[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 120,868
- 0
- 0
[Đm/Hoàn/P2] Phong Thủy Đại Sư Tu Tiên Chỉ Nam
Chương 369 + 370
Chương 369 + 370
Chương 369 - Nhờ vả
Chờ Trần Tiêu chỉnh đốn lại biểu cảm bước ra ngoài, Tịch Vân Đình đã ngồi đối diện với Hoa Bách Tuệ bên chiếc bàn tròn.
Nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Tịch Vân Đình, Trần Tiêu thầm bội phục hắn vô cùng.
Hắn chắc chắn cũng cảm thấy ngượng ngùng, nhưng bản lĩnh ở chỗ khiến người khác hoàn toàn không nhận ra chút sơ hở nào.
Có sự điềm tĩnh của Tịch Vân Đình làm chỗ dựa, Trần Tiêu cũng thong dong, giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra mà ngồi xuống bên cạnh.
"Tiền bối tìm vãn bối có việc gì?"
Bị dọa một vố như thế, chút thấp thỏm lo âu về sự an toàn trong lòng Trần Tiêu cũng bay biến sạch.
Hoa Bách Tuệ gật đầu nói: "Đúng là có việc.
Chuyện trước cửa Việt gia hôm nay, các ngươi đều thấy cả rồi chứ?"
"Vâng, chúng ta tình cờ có mặt ở đó."
Trần Tiêu đáp.
"Hoàng Nhạn Tuyết có một nhi tử, ta muốn nó bái nhập môn hạ của ngươi."
Hoa Bách Tuệ vào thẳng vấn đề.
Trần Tiêu kinh ngạc: "Cho hắn bái vào môn hạ của vãn bối?
Để học phong thủy sao?"
Hoa Bách Tuệ khẳng định: "Phải.
Đứa trẻ đó tên là Hoàng Khả Nhiễm, từ nhỏ lớn lên trong Khỉ La Các của ta, thông minh lanh lợi, tính tình lại hiền lành, chỉ tiếc là linh căn quá kém, đã 16 tuổi đầu mà vẫn chưa thể nhập đạo."
Trần Tiêu vạn lần không ngờ tới, Hoa Bách Tuệ tìm mình lại là muốn đề cử đồ đệ cho cậu.
Tiêu chuẩn của Trần Tiêu vốn rất khắt khe, việc giáo dục đệ tử trước nay cậu luôn đề cao chất lượng hơn số lượng, thà thiếu chứ không chọn ẩu.
Trước khi Thẩm Nhạn Hành và Lưu Lãng có thể xuất sư, cậu cho rằng việc nhận thêm đồ đệ sẽ khiến tiến độ dạy học bị chênh lệch, dễ dẫn đến tình trạng dạy dỗ không chu toàn.
Vì vậy suốt mười mấy năm qua, dưới trướng cậu vẫn chỉ có hai người bọn họ.
Nay hai đồ đệ đã có thể xuất sư, Trần Tiêu còn chưa kịp tính chuyện tìm người mới thì đã có người tự tìm đến cửa đề cử, quả là thần kỳ.
Thấy cậu cứ im lặng, Hoa Bách Tuệ lại tưởng cậu đang khó xử: "Đây là ta thỉnh cầu.
Chỉ cần ngươi bằng lòng nhận Khả Nhiễm làm đồ đệ, coi như ta nợ ngươi một ân tình."
Trần Tiêu vội can ngăn: "Vãn bối không dám nhận, tiền bối đừng nói vậy kẻo tổn thọ vãn bối.
Nhận một đệ tử với vãn bối không phải chuyện quá khó khăn, nhưng ân tình của một đại năng Độ Kiếp thì quá nặng!
Vãn bối không gánh nổi, cũng không dám không biết điều như thế."
Hoa Bách Tuệ thở dài: "Nếu không phải đứa nhỏ này không có tiên duyên, ta cũng chẳng phải cậy nhờ đến ngươi."
Trần Tiêu cảm thấy hiếu kỳ: "Sao chuyện này lại do tiền bối đích thân ra mặt, mẫu thân của hắn đâu rồi?"
Gương mặt Hoa Bách Tuệ không chút biểu cảm: "Nhạn Tuyết đi rồi."
Đi rồi?
