Khác [ĐM] Tháng ngày tôi làm cá mặn tại mạt thế

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Đm] Tháng Ngày Tôi Làm Cá Mặn Tại Mạt Thế
C35) Ăn ké


Mặt trời lặng lẽ duy chuyển về phía Tây, rạng mây hồng trên cao cũng rất tự nhiên xuất hiện, xen kẽ với ánh vàng của màu nắng càng làm cho bức tranh thiên nhiên thêm sinh động cùng lãng mạng.

Phía xa xa ở chân trời, từng đàn cò trắng bay lượn tìm nhà để về, chúng mệt mỏi sải cánh bay cả đường dài, lại không biết nguồn nước mà bản thân mới uống lúc nãy có bao nhiêu bất thường.

Cứ như vậy liên tục bay mãi...

Ở dưới, ba chiếc xe việt dã đang chạy nhanh chóng hạ xuống tốc độ, dừng lại ở nơi có ít chướng ngại vật nhất.

Xung quanh vô số chiếc xe nằm ngổn ngang ở trên đường, máu thịt vươn vãi khắp nơi.

Vài ba tang thi xung quanh phạm vi này nghe thấy tiếng động cơ xe, ngay lập tức gào lên phóng tới.

Người ở bên trong không một chút gấp gáp mở cửa xe, dị năng giả nghe hiệu lệnh của Hòa đội trưởng, nhanh chóng ra ngoài đem những tang thi ở gần đây diệt sạch.

Đường Lạc thì vẫn còn ngủ ở trong xe, Bạch Lệ Hân vì lý do đau bụng cũng không đi theo xuống, trong xe giờ chỉ còn lại cô ta và Đường Lạc vẫn đang ngủ khò khò.

Bên trong xe, Bạch Lệ Hân ngồi ở ghế phó lái quan sát Đường Lạc qua kính chiếu hậu, hai hàm răng trắng khẽ đay nghiến.

Vì cái gì làm tới như vậy mà cậu ta vẫn còn sống?

Không lẽ trong lúc mình chạy ra ngoài, cậu ta cũng được Vĩnh Trì bế ra theo sao?

Làm sao có thể như vậy chứ?

Rõ ràng cô đã đem cửa ra vào khóa lại hết, nếu nhảy ra bằng cửa sổ cũng không thể, khoảng cách xa như vậy, sao Vĩnh Trì có thể mạo hiểm ôm theo người tình của mình nhảy xuống?

Trong một khoảnh khắc, Bạch Lệ Hân như nhận ra điều gì đó, hai mắt mở lớn...

Cô ta đã quên rằng Vĩnh Trì là dị năng giả hệ phong, hoàn toàn có thể hóa đại bàng bay lượn trên bầu trời, tha theo một Đường Lạc nhỏ bé thì có là gì?

Bất quá thua keo này ta bày keo khác...

Ánh mắt Lệ Hân trở nên điên cuồng, như lệ quỷ dữ tợn bò từ dưới địa ngục lên đòi mạng.

Bạch Lệ Hân kìm nén kích động muốn một tay bóp chết Đường Lạc, vươn đôi tay trắng ngần dính một chút lọ than đen đen về hàng ghế phía sau, nhân lúc cậu ngủ say mà động thủ.

Tuy bất lợi với bản thân, nhưng cô đã cay mắt thằng nhóc này từ rất lâu rồi.

Bây giờ có cơ hội, còn chờ gì không bắt lấy?

Một đạo cầu nước từ không khí tụ lại dưới lòng bàn tay của Bạch Lệ Hân, càng ngày càng lớn, nhiệt độ nóng tới nỗi cầu nước sôi ùng ùng, bốc khói bay nghi ngút.

Đường Lạc đang ngủ say, cảm nhận được cái nóng hôi hổi trước mặt thì nhăn nhó mặt mài, muốn tránh né thứ kia.

Bất quá chút công kích này của cô ta, không làm tổn thương được cậu.

Khi cầu nước chuẩn bị đánh tới, bên tai Bạch Lệ Hân vang lên tiếng bước chân của nam nhân.

Cô ta mặt không đổi sắc thu tay về, ngồi ngay ngắn lại giả vờ ngủ.

Hòa An Thành mở cửa xe, thấy cả 2 đều đang ngủ rất yên tĩnh, hắn mới lẳng lặng đóng cửa lại.

Tuy nhiên không rời đi, vẫn đứng kế bên cửa xe hút thuốc.

Điếu thuốc trên tay vừa mới châm lửa, khói thuốc đã theo gió bay vào trong xe, thiếu niên đang ngủ hít phải mùi cũng nhăn mặt nhăn mày, khó chịu hừ hừ mũi...

Nam nhân nghe động tĩnh bên trong xe, luốn cuốn quăng điếu thuốc xuống, dùng chân dẫm lên cho tắt lửa.

Thấy khói thuốc lá đã không còn nữa, thiếu niên lúc này mới giãn chân mày ra, chẹp chẹp miệng tiếp tục chìm vào mộng đẹp.

Hòa An Thành nhìn gương mặt yên bình ngủ của cậu, tâm tình vui vẻ không ít.

Hắn thò tay vào túi quần, rút ra một cái kẹo mút vị dâu, bóc bao bì nhét vào túi quần rồi cho kẹo ngậm vào miệng.

Hương dâu ngọt ngào vươn trên đầu lưỡi, cùng với một chút vị chua chua, rất nhanh đã kích thích vị giác của nam nhân.

Hắn thở ra một hơi thỏa mãn, rút que kẹo ra khỏi miệng, mở cửa xe sau chui người vào đè lên người Đường Lạc đang ngủ, liếm láp môi nhỏ của cậu.

Thiếu niên cũng cảm nhận được hương dâu vươn trên khóe môi, thích thú vươn đầu lưỡi đỏ hồng ra liếm láp.

Đầu lưỡi của nam nhân nhanh chóng cạy mở khóe miệng, chen lưỡi vào bên trong càn quét.

Nước bọt không kịp nuốt, chảy dài xuống cầm của cậu, Hòa An Thành như con chó lớn, liếm láp nước bọt trong suốt trên mặt cậu.

Vui vẻ liếm đến mặt người ta toàn là nước bọt óng ánh.

Đường Lạc nằm mơ thấy một con chó lông vàng đè mình xuống liên tục liếm mặt, chân trước của nó đè lên đầu ngực mẫn cảm của thiếu niên, như có như không mà xoa nhẹ.

Bạch Lệ Hân: (mí mắt cùng gân trán điên cuồng giật giật) ...

Mười phút sau, Hòa An Thành chỉnh sửa lại quần áo xộc xệch của thiếu niên, lấy khăn giấy từ trong túi ra ôn nhu lau chùi nước trên mặt cậu.

Động tác của hắn vô cùng nhẹ nhàng, sợ làm đau Lạc Lạc dù chỉ một chút.

Lau xong thì mọi người cũng đã trở lại, tập hợp đứng nghiêm chỉnh ở bên ngoài.

Bạch Lệ Hân cũng không muốn nằm ì ở trong xe, giả bộ tỉnh lại, chậm rãi vươn vươn cánh tay, mở cửa xe đi ra bên ngoài, hòa vào cùng đám người.

Hòa An Thành như không nhìn thấy cô ta, hắn tự nhiên đóng cửa xe sau, đi tới bên cạnh nhóm người.

Bắt đầu phân chia công việc tiếp theo.

"Tạ Tư Niên cùng Mai Khôi lấy tắm bạc trải trên đất, Bạch Lệ Hân cùng Thu Uyển chuẩn bị chén, nồi, chút nữa nấu mì.

Thanh Hạ cùng Vĩnh Trì đi lấy thức ăn từ cốp xe, lấy mì ăn liền cùng xúc xích đem lại đây.

Những người khác thấy làm cái gì được thì làm cái đó, tránh gây ồn ào.

Nhanh nhanh làm đi."

Bọn họ nghe xong chỉ thị, tự động tản ra làm việc của mình.

Rất nhanh, một nồi mì to sôi ùng ùng đã hoàn thành, xúc xích, thịt bò, còn có các loại nấm cùng cải thìa thi nhau tỏa sáng nổi lềnh bềnh ở trong nồi mì óng ánh vàng.

Một đám đói bụng đến rã rời, ngửi thấy mùi hương từ mì gói mà bao tử sôi ùng ục, nước bọt ở trong miệng vô thức tiết ra, khiến bọn họ liên tục nuốt xuống.

Cả nhóm ngồi thành một vòng tròn, lấy nồi mì lớn làm tâm, xung quanh nồi còn có thêm vài ba chai nước lọc cùng 2, 3 chai bia.

Nếu không phải khung cảnh hết sức hoang tàn, bọn họ còn đang tưởng rằng bản thân đang tận hưởng buổi tiệc nhỏ ngoài trời cùng với bạn bè và người thân.

Hòa An Thành gật gật đầu, phất tay bảo mọi người mau ăn.

Bọn họ liền nhanh chóng gắp từng đũa mì vào chén.

Vĩnh Trì ngồi một bên, rầu rĩ nhớ lại xem bản thân đã làm gì vào mấy ngày trước.

Thanh Hạ ngồi kế bên hắn, không ngừng hằng học.

Anh chính là ích kỷ như vậy, thà công bằng, ai cũng ngang nhau, chứ mà ăn mảnh như này, nội tâm anh không cách nào chấp nhận được.

Cứ như bản thân là chồng của em ấy, thấy em ấy ngoại tình lại không thể làm gì được.

Hòa An Thành nhìn bọn họ, không nói gì, đứng dậy rời khỏi đội ngũ, tiến về phía xe của mình.

Hắn mở cửa xe, thấy cậu vẫn chưa dậy, liền cất tiếng gọi: "Tiểu Lạc, dậy ăn tối."

Giọng nói hắn tuy khàn, nhưng không có một chút nào cứng ngắc, vô cùng dịu dàng đánh thức người kia.

Thiếu niên ngủ cả một buổi chiều, cho nên bây giờ cũng không muốn ngủ nữa, được nam nhân lay người cũng thuận theo mở mắt.

"Ân...

Hòa ca ca" Cậu mở mắt liền thấy khuôn mặt đẹp trai của người kia, có chút si ngốc gọi một tiếng, sau đó ngồi dậy, dùng mu bàn tay trắng trẻo dụi dụi hai mắt, vươn vai vài cái rồi cùng người kia đi ra bên ngoài.

Sau khi đã ngồi vào trong hàng, thiếu niên được Thu Uyển đưa cho một cái bát nhỏ có tạo hình hình trái dâu, màu hồng nhạt, bên trong bát có mì cùng xúc xích, thịt bò, bắp vàng, cải thìa cùng nấm hương.

Cậu ngoan ngoãn nhận lấy chén, gật gật đầu cảm ơn chị Uyển, cầm lấy đũa gấp đồ ăn bỏ vào miệng.

Thanh Hạ ngồi bên cạnh cậu, vuốt nhẹ lấy chỏm tóc chưa kịp chảy gọn của thiếu niên, "Không có tôm tươi, tôm để trong cốp xe đều đã cũ, không tươi mới nên anh không lấy ra nấu cho em.

Đợi khi nào chúng ta tìm được kho đông lạnh, anh lại lột tôm cho em nhé."

Đường Lạc không nghĩ nhiều, tiếp tục gật gù cái đầu nhỏ.

Mọi người nhìn vẻ ngoan ngoãn yên tỉnh ăn uống của cậu, tức thì đều xấu hổ.

Người ta ăn uống có phẩm chất như vậy, bọn họ lại ăn dồn dập như bị bỏ đói lâu ngày, cho nên có chút mắc cỡ...

Bạch Lệ Hân cười xòa, "Mọi người ăn tự nhiên đi, mì ở trong nồi còn khá nhiều."

Số đông ậm ừ, dời mắt khỏi thiếu niên, tiếp tục lắp đầy dạ dày trống rỗng.

Đang ăn ăn uống uống, một chiếc xe hơi từ đâu chạy tới, thấy bọn họ ngồi ở đây liền thả chậm tốc độ, sau đó dừng lại hẳn.

Thấy người ở trên xe chuẩn bị đi ra, Thanh Hạ cùng Vĩnh Trì ngay lập tức cảnh giác, đứng phắt dậy.

Người đàn ông trung niên kia thấy bọn họ toàn một đội dị năng giả, cũng kiên dè giơ hai tay lên, ý muốn không có gây sự.

Ông dè dặt, nói: "Bọn tôi...đi theo xe của mọi người đến đây, nghĩ là xe của quân đội, nhưng giữa đường lại mất dấu, giờ mới đến được.

Chúng tôi rất đói, mọi người có thể chia cho chúng tôi chút thức ăn không?"

