Lại qua vài năm tiếp theo chính xác là hai, chàng trai Dokuta kia giờ chắc cũng hai mươi lăm tuổi.
Lúc mới gặp cậu mới mười lăm nhưng lại là một bác sĩ, đúng là rất giỏi.
Cậu hàng ngày chăm sóc cho những con rồng bị thương.
Cô thì hằng ngày quanh quẩn trong rừng, tìm những con rồng ác lộng hành kia phà tiêu diệt.
Đôi lần vì đói trong lúc tiêu diệt nó nên cô lỡ nhâm nhi "vài con" cho đỡ đói.
Một hành động bình thường của cô nào ngờ lại mang một hậu quả khó lường.
Những con rồng bị ăn phải nhanh chóng bị tế bào cô tiêu hóa hóa, sức mạnh của nó cũng chuyển vào cơ thể cô.
Cũng giống như Acnologia, tiêu diệt và ăn thịt rồng nên đã phải chịu kiếp hóa thành rồng.
Cô cũng vậy, vào một lần đi săn lồng ngực cô nóng ran, sức mạnh tràn đầy cơ thể như muốn nổ tung.
Lục phổi ngũ tạng như bị thiêu rụi, đau đớn đến quằn quại.
Trước đó cô đã phải nhắn với Dokuta mình cần bế quan một thời gian sau đó phi vào rừng.
Cô gắng cưỡng chế nguồn sức mạnh này, trong lúc chống chọi lại nó, cô đã biến thành một bán long.
Vẩy rồng, đuôi rồng, chân, tay từ từ chuyển hóa thành một con rồng thực thụ.
Đây chính xác là khoản thời gian cô thống khổ nhất, phải mất đến một năm rưỡi mới có thể nói là làm quen với nó đi.
Cố gắng nghĩ cách trở về dạng người cũng lại nữa năm nữa.
Hai năm dài dõng cô khổ cực, cuối cùng cũng quay trở về chỗ Dokuta.
Nhưng lúc đến không phải cảnh tượng cỏ xanh cây xanh như trước nữa mà là những ngọn lửa rực cháy.
Toàn bộ bị thiêu rụi, xác rồng la liệt bên cạnh đó còn có xác của ba người.
Ba thi thể có lẽ đã bị chết trong một ngọn lửa lớn bởi phần quần áo bị cháy, chân tay có vết bỏng nặng, đôi mắt trợn ngược như bị tân công.
Bên cạnh họ là một.
Chàng trai trên mình được nhuốm đỏ bởi máu, đó là Dokuta cậu nhóc hiền lành thân thiện giờ trong mắt tràn đầy logic thù.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi bên Dokuto cô cũng dần chấp nhận con người cậu.
Coi cậu là người em của mình, trái tim dần mở lòng ra, cậu cũng chính là người đầu tiên trên thế giới này gọi cô là "chị".
Từ đó cô đã cảm nhận được sự ấm áp giống như của gia đình.
Thế nào mà người em trai của cô giờ lại biến thành như này, cớ sao.
Nó đang là một đứa trẻ ngoan ngoãn dành sự yêu thương của mình lên hết những con rồng.
Trong lòng rối rắm, cô hận không thể biết lí do nào khiến em cô phải chịu cảnh đau khổ này.
Hận không thể xé xác nó thành trăm mảnh, lòng cô như nhói lại...mà quặn đau.
- Do...Dokuto
Giọng cô không hiểu vì sao mà run lên, đôi mắt hướng về phía cậu.
Nghe được tiếng nói quen thuộc của người chị gái, cái cổ cậu nhanh chóng quay lại.
Vẫn là người con gái mang trên mình một thân bạch y, là người chị cậu ngưỡng mộ mà hết sức yêu thương.
Cậu nhanh chóng lap xuống phía dưới, ôm chặt lấy cô nước mắt cứ thế mà tuôn rơi.
Dòng máu đỏ tươi kia cũng dần ngấm vào bộ đồ trắng của cô, mái tóc dài qua hông đang cột đuôi ngựa cũng dính phải.
Cô không tỏ ra chút chê bai ghét bỏ nào, choàng tay lên ôm lại cậu.
Tất cả đã kết thúc, cô nhìn ánh mắt căm phẫn nhìn vào mỡ hỗn độn trước mắt kia.
Tay đưa lên một cái tất cả liền biến mất, ngôi làng cũng trở về bình thường...chỉ là không còn người.
Cả hai kiếm một hòn đá ngồi xuống, cậu vẫn khóc.
Cô nhìn cậu, ánh mắt dù vẫn lạnh giá nhưng sâu bên trong còn có nỗi buồn thống khổ.
- Tại sao em lại vậy
Cô dịu dàng hỏi cậu, những ngón tay nhẹ nhàng vuốt mái tóc của cậu.
- Là...là người trong làng và lũ rồng đã kết cấu để giết gia đình em
- Là bọn chúng giết hại những con rồng thiện kia
- LÀ BỌN CHÚNG
Cậu dường như mất kiểm soát, đôi mắt chìm sâu vào trong chứa đầy sự hận thù.
