[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Đm] Phong Thủy Đại Sư Tu Tiên Chỉ Nam
Chương 40 - Một thoáng nhói lòng
Chương 40 - Một thoáng nhói lòng
Trần Tiêu đứng bên cạnh nghe, trong lòng vô cùng kinh ngạc.
Cậu hoàn toàn không biết rằng từ nhỏ đến lớn, những người ở bên cạnh Tịch Vân Đình luôn gặp xui xẻo ở những mức độ khác nhau.
Lần đầu tiên chứng kiến Tịch Vân Đình dùng sát khí trừng phạt gia chủ nhà họ Phàn, tuy kinh ngạc trước việc hắn có thể chuyển đổi giữa hai loại sức mạnh khác nhau, nhưng Trần Tiêu cũng không suy nghĩ nhiều.
Giờ đây, nghe được những mảnh thông tin rời rạc này, lại khiến Trần Tiêu không sao hiểu nổi.
Tịch Vân Đình mang trong mình khí trường hạo nhiên, theo lẽ thường mà nói, những người ở xung quanh hắn hẳn phải được tăng cường khí vận mới đúng, sao lại xuất hiện tình huống hoàn toàn ngược lại?
Diễn biến trái với lẽ thường này khiến Trần Tiêu vô cùng bối rối.
“…
Có lẽ là theo cảnh giới tăng lên, loại thiên phú này cũng theo đó mà mạnh hơn.”
Triệu Phóng lau mặt một cái, giọng nói có phần trầm xuống.
Sư đệ Cảnh do dự một lát rồi nói: “Tịch sư thúc hiện giờ mới chỉ là Kim Đan kỳ, đợi đến Nguyên Anh kỳ rồi thì còn ai dám ở trong phạm vi ba thước quanh thúc ấy nữa?”
Sau chuyến đi lần này, đã không còn ai dám tin rằng Tịch Vân Đình có thể khống chế tốt loại năng lực này.
Hai câu nói vừa dứt, bên cạnh lại là một hồi im lặng.
Người thứ ba phá vỡ sự yên tĩnh: “Đây không phải chuyện mà đám sư điệt như chúng ta nên nghĩ tới.
Việc quan trọng trước mắt là đưa lứa đệ tử này về.
Đám đệ tử do các sư bá, sư thúc khác đưa về đã bắt đầu huấn luyện được ba tháng rồi, nhóm này đã bị chậm tiến độ.”
Người thứ tư nói: “Không cần lo lắng, vì là tình huống đặc biệt bị trì hoãn, nên Chưởng Sự Viện quyết định sau khi họ đến nơi sẽ phát cho một đợt đan dược hỗ trợ, giúp họ đuổi kịp nhóm đệ tử đến trước.”
Triệu Phóng nói: “Lần này có hai vị sư huynh đến, an toàn càng được đảm bảo hơn.
Thuyền đã chuẩn bị xong, chiều nay sẽ ra khơi.”
Sư đệ Cảnh cười khan một tiếng: “…
Ý là bảo đảm an toàn cho các đệ tử sau khi rơi xuống biển à?”
Triệu Phóng liếc hắn một cái, mấy lời này nghĩ trong lòng là được rồi, nói ra làm gì.
Sư đệ Cảnh ưỡn ngực lên, như để tự trấn an mình, rồi nói: “Thật ra, đệ có một đề nghị…
Vì sao chúng ta không đi tách ra khỏi Tịch sư thúc?”
Phía bên kia như bị trúng định thân thuật, đột nhiên không ai cử động nữa.
Cảnh sư đệ nuốt nước miếng, nhỏ giọng nói tiếp: "Theo quy tắc, Tịch sư thúc dẫn đội thì phải đi cùng nhau, nhưng chẳng phải Chưởng Sự Viện vừa phái thêm hai vị sư huynh đến sao?
Có sự can thiệp của Chưởng Sự Viện, hai vị sư huynh có tư cách tạm thay chức trách của Tịch sư thúc.
Như vậy chúng ta có thể chia làm hai ngả, đưa đám đệ tử về sơn môn nhanh nhất có thể..."
