Lịch sử của kosei bắt đầu từ gần trăm năm về trước, khởi nguồn của nhà Nishimiya lại đã kéo dài gần ngàn năm.
...
Khu vực tập huấn của bọn họ có một cái tên rất giống trong bản đồ game - Khu rừng quái vật, cũng chẳng biết là được ai nghĩ ra trong lúc chơi game gì nữa, nhưng nếu đã là Khu rừng quái vật, vậy thì chắc chắn phải có quái vật đúng không?
Ichie đứng trước năm con rồng đất to gần mười lần mình, triệt để trầm mặc.
Khoan hẵng bàn về số lượng, hình như nhìn thế nào thì mấy thứ này cũng lớn hơn hẳn mấy con đánh với người khác thì phải?
Đó là do thầy Aizawa trước khi đi đã đặc biệt dặn dò mà có cả đấy.
"Riêng với cô bé tóc đen, con nhóc tóc ngắn mặc quần ấy, thì cô cứ xử thẳng tay đi nhé Pixie Bob."
Có lẽ là lần đầu tiên nhận được yêu cầu kiểu này, nữ anh hùng mèo hơi ngẩn ra, hơi khó tin hỏi lại.
"Hả?"
Thấy lật qua vài tờ thông tin của học sinh trong lớp, bình tĩnh nói.
"Năng lực của con bé khá tương đồng với cô đấy, huấn luyện trên núi với con bé không khác gì thả hổ về rừng đâu, quan tâm đặc biệt thêm chút cũng tốt."
Cả lớp 1-A đã bắt đầu giải quyết những con quái vật đất khác, Ichie mím môi, khẽ nói.
""
Hàng tá dây leo từ dưới mặt đất ầm ầm mọc lên, mượt mà bò trườn uốn lượn xung quanh những con rồng đất to lớn trước mặt, ghìm chặt chúng lại trên mặt đất.
Ichie đứng trước đám rồng, ngón tay điểm sáng vươn ra phía trước, giọng nói lạnh nhạt.
""
Từng nhánh cây nhỏ mọc ra từ trên người đám rồng đất, trên cơ thể lũ rồng dần xuất hiện hằng sa số những vết nứt to nhỏ khác nhau.
Cho dù to lớn thể nào thì chung quy cũng chỉ là đất, lớp vỏ ngoài đã mục nát, hình dạng rồng đương nhiên chẳng thể giữ lại được lâu, chỉ trong tích tắc, lớp vật cản đầu tiên đã rầm rầm ngã xuống.
Một mình Ichie xử lý năm con, cả quá trình cũng chưa đến nửa phút, bình quân chia ra mỗi con cũng chỉ tầm sáu giây.
Thầy Aizawa nói đúng, khu vực rừng núi này quả thật đúng là sân nhà của cô.
Thảm thực vật dày đặc giúp Ichie cảm nhận được tất thảy hoạt động trong rừng, chuyển động của những người khác trong lớp 1-A, những con quái vật đất đang không ngừng được tạo ra dựa theo đánh giá với những thành viên trong lớp của Pixie Bob - người đang múa may trên sườn núi phía sau hay hai chiếc xe một lớn một nhỏ đang di chuyển trong con đường ngang sườn núi.
Tất cả đều được truyền đến trong đầu Ichie, việc đó cũng có nghĩa là, tất thảy mọi thứ trong khu rừng này, bất kể là sống hay là chết, cô đều có thể cảm nhận được.
Điều đó cũng có nghĩa là những thứ đó, sống chết thế nào cũng chỉ nằm trong một ý niệm của cô.
Ichie mím môi, ánh mắt trầm lặng.
Bảo sao, những người thuộc gia tộc Nishimiya lại sẵn sàng điên cuồng vì thứ năng lực này đến thế.
Năm nguyên tố chung Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ, ba loại biến dị Băng Phong Lôi, đó là những yếu tố cơ bản cấu tạo lên mọi loại vật chất trên thế giới này.
