Lần này đưa thí sinh trở về gian nhà nhỏ, 922 lại lảng vảng bên cửa một chốc.
Đã có trải nghiệm từ lần trước, hắn thực sự rất tò mò Du Hoặc còn có thể làm ra cái gì nữa.
Kết quả chưa đến mấy giây, hắn liền hối hận sâu sắc, vì Du Hoặc đã bước ra.
Gương mặt 922 bất lực: "Cậu lại làm sao thế?"
Du Hoặc: "Nghĩ đến một chuyện."
"Chuyện gì?"
"Nền nếp ở phòng thi này, căn bản đều phỏng theo kì thi trong hiện thực?"
922 gật đầu: "Chắc chắn là phỏng theo."
Du Hoặc: "Có một điều trong luật thi không đề cập."
922: "Điều nào?"
"Ở chỗ này, nếu như thí sinh gặp vấn đề, có phải cũng có thể tìm giám thị không?"
922: "...Đúng."
Nhưng bọn tôi không muốn bị anh tìm đâu.
Để tránh phiền phức, 922 lập tức bổ sung thêm: "Giống như kì thi người hiện thực, cấm được hỏi đáp án, cái này chúng tôi không giúp, cũng không được hỗ trợ."
Du Hoặc "Ừm" một tiếng, thể hiện đã biết.
Nhưng trước giờ anh luôn rất hời hợt, cái biết này...
922 vẫn giữ thái độ nghi ngờ.
"Cho nên làm sao để tìm các anh khi gặp vấn đề?"
922 nói: "Thì... dùng đúng bút được quy định, ở phía dưới tường bài làm, viết---"
Hắn vỗn dĩ định nói viết mã số của giám thị, nhưng nội tâm lại phản kháng, đánh lưỡi một vòng, lời ra khỏi miệng biến thành: "Viết 001."
Du Hoặc không biểu tình nhìn hắn.
922 bày vẻ mặt vô tội lặp lại: "Ừm, viết 001."
"..."
Thời gian vuột trôi qua cả thế kỉ, Du Hoặc mới gật đầu, quay người phủi hắn đi.
922 làm được việc lớn, hồ hởi quay trở về.
.
Gian nhà nhỏ.
Bếp lửa vẫn cháy vượng, mọi người ngồi phải trái phân rõ ràng.
Bởi vì chuyện giấu con dao, gã xăm trổ bị gạt ra khỏi nhóm người, một mình mặt tối sầm ngồi bên rìa góc bàn.
Những người khác đều tránh xa gã, ngay cả đi lại cũng cố ý né đi.
Thấy Du Hoặc trở lại, Vu Văn nhảy bật lên.
"Anh!
Giám thị có làm gì anh không?
Phạt anh cái gì?
Anh vẫn ổn chứ?"
Cậu múa may con dao dùng để trả lời, nói một tràng liên tiếp không hồi chiêu.
Tất cả mọi người đều nhìn sang.
Du Hoặc cau mày tránh lưỡi dao, lấy chân ủn cậu cách xa chút, nói: "Không sao."
"Anh chắc chắn?"
Vu Văn hoàn toàn không tin.
Cậu ngó phía góc tường, đè thấp giọng nói: "Lão kia chỉ bị bắt một lúc, liền biến thành cái dạng này, thủ đoạn trừng phạt phải khủng khiếp đến mức nào?"
Du Hoặc nhìn sang góc tường, lão hói từng bị giam đang co rúc mình ở đó, con mắt vàng đục, sung huyết nhô ra.
Lão thần kinh không ổn mà lắc lư cơ thể, trong miệng lẩm bà lẩm bẩm nói gì đó, lời lẽ mơ hồ không rõ ràng.
Nghiễm nhiên là bị dọa sợ đến điên rồi.
Du Hoặc nhìn lão hói lền nghĩ đến căn phòng giam kia, nháy mắt có hơi buồn nôn.
"Lão một mực như này?"
"Phải á.
Đã ba tiếng rồi, một tẹo cũng chả đỡ."