Cứ tiếp tục giày vò thế này, bọn họ thân cường thể tráng thì không sao, chứ đám học đồ chỉ là thiếu niên kia e là sẽ có vài người thương vong.
Kết quả này, có lẽ không ai muốn thấy.
Đề nghị của sư đệ Cảnh vừa nói ra, mấy người còn lại quanh bàn suy nghĩ một phen, vậy mà không ai phản đối.
Chỉ có một vấn đề cần cân nhắc cẩn thận.
Triệu Phóng chậm rãi nói: “…
Vậy thì ai đi nói với Tịch sư thúc?”
Như đã ước định từ trước, ba người còn lại đều nhìn chằm chằm vào hắn.
“Tất nhiên là ngươi!
Xét về quan hệ, Triệu sư đệ cùng Tịch sư thúc cùng một mạch, đương nhiên là ngươi đi!”
Triệu Phóng lập tức lộ ra vẻ mặt nửa khóc nửa cười, vô cùng không tình nguyện.
Trong ánh mắt của ba người kia có khích lệ, có uy hiếp, cũng có van xin.
Cuối cùng, Triệu Phóng bất lực nói: “Được rồi… ta đi ngay.
Đừng làm chậm chuyến ra khơi buổi chiều.
Những việc còn lại giao cho ba vị sư huynh đệ vậy.”
Bốn người đứng dậy rời đi.
Trần Tiêu đợi đến khi họ ra khỏi Tri Thế Đường, mới quay người nhìn quanh.
Chỉ qua vài lần gặp gỡ ngắn ngủi, ấn tượng mà Tịch Vân Đình để lại cho Trần Tiêu là mạnh mẽ, chính trực, giỏi suy nghĩ, bề ngoài lạnh nhạt nhưng nội tâm lại vô cùng gần gũi.
Cậu đã xem đối phương như một người bạn đáng để kết giao, dù biết điều đó rất khó trở thành hiện thực.
Giờ nghe thấy những người này lại kiêng kỵ hắn đến mức ấy, trong lòng Trần Tiêu không khỏi nặng nề.
Nếu đổi lại là cậu, biết được đề nghị của họ, chắc chắn trong lòng sẽ rất buồn.
Tịch Vân Đình không nên bị đối xử như vậy!
Trần Tiêu siết chặt nắm tay, tức giận đấm mạnh vào đùi.
Chỉ hận rằng trong tay cậu hiện giờ không có bất kỳ công cụ nào, kiến thức từng học trước đây lại bị phế mất quá nửa.
Muốn giúp đối phương hóa giải loại sát khí này, cậu cũng chẳng biết phải bắt đầu từ đâu.
Cậu cúi đầu nhìn đôi tay mình, giá như cậu hiểu biết nhiều hơn thì tốt biết mấy.
Lần đầu tiên trong đời, Trần Tiêu khao khát được giúp đỡ một người không quá quen biết đến vậy.
Sau khi Đỗ Vinh trở về, hắn trực tiếp ngồi xuống đối diện Trần Tiêu.
Thấy Trần Tiêu đang chìm trong suy nghĩ, Đỗ Vinh lên tiếng: “Đông chủ, tại hạ đã về rồi.”
Trần Tiêu lúc này mới hoàn hồn, ngẩng đầu nhìn Đỗ Vinh: “Vinh thúc, thế nào rồi?”
Đỗ Vinh trước tiên gật đầu, rồi lại lắc đầu: “Tình hình tốt hơn so với dự đoán của tại hạ.
Ở đây có một vị tiên sư chuyên xử lý việc này, mở rộng cánh cửa tiện lợi.
Chỉ có điều, đối phương niêm yết giá rõ ràng, năm linh châu đổi lấy một tấm thẻ tên đệ tử tạm thời.”
“Năm linh châu!”
Trần Tiêu giật mình.
Nếu không phải lúc Đỗ Vinh nói vẻ mặt vẫn bình thường, Trần Tiêu suýt nữa đã nghi ngờ vị tiên sư kia có mắt nhìn thấu, nếu không sao lại vừa khéo không thiếu không thừa đúng năm linh châu.
