Nghe hệ thống nói Lê Bạch Thành ngại ngùng sờ mũi, đồng thời phản bác lại:
Cái này sao gọi là thiếu đạo đức được?
Chỉ là tôi thấy đồng nghiệp ăn không no, làm việc tốt mà thôi.
Lê Bạch Thành nói xong lại hỏi hệ thống, sau khi Chu Thụ ăn chúng có làm ô nhiễm gia tăng và chết hay không.
[Không, đặc tính ô nhiễm của anh ta thừa hưởng đặc tính của Cây nắp ấm, cậu thấy Cây nắp ấm nào vì ăn sâu mà chết hoặc bệnh biến hay không?
Những con sâu đó không gây ảnh hưởng gì đến anh ta hết, chúng sẽ trở thành chất dinh dưỡng cho cơ thể, thậm chí ở một trình độ nào đó có thể làm chậm ô nhiễm của anh ta.]
Lê Bạch Thành: ?
Làm chậm ô nhiễm?
[Đối với Chu Thụ mà nói, ăn sâu bị ô nhiễm cũng giống như dị nhân uống thuốc chống ô nhiễm vậy đó.]
Nghe hệ thống nói vậy, Lê Bạch Thành nghiêng đầu nhìn về phía khu vực ô nhiễm.
Chậc, thì ra là vậy, đây chẳng phải là thuốc đặc hiệu chống ô nhiễm miễn phí cho mấy nhà dị năng hệ thực vật hay sao?!
Thành trung tâm không thể nuôi hai đứa nó được hả?
Không thể giết chết hai đứa nó được!
[?]
Mặc kệ dấu chấm hỏi của hệ thống, Lê Bạch Thành lấy điện thoại ra gọi một cuộc.
Trung tâm phòng chống ô nhiễm, Phó Tuyến nhìn bức ảnh thi thể của Phù du hơi cau mày, bức ảnh này đã được truyền đi rất lâu trong Trung tâm phòng chống ô nhiễm, bởi vì cách chết đặc biệt thế này, tất cả mọi người lần đầu mới thấy, phối với bức thư độc đáo kia.
Thật sự rất mắc cười.
Phó Tuyết nhìn bức thư có hình đầu thỏ đáng yêu, hơi cau mày, lần trước sau khi xác nhận đó là tem của Thần Quốc, Lê Bạch Thành có bán mấy tấm cho Trung tâm phòng chống ô nhiễm, nhưng đến hôm nay bọn họ vẫn chưa sử dụng con tem đến từ Thần Quốc.
Thí nghiệm hiệu quả của tem Thần Quốc trong thành trung tâm xác thực không ổn lắm, dưới tình huống không hoàn toàn xác định được con thỏ đưa thư đó có gây hại hay không.
Nên Thành trung tâm quyết định sẽ thí nghiệm tem trong lần Chúc Long và Trần Túy ra ngoài làm nhiệm vụ.
Phó Tuyết đang nghĩ chợt nghe có tiếng chuông, nhìn tên hiển thị hơi bất ngờ, bắt máy.
"Không phải cậu vừa được ra ngoài à, lại gặp vật ô nhiễm hay chi......"
Phó Tuyết bắt máy, vô thức hỏi.
Nhớ tới cử bảo về Bà Cốt nhận được trước đó, Phó Tuyết xoa bóp huyệt thái dương đang căng, theo phân tích của Mortal, Người bệnh đột nhiên thay đổi cách hành động, rời khỏi khu cách ly là vì ảnh hưởng bởi ô nhiễm của Bà cốt.
Nếu không có bức thư tố cáo đó cô cũng không dám tin, dù sao quan hệ của Bà cốt và Lâm Tu Niệm không tệ.
Bà cốt thành dị nhân là vì vô ý tiếp xúc một nguồn ô nhiễm đặc biệt, theo tư liệu được đưa ra, sau khi Bà cốt bị ô nhiễm lập tức bị tuyên án tử hình, mà Lâm Tu Niệm khi đó vẫn còn làm việc tại Viện nghiên cứu số 9 đã đi ngược số đông, đã thí nghiệm giải cứu cho Bà cốt, và thành công đảo ngược ô nhiễm của Bà cốt.
"Tôi chưa xui đến như vậy....."
Âm thanh của Lê Bạch Thành vang lên, cắt ngang mạch suy nghĩ của cô.
"Cho nên...... cậu gọi cho tôi là vì?"
Phó Tuyết ngập ngừng, khó hiểu hỏi.
"Tôi vừa đi dạo ngoài phố, đi qua một nhà hàng, tôi định đi vào ăn cơm nhưng giác quan nói cho tôi, nơi này có nguy hiểm."
Lê Bạch Thành khẽ nói, "Chị cũng biết dị năng của tôi là Nguy hiểm báo động trước, nên tôi nghĩ nhà hàng này có vấn đề."
"Tôi cũng điều tra sơ qua."
Lê Bạch Thành dựa vào bức tường đã ố, lạnh nhạt nói.
"Điều tra.....cậu điều tra được gì?"
