Cập nhật mới

Khác [ĐM] Rơi xuống hố đen

[Đm] Rơi Xuống Hố Đen
Chương 19: Chuộc tội - Hành tinh đỏ (17)


"Bà ta nhìn thấy chúng ta rồi!!!"

Một quân nhân Eve vừa gào vừa khóc.

Ethan không hề nghi ngờ lời cô ta, vắt ngang bầu trời là con mắt khổng lồ được tạo thành từ ngàn vạn con mắt kép có thể di chuyển tự do, những con mắt ấy giờ đây đồng loạt quay về cùng một hướng, nhìn chằm chằm vào họ...

Trong khoảnh khắc đó, Ethan lại nhìn thấy những hình ảnh về các thành phố cổ xưa đầy hỗn loạn.

Những kiến trúc góc cạnh kỳ quái, đám người màu xanh lục giống loài ếch, tiếng ngâm xướng như ác mộng...

Thứ ngôn ngữ hoàn toàn không thể hiểu nổi đó lại hóa thành những ý niệm cụ thể, xâm nhập sâu vào tận cùng tiềm thức.

Anh như đang chứng kiến vô số nền văn minh rực rỡ từng tồn tại trong vũ trụ lụi tàn và diệt vong, cuối cùng bị bóng tối hỗn mang bạt ngàn nuốt chửng, quay ngược về thời kỳ hỗn loạn và hư vô.

Nhân loại cùng những nền văn minh còn sót lại trong dải Ngân hà rồi cũng đến kết cục y hệt, chỉ có cái chết là kéo dài đến vĩnh hằng.

Bà ta sẽ mượn thân xác họ để gieo rắc hạt giống của mình ra khắp dải Ngân hà!

Ethan có cảm giác mông lung như đang ở trong một cơn ác mộng.

Dường như khi nỗi sợ hãi của con người vượt qua một giới hạn nào đó, nó sẽ trở nên chai lì.

Cảm giác bị một ác ma cổ xưa ngang tầm vóc vũ trụ nhìn chằm chằm trần trụi như bị lột đi lớp da, linh hồn cũng bị ghim chặt không thể vùng vẫy, thế cũng đủ để khiến kẻ to gan nhất thế giới phải phát rồ.

Ethan nhìn khuôn mặt chết lặng của Samuel liền biết gã cũng cảm nhận được thông điệp tương tự.

Khi đó, mùi tanh hôi trong không khí ngày càng nồng.

Ethan biết đó là mùi hôi thối toả ra từ biển máu lênh láng và núi xác chất chồng.

So ra thì chất nhầy thực vật phủ trên người bọn họ còn dễ ngửi chán.

"Phải rời khỏi đây thôi!"

Giọng Samuel run rẩy, "Chúng ta bị phát hiện rồi!"

"Khoan đã!"

Ethan túm chặt tay áo gã, chỉ về phía thiết bị phát sóng ở bên kia căn cứ.

Những xúc tu khổng lồ vây quanh họ đang khua khoắng một cách kỳ quái.

Qua những khe hở, họ lờ mờ thấy dưới một thiết bị phát sóng khác cũng có một nhóm nhỏ phi nhân trú ngụ.

Nhưng những phi nhân đó sau khi nhìn thấy con mắt khổng lồ của thần Entropy lại càng thêm hốt hoảng, vài người còn lao ra khỏi vùng được bao phủ bởi ánh sáng xanh mờ.

Ngay khoảnh khắc vừa bước chân ra, vô số xúc tu lập tức ùa tới nhấn chìm họ.

Những thân xác bằng máu thịt còn chưa bị xúc tu lôi hẳn lên trời đã ép dẹp dưới sự đè nén.

Tiếng xương cốt vụn vỡ và cơ bắp bị xé toạc nghe rõ mồn một lẫn với tiếng ọc ọc sặc tiết và vài tiếng thét thảm thiết vụn vặt.

Mấy khúc thi thể rơi xuống đất rồi lại bị xúc tu cuốn đi nhanh như chớp.

Những giác hút như cái miệng nhỏ ngọ nguậy, tham lam hút lấy vết máu trên mặt đất.

Cảnh tượng kinh hoàng này lập tức dập tắt ý định rời đi của Samuel.

Còn Ethan chỉ thẫn thờ nghĩ, không biết Tanisiel trước khi rời căn cứ đã chặn cửa phòng điều khiển trung tâm kỹ chưa.

Nếu đám sâu quái dị kia chen vào rồi phá hủy Trứng thần Trật Tự đang phát năng lượng thì họ thà tự sát luôn cho gọn.