“Giá này quá đắt!”
Đỗ Vinh cũng nghĩ như vậy.
Hôm qua Trần Tiêu chỉ cho hắn xem một linh châu, đã khiến hắn cảm thấy ngoài dự liệu, hắn không cho rằng chủ thuê của mình còn có nhiều hơn.
Đỗ Vinh sắc mặt trầm xuống nói: “Tri Thế Đường e rằng là chuyên chuẩn bị con đường này cho các thế gia tu tiên và hào cường.
Những thế gia và hào cường ấy tài lực hùng hậu, năm linh châu đối với họ chẳng đáng là bao.”
Trần Tiêu nhớ lại vị tu sĩ trung niên từ Phủ Thành Chủ đến khi trước, không hề để tâm móc ra cả nắm linh châu mua chiếc đỉnh đồng.
Xem ra năm linh châu quả thật không được những người như vậy đặt vào mắt.
“Năm linh châu thì không được.”
Trần Tiêu lắc đầu.
Trên người cậu chỉ có năm linh châu và hai mươi bảy linh tệ, nếu dùng hết linh châu để làm thẻ tên thì đến tiền mua vé thuyền cũng không còn.
Đỗ Vinh liếc nhìn Trần Tiêu, hạ giọng nói: “Đông chủ không cần lo lắng.
Đã biết có tiên sư chuyên làm việc này thì dễ xử rồi.
Tri Thế Đường là trên mặt nổi, sau lưng chắc chắn sẽ có tiên sư ra giá thấp hơn nhiều.”
Trần Tiêu lập tức hiểu ra, xem ra các tiên sư cũng giống người phàm, không hề cứng nhắc.
Đỗ Vinh nói tiếp: “Để ta dò hỏi kỹ càng một phen, nhất định sẽ tìm được người thích hợp để giúp đông chủ làm tấm thẻ tên tạm thời này.”
Việc này Trần Tiêu hoàn toàn không giúp được gì, chỉ có thể giao cho Đỗ Vinh xử lý.
Hai người rời khỏi Tri Thế Đường, thời gian vẫn còn sớm.
Trần Tiêu đề nghị muốn đi xem thử hải thuyền chuyên chở tu sĩ tới thành thị của người tu hành.
Bến ngoại cảng lớn hơn nhiều so với bến nội cảng, thuyền bè ở đây nhìn chung đều to hơn.
Do tuyến hải trình này có thể định kỳ cập bờ để tiếp tế, nên không cần loại vạn tấn trở lên.
Theo tin tức Đỗ Vinh hỏi được, con thuyền này có sáu tầng, 200 thủy thủ, 80 khoang trong, 120 khoang ngoài, có thể chở hơn 800 hành khách, tổng cộng số người trên thuyền vượt quá một nghìn.
Không phải Trần Tiêu chưa từng thấy những con tàu hiện đại lớn hơn thế này, nhưng đó là tàu thép.
Còn con quái vật khổng lồ cao hơn hai mươi mét, dài hơn năm mươi mét trước mắt này lại hoàn toàn được xây dựng bằng gỗ!
Khác với những con thuyền khác neo đậu ở bến, đặc điểm nổi bật nhất của chiếc lâu thuyền này là nó không có buồm, không dựa vào sức gió để di chuyển.
Trần Tiêu đoán rằng con thuyền này hẳn giống như cái bếp thần kỳ kia, dùng linh thạch làm động lực vận hành.
Cũng bởi vậy mà vé thuyền mới đắt như thế, hơn nữa chỉ cho phép người tu hành sử dụng.
Lâu thuyền sử dụng bến neo riêng, tách biệt với các hải thuyền khác.
Từ xa, Trần Tiêu thấy có người duy trì trật tự trên bến, một đội hơn trăm người đang xếp hàng lên thuyền.
Những người đó trông đều là thiếu niên tuổi còn nhỏ, Trần Tiêu không nhìn ra Ngô Tân Chí có ở trong đó hay không.
Ánh mắt Trần Tiêu quét qua đám người, cố gắng tìm một gương mặt quen thuộc.