Người nhà Nishimiya trời sinh đã có năng lực nắm giữ nguyên tố, đó là mối liên kết được hình thành từ huyết thống, cũng là tiềm lực mạnh mẽ của linh hồn người trong tộc.
Lịch sử của kosei bắt đầu từ gần trăm năm về trước, khởi nguồn của nhà Nishimiya lại đã kéo dài gần ngàn năm.
Đáy mắt Ichie là một mảnh đen kịt, theo từng bước chân cô, một loạt rồng đất trước mặt trong nháy mắt đã bị dây leo cuồn cuộn nghiền nát thành mảnh vụn.
Không thể không nói, loại sức mạnh có thể khiến con người tùy ý nắm giữ sinh tử của kẻ khác quả thực rất đáng sợ.
...
Đến gần cuối chiều, lớp 1-A cuối cùng cũng đã đến được khu vực cắm trại.
Sáu bảy tiếng chiến đấu liên tục, đại khái cũng chỉ có Ichie là vẫn còn sức lực.
Cô đi ra khỏi khu rừng, cúi đầu chào hỏi với hai người thuộc nhóm Pussy Cat và thầy Aizawa.
Pixie Bob híp mắt cười, đếm từng đứa nhóc đang dần xuất hiện ở bìa rừng.
"Đứa đầu tiên.
Thứ hai, thứ ba, bốn, năm, sáu, bảy..."
"Đủ hai mươi mốt đứa!
Rồi, cuối cùng cũng tập hợp đủ!"
Ichie kéo Uraraka và Asui dậy, tránh cho hai cô bạn ngã ngồi xuống đất.
Ngoại trừ cô, những người khác trong lớp đa phần đều trong trạng thái tơi tả sắp gục đến nơi.
"Mấy đứa giỏi lắm đó, đặc biệt là mấy đứa này này!"
Pixie Bob cười khúc khích, lon ton chạy lại gần nhóm Midoriya và Todoroki.
"Chị mong chờ mấy nhóc của ba năm nữa lắm đấy nhé!
Còn em nữa!"
Bỗng nhiên bị chỉ tên điểm mặt, Ichie ngớ người, chưa kịp phản ứng lại thì đã bị Pixie Bob nhào đến xoa nắn sờ xoạng trên dưới một lượt.
"Em là con gái thật hả!?
Mà chị cũng không chê con gái đâu, đẹp trai là được- ý chị là, nhóc con đúng là rất có tiềm năng đấy nhé!"
Thầy Aizawa đúng là được mở rộng tầm mắt, đúng là ở đời chỉ cần sống đủ lâu thì chuyện gì cũng sẽ thấy.
"Đúng là đói bụng ăn quàng thật đấy à..."
Midoriya thì lại chú ý đến cậu nhóc Kota kia, cậu nhóc có một vẻ cáu giận kỳ lạ, dường như chẳng có gì là chào đón những người lạ mặt mới đến.
Lời chào của cậu được đáp lại bằng một cú đấm mang đầy ác ý, Midoriya đau đến chết lặng được cậu bạn Iida đỡ lấy.
Còn Kota thì bực tức bỏ đi.
Ichie thì quay đầu dỡ đống hành lý trên xe xuống, cô vỗ nhẹ lên đầu Uraraka, nhìn nhóm nữ sinh đang tỏ ý muốn giúp, mỉm cười nói.
"Các cậu cũng mệt rồi còn gì, để mình giúp đi, hành lý cũng không có gì nặng cả.
Chị Mandalay, phòng của nữ sinh ở đâu thế ạ?"
"A, các em đi đến cuối hành lang bên trái..."
Ichie gật đầu, nhẹ nhàng ôm mấy chiếc cặp sách lên tay, lại kéo theo hai chiếc vali đi thẳng vào trong, trước khi đi còn quay đầu lại nói.
"Các cậu đi rửa mặt trước đi, cả buổi chúng ta ở trong rừng rồi, cả người cũng toàn bùn đất cả, tớ sẽ ra tìm các cậu nhanh thôi."
Kaminari lầm bẩm.
"Thật may cậu ấy là con gái, nếu không thiên hạ này chính là của cậu ấy."
