[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Đn Bnha] - Nhất Tâm
Chương 20
Chương 20
Tay chân cô lạnh ngắt, cả người dường như vừa bị ném vào hầm băng.
...
"Ngắm sao?"
Ichie dừng chân, cô ngẩng đầu nhìn trời.
"Chắc là có...nhỉ?"
Bình thường với câu hỏi này không phải người khác sẽ trả lời hoặc là có hoặc là không sao?
Thấy thái độ Ichie có vẻ kỳ lạ, Midoriya nghiêng đầu, khó hiểu nhìn cô.
Ichie lại chỉ mỉm cười, trong mắt phản chiếu ánh sao lấp lánh.
Bầu trời sao đã từng là cảnh đêm duy nhất có thể nhìn thấy trong tầm mắt cô, nhìn hơn mười năm, làm sao có thể dễ dàng khái quát trong một câu có thích hay không?
"Tớ đã nghĩ là cậu sẽ muốn hỏi về cha mẹ Kota cơ."
Midoriya lắc đầu.
"Tớ đã biết đại khái về cha mẹ của em ấy rồi."
"Thế giới của người trưởng thành rất rộng lớn.
Nhưng thế giới của trẻ con chỉ bé nhỏ vậy thôi."
Ichie nhẹ nhàng nói.
"Để sụp đổ...cũng đơn giản như vậy."
Tâm trạng Midoriya dần nặng nề lên, Ichie thả chậm bước chân, từ từ bước đến bên cạnh cậu.
"Chỉ mong em ấy vào một ngày nào đó có thể vượt qua nỗi đau đó, tự xây dựng lại thế giới của chính mình.
Hoặc là sẽ xuất hiện một anh hùng nào đó, kéo em ấy ra khỏi nơi đổ nát ấy."
Cậu nghiêng đầu nhìn cô, Ichie bước thêm vài bước, lại quay đầu nhìn cậu bạn bỗng dừng lại sau lưng.
Nụ cười trên môi cô đã biến mất, trong mắt cũng chỉ còn lại vẻ bình đạm thản nhiên.
Đối với hoàn cảnh của Ichie, Midoriya đã luôn có vài phỏng đoán, cậu hít một hơi thật sâu, hỏi.
"Còn cậu thì sao?"
Giọng nói của thiếu niên vẫn mang theo vài phần non nớt.
"Thế giới của cậu sẽ như thế nào?"
Ichie nhìn vào đôi mắt xanh sẫm của đối phương, nhẹ nhàng trả lời.
"Không tồn tại thì sẽ không sụp đổ."
Nhìn khuôn mặt ngơ ngác của cậu bạn, Ichie quay đầu nhìn về khu cắm trại, đuôi mắt sắc bén lướt qua vùng đồi núi phía sau, bình thản nói.
"Rừng núi buổi đêm cũng giống như vùng đất bên ngoài đường tròn, dù tồn tại, nhưng nếu có thể không cần tìm hiểu thì đừng nên tìm hiểu."
"Sớm trở về đi, Midoriya."
...
Midoriya giật bắn mình vì những tiếng động khủng khiếp trong rừng.
Thầy Aizawa đã lấy lại quyền làm việc với học sinh của mình, Ichie hôm nay cuối cùng cũng không cần phải theo Pixie Bob làm công nhân thị sát trong rừng nữa, cô được thả vào trong một khoảng rừng trống, hoàn toàn cách biệt với những học sinh khác.
"Mắc gì nó lại được đối xử đặc biệt chứ?"
Cậu nghe thấy cậu bạn Monoma bên phía lớp B lầm bầm, nhìn thấy cậu ta bám đuôi theo giáo viên vào khu vực trống, năm phút sau, cậu đã nhìn thấy Monoma ra khỏi rừng, khuôn mặt tái xanh.
Ở khu vực giáo viên, Pixie Bob ngồi một chỗ, vẻ mặt cũng có chút nghiêm trọng.
"Eraser Head, học sinh này của anh có lai lịch gì vậy?"
"Sao thế?"
"Nếu cứ tiếp tục như thế này, bốn ngày kế tiếp của tuần huấn luyện này e là tôi chỉ tập trung được vào nhóc ấy thôi mất."
Ragdoll cũng đã nhìn qua Ichie một lần, đuôi mèo lắc lư.
"Bé con đó thật sự toàn diện đấy!
Chúc mừng UA lại sắp có gương mặt đại diện mới nhé!"
Thầy Aizawa cau mày nhìn hình ảnh được ghi lại trên màn hình.
Trong khu rừng, Ichie đang đứng trước một bầy thổ thú, tay cầm kiếm khẽ động, bầy rồng đất trước mặt đã hoàn toàn bị phá nát.