Nghe Lê Bạch Thành nói làm Phó Tuyết bắt đầu căng thẳng.
Phải biết sau sự kiện của Phù du, Lê Bạch Thành trả lời về việc mình đến công ty ma của Mật giáo phỏng vấn là "Không cảm thấy bất kỳ nguy hiểm nào, nên mới vào đó", với một nguồn ô nhiễm có thể bức xạ lên đến 130 ngàn người, cậu ta trả lời là không cảm thấy nguy hiểm, vậy nguồn ô nhiễm khiến cậu ta cảm thấy nguy hiểm phải là cấp mấy?!
Giọng Phó Tuyết cao lên tám quãng, nhân viên xung quanh nghe thấy đồng loạt ngừng mọi việc trên tay, căng thẳng nhìn về phía cô, xung quanh vốn đang ồn ào lập tức trở nên im lặng, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng của Lê Bạch Thành.
"Thật ra cũng không nguy hiểm cho lắm, chị đừng căng thẳng."
Lê Bạch Thành nhìn tên nhà hàng, cười nói, "Chỉ là có hai con sâu, sinh một đống nhộng mà thôi."
Nguồn ô nhiễm loại côn trùng?
Nghe chữ sâu, sắc mặt Phó Tuyết thay đổi, so với nguồn ô nhiễm đặc biệt như Phù du, những nguồn ô nhiễm loại côn trùng khác cũng dễ xử lý.
Nhưng nguồn ô nhiễm loại côn trùng khác với những nguồn ô nhiễm khác ở chỗ nguồn ô nhiễm khác chỉ ô nhiễm các vật sống xung quanh, còn nguồn ô nhiễm hệ côn trùng có thể đẻ trứng, chúng nó có thể đẻ trứng ở mọi nơi, bao gồm cả trong nguồn nước!
Mấy năm trước, có một Thành trung tâm bị tàn phá nặng nề do vật ô nhiễm côn trùng dưới lòng đất, dẫn đến việc dân số giảm đi một nửa!
Sinh một ít trứng?
Đừng có nói đơn giản vậy được không!
Phó Tuyết nhịn không được thầm nói.
Có thể đối với đại lão có thể sinh tồn ngoài hoang dã mà nói, việc này sẽ ổn đúng không.......
Phó Tuyết thầm nghĩ, Lê Bạch Thành thấy bên kia điện thoại yên ắng thật lâu không thấy lên tiếng, nghĩ rồi bổ sung: "Tôi đã nghĩ ra cách giải quyết rồi, chị không cần căng thẳng như thế."
"Có cách rồi?"
Phó Tuyết lặng người, vội hỏi, "Cách gì?"
Lê Bạch Thành nói: "Cái này chị đợi xíu sẽ biết, chuyện trứng sâu giao cho tôi và viện trợ là được, chỉ là hai con sâu, mọi người tới giải quyết là được."
Viện trợ?
Lê Bạch Thành có quen dị năng giả nào ngoài họ nữa à?
Kiểm tra của Mortal cho thấy Lê Bạch Thành chẳng có người bạn nào mới đúng.
Phó Tuyết thấy hơi nghi ngờ, nhưng cũng không nghĩ sâu, cuối cùng đợi cô biết nhà dị năng viện trợ trong miệng Lê Bạch Thành nói là ai, suy cho cùng chẳng có thứ gì trong Thành trung tâm có thể thoát khỏi ánh mắt của Mortal.
Phó Tuyết vô thức nhìn về phía con mắt đỏ bằng máy.
Sau khi nghe lời Lê Bạch Thành, không thể không nói, trái tim nhảy đến cổ họng đã quay về chỗ cũ.
Cấp trên đã phân tích đúng về Lê Bạch Thành, bất luận Lê Bạch Thành vì điều gì vào Thành trung tâm để sinh sống, ít nhất cậu đứng về phía họ, hoặc phải nói là đứng về phía nhân loại.
Mặc dù cậu từ chối đến Trung tâm phòng chống ô nhiễm làm việc, nhưng một khi phát hiện tại họa ngầm trong thành phố, việc đầu tiên cậu làm chính là nghĩ cách giải quyết.
"Tốt, tôi sẽ lập tức đưa người đến phối hợp với cậu và bạn cậu."
Phó Tuyết hít sâu một hơi.
Lê Bạch Thành siết điện thoại, ừ một tiếng, "Vậy công việc sau cùng giao lại cho mấy chị, dù sao tôi và bạn mình không rành về chiến đấu với quái vật."
Phó Tuyết ngắt điện thoại, lúc đó trong Trung tâm phòng chống ô nhiễm yên ắng đến không có một tiếng động, đợi mệnh lệnh tiếp theo.
Theo màn hình điện thoại sáng lên, Phó Tuyết híp mắt, nhìn định vị mà người trong điện thoại gửi tới.
"Bắt đầu làm việc thôi," Phó Tuyết hít sâu một hơi, gửi tư liệu cho Mortal xong, nói "Thông báo cho Bộ an toàn."
