Khác |ĐM / R18 | HƠI THỞ CỦA KẺ SĂN MỒI -Trinh thám / Giật gân

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
403563085-256-k984672.jpg

|Đm / R18 | Hơi Thở Của Kẻ Săn Mồi -Trinh Thám / Giật Gân
Tác giả: NhaNguyetTruong
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Giới thiệu 📌

Tên truyện : Hơi Thở Của Kẻ Săn Mồi

Thể loại: Trinh thám - Tội phạm - Tâm lý - Dark - Stockholm - R18-R21
Romance (Nam x Nam)
Truyện dành cho người trên 18+

Mở đầu:
Một vụ giết người gây rúng động thành phố với dấu răng kỳ dị, và tờ giấy thách thức dành riêng cho vị thám tử kín tiếng.

Không ai biết, đó chỉ là màn khởi động mà kẻ sát nhân bí ẩn - dựng lên nhằm tạo nên một trò chơi truy đuổi đẫm máu do chính hắn dẫn dắt.

Không ai biết điều tiếp theo sẽ diễn ra trong màn đêm là gì , nhưng đâu đó , những bộ óc của hai kẻ thiên tài đối lập suy nghĩ đã bắt đầu hoạt động , cuộc đấu trí của Người tin vào công lý - Và kẻ tự cho mình là công lý .

_________

Truyện thuộc cá nhân chính thống đăng trên nên tảng wattpad , lưu dưới tên : NhaNguyetTruong
Tác giả : TruongNhaNguyet (nghệ danh , không tiết lộ tên chính thống)
Vui lòng không mang truyện đi nơi khác , truyện chỉ có một bản duy nhất , cấm sao lưu trái phép.



trinhthám​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [ĐM/EDIT] Xuyên Đến Ai Cập Cổ Đại Làm Quyền Thần
  • [EDIT/ĐM] Nhìn thấy người
  • [Triều đấu/Cung đấu] Tình hận
  • [Dã sử/Xuyên không/BL] Xứ Lạc Việt - Quyển I: Đất...
  • Hình phạt//soojun
  • [NamxNam/LịchSử] Vạn Lý Cuồng Lan, Chiêu Lê Minh!
  • |Đm / R18 | Hơi Thở Của Kẻ Săn Mồi -Trinh Thám / Giật Gân
    Chương 1 : Vết cắn giữa màn đêm


    Vùng ngoại ô - Địa điểm cách thành phố 20km

    02:14 sáng.

    Thành phố đang ngủ mê dưới màn sương ẩm, nhưng khu căn hộ bỏ hoang ở ngoại ô lại sáng rực ánh đèn xe tuần tra.

    Băng treo nguy hiểm vàng chói giăng kín lối vào, kèm theo hàng loạt hình bóng đen mờ của nhân viên cảnh sát loanh quanh ánh đèn .

    Một dáng người cao lớn bước xuống từ chiếc mô-tô phân khối lớn, đôi găng tay đen kéo lại gọn gàng.

    Ánh mắt sắc lạnh của anh lướt qua hiện trường như một con thú săn mồi đang xác định mục tiêu.

    Ánh trăng giữa màn đêm vắt dọc sống mũi thẳng của anh, khiến vẻ đẹp ấy càng thêm nguy hiểm.

    "Cao Minh !

    Bên này!"

    -giọng một nữ cảnh sát vang lên.

    Cô cảnh sát trẻ với dáng người mạnh mẽ chạy đến, trước gương mặt căng thẳng là sự lấp ló của việc thiếu ngủ.

    Bảng phù hiệu treo trên Lâm Y Trúc.

    Cao Minh gật đầu chào , đưa tay ra hiệu người kia mở lời.

    "Thi thể ở tầng ba.

    Cách thức gây án... cậu nên xem tận mắt."

    Cao Minh gật đầu nhưng không đáp, đôi chân theo chỉ dẫn của bộ não bước thẳng lên cầu thang đã cũ mục.

    Mỗi bước đi khiến gỗ kẽo kẹt như tiếng rên siết rầu rĩ.