Vu Văn rùng mình, lại khẽ nói: "Chẳng phải lão cứ lải nhải miết sao, em còn cố tình ngồi đây nghe một lúc."
"Nói cái gì?"
Vu Văn lắc đầu nói: "Nghe được một một câu 'Mệnh không tốt', ờ, còn một câu giống như 'Đốt tiền giấy' cái gì đó, những người khác đều nghe không hiểu."
Du Hoặc "Ừ" một tiếng, không nhiều lời hơn.
"Anh còn chịu phạt nhiều hơn lão ta một lần nữa, tại sao trông có vẻ ổn vậy?"
Vu Văn rất thắc mắc.
Du Hoắc chán chả buồn giải thích nhiều, nói qua loa: "Cách phạt không giống nhau."
Vu Văn: "Vậy anh bị phạt cái gì?"
Du Hoặc bỏ đầu bỏ đuôi nói: "Ngủ một giấc, tặng giám thị một xô máu."
Vu Văn: "???"
"Tặng giám thị máu làm cái gì?"
Du Hoặc lạnh lùng giễu nhạo: "Ai mà biết, anh ta thích thế."
Vu Văn nhạy bén phát hiện, anh cậu nói là anh ta chứ không phải là bọn họ.
"Người nào cơ?
Thích thứ đó?
Anh ta là biến thái à?"
Du Hoặc: "001."
Vu Văn: "Ố..."
.
Du Hoặc và giám thị đều không ưa mắt lẫn nhau, không muốn nói nhiều về đề tài này nữa.
Anh lướt nhìn một lượt, cau mày hỏi Vu Văn: "Bọn mày cứ nằm liệt như này cả ba tiếng liền?"
"Gì có chuyện."
Vu Văn trỏ tường bài làm, nói: "Anh!
Nhờ câu giải trước của anh dẫn dắt, nên em có viết thêm mấy chữ nè."
Du Hoặc nhìn hướng tường bài làm.
Trên mặt tường, chi chít dày đặc toàn là chữ viết gà bới của Vu Văn.
Du Hoặc: "..."
Vu Văn nói: "Thầy bọn em có nói, nghĩ được cái gì thì viết cái đấy, dù không chắc chắn, nhưng viết xuống quá trình suy nghĩ, không đúng thì cũng có thể ăn được mấy phần điểm."
Du Hoặc: "Cho nên mày viết cả tờ sớ?"
Anh cố gắng nhận mặt chữ từ trong đống gà bới, chỉ một hàng trong đó hỏi: "Câu này là gì?"
Vu Văn còn gắng sức nhận mặt chữ hơn cả anh: "Hình như là...
đã biết chúng ta có tổng cộng 13 người, dụng cụ ăn 12 bộ."
Du Hoặc: "...Mày chép lại đề bài làm gì?"
Vu Văn: "...Lúc chẳng biết viết gì trong khi thi, để cho nhiều mấy chữ, em toàn nhấn mạnh từ khóa đề bài cho dài thêm."
Du Hoặc: "..."
Mẹ nó còn từ khóa đề bài nữa.
Anh chỉ đống khoanh tròn khác: "Gì đây?"
Vu Văn: "G=m.g, g=8N/kg..."
Du Hoặc: "Này liên quan gì đến quang học?"
Vu Văn: "Chủ yếu là... em cũng không biết dụng cụ ăn liên quan gì đến quang học."
Du Hoặc: "..."
Vu Văn sợ anh cậu tức chết, lại bồi thêm câu nữa: "Quang học cũng có đó."
Du Hoặc chán ngán nhìn đống tấu sớ dài lê thê vô nghĩa, hỏi thẳng: "Viết chỗ nào?"
Vu Văn lúng túng nói: "Cái này, em viết chiết suất môi trường, chùm sáng song song, mặt cầu, thấu kính, tiêu cự, tạo ảnh...
Những từ này chắc đều tính là quang học nhỉ?
Em còn vẽ hai sơ đồ đơn giản về sự tạo ảnh của gương nữa."
