【 Cậu là một tên trộm. 】
【 Cậu mắc chứng bệnh đói khát da thịt. 】
【 Cậu đã bị đưa đến bệnh viện để điều trị. 】
【 Đây là một bệnh viện tâm thần được quản lý chặt chẽ, được gọi là "Nhà tù tâm thần liên bang "】
【 Nơi này giam giữ những người mắc bệnh tâm thần nguy hiểm trên khắp thế giới. 】
【 Muốn sống sót ở nơi này, ngoài sức mạnh, thứ duy nhất có thể là......】
【 Phó bản: Địa ngục tinh thần (Chơi đơn) 】
【 Cấp bậc phó bản: C.】
【 Chế độ phó bản: Nhiệm vụ. 】
【 Điểm qua màn: 2500】
【 Nhận được thẻ bảo vệ tân thủ [ Mong muốn bảo vệ.]】
【[ Mong muốn bảo vệ ]: Kỹ năng bị động, khi độ thiện cảm của NPC đạt tới mức dương*, NPC sẽ sinh ra ý muốn bảo vệ người sở hữu hoặc thực hiện các hành động khác......Tóm lại có lợi đối với người nắm giữ. 】
【 Kỹ năng nhân vật: [ Tốc độ tay của 20 năm độc thân.]】
Hệ thống 886: Ký chủ, chúng ta sắp tiến vào phó bản rồi, đây là phó bản đầu tiên của cậu.
【 Kích hoạt dữ liệu......】
Người chơi: Lâm Chiêu Vân
Sức bền: 68
Sức mạnh: 23
Giá trị quyến rũ: ?
Giá trị may mắn: ?
Tiếng tim đập của Lâm Chiêu Văn đột nhiên mạnh hơn, bên tai mơ hồ truyền đến âm thanh, đột nhiên, âm thanh đó trở nên rõ ràng hơn. @mlyzztjf.
"Cởi ra!"
Lâm Chiêu Vân khẽ mở mắt, phát hiện bản thân đang đứng ở giữa một đám người, có cao có thấp có mập có gầy, bỗng nhiên thân thể em bị đẩy mạnh, trong nháy mắt liền tách ra khỏi đám người.
Thân hình gầy gò lộ ra trước mắt mọi người.
Giọng nói kia lại vang lên: "Đến phiên cậu rồi, nhanh lên, cởi ra và rửa sạch đi!"
"Cái gì?
Tôi cởi cái gì?"
Lâm Chiêu Vân suýt cắn vào lưỡi, hoảng hốt nhìn xung quanh.
Người đàn ông cao lớn mặc đồng phục cuối cùng cũng mất kiên nhẫn, chỉ vào người đàn ông đang đứng bên cạnh em, lạnh giọng ra lệnh: "Cậu đi lấy đi, nhanh lên, đừng lãng phí thời gian, nhanh chóng tan làm."
Lúc này, hệ thống đã bắt đầu mở phát sóng trực tiếp.
【 Không còn hy vọng cứu nữa, tôi biết gã này, tên lính canh này rất tàn nhẫn.】
【 Rất thích xem vẻ mặt đáng thương của người mới này trước khi chết lại, hahaha! 】
Lâm Chiêu Vân không nhìn thấy những bình luận này, nhưng lời nói của cảnh vệ khiến em sợ hãi, theo bản năng mà quay đầu lại nhìn.
Trước khi cảnh vệ ra lệnh cho người khác hành động, do góc độ, anh ta không thể nhìn thấy khuôn mặt của Lâm Chiêu Vân, mà góc nhìn của những bình luận kia cũng nhìn không tới.
Mãi cho đến khi em quay đầu lại, nhìn về phía này với đôi mắt đã rơm rớm nước mắt, thì khuôn mặt của em mới lộ rõ ra trước mắt của mọi người.
Mặt em trông thật sự rất nhỏ, có lẽ chỉ to bằng lòng bàn tay của cảnh vệ.
Lông mi nhíu lại, chóp mũi thì nhăn nhó, hốc mắt đầy nước, lông mi bị dính nước đến ướt đẫm, ngũ quan hồng hào trắng trẻo, nhìn rất trong sáng và ngây thơ, đôi môi em khẽ run run, phủ một lớp nước bóng loáng và ướt át.
Đám đông im lặng trong vài giây, cảnh vệ trưởng hạ giọng xuống, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi khuôn mặt xinh đẹp ấy.