"Vâng!"
"Vâng!"
Những nhân đang lười biếng chậm chạp đứng lên, dùng tốc độ nhanh nhất hoàn thành mệnh lệnh!
.......
Năng suất của Trung tâm phòng chống ô nhiễm cao quá nhỉ.
Lê Bạch Thành nhìn khung vực xung quanh đã được kiểm soát hoàn toàn, lại nhìn Phó Tuyết và Chúc Long bên cạnh đang vội vàng chỉ huy.
Có lẽ là do không tin tưởng năng lực của cậu, nên mới đưa Chúc Long tới?
[Không phải, là Chúc Long nghe cậu phát hiện ô nhiễm đã chủ động được làm nhiệm vụ, người mà Trung tâm định phái đến là Lục Thương.
Cậu nhìn đi, anh ta lại vẫy đuôi với cậu kìa, anh ta đang nhìn lén cậu, hi hi hi.]
Lê Bạch Thành liếc nhìn Chúc Long đang dựa lưng vào tương cầm máy chơi game, cái đuôi nhẹ nhàng lắc qua lắc lại.
Chúc Long đang chơi game vốn chẳng nhìn cậu.
Lê Bạch Thành xoa chân mày, dị năng của cậu sao cứ tự kỷ thế này, cậu không hiểu nổi, nhớ đến ghi chú hai ngày trước cậu đọc liên quan về Dị năng biết trước, Lê Bạch Thành trầm mặc.
Không dám tin, hệ thống thế mà không lừa cậu.
Tính cách dị năng thật sự ảnh hưởng bởi chủ nhân.
Cậu có tự kỷ như vậy hả?
Lê Bạch Thành xoa đầu, nói thật sau khi đọc xong cái ghi chú đó, cậu rất nghi ngờ cuộc sống.
[Không phải......anh ta thật sự đang nhìn lén cậu!
Camera có thể chứng minh!
Nếu cậu không tin, cậu có thể hỏi Trí tuệ nhân tạo Mortal!]
Lê Bạch Thành: ?
Cậu có chắc tôi không bị Mortal xem như kẻ ái kỷ không?
[......]
Vì có Chúc Long, con phố tối tăm như được mạ lên một tầng ánh sáng nhẹ, trở nên ấm áp.
"Đây là camera đặc biệt do Viện nghiên cứu số 3 tạo ra, nơi nồng độ ô nhiễm không cao thì có thể dùng."
Nhân viên đang đeo thiết bị truyền tin cho Lê Bạch Thành ho nhẹ, đôi mắt xinh đẹp lấp lánh nhìn cậu nói, "Chào anh Lê tiên sinh, tôi là người liên lạc trong nhiệm vụ lần này của anh."
"Trong lúc làm nhiệm vụ, tôi và anh sẽ giao tiếp trong thời gian thực, nếu anh có bất kỳ vấn đề gì đe dọa đến tính mạng của anh, lúc nào anh cũng có thể từ bỏ nhiệm vụ."
Liên lạc viên do dự một chút bổ sung: "Xin anh hãy bảo vệ bản thân!"
Lê Bạch Thành nhìn dáng vẻ nghiêm trang của liên lạc viên, nhìn thẻ công tác trên người cô gái, gật đầu với người gọi là Điền Tiểu Điềm, "Tôi sẽ."
Lê Bạch Thành nói xong, Phó Tuyết đi qua, trên mặt là nụ cười như người bạn, nhỏ nhẹ: "Lê tiên sinh, cậu nói khi nào thì bạn của cậu đến?"
"Sắp rồi."
Lê Bạch Thành nhìn thời gian.
Yên tĩnh.
Yên tĩnh tuyệt đối.
Tất cả mọi người nhìn chằm chằm màn hình giám sát.
"Bạn của Lê tiên sinh chắc cũng là một nhà dị năng hoang dã rất mạnh, mọi người nói thử tí tụi mình có cần tiếp xúc không?
Xem có thể thuyết phục đối phương gia nhập Trung tâm của chúng ta?"
Có một nhân viên ra ý tưởng.
Phó Tuyết nói, "Dưới tình huống không làm Lê Bạch Thành phản cảm, có thể cố gắng tiếp xúc người nọ, tiến hành thu nạp."
"Có xe chạy đến!"
Một giám sát viên chỉ vào màn hình giám sát mà Mortal quay đến, kích động nói.
Trong màn hình một chiếc xe dừng bên đường.
Sau đó một người xuống xe, tất cả mọi người ngừng thở, đầy vẻ hiếu kỳ nhìn người đàn ông trong màn hình.
Ngay cả Phó Tuyết cũng không ngoại lệ.
Mọi người nhìn người trong giám sát tất cả sững sờ, sau đó chậm rãi hiện ra một dấu chấm hỏi trong lòng.
Người này bọn họ rất quen!
Chu Thụ nhận được điện thoại của Lê Bạch Thành nói là cần sự giúp đỡ của anh, anh ta không cần nghĩ đã xin phép cấp trên tan ca.
