Khác [ĐM] Tuyết Dã Song Hành.

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
400939922-256-k753196.jpg

[Đm] Tuyết Dã Song Hành.
Tác giả: nnh091020
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

TL : Đam Mỹ, Xuyên Không, Thú × Thú.

Truyện nhà làm, đừng bê đi đâu cả.



đm​
 
[Đm] Tuyết Dã Song Hành.
● Văn Án và Một Số Lưu Ý.


Văn án :

Vũ Triết là thanh niên vừa mới đỗ đại học Thanh Hoa - một đại học danh tiếng.

Sau những ngày ôn thi kịch liệt, bản thân cậu đã cho phép mình nghỉ ngơi.

Mọi thứ rất bình thường cho đến khi cậu tỉnh dậy, nhìn xung quanh là một khu vực xa lạ đầy tuyết.

Lại nhìn xuống bản thân, không phải tay người mà giống tay mèo nhưng nó to hơn lại còn có vết đốm lại nổi bật trên màu lông trắng tuyết ấy.

Không nghi ngờ gì nữa, bản thân cậu xác định đã xuyên không rồi, lại còn là một con báo tuyết nữa chứ.

Bản thân lúc trước cũng chẳng gây lên nghiệp gì to lớn mà bóc trúng sít rịt siêu to khổng lồ.

Thêm một việc nữa là Vũ Triết không có kinh nghiệm đi săn hay gì cả thành ra có cái khung cảnh một con báo tuyết màu lông trắng như tuyết nổi bật trên đó là những đốm đen tuyền chảy dọc khắp cơ thể đang lao đầu bắt một con thỏ.

Con báo tuyết ấy chạy vì một con mồi nhỏ mà lao vào lãnh thổ của một con báo đen tuyền với đôi mắt màu hổ phách.

Con báo đen kia từ xa đã nhận thấy một mùi khác lạ xông vào lãnh thổ của mình, không chút ngại ngần cùng bạn của mình lao như tên bắn và đẩy ngã con báo tuyết xinh đẹp kia.

Con báo tuyết kia bị đẩy ngã nà hoang mang cực độ, quay lại thì thấy một con báo đen đang gầm gừ với mình thì vội chạy đi nhưng lại không còn sức do dư chấn của cơn ngã vừa rồi.

Con báo đen kia thấy con mồi định chạy thì lao vào tấn công, răng lanh hung tợn lộ ra, gầm gừ hỏi : "Ai cho ngươi xông vào lãnh thổ của ta"

Con báo tuyết trắng kia theo bản năng muốn chạy nhưng bị thân hình đen tuyền kìm chặt dưới thân không thể chạy được.

Nó quyết định dùng mưu hèn kế bẩn mà giả ngất làm con báo đen cùng bạn nó hoang mang cực độ.

Báo đen : ?

Sói : ?

Con báo kia có chút gì đó không nỡ xuống tay với con báo tuyết trắng xinh đẹp kia nên đổi ý định giết nó mà mang về chăm sóc.

Nhờ sự tận tâm chăm sóc và dạy bảo cách săn mồi của con báo đen tuyền nên con báo tuyết xinh đẹp kia không chút do dự mà suốt ngày quấn quýt và luôn tha thức ăn cho hắn để nó ăn.

Lúc đầu con báo đen kia có chút khó xử mà tránh xa nhưng sau này lại hưởng thụ sự quấn quýt của con báo tuyết kia.

Còn con sói - bạn của con báo đen ấy suốt ngày nhìn cảnh này có chút bất lực.

Đôi khi con báo tuyết đang nằm ngủ trên đá thì có một bóng dáng đen tuyền di chuyển lại gần.

Con báo đen kia lại gần con báo tuyết đang nằm ngủ trên hòn đá, dịu dàng từng chút một để con báo tuyết kia không tỉnh dậy, ánh mắt chứa đầy sự ôn nhu.