Lúc đầu Trần Tiêu chưa hiểu từ "đi" này nghĩa là gì, mãi đến khi thấy Tịch Vân Đình lộ vẻ kinh ngạc, cậu mới nhận ra ý tứ của bà.
"Hoàng Nhạn Tuyết đã qua đời rồi sao?"
Trần Tiêu giật mình.
Hoa Bách Tuệ "ừm" một tiếng: "Nàng quá quật cường."
Tịch Vân Đình hỏi: "Là tự sát sao?"
Hoa Bách Tuệ lại thở dài cảm thán: "Vừa rời khỏi Việt gia không lâu, nàng đã thừa lúc ta không chú ý mà tự đoạn tâm mạch."
"Rốt cuộc là vì sao?"
Trần Tiêu không thể hiểu nổi.
Đường Nhữ vừa mới khen Hoàng Nhạn Tuyết quyết đoán, cậu thấy nàng ta không giống kiểu người vì tình mà tìm đến cái chết.
Việt Hàm Ngọc còn chưa chết kia mà.
Chẳng lẽ vì con trai đã lớn, không cần chăm bẵm nữa nên nàng ta mới chọn cách chết để rũ bỏ gánh nặng sao?
"Sử Trường Bân và Hoàng Nhạn Tuyết đều là người bên Tu Ngô.
Lúc hai người ra ngoài lịch luyện, Sử Trường Bân đã ra tay hại nàng ấy.
May mắn đệ tử môn hạ của ta đi ngang qua cứu được nàng ấy về La Thần Đại Thiên Cảnh mới giữ được mạng sống."
Trần Tiêu lúc này mới sực nhớ ra: "Sử Trường Bân lúc đó không biết Hoàng Nhạn Tuyết đang mang thai?"
Hoa Bách Tuệ gật đầu: "Chính vì lúc đó bị thương quá nặng, khiến thai nhi trong bụng bị ảnh hưởng, nên linh căn của Khả Nhiễm mới kém đến mức không thể tu hành.
Hoàng Nhạn Tuyết nằm liệt giường mười mấy năm không thể bình phục, con trai nàng ấy đều do đệ tử của ta chăm sóc.
Theo tâm nguyện của nàng ấy, Khả Nhiễm hoàn toàn không biết gì về thân thế mình.
Có lẽ từ lúc đó nàng ấy đã quyết định rồi, giết được Sử Trường Bân báo thù xong là sẽ tự sát."
Trần Tiêu bấy giờ mới vỡ lẽ: "Nàng ấy không muốn Hoàng Khả Nhiễm biết mình có một phụ thân sát thê cầu vinh và một mẫu thân giết chết phụ thân?"
Hoa Bách Tuệ nói: "Linh căn của nàng ấy tổn thương nghiêm trọng, tâm ma quấn thân, tu vi thụt lùi đáng kể.
Nàng ấy đã sớm quyết chí chết, lần này hoàn thành tâm nguyện liền chọn cách ra đi."
Hoa Bách Tuệ không thể cứu vãn bi kịch của Hoàng Nhạn Tuyết, chỉ có thể dốc sức chăm lo cho Hoàng Khả Nhiễm, mong tìm cho hắn một tương lai tốt đẹp.
Việc Phong Thủy Thuật của Đông Dục Phái có thể giúp người không linh căn tu hành vốn không có nhiều người biết, cũng nhờ Trần Tiêu có Trọng Huyền Phái làm chỗ dựa vững chắc nên bí mật mới không bị phát tán.
Cũng chính vì Trọng Huyền Phái coi trọng Trần Tiêu, lại thêm mối quan hệ với Tịch Vân Đình mà Hoa Bách Tuệ mới khách khí thỉnh cầu như vậy.
Trần Tiêu có được cuộc sống bình ổn lâu nay chính là nhờ mạng lưới quan hệ hùng hậu.
Vừa tới La Thần đã kết giao sâu nặng với ba đại tông môn nên không ai dám liều lĩnh động vào cậu.
Những người biết chuyện đều nghiêm túc giữ kín bí mật này để bảo vệ cậu.
Thực tế, theo ý của Trần Tiêu, càng nhiều người học phong thủy càng tốt vì nó sẽ giúp ngành này lớn mạnh, miễn là cậu tự nguyện chứ không bị ép buộc.
