Khác [ĐM] Phế Thổ và An Nghỉ - Phản Phái Nhị Tỷ (vampire_j)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Đm] Phế Thổ Và An Nghỉ - Phản Phái Nhị Tỷ (Vampire_J)
PN01. Thế giới song song (1)


Phiên ngoại 01.

Thế giới song song (1)

Tác giả: Phản Phái Nhị Tỷ (vampire_j)

Chuyển ngữ: Diệp Trà

(bachdieptra.wordpress.com)



Day 1.

Chủ nhật

Gần 10 giờ tối, Mio tăng ca xong cuối cùng cũng về đến nhà —— Lại một ngày cuối tuần nữa "hoang phí" đổ vào công việc.

Hắn cởi áo khoác âu phục treo sang một bên, ngón trỏ luồn vào nới lỏng nút cà vạt, bỗng nhiên nghe thấy có tiếng đập cửa.

Hắn có chút bực dọc —— Dọn đến chung cư này hơn một năm nay, chưa có bạn bè nào từng ghé qua, thậm chí còn không chạm mặt hàng xóm, gần đây cũng không mua đồ gì trên mạng, hắn không nghĩ ra sẽ có ai tới tận cửa tìm mình.

Mio vừa đi ra huyền quang vừa hỏi: "Ai đó?"

Ngoài cửa không có tiếng đáp lại, chỉ có âm thanh gõ cửa tiếp tục vang lên.

Mio nhíu mày, một tay tháo khuy cổ tay áo, hơi cúi người xuống nhìn qua mắt mèo.

Lúc đầu nhìn thẳng thì không thấy gì, đến khi khẽ liếc mắt xuống, hắn mới phát hiện trên đất có thứ gì đó màu trắng đang run rẩy.

Giống như một cái mũ len trắng vậy, hắn hoài nghi hỏi lại: "Ai đó?"

"Cộc cộc cộc."

Đáp lại vẫn chỉ có tiếng gõ cửa.

Mio lùi lại nửa bước, xắn tay áo lên ngang cùi chỏ, để lộ một cánh tay rắn chắc —— Sau đó, hắn thận trọng vươn tay vặn khóa cửa.

Bên ngoài là một con cừu.

Mio cảm thấy mắt mình chưa bao giờ mở to đến vậy.

Cừu?

Trên tầng thứ mười mấy của một tòa chung cư chỉ dùng thang máy, xuất hiện một con cừu?

Mio thò nửa người ra, nhìn xung quanh hành lang hai vòng —— quả thật không còn ai khác.

Bỗng nhiên, dưới bụng hắn có thứ gì đó mềm nhũn ủi vào.

Vừa cúi đầu đã thấy con cừu kia đang đẩy đẩy bụng hắn, muốn đi vào trong nhà.

"Từ từ đã."

Mio chống tay lên đỉnh đầu cừu nhỏ.

Nó lại cho rằng hắn muốn xoa đầu mình, chủ động cọ cọ vào lòng bàn tay hắn.

Cách đó không xa, thang máy bỗng "đinh" một tiếng, Mio vội vàng nhường chỗ để cừu nhỏ vào nhà —— Nếu để hàng xóm nhìn thấy thì thật sự không biết giải thích ra sao.

Hắn vừa dịch người sang một bên, cừu nhỏ đã lập tức bước qua, móng chân giẫm lên mặt sàn bằng đá hoa cương phát ra những tiếp "cộp cộp" lanh lảnh vui tai.

Mio còn chưa kịp đóng cửa, hàng xóm đã ra khỏi thang máy —— Đối phương cười cười chào hỏi với hắn, Mio nghiêm túc gật đầu xem như đáp lại.

Vừa mới đóng cửa xoay người, Mio thình lình phát hiện con cừu kia đang nhàn nhã tản bộ quanh phòng khách cạnh ban công của hắn —— Hình ảnh một con cừu đứng cùng TV và ghế sô pha thật sự quá mức hoang đường, Mio hít một hơi thật sâu, lắc lắc đầu.

Hắn ngoắc tay với cừu nhỏ: "Qua đây."

Vậy mà cừu nhỏ lại giống như thật sự nghe hiểu, ngoan ngoãn nện bước "cộp cộp" tới gần.

"Mày từ đâu tới?"

Mio vừa hỏi vừa sờ thử dưới lớp lông ở cổ cừu, xem nó có đeo thẻ tên hay kẹp giấy tờ gì không —— Lớp lông cổ này thật sự rất dày, vuốt ve cũng rất dễ chịu, Mio cầm lòng không đặng mà xoa xoa thêm vài cái.

Nhưng hắn không tìm được gì cả, đây là một con cừu không biết bằng cách nào xuất hiện ngay giữa chung cư.

Mio nheo mắt quan sát —— Cừu nhỏ chưa lớn lắm, có lẽ đang ở giữa giai đoạn trưởng thành và cừu con, toàn thân nó bao phủ một lớp lông dày xoăn tít, trắng muốt, mềm mại như nhung.

Hai con mắt đen láy tròn xoe tò mò đánh giá xung quanh, vành tai khẽ cụp xuống, dáng vẻ thực sự rất dễ bắt nạt, nhưng trên đỉnh đầu nó đã nhô ra một cặp sừng nhọn hơi cong, là cừu đực.

Hai chân của cừu nhỏ vừa gọn gàng vừa sạch sẽ, hoàn toàn không thể tưởng tượng nó đã làm cách nào băng qua phố phường náo nhiệt đi tới nơi này.

Mio ngồi xuống, mở di động tìm thử gần đây có vườn bách thú hay cửa hàng vật nuôi nào để lạc mất một con cừu không.

Trong lúc đó, cừu nhỏ tiếp tục chậm rãi đi lang thang quanh nhà hắn —— Hắn có thể nghe thấy những tiếng bước chân "cồm cộp" vang lên lúc gần lúc xa, cực kỳ nhàn nhã.

Tìm kiếm một hồi vẫn không thu được kết quả gì, còn cừu nhỏ đã đi dạo xong, vòng trở về, dùng cặp sừng nhỏ đẩy đẩy cánh tay hắn.

Mio nghiêng đầu nhìn nó: "Đói rồi?"

Nhưng cừu nhỏ giống như chỉ bị ngứa sừng nên muốn tìm chỗ nào dụi dụi thôi.

Khi Mio dùng ngón cái nắn nhẹ lên sừng cừu, hai tai nó bỗng nhiên run rẩy, hất đầu tránh đi.

Cừu nhỏ đi một vòng quanh bàn trà, lúc trở lại bên chân hắn thì xoay người, cái đuôi mềm mại quét qua cánh tay hắn, sau đó cặp mông tròn vo hạ xuống, chân trước chậm rãi thu lại, ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh.

Mio hoàn toàn không thể tiêu hóa được cảnh tượng này —— Hắn gần như có thể xác định đây chính là trò đùa cấp dưới bày ra để trêu chọc mình.

Hắn chụp một tấm ảnh từ sau lưng cừu, gửi cho trợ lý: Đây là cái gì?

Trợ lý trả lời cực nhanh: ???

Đó là cái gì?

Mio: Không phải mấy người làm?

Trợ lý: Không phải.

Trợ lý: Nhưng mà đó là cái gì ạ?

Mio: Cừu.

Trợ lý: ??????

Mio rời khỏi màn hình chat —— Cấp dưới vô dụng, hắn nghĩ thầm.