T/G : Không biết viết văn án=)).

___

● Lưu Ý :

- Công thụ không phải người, cũng sẽ không biến thành người.

Chính xác là Thú × Thú đấy.

- THÚ × THÚ

- THÚ × THÚ

- THÚ × THÚ

=> Điều quan trọng nhắc lại 3 lần.

- Không thích thể loại thú × thú thì mời next, cấm dùng những ngôn từ để xúc phạm và chê bai tác phẩm.

- Câu truyện kể về hành trình sinh tồn của một con báo tuyết với bạn đời báo đen của mình tại Siberia.

- Nhân vật chính hay tất cả nhân vật đều là thú nên sẽ xưng ta - ngươi khi giao tiếp ; cậu - hắn hoặc nó, tùy vào tình huống.

- Không có sự thương cảm cho các con mồi khi mà săn mồi.

- Có cảnh máu me và ngôn từ hơi hỏi chấm vì không đủ vốn từ vựng.

- Ở những phần cuối cùng của mỗi chương, sẽ có phần hậu trường nhỏ.
 
[Đm] Tuyết Dã Song Hành.
Chap 1. Xuyên không | Xâm nhập lãnh thổ.


Trong một mùa hè oi bức sau kỳ thi đại học đầy thử thách của những bạn học sinh lớp mười hai.

Vũ Triết là một trong số những người đó, cậu được đánh giá là một trong số những người có khả năng thi đậu Thanh Hoa - một ngôi trường đại học nổi tiếng nhất nhì đất nước.

Và sự thật được chứng minh, sau những đêm ngày bù đầu vào học để ôn thi, Vũ Triết đã đỗ được vào ngôi trường danh giá ấy.

Để thưởng cho sự nỗ lực và cố gắng không quản ngày đêm học tưởng chừng như sắp chết ấy, cậu đã quyết định đi ngủ để bù lại sức lực sau những ngày không khác gì trâu bò cày ruộng ấy.

Mọi thứ sẽ rất bình thường cho đến khi bản thân cậu mở mắt ra, không còn thấy cái trần nhà màu trắng hòa vào đó là chút vàng ố do bị ngấm nước quen thuộc đâu nữa mà thay vào đó là một khung cảnh cực kỳ xa lạ.

Xung quanh nơi cậu đang đứng chỉ có một màu trắng được bao phủ bởi tuyết.

Lại nhìn xuống bản thân mình, cậu giơ tay ra, không phải bàn tay thon gọn quen thuộc ấy mà là móng vuốt của một loài động vật to lớn.

Nó khá giống bàn chân của những con mèo nhỏ đáng yêu nhưng lại to tận hơn mấy lần, kèm theo phía trên đó là bộ lông màu trắng như muốn hòa làm một với nền tuyết dưới chân, nổi bật trên màu lông trắng xóa ấy lại là những đốm to nhỏ trải dài trên khắp cơ thể.

Dựa theo những đặc điểm này, Vũ Triết đã xác nhận bản thân đã xuyên không và trở thành một con báo tuyết.

Dựa theo kiến thức khi còn là con người, cậu đoán rằng bản thân có thể đang ở phía Tây của hồ Baikal hoặc Phía nam của Siberia.

Chưa kịp để Vũ Triết suy nghĩ nhiều, cơn đau từ bụng đã âm ỉ kéo đến khiến cậu phải lật người lại xem bụng.

Không lật thì không sao, lật rồi mới thấy con báo tuyết này rất gầy lại thêm một vết thương không nông không sâu ở ngay bụng.

Dòng máu màu đỏ có chút sẫm lại đang từ từ chảy ra khỏi cơ thể cậu, Vũ Triết biết rằng một khi bị thương một là chết, hai là bị một con vật khác ăn thịt.

Nếu không rời khỏi đây nhất định sẽ chết.