【 Tôi......Tôi Không đi!
Nhìn đi!
Tại sao tôi lại thấy bộ dạng đáng thương thảm hại này chứ?
Tôi muốn nhìn thấy cậu ấy vừa đáng thương vừa đáng yêu!】
【 Không, không, đẹp trai thì có ích gì đâu chứ?】
Cổ họng cảnh vệ trưởng khô khốc, khóe mắt giật giật: "Đừng nhúc nhích, tôi tự làm."
Những người xung quanh cũng đã phản ứng lại, bắt đầu huýt sáo ầm ĩ, cười phá lên một cách ác ý.
Nhìn thấy người đàn ông với cơ bắp cuồn cuộn phồng căng đến mức đồng phục sắp rách đang sải bước đi tới, ánh mắt lộ ra làm Lâm Chiêu Vân bất giác lạnh sống lưng, vội vã lùi sang một bên tránh né, dáng vẻ vừa hoảng loạn vừa chật vật.
Ở phía sau lưng em một hai bước chân, có một bậc thềm thấp.
Lâm Chiêu Vân không hề có phản ứng khi té ngã, chỉ phát ra một tiếng rên ngắn ngủi, khiến người ta liên tưởng đến tiếng của một chú mèo con đang kêu.
【 Thể lực đang giảm dần, còn lại: 41%】
【 Thể lực sau khi về 0, sẽ bắt đầu tiêu hao máu của bạn, vui lòng phân bổ máu hợp lý. 】
【......】
"Mau đưa đến phòng y tế!"
"Đồ ngu!
Nhẹ một chút!"
"Tao tự làm được!"
Âm thanh càng ngày càng mơ hồ.
【 Không thể nào, cậu ta chết nhanh như vậy sao!? 】
【 Phó bản cực kỳ khó đối với người chơi mới, cho dù là nhiệm vụ, khả năng sống sót cũng rất thấp.
May mắn chẳng là gì, phó bản này mà chơi đơn thì chính là ác mộng với người chơi lên cấp! 】
Tuy nhiên, phòng live stream không hề tắt, thậm chí độ phổ biến còn dần tăng lên.
......
"Mở miệng ra."
Lâm Chiêu Vân mơ hồ nghe thấy một giọng nói lạnh lùng trầm thấp.
Miệng nào?
Đầu óc là một mảng hỗn loạn, cực kỳ thiếu oxy, em cố gắng mở to để có thể thở bằng miệng.
Đến khi hô hấp dần dần đều đặn, Lâm Chiêu Vân mới cố gắng mở mắt ra.
Mới vừa mở mắt, em đã bị ánh sáng trước mắt làm chói, lông mi run rẩy, trước mắt hoàn toàn mờ mịt.
Mùi thuốc khử trùng quen thuộc của bệnh viện sộc thẳng vào mũi em.
Em cảm giác có thứ gì đó mát lạnh, ẩm ướt chạm vào cằm của bản thân, rồi lại có vật hình trụ đang tiến vào trong miệng của em.
Lâm Chiêu Vân lập tức hoảng loạn, cố gắng dùng đầu lưỡi chống cự.
Đúng lúc này, một vật kim loại lạnh lẽo tiến vào, di chuyển bên trong khoang miệng của em, đụng vào miệng vết thương và ấn đầu lưỡi của em xuống.
Lâm Chiêu Vân đã sợ đến cả người đều cứng đờ, vội hỏi 886 chuyện gì đang xảy ra.
886: 【 Cậu té ngã và bị thương, hiện tại đang ở trong phòng y tế.】
Lâm Chiêu Vân phản ứng một chút, cảm xúc nhanh chóng thay đổi: Vậy tức là tớ không cần cởi quần áo...... hay tắm rửa?
886: 【 Đúng vậy. 】
Chưa kịp để em vui mừng, một giọng nói mạnh mẽ, áp bức vang lên ngay bên tai em : "Đừng cử động."
Lâm Chiêu Vân nỗ lực hé mắt ra một chút, dần dần thấy được cảnh tượng trước mắt.
Hiện tại trạng thái của em quỷ dị đến đáng sợ.
Toàn thân từ trên xuống dưới đều bị cố định, toàn bộ cơ thể không thể cử động.
Bộ phận duy nhất có thể sử dụng là lưỡi và ngón tay.
"Vòm miệng mềm bị trầy xước, da bị rách, nhưng đầu lại không bị vỡ."