Du Hoặc mặt không tỏ ý, Vu Văn ngẫm nghĩ, vẫn nên kéo anh cậu ra khỏi tường bài làm, đổi sang một câu hỏi: "Không nói loại chuyện không vui này nữa.
Ngoài trả lời đề bài ra, bọn em còn làm được ít việc khác đó."
Thực tế, sau khi tường bài làm cho thêm dữ kiện, bọn cậu liền lật tung cả căn phòng lên.
Đề bài nói: Đây là căn nhà nhỏ của thợ săn Giáp, gã có 13 bộ dụng cụ ăn, nhưng thức ăn chỉ đủ 12 người ăn.
Bọn cậu đã tìm khắp các căn gác xép, tủ chén, chai lọ hộp đựng, nhưng thứ nhất vẫn không thấy thợ săn Giáp, thứ hai không tìm thấy lấy một bộ dụng cụ ăn, ngay đến cả thức ăn...
Có mà nằm mơ.
"Bọn em lục tìm hơn hai tiếng."
Vu Văn chán nản nói: "Mỗi cái nhà nát tươm, mất tận hai tiếng ấy!
Tưởng tượng được không, thực sự đã lật toàn bộ lên rồi.
Cái gì cũng không có, đề bài chó chết."
Du Hoặc hỏi: "Chắc chắn đã lục tất cả rồi?"
"Thực ra cũng không hẳn."
Một anh chàng gầy còm mặc áo bệnh nhân ở bên cạnh ho mấy tiếng, nói xen vào: "Có hai chỗ chưa chạm vào."
Anh chàng nâng ngón tay gầy trơ xương, chỉ về giữa hai gian phòng bị khóa nọ.
Trên cánh cửa hai gian phòng, một bên treo gà mái, một bên treo gà trống.
Cái cổ vặn vẹo, hột mắt đen kịt không động đậy nhìn ra ngoài cửa sổ.
Có lẽ là hai con gà kia bộ dạng kỳ dị, mỗi lần kêu lên, không phải vi phạm thì chính là thu bài, bởi vậy không ai dám đụng.
"Chúng tôi đã đi tìm chìa khóa, nhưng không tìm được."
Du Hoặc gật đầu, đền gần quan sát kĩ hai cái ổ khóa, rồi lại quay đầu liếc một vòng bức tường.
Vu Văn sợ anh cậu vớ lấy cái rìu bổ cửa, liền vội nói: "Anh!
Em chơi game nhiều hơn tất cả mọi người ngồi đây, cái loại cửa cài khóa này, tốt nhất đừng đụng vào."
Du Hoặc lạnh giọng hỏi cậu: "Trông tao thiểu năng lắm hả?"
Vu Vặt rụt cổ lại, không dám cất lời.
Qua chốt lát, cậu mới lúng túng nói: "Vậy sao anh lại nhìn bức tường?"
"Dụng cụ săn đều có người dùng rồi sao?"
Du Hoặc hỏi.
Mọi người nghe được, ánh mắt đều dời sang gã xăm trổ.
"Đ*t, mẹ mày nhìn tao làm đếch gì!"
Gã xăm trổ bị nhìn đến phát giận: "Trước thì vu oan ông mày giấu dao, lần này lại muốn đổ oan cái gì?"
"Vu oan?"
Du Hoặc cau mày.
"Nhiều người cút cũng một chỗ như thế, mẹ nó ai mà biết dao từ xó nào ném ra."
Gã xăm trổ chửi đổng càm ràm mấy câu, phiền toái nói: "Dẹp đi, không giải thích nổi với bọn ngốc các người!"
Du Hoặc lạnh lẽo nhìn gã.
Gã xăm trổ: "..."
Nín lặng hai giây, gã xăm trổ nói: "Rồi rồi rồi, mày cũng... mày muốn hỏi cái gì, nói!"
Du Hoặc hất cằm về phía bức tường: "Treo lại chỗ dụng cụ săn đã lấy về chỗ cũ, tôi xem vị trí."
Gã xăm trổ trợn nhìn anh: "Mày bệnh à?
Đã gỡ xuống còn muốn treo lên?"
.