Với quyết tâm đó, Vũ Triết dùng tất cả sức lực của mình để cố gắng điều khiển bốn chân đứng dậy đi mà không vấp ngã.

Việc đi đứng và điều khiển bằng bốn chân này rất khó khăn, có khi làm đề thi lên đại học còn dễ hơn.

Thời gian Vũ Triết tập đi ngày càng trôi qua nhanh chóng, nếu không phải cậu chú ý bầu trời đang dần ngả sang màu cam pha chút ánh đỏ hồng và vàng báo hiệu cho hoàng hôn sắp buông xuống.

Nửa ngày thời gian trôi qua, cuối cùng cậu đã có thể điều khiển sao đi được rồi.

Còn việc bốn tri có nghe lời không lại là việc khác, tạm thời không cần quan tâm lắm.

Việc ưu tiên nhất hiện tại là kiếm cái gì ăn.

Đồ ăn chín là không thể đòi hỏi được ở nơi Siberia này rồi, tốt nhất là đi săn mấy con thỏ nhỏ nhưng lại không biết cách săn mồi thì phải làm sao.

Vũ Triết có phần nhớ lại về việc săn bắt con mồi của những kẻ đứng đầu chuỗi thức ăn được quay và đăng trên mạng xã hội.

Bây giờ, cậu cảm thấy việc đi săn bây giờ dễ hơn rồi vì trên những đoạn video ngắn đó, những kẻ đứng đầu chuỗi thức ăn đấy chỉ cần đuổi kịp và cắn con mồi đến chết là được.

Một lúc sau, từ phía xa có thể thấy một con báo tuyết đang đuổi theo con thỏ nhỏ màu trắng với đôi mắt màu đen và to tròn như hạt của những quả nhãn.

Nếu nhìn từ phía xa, nếu không phải có những đốm đen trải dài từ đầu đến cuối đuôi thì cũng chẳng ai biết đó là một con báo tuyết lông gần như hòa vào màu tuyết đang đuổi theo một con thỏ đâu chứ.

Có lẽ trong đầu con báo tuyết ấy trong chỉ nghĩ làm sao có thể ăn thịt được con thỏ trước mắt mà không biết rằng bản thân đang lao vào lãnh thổ của một con báo đen tàn nhẫn như thế nào.

Cách đó hơn hai mươi mét, một thân hình to lớn phủ trên mình bộ lông màu đen tuyền như chứa cả sự huyền bí khó giải thích đang nằm trên một tảng đá, bên cạnh nó là một con sói Siberia cũng to lớn không kém cạnh.

Tai con báo đen kia khẽ dựng lên khi nghe tiếng từ phía xa, nó nhận ra ngay chính là một trong những loài săn mồi đỉnh cấp đứng đầu chuỗi thức ăn tại Siberia đang chạy vào trong lãnh thổ của mình.

Con sói Siberia bên cạnh cũng cảm nghe thấy tiếng của loài vật không xác định đang chạy vào lãnh thổ, nó khẽ gầm gừ tỏ vẻ không vui.

Con báo đen kia không để ý con sói kia lắm mà lao nhanh về phía trước - nơi có loài vật xâm phạm lãnh thổ của nó.

Chạy về phía trước, nó thấy một con vật lông màu trắng như tuyết, làm nổi bật hơn chính là những đốm đen to nhỏ từ đầu cho đến tận đuôi, không chỗ nào là không có đốm cả.

Giây phút ấy, trong đầu nó thầm nghĩ con vật xâm phạm này cũng quá đẹp đi.

Vũ Triết đang chạy về phía con thỏ nhỏ thì từ đâu ra có một bóng đen lao nhanh về phía cậu rồi đẩy ngã cậu xuống dưới thân nó.

Con báo tuyết bị đè dưới thân con báo đen theo bản năng muốn chạy trốn nhưng không thể chạy được, nó khẽ gầm gừ nhìn thân hình đang đè trên người nó.