Ichie vẫn chưa rút kiếm.
Thầy không quan tâm đến lai lịch của thanh kiếm kia quá nhiều, dẫu sao với tình hình hiện nay, việc học sinh trong trường có thêm một lá bài tẩy mạnh mẽ thực sự là một điều tốt.
Thầy lật đến trang cuối cùng của danh sách, đọc lại tờ thông tin đã bị lật mở rất nhiều lần.
Nishimiya Ichie.
Năng lực: , .
Lướt đến bảng đánh giá chỉ số ở cuối trang, Aizawa nheo mắt.
Đã bao lâu rồi thầy mới thấy được kiểu bảng đánh giá như thế này rồi ấy nhỉ?
Tất cả các chỉ số như sức mạnh, tốc độ, kỹ thuật chiến đấu, sự ứng biến và khả năng hợp tác đều gần chạm đến mức tối đa.
Đó là đánh giá chung của tất cả các giáo viên đã từng dạy qua Ichie.
Ngay cả kosei của cô cũng gần như nằm ở mức hoàn hảo.
Khác với kosei nửa băng nửa hỏa như của Todoroki, hai năng lực của Ichie hoàn toàn tách rời.
Năng lực song song bẩm sinh.
Đây có thể coi là một điều hiếm gặp trong xã hội anh hùng, nhưng cũng không hẳn là điều tốt.
Ít nhất thì đối với những người có hai kosei mà thầy biết, hoặc là không cái nào ra cái nào, hoặc là phẩm chất giữa hai kosei có sự chênh lệch cực lớn, một là hữu ích, một là vô dụng.
Nhưng cả hai năng lực của Ichie đều rất đặc biệt.
Năng lực thì không cần phải nói nữa, chỉ cần nhìn Recovery Girl đó thôi, bà chính là một trong những lực lượng chủ chốt để dựng lên UA.
Vậy nên cũng có thể nói, Ichie đã sở hữu năng lực hỗ trợ mạnh nhất.
Còn năng lực thì lại nằm ở một vùng trời khác, do thám, phòng thủ, chiến đấu, phục kích.
Cùng với khả năng chiến đấu bẩm sinh cùng sự khống chế tuyệt đối với kosei của Ichie...
Thật sự, quá đa năng.
Nếu con bé sinh sớm khoảng ba năm...
Aizawa xấu tính nghĩ, có lẽ một vài vị trong bảng anh hùng đã bị sút bay, ví dụ như All Might chẳng hạn.
Nhưng Ichie cũng không phải thật sự hoàn hảo.
Thầy loẹt xoẹt ghi chép lên giấy, không chút lưu tình đem hạng mục luyện tập của đám trẻ tăng lên gấp đôi.
Bọn chúng mới chỉ là đám nhóc mười mấy tuổi mà thôi.
Tốc độ vẫn còn có thể nhanh hơn nữa, đòn đánh vừa rồi cũng có thể mạnh hơn nữa, tất cả vẫn còn phải cải thiện.
Với tình hình trước mắt, nếu như thầy và UA đã không thể cho những đứa nhóc ấy một tấm khiêng vững chắc tuyệt đối, ít nhất thì thầy cũng có thể giúp đám nhóc này rèn luyện cho vũ khí sẵn có của chúng càng thêm sắc bén.
Còn Ichie...
Quan sát thái độ không nóng không lạnh của cô học sinh suốt cả học kỳ, Aizawa cũng có ít nhiều hiểu biết về tính cách của cô.
Đặc biệt là khi cô nhận lấy thanh kiếm kia...
Thần sắc không thay đổi, nhưng thầy vẫn nhận ra được, đó là một thái độ bài xích đến kỳ lạ.
"Ichie, cậu không thấy mệt chút nào sao?"
"Sao lại không chứ?"
Ichie rời mắt khỏi củ hành tây trên thớt, nhướn mày nhìn cậu bạn tóc đỏ.
"Sức lực của tớ cũng không phải vô hạn, đương nhiên phải thấy mệt rồi."
Uraraka xòe ra mười đầu ngón tay, nghiêm túc đếm.
"Ichie luyện tập suốt từ sáng này, cả trưa lại theo Pixie Bob đi sửa lại khu vực thử thách lòng can đảm, vừa trở về lại đã tiếp tục luyện tập đến cuối chiều, sau đó thì bắt đầu nấu nướng."
Thời gian nghỉ gần như là bằng không.
Ichie ngẩn ra, lại cười nói.
"Đừng lo, tớ vẫn ổn mà, nhóm Kirishima còn có lớp học thêm đến 2 giờ sáng đúng không?
