lâu không gặp.

Phù thủy bóng đêm.' Hắn ta cũng cười lại bạn.

Mắt nhắm tít, tay vẩy vẩy.

'...' Bạn cũng cười híp mắt, lại gần hơn nữa.

'Bốp!'

'Rầm!!?'

'Leng keng!!'

Bạn không nhân từ đá một phát mạnh vào thẳng bụng Osamu.

Khiến cho bức tường phái sau nứt vỡ vài đường lớn.

Xích sắt cũng vì vậy mà đi theo tạo tiếng động.

'Hự...' Osamu không nhịn được mà ho ra một ngụm máu.

Akutagawa cùng lũ thuộc cấp hơi giật mình.

Thân bạn nhỏ nhắn vậy mà lực đạo thì kinh khủng khiếp.

Bạn nhíu mày nhảy về sau.

Tránh đống sắc đỏ trong miệng Osamu mới ho ra.

'Ugh...

' bạn kinh tởm xì một tiếng.

'Đống sốt cà gì đây.' Xong bạn chống eo, chỉ xuống cái đống máu hay thật ra là sốt cà chua.

'Quà đấy...' hắn ta lại tiếp tục cười.

Chân bạn hơi đau, vậy ra tên này cũng đã chuẩn bị sẵn ha.

Một tấm sắt hay thép gì đó.

'Haiz... bỏ đi chán rồi.' Bạn xoay gót, rời đi.

Bỏ lại Akutagawa cùng lũ thuộc cấp vẫn đang còn ngây ngô.

'Phải rồi, Ryuu.

Bắt được người rồi nói chị tiếng nhé.' Bạn nháy mắt với cậu em kia một cái.

'Rõ.' Akutagawa không phải đồ ngốc, hắn biết 'người' mà Nashi nói đến là ai.

Bạn cũng chỉ chờ câu trả lời đấy rồi rời khỏi.

Trước đó còn khuyến mãi cho cậu bạn đang bị giam một ánh nhìn thân-thiện.

"Cứ chờ đi Osamu.

Một chút nữa thôi.

Sắp rồi."

*****

Đêm, à không khuya, bạn vẫn còn ngồi ở văn phòng.

Nhâm nhi thêm một ngụm cà phê đen đá.

Tự nhủ...

"Nên đi rồi nhỉ."

Chỉ vậy thôi rồi bạn vớ lấy chiếc áo choàng đen đặc trưng rồi đi đến một nơi.

Một nơi đầy kỉ miện.

-Lupin-

'Híc... tên khốn đó đã đi rồi sao còn trở lại.' Bạn đoán không sai, trước mặt bạn là một Chuuya say xỉn nằm dài trên bàn rượu.

Có khả năng rơi vào giấc xuân.

Thiệt cái tình, bạn chỉ mới quay lại Mafia vài ngày thôi đừng khiến bạn cực khổ vậy, được chứ.

Nói rồi bạn cũng ngồi xuống bên cạnh cậu ấy, nhân viên phục vụ như đã quen mặt bạn, lên tiếng nói rằng:

'Cậu ấy đã uống suốt 3 tiếng đồng hồ rồi.

Không biết đã xảy ra chuyện gì.' Bạn nghe ông ta nói.

Đồng thời lão lại đẩy sang cho bạn một li cocktail đào.

'Cảm ơn.' Bạn tiếp đón ly Cocktail.

Nâng nhẹ lên và thưởng thức.

'Hơi ngọt đấy, nó làm hỏng mất vị của rượu rồi.' Bạn thẳng thắn nhận xét trước mặt Bartender.

Không phải bạn thất lễ hay gì đâu.

Đây luôn là điều ông ấy muốn, cả bốn năm trước lẫn bây giờ.

'Tôi nghĩ đấy đúng là sai lầm lớn đấy.' Ông ta nhẹ cười.

Lấy chiếc khăn bông và lau lại chiếc ly khác hiện đang còn ướt.

Bạn và ông ấy gặp nhau rất nhiều lần.

Trước kia hầu như đêm nào bạn cũng đến đây thành ra cũng là khuôn mặt thân quen của quán.

Không rõ từ lúc nào đó, ngài Bartender và bạn như có một phi vụ mật.

Lão sẽ cho bạn một ly gì đó miễn phí.

Bạn chỉ cần nếm và nhận xét.

Cứ vậy quan hệ cả hai đần thân thiết hơn.

Cho đến ngày đó...

'Hự...' Chuuya giật nảy người một phát, ánh mắt nhắm lại như đã thiếp vào giấc ngủ.

Bạn cứ chìm vào quá khứ mà xém nữa quên mất cậu bạn nhỏ này.

'Lại có chuyện gì với cậu cộng sự kia sao.' Ngài Bartender đây đã có tuổi, kinh nghiệm cũng đầy mình.

Tuy không thân lắm nhưng ắt hẳn ông ấy cũng khá rõ về cái mối quan hệ quanh bạn.

'Phải.' Bạn cười nhẹ.

Khoát lên người Chuuya tấm áo choàng của bạn.

Thay vì tấm áo chàng đã tả tơi dưới đất.

'Cũng đã lâu rồi cậu ta không đến đây.'

'Lâu... sao.' Bạn thừa biết rõ câu nói dối trong lời nói của ông bác trước mặt.

Đem ánh mắt quan sát ông ta cùng nụ cười quá dỗi quen thuộc.

'Chà.. xem ra không dấu được nhỉ.' Lão thở dài một hơi.

Con người bạn rất khó đoán và cũng rất xảo quyệt.

'Anh ta mới đên đây ngày hôm qua.'

Woa thông tin này làm bạn bất ngờ đấy.

Còn tưởng cậu ta sẽ không bao giờ đên đây nữa chứ.

Bạn chống cằm, nhìn thẳng người bên trong quán bar với ánh mất hứng thú đầy mưu mô.

'Vậy còn người kia thì sao.

Chàng trai với bộ râu ria ấy.'

*****

Nay lướt Pin và thấy một cái váy rất đẹp, rất hợp với cái váy hôm qua nên muốn cho mn xem.

Tui thì tệ phần trang phục nên lấy trên mạng nha.

Nguồn: https://weheartit.com/entry/179020161?influencer_id=20975939

Mong mọi người có một buổi tối an lành.

*****

Ngày viết:3-4-2020

Ngày sửa lỗi:3-4-2020

Ngày đăng:3-4-2020
 
[Đn Bsd] Kẻ Ẩn Mình Nơi Góc Tối.
Phần 14 Biển lửa


Đã hai ngày kể từ hôm Osamu bị bắt.

Và cũng đã hai ngày kể từ hôm Chuuya say xỉn tại quán bar.

Hiện tại đây, bạn đang ngồi trong văn phòng.

Nhưng không phải văn phòng bạn.

'Oi Kanji này.

Xong chưa vậy hả.' Bạn chán nản chống cằm nhìn người đàn ông có mái tóc ngố cùng cây kính màu vàng chanh, hiện vẫn đang quay quần bên đống thuốc nổ và mấy quả chanh của ổng.

'Nồ nố nô từ từ nào Nashi-chan... khoa học là phải chờ đợi thời cơ.' Hắn ta còn đưa ngón tay trỏ ra lắc lắc trước mặt bạn.

Bạn càng càu nhàu, lã lời nằm dài ra bàn.

'Sao không dẹp mẹ nó đi và tổng tấn công vào con tàu.' Phải, bạn ở đây vì một nhiệm vụ chung.

Bao gồm bạn, Kanji đây và một người nữa.

Người-mà-ai-cũng-biết đó.

'Ôi không Nashi-chan thân yêu.

Boss không cho phép chúng ta nhúng tay vào con tàu nhớ chứ.

Chỉ làm thiệt hại một chút thôi nếu mục tiêu không nghe theo và tôi sẽ cho mọi người thấy một nghệ thuật trần gian.' Hắn cầm một quả chanh lên và cười điên dại.

Aaa.... lão cáo già Mori lại có ý định gì rồi.

Như thể muốn chặn đứng kế hoạch của bạn vậy.

Mà con tàu đấy là con tàu quan trọng của Yokohama nên lão không dụng đến là lẽ thường.

Tuy nói là phải bắt người hổ về nhưng bạn biết rõ mục đính của lão là một gây sức ép với một nhóm khác.

Trụ sở thám tử vũ trang.

Dương nhiên, có lẽ bạn nên nghĩ đến lời mời của Ranpo rồi đây.

Cả lời mời của 12 năm trước nữa.

'Bùm'

Lúc bạn suy nghĩ vẫn vơ thì một quả chanh nào đó đã nổ tung.

Tên đầu sỏ -Kanji ngồi gần liền không tránh kịp.

Còn bạn với giác quan thứ sáu liền đổi sắc con ngươi¹.

Kích hoạt dị năng tránh tác động cú nổ.

'Hahaha' Kanji cười trừ, người chỗ đen chỗ đỏ, gãi đầu làm lơ.

'Dẹp cái đống này sang một bên ngay.' Bạn cáu giận, đôi ngươi về tím sắc ngày thường.

Nâng chân đạp thằng khoa học điên một đạp không nhân từ.

'Rầm'

Nhờ cú nổ mà văn phòng hắn đã ra bãi rác.