Tìm một lúc, đến khi mấy thiếu niên cuối cùng cũng lên thuyền, mắt cậu nhìn đến mỏi nhừ, vẫn không thấy bóng dáng nào mình muốn thấy.
Trần Tiêu nhắm mắt nghỉ một lát, khi mở ra đột nhiên thấy cách bến tàu không xa có một người mặc trường bào sẫm màu.
Người đó đứng một mình nơi đó, từ xa nhìn lâu thuyền.
Khi Trần Tiêu định nhìn kỹ hơn, người kia bỗng nhiên biến mất.
Đó là Tịch Vân Đình, Trần Tiêu tuyệt đối không nhìn nhầm.
Chỉ cần nghĩ đến cảnh hắn cô độc tiễn đưa đội ngũ vốn dĩ phải cùng nhau trở về, một mình bị bỏ lại phía sau, trong lòng Trần Tiêu liền âm ỉ đau.
“Đông chủ, ngài đang nhìn gì vậy?”
Đỗ Vinh khó hiểu hỏi.
Trần Tiêu quay đầu, như không có chuyện gì nói: “Không có gì, đi thôi.”
Kiếp trước, khi tình trạng phản phệ hơi dịu đi, cậu có thể lê thân mình từ giường bệnh đứng dậy, sư phụ từng nói với cậu rằng, với tư cách là phong thủy sư, năng lực càng mạnh thì càng nên có lòng trắc ẩn.
Trần Tiêu nghĩ, có lẽ hiện tại chính là như vậy.
Ba ngày tiếp theo, mỗi ngày Đỗ Vinh đều ra ngoài, Trần Tiêu vì tránh gây rắc rối nên cả ngày ở trong phòng không đi đâu.
Đỗ Vinh lại âm thầm tìm thêm vài vị tiên sư, những người này ra giá từ bốn linh châu đến hai linh châu.
Trần Tiêu nhíu mày nói: “Tốt nhất là ép xuống dưới một linh châu.
Nếu thật sự không được thì đồng ý với người ra giá hai linh châu.”
Vì Đỗ Vinh cũng không rõ tình hình thành thị bên kia thế nào, nên phải cố gắng chừa lại càng nhiều tiền dự phòng càng tốt.
Những người dám nhận việc này riêng tư đều ít nhiều có liên quan đến Tri Thế Đường.
Họ chỉ muốn kiếm chút tiền ngoài, không muốn đắc tội quá nặng với Tri Thế Đường.
Vì vậy, sau khi nhận linh châu còn phải lo liệu cho Tri Thế Đường, hai linh châu đã là giới hạn.
Đỗ Vinh hít sâu một hơi, kiên định nói: “Tại hạ sẽ cố hết sức.”
Quần áo Trần Tiêu đặt may ở tiệm may trong đô thành sắp làm xong.
Đỗ Vinh lúc này cũng bắt đầu tính toán chi li, xin ý kiến Trần Tiêu, định một mình quay về một chuyến, mang quần áo và hành lý gửi lại ở khách điếm tới.
Trần Tiêu gật đầu đồng ý.
Muỗi nhỏ cũng là thịt, giờ tiết kiệm được chút nào hay chút đó.
Một ngày rưỡi sau, Đỗ Vinh trở lại.
Hắn không đi một mình, phía sau còn dẫn theo một thiếu niên mặt tròn.
Trần Tiêu há hốc miệng nhìn thiếu niên mặt mày nghiêm nghị, cố gắng tỏ ra chững chạc kia, hỏi Đỗ Vinh: “Chuyện này là sao?”
Đỗ Vinh thần sắc thoải mái, khóe môi khóe mày đều mang theo ý cười: “Đồng đạo hữu là tu sĩ Trúc Cơ kỳ.
Hắn đồng ý giúp làm một tấm thẻ tên tạm thời, chỉ cần đông chủ giúp chi ra 20 linh tệ mua vé thuyền.”
Trần Tiêu tròn mắt, đầy thán phục nhìn Đỗ Vinh.
Vinh thúc, đúng là quá giỏi, quá lợi hại rồi!