Ba phút sau, gã xăm trổ bọc một túi dụng cụ săn bắn, treo từng cái về vị trí cũ.
Du Hoặc đút tay túi quần, theo phía sau.
"Tao đếch phải chó, mày có thể đừng làm vẻ dắt chó đi dạo thế được không hả?!"
Gã xăm trổ bất mãn chửi, nhưng vẫn thành thật cầm đặt món cuối cùng về chỗ cũ, sau đó nhổ một cái, tránh sang bên.
"Anh!
Dụng cụ săn làm sao vậy?"
Vu Văn hỏi.
Du Hoặc chỉ cuối dãy tường nói: "Có hai cái đinh trống."
"Cho nên?"
Vu Văn vẫn không lí giải được như cũ.
"Đồ treo trên đinh đâu mất rồi?"
Trong phòng lặng thinh.
Bỗng nhiên có người nói: "Đúng vậy... thiếu mất hai món đồ.
Không ai lén giấu chứ?"
Nhóm người lũ lượt lắc đầu.
Lão Vu: "Lúc trước đã như này rồi."
Mọi người ngước nhìn ông.
"Ngay... trước lúc thi, không phải tôi muốn ra ngoài một vòng sao?"
Lão Vu hướng về Du Hoặc nói, "Con đang ngủ, nên ta không gọi.
Lúc ra ngoài ta muốn xem trong nhà có ô không, khi đó hai cái đinh này đã trống không rồi, ta cam đoan."
"Thế nên, từ khi chúng ta tiến vào nhà, đã có hai món dụng cụ săn không ở đây rồi?"
"Vậy nó nằm ở chỗ ai?"
"Thợ săn Giáp?"
Vu Văn đoán, "Vậy nên... thực sự có thợ săn Giáp, chỉ có điều gã không ở trong nhà, mà đã ra ngoài đi săn rồi?"
Mọi người thoáng hoảng hốt: "Chúng ta lại không thể ra ngoài, hắn không tới đây, chúng ta kiếm hắn kiểu gì đây?"
Du Hoặc: "Có lẽ chưa đến lúc."
.
Nhóm người bán tín bán nghi với phỏng đoán về thời gian, Du Hoặc đã kéo lấy một cái ghế ngồi xuống sưởi ấm.
Mọi người thấp thỏm bất an ngồi xuống theo, ngây người ngồi vây quanh lò sưởi.
Vu Dao đỡ eo, cẩn thận dịch người qua.
Cô nhìn Du Hoặc một lát, ánh lửa bập bùng phác viền góc mặt anh, giúp lộ ra một ít vẻ ôn hòa so với bình thường, nhưng hàng mi mắt rũ xuống vẫn hiện vẻ lạnh nhạt như cũ.
Mặt cô đầy vẻ áy náy nói: "Xin lỗi anh."
Du Hoặc nâng mắt nhìn cô.
Vu Dao thấp giọng nói: "Mực viết kia... rõ ràng là do tôi viết, vậy mà lại hại anh bị phạt.
Lúc trước vốn đã muốn nói lời xin lỗi với anh, nhưng chưa kịp mở miệng anh đã lại bị giám thị dẫn đi."
Du Hoặc: "..."
Vu Dao nói: "Tôi biết dù có nói lời xin lỗi thì cũng chăng có tác dụng gì, lần tới nếu như lại có chuyện, tôi sẽ đi thay anh."
Du Hoặc: "..."
Anh thả tầm mắt nhìn Vu Dao, rồi lại thu ánh mắt trở về, tiếp tục sưởi ấm: "Không cần."
Vu Dao há miệng, còn muốn nói gì đó, sau cùng vẫn không cất lời nào.
Cô ngồi ngơ ngẩn một lúc, xong bất chợt hỏi Du Hoặc: "Anh không sợ sao?"
Du Hoặc duỗi thẳng cẳng chân, lò sưởi ấm áp quá, hơ ấm khiến anh lại hơi buồn ngủ.
Anh im lặng giây lát, lười biếng mở lời: "Sợ cái gì?"