    Nữ cảnh sát ban nãy nhìn theo bóng lưng người đang đi cũng khẳng khái đi theo.

    Tầng ba đón họ bằng một mùi tanh nồng đặc quánh trong không khí , kèm theo sự âm u nào đó không rõ ràng , pha lẫn với màn đêm đang đậm màu tạo nên khung cảnh chết chóc.

    Một thi thể nam giới bị treo ngược từ trần nhà, mắt mở trân trân, da tái nhợt đến mức gần như phát quang trong bóng tối.

    Điều khủng khiếp nhất có lẽ không nằm ở vết cắt trên cổ... mà là dấu răng hằn sâu trên vai nạn nhân - giống như thể ai đó đã cắn xé từng mảng thịt một cách đầy khoái trá.

    Anh nhíu mày.

    "Kẻ giết người...

    để lại dấu răng?"

    Y Trúc gật gù , đáp lại:

    "Pháp y nói vết cắn... như của một con thú , nó sâu hoắm và có chút thô loạn.

    Nhưng lực cắn và cấu trúc hàm là của con người."

    Cao Minh cúi xuống quan sát.

    Vết thương không chỉ tàn bạo mà còn tinh tế.

    Dù là tội ác, nhưng có sự tính toán , lạnh lùng và kỳ lạ mang tính.....nghệ thuật.

    Một tờ giấy nhỏ văng ra khỏi túi áo gần rách nát nạn nhân khi nhân viên pháp y xoay thi thể.

    Trên đó chỉ có vài dòng được viết bằng bút mực đỏ , dòng chữ gọn gàng , đỏ thắm như thể được viết bằng máu :

    "Có ngửi được mùi sợ hãi không?"

    Cao Minh đọc xong, trái tim bỗng chốc hẫng đi một nhịp không rõ ràng.

    "Đã có ai phát hiện ra tờ giấy này trước tôi chưa ?"

    - Bàn tay đeo găng tay đen của anh cầm tờ giấy lên , xác định thông tin của những người xung quanh.

    "Một cảnh sát mới vào nghề , cậu ta thấy mảnh giấy lòi ra ở túi áo nạn nhân nên quyết định đi báo lại với bộ phận xử lí pháp y , sau đó họ để lại vào chỗ cũ khi đã kiểm tra được mảnh giấy ấy không có chứa dấu vân tay."

    - Y Trúc thay mọi người trả lời , tay cầm bảng thống kê vết tích trên thi thể nạn nhân.

    "Tờ giấy này , rõ ràng không phải là thứ dành cho nạn nhân đâu , Cao Minh" - Cô nói , như đang khẳng định chắc nịch suy nghĩ của mình.

    Anh ngẩng lên, ánh mắt sắc như dao.

    Một kẻ giết người thông minh....

    Tệ hơn nữa... là hắn , có lẽ đang mời gọi



    Phía cuối hành lang, cửa sổ mở toang.

    Gió đêm lùa vào khiến tấm rèm rách phất phơ như những bàn tay xương xẩu.

    Cao Minh bước đến, ánh đèn đường yếu ớt chiếu lên làn sương dày bên dưới.

    Không dấu chân, không vết trượt , cũng không có chút dấu vết nào còn sót lại , quá đỗi kì lạ khi căn nhà này đã quá cũ mèm , chỉ cần chút động tĩnh cũng có thể phát hiện dễ dàng ..........-

    Hắn thoắt ẩn như một ảo ảnh.

    Lâm Y Trúc đứng bên cạnh, giọng dần nhỏ lại theo quán tính:

    "Cao Minh... cậu nghĩ kẻ này là loại gì?"

    Anh trả lời trong dòng suy nghĩ đang chảy dọc trong máu , không chậm rãi cũng chẳng nhanh chóng.

    "Không phải loại giết người bộc phát.

    Hắn lên kế hoạch, chọn nạn nhân, tạo ra thông điệp nào đó mà chúng ta cần tìm hiểu."