Tử Sâm thấy con báo tuyết dưới thân trông rất xinh đẹp, nhưng không quên mất chính con vật này đã xâm nhập lãnh thổ của mình, gầm gừ dò hỏi : "Ngươi là ai?

Ai cho ngươi lá gan xông vào lãnh thổ của ta?"

Vũ Triết bị tiếng gầm gừ của con báo đen trước mặt dọa sợ mà nằm im dưới thân nó không động đậy.

Tử Sâm nhìn con vật nhỏ coi dưới thân gầm gừ hỏi lại :"Ngươi là ai?

Ai cho ngươi lá gan xông vào lãnh thổ của ta?"

Con sói đen từ khi nào đã ở bên cạnh nhìn, nó khẽ chu lên một tiếng rồi nhìn bạn mình đang đè lên một con vật lông màu trắng tuyết trên đó là những đốm to nhỏ tùy kích cỡ được trải dài từ đầu cho đến cuối đuôi.

Vũ Triết nhìn một sói, một báo đang vây xung quanh mình mà nghĩ ra một kế đó chính là điều chỉnh lại nhịp thở rồi giả vờ ngất trước mặt bọn nó.

Nghĩ là làm, Tử Sâm đang gắt gao nhìn con báo tuyết dưới thân đang ngoan ngoãn nhìn hắn.

Rồi lúc sau không một tiếng động, con báo tuyết xinh đẹp ấy đã ngất đi làm hắn và con sói Siberia bên cạnh hoang mang cực độ.

Tử Sâm : ?

Thuận Thiết : ?

Con sói đen Siberia bên cạnh nhìn con báo tuyết đang ngất trên nền tuyết thì quay sang nhìn bạn mình - con báo đen kia.

"Ngươi làm gì nó vậy?"

"Ta chưa làm gì cả."

----------------

Tác giả có vài lời :

× Phỏng vấn nhỏ.

Thiên Kỳ Anh Vũ : Ấn Tượng đầu tiên về đối phương.?

Vũ Triết : Hung dữ.

Tử Sâm : Xinh đẹp và lùn lùn.
 
[Đm] Tuyết Dã Song Hành.
Chap 2. Tử Sâm, Thuận Thiết.


Việc con báo tuyết kia bất ngờ ngất đi làm Tử Sâm và Thuận Thiết cảm thấy hoang mang vô cùng.

Con sói Siberia kia cũng có chút nghi ngờ bạn mình làm gì con báo tuyết kia nhưng không có chứng cứ rồi ánh mắt từ từ dán chặt lên người con báo tuyết.

Sau một lúc nhìn, Thuận Thiết thấy một chất lỏng màu đỏ sẫm đang từ từ chảy ra từ bụng con báo tuyết kia thì giật mình quay sang nhìn bạn mình.

Tử Sâm nhận thấy ánh mắt của Thuận Thiết có chút khác thường nên ánh mắt nó lướt xuống dưới con báo tuyết dưới thân.

Cũng để ý có một chất lỏng màu đỏ sẫm đang từ từ chảy ra thì vội dùng móng vuốt mà đẩy ngửa người nó ra để nhìn.

Không đẩy không sao nhưng đẩy rồi mới biết con báo tuyết này cực kì gầy, gầy đến nỗi lồi cả xương ra, trên bụng nó lại có một vết thương khoảng 20 cm đang tí tách chảy ra những chất lỏng đỏ sẫm ấy.

Con báo đen chỉ nhìn con báo tuyết rồi cúi đầu xuống liếm vết thương cho nó, hành động vốn bình thường này ở các con vật khác thì không sao nhưng đây lại chính là con báo đen mang tên Tử Sâm làm khiến con sói Siberia bên cạnh có chút bất ngờ.

"Ngươi tính làm gì nó?"

"Không biết.

Có thể mang về nuôi béo."

Nghe câu trả lời của Tử Sâm, con sói kia thập phần kinh ngạc, miệng sói đầy răng nanh đã mở to ra như hình chữ O.