Mineta cười lạnh.
"Con mắt nào của cậu nhìn thấy thiên hạ này hiện tại không phải là của cậu ấy thế hả?"
Nhóm nữ sinh trong lớp bốn mắt nhìn nhau, mặt đỏ lừ.
"Ichie...đúng thật là..."
Đúng là một người bạn trai đáng tin cậy hết sức.
Bữa cơm chiều của cả bọn rất ngon miệng, Ichie nuốt miếng há cảo trong miệng xuống, nói với nhóm Kirishima đang ngồi trước mặt.
"Các cậu có nghe rõ chị ấy vừa nói gì không?"
Uraraka nghiêng đầu nhìn cô.
"Hả?"
"Hôm nay các chị ấy chỉ làm giúp chúng ta thôi."
"Ừm?"
Uraraka mắc nghẹn, đấm ngực ho khù khụ, Ichie đẩy cốc nước sang cho cô bạn, đợi Uraraka uống nước xong, cô mới nhẹ nhàng thả nửa câu còn lại xuống.
"Tức là, mai là bọn mình phải tự làm hết đấy."
Nhóm bạn học ngồi cạnh cô nghẹn họng, cảm giác cơm canh bớt ngon hẳn.
Cơm nước xong xuôi, Ichie lại được đám nữ sinh lôi kéo đi tắm.
Nhà tắm nam và nhà tắm nữ chỉ cách nhau một bức tường.
Ichie để quên khăn tắm lên quay lại để lấy, lúc trở về lại bị cậu nhóc Kota cản lại.
"Đây là nhà tắm nữ, nam sinh thì lượn sang bên kia kìa."
"..."
"Chị là nữ."
Kota trừng mắt, cảm thấy con người này sao mà ăn nói vô lý quá đỗi.
"Lừa con nít hả?
Lúc tới đây tôi đã để ý đến anh rồi, anh mặc quần mà?"
Ichie trầm mặc trong giây lát, mở miệng nói.
"...Nói ra có thể em sẽ không tin, nhưng đó chỉ là để tiện lợi cho việc chiến đấu mà thôi."
Cậu nhóc chán ghét nhìn Ichie, cười lạnh.
"Nói dối thì nói sao cho hợp lí một chút, đồ biến thái!"
Ichie im lặng nhìn cậu nhóc, Kota trừng mắt nhìn cô, giang tay ngăn trước cửa nhà tắm nữ, tuyệt nhiên không để cho cô bước vào.
Lúc Midoriya đến nơi, chỉ thấy hai người đang bốn mắt nhìn nhau, giống như là đang thi xem ai mở mắt được lâu hơn vậy.
"Nishimiya, có chuyện gì thế?"
"Giữ giúp tớ đống đồ này một lát nhé, Midoriya."
Vẻ mặt Ichie có chút quái lạ, cô quay đầu, sải bước đi về phía phòng ngủ chung.
Midoriya ngẩn người, theo bản năng cầm lấy chậu đồ trong tay cô.
Lần này thì đến lượt cậu và Kota bốn mắt nhìn nhau.
"Đồ biến thái!"
Tự nhiên bị chửi oan, Midoriya chẳng hiểu gì.
"Sao cơ?"
"Nam sinh trường anh hùng các anh hết trò để làm rồi hay sao mà lại đi giả gái vào phòng tắm nữ thể hả?!"
???
Giả gái?
Midoriya ngẩn ra, lại bỗng vỗ lên mặt mình một cái thật kêu, bao nhiêu nghi vấn trong đầu nãy giờ cuối cùng cũng được lý giải.
Ichie rất nhanh đã quay trở lại, cô đau đầu ngồi xuống trước mặt cậu nhóc, giơ ra thẻ căn cước trong tay.
"Em nhìn ở chỗ này này, mục giới tính ấy."
Con nít sáu tuổi có thể chưa nhận được hết mặt chữ, nhưng chắc là vẫn phân biệt được hai từ nam và nữ chứ nhỉ?
Kota há hốc miệng.
"Không phải, anh, không, chị rõ ràng là..."
