[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Đm] Rơi Xuống Hố Đen
Chương 19: Chuộc tội - Hành tinh đỏ (17)
Chương 19: Chuộc tội - Hành tinh đỏ (17)
"Bà ta nhìn thấy chúng ta rồi!!!"
Một quân nhân Eve vừa gào vừa khóc.
Ethan không hề nghi ngờ lời cô ta, vắt ngang bầu trời là con mắt khổng lồ được tạo thành từ ngàn vạn con mắt kép có thể di chuyển tự do, những con mắt ấy giờ đây đồng loạt quay về cùng một hướng, nhìn chằm chằm vào họ...
Trong khoảnh khắc đó, Ethan lại nhìn thấy những hình ảnh về các thành phố cổ xưa đầy hỗn loạn.
Những kiến trúc góc cạnh kỳ quái, đám người màu xanh lục giống loài ếch, tiếng ngâm xướng như ác mộng...
Thứ ngôn ngữ hoàn toàn không thể hiểu nổi đó lại hóa thành những ý niệm cụ thể, xâm nhập sâu vào tận cùng tiềm thức.
Anh như đang chứng kiến vô số nền văn minh rực rỡ từng tồn tại trong vũ trụ lụi tàn và diệt vong, cuối cùng bị bóng tối hỗn mang bạt ngàn nuốt chửng, quay ngược về thời kỳ hỗn loạn và hư vô.
Nhân loại cùng những nền văn minh còn sót lại trong dải Ngân hà rồi cũng đến kết cục y hệt, chỉ có cái chết là kéo dài đến vĩnh hằng.
Bà ta sẽ mượn thân xác họ để gieo rắc hạt giống của mình ra khắp dải Ngân hà!
Ethan có cảm giác mông lung như đang ở trong một cơn ác mộng.
Dường như khi nỗi sợ hãi của con người vượt qua một giới hạn nào đó, nó sẽ trở nên chai lì.
Cảm giác bị một ác ma cổ xưa ngang tầm vóc vũ trụ nhìn chằm chằm trần trụi như bị lột đi lớp da, linh hồn cũng bị ghim chặt không thể vùng vẫy, thế cũng đủ để khiến kẻ to gan nhất thế giới phải phát rồ.
Ethan nhìn khuôn mặt chết lặng của Samuel liền biết gã cũng cảm nhận được thông điệp tương tự.
Khi đó, mùi tanh hôi trong không khí ngày càng nồng.
Ethan biết đó là mùi hôi thối toả ra từ biển máu lênh láng và núi xác chất chồng.
So ra thì chất nhầy thực vật phủ trên người bọn họ còn dễ ngửi chán.
"Phải rời khỏi đây thôi!"
Giọng Samuel run rẩy, "Chúng ta bị phát hiện rồi!"
"Khoan đã!"
Ethan túm chặt tay áo gã, chỉ về phía thiết bị phát sóng ở bên kia căn cứ.
Những xúc tu khổng lồ vây quanh họ đang khua khoắng một cách kỳ quái.
Qua những khe hở, họ lờ mờ thấy dưới một thiết bị phát sóng khác cũng có một nhóm nhỏ phi nhân trú ngụ.
Nhưng những phi nhân đó sau khi nhìn thấy con mắt khổng lồ của thần Entropy lại càng thêm hốt hoảng, vài người còn lao ra khỏi vùng được bao phủ bởi ánh sáng xanh mờ.
Ngay khoảnh khắc vừa bước chân ra, vô số xúc tu lập tức ùa tới nhấn chìm họ.
Những thân xác bằng máu thịt còn chưa bị xúc tu lôi hẳn lên trời đã ép dẹp dưới sự đè nén.
Tiếng xương cốt vụn vỡ và cơ bắp bị xé toạc nghe rõ mồn một lẫn với tiếng ọc ọc sặc tiết và vài tiếng thét thảm thiết vụn vặt.
Mấy khúc thi thể rơi xuống đất rồi lại bị xúc tu cuốn đi nhanh như chớp.
Những giác hút như cái miệng nhỏ ngọ nguậy, tham lam hút lấy vết máu trên mặt đất.
Cảnh tượng kinh hoàng này lập tức dập tắt ý định rời đi của Samuel.
Còn Ethan chỉ thẫn thờ nghĩ, không biết Tanisiel trước khi rời căn cứ đã chặn cửa phòng điều khiển trung tâm kỹ chưa.
Nếu đám sâu quái dị kia chen vào rồi phá hủy Trứng thần Trật Tự đang phát năng lượng thì họ thà tự sát luôn cho gọn.
Những tảng thịt lúc nhúc đẩy con mắt từ từ di chuyển về phía bọn họ, cảm giác choáng váng như thể thế giới đang quay cuồng chao đảo.