Tức thì mọi người đều xoay mặt nhìn nhau.

Bạch Lệ Hân dùng ánh mắt ôn hòa nhìn người đàn ông, nhẹ nhàng hỏi: "Bọn chú có mấy người, mì trong nồi vẫn còn khá nhiều..."

Ông chú trung niên nhanh chóng đáp: "A...

Bọn tôi chỉ có 5 người, là gia đình của tôi..."

Hòa An Thành cùng mọi người không nói gì.

"Vậy thì kêu mọi người lại đây ăn chung đi.

Bây giờ đồ ăn quý hiếm, bọn cháu cũng không thể chia sẽ mãi."

Lần này là Mạc Nhiên nói, ý muốn chỉ có thể chia một lần, lần sau phải tự bọn họ tìm lấy thức ăn.

Hòa An Thành gật đầu, hài lòng với câu trả lời của Mạc Nhiên.

Hệ thống 006 liền nhanh chóng kêu lên. [Tốt lắm ký chủ, độ hảo cảm của công ba +1.

Điểm hiện tại: 48.]

Ông chú trung niên thấy bọn họ đồng ý, vui mừng đến rơi nước mắt, ông cúi đầu cảm ơn liên tục, xoay người vào xe gọi 4 người kia ra.

Một nam hai nữ, còn có một thằng nhóc lùn lùn sợ hãi bước xuống.

Bọn họ lấy chén đũa từ trong ba lô ra, chậm chạp đi tới bên cạnh nhóm người.

Thằng nhóc lùn nhìn rất khả ái, nó rụt rè trốn ở sau chân người phụ nữ có nhan sắc đã ngoài 50.

Một nhà 5 người, 2 già 2 trẻ 1 đứa con.

Cô gái trẻ mang chút đỏng đảnh kia chắc là mẹ của đứa trẻ này, cô đi phía sau nam nhân, khẽ lầm bầm trong miệng.

"Nếu không phải tự nhiên mạt thế đến, tôi mới không thèm tới xin xỏ những người này."

Giọng cô ta rất nhỏ, không có ai nghe thấy, chỉ có Đường Lạc có cấp bậc cao, từng câu từng chữ kia đều nghe sạch.

Thiếu niên bất giác nhíu nhíu mày, khó chịu.

Đồ ăn là do mọi người khó khăn cố gắng tìm kiếm về, chia cho họ ăn đã là phúc ba đời, vậy mà còn bép xép.

Bất quá vợ chồng trung niên cùng đứa nhỏ là người tốt, cậu cũng không thể giành miếng ăn với người ta được.

Thu Uyển tiếp nhận 5 cái chén nhỏ, múc một lượng mì vừa đủ bỏ vào trong, lại gắp cho chén của thằng nhóc một ít thịt bò cùng rau xanh.

Bọn họ không nói gì, nhận lấy phần thức ăn chẳng đủ nhét kẻ răng này, sau đó cúi đầu cảm ơn, lui ra một góc ngồi xuống ăn uống.

Nhóc lùn sao mấy ngày không ăn gì, thấy thịt bò nước mắt liền rơi lợp đợp.

Nó còn chưa kịp ăn, mẹ nó đã vươn tay gắp thịt từ trong chén nó bỏ vào miệng nhanh chóng nhai nuốt.

"Ăn thì ăn đi, còn ở đó khóc lóc.

Cả nhà chỉ có mỗi mày được thêm thịt, tao là mẹ mày, chả nhẽ không được ăn sao?"

Cô ta vừa nói vừa đay nghiến, tốc độ gắp mì không hề chậm, nháy mắt đã ăn xong.

Nhóc lùn tiếc nuối miếng thịt, lại sợ hãi người mẹ ham ăn hốc uống này, nó im lặng gắp mì bỏ vào miệng, nước mắt không ngừng rơi.

Đường Lạc càng nghe càng thấy bực bội, cậu nói với Hòa An Thành hai câu liền nhanh chóng đứng dậy, bưng bát hình dâu của mình chạy tới chỗ thằng nhóc.

Thiếu niên ngồi xổm bên cạnh thằng nhóc, gắp 2 miếng thịt cùng một khúc xúc xích bỏ vào trong chén của cậu nhóc, hai mắt híp híp lại, miệng nhỏ câu lên, "Cho em đó, ăn đi."

Thằng nhóc nhận được đồ ăn từ một anh trai tóc trắng xóa, nó vui mừng cảm ơn, nhanh chóng bỏ thịt vào miệng, sợ mẹ mình lại đoạt đồ ăn tiếp.

Đường Lạc vui vẻ nhìn nhóc lùn ăn đồ của mình cho, sau đó quay đầu nhìn người đàn bà đỏng đảnh kia.

"Mày...mày nhìn cái gì?

Tao là mẹ nó, chả nhẽ không được ăn thứ kia sao?"

Cô ta chột dạ lên tiếng.

Thiếu niên câu khóe môi lên thật cao, lắc lắc đầu về phía sau, ý bảo cô ta mau nhìn.

Mẹ của thằng nhóc khó hiểu nhìn về hướng cậu chỉ, hoảng sợ A lên một tiếng.

Tất cả người trong nhóm đều nhìn chầm chầm vào cô ta, nhất là ánh mắt của 3 người đàn ông có giá trị nhan sắc cao nhất đám.

Cứ như nếu cô ta mắng chửi người này câu nào, bọn họ liền lao lên xé nát cô ta làm trăm mảnh vậy.

Không nghĩ đến một thằng nhóc yếu đuối tầm thường như này mà lại có sức ảnh hưởng cùng quyền lực lớn như thế.

Cô ta mấp mái cánh môi, cụp mắt xuống, "Xin...xin lỗi"

Đường Lạc vẫn như cũ, nụ cười trên mặt cũng chưa từng phai, ánh sáng của Mặt Trời chiếu lên sườn mặt cậu càng làm cho nụ cười hồn nhiên kia trở nên quỷ dị hơn, cậu gật gật đầu hài lòng với biểu hiện biết điều của cô ta.

Đoạn, cậu quay sang hỏi thằng nhóc vẫn còn đang chăm chú ăn uống kia, "Nhóc tên gì, mấy tuổi rồi?"

Nhóc lùn ngẩn đầu, ánh mắt tròn xoe nhìn nụ cười như gió xuân của cậu.

Nó vô thức trả lời: "Em tên là Tà Lục Hành, năm nay tròn 17 tuổi..."

Đường Lạc chưa chính thức 16 tuổi: ...

Cái gì cơ?

Thằng nhóc lùn tịt này lớn tuổi hơn cậu á?

"Chắc anh đang nghĩ tại sao em lại lùn như vậy đúng không?

Nhà em rất nghèo, thiếu thốn đồ ăn đủ thứ nên em thiếu dinh dưỡng không cao lớn được.

Độ cao hiện tại của em là 1m55 á..."

"Anh trai...sao anh lại không nói gì?

Có phải em nói sai gì không?"

Nó rưng rưng nước mắt, bàn tay gầy gò nắm nhẹ lấy vạt áo của cậu.

Vĩnh Trì, Hòa An Thành, Thanh Hạ, Từ Vũ, Bạch Lệ Hân, Thu Uyển, Mạc Nhiên, Tạ Tư Niên, Mai Khôi cùng những người khác đều nghe rõ cuộc trò chuyện: ...

Ban đầu bầu không khí vô cùng yên tĩnh đến quái dị, 1 giây sau liền bị Tạ Tư Niên phụt một cái làm cho biến mất.

Một người đã cười, cả đám cũng cười theo.

Đường Lạc: ...

Tà Lục Hành khó hiểu: "Anh trai, bạn của anh vì sao lại cười vui vẻ như vậy?"

Thiếu niên mí mắt giật giật, chuẩn bị nói thì Tạ Tư Niên đã cướp lời.

"Há há...

A Lạc, cậu xem...

Cậu còn chưa chính thức 16, lại gọi người ta là em, hahahaha..."

Gọi một người lùn hơn mình là anh có chút ngượng mồm...

Tà Lục Hành nghe hiểu bọn họ nói, ái ngại gãi gãi đầu.

Gọi một người cao hơn mình là em, có chút mắc cỡ...

Cả 2 cứ im lặng như vậy, cho tới khi Đường Lạc mặt đỏ tai hồng gằng ho một tiếng.

"E hèm...

Tháng 9 mình mới tròn 16."

"Anh trai, anh không cần ngại, em lùn hơn anh, thì chính anh lớn hơn em rồi.

Không cần phải gọi em bằng anh đâu."

Tà Lục Hành hiểu chuyện, biết cậu ngại ngùng nên lên tiếng giải vây.

Đường Lạc nghe xong liền vui vẻ gật đầu, sau đó lại mặt mài ủ dột lắc lắc đầu, từ chối "Lớn hơn một tuổi cũng là lớn, em không ngại, em gọi anh là Lục Hành ca ca..."

Thằng nhóc cười cười, không muốn làm khó cậu, "Được, anh thích kêu như nào thì kêu theo thế đấy, em đều đồng ý hết."

Chỉ là sau đó nó thấy một anh trai tuấn tú khác hung hăng đi lại tha Đường Lạc trở về ổ.

Tà Lục: ...

-------------------------

tàu hủ có điều muốn nói:

Tà Lục Hành: Tôi cũng xem như là con nít rồi đi, mấy người lại đi ghen với con nít??

Hòa An Thành: Ngươi cho dù có là con nít nhưng vẫn là có jj.

Đề phòng vạn nhất vẫn hơn !

Thanh Hạ: Đúng, phải đề phòng.

Vĩnh Trì: (gật gật đầu)

Tà Lục Hành: một lũ vô tri...



Bát dâu:
 
[Đm] Tháng Ngày Tôi Làm Cá Mặn Tại Mạt Thế
C36) Vui vẻ


Đường Lạc bị xách về chỗ cũ, có chút khó hiểu nhìn Hòa An Thành, dẫu môi lên tiếng:

"Em vẫn chưa nói chuyện xong mà..."

Hòa An Thành mặt không đổi sắc trả lời: "Ăn xong rồi em muốn nói bao nhiêu cũng được.

Ngồi một chỗ ăn uống đàng hoàng, có biết không?"

Hắn dùng giọng điệu dỗ dành con nít nói với cậu.

Thiếu niên được đặt ngồi giữa hắn và Thanh Hạ, đầu nhỏ có chút ngẩn ra.

Hai giây sau mới chậm chậm gật đầu, rất ngoan ngoãn cầm lấy bát hình dâu của mình tiếp tục ăn.

Thanh Hạ gắp một khúc bắp từ trong chén mình bỏ sang bát của cậu, không nói gì tiếp tục ăn mì.

Đường Lạc lại nhìn đến bắp vàng thơm thơm trong bát, sau đó ngẩn đầu lên, một tay cầm bát, một tay kéo lấy góc áo anh.

"Sao học trưởng lại không ăn?

Nãy giờ em ăn cũng không ít nha..."

Thanh Hạ không mặn không nhạt trả lời: "Em đang tuổi lớn, ăn nhiều vào.

Bắp lúc nãy em đã cho Lục Hành, vậy bắp nữa đâu mà ăn, mỗi người chỉ được một phần bắp thôi.

Ăn đi, đừng hỏi nhiều, đồ ăn sẽ nguội."

Đường Lạc bối rối nhìn anh, lại nhìn sang Lục Hành đang vui vẻ ăn phần thức ăn của mình.

Cậu không nắm lấy vạt áo của anh nữa, giọng nhỏ như muỗi kêu: "Cảm ơn anh..."

Vĩnh Trì ngồi bên trái Thanh Hạ, cũng bắt chước người anh em của mình, bỏ vào chén của Đường Lạc một ít thịt bò.

Mai Khôi nhìn một màn này, cũng chủ động gắp thịt trong chén mình bỏ cho Thu Uyển, hai người nhìn nhau, sau đó chỉ thấy Mai Khôi đỏ mặt đỏ tai vùi đầu ăn tiếp, Thu Uyển vui vẻ nói cảm ơn với cậu ta, cũng gắp từ trong nồi lẩu một mẩu xúc xích cho Mai Khôi.

Cứ như vậy, mọi người đều gắp đồ ăn ngon cho những người mình yêu quý, khung xảnh hết sức vui vẻ và ấm áp.

Ở bên kia, Tà Lục Hành nhìn mọi người ăn bên kia, lại nhìn gia đình của chính mình, cảm thấy rất ghen tị cùng bi thương.

Ông bà tuổi đã lớn, người bố nhu nhược lại không thèm quản người vợ lẻ của mình, mặc cho cô ta ra sức ức hiếp cậu.