Giọng nói càng ngày càng lên cao cuối cùng là hét đến phá vỡ cổ họng.
Cô thì sao?
Đau khổ chứ, cô rất đau khi thấy em mình trở thành như này.
Nhưng chưa kịp ra tay, bỗng dưng Dokuta lại chịu một cảm giác đau đớn như đang có người xé từng mảnh thịt trên người cậu.
Đau đớn đến chết đi sống lại, chân tay như đang có dấu hiệu của rồng, vậy bắt đầy hiện lên.
Phát hiện ra điểm khác thường cô nhanh chóng đi đến gần.
Nhưng đã quá muộn rồi, cậu đã biến thành một con rồng thực thụ.
Cô đến gần, sự đau khổ dường như tăng thêm cho cô, cái cảm giác bất lực này đây là lần đầu cô trải qua.
Nhưng trời phù hộ, cậu vẫn còn giữ cho mình được tâm trí của cậu không bị linh hồn của những con rồng kia thao túng mà rơi vào vực sâu không đáy.
- Chị...chị...
Tiếng gầm gừ của cậu vang lên, cậu lo lắng, sợ hãi người chị của mình liệu có ghét bỏ mà rời đi không.
Chị chính là lí do cho cậu vượt qua cái hố sâu kia, mong sao chị đừng đi mất khỏi cõi đời cậu.
Chị là người thân cuối cùng, nếu chị đi cậu sẽ cô đơn trên đời nãy mất.
- Ừm ta đây
Cô khi đến đã đứng hình vài giây, nhưng sau khi nghe thấy tiếng nói của cậu liền ổn định lại đáp lại tiếng gọi đó.
Câu nói của cô như khiến lòng cậu nhẹ hẳn, cái lo lắng sợ hãi kia liền biến mất thay thế cho sự vui vẻ.
- Chị....em quyết định sẽ rời khỏi đây...
- Em sẽ luyện tập để bảo vệ chị
- Có được không
Đúng vậy, cậu quyết định sẽ cố gắng trở nên thật mạnh mẽ, cậu sẽ trở thành con rồng mạnh nhất, vua của loài rồng để bảo vệ cô.
- Được
- Ta đồng ý nhưng em định lấy luôn tên của mình sao Dokuta.
Không có ý định ngăn cản cô tán thành ý kiến của cậu, cho cậu được làm những gì mình muốn.
Cậu chỉ cần nhớ là luôn có một người chị phía sau yêu thương bảo vệ cậu.
- Em sẽ thay đổi một cái tên khác!
- Vậy em nghĩ sao về Acnologia ?
-Ac...Acnologia?
- Đúng vậy
Lúc đang suy nghĩ tên mới cho mình, cô liền nhanh miệng mà nói ra ý của mình.
Giữ nguyên tên như cốt truyện chính cô đã đọc và xem.
Nghe được cái tên từ cô đặt cho, cậu phấn khích mà rống lên thật to làm cho trời đất quay cuồng.
- Haaaaaaaaaaa
- Từ nay ta sẽ là Acnologia
- Là Hắc long vương Acnologia
- Hẹn gặp lại chị....nee-san
Nói lời từ biệt, cậu vỗ cánh rời đi.
Gió bắt đầu thổi mạnh, nó như lời bắt đầu cho cuộc khởi đầu của một thiếu niên đã chìm đắm trong hận thù.
Đứng một lúc nhìn theo hướng nó bay đi cô cũng bắt đầu xuất phát tiếp trong cuộc hành trình này.
- Đoạn này thay đổi cốt truyện + phi logic- 👆
______________________________
Sau những tháng ngày vui vẻ của cô, nó kết bằng một sự cố bất ngờ, đau thương có vui buồn có.
Cuối cùng cô cũng quyết định đi khám phá những thứ mới mẻ cùng hai cộng sự của mình Clell và Kite.
Cả ba người đi thẳng về con đường phía Bắc, trải qua nhiều nắng mưa cùng những chuyện nhỏ nhặt.
______________________________
Thời gian trôi qua cũng thật nhanh, sau vụ việc của Dokuta cô đã tiếp tục hành trình của mình, đồng thời cô cũng phải tập luyện quen với sức mạnh mới.
Sát long nhân không có thế hệ, nếu muốn xác nhận chính xác thì cứ cho nó bằng với Acnologia đi.
Lại thêm một khoảng thời gian nữa trôi qua dành cho việc luyện tập, cuộc sống của cô cũng thật nhàn rỗi.
Đầu tiên là đến nơi đã dành mấy năm cho việc luyện tập và phiêu lưu, đến khi đến một ngôi làng, làm quen với một người mới thì ở đó cũng mấy năm.
Từ biệt nhau bằng một tình cảnh lâm li bi đát, nghĩ đến ai không thấy cũng chỉ nghĩ là hoang đường.
Nghe đã biết không thực tế đi.
Chuyến đi lần này quả không ngoại lệ, chỉ khá lần này là cả đi lịch luyện nữa nên cô đã phải đi khắp nơi đến ba năm để trau dồi khả năng của mình.