Cùng lúc, lũ sâu quái dị ùa ra từ căn cứ, men theo xúc tu lao về phía Mẫu thần trên cao.
Tanisiel trầm giọng nói: "Bình tĩnh, đợi thêm năm phút nữa!"
Đúng như Ethan đoán, Tanisiel trước khi rời phòng điều khiển đã dùng một vài món đồ nội thất chặn cứng cửa chính.
Hắn không lo lắng về việc đám sâu sẽ luồn qua khe hở nào đó chui vào trong.
Ngay cả Mẫu thần tạm thời cũng bó tay trước sức mạnh của Trứng thần Trật Tự chứ chưa nói đến đám sâu mọt chỉ thuộc hàng con cháu của Shub-Niggurath.
Thế nhưng bà ta đã biết con át chủ bài của hắn, sinh vật dị giới cổ xưa vượt trên mọi nền văn minh sẽ phản ứng như nào đây?
Chỉ cần đợi thêm hai phút nữa, toàn bộ sức mạnh của Trứng thần Trật Tự sẽ được giải phóng.
Năng lượng tiềm ẩn trong thánh vật nhỏ bé đó dù không thể đong đếm được, nhưng liệu nó có hơi khiên cưỡng khi đứng trước bản thân sự hỗn loạn?
Con mắt đỏ khổng lồ đã trườn đến ngay trên đỉnh đầu họ, kích cỡ lớn đến mức khó tin, màu đỏ quạch bao phủ tầng mây.
Những con mắt kép lạnh tanh xa tận chân trời nhưng khi ngẩng đầu lên nhìn lại cảm giác như chúng có thể đổ ập xuống bất cứ lúc nào.
Ethan không biết bà ta nghĩ thế nào khi quan sát những kẻ mưu toan đánh bại mình.
Liệu có giống như đang nhìn lũ kiến ngu xuẩn khua khoắng nắm đấm không?
Đột nhiên những xúc tu đang vờn quanh họ đồng loạt dựng thẳng lên trời, xoắn lại với nhau tạo thành một xúc tu khổng lồ.
Bán kính mặt cắt ngang xúc tu ước chừng cũng đến vài chục mét, nó hung hãn cuốn lấy cột nước gần đó.
Một cú vung mạnh, cột nước đúc bằng kim loại cứng cứ thế bị hất văng, đâm sầm vào một trong những thiết bị phát sóng ở phía bên kia căn cứ.
Ánh sáng xanh lam bất thình lình yếu đi trông thấy, người Eve và những phi nhân cách đó không xa phát ra những tiếng thét sợ hãi.
Vận rủi vẫn chưa chấm dứt, xúc tu khổng lồ tóm lấy một trạm phát sóng* khác.
Bê tông cốt thép bị giật đứt dễ dàng như đất nặn mềm oặt, bay vèo qua bầu trời căn cứ, tựa như một pháo đài từ trên trời rơi xuống, phá hủy máy phát tín hiệu ở gần họ.
Ethan nhìn thấy những người dưới chân máy phát tín hiệu chạy tán loạn trước khi trạm phát sóng đổ ụp xuống, một số người bị xúc tu tóm được, số khác thì cắm đầu cắm cổ chạy về phía bọn họ.
Trần Tăng, Derek và Gavin đều ở trong số đó.
Họ liều mạng chạy theo đường dích dắc, né tránh những xúc tu quét ngang trong gang tấc đầy nguy hiểm.
Chỉ là dù họ có chạy tới đây cũng vô dụng, rõ ràng mục tiêu tiếp theo của Mẫu thần chính là nhóm Ethan.
Mất đi hai máy phát, chỉ còn lại cái duy nhất này, e là không xong rồi? Ethan thấy Samuel, viên cảnh vệ và hai người Eve kia mặt mày xám ngoét, người cứng đờ, mất đi ý chí chạy trốn mà cứ đừng thừ ra một chỗ.
Trước thứ sức mạnh âm tào địa phủ phá vỡ mọi giới hạn thế này, ngay cả Samuel từng sống sót qua vài nhiệm vụ 10 điểm cũng rơi vào tuyệt vọng. Thế nhưng lạ lùng thay, trên môi Tanisiel vẫn vương một nụ cười quỷ dị, đôi mắt sáng rực, lưng thẳng tắp, cách một khoảng không thời gian đối diện với Mẫu thần sinh sôi.
Một tên Tư tế điên khùng ấy thế mà lại muốn khiêu chiến với thần linh.
Cảnh tượng ấy khi nhìn qua bỗng thấy toát lên vẻ bi tráng giống như Don Quixote.
Đây chính là kết cục của bọn họ.
Nhiệm vụ 10 điểm, quả nhiên không dễ nuốt như vậy.