Cừu nhỏ đã dựa cả nửa người vào cẳng chân hắn, lớp lông xù xù vừa mềm mại vừa nóng ấm.

Hắn khẽ giật giật chân, cừu nhỏ mặc kệ.

Mio lại hỏi: "Mày từ đâu tới?"

Không ngờ cừu nhỏ nhẹ nhàng kêu "be" một tiếng, tựa như đang đáp lời.

Mio bật cười: "Be nghĩa là sao?"

Cừu nhỏ kéo dài thanh âm: "Beee ——"

Mio chụp thêm mấy bức toàn thân cho nó, cả quá trình nó đều rất phối hợp, chỉ có đôi lúc tay hắn đưa tới quá gần, cừu nhỏ sẽ nghiêng đầu dụi lên.

Mio hỏi: "Có đói không?"

Cừu nhỏ không đáp lại, nhưng Mio vẫn đi rót một bát nước, cắt một ít rau xanh để lên đĩa.

Cừu nhỏ dùng mũi gạt nhẹ đồ ăn, không ăn rau, chỉ uống vài miếng nước.

Mio ngồi xổm trên mặt đất nhìn nó một lúc, há miệng ngáp một cái thật dài —— Hạng mục gần nhất đang bước vào giai đoạn gấp rút, hắn đã tăng ca liên tục hai tuần liền, sáng mai còn phải dậy sớm, vì thế hắn quyết định trước mắt cứ mặc kệ con cừu không biết ở đâu ra này.

Hắn đứng dậy duỗi người, vừa đi về phía phòng tắm vừa cởi khuy áo.

Tắm rửa xong xuôi, lau khô nước trên người, Mio trùm khăn lông lên mái tóc ướt toàn thân trần trụi bước ra —— trong một khắc, hắn thậm chí đã quên mất sự có mặt của con cừu, nhưng ngay sau đó, hắn bỗng thấy một cục lông trắng đang cực kỳ thoải mái nằm ườn ra trên giường mình.

Mio phất tay đuổi nó: "Đi xuống, người mày bẩn lắm."

Cừu nhỏ không động đậy, mãi đến tận khi Mio vươn tay đẩy đẩy người nó mới chậm rãi kêu mấy tiếng "be be", nhưng vẫn không chịu di chuyển.

Mio nhướn mày: "Mày có xuống không?"

Cừu nhỏ kéo một tiếng "beee" thật dài, nghe vô cùng tội nghiệp.



Day 2.

Thứ hai

Sáng sớm hôm sau, Mio bị thanh âm "cộp cộp" có tiết tấu vang lên đánh thức.

Hắn ngồi ở mép giường, âm u nhìn con cừu nhàn nhã đi đi lại lại trong chốc lát, sau đó mới đứng dậy đánh răng rửa mặt.

Trước khi ra khỏi cửa, Mio chuẩn bị một ít nước sạch và rau cải, khóa kỹ cửa sổ, còn quay đầu lại nói: "Mày đừng có... phóng uế ra nhà nhé."

Cừu nhỏ ngồi dưới đất vẫy vẫy đuôi, nghiêng đầu nhìn hắn.

Lúc đến công ty, trợ lý vừa thấy hắn thì lập tức bưng cà phê và lịch trình vào văn phòng.

Trợ lý: "Báo cáo sếp, 10 giờ sáng nay-"

Mio lại giơ tay ngắt lời: "Tạm thời bỏ qua chuyện đó đi, cô tìm hiểu xem quanh đây có chỗ nào thông báo tìm cừu lạc không."

Trợ lý: "Sếp à, sao gần đây ngài cứ gây khó dễ với mấy con cừu vậy?"

Mio: "Ai gây khó dễ!

Tôi... nhặt được một con cừu."

Trợ lý sặc nước.

Trợ lý: "Có ảnh không ạ?

Cho em xem với."

Mio đưa di động qua —— góc chụp có chút kỳ quặc, ánh sáng cũng căn không tốt.

Mio nghĩ, cừu nhỏ ngoài đời thật đáng yêu hơn như vậy.

Nhưng một tiếng thét chói tai bỗng vọng ra từ văn phòng trong buổi sáng thứ hai đầu tuần: "Má ơi đáng yêu quáaaaa!!!!!"

Không lâu sau, toàn bộ nhân viên trong phòng đều ùa tới vây xem ảnh chụp cừu nhỏ.

"Quá sức đáng yêu!"

"Sếp mang nó đến công ty được không, cầu xin anh đó!!!

"Đáng yêu muốn chết!!!!"

Mio nhức đầu không thôi, đuổi hết đám nhân viên và trợ lý ra ngoài.

Một khi bắt đầu làm việc, Mio thường quên bẵng luôn thời gian.

Giờ tan tầm cứ thế trôi qua từng giây từng phút, mãi đến tận khi bầu trời bắt đầu tối đen, trong dạ dày vang lên từng tiếng "ùng ục" đói khát.

Nguy rồi!

Mio giật bắn mình đứng dậy —— quên mất trong nhà còn có một con cừu!

Lái xe như chạy đua về nhà, còn chưa mở cửa đã nghe thấy trong phòng có tiếng "be be" vang lên không ngớt.

Hắn vừa đẩy cửa, đã thấy một loạt âm thanh "cồm cộp" lao về phía mình, sau đó Mio bị sừng cừu ủi cho ngã ngồi xuống đất.

Mio vươn tay che mặt, trên người bị cừu nhỏ dẫm dẫm mấy cái.

Sau một hồi tốn sức ngăn lại thế tiến công của móng cừu, Mio cuối cùng cũng bò được vào trong nhà đóng cửa lại.

Nước trong bát đã cạn, rau cải cũng không còn, bồn hoa ngoài ban công thì trụi lủi.

Cừu nhỏ vẫn đang cáu kỉnh, "be be" từng tiếng giận dỗi.

Mio giơ tay đầu hàng: "Xin lỗi, tao đi làm quên nhìn giờ."

Cừu nhỏ vẫn rất rất không vui, lúc Mio vươn tay định xoa đầu nó vậy mà lại né đi, lắc mông đi tới một góc phòng khách, hung dữ nhìn hắn chằm chằm.

Giờ này cửa hàng bán thức ăn cho vật nuôi đã đóng cửa, Mio chỉ có thể hâm nóng một chút cà phê sữa tươi trong tủ lạnh cho cừu nhỏ ăn.

Có lẽ nó đã quá đói, cúi đầu liếm soàn soạt, đến mức quanh khóe miệng dính đầy sữa.

Mio nhìn mà phát sầu, nghĩ tới nghĩ lui, đành đi xuống công viên dưới nhà nhổ một ít cỏ.

Chung cư sang trọng nên độ phủ xanh cũng cực tốt, có điều cuộc đời Mio lần đầu tiên làm ra loại chuyện mất giá này, vẫn thấy vô cùng bất đắc dĩ.



Day 3.

Thứ ba

Lúc đứng trước gương điều chỉnh cổ áo, Mio bỗng dưng cảm thấy mông mình bị thứ gì đó cứng cứng chọc vào.

Hắn quay đầu lại, thấy cừu nhỏ đang mài sừng lên mông mình.

Mio nghiêm túc nói: "Sao mày vẫn chưa mặc áo, không phải muốn ra ngoài sao?"

Cừu nhỏ vẫn đang trầm mê với bờ mông hắn, hai vành tai phất lên phất xuống.