Ichie không ngờ tới sẽ có ngày mình phải sử dụng đến căn cước công dân để bước vào nhà tắm, cô nhìn cậu nhóc trước mặt, hiếm khi nổi ý trêu chọc.
"Nếu em còn không tin, vậy thì cùng vào trong đi, cởi ra không phải sẽ biết à?"
"Không được!!"
Lần này thì cả Midoriya cũng hét lên, gương mặt cậu bạn đỏ bừng, cậu vội vàng nhét chậu đồ đang cầm vào trong tay rồi đẩy Ichie đi vào lối vào phòng tắm, vừa đẩy người đi vừa quay đầu lại nói.
"Cậu ấy là con gái đấy, anh cam đoan!"
Cậu nhóc Kota cũng đỏ bừng mặt, líu lưỡi lắp bắp.
"Anh, anh cam đoan cái gì, hai người...!"
Lần này thì cả Ichie cũng bật cười, mặt Midoriya lại càng đỏ, bị hai người ép trong ép ngoài đến mức cả đầu choáng váng muốn ngất.
Ichie dừng lại khi bước vào trong cửa, đưa tay vỗ vai cậu.
"Được rồi, tớ đi tắm đây, cậu cũng đi tắm đi, em ấy vẫn đang ở ngoài đấy.
"
Midoriya ngẩng đầu nhìn cô, chẳng biết nghĩ đến cái gì mà mặt còn đỏ hơn nữa, vội vàng gật đầu chạy vội ra ngoài.
Nhóm nam sinh hình như cũng đã đến, Ichie nghe thấy giọng Kirishima vọng qua từ phòng tắm nam bên cạnh, giọng của cậu bạn, khụ, đúng là rất rõ ràng.
"Midoriya, ông làm gì mà mặt đỏ khiếp thế, cả người cũng đỏ rồi này!
Không phải là dị ứng đấy chứ?"
Ichie ôm chậu đồ trong tay, khóe miệng khẽ nhếch.
Da mặt đúng là mỏng ghê luôn ấy.
...
Nhóm nữ sinh đã vào bồn tắm hồi lâu, Uraraka nhìn thấy Ichie, vẫy tay cười vui vẻ.
"Ichie, ở đây này!"
Ichie cười với cô bạn, lại nhanh chân đi lại bức tường gỗ ngăn cách nam nữ, dán một lá bùa lên mặt tường.
Năng lực đa năng quá nhiều lúc cũng không tốt, Ichie không phải đứa biến thái thích rình trộm.
Jiro nhìn thoáng qua Ichie, đỏ mặt nói.
"Ichie, chân, chân cậu ấy dài quá nhỉ?"
Ichie là cô gái cao nhất lớp, thân hình cũng khá mảnh mai, có điều bình thường người khác nhìn vào cũng chỉ chú ý đến một là khuôn mặt đẹp trai, hai là phong cách chiến đấu mạnh mẽ, ngược lại rất hiếm người chú ý đến hình thể của cô.
Nhìn cặp chân thon dài cân xứng ẩn hiện sau lớp khăn tắm, cho dù biết đối phương có cùng giới tính với mình, Uraraka vẫn bất giác đưa tay lên sờ mũi, cũng may là không sờ được có chất lỏng khả nghi nào đó.
Ichie xuống nước, đưa tay vuốt mái tóc ngắn về phía sau.
Jiro khẽ nuốt nước bọt, ánh mắt liếc nhanh xuống dưới.
Giám định hoàn tất, phần thân trên của đối phương hoàn toàn không khác gì bọn họ.
Hơi nước ấm áp trong phòng tắm khiến cả người Ichie đều thoải mái, loại khí chất nam nữ khó phân cũng dần biến mất.
Dáng vẻ cùng thần thái của cô vẫn là một vẻ ôn hòa dịu dàng như cũ, nhưng lại khiến cho những người khác nhận thấy rõ, đối diện mình là một cô gái.
Ichie đúng là một cô gái.
Nhận ra được sự thật này, nhóm nữ sinh nhanh chóng bình tĩnh lại.