Nay Hoa Bách Tuệ đề cử đệ tử, nghe qua giới thiệu Trần Tiêu đã bước đầu có thiện cảm, cộng thêm thân thế bi thảm khiến người ta đồng tình, cậu càng không có lý do gì để từ chối.
Cậu nói: "Nếu đã là tiền bối gửi gắm, vãn bối xin nhận đệ tử này."
Hoa Bách Tuệ vỗ tay cười lớn: "Tốt, tốt lắm!
Trần chưởng môn quả là người khoáng đạt.
Ngươi yên tâm, Khả Nhiễm thông tuệ lắm, nhận nó làm đồ đệ ngươi sẽ không phải hối hận đâu!"
Dứt lời, bà đứng dậy: "Không làm phiền hai vị nghỉ ngơi nữa, hẹn gặp lại ngày khác."
Trần Tiêu còn chưa kịp phản ứng để đứng lên thì Hoa Bách Tuệ đã biến mất ngay trước mắt.
Tốc độ nhanh đến mức không để lại lấy một tàn ảnh khiến cậu giật nảy mình.
Cậu vỗ vỗ ngực, trấn an trái tim nhỏ bé đang đập loạn: "Thân pháp của đại năng Độ Kiếp đều phi lý vậy sao?"
Trước kia gặp Độ Hư đạo quân, ông ấy tuy lợi hại nhưng chủ yếu thể hiện ở sức mạnh và đại thần thông.
Việc đi lại của ông ấy trông vẫn khá "bình thường", mang dáng dấp của một tu tiên giả, chứ không thần dị như Hoa Bách Tuệ, tới vô ảnh đi vô tung.
Tịch Vân Đình mỉm cười, truyền âm cho cậu: "Với năng lực của Độ Kiếp kỳ, không chỉ tốc độ nhanh mà phạm vi thần niệm bao phủ cũng cực kỳ rộng."
Ý tứ là... dù mình có nói thầm ở đây thì Hoa Bách Tuệ đang ở đâu đó vẫn có thể nghe thấy?
Trần Tiêu méo mặt, im bặt không dám hé môi nửa lời.
Cậu lẳng lặng leo lên giường, trùm chăn kín mít giả chết.
Tịch Vân Đình khẽ cười, hắn cũng đứng dậy cởi ngoại y rồi dập tắt đèn.
Sáng hôm sau khi sáu người hội quân, Trần Tiêu và Tịch Vân Đình không nhắc gì về chuyện Hoa Bách Tuệ đã ghé thăm.
Sau khi bàn bạc ngắn gọn, cả nhóm quyết định chia làm ba tổ để đi nghe ngóng ở các nơi khác nhau.
Trần Tiêu và Tịch Vân Đình đi tìm chỗ ở của tu sĩ đã tử nạn tên là Đan Lập; Trần Tử Nghĩa và Trăn Lô đạo nhân đến tiệm thu mua đất muối; còn Đường Nhữ và Đồng Nặc Nặc thì đến những địa điểm mà vị tu sĩ kia thường lui tới.
Trần Tiêu và Tịch Vân Đình dành cả ngày trong thành nhưng chẳng thu thập được thông tin gì hữu ích.
Hàng xóm của tu sĩ đó đã bị hỏi đi hỏi lại quá nhiều lần, nếu không phải vì tu vi của nhóm Trần Tiêu cao khiến đối phương e sợ, thì họ đã sớm nổi cáu rồi.
Ngôi nhà của kẻ quá cố cũng đã bị lật tung không còn sót lại dù là một mẩu giấy vụn, khiến hai người ra về tay không.
Đứng giữa mảnh sân nhỏ quạnh quẽ, Trần Tiêu lộ vẻ suy tư.
Tịch Vân Đình khẽ hỏi: "Sao vậy?"
Trần Tiêu quay đầu lại cười bảo: "Không có gì, chỉ là thấy nhà Đan Lập này đúng là trống trải thật."
Cũng phải, một gã độc thân không người thân, lại thường xuyên ra ngoài thì nhà cửa chẳng có hơi người, đồ đạc cũng thưa thớt đến tội.
Tịch Vân Đình nhìn cậu một cái, không nói gì.
Trần Tiêu cười thêm lần nữa: "Đi thôi."
Khi hai người trở về khách điếm, bốn người kia cũng đã quay về.
