Chương 2
Mấy ngày sau, Tạ Cửu Lâu truyền gọi Đề Đăng.
Hắn ngồi nghiêng trên ghế, một khuỷu tay tựa vào tay vịn, ngón tay đỡ lấy chân mày, nhìn người đang cúi đầu im lặng phía dưới: "Ngẩng đầu lên."
Đề Đăng lại ngẩng đầu.
Tạ Cửu Lâu nhìn chằm chằm y: "Đưa ta xem ngọn đèn trong lòng em."
Đề Đăng bước lên bậc thềm, phía trên bục cao, đặt ngọn đèn xuống án thư trước mặt Tạ Cửu Lâu.
Y liếc thấy trên án có đặt một hộp phấn son và một thỏi chì kẻ mày.
Tạ Cửu Lâu nói: "Ngồi đi."
Đề Đăng lùi lại một bước: "Ngài khách sáo rồi, ta không dám vượt quá giới hạn."
Tạ Cửu Lâu rướn người dựa vào án thư, một tay chống cằm, một tay cầm hộp phấn son mân mê: "Mấy ngày trước lần đầu gặp em, ta thấy em có kẻ mày, môi còn thoa son.
Sao hôm nay lại không dùng nữa?"
Đề Đăng đáp: "Cửu Điện nhìn lầm rồi."
"Là ta nhìn lầm sao?"
Tạ Cửu Lâu bật cười, "Cũng tại ta cứ ngỡ em thiếu đồ dùng, mới đặc biệt sai người mang tới.
Giờ em nói ta nhìn lầm cũng không sao, nhưng đồ tốt cứ thế phí hoài, chẳng phải là phụ tấm lòng của ta ư?"
Mười điện âm ty, ai dám làm trái ý hắn?
Hoa dương có ý rơi xuống rãnh nước, nước dù có chảy đi xa, cũng phải bắt nó quay ngược trở lại.
"Ta không biết dùng thế nào."
Đề Đăng ngước mắt, lướt qua bàn tay Tạ Cửu Lâu rồi thong thả nhìn thẳng vào hắn, khẽ nghiêng đầu: "Cửu Điện có biết không?"
---------Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại fanpage và Wattpad của Bé Rồng Mê Ngủ-----
Y nhanh chóng cụp mi: "Nếu ngài biết mà dạy ta, thì cũng xem như không phụ lòng ngài."
Động tác trên tay Tạ Cửu Lâu khựng lại, hắn đặt mạnh hộp son xuống bàn: "Lại đây."
Đề Đăng bước tới ngồi xuống.
Tạ Cửu Lâu xoay người vắt chân, một chân đạp đất, một chân gác cạnh người Đề Đăng, cúi người kẻ mày cho y.
Kẻ xong, hắn với tay lấy hộp son, dùng đầu ngón tay xoay tròn dặm phấn, trước tiên chấm nhẹ lên giữa môi dưới của Đề Đăng.
"Há miệng ra."
Đề Đăng hơi mở môi, Tạ Cửu Lâu di ngón tay tán đều lớp son, di đến tận khóe miệng y.
Hắn hơi nghiêng đầu, ánh mắt dán chặt vào lớp son trên môi Đề Đăng, chóp mũi đã chạm sát vào gò má y.
Ánh nến nổ một tiếng "tạch".
Đề Đăng rủ mắt, đôi môi đang mấp máy của Tạ Cửu Lâu thi thoảng lại quẹt qua mặt y.
Y nghe thấy Tạ Cửu Lâu trầm giọng hỏi bên tai: "Phấn son... có vị gì?"
Đề Đăng đáp: "Ngài nếm thử xem."
Dứt lời, trời đất quanh y liền đảo lộn.
Hộp son bị hất văng ra sau, rơi xuống nền gạch đại điện phát ra tiếng va chạm giòn giã.
Đề Đăng cứ ngỡ sau gáy mình sẽ đập vào góc tay vịn cứng nhắc lạnh lẽo, không ngờ bàn tay rộng dày của Tạ Cửu Lâu đã đệm sẵn ở đó.
Y ngửa đầu, đón nhận cuộc dây dưa môi lưỡi nồng nhiệt.
Tạ Cửu Lâu nhấc đôi chân Đề Đăng lên chiếc ghế dài, đầu gối thúc vào giữa, ép y phải dang rộng chân.