Bạn còn đá hắn một đạp mạnh khiến người văng sang, bức tường một bên cũng vì vậy mà nứt luôn vài đường.

'Cạnh'

Lúc này cánh cửa phía sau mở ra.

Khói bụi trong phòng kín cũng bắt đầu bay ra, tan hết.

Sau màn khói hiện rõ bóng người nhỏ nhắn, bọ kimono đỏ cùng mái tóc xanh dài kèm theo hai cành hoa nhài trắng.

'Em là Kyouka, là một trẻ mồ côi.

Thích thỏ và đậu phụ, ghét chó và sấm chớp.

Sau khi gia nhập băng đảng Mafia em đã giết 35 người trong vòng 6 tháng.' Con bé nói một lèo như thể đã thấm vào não.

Và quan trọng hơn đôi mắt ấy... như thể bạn vậy.

Bạn ghét nó.

Cực kì ghét.

*****

'Ngươi muốn công khai làm loạn hử.' Bạn khoanh tay nhìn thằng cha điên bên cạnh.

Kẻ vừa đánh ngất vài thằng cha quản lý đoàn tàu chỉ để lấy cái loa phát thanh.

'Tại sao không nhỉ?' Hắn ta cười khúc khích trả lời.

'Như một lời cảnh báo trước khi rơi vào địa ngục.'

'Mà sao cũng được.' Bạn nhún vai, tỏ vẻ không quan tâm.

'Ta đến đây cũng chỉ để hỗ trợ thôi đấy.

Và cũng đừng để ta phải lôi xác ngươi về.'

'Ôi thôi nào cô nàng của tôi, nếu có chết tôi cũng có có một cái chết thật hoàng tráng.' Hắn tươi cười mà nói về cái chết của bản thân.

Tên này điên thật rồi.

'Mà... cứ sống với cái tín đồ khoa học của ngươi đi.

Bố mày xuống khoang hai đây.' Bạn mở cửa khoang, gió lớn thổi vào khiến tóc bạn bay trong gió.

'Đã rõ.' Kanji đưa tay lên đầu chào nghiêm chỉnh như các cán bộ.

Bạn rồi cũng bước qua khoảnh cách toa, đi đến khoang thứ hai.

Ở đây có không nhiều người cho lắm.

Chỉ cần đợi một chút nữa thôi.

Mọi người sẽ đổ xô về đây liền.

'Rè rè...'

Đó bắt đầu rồi...

(Ở đoạn này tui bắt đầu lười òi nha.

Nên mọi người xem truyện luôn nha.

Nguồn ảnh: Mê đọc truyện.)

Sau thông báo gần như cả con tàu ồn lên hẳn.

Còn bạn vẫn thư giãn đeo tai nghe.

'Haiz... trời xanh chưa kìa.'

Mặc kệ sự hoảng loạn của cả con tàu.

Bạn thản nhiên đưa mắt ra khung cửa sổ, cả bầu trời trong xanh nhanh chóng bị khói đen bao trùm.

"Ôi Nashi dừng mơ mộng về nó chứ.

Mày không thể thoát khỏi bóng tối đâu."

Cái khung cảnh vừa vụt qua lại khiến cho bạn có cái suy nghĩ rời Mafia.

Ha... ngu ngốc.

Bạn nhắn mắt lại tận hưởng những thanh âm bên trong chiếc tai nghe.

Khung cảnh bây giờ không tồi chút nào.

Sau khoảng nữa tiếng, mọi thứ có lẽ đã im ắng lại.

Nhìn ra khung của sổ, có một vụ nổ.

Con bé Kyouka cùng người hổ đã nhảy khỏi đoàn tàu.

Chỉ trong giây lát rồi đoàn tàu cũng nhanh chóng lướt ngang qua.

Không chờ đợi.

Tai nghe bạn không còn riếng động xem ra toa đầu cũng đã sử lý xong rồi.

Tai nghe của bạn, thực chất là máy nghe lén mà bạn để trên toa đầu lúc nãy.

Có lẽ bạn nên đem đầu hắn chặt ta ba khúc với cái tội xém làm thủng màng nhĩ bạn với mấy quả bom nổ gần máy nghe lén nhể.

Mở cánh cửa toa ra, bên trong là một Kanji nằm trên đất cùng người không một vết thương và Yosano đang ló đầu qua khung cửa sổ.

Cánh cửa tồi tàn mà bạn mở ra tạo tiếng động.

Thành cồn lôi kéo sự chú ý của này bác sĩ.

Chỉ là tâm trí bất ổn rồi.

'Cô...' Yosano nâng cao cảnh giác hơn.

Cầm trong tay thanh dao lớn.

'Đã lâu không gặp, Yosano-chan.' Bạn cười tươi, mắt híp.

Đưa hai tay lên trời như đầu hàng.

Chân lại bước đến gần.

'Đứng im đấy.' Yosano đem thanh dao nâng cao lên.

Chỉ thẳng mặt bạn.

Bạn cũng nghe theo đứng lại.

Đồng thời nơi dừng là Nơi trước cái xác sống của Kanji.

'Cô muốn cái gì.'

'Chạy a~~~~~' bạn kéo dài âm tiết.

Trong lúc đấy, một quả bom sáng từ trong tay áo rơi ra.

Vừa chạm dất liền sáng lên.

Yosano bất cẩn, tay làm rơi con dao, liền đưa lên che mắt.

Bạn mặc kệ.

Mắt vẫn nhắm lôi cái xác kia cùng nhảy khỏi toa tàu.

'Lần sau gặp lại nhé.

Yosano-chan.' Bạn vừa rơi tự do lại dùng cả sức bình sinh hét lên câu cuối.

Bom sáng hết tác dụng, Yosano liền nhìn ra cửa sổ.

Tiếc là chỉ còn lại tiếng tủm lớn.

Cô dùng tay xoa thái dương vẫn đang còn choáng.

Hai chân như thể cạn sức, ngay lập tức cơ thể liền không chủ động, ngồi thụp xuống nền.

Bạn rơi xuống biển lớn.

Đôi mắt vẫn bơ vơ nhìn lên.

Cà người không hề kháng cự, để cho tự trôi theo dòng thủy lưu.

Nước cứ dần thấm vào cả bộ đồ.

Liệu bây giờ có thể để bạn tan như bọt biển không.

Như những câu truyện cổ tích ấy.

Không đâu nhỉ.

Bạn cũng đâu phải công chúa.

Cũng chẳng có hoàng tử.

Phải không.

*****

Thât ra là tui viết xong rồi á.

Chỉ là đọc thật xàm vl ra nên xóa đi viết lại.

Thành ra giờ mới xong nè.

1h34 luôn rồi á.

Cú đêm đâu hết òi.

¹: khi sử dụng năng lực, con ngươi của Nashi aka bạn sẽ đổi màu.

Chuyển sang màu đỏ.

*****

Ngày viết:5-4-2020

Ngày sửa lỗi:5-4-2020

Ngày đăng:5-4-2020
 
[Đn Bsd] Kẻ Ẩn Mình Nơi Góc Tối.
Phần 15 Ryuu


Sau cái vụ tàu lửa đấy.

Bạn lại được vớt lên.

Ừ gọi là vớt lên đi.

Cùng cái bộ dạng chuột luộc.

Thật đấy, trông bạn tệ hại hơn những gì bạn nghĩ.

Mong rằng sẽ không bị bệnh sau đợt này.

'Hắc xì...'

...

Miệng bạn linh khiếp.

Linh đến đáng sợ.

'Cậu cũng thật là...' Chuuya nhìn bạn, tay cầm ly nước, tay cầm ly nước, tay cầm vài viên thuốc.

'Nghĩ gì mà nhảy xuống biển vậy hả.'

'Thôi nào Chuuya.

Đâu còn đường thoát đâu.' Bạn bất mãn, chu mõ.

Quấn quanh người là chiến chăn lớn.

Chỉ ló mỗi cái mặt.

'Cậu đấy, tự chăm sóc bản thân đi.

Tớ còn phải đi làm nữa.

Không rảnh chăm sóc cho cậu đây.' Cậu ấy đặt viên thuốc cùng ly nước xuống bàn ngủ cạnh giường.

Càu nhàu thêm đôi ba câu rồi rời đi.

Cậu ta càu nhàu có ba câu nên chắc hẳn bạn cũng nhận ra.

Đêm nay có lẽ cậu ấy sẽ không về nhà rồi.

Híc bây giờ bạn lã cả người luôn.

Vừa sốt, vừa cảm.

Đưa tay lên chạm nhẹ vào miếng hạ sốt trên trán.

Rõ ràng cả hai cùng rơi vậy mà Kanji thì khỏe mạnh, thậm chí còn đi phá hoại được.

Vậy mà bạn thì lại liệt giường thế này đây.

Bất công.

*****

Bạn còn lăn qua lăn lại trên giường, tận hưởng ngày nghỉ quý giá của bản thân thì chiếc điện thoại trên bàn lại reo lên liên hồi.

'Tinh tình tính' Cái nhạc này, khác với nhạc lần trước.

Tức lần này người gọi không phải Boss nga~~~~~

Bất quá, bạn của hiện tại đay đang rất lười, không muốn nghe điện thoại a~~~~~.