Những tảng thịt lúc nhúc đẩy con mắt từ từ di chuyển về phía bọn họ, cảm giác choáng váng như thể thế giới đang quay cuồng chao đảo.

Cùng lúc, lũ sâu quái dị ùa ra từ căn cứ, men theo xúc tu lao về phía Mẫu thần trên cao.

Tanisiel trầm giọng nói: "Bình tĩnh, đợi thêm năm phút nữa!"

Đúng như Ethan đoán, Tanisiel trước khi rời phòng điều khiển đã dùng một vài món đồ nội thất chặn cứng cửa chính.

Hắn không lo lắng về việc đám sâu sẽ luồn qua khe hở nào đó chui vào trong.

Ngay cả Mẫu thần tạm thời cũng bó tay trước sức mạnh của Trứng thần Trật Tự chứ chưa nói đến đám sâu mọt chỉ thuộc hàng con cháu của Shub-Niggurath.

Thế nhưng bà ta đã biết con át chủ bài của hắn, sinh vật dị giới cổ xưa vượt trên mọi nền văn minh sẽ phản ứng như nào đây?

Chỉ cần đợi thêm hai phút nữa, toàn bộ sức mạnh của Trứng thần Trật Tự sẽ được giải phóng.

Năng lượng tiềm ẩn trong thánh vật nhỏ bé đó dù không thể đong đếm được, nhưng liệu nó có hơi khiên cưỡng khi đứng trước bản thân sự hỗn loạn?

Con mắt đỏ khổng lồ đã trườn đến ngay trên đỉnh đầu họ, kích cỡ lớn đến mức khó tin, màu đỏ quạch bao phủ tầng mây.

Những con mắt kép lạnh tanh xa tận chân trời nhưng khi ngẩng đầu lên nhìn lại cảm giác như chúng có thể đổ ập xuống bất cứ lúc nào.

Ethan không biết bà ta nghĩ thế nào khi quan sát những kẻ mưu toan đánh bại mình.

Liệu có giống như đang nhìn lũ kiến ngu xuẩn khua khoắng nắm đấm không?

Đột nhiên những xúc tu đang vờn quanh họ đồng loạt dựng thẳng lên trời, xoắn lại với nhau tạo thành một xúc tu khổng lồ.

Bán kính mặt cắt ngang xúc tu ước chừng cũng đến vài chục mét, nó hung hãn cuốn lấy cột nước gần đó.

Một cú vung mạnh, cột nước đúc bằng kim loại cứng cứ thế bị hất văng, đâm sầm vào một trong những thiết bị phát sóng ở phía bên kia căn cứ.

Ánh sáng xanh lam bất thình lình yếu đi trông thấy, người Eve và những phi nhân cách đó không xa phát ra những tiếng thét sợ hãi.

Vận rủi vẫn chưa chấm dứt, xúc tu khổng lồ tóm lấy một trạm phát sóng* khác.

Bê tông cốt thép bị giật đứt dễ dàng như đất nặn mềm oặt, bay vèo qua bầu trời căn cứ, tựa như một pháo đài từ trên trời rơi xuống, phá hủy máy phát tín hiệu ở gần họ.

Ethan nhìn thấy những người dưới chân máy phát tín hiệu chạy tán loạn trước khi trạm phát sóng đổ ụp xuống, một số người bị xúc tu tóm được, số khác thì cắm đầu cắm cổ chạy về phía bọn họ.

Trần Tăng, Derek và Gavin đều ở trong số đó.

Họ liều mạng chạy theo đường dích dắc, né tránh những xúc tu quét ngang trong gang tấc đầy nguy hiểm.

Chỉ là dù họ có chạy tới đây cũng vô dụng, rõ ràng mục tiêu tiếp theo của Mẫu thần chính là nhóm Ethan.

Mất đi hai máy phát, chỉ còn lại cái duy nhất này, e là không xong rồi? Ethan thấy Samuel, viên cảnh vệ và hai người Eve kia mặt mày xám ngoét, người cứng đờ, mất đi ý chí chạy trốn mà cứ đừng thừ ra một chỗ.

Trước thứ sức mạnh âm tào địa phủ phá vỡ mọi giới hạn thế này, ngay cả Samuel từng sống sót qua vài nhiệm vụ 10 điểm cũng rơi vào tuyệt vọng. Thế nhưng lạ lùng thay, trên môi Tanisiel vẫn vương một nụ cười quỷ dị, đôi mắt sáng rực, lưng thẳng tắp, cách một khoảng không thời gian đối diện với Mẫu thần sinh sôi.

Một tên Tư tế điên khùng ấy thế mà lại muốn khiêu chiến với thần linh.