Sau bài học hôm qua, Mio không dám bỏ lại cừu nhỏ ở nhà một mình nữa.

Lúc này vẫn còn sớm, cả chung cư chìm trong yên tĩnh, Mio lấm la lấm lét dắt theo một con cừu đi vào thang máy, xuống thẳng hầm gửi xe.

Hắn mở cửa xe, dọn dẹp ghế sau, lại khoa tay múa chân hướng dẫn một hồi.

Cừu nhỏ dường như nghe hiểu, giơ móng trước đặt lên sàn xe, chân sau hơi dùng sức, ngoan ngoãn chui vào bên trong ngồi xuống.

Sau khi hắn sắp xếp xong xuôi cho cừu nhỏ vào văn phòng thì trợ lý mới tới.

Nhìn thấy hắn, cô ngạc nhiên hỏi: "Ủa sếp, hôm nay đến sớm vậy, chưa có cà phê đâu ạ."

"Không sao."

Mio vẫy tay: "Gọi một người của phòng truyền thông qua đây, chụp mấy tấm ảnh, đăng thông báo tìm người... tìm cừu."

Trợ lý sửng sốt mất mấy giây, chớp chớp mắt, bỗng dưng hét ầm lên: "Cừu nhỏ ở đây sao!!!!"

"Đến phòng sếp ngắm cừu, nhanh!"

"Đáng yêu muốn xỉu!"

Nửa tiếng sau, cả một đoàn người lục tục đến gần văn phòng Mio, lần thứ hai dũng mãnh xông vào, vây kín lấy cừu nhỏ.

Cừu nhỏ run rẩy phát ra từng tiếng "be be", trốn đến sau lưng Mio.

"Tình mẹ" của các nữ nhân viên nháy mắt bùng nổ —— sao mà dễ thương thế này!

"Nó dính sếp quá ha."

"Đáng yêu quá sức tưởng tượng, nhặt được ở đâu vậy tôi cũng muốn nhặt!"

"Đúng vậy sếp ơi, nhặt hộ em một con đi!"

Cừu nhỏ sợ hãi vùi đầu vào trong áo khoác Mio.

Hắn chỉ có thể gồng mình đẩy hết đám nhiều chuyện trong phòng ra ngoài: "Quay về làm việc mau!"

Ước chừng phải tốn thêm hai mươi phút, cơn phấn khích của mọi người mới từ từ lắng xuống, văn phòng khôi phục lại dáng vẻ yên tĩnh như thường ngày.

Cừu nhỏ ở lại trong phòng Mio chơi, tò mò nhìn ra ngoài cửa rất nhiều lần.

Một lúc sau, lá gan của nó cũng bắt đầu lớn hơn.

Nó dùng đỉnh đầu cọ cọ then cài cửa, vươn móng trước móc lấy ván cửa kéo ra, cẩn thận ló người ra ngoài.

Mọi người nhìn thấy nó, lập tức hưng phấn đến run cả người, nhưng lại lo sẽ dọa sợ cừu nhỏ nên chỉ có thể nhẫn nhịn không dám hé răng, nghe nó nện bước "cồm cộp" đi dạo khắp nơi, ngửi thử cái này, xem thử cái kia.

"Cừu nhỏ cừu nhỏ, qua đây ăn nè."

Có người nhỏ giọng gọi nó.

Cừu nhỏ nhìn anh ta một lát, ghé sát vào người anh ta ngửi ngửi, lại ngửi đồ ăn trong lòng bàn tay, sau đó há miệng ăn luôn.

Trong nháy mắt, màn hình trước mặt mọi người lập tức biến thành giao diện tìm thức ăn cho cừu.

Sau khi được cho ăn hết một vòng, cừu nhỏ rốt cuộc cũng tản bộ về lại văn phòng của Mio —— Lúc đó Mio đang gọi điện thoại, nghe thấy âm thanh "leng keng" trong vắt vang lên, mới phát hiện trên cổ cừu nhỏ đã mang theo một cái lục lạc màu hồng nhạt được thắt nơ bướm.

Cừu nhỏ lắc lắc đầu cố ý khoe ra, tiếng lục lạc vang lên thanh thúy.

Mio ngoài miệng vẫn trả lời điện thoại như cũ, ánh mắt lại dõi theo cừu nhỏ cất bước đi tới bên cạnh mình ngồi xuống —— nửa cái mông của nó gác lên chân Mio, móng trước như có như không mà gảy qua lục lạc, vành tai không ngừng phe phẩy.

Mio nhịn không được vươn tay vuốt ve gáy nó, cừu nhỏ mềm mại kêu "be" một tiếng.

Lại một ngày làm việc với cường độ cao, Mio buồn ngủ gần chết, bất giác ngủ thiếp đi trên sô pha ở văn phòng.

Đến khi tỉnh lại, xung quanh đã hoàn toàn chìm trong yên tĩnh —— những người khác đều đã rời đi.

Giờ tan tầm đã qua từ lâu, mọi người cũng quen với việc hắn ở lại tăng ca một mình, không vào quấy rầy hắn.

Trong bóng tối, Mio bỗng nhiên cảm thấy trên mặt mình hơi ươn ướt —— Cừu nhỏ đang dùng mũi cọ cọ hắn, sau đó lại vươn lưỡi liếm lên cằm hắn.

Mio bật cười, hỏi: "Đang đợi tao à?"

Cừu nhỏ đi đi lại lại trước mặt hắn vài lần, Mio vừa nâng tay lên, nó lập tức nhét đầu mình vào trong lòng bàn tay hắn.

Mio móc điện thoại ra, nhắn tin cho trợ lý: Thông báo tìm người tạm thời không cần đăng.

Mang theo đống đồ ăn mà những người khác điên cuồng đặt mua về, cỏ khô, thức ăn vặt, thuốc dinh dưỡng, Mio dắt cừu nhỏ vào thang máy đi xuống bãi để xe vắng lặng.

Hắn vừa mở cửa xe, cừu nhỏ cũng thuận theo nhảy vào.

"Đặt cho mày một cái tên đi."

Mio nói: "Hôm trước nhặt được mày, hình như không có gì đặc biệt?"

"À, hôm đó là ngày An Nghỉ."

Mio đưa tay ra ghế sau, cừu nhỏ liếm liếm lên lòng bàn tay hắn: "Cùng về nhà thôi, An Nghỉ."



Day.3000

Mio ôm lấy thân thể cừu nhỏ, toàn thân không khống chế được mà run rẩy.

Kỳ thật nó đã sớm không thể coi là nhỏ nữa, "cừu nhỏ" chỉ là một danh xưng trước nay vẫn quen gọi.

Nó nằm trên mặt bàn sắt lạnh như băng trong bệnh viện thú y, tứ chi thon dài xinh đẹp, cặp sừng nhô cao cong cong, chỉ là nó đã quá già yếu, khó nhọc mở ra đôi mắt đã biến thành màu xám một nửa, dựa vào trong lòng Mio.

Bác sĩ cất tiếng an ủi: "Không còn cách nào khác, tuổi thọ vật nuôi vốn ngắn hơn nhiều so với con người.

Anh vẫn còn vài chục năm để sống, nhưng với nó thì đã là cực hạn rồi."

Mio vươn tay vuốt ve đầu cừu, cảm thấy tim mình như bị khoét mất một tảng lớn.