Đến tay với còn chẳng tới nữa luôn á.

Nhưng lại phải nghe.

Vì đây là một cú điện thoại quan trọng đó.

'Moshimo~~~~~~' bạn kéo dài âm cuối.

Cả người chui thẳng vào trong chăn, quận người lại hình tròn.

[Nashi-san.] Bên kia đầu dây là Ryuu.

Chỉ là chất giọng hiện tại có hơi nghiêm nha. [Người đã bắt được rồi ạ.]

Bạn vốn đang nhởn nhơ trên giường, cũng vì một câu nói mà cơ mặt căng lại.

Thoát ra cái chăn ấm áp trong giây lát, đưa tay lên vuốt ngược tóc mái, ra lệnh:

'Ba mươi phút.

Đợi đấy.' Chất giọng bạn trở nên lạnh lùng, khiến cho Akutagawa bên kia đầu dây cũng cảm thấy run sợ.

Bạn mặc kệ, tắt máy rồi nhanh chóng thay đồ.

Bạn không có phương tiện di chuyển, tuy Chuuya không thiếu nhưng bạn không biết lái xe.

Nên đành cuốc bộ đến tận trụ sở.

Nghỉ đi, một cô gái yếu đuối, mét 73, đang sốt còn phải đi bộ gần 10 cây số.

Ha... vui không.

Vậy mà không hiểu vì sao đúng 30 phút sau bạn lại đứng trước mặt Akutagawa.

Phía sau cậu ta còn là chiếc xe chuyển hàng loại lớn.

'Nashi-san.' Akutagawa cúi người chào bạn.

Nơi đây chỉ có mỗi cậu ta, chẳng hề có bất kì thuộc hạ nào.

'Thông báo với The Giuld giao hàng qua biển.' Bạn đi lướt qua Ryuu, nói nhỏ khi ở bên tai cậu.

Rồi bước vào bên trong chiếc xe, nơi người con trai trắng màu còn bất tỉnh.

Akutagawa bên ngoài dùng điện thoại báo tin.

Không hay chuyện gì trong xe.

Lúc cuộc gọi kết thúc là lúc bạn bước ra ngoài.

'Ha... ha...' bạn thở dốc, mệt mỏi.

'Chị ổn không.' Akutagawa hỏi khi thấy bạn như tắm không mồ hôi.

'Không.' Bạn thẳng thắn đáp.

Xem ra bạn xem nhẹ cơn bệnh này rồi.

'Ugh...' tầm nhìn bạn cứ đần bị che lấp.

Đầu óc cứ oang oang.

Chân vô tựa như muốn ngã xuống.

Akutagawa ngay tức thù liền dùng Rashomon dỡ lấy bạn, thuận thế đưa bạn nâng lên.

'Đưa chị đến văn phòng.' Bạn bây giờ chẳng quan tâm Chuuya sẽ ra sao khi biết bạn đến trụ sở với tình trạng này.

Cơ mà xem ra bây giờ không chạy được rồi.

'Vâng.' Một câu đáp lại của cậu là một sự tin tưởng tuyệt đối.

Akutagawa thật sự đưa bạn đến tận văn phòng, còn bỏ thời gian ra giúp bạn giặt một chiếc khăn, để lên trán.

Xong việc, cậu tính rời đi.

Cơ mà bị bạn kéo lại.

'Cẩn thận.' Bạn thì thầm nhỏ.

Cả khuôn mặt vì sốt mà đỏ ửng cả lên.

Đôi mắt yếu sức cố mở lớn.

Tay không có sức lực vẫn cố bám lấy một phần nhỏ của Rashomon(?).

Akutagawa tự nhủ.

Cuộc giao dịch diễn ra ngay chiều nay nên ắt hẳn chị ấy muốn bản thân hắn cẩn thận hơn.

Dù cho trước giờ hắn đều lao thẳng vào nhiệm vụ.

'Đã rõ.'Akutagawa nghiêm người, rồi cũng rời đi.

Cậu ta vừa khuất dạng sau cánh cửa ba giây khuôn mặt bạn liền biến đổi.

Khuôn mặt đỏ ửng vì bệnh vài phút trước bây giờ cư nhiên lại tỉnh bơ như chẳng có chuyện gì.

Ngồi thẳng dậy rồi chống cằm chán nản.

'Ắt hẳn thằng bé lại lơ là rồi nhảy vào đánh nhau đây.

Mà cảnh báo như không vậy.'

Lý do bạn được gọi là Quỷ không dễ gì.

Đến Osamu còn phải lo ngại bạn thì chuyện đóng kịch là gì khó.

Bạn nâng tay dỡ lấy chiếc khăn trên trán có nguy cơ rớt xuống.

Thằng bé Ryuu xem ra khó lung lay rồi đây.

Ta cần tái hợp cho hai đứa tụi nó ngay nếu muốn hoàn thành kế hoạch của bạn.

May mắn thay, bạn có một con cờ khá tuyệt ở ngay đây rồi.

'Moshimo...' bạn gọi cho một dãy số liên lạc không rõ.

'...'

'Xin lỗi nhé, nhưng cuộc giao dịch này phải bỏ rồi.

Quý ngài Litzgerald ạ.

'...'

'Ồ điều đó...

Ông không nên biết đâu.' Bạn tắt máy ngay sau khi dứt lời.

Đôi lúc bí mật cũng là chìa khóa.

Phần còn lại phụ thuộc vào cậu cả thôi, Jinko.

À phải rồi... bạn cần thêm một cuộc gọi nữa.

*****

Bạn không hay đã ngủ từ lúc nào.

Chỉ biết lúc tỉnh giấc là quá khuya.

Ánh trang hôm nay không sáng.

Chỉ vẩn vơ bên những cánh sao nhỏ.

Ngưng việc quan sát những cánh sao, bạn xoay đầu lại.

Trên bàn bệnh nhân là một bát cháo rỗng đi kèm cùng tớ giấy nhắn nhủ.

'Nuốt hết đống này và nghỉ ngơi đi.

Ngày mai tớ sẽ dem cậu về nhà.

-Chuuya.'

Cầm tớ giấy trong tay.

Lườm bát cháo rỗng một bên.

A j ăn cháo của bạn rồi.

Bạn lại quơ tay cố với lấy chiếc điện thoại để xem giờ.

Tắt nguồn rồi, chết tiệt.

Bạn đã ngủ quên.

Thực sự là ngủ quên.

Bây giờ thứ cần quan tâm chẳng phải tô cháo hay chiếc điện thoại.

Mà là Ryuu.

Thằng bé sao rồi?

Liệu đã về đến chưa.

Thắng hay thua bây giờ chẳng không quan trọng.

Quan trọng là bạn cần gặp mặt nó ngay bây giờ.

Chỉ khổ nỗi là mới đi đến cửa liền kiệt sức, đành phải bám vào tường.

Ngủ nhiều quá liền lã người nha.

Xem ra sau này phải coi lại giờ giấc rồi.

Mà một phần cũng là do bạn đang bị sốt nữa.

Bạn gắng đứng vững.

Dùng một tay vặn khóa.

Aaaa.... giờ thì hay rồi, chúng ta có khách đây.

'Ciao... chúng ta gặp lại nhau rồi.' Hắn ta cười.

Một nụ cười tự mãn.

Tự mãn đến đáng ghét.

*****

Ngày viết:5-4-2020

Ngày sửa lỗi:5-4-2020

Ngày đăng:5-4-2020
 
[Đn Bsd] Kẻ Ẩn Mình Nơi Góc Tối.
Phần 16 Hậu tố Nee


'Cậu chính là người mà tớ không muốn gặp nhất.' Ít nhất là ngay bây giờ.

Câu sau bạn chỉ có thể âm thầm mà bổ sung thêm trong lòng.

Xem ra người ăn chén cháo của bann không cần cất công tìm nữa rồi.

'Ma... ma...' cậu ta dần bước về phía cô.

'Làm gì mà căng vậy.'

'Ồ, kẻ phản bội đột nhập vào Mafia cảng, rồi đến thẳng văn phòng của trợ lý Boss.' Bạn nhếch mép cười, tay giữ lấy khung cửa.

'Nói xem, thư thả nổi không.'

'Như cái cách ai đó đến thẳng trụ sở và dùng danh bạn cũ mà tấn công hậu bối nhể.' Nam hài kia vốn cũng chẳng vừa.

'Hay cái vụ rải mắt mèo khắp y phục rồi nhảy xuống biển.

Đã cứu người mà còn phải chụi đòn.'

'Ồ nói gì xa xôi, nói cái vụ gặp mặt bạn cũ mà dùng sức đạp thẳng bụng ấy.'

'Chứ chẳng phải sắt đầy mình à.

Dù gì cậu cũng đã chôm luôn cái kẹp tre của tớ rồi chứ gì.'

'Ô tớ còn tưởng là cậu cố ý cơ.' Cậu ta cầm trong tay chiếc kẹp tóc mà cậu ta phá còng rồi ném về phía bạn.

'Sao cũng được.' Bạn đón lấy chiếc kẹp nhưng rồi cũng ném xuống sàn.

'Muốn gì?'

'Cậu biết mà...' người kai kép mắt, nham hiểm cười.

'Ôi...' bạn thả lỏng người.

'Tớ sai rồi.