Cảnh tượng ấy khi nhìn qua bỗng thấy toát lên vẻ bi tráng giống như Don Quixote.

Đây chính là kết cục của bọn họ.

Nhiệm vụ 10 điểm, quả nhiên không dễ nuốt như vậy.

Ethan chợt nghĩ ra điều gì đó, bất ngờ hét lớn: "Leo lên trên đi!" Nói xong, chẳng đợi những người khác có hiểu hay không, anh lao tới nắm lan can máy phát, chật vật kéo người lên, sau đó men theo những thanh kim loại đan xen chằng chịt leo về phía đỉnh máy phát tín hiệu.

Ánh sáng xanh lam chiếu rọi toàn thân anh sáng rực, trên làn da ám một tầng ánh sáng nhạt.

Mắt Tanisiel mở to, hắn lập tức hiểu ra ý đồ của anh.

Nếu Shub-Niggurath kiêng kỵ Trứng thần Trật Tự, vậy thì được bao bọc bởi hơi thở Trứng thần biết đâu có thể bảo vệ họ ở một mức độ nào đó.

Nhưng suy đoán này cực kỳ rủi ro, còn chưa biết Trứng thần sau khi kích hoạt sẽ gây tác dụng phụ gì cho cơ thể con người không nữa. Hắn hét với Ethan: "Anh xuống đây!

Quá trình phát sóng sắp hoàn tất rồi!"

Ethan không thèm ngoảnh đầu lại, hét vọng xuống: "Không kịp nữa đâu!" Sau đó anh tiếp tục để bản thân đắm mình trong trường năng lượng ngày càng mãnh liệt của thần Trật Tự trên đỉnh trạm phát sóng*.

Anh cũng chẳng biết lúc này mình đang nghĩ gì nữa, lẽ nào vì biết bản thân sắp chết nên chẳng câu nệ điều gì nữa chăng?

Có lẽ là không cam lòng?

Không cam lòng cuộc đời mới ba mươi xuân xanh của mình lại bị chôn vùi ở nơi đồng hoang mông quạnh.

Không cam lòng khi phần lớn thời gian đời mình đều phải sống cẩn thận dè dặt, không dám phóng túng dù chỉ một chút.

Không cam lòng vì chẳng còn cơ hội hòa giải với cha hay gặp lại người mẹ đang bệnh nặng lần cuối. Đột nhiên anh cảm thấy oán hận tột cùng.

Anh hận sinh vật dị giới không thể đánh bại đang ngự trên bầu trời kia, hận người đàn ông có đôi mắt màu xanh lam, hận bản thân đã đưa ra lựa chọn sai lầm, và cũng hận cái thế giới đã đày ải anh vào đường cùng.

Anh không muốn tận lúc chết vẫn chẳng thể chống trả gì mà đã bị kéo tuột vào hư vô.

Đúng lúc này, chiếc xúc tu khổng lồ oằn mình lên, hình như đang tìm kiếm một thứ thích hợp làm vũ khí nhằm phá hủy trạm phát sóng cuối cùng.

Ngay khoảnh khắc nó lướt qua gần trạm phát sóng nhất, chàng thư ký vốn luôn nhát gan sợ phiền phức ấy lại bất ngờ làm một chuyện cực kỳ điên rồ - Anh lao ra ôm chặt xúc tu!

Xúc tu khổng lồ như bị thiêu đốt bởi thứ gì đó, nó rời khỏi đống đổ nát của trạm phát sóng, rụt về quẫy đạp kịch liệt giữa không trung như muốn hất văng Ethan đang tỏa ra ánh sáng xanh lam nhàn nhạt.

Ethan vốn đã gần hết sức, dù nỗi tuyệt vọng trước cái chết đã khiến anh bộc phát tiềm năng phi thường nhưng cũng chẳng giúp bám trụ được lâu.

Chẳng mấy chốc cơ thể anh đã bị hất văng ra ngoài, rơi xuống nóc toà căn cứ chính, không rõ sống chết.

Nhưng cũng nhờ khoảnh khắc trì hoãn quý giá ấy của anh, quá trình phát sóng cuối cùng đã hoàn tất. Trong tích tắc, ánh sáng xanh lam bùng phát dữ dội, xáo động bầu không khí, chỉ chớp mắt thôi đã lan rộng ra xa tựa như gợn nước.

Nơi nào ánh sáng xanh chiếu đến, các xúc tu đều đồng loạt rút về với tốc độ nhanh đến khó tin, con mắt đỏ khổng lồ kia cũng vội vàng khép lại trong một tiếng nổ vang rền, phản ứng y hệt như mắt người bị bụi bay vào.