Đồng Nặc Nặc chán nản rũ vai: "Người này sống khép kín quá, ngoài những lúc bắt buộc phải giao tiếp thì tuyệt nhiên không nói nửa lời dư thừa."
Tịch Vân Đình tiếp lời: "Hàng xóm của Đan Lập cũng chẳng biết gì nhiều về hắn, số lần gặp mặt lại càng ít."
Trần Tử Nghĩa nói: "Bên tiệm kia cũng không có thông tin gì mới, nhưng ta lại biết được một chuyện khác: có mấy Luyện khí sư ở Lục Thủy Thành đã mất tích."
Đồng Nặc Nặc ngẩn người: "Có phải họ định điều tra từ phía Luyện khí sư để xem Đan Lập muốn chế tạo pháp khí gì không?"
Hắn có chút ảo não, "Xem ra chúng ta đã chậm chân một bước rồi."
Trần Tử Nghĩa nhận định: "Sau khi Đan Lập chết, những Luyện khí sư từng làm việc cho hắn liền trở thành mục tiêu tiếp theo.
Nếu lấy được danh sách vật liệu từ họ rồi lần theo từng món, chắc chắn sẽ tìm ra được địa điểm cuối cùng mà hắn đã tới."
Trần Tiêu đặt ngón tay trên môi, hỏi Trần Tử Nghĩa: "Gia cảnh của Đan Lập có vẻ bình thường, hắn có túi trữ vật không?"
Trần Tử Nghĩa cười đáp: "Tu sĩ bình thường lấy đâu ra tiền mà dùng túi trữ vật, đương nhiên là không có rồi."
Mắt Trần Tiêu hơi sáng lên, cậu rướn người hỏi tiếp: "Vậy lúc chết, trên người hắn mang theo những gì?"
Trần Tử Nghĩa khựng lại một chút: "Đạo hữu muốn hỏi xem trên người hắn có vật liệu nào không ư?
Thông tin này vốn được công khai, lúc chết trên người Đan Lập ngoài chút tiền bạc, thuốc trị thương và lương thực lịch luyện thì chẳng còn gì khác."
Hắn khẳng định chắc nịch: "Chuyến đi lấy đất muối chứa Toái Tinh Sa lần này, có lẽ hắn vẫn chưa thu thập được các vật liệu mình cần."
Trần Tiêu gõ gõ cằm: "Nghe nói hắn đã thu thập vật liệu từ rất lâu rồi, không lẽ đến tận giờ vẫn chưa kiếm được món nào?
Nếu hắn không mang theo bên người, vậy những thứ đã thu thập trước đó đang ở đâu?"
Trần Tử Nghĩa hơi giật mình: "Ý ngươi là hắn đã giấu những vật liệu đó đi?"
Tịch Vân Đình quay sang nhìn hắn: "Phiền Trần đạo hữu đi nghe ngóng xem có thông tin nào về số vật liệu này không."
Trần Tử Nghĩa lập tức đứng dậy: "Chuyện này chắc không khó hỏi, ta đi ngay đây."
Mặc kệ đêm đã khuya, hắn lập tức đẩy cửa bước ra ngoài.
Đường Nhữ tò mò rướn người qua bàn: "Tiêu Tiêu, ngươi phát hiện ra điều gì sao?"
Trần Tiêu cười bí hiểm: "Cái này phải chờ tin tức của Trần đạo hữu mang về đã."
Trần Tử Nghĩa quả không hổ danh là đại ca khu vực, chỉ sau một đêm đã mang tin về.
Hắn hào hứng nói: "Ta đã hỏi khắp nơi rồi, dù là phe cánh nào cũng không hề nghe tin gì về việc số vật liệu đó rơi vào tay ai cả, chắc chắn chúng vẫn đang ở nơi cất giấu.
Ta hỏi rất khéo léo nên không ai phát hiện ra ý đồ đâu, đây đúng là một manh mối mới!"
Đồng Nặc Nặc cười hì hì: "Lần này chắc không ai tranh giành với chúng ta nữa."
Trần Tiêu lắc đầu cười khổ: "Chưa chắc đâu, trên đời không thiếu người thông minh.
Hơn nữa, nếu ta đoán không lầm, số vật liệu đó vẫn đang được giấu ngay trong nhà Đan Lập, chỉ là có quá nhiều tai mắt dòm ngó nên không tiện ra tay thôi."
