[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Đm] Phong Thủy Đại Sư Tu Tiên Chỉ Nam
Chương 60 - Đợi chờ đã lâu
Chương 60 - Đợi chờ đã lâu
“A!”
Trần Tiêu vừa nghiêng người thò đầu về phía trước thì đã bị Tịch Vân Đình dùng sức ôm lấy.
Không kịp đề phòng, Trần Tiêu đâm sầm vào lồng ngực rắn chắc của hắn.
Xoa xoa sống mũi có hơi đau, trong đầu Trần Tiêu lóe lên một ý nghĩ: cũng khá đàn hồi đấy chứ.
Giọng nói của Tịch Vân Đình rơi vào tai cậu: “Cẩn thận một chút.”
Dòng máu đang sôi sục vì kích động trong người Trần Tiêu lúc này mới dần nguội xuống.
Cậu ngượng ngùng kéo giãn khoảng cách: “Xin lỗi, hiếm khi được nhìn thấy cảnh tượng hùng vĩ thế này, ta thất thố rồi.”
Tịch Vân Đình khẽ cong môi, giọng trầm thấp dễ nghe làm tai Trần Tiêu như tê dại.
Trần Tiêu lén hít một hơi, may mà cậu không phải kiểu người quá mẫn cảm với âm thanh.
Nếu không chỉ riêng giọng nói này thôi cũng đủ khiến người ta cam tâm tình nguyện phủ phục dưới vạt áo của Tịch Vân Đình.
Trần Tiêu quay đầu, giả vờ như không có chuyện gì, giơ tay chỉ về dãy núi có hình thế rồng ôm ngọc: “Tịch tiên sư, bên kia là khu vực nào vậy?”
Tịch Vân Đình xoay đầu, mái tóc dài đen nhánh mềm mại lướt qua bờ vai, theo gió bay phất phơ, quệt nhẹ vào má Trần Tiêu khiến cậu ngứa ngáy.
Lúc này Trần Tiêu mới lần đầu ý thức được hai người đứng quá gần, gần đến mức vượt quá khoảng cách thân mật, gần đến mức có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể và hơi thở của nhau.
Nghe nói, khoảng cách như vậy chỉ tồn tại giữa người thân, người yêu hoặc bạn bè cực kỳ thân thiết.
Nhưng cũng không còn cách nào khác, Tịch tiên sư phải mang theo cậu, nếu không Trần Tiêu đã rơi xuống từ lâu rồi.
Cậu cũng chẳng biết phải giải thích với ai.
Trần Tiêu ngượng nghịu lại kéo giãn thêm một chút khoảng cách, để giữa hai người giữ trạng thái Tịch Vân Đình khoác tay qua vai cậu, khoảng cách giữa vai hai người chừng nửa thước.
Tịch Vân Đình dường như không để ý đến những động tác nhỏ ấy, nhìn theo hướng Trần Tiêu chỉ rồi nói: “Bên đó đã tiến vào khu vực nguy hiểm, có rất nhiều mãnh thú xuất hiện.
Đi sâu thêm nữa chính là lãnh địa sinh tồn của hung thú.
Với tu vi hiện tại của ngươi, chưa thể qua đó.”
Trần Tiêu có chút không cam lòng hỏi: “Ta từng nghe nói, tu sĩ cấp thấp nếu tổ đội cùng người khác thì có thể mạo hiểm trong khu vực có hung thú.
Có chuyện đó không?”
Tịch Vân Đình quay đầu nhìn cậu.
Lúc này Trần Tiêu thấp hơn hắn nửa cái đầu, nên hắn hơi rũ mắt xuống nhìn gương mặt kia.
Vẻ khao khát trên mặt Trần Tiêu không giấu được, Tịch Vân Đình trầm ngâm một lát rồi nói: “Đúng là có chuyện đó.”
Mắt Trần Tiêu sáng lên, nhưng ngay sau đó Tịch Vân Đình nói tiếp: "Nhưng đó là ở những nơi gần quốc gia của người phàm, không phải vùng có nhiều hung thú như thế này.”
Ánh sáng trong mắt Trần Tiêu vụt tắt, thất vọng “ồ” một tiếng.
Cậu hiểu rõ phải biết tự lượng sức mình.