Tất cả những người còn sống sót lúc này đều nghe thấy một tiếng thét chói tai kinh hoàng dường như phát ra từ trong đầu mình.

Họ tuyệt vọng bịt chặt tai lại, nhưng rồi họ nhận ra tiếng thét căm phẫn đó không đến từ bên ngoài mà vang lên từ chính ý thức của họ.

Ngay sau đó, kỳ tích xuất hiện. Những tảng thịt từng nhấn chìm hành tinh trong đêm đen tản đi từ mọi hướng.

Một vết nứt rạch ngang bầu trời, ánh sáng của ngôi sao đỏ khổng lồ len lỏi qua khe nứt, tựa như thác nước đỏ rực cuồn cuộn đổ xuống mặt đất đầy rẫy xác chết hoang tàn, một lần nữa chiếu sáng vùng thảo nguyên đỏ. Tiếng hò reo của những người sống sót sau thảm họa vang lên đinh tai nhức óc.

Samuel chớp mắt không dám tin, quên cả thở.

Gã chưa bao giờ biết rằng mình lại yêu thích bầu trời màu đỏ cam ấy đến thế.

Những quân nhân Eve đồng loạt quỳ xuống tạ ơn thần Trật Tự, miệng lầm rầm cầu nguyện.

Trần Tăng cũng dẫn theo vài người ngước nhìn chân trời, làm dấu thánh giá trước ngực.

Ngay giờ phút này, Cảnh vệ trưởng, đám quân nhân và cả những phi nhân đều quên đi thân phận của mình.

Họ ôm chầm lấy nhau, nước mắt trào ra, miệng nở nụ cười, om sòm chửi thề, cùng nhau ăn mừng trong nỗi sợ hãi vẫn còn chưa tan.

Sau khi chứng kiến sức mạnh chấn động kia, những thăng trầm trong cuộc đời bỗng chốc trở nên thật vụn vặt.

Cũng chính vì thế, họ mới nhận ra cảm giác có thể sống tiếp tươi đẹp đến nhường nào.

Trái lại, vẻ mặt của vị Tư tế lại chẳng hề nhẹ nhõm chút nào.

Cứ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng...

Trước khi gặp Shub-Niggurath, hắn đã đánh giá thấp sức mạnh của thần Hỗn độn nên chỉ mang theo một quả Trứng.

Họ còn mỗi một trạm phát sóng mà lại có thể đẩy lùi bà ta nhanh đến vậy sao?

Hay là...

Thần sắc hắn bỗng đanh lại: "Không đúng, bà ta chỉ tạm thời rút sang khu vực khác rồi sẽ quay lại đây, nhanh thôi.

Chúng ta phải rời đi ngay lập tức!"

Giọng hắn nghiêm khắc vang lên không cho phép bất kỳ ai phản đối, niềm vui sướng lúc nãy nhất thời tắt ngấm.

Tanisiel nhanh chóng phân công nhiệm vụ cho từng nhóm: Derek và Trần Tăng dẫn người đi kiểm tra mức độ hư hại của hai chiếc tàu vũ trụ đậu cách căn cứ không xa, Samuel dẫn những phi nhân còn lại vào trong căn cứ tìm kiếm người sống sót, các quân nhân Eve chịu trách nhiệm chuẩn bị thiêu rụi toàn bộ căn cứ này.

Còn hắn thì chạy thẳng lên sân thượng của tòa nhà chính.

Hiện tại không còn sự quấy nhiễu của thần Hỗn độn, Gina đã khởi động lại.

Cô nhận diện được Tanisiel, chỉ dẫn hắn đi lên sân thượng.

Hắn tìm kiếm một lúc thì nhìn thấy Beta đang nằm ở mép sân thượng, hai mắt nhắm nghiền.

Trán anh dính đầy máu, có lẽ là do va đập khi tiếp đất, cơ thể toàn là thương tích.

Làn da anh vẫn còn phát ra ánh sáng xanh lam nhàn nhạt khó thấy, khiến anh trông nhợt nhạt hơn hẳn ngày thường.

Tanisiel lẳng lặng bước lại gần, ngồi xổm xuống, đưa tay ra trước mũi xem xét.

Hơi thở tuy yếu ớt nhưng vẫn còn sống.

Hắn khẽ thở dài, ánh mắt thoáng vẻ dịu dàng, sau đó vươn tay, cẩn thận bế Ethan lên.

