[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Đm] Yêu Tộc Chúng Ta Không Được Phép Độc Thân - Tú Sinh
Chương 19 - Tộc Ứng Long
Chương 19 - Tộc Ứng Long
Chu Tuất vốn là thanh ngưu (trâu xanh) của Lão Tử*, nó khi đó đã khai mở linh trí từ lâu, chỉ là vẫn còn mơ hồ và chưa nhận thức rõ ràng.
Khi Lão Tử thu nó làm tọa kỵ, nó thường theo bên cạnh nghe Lão Tử giảng đạo, từ đó vô tình bước vào con đường tu luyện.
Sau khi triều Chu suy vong, các điển tịch do Lão Tử quản bị các hoàng tử mang sang nước Sở, Lão Tử bị bãi quan, chán nản, dẫn theo Chu Tuất ra khỏi Quan Cốc, một người một trâu phiêu du giảng đạo.
Nhờ thường xuyên nghe giảng và chứng kiến, tu vi của Chu Tuất tăng dần, và sau khi Lão Tử trăm tuổi tạ thế, nó cuối cùng cũng hóa thành hình người.
*Nhà triết học Đạo giáo nổi tiếng Trung Quốc, được xem là tác giả Đạo Đức Kinh.
Ông được công nhận là Khai tổ của Đạo giáo, là một trong ba tôn giáo có ảnh hưởng mạnh đến văn hóa Trung Hoa.
Tính ra đến nay cũng đã hơn hai nghìn năm.
Khi đó, Chu Tuất còn là một tiểu yêu mới vừa hóa hình.
Chu triều suy vong, các thế lực tranh đấu, cuối cùng Tần Thủy Hoàng* thống nhất thiên hạ.
Sau khi Tần Thủy Hoàng hợp nhất đất nước, Chu Tuất trở về từ ngoài quan, đi qua vùng Tứ Thủy – Bằng Thành, may mắn được nhìn thấy Ứng Long một lần.
*Vị vua thứ 36 của nước Tần, đồng thời là Hoàng đế đầu tiên thống nhất Trung Hoa sau khi tiêu diệt sáu nước chư hầu (gồm có Tề (齊), Sở (楚), Yên (燕), Hàn (韓), Triệu (趙), Nguỵ (魏)) chấm dứt thời kỳ Chiến Quốc vào năm 221 TCN.
Đó khoảng là năm thứ 28 của Tần Thủy Hoàng.
Ông định bắt chước Vua Vũ* "đặt Cửu Đỉnh ở Dương Thành", sai rất nhiều người tìm Cửu Đỉnh**.
Sau khi biết Cửu Đỉnh bị thất lạc ở Tứ Thủy – Bằng Thành, Tần Thủy Hoàng làm lễ cúng, sai hơn nghìn người xuống nước tìm kiếm.
Đỉnh vừa được phát hiện, trong thủy vực bỗng xuất hiện một con Ứng Long, cắn đứt dây xích, nổi phong ba dữ dội, cản trở việc vớt đỉnh.
*Hạ Vũ (夏禹) - Vị vua huyền thoại, nổi tiếng trị thủy, là người lập ra triều nhà Hạ.
**Cửu đỉnh (九鼎) là bộ gồm chín cái (vạc) tượng trưng cho quyền lực phong kiến tại các nước .
Theo sử Trung Quốc thì vua Vũ là người đúc đầu tiên.
Tần Thủy Hoàng là Thiên Tử của nhân loại, tôn quý tối thượng, sở hữu đại vận.
Ứng Long lại là thần giáng trần, thần uy vô cùng, ngang ngạnh khó khuất phục.
Hai bên đối đầu ở Tứ Thủy hơn mười ngày, cuối cùng Tần Thủy Hoàng nhượng bộ, bỏ cuộc tìm Cửu Đỉnh, còn Ứng Long thì cuộn Cửu Đỉnh, chìm lại xuống Tứ Thủy.
Đó là lần đầu tiên Chu Tuất gặp Ứng Long, chỉ kịp thoáng thấy thôi, đã hoàn toàn bị uy thế hùng mạnh của vị thần cổ đại này chinh phục.
Sau này, Chu Tuất vừa tu luyện vừa để ý tin tức về Ứng Long, mới biết mình gặp được không phải là Canh Thìn, con Ứng Long từng hạ giới trợ giúp Hoàng Đế đánh bại Xi Vưu*
*Hoàng Đế – Xi Vưu: Trong thần thoại Trung Hoa, Hoàng Đế (Hiên Viên) giao chiến với Xi Vưu, thủ lĩnh Cửu Lê tộc, trận chiến diễn ra ở Trác Lộc.
Xi Vưu giỏi chế tạo vũ khí, lại giỏi dùng sương mù làm loạn, khiến quân Hoàng Đế khốn đốn.