Trần Tử Nghĩa sững sờ, không quá tin tưởng: "Giấu trong nhà hắn sao?
Nhưng nhà hắn đã bị bao nhiêu người lục tung lên rồi, thứ gì có giá trị đều bị lấy đi sạch, làm sao có thể sót lại những thứ quan trọng như vậy được?"
Nếu không, chẳng lẽ mắt của đám người đó đều mù cả rồi sao!
_____________________
Chương 370 - Có khổ kêu không ra
Trần Tiêu mỉm cười đầy tự tin: "Tên Đan Lập đó thường xuyên ra ngoài, những vật phẩm quý giá nếu không thể mang theo bên người, chắc chắn hắn sẽ bảo quản ở một nơi an toàn và thích hợp.
Theo điều tra trước đó, hắn không có bạn bè, đi mây về gió một mình, nghĩ kỹ thì hắn chẳng tin tưởng được ai, càng không thể đem đồ đạc giấu ở những địa điểm không thường xuyên lui tới.
Cho nên, những vật liệu mà hắn đã thu thập được chắc chắn sẽ được giấu ngay trong chính nhà mình."
Trần Tử Nghĩa thừa nhận lời cậu có lý: "Nhưng dù là vậy, cũng không có tin tức nào nói đồ đạc của hắn được giấu trong nhà cả."
Trần Tiêu đáp: "Nhà hắn không có bất kỳ biện pháp phòng hộ nào, đương nhiên không thể đặt lộ liễu ở bên ngoài."
Tịch Vân Đình hồi tưởng lại căn nhà đã quan sát ban ngày, nhạy bén nói: "Ý đệ là trong nhà hắn có mật thất hoặc ngăn bí mật?"
Trần Tiêu gật đầu: "Căn phòng tối này không phải loại mật thất hay ngăn bí mật thông thường, loại đó rất dễ bị thần thức của tu tiên giả phát hiện.
Đan Lập rất thông minh, hắn lợi dụng kết cấu nhà ở tạo thành một ảo giác xảo diệu để che giấu một phần không gian.
Phần không gian này dù có bị thần thức quét qua cũng sẽ bị lầm tưởng là những góc chết vô dụng, tránh được nguy cơ bị phát hiện trực tiếp."
Cũng phải cảm ơn đám tu tiên giả này không có ai thuộc diện tinh tế, cũng chẳng am hiểu lĩnh vực thiên về trinh sát.
Khả năng quan sát của Trần Tiêu thực ra cũng bình thường thôi, nhưng thắng ở chỗ cậu đã xem qua quá nhiều nhà cửa, chỉ cần kết cấu và không gian có chút bất hợp lý là cậu nhận ra ngay.
Lúc trước không nói là vì chưa thể khẳng định, một nguyên nhân khác là giữa ban ngày ban mặt nếu bị phát hiện đang dỡ nhà người ta, chắc chắn sẽ thu hút những kẻ cạnh tranh khác.
Khi đó chỉ có cậu và Tịch Vân Đình, đánh nhau thì cậu sợ mình chịu thiệt.
Đồng Nặc Nặc hưng phấn xoa tay: "Vậy còn chờ gì nữa, chúng ta mau qua đó lấy vật liệu ra thôi!"
Đường Nhữ ngăn hắn lại: "Từ từ, không thể cứ thế mà đi được, sẽ thành mục tiêu cho mọi người chỉ trích đấy."
Trần Tử Nghĩa cũng phụ họa: "Đúng vậy, nếu Trần chưởng môn phát hiện đúng là vật liệu giấu ở đó, đám người đang mất dấu manh mối trong thành nhất định sẽ kéo đến như ong vỡ tổ."
Trăn Lô đạo nhân nói: "Chỉ tiếc thời gian gấp gáp, bằng không chờ người trong thành tản bớt rồi mới đi lấy đồ là thích hợp nhất."
Đồng Nặc Nặc lại bảo: "Trong số những Luyện khí sư mất tích, biết đâu có vị mà Đan Lập đã ủy thác.
Chúng ta hiện đã chậm chân rồi, thời gian không đợi người đâu!"