Con báo đen mặc kệ bạn mình ngạc nhiên ra sao mà lại gần cắn nhẹ vào cổ con báo tuyết đang giả vờ ngất kia rồi tha về lãnh thổ.

Vũ Triết - người đang nằm yên đã nghe rõ từ đầu đến cuối, bỗng nhiên bị cắn vào cổ có chút hoảng sợ muốn vùng vẫy nhưng nhớ đến việc bản thân đang giả vờ ngất để qua mặt một sói, một báo kia.

Cậu giả vờ ngất được một lúc thôi rồi lúc sau đã mệt lử rồi ngủ như chết vì lượng thông tin quá tải để tiếp nhận ngày hôm nay.

Vũ Triết ngủ say như chết, mặc cho Tử Sâm và Thuận Thiết lôi đi nơi nào.

Quả cầu lửa được treo phía trên đã được buông xuống, bầu trời hiện tại chỉ là một màu xanh thẳm như ở dưới đáy đại dương pha loãng vào đó là chút màu tím nhạt nhẹ nhàng.

Trên bầu trời đêm hôm nay thật đặc biệt đẹp và có chút thơ mộng khác hoàn toàn với thế giới trước - nơi bị ô nhiễm ánh sáng nặng đến nỗi không thể nhìn thấy một ngôi sao nào xuất hiện phía trên bầu trời.

Khác với việc ô nhiễm sánh sáng, nơi đây lại có bầu trời đầy những ngôi sao nhỏ tỏa ánh sáng lấp lánh ánh trắng làm nổi bật lên khung cảnh thơ mộng nơi núi rừng vào buổi đêm tại Siberia được bao phủ bởi tuyết.

Xung quanh mấy tảng đá lớn bên cạnh một cái cây bị héo khô là nơi Tử Sâm và Thuận Thiết ở, hai bọn nó đã ăn xong và đang nhìn chằm chằm vào con báo tuyết kia, muốn đợi xem đến khi nào nó tỉnh dậy.

Đúng lúc đó, ánh mắt của con báo tuyết kia khẽ động đậy rồi từ từ mở ra.

Có lẽ vừa mới tỉnh dậy nên ánh mắt của nó có chút phần mơ hồ không khó để có thể nhận ra, Vũ Triết đang tính giãn cơ thì mới nhớ rằng bản thân đã xuyên không lại bị một con báo đen và sói Siberia tha về lãnh thổ.

Tử Sâm thấy con báo tuyết kia đã tỉnh dậy muốn hỏi thì lại thấy cơ thế nó căng cứng lại, khẽ gầm gừ về phía mình và Thuận Thiết.

Tử Sâm hắn biết đây là bản năng bình thường của một loài động vật khi cảm thấy bản thân bị đe dọa.

Vũ Triết thấy một sói, một báo trước mắt có phần căng thẳng, cơ thế cậu đã căng cứng lại, lông đuôi và toàn thân đã dựng đứng hết lên vì sợ.

Thuật Thiết bên cạnh thấy khung cảnh con báo tuyết vừa tỉnh dậy kia đã xù hết lông lên còn gầm gừ thì không khỏi có chút thấy buồn cười rồi quay ra nhìn con báo đen bên cạnh.

"Ngươi là ai?

Tại sao lại xông vào lãnh thổ của chúng ta?"

Trong không khí căng thẳng tràn ngập mùi sát khí ấy, con báo đen lại là người mở miệng đầu tiên hỏi Vũ Triết.

"Vũ Triết.

Các ngươi là ai?"

Vũ Triết cố gắng kìm nén sự sợ hãi trong lòng mà cố tỏ ra bình tĩnh hỏi lại hai bọn họ.

"Nó là Tử Sâm, ta là Thuận Thiết."

Không đợi con báo đen trả lời, bạn chí cốt của nó đã trả lời thay.