Ethan chợt nghĩ ra điều gì đó, bất ngờ hét lớn: "Leo lên trên đi!" Nói xong, chẳng đợi những người khác có hiểu hay không, anh lao tới nắm lan can máy phát, chật vật kéo người lên, sau đó men theo những thanh kim loại đan xen chằng chịt leo về phía đỉnh máy phát tín hiệu.
Ánh sáng xanh lam chiếu rọi toàn thân anh sáng rực, trên làn da ám một tầng ánh sáng nhạt.
Mắt Tanisiel mở to, hắn lập tức hiểu ra ý đồ của anh.
Nếu Shub-Niggurath kiêng kỵ Trứng thần Trật Tự, vậy thì được bao bọc bởi hơi thở Trứng thần biết đâu có thể bảo vệ họ ở một mức độ nào đó.
Nhưng suy đoán này cực kỳ rủi ro, còn chưa biết Trứng thần sau khi kích hoạt sẽ gây tác dụng phụ gì cho cơ thể con người không nữa. Hắn hét với Ethan: "Anh xuống đây!
Quá trình phát sóng sắp hoàn tất rồi!"
Ethan không thèm ngoảnh đầu lại, hét vọng xuống: "Không kịp nữa đâu!" Sau đó anh tiếp tục để bản thân đắm mình trong trường năng lượng ngày càng mãnh liệt của thần Trật Tự trên đỉnh trạm phát sóng*.
Anh cũng chẳng biết lúc này mình đang nghĩ gì nữa, lẽ nào vì biết bản thân sắp chết nên chẳng câu nệ điều gì nữa chăng?
Có lẽ là không cam lòng?
Không cam lòng cuộc đời mới ba mươi xuân xanh của mình lại bị chôn vùi ở nơi đồng hoang mông quạnh.
Không cam lòng khi phần lớn thời gian đời mình đều phải sống cẩn thận dè dặt, không dám phóng túng dù chỉ một chút.
Không cam lòng vì chẳng còn cơ hội hòa giải với cha hay gặp lại người mẹ đang bệnh nặng lần cuối. Đột nhiên anh cảm thấy oán hận tột cùng.
Anh hận sinh vật dị giới không thể đánh bại đang ngự trên bầu trời kia, hận người đàn ông có đôi mắt màu xanh lam, hận bản thân đã đưa ra lựa chọn sai lầm, và cũng hận cái thế giới đã đày ải anh vào đường cùng.
Anh không muốn tận lúc chết vẫn chẳng thể chống trả gì mà đã bị kéo tuột vào hư vô.
Đúng lúc này, chiếc xúc tu khổng lồ oằn mình lên, hình như đang tìm kiếm một thứ thích hợp làm vũ khí nhằm phá hủy trạm phát sóng cuối cùng.
Ngay khoảnh khắc nó lướt qua gần trạm phát sóng nhất, chàng thư ký vốn luôn nhát gan sợ phiền phức ấy lại bất ngờ làm một chuyện cực kỳ điên rồ - Anh lao ra ôm chặt xúc tu!
Xúc tu khổng lồ như bị thiêu đốt bởi thứ gì đó, nó rời khỏi đống đổ nát của trạm phát sóng, rụt về quẫy đạp kịch liệt giữa không trung như muốn hất văng Ethan đang tỏa ra ánh sáng xanh lam nhàn nhạt.
Ethan vốn đã gần hết sức, dù nỗi tuyệt vọng trước cái chết đã khiến anh bộc phát tiềm năng phi thường nhưng cũng chẳng giúp bám trụ được lâu.
Chẳng mấy chốc cơ thể anh đã bị hất văng ra ngoài, rơi xuống nóc toà căn cứ chính, không rõ sống chết.
Nhưng cũng nhờ khoảnh khắc trì hoãn quý giá ấy của anh, quá trình phát sóng cuối cùng đã hoàn tất. Trong tích tắc, ánh sáng xanh lam bùng phát dữ dội, xáo động bầu không khí, chỉ chớp mắt thôi đã lan rộng ra xa tựa như gợn nước.
Nơi nào ánh sáng xanh chiếu đến, các xúc tu đều đồng loạt rút về với tốc độ nhanh đến khó tin, con mắt đỏ khổng lồ kia cũng vội vàng khép lại trong một tiếng nổ vang rền, phản ứng y hệt như mắt người bị bụi bay vào.
Tất cả những người còn sống sót lúc này đều nghe thấy một tiếng thét chói tai kinh hoàng dường như phát ra từ trong đầu mình.
Họ tuyệt vọng bịt chặt tai lại, nhưng rồi họ nhận ra tiếng thét căm phẫn đó không đến từ bên ngoài mà vang lên từ chính ý thức của họ.
Ngay sau đó, kỳ tích xuất hiện. Những tảng thịt từng nhấn chìm hành tinh trong đêm đen tản đi từ mọi hướng.
