[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 120,868
- 0
- 0
[Đm/Hoàn/P2] Phong Thủy Đại Sư Tu Tiên Chỉ Nam
Chương 449 + 450
Chương 449 + 450
Chương 449 - Sinh nhật
Tịch Vân Đình hoàn toàn không biết sẽ đi đâu, chỉ mặc cho Trần Tiêu nắm tay dẫn đi.
Trần Tiêu cũng không chọn một nơi xa lạ, hai người quay trở về Canh Sinh.
Sau khi ra khỏi Hàn Sơn Thành bay đi không bao lâu, họ đã đến một hẻm núi có địa thế cực kỳ hiểm trở.
Cậu nắm lấy tay Tịch Vân Đình, cười hỏi: "Vân Đình, huynh còn nhớ nơi này không?"
Tịch Vân Đình đưa tay đan chặt mười ngón với cậu, giọng trầm thấp mà ôn nhu: "Ta sao có thể quên."
Chính tại nơi này, cuộc hội ngộ năm ấy đã mở ra chương mới cho mối nhân duyên hiểu nhau, yêu nhau của hai người.
Trần Tiêu chưa từng nói với Tịch Vân Đình rằng cậu đặc biệt thích nghe hắn nói bằng tông giọng ấy, mỗi lần đều khiến cậu cảm thấy say mê.
"Ta chọn nơi này làm điểm nghỉ dưỡng cho chúng ta, huynh có thích không?"
Trần Tiêu nhìn hắn.
Tịch Vân Đình không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, khiến Trần Tiêu nở nụ cười đầy thỏa mãn.
Hai người trực tiếp bay xuống một sơn cốc nhỏ hẻo lánh, ít dấu chân người nằm giữa hẻm núi.
Có Phục Long Cốt làm vũ khí phòng hộ sắc bén, cho dù tình cờ có người đi ngang qua phát hiện, nếu không biết phương pháp ra vào thì cũng chẳng thể xâm nhập.
Nhiều năm qua, Đỗ Vinh vẫn luôn cắt cử người duy trì sự sạch sẽ và nguyên vẹn cho nơi này; mỗi năm đều có người tới tu sửa phòng ốc, thay mới những viên linh châu sắp cạn kiệt linh lực.
Thế nên, lần này Trần Tiêu ngẫu hứng muốn về Trúc Sơn Cư nghỉ ngơi, cảnh tượng hiện ra không phải là căn nhà cũ nát bụi bặm.
Tịch Vân Đình thi triển vài pháp thuật, lớp bụi phủ trên bàn ghế đã được gột rửa sạch tinh.
Trần Tiêu thì thay mới toàn bộ chăn màn, gối nệm và rèm cửa cũ kỹ.
Giữa núi sâu u cốc cách biệt hồng trần, không một ai quấy rầy.
Trần Tiêu và Tịch Vân Đình thực sự bắt đầu cuộc sống ẩn dật, hai người giống như một cặp phu thê bình thường, mặt trời mọc thì làm, mặt trời lặn thì nghỉ.
Ngoại trừ lúc sáng sớm Tịch Vân Đình luyện công buổi sáng, thời gian còn lại hai người gần như dính lấy nhau không rời nửa bước.
Dù đã đi cùng nhau từ lúc tân hôn, nhưng họ thực sự chưa bao giờ có những ngày tháng ngọt ngào đến thế.
Sau hơn mười ngày mặn nồng đến mức "eo mỏi lưng đau", Trần Tiêu vội vàng tránh né, lủi vào trong bếp.
Tịch Vân Đình còn tưởng mình mấy ngày qua quá không biết tiết chế khiến Tiêu đệ ghét bỏ, nên cũng không có mặt mũi qua quấy rầy.
Thời gian đả tọa dưỡng thần mỗi ngày của hắn là cố định; ban ngày dài dằng dặc, hắn thường ôm Trần Tiêu cùng đọc sách, thưởng trà, đàm đạo.
Nay bỗng nhiên Tiêu đệ không thèm để ý đến mình, Tịch Vân Đình nhất thời chẳng biết làm gì cho hết buổi.
Hắn ngẩn người một lát, rồi tìm ra một chủy thủ, tùy tay chặt một đoạn trúc bắt đầu điêu khắc.
Chỉ cần không dẫn linh lực vào trong cơ thể, Tịch Vân Đình dùng kiếm hay dùng đao, Tai Ách cũng chẳng buồn đoái hoài.