Trong lúc trả lời nó dùng móng vuốt chỉ Tử Sâm rồi chỉ vào chính bản thân nó.

----------------

Tác giả có vài lời :

× Tâm sự mỏng :

- Cảm giác khi viết truyện này vốn từ hay cách hành văn bị sụt giảm đi rõ rệt ấy.

Mặc dù cho cái bộ đầu kia của tôi theo thiên hướng tẻn tẻn mát mát nhưng nó vẫn có chiều sâu hơn nhỉ?

- Tôi không dám nhận bản thân viết hay hay gì cả chỉ là cái chủ đề này chính tôi nghĩ ra chính tôi viết nhưng thấy cứ sao sao ấy.

× Hậu trường nhỏ :

Vũ Triết : Toàn thú dữ không.

Thuận Thiết : Ngươi không nhìn lại bản thân là gì à?

Tử Sâm : ...
 
[Đm] Tuyết Dã Song Hành.
Chap 3. Thân Hình Nhỏ. | Thuận Thiết Chê.


Nhìn con sói Siberia khua tay múa chân trước mắt, Vũ Triết có phần hạ thấp cảnh giác với nó nhưng về con báo đen bên cạnh kia thì cậu không chắc.

Tử Sâm thấy trong ánh mắt của Vũ Triết vẫn còn có tia cảnh giác với bản thân thì không cảm thấy gì cả bởi vì chính bản thân hắn biết rằng lúc con báo tuyết ấy xông vào lãnh thổ của hắn và bạn mình, chính hắn là người đè xuống và tra hỏi nó.

"Ngươi không cần phải sợ, ta sẽ không làm gì ngươi."

Ngay sau khi Tử Sâm cất tiếng nhằm muốn xoa dịu con báo tuyết ốm yếu đến mức đáng thương kia.

Vũ Triết nhìn nó rồi từ từ tiến lại gần.

Thân hình của con báo tuyết khi trưởng thành thường có đặc điểm như thân hình ngắn, chân ngắn và điều đặc biệt chính là chân sau chúng dài hơn chân phía trước.

Khi thân hình nhỏ con ấy tiến lại gần hai loài đỉnh cấp ở Siberia trông có chút lọt thỏm đến mức đáng thương, nhìn kiểu gì cũng ra con non chưa trưởng thành và không có khả năng tự vệ vậy.

Tuy trông con báo tuyết có vẻ lùn lùn đáng yêu này vô hại nhưng nào biết được rằng chân của nó cực kì khỏe, chỉ mỗi chân thôi cũng đủ giúp chúng nhảy lên khoảng 10 mét chỉ trong cú bước nhảy đâu chứ.

Tử Sâm và Thuận Thiết từ trước đến nay gặp một loài vật khác lạ tròn tròn này nên có phần tò mò, con sói Siberia chỉ được thân hình to lớn, oai phong bên ngoài kia lại gần con báo tuyết nhỏ con ấy.

"Ngươi là loài gì mà lại lùn như vậy?"

Từ khi xuyên không đến vùng lãnh lẽo ở Siberia này, thứ mà Vũ Triết không muốn nhắc đến nhất chính là ngoại hình của con báo tuyết khi trưởng thành.

Trước kia khi còn nhỏ, Vũ Triết từng thấy trên TV chiếu hình ảnh một con báo tuyết khi trưởng thành không khác gì một con chó lớn cả.

Bây giờ lại bị con sói Siberia này nhắc đến điều khiến Vũ Triết thất vọng về cơ thể này nên nó ủ rũ nằm xuống, đuôi cũng như chủ nhân của nó mà đập mạnh xuống nền tuyết tạo một tiếng "bốp" vang dội khi mà từng lần chiếc đuôi ấy đập xuống.