Tà Lục Hành thở dài, ăn nốt phần mì còn dư lại trong chén, sau đó dùng vai áo lau sơ qua miệng.

Từ Vũ ăn xong, lấy từ túi quần ra một túi đá phát sáng đầy ụ thảy một đường parabol qua Đường Lạc.

Thiếu niên vừa mới đặt cái bát dâu đã bị mình ăn sạch sẽ xuống đất thì một cái túi nặng trịch từ đâu phóng tới, cậu theo bản năng đưa tay đón lấy.

Đường Lạc nhìn cái túi, lại nhìn Từ Vũ, nghi hoặc mở dây buộc ra.

Từ Vũ: "Anh Trì bảo cậu rất thích mấy cái hạt đá lấp lánh này nên tôi thu thập nó sau khi giết tang thi, rửa sạch bỏ vào túi mang về cho cậu."

Tinh hạch từ trong túi lẳng lặng phát ra đủ thứ màu sắc, khiến cho đôi mắt tròn xoe của Đường Lạc càng thêm long lanh.

Thiếu niên tuy rất thích thứ này, nhưng cậu sẽ không ích kỷ đến thế.

Đường Lạc mở miệng túi thật to, trút xuống hết tấm bạt.

Tinh hạch to bằng đầu ngón tay nhanh chóng xếp thành một tảng núi nhỏ dưới chân cậu.

Đường Lạc bắt đầu phân loại màu sắc của chúng.

Có 3 viên hệ lửa, 5 viên hệ thủy, 4 viên hệ lôi, 2 viên hệ phong, 3 viên hệ tinh thần, 1 viên hệ tẩy não, 6 viên hệ mộc và 4 viên hệ kim, còn lại là 2 viên hệ thổ.

Đường Lạc chia xong, ngước lên nhìn số lượng người.

Vừa vặn 20 người...

"Có lẽ mọi người không biết đây là cái gì.

Với sự hiểu biết của em, nó gọi là tinh hạch, lấy từ ở trong não của tang thi.

Tinh hạch giống như một nguồn năng lượng giúp cho dị năng giả tăng nhanh thực lực, cũng giống như vậy, tang thi cũng có thể dựa vào nó để nâng cao sức mạnh của mình."

Cậu dừng một chút, lại nói tiếp: "Thứ này sau này chính là tiền tệ.

Mọi người tích cực tiêu diệt tang thi để thu hoạch cái này sẽ đổi được thực phẩm và nhà cửa trong căn cứ."

Đám người nghe vậy thì hết sức kinh ngạc, song lại luyến tiếc khi Từ Vũ đưa hết cho 1 người không có dị năng kia, người nửa phế như vậy lại được những người mạnh ưu ái, xem ra đúng là như lời đồn, nâng mông bán thân cầu sống sót.

Số ít người kinh bỉ ra mặt, có số khác cũng thắc mắc rằng tại sao cậu lại biết chuyện này.

Bất quá người kia không thèm nghĩ bọn họ muốn nói gì, im lặng liếc nhìn sắc thái của bọn họ.

Đường Lạc dựa theo màu tóc trên đầu của từng người, bắt đầu chia tinh hạch ra.

Gia đình 5 người kia có Lục Hành và người ông là dị năng giả hệ kim và hệ thủy, cậu cũng cho họ mỗi người 3 viên.

Sau khi tinh hạch đều được chia xong, mọi người ai cũng có từ 2 đến 3 viên, tất cả đều không nói năng gì, cảm thấy Đường Lạc chia cho gia đình kia là rất không đúng.

Nhất là những dị năng giả chỉ nhận được 2 viên, vô cùng bất bình lên tiếng.

"Cho bọn họ thức ăn đã là giới hạn rồi, tại sao thằng nhóc này còn chia thứ hiếm hoi như này cho bọn họ?"

"Biết nó sau này là tiền tệ, vậy mà còn dâng cho kẻ phế vật."

"Thằng nhóc này chỉ ăn ngủ ở trong xe, diệt thi đều là do chúng ta làm, kết quả tinh hạch nó lại chia cho người khác!!"

Hòa An Thành bỏ những lời rác rưởi kia ở ngoài tai, trong tay anh cầm 3 viên tinh hạch màu cam sẫm, ánh mắt vẫn luôn không rời khỏi Đường Lạc.

"Sao em lại chia ra?

Không phải em thích nó sao?"

Thiếu niên cụp mắt, không rõ biểu cảm: "Tinh hạch phù hợp với từng dị năng của mọi người, em không có sức mạnh như các anh, không cần phải lấy những thứ đó."

"Phải không?

Tôi vẫn luôn ngửi thấy mùi cỏ và mùi táo trên người em, lại thêm một chút hương thanh khiết của nước suối, sau lại là mùi rỉ sét của kim loại, lại có thêm 1 mùi đất sau cơn mưa và một chút mát của gió?"

Hắn ghé vào tai cậu, thì thầm.

Mí mắt Đường Lạc hơi mở to, đầu ngón tay không tự chủ run nhẹ một cái, thái dương đổ mồ hôi lạnh, cố gắng lấp liếm: "Chắc chắn là Hòa ca ngửi nhằm rồi, sao em lại có cái mùi hỗn tạp như vậy được..."

Thanh Hạ dụi vào cánh tay cậu, khẽ mở miệng: "Đậu phộng nhỏ, em với hắn nói cái gì?"

Hòa An Thành thích thú nhìn biểu cảm hoảng hốt của cậu, vươn đầu lưỡi ra liếm lên vành tai cậu một cái, sau đó đểu cáng tách ra.

"Giỡn thôi, không cần căng thẳng.

Bọn họ muốn nói gì cũng không cầm quan tâm.

Tiểu Lạc, có muốn đi dạo một chút cho xuống cơm không?"

Hắn vừa nói vừa chống tay đứng dậy, chờ đợi câu trả lời của người kia.

Đường Lạc mặt đỏ tai hồng, gật đầu thay cho câu trả lời, đứng dậy.

Sau đó cậu thấy Vĩnh Trì, Thanh Hạ cũng lần lượt đứng lên.

Vĩnh Trì vừa đứng lên đã hung hăng trừng bọn họ: "Là tao cho phép em ấy mang tinh hạch cho gia đình kia, bọn mày là có ý kiến?"

Nhìn vẻ mặt hung tợn của 3 người đàn ông, bọn họ không nói gì, gục đầu xuống không dám ngẩng lên.

Từ Vũ, Tạ Tư Niên, Mai Khôi và Thu Uyển cũng đứng dậy, muốn đi dạo với 4 người kia.

Mạc Nhiên và Bạch Lệ Hân cũng lập tức đứng lên.

Đường Lạc không nói gì, quay sang Tà Lục Hành vẫn đang nhìn mình nãy giờ, hai mắt cong lên như vầng trăng khuyết, cười cười lễ phép hỏi: "tiểu Lục ca ca, có muốn đi cùng không?"

Lục Hành hai má đỏ rực, nhìn ông nội một cái, ông gật đầu cho phép, cậu mới đứng dậy, chạy tới bên cạnh Đường Lạc.

Mặt trời đã lặn mất dấu từ lâu, nhưng ánh sáng ở trên trời vẫn đủ để soi sáng thêm nữa giờ nữa.

Đường Lạc ở phía trước nói chuyện vui vẻ với Tà Lục Hành, ở phía sau đi thành 1 hàng 3 người, nối gót theo cậu.

Hòa An Thành nhìn biểu cảm bình yên trên gương mặt nhỏ kia, cảm xúc thoáng cái đã dễ chịu hơn mấy phần.

Một đời an yên với người mình yêu thế này thật sự rất tốt.

Bọn họ luôn luôn mong rằng tận thế sẽ sớm qua đi, mong muốn xây một căn nhà thật lớn, sống hạnh phúc cùng với tiểu Lạc.

Ban ngày dẫn cậu đi chơi khắp mọi nơi, ban đêm lại đè xuống chơi cậu, cuộc sống như vậy...là mong muốn duy nhất của 3 người đàn ông.

Từ Vũ đi ở phía sau, da gà da vịt đều thi nhau nổi lên.

Nhất là sau chữ đè xuống chơi cậu, hắn đã xém vấp phải đá mà té...

-----------------------

tàu hủ có lời muốn nói: chương sau gặp anh công thứ tư òi (*•̀ᴗ•́*)و ̑̑

Hòa An Thành: Thằng này không xứng!!

Lâm Văn Hạo: Tất cả là tại con au!!!!!!
 
[Đm] Tháng Ngày Tôi Làm Cá Mặn Tại Mạt Thế
C37) Trò chuyện


Sáng hôm sau, tất cả mọi người gom dọn đồ đạc, tiếp tục lái xe đến các siêu thị và trung tâm thương mại tìm vật tư.

Đường Lạc vừa leo lên xe lại lim dim muốn ngủ, có lẽ Hòa An Thành kỹ thuật lái xe rất tốt, cho nên cả một đoạn đường cậu ngủ rất ngon, bất quá trong lúc ngủ nghe Mạc Nhiên liên tục luyên thuyên trò chuyện với Vĩnh Trì và Thanh Hạ nên chất lượng giấc ngủ cũng không đến nỗi tốt.

Mạc Nhiên trò chuyện với cả 3 hàng giờ liền, độ hảo cảm mới nâng lên được một chút.

"Nè nè Mạc Nhiên, cậu hài hước thật đó, sau đó cái người tên Lan đó như thế nào?"

Vĩnh Trì vừa cười sặc sụa vừa hỏi.

Mạc Nhiên cong cong mi mắt, "Còn sao nữa, chính là bị mất hết sức mạnh, làm một phế vật bị người người chê cười tới cuối đời rồi."

Thanh Hạ: "Vì sao lại mất sức mạnh?"

Anh tò mò

Mạc Nhiên: "Cái này tôi cũng không biết nha, đây chỉ là một câu chuyện mà bạn tôi kể lại thôi."

Hòa An Thành chuyên tâm lái xe, không tham gia vào những cậu chuyện nhảm nhí của mấy đứa chưa thành niên.

Lâu lâu hắn lại liếc mắt lên kính chiếu hậu của xe để kiểm tra giấc ngủ của nhóc Lạc.

Thấy hàng mày nhỏ của người kia hơi nhíu nhíu, hắn ho khan một tiếng, nói câu đầu tiên kể từ khi bước lên xe: "Nhỏ tiếng chút đi, không thấy có người đang nghỉ ngơi à?"

Mạc Nhiên hơi miễn cưỡng hạ khóe môi, "Vâng, tôi xin lỗi."

Cả đoạn đường tiếp theo, không ai nói tiếng nào nữa.

Đường Lạc ngủ 3, 4 tiếng, cuối cùng cũng thức giấc.

Cậu vươn vai như một con mèo nhỏ, chẹp chẹp cái miệng có chút nhạt.

"Chúng ta là đang đi đâu a?"

Cậu hỏi.

Hòa An Thành nhẹ nhàng đáp: "Tới tỉnh O rồi, chúng ta sẽ đến siêu thị Đế Đô, cách đây 2km."

Đường Lạc ừm một tiếng, đưa mắt nhìn 2 nam nhân đang ngủ bên cạnh mình, song không nói gì, từ không gian lấy ra một bịch snacks que cay, rất ngoan ngoãn xé mở bao bì, bóc từng miếng vào miệng.

"Hòa ca, ăn không?"

Hắn nghe người kia gọi, liếc mắt nhìn gương chiếu hậu, mở miệng: "Đút tôi."

Thiếu niên không nói gì, dùng 2 ngón tay kẹp lấy bánh chòm người về phía trước, đưa bánh tới bên môi hắn.

Hòa An Thành há miệng, cố ý đem ngón tay cậu ngậm vào.

"Ca..."

Hắn cong khóe miệng, buông tha cho tay của người kia.

"Ngon lắm, nhưng em ăn ít thôi.

Thứ ăn vặt này không tốt cho sức khỏe."

Hòa An Thành thấy cậu cứ nhìn nhìn đầu ngón tay của mình, hắn biết ý, rút từ trong túi quần ra một bịch khăn giấy nhỏ.

"Lau đi."

Đường Lạc nhận lấy khăn giấy, "Cảm ơn ạ..."

"Hôm đó đã xảy ra chuyện gì?

Tại sao em cùng với thằng Trì lại biến mất?"

Thiếu niên chậm rãi lau tay, có hơi do dự.

Hòa An Thành cũng không gấp, hắn im lặng lái xe, hy vọng người kia sẽ trả lời.

Mãi một lút sau khi lấy tinh thần, Đường Lạc mới thỏ thẻ trả lời.