Dù thấy bảo địa thì thích thật nhưng cũng không đến mức liều mạng.
Cậu còn trẻ, giờ chưa đi được cũng không sao, cậu có thể ghi nhớ nơi này, đợi sau này mạnh hơn sẽ quay lại.
Hoặc khi nào có thật nhiều linh châu, cậu sẽ thuê hẳn một đội tu hành giả bảo vệ mình đi.
Ít nhất cũng có một chuyện đáng mừng, đó là cậu đã tìm được bảo địa phong thủy.
Trần Tiêu tự khuyên giải bản thân, tâm trạng lại nhẹ nhõm trở lại.
Cậu chỉ mải nghĩ đến mảnh đất kia, mọi biểu cảm biến hóa trên mặt đều bị Tịch Vân Đình thu vào mắt.
Tịch Vân Đình để ý thần sắc của cậu, âm thầm suy tính, trong lòng đã có quyết định.
Khoảng cách phải vượt núi băng rừng đi mấy ngày dưới mặt đất, trên không trung chỉ chốc lát đã tới nơi.
Trần Tiêu còn chưa thấy đã khi rời khỏi vòng tay Tịch Vân Đình.
Cậu đứng tại chỗ, dáng vẻ ngoan ngoãn nói: “Ta chờ ở đây, Tịch tiên sư đi nhanh về nhanh.”
Khi thả cậu xuống, Tịch Vân Đình đã chú ý tình hình xung quanh, không có động vật nguy hiểm nào.
Nhưng chưa kịp mở miệng, Trần Tiêu đã nhìn hắn với ánh mắt tràn đầy tin cậy.
Thuở thiếu niên, lần đầu Tịch Vân Đình ra ngoài lịch luyện đã khiến người bên cạnh gặp vận rủi liên tiếp.
Từ đó về sau, bạn đồng lứa không dám trêu chọc hắn, hậu bối càng tránh xa.
Cảm giác được người khác toàn tâm tin tưởng và dựa dẫm như thế này, Tịch Vân Đình chưa từng trải nghiệm qua từ bất kỳ ai.
Cảm giác mới mẻ ấy khiến trong lòng hắn dâng lên một thứ cảm xúc kỳ lạ, phình trướng nơi lồng ngực.
Hóa ra được người khác dựa dẫm là cảm giác như vậy…
Trên mặt Tịch Vân Đình không lộ ra, nhưng bước chân bay vút lên không lại có chút lâng lâng.
Nơi Tịch Vân Đình sắp xếp cho Trần Tiêu là một chỗ cách các đỉnh núi xung quanh một khoảng nhất định, trừ phi bay từ trên không xuống, nếu không chỉ cần liếc mắt là thấy rõ, tùy tiện chọn một hướng xuống núi là có thể chạy thoát.
Trần Tiêu quan sát bốn phía, thấy không có nguy hiểm liền xoay người nhìn về hướng bảo địa phong thủy vừa phát hiện.
Chỉ tiếc rằng địa hình rồng ôm ngọc kia bị núi phía trước che khuất, hoàn toàn không nhìn thấy.
Trần Tiêu thở dài một tiếng.
Từ khi tự mình trải nghiệm việc phải hoàn toàn dựa vào sức người thuần túy để di chuyển, cậu càng nhận thức rõ phong thủy sư thời cổ đại gian nan đến mức nào.
Đồng thời cũng càng kiên định niềm tin, cho dù là để thuận tiện hơn trong việc tìm long mạch, cũng phải nắm được một loại phương pháp khinh thân hoặc pháp khí tương tự.
Dòng suy nghĩ miên man trôi qua một lúc, Trần Tiêu mới nhận ra Tịch Vân Đình và Đỗ Vinh có vẻ chậm hơn.
“Chuyện gì vậy?
Chẳng lẽ Vinh thúc với Tịch tiên sư cũng mải mê ngắm cảnh trên trời sao?”
Trần Tiêu lẩm bẩm nghi hoặc.
Lại đợi thêm một lát, từ xa đã thấy hai người bay tới.
Đỗ Vinh đeo bao hành lý trên lưng, còn Tịch Vân Đình thì trực tiếp xách hành lý bằng tay.
Thành ra cả người Đỗ Vinh gần như bị treo lơ lửng bởi hai dây đeo vai của bọc hành lý.