Cậu vẫn là quỷ hoàn quỷ thôi.'

Trước kia còn nghĩ rằng cậu ta đã thành tiên.

Nay mới rõ, quả nhiên quỷ vẫn hoàn quỷ thôi.

'Cậu nghĩ tớ quan tâm sao.' Khuôn mặt ấy, nụ cười ấy, và cả cái thái độ ấy nữa.

Bây giờ nó lại khốn nạn hơn xưa rồi.

'Chúng ta cũng như nhau thôi.'

'Phải rồi nhỉ.'

Chúng ta đều như nhau mà.

Phải không Osamu.

*****

'Tút, tút, tút.' Máy đo nhịp tim một bên vẫn cứ nhịp nhàng kêu theo từng tiếng.

Bạn đứng bên cạnh, tay đặt lên bàn tay trên giường, liếc qua cả cơ thể được quấn đầy băng.

Khuôn mặt thì đầy thương tích, đôi mắt nhắm nghiền... nhìn chẳng có sức sống.

Bạn nâng tay vuốt nhẹ khuôn mặt cứng cáp, mắt nhắm lại, lúc mở ra là lúc sắc ngươi đổi màu.

Đỏ sắc quan sát cả người một lượt, cái vết trầy dưới da liền biến mất như chưa từng xuất hiện.

Tuy vậy mà ý thức thì vẫn chưa có lại.

Bên ngoài có tiếng ồn.

Là một đội quân đang xông vào.

Bạn chỉ nhúi mày một cái rồi lặng lẽ chui vài góc phòng.

Cánh cửa ngay lập tức bị bật tung ra, cả một đội quân được trang bị vũ khí cùng giáp xông vào.

Giật mất dây kết nối bộ não rồi bưng người đi.

Quá trình xảy ra chỉ vỏn vẹn 5 phút.

Vậy mà bọn chúng chẳng ai phát hiện bạn vẫn còn bên một góc tường.

Từ đầu đến cuối liền không nói lấy một lời.

Ánh mắt vẫn cứ hiện lên tia đỏ sắc.

Ánh đỏ sáng lên trong đêm tối.

*****

'Ryuu...' Bạn khẽ gọi tên người vẫn đang còn bất tỉnh.

Ánh mắt ấy vẫn chưa mở ra.

Dù cho cơ thể chẳng còn vết thương nào.

'Rầm...'

'Bùm...'

'Pằng pằng...'

Phía ngoài kia hơi ồn.

Hình như thuộc cấp đến rồi.

Đúng là nhóm của Ryuu có khác, làm ồn tứ phía.

Chẳng giống bạn, âm thầm giết vài kẻ ngán đường rồi vào đến bên trong diệt lan ra ngoài.

Bạn xoay người lại, ngồi lên một góc giường.

Cơn sốt của bạn vẫn còn, nhưng bạn lại chẳng thấy mệt.

Chỉ là có xúc cảm gì đó.

'Ưm...' đôi mắt nhắm nghiền lại bắt đầu chuyển động, nhắm chặt lại rồi bắt đầu mở ra.

'Ryuu...' bạn gọi tên cậu lần nữa, nhẹ nhàng như gió.

'Nashi-nee...' cậu ta chẳng thể cử động nổi nữa.

Chỉ có thể đem ánh mắt liếc qua phía bạn.

'Nghỉ ngơi đi.' Bạn đưa tay lên trên đầu cậu ta rồi xoa nhẹ.

Khuôn mặt cũng tự vẽ một nụ cười.

'Higuchi đang sử lý bên ngoài.

Bây giờ cứ nghỉ ngơi đi.'

'...' cậu ta không nói gì nữa.

Im bặt...

'...' bạn cũng lặng thinh, đem cánh tay trên đầu nam hài rút lại.

'Nashi-nee, xin lỗi...' Akutagawa thì thào, cơ mà ánh mắt lần này lại chẳng nhìn bạn.

Cố lảng đi chỗ khác.

'Về chuyện gì?' Bạn hỏi lại, nhìn về góc phòng phía trên.

'Nhiệm vụ... thất bại rồi.' Cậu ta trông có vẻ buồn.

'Ưm...Hahaha...' trông cậu em như thế kia khiến bạn không khỏi bật cười.

'Dương nhiên, chị không cho phép thì làm sao thành công được.'

Akutagawa hơi bất ngờ, môi khẽ mở một chút.

Nhìn bạn vẫn đưa tay che miệng nhìn cậu mà cười.

'Vả lại, đã lâu rồi không nghe em gọi chị là Nashi-nee.' Ánh mắt bạn nhìn hiền đi hẳn, cầm lấy bàn tay cậu, cố gắng truyền nhiệt.

Akutagawa ngẫn người, ánh mắt bạn hiền dụi, khuôn mặt ngây ngô chưa từng thấy.

Khuôn mặt ấy giống như ai đó.

Len lỏi trong kí ức của cậu.

Bạn đã từng cười như vậy ư.

Hiện tại cậu cũng chỉ có thể tự hỏi bản thân như vậy.

Liệu có sao.

Trong đầu cậu bấy giờ là những đoạn kí ức lúc xưa.

Lần đầu gặp mặt cho đến 4 năm trước.

Liệu có không.

'Rầm...'

'Akutagawa-senpai!!!!'

Cánh cửa lớn mở ra.

Người mở là Higuchi người có thương tích cùng sự bất ngờ khi thấy bạn.

'Higuchi đó hả, lại đây nào.' Bạn thả tay Akutagawa ra, vẩy vẩy tay gọi Higuchi lại.

Higuchi gấp gáp thở thêm vài hơi, rồi cũng chập chững bước đến bên giường.

Bạn nhìn xuống đôi chân bị trúng đạn, ánh mắt đổi màu trong giây lát liền trở về.

Vết thương cùng viên đạn bên trong đều đã biến mất.

Higuchi ngạc nhiên cực độ, rồi cũng quay phắt sang bên Aku.

Tay cô chỉ dám chạm giường' lại không dám chạm người, sợ sẽ đau cậu.

'Senpai, anh không sao chứ.

A máu kìa.' Higuchi hỏi thăm cậu, thấy có vết máu dính trên má liền lấy chiếc khăn mùi xoa ra.

Lau nhẹ trên má cậu.

'Higuchi...' Akutagawa khí khăn lên tiếng.

Tay cậu cố cử động, bắt lấy tay cô.

'Cảm ơn.' Cậu thẹn thùng nhìn sang phía khác.

Hay thay lại là phía bạn.

Higuchi có chút thất thần, rồi cũng nở nụ cười nhẹ.

Ánh mắt phủ sương cùng go má ướt sửng.

'Đó là nghĩa vụ của em.'

Akutagawa đã từng nhìn thấy nó.

A nụ cười đó giống nụ cười của bạn lúc nãy.

'Được rồi, chúng ta về thôi.' Bạn đứng dậy, đi đến phía nhóm thằn lằn đen còn đứng ở cửa.

'Đem cậu ta về đến văn phòng tôi nhé.'

'Rõ!' Hirotsu nhận lệnh, tay để nơi ngực, người hơi cúi.

Bạn cứ như vậy mà rời khỏi.

Mặc cho những ánh nhìn từ lũ hạ cấp.

Bạn vẫn cư nhiên bước đi trên con đường đầy rẫy xác chết.

Akutagawa quay đầu, nhìn theo bóng bạn xa đần.

Bóng lưng ấy vẫn chỉ có một mình, bốn năm trước cũng vậy, bây giờ cũng vậy.

Tay kia của cậu bất giác lại nâng lên.

Bạn vậy mà cư nhiên lại lạnh hơn cả cậu.

*****

Ngày viết:7-4-2020

Ngày sửa lỗi 7-4-2020

Ngày đăng:7-4-2020
 
[Đn Bsd] Kẻ Ẩn Mình Nơi Góc Tối.
Phần 10 Biểu tượng


Bạn không biết.

Bạn chẳng biết gì cả.

Cũng chẳng nhớ gì?

Tại sao bạn ở đây, đây đâu đây.

Chuuya đâu rồi?

Không phải bạn đang ở cùng cậu ta sao.

Chuyện gì vậy.

Cơ thể bạn nặng nhọc và cực kì mệt mỏi.

Trôi nổi giữa dòng nước không rõ xuất thân.

Từng hơi thở bạn bị nghẹn lại.

Mỗi lần hít vài lồng ngực lại đau như cắt.

'Tại sao...' Bạn còn chẳng thể làm gì.

Cố gắng thì thầm với dòng nước lạnh.

Chẳng có ai bên cạnh bạn cả.

Chẳng có ai.

Chẳng c...

'Nashi'

'Nashi'

'Nashi'

'NASHI'

'NASHI'

Bạn bừng tỉnh, sắc tím trong đôi ngươi xuất hiện, khó khăn mở đôi mắt ra... bên cạnh là Chuuya, trong đôi mắt ánh biển đấy là sự lo sợ lộ rõ.

Tay bạn bị cậu ấy nắm chặt.

Cơ mà lại không có cảm giác.

Người bạn khó chịu quá.

Lạnh, dù trên người là lớp chăn dày ấm.

Có thứ gì đó nghẹn trong cổ họng bạn, một thứ gì đó...