"Lúc đó em đang ôm anh ấy ngủ, nhiệt độ căn phòng đột ngột tăng cao, dị năng của em cảm thấy nguy hiểm nên mang em vào không gian, vì em ôm Trì ca nên anh ấy cũng vào theo."

Cậu tóm tắt câu chuyện nhất có thể, hơi rụt rụt cổ giương mắt nhìn sắc mặt người nọ qua gương chiếu hậu.

Hắn đảo lưỡi, liếm lấy răng nanh của bản thân.

Có chút bực bội hỏi tiếp "Vậy tại sao 2 đứa lại...?"

Cậu nghe xong, khuôn mặt bất giác xuất hiện một tầng đỏ hồng, lắp bắp trả lời: "Em cũng không biết, có thể là do anh ấy ăn tinh hạch khác với dị năng của mình, thăng cấp nên hưng phấn..."

"..."

Hòa An Thành trầm mặc, ánh mắt hơi sáng lên một đạo vừa chua vừa nồng.

"Vậy lúc tôi thăng cấp, em cũng sẽ giúp tôi... có đúng không?"

Thiếu niên ăn nốt phần que cay cuối cùng, không hề do dự gật gật cái đầu nhỏ, ừm một tiếng rõ to.

Hắn nghe vậy liền hài lòng không ít, khóe miệng cũng vì vậy nâng lên không ít.

Như chợt nhớ ra gì đó, Hòa An Thành lại nói: "Hình như Từ Vũ có chuyện muốn nói với em.

Lúc về tới, ngôi nhà chỉ còn lại một đống đổ nát, không biết vì sao thằng đấy lại giống như phát điên, nắm lấy vai Bạch Lệ Hân thét gào liên tục."

Đường Lạc: "À, ra là vậy.

Thảo nào lại thấy nhiệt độ tăng cao bất thường."

Hòa An Thành: ?

"Từ Vũ là dị năng giả hệ tinh thần, có thể đọc được suy nghĩ nội tâm của người khác."

"Cho nên?

Nói như vậy tức có nghĩa là Bạch Lệ Hân có liên quan đến đám cháy?"

"Vâng, có thể nói như vậy.

Cô ta đã nói gì?"

Hòa An Thành: "Bảo nấu ăn, bật bếp ga xong nghe tiếng kêu cứu nên chạy ra ngoài, lúc đó bếp chưa lên lửa, khí ga tràn ra khắp nơi.

Chỉ cần một mồi lửa là có thể đem cả căn nhà thiêu rụi."

"Rất có thể đây là kế hoạch của Bạch Lệ Hân, cô ta muốn giết em từ lâu lắm rồi.

Chỉ sợ dị năng hệ không gian của em bị Lệ Hân phát hiện, e là lành ít dữ nhiều."

Đường Lạc nói xong suy nghĩ của mình liền vươn tay cầm lấy chai nước suối bên cạnh ghế ngồi, mở nắp ra tu ừng ực.

Hắn im lặng một lát, sau đó lại hỏi, "Có nên giết hay không?"

Cậu uống xong liền đóng lại nắp chai, trả chai nước về chổ cũ.

"Không cần, việc này tự em sẽ giải quyết.

Cô ta cũng không phải mới lần đầu làm chuyện này, để Lệ Hân sống lâu thêm một chút thì mới có kịch hay để xem."

Hòa An Thành hơi sửng sốt: "Em mà cũng biết nói ra những lời có gai này sao?

Chậc, đúng là càng ngày càng thích em mà..."

Đường Lạc cười cười, xoa lòng bàn tay đã hơi lạnh của mình.

"Anh nói xem, bông hồng nào chẳng có gai, nhỉ?"

Đuôi mắt thiếu niên cong lên, viền mắt có chút đỏ, hình ảnh hết sức khiêu gợi cùng câu nhân.

Giọng cậu êm ả như mặt nước, ánh mắt trong veo vừa ngây thơ vừa kiêu hãnh, trông như một con công nhỏ kiêu ngạo xòe đuôi của mình ra thu hút những con công khác, song lại ngại ngùng thu lại đuôi của mình.

Hắn quan sát cậu qua gương chiếu hậu, khóe miệng thích thú giương cao, "Ha, tiểu yêu tinh..."

Xem xem tới nơi tôi phạt em thế nào...

-------------

tàu hủ: dạo này kiếm truyện se đọc mà không khóc được nên tui stress vl.

Hai hôm trước nằm đọc lại truyện mình viết phát hiện một lổ hỏng rất lớn mà không biết phải làm sao...

T_T

Lần đầu của bé mà mình cho tận 3 người thì đúng là quá thiếu logic thật, hơn nữa ban đầu mình còn viết bé bị ám ảnh tâm lý nữa.

Đáng lẽ rất lâu về sau mới có thể triển khai những chap xôi thịt, nhưng mà vì thương độc giả đợi lâu nên mình cho ăn liền.

Giờ đọc lại thấy sai quá nên không biết có nên chỉnh sửa hay không nữa.

Cầu lời khuyên và cảm nhận của mọi người, mình sẽ xem lại và chỉnh sửa hợp lý để tác phẩm phù hợp với logic hơn ↖(^▽^)↗
 
[Đm] Tháng Ngày Tôi Làm Cá Mặn Tại Mạt Thế
38) Không vào được?


Vì tui quên mất tính cách chủ của mấy anh công cho nên bây giờ tui mới viết theo tính cách nhé.

Kể từ chap này, hành vi và lời nói đều phụ thuộc vào tính cách của mỗi nhân vật, mấy chap trước bỏ qua ha~

Hòa An Thành chuyên tâm lái xe, không nói chuyện phiếm với Đường Lạc nữa.

Thiếu niên cũng không muốn làm phiền người khác lái xe, im lặng nhìn ra bên ngoài cửa sổ.

Vượt qua ranh giới tỉnh T, trung tâm thương mại Đế Đô là một nơi rất nổi tiếng.

Nó nằm giữa trung tâm thành phố, với diện tích hơn 500 mét vuông, cao hơn 10 tầng.

Cậu đã từng đến đây thu mua vật tư, nói gọn là mua lại cả cái trung tâm thương mại này với hơn 50 vạn.

Tốn 1 tuần mới có thể thu hết đồ vào trong không gian, giờ nó chỉ còn lại lác đác 1 ít vật phẩm mà cậu cố ý để lại cho người khác một con đường sống.

Khi rời khỏi trung tâm cũng chưa đổi lại mật khẩu cửa vào, không biết chút nữa có mở được không.

----------------------

Bên trong TTTM Đế Đô, một nhóm người tụ tập bên trong quầy bán đồ ăn.

Nhìn áo đồng phục của bọn họ có logo DD, có thể thấy được bọn họ chính là 1 trong số ít nhân viên cũ của nơi này, vấn đề là không biết tại sao lại tụ tập ở đây.

Gian phòng lớn khoảng 10 người đổ lại, có 4 dị năng giả và còn lại đều là người bình thường.

Một người đàn ông trung niên cao m7, dáng người mập mạp, mái tóc 2 bên màu cam, giữa đỉnh đầu không có tóc, ông ta bị hói...

Nhìn mọi người xung quanh đều hướng ông ta nịnh nọt, ai cũng có thể biết ông ta là người làm chủ ở đây.

Nói chính xác hơn, người kia là giám đốc cũ của TTTM Đế Đô này, còn những người xung quanh là nhân viên cũ dưới trướng của ông ta.

Ông ta tên là Trịnh Ngao, 52 tuổi.

Trước mạt thế 2 ngày, người chú trong quân đội của ông ta gọi về, bảo ông ta mau chóng thu mua đồ ăn nước uống, chuẩn bị có đại nạn sắp xảy ra.

Trịnh Ngao bán tính bán nghi, nhưng vì lời của người kia quá thận trọng, ông cũng không dám trái lời.

Thà dư còn hơn thiếu, thế là Trịnh Ngao liên hệ với nhân viên cũ của mình đến đó.

Ông ta liên hệ được 8 người, còn bản thân ông ta thì dẫn theo một người hộ sĩ cường tráng cao to.

Đến nơi thấy TTTM đóng cửa, Trịnh Ngao ngỡ ngàng, ông thử bấm mật khẩu cũ của siêu thị, không ngờ cửa lại mở được.

Khi mười người bước vào trong, nhìn khu mua sắm đầy ấp đồ vật bây giờ trống rỗng như bị ai đó dọn sạch, ai ai cũng tròn mắt ngạc nhiên.

May mắn là đồ ăn trong kho đông lạnh vẫn còn y nguyên, có lẽ chủ mới không biết cái kho này ở đâu, cho nên đồ ở đây vẫn còn nguyên vẹn.

Trịnh Ngao không giải thích được người nọ đã làm gì với cái TTTM 11 tầng này, nhưng đồ ăn vẫn còn, ông ta cũng không thèm nhắc tới.

Bọn họ quyết định ở lại đây cho đến khi người chú của Trịnh Ngao liên hệ.

Không ngờ 2 ngày sau bùng nổ đại dịch virus lây lan mới.

Họ quan sát bên ngoài qua camera, phát hiện con người như những loài động vật khát máu, lao vào người khác cắn xé như một loại quái vật từ dưới địa ngục bò lên.

Lúc đó cả đám bọn họ sợ đến run chân, thầm cảm ơn Trịnh Ngao đã gọi bọn họ tới.

Mạt thế trôi qua hơn nửa tháng, đồ ăn trong kho đông lạnh vẫn còn hơn 1 nửa.

Đủ cho họ ăn thêm 3 tháng nữa.

Ở nơi an toàn này, Trịnh Ngao không muốn để bất cứ ai vào trong cướp đồ ăn của họ, liền thay đổi mật khẩu cửa.

Loại cửa sổ làm từ kính cường lực không dễ bị đập vỡ, dị năng giả đến đây rất nhiều lần, cũng công phá không ít, nhưng Đế Đô vẫn cứ đứng vững như cột trời, không có cách nào phá vỡ.

Trịnh Ngao nhìn bọn họ tức tối bỏ đi, trong bụng cười một trận thỏa mãn, chỗ này là của ông ta, đừng hòng ai đến giành.

Từ ngày bộc phát được dị năng hệ Hỏa, Trịnh Ngao càng có tiếng nói trong đoàn người.

Bốn người có dị năng, ngoại trừ ông ta hệ Hỏa thì còn có hộ sĩ của ông ta, Lâm Văn Hạo hệ Thổ, và 2 người nhân viên khác, lần lượt là Mộc, Thủy.

Trịnh Ngao tuy không biết sức mạnh này từ đâu mà có, nhưng ông ta hiểu rõ, tận thế đến nếu có loại sức mạnh nghịch thiên này thì chính là bá chủ thiên thạ, đứng trên vạn người.

Từ ngày có dị năng, những nhân viên bình thường bị ông ta chèn ép, 1 ngày chỉ ăn được 2 bữa, nước cũng chỉ được uống 3 ly lớn.

6 người bình thường rất câm ghét ông ta và 2 người nhân viên.

Nhưng vì sao lại không ghét Lâm Văn Hạo ư?

Kể từ khi bộc phát dị năng, tên này ngoại trừ lúc ăn ra, thời gian còn lại đều chìm vào giấc ngủ.

Ai làm phiền cũng không được, nằm đâu ngủ đó, thậm chí đang ngồi trên ghế cũng ngủ được.

Trịnh Ngao ỷ vào việc hắn ta cao lớn, còn là hộ sĩ trung thành của mình thì không phàn nàn gì, mặc hắn muốn ngủ thì ngủ.

Đám dị năng giả tấn công Đế Đô cũng từ bỏ chổ này, đi tìm nơi khác kiếm ăn nên 2 ngày nay Đế Đô yên bình hơn hẳn.

Cứ ngỡ sẽ không còn ma nào đến, không ngờ hôm nay lại có thêm 3 chiếc xe việt dã đến đây, đi cuối còn có 1 chiếc xe hơi cũ kỹ màu xám nữa.

Trịnh Ngao đứng trước cửa kính, gương mặt ông ta thập phần khinh bỉ cùng cười nhạo.

Có đến cũng vậy thôi, bọn mày không thể vào được đây đâu, lũ ngu.

Ông ta cứ đứng cười hề hề như gã điên, thu hút không ít người đến xem chuyện vui, à...ngoại trừ tên nào đó vẫn đang chìm vào giấc mộng.

4 chiếc xe chạy vào trong khuôn viên, chậm rãi dừng lại.

Chiếc xe đầu tiên đậu gần ngay chỗ ông ta quan sát, bước xuống xe thứ nhất là một nam nhân cao lớn, ngũ quan đẹp như họa từ trong tranh, lông mày bị vết sẹo cắt ngang 1 đường, nhìn ngoại hình một cái liền biết là lưu manh.