Hắn vừa định đưa tay nới lỏng y phục của đối phương thì phát hiện cả người Đề Đăng càng lúc càng run rẩy dữ dội.
---------Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại fanpage và Wattpad của Bé Rồng Mê Ngủ-----
Năm ngón tay hắn vẫn siết chặt lấy thắt lưng Đề Đăng, hắn hơi tách ra một chút rồi hỏi: "Sợ à?"
Đề Đăng co chân, cố ý hay vô tình cọ qua thắt lưng hắn, dùng bàn tay quấn da thuộc bám từ sau lưng lên vai Tạ Cửu Lâu, nhíu mày nói: "Lạnh."
Tạ Cửu Lâu chạm vào tay phải y, quả thực lạnh thấu xương.
Hắn bỗng dưng đứng phắt dậy, bế thốc Đề Đăng lên đi thẳng về tẩm điện.
Đặt y lên giường, bên dưới đệm thêm hai lớp chăn gấm, vậy mà sờ khắp người y chẳng có chỗ nào không lạnh.
Trong những tiếng rên rỉ mê muội của Đề Đăng, Tạ Cửu Lâu thỏa sức đâm chọc vào nơi chật hẹp ấm áp bên trong cơ thể y.
Một khi lồng ngực và đôi tay rộng lớn của hắn đã bao trọn lấy người dưới thân, thì nhìn từ bên ngoài, ngoại trừ đôi chân trắng trẻo gầy gò của Đề Đăng đang kẹp lấy hông hắn, gần như không thể thấy được trong lòng Tạ Cửu Lâu đang giấu một người.
Hắn hôn lên lớp sương nước vương trên hàng mi khép chặt của y, rồi cúi đầu nhấm nháp lớp son vốn đã bị hắn hôn đến lem luốc trên môi y.
Hắn dần bị người trong lòng mê hoặc đến mất hết hồn phách, chỉ biết đến cực lạc, chẳng quản nhẹ nặng, bao nhiêu chừng mực lý trí đều bay sạch.
Đề Đăng chỉ cần gọi một tiếng trong cơn mê muội cũng đủ khiến da đầu Tạ Cửu Lâu tê dại suốt nửa đêm.
Tỉnh dậy vào ngày hôm sau, Đề Đăng vừa mở mắt đã sờ vào miếng ngọc bội trên cổ, sau đó nhìn sang tay trái, cuối cùng đưa tay lên đầu.
Chạm vào hai cây trâm cài, y biết Tạ Cửu Lâu đã nghe lọt tai những lời dặn dò trước khi ngất đi tối qua.
Y bảo Tạ Cửu Lâu đừng đụng vào mấy thứ này.
Một đêm trôi qua, dù khắp nơi trên người đều bị giày vò đến thảm hại, duy chỉ có mấy thứ này là vẫn vẹn nguyên, đến vị trí cũng không lệch một chút nào.
"Tỉnh rồi à?"
Tạ Cửu Lâu ở phía sau y, đưa mu bàn tay lên ướm thử trán y: "Hôm qua thật kỳ lạ, làm gì có ai người lạnh như thế mà mồ hôi lại chảy không ngừng."
Đề Đăng ngồi tựa vào thành giường, thấy Tạ Cửu Lâu đã mặc quần áo chỉnh tề đứng trước giường, vừa rồi chẳng qua là hắn cúi người chui vào màn nhìn y.
Y cúi đầu định tìm y phục thì mới phát hiện áo trong trên người đã được thay mới.
Y giơ tay thắt dây áo, nhàn nhạt tiếp lời: "
Sau này quen rồi, sẽ không thường xuyên thấy lạnh nữa."
"
Sau này?"
Trong tầm mắt liếc xéo, bóng dáng định đứng thẳng dậy của người kia khựng lại một cách kín đáo, ngay sau đó Đề Đăng nghe thấy tiếng Tạ Cửu Lâu xoay người sải bước ra ngoài.
"Đèn cung đình của em ở trên bàn."
Tạ Cửu Lâu đã đi khuất, chỉ còn vọng lại tiếng nói: "
Sau này, cứ ở đây đi."
---
---------Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại fanpage và Wattpad của Bé Rồng Mê Ngủ-----
Đêm đó Tạ Cửu Lâu về sớm hơn mọi khi, vừa vào cửa đã bắt gặp một cảnh tượng khiến hắn thót tim.