Day.0

Đột nhiên tỉnh lại từ trong mộng, An Nghỉ trợn mắt nhìn chằm chằm trần nhà trong chốc lát, sau đó mới mò tìm điện thoại xem thời gian —— Còn chưa đến 6 giờ, hôm nay lại không có tiết đầu, hoàn toàn có thể ngủ thêm một lát.

Có điều giấc mơ ban nãy thật kỳ quái, bỗng dưng cậu lại biến thành một con cừu.

Trong mơ còn có một người đàn ông, siêu đẹp trai, rất thích xoa đầu và sờ tai cậu, lúc mặc âu phục bắp tay và cơ ngực sẽ phồng lên tạo thành những đường cong cực kỳ thích mắt trên sơ mi vào áo khoác.

An Nghỉ nhắm mắt lại, rất muốn mơ tiếp giấc mơ vừa rồi.

Nhưng ngay sau đó, dường như có tiếng "sột soạt" gì đó rất nhỏ vang lên.

An Nghỉ lần thứ hai mở bừng hai mắt.

Cậu ngừng thở im lặng lắng nghe một hồi, tiếng cào cửa lại lần nữa vang lên.

Cái gì thế!!

An Nghỉ ôm chăn, sao cứ phải nhè lúc bạn cùng phòng đi vắng hết mà phát sinh loại chuyện kinh dị này!

Nhưng rồi chỉ một khắc sau, ngoài hành lang bỗng truyền đến một âm thanh vang dội: "Meo!"
 
[Đm] Phế Thổ Và An Nghỉ - Phản Phái Nhị Tỷ (Vampire_J)
PN02. Thế giới song song (2)


Phiên ngoại 02.

Thế giới song song (2)

Tác giả: Phản Phái Nhị Tỷ (vampire_j)

Chuyển ngữ: Diệp Trà

(bachdieptra.wordpress.com)



1.

Nghe thấy tiếng cào cửa, An Nghỉ thật cẩn thận bò xuống khỏi giường, đi ra ngoài hành lang.

Ban đầu cậu không nhìn thấy gì, tìm kiếm hồi lâu mới phát hiện ra dưới sàn có một cục lông đen.

"A...

Meo meo!"

An Nghỉ ngồi xổm xuống ghé sát vào nhìn —— Cạnh cửa ra vào có một con mèo nhỏ, dáng đứng không ổn lắm, lảo đảo nghiêng trái nghiêng phải.

Toàn thân nó là một màu đen tuyền, đôi mắt giữa đêm tối phát ra những ánh sáng vàng rực linh động, nhìn qua cực kỳ gian xảo.

An Nghỉ vươn ngón tay ra, trong miệng phát những âm thanh "Chậc chậc" khe khẽ, chờ mong mèo tới dụi lên tay mình.

Mèo không thèm nhìn cậu, nghiêng người lách qua khe cửa đi vào trong ký túc xá.

"Nè..."

An Nghỉ nhỏ giọng kêu lên, khom lưng đuổi theo mèo nhỏ trở lại phòng mình.

Cậu nhấc chân vô cùng cẩn thận, rất sợ sẽ giẫm phải cái đuôi xù lông của nó.

"Meo meo!

Meo meo!"

An Nghỉ cố gắng gọi nó, nhưng mèo đã trốn xuống dưới gầm giường, chỉ chừa lại một đôi mắt màu vàng lập lòe nhìn cậu đầy cảnh giác.

An Nghỉ không hề nhụt chí: "Meo meo, mày từ đâu tới vậy?"

"Sao mày vào được ký túc xá?"

"Nghỉ hè mày cũng không về nhà hả?"

An Nghỉ quỳ rạp trên mặt đất tìm cách bắt chuyện với mèo hồi lâu, ngay cả một tiếng "Meo" đáp lại cũng không nhận được.

Mèo nhỏ dứt khoát xê dịch thân thể, co chân trước lại nhét xuống dưới bụng, một bộ dáng hoàn toàn từ chối tiếp cận.

"Meo meo, có phải mày đến chơi với tao qua mùa hè không?

Cả ký túc xá đi hết rồi, trong trường cũng không còn ai."

Vừa nói, cậu vừa vươn tay vào gầm giường muốn kéo mèo ra.

Mèo nhỏ lập tức cảnh giác nhe răng, bật ra một tiếng "Khè ——" đầy uy hiếp.

"A..."

An Nghỉ vội rụt tay về ôm trước ngực, tự an ủi: "Không sợ..."

Nhìn mặt mèo vô cảm trừng mắt với mình, An Nghỉ lại bổ sung một câu: "Không... không phải tao sợ đâu, là tao bảo mày đừng sợ."



2.

Tuy đang nghỉ hè, nhưng đồng hồ báo thức của An Nghỉ vẫn đúng 7 giờ sáng kêu vang.

Cậu là một trong số ít những sinh viên ở lại trường vào kỳ nghỉ hè, tất cả đều tập trung ở tòa ký túc xá duy nhất còn mở cửa này —— Ngay cả người bạn cùng phòng tiết kiệm nhà ở ngoại tỉnh cũng đã về quê, nhưng An Nghỉ thì không thể.

Cha mẹ cậu đều đã mất, để vào đại học cậu phải nhờ tới trợ cấp của dì và chú.

Lúc người khác tan học cười giỡn vui vẻ, cậu đang đi làm thêm.

Lúc người khác yêu đương hát hò, cậu cũng đang đi làm thêm.

Người khác nghỉ hè về quê thăm gia đình, cậu vẫn phải đi làm thêm.

Nhưng thực ra cậu không hề đau buồn vì chuyện này —— Tiền ở lại ký túc xá vào kỳ nghỉ hè không cao, canteen trong trường cũng rẻ hơn bên ngoài, làm thêm ở đó có thể mang chút đồ ăn thừa về, còn không tốn tiền mua vé xe về nhà nữa.

Cậu mơ hồ nhớ lại đêm hôm trước, một con mèo con không biết làm cách nào đi vào ký túc xá, rồi còn chui xuống dưới gầm giường cậu.

Đến tận lúc sắp ngủ cậu cũng không gọi được mèo ra, chỉ có thể đổ chút nước sạch vào nắp hộp cơm, đặt sang một bên.

Lúc này mặt trời đã lên cao, cậu mơ mơ màng màng duỗi tay mò tới đồng hồ báo thức, lại bất ngờ sờ phải một cái măng cụt mềm mại bông xù.

An Nghỉ: "?"

Cậu mở hé mắt, chớp chớp, thình lình phát hiện mèo nhỏ đang nằm ngủ trên đầu mình, giống như một cái mũ lông.

Thừa dịp nó đang nửa mơ nửa tỉnh, An Nghỉ thật vất vả nắn nắn mấy cái cho đã cơn nghiện tay.

Mèo bị sờ phiền, vung vuốt tát một phát lên trán cậu.

"Ngao ——!"

Tiếng kêu thảm thiết vang vọng giữa một ngày hè bình yên trong trường.

Vì thế An Nghỉ mang theo cái trán với ba vết cào đến chỗ làm thêm.

Đồng nghiệp ở tiệm ăn nhìn thấy An Nghỉ, đầu tiên là hoảng hốt, sau đó biết được là do nựng mèo không thành còn bị cào trả, bắt đầu nhiệt tình cười nhạo cậu: "Cậu cosplay Harry Potter đấy à!"

Chỉ có ông chủ lộ vẻ lo lắng: "Có cần đi tiêm vắc-xin phòng dại không, mèo hoang có lẽ không được vệ sinh."