Giọng nói trầm thấp truyền đến bên tai em, vành tai sinh ra cảm giác tê cứng, Lâm Chiêu Vân lập tức tỉnh lại.
Ngay khi Lâm Chiêu Vân lấy dụng cụ đè lưỡi ra, chiếc lưỡi mềm của em liền kháng cự, cố gắng đẩy dụng cụ y tế đang cố định miệng em ra.
Nó vừa mới vươn ra ngoài thì liền bị bắt lại.
"Cắn vào đầu lưỡi, chảy máu."
Nhìn thấy vẻ hoảng loạn của Lâm Chiêu Vân, người đàn ông kia đưa những ngón tay thon dài của bản thân ra khỏi miệng em, tay kia lại đưa một chiếc gương có cán dài vào bên trong.
Khoang miệng mềm mại bị bóp chặt đến biến dạng.
Ô ô ô ô, đau quá.
Một trong số những triệu chứng của hội chứng đói khát da thịt: Làn da nhạy cảm, có thể là đau hoặc ngứa.
886 bỗng nhiên vang lên:【 Khoan, đừng khóc vội! 】
【 Kích hoạt nhiệm vụ thời gian: Khóc liên tục trong vòng 3 phút.
Khen thưởng: 30 điểm.】
Lâm Chiêu Vân sững sờ một lúc khi nghe thấy lời nhắc nhở về nhiệm vụ, cũng may hệ thống đã lập tức nhắc nhở em, nhiệm vụ đã bắt đầu rồi.
886:【 Cậu hiện tại có thể khóc rồi. 】
Lâm Chiêu Vân: ......
Lâm Chiêu Vân miễn cưỡng thấy được bộ dạng của người đàn ông kia, mái tóc màu nâu nhạt được chải chuốt tỉ mỉ, trên khuôn mặt đeo thêm kính gọng vàng cùng với khẩu trang, vẻ mặt không rõ ràng, u ám đến mức không thể nhìn rõ được cảm xúc.
Một thứ dụng cụ có rất nhiều bóng đèn sáng mạnh hướng về phía khuôn mặt của em, không, phải nói là miệng.
"Trong miệng có cát đất, cần phải xúc miệng."
Một tiếng " xì xì " khiến người nghe tê buốt tận răng vang lên, Lâm Chiêu Vân bắt đầu run nhè nhẹ vì đau.
Sau đó, một dòng nước dần tràn vào trong miệng vào Lâm Chiêu Vân, đồng thời, một đường ống hút khác cũng đem hút sạch nước bẩn đi.
Nhưng Lâm Chiêu Vân vẫn suýt nữa nghẹn thở.
Khoang miệng có phần nhạy cảm và riêng tư, lông mi của Lâm Chiêu Vân run rẩy không ngừng.
"Đừng nuốt xuống." hắn nhắc nhở.
"Nơi này để nuốt những thứ khác."
Dưới ánh sáng mạnh, mắt Lâm Chiêu Vân đau nhức, em mở to mắt, chỉ trong vài giây vành mắt đã ngấn nước, vừa chớp mắt một chút thì nước đã nhỏ giọt rơi xuống.
Nhưng đợi một lúc, cũng không có âm thanh thông báo hoàn thành nhiệm vụ.
Chẳng lẽ khóc như này không được tính?
Lâm Chiêu Vân thật sự muốn khóc, mũi đỏ bừng, khẽ giật giật.
Nhưng ngay cả khi không khóc, dường như nó đã đạt được mục đích của mình.
Ướt đẫm, mờ ảo, lông mi còn dính sương mù, như thể đôi mắt của em được bao phủ bởi nước, mê man và mơ hồ, làm người nhìn được cảm thấy tim đập nhanh một cách kỳ lạ.
---- Đừng dùng ánh mắt như vậy nhìn chằm chằm người khác.
Đã từng có người nói như vậy với Lâm Chiêu Vân, nhưng em căn bản không nhớ rõ là ai nói.
Người đàn ông cúi đầu che mắt, chăm chú nhìn Lâm Chiêu Vân vài giây, sau đó đưa tay tháo thứ cố định khoang miệng ra, lấy miếng bông được tẩm cồn từ trong bình sát trùng.
Dụng cụ mới vừa lấy xuống, nước bọt của Lâm Chiêu Vân liền không ngừng chảy ra, sau đó bị người đàn ông dùng bông gòn thấm hết.