Công pháp Tâm Kiếm mà Thái Túc tìm kiếm vẫn chưa thấy, Tịch Vân Đình cũng không nhất thiết phải luyện kiếm, nên hắn cầm chủy thủ tùy ý tước khắc vài thứ để duy trì cảm giác tay.
Thứ hắn đang làm là một cái giá gác bút tạo hình thần thú, định bụng để dỗ dành cho Trần Tiêu vui vẻ.
Đến giữa trưa, Trần Tiêu bưng một bát sứ lớn xuất hiện.
Cậu còn chưa vào cửa, Tịch Vân Đình đã ngửi thấy mùi hương thơm phức.
Xem ra Tiêu đệ không hề giận, nếu không sao còn tâm trí nấu cơm.
Nghĩ đến đây, khóe môi Tịch Vân Đình khẽ cong lên, hắn buông công việc trên tay, bước ra từ trắc gian.
"Đệ làm món gì mà thơm thế?"
Tịch Vân Đình định đỡ lấy bát nhưng Trần Tiêu đã né đi.
Cậu trịnh trọng đặt bát sứ lên bàn, rồi kéo Tịch Vân Đình ấn ngồi xuống ghế.
Trong bát là một món mì nước trông cực kỳ bắt mắt, nước dùng trong vắt, bên trên là những sợi mì trắng ngần, phủ điểm thêm những lát rau củ đỏ tươi, trứng và rau xanh mướt.
Người Hàn Sơn Thành không có thói quen ăn mì sợi nên Trần Tiêu cũng chẳng có chỗ mua, cậu phải dùng bột mì lặp lại nếm thử rất nhiều lần mới làm ra được sợi mì mà mình cảm thấy đạt chuẩn.
Cậu hồi hộp nói với Tịch Vân Đình: "Huynh mau nếm thử xem, đây là mì trường thọ ta làm cho huynh đấy."
"Mì trường thọ sao?"
Tịch Vân Đình lặp lại.
"Ừm, trước kia mỗi khi đến sinh nhật ta, sư phụ đều sẽ bảo người nấu cho ta một bát mì trường thọ.
Hôm nay là sinh nhật 300 tuổi của huynh, ta muốn chúc mừng huynh một chút."
Trần Tiêu ngượng ngùng rũ mắt, rồi lại ngước lên nhìn hắn đầy mong chờ, "Huynh nếm thử xem, mì có dai không?"
Yết hầu Tịch Vân Đình khẽ chuyển động.
Hắn hoàn toàn không ngờ cả buổi sáng Trần Tiêu tránh mặt mình là để chuẩn bị việc này.
"Đừng ngẩn người ra thế chứ, mì để lâu sẽ bị trương, không ngon đâu."
Trần Tiêu giục.
Tịch Vân Đình nhìn chằm chằm bát mì thọ hồi lâu; nếu không có Tiêu đệ thúc giục bên cạnh, hắn thực sự không nỡ ăn.
Từ nhỏ đến lớn không phải không có người ăn mừng sinh nhật hắn, nhưng đây là lần đầu tiên hắn đón sinh nhật chỉnh thọ* cùng Tiêu đệ, cũng là lần đầu tiên được ăn bát mì thọ do chính tay cậu nấu.
*sinh nhật tròn tuổi, đại thọ
Dưới ánh mắt mong đợi của Trần Tiêu, Tịch Vân Đình gắp mì lên ăn một miếng.
Mắt hắn sáng lên, quay sang nói với cậu: "Hương vị rất ngon!"
Trần Tiêu lập tức mở cờ trong bụng, gương mặt rạng rỡ hẳn lên.
Cậu đắc ý hếch cằm: "Vị không tệ đúng không!
Không uổng công ta hì hục cả buổi sáng thử đi thử lại."
Riêng phần sợi mì cậu đã mất rất lâu, nước dùng lại càng khỏi phải nói.
Tuy cậu không phải người theo chủ nghĩa hoàn mỹ, nhưng thói xấu nấu đồ ăn cho người yêu mà bản thân không nếm thử thì cậu không bao giờ phạm phải.
Suốt nửa ngày chỉ riêng việc nếm thử thôi cũng đã khiến cậu ăn no căng bụng.
Tịch Vân Đình vô cùng cổ động, hắn không chỉ ăn hết mì và thức ăn mà ngay cả nước canh cũng uống không còn một giọt.
Phải biết rằng để mì nổi lên đẹp mắt, Trần Tiêu đã cố ý chọn một cái bát sứ rất lớn, vậy mà Tịch Vân Đình mặt không đổi sắc ăn sạch bách.