----------------------------------------------

Lời tác giả: Lượt theo dõi truyện đã cán mốc 250 rồi~ không biết bao giờ mới đạt 500 đây ta~~~

----------------------------------------------

*Ban đầu tác giả để thiết bị truyền tin (发射器) về sau đoạn Ethan trèo lên lại đổi thành trạm phát sóng (信号塔) cùng loại với cái mà Shub-Niggurath ném đi.

Tất cả những thiết bị có thể phóng/ bắn vật thể hoặc sóng vô tuyến đi xa đều được gọi là "发射器" nên hiểu theo trạm phát sóng hình dung sẽ rõ hơn.

Ngoài ra từ chương này sửa lại cách gọi thần Entropy thành thần Hỗn độn, Mẫu thần sinh sản thành Mẫu thần sinh sôi.

Sẽ cập nhật lại ở những chương trước sau.
 
[Đm] Rơi Xuống Hố Đen
Chương 20: Trở về Trái Đất (1)


Ethan nằm mơ, mơ thấy mình được về nhà.

Ánh nắng nhân tạo của Trạm không gian số 5 lấp lánh những mảng sáng tối đan xen, nhẹ nhàng lập loè trên những bức tường biệt thự được ghép từ các khối lập phương màu trắng.

Trong vườn, hoa hiên đã nở rộ, biển hoa vàng rực rỡ chen chúc dọc hai bên lối đi ngắn.

Từ khung cửa sổ tầng hai anh có thể nhìn thấy mẹ đang kéo đàn cello, sắc mặt hồng hào như chẳng hề mang trong mình căn bệnh ung thư quái ác.

Thấy anh trở về, bà mỉm cười với anh, thấp thoáng đâu đó vẫn thấy được vẻ đẹp diễm lệ thời còn trẻ.

Ethan cảm thấy trong lồng ngực lan tỏa một hơi ấm da diết một nỗi buồn man mác, ánh mắt đượm niềm vui nhưng lòng chỉ muốn khóc nấc lên.

Anh đẩy cửa bước vào liền nhìn thấy cha mình - Adrian Eldridge - đang cầm tách cà phê bước ra từ căn bếp sáng sủa.

Dù đã hơn năm mươi nhưng dáng người ông vẫn thẳng tắp, gương mặt vẫn tuấn tú như xưa.

Ông giữ vẻ mặt nghiêm nghị ít cười, cơ thể tỏa ra mùi Alpha nồng đậm.

Khi ánh mắt sắc bén ấy lướt qua, Ethan vẫn cảm thấy sợ hãi theo bản năng.

“Cha… con về rồi.”

Adrian không tỏ vẻ chán ghét hay giận dữ như anh hằng tưởng tượng.

Ông chỉ khẽ gật đầu như lúc anh còn nhỏ, rồi bảo: “Mẹ con vừa nướng bánh việt quất xong, để trong bếp ấy.

Nhớ rửa tay.”

Giọng điệu bình thản vô cùng, cứ như thể đây chỉ là một ngày bình thường nào đó thuở nhỏ, lúc anh vừa đi chơi quá trớn với đám trẻ hàng xóm về.

Thế nhưng chính cái giọng điệu bình thản ấy lại khiến Ethan không thể kìm lòng được nữa, nước mắt anh trào ra.

Và rồi anh tỉnh giấc.

Anh thức dậy vì cảm thấy có ai đó đang lau khóe mắt mình.

Anh mệt mỏi mở mắt, đôi mày nhíu chặt lại như thể không chịu nổi gánh nặng.

Một cơn đau đầu dữ dội và rõ rệt ập đến ngay khi ý thức vừa tỉnh táo, khiến anh rên rỉ một tiếng đầy khó chịu.

Ký ức ùa về não bộ, anh trợn tròn mắt, không dám tin rằng mình vẫn còn sống.

Một mùi hương Alpha chẳng hề xa lạ quẩn quanh nơi đầu mũi.

Ethan nhận ra có người ở bên cạnh, chưa kịp quay đầu thì một khuôn mặt tinh xảo như búp bê đã hiện ra trong tầm nhìn còn hơi mờ nhòe.

Mái tóc vàng xoăn được ánh sáng trắng hắt xuống từ trần nhà chiếu rọi thành một vầng hào quang bạc trắng.

"Anh cảm thấy thế nào?"

Tanisiel dịu dàng hỏi.

Ethan chạm trán, sờ thấy một lớp băng gạc dày cộm: "Đau đầu…"

Giọng anh khản đặc đến mức anh suýt chút nữa không nhận ra.

Tanisiel rời đi nhưng chỉ loanh quanh gần đấy, tiếng bước chân chững lại rồi có tiếng nước chảy róc rách.