Vì đêm qua bị hắn giày vò đến tận khi trời sáng rõ mới được nghỉ ngơi, mà Vô Giới Xứ vốn dĩ ngày ngắn đêm dài, Tạ Cửu Lâu đoán chắc giờ này đối phương vẫn còn đang ngủ, hoặc là vừa mới tỉnh.
Hắn đang định lẻn vào xem Đề Đăng có còn bị lạnh nữa không, nào ngờ người trong phòng đã dậy rồi, còn bưng một chậu nước vào, đang đứng cạnh chậu nước, lưng hướng về phía cửa.
Tạ Cửu Lâu mở cửa vào y cũng không hề hay biết.
"Em đang làm gì vậy?"
Đề Đăng nghe thấy tiếng hỏi ở cửa mới chậm rãi nghiêng người lại.
Tạ Cửu Lâu chỉ cảm thấy đầu óc "oanh" một tiếng, hơi thở đình trệ, máu nóng dồn hết lên mặt.
—— Đề Đăng chỉ khoác hờ một chiếc áo trong bằng lụa tối màu, những chỗ khác không một mảnh vải che thân.
Chiếc áo đó không vừa với y, rộng thùng thình che quá gốc đùi, là của Tạ Cửu Lâu.
Chính là chiếc áo mà Tạ Cửu Lâu đã cởi ra khi mây mưa với y trước đó.
Chuyện đó cũng chẳng có gì to tát, nếu nói là Đề Đăng tiện tay vơ lấy một chiếc mà không nhìn kỹ thì cũng thôi đi.
Nhưng y một tay túm cổ áo, một tay đặt ở bụng dưới.
Từ bụng dưới trở xuống, giữa hai chân đang đứng thẳng, toàn là thứ bạch dịch trắng đục chảy ra từ phía sau.
Chắc hẳn là do y tự ấn ra, những dấu tay nông sâu trên bụng y phần lớn vẫn chưa tan hết.
Đề Đăng đứng trong ánh nến lờ mờ nhìn thẳng vào Tạ Cửu Lâu, chân mày lạnh nhạt.
Bên trong hai chân thẳng tắp gầy gò đẫm thứ dịch trắng, có mấy dòng đã chảy xuống tận nhượng chân.
Tạ Cửu Lâu nín thở, mãi mới giữ được giọng bình tĩnh hỏi lại lần nữa: "Em đang làm gì?"
Vẻ mặt Đề Đăng không chút gợn sóng, tự mình quay đi: "Cứ chảy mãi, khó chịu."
"Thế là em liều mạng ấn ra bằng sạch sao?"
Tạ Cửu Lâu sải bước tới, cúi xuống khuấy nước trong chậu, chất vấn: "Nước cũng lạnh ngắt.
Lúc này lại không sợ lạnh nữa à?"
Chưa hết, Tạ Cửu Lâu vớ lấy chiếc khăn lau sạch mà Đề Đăng vắt bên thành chậu, siết chặt đưa đến trước mắt y, gắt gỏng: "Cái này lại dùng làm gì?
Khăn thô ráp thế này, sao có thể dùng để lau chỗ đó được?"
Đề Đăng im lặng không nói.
Tạ Cửu Lâu quăng chiếc khăn vào chậu nước, bưng cả chậu đi ra ngoài: "Lên giường nằm đi, đừng để bị lạnh."
Khi hắn thay nước nóng quay lại, thấy Đề Đăng vẫn đứng đó, động cũng không động, một tấc cũng không dời.
Tạ Cửu Lâu đặt chậu nước xuống, hất cằm về phía giường: "Chẳng phải bảo em ra kia sao?"
"Cần gì."
Đề Đăng vớt miếng gấm mà Tạ Cửu Lâu đã thay mới từ trong nước ra, bị hắn giật mất y cũng lười tranh giành, "Lại làm bẩn giường, mất công dọn dẹp."
---------Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại fanpage và Wattpad của Bé Rồng Mê Ngủ-----
Tạ Cửu Lâu định khuyên thêm, nhưng tròng mắt đột nhiên xoay chuyển, hắn lại ngậm miệng, chỉ cười lạnh nói: "Vậy em đứng cho vững vào."