An Nghỉ lập tức ưỡn ngực nâng cằm, ra sức bảo vệ thanh danh cho mèo hoang vừa mới gặp mặt chưa được mười hai tiếng đồng hồ: "Không đâu ạ!

Meo meo sạch sẽ lắm, rất đáng yêu!!"

Ông chủ cười cười bất đắc dĩ, hỏi: "Giờ con mèo đó đâu rồi?"

An Nghỉ nói: "Trong ký túc xá ạ!"

Ông chủ "Hử?" một tiếng: "Ở lại đó sao, vậy nó ăn gì?"

An Nghỉ bị hỏi đến nghẹn họng —— cậu chưa nghĩ tới vấn đề này.

Chị phục vụ lại hỏi tiếp: "Còn vụ đi vệ sinh thì sao?"

An Nghỉ: "Hơ..."

Anh pha cà phê: "Tiểu ra trên giường cậu thì thôi, nhỡ tiểu ra trên giường bạn cùng phòng thì coi chừng đó."

An Nghỉ túm tóc: "A a a a!

Sao mọi người không nói sớm!!"



3.

Nửa ngày tiền công làm việc của An Nghỉ chỉ đủ mua hai hũ đồ hộp và một túi hạt cho mèo —— Cậu vừa làm xong ca sáng đã vội vã chạy về ký túc xá.

Cũng may đang nghỉ hè nên sinh viên về hết rồi, tiệm ăn không quá bận rộn.

Lúc trở lại ký túc xá, An Nghỉ phát hiện mèo nhỏ vẫn còn đang nằm ngủ trên cái gối của mình, chỉ là ngay khi cậu đẩy mở cửa thì nó lập tức dựng thẳng tai, nghển cổ nhìn cậu chằm chằm.

An Nghỉ kiểm tra một lượt, không thấy có dấu vết phá phách gì, cậu để đồ ăn cho mèo xuống, bỗng phát hiện cửa sổ ký túc bị mở.

"Hả?"

An Nghỉ đi qua —— Meo meo đã im lặng nhảy xuống, vòng tới vòng lui quanh đống thức ăn cho mèo.

"Mày đi ra ngoài à?

Đây là tầng ba đó!"

Cậu leo lên cạnh cửa sổ nhìn xuống, thấy bên lùm cây có một bao tải nhỏ.

An Nghỉ hoài nghi nhìn cái bao kia, cẳng chân bỗng nhiên bị thứ gì đó đụng vào —— Cậu cúi xuống, thấy mèo đang cụng đầu vào chân mình, cọ tới cọ lui.

Mắt An Nghỉ bắn ra đầy tim hồng lấp lánh, gấp không chờ nổi vươn tay xoa xoa đầu mèo, lại ăn ngay một cái tát, meo meo cũng chạy mất.



4.

Mấy ngày sau, dưới sự đề nghị mãnh liệt của các cô nàng đồng nghiệp, cùng với sự đồng ý của ông chủ dễ tính, An Nghỉ ôm meo meo bỏ vào cặp, vác nó theo đến chỗ làm thêm.

Mèo nhỏ thò đầu ra từ dải khóa kéo, hai bàn chân đặt lên đầu vai An Nghỉ —— Đến giờ, về cơ bản nó sẽ không xòe móng vuốt nữa.

Gió mùa hè thổi qua thiếu niên đạp xe cùng chú mèo nhỏ.

"To quá đi!

Đây đâu phải mèo con đâu!"

"Nhìn mặt hoàn toàn không có cảm giác người ta —— mèo ta sẽ lớn như vậy!"

"Cũng không phải mèo đen luôn!

Có vằn nữa này, soi dưới ánh nắng là thấy."

"Oa!

Lông nhìn xịn quá!

Xin mấy tấm nhé!"

An Nghỉ vừa bế meo meo ra đã bị người trong tiệm bao vây kín mít.

"Ông chủ!

Đăng Weibo đi, nói hôm nay có cửa hàng trưởng tới một ngày!"

Meo meo không cho người khác chạm vào, móng vuốt lóe lên ánh sáng sắc lạnh.

An Nghỉ đành ôm mèo đến bên cạnh máy pha cà phê, còn dùng giấy ăn gấp cho nó một cái tạp dề nhỏ.

An Nghỉ nói: "Em vừa mới tắm cho nó xong, sạch lắm."

Ông chủ hiếu kỳ: "Ồ?

Nó không sợ nước à?"

An Nghỉ lắc đầu, nắm lấy một cái măng cụt, nhẹ nhàng bóp xuống nệm thị mềm mại, năm đầu vuốt sắc nhọn lập tức lộ ra: "Lúc trước em không biết nên cắt móng cho nó, kết quả lúc nó ra ngoài đi vệ sinh, đụng độ với người khác... mèo khác, đánh một trận thua tơi tả.

Sau đó em mới biết, mèo hoang ra ngoài không thể cắt móng được."

Mọi người càng ngạc nhiên hơn: "Nó biết tự đi vệ sinh hả?"

An Nghỉ lộ vẻ đắc ý dạt dào: "Lúc về còn biết chùi chân nữa cơ!"



5.

Từ ngày mèo bắt đầu đi làm thêm cùng An Nghỉ, đồ ăn thức uống cũng được cải thiện hơn nhiều —— Đồng nghiệp trong tiệm ăn và khách quen thường xuyên mang theo đồ hộp cao cấp muốn lấy lòng nó, nhưng không một ai có thể thành công đụng tới bộ lông xinh đẹp kia.

An Nghỉ nắn nắn hai chân trước của meo meo, thử thương lượng: "Mọi người cho mày ăn thịt nhiều như vậy, sờ một chút chắc không sao đâu ha!"

Mèo có vẻ không vui lắm, nhưng cũng không né tránh nữa, vì thế một vị khách bế theo bé con nhà mình, cầm tay nhóc con vỗ vỗ lên đầu mèo.

Những ngón tay béo múp ngắn ngủi chạm vào lớp lông mềm mại ấm áp, vẻ mặt của nhóc con loài người bỗng chốc sáng bừng lên.

An Nghỉ bưng cơm hết một lượt, lúc quay lại thì sự tình đã tiến triển sang một giai đoạn mới —— Nhóc con cầm một cây đũa nho nhỏ giương cao, cực kỳ hưng phấn mà chỉ huy mèo đen mặt mũi lanh tanh: "Xông lên!"

Đôi mắt màu vàng sáng đảo quanh hai vòng, trực tiếp nhảy xuống khỏi bàn.

Nhóc con: "Hơ?"

Nó nghênh ngang đảo qua đảo lại khắp canteen, lười biếng đi tới vị trí chỉ cách An Nghỉ chừng một mét, sau đó "Phụp" một tiếng ngã xuống.

An Nghỉ phì cười ra tiếng, cong mắt cúi đầu nhìn nó.

Mèo thấy cậu vẫn còn chưa đi qua sờ mình, vươn chân trước lên kéo lê thân thể tới cọ cọ.

An Nghỉ bật cười ngồi xổm xuống, gãi cằm meo meo khiến nó thoải mãi đến mức híp cả mắt lại.



6.

Kỳ nghỉ nuôi mèo của An Nghỉ trải qua không biết mệt mỏi, vốn dĩ bình thường cậu cũng không có hoạt động giải trí gì —— đi học, làm thêm, ngủ, ba điểm một đường thẳng, hội nhóm câu lạc bộ gì đó hoàn toàn bỏ qua, những kỳ nghỉ lễ thì càng thêm trống vắng.