May mà Trung tâm phòng chống ô nhiễm cũng rất rộng rãi với việc xin nghỉ, dù sao bọn họ không phải lúc nào có công việc, nói một câu là dù tan ca cũng không sao, Chu Thụ chỉ là một nhân viên thực tập, xin nghỉ rất dễ.
Chu Thụ đến nơi, nhìn thấy một nhà hàng.
Trước khi bàn công việc còn mời anh ăn cơm ư?
Lê tiên sinh thật là khách sáo quá?
"Đến rồi," Lê Bạch Thành cười nhìn chu thu vội vàng gấp gáp đi đến, "Đi thôi, vào trong trước."
Thật sự là ăn cơm trước.
Chu Thụ có hơi ngại ngùng gãi đầu, nói một chữ được, Lê tiên sinh khách sáo quá.
Anh ta nghĩ trong lòng, cùng lúc quyết định tí nữa nhất định phải dành trả tiền.
Đâu thể để Lê tiên sinh trả tiền được!
Mặc dù người của viện nghiên cứ nói rất mơ hồ, nhưng anh ta không ngốc, cũng muốn nếm thử một chút.
Theo mức độ bị ô nhiễm của anh ta bây giờ, đã không khác gì quái vật, cơ thể của anh ta sẽ có thể trở về bình thường là nhờ Lê tiên sinh.
Nếu không phải người của Viện nghiên cứu bóng gió hỏi anh ta phát hiện cái gì kỳ lạ hay không, có biết vật ô nhiễm trong nhà vệ sinh đã đi đâu không.
Lê tiên sinh chính là ân nhân cứu mạnh của mình đó!
Nào có đạo lý để ân nhân cứu mạng mời khác không?
Lê Bạch Thành đẩy cửa ra, chuông gió kiểu cũ treo trên cửa phát ra tiếng vang tanh thủy.
Chu Thụ theo bước chân cậu đi vào.
Thơm quá.
Vừa bước vào nhà hàng, một mùi hương hấp dẫn xộc đến, lập tức khơi lên cơn thèm ăn.
Hai người nói chuyện, tìm một vị trí ngồi xuống, đợi tầm một phút, có một nhân viên phục vụ lại menu đi đến.
Cùng lúc đó, âm thanh châm biếm của hệ thống vang lên: [Chậc, cậu nhìn đi, Chu Thụ đang chảy nước miếng kìa.
Anh ta thèm rồi.]
Lê Bạch Thành quay nhìn Chu Thụ ngồi bên cạnh, gân xanh trên trán nổi lên, lấy tay che miệng, cứ như đang cố gắng kiềm chế gì đó.
Lê Bạch Thành thấy cảnh này, trong hoảng hốt như đang trở về buổi chiều một tuần trước.
Chu Thụ cũng chảy nước miếng với Phù du, cố nhịn không ăn mất những con côn trùng đó.
Nhân viên phục vụ cười đi tới, lông tuyến được giấu sau tóc trên đỉnh đầu, làm nó thấy khó chịu, nó cố gắng bỏ qua cảm giác không thoải mái trên đầu, híp mắt nhìn hai người vừa vào nhà hàng, quan sát từ trên xuống dưới.
Không tệ.
Cơ thể cả hai rất khoẻ mạnh.
Dùng để ấp ấu trùng cho chúng thì không thể thích hợp hơn!
"Quý khách muốn dùng gì ạ?"
Vật ô nhiễm phục vụ cười mỉm, hỏi.
Hai phút sau.
Phòng bếp nhà hàng bị đẩy ra, phát ra âm thanh kẽo kẹt khiến người nghe ê răng.
Phòng bếp tan hoang như mười mấy năm không ai bước vào.
Trên tường mọc đầy nấm mốc màu đen lẫn vàng quái lạ.
Một vật quái vật có làn da đen xì mặc đồ bếp trưởng đứng bên trong, trên đầu có có xúc giác màu đen, sau lưng là một đôi cánh màu đỏ tuyệt đẹp, đen và đỏ phác họa nên những màu sắc cực đoan nhất.
Có tiếng nhai nuốt vang lên, giống như có ai đó đang gặm xương cốt trong bóng tối.
"Cộp cộp."
Phục vụ dùng ngón tay móc nấm mốc trên bàn, cười quái dị: "Có khách gọi món, đừng ăn nữa, làm thức ăn trước đi."
Quái vật với đôi cánh rực rỡ chậm rãi quay đầu qua, nó đen xì, phần trán mọc một thứ giống như mắt của côn trùng, nhìn kỹ sẽ phát hiện bên trong hai con mắt đỏ khổng lồ đó là chi chít những con mắt màu đỏ nhỏ hơn.
Trong bàn tay đen kịt đang cầm một nửa trái tim đang ăn dở, đưa qua cho phục vụ.
Phục vụ lắc đầu muốn từ chối, thì nghe con quái vật đen thùi đó dùng âm thành không biết từ nơi nào phát ra đứt quãng nói: "Ăn, bổ sung dinh dưỡng, đứa con."