"Sợ chết, sợ vi phạm... hoặc là bất kể một điều gì đó.
Mọi người đều rất tò mò, cảm thấy anh vô cùng lợi hại, giống như chẳng hề sợ bất cứ thứ gì."
"Sợ có tác dụng sao?"
Vu Dao gật đầu, nhẹ giọng nói: "Cũng phải, nhưng không kiềm chế nổi.
Tôi rất sợ..."
Du Hoặc không hé mắt, nói: "Dũng khí của cô tính ra cũng không nhỏ, mực viết làm từ thành phần không rõ ràng đó cô cũng dám viết lên tường mà."
Lời anh nói không tốn nhiều hơi, như thể đến cả miệng cũng lười cử động, âm giọng rất thấp, mang một loại súc cảm lành lạnh.
Nhưng nhờ lò sưởi ấm áp ủ ấm, nên nó cũng không mang hàm ý trách cứ gì.
Vu Dao cúi đầu xuống, vẫn áy náy đến mức không biết phải nói gì.
Cô nín nhịn rất lâu, rồi mới thốt một câu: "Kì thực tôi..."
Nhưng lời chưa nói nói hết, cô phát hiện Du Hoặc đang đạp một chân lên rìa ghế, khuỷu tay gác đầu gối, tựa như lại ngủ mất rồi.
Cô sững người, lại nuốt lời dang dở về cuống họng.
Cô không đánh thức Du Hoặc, mà nhẹ nhàng nhích người trở về bên hai bà lão.
"Sao cậu ấy lại ngủ nữa rồi?"
Bà lão khẽ giọng nói, "Có phải khi trước cậu ấy bị mất ngủ không nhỉ?"
Vu Văn loáng thoáng nghe thấy câu nói này, cậu nhìn Du Hoặc một cái, trong lòng thầm nói không, anh ấy có ngủ rồi cũng vẫn buồn ngủ thế thôi.
Vu Dao không nói nhiều lời, cô dựa lên người bà lão, ánh mắt rơi về nơi góc tường xa xa, tựa hồ lại trở nên thẫn thờ.
.
Không biết trôi qua bao lâu, chiếc đồng hồ trên tủ chén khẽ nhích thêm một vạch.
Thời gian Bắc Kinh, đúng bốn giờ sáng.
Tiếng gà gáy thình lình kêu lên khiến mọi người giật bắn mình.
Bọn họ dứt khoát bật người dậy, ngơ ngác nhìn nhau, lúc này mới phản ứng lại, bản thấn vậy mà đã ngủ đến mê man.
Vu Văn đập bộp bộp cho mình hai phát, dần dần tỉnh cơn buồn ngủ.
Cậu vừa buông cánh tay, liền nghe thấy một loại âm thanh kì quái.
"Phù---"
Cậu giơ tay ra hiệu một cái, nhỏ giọng nói: "Mọi người nghe thấy không?"
"Cái gì?"
Lão Vu trố mắt nhìn thằng con làm trò ma quỷ, mù mờ chẳng hiểu.
"Không nghe thấy sao?"
Vu Văn nói, "Là... kiểu âm thanh kẽo cà kẽo kẹt ấy."
Trong phòng thoáng chốc trở nên yên tĩnh, không ai dám động đậy.
Nét mặt tất cả mọi người đều ngờ ngợ, nín thở nghe động tĩnh.
Quả nhiên, qua khoảng vài giây.
Âm thanh kẽo kẹt lại vang lên, lần này tất cả đều nghe thấy.
Giống như là...
ở trong tuyết, có thứ gì đó kéo lê một vật nặng.
Bệnh nhân gầy còm nọ bỗng làm dấu ra hiệu, chỉ ngoài cửa sổ, lặng lẽ nói: "Bên này."
Vòm miệng anh chàng còn chưa kịp đóng lại, cánh cửa phòng đã liền "cọt kẹt" mở ra.
Một bóng ảnh đen sì rọi từ cửa vào trong.
Tiếp đó, một người mặt trắng ném đoạn dây thừng vào phòng.