Nói xong, hắn gấp gọn khăn gấm, một gối quỳ xuống, lau từ nhượng chân Đề Đăng trở lên.
Đầu hắn cũng ngửa theo, lau một mạch lên đến trên cùng.
Động tác của hắn rất nhẹ nhàng, hơi thở phả vào khe mông Đề Đăng từng đợt, nửa ngày trời vẫn chưa xong.
Dù không có ai nhìn, Đề Đăng cũng bị hắn làm cho không thoải mái.
Y chỉ đành vịn lấy bàn, ngoảnh mặt đi chỗ khác, không nhìn xuống dưới.
Sau lần đó, Tạ Cửu Lâu đã biết sau khi mây mưa thì nên làm gì, không còn như trước đây cứ ôm người là ngủ thiếp đi nữa.
Chỉ có một điều, Đề Đăng bình thường cũng hay thấy lạnh, nhưng không mấy nghiêm trọng, hễ cứ đụng đến chuyện giường chiếu là chưa bắt đầu cả người đã run cầm cập.
Chứng bệnh này qua một thời gian dài cũng chẳng thấy thuyên giảm.
Làm chuyện đó hàng ngày, Đề Đăng cũng run hàng ngày.
Cũng may Vô Giới Xứ không phân biệt xuân thu, nếu không Tạ Cửu Lâu thực sự sợ rằng hễ vào đông là hai người phải chia phòng mà ngủ, kẻo hắn không nhịn nổi, có ngày Đề Đăng lại bỏ mạng vào một đêm đông nào đó.
Tạ Cửu Lâu sầu não một thời gian dài.
Một ngày nọ, Sở Không Diêu tìm đến hắn với vẻ bí mật, nhét vào lòng bàn tay hắn một chiếc bình nhỏ: "Ngươi nói y cứ hễ bắt đầu chuyện đó là lại thấy lạnh, nói không chừng là do tâm bệnh, chứ không hẳn thân thể có vấn đề gì.
Lúc tỉnh táo y có ý thức, ngươi vừa chạm vào là y lạnh —— vậy nếu không còn ý thức thì sao?"
Tạ Cửu Lâu thấy cũng có lý.
Hắn ngẫm nghĩ lời dặn dò của Sở lão nhị lúc rời đi, rằng thứ này chỉ cần nhỏ một giọt vào bát nước là đủ khiến người ta phát tát dược tính.
Đến tối, hắn nghiến răng nhỏ liền ba giọt vào bát nước của Đề Đăng.
Đề Đăng rủ mắt nhìn chằm chằm cái bát Tạ Cửu Lâu đưa tới: "Ta không uống."
Tạ Cửu Lâu biết y đã nhìn ra manh mối, càng không muốn che giấu.
Hắn vẫn bưng bát: "Thứ để trợ hứng thôi.
Uống đi cho đỡ lạnh."
Đề Đăng không muốn uống, nhưng cuối cùng vẫn đón lấy.
Nhìn y uống cạn sạch không sót một giọt, Tạ Cửu Lâu mới yên tâm ra ngoài tắm rửa, để Đề Đăng ở lại trong phòng chờ đợi.
---------Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại fanpage và Wattpad của Bé Rồng Mê Ngủ-----
Đã nói là thứ trợ hứng, Đề Đăng có ba phần đề phòng nhưng cũng ôm chút hy vọng mong manh.
Dù sao trước đây không phải y chưa từng dùng qua, chẳng qua cũng chỉ là tác dụng thư giãn, kích tình, hoặc khiến người ta mềm nhũn ra đôi chút.
Khi hứng thú dâng cao, y cũng sẽ chủ động hơn.
Nói cho cùng, mình đang làm gì, có quá trớn hay không, có kháng cự nổi hay không là chuyện khác, chứ đầu óc vẫn luôn tỉnh táo.
Nhưng chỉ sau một tuần nhang, Đề Đăng đã hiểu mình lầm rồi.
Loại thuốc này không phải để vắt kiệt sức lực của y, mà là dẫn dụ thần trí y rơi vào hỗn loạn.
Ngoài cửa sổ, lầu son gác tía thấp thoáng chồng chéo với cảnh cũ, gió lạnh trong phòng lùa qua gối, y mơ hồ chẳng phân biệt nổi nay là năm nào.