Trịnh Ngao có chút kiên dè, tuy nhiên vẫn đứng đây xem bọn họ làm gì được cánh cửa này.

------------

Hơn 20 mấy người bước xuống khỏi chỗ ngồi, ai cũng im lặng chờ chỉ thị của Hòa An Thành.

Hắn đứng trước cửa kính, thử mở cửa và dùng dị năng công kích mấy lần nhưng không được.

Đường Lạc đứng nhìn một hồi, "Hòa ca, anh tránh ra một chút."

Hòa An Thành im lặng tránh sang 1 bên.

Ở bên trong, Trịnh Ngao đứng cách Đường Lạc một cánh cửa dày, khó hiểu nhìn thằng nhóc đầu tóc trắng xóa đừng nhìn chầm chầm vào cánh cửa.

Nhưng ông ta có cảm giác, ánh mắt đó là đang nhìn thẳng vào Trịnh Ngao ông ta.

Thiếu niên đứng nhìn một nhóm 9 người ở bên trong, chân mày hơi chau lại.

"Có người ở bên trong, họ cố ý không mở cửa cho chúng ta."

Vĩnh Trì có chút bực bội hét lên: "Mẹ kiếp cái lũ ích kỷ này."

Cửa không mở được, dị năng công kích cũng không thể đả động...

Bạch Lệ Hân: "Vậy phải làm sao bây giờ?"

Đường Lạc nhìn cánh cửa thêm 1 phút, cuối cùng lấy từ ba lô ra một chùm chìa khóa, thản nhiên cấm vào lổ khóa cửa.

Cạch một tiếng, cửa liền mở ra...

Cả đám mồm chữ O mắt chữ A nhìn đến á khẩu.

Mẹ nó, thằng nhóc này có chìa khóa?

Không lẽ nó là chủ siêu thị??

Trịnh Ngao thấy cửa mở liền sợ hãi, kêu gọi 8 người kia dùng thân chặn cửa.

8 người đè lên cửa, chỉ có Đường Lạc chống một tay lên bề mặt kính, nhẹ nhàng đẩy vào.

Tám người kia bị một lực hất bay thẳng vào bên trong...

Thiếu niên vừa mở cửa ra, thấy cảnh 1 đám ngu ngốc ngã sõng soài trên nền gạch, khóe miệng liền thích thú cong lên.

Cậu hướng đến Trịnh Ngao, chào hỏi như gặp người quen.

"Thật trùng hợp nha, chú Trịnh, sao chú lại ở đây?"

"Mày..."

Trịnh Ngao nằm trên đất, xương hong nhói đau.

Chờ sau khi mọi người đều đi vào trong sảnh, Đường Lạc khóa cửa, cất chìa khóa vào trong không gian.

Đám người kia cũng hồi phục tinh thần, đứng dậy tụ tập ở một góc.

"Hình như chú chưa trả lời cháu thì phải?

Cháu nhớ nơi này cháu đã mua lại với hơn 50 vạn, sau chú lại còn ở đây, nhân viên cũ còn mặc đồ ở đây nữa?"

Cậu ngồi vắt chân trên ghế sofa, đối diện là Trịnh Ngao.

Sau lưng hai người này chính là 2 nhóm người.

Nhìn bằng mắt thường cũng biết được bên nào chiếm lợi thế hơn hẳn.

Trịnh Ngao không chịu nổi khí thế của bọn dị năng giả sau lưng cậu, tuy nhiên, vì giữ hình tượng, ông ta vẫn ngoan cố rống họng lên cãi lại: "Mày biết tận thế đến nên mua lại TTTM của tao đúng không?

Tao hỏi mày, đồ trong đây đã đi đâu hết rồi hả?"

Thiếu niên chép miệng, chán nản nói: "Chỗ này cháu mua lại thì chính là của cháu, cháu mang nó đi đâu thì liên quan gì đến chú?"

Trịnh Ngao bị nói đến câm nín, bàn tay run rẫy không giấu nỗi vẻ sợ hãi.

Một nhân viên nữ đứng sau ông ta bất bình nói: "Tận thế đã đến, chúng tôi đến đây trước thì nơi này là của chúng tôi, cậu cho dù có là chủ ở đây đi nữa thì có ích gì?

Cũng không thể gọi tang thi cảnh sát đến bắt chúng tôi ha."

Người xung quanh cô ta gật gật đầu, rất hưởng ứng.

"Hoa Hoa, cậu nói rất đúng."

Đường Lạc im lặng, đôi miêu đồng liếc nhìn nữ nhân kia chầm chầm.

Tưởng người nọ yếu thế, nữ nhân viên kia lại tiếp tục lên tiếng.

"Bây giờ ai cũng có năng lực siêu nhiên, mạnh trên yếu dưới, quy luật rõ ràng..."

Nữ nhân viên đang nói bỗng dừng lại, vì câu nói ấy, có chút sai địa điểm...

Dị năng giả bên Đường Lạc hoàn toàn chiếm ưu thế hơn, cũng đông hơn bên này gấp đôi.

Vậy mà cô ta lại quên mất vấn đề này.

Thôi không sao, Trịnh Ngao và Lâm Văn Hạo cũng rất mạnh, cô ta không sợ, hất cầm tự tin nhìn cậu.

Từ Vũ đứng ở 1 bên, cuối đầu nói vào tai cậu.

"Cô ta nghĩ Trịnh Ngao và Lâm Văn Hạo có thế áp đảo chúng ta."

Đường Lạc nghe xong liền mỉm cười.

Quay đầu nhìn cô ta, "Lâm Văn Hạo sao?

Top5 thập đại cường giả lại đang ở nơi này?

Cháu có thể gặp anh ta không?"

Cô gái được gọi là Hoa Hoa kiêu ngạo chỉ về một phía, ở bên kia, Lâm Văn Hạo đang ngồi xếp bằng trên đất, khoanh tay cúi đầu ngủ ngon lành cành đào.

Cả đám: "..."

Từ Vũ đọc được nội tâm của Lâm Văn Hạo: "..."

Người này rõ ràng không hề ngủ, hắn nhắm mắt để tăng cường thực lực, cảm thụ lòng đất.

Mẹ kiếp, cái thứ quái vật gì vậy trời??

Từ Vũ lần nữa cúi người xuống, nói nhỏ vào tai hành vi của người đàn ông kia cho Đường Lạc nghe.

Cậu nghe xong, gương mặt có chút bất ngờ, nhưng cũng không muốn làm phiền người nọ, cậu xoay mặt lại tiếp tục đối đáp với Trịnh Ngao.

-----------------------

Phiên ngoại:

Từ Vũ: ngủ này nó lạ lắm...

Văn Hạo: mày biến🙂

An Thành: nóng còn hơn tao nữa...

Văn Hạo: Cac🙂

Đường Lạc: Hạo ca, anh khó ngủ sao?

Em cho anh một lọ thuốc ngủ nè.

Văn Hạo: (lắc lắc đuôi chó_ing) Không cần không cần, ôm em anh có thể ngủ vô cùng ngon!!

Vĩnh Trì: Mọe...

Thanh Hạ: Không sao đâu, tạo hình của thằng cha này chính là ghét tiểu Lạc, hắn không thể giành em ấy với chúng ta.

Hòa An Thành gật đầu: Nói rất có lý!

Lâm Văn Hạo rống lên: Mẹ kiếp!!

Tất cả là tại con auuuuuuu.....

....: Xin anh bình tĩnh, không được đốt nhà tác giả!

...: áu áu bác sĩ ơi, tác giả bị dị năng đánh cho lọt xuống hố rồi (⁠ ⁠≧⁠Д⁠≦⁠)!!

Bác sĩ: gọi đội cứu hộ dùm, tôi không có khả năng kéo người từ hố chôn lên🙂
 
[Đm] Tháng Ngày Tôi Làm Cá Mặn Tại Mạt Thế
C39) Nghe lén


...

Sau khi đã bàn bạc xong với 2 bên, rằng Trịnh Ngao sẽ giao lại 3 phần 5 số thức ăn cho bọn họ, đổi lại ngày rời đi phải dẫn bọn họ theo.

Dù sao căn cứ ở thành phố S được dị năng giả truyền tai nhau không ít, xem ra cũng an toàn hơn là cứ trốn mãi ở chỗ này.

Trong một gian phòng lớn, 20 người nhóm của Hòa An Thành, 5 người chung 1 gia đình và 10 người dưới trướng Trịnh Ngao, cùng nhau co ro ngồi trên nền gạch lạnh lẽo.

Bọn họ ai nấy đều dựa lưng vào tường, mắt nhắm hờ như đang nhớ lại những lúc bình yên trước mạt thế.

Bọn họ phải thừa nhận rằng, họ chưa từng yêu quý cuộc sống hiện tại, bất quá bây giờ có hối hận cũng chẳng còn kịp nữa, tận thế đã giáng xuống đầu bọn họ, cho bọn họ biết thức ăn và nước uống quan trọng như thế nào, cho họ biết lãng phí thức ăn là một điều ngu dốt biết bao nhiêu.

Con người là thế đấy, khi mất đi rồi mới cảm thấy tiếc nuối và biết trân trọng...

------

Đường Lạc hơi nghiêng nghiêng đầu, dựa vào vai trái của Thanh Hạ, nhắm mắt an tĩnh ngủ.

Dạo gần đây cậu ngủ rất nhiều, có thể là do cơ thể không chịu được sức mạnh của đá đa hệ.

Ngoài có thất hệ thì cậu cũng chẳng còn gì nữa, sức khỏe thì yếu, vận động một chút đã mệt, lúc nhỏ còn hay bệnh vặt này kia.

Đường Lạc đã từng nghĩ, nếu bản thân mất đi sức mạnh, thì cậu đến cả 1 người bình thường cũng không thể đánh nỗi.

Bản thân cũng đã từng luyện võ để tăng cường thể chất, chỉ là không thể nào như ý muốn được.

Thể chất bệnh kiều của cậu chỉ cần đổi gió một chút đã sụt sịt cái mũi nhỏ rồi, trông như một con gà bệnh ốm yếu vậy...

---

Thiếu niên đang ngủ bỗng mở to mắt, Vĩnh Trì đang tiến gần muốn hôn môi cậu cũng bị làm cho giật nảy mình.

Đường Lạc cong khóe miệng, thích thú cười Vĩnh Trì một trận.

"Ca, ha..làm cái gì vậy hả?

Hahaha...lúc anh giật mình nhìn buồn cười lắm luôn!"

Vĩnh Trì: "Buồn cười lắm sao?

Được, ca cho em cười cả đời, chuẩn bị mà cười tiếp đi!"

Nói rồi hắn làm mặt quỷ, vươn tay cù lét ở vùng eo cậu, tranh thủ sờ loạn.

Thiếu niên bị đột kích bất ngờ, không chịu được liền uốn éo tránh né.

"A hahaha...nhột, ân...haha, không cần...ca, em xin lỗi, hahaha...nhột quá!!"

"Hức a...dừng lại, nhột chết mất hahahaha..."

Cả một gian phòng lớn đều bị tiếng cười khanh khách như trẻ con của cậu làm cho náo nhiệt.

Hòa An Thành vươn tay chụp lấy Đường Lạc kéo về phía mình, ánh mắt hung hăng cảnh cáo Vĩnh Trì.

"Thằng mặt lờ này mày có thôi đi không?

Lớn rồi còn đi chọc con nít?"

"Là tiểu Lạc trêu tao trước mà?"

Vĩnh Trì không cam chịu, cãi lại.

Đường Lạc có người chống lưng, không sợ hãi còn hất mặt lên trời: "Là anh có ý xấu bị người khác phát hiện nên mới có tật giật mình!"

"Đấy, nghe chưa?

Bớt trẩu lại dùm, để tao ngủ một chút, lái xe đã mệt rồi bây giờ còn không cho ngủ."

Hòa An Thành đỡ cho cậu ngồi ngay ngắn, bản thân thì nằm dài ra đất mà ngủ, trước khi nhắm mắt còn hung hăng cảnh báo: "Tao ngủ, đừng có mà làm phiền, không tao bẻ cổ hết cả đám!"

Đường Lạc: "..."

Vĩnh Trì: "..."

Từ Vũ ngồi cách Đường Lạc 4 người, thấy Hòa An Thành đã ngủ say mới đứng dậy đi tới chỗ Đường Lạc.

Vĩnh Trì vẫn còn nhớ thằng này là anh em cùng mẹ khác cha của Đường Lạc, cho nên người kia muốn nói chuyện riêng với cậu, hắn cũng không quản.

Miễn đừng đi quá lâu là được...

Không...

Thật ra đéo ổn chút nào...