Trần Tiêu vừa thấy mãn nguyện vừa lo hắn bị chướng bụng, chiều hôm đó cậu kéo hắn ra ngoài đi dạo suốt ba tiếng đồng hồ.
Trần Tiêu vẫn có chút tiếc nuối, cậu nói: "Đúng vào chỉnh thọ của huynh mà mọi người nếu không bận rộn thì cũng đang tĩnh dưỡng.
Bằng không, mời hết thân bằng quyến thuộc và bằng hữu đến thì đã náo nhiệt biết bao.
Chỉ có hai đứa mình thế này, sinh nhật huynh lần này có vẻ hơi quạnh quẽ."
Đường Nhữ vốn giao hảo với họ nhiều năm, ngày ngày bị hai người này "tú ân ái" trước mặt, chẳng cần nghĩ cũng biết lúc riêng tư họ còn quấn quýt đến mức nào.
Cô đến Cửu Côn Sơn là để dưỡng thương chứ không phải để bị nhét cẩu lương, nên dứt khoát dọn đến khu khách đường trước núi của Trọng Huyền Phái để bế quan.
Trước khi đi, Trần Tiêu còn chẳng gặp được mặt Đường Nhữ, đành nhờ Liễu Thiều Quang chăm sóc bạn tốt giúp mình.
Thế nên Trần Tiêu nói mọi người đều bận rộn là chẳng sai chút nào.
Nhưng Tịch Vân Đình lại không nghĩ vậy.
Thay vì làm long trọng, hắn thích sự ấm áp chỉ có hai người thế này hơn.
Hắn cứ ngỡ một ngày tốt đẹp sẽ kết thúc như vậy, nào ngờ đến tối, Trần Tiêu tắt gần hết đèn trong phòng, chỉ để lại một ngọn đèn ở đầu giường.
Tịch Vân Đình ngồi bên giường đợi một lát, rồi thấy Trần Tiêu với vẻ mặt ngượng ngùng, thiếu tự nhiên bước ra từ phòng tắm phía sau.
Trên đầu cậu đính hai chỏm lông trắng muốt xù xù; trên cổ, cổ tay, rốn và cổ chân đều đeo những phụ kiện bằng lông vũ trắng với hình dáng khác nhau.
Trên người vẫn không hề trần trụi mà khoác một chiếc áo mỏng manh như sương làm từ lụa trắng; bàn chân thì để trần, các ngón chân lúc này đang thẹn thùng, bất an cuộn lại.
Tịch Vân Đình làm sao biết được Trần Tiêu hiếm hoi lắm mới chịu vận dụng chút "kinh nghiệm tình thú" tiên tiến từ kiếp trước để tăng thêm niềm vui, coi như một món quà sinh nhật đặc biệt dành cho hắn.
Hắn chỉ cảm thấy toàn thân như bốc hỏa; vẻ phong tình và quyến rũ của Tiêu đệ lúc này có lẽ là điều hắn cả đời cũng không thể nào quên.
Ngày chỉnh thọ 300 tuổi ấy kết thúc bằng việc hai người "lăn lộn" đến mức hỏng luôn cả một chiếc giường.
Sau hôm đó, Trần Tiêu nhất quyết không chịu mặc lại bộ trang phục đáng xấu hổ kia nữa, khiến trong lòng Tịch Vân Đình không khỏi cảm thấy tiếc nuối vô vàn.
Những ngày yên bình ngọt ngào ấy không kéo dài được bao lâu thì bị một vị khách không mời mà đến cắt ngang.
Ngay sau khi hội nghị ở Thái Châm kết thúc, Trọng Huyền Phái đã xuất phát tới Canh Sinh Tiểu Thiên Cảnh.
Thường Gia Thôn – nơi gần Hàn Sơn Thành nhất – trở thành đối tượng di dời đầu tiên.
Lão thôn trưởng của Thường Gia Thôn từ khi biết tin dữ đã ngã bệnh không dậy nổi.
Vốn ông đã rất già yếu, lần này bị kích động mạnh nên sức khỏe lâm vào tình trạng nguy kịch.
Khi nghe Thường Thọ nói người phụ trách lần này là Tịch Vân Đình và có cả Trần Tiêu ở đây, ông đã cố gắng gượng dậy để được gặp hai người một lần cuối.
Thường Thọ không đành lòng để lão thôn trưởng đang hấp hối phải lặn lội xa xôi, đành phải chạy tới Trúc Sơn Cư cầu xin Tịch Vân Đình và Trần Tiêu.