Em phải cố cử động lưỡi một lúc lâu mới có thể phát ra được một âm tiết trọn vẹn.
"Đau quá, nhẹ một chút......"
Đầu lưỡi của Lâm Chiêu Vân tê dại, khẽ ép vào hàm răng, một lúc lâu không thể rụt lại được.
Đôi mắt màu xanh xám như một con dã thú vô cảm, lạnh nhạt, kiên cường, chúng dừng lại trên đầu lưỡi mềm mại, cổ họng nhỏ khẽ động đậy trong chốc lát.
"Lance."
Hắn cúi xuống, áp sát vào mặt Lâm Chiêu Vân, bởi vì khoảng cách quá gần, một chút hương thơm át đi mùi thuốc khử trùng tràn vào mũi hắn.
Lâm Chiêu Vân không thể nhắm mắt, đành phải cụp mí mắt xuống, lông mi run rẩy, môi mấp máy, phải mất một lúc lâu mới nói được: "Tôi là Lâm Chiêu Vân, cảm ơn anh rất nhiều......anh có thể thả tôi xuống được không?"
Lúc này, một cục bông tẩm cồn vừa vặn lau sạch vết trầy xước trên xương quai xanh của Lâm Chiêu Vân.
Nước mắt Lâm Chiêu Vân đột nhiên trào ra vì cảm giác đau đớn từ xương quai xanh, lăn dài trên má, lan đến khóe miệng thấm ướt môi, lại chậm rãi chảy vào cổ, sau đó biến mất ở dưới cổ áo.
【 Nhiệm vụ hoàn thành 】Một giọng nói vang lên trong đầu "Khen thưởng: 30 điểm".
【 Linh cảm của tôi nói: Hôm nay thời tiết thật đẹp! 】
【 Ủa, không có ai thấy ông bác sĩ này kỳ dị à?
Tôi cảm giác bản thân mình vừa mọc thêm một "cái súng" vậy.】
Dây trói siết chặt tất cả các khớp xương trên cơ thể, bởi vì giãy giụa, làn da mềm mại bị ép chặt, dây hai bên hơi nhô lên, hiện ra các vùng da đỏ ửng vì bị ma sát đến đỏ.
Đầu ngón tay em đang nắm chặt mép thiết bị y tế, móng tay được cắt gọn gàng cũng chuyển sang màu trắng bệch vì bị siết.
Động tác giãy dụa của Lâm Chiêu Vân dần trở nên yếu ớt hơn, bởi vì em phát hiện, nếu bản thân nằm im thì sẽ không bị đau, da cũng sẽ không bị ma sát đến đỏ.
Lance nhìn chằm chằm khuôn mặt Lâm Chiêu Vân, hắn rất ít nhìn thấy người như vậy, xinh đẹp một cái kỳ lạ.
Một bác sĩ như hắn đã nhìn thấy vô số người bệnh, nhưng không ai có thể sạch sẽ từ trong ra ngoài, nước da thì trắng trẻo hồng hào, ngũ quan đẹp đến mức vừa lạ lẫm vừa mê hoặc.
Ngón chân của Lâm Chiêu Vân gần như khép lại thành một cục, muốn che chắn bản thân bằng tay chân, động tác rất nhỏ lại khiến thiết bị y tế kêu cót két.
Trước khi tiến vào phó bản, hệ thống đã giải thích quy tắc cho Lâm Chiêu Vân.
Lập trường của npc đều là không xác định, tốt, hỗn loạn hay tà ác.
Vì vậy, tốt nhất là nên tránh xa các npc.
"Sợ?"
Lâm Chiêu Vân dời mắt đi, cắn môi, nhanh chóng nhỏ giọng mà nói: "Tôi sợ......"
"Tốt, rất trung thực."
Trên mặt Lâm Chiêu Vân vẫn còn đọng nước mắt, gương mặt hồng hồng, khóe mắt rũ xuống, lông mi thi thoảng lại run rẩy một chút, nhìn qua trông có vẻ rất dễ bắt nạt.
Em là kiểu người không dám phản kháng khi bị bắt nạt, chỉ biết nghẹn giọng mà khóc, run rẩy nắm lấy tay của người bắt nạt cầu xin.
Nhưng nếu khuôn mặt kia khóc, nó sẽ chỉ khiến người ta muốn bắt nạt em hơn nữa mà thôi.