Đề Đăng chẳng kịp xỏ giày, khoác mỗi chiếc áo đơn, tận dụng chút sức tàn còn lại nhào xuống giường.
Y chân trần lảo đảo chạy ra phía cửa, nhưng kinh hãi nhận ra cửa đã bị Tạ Cửu Lâu khóa ngoài từ lúc đi ra.
Đang định quay đầu xem có nên nhảy cửa sổ thoát thân không, thì bên ngoài vang lên tiếng "cạch", Tạ Cửu Lâu đẩy cửa bước vào, bốn mắt nhìn nhau.
Đề Đăng định lách qua cửa chạy ra ngoài thì bị Tạ Cửu Lâu vươn tay kéo ngược trở lại: "Đi đâu đấy!"
Lý trí của Đề Đăng đang bị rút dần ra khỏi cơ thể, chỉ cần chậm chút nữa thôi là y sẽ hoàn toàn chìm đắm.
Y ngơ ngác nhìn Tạ Cửu Lâu một lát, như thể đang thẩn thờ, nhưng rồi trong chớp mắt, y đột nhiên lắc mạnh đầu, hai tay nắm chặt lấy cánh tay Tạ Cửu Lâu định đẩy ra, vừa lắc đầu vừa hoảng loạn nói: "Không được... không được..."
Tạ Cửu Lâu nhìn qua là đoán ngay được dược tính đã phát tác.
Đề Đăng muốn rời đi, hắn dĩ nhiên không chịu, càng ra sức ngăn y lại trong phòng: "Cái gì không được?"
---------Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại fanpage và Wattpad của Bé Rồng Mê Ngủ-----
Đề Đăng cuống cuồng giãy giụa, cánh tay Tạ Cửu Lâu siết chặt lấy eo y đẩy không ra.
Y sốt ruột đến mức trán túa mồ hôi, ngẩng đầu nhìn Tạ Cửu Lâu, trong mắt thế mà lại thoáng hiện một tia van nài: "Thực sự không được mà..."
Ánh mắt Tạ Cửu Lâu bỗng trầm xuống, hắn hỏi y: "Có lạnh không?"
Đề Đăng không rảnh bận tâm, chỉ một mực muốn đi, liều chết nắm lấy cẳng tay Tạ Cửu Lâu muốn hắn bỏ tay khỏi eo mình.
Nào ngờ Tạ Cửu Lâu hơi hạ thấp người, một tay vác bổng Đề Đăng lên đi về phía giường, thuận chân đá một cái phía sau, cửa lớn đóng sầm lại.
Đề Đăng bị ném lên giường, y đã cuống đến mức nói năng lộn xộn, lưng vừa chạm vào nệm đã định lồm cồm ngồi dậy.
Tạ Cửu Lâu áp chặt lấy y, nhìn ngắm y kỹ càng từ trên xuống dưới.
Bàn tay trái thò vào trong áo Đề Đăng, lòng bàn tay áp sát vào mạn sườn rồi mơn trớn vùng eo, hắn nói đầy ẩn ý: "Thực sự không lạnh nữa rồi sao?"
Đề Đăng vẫn còn run rẩy, nhưng người lại càng lúc càng nóng bừng.
Y nghiến chặt răng nhìn trân trân lên trần giường, đôi tay vẫn đẩy hờ vào hai cánh tay Tạ Cửu Lâu, muốn thoát khỏi sự kìm kẹp của hắn.
Chỉ lát sau, từ cổ họng y bật ra một tiếng rên rỉ kìm nén: "Ngài để ta đi..."
"Đi?"
Tạ Cửu Lâu rướn người tới trước, bóp lấy cằm Đề Đăng ép y nhìn mình, "Để em đi ra ngoài như thế này sao?
Em muốn dâng mình cho ai?"
Đề Đăng nắm chặt ga giường dưới thân, ánh mắt hễ chạm phải mặt Tạ Cửu Lâu là như bị đóng đinh, không cách nào dời đi được.
Dần dần, ánh mắt y dao động giữa mê loạn và tỉnh táo, năm ngón tay cũng từ từ nới lỏng, luồng sức mạnh muốn chạy trốn và kháng cự trên người y cũng lặng lẽ lịm tắt.
Tạ Cửu Lâu lặng lẽ tháo dây áo của cả hai.