Một vết nứt rạch ngang bầu trời, ánh sáng của ngôi sao đỏ khổng lồ len lỏi qua khe nứt, tựa như thác nước đỏ rực cuồn cuộn đổ xuống mặt đất đầy rẫy xác chết hoang tàn, một lần nữa chiếu sáng vùng thảo nguyên đỏ. Tiếng hò reo của những người sống sót sau thảm họa vang lên đinh tai nhức óc.
Samuel chớp mắt không dám tin, quên cả thở.
Gã chưa bao giờ biết rằng mình lại yêu thích bầu trời màu đỏ cam ấy đến thế.
Những quân nhân Eve đồng loạt quỳ xuống tạ ơn thần Trật Tự, miệng lầm rầm cầu nguyện.
Trần Tăng cũng dẫn theo vài người ngước nhìn chân trời, làm dấu thánh giá trước ngực.
Ngay giờ phút này, Cảnh vệ trưởng, đám quân nhân và cả những phi nhân đều quên đi thân phận của mình.
Họ ôm chầm lấy nhau, nước mắt trào ra, miệng nở nụ cười, om sòm chửi thề, cùng nhau ăn mừng trong nỗi sợ hãi vẫn còn chưa tan.
Sau khi chứng kiến sức mạnh chấn động kia, những thăng trầm trong cuộc đời bỗng chốc trở nên thật vụn vặt.
Cũng chính vì thế, họ mới nhận ra cảm giác có thể sống tiếp tươi đẹp đến nhường nào.
Trái lại, vẻ mặt của vị Tư tế lại chẳng hề nhẹ nhõm chút nào.
Cứ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng...
Trước khi gặp Shub-Niggurath, hắn đã đánh giá thấp sức mạnh của thần Hỗn độn nên chỉ mang theo một quả Trứng.
Họ còn mỗi một trạm phát sóng mà lại có thể đẩy lùi bà ta nhanh đến vậy sao?
Hay là...
Thần sắc hắn bỗng đanh lại: "Không đúng, bà ta chỉ tạm thời rút sang khu vực khác rồi sẽ quay lại đây, nhanh thôi.
Chúng ta phải rời đi ngay lập tức!"
Giọng hắn nghiêm khắc vang lên không cho phép bất kỳ ai phản đối, niềm vui sướng lúc nãy nhất thời tắt ngấm.
Tanisiel nhanh chóng phân công nhiệm vụ cho từng nhóm: Derek và Trần Tăng dẫn người đi kiểm tra mức độ hư hại của hai chiếc tàu vũ trụ đậu cách căn cứ không xa, Samuel dẫn những phi nhân còn lại vào trong căn cứ tìm kiếm người sống sót, các quân nhân Eve chịu trách nhiệm chuẩn bị thiêu rụi toàn bộ căn cứ này.
Còn hắn thì chạy thẳng lên sân thượng của tòa nhà chính.
Hiện tại không còn sự quấy nhiễu của thần Hỗn độn, Gina đã khởi động lại.
Cô nhận diện được Tanisiel, chỉ dẫn hắn đi lên sân thượng.
Hắn tìm kiếm một lúc thì nhìn thấy Beta đang nằm ở mép sân thượng, hai mắt nhắm nghiền.
Trán anh dính đầy máu, có lẽ là do va đập khi tiếp đất, cơ thể toàn là thương tích.
Làn da anh vẫn còn phát ra ánh sáng xanh lam nhàn nhạt khó thấy, khiến anh trông nhợt nhạt hơn hẳn ngày thường.
Tanisiel lẳng lặng bước lại gần, ngồi xổm xuống, đưa tay ra trước mũi xem xét.
Hơi thở tuy yếu ớt nhưng vẫn còn sống.
Hắn khẽ thở dài, ánh mắt thoáng vẻ dịu dàng, sau đó vươn tay, cẩn thận bế Ethan lên.
----------------------------------------------
Lời tác giả: Lượt theo dõi truyện đã cán mốc 250 rồi~ không biết bao giờ mới đạt 500 đây ta~~~
----------------------------------------------
*Ban đầu tác giả để thiết bị truyền tin (发射器) về sau đoạn Ethan trèo lên lại đổi thành trạm phát sóng (信号塔) cùng loại với cái mà Shub-Niggurath ném đi.
Tất cả những thiết bị có thể phóng/ bắn vật thể hoặc sóng vô tuyến đi xa đều được gọi là "发射器" nên hiểu theo trạm phát sóng hình dung sẽ rõ hơn.
Ngoài ra từ chương này sửa lại cách gọi thần Entropy thành thần Hỗn độn, Mẫu thần sinh sản thành Mẫu thần sinh sôi.
Sẽ cập nhật lại ở những chương trước sau.