    Ánh mắt anh sắc lẹm:

    "Hắn muốn chơi một trò chơi trí óc với chúng ta...."

    Hoặc , chỉ là cho riêng cá nhân nào đó.

    Y Trúc bất giác cảm thấy có một dòng điện chạy dọc sống lưng.

    Cô biết người bạn của mình rất hiếm khi đưa ra nhận định cảm tính.

    Nếu anh đã nói vậy tức là kẻ thù ác...

    đủ thông minh để khiến cả đội đặc nhiệm phải đau đầu .



    Cùng lúc đó...

    Một người đàn ông đang đứng trên tầng thượng của tòa nhà đối diện.

    Dưới lớp áo mưa măng tô dài đen, anh ta tựa như chiếc bóng hòa vào màn đêm.

    Gió lùa qua chiếc mũ nối liền áo mưa , thổi những lọn tóc rối nhẹ, phô bày gương mặt đẹp đến ma mị - sống mũi sắc, đường nét hoàn hảo, nụ cười nhếch cong như một lưỡi dao.

    Hắn quan sát Cao Minh qua ống nhòm, ánh mắt lấp lánh sự thú vị khó hiểu - không phải thù hận, càng không phải sợ hãi... mà là ham muốn sở hữu một con mồi thượng hạng đắt đỏ.

    "Tìm được tôi đi....vị thám tử..."

    - Giọng hắn trầm khàn, như đang trìu mến gọi tên một điều quý giá.

    Hắn đặt môi lên chiếc vòng kim loại đẫm máu đang đeo trên tay - món trang sức lạ như vật đánh dấu của thú săn.

    Nụ cười hắn nở ra như một lời hứa chết người:

    "Chúng ta sinh ra... là dành cho nhau."



    Phía dưới, Cao Minh đứng bất động nhìn ra bóng tối mênh mông ngoài cửa sổ.

    Khoảnh khắc ấy, anh có cảm giác lạnh sống lưng - như thể ai đó đang dõi theo từng nhịp thở của mình.

    Trong bóng đêm, hai ánh mắt không mời hẹn mà giao nhau ở khoảng không vô hình giữa lớp màng tối , lớp màng che đậy sự thật mà có lẽ.

    Chỉ người trong cuộc mới thực sự biết đằng sau lớp màng ấy có gì.

    Một cuộc rượt đuổi bắt đầu trong âm thầm, không ai trong số họ biết rằng cuộc săn này sẽ đưa họ đến bờ vực của tội ác, nỗi ám ảnh, và một thứ cảm xúc không tên.



    Nạn nhân được bộ phận pháp y đưa đi.

    Cao Minh vẫn đứng lại một lúc lâu.

    Ngọc Anh khẽ chạm vào vai anh , cái chạm tuy không rõ ràng mạnh bạo nhưng đủ để anh tỉnh dậy khỏi dòng suy nghĩ lạnh buốt :

    "Về thôi... trời sắp sáng rồi."

    Anh gật đầu.

    Nhưng trong tâm trí, câu chữ đỏ thẫm vẫn vang vọng:

    "Có ngửi được mùi sợ hãi không?"

    Cao Minh nhìn vào khoảng trời xa xăm...

    Và đâu đó trên cao, có kẻ lặng lẽ nhìn xuống... hắn có lẽ đang mỉm cười chào đón con mồi mới

    Một con mồi béo bở
     
    |Đm / R18 | Hơi Thở Của Kẻ Săn Mồi -Trinh Thám / Giật Gân
    Chương 2 : Bóng người trong máu


    Chiều tối buông xuống, thành phố mờ đi trong cơn mưa xám dài bất tận.

    Nước mưa trượt xuống khung cửa sổ phòng điều tra như những vệt máu loang lổ chưa thể xoá bỏ .

    Không khí bên trong đặc quánh mùi cà phê nguội lạnh và hồ sơ vụ án chưa có lời giải.

    Giang Dữ đứng lặng bên bàn, đôi mắt sắc lạnh soi vào bức ảnh của nạn nhân thứ hai.