Phục vụ giữ lông tuyến giấu trên đầu, ngẫm nghĩ rồi nhận lấy nửa trái tim đó, ăn từng miếng vào bụng, "Mau làm thức ăn đi, khách đang chờ đấy."
Con quái vật đen đủi kia lộ ra một nụ cười quái dị, đi đến bên bếp, thậm chí còn đi vào nhà vệ sinh rửa tay, trong lúc nấu, trên mặt nó lại xuất hiện nụ cười quái dị kia, để lộ hàm răng nhọn như răng cưa bên khóe miệng.
Hình như đang nghĩ đến việc gì đó rất vui, nó còn ngâm nga theo giai điệu.
Phục vụ lấy thức ăn qua, lấy trứng nhỏ trong suốt khó nhìn thấy đặt ở chính giữa.
Trong phòng khách của một căn nhà trên tầng hai ở gần nhà hàng.
"Lê tiên sinh đang muốn làm gì thế?"
Một nhân viên nhìn camera giám sát, mê mang hỏi, "Cậu ấy còn gọi món......"
"Tôi nhớ Chu Thụ là nhà dị năng, dị hóa thành cây nắp ấm."
"Đợi đã, Cây nắp ấm ăn trứng côn trùng được không?
Tôi nhớ trong sách có nói tới rồi ấy."
Không để Chu Thụ đợi quá lâu, phục vụ cười mỉm mang món thứ nhất lên, cười tươi hơn: "Đây là thức ăn của quý khách."
Nhìn phục vụ mang món đầu lên, Chu Thụ vô thức nuốt nước bọt, nhìn nhân viên phục này thật là ngon miệng.
Chu Thụ cắn chặt răng, mới miễn cưỡng kiếm chế được bản thân không thèm nhỏ dãi.
Cứu mạng!
Không phải Viện nghiên cứu nói là chứng Pica của anh chỉ có tác dụng với côn trùng thôi sao!
Tại sao bây giờ anh ta lại thèm nhỏ dãi một nhân viên phục vụ chứ!
Mà đối phương thật sự rất thơm, thơm lắm, muốn ăn quá!
May mà một giây sau đó Chu Thụ đã bị hương thơm từ món ăn thu hút sự chú ý.
Ngay lúc nhìn thấy thức ăn, anh ta vô thức nuốt nước bọt, rõ là một món ăn bình thường mà khi ngửi lại cực kỳ thơm.
Chu Thụ chẳng màn khách sáo, cầm đũa ăn ngay.
Cứu, sao đồ ăn ngon vậy!
Lê Bạch Thành nhìn Chu Thụ như tám trăm năm chưa được ăn gì hết.
Chậc.
Nhìn xem đói thành cái gì luôn rồi kìa.
Trung tâm phòng chống ô nhiễm không ổn rồi, vậy mà cũng không biết cung cấp thực phẩm côn trùng cho người ta nữa, sâu chiên nè, nghe cũng ổn mà.
Cảm nhận được ánh nhìn của Lê Bạch Thành, Chu Thụ nhìn thức ăn trên bàn bị mình ăn sắp hết, ngại ngùng đặt chén của mình xuống, "Ngại quá, tôi cũng không biết hôm nay mình làm sao nữa..... thức ăn ở đây ngon quá, thật sự rất hợp miệng tôi....."
"Không sao, thích thì ăn nhiều vào."
Lê Bạch Thành gật đầu với Chu Thụ, cười cười sau đó quay đầu vẫy tay với phục vụ, phục vụ nhanh chóng đi tới, Lê Bạch Thành gọi thêm vài món, "Đừng khách sáo với tôi."
Chu Thụ ho nhẹ: "Vậy thì gọi thêm mấy món nữa đi, lát nữa tôi sẽ trả tiền!
Lê tiên sinh đừng dành với tôi nhé!"
Nhân viên Trung tâm phòng chống ô nhiễm ở sau màn giám sát mê man nhìn Chu Thụ hết ăn đồ ăn rồi tới cơm, trầm mặc hết!
Fuck!
Đây là cách xử lý mà họ chưa từng nghĩ tới!
Cứ thế mà ăn là cái quỷ gì!
Nó không làm chỉ số ô nhiễm tăng lên à?!
Người của Trung tâm phòng chống ô nhiễm tôi nhìn anh, anh nhìn tôi.
Nam hay nữ gì cũng câm nín.
Ngay cả Phó Tuyết bên cạnh cũng sững sờ.
Chỉ có Chúc Long liếc màn hình, rồi thu hồi tầm mắt, khóe miệng cong lên thành nụ cười, cứ như đã đoán được vậy.
"Mortal, kiểm tra chỉ số ô nhiễm của Chu Thụ."
Phó Tuyết tỉnh táo lại, mệnh lệnh cho Mortal.
Nhìn chỉ số được trả về cả người như chết lặng.
Chỉ số ô nhiễm của Chu Thụ không có tăng cao!
Thậm chí còn hạ thấp!
Mà nó vẫn đang hạ tiếp!
Không tăng mà còn giảm ư?!
