[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Đm] Phong Thủy Đại Sư Tu Tiên Chỉ Nam
Chương 100 - Tin vui
Chương 100 - Tin vui
Mỗi lần tăng cường huấn luyện, ngày đầu tiên luôn là khó chịu nhất.
Sau một ngày, khi được xoa bóp, ngoài cảm giác đau nhức như lần trước, cảm giác rõ rệt nhất của Trần Tiêu là tê và trướng.
Để giảm bớt sự khó chịu cho cậu, lần này Tịch Vân Đình làm cẩn thận hơn, hơi nóng theo sống lưng lan khắp cơ thể, khiến Trần Tiêu hoàn toàn không chống đỡ nổi, chỉ có thể phát ra những tiếng rên kìm nén.
Cậu chỉ lo cố nhịn, không biết rằng âm thanh ấy ám muội và lay động lòng người đến nhường nào, khiến vành tai Tịch Vân Đình cũng không tự chủ được mà đỏ bừng lên vì nóng.
Giọng nói sau khi nghẹn ngào mang theo vẻ khàn khàn, nói xong Trần Tiêu liền muốn bò dậy mở cửa.
Trên người cậu vẫn chỉ mặc duy nhất một chiếc quần lót sát thân.
Vì cảm giác quá mãnh liệt và kích thích, Trần Tiêu vã mồ hôi như tắm.
Những giọt mồ hôi ướt đẫm chảy từ tóc mai theo cổ qua xương quai xanh, trượt xuống lồng ngực, đọng lại trên nụ đào nhạt màu.
Khi cậu xoay người, trên sống lưng toàn là những vết hằn đỏ hồng sau khi được xoa bóp.
Hai sắc thái tương phản rõ rệt giữa phía trước ngực và sau lưng khiến tim Tịch Vân Đình không kìm được mà đập loạn, cổ họng khô khốc.
Hắn đưa tay kéo Trần Tiêu trở lại, để cậu ngã xuống giường.
Trần Tiêu còn đang ngơ ngác thì một tấm chăn đã phủ lên người.
Khi chống người ngồi dậy, Tịch Vân Đình đã đứng lên, quay lưng về phía cậu.
Hắn bước ra khỏi phòng ngủ, vừa đi vừa nói: “Để ta ra mở cửa, đệ cẩn thận kẻo bị lạnh.”
Thời tiết tuy đã sang cuối xuân đầu hạ, nhưng gió sáng sớm và chiều tối vẫn hơi lạnh.
Trần Tiêu người đầy mồ hôi mà ra ngoài rất dễ bị cảm.
Cậu kéo chăn lại, mới phát hiện bộ dạng mình quả thật khó coi.
Cậu ngượng ngùng rụt cổ, ngoan ngoãn nằm lại.
Tịch Vân Đình mặt lạnh mở cửa.
Đồng Nặc Nặc tròn mắt, cả người như bị dọa cho hồn bay phách lạc.
Tịch Vân Đình nhíu mày, giọng thấp và lạnh: “Có việc gì?”
Đồng Nặc Nặc giật mình, liếc nhìn bộ quần áo chỉnh tề trên người Tịch Vân Đình.
Thấy đâu cũng ngay ngắn, không giống vừa vội vàng mặc vào, tâm trạng rối loạn của hắn ta mới dịu đi.
Đầu óc vừa thả lỏng, miệng đã buột ra: “Hóa ra hai người không phải đang làm chuyện đó… làm ta sợ chết khiếp.”
Nói xong, Đồng Nặc Nặc mới nhận ra mình lỡ lời.
Nghĩ trong đầu thì thôi, nói ra chẳng phải tự tìm đường chết sao?
Lúc đầu Tịch Vân Đình chưa hiểu ý hắn.
Đến khi thấy sắc mặt Đồng Nặc Nặc thay đổi, vừa hối hận vừa sợ hãi nhìn mình, y mới dần hiểu ra.
Trong khoảnh khắc ấy, đầu óc y trống rỗng.