Trần Tiêu thấy vậy khá ngạc nhiên, không hiểu sao hai người lại ở tư thế như vậy.
Rất nhanh cậu liền tự hiểu ra: vì Vinh thúc đang đeo hành lý, nên Tịch tiên sư không tiện mang theo bằng cách ôm eo bay đi.
Tự cho là đã nghĩ thông suốt, Trần Tiêu liền thản nhiên tiếp nhận sự ưu ái của Tịch Vân Đình, hoàn toàn không nhận ra rằng không ôm eo thì vẫn còn vai và cánh tay có thể dùng.
Tịch Vân Đình xách hành lý mang hắn tới, trong mắt Đỗ Vinh là chuyện hết sức bình thường.
Trần Tiêu là phàm nhân, tương đối yếu ớt hơn, càng cần được đối đãi cẩn thận.
Còn hắn là tu sĩ cao giai, có chỗ để mượn lực thì thế nào cũng tiện.
Đàn ông thô kệch vốn là như vậy, không có dây thần kinh tinh tế nhạy cảm.
Huống chi cho dù Đỗ Vinh có nghĩ gì, cũng tuyệt đối không dám liên tưởng gì xa xôi giữa hai người họ.
Sau khi hạ xuống, sắc mặt Đỗ Vinh hơi cứng đờ, dĩ nhiên không phải vì tư thế bay tới.
Hắn điều chỉnh lại cơ mặt, chờ biểu cảm trở nên tự nhiên mới đi tới nói với Trần Tiêu: “Đông chủ, nghe nói ngài muốn vào trong núi bên kia xem thử?”
Trần Tiêu kinh ngạc nhìn Đỗ Vinh, rồi lại nhìn sang Tịch Vân Đình đứng bên cạnh với vẻ điềm nhiên.
Chẳng lẽ lúc nãy cậu biểu hiện quá rõ ràng, bị Tịch tiên sư đoán ra rồi?
Cho dù lúc này có trái lương tâm, Trần Tiêu cũng không nói nổi câu mình không muốn đi.
Thế là cậu gật đầu, thẳng thắn nói: “Phải, ta thấy thế núi bên đó rất đặc biệt, muốn tới gần quan sát.”
Sau khi vào núi, Đỗ Vinh cũng biết Trần Tiêu luôn có mục đích tìm kiếm thứ gì đó.
Chỉ là đông chủ không nói, hắn cũng không có thói quen hỏi han.
Giờ xem ra Trần Tiêu đúng là đã tìm được nơi cần tìm, chỉ tiếc lại nằm đúng trong khu vực mãnh thú hoạt động, sắp chạm đến lãnh địa của hung thú.
Nếu chỉ có một mình, Đỗ Vinh tuyệt đối sẽ không đồng ý cho Trần Tiêu đi.
Nhưng sau khi được Tịch tiên sư “khuyên nhủ” một phen, nghĩ lại cũng thấy có lý.
Lần này có Tịch tiên sư đi cùng, nếu vẫn không đi được, vậy sau này khả năng đông chủ có thể tới đây gần như bằng không.
Đương nhiên, Đỗ Vinh hoàn toàn không nghĩ tới việc đông chủ của hắn tuy không có gia sản của phú hào, nhưng lại có một trái tim của phú hào.
Dù không có cơ hội, cũng sẽ dùng linh châu đập ra cơ hội.
Lúc này Đỗ Vinh nói: “Nếu đông chủ đã muốn đi, vậy thì đi một chuyến.
Nhưng tuyệt đối không được tiến sâu thêm.”
Trần Tiêu vui mừng khôn xiết, không ngờ nguyện vọng của mình lại nhanh chóng được đáp ứng như vậy.
Cậu lập tức gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, liên tục cam đoan: “Vinh thúc yên tâm, nhất định không đi sâu hơn!”
Nơi này đã rất gần khu vực mãnh thú hoạt động.
Đứng trên đỉnh núi, thậm chí có thể thấy những chấm đen bay lượn trên không trung, đó là mãnh thú biết bay, móng vuốt và mỏ đều sắc bén.
Đỗ Vinh quyết định vừa đi vừa vòng, cố gắng tránh né những con mắt trên không này.