Tính thời gian nghỉ của các cậu ấy còn ít hơn ấy."
Uraraka nghĩ một lát, lại phóng ánh mắt đầy cảm thông về phía Kirishima.
"Tội nghiệp."
Kirishima ỉu xìu.
Bakugo cắm phập con dao xuống thớt, lia mắt lườm sang.
"Nói nhảm cái đéo gì mà lắm thế?
Có tí cà rốt mà cũng chưa gọt xong nữa à?!
Cái lũ chậm chạp này!!!"
Uraraka nhanh chân bê đám cà rốt rửa xong, bê đến tận bàn cho cậu bạn.
"Rồi rồi, đến ngay đây, ôi trời ạ, Bakugo dùng dao giỏi quá đấy chứ?"
Bakugo bĩu môi, hất mặt về phía Ichie đang cắt thái bên cạnh, lúc này Uraraka mới chú ý đến rau củ trên thớt của Ichie.
Đó là một đống hành tây đã cắt, Ichie nghiêng thớt đổ hành vào trong chậu nước, lại tiếp tục cắt đến đống hành tiếp theo.
Cô bạn líu lưỡi.
"Ichie, cậu không bị cay mắt à?"
Ichie lắc đầu.
"Hành tây là thực vật, mà kosei của tớ..."
Nén lại hơi cay của hành tây trong vài phút cho đến lúc thả vào nước lạnh cũng không phải việc khó với năng lực của Ichie.
Bakugo nhăn mặt nhìn sang, lẩm bẩm.
"Kosei đếch gì mà dị hợm."
Ichie cũng không phản ứng lại gì, chỉ cười cười.
Tốc độ cắt thái càng lúc càng nhanh, chẳng mấy chốc trước mặt cô đã chồng lên một rổ lớn đồ ăn, Bakugo ở bên cũng chẳng kém cạnh.
Uraraka ồ lên nhìn hai người, vừa lột vỏ rau củ vừa vui vẻ bình luận.
"Ichie một rổ hành tây, Bakugo một chậu khoai tây, ồ, lần này thì Ichie thái nhanh hơn Bakugo rồi nhé!
Cậu ấy đã cắt xong cà rốt rồi đó!"
Cô bạn Kendo lớp B quay sang Yaoyorozu, thì thầm.
"Hai người lớp cậu đang thi cái gì à?"
Yaoyorozu cười khan, đáp.
"...Chắc là vậy...ha?"
Nói tóm lại thì bữa cơm hôm đó, việc cắt thái nguyên liệu đều do hai người Ichie và Bakugo bao thầu cả.
Ăn xong bữa tối, cả hai lớp A và B thuộc khoa anh hùng đều tập trung trong rừng, và nhóm học thêm của Kaminari, không may thay, đã bị thầy Aizawa tóm cổ trở về khu nhà chính, bắt đầu hành trình học bổ túc xuyên đêm.
Cả nhóm Pussy Cat đều đã có mặt, Pixie Bob cười gian trá giơ ra một nắm phiếu bốc thăm, đuôi mèo ve vẩy.
"Nào mấy đứa, tới giờ bốc thăm rồi này!"
Lớp B đã vào rừng trước để chuẩn bị cho màn hù dọa, trong khu rừng tối thỉnh thoảng lại vang lên những âm thanh gào rú ghê sợ, Uraraka và Asui giật bắt mình, vô thức nắm chặt góc áo của Ichie đứng trước.
"Tớ không giỏi chơi mấy trò hù dọa này lắm đâu..."
Ichie hiểu ra, mỉm cười trấn an cô bạn.
"Đừng lo."
Ichie úp hai bàn tay lại, tạo ra vài đóa hoa trắng thoạt nhìn khá xinh xắn, len lén đưa cho hai cô bạn.
"Nếu sợ quá thì cứ việc ngắt cánh hoa đi nhé, tớ sẽ có cách giúp các cậu, coi như là...ừm, gian lận chính đáng."
Uraraka bật cười, Asui nhận lấy đóa hoa, cẩn thận cất giữ trong tay.
"Ichie, nhưng mà cậu định giúp thế nào cơ?"
"Đây là loại cây mà mình vừa mới tạo ra đấy, còn về công dụng thế nào thì..."
Cô bứt một cánh hoa trong tay, cả bông hoa ngay lập tức ủ rũ héo xuống, cánh hoa trong tay cô lại điên cuồng uốn éo một hồi, sau đó biến thành một bông hoa nhỏ khác.
Uraraka thích thú kêu lên.
"Nó đang phát sáng kìa!
Hoa phát sáng."