    Trên da nạn nhân còn nguyên những mảng tím bầm gớm ghiếc-nhưng thứ khiến trái tim anh co thắt lại không phải là vết cắt hay máu.

    Mà lại là một dấu răng.

    Một vòng răng đầy nham nhở, da thịt bị kéo rách từng đường sâu hoắm - vết cắn này nham nhở hơn so với vụ án lần trước , chứng tỏ rằng hung thủ đã hoặc đang vội vàng cắn xé mảng thịt của nạn nhân.

    Kẻ gây án rõ ràng đã cắn nạn nhân khi họ còn sống.

    "Lần này....không có sự hưởng thụ của đau đớn như lần trước..."

    Giang Dữ tự nói , giọng khàn xuống , anh biết nhận định của mình là đúng , hai hung thủ gây án rõ ràng rằng có điểm khác biệt , như kiểu cách gây án để lại dấu răng giống hệt nhau

    Không phải trùng hợp , mà là một kiểu bắt chước không có sự hoàn chỉnh.

    Y Trúc , đứng ngay cạnh,khẽ cắn đôi môi khô khốc rồi thấp giọng hỏi:

    "Đây là lần thứ hai.

    Cậu nghĩ... là ngẫu nhiên?...Hay...."

    Quách Giang Dữ ghim bức ảnh thứ hai lên bảng ngay cạnh bức ảnh đầu tiên.

    Hai dấu răng trùng khớp tuyệt đối.

    "Không.

    Đây hẳn là chữ ký độc quyền của hung thủ , nhưng rõ ràng hai dấu răng có sự khác biệt."

    "Thông tin án mạng chưa được công bố , khả năng cao là hai hung thủ có biết hoặc có liên quan đến nhau."

    Lâm Y Trúc rùng mình:

    "Ôi trời...con mẹ nó

    Đúng là một lũ tâm thần bệnh hoạn."

    Giang Dữ lặng im.

    Nhưng trong đầu anh, đôi mắt sâu và u ám của kẻ lạ mặt trong hành lang đêm mưa hôm trước lại hiện lên...

    Một ánh nhìn như con mãnh thú kiểm tra con mồi trước khi săn.

    Giang Dữ cảm thấy hắn có biết anh.

    Và còn... rất hứng thú.



    Căn hộ ngoại ô - 21:47

    Căn phòng tối om, chỉ có ánh đèn đỏ nhấp nháy như cảnh báo cho kẻ nào dám bén mảng.

    Một cô gái trẻ xinh đẹp quỳ trên sàn lạnh ngắt, hai tay đặt trước ngực như đang cầu nguyện.

    Ánh mắt cô hướng lên người đàn ông trước mặt , sự thờ phụng xuất hiện rõ trên khuôn mặt - một sự tôn thờ bệnh hoạn.

    Ngoại hình hắn gần như hoàn hảo: cao lớn, điển trai , mái tóc xoăn lơi khẽ phảng phất theo từng cơn gió luồn qua cửa sổ , hoà quyện cùng thứ cô yêu nhất .

    Nụ cười dịu dàng.

    Nhưng trên người hắn ta...lại là mùi của máu, của bóng tối và những bí mật không thể chạm vào.

    Hắn mở hồ sơ mà bản thân đã lấy cắp từ cảnh sát, lật từng trang bằng sự thong dong đáng sợ.

    "Quách Giang Dữ" - Hắn nhắc lại cái tên ở trên bản hồ sơ , nụ cười mơ hồ hiện trên môi.

    - "Xem nào...ta có một con mồi thông minh."

    Thuỳ Chi nhìn gương mặt nghiêng nghiêng của hắn, tưởng như đang ngắm một vị thánh cứu thế của riêng mình.

    Một vị thánh đội lốt ác quỷ.

    Cô run run hỏi, giọng lẫn cùng sự tự nguyện tuyệt đối:

    " Anh muốn... em làm gì?"

    Hắn đưa tay vuốt nhẹ má cô bằng đầu ngón tay dính mùi thuốc sát trùng và máu chưa khô.