Sự nhiệt tình của lão thôn trưởng năm xưa hai người vẫn còn ghi nhớ.
Nay biết ông sắp lâm chung, họ đương nhiên không từ chối thỉnh cầu này.
Trần Tiêu và Tịch Vân Đình xuất phát trước, Thường Thọ theo sau.
Lúc Thường Thọ tới đây phải băng qua mấy địa bàn của hung thú; để cắt đuôi chúng, dọc đường hắn phải vừa đánh vừa chạy.
Đâu có như sư thúc của hắn, quang hoàn vận rủi vừa mở ra là bản năng xu cát tị hung khiến lũ hung thú nghe tiếng đã chuồn mất, con đường thông thoáng một mạch tới tận Thường Gia Thôn.
Khi hạ xuống đất, Thường Thọ dẫn hai người vào nhà lão thôn trưởng.
Để tránh làm hại đến người vô tội, họ cố ý bảo những người khác tránh mặt, trong phòng chỉ còn lại mình lão thôn trưởng.
Thường Thọ không vào mà đứng đợi ở bên ngoài.
Trần Tiêu và Tịch Vân Đình bước vào phòng ngủ của lão thôn trưởng.
Nhờ việc thành lập trấn mới, Thường Gia Thôn hiện giờ khá sung túc.
Ngôi nhà mới xây của lão thôn trưởng cùng đồ đạc bên trong đều là loại cực tốt.
Trên chiếc giường đắp chăn tơ tằm mềm mại, lão thôn trưởng trông tiều tụy xơ xác, hơi thở thoi thóp.
"...
Hai vị tiên sư, cuối cùng các ngài cũng tới."
Gương mặt lão thôn trưởng vì kích động mà ửng hồng hẳn lên, ánh mắt cũng bừng sáng, ông cố sức ngồi dậy.
Trần Tiêu giật mình, nhìn sang Tịch Vân Đình.
Tịch Vân Đình khẽ gật đầu, Trần Tiêu hít một hơi lạnh; lão thôn trưởng hóa ra là đang trong trạng thái hồi quang phản chiếu khi gặp họ.
"Thôn trưởng muốn gặp chúng ta, nên chúng ta tới đây."
Trần Tiêu tuy tu tiên nhưng vẫn chưa thể xem nhẹ chuyện sinh tử, nhìn thấy một mạng người sắp ra đi, lòng không khỏi thương cảm.
Lão thôn trưởng đưa tay ra, Trần Tiêu đỡ lấy ông.
Đôi mắt đục ngầu của lão nhân ứa lệ, ông nắm chặt lấy tay cậu, nói: "Hai vị tiên sư, lão hủ có một việc muốn nhờ.
Xin các ngài hãy giúp đỡ người dân Thường Gia Thôn!"
Lão thôn trưởng thiên phú có hạn, không thể Trúc Cơ, sống đến tuổi này vốn đã tới lúc đại hạn.
Tuy già yếu nhưng ông vẫn rất minh mẫn, ông biết rõ một khi rời bỏ vùng núi này, Thường Gia Thôn e rằng sẽ trở nên bình thường, không còn giữ được vẻ huy hoàng như trước.
Nhìn dáng vẻ khẩn nài của ông, Trần Tiêu bất chợt nhớ tới sư phụ mình, không nỡ lòng mà an ủi: "Thôn trưởng yên tâm, Trọng Huyền Phái tới Canh Sinh, nơi đầu tiên di dời chính là Thường Gia Thôn, đủ thấy sự coi trọng dành cho các ngươi.
Vả lại còn có Thường Thọ ở đây, dân làng sẽ được chăm sóc chu đáo."
Lão thôn trưởng đương nhiên biết rõ, nhưng nếu không đích thân cầu được một lời đảm bảo, ông chết cũng không nhắm mắt.
Trần Tiêu quay đầu nhìn Tịch Vân Đình, Tịch Vân Đình nét mặt nghiêm nghị, chậm rãi gật đầu.
Lão thôn trưởng lúc này mới thực sự yên tâm, như bị rút hết gân cốt mà ngã xuống giường.
Ông nhìn lên đỉnh màn giường, như thể đang xuyên qua mái nhà để ngắm nhìn bầu trời nơi mình sinh ra và lớn lên, lẩm bẩm: "Cố thổ khó rời, thực lòng không muốn đi chút nào..."
Nói xong câu đó, lão nhân chính thức vĩnh biệt cõi đời.