'Khục...' Bạn bỗng ngồi bật dậy, ho ra một miếng lớn.

Trong cổ họng bạn khặc ra một viên ngọc.

Tròn và to.

Vừa đủ lọt cổ họng.

Vậy ra là nó khiến bạn khó chụi.

Cơ mà cái gì đây?

'Nashi, cậu ổn chứ?' Chuuya vẫn ở bên bạn.

Sự hoảng loạn bao trùm cả không gian.

'Nước...' bạn khó khăn thốt được một chữ.

Chuuya liền sử dụng năng lực lấy một ly nước ấm mang đến tay, rồi đưa bạn.

Trong lúc bạn còn đang uống từng ngụm nước, Chuuya cầm viên ngọc bạn ho ra nhìn.

Viên ngọc như bao viên ngọc khác.

Tuy nhiên nó khá lớn để làm trang sức.

Nó có màu xám tro nhẹ bên trong là một biểu tượng gì đó.

'Cái quái gì vậy?' Chuuya thực sự thắc mắc.

'Biểu tượng đó...' Bạn đặt cốc nước xuống bàn.

Nhìn cái biểu tượng 3d trong viên ngọc.

'Là của tổ chức tớ mới tiêu diệt hai ngày trước.'

'Cái...' Chuuya giật mình một phát, quay sang nhìn bạn.

'Thế tại sao nó ở đây.

Ngay trong người cậu.'

'Không rõ nữa.' Bạn đưa tay ra, Chuuya hiểu ý bỏ viên ngọc vào tay bạn.

Bạn ngắm nhìn một chút.' Tớ chẳng bị thương hay gì.

Cơ mà sao lại ở đây nhỉ.'

'Sao cũng được, cậu ổn chứ.' Chuuya hỏi bạn lần nữa.

'Ổn, có chuyện gì à?' Bạn cũng không hiểu nha.

Sao Chuuya trong phòng bạn.

'Hừ...' Chuuya nheo mắt nhìn kĩ bạn lần nữa.

Chết tim cậu luôn rồi.

Bây giờ 1 giờ sáng, đang làm việc ở phòng bên thì nghe tiếng kêu.

Chạy sang thì thấy Nashi quằn quại trên giường.

Còn tưởng chuyện gì xảy ra làm bây giờ cậu cũng ngủ không nổi luôn.

'Sao thế... muốn ngủ chung không?' Bạn tỉnh bơ hỏi.

Nhìn ánh mắt kia ắt chưa ngủ.

Thôi thì trêu một chút.

Bạn vốn chẳng quan tâm cái việc cô nam quả nữ hay gì.

Bạn thì không nhưng Chuuya thì có.

'Dẹp đi.' Chuuya cáu gắt rồi rời đi.

Để lại bạn đang còn cười lăn lội trên giường.

Chuuya vừa rời khỏi bạn liền tắt nụ cười.

Khuôn mặt nghiêm túc quan sát kĩ viên ngọc.

Có vài trường hợp ở đây mà bạn đặt ra tạm thời.

1: còn có người sống.

Dù cả tổ chức bị bạn phá tan nhưng nguy cơ này cũng không lơ được.

2 năng lực thằng này có tác dụng muộn.

Tức là đến giờ mới xuất hiện viên ngọc.

Hoặc 3 là hắn đã cấy vào bạn cái này lúc nào đó.

Không biết.

Chà nhưng cấy vào người bạn làm gì.

Chẳng phải giờ cũng ra rồi sao.

Chẳng lẽ tụi nó dùng ngọc chèn ép cổ họng.

Mà đâu, cái này ho một phát là ra mà.

Mà... sao cũng được.

Bây giờ viên ngọc này cũng phải để lại quan sát.

Còn không biết trong người bạn còn cái gì không nữa.

Kệ đi, lúc nãy bạn như ở dưới biển vậy, chắc không phải là viên ngọc tạo ảo giác đấy chứ.

Haiz... lúc ấy mà sử dụng năng lực có phải dỡ lắm chuyện như bây giờ sao.

Lão già Mori khốn nạn.

Bạn tạm đặt viên ngọc trên bàn ngủ.

Nằm lại xuống giường nhưng không ngủ được.

Đậu móe cuộc đời.

*****

Bây giờ là 5h32 sáng rồi.

Bạn vẫn không ngủ được.

Thay vì nằm không trên giường thì bạn đã bỏ hẳn vài tiếng đồng hồ để phá nát cái viên ngọc.

Dùng đủ mọi thủ đoạn có thể lên nó.

Mà thu lại cũng chẳng được cái gì.

Để chiều nay lên văn phòng tìm hiểu tiếp.

Rồi cất sang một bên.

Tiếp đó, bạn đến kệ sách bên tường và lấy vài quyển tiểu thuyết.

Đọc chắc cả 5 quyển rồi mà vẫn tỉnh bơ.

Đừng nói với bạn đến chiều buồn ngủ là bạn tức á.

Chuuya vẫn chưa dậy.

Cậu ấy ngủ đi muộn đã đành, hôm qua còn không biết đi ngủ mấy giờ mà 6 giờ sáng dậy rồi còn làm nhiệm vụ.

Thôi thì thương cậu bạn ấy- người đã phải lo lắng cho bạn lúc 1 giờ sáng.

Bạn quyết định vác xác đi chợ.

Chỉ đi chợ thôi, còn Chuuya sẽ nấu.

Vì nếu chấm điểm trên thang 10, Chuuya sẽ là thượng đẳng với số điểm 100, còn bạn sẽ có điểm số là -1000.

Hiểu chưa.

Bạn nấu một cháy bếp, hai cháy nhà.

Ba thì có mà hỏa hoạn.

Nhá!

Vậy nên đó là lý do bạn đang ở khu phố xanh đông người qua lại đây.

Xung quanh cứ có vài ánh nhìn về phía bạn.

Chà chiều cao m73 cùng bộ sơ vin đen.

Có gì lại lắm sao.

Mái tóc tím thêm ánh hồng được đan lại để dài.

Mà bạn vốn chẳng quan tâm đâu.

Nhưng mà khá khó chụi đấy, nên cứ nhanh chóng mua cho lẹ rồi rời đi.

Ha... không khí ở đây thoáng thật.

Yên bình như chưa từng vậy.

Ara ara... ai kia ta.

Bạn nheo mắt nhìn về đằng ấy.

Một chàng trai với chiều cao có hạn.

Người vẫn còn loay quay với quầy bánh kẹo.

Bận đến gần lấy một bịch bánh, bắt chuyện.

'Ta gặp lại rồi, chàng thám tử tài ba.'

*****

Nhà hư mạng òi.

Đau lòng vl ra, qua không có chap nên nay chơi 2 luôn.

*****

Ngày viết:30-3-2020

Ngày sửa lỗi:15-4-2020

Ngày đăng:30-3-2020
 
[Đn Bsd] Kẻ Ẩn Mình Nơi Góc Tối.
Chap 17 Đêm thanh


Sau cái vụ của Akutagawa và Atsushi đấy.

Cái lệnh truy nã kia cũng chẳng còn.

Bạn cũng chẳng mấy quan tâm.

Chỉ là bọn chúng đã đến thẳng đây luôn rồi.

Ngồi trong quán cà phê lầu một của trụ sở thám tử, bạn liếc mắt ra ngoài khung cửa, lũ The Giuld khoa trương quá mức rồi, đậu trực thăng ngay giữa đường phố.

Thực sự quá khoa trương rồi.

Đôi môi nhỏ nhấp thêm một miếng cà phê, rồi rời đi với tâm trạng khó chụi.

Lão đã ở đã rồi thì sớm muộn cũng sẽ đến tìm lũ kia thôi.

Dù gì thì thời gian cũng chỉ là một con số.

Nhể?

'Chào mừng quay trở lại.' Một nhóm vệ sĩ cúi đầu xuống chào bạn.

Sau vài tuần, hầu hết toàn bộ trên dưới Mafia cảng đều biết đến bạn.

Một người còn có thể cao chức hơn cả ban điều hành.

Ngay lập tức thái độ tụi nó cũng như chong chóng mà trở.

Bạn vốn chẳng màn đến.

Lý do: hiện tại đây bạn vẫn còn phải cực khổ mà sử lý tất cả các văn kiện được gửi đến văn phòng.

Lão cáo già kia bắt bạn quản lý một tòa nhà.

Tòa nhà 7 lầu còn được xem là mặt tiền của Mafia cảng.

Lên đến văn phòng lầu cao nhất.

Bạn cực kì khó chụi hơn cả.

Lão già chết tiệt, cư nhiên lại vứt cho bạn cái tòa nhà lớn này.

Còn là thứ quan trọng, bạn lo đâu cho xuể.

Ngẫm đi ngẫm lại, bạn quay lại mafia cũng đã hơn một tháng rồi.

Sau vụ chuyển hàng ấy, mọi chuyện gần như im lại cho đến ngày hôm nay.

'Haiz...' không ngăn được sự mệt mỏi, bạn thở hắc một hơi dài.

Thậm chí là một tuần trước, Mafia còn dính phải một vụ đặt bom.

Dù đã có Akutagawa lo liệu nhưng bạn vẫn phải sử lý phần sau.

Phiền chết đi được.