Tử Sâm thấy trở nên ủ rũ có chút không vui khiến đuôi đập xuống nền tuyết rồi nhìn sang con sói Siberia bên cạnh, hắn dơ móng vuốt của mình lên rồi dùng nó đập vào đầu Thuận Thiết.

Tuy cú đập đó không mạnh nhưng lại khiến con sói kia quay ra nhìn con báo đen một cách khó hiểu, tưởng chừng như trên đầu nó sắp xuất hiện mấy dấu hỏi chấm trên đó.

Con báo tuyết nhỏ con kia không có quay lại nhìn thấy cảnh Thuận Thiết bị Tử Sâm dùng vuốt đập phát vào đầu nhưng cũng nghe thấy tiếng gì đó bị đập vào nhau.

"Ta là báo tuyết.."

Vũ Triết mở miệng lí nhí nói ra tên giống loài của bản thân mặc cho hai con vật kia có nghe được hay không.

Tuy Vũ Triết nói rất bé, nhưng ở khoảng cách gần thêm việc tai của động vật sẽ thính hơn con người nên sẽ nghe thấy hết dù chỉ nhỏ nhất.

Con sói Siberia vừa ăn một đập của con báo đen bên cạnh nghe xong thì biểu cảm có phần ngạc nhiên, không nhịn được mà nói với con báo tuyết nhỏ kia.

"Trước đây ta với Tử Sâm cũng từng thấy báo tuyết nhưng chưa bao giờ thấy con nào lại lùn và ngắn tũn như ngươi đâu."

Vũ Triết nghe vậy càng tức giận hơn, Thuận Thiết chê nó lùn còn ngắn tũn.

Thật sự không mở mắt sói nhìn cho kĩ xem có cùng giống loài hay bộ gene có giống nhau hay sao?

Thật sự tức chết báo tuyết rồi!

----------------

Tác giả có vài lời :

- Thân hình của báo tuyết :

× Hậu trường nhỏ :

Vũ Triết : Ngươi cảm thấy thân hình ta thế nào?

Tử Sâm : Đáng yêu chết báo rồi.

Thuận Thiết : ... [Mù mắt sói rồi]
 
[Đm] Tuyết Dã Song Hành.
Chap 4. Tử Sâm xé thịt.


Tử Sâm nhìn con báo tuyết tròn tròn tỏ rõ ý không vui kia rồi quay lại nhìn con sói Siberia vẻ mặt hiện lên chút ngứa đòn khó thấy.

Con báo đen kia nhìn chằm chằm Vũ Triết một lúc rồi từ từ chuyển hướng đi sang chỗ con hươu bị hắn và Thuận Thiết ăn một nửa rồi.

Nó tha con hươu đã chết đến trước mặt con báo tuyết tròn đang cuộn mình lại, dùng móng vuốt đập lên xác con hươu.

"Vũ Triết, ăn đi."

Con báo tuyết kia nghe thấy con báo đen to hơn mình gọi tên bản thân thì quay đầu lại nhìn, đập vào mắt là một cái xác của con hươu bị ăn một nửa, dòng máu chảy tí tách xuống nền tuyết trắng làm nổi bật thêm cái xác đó, nội tạng của nó cũng bị lôi hết ra bên ngoài, không có một chỗ nào còn nguyên vẹn cả.

Sau khi nhìn thấy xác con hươu bị ăn một nửa, Vũ Triết giật mình mà bật dậy cũng dọa đến Tử Sâm và Thuận Thiết bên cạnh.

Đây là lần đầu tiên mà Tử Sâm và Thuận Thiết nhìn thấy một con báo tuyết giật mình vì thấy xác con hươu đấy, đa số hai bọn nó thấy toàn là mấy con báo tuyết hàng thật biết săn không sợ máu chứ còn con báo tuyết trước mặt là người xuyên vào không sợ sao được.

Vũ Triết nhìn xác con hươu rồi lại nhìn một báo một sói bên cạnh mà dùng móng vuốt chỉ vào xác con hươu trên nền tuyết trắng bị nhuốm đỏ bởi máu rồi lại chỉ vào bản thân.