"Yếu đuối, ngu ngốc, muốn sống sót ở nơi này, cậu cần phải tìm một 'chủ nhân'." hắn nói một cách chậm rãi, thong thả và dễ chịu.
Lâm Chiêu Vân nhất thời không nghe rõ, lông mi run một cái: "Cái gì?"
Khóe miệng Lance cong lên dưới lớp khẩu trang, nụ cười nham hiểm hiện rõ trên khuôn mặt, hắn nhịn không được lại thốt lên câu ác liệt hơn nữa: "Cậu biết hoa tầm gửi không?"
Lâm Chiêu Vân lúc này mới tiêu hóa được câu nói vừa rồi, sắc mặt căng thẳng, mím chặt môi, bởi vì môi bị ép quá chặt với nhau liền chuyển từ hồng hào sang trắng bệch, khi thả ra lại chuyển thành màu đỏ bừng.
Mí mắt Lance hơi khép lại, đuôi mắt nhướn lên mang theo vẻ tự cao, liếc nhìn khuôn mặt của Lâm Chiêu Vân.
"Đó là một loại cây nhỏ yếu ớt, tiếng hít thở rất nhỏ, gần như không thở được.
Nó phải tìm kiếm các loại cây có sức sống mạnh mẽ mà ký sinh, leo lên người chúng để lấy chất dinh dưỡng thì mới có thể sống sót."
Từng đốt ngón tay hắn cọ xát và ấn vào mặt Lâm Chiêu Vân, làn da mềm mại khiến hắn có cảm giác đầu ngón tay mình dính chặt, từ đầu ngón tay hướng lên trên đã tê rần.
Lâm Chiêu Vân khó chịu mà nghiêng đầu đi, phát ra một tiếng rên rỉ nghẹn ngào, lông mi đẫm run rẩy.
"Nhưng tôi nghĩ ta cậu có thể làm tốt."
Lâm Chiêu Vân ngẩng đầu, đôi mắt long lanh nhìn vế phía hắn, giọng nói mềm mại ẩm ướt như thể bị ngâm trong nước: "Cái gì?"
Lance chậm rãi cởi bỏ các thiết bị y tế trên người Lâm Chiêu Vân.
Như thể đang hỏi một vấn đề rất phổ biến: "Cậu muốn ngủ cùng hắn sao?"
Cái gì, ngủ gì?
"Hắn?
Hắn là ai?"
"Cảnh vệ trưởng Victor, người đưa cậu đến."
"Nếu làm vậy, nói không chừng cậu có thể nhanh chóng tìm được chỗ tốt từ hắn, hắn thích nhất là hoa tầm gửi."
Cảnh vệ trưởng kia không phải là nam nhân sao?
Sắc mặt Lâm Chiêu Vân mờ mịt một lúc, hồi lâu cũng không phản ứng lại.
Đến khi bị thúc giục, em mới nhẹ nhàng nói: "Không cần."
Em nhăn mặt, giọng nói mơ hồ bổ sung: "Tôi không thích anh ấy."
Lance nảy sinh lòng hiếu kỳ, truy vấn: "Tại sao?"
Lâm Chiêu Vân làm sao biết được, mỗi một câu hỏi của hắn đều nằm ngoài tầm hiểu biết thông thường của em.
Em vốn dĩ không giỏi việc bắt chuyện cùng người xa lạ, thường xuyên bị chê là chậm chạp, một khi người khác hỏi quá nhiều, mặt em liền đỏ lên, chóp mũi lấm tấm mồ hôi.
Tại sao lại muốn hỏi em vì lý do gì mà không thích một người nam nhân!
Lâm Chiêu Vân xấu hổ đến mức muốn chết.
Nhưng sau cùng vẫn phải đau khổ mà nghiêm túc trả lời câu hỏi.
"Anh ấy nhìn rất dơ, trên người có mùi gì đó, lại có quá nhiều cơ bắp......Tôi không thích."
Lance che mắt, khẽ đẩy gọng kính, liếc nhìn đôi má ửng hồng của Lâm Chiêu Vân, "Vậy cậu muốn ngủ với tôi không?"
Lâm Chiêu Vân chớp mắt hai cái thật nhanh, lông mi run rẩy kịch liệt: "A......?"
-----------------
*Dương ở đây là đạt đến mức thích hoặc hơn nữa, mà mình chưa biết có từ nào hợp để ghép vào câu này nên để tạm.
Tác giả viết hăng quá, 1 chương hơn 3000 từ=))).