"Sao thế?"
Ichie nghiêng đầu nhìn bọn họ, thanh âm hơi khàn, gương mặt Ichie bởi vì nước suối ấm áp mà hơi ửng đỏ lên, trong đôi mắt đen lấp lánh ánh nước chứa đựng vài phần ngây ngô.
Người này định sẵn từ khi sinh ra đã là một người khiến cho cả nam lẫn nữ đều bị thu hút.
Nữ sinh trong phòng tắm đều ngơ ngẩn, vành tai Yaoyorozu đỏ bừng, vội vàng quay đầu.
"Không có gì hết!"
Ichie nhìn bọn họ, nhẹ nhàng nhắc nhở.
"Nếu thấy choáng váng thì đừng ngâm nữa nhé, có cần tớ đưa cậu về không?"
Nhìn xem.
Điểm chí tử nhất là Ichie không hề cố gắng làm gì cả, những câu nói, hành động từ cô đều xuất phát từ bản chất ôn hòa vốn có, dễ dàng chọc đúng tâm tư đối phương, thế mới chết.
Bên kia bức tường truyền đến giọng nói của đám nam sinh, có vẻ Mineta đang đứng dưới bức tường, Hagakure tức giận nói.
"Cậu ấy lại thế nữa rồi!"
"Ôi, lần này thì không sao đâu."
Ashido cười toe, ranh mãnh nháy mắt với cô bạn.
"Trước khi đi tắm tớ có nói với thầy Aizawa rồi, thầy bảo sẽ tìm người đến trị cậu ấy..."
Bên kia bức tường, Mineta đạp lên một tảng đá nhỏ, khí thế hùng hồn.
"Những bức tường được tạo ra là để con người chinh phục mà!
Plus Ultra!"
Yaoyorozu vỗ trán, hoàn toàn không còn lời nào để nói.
"Ai nói với cậu ấy là Plus Ultra dùng như thế này vậy...?"
Mineta còn chưa kịp leo đến đầu tường, Kota đã nhanh hơn một bước, cậu bé con trừng mắt nhìn Mineta, vươn tay quăng ra một cái tát rõ kêu.
"Trước khi học làm anh hùng, anh nên học cách làm người trước đi."
Ashido cười phớ lớ, Ichie cũng bật cười, hóa ra là vì thế nên cậu nhóc mới đứng canh trước cửa nhà tắm, Ichie cũng mới vì thế mà bị chặn lại.
Đúng là một đứa trẻ có trách nhiệm.
Cậu nhóc nghe thấy tiếng cười khúc khích của Ashido, lơ đãng quay đầu nhìn sang, chẳng dè lại may mắn thấy được nhà tắm nữ của các chị.
Mặt cậu nhóc đỏ ửng, loạng choạng trượt chân ngã lùi về sau, thẳng tắp rơi xuống bức tường cao phía sau.
"Ôi trời ạ!"
Nhóm nữ sinh cũng giật mình đứng dậy, lại nghe thấy giọng Midoriya từ bên kia truyền tới.
"Em ấy không sao!"
"Midoriya đỡ được thằng nhóc rồi!"
Mấy cô gái thở phào, lại nghe thấy Midoriya nói.
"Các cậu cứ tắm tiếp đi, tớ đưa thằng bé đến chỗ Mandalay đã."
Ichie đứng dậy, bước ra khỏi hồ nước.
"Tớ cũng đến đó thử xem."
Nhớ đến năng lực chữa trị của Ichie, nhóm nữ sinh rối rít gật đầu.
Ichie vặn vòi nước, cũng chẳng kịp đợi nước nóng, để làn nước lạnh xối thẳng lên người.
Quần áo đã gấp gọn để trong tủ đồ, Ichie mặc đồ xong, men theo con đường đá trở về khu nhà của nhóm giáo viên.
Đứng trước cửa phòng làm việc của nhóm Pussy Cat, Ichie gõ cửa.
"Ai đó?"
Giọng Mandalay từ trong phòng truyền ra.
"Em là Nishimiya, xin phép ạ."