Thấy thần sắc Đề Đăng đã hoàn toàn mịt mờ, hắn đoán dược tính đã ngấm đủ, liền ngồi dậy, hai tay túm lấy cổ áo Đề Đăng xé toạc sang hai bên.
Hắn cúi đầu nhấm nháp cho thỏa thuê, sau đó lật người y lại, nâng hông thúc vào.
Nghe thấy Đề Đăng khẽ hừ hừ thở dốc, khi đâm sâu vào bên trong hắn mới phát hiện nơi đó vốn đã ướt át mềm nhũn tự bao giờ.
Hắn vừa thúc hông mãnh liệt, vừa sờ soạng khắp người Đề Đăng.
Thân thể dưới tay quả thực chẳng còn chút khí lạnh nào, khiến hắn thầm mừng rỡ, nghĩ Sở lão nhị đúng là có bản lĩnh, sau đêm nay nhất định phải đòi thêm ít thuốc nữa.
Lưng Đề Đăng theo từng tiếng rên rỉ mà võng xuống mặt giường.
Tạ Cửu Lâu ôm lấy y xoay người lại, thấy dưới mắt y ửng hồng, thế nào cũng không chịu nhắm mắt.
Ánh mắt vừa chạm phải mặt Tạ Cửu Lâu, khóe mắt Đề Đăng bỗng dưng ướt đẫm.
Y há miệng, định nói gì đó nhưng không kịp, chỉ biết không tự chủ được mà hít lấy hai ngụm khí.
Tạ Cửu Lâu vừa khẽ động, y lại bị thúc cho chao đảo như con thuyền giữa sóng nước, thanh âm cất lên tiếng rên trầm thấp.
---------Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại fanpage và Wattpad của Bé Rồng Mê Ngủ-----
Phía dưới của Tạ Cửu Lâu lại trướng thêm một vòng, phát tiết gằn mạnh vào nơi sâu nhất.
Đề Đăng rướn eo, vừa mở miệng, trong mắt đã đầy sương nước.
Y giương đôi mắt đẫm lệ mơ màng nhìn Tạ Cửu Lâu, miệng không phát ra tiếng, nhưng những giọt nước nơi khóe mắt lại không ngừng chảy vào tóc mai.
Trong lúc Tạ Cửu Lâu còn đang ngẩn người, y đột ngột giơ tay lên, dùng một ngón tay vuốt ve thật nhẹ từ chân mày xuống đến khóe mắt hắn.
Ngay sau đó, y khẽ gọi: "A Hải..."
Tạ Cửu Lâu thẫn thờ trong giây lát: "Cái gì?"
"A Hải..."
Đề Đăng thở dốc, đáy mắt trong trẻo chưa từng có, vẻ bàng hoàng tan sạch, y nhíu mày hết lần này đến lần khác gọi Tạ Cửu Lâu: "A Hải...
A Hải..."
Đầu óc Tạ Cửu Lâu trống rỗng vài nhịp, hắn nắm chặt bàn tay Đề Đăng đang đặt nơi khóe mắt mình, kiên nhẫn hỏi: "Ai là A Hải?"
Đề Đăng ôm lấy hắn, dùng ngữ điệu và tư thế chưa từng có trước đây tựa vào vai hắn, nói: "A Hải... chính là A Hải."
Cánh tay Tạ Cửu Lâu lơ lửng giữa không trung, cách Đề Đăng vài tấc.
Bên tai là sự mơn trớn chủ động nghênh hợp đầu tiên của Đề Đăng dành cho hắn.
Hắn lặng lẽ nhìn chằm chằm vào một mảng nhỏ bị nước mắt Đề Đăng thấm ướt trên gối mềm, động cũng không động.
Cho đến khi Đề Đăng không nhẫn nhịn nổi, thử dùng đùi cọ xát vào thắt lưng hắn, ánh mắt Tạ Cửu Lâu đột nhiên trở nên lạnh lẽo.
Hắn gỡ bàn tay đang vòng qua người mình của Đề Đăng ra, ép xuống bên gối, rồi điên cuồng thúc đẩy vào trong cơ thể y không một lời báo trước.
Đề Đăng nhíu mày cất tiếng gọi từng hồi, giọng rất nhỏ, nhưng không hề kìm nén như những lần trên giường trước đây.