    "Em luôn hỏi câu ấy với ánh mắt đẹp đến lạ"

    "Như thể em sinh ra để... phụng sự tao."

    Cô nhắm mắt, đón nhận từng chạm rất nhẹ nhưng khiến toàn thân cô tê dại.

    Có lẽ , vì một khoảnh khắc nào đó , cô đã coi hắn như vị chúa cứu thế của riêng mình.

    Giây phút đó, trong mắt cô... hắn là vị cứu thần duy nhất còn lại trên đời.

    Hắn cứu cô.

    Hắn cho cô mục đích sống.

    Nếu hắn muốn cô chết... cô cũng sẽ vui vẻ mỉm cười.

    "Thu thập mọi thông tin về thám tử Quách Giang Dữ

    Từ gia đình, đồng nghiệp...

    đến thói quen nhỏ nhất."

    Cô răm rắp đáp:

    "Vâng, thưa anh."

    Hắn nghiêng đầu, ánh nhìn sắc như lưỡi dao cắt thẳng vào đôi mắt cô.

    "Đặc biệt...

    điều hắn sợ nhất."

    Thuỳ Chi ngước lên, hơi thở gấp gáp vì cảm giác được trọng dụng:

    "Anh... muốn giết anh ta?"

    Minh Tú bật cười nhỏ-âm thanh nhẹ nhưng khiến sống lưng cô lạnh buốt.

    "Giết ư?

    Tao không bao giờ phá hỏng món đồ mình thích."

    Hắn cúi sát xuống tai cô, thì thầm từng chữ như khắc vào tâm trí:

    "Tao sẽ khiến anh ta... chỉ có thể thở khi tao cho phép."

    Cô gái trẻ run lên vì kích động cuồng tín.

    Sự điên cuồng của hắn là thứ ánh sáng duy nhất cô còn tin tưởng trong thế giới đầy bóng đen này.

    Nếu hắn là ác quỷ, cô sẽ tự mình hoá thành một cánh tay của địa ngục.

    Vì hắn đáng để mọi tội lỗi được dâng hiến.



    Trụ sở cảnh sát - cùng thời điểm

    Giang Dữ đứng trước cửa sổ, nhìn những ánh đèn thành phố phản chiếu lên mặt kính như vô số con mắt của đêm.

    Một linh cảm quỷ dị len vào xương sống:

    Có ai đó đang theo dõi anh.

    Thậm chí... theo dõi từ rất lâu rồi.

    Điện thoại anh rung nhẹ , Giang Dữ bật chợt tỉnh táo giữa hàng loạt câu hỏi chưa được giải đáp , anh cầm điện thoại , thông báo hiện lên màn hình làm anh bấm vào kiểm tra.

    Có tin nhắn.

    Một tin nhắn không có tên tuổi , thông tin , chỉ có số điện thoại rác.

    Tin nhắn nặc danh:

    "ĐỪNG QUAY LẠI.

    HƠI THỞ CỦA TAO...

    NGAY SAU LƯNG MÀY."

    Một nhịp tim trượt khỏi quỹ đạo.

    Anh quay đầu thật chậm.

    Căn phòng trống rỗng.

    Nhưng hơi lạnh luồn qua gáy... như dấu răng vô hình đang chạm lên da anh.



    Ở dưới bãi đỗ xe, sau một trụ bê tông tối om, Một bóng người đang đứng khoanh tay.

    Hắn ngước nhìn ô cửa sáng đèn nơi Giang Dữ đang đứng.

    Giọt mưa trượt xuống mái tóc đen, khoé miệng hắn cong lên:

    "Đừng sợ...

    Con mồi ngoan luôn được săn một cách... từ tốn."

    Ánh mắt hắn ánh lên dục vọng của kẻ săn mồi:

    "Sớm thôi...

    Có người sẽ hiểu... hơi thở của người đó thuộc về ai."

    Và như một bóng ma

    Hắn biến mất giữa mưa đêm.
     
    Back
    Top Dưới