Tịch Vân Đình kiến nghị: "Hay là tạo ra một tin giả để dẫn dụ người ta ra khỏi thành, số còn lại thừa dịp đêm tối lấy đồ, sau đó mọi người sẽ hội quân ở một địa điểm khác."
Trần Tiêu tán thành: "Quyết định vậy đi, chủ ý này hay đó!"
Trần Tử Nghĩa dứt khoát: "Việc tung tin cứ giao cho ta.
Mặt ta quen, biết cách truyền tin sao cho giống thật nhất."
Đường Nhữ nhìn quanh một lượt rồi nói: "Vậy chúng ta định trước một điểm hẹn, đến lúc đó vạn nhất có bị phân tán thì cũng dễ hội hợp."
Trần Tử Nghĩa cả đêm không nghỉ, lúc này đến thời gian chợp mắt cũng chẳng có, lại lật đật ra ngoài tìm người bố trí.
Để làm cho giống thật, ngày hôm đó cả nhóm vẫn chia làm hai tổ, đi khắp nơi trong thành nghe ngóng tin tức.
Thiếu đi "tai mắt" Trần Tử Nghĩa, nhóm Trần Tiêu ở Lục Thủy Thành trở nên trì trệ hẳn.
Mãi đến chạng vạng khi trở lại khách điếm, họ mới nhận thấy lượng tu tiên giả ngoại lai đã giảm đi chừng một nửa.
Đồng Nặc Nặc kéo Đường Nhữ ra ngoài hỏi thăm mới biết, có người đồn rằng ở thị trấn gần pháo đài Quang Tễ thuộc Tà Vực đã tìm thấy tu sĩ từng thấy Đan Lập ở đó lần cuối.
Việc này được truyền đi có đầu có đuôi, nếu không phải mấy người họ biết rõ chân tướng thì e là cũng tin sái cổ.
Chờ đến khi dùng xong bữa tối, ai nấy về phòng nghỉ ngơi đến rạng sáng mới lặng lẽ rời đi, hướng về nơi ở của Đan Lập.
Tịch Vân Đình và Đường Nhữ phụ trách cảnh giới, còn Trần Tiêu, Đồng Nặc Nặc và Trăn Lô đạo nhân cùng nhảy vào sân nhà Đan Lập.
"Chỗ đó ở đâu?"
Đồng Nặc Nặc truyền âm hỏi.
Trần Tiêu không đáp, dẫn đầu đi thẳng ra hậu viện.
Kết cấu nhà Đan Lập khá đơn giản: sảnh chính đãi khách, phòng ngủ, tĩnh thất đả tọa, phòng kho để tạp vật, phòng tắm, nhà vệ sinh và một gian bếp nhỏ.
Thứ đó được giấu ở phần tường ngoài giao thoa chồng lấp giữa phòng tắm và phòng kho, một vị trí vô cùng mờ nhạt.
Trần Tiêu giơ tay sờ mặt tường, liền phát hiện khối tường này là xây thêm sau.
Cậu ra hiệu cho Đồng Nặc Nặc, hắn lập tức vận chân nguyên tung một đòn, đánh thủng một lỗ trên tường.
Dù đã rất cẩn thận nhưng tiếng động phát ra là không thể tránh khỏi.
Đồng Nặc Nặc nín thở để tránh hít phải bụi bặm.
Trăn Lô đạo nhân dùng thần thức dò vào, bên trong dường như trống rỗng, ông nghi hoặc nhìn Trần Tiêu đầy vẻ khó hiểu.
Trần Tiêu không để ý, chỉ đưa tay vào trong sờ soạng, một lát sau cậu lấy ra một chiếc túi đựng vật liệu không rõ tên.
Trăn Lô đạo nhân vừa mừng vừa sợ, đưa tay sờ vào chiếc túi rồi thốt lên: "Hóa ra là màng túi của Cự Thằn Lằn, đây là loại vật liệu có thể ngăn cách thần thức, rất hiếm và quý giá."
Đồng Nặc Nặc bừng tỉnh: "Trách không được giấu ở đây bao lâu mà không ai phát hiện."
Trần Tiêu mở túi kiểm tra.
Túi không lớn, vật liệu bên trong cũng không nhiều, dưới ánh sáng mờ ảo cậu chỉ xác định được có khoảng ba bốn loại.
"Được rồi, chúng ta mau đi thôi."
Trần Tiêu thu túi lại, cất vào hộp trữ vật.