Y như thể chẳng buồn kiêng dè gì mà gọi cho Tạ Cửu Lâu nghe, tiếng gọi vừa nhẹ vừa ngắn, giống như tiếng mèo con đòi ăn, từng tiếng một thanh mảnh như một chiếc móc mềm mại, vừa như đang nói mình chịu không nổi, lại vừa như muốn Tạ Cửu Lâu cho thêm chút nữa.
Y cũng không còn nhắm nghiền mắt như mọi khi, cứ ngửa đầu, cố ý nhíu mày nhìn Tạ Cửu Lâu.
Y vừa há miệng gọi, vừa để mặc đôi mắt ngấn nước nhìn chằm chằm, nhìn gương mặt Tạ Cửu Lâu mãi không thấy đủ, ngay cả con ngươi cũng không nỡ dời đi.
Đêm đó Tạ Cửu Lâu mới biết được, khi Đề Đăng cam tâm tình nguyện trao thân cho một người là như thế nào.
Không phải là một câu "Cửu Điện nếm thử xem" nhạt nhẽo, cũng không phải đến lúc nước rút còn dặn dò "ngài đừng đụng vào ba thứ này".
Ánh mắt tình nồng ý đượm ấy, tiếng gọi như mèo con ấy, Đề Đăng chưa bao giờ tình nguyện trao cho hắn.
Người mà Đề Đăng muốn trao, là kẻ mang tên A Hải kia.
---------Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại fanpage và Wattpad của Bé Rồng Mê Ngủ-----
Băng giá chỉ kết vào tiết đông, hắn chẳng qua không phải là mùa xuân của y mà thôi.
Lúc đang làm, khi Đề Đăng thực sự chịu không thấu, Tạ Cửu Lâu vẫn không chịu dừng lại.
Hắn càng giận, càng oán thì càng làm mạnh bạo hơn.
Đề Đăng không còn cách nào khác, A Hải của y bỗng dưng không biết xót xa y nữa, y gọi cũng vô ích, hét cũng chẳng xong, càng nghĩ càng thấy tủi thân mà bật khóc nức nở.
Đôi mắt y bị nước lệ làm nhòa đi, y quờ quạng khắp nơi để tìm lấy tay Tạ Cửu Lâu, gọi lấy lòng: "A Hải, A Hải."
A Hải không đáp lời y, ngược lại càng đâm sâu hơn, sâu đến mức Đề Đăng không thể chịu đựng nổi.
Đề Đăng run rẩy đôi chân định lùi lại phía sau để trốn tránh.
A Hải của y dùng hai tay bóp chặt hông y kéo ngược trở về.
Đề Đăng ngửa cổ khóc nghẹn thành tiếng, nhân cơ hội tìm được tay Tạ Cửu Lâu, đặt lên miếng ngọc bội trước ngực mình, muốn Tạ Cửu Lâu sờ thử.
Y cứ ngỡ làm vậy là xong, mình sẽ được buông tha, nhưng chẳng có tác dụng gì.
Đề Đăng mơ hồ nghĩ, đêm nay mình đã đắc tội với người ta thế nào, mà ngay cả như vậy cũng không dỗ dành nổi.
Y rút cây trâm bên phải trên búi tóc ra, đã khóc đến mức gần như đứt hơi, run rẩy đưa tới trước mặt Tạ Cửu Lâu, miệng vẫn không ngừng gọi: "A Hải."
Lần này chắc là dỗ được rồi.
Nào ngờ Tạ Cửu Lâu cầm lấy cây trâm đó, lạnh lùng liếc nhìn một cái rồi ném sang một bên: "Ngày thường không cho ta đụng vào, giờ đưa cho ta, ta cũng không thèm."
Nói xong hắn cũng chẳng buồn lên tiếng nữa, chỉ liều mạng ép lấy Đề Đăng mà thúc mạnh liên hồi.
Kẻ bên dưới có khóc lóc thảm thiết thế nào hắn cũng bỏ ngoài tai.
Nghe đến phát bực, hắn lại thọc ngón tay vào miệng Đề Đăng khuấy loạn xạ, hoặc lật người y lại rồi bịt miệng y, ép Đề Đăng chỉ được chảy nước mắt chứ không được phát ra tiếng.
Đối phương càng cọ xát sờ soạng hắn, càng thuận tòng khác hẳn ngày thường, Tạ Cửu Lâu lại càng giận, càng muốn giày vò cho bằng sạch.