Yết hầu mọi người chuyển động.
Đây chính là đại lão sao?
Cậu ấy chắc chắn biết điểm này, mới để Chu Thụ tới ăn sạch trứng côn trùng!
Vừa giải quyết sâu vừa giúp Chu Thụ hạ thấp chỉ số ô nhiễm!
Trong phòng rất tĩnh lặng, không có một tiếng động.
"Thông tin này..... chúng ta có nên ghi chép lại gửi cho bên Viện nghiên cứu không?"
"Ghi lại đi....."
"Bàn ba thêm món....."
Ngay lúc âm thanh của phục vụ vang lên, con quái vật mới đôi cánh bướm đỏ tươi đang xào rau cũng phải cứng người, vật ô nhiễm ba tiếng trước còn cười quái lại bây giờ đang tức giận đập cái giá vào trong nồi, khoảnh khắc ngọn lửa bập bùng, đốt trúng tay nó.
Quái vật hú lên một tiếng, tức giận mắng: "Sao bọn chúng ăn nhiều dữ vậy!"
"Ăn nhiều, dữ vậy!"
"Chúng là heo thành tinh hay sao?"
"Tao nóng muốn chết rồi, nóng chết rồi!
Nóng chết rồi!"
Quái vật với đôi cánh đỏ tươi suy sụp nói, nó thật sự không hiểu, làm gì có người nào đến nhà hàng ăn cơm, ăn tới ba tiếng!
Mà còn không ngừng gọi món!
Bao tử chúng nó là cái động không đáy à?
Điều này làm một vật ô nhiễm như đó khó mà không nghi ngờ đầu óc của mấy người này.
Ăn uống vô độ như vậy không sợ bị no chết?
Phục vụ nhìn quái vật nấu ăn cáu kỉnh, chớp mắt, giọng nói nhẹ nhàng an ủi nó: "Vì con của chúng ta, mau làm thức ăn đi, đừng để khách đợi lâu."
Trong căn bếp nóng như lò lửa, quái vật bận rộn làm từng món từng món, sau đó đưa cho phục vụ, rồi phục vụ lại giấu con do chúng sinh ra vào trong thức ăn đã làm sẵn.
Nhìn thức ăn trong tay, sắc mặt tái nhợt của phục vụ lộ ra nụ cười dịu dàng.
Đây chính là con của chúng.
Chúng nó sẽ phá xác từ bụng của hai người đàn ông này, hút sạch máu của họ, sau đó dùng đôi cách sắc nhọn rạch làn da của họ ra, từ thân thể của họ bay đi.
Mặc dù bây giờ chúng nó rất mệt, nhưng vì con, mệt một chút khổ một chút cũng đáng.
Trong nhà hàng, Lê Bạch Thành giữ cằm bằng một tay, nhìn Chu Thụ ăn tới vui vẻ không ngừng, đồng thời thầm hỏi hệ thống hai con vật ô nhiễm đó còn bao nhiêu trứng sâu.
[Bọn chúng sinh được một ổ đã bị ăn sạch ngay, con sâu cái đó đã chẳng sinh nổi nữa rồi, cậu nhìn nó đi nhẹ tênh kìa!
Cậu phải biết là sinh dục đối với bất kỳ sinh vật nào cũng sẽ gây thương tổn cho cơ thể, bao gồm cả vật ô nhiễm, những vật ô nhiễm chung chung không có khả năng sinh sản, nên những vật ô nhiễm loại côn trùng này mới có thể sinh sản.]
Lê Bạch Thành nhìn nữ phục vụ rời khỏi.
Ách.
Hình như bước chân của nó nhẹ thật.
Ngay lúc Lê Bạch Thành đang cảm thán, hệ thống cười cợt —
[Hi hi, con quái vật sau bếp đang mắng hai người kìa, nó nấu ăn tới mệt rồi, lúc nó làm người còn chưa mệt như này.
Gặp cậu đúng là phước phần của nó!
Để nó đưa con nó lên bàn cho Cây nắp ấm ăn.]
Nhìn Chu Thụ ăn ngon lành, thoả mãn không biết ngừng, hệ thống bổ sung: [Cũng là phúc phần của Chu Thụ, cuối cùng anh ta cũng ăn được một bữa no nê!
Còn là vị sâu nữa]
Lại nửa tiếng trôi qua, trong nhà hàng vang lên tiếng từ chối bất đắc dĩ của phục vụ.
"Hết rồi, quý khách."
Phục vụ tiều tuỵ nous, "Sau bếp hết nguyên liệu rồi ạ, nếu quý khách thật sự thích, lần sau quay lại ạ."
Chu Thụ khó chịu nói: "Sao không chuẩn bị nhiều hơn chứ?
Món ăn mọi người làm rất ngon, bình thường mọi người mở cửa lúc mấy giờ vậy?
Cuối tuần có mở không?
Có thể cho tôi số điện thoại không?
Sau này trước khi đến tôi gọi món trước!"
Nhân viên phục vụ bị hút cạn: "...."