Một lát sau, đủ loại cảm xúc dâng lên: tức giận, chấn động, lại xen lẫn xấu hổ và hoảng hốt khó hiểu.
Bị người khác hiểu lầm quan hệ giữa mình và Tiêu đệ, tức giận và chấn động là điều đương nhiên, nhưng vì sao lại xấu hổ và hoảng hốt?
Hắn đè nén sự xấu hổ và hoảng hốt, để cơn giận chi phối cảm xúc, nghiêm mặt nói: “Ăn nói cẩn thận!
Ta chỉ giúp Tiêu đệ xoa bóp, giảm mệt mỏi mà thôi.”
Đồng Nặc Nặc chợt hiểu ra, thở phào, vừa cúi đầu vừa cười: “Xin lỗi, là ta nghĩ sai.
Nghe tiếng lúc nãy còn tưởng… ha ha, cũng không trách ta hiểu lầm, thật sự là Trần Tiêu kêu giống quá.”
Hắn ngẩng lên, thấy sắc mặt Tịch Vân Đình vẫn không tốt, vội thu lại vẻ mặt, nghiêm túc nói: “Là lỗi của ta, sau này nhất định thận trọng lời nói.
Mong Tịch đạo hữu bỏ qua!”
Tịch Vân Đình cố gắng khiến nét mặt mình bớt đáng sợ, chậm rãi gật đầu coi như tha thứ.
Lúc này, Trần Tiêu đợi lâu trong phòng liền gọi lớn: “Đại ca, Nặc Nặc, hai người làm gì thế?
Sao không vào nói chuyện?”
Tịch Vân Đình liền tránh sang một bên cho Đồng Nặc Nặc vào, rồi đóng cửa lại.
Đồng Nặc Nặc vào phòng, vội chạy đến phòng ngủ của Trần Tiêu.
Chỉ thấy Trần Tiêu mặt ửng hồng, tay chân trần trụi, ngang eo phủ một tấm chăn, mồ hôi đầm đìa nằm trên giường.
Dáng vẻ ấy rất dễ khiến người ta hiểu sai, Đồng Nặc Nặc rút kinh nghiệm, chỉ giật giật khóe miệng, không dám nghĩ bậy.
Trên chiếc bàn trà nhỏ cạnh giường còn đặt lọ dầu thuốc chưa đậy nắp, mùi thuốc thoang thoảng lan trong không gian hơi nóng.
Đồng Nặc Nặc nhăn mũi nói: “Sao ở đây nóng thế?”
Trần Tiêu uể oải đáp: “Đại ca để thuốc phát huy tác dụng nhanh hơn nên làm nóng lên.
Huynh ấy dùng chân nguyên hệ hỏa, chỗ này vì thế hơi nóng.”
Đồng Nặc Nặc “ừ” một tiếng, rồi giơ cây bút trong tay lên: “Cho ngươi, xem có vừa ý không?”
Mắt Trần Tiêu sáng lên, bật dậy khỏi giường.
Cậu đưa tay nhận lấy thân bút, làm động tác viết, cảm nhận kỹ.
Thân bút làm từ sừng tê giác cứng chắc, khác với gỗ hay tre cần thời gian làm quen trọng lượng, bề mặt lại ấm khi chạm vào, cảm giác rất tốt.
Trần Tiêu vui vẻ nói: “Không tệ, thân bút bằng sừng tê giác này ngoài ý muốn lại chống trượt, viết lâu chỗ cầm cũng không đau.”
Cậu nhìn kỹ thêm một lúc, nhíu mày nói: “Chỉ sợ dùng lâu, chỗ cầm sẽ sẫm màu vì thấm mồ hôi.”
Đồng Nặc Nặc khẳng định: “Cái này thì không.
Sừng Hắc Kim Giác Tê có kết cấu rất mịn màng chặt chẽ, lại là vật liệu từ hung thú, không dễ thấm mồ hôi.
Hơn nữa ta còn xử lý lớp ngoài, không chỉ chống nước, chống lửa, mà còn cách ly tác động bên ngoài, tránh cho lớp sừng bị giòn đi theo thời gian.