Lấy được đồ thuận lợi, cả nhóm nhảy ra khỏi viện.
Đêm đã về khuya, Lục Thủy Thành tĩnh lặng đến lạ, một tiếng động nhỏ cũng có thể truyền đi rất xa nên họ phải đi đứng cực kỳ nhẹ nhàng.
Tịch Vân Đình đang canh gác ở hướng này, hắn đứng ngay trên phố trước cửa, quay mặt nhìn Trần Tiêu.
Trần Tiêu khẽ gật đầu với hắn: "Đi thôi."
Giọng cậu rất khẽ, chỉ nhỉnh hơn tiếng gió một chút, tan vào bóng đêm gần như không thể nghe thấy.
Nhưng cậu vừa dứt lời thì một giọng nói khác vang lên: "Các vị định đi đâu?
Đã khuya thế này còn tụ tập ở đây, chẳng lẽ có phát hiện gì quan trọng sao?
Ta rất hứng thú, có thể mượn để xem qua một chút không?"
Sắc mặt Trăn Lô đạo nhân biến đổi, ông trầm giọng: "Mẫn cư nhân, sao ngươi lại ở đây?"
Trên mái nhà đối diện, một bóng người từ mờ ảo dần hiện rõ thực thể.
Đó là một nam nhân dáng cao gầy, đôi mày nhếch lên, khóe mắt hơi rủ xuống, môi nở nụ cười nửa miệng đầy vẻ châm chọc.
Ngoại hình hắn không tệ, nhưng thần sắc lúc này lại mang đến cảm giác bất thiện.
Giọng hắn mang theo luồng khí lạnh: "Tất nhiên là bám theo các vị rồi.
Hôm trước tình cờ thấy các vị tới đây dò xét, ta đã biết các vị sẽ có hành động, quả nhiên không ngoài dự đoán!"
Trăn Lô đạo nhân gằn giọng: "Mẫn Trĩ Kiếm, hành sự hà tất phải lén lút như vậy?
Ta kính ngươi là bậc tu hành Xuất Khiếu kỳ, ngươi cũng đừng vì thế mà không màng thanh danh, ép người quá đáng!
Nếu ngươi vẫn còn oán hận chuyện ta từng từ chối đúc kiếm cho ngươi, ta có thể trịnh trọng xin lỗi, mong ngươi rộng lượng bỏ qua cho sự khó xử của ta khi đó."
Trĩ Kiếm Mẫn cư nhân là một tán tu, tính tình tuy cực đoan bướng bỉnh nhưng lại rất trọng thanh danh.
Lời của Trăn Lô đạo nhân chẳng khác nào nói hắn là kẻ hẹp hòi, vì chuyện cũ mà sinh lòng oán hận.
Dù sự thật đúng là vậy, nhưng hắn tuyệt đối không muốn để lộ ra ngoài.
Ánh mắt Mẫn cư nhân lạnh lẽo hơn: "Chúc đạo hữu hiểu lầm rồi, chút chuyện nhỏ đó ta sớm đã không để lòng.
Lần này ta đến hoàn toàn là vì Toái Tinh Sa.
Mục tiêu của chúng ta nhất trí, khó tránh khỏi việc tranh đoạt, đó là chuyện thường tình trong giới tu tiên, đạo nhân hẳn là rõ nhất chứ?"
Trăn Lô đạo nhân suýt chút nữa thì nghiến nát răng, ông chẳng tin Mẫn cư nhân thực sự cần Toái Tinh Sa, đây rõ ràng là cái cớ để kiếm chuyện.
Mẫn cư nhân không hề kiềm chế âm lượng, tiếng đối thoại của hai bên khiến chó của các hộ dân gần đó sủa vang trời.
Trần Tiêu nhíu mày, hiểu ngay đối phương đang có ý đồ xấu, rõ ràng là muốn dẫn dụ những tu tiên giả còn ở lại Lục Thủy Thành kéo tới đây.
Những kẻ đó đang sứt đầu mẻ trán tìm manh mối, nếu thấy họ ở đây, lại nghe Mẫn cư nhân rêu rao họ tìm được đồ, thì bao nhiêu công sức dẫn dụ người đi bấy lâu nay coi như đổ sông đổ biển!