Sao hắn có thể để thằng khác dẫn em ấy đến một nơi chỉ có 2 người?

Hắn phải đi theo mới được!!

Vĩnh Trì toan tính đứng dậy, Thanh Hạ liền liếc sang, mở miệng hỏi nhanh: "Đi đâu?"

Vĩnh Trì cũng không giấu giếm người anh em tốt của mình, nói thẳng: "Tao đi theo tiểu Lạc, dù sao Từ Vũ cũng là 1 nam nhân..."

Thanh Hạ nghe xong không nói gì, lẳng lặng đứng dậy.

"Tao đi chung với mày."

Thế là từ đầu chỉ có 2 người rời đi, 2 phút sau liền có thêm 2 người nữa...

Từ Vũ dẫn Đường Lạc đến góc khuất vắng người trong một sảnh khác, sau đó thì dừng lại.

Cả 2 nói về vấn đề của Bạch Lệ Hân, lẫn các xích mích khác ở trong đội.

Hai nam nhân nghe lén đứng sau vách tường cách bọn họ ba bốn bước chân, vậy mà cả 2 không nhận ra, vẫn chuyên tâm thảo luận.

Từ Vũ: "Đã có ân oán từ trước, cứ lấy chuyện này làm đề mà giết không được sao?"

"Không được, vẫn chưa phải lúc.

Cái chết là sự giải thoát, không phải là sự trả thù.

Làm đối phương đau khổ có hơn ngàn cách, cậu gấp gáp cái gì?"

Đường Lạc nhíu mày.

"Bạch Lệ Hân đã đẩy Nhu Nhi vào chỗ chết, còn dám ra tay làm nổ bình ga xém chút nữa thiêu chết cậu, làm sao tôi có thể không gấp đến muốn giết chết cô ta?"

"Hơn nữa oán hận của Bạch Lệ Hân ngày càng biến thái, nếu cô ta mà biến thành tang thi, có thể đột biến sang bán thi, tức có thể trà trộn vào chỗ của chúng ta, an toàn của cậu có thể càng ngày càng thấp."

Từ Vũ lo lắng như vậy cậu tất nhiên là biết mức độ quan trọng của vấn đề, chỉ là Bạch Lệ Hân thật sự muốn giết chết cậu thì mới thỏa mãn hay sao?

Đời trước lẫn đời này cậu chưa từng đắc tội cô ta, cũng không có gây thù chuốc oán với ai, cớ sao cả 2 đời vẫn là cô ta hãm hại cậu?

Chuyện này có thể rất kỳ lạ, nhưng vấn đề nằm ở đâu thì Đường Lạc không có cách nào biết được.

Tuy nhiên, cũng có những trường hợp vì ganh tị quá sâu sắc dẫn đến ham muốn có cuộc sống hư vinh hơn người khác.

Chịu cảnh bần cùng rồi lại bắt đầu đi so sánh bản thân với người ta...

Nó có gì hơn mình?

Nó còn chẳng đẹp bằng mình, còn chẳng thông minh bằng mình?

Cớ sao ông trời lại ưu tiên nó như vậy?

Nhất định là có nhầm lẫn rồi, mình mới xứng đáng có được vị trí đó.

Mình trải qua muôn vàn đau khổ, nó cũng phải bị như vậy!!

Oán trách mà còn chẳng biết vạch xuất phát đã cách xa nhau hàng vạn dặm...

Đã nói rồi, đừng có xem ngôn tình nhiều quá rồi ảo tưởng mình là nữ chính, nói có chịu nghe đâu?

Bạch Lệ Hân chính là 1 ví dụ rõ ràng luôn, không kiếm được tiền chứ đọc truyện rồi ảo tưởng thì giỏi lắm.

Có khi còn cảnh báo cậu không được lại gần những người mà cô ta cho là của mình nữa cơ🙂?

Đường Lạc thoát khỏi suy nghĩ của bản thân, chậm chạp đáp lại Từ Vũ: "Cậu để ý nhất cử nhất động của cô ta giúp tôi.

Cô ta muốn lôi kéo đồng minh trong nhóm thì kệ cô ta, chuyện đó tôi không quan tâm.

Bạch Lệ Hân bị cắn thì ngay lập tức nói cho tôi biết."

Từ Vũ hơi cụp mắt, "Được rồi, mong cậu sẽ thay cả tôi trả thù cho tiểu Nhi..."

"Không, cậu hãy tự mình trả thù, như vậy Nhu Nhi mới vui lòng sớm siêu sinh."

"Tôi..."

Hắn có hơi do dự.

"Cậu không dám?"

Ánh mắt Đường Lạc sáng quắc như diều hâu, nhìn thẳng vào mắt của người kia.

"Được, còn một chuyện tôi muốn hỏi cậu."

"Hỏi đi."

"Đời trước... cậu thật sự bị giết chết bởi Bạch Lệ Hân sao?"

Đường Lạc có chút khựng lại...

"Không phải một mình Bạch Lệ Hân, rất nhiều người, trong căn cứ của thành phố S, hơn vạn người đều đến chỗ tôi lấy một ít thịt, cấm 1 lưỡi dao sắc bén vô cùng vào tinh thần lẫn trái tim của tôi.

Mổ não sống loi tinh hạch của tôi ra bên ngoài..."

Hai mắt thiếu niên bỗng trống rỗng, chút ánh sáng ánh lên một tia hy vọng trong con ngươi vụt một cái tắt đi mất, chỉ thừa lại một mảng âm u tâm tối vô tận, một linh hồn đã bị mục ruỗng từ lâu, thứ còn lại chỉ là một thân xác lạnh lẽo như tro tàn...

Từ Vũ có hơi đau lòng, hắn vươn tay vỗ nhẹ vào tấm lưng của người trước mặt.

Đường Lạc vẫn cứng đờ như pho tượng, hít thở cũng rất khó khăn, nước từ hốc mắt chậm rãi lăn xuống, cậu bần thần, tiếp tục nói.

"Vì cái gì ba mẹ tôi lại ăn thịt của tôi?

Vì cái gì mà bọn họ lại cho rằng ăn thịt tôi là có thể có được đa hệ dị năng?

Tôi cho dù có là thất hệ, song vẫn không thể nào đánh lại một dị năng giả hệ phong cấp 3...

Bọn họ là vì thứ sức mạnh này mà ngay cả con ruột của mình cũng không cần...

Vì cái gì?

Vì cái gì chỉ tin tưởng mỗi Bạch Lệ Hân..."

Giọng của Đường Lạc ngày càng nhỏ, giống như chỉ còn lại chút hơi tàn.

Nhưng sóng lưng của thiếu niên vẫn đứng vững như cây tùng, nhỏ bé mà kiên cường, kiêu ngạo không khuất phục...

"Dừng lại đi, A Lạc...

Cậu đừng nói nữa mà, cậu sẽ không thể nào chịu nỗi mất..."

Hắn luống cuống tay chân, muốn vươn tay ôm người kia vào lòng an ủi, nhưng lại rất ngại những nam nhân bên cạnh Đường Lạc.

Cuối cùng, Từ Vũ chỉ có thể bất đắc dĩ vươn tay xoa xoa lấy tóc của cậu, nhẹ nhàng vuốt ve như đang vỗ về một con mèo nhỏ bị tủi thân.

Hai nam nhân đứng nghe lén: "..."

Mày thông minh đấy.

Thử ôm em ấy xem?

Xem tao có bay ra cho mày một đạp không?

Đường Lạc không nói gì, cũng không bật khóc nhào vào lòng người ta như mấy quyển tiểu thuyết mary sue, cậu chỉ lẳng lặng lau đi nước mắt, ho khan vài cái liền lấy lại dáng vẻ bình thường.

"A Lạc, cậu thật sự không muốn tìm đến bác sĩ tâm lý sao?"

"Ha...tìm ở đâu?

Bây giờ tìm được một ngước bác sĩ đã vô cùng khó khăn, nói chi là bác sĩ chuyên về bệnh tâm lý?"

Thiếu niên nhếch môi, cảm thấy cuộc đời của bản thân chỉ toàn gặp phải những chuyện đau khổ.

"Đến căn cứ thành phố S chúng ta thử tìm xem, nhất định sẽ có hy vọng mà..."

"Tôi không sao đâu, không cần lo lắng.

À tôi hỏi này, cậu có nhìn thấy con robot bay xung quanh Mạc Nhiên không?"

Từ Vũ hơi hơi nhíu mày, như cố nhớ lại: "Không thấy, nhưng tôi lại đọc được đoạn đối thoại của cậu ta với ai đó trong quang não.

Giống như bị mắc bệnh tâm thần vậy."

"Vậy thì để ý thêm Mạc Nhiên nữa, hai người này nhất định phải quản cho kỹ, nếu không sẽ gặp biến cố khó lường."

"Được!"

Hai người cảm thấy thời gian đi cũng gần nữa giờ, đành nói thêm vài câu rồi quay lưng trở về đại sảnh tầng 1.

Trước khi bọn họ đi đến, hai nam nhân kia đã cuống cuồng chạy trở về chỗ của mình, nhắm mắt giả bộ ngủ.

Đường Lạc không chút nghi ngờ, thấy bọn họ chừa chỗ trống cũng rất tự nhiên nằm xuống.

Bọn họ yên ổn trải qua một ngày, tâm trạng mỗi người muôn vẻ, người buồn vì ăn ít một chút, người vui vì có được nơi an toàn, người sầu não lo lắng cho người thân, chỉ có Đường Lạc vô tâm vô phế ngủ 1 giấc dài, còn mơ thêm một giấc mơ đẹp đẽ.

Buổi trưa hai ngày sau, khi mọi người đều đã ăn trưa xong hết từ lâu thì bấy giờ thiếu niên nhỏ tuổi nhất đám mới lọ mọ tỉnh dậy, ngồi ngốc ở một chỗ chờ hồn nhập về xác.

"Tỉnh rồi?

Nhóc đúng là ham ăn ham ngủ, buổi sáng kêu mãi không dậy, bây giờ là 1 giờ trưa rồi đó.

Có khi nào sau này nhóc sẽ biến thành con heo luôn không?"

Nghe giọng điệu liền có thể đoán được chủ nhân của giọng nói đó, không ai khác ngoài đàn anh năm 3 mà vẫn còn trẻ trâu chuyên gia trêu chọc cậu.

Bất quá bây giờ hồn cậu còn chưa về, cho nên không phản ứng lại được.

"Hả..."

Thêm mấy chục giây sau, Đường Lạc mới đanh chân mày đáp lại người kia: "Anh mới là heo!!"

"Được rồi, đừng chọc em ấy nữa.

Mau dẫn em ấy đến kho đông lạnh tìm đồ ăn, còn tốn thêm cả mớ thời gian nấu nữa."

Thanh Hạ đứng dậy đỡ lấy cánh tay cậu, kéo người kia đứng dậy.

Anh không dẫn người đến kho đông lạnh trước mà chuyển hướng dẫn người sang nhà vệ sinh.

Vĩnh Trì cũng theo ý người kia, bậc dậy từ trên nền đất, thông thả đi theo sau.

"Hoà ca đâu rồi ạ?"

Cậu không nhìn thấy bóng dáng người nọ, không nhịn được hỏi đến.

Vĩnh Trì: "An Thành à?

Hắn đi đến kho đông lạnh lựa đồ ăn trước cho nhóc rồi."

"Vâng."

Sau khi vệ sinh cá nhân xong, 3 người mới lục đục đi sang khu bếp, nơi mà Hoà An Thành đứng chờ nãy giờ.

Khu vực nấu ăn rất rộng, cách xa xa còn có thêm một gã cao tận m9 đang hì hục nấu ăn.

Động tác điêu luyện đến nỗi khiến Hoà An Thành không nhịn được quan sát một lúc lâu.

Hắn muốn học hỏi người này, chỉ là tại sao hắn chiên cá thì cá lại khét đen tới như vậy?

Hắn không phục, trở lại kho đông lạnh lấy thêm 1 con cá.

Lần này cá không khét, cá sống...

Ăn thử, quá nóng, quá dỡ, cho nên...

Chảo cùng cá đã bay thẳng vào sọt rác...

Mí mắt Hoà An Thành cùng gân xanh bên thái dương hắn thi nhau giật giật, hắn nghiến răng ken két, tức giận quăng đôi đũa đi.

Sau lưng mơ hồ một mảng lửa cam cháy sáng, hừng hực nóng nảy y như tâm trạng của người kia.

Chép anh: Kẻ anh dũng hy sinh đầu tiên ಥ⁠‿⁠ಥ

Chép em: Muốn có làm da cá đen như chép anh nhưng mà cái tên đáng sợ này rán chưa chín đã đưa ngay vào mồm ăn thử...