________________________
Chương 450 - Tích lũy đầy đủ
Biết được lão nhân đã tạ thế, người nhà của ông khóc lóc ùa vào sân, Trần Tiêu nắm tay Tịch Vân Đình lách người né tránh, trực tiếp đi ra cửa sau.
Xét theo tu vi và tuổi tác của lão nhân, đây vốn được coi là "hỉ tang", nhưng đặt trong hoàn cảnh hiện tại, trụ cột vừa nằm xuống, cả nhà lâm vào cảnh không người cầm lái, hỏi sao không khỏi cảm thấy thê lương, vô định.
Ra khỏi nhà lão thôn trưởng, Trần Tiêu có chút ngẩn ngơ trong chốc lát.
Tịch Vân Đình nắm chặt lấy tay cậu như để trấn an, Trần Tiêu mới sực tỉnh lại, cậu nở nụ cười gượng gạo rồi nói: "Đại ca, chúng ta đi dạo một chút nhé?"
Tịch Vân Đình đương nhiên là chiều theo ý cậu.
Hai người nhảy lên vài cái, rời xa những ngõ nhỏ dọc ngang chằng chịt, men theo con đường mòn thưa thớt giữa ruộng đồng hướng về phía núi.
Đi tới đây, Trần Tiêu không khỏi muốn xem lại vị trí Thiên huyệt lúc trước, nơi đó hiện giờ là nhà của người Hàn gia đang ở.
Tòa nhà vốn lẻ loi tách biệt với dân làng năm xưa, nay nhờ trấn mới liên tục mở rộng và phát triển nên phía dưới cũng đã lục tục có người đến dựng nhà.
Nơi này địa thế khá cao, chính là vị trí đắc địa để nhìn xuống phía dưới.
Trần Tiêu và Tịch Vân Đình đứng vai kề vai, cậu đưa mắt nhìn ra xa.
Hiện tại, quang hoàn vận rủi của Tịch Vân Đình đã có thể khống chế trong phạm vi 4-5 mét quanh thân, không còn áp chế khí trường phong thủy của bản địa, nên Trần Tiêu có thể nhìn thấy rõ ràng sinh khí đang cuộn trào nơi này.
Sinh cơ nồng đậm khiến thảm thực vật trong bồn địa tươi tốt xanh rì, vạn vật sinh sôi, dân sinh an khang.
Rõ ràng trên không trung vẫn hội tụ sinh khí bừng bừng, nhưng phía dưới lại là cảnh người hô ngựa hí, xen lẫn tiếng khóc than và la hét.
Trần Tiêu nhìn về hướng phát ra tiếng khóc, đó là một thiếu niên vì không đành lòng bỏ lại những món đồ cũ khi phải dời đi nên đã nảy sinh tranh chấp với cha mẹ.
Sau khi bị người cha mắng nhiếc, đánh đòn, thấy đứa trẻ khóc, người mẹ vừa đau lòng vừa bất lực, ôm lấy con cả hai cùng rơi lệ.
Cảnh tượng này diễn ra ở hầu hết mọi nhà, dường như tận thế đã đến, ai nấy đều tranh nhau chạy loạn.
Trần Tiêu cười tự giễu, đối với người dân Thường Gia Thôn mà nói, hiện giờ chẳng phải chính là tận thế sao?
Dù đã biết Thái Châm Thiên Cảnh sắp sụp đổ, nhưng động thái của các tiên môn tầng trên lại cho Trần Tiêu một loại ảo giác rằng chuyện này tuy nghiêm trọng nhưng không phải là vô phương cứu chữa.
Chỉ đến khi tận mắt chứng kiến nỗi bi thương và sự bất lực của mọi người, cậu mới thực sự thấu hiểu sự tuyệt vọng của phàm nhân, rốt cuộc cậu không tài nào giữ được thái độ bàng quan bình tĩnh nữa.
Cậu nắm chặt nắm đấm, lẩm bẩm: "Đại ca, ta muốn làm điều gì đó."
Vì Canh Sinh, vì Thái Châm, vì tất cả những Thiên Cảnh liên quan, làm điều gì đó cho những người dân như ở Thường Gia Thôn này!
Tịch Vân Đình nhìn thấy ánh mắt kiên định của cậu, liền đáp: "Dù đệ muốn làm gì, ta cũng đều ủng hộ đệ."
Sau khi trở về, Trần Tiêu rũ bỏ hoàn toàn vẻ nhàn tản, lười biếng của kỳ nghỉ, tự nhốt mình vào trong thư phòng.