Trần Tiêu đạt được mong muốn, tâm trạng vô cùng vui vẻ, lúc này hoàn toàn mang dáng vẻ “mọi chuyện nghe Vinh thúc, toàn quyền quyết định”, khiến trong lòng Tịch Vân Đình nảy sinh một chút không vui khó tả.
Rõ ràng chuyện này hắn đã bỏ ra “công sức lớn”, vậy mà Trần Tiêu lại chỉ cảm kích mỗi Đỗ Vinh.
Nhưng với sự kiêu ngạo của Tịch tiên sư, chuyện chủ động kể công rằng mình đã “thuyết phục” Đỗ Vinh thế nào để đổi lấy thái độ theo sát như vậy của Trần Tiêu, là điều hắn tuyệt đối không làm được.
Trong lòng Tịch Vân Đình buồn bực, nhưng ánh mắt vẫn không rời Trần Tiêu, luôn chú ý an nguy của cậu.
Hắn đã hứa bảo vệ Trần Tiêu an toàn, thì không cho phép xảy ra dù chỉ một chút sơ suất.
Khu sơn địa này có những mảng rừng rậm lớn, chỗ thưa chỗ dày.
Tuy rừng thưa trông khá trống trải, có thể coi là lối tắt, nhưng Đỗ Vinh không dám mạo hiểm, thà tốn thêm thời gian vòng qua.
Kinh nghiệm nhiều năm nói cho hắn biết, nếu sơ suất chọn loại rừng này để đi tắt, khi những mãnh thú giỏi xuyên qua rừng đột ngột xuất hiện, thì lúc con người quay đầu chạy trốn, những thân cây vốn chỉ để tránh né ấy sẽ biến thành bùa đòi mạng.
Nghe Đỗ Vinh khẽ giải thích, Tịch Vân Đình không thể không thừa nhận đối phương suy nghĩ chu toàn.
Nếu để hắn quyết định, chắc chắn sẽ không né tránh mãnh thú mà trực tiếp đi thẳng.
Với hắn, gặp mãnh thú không có gì đáng ngại, cứ vung trọng kiếm chém giết là xong.
Nhưng Trần Tiêu thì khác, không cho phép có dù chỉ nửa điểm sai sót.
Trong chiến đấu, biến hóa khôn lường, chỉ cần một sơ hở nhỏ, với thân thể yếu ớt như Trần Tiêu, mãnh thú chỉ cần móng vuốt chạm vào cũng đủ khiến máu chảy đầm đìa, tính mạng nguy kịch.
Đến lúc đó, dù hối hận thế nào cũng đã muộn.
Chính lần tự thấy mình không bằng người này đã khiến Tịch tiên sư thật sự học được cách suy nghĩ cho người khác, để có thể chăm sóc tốt hơn cho Trần Tiêu “thân kiều thể nhược”.
Đó là mọi việc đều lấy Trần Tiêu làm trung tâm, nhường nhịn thế nào cũng không quá đáng.
Ba người cẩn thận như vậy, nhưng vẫn không tránh khỏi vài lần chạm trán mãnh thú.
May mắn có Tịch Vân Đình ở đây, nếu không chỉ dựa vào một mình Đỗ Vinh, tuy vẫn ứng phó được, nhưng tuyệt đối không thể ung dung như bây giờ.
Ít nhất Đỗ Vinh và Trần Tiêu đều phải lo lắng cho an toàn của chính mình.
Đi mãi, vòng mãi, cuối cùng cũng đến gần địa thế đặc biệt mà Trần Tiêu nói tới.
Nơi này giống như một bồn địa, được những ngọn núi kỳ dị xung quanh ôm trọn.
Bốn phía núi non che chắn, mùa đông gió lạnh khó xâm nhập, mùa hè mưa to cũng bị suy yếu.
Dù xét về địa lý hay phong thủy, đây đều là một bảo địa thích hợp an cư lạc nghiệp.
Đứng trên đỉnh cao nhìn xuống, điều khiến ba người Trần Tiêu kinh ngạc là, dưới đáy bồn là đất đai màu mỡ, ruộng đồng phì nhiêu, đường làng chia lối, ao xanh tre trúc.
Nhìn kỹ hơn, còn có mấy chục căn nhà, lờ mờ vọng lại tiếng gà gáy chó sủa.