Ngươi yên tâm, dùng mấy trăm năm cũng không thành vấn đề.”
Trần Tiêu cười khan một tiếng, mấy trăm năm đúng là quá khoa trương.
Trong suy nghĩ của cậu, chỉ cần dùng được vài chục năm không hỏng đã là tốt lắm rồi.
Cùng lắm sau này có vật liệu tốt hơn thì làm lại một cái.
Cậu đã đánh giá thấp thủ đoạn của thế giới tu tiên này, không ngờ một thân bút qua tay Đồng Nặc Nặc lại bền đến vậy.
Trần Tiêu cảm ơn Đồng Nặc Nặc, Đồng Nặc Nặc nói: “Bằng hữu cả, đừng khách khí.”
Chuyện nhỏ thế này với hắn chỉ là tiện tay làm, lại rất sẵn lòng giúp Trần Tiêu.
Sau khi Trần Tiêu bị tập kích, từng nói sẽ nghĩ cách kiếm thêm tinh hoa tâm quặng cho hắn.
Quả nhiên không thất hứa, sau khi về từ Thường Gia thôn đã mang đến cho hắn cả một giỏ lớn, khiến Đồng Nặc Nặc mừng đến suýt ngất.
Trước kia sư phụ hắn đuổi hắn khỏi sơn môn, bắt tự mình rèn luyện, nói chỉ khi ra ngoài du ngoạn mới thật sự có thu hoạch.
Lúc đó hắn không tin, chỉ nghĩ sư phụ không muốn để hắn ở trong môn phái tranh vật liệu với mình.
Sự thật chứng minh hắn đã hiểu lầm sư phụ.
Không chỉ có những cuộc phiêu lưu thú vị, thu được nhiều vật liệu tốt, có thêm nhiều ý tưởng mới, quan trọng nhất là kết giao được với Trần Tiêu.
Tu tiên không phải đóng cửa không ra ngoài, cũng không phải chỉ lo cho bản thân.
Quan trọng là pháp, lữ, tài, địa, thiếu một cũng không được.
Pháp là công pháp; sư phụ tuy là tán tu nhưng dạy cho hắn công pháp phù hợp nhất.
Lữ là bằng hữu cùng chí hướng, tục ngữ nói "lương sư ích hữu", một người bạn tốt còn hơn nửa người thầy.
Tài thì Đồng Nặc Nặc cảm nhận sâu sắc nhất, không có tiền thì không có vật liệu.
Còn địa là động phủ, sơn môn; nếu có một sơn môn linh khí dồi dào, tài nguyên phong phú, hắn cũng chẳng phải tranh vật liệu với sư phụ.
Trước kia hắn chỉ có “pháp” là ưu thế.
Sau khi quen Trần Tiêu, không chỉ bổ sung “lữ”, mà “tài” cũng liên tục có.
Vì vậy, trong lòng hắn, vị trí của Trần Tiêu chỉ thấp hơn sư phụ một chút.
Thấy Trần Tiêu hài lòng với thành quả, Đồng Nặc Nặc vốn định nói thêm về ưu điểm của sừng Hắc Kim Giác Tê và có thể dùng cho cơ quan thuật thế nào.
Nhưng vừa định ngồi xuống cạnh giường, Tịch Vân Đình đã bước tới chặn trước mặt, nhẹ giọng nói: “Tiêu đệ ngày mai còn phải dậy sớm luyện tập, hôm nay xoa bóp chưa xong e là sẽ ảnh hưởng nghỉ ngơi.”
Đồng Nặc Nặc đành rút chân phải đã bước lên bệ trước giường lại, nói: “Được thôi.
Ngươi nghỉ ngơi cho tốt, ta về trước.
Có việc gì cứ tới tìm ta.”
Trần Tiêu hoàn toàn không nhận ra điều gì khác thường, vui vẻ vẫy tay tiễn Đồng Nặc Nặc.