Chê người ta dở còn vứt người ta đi ༎ຶ⁠‿⁠༎ຶ

Lâm Văn Hạo, người thầy không chính thức đứng nhìn vị học sinh học lỏm thực hành liên tục thất bại: "..."

Không có kiên nhẫn thì đừng có mà học nấu ăn, đã học lỏm còn làm hao hết 2 con cá chép?

Đồ ăn quý lắm biết không hả?

Đường Lạc vừa vào khu vực nấu đã phải hết cả hồn né đi chiếc đũa đen tuyền từ trên trời rơi xuống...

Và, vâng...người dính chưởng là thanh niên Vĩnh Trì vẫn còn đang toe toét cười đi sau lưng Đường Lạc...

Một tiếng 'cốp' thanh thúy không hề nhỏ một chút nào vang vọng trong không gian, sau đó là 1 chuỗi la hét dài vô tận...

"Aaaaaaaaaa..."

Thanh Hạ: "..."

Đường Lạc: "..."

Hoà An Thành bực bội lầm bầm trong miệng: "Ấy...

Dm sao chọi đại mà cũng dính phải thằng này vậy nhỉ?"

Lâm Văn Hạo: "Phụt...hahahaha..."

Hắn không nhịn được phụt một tiếng cười to, ngay sau đó tiếng cười của Hoà An Thành cùng Thanh Hạ cũng theo đó mà bộc phát.

Ba người ôm bụng cười một trận, Đường Lạc thì lại đứng một bên trăn trối nhìn đàn anh đang ôm lấy cái trán đã bị đũa bay làm cho sưng đỏ lên, nữa muốn cười nữa lại không dám, cơ thể nhịn đến mức 2 vai cũng run run theo.

Quả táo nhãn lồng

Cũng dừa lắm, ai bảo nói cậu là heo chi, hứ...

"Im đi!!

Anh em cái rắm!!!"

"Được rồi, không cười mày nữa, trễ rồi, xem nấu được cái gì thì nấu nhanh đi."

Thanh Hạ ngừng cười, lạnh nhạt bước tới gần thủ phạm đang đứng nhìn chầm chầm vào thùng rác.

Hoà An Thành khoé miệng có chút cứng.

"Tao làm hư hết 2 con cá rồi, nấu tạm mì gói ăn đi."

Đường Lạc: "..."

Cậu nhìn qua dĩa cá 3 con được chiên vàng thơm phứt bên Lâm Văn Hạo, lại nhìn con cá đã bị cháy đen hết một nửa, nửa còn lại sống nhăn răng, tâm tình có chút phứt tạp cùng thở dài.

Bộ môn nấu ăn này ngay cả cậu cũng không học được.

Hoà ca là còn đỡ, đưa cậu chiên cá có mức cháy nhà...

Haizz...

"Qua đây ăn đi, phần ăn hôm nay lấy hơi nhiều."

Lâm Văn Hạo mở miệng nói câu đầu tiên với bọn họ, hắn không nhìn gương mặt rạng rỡ của 4 người kia, tiếp tục công việc nấu mì của bản thân.

Vĩnh Trì cười nữa miệng khinh bỉ Hoà An Thành: "Thấy người ta chưa, ai như ông anh, chiên cá bên khét bên sống."

Nói xong còn le lưỡi trêu người ta.

Hoà An Thành không kiêng nể người kia, trực tiếp đấm một đấm xuống gương mặt đẹp trai của Vĩnh Trì.

Hắn cười, "Vậy lần sau chú em trổ tài nấu nướng cho tao coi, tao thấy không vừa ý thì chuẩn bị tinh thần đi nhé~"

Vĩnh Trì: "..."

Không tôi sai rồi!!

Thiếu niên phì cười, nhanh chóng ngồi vào bàn, ngoan ngoãn ngồi chờ thức ăn.

Thanh Hạ dọn chén đũa để lên trên mặt bàn, muỗng đũa của cậu và của mình thì dùng khăn giấy lau qua 2 lần.

Còn của người khác?

Anh đâu có rãnh, tự thân vận động đê.

-------------------

tàu hủ có lời muốn nói: Bữa ăn bất ổn 🙂

Vĩnh Trì: fuck ಥ⁠‿⁠ಥ
 
[Đm] Tháng Ngày Tôi Làm Cá Mặn Tại Mạt Thế
C40) Bại lộ


Hai tuần trôi qua nhanh chóng, đồ ăn trong kho đông lạnh đã vơi gần hết.

Trịnh Ngao lo lắng nhìn nhóm dị năng giả của thằng nhóc tóc trắng đang ngồi ăn uống ở bàn bên kia.

Bọn họ đông như vậy, sức ăn đơn nhiên lớn, đồ ăn không còn nhiều, cũng chẳng nghe ai bàn kế hoạch rời khỏi nơi này tìm đến căn cứ, cho nên tâm lý ông ta hiện tại rất loạn, liên tục lo lắng nhìn về phía đối phương.

Cuối cùng trời không phụ lòng công sức ông ta chờ đợi, nam đội trưởng dị năng giống ông ta bên kia bắt đầu vạch ra kế hoạch đi đến căn cứ.

"Số lượng người đi khá đông, mọi người nên chuẩn bị tâm lý đồng đội, người thân hoặc là chính bản thân mình sẽ chết.

Hơn nữa mọi người đã có xe hay chưa?

Chúng ta sẽ phân chia các dị năng giả vào các xe cho đều để bảo vệ mọi người."

Từ Vũ vừa dứt lời, Đường Lạc đã xung phong giơ tay lên.

"Em!!

Em sẽ đi chung với Lục Hành"

Vĩnh Trì đang bay tới bay lui trên nóc sảnh lập tức đáp xuống.

Thanh Hạ cũng vừa lúc xuất hiện bên cạnh cậu.

Cả hai đồng thanh phản đối: "Không được!!"

Đường Lạc: ?

Hoà An Thành cũng tham gia vào.

"Em không có dị năng chủ động, vẫn là nên đi chung xe với tôi."

Thiếu niên trợn mắt, cậu chỉ muốn giúp cho Lục Hành bộc phát dị năng ẩn trong cơ thể thôi mà.

Cần ít nhất 5 giờ ngồi bên cạnh cậu mới có cơ hội đột phá dị năng ẩn trong cơ thể.

Đường Lạc cảm thấy cậu có thể làm được gì đó, nhưng những người đàn ông này hình như xem cậu là kẻ yếu cần bảo vệ thì phải.

"Em...có dị năng hệ mộc, có thể bảo vệ họ nha."

"Hay lắm, hôm đấy thì bảo có dị năng không gian cơ đấy."

- Hoà An Thành

"Anh thì thấy nhóc bay được nữa cơ."

- Vĩnh Trì

"Còn tôi thì thấy em tạo ra lửa làm lửa trại..."

- Thanh Hạ

"Ủa sao hôm qua thấy thằng nhóc này rót nước từ đầu ngón tay trỏ để uống?"

- Lâm Văn Hạo

Từ Vũ: Hết cứu

Thu Uyển: Khỏi cứu luôn, cứu qq gì được ಠ⁠‿⁠ಠ

Đường Lạc: "..."

"Nhìn nhầm đó, em làm gì làm được như vậy?"

Bạch Lệ Hân nghi ngờ nhìn cậu: "Ngày thứ 2 tới đây trời mưa to, cậu 1 mình lên sân thượng có phải bị sét đánh trúng không?"

"Theo tớ nghĩ, nếu là đa hệ dị năng giả, vậy nếu lấy được tinh hạch đa hệ có lẽ chúng ta cũng sẽ có được sức mạnh nghịch thiên như vậy."

Sau khi nghe được câu này, người người trong sảnh đều dồn ánh mắt sáng quắc như dã thú lên người cậu.

Bạch Lệ Hân thấy cậu im lặng cuối gầm mặt, cô ta đắc ý tiếp tục nói: "Cậu mạnh như vậy, suốt cả đoạn đường cứ ngủ rồi lại ăn, ăn rồi lại ngủ.

Đồng đội chết bao nhiêu cũng không để tâm, cũng không ra tay cứu họ, cậu có phải là quá ích kỷ rồi không?"

Người trong đại sảnh đều ngỡ ngàng hướng ánh mắt tới chỗ cậu đang đứng.

Thiếu niên một chữ cũng không nói, chỉ cuối mặt nhìn đầu ngón chân của mình.

"Không giúp ai thì thôi đi, cậu còn dị năng không gian?

Không gian của cậu chắc chắn có rất nhiều đồ ăn có đúng không?

Cậu vì cái gì một chút cũng không cho bọn tôi?

Bọn tôi chính là đồng đội của cậu.

Cậu không giúp đã đành, còn lôi kéo những người mạnh bảo vệ mình, cậu không thấy bản thân mình điếm lắm hay sao?"

"Mày câm miệng lại được rồi đấy."

Hoà An Thành sát khí nằng nặc, đôi mắt lạnh lùng như chó sói đầu đàn nhìn thẳng vào cô ta.

"Sao tôi phải im?

Cậu ta ích kỷ chỉ biết có bản thân, chúng ta chiến đấu với nguy hiểm chỉ đổi lấy sinh mạng của bản thân, cậu ta cư nhiên lại ở trong xe anh ngủ ngon lành?

Tôi cũng có bức xúc thì nói thôi!"

"Mày thì biết cái mã mẹ gì mà nói?"

Thanh Hạ cũng không còn giữ nổi vẻ lạnh lùng ít nói của bản thân, bây giờ lớp bọc cuối cùng bị xé rách, toàn thân toả ra một lượng điện vàng liên tục vang lên tiếng 'tách, tách'

"Xem ra lời nhóc của tôi nói khi phát điên đều là thật, mày đã ăn thịt em ấy nhỉ?

Bạch Lệ Hân, có phải mày đã sống quá lâu rồi hay không?"

Vĩnh Trì bẻ khớp bàn tay, tư thế chuẩn bị giáng cho đối thủ một bạt tay.

Các đốt ngón tay chịu lực lớn vang lên tiếng 'cốp' rõ rệt.

"Cậu ta cùng lắm chỉ là bạn giường của các anh, các anh vì sao lại bảo vệ cậu ta như vậy?"

Lâm Văn Hạo im lặng nãy giờ cũng lên tiếng: "Tôi thấy cô hơi quá đáng rồi đấy."

Từ Vũ lo lắng liên tục nhìn nội tâm hỗn loạn của Đường Lạc, cứ cái đà này, Đường Lạc chỉ sợ không thể vượt qua được quá khứ của bản thân.

"Có phải tôi nói đúng quá rồi hay không?

Cậu ngoại trừ im lặng thì không biết nói gì nữa à?"

"Bạch Lệ Hân...tôi ngoại trừ có thất hệ, còn có thêm một hệ dự đoán tương lai.

Thứ mà tôi nhìn thấy, cậu có muốn biết không?"

"Cậu đừng có lảm nhảm nữa, mau mau lấy thức ăn từ không gian chia cho chúng tôi mau!!"

Một người phụ nữ đứng sau lưng Bạch Lệ Hân lên tiếng.

Thiếu niên cuối cùng cũng ngẩn đầu, con ngươi một màu đỏ thẫm như máu.

"Nói xem tao vì sao phải chia đồ ăn cho bọn mày?

Không thân không thích, không quan hệ không huyết thống, cái lý đồng đội của bọn mày làm tao buồn cười vãi cả ra~" Đường Lạc cười haha, gương mặt méo mó tựa như quỷ dữ, cậu châm biếm bọn họ, ánh mắt căm thù luôn nhìn vào cô gái trước mặt.

"Mày chính là lý do khiến em ấy phải đau khổ, mày là sự bắt đầu cho tất cả mọi chuyện.

Bây giờ tao sẽ giết mày, mày không còn nữa, tương lai đó sẽ biến mất."

Từ Vũ nhận ra khác thường, hét lên: "Đường Lạc, cậu không phải nói cái chết là sự giải thoát sao?

Cậu không muốn bắt cô ta lại hành hạ à?"

Đường Lạc lạnh nhạt liếc nhìn Từ Vũ, khoé môi nâng thành một vòng cung vô cùng đẹp mắt.

"Không cần nữa, thời gian không còn nhiều nữa rồi..."

"Trong số những người ở đây, người ăn thịt tao có rất nhiều.

Bây giờ phải đi săn thôi, con mồi biến thành kẻ đi săn rồi, haha..."

Đường Lạc điên cuồng nhìn bọn họ, tiếng cười mất kiểm soát vang vọng cả không gian.

Hoà An Thành thở dài: "Không vừa mắt người nào thì giết hết đi, tôi sẽ hậu thuẫn ở phía sau, dọn dẹp cho em."