'Tách tách tách.' Bạn bấm bút vài ba lần, chán nản chống cằm nhìn tờ giấy gọi là quan trọng trên bàn, bũi môi chán nản.

'Đống này chắc phải đến tối mất.' Tuy không có gì khó nhưng nhiều thế này thì bạn vẫn phải sử lý sạch sẽ.

Đấy là lệnh, của cái lão già khốn nạn kia.

'Haiz...' lần nữa, chắc bạn già sớm luôn quá.

*****

Nửa đêm, đống giấy tờ trên bàn cũng đã vơ hết.

Vừa xong tờ cuối, bạn ngã người ra sau, sãi tay dài ra, làm vài động tác đơn giản sau 14 tiếng ngồi trên bàn làm việc.

Haiz...

Mệt chết bạn rồi.

Bỗng, bạn mở mắt lớn.

Quay sang phá cửa sổ rồi nhảy ra.

Ngay trên lầu bảy nhảy xuống.

Bạn thì vẫn còn tự do trên không, trước mắt đáng ra phải ra tòa nhà bảy tầng lớn thuộc về bạn.

Vậy mà chỉ với một cái chớp mắt cả tòa nhà liền biến mất.

Ngay trước mắt bạn.

Khốn thật.

Đống giấy tờ mới xong.

Bạn gần tiếp đất mà chẳng quan tâm, liếc nhẹ mắt.

Đôi mắt phủ lớp đen nhẹ rồi xoay người, một chân tiếp đất, đầu gối cùng lưng co lại.

Chân kia co cao lên, hai tay giơ lên trên khoảng không.

Nhẹ nhàng tiếp đất.

Bạn co người lại, chân nâng cũng chạm đất.

Người bắt đầu đứng thẳng, ngước mắt nhìn lên.

Bạn thì an toàn rồi, chỉ là... tòa nhà thì biến mất rồi.

Lũ Giuld chết tiệt, báo hại bạn bây giờ lại phải về trụ sở chính khai báo một tiếng.

'Ôi chao...' ở gần nơi đấy, có một giọng chanh chua vang lên.

'Có người này.

Có nên xử luôn không nhỉ.'

Cô ta cười, chiếc váy xòe cùng mái tóc đỏ cũng theo gió mà bay.

Ả đem hai tay ra sau lưng mà để, người cúi cúi khôn khéo mà chọc bạn.

Phía sau còn có người, một đầm quý tộc xanh cùng chiếc nón vành lớn và ô cụp, tay còn cầm một chiếc quạt nữa.

Xác định bên địch chỉ có hai.

Môi bạn nhếch lên.

Cười kinh dị.

'Dám không?' Ánh mắt bạn sầm lại, dần lan sang huyết sắc.

Giọng nói trầm hẳn đem cả không khí đêm khuya đến thẳng Bắc Cực.

Làm cho cơ thể bên kia rùng mình.

Nụ cười của bạn, dâng lên đến tận mang tai.

Ánh mắt âm u đến đáng sợ chăm chăm nhìn vào hai thiếu nữ bên kia.

Cư nhiên dám phá cô.

Lũ này chán sống rồi hử...

'Híc...' hai người kia bị bạn hù cho sợ, lùi về sau một bước.

Người hơi cúi, nâng cao cảnh giác.

'Tách'

'Trở về cát bụi.' Thiếu nữ kia búng tay một cái.

Xung quanh bao nhiên gió như là tụ lại, nhằm về phía bạn.

B'Vùu.... vùu....' tiếng gúi xé làm cho cả không gian đêm khuya ồn ào hẳn.

Bạn vẫn đứng yên, ánh mắt bắt đầu chuyển màu.

Huyết sắc, đỏ đến đáng sợ.

...................

...........

......

...

.

******

Ngày hôm sau, tin báo văn phòng tiền mặt thuộc Mafia cảng biến mắt liền được tất cả mọi người biết đến.

Chỉ là chẳng ai hay về chuyện ba người con gái đã có một trận giữa đêm cả.

'Lão già, bản kế hoạch đây.' Bạn tự ý mở cửa, tay đóng lại, tay cầm hồ sơ, mắt dính vào mấy tờ giấy.

'Ô Nashi-chan đó sao.' Lão Mori hiện đang hú hú cùng bé Loli của ổng.

Con bé Elise ấy.

'Nuốt chữ chan vào.' Bạn chuyển tầm nhìn.

Đem tặng lão cái liếc sắt bén.

'Ma...ma... thôi nào.' Lão xua tay giải hòa.

Được rồi, cái câu "Thầy nào trò nấy" không sai nhỉ.

'Tsk...' bạn tặc lưỡi rõ tiếng.

Đi đến phía bàn rồi vứt đống giấy lên trển.

'Dẹp cái vụ hú hí đấy đi.' Bạn cáu gắt nhìn sang lão hiện vẫn đang vui đùa cùng con nhỏ.

Lão cũng phải nghe theo bạn.

Tạm để Elise một mình ngồi chơi rồi quay lại bàn làm việc.

'Haiz...' Lão thở ra một hơi dài.

'Ngưng việc thở luôn đi.

Lão già thật rồi đấy.' Bạn bơ phờ phán thẳng.

'Đừng nói vậy mà...' Lão khóc thầm.

'Nghiêm túc coi.' Bạn gắt lên một tiếng nữa.

Nhờ vụ đêm qua mà bạn còn chưa được ngủ.

Vậy mà lão thì lạo đam nhởn nhơ như vậy đấy.

Sao không chết mẹ nó đi luôn đi.

'Rồi.' Lão chống cằm, bắt đầu nghe những gì bạn nói.

'Đêm qua, Lucy Moud Montygomery cùng Margaret Mitchell tấn công văn phòng của Mafia ta.

Chỉ với một nháy mắt.

Thiệt hại bao gồm một tòa nhà bảy lầu, trị giá chục tỉ cùng các vật tư trang, các giấy tờ bao gồm các vụ đầu tư kèm theo thông tin tuyệt mật của vài thành viên trong tổ chức, thương vong 0 cùng thương tích 0.

Dù đã có một trận chiến giữa tôi và hai ả.' Bạn cầm tờ giấy mất công viết.

Đọc tóm tắt vụ việc đêm qua.

'Ta có hứng thú với trận chiến ấy đấy.

Kết quả thế nào.' Lão cười, tay chỉ lên hỏi bạn.

'Hư' bạn cũng cười đáp lại, trông tự mãn vô cùng.

'Hai đánh một không chột cũng chẳng què.'

*****

Tui be like.

Chap này mình viết hồi nào zợ.

Sao không nhớ nhể.

Sao chưa đăng.

Tui cũng hông biết cái mẹ gì luôn các bác ạ.

Nhảm vcl ra.

Tiện thể đây 00:03 rồi.

Đi ngủ đi nhá.

Mọc mụn ra mới biết cái mặt.

******

Ngày viết:7-4-2020

Ngày sửa lỗi:7-4-2020

Ngày đăng:9-4-2020
 
[Đn Bsd] Kẻ Ẩn Mình Nơi Góc Tối.
Chap 18 Thư


Bạn cất bước về lại văn phòng.

Đêm qua chưa ngủ, nên bạn tính đánh một giấc.

'Oáp...' bạn ngáp dài một cái, tay đưa lên che miệng.

Đã 9 giờ sáng rồi đấy.

Bạn cần đi ngủ ngay nếu muốn hoàn thành kế hoạch một cách hoàn mĩ.

Tệ nhất thì sẽ ngủ ngay ngoài đường.

Không sao, đều ấy cũng chẳng có gì lại nếu ai đó (cụ thể là Chuuya) nhặt được bạn bên trụ điện thì nó cũng chẳng có là gì xa lạ.

Giống như Osamu, việc các tổ chức đối địch vô tình "lượm" được bạn ở cái nơi khỉ ho gà gáy nào ấy là một chuyện hết sức bình thường.

Hay cái vụ tụi nó chẳng hay rước thần chết về nhà rồi bạn xử cả lũ một thể cũng là một thứ dơn giản như đang giỡn.

Mà sao lại đi nói chuyện đó nhể.

Căn bản là bây giờ bạn chẳng có thời gian nói về cái nhiệm vụ cò mồi gì đó.

Thôi dẹp...

đi ngủ.

Thả người xuống giường bệnh trống trãi.

Chân bạn cọ vào nhau làm rơi đôi cao gót đỏ.

Xoay người lại, lăn lăn lóc lóc rồi lại nằm in nguyên trên giường.

Tay lấy chiếc điện thoại từ trong túi áo ra, đặt vài cái báo thức để đảm bảo bạn không ngủ quá giấc.

Rồi đôi mắt trên đà lí nhí, trong khi bạn vẫn phải suy nghĩ về những chuyện sau này.

Bạn cần kế hoạch rõ ràng để sống...

*****

'Hôm ấy gió rơi...' Không gian tĩnh lặng bị phá hủy bởi bài hát nhẹ.

Chiếc điện thoại đang rung vẫn tiếp tục vang lên bài hát ấy và rung lắc dữ dội.

'Ugh...' Bạn gầm gừ một tiếng rồi với tay tắt âm báo.

Tay đưa lên đầu mà gãi.

Đôi mắt cố gắng mở ra nhìn vào cái màn hình sáng.