Đêm đó Tạ Cửu Lâu xuống giường bưng nước, quay lại lau người cho Đề Đăng.
Lúc này y đã chẳng còn sức để chống tay ngồi dậy, đầu gối vừa co lại, gốc đùi đã run lên bần bật.
Đối phương quá quắt đến mức này, Đề Đăng cũng chẳng hề giận, y đưa mắt tiễn Tạ Cửu Lâu ra ngoài, rồi lại căng thẳng đón hắn vào.
Tạ Cửu Lâu biết, đây là do dược tính chưa tan, y vẫn coi hắn là một người khác.
Lúc sắp ngủ, Đề Đăng rón rén rúc vào lòng Tạ Cửu Lâu.
Rõ ràng đã mệt mỏi rã rời nhưng y vẫn cố chấp không chịu khép mắt, cứ ngẩng đầu, nhìn trân trân không chớp mắt, nhìn cái cằm góc cạnh của Tạ Cửu Lâu, nhìn khóe miệng đang mím chặt, và cả đôi mắt đang nhắm nghiền vì bực dọc không rõ lý do của hắn.
Tạ Cửu Lâu mở mắt, liếc xuống dưới liền bị Đề Đăng phát hiện.
Y vội vàng rúc sâu thêm vào lòng hắn, vẻ mặt kìm nén chút uất ức không rõ căn nguyên, nhưng phần nhiều là sự khát khao được đáp lại.
---------Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại fanpage và Wattpad của Bé Rồng Mê Ngủ-----
Điều này khiến Tạ Cửu Lâu nhớ đến năm hắn tám tuổi, hồi còn ở cõi Sa Bà, hắn từng cứu một con linh lộc trong rừng mộ Huyền Châu.
Con linh lộc đó chắc hẳn đã vô tình vướng phải Châu Giới do một Nhẫn Giả cấp cao giăng ra, một chân sau bị thương đến mức thịt nát xương tan, trắng hếu cả một mảng.
Hắn vốn đã quen tung hoành trong khu rừng này, liền cắt vạt áo, quay về lấy thuốc mỡ cứu con lộc đó.
Những ngày sau đó, ngày nào hắn cũng đến xem vết thương của linh lộc đã lành hay chưa.
Sau đó một thời gian, hắn vào phủ Thiên Tử, đã nhiều ngày không đến rừng Châu Lâm.
Vừa được ra ngoài, hắn bèn vội vàng đi tìm con lộc kia.
Linh lộc không biết đã đợi ở nơi hẹn cũ bao nhiêu ngày đêm, vùng đất xung quanh nơi nó trú ngụ mọc đầy cỏ non, duy chỉ có nơi đó là đất đã bị giẫm trơ thành bùn vàng.
Tạ Cửu Lâu bôi cho nó lần thuốc cuối cùng, ở bên con lộc đến tận tối mịt mới chịu về.
Hắn đi một bước, linh lộc đi theo sau một bước, cứ như sợ hắn sẽ không bao giờ đến nữa.
Đêm đó hắn vừa đi vừa ngoái đầu nhìn lại ba lần.
Về đến nhà nằm xuống, trong mơ vẫn là đôi mắt long lanh ngấn nước của con linh lộc ấy.
Ở bước chân cuối cùng khi hắn ra khỏi rừng mộ, con lộc đó đứng giữa khu rừng lấp lánh ánh châu quang, đứng hiên ngang trong bóng tối, khiến người ta chỉ nhìn thấy đôi mắt không biết nói kia.
Cái nhìn của nó dành cho Tạ Cửu Lâu còn khiến hắn khắc cốt ghi tâm hơn nhiều lời nói của bao người khác.
Giờ đây, đôi mắt ấy như được gắn lên người Đề Đăng.
Hắn rõ ràng đang ôm y, vậy mà y vẫn giống như con lộc kia, nhìn trân trân như sợ Tạ Cửu Lâu đi rồi không có ngày về.
Tạ Cửu Lâu thở dài, cuối cùng cũng ôm chặt lấy Đề Đăng, đặt cằm lên đỉnh đầu y, vuốt ve sau gáy y từng cái từng cái, thấp giọng nói: "Ngủ đi.
A Hải vẫn luôn ở đây mà."
---