Nhìn Lê Bạch Thành và Chu Thụ rời khỏi, nhân viên phục vụ kiệt sức ngồi bệt xuống mặt đất.
Vật ô nhiễm đầu toàn là mồ hôi, cánh bị cháy nhiều lỗ chui ra từ nhà bếp, đỡ nhân viên phục vụ đã kiệt sức lên ghế ngồi.
Nhân viên phục vụ tháo dây buộc tóc trên đầu ra, để lộ hai cái râu màu đen trên đầu nó: "Bọn họ cũng ăn được quá."
"Em nói, bao nhiêu con của chúng ta cũng nằm trong bụng chúng hết rồi, có khi nào sẽ bị thiếu dinh dưỡng không?"
Qua thiết bị giám sát Lê Bạch Thành để lại trong nhà hàng, nghe đối thoại của hai vật ô nhiễm, người của trung tâm im lặng hết.
Bọn họ thật sự chưa từng thấy ai hành động như vậy!
Hôm nay bọn họ đã nhìn thấy cái gì thế này!
Tận mắt nhìn đại lão dẫn Chu Thụ vào nhà hàng, nhìn con con sâu mang con của mình đến cho nhà dị năng danh hiệu "Cây nắp ấm" ăn sạch.
Nhìn quái vật cấp A trong camera vì nấu ăn mà mệt tới cháy cánh, và quái vật cấp B vì sinh sản nhiều lần mà kiệt sức, tất cả mọi người im lặng một cái quỷ dị.
Vô lý, thế mà bọn họ lại thấy hai con vật ô nhiễm này thảm quá!
Lê Bạch Thành và Chu Thụ đi tới cửa, hệ thống đang ở trong đầu cười hô hố phát sóng trực tiếp cho Lê Bạch Thành:
[Cười chết tui, hai con vật ô nhiễm đó vẫn nghĩ con của chúng nở ra được, bị Cây nắp ấm ăn sạch hết rồi, có cái rắm mà nở được!]
Lê Bạch Thành mặc kệ hệ thống, nhìn về phía Chu Thụ đang bất an.
"Sao vậy?"
Lê Bạch Thành nhẹ giọng hỏi Chu Thụ, "Anh muốn nói cái gì?"
"Lê tiên sinh, cơm cũng ăn rồi, mà ăn đến tận mất tiếng, không phải trước đó cậu nói có việc cần tôi giúp đỡ sao?"
Chu Thụ ho nhẹ, nhỏ giọng nói, "Bây giờ đi trên đường về luôn rồi, anh vẫn, vẫn chưa nói là chuyện gì!"
"À," Lê Bạch Thành cười nói, "Anh đã giúp rồi mà, vừa rồi đấy thôi."
"Vừa mới?"
Chu Thụ nghi ngờ gãi đầu, "Những hồi nãy tôi đã làm gì đâu?
Chỉ ngồi ăn thôi......."
Lê Bạch Thành dừng bước chân, xoay đầu nhìn Chu Thụ: "Vì việc tôi nhờ anh chính là ngồi ăn đó."
Chu Thụ có hơi mê mang, vẫn không hiểu ý của Lê Bạch Thành.
Ngay lúc anh ta đang muốn hỏi thêm, đột nhiên phát hiện xung quanh có rất nhiều lực lượng vũ trang của Trung tâm phòng chống ô nhiễm.
Binh sĩ mặc Bộ xương ngoài độc đáo của trung tâm đi về phía họ, trên đầu là những chiếc mũ nồi màu đen không thể nhìn rõ vẻ mặt của họ.
Người đi đầu là một người phụ nữ tóc ngắn.
"Ra tay đi, trứng sâu đã được xử lý hết rồi."
Giọng nói bình tĩnh của Lê Bạch Thành vang lên, "Đúng rồi, tốt nhất là nên bắt sống hai con sâu đó, trứng bọn nó sinh có thể làm chậm tình trạng ô nhiễm của dị năng hệ thực vật."
Lê Bạch Thành chỉ vào Chu Thụ: "Tôi tin mọi người cũng đã để ý, ô nhiễm trên người anh ấy đã hạ xuống."
Phó Tuyết gật đầu với Lê Bạch Thành, "Vừa rồi trong camera giám sát chúng tôi cũng đã phát hiện!
Chúng tôi nhất định sẽ bắt sống hai con vật ô nhiễm đó, chúng nó cực kỳ có giá trị cho việc nghiên cứu."
Phó Tuyết nói xong, xoay đầu nhìn Chu Thụ, ra hiệu cho mấy chiến sĩ đằng sau.
Bọn họ đồng loại tiến lên bao vây Chu Thụ, rồi chào anh, dùng âm thanh trịnh trọng nói: "Xin chào Thực tập viên Chu Thụ, anh ăn uống cực khổ rồi!"
"Cảm ơn sự cống hiến của anh với quốc gia, tiền thưởng về đền bù về tinh thần chúng tôi sẽ lập tức trình lên trên, bây giờ phiền anh theo chúng tôi một chuyến!
Đến trung tâm giám sát kiểm tra toàn diện!