Sau, Hoàng Đế mời Nữ Bạt (nữ thần mặt trời) và Ứng Long (Canh Thìn) trợ chiến.
Canh Thìn phun nước phá sương mù, Hoàng Đế thừa thế đánh bại, chém Xi Vưu.
Đây được xem là một trong những trận chiến khai mở trật tự cho Trung Hoa cổ.
Tộc Ứng Long vốn là thần tộc trên trời.
Khi Hoàng Đế giao chiến với Xi Vưu, Canh Thìn hạ giới tham chiến, chém Xi Vưu, giết Khoa Phụ*.
Nhưng vì hết thần lực, không thể trở về trời, đành ở lại trần thế, trú tại Nam phương đại trạch.
*Nhân vật thần thoại Trung Hoa, gắn với truyền thuyết „Khoa Phụ đuổi theo mặt trời".
Mọi người có thể đọc thêm ở đây: https://peterpotter90.wordpress.com/2018/05/04/truyen-thuyet-khoa-phu-duoi-theo-mat-troi/
Con Ứng Long mà Chu Tuất thấy ở Tứ Thủy là con từng cùng Canh Thìn hạ giới.
Canh Thìn vì đại nghĩa, sau đó từng giúp Vua Vũ trị thủy, chém Vô Chi Kỳ*... cuối cùng vì hết thần lực, tan biến giữa trời đất.
*Là một linh hầu dị loại, không phải tiên cũng chẳng phải yêu, sức mạnh cường đại.
Tính cách ngang tàng, đố kỵ gian ác, thích thu thập những vật cổ quái kỳ lạ.
Tự phong Thủy Thần thống trị vùng sông Hoài Thủy, tổn hại bách tính.
Cuối cùng, bị Vua Vũ và Ứng Long trấn áp dưới Quy Sơn.
Người ta nói, trước khi tan biến hoàn toàn, Canh Thìn đã truyền một phần long hồn cuối cùng vào Cửu Đỉnh do Vua Vũ đúc.
Sau này, Cửu Đỉnh trải qua ba triều đại Hạ – Thương – Chu, đến Chu bị Tần diệt thì thất lạc, vài chục năm sau, ở Tứ Thủy được Ứng Long tìm thấy.
Sau đó, cả Ứng Long lẫn Cửu Đỉnh đều không biết tung tích.
Chu Tuất từ một tiểu yêu quái mới hóa hình dần dần tu luyện trở thành một đại yêu có tiếng.
Lần gặp lại Ứng Long của ông là sau khi Bộ An ninh Hoa Quốc mới thành lập.
Thời kỳ mạt pháp, tín ngưỡng suy tàn, vô số thần thánh và yêu thần tan biến, yêu tộc và những người tu hành phải sống chật vật; những thần thánh còn sót lại cũng chỉ tồn tại về danh nghĩa, họ rời khỏi ngai vàng, không còn tự xưng là thần.
Ứng Kiều cũng nằm trong số đó.
Để sinh tồn dưới Thiên Đạo, bất kể là đại yêu quái hay tu sĩ, đều bắt đầu tích cực hợp tác với Bộ An ninh, hình thành những cơ quan quản lý yêu quái và cơ quan đặc biệt sớm nhất, tìm cách hòa hợp với loài người.
Chu Tuất, nhận ân lớn từ Lão Tử và từng bị hành động của Canh Thìn cảm hóa từ khi còn trẻ, cũng tích cực tham gia.
Vì mối duyên xưa và lòng tôn kính đối với Canh Thìn cùng tộc Ứng Long, ông từng chủ động tiếp cận Ứng Kiều.
Nhưng dần dần ông nhận ra, Ứng Kiều và Canh Thìn tuy cùng tộc, nhưng quan điểm hoàn toàn khác nhau.
Canh Thìn tâm hướng về đại địa và nhân loại, thậm chí sẵn sàng tự hiến thân; còn Ứng Kiều, hắn dường như chán ghét mảnh đất này, thậm chí căm hờn nhân tộc.
— Đây là phỏng đoán của Chu Tuất sau khi tiếp xúc với Ứng Kiều.
Ứng Kiều sức mạnh phi thường, lúc đầu Bộ An ninh từng mời hắn làm tổng cục trưởng của Cục Quản lý Yêu Quái, nhưng hắn không do dự từ chối.
Sau nhiều lần mời, hắn mới miễn cưỡng nhận chức phó cục trưởng tại Cục Yêu Quái Giang Thành.
Nhưng theo Chu Tuất biết, hắn hiếm khi trực tiếp tham gia quản lý cục.
Giống như các đại yêu quái khác, hắn dường như hòa nhập dần vào xã hội loài người, lập công ty, sống trong thành phố, thỉnh thoảng khi quốc gia gặp nguy, cũng có thể nhờ đến sức mạnh của vị thần này.