Cậu bắt đầu suy tư không kể ngày đêm, muốn tìm ra một phương pháp có thể xoay chuyển hoàn toàn cục diện.
Tịch Vân Đình và Trần Tiêu phảng phất như hoán đổi chức trách cho nhau, hắn chủ động gánh vác việc xử lý gia sự, từ đi chợ đến nấu cơm.
Trần Tiêu lần bế quan này kéo dài đúng tròn một tháng.
Cậu hồi tưởng lại tất cả những thư tịch từng học qua nhưng không tìm thấy một chút manh mối nào.
Suy cho cùng, việc cậu định làm là chuyện xưa nay chưa từng có kể từ khi khai thiên tích địa, hoàn toàn không có kinh nghiệm để tham khảo.
Cậu chỉ có thể dựa vào chính mình, tự mình vượt mọi chông gai để tìm ra một con đường.
Trần Tiêu gầy đi trông thấy, Tịch Vân Đình phải nỗ lực tẩm bổ cho cậu thì mới không đến mức khiến cậu bị gầy rộc đi.
Cậu suốt đêm mất ngủ, Tịch Vân Đình liền thắp hương trầm mỗi tối đưa qua, đợi cậu ngủ say rồi mới bế cậu trở lại giường.
Khi vô tình vuốt tóc ra cả một nắm lớn, Trần Tiêu suýt chút nữa vì áp lực quá lớn mà tinh thần hỏng mất, Tịch Vân Đình không thể không ấn cậu vào lòng mình để an ủi.
Trần Tiêu đột nhiên bật khóc, cậu khóc rất thảm, trông vừa đáng thương lại vừa buồn cười: "Ta tính là đại sư kiểu gì cơ chứ, ngay cả một chút manh mối cũng không nghĩ ra được!
Mấy năm nay nghiên cứu toàn là đồ bỏ đi, tuổi tác đều sống phí hoài cả rồi..."
Tịch Vân Đình không hiểu hết những câu từ ấy, nhưng nỗi lo âu và bực bội của Trần Tiêu đều được hắn nhìn thấu.
Hắn đặt môi lên má Trần Tiêu, hôn đi những giọt nước mắt, rồi ngậm lấy môi cậu, dịu dàng an ủi.
Đợi Trần Tiêu bình tĩnh lại một chút, hắn mới thấp giọng nói: "Con đường đệ đi vốn là nơi tiền nhân chưa từng đặt chân tới, thứ đệ đang thăm dò chính là cái Đạo mà chưa ai biết rõ.
Những thất bại và trắc trở nhất thời nhất định sẽ trở thành bậc thang đưa đệ đến thành công."
Trần Tiêu sụt sịt, mắt vẫn còn ngấn lệ nói: "Chỗ ta có câu nói rằng, trời muốn giao phó đại nhiệm cho người nào, nhất định sẽ làm cho người đó khổ về tâm chí.
Đạo lý thì ta hiểu, nhưng mà nó thực sự mẹ nó quá khó."
Một lời chửi thề hiếm hoi khiến Tịch Vân Đình khẽ bật cười, hắn cố ý trêu: "Nếu khó như vậy, hay là đệ đừng làm nữa.
Không ai có thể cứu được Thái Châm, đệ tội gì phải ôm đồm vào thân?"
Trần Tiêu lau nước mắt, mím môi bướng bỉnh đáp: "Không, ta đã quyết định làm việc này thì không thể bỏ dở giữa chừng, dù có khó khăn nghìn trùng cũng phải tìm cách khắc phục."
Tịch Vân Đình "ừ" một tiếng, Trần Tiêu lại sáp tới hôn hắn, như được nạp đầy năng lượng mới quay đầu vùi mình vào công việc.
Cậu bận đến mức đầu óc choáng váng, mãi cho đến một ngày Thái Túc bỗng nhiên ghé thăm Trúc Sơn Cư, cậu mới từ trong mớ hỗn độn đó khôi phục lại lý trí.
Trần Tiêu với mái tóc rối bời, ngơ ngác nhìn Thái Túc, sau khi định thần lại cậu cuống quýt tạ lỗi: "Không biết Thái Túc sư phụ tới, đệ tử thật thất lễ."
Thái Túc nhíu mày, không hài lòng chất vấn: "Cũng không biết con đang bận rộn chuyện gì, những lời dặn lúc trước con quên sạch rồi sao?
Phải biết rằng chỉ có pháp bảo cộng sinh mới là con đường để con tìm ra Đạo của chính mình, sao vẫn chưa thấy con bắt đầu tu hành tương quan?"