Bạch Lệ Hân căng da đầu, như không tin được nhìn một đám đứng sau lưng Đường Lạc.

Từ Vũ, Tạ Tư Niên, Mai Khôi, Thu Uyển, Tà Lục Hành, Ông nội của Lục Hành, Lâm Văn Hạo, Vĩnh Trì, Thanh Hạ, Hoà An Thành, Mạc Nhiên.

Tất cả bọn họ đều đứng về phía Đường Lạc, những người còn lại đều đứng sau lưng Bạch Lệ Hân, ai nấy tay chân đều run rẫy vì sức mạnh vô hình của Đường Lạc.

"Giết sạch một lần thì chán lắm, hay là chúng ta chơi trốn tìm đi, tao đi tìm, tao mà tìm được ai, thì người đó sẽ chết.

Nếu quá 1 giờ mà tao không tìm ra bọn mày, thì bọn mày sẽ có cơ hội sống sót đó nha~"

"Giờ thì chạy trốn đi nào!!

Những chú nai con vừa béo vừa tròn~"

Như chỉ chờ mỗi câu này, bọn họ đều bị xẻ ra thành 5, 7 hướng, đa số đều chạy lên tầng trên.

Bạch Lệ Hân nghiến răng, tức giận chạy đi.

Đường Lạc thấy bọn họ đã đi mất, cả Trịnh Ngao cũng chạy biến thì buồn cười, cười đã một trận, nước mắt sau đó lại ào ào tuôn rơi.

Sau tất cả, người bị chỉ trích vẫn luôn là Đường Lạc, người chịu tổn thương vẫn luôn là cậu.

Cho dù cậu có cố gắng thế nào đi chăng nữa, cũng không thể thay đổi được số mệnh của mình.

Nghe tiếng khóc tê tâm phế liệt kia, Vĩnh Trì không có cách nào chịu nỗi.

Hắn bước đến gần, ngồi xụp xuống dùng vòng tay to lớn ôm lấy cậu.

"Không để nhóc một mình nữa, anh sẽ cùng nhóc vượt qua nó.

Khóc đi, cho đến khi nào nhóc cảm thấy thoải mái, trúc giận lên anh cũng được, miễn là không làm đau bản thân, có biết chưa?"

Đường Lạc khóc nức nở trong vòng tay của người kia, cậu co nắm tay, đấm vào lưng Vĩnh Trì liên tục.

Nỗi uất hận của cậu chưa bao giờ vơi đi, nhưng trái tim của bản thân nói cho cậu biết, cậu không thể làm đau bọn họ, người duy nhất đứng về phía cậu, yêu thương cậu.

Cho nên Đường Lạc không đánh Vĩnh Trì nữa, cậu dùng tay nắm lấy tóc của mình bấu chặt, tự động dày vò bản thân, đầu lưỡi cũng bị hàm răng sắc nhọn cắn cho nát bấy.

Từ Vũ hoảng hồn, xông tới cố tách bàn tay cậu ra khỏi tóc, Thanh Hạ cũng không thể đứng yên, anh bước tới nắm lầy cầm của cậu ép hả miệng.

Đường Lạc ư a không rõ tiếng, hốc mắt trào ra nước liên tục không ngừng nghỉ, miệng được Thanh Hạ bóp mạnh ép mở, máu đỏ không khống chế chảy ra liên tục.

Vì để cho cậu không tiếp tục làm hại bản thân, Thanh Hạ không màng đến bản thân, đưa tay vào trong miệng cậu.

Đôi mắt Đường Lạc đột nhiên ánh lên một màu đỏ đậm như quỷ dữ, hai hàm thoát khỏi khống chế cắn mạnh xuống, tức giận đay nghiến, trừng to đôi mắt nhìn người kia.

Ngay lập tức, vị máu của người khác liên tục trào ra, hoà vào máu ở trong miệng của cậu.

Từ Vũ nắm lấy hai bàn tay cậu, hoảng sợ kêu lên: "Đường Lạc cắn lưỡi, mau đi tìm đồ cầm máu...

NHANH LÊN!!"

Thu Uyển cũng không cầm được nước mắt, chạy đi tìm hộp sơ cứu ở lầu 3.

Hoà An Thành nóng nảy không biết phải làm sao, vậy nên hắn quyết định thay cậu trả thù, tự mình đi tìm kiếm Bạch Lệ Hân.

Khung cảnh hỗn loạn chưa từng có, Mạc Nhiên nhìn cũng cả kinh một trận.

Cậu ta không ngờ rằng, Đường Lạc vì muốn ngăn cản nhân cách cuồng bạo kia của mình mà tự động cắn lưỡi.

Hiện tại tứ chi của cậu bị 4 nam nhân kìm chặt, răng vẫn luôn day cắn máu thịt của Thanh Hạ.

Ánh mắt Đường Lạc hơi ánh lên màu đỏ, sau đó lại biến mất, như tức giận, nhưng lại tuyệt vọng, cầu xin.

Cậu lắc đầu, đau khổ vì bản thân đã cắn đau người yêu thương cậu.

Cậu vẫn luôn bất lực tự dày vò bản thân mình, nhưng lại không nghĩ đến có người hoàn toàn chấp nhận vì cậu mà chịu chung nỗi đau.

Vì cậu mà chẳng màng đến đau đớn trên lòng bàn tay mình.

Thanh Hạ sắc mặt không đổi, anh nhìn thẳng vào mắt thiếu niên đang quằn quại trên đất, nhỏ giọng nói: "Ngoan, đừng làm đau bản thân nữa"

Đường Lạc nghe rõ từng chữ một, nước mắt lại lần nữa tuôn trào, cậu há miệng, không cắn lấy tay của người kia nữa, nức nở khóc một trận.

Cậu muốn hỏi người kia có đau không?

Người kia có ghét cậu không?

Người kia khi bị cậu tổn thương có sợ hãi cậu hay không?

Nhưng tất cả những thứ cậu muốn nói đều trở nên vô nghĩa...

Cổ họng phát ra âm thanh khản đặc, ư a không rõ tiếng, vì lưỡi của cậu...đã bị chính bản thân cậu làm hỏng.

"Không cần nói chuyện, sau khi đến căn cứ, anh tìm bác sĩ chữa trị cho em."

"Đừng...đừng khóc nữa, nhóc cứ khóc như vậy, anh chịu không nỗi mất..."

Vĩnh Trì không chịu được, hắn nhắm chặt mặt lại ngăn cho bản thân không rơi lệ, nếu để Đường Lạc thấy, thì còn gì mặt mũi nam nhi.

Từ Vũ tiếp nhận hộp sơ cứu từ Thu Uyển, nhanh chóng ngồi xuống cầm máu cho cậu.

Cả bàn tay của Thanh Hạ cũng được Thu Uyển dùng vải trắng băng lại.

Đường Lạc cứ khóc mãi, cậu ôm lấy Thanh Hạ, như muốn xin lỗi, như muốn trách móc anh.

Vì sao lại ngốc như thế...

Vì sao lại vì cậu mà chấp nhận bản thân bị tổn thương...

Vì sao lại thương cậu như vậy...

Thiếu niên cứ thế gục vào lòng Thanh Hạ, vì kiệt sức mà ngất lịm đi.

Lâm Văn Hạo không nói gì, hắn ban đầu khá gai mắt 4 người này, mọi lúc mọi nơi đều phát cẩu lương cho mọi người xem.

Nhưng không biết từ lúc nào, hắn lại chú ý tới đứa nhỏ này nhiều hơn một chút.

Hắn nhận ra được sự thiếu thốn tình thương vô tận của cậu, nhận ra được nỗi đau tinh thần mà cậu phải đối mặt hằng ngày, đau đớn cùng tuyệt vọng vô cùng.

Hắn dần dần chấp nhận sự thật, rằng thằng nhóc này có thứ gì đó luôn thu hút hắn.

Và bây giờ, hắn cảm thấy...

Tình yêu của bọn họ thật cao cả.

Không phải một người con gái chung thủy yêu một chàng trai, mà là một thằng nhóc thiếu thốn tình cảm được nhiều người đàn ông quan tâm săn sóc.

Cho dù có ích kỷ như thế nào, bọn họ cũng đều dung túng cho cậu, mang đến cho cậu nhóc ánh sáng mà cậu nhóc luôn luôn muốn có.

Lâm Văn Hạo thoát khỏi suy nghĩ của bản thân, theo sau Thanh Hạ đi ra khỏi siêu thị.

Bọn họ định mang cậu rời đi, cho nên mới bế người ra xe trước.

Ba chiếc xe việt dã vẫn còn đó, chỉ chờ Hoà An Thành trở lại, bọn họ liền chạy đi.

Ở trên tầng, Hoà An Thành dùng thanh sắc đập nát đầu của Bạch Lệ Hân, sắc mặt căm ghét khi bị máu bắn lên mặt.

Sau khi đã giết được cô ta, hắn nhanh chóng trở lại sảnh tâng 1.

Từ Vũ đứng chờ Hoà An Thành, thấy hắn chạy xuống liền vẫy tay đi ra xe.

Hắn nhìn vào xe thấy Đường Lạc đã nhắm mắt, hỏi ra mới biết khóc mệt nên ngất đi.

Hoà An Thành thấy Lâm Văn Hạo lái xe, hắn cũng không rảnh quản cho nên đuổi Thanh Hạ lên ghế phụ.

Thanh Hạ không nói gì, mở cửa xe đi ra nhường cho hắn.

Vĩnh Trì ngồi bên trái cậu, vuốt lấy mái tóc lúc nãy bị cậu nắm cho lộn xộn.

Không gian trong xe không có bất kỳ tiếng động nào, yên tĩnh vô cùng, chỉ có tiếng thở đứt quản của Đường Lạc vang vọng trong không khí.

Sáu người còn lại chen chúc trên một chiếc xe việt dã, chờ đời chiếc đầu tiên nổ máy liền chạy theo.

--------------

tàu hủ: tâm lý của nhân vật Đường Lạc chính là mất kiểm soát như vậy, lần này bị nói khích nặng nhất cho nên mới dẫn đến nhân cách cãi vã, hai nhân cách không chịu ngủ sâu, đều muốn tranh quyền sử dụng cơ thể cho nên mới có tình trạng tự làm tổn thương bản thân

Cậu cắn lưỡi để ngăn cản bản thân mất trí

Nhân cách thứ 2 cắn Thanh Hạ trúc giận vì nó không thể nào đi giết chóc

Viết cũng xót mà đọc lại cũng xót, không biết khi nào end truyện cho ẻm được hạnh phúc nữa

ಠ⁠◡⁠ಠ

Sau này còn một, hai biến cố nữa thì thuyền mới có thể cập bến được.

Hy vọng đến lúc đấy mọi người vẫn còn đọc nó ヾ⁠(⁠・⁠ω⁠・⁠*⁠)⁠ノ
 
[Đm] Tháng Ngày Tôi Làm Cá Mặn Tại Mạt Thế
Thông báo nho nhỏ


Mình nghĩ mình sẽ drop 'Tháng ngày tôi làm cá mặn tại mạt thế' một thời gian.

Không phải bí ý tưởng, cũng không phải vì lười ra chương.

Thời gian của mình sau khi đi học lại có thể bị hạn chế, nhưng mà vẫn có thể ra chương được.

Chẳng biết từ bao giờ mình lại rất thích đọc những cmt đóng góp ý kiến của mọi người, mình đã phụ thuộc vào nó để lấy cảm hứng đăng chap.

Nhưng có lẽ nó đã không còn thú vị như trước nữa nên có rất nhiều người bỏ truyện.

Ban đầu viết chơi thấy mọi người đọc rồi cmt nên mình thấy rất hào hứng, ngày mô nào cũng đăng đều.

Còn những chap gần đây chắc tại nó quá dở rồi đi nên mình thấy có rất ít cmt.

Nói thật thì cũng khá buồn, mình sẽ tạm nghỉ ngơi một thời gian để lấy lại cảm hứng, sau đó sẽ quay lại viết tiếp nó.

Cảm ơn hơn 100 bạn đã theo dõi truyện cho đến tận bây giờ, chương 41 sẽ trở lại vào một ngày nào đó không xa.

Đã hứa là không drop rồi, nhưng mình viết cũng không có đọc lại, cho nên đã từng muốn ngừng viết, nhưng nhớ lại vẫn còn có người chờ mong mình ra chương cho nên mình mới không nỡ xoá truyện.

Không drop nhưng mà hãy chờ mình nhé.

Tạm biệt và hẹn gặp lại (⁠ ⁠◜⁠‿⁠◝⁠ ⁠)⁠♡

#7.26.08.23
 
Back
Top Bottom