Ethan nặng nề chống người ngồi dậy, phát hiện mình đang nằm trên một chiếc giường bệnh sạch sẽ, xung quanh là rất nhiều máy móc y tế, cánh tay của robot y tế rủ xuống từ trần nhà đang lặng yên xếp ở một góc.

Những bức tường thép màu xám phản chiếu ánh sáng từ trần nhà hắt xuống, rõ ràng đây không còn là Căn cứ khai hoang số 18 trên Hành tinh Đỏ nữa.

"Đây là đâu?"

Ethan vừa hỏi vừa đón lấy cốc nước từ tay Tanisiel, uống ừng ực.

Tanisiel đáp: "Chúng ta đang ở trên tàu mẹ."

"Tàu mẹ?!"

Tay Ethan nới lỏng, cốc nước rơi xuống đất phát ra tiếng lanh lảnh: "Chúng ta thành công rồi sao??"

"Coi là vậy đi…"

Mặt Tanisiel không mấy vui vẻ, ngược lại còn hơi bần thần.

Nhưng hắn nhanh chóng mỉm cười với anh: "Lần này phải cảm ơn anh, không có anh chúng ta chưa chắc đã xua đuổi được Shub-Niggurath, mà tôi cũng không lấy được vài mẫu dịch tiết của bà ta."

Đầu óc Ethan trống rỗng, đáng lẽ anh phải cảm thấy vui mừng vì đại nạn không chết nhưng vẫn chẳng thể cười nổi, thậm chí còn cảm thấy hơi thất vọng không rõ lý do.

Anh nhìn quanh quất, không thấy những quân nhân vác súng hay Cảnh vệ trưởng đâu: "Tại sao tôi lại ở đây?"

Ý anh là, tại sao không tống anh cùng những phi nhân khác xuống khoang hàng phía dưới như lúc mới đến?

Vả lại còn… phiền đến vị Tư tế này đích thân rót nước cho anh, xem chừng Tanisiel đã túc trực bên cạnh anh được một lúc rồi.

Tanisiel bỗng xoay người ngồi xuống giường bệnh, quay đầu nhìn anh: "Trong lúc anh hôn mê đã xảy ra vài chuyện.

Bọn tôi dùng chiếc phi hành đoàn trước đó để rời khỏi Hành tinh Đỏ và quay lại tàu mẹ, nhưng người trên tàu mẹ đều mất tích, rất có thể đã bị Shub-Niggurath nuốt chửng.

Đồng đội của anh đã bắt giữ gã Cảnh vệ trưởng kia, họ đang định bỏ trốn."

Bỏ trốn?

Đào tẩu khỏi Liên minh Trái Đất sao?

Ethan kinh ngạc đến mức không thốt nên lời.

Chỉ vẻn vẹn vài câu mà hàm ý quá lớn lao.

Không bị giam cầm ở Cấm Thành nữa?

Được tự do rồi?

Nhưng đồng nghĩa với ra đi biệt xứ vĩnh viễn không thể trở về nữa ư?

Tanisiel không nhận ra lòng anh đang rối như tơ vò: "Người Eve chúng tôi chỉ còn lại ba người, bao gồm cả tôi.

Chúng tôi không muốn đối đầu với phi nhân, cũng không định kiểm soát các anh qua chiếc vòng cổ điện.

Chỉ là hiện tại còn một vài vấn đề chưa được giải quyết.

Trong vòng bán kính năm mươi năm ánh sáng quanh Hành tinh Đỏ đều là vùng chết hoang vu, số nhiên liệu còn lại chỉ đủ quay về Trái Đất.

Nếu mạo hiểm đi đến những hành tinh khác, chúng ta sẽ đối mặt với nguy cơ cạn kiệt nhiên liệu và lạc lối vĩnh viễn trong vũ trụ."

"Hơn nữa, vòng cổ của chúng tôi và ngay cả con tàu này có chức năng định vị..."

Ethan khẽ hỏi, "Họ có cách nào tháo bỏ vòng cổ không?"

Tanisiel lắc đầu, hờ hững đáp: "Số phi nhân các anh cũng chỉ còn lại chưa đầy mười người.

Otto giỏi kỹ thuật này nhất đã chết rồi.

Derek mới chỉ hack được vào hệ thống trung tâm của tàu mẹ để sửa đổi vài chỉ lệnh cơ bản nhất.

Còn những chỉ lệnh cấp cao hơn được mã hóa cực kỳ phức tạp, cậu ta hiện tại vẫn chưa có tiến triển gì."

"Vậy rốt cuộc họ có kế hoạch gì?"

Vì quá căng thẳng, Ethan không nhận ra mình đang túm chặt lấy cánh tay của vị Tư tế, túm đến mức nổi cả gân xanh.