Hiện giờ nghỉ hè đã sắp kết thúc, ký túc xá cũng đang dần ồn ào trở lại, An Nghỉ đột nhiên phát hiện mình không thể tiếp tục nuôi mèo thêm nữa.

"Làm sao bây giờ, đến lúc mọi người quay về chắc chắn sẽ phát hiện ra mày.

Nếu để dì quản lý biết dì ấy sẽ đuổi mày đi!"

Nhưng mèo dường như không hề cảm nhận được tình thế cấp bách hiện giờ, vẫn đang nhàn nhã rửa mặt.

An Nghỉ tính sơ chỗ tiền tiết kiệm mấy năm nay đi làm thêm của mình, sau rất nhiều lần xem xét tìm hiểu lặp đi lặp lại, cuối cùng cắn răng, quyết định thuê một phòng đơn ở bên ngoài trường.

Người quen của cậu đều tỏ vẻ kinh ngạc khó hiểu với quyết định này —— Bình thường cậu ăn mặc cần kiệm, ngay cả mấy món mặn cũng không dám ăn nhiều, làm ngày làm đêm không ngại cực khổ, tại sao lại phí tiền đi thuê trọ riêng?

Kỳ thật phòng An Nghỉ thuê cũng không đắt hơn ký túc xá bao nhiêu, chỉ là khoảng cách rất xa, mỗi ngày bắt buộc phải dậy sớm hơn một tiếng đồng hồ đạp xe đi học.

Bản thân cậu lại không để ý —— Meo meo đã trở nên vô cùng thân thiết với cậu, thậm chí tình nguyện để lộ cái bụng múp múp mềm mại cho cậu chôn mặt vào.

Có điều...

Có điều sức ăn của meo meo tăng nhanh đến mức khiến An Nghỉ thật sự có chút tiêu hóa không kịp.

Từ lúc vào thu lông mèo đã bắt đầu dày lên, thể tích cũng phát triển với một tốc độ khó có thể tưởng tượng nổi.

An Nghỉ bò lên giường, hùng hục đẩy meo meo đang chiếm cứ hơn phân nửa cái giường qua một bên, sau đó lại giang tay ôm chầm lấy nó —— Cửa ban công có chút lọt gió, nhưng thân thể meo meo thực sự ấm áp vô cùng.

An Nghỉ lẩm bẩm: "Meo meo...

Mày ăn quá nhiều rồi, nhìn đống mỡ trên bụng mày này."

Cậu nghĩ nghĩ: "Chắc phải làm thêm công thôi, nhưng mà đừng lo, nghe nói làm ca đêm ở quán bar được gấp đôi lương đó, có thể thử xem."

Mèo bị cậu ôm cứng, muốn xoay người cũng không lật qua nổi, cái đuôi nghoe nguẩy gõ vào bắp chân câu, dùng đệm thịt đẩy đẩy mặt cậu.



7.

Kỳ lạ là, sau khi An Nghỉ nói như vậy, mấy ngày sau sức ăn của mèo bỗng nhiên giảm sút nghiêm trọng.

Chẳng những khẩu phần bình thường chỉ ăn một nửa bỏ lại một nửa, ngay cả thịt bò đóng hộp mà nó thích nhất cũng không tỏ vẻ quá hứng thú.

An Nghỉ vô cùng nghi hoặc —— Meo meo làm sao vậy?

Bị ốm sao?

Tại sao lại không ăn thịt?

Mãi cho đến một ngày, nửa đêm khi An Nghỉ đang xỏ giày chuẩn bị xuống lầu vứt rác, mèo bỗng nhiên nhảy từ trên giường xuống, cắn lấy một chiếc giày của cậu ném xuống dưới gầm giường, sau đó lại dán lên chân cậu cọ tới cọ lui.

An Nghỉ chớp mắt nhìn nó hồi lâu, sau đó mới có chút chần chờ hỏi: "Mày... không muốn tao đi làm ca đêm hả?"

Thay cho câu trả lời, mèo nghiêng đầu dụi dụi vào cậu.

An Nghỉ vuốt ve lớp lông bóng mượt trên lưng mèo, vẫn có chút ngơ ngẩn: "Ồ..."

Thì ra mèo nhà mình thật sự nghe hiểu tiếng người!

An Nghỉ xỏ đại một đôi dép lê, mất hồn mất vía mà quay về ngồi xuống mép giường.

Mèo nhẹ nhàng nhảy lên trên đệm, chui đầu ra từ dưới cánh tay cậu, hai chân trước giẫm lên đùi cậu —— Nặng quá, nhưng An Nghỉ vẫn choàng tay ôm lấy mèo, vùi mặt vào cổ nó: "Một mình mày ở nhà cũng sẽ cô đơn mà."

Cậu đẩy mèo nằm xuống giường, vuốt ve từ đầu tới đuôi nó —— Do kích thước phát triển quá lớn, thời gian để vuốt ve trọn bộ từ đầu đến đuôi cũng đã kéo dài thêm không ít.

Ngón tay An Nghỉ xoay vòng, cuộn tròn cái đuôi thon dài, nói: "Nhưng mà như vậy cũng không thể không ăn cơm chứ."



8.

Lại qua vài ngày nữa, sức ăn của mèo vẫn không tăng trở lại.

Chỉ là có một lần tình cờ, nửa đêm An Nghỉ rời giường đi vệ sinh, phát hiện mèo đi chơi đêm đang ngồi ngoài ban công, vùi đầu nhích tới nhích lui.

Nghe thấy có động tĩnh, mèo quay đầu lại, lớp lông quanh khóe miệng nó dính đầy những vết máu đỏ tươi, hai móng vuốt to lớn đang ép chặt một con vịt chết.

An Nghỉ "A" một tiếng, bị dọa cho xém mất hồn.

Mèo vội vàng bỏ lại con mồi, đi tới bên cạnh cậu, lấy lòng mà vươn lưỡi liếm liếm lên mặt cậu, đầu lưỡi mang theo lớp gai mỏng và nhúm lông bên khóe miệng đọng lại từng vệt máu đỏ.

Không lâu sau, An Nghỉ đã bình tĩnh lại, ý thức được chỉ là bản năng săn mồi của loài mèo được giải phóng, phải tự mình ra ngoài kiếm ăn.

An Nghỉ ngồi im trong chốc lát, sau đó mới uể oải nói: "Đều tại tao không có tiền đồ, nhà của mấy con mèo trên mạng đều vừa to vừa rộng, còn có rất nhiều đồ chơi, bồn vệ sinh tự động cao cấp, thức ăn cho mèo thượng hạng, còn cả lâu đài ba tầng gì gì đó.

Mà mày thì chẳng có gì hết, còn phải tự mình ra ngoài đi vệ sinh, bắt vịt."

Lúc cậu nói xong, mèo đã thu dọn hết chứng cứ phạm tội trên ban công của mình, còn liếm sạch vết máu trên người, thật cẩn thận mà đi vòng quanh An Nghỉ, sau đó dụi đầu vào ngực cậu nằm sấp xuống.

An Nghỉ ngồi dựa vào bụng mèo, ngón tay vân vê vành tai run rẩy né tới né lui của nó, bỗng nhiên một ý nghĩ chợt lóe lên: "A?