Tuy nhiên, từ vài lần gặp mặt ít ỏi, Chu Tuất nhận thấy ánh mắt hắn chưa từng thay đổi.
Bên ngoài tỏ vẻ lạnh lùng, bên trong che giấu sự căm ghét sâu sắc.
Hắn luôn cố gắng giả vờ, tạo ra vẻ hòa bình giả tạo.
Chu Tuất không nói phát hiện này với ai, nhưng trong lòng luôn có một nỗi lo mơ hồ.
Vài năm trước, ông nghỉ hưu, từ Bắc Kinh đến Giang Thành – nơi nhỏ bé này để dưỡng già – cũng chính vì nỗi lo vô cớ đó.
Dù đã nghỉ hưu, nhưng Chu Tuất vẫn nắm được một phần tin tức về Cục Yêu Quái.
Chẳng hạn, những năm gần đây Ứng Kiều ngày càng nóng tính, ngay cả một vài đại yêu quái thân thiết với hắn cũng không dám động đến.
May mà dù nóng tính, tình huống Chu Tuất lo ngại nhất vẫn chưa xảy ra.
Điều này khiến Chu Tuất phần nào yên lòng.
Nhưng ông không ngờ rằng, Ứng Long mà ông âm thầm quan sát bấy lâu lại bất ngờ xuất hiện tại một văn phòng địa phương nhỏ, lại còn lịch sự gọi ông là "Chú Chu".
Thật không giống với hình ảnh Ứng Long mà ông từng biết.
Chu Tuất vừa sợ hãi vừa có chút hãnh diện, như được ưu ái đặc biệt.
Ông liếc nhìn Giang Lam, lại liếc sang Ứng Kiều, nhạy bén nhận ra điều gì đó trong ánh mắt tiềm ẩn uy hiếp của Ứng Kiều, liền ngoan ngoãn theo lời Ứng Kiều nói tiếp: "À ra là... anh trai của Giang Lam, chào mừng, chào mừng."
Ánh cười trên mặt Ứng Kiều càng trở nên chân thành hơn, thậm chí từ một túi khác lấy ra một hộp trà, đầy đủ lễ nghi nói: "Giang Lam bảo tôi chú thích uống trà, nhà tôi trà nhiều, nên mang theo một hộp cho chú."
Chú Chu nghe hắn liên tục gọi "chú" mà khuôn mặt gần như không giữ nổi nụ cười.
May mà kìm chế được, không cúi xuống nhận.
Ứng Kiều chia các món đồ ăn vặt mang theo cho ba người trong văn phòng, túi cuối cùng là dành cho Giang Lam và Toan Nghê.
Hắn và Toan Nghê đã quen nhau, nhẹ nhàng ôm lấy cục lông nhỏ bé, vuốt ve đầu nhỏ của nó, lấy ra một túi cá Văn Diêu khô đặt vào giữa hai bàn tay nhỏ của nó.
Thịt cá Văn Diêu mềm, chua ngọt, là món mà các tiểu quái rất thích.
Nhưng vì loài cá này sống ở Đông Hải và biết bay, rất khó bắt.
Cá khô vì thế là món ăn vặt quý hiếm và đắt đỏ, chỉ những bậc phụ huynh giàu có và thương con mới mua cho con.
Trong túi mà Ứng Kiều mang theo, có đến bốn năm túi cá Văn Diêu khô, tất cả là để dành cho Toan Nghê.
Là một bậc phụ huynh chuẩn mực, không chỉ phải nuôi tốt tiểu quái, mà còn phải yêu thương cả những người xung quanh, ngay cả em trai của tiểu quái cũng phải chăm sóc.
Rốt cuộc, tiểu quái là con nhà hắn, cộng thêm em trai tiểu quái, tất nhiên cũng là "con" của hắn.
Hiện giờ nhà có ba thành viên, hai tiểu quái, Ứng Kiều thật sự bận lòng hết sức.
Ngửi thấy mùi thơm, Toan Nghê háo hức xé túi, dùng hai bàn tay nhỏ ôm cá khô nghiêm túc nhai, cổ họng phát ra tiếng gừ gừ vui vẻ.
Giang Lam gật đầu nhìn đôi tai tròn liên tục cụp lại của nó: "Tham ăn."
Toan Nghê ăn đến mức không thèm ngẩng đầu, gừ gừ hai tiếng đáp lại.
Ứng Kiều nhìn hai anh em, ánh mắt dần nhuộm màu ấm áp, gom gói hộp đã mở vào túi rác, nói với Giang Lam: "Tôi đi đổ rác, tiện thể đi vệ sinh."
"Vậy tôi ở đây đợi anh."
Giang Lam đáp.
Ứng Kiều gật đầu, quay lưng ra ngoài văn phòng.