Đợi Tịch Vân Đình đóng cửa quay lại, cậu đã lật người tiếp tục nằm sấp.
Dòng khí trong không khí báo cho cậu biết Tịch Vân Đình đã đứng sau lưng, liền gối đầu lên gối nói: “Đại ca, chúng ta tiếp tục đi.”
Tịch Vân Đình không nói gì, lại thoa dầu thuốc lên tay rồi đặt lên người Trần Tiêu xoa bóp.
Lực tay lần này mạnh hơn trước nhiều, khiến Trần Tiêu không chịu nổi mà kêu lên một tiếng.
Tịch Vân Đình trầm giọng nói: “Xoa chậm thì tốn thời gian nghỉ ngơi của Tiêu đệ, chi bằng làm nhanh để dược lực thấm sâu vào cơ bắp.”
Như vậy Trần Tiêu sẽ không phát ra những âm thanh khiến hắn nghe mà nóng tai nữa, cũng không khiến người vô tình nghe thấy hiểu lầm hai người đang làm chuyện không đứng đắn.
Trên mặt Tịch Vân Đình không biểu lộ gì, nhưng trong lòng lại mơ hồ có chút tiếc nuối và trống trải.
Hắn đè nén cảm giác khác thường này, điều chỉnh lại thái độ và vị trí của mình.
Trần Tiêu là bằng hữu duy nhất của hắn từ trước cho tới nay, chỉ vậy mà thôi, không thể có gì khác.
Hôm đó kết thúc, Trần Tiêu vừa khóc vừa ngủ thiếp đi, đến khi Tịch Vân Đình rời đi lúc nào cũng không biết.
Nhưng sáng hôm sau thức dậy quả thật tinh thần sảng khoái, thân thể nhẹ nhõm.
Cậu liền quên biến hóa của Tịch Vân Đình đi, bắt đầu mong chờ buổi huấn luyện hôm nay.
Thấy ngày đầu cậu chịu được, những ngày sau Tịch Vân Đình dần tăng lượng huấn luyện đến giới hạn chịu đựng của cậu.
Mệt đến mức mỗi ngày Trần Tiêu không còn sức nghĩ chuyện khác.
Ngay cả khi tiệm bút làm xong ngòi bút, cũng là Tịch Vân Đình nhận được tin, mang thân bút đi một chuyến, nhờ thợ lão luyện lắp xong rồi đem về cho cậu.
Hơn hai tháng trôi qua như vậy, thân thể hoàn toàn được kích phát tới trạng thái đỉnh cao của Luyện Khí kỳ.
Khi cảm thấy việc luyện tập hằng ngày trở nên nhẹ nhàng, Trần Tiêu không chỉ có thể rảnh nửa ngày, mà còn vẽ được một lá Dẫn Lôi Phù không kèm nguyên khí.
Thân pháp của cậu giờ đã ra dáng, chỉ thiếu kinh nghiệm thực chiến.
Ở giai đoạn này, Tịch Vân Đình cũng không còn gì để dạy thêm, liền mỗi ngày bắt Trần Tiêu cùng mình mô phỏng đối chiến.
Hôm đó hai người đang ở võ trường, Tịch Vân Đình làm người luyện cùng, đối chiêu với Trần Tiêu.
Hàn tổng quản vội vàng chạy tới, hai người dừng lại, mở cửa cho ông vào.
Gương mặt Hàn tổng quản hớn hở, lời nói mang theo niềm vui không giấu nổi, ông dồn dập nói với Trần Tiêu: "Trần sư phụ, đại hỷ, thực sự là đại hỷ!
Thành chủ mời hai vị qua trò chuyện, có chuyện đại hỷ muốn đích thân nói cho hai vị biết!”
Sắc mặt Trần Tiêu khẽ động, khóe miệng cong lên.
Không cần người khác nói, cậu cũng đoán được chuyện vui lớn khiến Phủ Thành chủ mừng rỡ như vậy là gì, chắc chắn là vợ của Hàn Nguyên Chi đã có tin vui.