Khung xương gã rất rộng, vóc người lại không cao, mặt giống tờ giấy tẩy sáng quá độ, con mắt cũng rất quái gở, phần đồng tử đen giãn quá lớn, đến mức lòng trắng chẳng chiếm được là bao.
Gã khom lưng, chậm rãi cuộn đoạn dây thừng, trên eo đeo dao sống dày và vòng bẫy nhỏ đánh vang leng keng.
Trong phòng không một ai nói chuyện, mọi người lặng lẽ đưa mắt nhìn hắn kéo một chiếc bao tải vào phòng, sau đó đóng cửa lại.
Mãi đến khi này, gã mới xoay đầu nhìn hướng lò sưởi, con mắt đen kịt chớp hai cái, nói: "A...thật tốt, khách đã đến rồi."
Nhóm người: "..."
.
Cái người làm trò quỷ này đây, chính là thợ săn Giáp mọi người đã chờ rất lâu.
Gã chậm rãi xoa bàn tay của mình, nói: "Hai ngày nay tuyết lớn chặn kín núi, tôi biết ngay lại có thức ă...
à, lại có khách ghé thăm."
Nhóm khách: "..."
"Bên ngoài lạnh thật đấy."
Gã nhỏ giọng từ từ nói: "Tuyết chất dày quá, tất cả đều trốn đi, gần như không tìm được con mồi.
Tôi phải tốn rất rất lâu mới bới được một con."
Gã đá cái bao tải nọ, niềm nở mỉm cười với mọi người, miệng suýt soát giãn đến mang tai: "Vận may mấy người thật tốt, vừa lúc đến giờ cơm của tôi."
Gã lại thở phì, giải thích nói: "Hết cách rồi, đồ trên núi tuyết quá ít, chung quy cách rất lâu mới có một đoàn đến.
Tôi phải thắt chặt bụng mới có thể sống sót.
Cho nên ấy à, một ngày tôi chỉ ăn hai bữa cơm."
"4 giờ sáng một bữa, 4 giờ chiều một bữa, cơ hội được thưởng thức bữa ngon cùng tôi không nhiều đâu."
Gã nhìn đồng hồ trên nóc tủ chén: "Ây da, vừa đúng lúc.
Mấy người đợi lâu như vầy, nhất định đã đói lắm rồi, tôi nghe thấy được âm thanh trong bụng mọi người, hẳn đã nóng lòng không chờ nổi nữa có phải không?"
Nhóm khách: "..."
"Đến tổng cộng có mấy người?"
Gã duỗi ngón tay ra, lần lượt đếm từng đầu người, "Bà cụ già, nhóc du côn, ma men, con trai ma men..."
Không có cái xưng hô nào dễ nghe cả, hễ là người bị hắn kiểm qua mặt đều tái xanh đi.
Lúc đếm đến Du Hoặc gã dừng lại, không mấy vui mừng: "Tại sao vẫn còn một người ngủ chưa dậy."
"Dẹp đi."
Niềm hứng thú của thợ săn Giáp bị xáo trộn, gã quay đầu nhìn đề bài trên tường bài làm, nói: "Nghe nói tổng cộng có 13 người, nhưng thức ăn của tôi có hơi ít, chỉ đủ cho 12 người, thật đáng tiếc."
Hắn vừa nói, vừa liếm môi: "Tôi thực sự đói rồi.
Có điều mọi người vẫn phải đợi một chút, tôi cần sắp xếp chuẩn bị.
Đây là lần đầu tiên thôi gặp nhiều khách như này."
Vu Văn: "..."
Đây cũng là lần đầu tôi gặp thợ săn kiểu dì mẹ như này.
Thợ săn Giáp khom lưng túm bao tải lên.
Trông chiếc bao tải đặc biệt nặng, không biết nó đựng những thứ gì, mọi người cũng không hẳn muốn biết...
Gã kéo bao tải đến bên góc phòng, ngừng bước trước gian phòng treo con gà mái.
Chùm chìa khóa kêu vang leng keng, thợ săn Giáp cẩn thận gỡ một chìa, mở cánh cửa phòng.