Mèo trên mạng?"

Mí mắt mèo cũng không thèm nâng.

An Nghỉ giơ chân trước của nó lên —— quá nặng, không thành công, lại ôm lấy mặt nó nhấc lên, nói: "Mày đẹp như vậy, nhất định có thể trở thành hotface!"

Râu mèo khe khẽ run rẩy, nệm thịt thật lớn gác lên cánh tay An Nghỉ.

"Mày đừng nhúc nhích, chờ chút..."

An Nghỉ tìm thấy chiếc di động second-hand từng mua lại của bạn học.

"Thử cử động một cái đi, nhìn bên này nè, tạo dáng ngầu lòi chút."

"A, đừng giấu móng vuốt đi chứ!"

An Nghỉ vây quanh mèo xoay tới xoay lui, chụp được không ít ảnh.

Sau đó cậu đăng ký một tài khoản Weibo mới, post một loạt ảnh chụp, còn cài sẵn mấy bài đăng theo giờ, lại follow một loạt các blogger chuyên post bài về thú cưng dễ thương.

Sau khi nhận được cái like đầu tiên, An Nghỉ nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Mèo ngồi một bên lại có vẻ không vui lắm, vung tay chụp rớt màn hình điện thoại vẫn luôn bị cậu nhìn chằm chằm, đè cậu xuỗng giẫm giẫm lên người cậu.

"Ai da ai da đau, mày nặng quá, đừng giẫm lên chân tao!"



9.

Tài khoản Weibo của An Nghỉ rất nhanh đã hot, chỉ là, nguyên nhân hot không giống như những gì cậu dự đoán lắm.

@: Chủ blog ở đâu đấy?

@: Cũng chưa chắc là hàng chính chủ mà, biết đâu đăng lại thì sao?

@: Cái nhà bé tí như thế sao có thể nuôi báo đen được?

Ê ai đó cho biết như này có phải hợp pháp không đi?

@: Báo đen ngầu quá!

@: Mèo to nhà người ta!

Báo đen?!?!???

An Nghỉ quay đầu nhìn chằm chằm mèo đang dựa vào tay mình nhàn nhã liếm móng vuốt.

Rốt cuộc cậu cũng hiểu ra, tại sao mèo chưa bao giờ kêu "Meo".

Xóa bỏ tài khoản Weibo, kiếp sống thú cưng blogger ngắn ngủi của An Nghỉ cứ như vậy mà kết thúc.
 
[Đm] Phế Thổ Và An Nghỉ - Phản Phái Nhị Tỷ (Vampire_J)
PN03. Nếu ngày đó An Nghỉ ở lại


Phiên ngoại 03.

Nếu ngày đó An Nghỉ ở lại

Tác giả: Phản Phái Nhị Tỷ (vampire_j)

Chuyển ngữ: Diệp Trà

(bachdieptra.wordpress.com)



Thời gian là lúc hai người chia tay nhau ở Phiên thành, ước hẹn một năm sau gặp lại.

Lần này Firefre offline.



Ngày đầu tiên Phế Thổ rời đi.

An Nghỉ khóc sưng cả mắt ở quầy hàng của Ian.

Ian sắc mặt như thường chào hỏi khách đến, tiến hành giao dịch.



Ngày hôm sau.

An Nghỉ vẫn đang khóc.



Ngày thứ ba.

An Nghỉ mang theo hai con mắt sưng húp treo bảng hiệu lên —— "Đồ điện, vũ khí, sửa chữa cải tạo.

Khai trương đồng giảm giá 20%."



Ngày thứ tư.

Lúc Ian ra ngoài khám bệnh, An Nghỉ chào đón vị khách đầu tiên của mình.

Khách nhân miệng lưỡi trơn tru, An Nghỉ vẫn chưa quen ra giá, bị hố.



Ngày thứ năm.

An Nghỉ tiếp đón vị khách thứ hai, người này yêu cầu đến tận nơi sửa chữa, An Nghỉ nhận lời.

Cậu dựa theo bản đồ quanh co lòng vòng một hồi, đi tới một nơi vô cùng hẻo lánh, trong phòng vừa âm u vừa tản mác ra một thứ mùi hương kỳ quái.

Lúc An Nghỉ vùi đầu sửa chữa, vị khách vẫn luôn đứng trong bóng tối sau lưng cậu, nhìn cậu chằm chằm, thỉnh thoảng còn phát ra những âm thanh nghiến răng ken két, khiến cậu nghe mà tê dại cả da đầu.

An Nghỉ càng ở lâu càng thấy lạnh, lông tơ dựng đứng cả lên, cố gắng làm nhanh nhanh cho xong.

Đúng lúc này, cậu bỗng nhiên bắt được một hình ảnh phản quang trên vỏ két nước bằng nhôm, phát hiện trong góc phòng xếp một loạt những chai lọ bình chứa —— Vừa quay mặt qua, đã thấy bên trong ngâm đầy các loại tiêu bản bộ phận.

Tay An Nghỉ run lên, thiếu chút nữa ngồi bệt xuống đất.

Thật vất vả mới tu sửa xong trong cơn sợ hãi, An Nghỉ thu dọn đồ đạc đứng dậy, nhỏ giọng: "Ưu đãi khai trương, sau khi giảm giá 20% còn... hai mươi tư ruột bút..."

Vị khách nhìn cậu với vẻ mặt vô cùng âm u, không nói lời nào, sau đó đột nhiên tiến lên một bước.

An Nghỉ nháy mắt bùng nổ, "A!" một tiếng quay đầu bỏ chạy.

Nhưng dưới tình thế cấp bách, thay vì nhắm ra cửa chính thì cậu cắm đầu chạy lộn vào một căn phòng bên trong.

Ánh sáng trong phòng càng thêm u ám, An Nghỉ vừa đặt chân vào đã lập tức nhận ra mình chạy nhầm hướng.

Lúc này cậu bỗng phát hiện trên chiếc giường ngay trước mặt có một thân thể gầy đét chỉ còn da bọc xương, trên người cắm đầy ống dinh dưỡng.

An Nghỉ: "A a a a a a a!"

Bộ xương khô bỗng nhiên co giật, bật ra một tiếng ho sù sụ.

An Nghỉ khóc thét, quay đầu chạy như điên, đến cả tiền cũng không thèm thu.



Tuần thứ hai.

Rốt cuộc An Nghỉ cũng làm xong bảng giá chính thức đầu tiên cho mình, đã hai tuần trôi qua mà cậu còn chưa kiếm nổi 50 ruột bút.

Cứ tiếp tục như vậy đến cuối tháng sẽ không đủ tiền trả tiền thuê phòng mất.



Tuần thứ ba.

An Nghỉ ôm theo chỗ tiền kiếm được về nhà, vẫn còn thiếu một nửa nữa mới đủ trả tiền thuê phòng.

Đường xá xa xôi, cậu bị vài tên lữ nhân chặn lại cướp bóc.

An Nghỉ đánh mất tất cả số ruột bút kiếm được từ khi mở hàng tới nay, tủi thân lau nước mắt thật lâu.



Mấy tháng sau.

An Nghỉ đã có một quầy hàng nhỏ cho chính mình, tổng diện tích chỉ vỏn vẹn hai mét vuông.

Các bác các chú ở quầy bên cạnh: "Ôi chao!

Hôm nay An Nghỉ không khóc nữa rồi!"

An Nghỉ: "..."