Trên mặt Trần Tiêu lộ ra chút thất vọng, Tịch Vân Đình hơi ngạc nhiên, còn Đỗ Vinh thì trực tiếp kêu lên: “Ở đây lại có người sinh sống?!”
Rõ ràng cả ba đều không ngờ rằng, ở nơi cách xa Hàn Sơn thành như vậy, đi lại cực kỳ bất tiện, xung quanh toàn mãnh thú, cách không xa còn là khu vực hung thú đông đúc, lại tồn tại một thôn làng.
Tịch Vân Đình càng kinh ngạc liếc nhìn Trần Tiêu một cái.
Chẳng lẽ cậu đã sớm biết nơi này có người ở, nên mới nhất quyết muốn tới xem?
Nhưng nhìn biểu cảm trên mặt Trần Tiêu, lại không giống.
Lúc này Tịch Vân Đình cũng sinh hứng thú với thôn làng trong núi sâu này, liền nói: “Xuống xem thử.”
Trần Tiêu thu lại vẻ thất vọng, theo sát sau lưng Tịch Vân Đình, từ sườn núi dễ đi men xuống thôn làng phía dưới.
Dĩ nhiên Trần Tiêu không thể biết nơi này có người có làng.
Bảo địa phong thủy bị người khác nhanh chân chiếm trước khiến cậu thất vọng, nhưng rất nhanh đã điều chỉnh lại tâm thái.
Ở kiếp trước, vất vả lắm mới tìm được một nơi tốt, kết quả phát hiện đã có chủ là chuyện quá thường gặp.
Đây cũng chính là nguyên nhân khiến phong thủy sư tìm cho mình một nơi làm dương trạch hay âm trạch khó khăn đến vậy.
Lãnh thổ tuy rộng lớn, nhưng núi sông long mạch có hạn.
Từ xưa đến nay, phong thủy sư xuất hiện không ngừng, những nơi phong thủy cát địa có thể phát hiện được sớm đã bị người ta phát hiện.
Người đi trước chiếm hết chỗ tốt, phong thủy sư đời sau chỉ có thể vất vả tiến vào những nơi càng ngày càng hiếm dấu chân người.
Còn có một nguyên nhân khác, đó là phong thủy bảo địa không phải cứ phát hiện ra là có mệnh chiếm giữ.
Thời cổ đại, tranh đoạt phong thủy càng tàn khốc.
Hễ nghe tin nơi nào có bảo địa, trước là dụ dỗ bằng lợi ích, không nghe thì uy hiếp.
Phong thủy sư vì giữ mạng đành phải nhường lại.
Vì vậy trong giới phong thủy có một câu nói rất thẳng thắn: phong thủy sư muốn có dương trạch, âm trạch tốt, còn phải xem có cái mệnh đó hay không.
Thôn làng trước mắt này, cũng không biết đã an cư ở đây bao nhiêu năm.
Trần Tiêu vừa đi xuống vừa chú ý bước chân, vừa quan sát thôn xóm.
Dân số nơi này không tính là nhiều, nhìn nhà cửa ước chừng hai ba trăm người.
Ở nơi núi sâu thế này đã là không ít, nhưng đặt ra ngoài những vùng phồn thịnh thì bất kỳ thôn làng nào cũng đông hơn thế.
Ba người vừa xuống tới chân núi, rất nhanh đã bị dân làng phát hiện.
Trong thôn xuất hiện chút xao động, sau đó có mấy người chạy về phía họ.
Tịch Vân Đình chắp tay sau lưng, Đỗ Vinh âm thầm nâng cao cảnh giác, Trần Tiêu thì bình thản, thong dong chờ đợi.
Người chạy đầu tiên là một người thanh niên, mặc áo nông gia màu xám nâu đã cũ, loại chuyên dùng khi ra đồng làm việc, tay chân thô ráp, da ngăm đen.
Ba người Trần Tiêu vốn tưởng những người này sẽ lập tức tra hỏi, không ngờ người dẫn đầu vừa thấy họ đã cười, còn nhiệt tình nói: “Các vị đến tìm đồng bạn của mình phải không?
Bọn họ đã chờ rất lâu rồi, mau mau theo ta!”