"Ngươi bảo ta ăn nó?"

Thuận Thiết nghiêng đầu nhìn nó đầy dấu hỏi chấm, không biết nó đang nói đùa hay thật nữa.

Tử Sâm bên cạnh cũng hoang mang không kém, bản thân hắn muốn cho con báo tuyết này ăn thôi cũng bị nghi ngờ nữa.

Vũ Triết thấy bản thân hình như đã nói sai cái gì đó thì tai cụp xuống, đuôi cũng không vẫy qua vẫy lại mà ỉu xìu như chính chủ nhân nó vậy.

"Răng ta yếu, không ăn được.."

Giọng con báo tuyết kia lí nha lí nhí lại như tiếng muỗi kêu, hầu như chẳng muốn để ai biết vậy.

Tử Sâm nghe vậy thì hiểu ra, đi lại gần đến chỗ thi thể của con hươu mà cắn lấy thịt và xé nhỏ ra đặt trước mặt Vũ Triết.

Con sói Siberia bên cạnh thấy vậy thì ngạc nhiên vô cùng, từ trước đến nay trong mắt nó thì Tử Sâm là con báo đen tàn nhẫn và độc mồm độc miệng, há có phải như những gì đang xảy ra trước mặt nó.

Vũ Triết thì không ngờ Tử Sâm sẽ vì bản thân cậu mà xé nhỏ thịt ra cho mình, cậu cũng chỉ lấy đại một lý do để không phải ăn thôi ai ngờ lại được chăm sóc như này.

Trông có khác gì em bé không?

Cậu suy nghĩ một lát cuối cùng cũng cúi đầu báo của mình rồi từ từ nhai đống thịt hươu mà Tử Sâm đã xé cho mình.

Khi nhai và nuốt miếng thịt hươu đầu tiên vào bụng mình, con báo tuyết này đã không thể kiềm chế được mà đuôi vung qua lại, trông rất vui vẻ.

Vũ Triết nghĩ thịt hươu sống chắc kinh lắm nhưng nào có ngờ lại ngon như vậy, có lẽ khi biến thành động vật nên khẩu vị thay đổi.

Tử Sâm thấy Vũ Triết cuối cùng cũng ăn phần thịt được hắn xé nhỏ nên có chút vui sướng, đuôi hắn cũng không tự chủ được mà vung qua vung lại.

Cho dù con sói Siberia kia có ngốc đến đâu thì chỉ cần nhìn cái đuôi bạn nó vung qua lại là hiểu, Thuận Thiết tuy có phần không thông minh lắm nhưng dù gì cũng là tổ tiên của Husky nên cũng có phần oai phong của nó.

Thuận Thiết nếu để so về sức mạnh và khả năng săn mồi hay vẻ bề ngoài thì cũng một chín một mười với Tử Sâm nhưng cũng có sự khác biệt của riêng mình.

----------------

Tác giả có vài lời :

× Hậu trường nhỏ - buổi phỏng vấn.

Thiên Kỳ Anh Vũ : Nêu cảm nhận về Tử Sâm và Thuận Thiết.

Vũ Triết : Tử Sâm thì dịu dàng, ngoài lạnh trong nóng, có chút đáng yêu, dáng báo cũng rất đẹp.

Thuận Thiết tuy nhìn thì ngốc ngốc nhưng khi nghiêm túc trông cũng rất được, vẻ ngoài, sức mạnh hay thậm chí là khả năng săn mồi cũng gọi là một chín một mười với Tử Sâm đi.

Thuận Thiết : Tử Sâm, ngươi xem.

Hắn khen ta một chín một mười với ngươi kìa. [Vẫy mạnh đuôi]

Tử Sâm : ... [Nhìn bạn mình mà muốn ghen cũng không ghen nổi]
 
Back
Top Bottom