Tịch Vân Đình suy tính cực nhanh, hắn lập tức rút thanh Tuyết Phong mới tinh, xuất một chiêu kiếm: "Nếu đã vậy, bớt lời nhàn rỗi, xin chỉ giáo!"
Đường Nhữ cũng không nói hai lời, trực tiếp tế ra Độc Linh Châu lao về phía Mẫn cư nhân.
Nhìn thấy thanh kiếm trong tay Tịch Vân Đình, Mẫn cư nhân cảm thấy một ngọn lửa vô danh bốc lên ngùn ngụt.
Sự nhục nhã khi bị từ chối trực tiếp, ánh mắt đạm mạc của Tịch Vân Đình lúc đó, việc Chúc Huyên mời Tịch Vân Đình vào rồi đóng sầm cửa ngay trước mặt hắn... từng ký ức lướt qua nhanh chóng.
Lúc đó cả người hắn nóng bừng vì nhục nhã, nhưng lòng lại lạnh hơn băng.
Phải!
Hắn tuy xuất thân không bằng đệ tử tiên môn đỉnh cấp như Tịch Vân Đình, nhưng lẽ nào lại đáng bị Trăn Lô đạo nhân coi khinh là hạng tán tu vô danh sao?
Tịch Vân Đình lạnh nhạt nhìn hắn là đáng ghét, Chúc Huyên nhục nhã hắn lại càng đáng chết!
"Ha hả, tới đúng lúc lắm!"
Từ tay áo Mẫn cư nhân bay ra hai thanh kiếm nhỏ, trên chuôi khắc hình chim trĩ sống động như thật.
Đôi Trĩ Kiếm này là thứ hắn đã nằm gai nếm mật, cửu tử nhất sinh, đánh đổi nửa cái mạng mới luyện thành.
Hôm nay hắn phải dùng chúng để tự tay đâm kẻ thù, khiến Tịch Vân Đình phải xin tha, khiến Chúc Huyên phải hối hận!
Mẫn cư nhân đầy tự tin, hắn đường đường là tu sĩ Xuất Khiếu kỳ, đối đầu với hai kẻ Nguyên Anh kỳ thì chẳng phải dễ như trở bàn tay sao?
Chỉ tiếc hắn không biết Tịch Vân Đình vừa thăng cấp Nguyên Anh đã từng tử chiến với một tà tu chuyên thủ hộ, bằng không hắn đã chẳng tự phụ thế.
Càng không cần nói đến Đường Nhữ — một độc linh căn hiếm thấy và khó đối phó, chỉ riêng viên Độc Linh Châu kia thôi cũng đủ khiến hắn "lên bờ xuống ruộng" rồi.
Bên này chiến sự nổ ra rầm rộ, bên kia những tu tiên giả nghe động tĩnh cũng đang vội vã kéo tới.
Trần Tiêu quyết định cực nhanh, quát khẽ với Trăn Lô đạo nhân: "Đi!"
Theo kế hoạch đã định, Đồng Nặc Nặc xông tới kéo Trăn Lô đạo nhân, ông lão vận vòng bảo hộ che chở cho cả hai, ba người nhanh chóng rút lui về hướng ngoại thành.
Đồng Nặc Nặc tuy chỉ ở Trúc Cơ kỳ, nhưng là Cơ quan đại sư, khí cụ phi hành do hắn chế tạo vừa nhanh vừa ổn định, mang thêm một người cũng chẳng hề tốn sức.
Công pháp của Trăn Lô đạo nhân không mạnh về thân pháp nhưng khả năng phòng hộ lại rất cao, hai người phối hợp có thể phát huy sức mạnh tối đa.
Kiếm của Tịch Vân Đình có khí vận bám trụ, qua mười năm rèn giũa, sức công kích lại càng thêm lợi hại.
Mẫn cư nhân vốn có chút khinh địch, khi hai thanh kiếm va chạm, hắn kinh ngạc nhận ra mình không hề chiếm được ưu thế tuyệt đối.
Nếu chỉ là hai Kiếm tu đấu nhau, với sự áp chế về cảnh giới, Tịch Vân Đình sẽ gặp đôi chút khó khăn, nhưng ngặt nỗi bên cạnh còn có một Đường Nhữ rình rập ra tay, Mẫn cư nhân phen này ngậm đắng nuốt cay, có nỗi khổ mà không kêu ra được.