"Chỉ cần để nó tiếp xúc với mặt đất, nó sẽ nhanh chóng mọc lên hướng đến nơi có ánh sáng gần nhất, chính là khu nhà chính đấy."
Pixie Bob nhìn mấy cô nữ sinh chụm đầu lại nhìn hoa cũng vờ như không biết, tươi cười tiễn nhóm bị dọa đầu tiên vào rừng.
"Được rồi, nhanh chóng về đội của mình đi nào mấy đứa, nhóm thứ hai sẽ xuất phát sau hai phút nữa nhé!"
Ichie mỉm cười nhìn Midoriya vẫn đang ngây ngốc bên cạnh.
"Nhờ cậu giúp đỡ nhé, bạn cùng đội."
Midoriya cùng cô bốc được số tám, được phân vào đội xuất phát cuối cùng.
Midoriya nhớ lại đoạn trò chuyện đêm qua của bọn họ, chẳng hiểu sao lại có hơi ngượng ngùng, gật đầu khẽ ừ một tiếng.
Ichie lùi lại một bước, thong thả tựa vào gốc cây phía sau, nhắm mắt định thần.
Gió đêm lạnh lẽo thổi phất qua khuôn mặt cô, Ichie bỗng nhiên mở mắt.
"Đợi đã."
"Lớp 1-A tổng cộng có mười sáu người đang ở trong rừng, lớp 1-B là 19, cùng với nhóm Pussy Cat tổng cộng là 39 người."
Cô đứng thẳng dậy, thần sắc trên mặt có chút tối tăm, bước nhanh về phía Pussy Cat.
"Mandalay, chị liên lạc với những người khác và yêu cầu bọn họ quay về nhà chính có được không?"
"Nishimiya?"
Trước ánh mắt ngạc nhiên của những người khác, Ichie kích hoạt kosei, cảm nhận từng đợt xung động mỏng manh từ phía dưới mặt đất truyền đến.
"Trong rừng xuất hiện người khác, nhìn dáng vẻ bọn họ..."
Cô cau mày, nói nốt nửa câu còn lại.
"Rất có khả năng là tội phạm."
Vẻ mặt những người thuộc nhóm Pussy Cat cũng trở lên nghiêm trọng theo, Ichie chạm tay lên gốc cây trước mặt, nhắm chặt hai mắt, để bản thân cộng hưởng với thực vật trong rừng lại một lượt.
"Tổng cộng có mười người lạ, theo vị trí lần lượt là Tây Bắc 900 mét, Đông Nam 750 mét, gần nhất là ngay trước mặt chúng ta, khoảng cách chưa đến ba trăm mét."
"Người mang kosei lửa đã đốt khu vực phía đông."
Midoriya hít sâu một hơi, chỉ về bầu trời hướng đông.
"Là khói đen!"
Tội phạm đã đánh đến nơi, khóe mắt Midoriya lướt qua một mạt sắc đỏ, cả người Pixie Bob bỗng bị bao trùm trong một vùng sáng màu đỏ thẫm, cả người bị nhấc bổng rồi kéo đi.
"Cái-"
Trước khi chị đập thẳng vào thanh trụ bê tông kia, Ichie đã kịp kéo người lại.
Một cụm dây leo tạo thành màn chắn chặn Pixie Bob lại, Tiger cũng phản ứng lại sau đợt tấn công bất ngờ ban nãy, cơn giận dữ ập đến, ông nhanh chóng xác định được vị trí của kẻ tấn công, tung ra một đòn đánh đầy mạnh mẽ.
Sau lưng Mandalay cũng đổ đầy mồ hôi lạnh, nhưng chị vẫn cố gắng giữ bình tĩnh kích hoạt Kosei truyền tin tức tới tất cả những người khác.
Midoriya lại để ý thấy sắc mặt Ichie có chút tái nhợt, cậu thầm giật mình.
Ichie chưa từng lộ ra vẻ mặt này, dù có là khi đối mặt với đám Shigaraki đi chăng nữa, vậy tại sao?
"Nishimiya?
Cậu ổn chứ?"
"Midoriya."
Cô nhìn xuống cậu, mím môi nói.
"Kota cũng đang ở trong rừng, trong căn cứ bí mật của em ấy."
Midoriya giật thót, Mandalay cũng quay phắt sang nhìn chằm chằm vào cô.
"Kota..?!"
Midoriya nhanh chóng quyết định.
"Em sẽ tới chỗ em ấy."
Iida tóm lấy cậu bạn, nghiến răng nghiến lợi.
"Midoriya, cậu không được hành động liều lĩnh như thế!