Tanisiel lại chẳng mấy bận tâm: "Họ định đánh cược một phen, đi ngược lại hướng hành trình ban đầu để tiến vào khu vực Đệ Tam quốc.

Còn người Eve chúng tôi sẽ đồng hành cùng các anh với tư cách con tin."

Ethan sững sờ một lát, sau đó co gối lại, vùi đầu vào giữa hai cánh tay, cố gắng bình tâm lại để suy nghĩ.

Khi anh ngẩng đầu lên, đôi mắt xanh lục chỉ còn lại sự tĩnh lặng chết chóc: "Tôi cứ cảm thấy... chúng ta không chạy thoát được đâu."

Tanisiel nhìn anh, bất thình lình hỏi: "Anh đã mơ thấy gì?"

Ethan ngẩn ra, dường như chưa kịp phản ứng với chủ đề bị thay đổi đột ngột.

Tanisiel hơi cúi xuống, ánh mắt sâu thẳm tràn đầy mê hoặc nhìn anh chằm chằm, ngón tay nhẹ nhàng trượt từ khóe mắt anh xuống: "Tôi đã cảm nhận được khi anh đang nằm mơ.

Dù là lần này hay lần trước, lúc anh bị Mẫu thần xâm lấn ý thức trên Hành tinh Đỏ.

Cảm xúc của anh thật sự phong phú đến mức... khiến tôi thấy rất ngon miệng."

Giọng nói của hắn cuốn hút chết người, hơi thở phả vào tai khiến tâm trí Ethan ngứa ngáy khó tả.

Anh luống cuống, lòng rối ren loạn như cào cào.

Anh không biết người Eve có thể cảm nhận đến mức độ nào, liệu hắn có thấy được tất cả những gì anh đã thấy trong mơ không?

Cảm giác chuyện riêng tư cứ thế bị phơi bày khiến Ethan rất khó chịu, như thể quần áo trên người bị lột sạch.

Anh chống tay hơi lùi lại phía sau, phản đòn bằng giọng điệu nghiêm túc xa cách: "Tộc Eve mấy người lúc nào cũng thích vạch áo người khác soi mói đến vậy sao?"

"Không phải chúng tôi soi mói mà là cảm xúc của người Trái Đất quá lộ liễu, giống như một cuốn sách mở sẵn, không cố tình thì vô tình tự nó cũng lọt vào mắt thôi."

Khóe môi Tanisiel khẽ nhếch lên một nụ cười trêu chọc, "Có điều tôi phải thừa nhận rằng mình rất thích cảm xúc của anh.

Đặc biệt là... những thứ lộ ra sau khi bóc tách từng lớp cảm xúc trên bề mặt ấy."

Trong lời nhận xét của hắn có một thứ tà khí không tên, khiến Ethan không dưng thấy rùng mình.

Bên dưới bề mặt ấy... rốt cuộc là cái gì?

"Tôi trông chờ vào những ngày tháng tiếp theo của anh tại Cấm Thành."

Tanisiel đứng thẳng dậy, đặt một thứ lên tấm chăn đang đắp trên người anh rồi quay lưng rời đi.

Thứ đặt trên chăn là chiếc kính của Ethan.

Mắt kính rõ ràng đã từng bị vỡ, sau đó được sửa lại bằng máy phục chế vật liệu nano trên tàu mẹ.

Anh hơi run rẩy cầm kính lên đeo vào, thế giới tức thì trở nên rõ nét hơn hẳn.

Trông chờ vào những ngày tháng tiếp theo của anh tại Cấm Thành....

Nghĩa là, ngay từ đầu vị Tư tế này đã không tin rằng cuộc đào tẩu của họ sẽ thành công.

Đầu óc Ethan vẫn còn hơi choáng váng, anh vịn tường chậm rãi bước ra khỏi khoang y tế của tàu mẹ.

Magic Flute - tàu vũ trụ viễn chinh rộng thênh thang như một hòn đảo di động giờ đây đã trống hoác, những dãy hành lang dài hun hút chẳng thấy bóng người.

Ethan nhìn thấy vài vết dịch nhầy màu vàng trắng ở một góc tường liền vội vàng rảo bước đi thẳng, tránh cơn buồn nôn lờ lợ trong cổ họng.

Hầu hết phi nhân tập trung ở phòng giải trí và nhà ăn.

Vài người đang tụ tập đánh bài, số khác chơi game hoặc thẫn thờ hút thuốc.

Khi Ethan xuất hiện, người đầu tiên phát hiện ra anh là Samuel.