"Nishimiya?!
Ấy, khoan, khoan đã-"
Ichie đã mở cửa, thấy Midoriya chỉ quấn mỗi mảnh khăn tắm trong phòng cũng giật mình, Midoriya mặt đỏ như gấc, liên tục lùi lại phía sau.
Được rồi, trên người chỉ có một mảnh khăn tắm mà thôi, cậu còn muốn che cái gì nữa chứ?
Ichie nhanh chóng rời mắt, dở khóc dở cười cởi áo khoác ngoài ném cho cậu bạn.
"Mặc vào đi."
Midoriya cảm thấy chính mình hẳn sắp chết ngất vì ngượng, Ichie cũng không nhìn lại cậu nữa, đưa mắt nhìn qua Kota đang nằm thẳng trên ghế sofa.
"Em ấy không sao chứ ạ?"
Áo khoác vốn đã khá dài với Ichie, mặc lên người Midoriya thấp hơn cô gần nửa cái đầu thì càng dài thêm, kéo hẳn tới ngang đùi.
Mandalay che miệng nhìn hai người, híp mắt trả lời.
"Kota vẫn ổn, là nhờ có Midoriya cả đấy."
"Em xem giúp cậu bé có được không ạ?"
Mandalay rõ ràng cũng biết Ichie, chị híp mắt cười.
"Được chứ."
Ichie tiến lại gần cậu nhóc, ngón tay điểm sáng đặt lên trán đứa trẻ.
"Kinh sợ quá độ, hẳn là do bị ngã từ trên cao xuống, nhưng sao em ấy lại chảy máu mũi?"
Mandalay cố nín cười.
"Chắc là do nhìn thấy các chị trong nhà tắm ấy mà."
Ichie trong chớp mắt đã hiểu ra vấn đề, nhịn cười khẽ ho một tiếng, sau đó lại đưa hai ngón tay đặt lên thái dương đứa nhỏ, ánh xanh chớp động hai lần rồi tắt lịm.
"Cái này là để em ấy có thể ngủ yên giấc từ giờ đến sáng mai."
Midoriya bên cạnh lại nói.
"Em có thể hỏi chị cái này được không ạ?"
Mandalay nhìn cậu, ánh mắt dịu lại, có vẻ như biết cậu thiếu niên trước mắt muốn hỏi điều gì.
"Em cứ nói đi."
"Em ấy, Kota có cái nhìn rất tiêu cực về anh hùng đúng không ạ?"
...
Cha mẹ Kota là anh hùng đã hi sinh trong khi làm nhiệm vụ vào hai năm trước, cả xã hội anh hùng ca ngợi họ, nhưng với một đứa trẻ chỉ vừa mới chập chững vào đời, nó sẽ chỉ biết được rằng cha mẹ nó đã ra đi.
Kota là một đứa trẻ như thế.
Một đứa trẻ mất đi gia đình, không còn chỗ dựa, em chán ghét anh hùng, không hiểu vì sao lại tồn tại những con người có ước mơ trở thành anh hùng, cũng tự cách biệt chính bản thân mình với xã hội anh hùng.
Vì sao trên đời này lại có những người xem trọng người ngoài hơn gia đình mình?
Anh hùng cứu tất cả mọi người, anh hùng có thể hi sinh tính mạng vì người khác, nhưng còn gia đình của bọn họ thì sao?
Vợ chồng, cha mẹ, con cái, những người đó phải sống tiếp thế nào?
Midoriya không biết cảm nghĩ của chính mình là gì sau khi nghe được cậu chuyện đó là , cậu hơi ngẩn ngơ, bất tri bất giác rời khỏi căn phòng từ lúc nào, chầm chậm bước trên hành lang phủ gỗ.
Mũ áo phía sau lại bỗng bị kéo lại, hiển nhiên là Ichie vẫn đi sau cậu nãy giờ, cô có vẻ hơi lo lắng, nhẹ giọng gọi.
"Này, Midoriya."
Midoriya lúc này mới nhớ ra bên cạnh mình vẫn còn có người, trên người mình còn đang mặc áo khoác của người ta.