Trần Tiêu như bị sét đánh ngang tai, trong đầu lóe lên một tia sáng, đứng ngây người tại chỗ.
Tịch Vân Đình thấy cậu ngây ra như phỗng, tưởng rằng cậu không chịu nổi lời phê bình của Thái Túc nên vội vàng giải thích thay cho cậu.
Biết Trần Tiêu đang muốn giải quyết kiếp nạn của Thái Châm, Thái Túc dù biết rõ là điều không thể nhưng cũng không biểu lộ ra mặt.
Thái Túc cảm thấy áy náy vì lúc nãy chưa phân rõ trắng đen đã quở trách Trần Tiêu, nhưng chưa kịp để ông trấn an vài câu thì đã thấy Trần Tiêu thần sắc hoảng hốt, lẩm bẩm trong vô thức: "Đúng rồi, sao mình có thể quên mất tinh bàn cơ chứ...
Hóa ra đáp án vốn đã ở ngay trong đầu mình, chỉ là mình bị mây mờ che mắt nên đã bỏ qua nó!"
Trần Tiêu quên hết thảy mọi thứ xung quanh, cậu quay người chạy thẳng về phía thư phòng: "Trung ương Thiên Trì, Tiên thiên Bát quái, Lạc thư Cửu tinh...
Tam nguyên 24 sơn âm dương...
Hóa ra là mình đã sai, bấy lâu nay cứ luôn lẫn lộn đầu đuôi!"
Cậu vừa hối hận vừa cười hưng phấn, miệng lẩm bẩm những lời khiến người ta không hiểu nổi rồi biến mất sau cánh cửa.
Tịch Vân Đình cũng bị hành vi bất ngờ của cậu làm cho ngẩn ngơ.
Việc không thèm chào hỏi một tiếng đã quay mặt đi trước mặt bậc trưởng bối là hành động rất thất lễ, hắn vội vàng thay Trần Tiêu xin lỗi Thái Túc.
Thái Túc xua tay, vui mừng nói: "Nó là đang ngộ đạo, đây là chuyện tốt hiếm có, ta sao có thể trách cứ nó được."
Trạng thái này chính Thái Túc cũng từng trải qua, biết là không thể bị đánh gãy nên đương nhiên không để tâm.
Nói xong chuyện của Trần Tiêu, Thái Túc nghiêm mặt lại, đưa cho Tịch Vân Đình một ngọc giản: "Đây là tâm kiếm công pháp, con cầm lấy mà tham tường.
Dù sao con cũng không phải là kiếm thai bẩm sinh thực thụ, tu hành cụ thể thế nào còn cần con điều chỉnh cho phù hợp với tình hình của bản thân."
Thái Túc tràn đầy tin tưởng vào Tịch Vân Đình, ngộ tính của đệ tử này rất tốt, không gì có thể làm khó được hắn.
Việc tu luyện Tai Ách thành tâm kiếm, tiểu đồ đệ nhất định sẽ làm được!
Tịch Vân Đình dùng hai tay nhận lấy ngọc giản, sâu trong ánh mắt rạng ngời tia sáng hưng phấn, hắn đã chờ đợi quá lâu, cuối cùng cũng có thể tu luyện trở lại.
Thái Túc đi rồi, Tịch Vân Đình suốt đêm xem qua tâm kiếm công pháp.
Bộ công pháp này hoàn toàn khác với những gì hắn từng học trước đây, nhưng Tịch Vân Đình không thấy khó khăn, thay đổi công pháp thì dễ, cái khó nhất là làm sao cô đọng được Tai Ách thành hình, tạo nên một kiếm thể chân thực.
Về việc làm sao để rèn luyện Tai Ách thành hình, Tịch Vân Đình trong những ngày tháng dài đằng đẵng đã nghĩ ra cách, chỉ chờ để thử một lần mà thôi.
Tai Ách vẫn chưa biết mình sắp gặp xui xẻo, vì không có kiếm mới nên cả ngày nó chỉ chuyên tâm khi dễ chân nguyên của tà tu.
Chân nguyên tà tu tuy có thể hấp thụ năng lượng tràn ra từ nó để bổ sung, nhưng hoàn toàn không phải là đối thủ của sự tồn tại mạnh mẽ bá đạo này.
Tịch Vân Đình ngồi từ tối cho đến hừng đông.
Bên phía thư phòng, Trần Tiêu bỗng ngửa mặt lên trời cười dài, tay bưng chiếc la bàn ánh vàng rực rỡ lao đến trước mặt hắn.