Chúng tôi cần đảm bảo những quả trứng trong bụng anh không nở được!"
Chu Thụ: ???
Anh khó tin quay đầu nhìn nhìn Lê Bạch Thành.
Sắc mặt trắng bệch.
Vậy nên, vừa rồi anh ta đã ăn cái gì?"
"Những thứ tôi vừa ăn là......"
Lê Bạch Thành ho nhẹ.
"Trứng sâu."
Chu Thụ: !!!
Hèn chi.......
Hèn chi khi anh ta vừa đi vào đã thấy thơm như vậy!
Thì ra thức ăn vừa rồi đều có sâu!!
Nhớ đến mấy con Phù du đã chết, Chu Thụ im lặng, anh nên nghĩ đến sớm hơn chứ!
Sao Lê tiên sinh đột nhiên mời anh ta đi ăn được!
Còn muốn anh giúp đỡ!!
Chu Thụ nhìn Lê Bạch Thành: Cái cách làm không phải người này, anh thật sự không định làm người thật đấy à!
Cho dù là với người hay vật ô nhiễm!
Hu hu hu hu!
Người của Bộ an toàn và Bộ hậu cần đi đến hiện trường, Phó Tuyết vốn định để Chúc Long ra tay nhưng nhìn hai con quái vật không còn sức sống, cô cảm thấy không cần thiết.
"Không ngờ nhanh như vậy đã bị bọn mày phát hiện."
Quái vật nhìn các chiến sĩ xông vào nhà hàng, cười lành, "Xem như chúng tao xui xẻo, nhưng không sao cả, bọn mày dù giết bọn tao cũng không có ích, con của bọn tao đã đi vào bụng của người khác rồi, bọn nó sẽ được ấp trứng biến thành bươm bướm, sau đó tiếp tục đẻ trứng, tiếp tục sinh mệnh của chúng tao!"
Một binh sĩ yên lặng một chốc, "Con của bọn bây chắc không có cơ hội ấy rồi."
"Cái gì?"
Hai vật ô nhiễm đáng thương ôm nhau, nghe xong rất ngạc nhiên.
Chiến sĩ đó nói: "Dựa theo màn hình giám sát của Mortal, dù cửa tiệm của các người tránh được sự giám sát của nó, những vì quá hẻo lánh nên chỉ có hai người đến đây ăn cơm."
Hai chúng nó nhìn tấm ảnh của Chu Thụ, hoảng loạn: "Sao tụi mày biết!
Lẽ nào Trí tuệ nhân tạo Mortal đã phát hiện ra bọn tạo từ lâu?"
Chiến sĩ ho nhẹ, không trả lời vấn đề này: "Con của các người không nở được đâu."
Hai con vật ô nhiễm chậm chạp hiện lên dấu chấm hỏi, lẽ nào hai người đàn ông đến đây ăn cơm vừa ra ngoài đã bị giải quyết?
Không, không được!
Sao có thể như thế được!
Dù có bị phát hiện, cũng đâu thể bị giải quyết nhanh như vậy được!
"Tụi mày đừng hòng lừa tao!"
Quái vật mọc cách cười dị "Con của chúng tao sẽ nở ra, bọn nó sẽ trở thành những con bướm tự do, bọn nó sẽ sinh ra những hậu đại mới, sau đó ô nhiễm cả thành phố này, con người nhất định mang......."
Nghe con quái vật nói lời tàn nhẫn, chiến sĩ nọ nhịn không được cắt ngang: "Khoan, mày có từng nghe trứng sâu rơi vô bụng Cây nắp ấm mà còn nở ra được không?"
Vật ô nhiễm nghe thế sững sờ, "Ý của mày là gì?"
Chiến sĩ chỉ vào bức ảnh của Chu Thụ trên màn hình, "Số hiệu của nhà dị năng này chính là Cây nắp ấm, cũng vừa rồi cũng chỉ có mình anh ta ăn thức ăn."
"Xin lỗi nha, con của các người sẽ không có cơ hội ra đời."
"Không!
Không thể nào, bọn mày lừa tao!"
Nhìn hai com vật ô nhiễm ôm đầu khóc rống lên, các binh sĩ của Trung tâm phòng chống ô nhiễm không nỡ nói tiếp.
Thảm quá, hai con vật ô nhiễm này khó khăn lắm mới đẻ được một đợt trứng, kết quả đã chính tay mang con của mình đưa cho Cây nắp ấm ăn không nói, một con đẻ tới kiệt sức, một con nấu ăn tới làm cháy cánh.
Người duy nhất thảm hơn chúng chắc chỉ có vật ô nhiễm sở hữu danh sách thời gian, nó chết còn chưa được một tuần, trên đầu là một đốm sáng, mà người tạo nên thê thảm cho chúng đều đến từ một người.
Không phải nói.
Bọn họ lần đầu gặp vật ô nhiễm suy sụp đến mức khóc lớn như này!
Nhìn kỹ, thật là quái lạ!
Thì ra vật ô nhiễm cũng bị suy sụp!