Một thứ mùi hôi thối kỳ lạ bay đến.
Rất khó hình dung thứ mùi đó hôi đến mức nào, giống như thể thịt hỏng, bụi bặm và gỗ mục chất chồng cùng nhau.
.
Gian phòng treo con gà mái kia, mọi người một mực cho rằng là phòng ngủ.
Hiện tại mới phát hiện, đó thật ra lại là một phòng bếp.
Bên trong có một kệ bàn bếp dài, để một người nằm lên không thành vấn đề.
Mà một bên khác là chiếc tủ gỗ dài màu đỏ, trên tủ treo kha khá ổ khóa.
Thợ săn Giáp cười cười với nhóm người, rồi lại cúi mình, nói: "Chờ chút, rất nhanh sẽ xong ngay."
Sau đó đóng cửa phòng lại.
.
Bên lò sưởi yên ắng nửa ngày, có người kinh hoàng nói: "Tôi không muốn ăn cơm, tôi muốn về nhà."
"Ai mẹ nó không muốn về nhà!"
Gã xăm trổ chẳng biết đã nhích vào trong nhóm người từ lúc nào, khả năng cũng sợ gã thợ săn Giáp kia, "Có về được không?
Mày có giỏi thì giờ mở cửa về luôn đi!"
Mọi người lại nín lặng.
Trôi qua nửa buổi, lão Vu nuốt nước bọt: "Cái tên thợ săn kia miệng rộng thật, nuốt cả đầu người chắc đơn giản, tôi vẫn luôn cảm thấy gã muốn ăn người..."
Vu Dao lẩm bẩm: "Trong cái bao tải kia đựng thứ gì nhỉ?"
Nghe hai câu nói này thốt ra cùng một lúc, hiệu quả mang lại vô cùng đáng sợ.
Ánh mắt mọi người hướng ra ngoài cửa sổ.
Khắp bầu trời bên ngoài vẫn đặc kín tuyết không ngừng rơi, trước khi thi lão Vu đi dò đường đã từng nói, bốn bề đều là tuyết, cây đều cao ngang nhau.
Phạm vi trăm dặm không có nhà cửa, không có khói lửa làng xóm, yên tĩnh đến dọa người.
Mồi săn đến từ đâu?
ng hồ rằng, thợ săn Giáp nói, thức ăn là do gã bới được.
Lúc chiều khi bọn họ vừa đến nơi này, có một người đàn ông không nghe lệnh đã dỡ radio, không lâu sau, thi thể anh ta liền bị vùi trong lớp tuyết...
Mọi người đều không hẹn mà cùng nghĩ đến sự việc này, trên mặt lộ ra vẻ sợ hãi dữ dội.
Vu Văn lại càng muốn nôn mửa.
"Muốn nôn qua chỗ khác."
Giọng nói Du Hoặc đột nhiên vang lên, "Đừng nôn lên người tao nữa."
"Anh tỉnh rồi?!"
Vu Văn mừng rỡ gọi.
"Gào cái gì!
Có thể nhỏ tiếng chút không!"
Gã xăm trổ hắng giọng thô kệch mắng.
Du Hoặc lườm gã xăm trổ một cái, nói: "Tôi không ngủ."
Vu Văn: "Ờm--- Vậy anh nhắm mắt suốt làm gì.
"Mắt thấy không thoải mái."
Vu Văn nghĩ lại, lão Vu bố cậu hình như từng nói, mắt của Du Hoặc từng trải qua phẫu thuật, nhìn vào vật sáng lâu sẽ mệt mỏi, khó chịu.
Nhưng mà những ngày bình thường, cậu chưa từng nghe Du Hoặc tự nhắc đến, thế nên cậu chẳng nhớ là có chuyện này.
"Anh, lời của gã thợ săn kia anh đều nghe thấy rồi?"
Vu Văn hỏi.
Du Hoặc "ừ" một tiếng.
Vu Văn: "Làm sao giờ?"
Du Hoặc lười biếng nói: "Tao đang hơi đói, chờ dọn cơm."
Vu Văn: "..."
Anh dọa ai đó?