Cậu mừng rỡ như điên nói: "Vân Đình, huynh xem này!"
Ánh mắt Tịch Vân Đình còn chưa kịp định thần, Trần Tiêu đã ấn tay lên la bàn, tinh bàn bỗng chốc lóe lên vô số văn tự, tỏa ra khắp trời, bóng tối vô tận từ từ trải rộng, những văn tự lấp lánh hóa thành những vì sao, tạo nên một bức tranh vũ trụ mênh mông!
Trong lúc choáng ngợp, Tịch Vân Đình cứ ngỡ mình đang ở giữa hư không, hắn theo bản năng đưa tay nắm chặt lấy Trần Tiêu vì sợ lại bị lạc mất nhau.
Khi đã bình tĩnh lại, hắn cảm nhận được điều gì đó, kinh hãi nhìn về phía Trần Tiêu, khiếp sợ thốt lên: "Tiêu đệ!
Đây là...
đây là Lĩnh vực?!"
Trần Tiêu nở nụ cười rạng rỡ, gật đầu thật mạnh: "Đại ca!
Đây chính là Đạo của ta!
Bàn Trung Vũ Trụ!
Đạo lý này vậy mà bấy lâu nay ta lại quên mất!"
Tịch Vân Đình không thể ngờ được Trần Tiêu lại có thể ngộ đạo chỉ trong một sớm một chiều, không chỉ tìm thấy Đạo của riêng mình mà còn lập tức hình thành được Lĩnh vực!
"Tiêu đệ...
đệ đúng là một thiên tài!"
Tịch Vân Đình kinh ngạc cảm thán.
Trần Tiêu cắn môi, cố kìm nén nụ cười đang dần trở nên đắc ý: "Hơn nữa, huynh nhìn xem..."
Cậu giơ tay chỉ vào một vì sao xa xăm, điểm sáng lấp lánh đó bỗng rực rỡ hẳn lên, tỏa ra luồng sáng chói mắt.
Trần Tiêu ngửa đầu, cất cao giọng nói: "Đó chính là La Thần!"
Chưa đợi Tịch Vân Đình hết kinh hỉ, Trần Tiêu lại chỉ sang một ngôi sao khác: "Tu Ngô!"
Ngay sau đó, từng ngôi sao một sáng lên.
"Quang Tễ!"
"Huy Trạo!"
"Bách Từ!"
"Chính Nguyên!"
"Tĩnh Hấp!"
Sau khi chỉ ra tất cả tinh vị của bảy Đại Thiên Cảnh, Trần Tiêu hít sâu một hơi, di chuyển đầu ngón tay, một ngôi sao nhỏ tỏa ra quầng sáng hồng nhạt mờ ảo hiện lên.
Cậu nói chắc chắn: "Đây chính là Thái Châm!"
Tịch Vân Đình đã khiếp sợ đến mức vô pháp tự hỏi, chỉ biết dõi theo ánh mắt của Trần Tiêu, ngóng nhìn luồng ánh sao ảm đạm kia.
Trần Tiêu mím chặt môi, cảm xúc kích động khiến cậu không ngừng nuốt nước miếng.
Khi phát hiện ra tất cả những điều này đều nằm trong tinh bàn, Trần Tiêu lệ nóng doanh tròng.
Hơn 50 năm lưu lạc trong hư không đau khổ của cậu đã không hề uổng phí.
Trong lúc cậu chịu khổ, chiếc la bàn tinh đồ ngưng kết nên thế giới này cuối cùng đã thành hình từ những Thiên Cảnh mà cậu từng đi qua, hiển thị chính xác vị trí của tất cả các Thiên Cảnh!
Nếu chuyện này để thế giới bên ngoài biết được, cả Tu Tiên giới nhất định sẽ dấy lên một đợt sóng to gió lớn.
Sự xuất hiện của bức tinh đồ này đã hoàn toàn chấm dứt lịch sử hàng vạn năm các Thiên Cảnh không biết đường đi lối lại với nhau.
Việc lữ hành giữa hư không sẽ trở thành hiện thực, không còn phải lo lắng bị lạc đường nữa.
Và những Thiên Cảnh vốn đơn độc treo lơ lửng, cách biệt với nhân thế sẽ không còn cô độc; nhờ có tinh vị chính xác, muốn đi đâu là có thể đi đến đó.
Cầm hình chiếu của chiếc la bàn trên tay, cậu trịnh trọng nói với Tịch Vân Đình: "Ta biết cách cứu Thái Châm rồi."