Gã Omega lập tức đứng bật dậy khỏi ghế, sải bước đến trước mặt anh rồi ôm anh thật chặt.

Cái ôm không trìu mến gì cho cam mà mạnh bạo đầy tính chiếm hữu.

Ethan hơi ngẩn người, anh lập tức hiểu ra Samuel đang diễn kịch, dù sao thân phận hiện tại của anh cũng là "thú cưng" của Samuel.

Cảm thấy rất nhiều ánh mắt đang đổ dồn vào sự xuất hiện của mình, Ethan hơi mất tự nhiên.

Nhưng anh vẫn ép bản thân phải thả lỏng cơ thể, mặc cho Samuel ôm lấy.

Cuối cùng, người đàn ông hơi lùi lại một chút, hai tay nâng khuôn mặt anh lên: "Em cảm thấy thế nào?

Tanisiel không cho phép tôi vào thăm em, hắn bảo em đã bị nhiễm bức xạ từ Trứng thần Trật Tự, không biết có xảy ra đột biến hay không."

Xảy ra đột biến?

Ethan theo bản năng nghĩ ngay đến lũ sâu quái dị kia, tóc gáy dựng đứng cả lên.

Thần Trật tự... chắc là không đến mức xấu xí như đám con cháu của thần Hỗn độn đâu nhỉ...

Anh thà hy vọng nếu mình có đột biến thật thì sẽ biến thành siêu nhân hay người nhện trong những truyền thuyết cổ xưa của Trái Đất còn hơn.

"Em không cảm thấy có gì khác lạ."

Ethan đáp khô khốc.

"Không sao là tốt rồi."

Samuel liếc sang một bên tính quan sát Gavin, rồi gã đột nhiên giữ chặt gáy Ethan hôn tới tấp.

Ethan theo bản năng đẩy lồng ngực rắn chắc của đối phương nhưng sức mạnh tôi luyện quyền anh từ nhỏ của Samuel khiến anh không thể kháng cự.

Gã thô bạo gặm nhấm môi anh, nạy mở hàm răng.

Ethan nghe thấy vài tiếng huýt sáo và cười nhạo của những phi nhân xung quanh, anh nhận ra Samuel hẳn là đang diễn cho ai đó xem.

Chẳng lẽ trong thời gian anh hôn mê, có kẻ đã nghi ngờ gã?

Đành phải liều mạng thôi.

Anh nhắm nghiền mắt, vòng tay ôm lấy tấm lưng rộng của Samuel.

Anh cảm nhận rõ cơ thể gã Omega hơi khựng lại, có lẽ do kinh ngạc bởi sự phối hợp bất ngờ.

Ethan bỗng dưng buồn cười, chỉ tiếc là miệng đã bị chặn cứng, tiếng cười biến thành tiếng rên rỉ giống như đang rất tận hưởng.

Rồi anh thấy Tanisiel bước vào phòng giải trí, thấy vị Tư tế nhìn về phía họ, đôi mắt xám khẽ nheo lại, ánh mắt lạnh lẽo khó lường.

Trong khoảnh khắc đó, anh bỗng trở nên vô cùng hoảng loạn, cảm giác hổ thẹn quái đản.

Anh vội vàng đẩy Samuel ra, đối phương thấy anh kiên quyết kháng cự nên cũng đành buông tay.

Dù sao kịch diễn gần xong xuôi rồi, Samuel khiêu khích liếc Gavin một cái rồi thản nhiên khoác vai Ethan đi về phía chiếc ghế sofa gã vừa ngồi.

Ethan thậm thụt nhìn vị Tư tế đang vô cảm bước ngang qua phòng giải trí, không hiểu sao anh cảm thấy mình giống như một cậu học trò làm sai chuyện không dám đối mặt với giáo viên.

Vô lý hết sức, chỉ là giả vờ hôn thôi, căng thẳng cái quái gì chứ?

Vị Tư tế kia cũng chẳng có quan hệ gì với anh mà?

Có lẽ là vì...

Tư tế đã từng hôn anh trước đó, thế nên anh lại nảy sinh cảm giác kỳ lạ rằng mình đã phản bội nụ hôn ấy?

Nhưng mà...

Tanisiel chắc chỉ muốn dùng cách đó để kéo anh thoát khỏi suy nghĩ tự hủy mà thôi.

Một người quyền thế như hắn, sao lại thích hôn một Beta nhạt nhẽo như anh chứ?

Bản thân mình đang đa tình cái gì vậy?

Ethan nghe tiếng Samuel và một phi nhân khác hò hét đánh bài, không ngừng tự sỉ vả bản thân.
 
Back
Top Bottom