13 giờ 05.

Rồi hay đấy... muộn của bạn năm phút, ít nhất thì nó cũng thành công gọi bạn dậy.

Chẳng như lúc Chuuya dùng dị năng lôi cổ bạn đến thẳng văn phòng.

Hay Dazai lợi dụng lúc say ngủ mà ném bạn xuống ống cống.

Không kể nữa...

Có điện thoại này dùng là được rồi.

Tuy nhiên, bạn vẫn cau có vì việc phải rời giường.

Lết xác đi, tắm qua một lượt rồi thay đồ.

Bộ đồ cũ của cô đã bị nhăn lại do ngủ không cởi ra.

Sao cũng được, bạn chẳng quan tâm đâu.

'Ha....' Ngâm mình tròn làn nước ấm.

Có thể nói đây là nhà tắm duy nhất tại cái trụ sở Mafia này.

Dù gì đây cũng chẳng phải khách sạn.

Nếu không phải bạn không có căn hộ riêng bạn cũng chẳng tắm ở đây đâu.

Ít nhất, đây cũng là văn phòng của bạn mà.

Bạn co chân, gập người lại.

Đầu cúi xuống, nước đâng lên ngang mũi.

Bạn thích những dòng nước này.

Thư thản, bạn có thể thả mình trong dòng nước mà chẳng cần quan tâm bản thân bạn là ai.

Cho dù có là Port Mafia hay là một người bình thường, việc thư guản trong bồn tắm là ai cũng sẽ làm.

Phải không?

*****

'Nashi, cậu đã ở đây vậy.' Chuuya hỏi khi thấy bạn đi trên dãy hành lang dài.

Trên người bạn vẫn còn ướt, từ đầu cho đến chân.

'Lại nhảy xuống biển hả.'

'Không đâu, Chuuya.

Tớ vừa ngủ quên trong bồn tắm á.

Tin nổi không, bây giờ da tớ nó nhăn lại hết luôn rồi này.'

Bạn giơ tay lên, đem giương mặt như có động đất hay sóng thần đến mà trò chuyện cùng cậu bạn.

'Hả...' Chuuya róng một tiếng rõ dài.

'Ngủ trong nhà tắm.

Não cậu bị úng rồi phải không hả?

Mới hết sốt lại muốn lên cơn hả.'

Cậu ta mắng bạn một trận.

Rồi lại lôi cổ bạn đi đâu đó.

Bạn cũng dau lòng lắm chứ bộ.

-Phòng họp-

'Tôi đề xuất chũng ta nên nhanh chóng trừ khử The Giuld.

Văn phòng tiền mặt của chúng ta bị tấn công, hiện còn chưa biết cách giải quyết.' Chuuya cầm một sấp hồ sơ, đứng lên phát biểu giữa một đoàn các thành viên chủ chốt.

'Đánh nhanh, thắng nhanh ạ.' Akutagawa ngồi một bên, hỏi.

'Phải.'

'Không được đâu, Chuuya.' Bạn còn nằm dài ra trên bàn, mặc cho vài người xung quanh bàn tán về bạn.

'Tại sao vậy, Nashi-san?' Boss im lặng hoài giờ lên tiếng, tay chống cằm.

'Haiz...' Bạn thở dài rồi đứng đậy, rời khỏi ghế ngồi.

Chuuya cũng ngồi xuống, thả đống hồ sơ xuống lại bàn.

'Như đã biết, thiệt hại của chúng ta sau ngày hôm qua hơn chục tỷ.

Nhưng sau khi tiêu diệt The Giuld ta cũng sẽ chẳng có lợi gì.' Bạn cầm cây bút dạ đen xoay xoay trên tay.

Đến phía bảng họp vẽ vài đường.

'Thay vào việc tấn công bất chấp tổn thất đấy, chúng ta nên nhẹ nhàng đột nhập vào bên trong.

Chiếm lấy số tài sản của họ rồi bắt đầu tấn công ra ngoài.' Bạn giải bày kế hoạch của bạn.

Cái kế hoạch của riêng bạn thôi.

'Chi tiết tôi đã gửi cho ngài Mori đây vào buổi sáng.

Mời ngài.' Đậy nắp bút rời bạn lại ném về phía lão Mori trước ánh nhìn của tất cả mọi người trong phòng họp.

'Ta đã đọc về nó.

Nhưng...' Lão lại dễ dàng bắt lấy cây bút trên không, rồi kép mắt lại nhìn bạn.

'Ta không cho phép cô dụng vào nhiệm vụ lần này Nashi.

Tuyệt đối không.' Lão nhấn mạnh câu cuối

'Ôi chao...' bạn nhún vai, bất mãn mà lên tiếng.

'Không có tôi thì phải có kẻ thay thế.

Ông biết mà.'

'Đương nhiên.' Lão cười như c*t ấy.

Bạn thề, nhìn lão là đủ biết rồi.

Bạn muốn văng tục ngay tại đây luôn cơ.

Chỉ tiếc là đang họp, dù gì đi chẳng nữa thì cũng cần giới hạn nhể.

'Ngài tính phóng thích Q.'

'Chính xác.' Lão tươi tắn trả lời.

Không màng đến sự hoang mang của dân chúng.

'Cái...'

'Mori-sama ngài không đừa chứ...'

'Nó sẽ rất là nguy hiểm...'

Vân vân và mây mây...

Bạn ngán ngẩm.

Phát mệt với lũ này luôn á.

Đúng là lũ ngu.

Sao cũng được, giờ đứa nào bàn với bọn họ đi, họp lẹ luôn đi dùm tui cái...

*****

'...' bạn bất lực trước cửa lớn của văn phòng boss.

Tại sao bạn lại ở đây vậy nhể.

À nhớ rồi...

'Nashi-san chút nữa đến văn phòng của ta.'

Lão nói vậy á, ngay sau khi kết thúc cuộc họp.

Phiền chết đi được.

Bạn có rảnh lắm đâu mà lão rảnh ghê vậy.

'Tôi vào đấy...' bạn cảnh báo ngay khi mở cửa, căn bản là bạn không muốn nhìn thấy cảnh lão chơi đùa cùng con bé loli Elise thôi.

Bạn còn chẳng muốn thấy mặt nhỏ.

'Chào mừng Nashi-chan.' Lão hớn ha hớn hở mời bạn vào.

Đ* thấy nghi vãi.

'Muốn gì nói lẹ.' Bạn vứt chữ lễ phép sang một bên, gào thẳng mặt lão.

'Ồ không có gì nhiều, có vài thứ muốn đưa thôi.' Lãi loay hoay một chút, rồi lại lôi ra một tấm thiệp đỏ.

Chính phủ.

'Cô có một thư mời, từ phía chính phủ.'

*****

Ngày viết:9-4-2020

Ngày sửa lỗi:9-4-2020

Ngày đăng:9-4-2020
 
[Đn Bsd] Kẻ Ẩn Mình Nơi Góc Tối.
Phần 19 Nữa...


Bạn đi dọc hành lang dài, trên tay là tờ giấy mời từ chính phủ.

Chính phủ mời một Mafia.

Đùa nhau hử...

Về đến văn phòng là bạn liền vứt cái giấy mời sang một bên, nằm dài trên sofa.

Aaaaa thật nhàm chán nha.

Hôm nay chắc bạn ngủ lại đây vậy, Chuuya thì đã về nhà mất rồi.

Đi uống rượu đi.

Ý định đấy lướt qua đầu bạn và rồi bạn cũng bật dậy, tắm thêm lần nữa đù đã 11 giờ đêm.

'Ha...' thở ra một làn khói nhỏ, bạn lại rút đầu vào chiếc áo ngoài.

Ban đêm ở Yokohama lạnh như thế này sao.

'Chào buổi tối.' Bạn mở cửa bước vào.

Quán bar này đôi lúc vắng, vắng đến lạ thường.

'Bạn chỉ ngồi đấy vài phút liền có một ly được chế biến đặt lên bàn.

(Lười miêu tả nên cứ xem ảnh đi.

Ảnh phía trên á.

Nguồn: pinterest.)

'Một Pasion Fruit Rum Cocktail sao.

Tại sao vậy?' Bạn nâng ly rượu lên, giọng diệu có chút chế giễu hỏi.

'Như ý nghĩ của nó...' bác Bartender đã trả lời như vậy.

Mắt ánh bạn kép đần, khẽ nhấm một ngụm nhỏ.

"Bí ẩn như Rum sao."

*****

'Aizzz...' Bạn sãi hai tay dài, chân vẫn bước trên đường phố.

Nội dung ngắn gọn của tờ giấy mời hôm qua là sẽ gặp mặt tay một tòa nhà cao tầng nào đấy.

'Phiền phức...' bạn cau có, cánh cửa tự động liền mở ra khi bạn bước đến gần.

Thế này trộm vào cũng được ấy nhở.

Bạn đến chỗ bảo vệ.

Họ nói phải cần giấy mời, vâng đó là lí do mà bạn ở đây đấy.

'Thẩm phán...' một bên bạn có tiếng kêu.

Không phải kêu bạn mà là người gần cạnh bạn.

"Hử... con bé Kyouka."

Bạn liếc mắt nhìn sang.

Cả con bé lẫn Atsushi đều ở đây luôn.