Cuối cùng là cô đáp lại một nơi đổ nát hoang tàn.
Trước mặt cô khi đó vẫn là cảnh tượng đổ nát, thay thế xác rồng thì là những người già trẻ lớn bé đều có.
Tất cả đều mang trên mình một bộ đồ giống nhau, một bộ đồ màu trắng, bên ngoài quấn màu xanh dương tư vai trái chéo xuống hông rồi thả xuống.
Ai cũng nằm la liệt trên mặt đất, cảnh tượng này đã kêu gọi không ít sự tò mò của cô.
- Clell
- Thả ta xuống và về bóng đi.
Ra lệnh cho Clell dừng lại, cô bước xuống đống đổ nát đó từ từ tiếng vào trong.
Còn phía con sói tên Clell kia cũng chẳng dám mời một lời hai mà nghe theo lời cô.
Đối với Clell và Kite lời nói của cô là mệnh lệnh tuyệt đối mà hai người không thể không thực hiện.
Để cho chủ nhân làm việc theo ý mình, cả hai lại chui vào trong bóng có phần nâng cảnh cảnh giác giúp bảo vệ chủ nhân.
Càng đi vào sâu, tiếng "lạch cạch....lạch cạch...." liên tục vang lên.
Đó chính là tiếng bước chân trên những viên đá nhỏ, bỗng dưng cô dừng lại.
Con ngươi kia trở nên tĩnh lặng đến lạ thường nhìn một bóng dáng giống một cậu bé mười sau mười bảy tuổi đang đứng trước mắt mình.
Cậu nhóc đó toàn thân run rẩy, tâm trí hỗn loan quay đi quay lại cố xác định mọi thứ xung quanh.
Thế rồi tiếng nói của cô như làm cậu nhóc phía trước rơi khỏi đau khổ bất giác quay lại.
- Này cậu bé...ngươi làm trái quy tắc của vạn vật thay đổi thời gian sao
Cô thực không phải người biết an ủi, những lời nói ra cũng chẳng kiêng nể, thâm chí còn cứa thẳng vào tim gan khiến đôi phương không chết mạng cũng phải chết tâm.
Câu hỏi thẳng thắn của cô khiến cậu phải giật người lên một cái, đôi tay lại run lên đến lạ.
Bỗng nhiên một luồng ma lực hắc ám xuất hiện lên, rất cường đại, to lớn và mạnh mẽ.
Cô bình thản nhìn thứ sức mạnh khủng khiếp đó xâm nhập vào cơ thể của con người trước mặt.
Thoáng chốc cô nhìn thấy cặp mắt hận thù tức giận của vị thần Ankhseram làm cô khá ngạc nhiên.
Cái thứ sức mạnh kia càng ngày càng lớn, càng ngày càng trở nên mạnh mẽ hơn, nó như đang cố gắng nhồi nhét bản thân mình vào cơ thể của kẻ tội đồ.
Kẻ đá phá vỡ luật lệ tự nhiên mà tự ý thay đổi thời gian vạn vật khiến mọi thứ rối tung.
Và kẻ nào phạm phải chắc chắc sẽ bị dính lời nguyền bất tử, sẽ có người coi nó là một sự hạnh phúc lớn nhưng đâu biết rằng sẽ phả chứng kiến từng người từng người thân một của mình sẽ nằm xuống trong bất lực.
Đây chính là cái giá phả trả cho sự bất tử đó.
Đã nửa tiếng trôi qua, sức mạnh hắc ám kia cuối cùng đã hết.
Toàn bộ sự sống xung quanh cậu bé kia đã bị hắc thuật hút hết toàn bộ để lại bôn dáng khô cằn không sức sống.
Còn về phía cậu nhóc kia thì đã kiệt sức mà gục xuống.
Bất lực, cô đành phải đưa cậu đến một chỗ khác nằm đỡ, đương nhiên cô cũng là người bị dính lời nguyền này nên ma lực của cậu dẫn đến người xô cũng chẳng có tác dụng.
Nó còn chẳng cường đại bằng sức mạnh của cô.
Đã năm tiếng trôi qua, từ lúc mặt trời còn đang sáng rực thì bây giờ cũng đã sắp lặn xuống.
Cô vẫn ngồi đó tranh thủ thiền thêm một chút để ổn định lại hai nguồn hắc bạch ma pháp trong cơ thể.
Đã lâu cô không động đến nó rồi nên mất một thời gian khá lâu để ổn định.
Lúc cô mở mắt tỉnh nhìn xung quanh thì thấy cậu bé sợ hãi đứng cách cô rất xa.
Thấy cô mở mắt ra thì miệng cậu lắp bắp
- Tránh...tránh xa tôi ra
- Không chị sẽ chết đấy...
......
- Tôi cũng bị dính lời nguyền, không sao.
Cậu nói đi nói lại một câu nói như để cảnh cáo cô nên bảo vệ tính mạng của mình.
Nào ngờ lại nhận được câu trả lời bất ngờ vậy chứ, chưa kịp hoàn hồn cậu lại nhận được thêm câu hỏi
- Cậu nhóc, cậu tên gì ?