Ở góc văn phòng, Chu Tuất quả nhiên đang chờ.
Không có tiểu quái ở đó, thần sắc của Ứng Kiều liền lạnh xuống, giữa mày nhíu lại, bước chân hướng về nhà vệ sinh.
Hắn không nói gì, nhưng Chu Tuất tự giác đi theo phía sau.
Đã qua giờ cao điểm tan sở, nhà vệ sinh yên tĩnh không có người.
Chu Tuất đóng cửa, treo biển đang dọn vệ sinh, lại dùng một chút pháp thuật nhỏ để ngăn sự soi mói từ bên ngoài, mới cung kính cúi người: "Ngài Ứng."
Ứng Kiều nhìn ông với thần sắc lạnh lùng.
"Không ngờ phó cục trưởng Chu lại ẩn mình trong một văn phòng nhỏ của phường, bên Bắc Kinh làm sao nỡ để ngài đi?"
Chu Tuất mỉm cười, trên mặt đầy nếp nhăn sâu và nhiều, trông như một lão nhân thực thụ: "Ngài cũng thấy rồi, tôi già rồi, sóng sau xô sóng trước, cũng nên nghỉ ngơi."
Ông vẫn khom người, mắt nhìn xuống, không dám trực tiếp nhìn Ứng Kiều.
Đây có lẽ là khoảng cách không thể vượt qua giữa các chủng tộc.
Dù đã sống hơn hai nghìn năm, nhưng so với các đại yêu như Ứng Long, ông vẫn như hạt cát so với núi.
Nhưng nghĩ đến Giang Lam còn chẳng biết gì, ông vẫn kiềm chế được nỗi sợ từ trong lòng, thử dò hỏi: "Giang Lam chỉ là một tiểu quái bình thường, ngài...
đối với cậu ấy...?"
Các đại yêu đứng trên cao, hiếm khi thân thiết với tiểu quái bình thường, ông lo rằng Ứng Kiều gần gũi Giang Lam có mục đích gì đó, nên mới hỏi thêm.
Ông tưởng rằng thử dò sẽ khiến Ứng Kiều khó chịu, nhưng Ứng Kiều dường như khá hài lòng, giọng có chút kiêu hãnh nhấn nhá: "Giang Lam là con của nhà tôi, cậu ấy còn trẻ, sau này còn nhờ cục trưởng Chu chăm sóc nhiều."
Chu Tuất vội đáp không dám, nhưng trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm.
Nhìn thái độ hãnh diện của Ứng Kiều, có lẽ Giang Lam thật sự được hắn chú ý.
Vậy là ông không cần phải lo lắng nữa.
Ứng Kiều bắt được nét mặt yên tâm của Chu Tuất, khẽ khinh bỉ một tiếng, rồi vẻ như tùy ý nói: "Để không làm Giang Lam sợ, tôi chưa nói cho cậu ấy biết danh tính thật.
Hiện tại tôi chỉ là một con rắn bình thường.
Ông nhớ đừng để lộ ra."
Chu Tuất kinh ngạc trong lòng nhưng mặt không tỏ, lập tức đồng ý.
Ứng Kiều rất hài lòng với sự biết điều của ông, ném cho ông một viên ngọc nhỏ, nói: "Vật này có thể giúp ông đột phá bình cảnh."
Nói rồi đi ra trước, mở cửa.
Trong văn phòng, Giang Lam đã thu dọn xong đồ, đợi Ứng Kiều quay lại để cùng đi.
Lúc này trong văn phòng chỉ còn mỗi mình Giang Lam, Ứng Kiều lại từ túi lấy ra một viên kẹo hoa quả đưa cho cậu: "Đây là kẹo tôi mang cho cậu, vừa nãy người quá đông nên chưa kịp đưa ra."
Mắt Giang Lam lập tức sáng lên, cậu mở bao bì và cho kẹo vào miệng, hai má phồng lên, còn nheo mắt nhìn vào túi của Ứng Kiều: "Chỉ có một viên thôi à?"
Rõ ràng lúc chụp ảnh là cả một hũ to mà!
"Còn một viên nữa."
Ứng Kiều như ảo thuật gia, lại lấy ra thêm một viên kẹo, xé bao bì đưa cho Toan Nghê nhỏ nhắn đang tò mò ăn.
Toan Nghê thỏa mãn "hừ hừ" vài tiếng, chạm vào tay Ứng Kiều một cái, rồi ngoan ngoãn cuộn lại trong túi.
Ngẩng lên, Ứng Kiều thấy Giang Lam mặt đầy thất vọng liền giải thích: "Ăn nhiều kẹo sẽ sâu răng, những viên còn lại tôi cất ở chỗ tôi, lần sau sẽ mang cho cậu."
Giang Lam lập tức vui trở lại, miệng nhai kẹo, "ưm ưm" đáp một tiếng.