Có nhiệm vụ à.

Nghĩ là nghĩ, nhưng chân bạn vẫn di chuyển vào bên trong thang máy.

Ông thẩm phán gì đó đứng ngay cạnh bạn.

Có nên nhắc nhở không nhỉ.

Thôi bỏ đi, đâu phải chuyện của bạn đâu.

Dù gì tụi nhỏ cũng sẽ tìm được cách giải quyết thôi.

Bạn nghĩ vậy đấy và bây giờ bạn hối hận rồi, chỉ vài phút thôi sau cái suy nghĩ ngu người đấy, cả tòa nhà mất điện.

Ngồi trong căn phòng khách trống trơn mà bạn ngán ngẫm.

Thám tử mà làm ăn kiểu này là không xong rồi.

Và thật, chỉ vài phút đồng hồ nữa trôi qua cả căn phòng có điện lại.

Đầy ánh sáng và đầy người.

Thật đấy, đầy người luôn.

Bạn vẫn đang nhâm nhi tách trà đen, mặc cho tứ phía là những người với bộ đồ quân đội đen.

Chính phủ mà sao nhìn chẳng khác gì Mafia vậy.

'Đã lâu không gặp, Nashi.' Đằng sau đoàn người ấy, một người đàn ông khác với bộ vest màu be.

Tóc đen được chĩa ra hai phần, trên mặt còn deo hai cái đáy chai lớn trên mặt.

'Đã lâu không gặp, Sakaguchi-san.' Bạn híp mắt cười xuề.

'Sao không gọi như Ango mà cô vẫn thường đi.' Hắn ta đẩy nhẹ gọng kính, đưa ánh mắt dò soát người bạn.

'Ta đâu còn thân thiết như xưa đâu.' Bạn đứng dậy, tay khoanh lại.

'Vào chủ đề chính đi.'

'...' Cậu ta chần chừ 3 giây, rồi lại bắt đầu nói.

'Headless Snake¹ đã biến mất, một ngày ngay sau khi nghe tin cô quay lại.' Âm giọng cậu ta toát rõ sự nghiêm trọng.

'Ồ... thoát được chính phủ các người thì hay rồi.

Bây giờ tụi nó có thể sống như một nhóm người bình thường.' Bạn tươi cười, hai tay đan vào nhau.

'Không bao giờ!' Ango gằn giọng, ngắt lời bạn.

'Tụi nó sẽ không bao giờ có thể trở thành người bình thường.'

'...' bạn im lặng, miệng vẫn cười, vẫn còn cười.

'Thật sao?' Câu nói của bạn có chút rùng rợn.

Làm cho cả căn phòng trùng xuống.

Nhưng miệng bạn vẫn cười, còn ánh mắt thì đầy sự điên loạn.

'Lý do đơn giản thôi.' Ango lần nữa đẩy kính.

Ánh mắt tiếp tục găm về phía bạn.

'Bởi vì chúng là học trò của cô, Nashi'

Không gian có chút im lặng.

Trôi qua cả vài phút.

'Tôi tự hỏi...' bạn bỗng lên tiếng, nghiêng người sang, tay đưa lên môi thắc mắc.

'Chuyện gì sẽ xảy ra nếu như trợ lý cố vấn của sở năng lực đặc biệt cùng một đội quân từ chính phủ biến mất không tung tích nhỉ.' Bạn cười, giọng nói đầy de dọa.

Sau câu nói đấy cả đoàn người liền về tư thế phòng thủ.

Nâng cao cảnh giác với bạn.

'Thử đi.' Ango điềm tĩnh trả lời.

'Cái đầu của lũ rắn.'

*****

Bạn trông như vô hồn bước ngoài phố xá.

Tà váy theo gió mà bay, cả mái tóc cũng lung lay cùng không khí.

Ánh mắt vô hồn hướng đến nơi vô định.

Chân vẫn bước đẫu chẳng rõ địa điểm.

'Bùm...'

Một tiếng động lớn phát ra.

Mang tâm trí bạn quay lại.

Ở phía công viên kia.

Thật ồn.

Đôi chân đổi hướng, bạn bước đến nơi vắng người ồn ào đấy.

'Ôi chao...' bạn ngán ngẫm thêm lần nữa.

Trước mặt bạn là cảnh tượng hoang sơ.

Cả một khu vực đầy máu và xác người.

Không rõ sống chết.

Quan trọng hơn, đại tỷ của bạn.

Ozaki Kouyou cũng là một cái xác nằm đấy, còn có cả Atsushi, con bé Kyouka, anh chàng Kunikida, cậu bé nông thôn và chục tên cấp thấp thuộc Mafia.

Đúng là vô dụng.

Bạn thở một hơi dài, có vẻ như chúng ta vừa có một vụ tổng chiến rồi.

Giữa ba tổ chức.

Nhìn thế này thì có lẽ người thắng là lũ The Giuld rồi.

Sao cũng được.

Bạn cũng chẳng thấy bóng dáng chúng đâu cả.

Bạn đi đến gần khu vực đấy.

Lấy trong túi áo ra một chiếc kim tiêm.

"Năm người, một cái kim...

Biết vậy nên mang nhiều hơn."

'Tsk...' tặc lưỡi một cái đày khó chịu, rồi bước đến gần những người bọn họ.

Jinko và Kouyou tỉ có thể để sau.

Có lẽ thứ cô cần lúc này chính là con bé Kyouka.

Bạn dùng kim tiêm, lấy máu Kyouka.

Xong việc cũng trị thương cho ẻm.

Các vết thương vừa biến mất.

Con bé liền tỉnh dậy.

'Ưm...' con bé chớp mắt vài lần.

Cố tiếp thu những chuyện vừa xảy ra.

'Soạt'

Bạn lọt vào tầm mắt của con bé.

Và trong giây lát, bóng dáng nhỉ nhắn nhảy sang một bên, nâng lưỡi kiếm cảnh giác nhìn bạn.

'Đi đi Kyouka...

Tìm lí do mà rời khỏi Mafia.' Giọng bạn nhẹ như bay.

Chỉ đủ để nghe qua một lần rồi con bé xoay người chạy mất.

Bạn nhìn theo bóng lưng ấy.

Vẫn là nên đi.

Nên rời khỏi, rời khỏi Mafia cảng.

Đến khi con bé rời khỏi tầm nhìn nơi chân trời xa.

Bạn vẫn thẩn thờ nhìn theo.

Con bé, giống bạn đến khó chụi.

Có lẽ...

Bạn đứng dậy, đến gần chỗ Kouyou tỉ.

Bạn đã định trị thương cho chị ấy và đợi để quay lại trụ sở.

Chỉ là đã định thôi và sau lưng bạn một lưỡi dao.

'Cô làm gì ở đây, Nashi.' Là Yosano, cô ta đến có lẽ là để hốt xác ba chàng trai ấy.

'Huýt.' Cũng chẳng phải thời gian để suy nghĩ.

Bạn bật nhảy sang chỗ khác.

Tránh cái con dao lớn đang nhăm nhe.

'Năng lực Ảo ảnh sao.' Anh suýt xoa nâng mi.

Năng lực này đến bann còn chẳng nhận ra.

Tạm ổn.

Xung quang có tuyết, xem ra là điểm yếu rồi.

'Tế tuyết.'

'Vút'

Yosano lần nữa vung dao.

Soát suýt cắt bạn ra hai nửa.

Chỉ là suýt soát.

'Ok... stop in here.' Bạn tung tăng nhảy sang thành ghế đá gỗ một bên.

Hai tay xua xua cản người phía trước.

Những bông tuyết tan dần.

Để lại thân ảnh Yosano cùng ảnh chàng Tanizaki đằng xa.

'Gửi lời nhắn đến thống đốc các người, con bé Kyouka sẽ là chìa khóa cho mật khẩu lần này.' Bạn chỉ nói vậy rồi rời đi.

Ai mà biết được liệu Yosano có nhảy bổ vào người bạn mà thanh thây đâu.

Lỡ đâu cái ảnh hai người bọn họ đằng ấy chỉ là ảo ảnh.

Hiện thực là Yosano đang đứng cạnh bạn.

Vậy nên chạy cho khỏe.

Người như Osamu ắt sẽ bắt Kouyou tỉ lại thôi.

Đó cũng là một phần kế hoạch mà.

Phải không.

Sớm muộn gì thì Lũ rắn cũng sẽ vì cái đầu mà đi tìm con mồi thôi.

Phải không Dinoki.

*****

Ở một nơi không rõ địa điểm, chỉ biết là căn phòng tối, thân ảnh nhỏ bé cùng đôi mắt đỏ và mái tóc rối bời có cùng màu.

Mặc trên người độc một chiếc váy trắng dài đến đầu gối.

Co người, tay cầm cây cọ trên tay.

Nhìn tờ giấy trắng mà vẽ ra thân ảnh quen thuộc trông đầu.

Cô gái tóc tím cùng con ngươi cùng màu.

Thều thào gọi tên người nọ.

'Nashi-sama!'

*****

¹: bản dịch là 'rắn không đầu'.

*****

Ngày viết:11-4-2020

Ngày sửa lỗi:11-4-2020

Ngày đăng:12-4-2020
 
Back
Top Bottom