Ông chú: "Lúc mới đến ngày nào cũng khóc, thu tiền hộ bác sĩ cũng khóc, làm khách khứa nhìn thấy mà sợ."

An Nghỉ: "Cháu chỉ khóc có hai ngày!"

Ông chú: "Ha ha, rõ ràng là khóc suốt một tuần, lêu lêu."

Rất nhanh đã có khách tới, đối phương tính toán chi li, luôn miệng cò kè mặc cả.

An Nghỉ bình tĩnh nói: "Đừng hòng bắt chẹt, thấp nhất mười lăm ruột bút, không thì thôi."

Đến trưa cậu đóng cửa quầy hàng, lúc đi ngang qua gặp bác sĩ thì cất tiếng chào hỏi.

Ian: "Ồ, chiều nay An Nghỉ nghỉ rồi à?"

An Nghỉ: "Không phải ạ, em qua khu D, ống nước ở nhà tắm công cộng bị nổ."

Ian: "Vất vả quá đi, tối nay ăn cơm cùng nhau nhé."

An Nghỉ mắt sáng lấp lánh: "Vâng ạ!"



Một năm sau.

An Nghỉ ôm theo cái hộp sắt đi vào trong quầy, dọc đường vẫn luôn ngâm nga một giai điệu.

Mọi người đều đã quen biết cậu: "Hôm nay tâm trạng An Nghỉ tốt ghê ha."

An Nghỉ hưng phấn đến mơ hồ: "Hôm nay vợ cháu sẽ tới!"

Quần chúng sặc nước: "Nhóc có vợ?"

An Nghỉ: "Đúng vậy, bác sĩ nói nếu hai người kết hôn, anh ấy chính là vợ cháu.

Bọn cháu sẽ tới Suhmati tổ chức hôn lễ!"

Mọi người: "Đến cả bác sĩ cũng lừa trẻ con, thế giới này hết đường cứu vãn rồi..."

An Nghỉ: "Nè!"

Người qua đường A: "Sao trước đây chưa thấy bao giờ?

Người ta từ Suhmati đến, còn có thể để ý nhóc sao?

Lâu như vậy không khéo xôi hỏng bỏng không hết rồi."

Người qua đường B: "Đúng thế, chắc thành đại gia chân đất ở Suhmati rồi."

An Nghỉ nhe răng trợn mắt: Gừ gừ —— blah blah blah blah ——

Mọi người: "Ha ha, đừng buồn, An Nghỉ đáng yêu như vậy, nhất định sẽ không bị vứt bỏ đâu!"

An Nghỉ: "Cháu không đáng yêu!

Thôi không nói với mọi người nữa!

Mọi người chẳng hiểu gì cả!"

Sau khi tới Suhmati, Phế Thổ thành công gia nhập Hội Kỵ Sĩ của chủ thành, làm việc chung với thanh niên tóc vàng lúc trước từng bán con cừu điện tử cho hắn.

Cách đây không lâu tóc vàng có nhiệm vụ đi ngang qua khu chợ Phiên thành, nhận ra An Nghỉ nên cũng tiết lộ với cậu hành trình của Phế Thổ.

An Nghỉ hậm hực thu dọn hành lý, sau đó lại vui mừng khấp khởi ngồi đợi trong quầy.

Mặc kệ khách hàng kéo tới nườm nượp, cậu đều nói mình có việc bận rồi, không rảnh.

Khách hàng: "Cậu chỉ ngồi nguyên tại chỗ suốt hai tiếng đồng hồ!"

An Nghỉ: "Be be không tiếp!"

Chiều tới, một đội Kỵ Sĩ từ Suhmati tiến vào trong chợ, cả đội phong trần mệt mỏi, nhưng toàn thân vẫn như tỏa ra hào quang lấp lánh.

Mọi người trong chợ không kìm được mà dõi mắt theo họ.

Trong đó, có một Kỵ Sĩ cao lớn tách ra khỏi đội, lập tức đi đến đứng trước quầy hàng của An Nghỉ.

An Nghỉ ngẩng đầu, không chớp mắt nhìn hắn chằm chằm, ngơ ngác hỏi: "Anh muốn mua gì?"

Phế Thổ: "Có bán vật nuôi điện tử loại không biết làm gì chỉ biết hung dữ không, tốt nhất là cừu nhỏ."

An Nghỉ gật đầu, rồi lại lắc đầu: "Chỉ có loại cừu vừa ngầu vừa giỏi, tóc dài lại còn biết kiếm tiền, anh muốn không?"

Phế Thổ: "Chắc đắt lắm nhỉ?"

An Nghỉ: "Hơi đắt thôi, nhưng mà là bản giới hạn đó, lời lắm."

Ông chú quầy bên cạnh cũng nói đế theo: "Lời lắm."

Mọi người nhao nhao lên: "Mua đi mua đi!"

An Nghỉ bỗng nhiên sực tỉnh: "Không đúng, không đắt chút nào, mua cừu còn được tặng kèm ruột bút nữa!"

Mọi người: "Ha?"

Mấy ngày nay An Nghỉ biết Phế Thổ sắp tới, trừ các vật phẩm tiêu dùng và thùng dụng cụ thì cậu đã bán hết tất cả đồ đạc, thu được không ít ruột bút, mỗi ngày đều phải nơm nớp lo sợ đề phòng trông coi.

Cậu lấy hộp sắp đựng ruột bút đã được ngụy trang ra, dâng lên toàn bộ tiền tiết kiệm của mình.

Phế Thổ nhận lấy, thử ước lượng, sắc mặt vô cùng vi diệu.

An Nghỉ: "Sao vậy, không phải anh thích nó sao?

Tặng anh hết đó."

Phế Thổ: "Thứ anh thích không phải...

Thôi, cầm hộ em."

An Nghỉ vẫn đang nhìn hắn với hai con mắt tỏa sáng lấp lánh, những ngón tay đan xoắn vào nhau, căng thẳng đến mức trên trán rịn mồ hôi.

Phế Thổ liếc cậu: "Em còn chờ cái gì?"

An Nghỉ: "Be?"

Phế Thổ dùng một tay nhấc cậu ra khỏi quầy hàng, hung dữ hôn cái chụt lên trán cậu: "Còn không mau cùng anh về nhà."

=============

Gợi ý pass chương sau: Di vật của người đứng đầu trạm tị nạn.

15 chữ.
 
[Đm] Phế Thổ Và An Nghỉ - Phản Phái Nhị Tỷ (Vampire_J)
PN04. Ngày mưa 🔒


Phiên ngoại 04.

Ngày mưa

Tác giả: Phản Phái Nhị Tỷ (vampire_j)

Chuyển ngữ: Diệp Trà

(bachdieptra.wordpress.com)



Dưới sự nhiệt tình tăng vọt không có dấu hiệu giảm sút trong thời gian ngắn của An Nghỉ, phi thuyền tuần hoàn thuyền đã được thu xếp vô cùng ra hình ra dáng.

Chỉ là phương pháp tìm linh cảm của cậu có chút kỳ quặc —— An Nghỉ sẽ mang theo ống nhòm nhìn lén nội thất của những con thuyền đi ngang bên cạnh, còn gọi Phế Thổ tới cùng nhau bình luận.

...

Note: Chương này có nội dung nhạy cảm, chỉ được đăng trên wordpress và có set pass.

bachdieptra.wordpress.com/2022/04/09/phe-tho-pn04/
 
Back
Top Bottom