Chúng ta hiện tại phải nhanh chóng nghe lệnh trở về khu nhà chính, ở lại chỉ khiến các anh hùng chuyên nghiệp bọn họ vướng chân..."
"Đây là việc chúng ta phải làm rồi, lớp trưởng."
Ichie cau mày, cô hơi dừng một lát.
"Tớ không thể tìm thấy chị Ragdoll nữa rồi."
"Không thể nào, Ragdoll?"
Ichie ngưng thần trong chốc lát, cảm nhận rõ ràng lại một lần nữa.
"Chị ấy đã biến mất."
Tội phạm đã đánh đến nơi, bọn họ phải quyết định thật nhanh.
"Em phải ở lại."
"Em là người duy nhất có khả năng nắm rõ tình hình trong rừng, với kosei của em và Mandalay, chúng ta có thể giúp những người khác tránh khỏi tuyến đường di chuyển của tội phạm và trở về khu nhà chính."
Ichie nghĩ rất nhanh, hoàn toàn nắm giữ quyền quyết định trong tình hình hiện tại.
Mandalay cũng gật đầu, chị vẫn quyết định để học sinh trong lớp nhanh chóng trở về khu nhà chính, Ichie sẽ ở lại, cô là nhân tố quyết định, đương nhiên phải ở lại, còn về Midoriya...
Mandalay cúi đầu thật sâu.
"Kota...xin nhờ em."
Midoriya gật đầu, quay đầu hướng thẳng về phía ngọn núi ngay gần khu nhà chính.
Những người khác trong lớp nhìn nhau, cũng đồng thời hướng về nhà chính mà chạy.
Hai tên tội phạm tránh khỏi một đòn của Tiger, lại hướng về phía Ichie nhướn mày.
"Này Magne, là nó đúng không nhỉ?"
"Một trong hai mục tiêu của chúng ta?"
Mandalay nhíu mày, Pixie Bob đã ngừng chịu ảnh hưởng từ kosei của Magne cũng bắt đầu tham chiến.
Ichie nhanh chóng nhận ra kosei của hai tên tội phạm trước mặt, cô vừa tiếp tục cộng hưởng với thực vật trong rừng để lấy thêm tin tức vừa dùng dây leo trợ giúp ba người nhóm Pussy Cat lúc cần.
"Mục tiêu?
Mục tiêu cái gì?"
Hai tên tội phạm đương nhiên sẽ không tiết lộ cho bọn họ điều gì, Spinner quay sang tên đồng bọn, cáu kỉnh hỏi.
"Bùa đâu rồi?"
Ichie khựng lại một nhịp, đầu ngón tay khẽ động.
"Ai mà biết."
Magne nhếch miệng.
"Tự nhiên lại đưa cho chúng ta mấy lá bùa xanh xanh đỏ đỏ đó, đầu óc Shigaraki chẳng biết là có vấn đề gì rồi nữa."
Ichie chầm chậm thả tay khỏi gốc cây, chẳng khó để cô có thể đoán được đó là thứ bùa pháp gì, tay chân cô lạnh ngắt, cả người dường như vừa bị ném vào hầm băng.
"Mandalay, có lẽ em phải đi thôi."
Mandalay giật mình, quay đầu nhìn lại, Ichie ngẩng đầu nhìn chị, lại quay đầu nhìn về nơi khói lửa sáng rực sau lưng.
"Nếu như chị có gặp được anh trai em, xin nhờ chị hãy giúp em gửi lời này đến với anh ấy."
Mái tóc đen như tan vào bóng đêm, đôi mắt đen phản chiếu lại ánh lửa cháy rực, trầm lặng như một vùng nước đọng.
"Nói rằng "em xin lỗi"."
Cùng lúc này, trong lãnh địa nhà Nishimiya, Nishimiya Ichigo đang chăm chú làm việc bỗng ngẩng đầu, đôi mắt đen tuyền hướng về phía gương ngọc trong suốt nằm trên giá sách, cơn đau đớn bỏng rát quen thuộc truyền đến từ cổ tay trái khiến anh khẽ cau mày, vô số hình ảnh chớp động như sao trời hiện lên trước mắt.
Anh đứng bật dậy, sải bước tiến đến vươn tay chạm đến mặt kính ngọc, mặt gương ngọc theo cái nhạm nhẹ của anh mà nhẹ nhàng rung động, tựa như sóng nước.
"Ichie?"
...
Lời nói nhỏ:
Đội tiên phong của Liên Minh Tội Phạm: Chao xìn, mau mở to mắt chiêm ngưỡng màn ra sân của chúng tôi đi nào!
Lớp A & Lớp B:...Có thể từ chối không?