Cậu thấy Ichie nghiêng đầu nhìn cậu, khóe môi mấp máy, trong đôi mắt đen là một mảng thanh triệt sáng ngời.
"Cậu có đang nghe không?"
Midoriya cảm thấy một luồng nhiệt nóng xông thẳng lên mặt, hai tai ù đi, bên chóp mũi phảng phất mùi hương nhè nhẹ từ chiếc áo khoác trên người mà cậu vẫn cố lảng tránh từ khi mặc áo đến giờ, trái tim không thể kiềm chế nhảy lên đập loạn.
"H-hả?"
"Hả cái gì?"
Ichie nhướn mày, chầm chậm kéo người lùi lại.
"Cậu tính đi chân không ra nền đất đấy à?"
Mái tóc ngắn của cô vẫn chưa kịp lau khô, mang theo hơi lạnh ẩm ướt chạm đến ngang gò má cậu.
Midoriya lúc này mới giật mình nhìn xuống chân, quả nhiên, quần áo còn chưa kịp mặc thì lấy đâu ra dép.
Ichie nhìn cậu, cậu nhìn xuống mặt đất, lại nhìn Ichie.
"Thế, thế thì phải làm thế nào?"
Không lẽ cậu ấy định ôm ngang mình sang khu của nam sinh à?
Như thế đâu có được???
Ichie cảm thấy cậu bạn cùng lớp này hôm nay cứ ngốc ngốc đi như thế nào.
Cô đi đôi dép lê của mình xong, quay đầu nói với cậu.
"Đợi mình một lát."
Midoriya vẫn trong trạng thái ngơ ngác nhìn Ichie đi sang khu nhà chính, rất nhanh sau đó đã cầm về một đôi dép khác đặt xuống trước mặt cậu.
"Của cậu."
Ichie đúng là rất biết chiếu cố người khác.
Midoriya ngượng ngùng xỏ dép lê, cùng cô đi về phía nhà chính, lại nhanh chóng nhận ra đây là hướng trở về khu chỗ ở của nam sinh.
Cái này thì đúng là không ổn, cậu bước nhanh về phía trước, nói với cô gái ở bên cạnh.
"Để mình đưa cậu về đi."
Ichie dừng bước, dở khóc dở cười nhìn cậu.
"Cậu chắc chứ?"
À, Midoriya hiện tại ngoài lớp áo khoác ngoài cùng thì cũng chỉ còn một lớp khăn tắm bên trong.
Còn lại thì có gì?
Chẳng còn gì hết.
Lấy bộ dạng này lang thang ngoài khu nhà ở của nữ sinh, cậu chắc chắn sẽ bị gọi là biến thái.
Nhìn vẻ khó xử của người bên cạnh, Ichie chủ động nói chuyện.
"Cậu thấy chuyện của Kota như thế nào?"
Nói về chính sự, Midoriya có vẻ bớt ngượng hơn nhiều.
"Kota là một đứa bé đáng thương."
"Người nhà của các anh hùng đều rất đáng thương."
Ichie mỉm cười nhìn cậu, trong đôi mắt đen như chứa đựng ánh sao, thanh âm trầm lặng hòa lẫn trong tiếng gió xào xạc, tan vào trời đêm vô tận.
"Còn việc sống chết, không bàn đến anh hùng, thân nhân máu mủ ruột thịt qua đời, dù là vì bất kỳ lý do gì cũng đều khó tránh việc để lại cho người nhà vết thương lòng."
Khu nhà của nam sinh đã ở ngay phía trước, ánh đèn sáng rực phủ lên mái tóc đen mềm mượt như tơ.
"Đi đi."
Giọng nói nhẹ nhàng.
"Đêm muộn rồi, đừng để bị nhiễm lạnh."
...
Lời nói nhỏ:
Midoriya: Tình huống này có gì đó lạ lắm.
Ichie: Khăn tắm nghị lực thật, cậu ấy không sợ rơi sao?
Mandalay: Đám nam sinh nữ sinh bây giờ ấy à...